[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 256 : Xui Xẻo Toàn Gặp Phải Kẻ Thù Dai (c1276-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1276: Xui Xẻo Toàn Gặp Phải Kẻ Thù Dai
“Giết!”
Trên bờ sông, đám Hồng Khải hét lớn, đều sôi nổi bùng nổ, âm thanh chấn động không ngừng!
Nháy mắt, hai bên đã lao vào đại chiến.
Giọng tiểu Kim Long hơi non nớt, nó hét lớn: “Ta nhất định sẽ giết sạch các ngươi!”
Dứt lời, nó lao lên chui vào không trung, nháy mắt biến mất.
“Đừng đuổi theo!”
Hồng Khải vội ngăn cản những người khác đuổi theo, cả giận mắng: “Đáng chết! Không ngờ con ấu long kia lại ẩn núp tiếp cận chúng ta, may mà Thanh Khải kịp thời phát hiện, nếu không thì phiền toái lớn!”
Một Long tộc tiếp cận Sơn Hải, thậm chí có thể chiến Sơn Hải ẩn núp tới gần bọn họ, nếu không phải kịp thời phát hiện, đối phương bỗng nhiên tấn công, chỉ sợ bọn họ sẽ chết không ít người.
Hơn 10 người nhanh chóng tụ lại, Hồng Khải quát: “Đi thôi, đừng ở lại đây nữa, đáng chết, ấu long dám theo dõi chúng ta, phải tìm cơ hội bắt lấy nó, tốt nhất là tìm người hỗ trợ!”
Đám người nhanh chóng rút lui.
Trong nước, Tô Vũ run sợ.
Mẹ nó!
Quá nguy hiểm, hắn cảm thấy mình đã trâu bò lắm rồi, nhìn xem, hắn đã hóa thành nước đuổi theo, kết quả thì hay rồi, có con rồng núp bên người hắn, ẩn trong thân cá, khả năng che giấu không kém gì mình.
Vậy mà đám người kia còn có thước đo, có thể cảm nhận được nguyên khí phụ cận biến hóa.
Nếu Kim Long không nhảy ra, có phải hắn cũng có khả năng sẽ bị phát hiện hay không?
Tô Vũ bi ai, ta còn tưởng mình có thể đại sát tứ phương.
Tưởng rằng khả năng ẩn núp của ta là thiên hạ vô song.
Kết quả những người này không có ngọc cảm ứng, nhưng bọn họ cũng có thứ tốt, Định Nguyên Thước kia tuy cảm ứng không được nhạy bén cho lắm, nhưng có khả năng cảm nhận diện được nồng độ nguyên khí biến hóa, thật phiền toái!
Dù khả năng ẩn nấp mạnh đi chăng nữa, nhưng một khi bùng nổ thì sẽ có nguyên khí dao động.
“Toàn kẻ khó chơi!”
Tô Vũ tiếp tục ẩn núp, không dám nhúc nhích, lúc trước hắn còn hơi kiêu ngạo, bây giờ đã điều chỉnh lại tâm thái.
Nơi đây có quá nhiều thiên tài, quá nhiều bảo vật, hắn nên điệu thấp thì hơn.
Long tộc vừa rồi là Lăng Vân cảnh đỉnh phong, thế mà nó âm hiểm như vậy, thoạt nhìn có vẻ còn chưa trưởng thành.
“Không phải nói Long tộc đều rất cao ngạo, giống như thằng ngốc, khinh thường âm mưu quỷ kế sao?”
“Mẹ nó chứ!”
Tô Vũ thầm mắng, hắn không bao giờ tin lời trong sách nữa.
Cái này mà gọi là thằng ngốc?
Một con rồng con mà đã biết ẩn núp đánh bất ngờ, khi cảm giác có nguy hiểm liền trốn chạy trong nháy mắt, không định triền đấu.
Nói đi, Long tộc như vậy mà là thằng ngốc sao?
Còn nữa, đám mặc áo giáp vừa rồi cũng đều không yếu, mỗi người đều là Lăng Vân.
Lăng Vân là cải trắng à?
Hơn mười kẻ liên thủ, Kim Long Lăng Vân đỉnh phong cũng không chiếm được tiện nghi, đột kích thất bại, nháy mắt đã trốn chạy.
Tô Vũ suy nghĩ, hắn quyết định không hiện thân nữa.
Nháy mắt, một tiểu Kim Long bay về, nó nhìn khắp nơi xung quanh, trong mắt hiện rõ vẻ nghi hoặc, đột nhiên mở miệng: “Ở đây có người đúng không?”
“Ta cảm ứng được ngươi tồn tại!”
“Ngũ hành nhất tộc, Thủy Linh tộc?”
Kim Long hỏi vài câu, không nghe ai đáp lời, nó không cảm thấy ngoài ý muốn, lại nói: “Những kẻ kia là Huyền Khải nhất tộc, bọn họ rất xấu, chuyên môn bắt yêu linh chủng tộc cường đại để hợp thể, ngũ hành tộc cũng thuộc về yêu linh nhất tộc, một khi bắt được ngươi, bọn họ cũng sẽ giết chết ngươi!”
“Muốn hợp tác hay không?”
Kim Long dò hỏi vài câu, có chút nghi hoặc, nó vẫn không phát hiện tung tích đối phương, nhưng quả thật nó có cảm giác nguy cơ, tiểu Kim Long ngẫm nghĩ một lúc rồi bay đi.
Đi trước thì tốt hơn, không biết là cảm ứng sai hay là đối phương quá mạnh, nó cảm ứng không rõ ràng, trốn chạy thì hơn.
Tiểu Kim Long đi rồi.
Tô Vũ lúc này mới biết lai lịch Hồng Khải ra tay với mình.
Huyền Khải nhất tộc!
Một tộc rất đặc thù, toàn thân mặc áo giáp, áo giáp chính là sinh mệnh, sinh mệnh chính là áo giáp, Tô Vũ vốn nghĩ dưới lớp áo giáp của đám gia hỏa kia có gì, hiện tại hắn đã biết, là không có gì cả.
Bọn họ chính là áo giáp đặc biệt!
Hoặc có thể nói, sinh mệnh có bộ dáng giống áo giáp.
Tô Vũ không hiểu biết nhiều lắm về bọn họ, nhưng Nhân cảnh có ghi lại, bọn họ thuộc bách cường chủng tộc, am hiểu hợp thể thuật, tỉ như bắt giữ tiểu Kim Long kia, thông qua một vài thủ đoạn đặc thù liền có thể hợp thể với tiểu Kim Long, thực lực tăng mạnh.
Nghe nói tộc trưởng của Huyền Khải nhất tộc là một vị cường giả vô địch, từng bắt được một vị yêu linh vô địch, cụ thể có phải thật sự hay không thì không thể chứng minh, chỉ biết rằng một khi đối phương hợp thể thì sẽ thành vô địch ở Huyền Khải giới, dù bán hoàng Thần Ma đến thì cũng chẳng thể làm được gì.
Một tộc rất cường đại!
“Áo giáp sinh mệnh, phòng ngự nhất lưu, chiến pháp hợp kích…”
Tô Vũ nghi hoặc, bọn họ có tinh huyết không?
