[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 254 : Tin Hay Không Thì Tùy (c1266-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1266: Tin Hay Không Thì Tùy
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã lui về 30 dặm, ở đây có một đỉnh núi lớn đã bị san phẳng, không biết là tác phẩm của vị cường giả nào, một tòa núi lớn bị cắt ngang, trên đó chính là điểm trú của tiên phong quân.
Tiên phong quân có hơn 5000 người, phần lớn đều đóng quân tại đây.
Ngọn núi ngày được xưng là Đoạn Hồn sơn.
Hồn đoạn nơi này!
Hơn 5000 người, nếu chinh chiến thêm vài năm nữa, không biết có mấy người có thể sống sót trở về, có lẽ những người này là tội nhân, nhưng công huân thì đều cao dọa người.
Những người khác cũng bắt đầu hồi doanh, Hồng Đô vẫn luôn đi theo Tô Vũ, giới thiệu: “Hiện tại trong tiên phong quân có 6 vị Đúc Binh sư, 3 vị Hoàng giai, 3 vị Huyền giai, nhưng chỉ có một vị Đúc Binh sư Huyền giai cao giai.”
“Trước đây có một vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai đóng quân nơi đây…”
Hồng Đô dừng một chút rồi nói: “Nhưng không lâu trước, tam phương Thần Ma Yêu đột kích, đại chiến kịch liệt, Trương đại nhân tự mình xuất chiến, chết trận.”
Tô Vũ nhíu mày, “Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai cũng phải xuất chiến à?”
“Là Trương đại nhân tự mình yêu cầu.”
Hồng Đô giải thích, Tô Vũ vẫn nhíu mày, “Dù tự hắn yêu cầu thì các ngươi cứ thế đáp ứng? Còn nữa, không phải vô địch sẽ chú ý tiên phong doanh sao? Vì sao Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai bị giết cũng mặc kệ? Nhân cảnh tổng cộng có bao nhiêu Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai? Các đại phủ có một vị, phần còn lại không đủ phân cho các đại quân đoàn tinh nhuệ, số lượng Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai chưa chắc đã nhiều bằng vô địch, chẳng lẽ ở trong mắt các ngươi, Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai rẻ rúng như vậy?”
“Không phải vậy.”
Hồng Đô vội vàng giải thích: “Cái này… Thôi đại sư, chúng ta không nghĩ lại có kết quả như thế, Trương đại nhân cũng là Nhật Nguyệt cảnh, hắn kiên quyết xuất trận, chúng ta không khuyên can nổi.”
“Còn các vô địch đại nhân…” Hồng Đô do dự, cuối cùng vẫn nói: “Vô địch sẽ chỉ ra tay can thiệp sau khi tiên phong doanh bị phá, trước đó thì sẽ không nhúng tay, bằng không sẽ nổ ra đại chiến vô địch!”
“Tương tự phe địch cũng như vậy.
Không phải lúc nào vô địch cũng chú ý chúng ta, dù chú ý, hiện tại chỉ là tác chiến quy mô nhỏ, một khi vô địch tham dự, đó chính là tác chiến quy mô lớn, lên đến cấp độ vô địch.”
Tô Vũ đã hiểu, không phải là vô địch không biết, không nhúng tay, mặc kệ.
Mà là không thể!
Vô địch nhúng tay, vô địch đối địch cũng xen vào, vậy quy mô chiến tranh sẽ thăng cấp, lên tới chiến tranh cấp độ vô địch, vô địch hai bên đều không muốn điều này xảy ra.
Hắn không hỏi lại, theo Hồng Đô hạ xuống, trên sườn núi có không ít kiến trúc, đều dùng tảng đá xây nên.
Khu vực trung tâm có một kiến trúc bằng đá thật lớn.
“Đúc Binh điện”, trên đó ghi ba chữ to, nơi đây chính là nơi ở của các Đúc Binh sư tại tiên phong doanh.
Bên trong, mơ hồ có tiếng rèn đúc.
Hồng Đô cười nói: “Thôi đại sư, đây là Đúc Binh điện của tiên phong quân chúng ta, mọi người có yêu cầu gì thì đều tới đây, có thu phí, không phải là đúc miễn phí, tiên phong quân chúng ta thiếu gì chứ không thiếu điểm công huân.”
Tô Vũ nghi hoặc, “Tiên phong doanh giết chóc còn được khen thưởng điểm công huân à?”
Hồng Đô đáp: “Đương nhiên, trừ điểm công huân khen thưởng thì sẽ không được nhận bất cứ chiến lợi phẩm nào khác nữa, đây cũng là chính sách của tiên phong doanh, dù sao những kẻ bị sung quân đến nơi này đều có tội, giờ phải lập công chuộc tội.”
Tô Vũ gật đầu, “Ta thấy có vài người có vẻ đã chinh chiến nhiều năm, giết chóc không ít, chẳng lẽ còn chưa hết tội sao?”
“Có, nhưng bọn họ không muốn đi.”
Hồng Đô cảm xúc phức tạp: “Giết chóc nhiều, có vài người rời đi sẽ lại nhanh chóng phạm án, có vài kẻ thích đại khai sát giới, có không ít người như vậy, cho nên dù có người đã hết tội nhưng cũng không muốn rời đi.”
“Không phải toàn bộ người trong tiên phong doanh đều là tội nhân.”
Hồng Đô thở dài, “Có một số người muốn phóng thích dục vọng giết chóc của mình, có một số người đã chuộc tội xong nhưng lại khó hòa nhập với Nhân cảnh, đôi khi quân đoàn khác sẽ tuyển nhận một ít, nhưng bọn người kia kiệt ngạo khó thuần, rất khó hòa hợp với người trong quân đoàn, cuối cùng đều lựa chọn trở về, giết chóc cả đời, chiến đấu đến chết ở đây.”
Trong lúc nhất thời, tâm tình Tô Vũ cũng cực kỳ phức tạp.
Những người này còn tính là tội nhân không?
Có lẽ bọn họ có tội, nhưng đã chuộc tội, mà bởi vì giết chóc quá nhiều, không thể khắc chế sát tính chính mình, dù trở về Nhân cảnh thì cũng không hợp với hoàn cảnh hậu phương nữa.
Cho nên cuối cùng lại lựa chọn ở lại.
Đang nghĩ ngợi, cửa Đúc Binh điện mở ra, một thanh niên bước ra ngoài, cúi đầu như đang suy nghĩ chuyện gì, đến khi cảm ứng được phía trước có người mới ngẩng đầu lên, thấy Hồng Đô, y tùy ý gật đầu, “Hồng tướng quân có việc sao? Có thể sửa binh khí Huyền giai đỉnh phong, nhưng sư phụ ta chưa chắc đã sửa thành công, ngài tự cân nhắc, hỏng rồi chúng ta sẽ không phụ trách.”
“Vương đại sư vất vả rồi!”
Hồng Đô nở nụ cười, giới thiệu: “Vương đại sư, vị này chính là Thôi đại sư, Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, lần này Tào tướng quân mời Thôi đại sư tới tọa trấn ba ngày, chữa trị một ít binh khí khó sửa cho tiên phong quân…”
“Thôi đại sư?”
Thanh niên kia ngẩng đầu nhìn Tô Vũ, thấy hắn thực trẻ tuổi, có chút nghi hoặc, chần chờ hỏi: “Ngươi là?”
“Thôi Lãng!”
“Thôi Lãng?”
Thanh niên ngẫm nghĩ, sau một lúc lâu như nhớ ra cái gì, không nhịn được nói: “Thôi Lãng? Thôi Lãng Đại Minh phủ? Ngươi tới lừa dối ai? Ngươi thành Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai từ bao giờ? Ngươi không phải là Đúc Binh sư Hoàng giai sao? Dù thăng cấp thì cùng lắm là Huyền giai sơ đẳng, ngươi đùa ta à?”
“…”
Tô Vũ bĩu môi, ngươi nói không sai, dù gần đây tên Thôi Lãng kia có tiến bộ thì cùng lắm mới chỉ lên tới Huyền giai sơ đẳng.
Nhưng ta không phải Thôi Lãng!
“Tin hay không thì tùy!”
Vẻ mặt Tô Vũ ngạo nghễ, “Tiểu Vương, nói chuyện phải khách khí một chút, có đôi khi đúc binh cần may mắn và thiên phú! Nếu ta đúc ra Địa binh, có phải ngươi nên quỳ xuống tạ tội hay không? Không muốn mất mặt thì đừng nói nhiều, tránh cho lát nữa không xuống đài được, làm mất mặt mũi Đúc Binh sư!”
Nghe vậy, thanh niên kia bất đắc dĩ đáp: “Tự ngươi xem mà làm, Thôi Lãng, nếu ngươi lừa dối, nơi này có một đám sát nhân đấy, cẩn thận bị người ta chém! Đừng tự tìm chết, không ai cứu được ngươi đâu!”
