[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 251 : Hắn Mà Xứng Làm Con Trai Ta? (c1251-c1255)
❮ sautiếp ❯Chương 1251: Hắn Mà Xứng Làm Con Trai Ta?
Trong sảnh đãi khách, Tô Long yên lặng nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ uống trà, không hề sốt ruột.
Thấy Tô Long nhìn một hồi, Tô Vũ không chút hoang mang, cười nhạt hỏi: “Làm sao vậy? Vị huynh đài này cứ nhìn ta mãi… trên mặt ta có hoa sao?”
“Huynh đài?”
Ánh mắt Tô Long khác thường, mở miệng: “Ngươi chắc chắn xưng hô ta là huynh đài?”
“Đại ca!”
Trần Long buồn bực, má nó!
Đừng xằng bậy!
Ngày thường đại ca rất cẩn thận, hôm nay làm sao vậy?
Nói thật, người ta gọi ngươi một tiếng huynh đài là đã cho ngươi mặt mũi, ngươi cũng không nhìn xem mình có thực lực gì.
Trần Long đang muốn giải thích, Tô Vũ lại hơi xôn xao, chuyện gì vậy?
Ta gọi ngài là huynh đài… Khụ khụ, tuy không thích hợp, nhưng hiện tại ta là Thôi Lãng mà.
Ta là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai!
Gọi một vị Đằng Không là huynh đài là nể tình rồi chứ?
Lão cha nói vậy… hình như có ẩn ý gì đó!
Tô Vũ hậm hực trong lòng, chẳng lẽ ta không giấu được cả Đằng Không?
Còn là loại Đằng Không 36 khiếu như cha!
Ta không tệ như vậy chứ?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn không cho Trần Long cơ hội giải thích, Tô Vũ cười nhạt, “Thôi, vị Trần tướng quân này, đây là thuộc hạ của ngươi à?”
Hắn không biết quan hệ giữa hai người này.
Nhưng… hơi kỳ quái, vừa rồi Trần Long gọi cha là gì?
Đại ca?
Đại ca nào?
Còn nữa, sao cha lại đi cùng Trần Long tới đây, nói thật, Tô Vũ không hiểu, hắn còn đang nghĩ cách để thông qua Trần Long gia nhập Trấn Ma quân, rồi đi gặp y mà.
Kết quả cha đã trực tiếp tới đây luôn rồi.
Tô Long không buồn hé răng, Trần Long lại giải thích: “Đây là đội trưởng cũ của ta, cũng là đại ca ta, lần này mang đại ca ta cùng tới là muốn hỏi thăm về một người.”
“Đội trưởng cũ?”
Tô Vũ sững sờ.
Là sao?
Đội trưởng cũ?
18 năm trước cha ta xuất ngũ… tính đến hiện tại là 19 năm trước.
Khi đó, Tô Long mới là Thiên Quân, đã là đội trưởng, còn là đội trưởng cũ của ngươi, như vậy nghĩa là 19 năm trước ngươi còn không bằng cha ta?
Thiên Quân trung kỳ?
19 năm, bước vào Sơn Hải?
Tô Vũ thật sự hơi kinh ngạc, sắc mặt bất giác nghiêm túc hơn hẳn, 19 năm từ Thiên Quân bước vào Sơn Hải… Không, hình như Trần Long không phải Sơn Hải nhất trọng, có thể là nhị tam trọng, vậy phải sớm hơn, có lẽ bước vào Sơn Hải trong vòng 15 năm.
Là chiến hữu của cha ta, vậy chỉ là bình dân, hơn nữa chưa chắc đã được vào học phủ.
Chiến sĩ bình dân như vậy mà trong vòng 15 năm có thể bước vào Sơn Hải cảnh!
Dù chỉ là Chiến Giả thì cũng là thiên tài đỉnh cấp!
Phần lớn yêu nghiệt trong học phủ đều không bằng Trần Long này, Tô Vũ chấn động, vậy nghĩa là nếu không phải có nhân tố phiền toái là ta, có lẽ cha ta ở Trấn Ma Quân cũng không tồi.
Có tiểu đệ là Sơn Hải cảnh!
Mà hắn cũng không dám tin hoàn toàn, không phải là không tin thân phận của y, mà là không tin tưởng một vị Sơn Hải lại cam tâm tình nguyện nhận một vị Đằng Không làm đại ca, hay đây là ý tứ của Hạ gia?
Hoặc là ý tứ của những người khác, để Trần Long này cố ý tiếp cận cha ta?
Trong lòng nghĩ vậy, trên mặt lại vẫn bình tĩnh, Tô Long vẫn luôn yên lặng nhìn hắn, quan sát hắn, giờ phút này, thấy Tô Vũ nâng chung trà lên uống theo bản năng như đang che dấu cái gì, y hơi bĩu môi.
Càng nhìn càng thấy giống!
Con trai ta cũng vậy, khi trong lòng nghĩ gì đó sẽ bưng chén trà hoặc cầm thức ăn để che giấu, có phải ngươi đang suy nghĩ chuyện gì hay không?
Có phải đang chấn động vì ta có tiểu đệ Sơn Hải hay không?
Chắc chắn là ngươi rồi!
Y càng nhìn lại càng cảm thấy đây là con trai mình.
Ánh mắt, hành vi cử chỉ, một ít động tác nhỏ, người không quen thuộc hoặc là không đủ hiểu biết về Tô Vũ thì sẽ không nhận ra, nhưng y là ai?