Hắn chưa từng mua được tinh huyết của Huyền Khải nhất tộc, tộc này có tinh huyết sao?
Kỳ thật tính ra tộc đó có thể xem như cổ tộc, lịch sử tồn tại rất lâu đời.
Ở trên chiến trường Chư Thiên, bách cường chủng tộc xem như độc lập một phương, hợp tác cùng một vài cường tộc, nhưng không hoàn toàn thiên hướng chủng tộc nào.
Nhưng bọn họ vẫn luôn có thành kiến và kiêng kị Nhân tộc.
Ai bảo Nhân tộc có thể tiến vào thế giới khác mà không chịu áp chế.
“Huyền Khải tộc, Long tộc…”
Tiến vào Dục Hải bình nguyên, Tô Vũ liền gặp được cường giả hai đại cường tộc, đều là bách cường chủng tộc, Long tộc còn nằm trong mười chủng tộc mạnh nhất.
Tiểu Kim Long đã rời đi, Tô Vũ không dám bất cẩn, hắn không hóa thành nước nữa, mà là nhanh chóng độn thổ lên bờ.
“Nguyên khí dao động mà còn có thể bị tra xét đến, má!”
Tô Vũ không nhịn được thầm mắng!
Địa phương quỷ quái gì thế này, đừng nói là đánh lén, muốn giấu giếm hành tung cũng khó, hắn có rất nhiều thủ đoạn, mà đây là lần đầu tiên ẩn núp lại bị đả kích nặng nề đến vậy.
Không nghĩ nhiều nữa, Tô Vũ tiếp tục đuổi theo phương hướng Huyền Khải nhất tộc rời đi.
Hắn muốn theo dõi bọn người kia!
Hắn cảm thấy thực hứng thú với tinh huyết Huyền Khải nhất tộc, biết đâu hắn nuốt một ít tinh huyết vào lại có thể biến thành một bộ áo giáp thì sao.
Khi Tô Vũ đang tiếp tục ẩn núp theo dõi.
Trên Dục Hải bình nguyên.
Trên một sườn núi nhỏ đã bị san bằng, một đám người đang hội tụ, trên trán của thanh niên dẫn đầu ẩn hiện một ngọn lửa đỏ như máu.
Mái tóc đỏ rực lửa xõa trên vai, đồng tử đều là màu đen tuyền.
Giờ phút này, trong tay gã có một cái gương.
Trên tay khác là một miếng vải dính máu, gã dùng miếng vải xoa mặt gương, tấm gương lập lòe quang mang, ngay sau đó, một điểm sáng hiện lên, có chút ảm đạm.
“Hoàng Đằng!”
Thanh niên niệm hai chữ, bên cạnh, một thanh niên cao lớn khác trong mắt như có ngọn lửa thiêu đốt, cười lạnh một tiếng, “Hoàng Đằng ở gần đây! Chắc chắn Ngô Kỳ cũng ở đó, tiện nhân kia dám giết đệ đệ ta, ta sẽ không tha cho nàng!”
Thanh niên có Thủy Ma ấn kí giữa mày bình thản nói: “Ma Nhĩ Ba, đừng xằng bậy! Nếu bắt sống hai người thì đều là của ta!”
Ma Nhĩ Ba, ca ca của vị Ma tộc bị Ngô Kỳ giết chết.
Gã nghe vậy, khẽ nhíu mày nhưng vẫn gật đầu, “Đương nhiên, Thiên Đạc huynh muốn bắt sống, vậy nghe Thiên Đạc huynh!”
Thủy Ma tộc, chủng tộc thống trị Ma tộc.
Tuy thực lực Ma Nhĩ Ba không yếu hơn Thiên Đạc, nhưng lần này là gã cầu đối phương hỗ trợ báo thù, dù là giết hay là bắt sống thì đều có thể báo thù rửa hận.
Thiên Đạc không để ý đến gã, lại nhìn thoáng qua gương, phía sau có vài cường giả Ma tộc khác.
Trong gương, điểm sáng như ẩn như hiện, sau đó thoát khỏi mặt gương.
Thiên Đạc ra lệnh: “Đi, tiếp tục đuổi theo! Hoàng Đằng bị thương, cẩn thận không được để hắn trở về lãnh địa Nhân tộc!”
Bọn chúng nhanh chóng đuổi theo, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã biến mất tại chỗ.
Chương 1277: Một Trước Một Sau Công Kích
Trên Dục Hải bình nguyên, giờ phút này, cường giả thiên tài khắp nơi hội tụ, cực kì hỗn loạn.
Nơi đây cũng là nơi săn giết thiên tài.
Kẻ dám đến đây thì đều có bản lĩnh riêng.
Ngô Kỳ vô cùng nổi tiếng ở Đại Hạ phủ, nhưng tại đây thì không tính là quá xuất sắc.
Hiện tại nàng cùng Hoàng Đằng đang bị kẻ địch đuổi giết.
Các tộc khác cũng có thiên tài chém giết lẫn nhau như Huyền Khải và Kim Long, không phải chỉ nhằm vào Nhân tộc, săn giết thiên tài tộc khác là nhận thức chung của mọi người.
Trong âm thầm, có một vài Nhật Nguyệt ẩn núp, hộ đạo giả ở khắp nơi, cũng có một vài cường giả lòng mang ý xấu.
Vô địch sẽ không đặt chân đến đây.
Đây là vùng đất không ai quản lý, vô địch phương nào đặt chân, những người khác sẽ lo lắng có phải kẻ đó muốn bá chiếm Dục Hải bình nguyên, chuyển dời chiến tuyến hay không.
Hơn nữa trên Dục Hải bình nguyên còn có một vài thành trì thần bí.
Trong thành trì đó có cường giả.
Thậm chí một vài thành trì có thông đạo kết nối với cổ tộc giới, đây cũng là nguyên nhân khiến khắp nơi kiêng kị.
Tô Vũ mặc kệ.
Hiện tại hắn chỉ muốn theo dấu gia hỏa Huyền Khải nhất tộc, ai bảo bọn họ tập kích hắn.
Tô Vũ lại tiếp cận những kẻ kia.
Lúc này, đám Hồng Khải đã tìm được chỗ hạ trại, Tô Vũ quan sát từ xa, thấy bọn chúng chôn vài thứ gì đó quanh doanh địa, có thể là phòng ngự đại trận.
“Cảnh giác thật!”
Tô Vũ đã học được bài học, kẻ có thể sinh tồn tại đây không có kẻ nào đơn giản, tinh thần vẫn luôn cực kỳ cảnh giác.
Kẻ trở thành cường giả đều là những kẻ có bản lĩnh thật sự.
Trong doanh địa.
Một đám áo giáp đang ăn thịt sống, có vẻ đều là thịt tươi của cường giả tộc khác.
Hồng Khải vừa ăn vừa tra xét khắp nơi, phần mắt áo giáp lộ tinh quang, nhìn lướt xung quanh một phen.
Sau đó, gã nhìn về phía Thanh Khải, “Định Nguyên Thước có gì thay đổi không?”
Thanh Khải lấy Định Nguyên Thước ra, cảm ứng một lượt rồi lắc đầu, “Quanh đây không có biến hóa.”