Hồng Đô vội vàng can ngăn: “Sao vậy được, Thôi đại sư thực sự có bản lĩnh, Nhân cảnh đã truyền tin tức đến rồi.”
“Vậy à?”
Thanh niên không tỏ ý kiến, dù sao y cũng không tin.
Nếu Thôi Lãng không có bản lĩnh, bị người chém chết tại đây, y sẽ không thèm quan tâm.
“Ta dẫn các ngươi đi vào gặp sư phụ ta, Thôi Lãng, sư phụ ta là Huyền giai cao đẳng, ngươi có trình độ hay không sư phụ ta có thể nhìn ra, đừng tưởng rằng ở đây chỉ có một đám sát nhân nên không có ai vạch trần ngươi.”
“Tiểu Vương, lát nữa mà ngươi không tạ tội với ta, ta sẽ bảo Hồng tướng quân chém chết ngươi!”
Thanh niên bĩu môi, “Được, nếu ngươi thật sự là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, bồi tội đó đương nhiên!”
Y vẫn không tin!
Y từng gặp Thôi Lãng một lần, mà đã lâu rồi, hiện tại gần như không quen biết nữa.
Không thân thiết gì nhưng đủ để biết gia hỏa này không phải người tốt, có đôi khi uống nhiều quá cũng sẽ khoác lác vài câu, không phải là gia hỏa này xạo nhiều quá rồi tự coi là thật chứ?
Y không có ác ý, chỉ muốn nhắc nhở Thôi Lãng nơi đây không phải là Nhân cảnh, ở đây thật sự có một đám sát nhân cuồng!
Nói nhảm nhiều thì dễ gặp phiền toái.
Đám Tào tướng quân đều là kẻ huyết tinh, không cẩn thận là bị đánh chết như chơi.
Chương 1267: Thể Hiện Thực Lực Đúc Binh
Thanh niên mang theo hai người Tô Vũ đến một nơi rất lớn, đại điện bị sửa chữa thành các phòng đúc binh, sau đó thanh niên mang bọn họ tới đại điện trong cùng.
Nơi này rất lớn, một vị lão nhân đầu bạc mang theo mấy người trẻ tuổi đang xem một vị trung niên đúc binh.
Cảm ứng được có người tới, lão nhân quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy thanh niên và Hồng Đô, khẽ gật đầu, ông nghi hoặc hỏi: “Chiến xong rồi à? Muốn chữa trị binh khí không? Có thể sửa dưới Huyền giai cao đẳng, nhưng đỉnh phong thì có khả năng thất bại.”
Lão nhân chỉ là Đúc Binh sư Huyền giai cao đẳng, Huyền giai cao đẳng thường cho Lăng Vân dùng.
Đỉnh phong thì có một vài Sơn Hải trung tầng trở xuống sử dụng.
Sơn Hải cao trọng, nếu có tiền thì đều sẽ lựa chọn dùng Địa binh.
Còn Nhật Nguyệt cảnh, phần lớn dùng Địa giai trung đẳng thậm chí là cao đẳng.
Hồng Đô còn chưa mở miệng, thanh niên đã nói: “Sư phụ, Hồng tướng quân nói, Tào tướng quân mời một vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai tới chữa trị binh khí, Thôi Lãng Đại Minh phủ.”
“Thôi Lãng?”
“Đúng vậy, kẻ có quan hệ với Trình gia Đại Đường phủ, ngài nhớ không?”
“À à…”
Lão nhân đã nhớ ra, sắc mặt Tô Vũ triệt để biến thành màu đen, nhìn thoáng qua thanh niên, được lắm, tiểu tử, ngươi xui xẻo rồi!
Đợi lát nữa xem ta xử lý ngươi như thế nào!
Hắn lười nói nhiều, thấy người trung niên sắp kết thúc, hắn đi đến mở ra một lò đúc khác.
Vài vị Đúc Binh sư thấy vậy thì biết hắn muốn đúc binh, không ai hé răng.
Hiển nhiên là vị này muốn chứng minh bản lĩnh của mình.
Có vài thời điểm Đúc Binh sư sẽ dứt khoát như vậy, có bản lĩnh thì đừng sợ bị người biết, tiền đề là có bản lĩnh thật, chúng ta đều kiếm ăn dựa vào thực lực.
Tô Vũ lấy ra một ít tài liệu, ngọn lửa bốc lên, hòa tan trong nháy mắt!
Chỉ bằng chiêu thức ấy, lão nhân kia đã biến sắc.
Ngọn lửa thật lợi hại!
Thần văn tứ giai!
Tài liệu bị Tô Vũ hòa tan, lấy ra tinh hoa, trong chớp mắt, hơi nước bốc lên, kim quang lập lòe, chốc lát sau, một kiếm phôi đã hoàn thành.
Không có kim văn, chỉ là phôi.
Ánh mắt lão nhân sáng như tuyết, nhanh chóng truyền âm: “Đến xem cả đi, Tiểu Vương, các ngươi hãy nhìn kỹ, đây thật sự là đại sư!”
Thanh niên lộ vẻ kinh hãi, nhẹ nhàng như vậy đã đúc xong phôi thô ư?
Gia hỏa này thật sự đã tới Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai rồi sao?
Tô Vũ mặc kệ bọn họ, hiện giờ hắn đã có chút tâm đắc với việc đúc binh, giao lưu kinh nghiệm cùng nhiều vị Đúc Binh sư Địa giai, giúp lão Triệu đúc một thanh hình thức ban đầu Thiên binh, chính hắn cũng đúc một thanh văn binh 72 đạo kim văn.
Hiện tại chỉ là đúc một thanh võ binh Huyền giai đỉnh phong mà thôi, không khó.
Nhúng nước lạnh, luyện, rèn phôi…
Một lát sau, một cây búa lớn xuất hiện, đập ầm ầm!
Tốc độ cực kì nhanh!
“Đây là Đúc Binh pháp của Triệu gia?”
Lão nhân đã nhìn ra, Hồng Đô lại xem không hiểu, nhưng y biết tin tức, y mở miệng nói: “Thôi đại sư giúp Triệu Lập đại sư đúc binh thành công ở Đại Hạ phủ, Triệu Lập đại sư thăng cấp Sơn Hải, đúc hình thức ban đầu Thiên binh, lần đó Thôi đại sư cũng chính thức thăng cấp Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong.”
“Thì ra là thế!”
Lão nhân kinh ngạc cảm thán: “Triệu Lập thành công rồi! Thật đáng mừng!”
Ông cảm khái, rồi nói: “Mọi người xem kĩ đi, Thôi Lãng… Không, có lẽ Thôi đạo huynh thật sự có thể đúc ra văn binh 72 đạo kim văn.”
Đúc thành công 72 đạo kim văn mới gọi là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai.
Lúc trước ông không hiểu, hiện tại ông đã tin.
Tô Vũ tiếp tục chuyên chú đúc binh.
Còn thủ pháp đúc, đây không phải thứ xem một lần là học được, hơn nữa hắn đúc dựa vào Khoách Thần chùy, cùng với thần văn ngũ hành của hắn.
Trong tình huống bình thường, trừ phi đúc binh khí cường đại, nếu không, Đúc Binh sư không ngại bị người quan sát.
Cây búa vô cùng mạnh mẽ!
Lửa lớn thiêu đốt!
Tốc độ Tô Vũ rèn đúc cực nhanh, dần dần, 1 đạo kim văn sinh ra, một lát sau, 2 đạo kim văn xuất hiện.
Đại khái 5 phút là có thể hình thành 1 đạo kim văn.
1 giờ, 12 đạo kim văn thành công.
Tô Vũ không giảm tốc độ, cây búa vẫn cương mãnh như cũ, lúc này dù là Hồng Đô chưa cảm nhận được sự cường đại của Đúc Binh chi thuật thì cũng cảm nhận được sự kéo dài và cường hãn của ý chí lực của Tô Vũ.
Chấn động!
Tiểu kiếm càng ngày càng nhỏ, càng thêm bóng loáng.
Trong đại điện, bất tri bất giác có thêm vài người, bọn họ đều yên lặng đứng nhìn, không ai lên tiếng quấy nhiễu.
Hai giờ, ba giờ đồng hồ trôi qua…
Ầm vang một tiếng!
37 đạo kim văn đúc thành, Huyền binh thành công, 3 tiếng đồng hồ, một thanh Huyền binh xuất hiện.
Mà vẫn chưa kết thúc, Tô Vũ không ngừng tăng thêm tài liệu, động tác như nước chảy mây trôi, truyền thừa trong Bách Đạo Các, truyền thừa của Triệu Lập, dù là cái nào thì cũng đều là Đúc Binh truyền thừa đỉnh cấp của Nhân cảnh.
Đập liên tiếp mấy giờ, ầm vang một tiếng, kiếm phôi phát ra kiếm khí sắc bén, trong đại điện, vài thanh niên bị kiếm quang cắt qua, lập tức lùi lại.