Tiểu tử này được y nuôi từ nhỏ đến lớn, có chuyện gì mà y không biết!
Mặt thay đổi, giọng nói thay đổi, nhưng vẫn có rất nhiều thứ không thể thay đổi được.
Tô Vũ mở miệng: “Trần tướng quân muốn tìm ta để hỏi thăm chuyện gì?”
Trần Long vội đáp: “Hỏi thăm về một người, là Tô Vũ! Tô Vũ Đại Hạ phủ! Tô Vũ là cháu trai ta, cũng là con trai của đại ca ta.
Thôi đại sư, ngươi đến từ Đại Minh phủ, ngươi quen Tô Vũ không?”
“…”
Ta lại có thêm một đại thúc à?
Gần đây phát hiện mình có thật nhiều thân thích, không phải ông vợ hờ thì là sư nương, không thì cũng là sư phụ rồi thúc bá…
Trong lòng phun tào, ngoài miệng lại kinh ngạc nói: “Đây là phụ thân Tô Vũ sao?”
Hắn nhìn về phía Tô Long, kinh ngạc nói: “Vị này chính là phụ thân của Tô Vũ? Khó trách! Dựa theo thân phận, đúng là ta nên gọi thúc thúc! Ta đã từng gặp Tô Vũ, coi như có quen biết…”
Trần Long vui mừng, vội hỏi: “Thôi đại sư gặp cháu trai ta rồi?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ mỉm cười, “Đại Minh phủ có ai không biết, có ai không quen Tô Các lão! Ta còn coi hắn là huynh đệ, cũng gặp Tô Vũ vài lần, trò chuyện với nhau rất vui…”
Tô Long bỗng nhiên chen lời: “Hắn có nói với ngươi hồi bé mơ ác mộng sợ tới mức đái dầm là bao nhiêu tuổi không?”
“…”
An tĩnh!
Tĩnh mịch!
Tô Vũ xấu hổ.
Trần Long cũng ngây người, đại ca, ngươi đang làm gì vậy?
Trước mặt người ngoài mà tiết lộ lịch sử đen tối của con trai ngươi, hình như không thích hợp đâu.
“Lần đầu tiên hắn gặp ác mộng là lúc 6 tuổi, sợ tới tiểu ra giường, 6 tuổi còn đái dầm, ngươi có biết không?”
“…”
Tô Vũ lúng túng, “Cái này… Tô sư đệ chưa từng nhắc tới, thúc thúc đừng nhắc lại thì hơn.”
Tô Long gật đầu, không nói nữa.
Không sao, đợi lát ta vẫn có thể dò xét một chút.
Trong lòng Tô Vũ nhộn nhạo, chẳng lẽ cha ta nhận ra ta rồi? Thật kì quái!
Đang êm đẹp, ngươi kể xấu ta trước mặt người ngoài làm gì?
Trần Long cũng bị chuyện này làm cho đầu óc choáng váng, vội vàng truyền âm nói: “Đại ca, cầu ngươi đừng nói chuyện lung tung! Hôm nay ngươi sao vậy? Ta chỉ muốn hỏi thăm cháu trai ta ra sao thôi.
Ngươi đừng quấy rối!”
Làm gì đấy?
Dù sao người ta cũng là Đúc Binh đại sư, cho chút mặt mũi đi được không?
Nếu chọc giận người ta rồi, ta cũng hết cách.
Bình thường đại ca không quá phận như vậy.
Chẳng lẽ do quá nhớ con trai, nên khi biết Thôi Lãng quen con mình thì quên hết tất cả sao?
Y không nghĩ nữa, vội vàng hoà giải: “Đại ca ta tính tình thẳng, Thôi đại sư đừng trách, Thôi đại sư quen Tô Vũ, vậy có thể cho ta biết tình huống hiện tại của cháu trai ta không? Lần trước nghe nói hắn bị thương, đang bế quan.”
Tô Vũ cười đáp: “Khá tốt, thương thế khôi phục rất nhiều, lần cuối cùng ta gặp hắn thì đã sắp khôi phục hoàn toàn.
Ở Đại Minh phủ, Phủ chủ và Ngưu phủ trưởng đều coi trọng hắn, hắn còn kết giao một vài cường giả, lại thành Các lão danh dự, kiếm cả trăm vạn điểm công huân, muốn tiền có tiền, muốn danh có danh, hắn sống rất tốt!”
Tô Long buồn bã nói: “Sống tốt vậy mà không gửi cho cha hắn chút đồ ngon lại đây?”
Trần Long: “…”
Tô Vũ: “…”
Tô Long lại buồn bã nói tiếp: “Hắn có nhiều công pháp như vậy mà chưa bao giờ đưa cho cha hắn bộ công pháp cường đại nào, hắn mà xứng làm con trai ư? Rõ ràng là tên bất hiếu!”
“…”
Y mắng con trai mình, Trần Long cũng không biết nói gì, Tô Vũ càng không có lời gì để nói.
Tô Long lại nói: “Hắn đánh không lại người ta, lúc chạy trốn sao không nghĩ đi tìm Trấn Ma quân cầu viện, nói chạy liền chạy, nếu Phủ chủ Đại Minh phủ không cứu hắn thì làm sao bây giờ?”