Phạm vi Định Nguyên Thước tra xét không lớn, nhưng phòng ngừa bị tập kích rất hữu hiệu, nếu khoảng cách quá gần, Định Nguyên Thước sẽ có phản ứng.
Thanh Khải hỏi: “Hồng Khải, còn bắt Kim Long nữa không? Tên kia tuy còn nhỏ nhưng rất cảnh giác, thực lực cũng không yếu, chúng ta liên thủ cũng chỉ có hy vọng đánh chết nó, bắt sống thì rất khó!”
“Không bắt sống được thì đánh chết!”
Hồng Khải bình tĩnh đáp: “Giết Kim Long chắc chắn sẽ có thiên địa ban thưởng, thu hoạch vậy là ổn!”
Mấy người gật đầu, không nói gì nữa.
Hồng Khải lấy ra một lá bùa kim sắc, nhìn thoáng qua rồi nói: “Nhiều ngày qua đã có vài vị thiên tài Hoàng bảng chết đi! Hoàng Đằng của Nhân tộc thật sự không yếu, không hổ là gia hỏa đứng đầu Địa bảng! Hỏa Mộc của Địa Hỏa Ma tộc đã chết, có lẽ là bị hắn giết, Thiên Đạc Thủy Ma tộc đang dẫn người đuổi giết Hoàng Đằng, các ngươi chú ý, cách đám Ma tộc đó xa một chút!”
Vài vị giáp chiến sĩ vội gật đầu, Ma tộc rất cường đại, đừng nên trêu chọc vào thì tốt hơn.
Tuy Nhân tộc cũng mạnh, nhưng Nhân tộc là nhờ số lượng nhiều, có vài thiên tài tuy mạnh nhưng không thể so với Thần Ma, hơn nữa thiên tài Nhân tộc không đoàn kết, cũng tương đối tán loạn.
“Thần tộc, Ma tộc, Long tộc… Đều tới rồi! Tiên tộc còn chưa thấy bóng dáng! Gia hỏa Liệp Thiên Các cũng đang ẩn núp trong Dục Hải bình nguyên.”
Hồng Khải dặn dò: “Săn giết Kim Long xong, chúng ta liền về Thiên Diệt thành, trong khoảng thời gian ngắn không cần đến đây nữa.”
“Được!”
Mấy người sôi nổi đáp lại.
Thanh Khải đột nhiên quát: “Lại tới nữa!”
Oanh!
Vừa dứt lời, trong hư không, tiểu long nháy mắt phóng đại vô số lần, cái đuôi càn quét đánh đến, trận pháp bốn phía xuất hiện, trong chớp mắt đã bị càn quét không còn.
“Giết!”
Kẽo kẹt!
Một vị giáp chiến sĩ bộc phát ra lực lượng cường đại, lao về phía Kim Long kia, Hồng Khải không nhịn được thầm mắng một tiếng, ấu long này thù dai thật, lần trước bắt giữ thất bại, kết quả chẳng những nó không trốn, lại còn theo dõi ngược bọn họ.
Thậm chí còn chủ động đột kích!
Đám giáp chiến sĩ xuyên qua hư không, phân tán bốn phương tám hướng, nhanh chóng vây quanh Kim Long, trong đôi mắt Kim Long tràn đầy hàn ý, ngâm lên một tiếng, chấn động tứ phương!
Ầm ầm ầm!
Đại địa nứt ra, đám giáp chiến sĩ chấn động thân thể, Kim Long rít gào: “Các ngươi chết chắc rồi, Huyền Khải nhất tộc mà dám bắt nạt Kim Long nhất tộc ta, các ngươi đừng hòng chạy thoát!”
“Giết nó!”
Hồng Khải quát lớn, trong tay xuất hiện một thanh trường thương, những người khác cũng tương tự, trường thương kết trận, nhanh chóng vây sát Kim Long.
Đúng lúc này, phía dưới Thanh Khải, một đạo hắc ảnh hiện lên.
“Phải xử lý gia hỏa này mới được!”
Cái Định Nguyên Thước kia làm Tô Vũ không dám tới gần bọn chúng.
Hiện tại thừa dịp đám người này chiến đấu, không ai để ý nguyên khí dao động, hắn mới dám ẩn núp tiến lại đây.
Không thể không nói, tiểu Kim Long quả nhiên thù rất dai, không kém Tô Vũ chút nào.
Nhìn xem, chỉ trong thời gian ngắn đã tập kích bọn họ hai lần.
Huyền Khải nhất tộc thật sự không biết lựa chọn đối thủ, cố tình chọn trúng toàn kẻ thích trả thù.
Hắn hóa thành cái bóng, ngay sau đó, gió nhẹ thổi.
Thanh Khải còn đang bùng nổ toàn lực, phối hợp với những người khác vây sát tiểu Kim Long, đột nhiên, trong lòng gã cả kinh, nhưng tức khắc liền bình tĩnh lại, gã cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Cảm giác nguy cơ chợt lóe rồi biến mất!
Gã nhìn về phía Kim Long, lúc bấy giờ Kim Long lại chuẩn bị chạy.
Thanh Khải còn tưởng rằng là do Kim Long muốn bùng nổ đại chiêu, gã cảnh giác thêm vài phần, cảm thấy nguy cơ là do Kim Long mang đến.
Đột nhiên, ánh mắt Hồng Khải lộ ra quang mang, vội quát: “Thanh Khải cẩn thận!”
Dứt lời, một cây búa vô thanh vô tức hiện lên trên đỉnh đầu Thanh Khải!
Oanh!
m thanh biển ý chí nứt vỡ vang lên, biển ý chí của Thanh Khải bị nện một búa chấn động rách nát, phía dưới bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay, bắt lấy chân Thanh Khải, kéo gã đi, gần như là biến mất trong chớp mắt.
“Đáng chết!”
Thanh Khải bị mang đi, Kim Long vốn định chạy trốn bỗng vui mừng, trong miệng phun ra một thanh trường kiếm sắc bén vô cùng!
Phụt một tiếng, trường kiếm xuyên thấu thân thể một vị giáp chiến sĩ, Kim Long nuốt chửng vào, đuôi bị Hồng Khải đâm chảy máu cũng không quan tâm, trong chớp mắt nó đã phá không rời đi, trong miệng còn ngậm thi thể một giáp chiến sĩ, nhanh chóng bắt đầu nhấm nuốt, sau đó thi thể đã biến mất vô tung vô ảnh.
Sắc mặt Hồng Khải liên tục biến đổi, không quan tâm tiểu Kim Long nữa, gã hạ xuống đất, lỗ tai giáp rung động, quát: “Đuổi theo!”
Kim Long khó đối phó, đuổi theo tên hỗn đản kia trước!
Đáng chết, gã đã nhận ra kẻ tập kích là ai.
Chính là tên Nhân tộc kia!
Không ngờ hắn ẩn núp gần đây, khi bọn họ đối phó Kim Long thì hắn lại bất ngờ tấn công Thanh Khải, Thanh Khải cũng là cường giả, kết quả lại bị đối phương gõ một búa hôn mê rồi bị lôi đi.
Chương 1278: Binh Khí Thiên Giai
Tô Vũ đang trốn trong lòng đất, đấm từng quyền một, đánh cho giáp chiến sĩ không ngừng chấn động.