“64 đạo kim văn!”
Lão nhân kinh ngạc cảm thán, Huyền giai đỉnh phong!
Nhẹ nhàng! Liền mạch! Lưu loát!
Ông không đuổi kịp trình độ này, hiện giờ ông chỉ có thể đúc đến 63 đạo kim văn, không thể đúc thêm được nữa, hơn nữa ông còn cần thời gian không ngắn, căn bản là không nhẹ nhàng như Tô Vũ.
Kim văn tiếp tục gia tăng, trên trán Tô Vũ nhỏ giọt mồ hôi, nhưng nhanh chóng bị lửa lớn thiêu bốc hơi trong nháy mắt.
Tiếng nện gõ rất có vận luật, âm thanh chấn động mơ hồ truyền ra.
Ánh lửa nổi lên bốn phía!
Kim văn tiếp tục hiển hiện, 65, 66…
Giờ phút này, bên ngoài đã là đêm tối.
Tô Vũ tiếp tục rèn đúc, tiếp tục tăng thêm tài liệu, cuối cùng, đạo kim văn thứ 72 mơ hồ thành hình, Tô Vũ bỗng nhiên nhíu mày, đạo kim văn thứ 72 có chút vặn vẹo.
Tô Vũ khẽ nhíu mày, bỗng nhiên khẽ quát một tiếng, nện búa xuống!
Kim văn sắp thành hình vậy mà có xu thế biến mất!
“Hồi đúc!”
Lão nhân chấn động, không được nhịn hô nhỏ một tiếng!
Hồi đúc chuẩn Địa binh?
Thôi Lãng có thực lực này sao?
Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai cũng chưa chắc đã làm được!
Ầm, đạo kim văn thứ 72 biến mất, Tô Vũ bỗng nhiên dừng tay, lắc đầu, “Không hồi đúc được, nhưng đạo kim văn thứ 72 có chút vấn đề, ta không muốn chế tạo binh khí Huyền giai đỉnh phong có vấn đề, đúc 71 đạo cũng được.”
Dứt lời, thần văn chữ Kim khai quang, ong một tiếng, võ binh bộc phát ra kiếm khí vô cùng sắc bén!
Lão nhân lộ vẻ kinh ngạc, cảm thán: “Lợi hại! Đúc Binh chi thuật của Thôi đạo huynh lô hỏa thuần thanh! Đúc chuẩn Địa binh 72 đạo kim văn hẳn là không khó khăn gì, Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai bình thường, dù đúc không hoàn mỹ thì cũng sẽ không sửa 72 đạo thành 71 đạo.
Có phải Thôi đạo huynh đã là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai rồi hay không?”
Không phải Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai thì rất khó làm được.
Tô Vũ lắc đầu, “Ta chưa thử, gần đây hơi bận, không có thời gian, hơn nữa quá tốn thời gian, động tĩnh cũng không nhỏ, nên tạm thời không định thử, nhưng ta cảm thấy đúc Địa binh hẳn là không có vấn đề gì, nhưng đúc ra thì cũng chỉ là Địa binh rác rưởi, để từ từ đã.”
Đối thoại của hai người làm vài vị Đúc Binh sư khác đều có xúc động muốn đập đầu chết tại chỗ.
Lúc này, tướng quân hắc giáp vỗ tay, cười nhạt: “Lợi hại! Thôi đại sư quả nhiên không làm ta thất vọng! Lăng Vân cảnh, Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, chỉ sợ ngươi là người đầu tiên như vậy! Ta không hiểu Đúc Binh đạo lắm, nhưng Thôi đại sư đúc liền mạch lưu loát, đúc binh khí Huyền giai đỉnh phong này, nếu xét về thực lực thì không kém lão Trương!”
Lão Trương, cũng chính là vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai đã chết kia.
Tào tướng quân lại nói: “Ta từng xem lão Trương đúc binh vài lần, tốc độ và thủ đoạn đúc Huyền binh không cao minh bằng Thôi đại sư! Thôi Lãng, ta đại biểu tiên phong quân chính thức mời ngươi gia nhập tiên phong quân! Có điều kiện gì thì cứ việc nói!”
Tô Vũ tức giận, “Không có điều kiện gì hết! Ba ngày sau ta sẽ rời đi! Thôi, coi như khuyến mãi ngày hôm nay, các ngươi còn ba ngày nữa! Ta sẽ không ở lại, các ngươi nghĩ rằng ta không bận đấy à? Hơn nữa ở đây nguy hiểm như vậy, Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai Nhật Nguyệt cảnh còn đã chết, tiên phong quân các ngươi đang đùa giỡn với tính mạng Đúc Binh sư phải không?”
Tướng quân hắc giáp trầm mặc, gật đầu, “Cũng đúng! Lão Trương ngã xuống là vì chúng ta không bảo hộ chu toàn, ba ngày tới phiền Thôi đại sư, không cần chữa trị binh khí dưới Huyền giai cao đẳng, chủ yếu là Huyền giai đỉnh phong và một vài Địa binh.”
Hắn ta lại nói: “Trường thương của ta là Địa giai trung đẳng, có thể chữa trị không?”
Hắn không muốn ép, nếu không như Tô Vũ đã nói, làm vài cái hậu chiêu, để ngươi không biết giải quyết ra sao mới tốt.
Ba ngày cũng đủ để chữa trị một ít binh khí.
Tô Vũ nhíu mày, “Khó! Trừ phi ta thật sự thăng cấp Địa giai, vậy mới có khả năng sửa Địa giai trung đẳng, nếu không thì không có bất cứ hy vọng gì! Địa giai sơ đẳng thì ta có thể thử xem.”
“Vậy đủ rồi.”
Tào tướng quân xoay người rời đi, giọng truyền đến: “Hồng Đô, mang Thôi đại sư đi nghỉ ngơi, bảo vệ Thôi đại sư, ngày mai đại sư sẽ chữa trị binh khí cho mọi người, dưới Huyền giai cao đẳng thì không cần mang tới!”
“Rõ!”
Hồng Đô lên tiếng, Tô Vũ mặc kệ Tào tướng quân kia, đến bây giờ đối phương còn đội mũ giáp, hắn còn chưa thấy bộ dáng ra sao.
Dù sao hắn có những mấy ngày, rảnh thì gặp Liễu lão sư sau vậy.
Chương 1268: Giải Trừ Quân Bị, Thống Nhất Quân Đội?
Lão nhân Đúc Binh sư Huyền giai cao đẳng có chút tiếc nuối hỏi: “Thôi đạo huynh không định ở lại ư?”
Tô Vũ lắc đầu: “Không, ở đây quá nguy hiểm.”
“Aiiiz!”
Lão nhân gật đầu, nhìn thoáng qua Tào tướng quân đã rời đi, “Đúng là nguy hiểm.
Thôi đạo huynh nghỉ ngơi đi, ngày mai làm phiền đạo huynh, ta cũng có thể chữa trị binh khí Huyền giai cao đẳng, những cái phiền toái thì đành nhờ đạo huynh!”
Tô Vũ nhìn ông, lão nhân cười, biết hắn có nghi hoặc, ông ngẫm nghĩ rồi nói: “Có lẽ đạo huynh cảm thấy nơi đây đều là tội nhân, chết chưa hết tội, cho nên không muốn chữa trị binh khí hay đúc binh khí cho bọn họ.
Nhưng dù những người này có tội, mà nay bọn họ đang chinh chiến vì Nhân tộc, chúng ta không giúp được gì, nhưng có thể giúp bọn họ hoàn thiện quân bị.”
Tô Vũ không hé răng, cất bước đi ra ngoài.
Có lẽ!
Mỗi người đều có lí tưởng của chính mình, có lẽ hiện tại hắn chưa thể hội được điều này.
Hắn đi rồi, thanh niên vội vàng hét lên: “Thôi đại sư, ta xin lỗi! Thôi đại sư có thể chỉ điểm thuật Đúc Binh cho chúng ta không?”
“Không hứng thú!”
Tô Vũ ra khỏi đại điện, thanh niên tiếc nuối, chờ hắn đi xa, lúc này mới buồn bực nói: “Mẹ nó, thành Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai thật kìa, lão sư, hắn làm như thế nào? Chẳng lẽ… Ngủ với nhiều nữ nhân là có thể làm được ư? Lão sư, ngài bảo ta không gần nữ sắc có phải là sai rồi hay không, nếu không ta cũng thử xem.”
“…”
Lão nhân câm nín, đừng dại!
Nghĩ thì thế?!
Nhưng nhìn Tô Vũ, ông sờ chòm râu ngẫm nghĩ, chẳng lẽ chúng ta đúc binh dương hỏa quá thịnh, cần hạ hỏa?
Cũng không phải là không có khả năng!
Nếu không… Thử xem?
Giờ khắc này, lão nhân có chút hoang mang, nghĩ thầm hay là mình thử xem, nếu có kết quả thì cho các đồ đệ thử sau cũng chưa muộn.