“…”
Tô Vũ bất đắc dĩ, Trấn Ma quân không mạnh, Trấn Ma quân đóng quân ở Đại Hạ phủ hình như chỉ có một vị Sơn Hải, cầu viện cái con khỉ!
Cha, ngươi cho rằng Sơn Hải rất mạnh sao?
Lần đó có Nhật Nguyệt muốn giết ta đấy!
Tô Vũ ho khan một tiếng: “Thúc thúc nói không sai, có lẽ Tô huynh đã suy xét không chu toàn.”
Tô Long gật đầu, nhìn hắn u oán nói: “Khi hắn chạy trốn sao không báo cho cha hắn một tiếng, ngươi hỏi giúp ta xem có phải hắn đã quên mình còn có cha hay không? Đứa con bất hiếu kia có phải muốn cha hắn chết trên chiến trường hay không?”
“Chắc Tô huynh không có ý đó đâu.”
“Vậy ư?”
Tô Long nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt kia như muốn ăn thịt người.
“Vậy sao không gửi một cái tin nhắn chính thức cho cha hắn?”
“Khụ khụ… Cái này, có thể do hắn không nghĩ tới, hoặc là lo lắng bị người giữ lại.”
“Vậy hắn cưới hai bà vợ tại sao không hỏi ý kiến ta?”
“…”
Má nó!
Ta không làm thế!
Tô Vũ dại ra, ta cưới vợ bao giờ?
“Hắn muốn ở rể Chu gia Đại Minh phủ, đứa con chết tiệt này, hắn muốn ta tức chết phải không?”
“…”
Không thể nào, nói hươu nói vượn, ta không muốn ở rể, nhà lão Chu chỉ có Chu Thanh Nghiên vừa độ tuổi, mà ta không thích nàng.
Chương 1252: Hỏi Gì Đáp Nấy
Tô Vũ không muốn nói gì hết!
Lão cha nhận ra mình rồi, chắc chắn luôn, cảm thấy thất bại thật.
Thật tuyệt vọng!
Nhưng ta che giấu tốt như vậy, trừ vô địch ra, làm gì có ai nhìn thấu được?
Tuy Nhật Nguyệt cao trọng tiếp xúc với hắn cũng có thể nhận thấy không đúng.
Nhưng lão cha là vô địch ư?
Không thì sao ngươi nhận ra?
Mà cha đã sắp vạch trần chính mình rồi, Trần Long này đáng tin không?
Nói thật, Tô Vũ không tin, không biết lão cha nghĩ thế nào, nếu y cảm thấy có thể tín nhiệm thì có lẽ tin được.
Trần Long mơ hồ nhận thấy không thích hợp, hồ nghi nhìn đại ca của mình, rồi lại nhìn Thôi Lãng, sau một lúc lâu, y lựa chọn trầm mặc, hai người này nói chuyện có vẻ hợp nhau, tiếp tục đi.
Chẳng lẽ Thôi Lãng là bạn tốt của Tô Vũ, bạn tri kỉ, nhưng sao y chưa từng nghe nói?
Tô Long oán giận vài câu, sau đó thở dài, “Tiểu tử kia sống không tồi thật sao?”
“Vâng, khá tốt.”
“Thương thế thế nào?”
“Không sao cả, thúc thúc yên tâm.”
“…” Tô Long trầm ngâm một hồi, lại hỏi: “Vậy hắn có thể đón ta đi không? Hay ta ở lại đây có cái gì phiền toái hay không? Chẳng hạn như bị coi là con tin.”
Tô Vũ cẩn thận suy xét một hồi, cuối cùng lắc đầu, “Tạm thời không có vấn đề gì, quan hệ giữa Tô huynh và Hạ gia còn chưa tan vỡ, hơn nữa quan hệ với con trai Hạ Phủ chủ cũng không tồi, nhưng một khi Hạ gia rung chuyển, ở lại đây có lẽ sẽ gặp phiền phức.”
“Hạ gia rung chuyển?”
Trần Long không thể không nói chen vào: “Thôi đại sư, ngươi nói vậy là có ý gì?”
Hạ gia rung chuyển?
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Không có gì, Hạ Long Võ Phủ chủ muốn chứng đạo, chứng đạo đương nhiên là sẽ gặp phiền toái, như vậy, Hạ gia rung chuyển chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
Trần Long im lặng.
Đúng vậy, chỉ là mọi người không muốn nghĩ đến mà thôi, hơn nữa, Trần Long vẫn có lòng tin, y nói: “Tướng chủ sẽ thành công, hơn nữa Đại Hạ Vương còn ở đây, Hạ gia sẽ không xảy ra chuyện gì!”
Tô Vũ không cãi lại, Tô Long lại nhớ kỹ, thời điểm Hạ Long Võ chứng đạo có khả năng sẽ gặp phiền toái, nếu khi đó mình còn ở đây, có lẽ sẽ tạo thành phiền toái cho con trai.
Tô Long lười quan tâm, y lại hỏi: “Vậy sao hắn cưới vợ lại không nói với ta?”
“Hắn không cưới ai cả!”
Tô Vũ kêu oan, ta cưới vợ bao giờ!
Tô Long âm trầm, “Đã có
《
Song Ngô hợp khiếu pháp
》
rồi, công pháp mạnh mẽ như vậy còn dùng họ người ta làm tên, vậy còn phủ nhận ư?”