Lửa đốt, sấm đánh, búa lớn liên tục oanh kích.
Răng rắc!
Dường như có thứ gì đó đã vỡ ra, Thanh Khải trong cơn mơ màng, biển ý chí của gã đã bị búa lớn đánh chia năm xẻ bảy, mất mệnh đương trường.
Đúng lúc này, phía trên đầu Tô Vũ đang trốn trong lòng đất hiện ra một đám mây nhỏ.
Vượt cấp giết người!
Thanh Khải là cường giả Lăng Vân thất trọng, nhưng thực lực không bằng Hồng Khải, dù thế thì gã vẫn là thiên tài, bị Tô Vũ vượt cấp chém giết nên Tô Vũ nhận được thiên địa ban thưởng.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn lướt qua, thấy đám mây nhanh chóng chui vào trong cơ thể mình, hắn cảm ứng một chút, phía sau có tiếng xé gió truyền đến.
Đám Hồng Khải đã đuổi tới!
“Khốn kiếp!”
“Đáng chết!”
“Nhân tộc, ngươi chết chắc rồi!”
Hồng Khải giận dữ, thiên địa ban thưởng xuất hiện, Thanh Khải nhất định là đã chết!
Dưới đất, Tô Vũ nhíu mày, đám mây nhỏ nhanh chóng chui vào trong cơ thể, không thể ngăn cản.
Nhưng cảm ứng một phen… Tô Vũ không khỏi phun tào mắng: “Rác rưởi!”
Là một ít Thiên Nguyên khí, lượng tầm ba phần Thiên Nguyên Quả, vậy không phải rác rưởi thì là cái gì?
Có lẽ những người khác sẽ vui vẻ, mà Tô Vũ thì không.
Cũng không xảy ra chuyện khó hấp thu kịp, mỗi ngày hắn hấp thu đâu chỉ ba phần, nguyên khí không phản ứng quá lớn, khiếu huyệt chấn động một chút, Thiên Nguyên khí đã bị hấp thu hết.
Trong tay hắn, Thanh Khải đã biến thành một khối áo giáp, người đã chết, Tô Vũ cũng không do dự, lập tức thu vào nhẫn trữ vật rồi nhanh chóng trốn chạy.
Độn thổ, độn thủy…
Trong chớp mắt đã bỏ xa đối phương, thanh âm Tô Vũ vang vọng truyền về: “Giáp đỏ kia, ngươi chọc đến ta trước, cứ chờ xem!”
“Hừ!”
Nơi xa, Hồng Khải hừ lạnh một tiếng, lại đuổi theo một hồi, cuối cùng đành phải từ bỏ.
Gã nhìn về phía những người khác, quát: “Đi tìm Thần tộc, chúng ta bị theo dõi rồi.”
Trong chớp mắt đã bị giết hai người, Kim Long còn đang theo dõi, Nhân tộc kia cũng vậy.
Đáng chết!
Vốn là kế hoạch săn giết Kim Long, hiện tại không thể không từ bỏ, hơn nữa Định Nguyên Thước của Thanh Khải cũng đã mất, bọn họ bây giờ rất dễ bị phục kích.
Tộc bọn họ có quan hệ không tệ với Thần tộc.
Bọn họ muốn nhờ cường giả Thần tộc hỗ trợ!
14 người, trong chớp mắt còn lại 12, đã có hai vị bị giết.
Lúc này Tô Vũ không đi theo nữa.
Hắn yên lặng thể hội, sau đó hắn mở mắt, trong mắt hiện lên thần quang, “Tùy tiện giết một người cũng khen thưởng 3 phần Thiên Nguyên khí, nếu một ngày giết mấy chục, vậy chẳng phải là phát tài sao? Khó trách nhiều kẻ thích đến đây săn giết thiên tài! Thanh Khải này tuyệt đối không đáng giá bằng Hồng Khải!”
Cho dù là hắn, lấy ra một phần Thiên Nguyên khí cũng cần gần ngàn điểm công huân.
Giết một người đã khen thưởng 3000 điểm.
Lại còn là Thiên Nguyên khí không phải có tiền là có thể mua được!
Những người khác không có biện pháp lấy ra Thiên Nguyên khí giống hắn, khó trách bọn họ đều thích giết người.
Hơn nữa khen thưởng của thiên địa, tốc độ hấp thu cũng nhanh, Tô Vũ đã hấp thu tiêu hóa hết, giết người tu luyện tại đây tốt hơn bế quan nhiều.
Tô Vũ cảm ứng bốn phía, không có ai tồn tại.
Sau đó hắn lấy ra áo giáp màu xanh lá.
“Thứ này có thể lấy ra tinh huyết không?”
Đây là lần đầu hắn gặp được, không cảm thấy có máu tồn tại, Tô Vũ suy xét một chút, trong tay hiện lên ngọn lửa thiêu đốt áo giáp, áo giáp nhanh chóng bị thiêu đốt, dần dần mềm ra.
Không bao lâu, một giọt chất lỏng màu xanh lá rớt xuống.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, đây là máu của Huyền Khải tộc sao?
Rất nhiều chủng tộc có máu không phải màu đỏ.
Có một vài chủng tộc còn không biết có máu hay không, tỷ như Cục lông nhỏ, Tô Vũ rất muốn lấy một giọt máu của nó, kết quả không thể nào xuống tay.
“Có độc không?”
Tô Vũ không rõ lắm, chất lỏng màu xanh lá này có thể uống hay không.
Nghĩ nghĩ, nháy mắt đem Cục lông nhỏ trảo ra tới, chỉ vào chất lỏng màu xanh lá rồi dụ dỗ: “Tới uống một ngụm thử đi, là thứ tốt đó!”
“Không uống!”
Cục lông nhỏ cự tuyệt, nó không muốn ăn, thối chết được!
“Uống đi, không chết được, còn có thể giúp ngươi cường đại hơn, nhanh lên!”
Tô Vũ uy hiếp: “Không ăn thì sau này đừng hòng ăn cái gì nữa!”
Trong đôi mắt của Cục lông nhỏ tràn đầy vẻ buồn bực, không tình nguyện nuốt lấy giọt máu màu xanh lá kia, một lát sau, nó nôn khan, rầu rĩ không vui; “Không ngon!”
Dứt lời, nó biến mất, đã trốn vào biển ý chí của Tô Vũ.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, không bị độc chết là được.
Hắn không chần chờ, tiếp tục tinh luyện một hồi, một giọt máu màu xanh lá lần nữa xuất hiện.
Tô Vũ lập tức nuốt lấy.
Trong biển ý chí, Cục lông nhỏ bỗng nhiên nhìn về phía bóng tối, hình như nó nhìn thấy ánh sáng kim sắc, nhưng không quá rõ ràng, nó muốn tới gần hơn để ngửi được mùi hương thơm ngát sâu trong biển ý chí của Tô Vũ, nhưng lại sợ bị đánh.
Rối rắm một hồi, ánh sáng kim sắc đã biến mất.