Tiên phong doanh.
Trong một căn nhà đá cũ kĩ, đây là nơi nghỉ chân trong ba ngày tới của Tô Vũ.
So với Đại Minh sứ quán thì nơi này còn không bằng cái phòng vệ sinh.
Hồng Đô đưa Tô Vũ tới đây, an bài một vị Đằng Không cảnh thủ vệ ngoài cửa, thuận tiện nghe Tô Vũ phân phó, sau đó liền rời đi làm việc của mình.
Tô Vũ ngồi trên giường đá lạnh băng, vừa yên lặng tu luyện, vừa tra xét tình huống bốn phía.
Ngọc cảm ứng chính là vũ khí tra xét sắc bén tốt nhất.
Trong phạm vi ngàn mét, có thể bao trùm lên một vài khu vực.
“Thực lực tiên phong doanh không yếu.”
Tô Vũ cảm khái, quanh đây có không ít cường giả, chỉ trong phạm vi ngàn mét, hắn đã tra ra 2 vị Nhật Nguyệt, 6 vị Sơn Hải cảnh.
Mà đây còn chưa phải là toàn bộ.
Tiên phong quân, quân đoàn tuyến đầu của Nhân tộc, chuyên phụ trách giết chóc, nhưng nơi đây tử khí quá nặng, không có sức sống như các quân đoàn khác.
Ngoài cửa, thủ vệ Đằng Không cũng không có sự nghiêm túc và lãnh khốc của quân sĩ bình thường.
Có lẽ là lão cảm thấy Tô Vũ sẽ không gọi mình, quân sĩ Đằng Không canh cửa tuổi cũng ngoài trung niên, dậm dậm chân rồi đi sang bên cạnh nhà bên đốt một đống lửa nhỏ.
Một lúc sau, không biết lão lấy đâu ra một con gà, bắt đầu nướng.
Mùi hương dần dần lan ra.
Quân sĩ Đằng Không tóc đã hoa râm, lão nhe răng cười, rắc gia vị, chuẩn bị ăn.
Đang muốn ăn, lão chợt thấy hoa mắt, gà nướng đã biến mất.
Người này kinh hãi, vội vàng quay đầu rời đi, vừa muốn kêu lên, trong lòng như nghĩ đến điều gì, nghiêng mắt nhìn, quả nhiên là vị Đúc Binh sư trong phòng.
“Thôi đại sư còn chưa ngủ sao?”
Lão giả Đằng Không cười ngây ngô thăm hỏi, Tô Vũ bình thản đáp: “Ngươi nướng gà ngoài cửa, ta có thể ngủ được sao?”
“Khụ khụ… Đại sư thứ lỗi, ta hơi đói bụng, ta đã chém giết cả ngày.
Đại sư cũng đói bụng à? Nếu không để ta đi tìm Hồng tướng quân…”
“Không cần!”
Tô Vũ ngồi xuống, xé nửa con gà rồi ném phần còn lại cho lão binh, “Cùng nhau ăn đi.”
“Không dám không dám, đại nhân ăn đi.”
“Ta nói là cùng nhau!”
Tô Vũ lạnh lùng nhìn lão, lão binh ngượng ngùng, đành phải ngồi xuống cầm lấy nửa con gà, yên lặng ăn.
Tô Vũ ăn một miếng, không ngon lắm, nhưng hắn cũng không để ý, vừa ăn vừa hỏi: “Tiên phong doanh luôn như vậy à?”
“Cái gì?”
“Không có quy củ.”
Tô Vũ nhận xét thẳng.
Quả thật là không có quy củ gì, binh lính quân đoàn chính quy sẽ không xảy ra chuyện tương tự.
Lão binh nhe răng cười: “Quy củ? Ở nơi đây, giết người chính là quy củ! Cần quy củ làm gì? Còn không biết có thể sống đến ngày mai hay không.”
“Ngươi vào bằng cách nào?”
Tô Vũ hỏi, lão binh cười đáp: “Giết người! Ta là người Đại Thương phủ, 10 năm trước, ta mới vừa vào Đằng Không không lâu, khi đó con trai ta học tập ở học phủ, kết quả con trai ta xung đột cùng người khác, bị người ta phế đi, ta tức giận liền giết cha tên kia.”
“…”
Tô Vũ bình thản hỏi: “Ngươi giết cha người ta làm gì?”
“Con không ngoan do cha dạy sai, không giết cha hắn thì giết ai?”
Lão binh kể: “Con hắn phế con trai ta, ban đầu ta muốn hắn tìm cường giả giúp con trai ta khôi phục thương thế, phí dụng trị liệu hơi cao, nhưng có hy vọng cứu được, kết quả tên kia nói con trai ta tư chất quá kém, không cần trị liệu, cho ta 100 điểm công huân muốn ém việc này, ta nổi giận, tìm cơ hội xử lý hắn.”
“Phán thế nào?”
“Phục hình 20 năm.”
Lão binh cười tủm tỉm, “Chỉ là chờ chết thôi! 10 năm trước vận may không tồi, đại chiến không nhiều, may mà còn sống, gần đây thì không được! Đằng Không doanh đã chết gần một phần ba, đại nhân đừng phạt ta, nấu nướng không có tội gì, nhiều nhất là thêm mấy tháng, chưa chắc ta còn sống đến khi đó.”
Tô Vũ không nói nữa, hắn ăn gà nướng, một hồi sau lại hỏi: “Người ở tiên phong doanh đều như ngươi ư?”
“Người nào cũng có, có thổ phỉ, có giết người, có ngộ sát, cũng có bị oan uổng…”
Lão binh thấy hắn có vẻ dễ nói chuyện, không khỏi nhiều lời thêm: “Đại nhân đừng ở đây lâu, địa phương quỷ quái này quá nguy hiểm!”
“Không có ai chạy sao?”
“Chạy? Chạy đi đâu?”
Lão binh thở dài, “Chạy đi đâu cũng chết! Chết trận tại đây ít nhất còn có chút trợ cấp! Chính mình có tội, ít nhất không đến mức liên lụy người nhà, chạy rồi là thành phản đồ, tội phản tộc!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, tiếp tục ăn.
Hồi lâu sau hắn lại hỏi: “Ngươi cảm thấy Nhân tộc có hy vọng thắng lợi không?”
“Hả?”
Lão binh hơi sửng sốt, cười gượng, “Đại nhân, ta là tiểu nhân vật, nào hiểu gì mấy việc này! Phái trên bảo chúng ta giết, chúng ta liền giết, bảo chúng ta chiến, vậy thì chiến thôi.”
“Ngươi chưa từng nghĩ tới ngươi muốn làm gì khác sao?”
“Nghĩ cũng vô dụng.”
Lão binh ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Đại nhân hỏi ta chuyện này là muốn biết tình huống ư?”
Lão hơi hưng phấn: “Đại nhân, đại nhân vật như ngài, Tào tướng quân đều lấy lễ đối đãi, ngài có thể gặp vô địch vương giả không?”
“Đại khái có thể.”
“Vậy đại nhân có thể kiến nghị lên trên, để các quân đãi ngộ như nhau không?”
“Hả?” Tô Vũ nghi hoặc: “Cái gì như nhau?”
“Chính là các đại quân đoàn có đãi ngộ giống nhau, giết bao nhiêu kiếm bấy nhiêu.
Đại nhân không biết, mấy năm nay, bởi vì các đại phủ có đãi ngộ không giống nhau, đã náo loạn rất nhiều lần, áp lực của tiên phong doanh lớn hơn, một vài quân đoàn không còn muốn chiến đấu.”
“Đại phủ như Đại Hạ, Đại Tần, trước kia ở gần tiên phong doanh, những quân đoàn này rất giỏi chiến đấu, không cần tiên phong doanh xuất lực nhiều, đám người kia giết vui vẻ, kết quả càng giết càng ít người, giết nhiều, kiếm ít, Đại Tần và Đại Hạ đều thiếu tiền, nhưng một vài đại phủ không thiếu tiền, lại còn không biết đánh!”
Lão binh lắc đầu, “Như Đại Minh phủ, quân bị tốt nhất, nhưng không thể chiến đấu! Giết người là do dự không quyết đoán! Nhưng mà lại có tiền, đãi ngộ cao nhất, ngài nói xem, đại phủ khác có thể bình tĩnh sao? Hiện tại Đại Tần và Đại Hạ quân đoàn chiến đấu cũng tính toán tổn thất bao nhiêu, trợ cấp bao nhiêu, tính ra thì không có lời, nên tiên phong doanh chịu áp lực lớn vài lần!”
Lão lại cảm khái: “Cuộc sống ngày càng khó khăn! Đánh giặc mà không có tiền, không đánh giặc ăn no căng không có chuyện gì để làm, lại còn không ra tiền tuyến, ngàn vạn hoả lực của các đại phủ tập trung ở chiến trường Chư Thiên mà không đến 200 vạn có khả năng chiến đấu, 800 vạn còn lại đều rảnh rỗi thảnh thơi!”
