1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 250 : Tiến Vào Đông Ly Thành (c1246-c1250)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 250 : Tiến Vào Đông Ly Thành (c1246-c1250)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1246: Tiến Vào Đông Ly Thành

Cùng lúc đó.

Tô Vũ và hơn 20 người khác đi theo vài vị binh sĩ.

Bởi vì Tô Vũ là Đúc Binh sư, vị cường giả Lăng Vân dẫn đường rất khách khí, dọc đường đi đều hàn huyên cùng Tô Vũ.

“Thôi đại sư đến từ Đại Minh phủ à?”

“Đúng vậy.”

Tô Vũ cười xán lạn, nhìn khắp nơi xung quanh, cảm khái: “So với vài năm trước thì không giống nhau.”

“Không giống nữa rồi.”

Cường giả Lăng Vân đáp: “Gần đây canh phòng nghiêm ngặt hơn, chiến trường Chư Thiên đang khá loạn.”

“Chúng ta đang ở đại bản doanh thì tốt hơn một chút, hiện tại tiền tuyến thường xuyên khai chiến, nghe nói tiên phong doanh đã có hơn mười vị cường giả chết trận, nếu Thôi đại sư muốn đi thì ta kiến nghị không nên đi quá xa, tốt nhất là đi dạo gần đây thôi, tiền tuyến quá nguy hiểm.”

“Ừm.”

Tô Vũ gật đầu, “Vị tướng quân này, ta nghe nói gần đây có một ít tiểu giới mở ra, ngươi biết phương vị không?”

“Cái này. . .

Tiểu giới mở ra là vấn đề của các đại nhân.”

Lăng Vân kia bất đắc dĩ trả lời: “Ta không rõ lắm, nhưng ta nghe nói phạm vi đóng quân của Lãng Thiên quân Đại Tống phủ hình như có một tiểu giới mở ra, nếu không Thôi đại sư qua bên kia nhìn xem? Để ta sắp xếp người đưa đại sư qua đó nhé?”

Tô Vũ bật cười, “Huynh đệ, thủ đoạn mượn sức của ngươi hay thật, ta vừa hỏi như vậy, ngươi đã đẩy ta đến Đại Tống phủ rồi.”

“Ha ha ha.”

Vị tướng lĩnh bên cạnh cũng nở nụ cười, nói: “Thôi đại sư, thân phận Đúc Binh sư của ngươi đã bại lộ, sẽ sớm có người tới mượn sức thôi, mà địa vị ta thấp, không thể đưa ra điều kiện gì, nhưng sắp tới các đại quân đoàn đều rất cần Đúc Binh sư, Thôi đại sư có thể suy xét Lãng Thiên quân một chút.”

Tô Vũ khẽ gật đầu, cười đáp: “Được, nhưng ta phải lên kế hoạch đã, ta còn ở đây một thời gian, không vội trở về đâu.”

“Vậy được.”

Vị tướng lĩnh này nhẹ nhàng thở ra, một vị sắp thăng cấp Địa binh sư tới đây thì nên lôi kéo mượn sức, nếu chế tạo ra một ít Huyền binh cho mọi người thì quá tốt.

Tô Vũ không nói nữa, trắng trợn nhìn xung quanh.

Chiến trường Chư Thiên ánh sao lóng lánh, không quá sáng nhưng cũng không tối tăm.

Bọn họ đi thông đạo đặc thù, kỳ thật không nhìn được nhiều.

Đi mười mấy phút, tốc độ mọi người đều không chậm, lúc này mới vừa bước ra khỏi quân doanh, thông qua một đạo tường vây cao lớn, bên ngoài tường vây cách mười mấy dặm có một tòa thành nhỏ.

Đó là Đông Ly thành.

Nó không rộng rãi, nhưng có vẻ rất phồn hoa, cách mười mấy dặm mà vẫn nghe được tiếng động ầm ĩ trong thành.

Tô Vũ lại nhìn bốn phương tám hướng, từng con đường đi thông các hướng, giờ phút này, bên ngoài quân doanh là cảnh người đến người đi, đều là quân nhân, còn có một ít thương binh kết bè kết đội.

Nơi này có rất nhiều Địa Long Thú, làm đội vận chuyển.

Ở Chư Thiên chiến trường, dùng Địa Long Thú làm tọa kỵ là thực dụng nhất.

Tô Vũ nhìn xung quanh, hắn còn thấy một ít cơ trạm, không phải thông tin cơ trạm, là truyền âm cơ trạm, không có thứ này thì truyền âm phù sẽ vô dụng, không thể truyền âm được.

Nhìn một hồi, Tô Vũ khẽ gật đầu, điều này chúng tỏ trong phạm vi Nhân tộc đóng quân, việc trao đổi thông tin có thể được bảo đảm.

Đoàn người lên một chiếc xe Địa Long Thú, sau đó chạy tới Đông Ly thành.

Không đến vài phút, bọn họ đã đến gần Đông Ly thành, tiếng người ồn ào huyên náo vô cùng.

“Đỉnh cấp quân đoàn nhị tuyến của Đại Chu phủ.

Đằng Không cảnh trở lên đều có thể báo danh, đãi ngộ rất tốt! Ưu tiên Văn Minh sư, Đúc Binh, Luyện Đan, Thuần Thú, Thần Phù sư đều có được ưu đãi!”

“Thiên Đạo quân Đại Minh phủ nhận người, biết đánh nhau thì tới đây!”

“Quân đoàn tinh nhuệ Huyền Hỏa quân Đại Thương Phủ nhận người, phải phục tùng quân lệnh, kẻ không sợ chết tới đây!”

“Săn Ma đoàn nhận người, xâm nhập săn giết Ma tộc, Chiến Giả khai 108 khiếu trở lên, đúc thể 18 đúc trở lên có thể báo danh.

Kẻ yếu tránh ra!”

“Đồ Thần đoàn nhận người, sát thần đồ ma, yêu cầu Chiến Giả lực lượng hơn 5000 khiếu, những người khác chớ quấy rầy!”

“. . .”

Ầm ĩ từng đợt.

Tô Vũ cảm thấy mới lạ, nhưng biểu hiện lại như đã quen, kiểu như có gì mà ta chưa từng gặp chứ.

Đúng lúc này, phía sau có một người cưỡi Thiên Mã bạch sắc chạy băng băng đến.

Vừa thấy chiếc xe Địa Long Thú của nhóm Tô Vũ, y lập tức nói: “Trần Long Trấn Ma quân, phụng lệnh Đại Tần vương, chiêu mộ Thôi Lãng Đại Minh phủ gia nhập cống hiến cho Trấn Ma quân!”

“. . .”

Tô Vũ sửng sốt, Trấn Ma quân?

Vị Lăng Vân Đại Tống phủ dẫn dường lập tức đổi sắc mặt, không nhịn được mắng to: “Trần Long tướng quân, đừng truyền quân lệnh lung tung, Đại Tần vương bệ hạ sao lại hạ lệnh mộ binh như vậy được?”