“Huyền Khải tộc (Lăng Vân thất trọng):
Kỹ năng chủng tộc: Khải hóa (dùng tinh huyết mở ra)
Cơ sở nguyên quyết: Tinh Khải quyết (dùng tinh huyết mở ra)
Cơ sở đúc thân pháp: Huyền Khải 27 biến (dùng tinh huyết mở ra)
Nguyên khí cửu biến pháp: Địa Khải Huyền Nguyên biến (dùng tinh huyết mở ra)”
Tô Vũ cảm ứng sách họa, ngay sau đó, hắn lại nuốt một giọt máu, mở ra thiên phú Khải hóa, nháy mắt, trên người hiện lên một bộ áo giáp màu xanh lá.
Tô Vũ cho chính mình một quyền, ầm một tiếng, âm thanh áo giáp va chạm trầm vang.
“Áo giáp nguyên khí!”
Tô Vũ đã hiểu được một chút, đây không phải áo giáp thật sự, chỉ là áo giáp nguyên khí.
Nhưng lực phòng ngự không tồi.
Thời khắc mấu chốt bùng nổ thì có thể bảo mệnh.
“Lực phòng ngự tạm được, có thể so với áo giáp Huyền giai, nhưng hơi vô dụng!”
Tô Vũ lắc đầu, hắn đã có áo giáp, còn là Huyền giai đỉnh phong do Triệu Lập tặng.
Thiên phú kỹ Khải hóa này có tác dụng không nhỏ với người bình thường, đối với hắn thì chỉ có thể nói là tạm được, mà nếu áo giáp chồng lên, có lẽ uy lực sẽ lớn hơn, lực phòng ngự cường đại hơn.
“Kỹ năng này cũng không tồi!”
Còn các kỹ năng khác thì Tô Vũ không định thử nghiệm, Nguyên quyết, Đúc thân pháp, kể cả nguyên khí cửu biến pháp, hiện tại đều là phế vật với hắn, hắn đã có rồi, lại còn mạnh hơn.
Cẩn thận tìm hiểu một chút, Tô Vũ suy tư, áo giáp này có nhược điểm không?
Nếu có, có lẽ có thể khắc chế được đám mặc áo giáp kia.
Sách họa kim sắc cung cấp công pháp Vạn tộc, có lẽ công pháp chỉ là thứ yếu, mấu chốt là tìm ra nhược điểm công pháp của đối phương, nghiên cứu cả đời cũng chưa chắc tốt bằng tự mình thể nghiệm.
Tô Vũ suy tư, sau đó lấy ra cái thước.
Đó là Định Nguyên Thước.
Tô Vũ cảm ứng, đây là một thanh binh khí đặc thù.
Cảm ứng cực kỳ nhạy bén đối với nguyên khí!
Giờ phút này, Định Nguyên Thước là màu trắng, Tô Vũ truyền nguyên khí vào, nó nhanh chóng biến sắc, màu trắng bắt đầu biến thành màu đen.
“Cũng được, nhưng ta đã có ngọc cảm ứng, thứ này cũng không bằng!”
Thứ này có phạm vi cảm ứng rất nhỏ.
Cuối cùng, Tô Vũ lấy ra một tờ sách họa kim sắc ở trong nhẫn trữ vật của mình, mở ra.
Liệp Thiên bảng!
Hắn đã xem qua, nhưng không phải trông thế này, chỉ là bản sao chép của quán chủ Đại Minh sứ quán, nhưng sách họa của Thanh Khải không giống thế, nó không phải là sao chép, mà trông giống như binh khí được đúc ra.
Hắn nhanh chóng tra xét, ngay sau đó, hắn nhíu mày.
Hoàng bảng hạng 347: Thanh Khải, Huyền Khải nhất tộc, Lăng Vân thất trọng.
Chiến tích: Đánh giết Lăng Vân bát trọng.
Giờ phút này, tên Thanh Khải đã biến thành màu đen.
Nghĩa là đã tử vong!
Tô Vũ chấn động.
Hắn mới giết Thanh Khải cách đây không lâu, sao lại bị kẻ khác biết nhanh như vậy, bảng trong tay Thanh Khải cũng thay đổi, vậy nghĩa là gì, nghĩa là cái bảng này là một bộ tử mẫu bảng.
Đây hẳn là bảng phụ, bảng chính sửa đổi, bảng phụ cũng sẽ thay đổi.
Thanh Khải bị giết do đám Hồng Khải nói ra, hay do kẻ sở hữu chủ bảng cảm ứng được?
“Binh khí Thiên giai!”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, bảng chính có thể là binh khí Thiên giai, còn làm cách nào để cảm ứng được Thanh Khải tử vong, có lẽ có quan hệ đến tấm bảng phụ này.
Chương 1279: Giết Người Phải Chuẩn Bị Tinh Thần Bị Người Giết Lại
Tô Vũ đang muốn ném tấm bảng trong tay đi, trên tấm bảng phụ kia bỗng hiện ra một hàng chữ.
“Hoan nghênh gia nhập Liệp Thiên các!”
“Tấm bảng này chỉ tương tự như truyền âm phù, không có năng lực truy tung, cường giả bốn bảng đều có!”
“Liệp Thiên bảng sinh ra cùng thiên địa, sinh ra tự nhiên trong chiến trường Chư Thiên, phàm là sinh linh tiến vào chiến trường Chư Thiên thì khí tức đều bị cảm ứng được, sống thì còn, chết thì mất…”
Tô Vũ nhíu mày, truyền âm phù?
Mẹ nó!
Ta không tin!
Chính hắn cũng từng nghiên cứu truyền âm phù, có vài truyền âm phù có công năng định vị.
Có lẽ thứ này có công năng định vị.
Mang theo nó không phải chuyện tốt.
Tô Vũ trực tiếp thiêu đốt nó!
Tấm bảng bị đốt thành tro bụi.
“Liệp Thiên các. . .
Liệp Thiên bảng!”
Tô Vũ lắc đầu, đám người kia giết mãi không hết, cũng không biết hiện tại do ai khống chế, ít nhất kẻ truyền âm qua tấm bảng hẳn là một trong những kẻ sau màn, có khả năng nắm giữ bảng chính.
Mang theo thứ này có lẽ sẽ có chỗ hữu dụng, nhưng an toàn vẫn quan trọng hơn.
Những cường giả trên bảng có lẽ sẽ mang theo, nhưng những kẻ đó có khả năng chỉ ở bên ngoài, nên không thèm để ý bị định vị, Tô Vũ lại không nghĩ như vậy.
Tô Vũ đốt xong, nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Không bao lâu sau, trong tay kẻ có bảng khác đều phát hiện biến hóa.
Hạng 3 Hoàng bảng: Thôi Lãng, Đúc Binh sư, Lăng Vân nhất trọng, Nhân tộc, thiên tài Đại Minh phủ.
Chiến tích: Đánh chết Lăng Vân thất trọng.
Tin tức nhanh chóng được đổi mới!
Giờ khắc này, không ít người kinh ngạc, Thôi Lãng?
Đúc Binh sư?
Nhân tộc Đại Minh phủ, từ khi nào Đại Minh phủ có cường giả Đúc Binh sư như vậy, giết cường giả Lăng Vân thất trọng cảnh, có khả năng sao?
Hay chỉ do may mắn?