Tô Vũ bất đắc dĩ, giải thích: “Ta từng nghe Tô huynh giải thích, đó là bởi vì bộ công pháp kia do sư tỷ hắn và nhị tiểu thư Ngô gia bỏ nhiều công sức làm ra, nên mới đặt tên như vậy.”
“…”
Hai cha con liên tục hàn huyên, một bên, ánh mắt Trần Long vô cùng quái dị.
Tình huống gì đây?
Thôi đại sư sao lại như con trai đại ca ta thế, hỏi gì đáp nấy, không phải vừa rồi còn kiêu ngạo lắm sao?
Lần đầu tiên gặp mặt hắn kiêu ngạo vô cùng.
Y kinh ngạc!
Y không hiểu rốt cuộc cuộc chuyện gì đang xảy ra, y có một suy đoán, nhưng lại không dám tin tưởng.
Sao có thể?
Trước mắt y là một vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, cường giả Lăng Vân 35 tuổi, cũng coi như một thiên kiêu yêu nghiệt, nếu là 19 tuổi… Vậy thì không phải con người rồi!
Y hơi choáng váng.
Mà Tô Vũ cũng choáng, cha ta làm gì mà cứ hỏi mấy vấn đề lung tung thế.
Tô Long lại hỏi: “Vậy lần này ngươi tới đây làm gì?”
“Gặp vài người, làm vài việc.”
Tô Long nhíu mày, “Hồ đồ! Lúc này chạy loạn là muốn chết à?”
“Không nguy hiểm đến vậy đâu.”
“Không nguy hiểm? Không nguy hiểm mà ngươi không dám nhận cha?”
Dứt lời, y bỗng nhiên nhíu mày, “Có người giám thị sao?”
Y cả kinh, mình nói vậy sẽ không vạch trần con trai chứ?
Tô Vũ lại không để ý, Nhật Nguyệt giám sát thì hắn cũng có thể phát hiện, hiện tại không có ai, trừ phi là vô địch theo dõi, mấu chốt là nếu vô địch thật sự theo dõi hắn, hắn cũng không giấu được thân phận.
Hắn chỉ sợ Trần Long, không thì đã gọi cha luôn rồi.
Hiện tại kỳ thật cũng chẳng khác gì bại lộ.
Xem ra cha mình có vẻ rất tín nhiệm Trần Long.
Tô Vũ không giấu nữa, lắc đầu đáp: “Không ai theo dõi, ta chỉ lo lắng… Có phải quá mạo hiểm hay không?”
Tô Long nghe hiểu ý hắn, y nhìn về phía Trần Long, bỗng nhiên chất vấn: “Tiểu Trần, ngươi là người Hạ gia phái tới giám thị ta à?”
“…”
Trần Long cạn lời, sau một lúc lâu mới nói: “Đại ca, lúc trước cháu trai còn chưa gây chuyện, ta đã đi tìm ngươi, chẳng lẽ ta có thể biết trước hay Hạ gia có thể biết trước nên để ta tới giám thị ngươi?”
“Cũng đúng!”
Tô Long phì cười, lại hỏi: “Tiểu Trần, ta còn là đại ca ngươi không?”
“Đương nhiên!”
“Vậy bây giờ ngươi mắng Hạ gia là khốn kiếp đi!”
“…”
Quá độc ác!
Khuôn mặt Trần Long tái đi, sau một lúc lâu, y hàm hồ nói: “Đại ca, đừng như vậy, tướng chủ và Hạ gia đều có ân trọng như núi với ta, ta không thể làm thế, ngươi là ngươi, Hạ gia là Hạ gia, một người là đại ca ta, một bên là ân công của ta.
Đại ca, ngươi đừng làm khó dễ ta.”
Tô Long hừ một tiếng, không vui nói: “Đó là ân công của ngươi! Trước kia ta cũng sùng bái tướng chủ, sau đó bọn họ làm cho con trai ta phải tết nhất rời quê hương chạy trốn, giờ ta thấy Hạ gia liền khó chịu!”
Trần Long bất đắc dĩ, gật đầu, “Việc này đúng là Hạ gia sai.”
Còn chuyện khác, y không muốn nhiều lời.
Y nhìn Thôi Lãng, cơ bản đã hiểu, trong lòng chấn động, hóa ra thật sự là hắn!
Tô Vũ!
Thật sự quá ngoài ý muốn.
Thôi Lãng chính là Tô Vũ!
Cháu trai 19 tuổi của mình là Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai Lăng Vân cảnh, là nghiên cứu viên, là Các lão danh dự, là người thừa kế đa thần văn hệ, là ngọn nguồn gây nên nhiễu loạn Đại Hạ phủ, cũng là nguyên nhân khiến nhiều vị Nhật Nguyệt ngã xuống.
Đây còn là người sao?
19 tuổi!
Đại ca sinh thế nào ra một tên yêu nghiệt như vậy, có phải lầm rồi hay không?
Tô Long mặc kệ Trần Long, vẫy tay với Tô Vũ, “Lại đây!”
Tô Vũ đứng dậy, đi qua.
“Ngồi xổm xuống!”
Tô Vũ buồn bực, sao ngài nói như đang huấn luyện chó thế?
Hắn bất đắc dĩ ngồi xổm xuống.
“Pẹp!”
Tô Long tát thẳng vào trán hắn, cắn răng mắng: “Ta bảo ngươi đi học cho giỏi, không bảo ngươi ra ngoài gây chuyện! Ngươi nghe lời ta không?”