Trong nháy mắt, vô số người quay ra hóng chuyện, Trần Long mặt không đổi sắc, lớn tiếng nói: “Đừng hiểu lầm, ý của Đại Tần vương là quân bị của Trấn Ma quân bị hư hao nghiêm trọng, để ta tới mời Thôi Lãng nhập quân hỗ trợ, không phải ép buộc gì, nhưng Đại Tần vương đã nói vậy rồi, Thôi đại sư, xin mời! Mời ngài đến Trấn Ma quân!”

“. . .”

Có người không nhịn được chửi nhỏ một tiếng!

Đồ giả dối!

Đúng lúc này, phía sau có người cười nói: “Trần Long, Đại Tần vương bảo ngươi nghĩ cách mượn sức, không phải bảo ngươi ép người gia nhập, đừng cầm lông gà coi là lệnh tiễn, lá gan ngươi thật đúng là không nhỏ.”

Trần Long mặt không đổi sắc nhìn về phía mọi người trong xe, y có chút nghi hoặc, ai là Thôi Lãng?

Y không quen!

Hình như không có nhiều cường giả, mạnh nhất mới Lăng Vân.

Là hắn sao?

Trẻ tuổi như vậy ư?

Trong lòng Tô Vũ khẽ động, Trấn Ma quân?

Hắn còn đang sầu não nghĩ cách gặp cha, vậy mà vừa đến đã gặp được người Trấn Ma quân rồi.

Còn có. . .

Đại Tần vương!

Trong lòng Tô Vũ xuất hiện một đống ý niệm, Đại Tần vương sai tướng lãnh Trấn Ma quân tới mượn sức mình, có phải ông đã nhìn ra cái gì hay không, thậm chí đã biết thân phận mình, cho nên cố ý bảo Trần Long tới?

Không phải hắn nghĩ nhiều!

Bởi vì quá trùng hợp, hắn vừa tới, Đại Tần vương đã sai một vị tướng lãnh Trấn Ma quân đến mượn sức, sao không phải là quân đoàn khác?

Trong lòng suy nghĩ như vậy nhưng Tô Vũ lại không lộ ra, hắn lười biếng đáp: “Không hứng thú tham quân, Trần tướng quân cứ tự nhiên, ta còn có việc!”

Đáp ứng quá dễ dàng cũng không tốt, Đại Minh phủ còn chưa tới tìm hắn đâu.

Dứt lời, hắn liền nói: “Vào thành đi đã, làm phiền tướng quân!”

Hắn nói với vị tướng lĩnh Đại Tống phủ, đối phương không nói nhiều, nhanh chóng khống chế xe ngựa vào thành.

Chạy thôi, sắp xếp cho Thôi Lãng xong lại nói!

Bọn họ vừa đi, Trần Long im lặng quay đầu nhìn thoáng qua đám Nhật Nguyệt đuổi theo, vô cùng buồn bực, đám khốn kiếp này!

Suýt nữa ta đã hù được đối phương rồi!

Đáng chết, hiện tại thì phiền rồi, không trả giá thì không thể thành công, mấu chốt là y “nghèo”, Đại Hạ phủ cũng “nghèo”, Trấn Ma quân không có nhiều tiền.

Dù buồn bực, Trần Long vẫn nhanh chóng theo vào thành.

Mặc kệ, cứ thử xem đi.

Nhưng đối phương còn trẻ vậy mà đã sắp thăng cấp Địa binh sư thật ư?

Dù hoài nghi, y vẫn nhanh chóng vào thành, tra tư liệu Thôi Lãng đã rồi tính, nhìn xem nên mượn sức thế nào, đối phương thích cái gì.

Trấn Ma quân cũng có trú điểm ở Đông Ly thành.

Hơn nữa, hiện tại trưởng quan trú điểm Đông Ly quân lại đúng là lão đại ca Tô Long của y, Tô Long không muốn suốt ngày ở trong quân doanh, gần đây chủ động xin điều chức tới Đông Ly thành, dù sao khoảng cách cũng không xa.

“Thuận tiện đi thăm đại ca thôi!”

Trần Long nghĩ vậy bèn chạy tới trú điểm, còn Thôi Lãng, y tra tư liệu xong rồi bàn lại.


Chương 1247: Sứ Quán Đại Minh Phủ

Lúc này tâm tình Tô Vũ hơi loạn.

Trấn Ma quân, lão cha.

Cha hắn có đang ở trong đại bản doanh không?

Mình phải làm thế nào mới gặp được cha?

Đã hơn một năm, cũng không biết hiện tại cha mình như thế nào, thực lực ra sao, ai, Vạn Thạch 36 khiếu, dù hiện tại tới Đằng Không thì cũng quá yếu, cha ở lại đây quá nguy hiểm!

Trong Đông Ly thành, tiếng người ồn ào, người ra người vào.

Vị Lăng Vân Đại Tống phủ kia vẫn luôn đi cùng Tô Vũ, cực kỳ nhiệt tình, “Thôi đại sư, ngươi muốn ở đâu? Đại Tống phủ ta có mấy tiểu viện ở Đông Ly thành, hoàn cảnh không tệ lắm, hay là Thôi đại sư đến đó nghỉ chân đi.”

Tô Vũ khẽ cười, “Tướng quân đừng khách khí, lần này tới đây ta chưa chắc đã có thời gian đúc binh, ta đến trú điểm của Đại Minh phủ nghỉ ngơi là được.”

Tướng lĩnh Lăng Vân tiếc nuối, đành phải nói: “Để ta đưa Thôi đại sư đến đó, lần trước đại sư tới là vài năm trước, hiện tại Đông Ly thành thay đổi không ít, chưa chắc đại sư đã tìm được chỗ.”

“Vậy làm phiền tướng quân!”

Tô Vũ không cự tuyệt, sau đó xe Địa Long Thú đi qua đường phố.

Hai bên có một vài lầu các đề biển.

“Sứ quán Đại Chu phủ”, “Sứ quán Đại Tề phủ”, “Sứ quán Đại Hạ phủ”. . .

36 phủ đều có sứ quán ở Đông Ly thành, chuyên môn dùng để tiếp đãi độc hành giả các đại phủ.

Bọn họ nhanh chóng đi đến một tòa nhà thật lớn.

Sứ quán Đại Minh phủ!

Khổng lồ, huy hoàng, trước cửa có hai bức tượng kim long uốn lượn, đó là bức điêu khắc tọa kỵ của Chu Thiên Đạo.

Mỗi sứ quán đều các điểm đặc sắc riêng.

Sứ quán Đại Minh phủ thoạt nhìn có vẻ rất giàu, kim bích huy hoàng, chiếm diện tích cực lớn, bốn phía đều là mặt đường, cổng lớn có cảm giác to gấp đôi sứ quán khác!

So với sứ quán Đại Minh phủ, sứ quán Đại Tần phủ mới đi ngang qua quả thực là nghèo, một khu người giàu có, một khu dân nghèo.

Bên ngoài sứ quán Đại Tần phủ có hai binh sĩ, mà bên ngoài sứ quán Đại Minh phủ có khoảng 8 người!

Trận thế hoàn toàn bất đồng!

Ai không biết thì còn tưởng rằng Đại Minh phủ mới là đại phủ cường đại nhất Nhân cảnh.