“…”
Tô Vũ bật cười, “Bởi vì đại phủ của chính bọn họ cũng không có tiền, biết sao được.”
“Cũng đúng!”
Lão binh lắc đầu, “Đáng tiếc, nếu Đại Tần vương có thể nhất thống thiên hạ, giải trừ quân bị 800 vạn, đem tiêu phí quân đoàn của 800 vạn người không thể đánh kia chuyển hết sang 200 vạn người, đảm bảo còn mạnh hơn đại quân ngàn vạn hiện tại.”
Tô Vũ nghi hoặc: “Đây là suy nghĩ của mình ngươi hay là của đại đa số người?”
“Rất nhiều người đều nói như vậy.”
Lão binh nói: “Kể cả 800 vạn đại quân kia, chẳng lẽ đại nhân cho rằng bọn họ muốn lên chiến trường ư? Đánh thì không đánh được, một khi bùng nổ chiến tranh, những người này cũng biết mình không có tác dụng gì, mà không có biện pháp nào, chờ quân tinh nhuệ Đại Hạ phủ và Đại Tần phủ chết sạch, ai… Tự cầu nhiều phúc đi!”
“Giải trừ quân bị, thống nhất quân đội…”
Tô Vũ lẩm bẩm, lắc đầu, hắn cảm thấy không có hy vọng.
Vô địch còn không thể nhất thống, mỗi người một tính toán, muốn hợp nhất tất cả quân đoàn các đại phủ là việc bất khả thi.
Đại Tần và Đại Hạ không đánh được nữa, cũng không có tiền, không bị mắng là tại ngươi quá hiếu chiến đã là không tồi.
Còn đòi tiền tăng cường quân bị sao?
Nghĩ gì vậy!
Lão binh lại nói: “Kỳ thật thực lực Nhân tộc không yếu, dù sao ta cảm thấy vẫn rất mạnh, không yếu hơn Thần Ma, Thần Ma mà không liên thủ, vậy chưa chắc là ai sẽ thắng đâu, nhưng các đại phủ phân tán, tuy rằng Thần Ma cũng phân tán, nhưng Thần Ma có bán hoàng, đứng ra nói một câu là có thể thống nhất!”
“Nhân tộc ta thiếu một người như vậy, Đại Tần vương không thể khiến toàn bộ các đại phủ nghe lời.”
Tô Vũ gật đầu, rất nhiều người đều biết việc này.
Nhưng nào có biện pháp gì.
Kể cả vô địch cũng biết, nhưng có thể làm sao?
Bảo bọn họ làm tiểu đệ cho Đại Tần vương ư?
Dựa vào cái gì?
Thực lực không hơn kém bao nhiêu, nếu đánh thật, chắc gì ngươi có thể thắng ta, sao ta phải nghe lời ngươi, nghe ngươi trong vài chuyện đã là cực hạn.
Hàn huyên cùng lão binh này một hồi lâu, Tô Vũ ít nhiều cũng hiểu rõ hơn về thế cục chiến trường Chư Thiên một chút.
Chương 1269: Gặp Lại Trịnh Ngọc Minh (1)
Một đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, Tô Vũ bắt đầu nhận chữa trị binh khí.
Trong Đúc Binh điện.
Tô Vũ nhận binh khí đầu tiên cần sửa, là một thanh trường đao Huyền giai đỉnh phong, 68 đạo kim văn, người sở hữu là một vị cường giả Sơn Hải ngũ trọng, lưng hùm vai gấu, sát khí rất nặng.
Nhưng thời điểm đối mặt Tô Vũ, y cẩn thận mỉm cười lấy lòng, “Thôi đại sư, ngài có thể chữa trị không?”
Tô Vũ cầm trường đao lên quan sát, quá rách nát.
68 đạo kim văn còn có chút không liên kết.
Nói là Huyền giai đỉnh phong đao, trên thực tế phát huy ra được uy lực Huyền giai trung giai đã là không tồi.
Tô Vũ đánh giá một phen, gật đầu đáp: “Có thể sửa, cần tăng thêm một ít tài liệu.”
“Sửa được là tốt rồi!”
Đại hán lưng hùm vai gấu lập tức vui mừng, “Đại sư cần tài liệu gì thì cứ việc dùng, nếu ngài không có, đại sư cứ bảo ta.
Bao nhiêu tiền cũng được!”
Thật ra Tô Vũ còn một ít tài liệu, lúc trước hắn mua hết 10 vạn điểm công huân, tuy đã dùng không ít, nhưng vẫn còn lại rất nhiều.
Hơn nữa, sáng sớm nay Hồng Đô cũng đưa đến một đống tài liệu lớn cho hắn sử dụng.
“Tài liệu đủ rồi, tiền thì ta không thiếu.”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Đưa ta một ít tinh huyết, hoặc là một ít công pháp đặc thù, trên thị trường không có, ta chỉ cần mấy thứ này, mặt khác không cần!”
“Cái này…”
Hán tử suy nghĩ rồi nói: “Thôi đại sư, thật ra ta có một bản công pháp nhưng chưa chắc đại sư đã coi trọng.”
“Nói thử xem.”
“Đại sư trực tiếp xem đi, chẳng lẽ ta còn sợ đại sư cướp công pháp của ta sao?”
Hán tử cười ha hả, lấy ra một viên ngọc phù đưa cho Tô Vũ.
Tô Vũ xem xét một chút, đoạn hỏi: “Công pháp Yêu tộc?”
“Đúng vậy, lúc ta giết một yêu thú thì thu được, không phải ý chí chi văn, chỉ là công pháp đơn giản, nhưng Nhân tộc không thể dùng.
Ta thấy nó có giá trị tham khảo, là một bộ công pháp phụ trợ tăng cường độ sắc bén của nguyên khí, nhưng có lẽ Thôi đại sư chướng mắt nó.”
Tô Vũ nhìn một hồi, không nói gì, hắn cất công pháp đi, bắt đầu chữa trị binh khí.
Đại hán vô cùng vui mừng!
Chà, không cần tiêu tiền, vị đại sư này đúng là cái gì cũng có thể hứng thú, thứ này mà cũng coi trọng.
Tô Vũ vừa chữa trị binh khí, vừa gia tăng một ít ý nghĩ của chính mình, giúp chuôi trường đao của đại hán khai phong.
Đây chỉ là võ binh, không cần xứng đôi đặc tính thần văn, nhưng cần kiên cố và sắc bén, và cả độ truyền nguyên khí, kim văn nhiều, truyền càng mạnh, binh khí cường đại còn có thể tăng cường độ nguyên khí.
Tô Vũ vừa chữa trị, vừa thuận miệng nói chuyện phiếm: “Có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”
“Đại sư, ngài hỏi đi!”
“Ngươi là Sơn Hải ngũ trọng, nếu xét thân thể đơn thuần, không nói đến chiến kỹ đặc thù bùng nổ linh tinh, vậy thì thân thể ngươi có thể bùng nổ tổng cộng bao nhiêu lực lượng khiếu huyệt?”
Đại hán gãi đầu, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Đại sư, việc này thường không nói với người ngoài, nhưng đại sư không phải người ngoài, ngài đang cân nhắc tới lực phá hoại của ta để tiện chữa trị binh khí đúng không, ta nói không sai chứ?”
Không sai, ngươi rất giỏi nghĩ nhiều.
Nhưng mà lí do này được đấy, Tô Vũ mặt dày gật đầu, “Đúng vậy, sợ binh khí không thể thừa nhận lực lượng của ngươi, cần xem xem có nên gia cố hay không.”
“Khoảng 5 vạn khiếu!”
Đại hán trả lời: “Không mạnh cũng không yếu, so trong Chiến Giả thì coi như trung đẳng.”
Y lại bổ sung thêm: “Lực lượng chỉ là một phương diện, còn một điểm mấu chốt khác chính là tốc độ!”
Đại hán buồn bực nói: “Tốc độ của ta hơi chậm, dù lực lượng cường bạo nhưng đánh không trúng thì cũng rất phiền toái, vì vậy ta đã chịu thiệt nhiều lần.”
Tô Vũ gật đầu, tiếp tục chữa trị binh khí, Sơn Hải ngũ trọng, bạo phát lực lượng 5 vạn khiếu.
Có cường đại không?
Bình thường!
Mà đương nhiên không thể tính đây là kẻ yếu.
Còn kinh nghiệm chiến đấu, có ai thuộc tiên phong doanh mà không có kinh nghiệm phong phú.
Bọn họ đều là hạng người thiện chiến, nếu đối thủ là kẻ có thực lực mạnh hơn không quá nhiều, nhưng kinh nghiệm lại không đủ, vậy thì chắc chắn sẽ chết dưới đao của binh lính tiên phong doanh.