Còn vấn đề làm cách nào để nhanh chóng đổi mới tin tức, biết ai bị ai giết, điểm này không ít người đều từng nghi hoặc, sau đó có vô địch kết luận, Liệp Thiên bảng hẳn là binh khí Thiên giai đỉnh phong, thậm chí là Thần cấp.
Có thể là đã tồn tại ở Chư Thiên chiến trường từ lâu, nhưng bị người Liệp Thiên các phát hiện, sau đó bị bọn họ lợi dụng.
Bắt giữ khí tức kẻ tiến vào, người Liệp Thiên các lấy ra một vài khí tức đối ứng, đưa tin tức vào đó, Liệp Thiên bảng có thể chủ động đổi mới, chủ động sửa tin tức.
Kẻ Tô Vũ từng đuổi theo lúc trước, sau đó có thêm một vị Nhật Nguyệt đuổi tới, hẳn là bọn họ đã lấy ra khí tức của Tô Vũ, đưa hắn vào Liệp Thiên bảng.
Giống như Bách Đạo các, trước khi tiến vào phải nhập tên, sau đó sẽ tự động cập nhập tin tức, lên tới tầng nào, tới tầng bao nhiêu đều có thống kê rõ ràng.
Tô Vũ không chú ý chuyện này.
Hắn còn không có bảng, đương nhiên là không rõ ràng.
Cẩn thận không thừa, ai biết tấm bảng đó có vấn đề gì hay không.
Cùng lúc đó.
Tiên phong quân.
Trong tay Tào tướng quân cũng có một phần Thiên Liệp bảng, y cầm nhìn thoáng qua, ánh mắt khác thường, “Thôi Lãng?”
Gia hỏa này mới đi bao lâu?
Đến một ngày chưa?
Vậy mà đã giết một Lăng Vân thất trọng rồi.
Đúc Binh sư Đại Minh phủ thiện chiến như vậy từ khi nào?
“Thôi Lãng, hạng 3 Hoàng bảng… tuổi hơi lớn một chút, nếu không nên vào Huyền bảng hoặc là Địa bảng!”
Tào tướng quân lộ vẻ ngoài ý muốn, lại có chút bất đắc dĩ, Đúc Binh sư Đại Minh phủ vừa đi vào đã rêu rao như vậy, cẩn thận kẻo bị người vây giết, nào có ai vừa vào đã giết người đâu, không biết hiện tại có phải hắn đang bị trọng thương hay không.
Một ngày này, thanh danh Thôi Lãng Đại Minh phủ chính thức lan khắp chư thiên Vạn tộc.
Lúc trước khi hắn ở hạng 360 thì không ai để ý, một Đúc Binh sư rất quan trọng, nhưng Liệp Thiên bảng đa số coi trọng sức chiến đấu.
Mà nay hắn tiến vào hạng 3 Hoàng bảng Liệp Thiên bảng trong nháy mắt, lập tức khiến cho toàn bộ thiên tài coi trọng.
Thôi Lãng!
Lúc bấy giờ, cái tên này đã được rất nhiều người biết đến.
Vượt sáu tiểu giai để giết người!
Còn không phải giết người bình thường, mà là thiên tài Huyền Khải nhất tộc, giết thiên tài và giết kẻ tài trí bình thường là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng, nếu giết được thiên tài như Hồng Khải, e là Tô Vũ có thể vào Huyền bảng.
Nếu giết thiên tài Thần Ma nhất tộc, vậy sẽ tiến vào Địa bảng, thậm chí là Thiên bảng.
Lăng Vân thất trọng cũng phải xem là thất trọng kiểu gì.
Giờ phút này, Tô Vũ còn đang tiếp tục đuổi theo đám Hồng Khải, hắn có tâm lý trả thù rất mạnh, ở nơi không có quy củ trói buộc, vậy hắn chính là kẻ có thù tất báo!
Ở Nhân cảnh đã nhịn đủ rồi, tại đây hắn không muốn nhịn nữa.
Còn vấn đề Huyền Khải nhất tộc có hộ đạo giả hay không, trước mắt có vẻ là không có.
Trong tình huống bình thường, hộ đạo giả chỉ đi cùng những thiên tài lần đầu tiên tiến vào nơi đây, cho bọn họ một kỳ thích ứng.
Sau khi thích ứng, cái gọi là hộ đạo giả, bao gồm cả thiên tài, đều không cần hộ đạo giả.
Đến đây là vì mạnh lên, mà không phải là vì trở thành kẻ được bảo vệ.
Nếu đơn thuần là vì rèn luyện, sợ chết, vậy những người đó sẽ không tới Dục Hải bình nguyên, rèn luyện ở đâu cũng đều an toàn hơn bên này.
Trọng sinh trong nghịch cảnh, trưởng thành trong nguy cơ, đây cũng là một chuẩn tắc của Vạn tộc để bồi dưỡng thiên tài.
Cường giả mà được trưởng thành trong sự bảo vệ thì không tính là cường giả.
Không gặp nguy cơ thì còn tính gì là cường giả?
Không có vô địch nào là được kẻ khác nâng đỡ đi lên, bất cứ vị vô địch nào, ở thời kỳ nhỏ yếu đều phải trải qua khó khăn gian nan, nguy cơ sinh tử.
“Thôi Lãng?”
Dục Hải bình nguyên, trong một rừng cây, Hoàng Đằng cầm bảng liếc mắt một cái, cười cười, bình thản nhận xét: “Thôi Lãng Đại Minh phủ, ta đã gặp hắn một lần, không có phong phạm cường giả, hắn có thể thành hạng 3 Hoàng bảng sao? Còn cao hơn Ngô Kỳ? Ta không tin!”
Nói thực, y không tin.
Nếu Thôi Lãng này không phải giả thì chính là bị người đoạt xá.
Dù sao không có khả năng là Thôi Lãng y từng gặp trước kia.
Tuyệt đối không có khả năng!
Hoàng Đằng xuất thân gia đình bình dân, gặp nhiều thiên tài hào môn, cũng từng gặp một vài bình dân thiên tài, mỗi người đều có điểm đặc thù, đều có dấu ấn độc đáo.
Thôi Lãng là lãng tử, nhưng tuyệt đối không phải kẻ tàn nhẫn.
Không thể nhẫn tâm tới mức tiến vào Dục Hải bình nguyên, y bảo đảm.
Trừ phi đối phương đã gặp đả kích nặng nề, thay đổi triệt để, mang theo tín niệm thẳng tiến không lùi tiến vào Dục Hải bình nguyên, đương nhiên trên đời vẫn có loại người này nhưng quá hiếm thấy!
Cách Hoàng Đằng không xa, khóe miệng Ngô Kỳ rỉ máu, liếc mắt nhìn y, lạnh nhạt nói: “Người khác cần ngươi tin tưởng ư? Mà ta cần ngươi chứng minh ta như thế nào à?”
Hoàng Đằng phì cười, “Cũng đúng, Ngô Kỳ, ngươi nói không sai, nhưng… Ta cảm thấy chúng ta có lẽ phải chạy trốn rồi.”
“Trốn?”
Ngô Kỳ cắn răng, lạnh lùng nói: “Ngươi tự đi đi, đừng ở cùng ta, Ma Nhĩ Ba muốn giết ta, nhưng gã còn chưa đủ tư cách!”