Vị Lăng Vân Đại Tống phủ đưa Tô Vũ tới không nhịn được mà nói: “Đại Minh phủ thật đúng là! Mấy ngày hôm trước ta đến, lúc đó bọn họ còn đang khuếch trương sứ quán, mà đâu mấy người tới chứ, khuếch trương lớn như vậy không tốn tiền à?”

Người Đại Minh phủ tới đây không nhiều, hầu hết chỉ có Chiến Giả tới đây.

Mà trong tình huống bình thường, Chiến Giả đều sẽ gia nhập quân đội, vậy nên độc hành giả không nhiều lắm.

Trái lại, mấy đại phủ như Đại Hạ phủ thường xuyên có người tới, mà địa bàn của người ta rất nhỏ.

Tô Vũ nở nụ cười, không cảm thấy ngoài ý muốn, chỉ hiếu kỳ hỏi: “Giá đất ở Đông Ly thành rất cao ư?”

“Đương nhiên, tấc đất tấc vàng!”

Cường giả Lăng Vân giải thích: “Nơi này gần đại bản doanh, lại không phải nơi đóng quân, nhưng vẫn thuộc phạm vi vô địch kiểm soát.

Ở chiến trường Chư Thiên mà muốn vừa an toàn vừa tự do, một ít cường giả thường trú đều muốn có nơi đặt chân ở đây, nhưng giá đất rất cao, một tòa tiểu viện 300 m2, không có 3000 điểm công huân thì không mua được.”

10 điểm công huân 1 m2!

Có đắt không?

Cực kỳ đắt!

3000 điểm công huân, ở chiến trường giết ba Lăng Vân sơ kỳ, có thể nhận khen thưởng 3000 điểm công huân, nghĩa là một vị Lăng Vân liều mạng giết địch mới có thể mua nổi một tiểu viện.

Nếu không có mà muốn an gia tại đây, đừng đùa.

Tô Vũ âm thầm líu lưỡi, sứ quán Đại Minh phủ có diện tích mấy vạn m2 thì phải?

Ít nhất cũng là như vậy!

Vậy phải tốn mấy chục vạn điểm công huân!

Chỉ xây một cái sứ quán mà giá đất đã mấy chục vạn điểm công huân, còn thêm trang trí bày biện linh tinh nữa, có đến trăm vạn điểm công huân không?

Giàu thật!

Khó trách thời điểm Chu Thiên Đạo nói đến tiền đều rất hào phóng, ông không thiếu tiền, tiêu dùng thoải mái, đâu giống Hạ hầu gia, lúc y tiêu tiền, sắc mặt phải gọi là hận không thể bẻ một điểm công huân thành hai nửa!

Xe mới vừa dừng lại, ngoài cửa, chiến sĩ kim giáp tiến lên hỏi: “Xin hỏi vị đại nhân nào tới? Có cần thông báo quán chủ không?”

Tô Vũ cười đáp: “Ta là Thôi Lãng, hiện tại quán chủ vẫn là Lưu sư huynh sao?”

Vừa nghe tên Thôi Lãng, binh sĩ có chút nghi hoặc, sau đó nhanh chóng đáp: “Là Thôi đại sư thăng cấp Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong?”

Tướng lãnh Đại Tống phủ hả hê, “Thôi đại sư mấy ngày trước mới vừa đúc binh 72 đạo kim văn, tin tức của các ngươi quá hạn rồi!”

Hiện tại tin tức mới dừng ở lúc Tô Vũ ở Đại Hạ phủ.

Lạc hậu.

Không cần Tô Vũ lên tiếng, ngay sau đó, cửa lớn mở rộng, một người trung niên béo lùn chắc nịch đi ra, cười ha hả nói: “Thôi sư đệ tới à? Thanh danh sư đệ đã truyền khắp Nhân cảnh rồi!”

Người trung niên kia cười lộ cả răng, tươi cười nói: “Sư đệ, mấy năm không gặp, quả thực làm vi huynh phải chấn động!”

Cường giả Sơn Hải cảnh!

Nhưng kêu sư đệ rất thân thiết.

Tô Vũ cũng nhảy xuống xe, vui vẻ đáp: “Lưu sư huynh, ngươi vẫn làm quán chủ à? Ta nhớ 5 năm trước ngươi đã nói, lần sau ta tới sẽ đưa ta một vị Thần nữ, lần này ta đến nhận đây!”

“Ha ha ha sư đệ, khụ khụ, giỡn thôi mà, đừng coi là thật, nếu sư huynh ngươi có năng lực như thế thì còn làm quán chủ làm gì nữa?”

Người này họ Lưu, đến từ Đại Minh Văn Minh học phủ.

Nhưng y đã tốt nghiệp rất nhiều năm, đóng quân tại đây, là quán chủ sứ quán, mới vào Sơn Hải không lâu, đó là chuyện 5 năm trước, hiện tại không rõ tình huống.

Trước khi chuẩn bị tới chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ từng hỏi Thôi Lãng tình huống bên này.

Vị Lưu quán chủ có chút giao tình với y, mà tình cảm chỉ thường thường, dù sao lúc trước Thôi Lãng chỉ là Đằng Không cảnh, nhưng có thân phận đồ đệ Nhật Nguyệt nên có thể hàn huyên với đối phương.

Đó là chuyện năm đó!

Mà nay Thôi Lãng đã tiến vào Lăng Vân, còn là Đúc Binh sư nổi danh, Lưu quán chủ cũng thu được tin tức, lúc này y rất khách khí, cười ha hả nói: “Sư đệ, ngươi mà báo trước một tiếng thì ta đã cho người đi đón rồi, nào cần người ngoài đưa tới.”

“Sư huynh đừng nói như vậy!”

Tô Vũ tươi cười xán lạn, quay đầu nói với Lăng Vân Đại Tống phủ: “Tướng quân vất vả, mấy ngày tới ta sẽ không rời khỏi Đại Minh sứ quán, nếu tướng quân cần đúc binh thì có thể đến tìm ta, mang đủ tài liệu là được, Địa giai hơi khó, Huyền giai thì là chuyện nhỏ, ta có thể giúp tướng quân đúc một thanh Huyền binh!”

Lăng Vân Đại Tống phủ vô cùng vui mừng, vội nói: “Vậy đa tạ Thôi đại sư, nếu sau này đại sư muốn đi đại bản doanh thì cứ việc báo ta một tiếng!”

Y cũng không nhiều lời, nhanh chóng rời đi.

Chờ y đi rồi, Lưu quán chủ mới lên tiếng: “Sư đệ, ngươi hào phóng đấy, đúc một thanh binh khí Huyền giai, phí thủ tục ít thì 100 điểm công huân, nhiều thì mấy ngàn điểm, y đưa ngươi một chuyến mà thôi.”

Tô Vũ không để bụng, vẻ mặt không thèm để ý, qua loa đáp: “Không sao, việc nhỏ mà thôi! Đối với ta mà nói, hiện tại đúc Huyền binh chỉ là tùy tiện gõ mấy búa.”

Nghe vậy, Lưu quán chủ lập tức giơ ngón cái!