Tô Vũ suy nghĩ, hiện tại thân thể hắn đã đúc 12 lần.
Lực lượng khiếu huyệt là hơn 5600 khiếu, thêm thần văn chữ “Lực” tăng phúc, cùng với dương khiếu có thể nửa mở, lực bạo phát là hơn 6000 khiếu.
Nếu nói về tốc độ thì kỳ thật hắn không quá chậm.
“Thời Gian” của Diệt Tằm Vương chính là một loại công pháp tốc độ, nhưng Tô Vũ lĩnh ngộ không thấu đáo, hiện giờ tốc độ của Tô Vũ không bằng Sơn Hải, đừng nói là Sơn Hải, một vài Lăng Vân thất bát trọng cũng có thể nhanh hơn hắn.
“Lĩnh ngộ thời gian quá kém.”
Đại hán kia nhắc tới tốc độ.
Hiện giờ thực lực Tô Vũ không yếu, nhưng mà tốc độ chậm, đây là một nhược điểm lớn, có lẽ nên chế tạo một đôi giày tăng tốc cho chính mình.
Lại lĩnh ngộ thời gian thêm nữa, có lẽ miễn cưỡng đuổi kịp đám Lăng Vân thất bát trọng, hoặc là tìm công pháp tăng tốc.
Tốc độ phải nhanh hơn!
Bằng không, khi gặp nguy hiểm sẽ khó chạy thoát.
Tới chiến trường Chư Thiên, hắn mới biết cường giả nhiều thế nào.
Hắn đã gặp vài vị Nhật Nguyệt!
Lúc trước hắn không có ý định tùy tiện đi đến Đông Liệt cốc, hiện tại ngẫm lại, có lẽ như vậy cũng không tồi, nên chuẩn bị thêm, hay là rèn một đôi giày Địa binh tại đây đi?
Những thứ Trương Hách bồi thường cũng đủ để rèn Địa binh.
Có lẽ… Ta có thể rèn một vật phẩm Địa binh tại đây.
Chính thức tiến vào lĩnh vực Địa binh sư!
Chữa trị binh khí cho đại hán xong, Tô Vũ tiếp tục gọi người tiếp theo, kẻ tới tìm hắn gần như đều là Sơn Hải cảnh.
Một vị, hai vị…
Chờ người tiếp theo vào cửa, Tô Vũ vừa thấy liền giật mình.
Trịnh Ngọc Minh!
Cũng coi như là người quen!
“Thôi đại sư.”
Trịnh Ngọc Minh tươi cười, nhìn Tô Vũ mang theo một ít tôn kính, ông chỉ là Sơn Hải nhị trọng, không tính là cường đại tại đây.
Tô Vũ hờ hững, gật đầu, “Sửa văn binh sao?”
“Đúng vậy.”
Trịnh Ngọc Minh vội lấy ra văn binh của chính mình, một thanh trường kiếm, hơi đau lòng hỏi: “Thôi đại sư giúp ta nhìn xem, cái này có thể chữa trị không?”
“Địa binh?”
Tô Vũ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn ông một cái, gia hỏa này có tiền thật.
Sơn Hải bình thường không mua nổi Địa binh, vậy mà ông ta lại có.
“Đúng vậy, là Địa binh, nhưng chỉ là Địa binh sơ kì, 74 đạo kim văn mà thôi.”
Tô Vũ cầm trường kiếm quan sát, đánh giá ông một phen, bình thản nói: “Địa binh khó sửa, có khả năng thất bại! Mặt khác, hao phí nhiều tinh lực, đặc biệt còn là văn binh!”
Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Chữa trị thất bại, ta sẽ không bồi thường! Mặt khác, ngươi là Văn Minh sư, cái giá cần trả là ta muốn quan sát một thần văn tứ giai của ngươi, nếu muốn thì ta sửa, không thì thôi!”
“Quan sát thần văn?”
Trịnh Ngọc Minh rối rắm, “Thôi đại sư, để ta trả điểm công huân, hoặc giống như những người khác, trả một ít thiên tài địa bảo.”
“Không cần!”
Tô Vũ tùy tay ném trường kiếm cho ông, “Không sửa thì thôi! Văn binh vốn khó sửa, huống chi còn là Địa binh! Địa binh này hẳn là do Trần đại sư Đại Hạ phủ chế tạo, ta có chút hiểu biết về Đúc Binh pháp của Trần đại sư, chắc 80% có thể sửa được, nhưng ngươi có thể tìm người khác thử xem!”
“Đúng đúng đúng, chính là Trần đại sư chế tạo!”
Trịnh Ngọc Minh bất đắc dĩ, cũng bội phục ánh mắt Tô Vũ, liếc một cái là nhận ra tác phẩm của Trần đại sư.
Do dự hồi lâu, cuối cùng ông mở miệng: “Nhất định phải là thần văn tứ giai sao?”
“Nhiều lời!”
Tô Vũ không khách khí, “Ta quan sát thần văn là để cho mình thêm kiến thức, thêm kinh nghiệm, tam giai ta nhìn làm gì, ta không có chắc?”
“Mặt khác, cũng phải nhìn xem đặc tính thần văn của ngươi, tốt nhất là tương xứng với văn binh.”
Chương 1270: Gặp Lại Trịnh Ngọc Minh (2)
Trịnh Ngọc Minh rối rắm một hồi, trong lòng thở dài một tiếng, thôi được!
Một lát sau, ông gật đầu, “Thôi đại sư, ta có thể đáp ứng điều kiện này, nhưng xin Đại sư đừng tiết lộ đặc tính thần văn của ta ra ngoài.”
“Bớt nói nhảm đi, làm gì cũng có luật lệ của nó, ta đương nhiên biết phải làm thế nào, rốt cuộc có sửa hay không?”
Giờ phút này Tô Vũ đang thầm sảng khoái!
Lúc trước ở học phủ, Trịnh Ngọc Minh cách xa hắn vạn dặm, hiện giờ ở đây lại không thể không cúi đầu cầu mình.
Khi đó thần văn của ông bị Vạn Thiên Thánh phá hủy, Tô Vũ muốn nhìn xem tình huống thần văn của ông ta hiện tại như thế nào.
Hình như Vạn Thiên Thánh phá hủy chủ thần văn của ông, hiện tại thần văn của Trịnh Ngọc Minh là gì?
Tu như thế nào?
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy có thể tu luyện ra một thần văn tứ giai sao?
Hay ông ta dùng thần văn Nhân tộc làm chủ thần văn?
Hình như ngày đó Vạn Thiên Thánh không phá hủy thần văn Nhân tộc của ông ta.
Trịnh Ngọc Minh cũng bất đắc dĩ, hiện tại không sửa thì văn binh của ông sẽ hỏng mất, tính toán một hồi, cuối cùng ông đành cụ hiện một thần văn ra.
“Trấn”!
Thần văn Nhân tộc!
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng: “Ngươi tu luyện thần văn Nhân tộc à?”
“Đúng vậy.”
“Không phải nói thần văn Nhân tộc không có biện pháp thăng cấp Nhật Nguyệt sao? Vậy mà ngươi tu luyện cái này, đây là chủ thần văn ư?”
Tô Vũ nghi hoặc: “Ngươi đã nghĩ gì?”
“Cái này…”
Trịnh Ngọc Minh lúng túng: “Thử xem thôi, nay rất nhiều người tu luyện thần văn Vạn tộc kẹt ở Sơn Hải đỉnh phong, ta muốn thử tu luyện thần văn Nhân tộc xem có thể thăng cấp dễ hơn không.”
Tô Vũ gật đầu, đưa tay bắt lấy thần văn, Trịnh Ngọc Minh phản xạ muốn động, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản.
Tô Vũ âm thầm suy nghĩ, nếu mình phá thần văn của ông ta, đối phương chắc chắn sẽ bị thương nặng!
Có điều việc này là không cần thiết, ở trong tiên phong doanh đối phó với người tiên phong doanh, đó là muốn chết.
Tô Vũ tra xét, cảm ứng một chút, “Dùng để áp chế thực lực đối thủ phải không?”
“Đại sư thật tinh mắt!”
Tô Vũ không để ý đến ông, lại quan sát thêm, bỗng nhiên nói: “Thần văn của ngươi có cảm giác hơi lạ…”
Hắn nhìn về phía Trịnh Ngọc Minh, trầm giọng nói: “Có cảm giác đặc thù!”
“Đặc thù?”
Trịnh Ngọc Minh cười gượng, “Bởi vì đây là thần văn Nhân tộc?”
“Không phải!”
Tô Vũ ngập ngừng nhận xét: “Ta đã cảm ứng, thần văn này không quá chắc chắn, có cảm giác giống như bị ủ chín!”
Đây là cảm thụ chân thật, Tô Vũ lẩm bẩm: “Ủ chín… Chẳng lẽ thần văn này bị ép sinh ra? Làm cách nào? Và ở đâu?”