Tô Vũ bị tát một cái, trán đỏ lên, nhưng không dám nói gì, tuy hắn có thể tát một cái đánh chết… Khụ khụ.
“Ta cũng muốn nghe lời, nhưng có người bắt nạt ta, ta biết phải làm sao.” Tô Vũ oan ức kêu lên.
“Đầu óc của ngươi đâu? Không phải trước kia ngươi biết tá lực đả lực sao? Không phải thích núp phía sau sao? Sao giờ lại chạy ra ngoài rồi?”
Tô Vũ buồn bực, “Có mà, Đại Hạ phủ không dùng được nên ta mới mượn ngoại lực! Ta không chạy ra ngoài, mà chỉ có chút thực lực như vậy, ai giúp ta? Ta phải tặng đi bao nhiêu lợi ích người ta mới bằng lòng giúp đấy.”
Tô Long gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Đều tại tên Liễu Văn Ngạn chó má kia, đúng là làm bậy! Sớm biết rằng lão già này là một mớ phiền toái, lão tử đã không nhờ lão hỗ trợ, ăn 7 – 8 bữa cơm nhà ta, lão tử còn tặng lão 7 – 8 bình rượu ngon, kết quả hỏng việc!”
Y hối hận!
Sớm biết thế thì đã không tặng quà cho Liễu Văn Ngạn.
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, “Ngài tặng quà? Lúc nào, sao ta không biết?”
“Vớ vẩn!”
Tô Long bực bội mắng: “Không tặng thì người ta có thể đối xử tốt với ngươi chắc? Nếu biết lão ta phiền toái như vậy, đừng nói là tặng quà, lão mà tới nhà, ta cũng sẽ dùng chổi đuổi lão đi!”
Tô Vũ cạn lời, chắc gì ngài đã đánh thắng được Liễu lão sư, bốc phét vừa thôi.
Trần Long nhìn trần nhà không nói một lời, coi như ta không tồn tại đi, đến bây giờ y còn chưa bình tĩnh được!
Chương 1253: Không Có Vợ Thì Làm Sao?
Trần Long không nói lời nào, Tô Vũ lại bắt chuyện: “Tiểu đệ của ngài thành Sơn Hải từ bao giờ vậy?”
Tô Long cũng buồn bực: “Ta biết đâu được, từ khi ta rời đi, gia hỏa này làm tiểu đội trưởng, mang theo đám huynh đệ chinh chiến khắp nơi, trùng hợp giết một vị Đằng Không, vậy mà lại được thiên địa khen thưởng, sau đó thì phất lên, các huynh đệ khác cũng phát tài theo, sau đó một đám lên Sơn Hải Lăng Vân, sớm biết vậy thì ta đã không xuất ngũ!”
“Thiên địa khen thưởng?”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn.
Vậy cũng được sao?
Giết Đằng Không thế nào?
Trần Long không giả chết nữa, rầu rĩ giải thích: “Có Đằng Không chiến đấu với người ta rồi bị thương, ta mang theo đám huynh đệ, phí rất nhiều sức lực, không ít người đã chết, cuối cùng mới đánh chết được gã, quy tắc thiên địa khen thưởng, nhận được không ít Thiên Nguyên khí, lúc ấy chúng ta không hiểu cái gì, hấp thu lung tung, sau đó… không lâu sau ta liền tiến vào Đằng Không.”
Đơn giản như vậy, sau khi tiến vào Đằng Không, y dần thăng tiến, mang nhiều người hơn, giết chóc cũng càng nhiều, rồi lại đạt được vài lần khen thưởng, vậy nên mới nhanh chóng bước vào Sơn Hải cảnh.
Mà những chuyện này không cần nói tỉ mỉ.
Dù sao y phát hiện, y mà so với Tô Vũ thì chẳng là cái gì!
Tới Sơn Hải thì thế nào?
Lúc trước vẫn phải gọi người ta là Thôi đại sư, không phải sao?
Còn không phải hạ mình trước mặt người ta à?
Kết quả hiện tại y lại biết tiểu tử này là Tô Vũ, trong lòng chưa chấp nhận được, y muốn tự bế, muốn vô xó nhà ngồi đếm kiến!
Tô Long cười nói: “Không sao, gia hỏa này đáng tin lắm, khi ngươi còn chưa nổi danh, khi đó ta cũng không nghĩ nhiều, tát y mấy cái, y cũng không đánh ta, chắc là đáng tin.”
“…”
Trần Long không hé răng, ngươi còn nhớ à?
Ta tưởng ngươi quên rồi!
Tô Vũ gật đầu, quan tâm hỏi: “Cha có khỏe không?”
“Khá tốt, ăn ngon uống tốt, nhưng không thể ra tiền tuyến, không thì Vạn tộc sẽ muốn giết ta như phát điên ấy, ngươi đào mồ tổ tiên bọn chúng à?”
“Không, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ đào thôi!”
Tô Vũ nhếch miệng cười, rồi lại nói: “Nhà cũ vẫn còn, có người đột nhập, ta đã xử lý mấy tên rồi, nhưng hơi loạn, ta không quản nữa, hiện tại ta có tiền, ở Đại Minh phủ ta có một viện nghiên cứu giá trị mấy chục vạn điểm công huân … Tính ra giá trị tầm chục tỷ, lợi hại không?”