“Hiện tại sư đệ khác thật, về sau phải dựa vào sư đệ mới được.”

“Đừng!”

Tô Vũ lười biếng đáp: “Sư huynh đừng giả vờ, bao nhiêu năm trôi qua, ngươi ở đây ăn đến miệng bóng nhẫy, nhìn xem đã béo thêm bao nhiêu rồi, cẩn thận không ta đi tố cáo với Phủ chủ đấy.”

“Đừng ha ha ha!”

Tên béo cười bảo: “Ta không ăn nhiều, ngân sách Phủ chủ chi ta cũng không tham ô một đồng nào, ngươi xem, đập tiền vào sứ quán này hết rồi! Sứ quán nhà ai huy hoàng như sứ quán Đại Minh phủ chúng ta chứ!”

Tô Vũ gật đầu, vừa đi vào bên trong vừa cảm khái: “Ta hiểu mà! Diện tích lớn như vậy, hoàn cảnh tốt như vậy, làm cái cửa sau, cho bên ngoài thuê mấy tòa lầu, một năm cũng kiếm mấy vạn điểm công huân, còn cần tham ô làm gì?”

“. . .”


Chương 1248: Không Bằng Về Nhà Làm Đầu Bếp Cho Con Trai

Tên béo xấu hổ cười gượng một tiếng, truyền âm: “Sư đệ, ta đâu tham tiền trong phủ đâu mà, đúng không? Dù sao cũng bỏ không, sứ quán Đại Minh phủ chúng ta có 36 tòa nhà, tốn gần trăm vạn điểm công huân, ta thật sự không lấy đồng nào, không ai sạch sẽ bằng ta đâu.

Cho thuê 12 tòa, một năm thu nhập 12.000 điểm công huân, ta còn phải tiết kiệm, nào là phát tiền lương, nào là chiêu đãi khách khứa, kỳ thật còn dư lại không nhiều, một năm còn thừa 2000 3000 điểm đã là không tồi.”

Tô Vũ phì cười, “Đừng truyền âm, cũng không phải không ai biết, Phủ chủ cũng biết rồi, không nói gì mà thôi, còn khen ngươi biết cách làm giàu, không ai ở liền cho thuê cũng tốt, việc này là ta nghe sư phụ ta nói, lần trước ta tới cũng đâu phát hiện ra đâu.”

“Ha ha ha.”

Lưu quán chủ nở nụ cười, không sao thì tốt.

Còn một năm chỉ thu mấy ngàn điểm công huân có phải thật hay không, cái này khó mà nói.

Tô Vũ biết chắc chắn là đã nói giảm đi rồi, mà hắn lười quan tâm, chỉ đơn giản hỏi: “Sư huynh, sắp xếp cho ta một chỗ tốt đi, gần đây không có ai tới ở chứ?”

“Không, hiện tại trừ những người thuê ra, trong sứ quán chỉ có ta và một vài người làm công, mặt khác còn có một vị Sơn Hải mấy ngày trước tới làm công vụ, một vị Các lão Chiến Tranh học phủ, ngươi muốn gặp không?”

“Không cần!”

Tô Vũ lắc đầu, “Người ta làm công vụ, ta không muốn quấy rầy! Đúng rồi, nghe nói Hồng Văn điện hạ cũng ở đây, người đâu rồi?”

“Tuần tra nơi đóng quân của Thiên Đạo quân, mấy ngày nữa mới về đây.”

Hai người hàn huyên rất nhiệt tình.

Sứ quán Đại Minh phủ rất lớn, hơn nữa đang ở chiến trường Chư Thiên mà còn có đình đài lầu các, suối nhỏ róc rách, còn có suối phun, công trình xanh hóa, mẹ nó quá xa xỉ!

Khó trách cho thuê một tòa hơn 1000 điểm công huân một năm mà vẫn có người thuê, lại còn cung không đủ cầu, nếu không phải Lưu quán chủ chỉ cho thuê 12 tòa, vậy cả 36 tòa đều cho thuê cũng không thành vấn đề.

Thật biết đầu tư!

Mấy đại phủ như Đại Hạ phủ không có đầu óc kinh doanh, đầu tư trăm vạn điểm công huân, kỳ thật 20 30 năm cũng đã đủ hồi vốn.

Đối với tu giả mà nói, 20 30 năm không lâu lắm, lúc đó không chỉ hồi vốn, mà địa bàn là của mình, đồ vẫn là của mình.

Hai người hàn huyên một trận, Lưu quán chủ đề nghị: “Sư đệ, đêm nay làm tiệc đón gió tẩy trần cho ngươi, khó có được một lần. . .”

“Thôi không cần đâu, ta mệt quá.”

Tô Vũ lắc đầu, “Nghỉ ngơi khôi phục một chút, sau đó gặp một vài khách nhân, lần này ta tới là để thăng cấp Địa binh sư, mặt khác là muốn đúc văn binh cho chính mình, kiếm chút tài liệu, nhìn binh khí của Triệu Lập lão sư làm ta hâm mộ đỏ cả mắt, hình thức ban đầu Thiên binh đấy! Còn nữa, sư huynh giúp ta hỏi thăm hành tung Thiên Đúc vương đại nhân, ta xem có nên đi bái phỏng một chút hay không, không biết Thiên Đúc vương đại nhân có thời gian gặp ta không.”

“Được, đều là việc nhỏ!”

Lưu quán chủ lại nói: “Còn khách nhân. . .

Sư đệ có cần ta cản giúp hay không? Đều là quỷ nghèo, đâu có tiền đâu.”

“Đừng, để ta hỏi xem có tài liệu ta cần hay không.”

Tô Vũ xua tay, “Đừng thấy các đại phủ đó nghèo mà lầm, nếu nói đến bảo vật thì không thiếu, dù sao cũng chinh chiến nhiều năm.”

“Cũng đúng.”

Lưu quán chủ không ngừng gật đầu, rõ ràng thân là cường giả Sơn Hải cảnh nhưng giờ phút này lại không hề tỏ ra thượng đẳng, mà đương nhiên thôi, Thôi Lãng người ta đang là rất nổi danh, một khi thăng cấp Địa giai, y còn không có tư cách kiêu ngạo trước mặt hắn.

Lưu quán chủ lại nói: “Đại Minh phủ bên này, có khả năng người của Thiên Đạo quân và Thiết Kỵ vệ cũng tới, người một nhà không tiện cự tuyệt, nếu không ta giải quyết giúp ngươi?”

“Không sao, người trong nhà ấy mà, tới rồi tính.”

“Vậy được, sư đệ sớm nghỉ ngơi đi.”

Y dẫn Tô Vũ tiến vào một đại viện, tòa nhà ba tầng, bốn phía đều là hoa cỏ, trước nhà còn có hồ nước, hoàn cảnh tuyệt đẹp, vừa đưa hắn vào cửa, vừa cười tủm tỉm, “Sư đệ, không có Thần nữ, nhưng đợi lát nữa sư huynh tìm cho ngươi mấy mỹ nữ tiểu tộc khác, thế nào? Cũng rất có tư vị.”

Tô Vũ khinh miệt đáp, “Tiểu tộc? Thôi, ta không có hứng thú với thứ dung chi tục phấn!”