Hắn ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Trịnh Ngọc Minh đang không quá tự tại.
Trịnh Ngọc Minh miễn cưỡng khôi phục trấn định, cười cười đáp: “Đại sư thật tinh mắt, lúc trước thần văn của ta bị thương, sau đó hấp thu đại lượng ý chí lực, mạnh mẽ tăng thần văn này lên tới tứ giai, cho nên trông nó mới hơi phù phiếm.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Bảo sao! Nhưng ép thần văn tăng lên tới tứ giai cũng phải tiêu hao không ít ý chí lực, ta cũng đang đau đầu vì vấn đề ý chí lực không đủ, vị tướng quân này có phương pháp nào không?”
“Không có, những ý chí lực kia đều là do ta tinh luyện nhiều năm tích lũy, hiện tại đã hết sạch rồi.”
Tô Vũ gật đầu.
Vớ vẩn.
Ngươi lấy đâu ra ý chí lực tinh luyện?
Còn có một vấn đề, thần văn này là ủ chín ra, Tô Vũ cảm giác không quá ổn định, nhưng hấp thu tiêu hóa một thời gian có lẽ sẽ ổn định lại.
Không giống như Trịnh Ngọc Minh tự mình uẩn dưỡng, mà là… Tô Vũ nói không nên lời, giống như được truyền thừa, kế thừa.
Chẳng lẽ có người đưa thần văn của mình cho Trịnh Ngọc Minh?
Hắn đã có suy đoán mơ hồ, nhưng lại không rõ ràng.
Thần văn chữ “Trấn”, Tô Vũ hiểu thêm một chút, bỗng nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề: “Thần văn này có phải đi theo bộ hay không?”
“Hả?”
“Ý ta là thần văn tổ hợp!”
Tô Vũ nhíu mày, “Cảm giác không giống thần văn độc lập, ta tương đối mẫn cảm với thần văn, có lẽ thần văn chữ “Trấn” nằm trong nguyên bộ tổ hợp thần văn, đúng không?”
“Đại sư đoán đúng rồi!”
Trịnh Ngọc Minh miễn cưỡng cười, trong lòng lại thầm mắng, lắm chuyện thật!
Ngươi xem thì xem đi, còn hỏi linh tinh làm gì.
Nhưng ánh mắt tinh thật, đều đoán đúng.
Tuổi không lớn mà kiến thức không ít.
Trong lòng Tô Vũ nổi lên gợn sóng, nguyên bộ, thần văn tứ giai, ủ chín…
Một đống ý niệm xuất hiện trong đầu, hồi lâu sau hắn có một suy đoán cực kỳ táo bạo.
Chẳng lẽ … có người sản xuất thần văn nhân tạo?
Không có khả năng?
Làm cách nào?
Sau khi tạo ra xong thì truyền ghép thế nào?
Thần văn của Trịnh Ngọc Minh bị phá hủy không lâu, thế mà bây giờ ông ta lại có thần văn tứ giai nhanh như vậy, vả lại có khả năng ông ta còn có thần văn tứ giai khác, gia hỏa này chắc chắn có điều mờ ám.
Trịnh Ngọc Minh và Chu Minh Nhân vẫn luôn kết giao mật thiết với Đại Chu phủ.
Chẳng lẽ đây là kỹ thuật của Đại Chu phủ?
Cấy ghép thần văn, đào tạo thần văn?
Nếu vậy thì đúng là đáng sợ.
“Đại Chu phủ…”
Trong lòng Tô Vũ không quá bình tĩnh, hắn suy nghĩ đến một vấn đề, nếu Đại Chu phủ thực sự có kỹ thuật như vậy, có phải là đã âm thầm chế tạo ra rất nhiều thần văn để có thể tùy thời tiến hành cấy ghép hay không?
Đây là để chuẩn bị cho đa thần văn, hay đơn thuần là vì bồi dưỡng cường giả?
Uẩn dưỡng thần văn vốn dĩ là một chuyện phiền toái.
Tô Vũ suy nghĩ rất nhiều nhưng không tùy tiện hỏi nữa, nếu hỏi tiếp, khẳng định Trịnh Ngọc Minh sẽ nghi ngờ.
Địa binh không dễ sửa.
Tô Vũ lấy búa ra, vừa nhìn thấy cây búa ấy, Trịnh Ngọc Minh thoáng giật mình.
Ông biết cây búa này, hình như là Khoách Thần chùy của Triệu Lập, Thôi Lãng cũng biết sau?
Cũng phải, trước đó ông đã hỏi thăm, hình như Thôi Lãng từng giúp Triệu Lập đúc Địa binh, Triệu Lập bây giờ đã thăng cấp lên Sơn Hải.
Tô Vũ không để ý đến ông, bắt đầu chữa trị.
Tiếng nện gõ không ngừng vang lên, đồng thời hắn cũng không ngừng suy nghĩ xem nên giấu hậu chiêu như thế nào, gia hỏa này xưa kia luôn đối đầu với mình, hiện tại không thể xuống tay với ông ta, nhưng ẩn giấu hậu chiêu thì vẫn cần thiết.
Ngươi nhờ ta sửa Địa binh, không bẫy ngươi một vố thì ta đúng là có lỗi với chính mình.
Lực lượng thần văn của Tô Vũ không ngừng trào ra, 74 đạo kim văn phát ra ánh hào quang, khí tức sắc bén của thần văn chữ “Kim” thẩm thấu tiến vào văn binh, thần văn chữ “Hỏa” cũng chất chứa trong đó.
Tô Vũ nén lực lượng sắc bén và ngọn lửa vào trong kim văn, rèn, phong ấn.
Nếu ngày nào đó Trịnh Ngọc Minh gặp lại mình, còn dùng văn binh này, hắn sẽ có thể kích nổ văn binh của ông.
Trong lúc Tô Vũ rèn đúc, Trịnh Ngọc Minh vẫn luôn nhìn chằm chằm, nhưng ánh lửa bốn phía, khí tức sắc bén lan tràn, ông nhìn một hồi cũng không nhìn ra cái gì, đúc binh không phải sở trường của ông.
Tô Vũ rèn rất lâu, mãi đến buổi chiều, hắn mới mướt mồ hôi đầy đầu thu tay lại, đưa văn binh qua, “Chữa trị rất khó, nhưng cơ bản đã xong rồi, một ít đặc tính bị hao hụt, tự ngươi uẩn dưỡng là được!”
“Đa tạ Thôi đại sư!”
Trịnh Ngọc Minh vui mừng, cảm ứng tra xét một phen, không phát hiện vấn đề gì, văn binh còn sắc bén hơn trước một ít, ông nói lời cảm tạ lần nữa rồi mới rời đi.
Chờ ông đi rồi, Tô Vũ mới lộ vẻ nghi ngờ.
Thần văn của ông ta chắc chắn không thích hợp, đáng tiếc mình nắm giữ quá ít manh mối, cũng không có biện pháp tìm hiểu thêm.
Dọc theo con đường đi về phía ao sen, Tô Vũ và lão Hách cũng gặp những người khác, bao gồm cả Thần tộc, bất quá thấy Vân Hạo không phải nhíu mày thì là tránh đi.
Tính cách tên Vân Hạo này hơi chanh chua, nói chuyện cực kỳ khó nghe, còn không hề biết chừng mực!
Cũng chỉ có lão Hách là đồng tộc, cộng thêm Vân Hạo có thể đi vào phủ đệ thì rõ ràng gia tộc y cũng hơi có thế lực, trong nhà có vị lão tổ chuẩn vô địch tọa trấn nên mới lấy được một suất.
Thế nên lão Hách cũng có ý tứ nịnh nọt trong đó.
Đại nhân vật thì lão Hách với không tới, chỉ có Vân Hạo là có thể thông đồng một thoáng.
Họ còn là đồng tộc nên dẫu sao cũng khá thân hơn một chút.
Những chuyện này Tô Vũ đều không để ý, hiện tại hắn vừa giả làm Vân Hạo lại vừa chậm rãi đề tăng chính mình, Lăng Vân nhị biến đã hoàn thành nên hắn cần có thời gian đi tiêu hóa, đi hấp thu.
Một khi triệt để hoàn thành, chiến lực thân thể của Tô Vũ sẽ đột phá 380 vạn khiếu, vậy thì sẽ rất lợi hại!
Đương nhiên, hiện tại Tô Vũ đang ở giai đoạn nghịch chuyển nguyên khí.
Bây giờ hắn không hấp thu tử khí, sợ tử khí quá nồng đậm sẽ bị người phát hiện, hiện tại toàn bộ Dương khiếu đều đang nhờ hắn hấp thu nguyên khí, miễn cưỡng cũng đủ hút, bất quá một khi bùng nổ chiến đấu thì chỉ sợ không có cách nào duy trì.
Đây cũng là lý do nếu Tinh Nguyệt không đến thì Tô Vũ không muốn đả thông Dương khiếu.