Tô Long ngẫm nghĩ: “Muỗi dù nhỏ thì vẫn là thịt, nhà là của chúng ta, ta còn giữ giấy tờ bất động sản, dù bỏ thì cũng không thể cho người khác được lợi, tan tành cũng không cho!”
“Đương nhiên, ta cũng không cho!”
“Vậy hai bà vợ của ngươi là thế nào?”
“Bạn bè thôi.”
“Thật à?”
“Thật mà…”
Pẹp!
Vừa nói vậy, hắn lại ăn một cái tát, Tô Long tiếc nuối: “Đứa con bất hiếu! Ta còn nghĩ ngươi có vợ rồi, ta chết thì ngươi cũng có người thân, vậy mà không phải! Ngươi làm ta thất vọng quá đấy.”
Tô Vũ câm nín, ta không làm ai thất vọng cả.
Không có vợ thì làm sao?
Thật là!
Tô Long lại đánh hắn một cái, “Bên ngoài có khổ hay không? Đại Minh phủ đối xử tốt với ngươi là giả vờ à? Nếu là giả vờ thì tìm cơ hội chạy trốn đi, ta nghe người ta nói, Đại Tần phủ cũng muốn ngươi, ngươi qua bên kia, tuy sống khổ một chút, nhưng Đại Tần vương chấn nhiếp thiên hạ, không ai dám trêu chọc hắn.”
Tô Vũ phì cười, “Không sao đâu, họ đối xử với ta khá tốt, thật đấy, ngài yên tâm đi.”
Tô Long khẽ gật đầu, “Ta bị người giám thị ư?”
“Vâng, nhưng không sao đâu, chỉ có một Nhật Nguyệt, vài vị Sơn Hải, ta còn tưởng rằng có nhiều Nhật Nguyệt hơn kìa.”
Tô Vũ không quá để ý, “Ít hơn ta nghĩ, mà xem ra hành động bảo hộ của Hạ gia cũng không tệ lắm, nhưng năng lực không tốt.
Trong tình huống không rõ ràng mà cũng không dám tra xét, ta tốt xấu có điểm thân phận, tra xét ta, cẩn thận ta đi tìm phiền toái!”
“Pẹp!”
Tô Vũ lại ăn thêm một cái tát, “Ngươi đắc ý lắm đúng không? Ý ngươi là ta vô dụng, ta phế vật, ta bị giám thị là xứng đáng đúng không? Nếu không phải tại đồ con rùa nhà ngươi, ta có cần chịu phiền toái như vậy không?”
Tô Vũ trầm mặc, đồ con rùa… không biết phải đáp lại thế nào.
Tô Long đánh xong, thở dài nói: “Khi nào ngươi mới đón ta đi? Chỗ quỷ quái này không ở lại được! Hạ gia mà lật mặt bắt ta, ngươi sẽ phải cố kị đấy.”
“Tạm thời không cần, từ từ chờ xem, chờ thực lực ta đủ rồi ta sẽ đến đón ngài, hiện tại rời đi dễ gặp phiền toái, gần đây ta còn phải xử lý chút việc.”
“Vậy được!”
Tô Long gật đầu, “Ngươi tự mình ra mặt quá nguy hiểm, nếu được thì để Tiểu Trần ra mặt đi, dù sao cũng là Sơn Hải, việc nhỏ chắc là y lo được, nếu y không làm được, Trấn Ma quân còn có cường giả khác, bảo y đi tìm, y có mặt mũi, có thể nhờ người hỗ trợ.”
Trần Long không thể giả vờ là không nghe thấy nữa, đành phải nói: “Đúng vậy, có việc gì thì có thể tìm ta!”
Tô Vũ nói thẳng: “Thôi, Trần thúc quá yếu, tạm thời đừng nên tham dự vào chuyện của ta.”
“…”
Má!
Ta quá yếu?
Ta yếu lắm sao?
Ta là thiên tài Sơn Hải cảnh của quân đội đấy!
Tiểu tử ngươi mới Lăng Vân, càn rỡ cái gì!
Tô Vũ cười cười không giải thích, kỳ thật hắn không muốn Trần Long tham dự chuyện của mình, mà hắn cũng không nói dối, Sơn Hải mạnh lắm sao?
Sơn Hải nhị tam trọng rất lợi hại sao?
Có lợi hại, nhưng vấn đề của đa thần văn nhất hệ không phải Sơn Hải có thể tham dự hay giải quyết, không thấy Hồng Đàm là Nhật Nguyệt cảnh còn bị ép đến sắp tuyệt vọng rồi à.
Một khi đã như vậy thì đừng xen vào thì hơn, tránh khiến Trần Long gặp phiền toái lớn.
Tô Long thở dài, “Đúng là Tiểu Trần hơi yếu, đáng tiếc.”
Trần Long liếc mắt nhìn hai cha con!
Vớ vẩn!
Một Đằng Không, một Lăng Vân lại nói vậy với ta, mười người các ngươi cộng lại thì một mình ta cũng có thể đánh bại!
Y vừa định nói vậy, Tô Vũ đã nói: “Hiện tại ngài tu luyện cũng vẫn kịp, chỉ sợ có quá nhiều thứ, tiến bộ quá nhanh khiến cho người khác hoài nghi, vậy chờ ta đi rồi, ngài hãy bắt đầu tu luyện.”