“Cũng đúng, chỉ có Thần Ma Tiên. . .

Khụ khụ, nữ thiên tài Thần Ma mới có thể xứng đôi sư đệ.”

Ngoài miệng nói vậy, trong lòng y lại đang thầm mắng.

Má!

Mấy năm trước ngươi tới đâu có nói là dung chi tục phấn, hiện tại thì mắt cao rồi à?

Tiểu tử này vận khí không rồi.

Vậy mà đã sắp thăng cấp Địa binh sư!

Không thì cần gì y phải a dua nịnh hót như vậy, aiiiz, vẫn là có nhất nghệ tinh nổi tiếng a.

Hai người hàn huyên xong, Tô Vũ vào sân, Lưu quán chủ trở về.

Vào cửa, Tô Vũ không khỏi lắc đầu, còn tưởng khi đến chiến trường Chư Thiên sẽ phải chịu khổ, kết quả chỗ quỷ quái này còn thoải mái hơn cả biệt thự đãi khách của Đại Hạ phủ, hoàn cảnh còn đẹp hơn.

Lưu quán chủ không làm được gì nhiều, mà ít nhất sứ quán này được quản lý khá tốt, nhưng thiếu vài phần uy nghiêm, nhiều vài phần xa xỉ.

“Trần Long Trấn Ma quân sẽ còn đến nữa chứ?”

Tô Vũ không xác định, lúc ấy hắn muốn đồng ý mà không tiện, nếu nhận lời đơn giản như vậy thì thân phận Đúc Binh sư này chẳng đáng giá nữa rồi.

“Không thông qua Trần Long được, vậy còn cơ hội nào gặp được cha nữa không?”

Tô Vũ không rõ tình huống, hiện tại cùng lắm thì lão cha đến Đằng Không cảnh, Trần Long là Sơn Hải cảnh, có khả năng hai người không quen biết, dù đến Trấn Ma quân thì cũng chưa chắc có cơ hội gặp cha mình.

Quá tiếc nuối!

Hy vọng có cơ hội nhìn thấy cha, đã hơn một năm, hắn thực sự nhớ y.

Khi Tô Vũ vừa nghỉ ngơi.

Sứ quán Đại Hạ phủ.

Nơi này không lớn bằng Đại Minh phủ, có vài tòa nhà và tiểu viện cũ nát, dù sao người Đại Hạ phủ cũng không thèm để ý, có chỗ đặt chân là đủ rồi.

Tô Long có một tiểu viện độc lập ở đây, cũng không lớn, tầm 100 mét vuông.

Cũng vì thân phận y đặc thù, nếu không, Sơn Hải cũng khó có được một tiểu viện của riêng mình.

Trong tiểu viện, cửa bị đẩy ra, Trần Long vừa vào đã cười nói: “Đại ca, đang nấu ăn à? Đêm nay ăn gì?”

“Ăn cái rắm!”

Tô Long thò đầu ra từ phòng bếp, nhíu mày hỏi: “Ngươi không bận sao? Sao hay chạy đến đại bản doanh thế?”

“Ai mà không bận.”

Trần Long nhếch miệng nói: “Lần này không phải ta tới chơi đâu, là vì Đại Tần vương bệ hạ ban thưởng cho ta! Ha ha, đại ca, thấy ta có mặt mũi không? Lần này trở về, nếu thuận lợi, có khả năng ta sẽ tiếp quản đệ nhị quân!”

Y là phó tướng đệ nhị quân Trấn Ma quân, gần đây tích lũy không ít công huân, rất có hy vọng tiếp chưởng đệ nhị quân.

Hiện giờ Trấn Ma quân đang điều chỉnh, chia thành 5 quân đoàn, một quân đoàn 10 vạn người, tổng cộng 50 vạn người.

Trước đây Trấn Ma quân chỉ là đệ nhị danh sách quân đoàn, thiên phu trưởng Đằng Không cảnh, vạn phủ trưởng Lăng Vân cảnh, quân đoàn trưởng Sơn Hải cảnh, Trần Long y cũng là Sơn Hải, hiện giờ nếu quân đoàn điều chỉnh, hy vọng tiếp chưởng đệ nhị quân rất lớn.

Đến lúc đó, y cũng coi như là chủ tướng một quân.

“Đại Tần vương?”

Tô Long kinh ngạc, “Đại Tần vương ban thưởng cho ngươi?”

“Thật mà!”

Trần Long đắc ý nói: “Đại ca, dù sao ta cũng là Sơn Hải cảnh, lập công nhiều, Đại Tần vương ban thưởng thì làm sao?”

Tô Long không hé răng, tiếp tục xào rau.

Y hơi ghen tị!

Tiểu đệ năm xưa nay sắp làm quân đoàn trưởng, còn gặp được Đại Tần vương, được ông ban thưởng cho, mình thì hay rồi, ở đây làm đầu bếp.

Nếu sớm biết thế này, còn không bằng về nhà làm đầu bếp cho con trai.

Làm đầu bếp cho con trai mười mấy năm rồi, hiện tại tới chiến trường, y vẫn làm đầu bếp, Tô Long thở dài, có chút hậm hực.


Chương 1249: Tiêu Chuẩn Kép

Trần Long biết khúc mắc của Tô đại ca, phì cười khuyên nhủ: “Đại ca đừng ghen tị, ta mà làm quân đoàn trưởng đệ nhị quân, ta sẽ cho ngươi làm phó tướng.”

“Cút!”

Tô Long mắng: “Ta không cần của bố thí!”

Nhưng rồi y lại thăm dò: “Ngươi có thể sắc phong phó tướng à?”

“. . .”

Trần Long ngượng ngùng, cười gượng, “Đại ca, ta chỉ đùa thôi, ta cũng không có biện pháp gì giúp ngươi.”

“Cút đi, cút xa vào!”

Tô Long kích động đuổi người, má, ngươi không thể làm mà còn lừa ta?

Nhãi ranh, chẳng làm việc gì cho ra hồn, không biết ta cảm thấy phiền lắm à?

Mắng một trận, rồi y lại hỏi: “Gần đây có tin tức của nhãi ranh nhà ta không?”

“Không có, sau khi luận võ cùng Đan Hùng kết thúc, hắn vẫn luôn bế quan, hình như cháu ta bị thương không nhẹ.”

“Ngươi biết nói chuyện không đấy?”

Tô Long bực bội, “Cái gì gọi là bị thương không nhẹ, chắc chắn là không sao cả, chỉ là đang bế quan đột phá thôi!”

“Đúng đúng, đại ca nói rất đúng!”

Trần Long không ngừng gật đầu, kể chuyện: “Đại ca, lần này có một người trẻ tuổi Đại Minh phủ tới đây, tên là Thôi Lãng, nghe người ta nói là đệ tử ký danh của Ngưu phủ trưởng Đại Minh phủ, chẳng phải cháu ta ở Đại Minh Văn Minh học phủ sao? Có lẽ bọn họ quen biết không chừng.”

“Đại Minh phủ?”