Hiện tại Tinh Nguyệt tới rồi, hắn mở Dương khiếu cũng không có chuyện gì, thế nhưng hắn vẫn phải cẩn thận với việc hấp thu tử khí quá nhiều, tránh bị vô địch cảm ứng ra.
“Chiếm lấy Cửu Diệp Thiên Liên, tu luyện Văn Minh Chí, khai Thần khiếu, suy luận ra phương pháp tu luyện Thần khiếu, song song tấn cấp Sơn Hải đỉnh phong. . .”
Tô Vũ đã có quy hoạch cho riêng mình.
Giết người kỳ thật không phải là mục đích chính.
Thế nhưng Cửu Diệp Thiên Liên thật sự rất trọng yếu, hắn rất cần thứ này, bằng không dựa vào chính hắn thì không tốn tám đến mười năm, sao có thể vào Sơn Hải?
Khẳng định là như vậy!
Duy chỉ có Cửu Diệp Thiên Liên mới là cơ hội duy nhất của hắn, bảo vật như vậy từ sau thời đại thượng cổ khẳng định cũng rất khó tìm.
Vừa nghĩ Tô Vũ vừa đi, rất nhanh hai người họ đã đến trước một đại viện rất lớn.
Mà ở cổng đại viện bây giờ lại có nhiều vị cường giả đang ngồi xếp bằng tu luyện.
Chẳng qua chỉ là canh cổng mà thôi!
Không phải vô địch mà đều là cường giả chuẩn vô địch.
Các tộc có vô địch như Thần Ma Tiên Nhân Long cơ hồ đều có một vị chuẩn vô địch đang bảo vệ, tọa trấn ở nơi này.
Bên phía Nhân tộc, Tô Vũ nhìn lướt qua, thế mà hắn cũng nhận biết vị kia, Trình Mặc.
Trình Mặc là chuẩn vô địch sao?
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, không phải chứ, vị này không phải là Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong thôi à?
Hay là lão vừa bước vào chuẩn vô địch?
Nhưng kẻ mới tiến cấp không bao lâu mà lại dám tới đây trấn thủ, nguy hiểm biết bao!
Cường giả các tộc khác đại khái đều đã sớm tiến vào chuẩn vô địch cảnh từ lâu.
Hắn cũng không nhìn kỹ, Trình Mặc có khả năng bước vào chuẩn vô địch, thế nhưng cũng rất khó nói, có lẽ vẫn chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong.
Ở Nhân tộc bây giờ không có nhiều chuẩn vô địch, lần trước tuy có không ít người đột phá, nhưng đồng thời cũng đã chết vài vị, còn có vài vị đột phá thất bại nên bị thương nặng.
Cho nên lần này chuẩn vô địch tiến vào hình như chỉ có mấy vị Vân Trần, Lam Thiên, mấu chốt là ngươi căn bản đừng hy vọng gì vào Lam Thiên.
Vân Trần thì Tô Vũ không biết y đang ở đâu, cũng chưa từng thấy đối phương.
Tính ra, Trình Mặc có khả năng là người mạnh nhất dưới vô địch, lão tới đây thì cũng coi như chấp nhận được.
Đang nghĩ ngợi, một tôn chuẩn vô địch Thần tộc bất chợt mở mắt, thấy hai người “Vân Hạo” liền cau mày, “Vân Hạo, các ngươi tới làm gì?”
Tô Vũ chắp tay một cái, tươi cười đáp: “Đại nhân, chúng ta muốn nhìn dáng vẻ Cửu Diệp Thiên Liên. . .”
“Làm càn!”
Vị chuẩn vô địch tóc bạc quát lớn: “Rời khỏi đây ngay, bất luận một ai cũng không được đi vào nơi này!”
Rõ ràng, bọn gia hỏa này đều đang trấn giữ không cho những người khác tiến vào quấy rối.
Tô Vũ tỏ ra ngượng ngùng, “Vậy. . .
Vậy chúng ta ở bên tường viện nhìn một chút là được, đại nhân, chúng ta vất vả lắm mới tới một chuyến, không thu hoạch được gì hết, chỉ muốn nhìn một chút thôi, biết đâu sẽ có chút thu hoạch.”
Cường giả tóc bạc cười lạnh, “Tùy các ngươi! Thế nhưng ta nhắc nhở ngươi, ngoại trừ cổng của viện này thì địa phương khác đều không thể tiến vào, một khi tự tiện đi vào sẽ gặp nguy hiểm khôn lường, tự mình cân nhắc đi!”
“Đa tạ đại nhân!”
Tô Vũ cũng không nói gì thêm, Vân Hạo có muốn chanh chua thì cũng phải xem xét đối tượng là ai, y nào dám chanh chua trước mặt chuẩn vô địch.
Rất nhanh, hắn và lão Hách đã cùng nhau chạy tới bên cạnh tường viện, kỳ thật không chỉ hắn mà ở đây còn có một số người khác đều đang lơ lửng giữa không trung, nhô đầu ra khỏi tường viện để quan sát tình hình bên trong.
Thần Ma Tiên Nhân đều có, bên phía Nhân tộc cũng có mấy người, Tô Vũ còn thấy một vị tương đối quen thuộc, Tần Hạo.
Lão nhị của Tần gia!
Đại khái cũng là vị lão nhị thảm nhất, đến bây giờ y vẫn còn là Nhật Nguyệt bát trọng, các vị lão nhị khác đều mạnh mẽ đáng sợ, duy chỉ có y thì hơi thảm, vẫn chưa thể bước vào nổi Nhật Nguyệt cửu trọng.
Tần Hạo mang theo mấy người đang quan sát, y cảm ứng được có người mới đến, nghiêng đầu nhìn lướt qua nhưng không để ý lắm mà tiếp tục nhìn vào bên trong.
Tô Vũ hiển nhiên cũng muốn tránh khỏi bọn họ, hắn đi tới bên cạnh vài vị Thần tộc, cùng lão Hách bay lên trời, không dám nhô đầu quá cao, ai nấy đều cách tường viện mà ngó vào trong.
Tô Vũ thấy được một đóa sen lớn nở rộ trong ao giữa sân, lúc này nó đã mở ra được 4 cánh.
Hoa sen chập chờn mang theo vô số điểm sáng như đang hấp thu tinh hoa.
Ở khoảng cách gần, Tô Vũ phát hiện thứ này rất giống Tiếu Khẩu Liên!
Cơ hồ là vô phương phân rõ!
Trong sân có một hồ nước rất rộng, cách vị trí của hoa sen không xa có một kiến trúc đình giữa hồ, phía trên tòa kiến trúc này có một thanh trường đao trôi nổi ở trên không!
Mà dưới đao lại có một cánh cửa như ẩn như hiện!
“Thông đạo Tử Linh!”
Tô Vũ bừng tỉnh, thật sự rất gần!
Thông đạo Tử Linh cách Cửu Diệp Thiên Liên chỉ một đoạn ngắn không đến ngàn mét, đối với cường giả mà nói chỉ trong nháy mắt là đã đạp đến!
Khó trách, khó trách không ai dám để Tử Linh ra ngoài.
Nếu ra được chẳng phải sẽ trực tiếp bị Tử Linh hủy diệt mất thứ này sao?
Đương nhiên, dưới tình huống quy tắc cho phép, những Tử Linh ra ngoài nếu là Nhật Nguyệt thì cũng trực tiếp xuất hiện ở chỗ giết người chứ không phải đi bằng cửa ra.
Lối đi này hẳn là không cho phép xuất nhập.
Thế nhưng một khi không có cây đao kia trấn giữ, ai biết liệu sẽ có Tử Linh nào trực tiếp ra ngoài hay không.
“Thật là nhiều bảo vật!”
Lão Hách bên cạnh cảm khái: “Cửu Diệp Thiên Liên, Thần binh bảo đao, trong ao nước kia chỉ e đều là bảo vật, bằng không nó cũng không uẩn dưỡng nổi Cửu Diệp Thiên Liên!”
Tô Vũ nghe thế lại không khỏi liên tưởng, nước này là ở đâu ra?
Địa phương quỷ quái này… Có phải là Thông Thiên khiếu của lão Chu không?
Đúng vậy, nơi này có nước… Thôi được rồi, đây cũng là ở bên trong, có nước cũng là lẽ thường, chẳng lẽ là tràng đạo khẩu?
Tô Vũ suy nghĩ miên man!
Đây cũng là chỗ phì nhiêu, Cửu Diệp Thiên Liên đại khái là thiên tài địa bảo từ bên ngoài được cấy ghép trồng xuống, Cung vương coi nó thành hoa sen để thưởng thức, xem ra ở thời đại thượng cổ, những vị Nhân vương quả thực rất mạnh.
Chí bảo mà chỉ được xem như đồ trang trí.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ [Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tieu-Ngao-Giang-Ho-Truyen-Audio.jpg)