Dứt lời, hắn nhanh chóng lấy ra rất nhiều thứ.
“Đây là Nguyên Khí dịch, 1 vạn giọt, ngài tự tính mà dùng.”
“Đây là Thiên nguyên quả, phụ trợ khai khiếu, ta còn có thần vật giúp khai khiếu khác.”
“Đây là mấy bộ công pháp, đều là Thiên giai, ngài xem rồi tu luyện đi, mà kỳ thật
《
Nguyên thần khai khiếu quyết
》
cũng đủ rồi, nó rất hữu hiệu.”
“Đây là
《
Đúc thân pháp
》
, 36 đúc, nhưng độ khó khá cao, có điều ta có Thiên Nguyên khí, có thể trực tiếp đúc thân, dùng tốt hơn tinh huyết Thần Ma nhiều.”
“…”
Trong nháy mắt, Tô Vũ móc ra quá nhiều bảo vật, có cả một đống Thiên Nguyên khí, chưa nói cụ thể là bao nhiêu, kết giới bóng ma bao phủ, sợ bị Trần Long thấy quá nhiều sẽ sinh lòng mơ ước.
Những thứ khác thì không sao, chỉ riêng thứ này tương đối trân quý.
Tô Vũ lại lấy ra mấy thanh binh khí, “Đây là võ binh Huyền giai sơ kỳ, đây là trung giai, đây là cao giai, đây là đỉnh phong…”
“Đây là một bộ chiến giáp Huyền giai sơ kỳ, không tốt lắm, ta có một bộ đỉnh phong, đợi lát nữa ta sẽ đưa cho ngài, ngài đừng lộ ra ngoài, có người biết đó là của ta.”
“Đây là Sơn Hải Thần Phù, gặp phiền toái thì quăng ra, chưa chắc giết được Sơn Hải, nhưng vẫn có thể ngăn cản một hồi.”
“Đây là thẻ chứa 10 vạn điểm công huân, ngài mang theo đi, biết đâu có lúc cần dùng.”
“Đây là một ít Thần Phù phụ trợ, có gia tốc, có chữa bệnh, có bùng nổ… Ngài cầm hết đi.”
“…”
Hắn cho lão cha xem từng thứ một, giới thiệu tác dụng đại khái, rồi Tô Vũ thu hồi chúng vào nhẫn trữ vật, đưa nhẫn cho y, “Ngài cầm đi, thu vào trong cơ thể, đừng đeo trên tay, tránh cho kẻ khác nhìn thấy!”
“Có thể giấu ở khiếu huyệt, người khác sẽ không thấy được.”
“Còn có, gần đây có người giám thị ngài, nên tạm thời đừng dùng, rồi ta sẽ nghĩ cách để xem có thể… Mà thôi, giám thị cũng là bảo hộ, chờ ta đi rồi, ngài có thể lấy ra dùng, không sao đâu.”
“…”
Chương 1254: Hóa Thành Tro Ta Cũng Nhận Ra Ngươi
Tô Long nhìn những món đồ mà Tô Vũ liên tục lấy ra.
Vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không bình tĩnh chút nào, nhưng y là cha hắn, y nhất định phải trấn định.
Trần Long thì không kiềm nổi, y há hốc miệng từ lúc nào.
Má nó!
Hắn có nhiều tiền như vậy sao?
Mấy thứ này cộng lại chắc cũng giá trị mấy chục vạn điểm công huân là ít!
Y chinh chiến cả đời cũng chưa từng thấy nổi thẻ công huân 10 vạn điểm, đúng là sống lâu thấy nhiều thêm kiến thức!
Tô Vũ không quá yên tâm, hắn nhìn về phía Trần Long, cười nói: “Trần thúc, đây chỉ là mấy đồ lặt vặt, không đáng tiền, ta cũng chuẩn bị một ít lễ vật cho Trần thúc! Nếu cha ta an toàn không việc gì, được ta đón đi thuận lợi, ta nhất định sẽ vô cùng cảm kích Trần thúc, mấy chục vạn điểm công huân mà thôi, không đáng là cái gì! Từ trước đến nay, ta không hề keo kiệt!”
Trần Long nhíu mày, Tô Long lại cho hắn một cái tát, tức giận mắng: “Không tin ánh mắt cha ngươi à?”
Tô Vũ cười mà không nói gì.
Tô Long thở dài, “Cảnh giác là chuyện tốt! Vừa đe dọa vừa dụ dỗ cũng tốt, nhưng ngươi không thể chỉ nói tình huống tốt, cũng phải xét đến tình huống xấu, ví dụ như ta mà chết, ngươi có thể dùng một ngón tay nghiền chết y gì đó, phải uy hiếp một chút!”
“Đại ca!”
Trần Long bất đắc dĩ, Tô Vũ người ta đã gọi cha rồi, y cũng không thể giả vờ như không biết nữa, y cảm khái: “Cháu trai, ngươi làm ta thật chấn động, sao ta ngờ được ngươi lại dùng thân phận này tới gặp cha ngươi.”
Tô Vũ cười cười, y ngẫm nghĩ rồi nói: “Đại Tần vương bảo ngài tới ư?”
Nghe vậy, Trần Long thầm giật mình, sau một lúc lâu, y mới gật đầu: “Ừ, đang nhận thưởng thì ông ấy bỗng nhiên nói ta lập công lớn, bảo ta đi mời chào Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai, vậy nên ta tới.”