Ánh mắt Tô Long sáng ngời, không quan tâm đồ ăn nữa, vội vàng chạy ra, xoa tay lên tạp dề, sốt ruột hỏi: “Người đâu? Ta có thể gặp không? Hắn có quen con trai ta không?”

“Đại ca, chỉ là có khả năng thôi, ta mới lấy tư liệu từ chỗ quán chủ, cùng nhau đọc đi, đối phương không phải tiểu nhân vật, là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, đại nhân vật đấy, ta không phải quân đoàn trưởng, cũng không thể so địa vị với người ta, không nghiên cứu mà trực tiếp đi gặp thì chắc gì người ta đã phản ứng với ta.”

“Đại nhân vật? Không phải nói là người trẻ tuổi sao?”

“Hơn 30 tuổi, vẫn còn trẻ mà.”

“Nhãi con nhà ta mà tới 30 tuổi, chắc chắn không kém hắn!”

Trần Long hùa theo: “Đương nhiên, kỳ thật hiện tại cũng không kém, không phải cháu trai ta là Các lão danh dự sao? Luận địa vị thì không kém hắn chút nào, có điều thực lực thì không mạnh bằng người ta, người ta đã đến Lăng Vân cảnh rồi.”

Tô Long ghen tức, “Con trai ta cũng sắp đến rồi!”

“Đúng đúng!”

Sắp cái đầu!

Mới tiến vào Đằng Không không lâu mà thôi.

Trần Long chửi thầm một tiếng, sau đó lại nói: “Đại ca, đồ ăn sắp cháy hết rồi! Hai huynh đệ ta vừa ăn vừa nói chuyện, thuận tiện xem tư liệu gia hỏa này, ngày mai hoặc đêm nay đi sứ quán Đại Minh phủ bái phỏng một chút.”

“Ta cũng có thể đi sao?”

“Vì sao không thể?”

Trần Long không cho là đúng, “Không ra khỏi thành, không sao đâu! Ngươi không phải tù nhân, chính là vì sự an toàn của ngươi nên mới không cho ngươi chạy loạn, đi sứ quán Đại Minh phủ thì không vấn đề gì, có lẽ còn có thể mượn cơ hội lân la làm quen, chỉ sợ hắn có thù oán với cháu ta thôi, vậy thì phiền toái.”

“Trước nay tiểu tử nhà ta không thích kết thù với ai cả!”

Tô Long nói cực kì chắc chắn!

Đừng nói lung tung!

Con trai ta không có thù oán với ai, dù có thì. . . nó đã sớm báo thù rồi! Thôi Lãng này có thể sống tốt rồi còn tới Chư Thiên chiến trường, vậy chắc không có thù oán với con trai mình đâu.

Trần Long cười ha hả, chờ Tô Long nấu xong, cả hai vừa ăn vừa nghiên cứu tư liệu.

Nhìn một hồi, Tô Long không nhịn được mắng: “Tra nam! Không biết xấu hổ! Ngủ với con gái nhà người ta mà lại không phụ trách, còn dám chạy, chơi trò mất tích! Loại nam nhân này nên thiến!”

Trần Long cạn lời, “Đại ca, chúng ta nói thì nói vậy thôi, Đại Minh phủ thì trong 10 người đã có 8 người thế này, thiến người ta, một nửa người Đại Minh phủ đều là thái giám! Mà đây không phải trọng điểm!”

“Vậy cái gì mới là trọng điểm?”

Tô Long phun tào “Khốn kiếp như vậy, con trai ta chắc chắn không ưa, không có giao tình gì đâu!”

“Khó nói lắm, không chừng hiện tại cháu trai ta cũng nhiễm không khí này rồi.”

Tô Long ngẫm nghĩ, gật đầu đáp: “Cưới vợ về cũng không tồi.”

“. . .”

Trần Long không hé răng!

Ngươi thật tiêu chuẩn kép.

Người ta là khốn kiếp, con trai ngươi thì có thể cưới về, ngươi thiên vị quá mức rồi đấy.

Xem một hồi, Trần Long lại nhận xét: “Gia hỏa này có chút năng lực! Bối cảnh cũng không nhỏ, lão sư Nhật Nguyệt thất trọng, ông vợ hờ Nhật Nguyệt cửu trọng, chính hắn cũng là Đúc Binh sư, khó đối phó rồi! Trong tư liệu có giới thiệu gia hỏa này quen cháu trai ta, chính hắn từng nói một lần.”

“Thật sự quen tiểu Vũ sao?”

Tô Long vui mừng, lần này không bảo đối phương khốn kiếp nữa, vội vàng thúc giục: “Chúng ta đi gặp đi!”

Trần Long phì cười, “Đại ca đừng nóng vội, hiện tại vẫn là giờ cơm mà, cơm nước xong rồi đi cũng không muộn.

Nếu đệ nhị quân kéo được một vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai về, cơ hội tấn chức của ta sẽ tăng lên nhiều, thực lực đệ nhị quân cũng sẽ tăng lên! Mấu chốt là chưa chắc ta đã đủ khả năng trả cái giá này!”

Tô Long cũng mặt ủ mày ê, ngẫm nghĩ rồi nói: “Để xem hắn và tiểu Vũ quen thuộc đến tình trạng gì, có lẽ có thể mượn cơ hội làm quen, không phải hiện tại tiểu Vũ rất được Đại Minh phủ coi trọng sao?”

Tô Long hầm hừ, “Ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc có coi trọng thật hay không! Nếu coi trọng, dù Thôi Lãng này là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai thì cũng phải cho con trai ta mặt mũi, chỉ sợ lời đồn là giả, con trai ta có khi đang làm cây rụng tiền bị giam cầm ở Đại Minh phủ kìa!”

Y cũng không ngốc, chỉ là có một số việc không muốn suy nghĩ mà thôi.

Rốt cuộc Đại Minh phủ thật sự coi trọng con y, hay là đang cầm tù nó?

Điều này khó mà kết luận được!

Có lẽ có thể thông qua thái độ của Thôi Lãng để phán đoán.

“Đại ca anh minh!”

Trần Long cười ha hả, “Buổi tối chúng ta cùng đi bái phỏng thử xem, gia hỏa này rất kiêu ngạo, ta nói ta là người Trấn Ma quân, vậy mà hắn không thèm quan tâm, aiiiz, tuy nói Trấn Ma quân miễn cưỡng bước lên một đường quân đoàn, nhưng ở trong mắt mọi người, đó vẫn là nhị tuyến, chênh lệch hơi lớn.”

Tô Long tức giận, “Ngươi nên tự thỏa mãn đi! Ngươi trẻ tuổi như vậy đã là Sơn Hải, có cái gì để bất mãn nữa.

Sơn Hải trẻ tuổi như thế, ít nhiều gì cũng phải cho ngươi vài phần mặt mũi.”

Trần Long mới hơn 40 tuổi, nhỏ hơn Tô Long vài tuổi, ở trong quân, thanh danh y không nhỏ.