“Người ta không chỉ có một mình, gã đi cùng thiên tài Thủy Ma tộc Thiên Đạc.”
“Không cần ngươi lo!”
Ngô Kỳ hừ nhẹ một tiếng, nàng có sự kiêu ngạo của chính mình, Hoàng Đằng tiếp tục đi theo nàng thì rất dễ gặp nguy hiểm.
Nàng bị Ma Nhĩ Ba truy lùng, hai bên đã giao chiến vài lần, Hoàng Đằng bị thương không nhẹ, nàng cũng vậy, mà Ma tộc cũng bị bọn họ giết mấy kẻ.
Nhưng hiện tại bọn họ đã gặp trọng thương, tiếp tục như vậy thì sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Phải tách ra!
Ngô Kỳ nàng không muốn nợ nhân tình.
Dù chết trận tại đây thì làm sao?
Năm đó khi nàng còn chưa Đằng Không, đã dám chém giết gần Đông Liệt cốc, huống chi đây không phải lần đầu tiên nàng tới Dục Hải bình nguyên.
Tại đây, thiên tài Vạn tộc tranh phong, đây mới là chiến trường của nàng.
Nàng giết người khác, cũng từng bị người đuổi giết, nàng không hối hận, Thiên Đạo luân hồi, giết người rồi cũng sẽ bị người giết, tới đây phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Hoàng Đằng chỉ cười mà không nói, cũng không để ý tới, y móc ra một khối ngọc phù, kích phát, cảm ứng một chút rồi nhẹ nhàng thở ra, “Đi thôi, đừng nói nhảm nhiều, lại sắp đuổi tới rồi, đúng là âm hồn không tan!”
Dứt lời, y liền bảo: “Không biết Tần Phóng có tới không, nếu có thì liên thủ cùng hắn, phản sát đám người kia!”
Ngô Kỳ không để ý đến y, nhanh chóng đứng dậy cảm ứng một phen, sau đó chạy về một phương hướng.
Hoàng Đằng nhún vai, tiếp tục đuổi theo.
Y vừa đi vừa nói: “Kỳ thật Đại Hạ phủ có không ít thiên tài, Bạch Phong, Hạ Ngọc Văn, Lưu Hồng, Hồ Văn Thăng,… Đáng tiếc không phải một lòng, mỗi kẻ một tính toán, Nhân tộc a! Đừng nói là các đại phủ, cùng phủ cũng không đồng lòng.”
“Đó là vì ngươi vô năng!”
Ngô Kỳ không quay đầu lại, “Nếu ngươi có bản lĩnh thì tự nhiên sẽ thuyết phục được mọi người! Ngươi không đủ bản lĩnh, ai phục ngươi?”
“Có đạo lý!”
Hoàng Đằng gật đầu đáp: “Đúng vậy, cho nên ta vẫn chưa đủ mạnh, tựa như Bạch Phong, vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng, đánh hắn vài lần hắn còn không phục, ta cũng chịu rồi.”
Ngô Kỳ im lặng.
Ngẫm nghĩ lại thấy buồn cười, “Bạch Phong chính là như vậy, chết cũng không nhận thua, dù thua thì cũng không phục!”
Hoàng Đằng nở nụ cười, không nói gì nữa.
Chương 1280: Tiền Hậu Giáp Kích
Đông Liệt cốc.
Giờ phút này có một người đang chạy tới gần Đông Liệt cốc.
Quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, vẻ mặt Lưu Hồng thổn thức, “Hà tất phải vậy!”
“Ta đã tới chiến trường Chư Thiên, vậy mà các ngươi còn không buông tha ta? Không phải chỉ lừa các ngươi mấy chục vạn điểm công huân thôi sao? Có cần thiết làm vậy không?” Lưu Hồng bất đắc dĩ.
Lừa thì lừa thôi, nhưng ai ngờ bọn người kia tới tìm gã tính sổ, tuy rằng bọn họ không thể giết gã, nhưng rất phiền, suốt ngày đi theo, vậy gã làm sao có thể bế quan tu luyện được?
Đi đến đâu, tên khốn này lại theo tới đó.
Lúc bấy giờ, phía sau có vài vị Sơn Hải đi đến, có người lạnh lùng nói: “Trả tiền là xong! Lưu Hồng, ngươi nghĩ cho kỹ đi, phía trước chính là Dục Hải bình nguyên, ở Đại Hạ phủ ngươi xem như không tồi, nhưng tại đây thì không là gì cả! Muốn tiền không muốn mạng sao?”
“Tiền gì?”
Lưu Hồng buồn bực hỏi: “Các ngươi muốn cướp của ta à? Kẻ muốn cho người muốn nhận, sao lại thành ta nợ tiền các ngươi? Ta bán công pháp, các ngươi mua công pháp, có vấn đề gì không?”
Mấy người không nói gì.
Không có vấn đề!
Nhưng trong lòng không phục.
Huống chi đây là mệnh lệnh của thiếu gia tiểu thư, dù không đòi được tiền thì cũng không thể cho Lưu Hồng sống thoải mái, cho gã có tiền cũng không tiêu được.
Khinh người quá đáng!
Coi hậu duệ vô địch là đồ ngốc ư?
Nhưng đúng là bọn họ bị lừa thật!
Chuyện này không tiện bại lộ, đành phải tuyên bố là Lưu Hồng lừa bọn họ một vố ở chợ đen, bọn họ muốn đòi lại, còn vấn đề bị lừa thế nào thì không cần lộ ra.
Giao dịch chợ đen không được bảo hộ.
Đương nhiên Lưu Hồng cũng không được ai bảo hộ.
Người ta không giết, không đánh, chỉ đi theo ngươi, ngươi có thể làm thế nào?
Lưu Hồng buồn bực, “Đừng đi theo nữa.
Mọi người đều là người một nhà.
Nếu tiếp tục đi theo ta, ta sẽ tới Dục Hải bình nguyên, ta nói cho các ngươi biết, Dục Hải bình nguyên rất đặc thù, đám Sơn Hải tầm thường các ngươi rất dễ gặp phải hộ đạo giả của kẻ khác, thiên tài gặp thiên tài, tầm thường gặp tầm thường, cẩn thận gặp phải Nhật Nguyệt rồi lại bị người ta xử lý!”
“Ngươi dám đi ư?”
Phía sau, Sơn Hải lạnh lùng nói: “Ngươi đi rồi gặp được thiên tài, cẩn thận chết không có chỗ chôn thây! Lưu Hồng, trả tiền đi, mọi người đều được lợi, đại tiểu thư nói, nếu ngươi không trả tiền thì đi dập đầu bồi tội với đại tiểu thư cũng được, đống tiền kia coi như thưởng cho ngươi!”
Lưu Hồng bất đắc dĩ, “Nói thật, nhiều công huân như vậy mà chỉ cần dập đầu thì cũng không thành vấn đề! Mấu chốt là điện hạ nhà các ngươi quá đáng, còn muốn ghi hình, dù sao ta cũng có mặt mũi mà đúng không? Giữ kín thì thôi, nhưng nếu truyền ra, ta còn dám gặp ai nữa? Ngươi nói đúng không?”