Trần Long lại lắc đầu, “Không so được, đại ca, so với đám thiên tài chân chính, ta chỉ có thể bị vượt cấp đánh chết thôi! Sơn Hải bị người ta vượt cấp đánh chết đều là loại như ta này! Ta còn may đấy, năm xưa khai khiếu 72 cái thăng cấp Sơn Hải, nhưng hiện tại, đám gia hỏa kia cứ 144 khiếu thăng cấp, đúc thân cũng 27 lần 36 lần, ta mới đúc thân 18 lần, so thế nào được với bọn họ?”

Y nhẹ thở dài một tiếng, tốc độ mạnh lên khi tòng quân rất nhanh, mười mấy năm, y từ Thiên Quân bước vào Sơn Hải, cũng có chút danh khí trong quân đoàn Nhân cảnh.

Nhưng bình dân vẫn chỉ là bình dân!

Y là Sơn Hải cảnh mà chưa chắc địch nổi đám Lăng Vân cường đại.

Tô Long nghe vậy cũng có chút tiếc nuối, y nói: “Đừng nản chí, không sao cả! Đều do nhãi ranh nhà ta, nếu sớm truyền bá

Nguyên thần khai khiếu quyết

, ngươi cũng có thể thăng cấp với hơn 100 nguyên khiếu! Hiện tại cũng không muộn, khai tiếp là được.”

“Sơn Hải khai khiếu quá khó khăn!”

Trần Long lắc đầu, “Trừ khi ngày nào đó đánh vỡ một tiểu giới, nếu may mắn thì cướp được thánh địa Thiên Nguyên khí, đi vào tu luyện, như vậy khai khiếu nhanh hơn, bằng không ta khó mà khai thêm khiếu.”

“Không chừng lại làm được thật đấy.”

Tô Long an ủi: “Đừng nản chí.

Má, ngươi đã là Sơn Hải rồi, còn muốn một Đằng Không như ta an ủi ngươi sao? Ta còn là Đằng Không 36 khiếu này!”

Tô Long bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, vẻ mặt buồn bực.

Sao lại biến thành ta an ủi ngươi?

Ngươi mà cần an ủi à?

Trần Long cười vui vẻ, lại ăn thêm một chút, thấy sắc trời đã tối đen, lúc này mới phụ Tô Long dọn dẹp rồi cùng nhau đi đến sứ quán Đại Minh phủ.

Có vài vị Sơn Hải, một vị Nhật Nguyệt đuổi kịp.

Bọn họ đi theo Tô Long!

Trần Long khẽ nhíu mày mà không nói cái gì, có người đi theo cũng tốt, để bảo hộ đại ca, tuy nói là ở trong Đông Ly thành nhưng ai biết Đông Ly thành có an toàn hay không.

Nhưng bị mấy tên kia bám theo suốt cũng phiền.

May mà đại ca không cảm ứng được, nếu như mình thì chắc đã nghẹn chết mà nổi điên rồi.


Chương 1250: Bị Ta Hạ Gục Rồi Chứ Gì?

Tới trước cửa Đại Minh sứ quán, Tô Long và Trần Long đều âm thầm líu lưỡi.

Giàu!

Quá giàu!

Sau khi thông báo tên họ, nói mục đích, sau đó Lưu quán chủ tự mình ra nghênh đón, cũng là nhờ mặt mũi Trần Long, hiện nay y chính là tướng lĩnh đang thăng tiến.

Không ai xem thường Trần Long, Sơn Hải từ tầng dưới chót leo lên, loại người này có lẽ thực lực không phải đỉnh cấp, nhưng những mặt khác đều là đỉnh cấp, có khả năng có vô địch đã chú ý tới Trần Long.

Rất có thể Trần Long sẽ đạt được một cơ hội đi thánh địa đúc lại thân thể, đương nhiên hiện tại còn chưa chắc chắn.

Thấy Trần Long, lại thấy Tô Long ở bên cạnh.

Ban đầu Lưu quán chủ còn không nhớ là ai, sau đó như ý thức được điều gì, càng thêm khách khí!

Cha của Tô Vũ!

Tô Vũ, chỉ nghe kỳ danh chưa gặp lần nào, nhưng Đại Minh phủ đều biết người này không thể đắc tội nổi.

Không nói đâu xa,

Nguyên thần khai khiếu quyết

của hắn truyền bá trong quân, giá cả rẻ tiền, không ít tướng sĩ coi Tô Vũ là tông sư, giúp mỗi người đều có hy vọng tu luyện công pháp Thiên giai, lực ảnh hưởng rất lớn.

Tuy hiện giờ Tô Vũ ở Đại Minh phủ, cha hắn ở Đại Hạ phủ, nhưng đó là cha con, không cho y mặt mũi, cẩn thận ngày nào đó Tô Vũ tới chiến trường Chư Thiên thì không dễ giải quyết.

Tô Vũ còn nổi danh hơn cả Thôi Lãng.

Thôi Lãng chỉ mới nổi danh gần đây mà thôi.

Dù hắn thật sự trở thành Địa binh sư, địa vị cũng chưa chắc cao bằng Tô Vũ.

Hàn huyên một hồi, Lưu quán chủ dẫn hai người đi, dọc đường đi, Tô Long và Trần Long nhìn mà đỏ mắt không thôi, so ra sứ quán Đại Hạ phủ chỉ là nhà hoang!

Một cái là đại gia, một cái là xóm nghèo!

Lúc trước Tô Long còn cảm thấy có chút thỏa mãn, cái sân ta ở kia ở Đông Ly thành, bao nhiêu người còn không được ở, hiện tại cái sân đó chỉ tốt hơn vệ sinh nơi này một chút, Đại Hạ phủ quá nghèo!

Không, còn chưa chắc bằng được cái vệ sinh nhà người ta, càng nhìn lại càng tự ti.

Còn chưa tới tiểu viện của Thôi Lãng, Trần Long đã có chút tuyệt vọng, đám nhà giàu Đại Minh phủ này, chắc gì đã coi trọng điều kiện y đưa ra?

Kết quả, vừa đến cửa tiểu viện của Tô Vũ, đã nghe bên trong có người cười nói: “Gần đây ta không hứng thú đóng quân, cũng không có hứng đúc binh, vạn điểm công huân không tồi, nhưng ta chưa chắc có thể thành công đúc một thanh Địa binh, dù thành công thì cũng không bằng đúc nhiều Huyền binh, tướng quân, lần sau chúng ta lại bàn nhé.”

“Thôi đại sư, nếu ngươi đóng quân, Đại Thương Phủ ta còn có thể tăng giá. . .”

“Không cần!”

Giọng Tô Vũ lại truyền đến, có vẻ không thèm để ý, lười biếng đáp: “Hôm nay ta còn nhiều khách nhân khác, nên không tiễn tướng quân được, chiến trường Chư Thiên cũng không thiếu Địa binh sư, tướng quân tìm những người khác thử xem đi.”

“Thôi đại sư, người bên ngoài là Đại Hạ phủ, người của Trấn Ma quân, nghèo đến áo giáp cũng không có mà mặc, Thôi đại sư, chúng ta tiếp tục tâm sự đi.”

Mặt Trần Long tái đi, vội mắng: “Họ Thương, lăn ra đây cho ta, ngươi nói ai đấy?”

Ngay sau đó, một vị tướng lĩnh đi ra, thực lực Sơn Hải cảnh, nhìn thoáng qua Trần Long, hừ một tiếng, rồi xoay người nói với Tô Vũ bên trong: “Thôi đại sư, ngài nhớ suy xét, lần sau chúng ta lại nói chuyện.”

Gã không thèm để ý tới Trần Long, tên này vốn là quỷ nghèo, chẳng lẽ còn không cho người ta nói?

Cũng tốt, để Đại Hạ phủ ra giá đi, khi ấy Thôi Lãng sẽ biết, cái giá Đại Thương Phủ đưa ra tuyệt đối không thấp, có so sánh mới biết phải trái.

Giờ khắc này Tô Vũ hơi hoảng hốt, nhìn thoáng qua phụ thân ở bên cạnh Trần Long, hơi thở hắn có chút không ổn định, hắn cố gắng khôi phục lại như bình thường, miễn cưỡng cười nói: “Lần sau nói tiếp nhé!”

Rồi hắn lại nhìn phụ thân, hình như tóc đã hơi hoa râm, trong lúc nhất thời Tô Vũ cảm thấy rầu rĩ, mắt đỏ lên như muốn khóc.

Giờ khắc này, hắn chỉ như một đứa trẻ.

Một đứa trẻ 19 tuổi!

Cha hắn đang ở ngay trước mắt, mà hắn. . . lại không dám nhận!

Ánh mắt hắn có điểm khác thường, những người khác không để ý, Tô Long lại nhìn thoáng qua, y hơi hoảng hốt, ánh mắt này rất quen thuộc.

Còn có ai quen thuộc Tô Vũ hơn y? Không có!

18 năm sớm chiều ở chung!

Giờ khắc này, dù diện mạo hoàn toàn bất đồng, Tô Long lại muốn kêu một tiếng, đây. . .

Hình như là con trai ta!

Y hơi hoảng hốt thất thần, nhưng Tô Vũ đã khôi phục lại dáng vẻ trấn định, hắn cảm thấy có Nhật Nguyệt đang giám sát!

Hai cha con, khoảng cách không đến 5 mét, lại không dám gọi cha một tiếng.

Trong lòng Tô Vũ suy nghĩ muôn vàn, xoay người về phòng, ra vẻ bình tĩnh nói: “Vào đi! Còn nữa, bên ngoài có người đang giám sát ta ư? Quá đáng! Lưu sư huynh, trong sứ quán Đại Minh phủ mà có người dám theo dõi ta kìa.”

Nghe vậy, sắc mặt Lưu quán chủ khẽ biến, vội quát: “Vị nào đang âm thầm giám sát? Đây là sứ quán Đại Minh phủ, muốn khiêu khích quyền uy Đại Minh phủ sao?”

Y cũng có chút ngoài ý muốn, vị sư đệ này nhạy bén thật!

Y chỉ mơ hồ có cảm giác mà thôi, nhưng y không nghĩ nhiều, Tô Long tới đây, có người giám sát cũng là bình thường.

Nhưng Tô Vũ giả vờ không biết, hừ lạnh, “Nhanh cút đi, không cần biết là Sơn Hải hay Nhật Nguyệt, có thể hoạt động ở Đông Ly thành thì cũng là nhân vật có uy tín danh dự, đừng ép ta đi cáo trạng với vô địch!”

Nghe vậy, vài vị cường giả âm thầm giám sát cũng bất đắc dĩ.

Bọn họ chỉ sợ gặp phải loại tình huống này!

Giám sát một vị Đúc Binh sư tương đối phiền toái.

Ngay sau đó, có người truyền âm với Tô Vũ: “Thôi đại sư đừng hiểu lầm, chúng ta đang làm nhiệm vụ chứ không có ý gì khác.”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Đại nhân mời ra ngoài trước đi! Trong sứ quán Đại Minh phủ sẽ không có việc gì, nếu có vấn đề, Lưu sư huynh sẽ chịu trách nhiệm, nhanh lên, đừng ép ta gọi người!”

Nghe vậy, mấy người ẩn nấp kia đều hai mặt nhìn nhau, truyền âm hỏi ý kiến, sau đó có người truyền âm cho Trần Long: “Trần tướng quân, vậy ngươi hãy cẩn thận, chúng ta ra ngoài chờ đợi!”

Ở sứ quán Đại Minh phủ, chọc giận Đúc Binh sư của người ta hiển nhiên không phải là ý kiến hay.

Không nói lời nào thì thôi, mà người ta đã không vui, vậy chỉ có thể tạm thời rời đi.

Mấy người nhanh chóng đi khỏi.

Tô Vũ vẫn tức giận, “Lưu sư huynh, lần sau đừng cho loại người này mặt mũi! Địa bàn Đại Minh phủ ta mà lại cho người ta tùy ý tiến vào sao?”

“Đúng đúng, sư đệ nói không sai, là ta sơ sót!”

Lưu quán chủ vội vàng tươi cười giải thích, rồi nói: “Các ngươi hàn huyên đi, ta đi nói chuyện với bọn họ, thật to gan, vậy mà dám xông vào sứ quán Đại Minh phủ chúng ta, sư đệ yên tâm, lát nữa sẽ cho sư đệ một công đạo!”

“Làm phiền sư huynh rồi!”

Đối thoại của hai người làm Tô Long và Trần Long đều cảm thán trong lòng!

Trần Long nghĩ, mặt mũi lớn thật đấy!

Thực lực Lăng Vân mà thôi, lại quát tháo Nhật Nguyệt mà không sợ hãi chút nào, mà Nhật Nguyệt còn không dám nói gì.

Tô Long thì không nghĩ nhiều như vậy, y chỉ nghĩ. . . đôi mắt kia, ánh mắt kia, rốt cuộc có phải là con y hay không?

Không có khả năng!

Tại sao con trai ta lại đến Chư Thiên chiến trường được?

Không phải nó đang bế quan sao?

Thôi Lãng là Đúc Binh sư, con trai ta không biết đúc binh!

Con trai ta cũng không cường đại như vậy, đúng không?

Lăng Vân cảnh!

Nhưng cặp mắt kia, ánh mắt chợt lóe rồi biến mất, quá giống con trai mình!

Tô Long ngơ ngác nhìn bóng dáng Tô Vũ, bóng dáng cũng giống, dáng đi cũng giống, tuy không quá giống lúc trước.

Nhưng rất quen thuộc.

Tô Long hồ nghi mà không nói ra, yên lặng đi theo Trần Long cùng tiến vào nhà, y không quan tâm đến vẻ trang hoàng xa hoa, cũng không thèm để ý hành vi lãng phí Nguyên Khí dịch pha trà, y chỉ nhìn chằm chằm Tô Vũ.

Giờ phút này, Trần Long cũng nhận ra điểm khác thường, y bất giác thấy đau đầu.

Đại ca, cố kỵ một chút được không?

Tô Vũ thì tươi cười, hắn nhìn thoáng qua Tô Long, trong lòng vui mừng.

Lão cha nhìn ta mãi vậy, có phải cảm thấy vừa rồi ta quát người ta rất khí phách hay không?

Bị ta hạ gục rồi chứ gì?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box