“…”
Sơn Hải kia câm nín, ngươi đáp ứng thật à?
Chỉ cần không ghi hình thì ngươi liền đáp ứng?
Đồ vô sỉ!
Thế này mà ngươi còn gọi là cần mặt mũi?
Ngươi muốn tiền không muốn mạng, cũng không biết xấu hổ.
“Lưu Hồng, ngươi đi Dục Hải bình nguyên mà chết thì nhiều tiền để làm gì?”
Lưu Hồng ngẫm nghĩ, gật đầu, “Cũng đúng, mấu chốt là… Ta không có tiền.”
Gã thở dài, “Các ngươi xem đi, ta mua nguyên bộ trang bị Huyền giai đỉnh phong, tiêu gần 10 vạn điểm công huân! Mua nhẫn trữ vật, mua tinh huyết Thần Ma, mua mấy viên Thiên Nguyên Quả, mua không ít ý chí chi văn, còn mua rất nhiều nguyên khí lột xác đan… Tính ra thì rất tốn kém, thật sự không còn bao nhiêu tiền, các vị đại ca, không bằng ta chia cho các ngươi một chút, các ngươi đừng đi theo ta nữa?”
“…”
Mấy người cạn lời, tên kia dám tiêu thật kìa!
Nhiều tiền như vậy, ngươi đã tiêu bao nhiêu?
Cầm tiền của hậu duệ vô địch đi mua mấy thứ này, ăn xài phung phí, không nương tay chút nào, gia hỏa này lớn mật hơn biểu hiện bên ngoài nhiều.
Lưu Hồng bất đắc dĩ, “Thôi, có vẻ các ngươi vẫn muốn đi theo ta, vậy cùng đi chịu chết đi, ta vào Dục Hải bình nguyên đây!”
Dứt lời, gã nhanh chóng lướt qua Đông Liệt cốc.
Vài vị Sơn Hải liếc nhìn nhau, vẻ mặt bất lực, ngươi đi thật à?
Dục Hải bình nguyên rất kì quái!
Càng là cường giả, càng dễ dàng gặp phải bất trắc.
Có đôi khi Nhật Nguyệt cảnh vào đó đi một vòng là có thể gặp được cường giả Nhật Nguyệt cảnh khác, mà Đằng Không cảnh có khả năng nghênh ngang đi lại không gặp được Nhật Nguyệt.
Mấy người bất đắc dĩ nhìn đối phương, sau đó có người nói: “Chúng ta chờ ở đây, Lưu Hồng không dám đi sâu vào Dục Hải bình nguyên đâu, sẽ ra sớm thôi!”
Mấy người liếc nhìn nhau, ngầm hiểu ý, quyết định không đi vào!
Bên kia thật sự rất nguy hiểm!
Giờ khắc này, vô số thiên tài dũng mãnh lao vào Dục Hải bình nguyên.
Tô Vũ vẫn không buông bỏ truy sát.
Ta nhắm chết các ngươi!
Đám Huyền Khải nhất tộc khốn kiếp!
Dám bắt nạt lão tử!
Hắn tiếp tục đuổi theo, cùng lúc đó, cách đó không xa, một Kim Long ẩn thân trong đám mây, thỉnh thoảng lại thò đầu ra nhìn chằm chằm đám người phía trước.
Có đôi khi nó còn tra xét khắp nơi một chút.
Nó hơi nghi hoặc, kẻ giết người lúc trước là Nhân tộc sao?
Vì sao nó cảm ứng thấy hơi giống ngũ hành tộc?
Đáng tiếc tên kia không chịu hợp tác với nó, cùng ra tay xử lý đối phương không tốt hơn à?
Còn rồng này cũng lấm lét tra xét khắp nơi.
Phải cẩn thận.
Đám gia hỏa Huyền Khải tộc kia không dễ chọc.
Dưới mặt đất, Tô Vũ vẫn luôn đi theo bọn chúng, dần dần kéo gần khoảng cách.
Đột nhiên, một trận gió thổi qua.
Giọng Hồng Khải biến đổi, không dùng ngôn ngữ thông dụng nữa mà là ngôn ngữ Huyền Khải nhất tộc, quát: “Cẩn thận, đáng chết, mọi người chuẩn bị tinh thần!”
Gã cảm giác có người tới!
Đột nhiên gã thấy hoa mắt, thoáng chốc đã lâm vào trong ảo cảnh!
Ầm!
Một tiếng vang lớn, nguyên khí cường hãn của gã phóng ra, chấn động ảo cảnh.
Thần văn chữ “Máu” của Tô Vũ đã là thần văn tứ giai.
Ảo cảnh càng ngày càng cường đại!
Dù bọn họ bùng nổ nguyên khí thì cũng không thể phá tan ảo cảnh trong chốc lát, Hồng Khải quát to: “Khải hóa!”
Mọi người đồng loạt Khải hóa!
Ầm ầm ầm!
Màu sắc áo giáp biến đổi, trở nên thâm trầm hơn rất nhiều, nguyên khí càng cường đại hơn, ầm vang một tiếng, ảo cảnh bị phá tan!
Cùng lúc đó, Hồng Khải nện một quyền xuống mặt đất dưới chân!
Oanh!
Mặt đất vỡ ra, lộ ra thổ nhưỡng màu đen.
Ánh mắt Hồng Khải biến ảo, nhìn khắp nơi, lạnh lùng nói: “Vị bằng hữu Nhân tộc, lúc trước chỉ là hiểu lầm, sao cứ phải dây dưa mãi? Huyền Khải nhất tộc không phải là địch nhân của Nhân tộc…”
Đang nói, Hồng Khải đột nhiên cả kinh!
Nhanh chóng tránh đi, đâm ra một thương!
Trong không trung, một cây búa lớn đập xuống chỗ gã vừa đứng.
Trong nháy mắt cây búa rơi xuống, thân ảnh Tô Vũ hiện lên, xuất hiện phía sau một vị giáp chiến sĩ, hắn đá ra, thần văn chữ “Chậm” bùng nổ, giáp chiến sĩ cảm thấy hoa mắt, không gian thời gian đều chậm lại.
Ý chí gã cực kỳ hoảng hốt!
Lúc này, thần văn chữ “Lôi” bùng nổ, ầm vang một tiếng, sấm sét nổ tung, trên áo giáp bị cháy đen một vùng, Tô Vũ lại đá áo giáp một cái, phanh một tiếng, áo giáp bị hắn đá cho vỡ tung.
Một kích mất mạng, Tô Vũ không dừng lại giây nào mà nháy mắt trốn vào lòng đất, biến mất vô tung vô ảnh.
Trong đám mây, Kim Long mới vừa ngoi đầu muốn đi xuống, Tô Vũ đã chạy.
Ngay sau đó, Hồng Khải rống to một tiếng, ném một thương về phía Kim Long, quát: “Giết con rồng kia!”
Một người một rồng tiền hậu giáp kích, quá phiền.
Giết một kẻ trước rồi mới dễ giải quyết một kẻ khác!
Tô Vũ chạy quá nhanh, gã tra xét vài lần mà không phát hiện được tung tích đối phương, nhưng con rồng này đã bị gã phát hiện vài lần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)