“Ông ấy đã biết rồi.”
Tô Vũ thở dài, “Hy vọng không phải là chuyện xấu, thôi, mặc cho số phận đi! Cha ta tới đây chắc cũng nằm trong dự đoán của ông, vô địch đúng là vô địch, liếc mắt một cái là đã nhìn thấu rất nhiều thứ.”
Trần Long ngẫm nghĩ rồi cũng khẽ gật đầu, đúng vậy, người Đại Minh phủ tới đây, mình nhất định sẽ đi báo cho Tô Long.
Nếu Thôi Lãng đến từ Đại Minh phủ, tỷ lệ mình mang Tô Long tới là rất lớn, dù lần này không mang theo, Tô Vũ cũng sẽ nghĩ cách tiếp xúc thông qua mình, sớm muộn gì cũng có thể gặp cha hắn.
Nghĩ vậy, Trần Long thầm cảm thán: “Vô địch thật khủng bố!”
Tô Long lại nói: “Ngươi có di tích không, hay đưa cho Đại Tần vương cho an bình?”
Y không thèm để ý đến di tích, mạng nhỏ của con trai mới quan trọng, không được thì tiễn nó đi, ít ra có thể giảm bớt phiền toái.
Tô Vũ phì cười, “Có, nhưng ta chưa đào ra, đang ở Đại Hạ phủ, dưới giường ngủ nhà ta đấy, sau này ta sẽ tìm cơ hội đi đào sau!”
Tô Long sửng sốt, sau một lúc lâu mới nói: “Không phải nhà chúng ta ở tầng 3 sao?”
Dưới giường là tầng 2 mà!
“Cha, ngài không hiểu, một hạt cát một thế giới, ngài hiểu không?”
“Pép!”
Tô Vũ lại ăn trọn một cái tát, Tô Long bực bội mắng: “Ngươi học được cách tranh luận rồi à?”
Ta hỏi chuyện mà ngươi dám tranh luận ư?
Tô Vũ buồn bực, con trai người ta đâu bị đánh bao giờ, lão nhân gia ngài là một Đằng Không 36 khiếu, một quyền của ta… Thôi, ngài đánh đi, dù sao ta cũng không đau, quan trọng là tay ngài có đau hay không kìa.
Dù sao hắn cũng đã 11 đúc, mà cha hắn 1 đúc còn chưa hoàn thành.
Hai cha con liếc nhìn nhau, Tô Long âm thầm xoa tay, trong lòng không ngừng chửi bới, đầu của nhóc con này cứng quá!
Con trai bình an, còn tới Chư Thiên chiến trường, giờ phút này y rất vui mừng, đánh một trận chỉ là để xem có phải thật hay không thôi, giờ xem ra là thật, đánh đến tay y sưng lên rồi!
“Cha, ngài nhận ra ta bằng cách nào?”
Tô Vũ không nhịn được mà hỏi, ta che giấu không tốt sao?
“Dù ngươi hóa thành tro, lão tử cũng nhận ra ngươi!”
Tô Long mắng, rồi xì một tiếng khinh miệt, lời này không may mắn!
Mới vừa nói xong, Tô Vũ bỗng hóa thành một bãi nước, lên tiếng hỏi: “Cha, ngài còn nhận ra không?”
“…”
Trần Long bật cười, má nó, hai cha con này đang tấu hài à?
“Ngươi…”
Tô Long dại ra, ngươi đùa ta à, nhận ra cái píp, thế này là thế nào?
Một lát sau, Tô Vũ khôi phục thành bộ dáng Thôi Lãng, hắn cảm thấy mỹ mãn, nhìn xem, nhận ra thế quái nào được, ngài bốc phét tiếp đi!
Còn đòi hóa thành tro cũng nhận ra, có tin ta hóa thành tro thật cho ngài thử nhận không!
Cha con gặp lại, hai người đều kích động, nhưng giờ phút này bọn họ vẫn đè nén cảm xúc, Tô Vũ vui cười trêu đùa, Tô Long không ngừng mắng chửi, đây đều là hành động phát tiết cảm xúc.
Đã hơn một năm, hai cha con đều trải qua quá nhiều chuyện!
Có thương cảm ly biệt, có lo lắng cho nhau, cách cả thế giới, hai cha con gặp lại tại đây.
Vui mừng không nói nên lời, cho vơi đi đau khổ bất tận.
Gặp lại, nhưng không thể đoàn tụ.
Khi Tô Vũ nói mình có việc phải làm, phải rời đi, Tô Long liền biết con trai không thể ở mãi bên mình, có lẽ sẽ phải rời đi sớm thôi.
Giờ khắc này, y muốn khuyên nhủ hắn vài thứ nhưng lại không biết nói thế nào, chỉ biết biến thương cảm và lo lắng thành bạo lực, lần lượt tát lên mặt đứa con trai quen thuộc mà xa lạ trước mắt này.
Cảm giác quen thuộc, bộ dáng xa lạ.
Khi nào hai người mới có thể quang minh chính đại gặp nhau?
Tô Long không biết, trong lòng chỉ có thương cảm, con trai ta trưởng thành rồi!
Trong đại sảnh.
Cười xong, đùa xong, đồ cũng đưa xong, hai cha con nhất thời không nói gì.
Hồi lâu, Tô Long bỗng nhiên nói: “Ngươi có chuyện của mình, ta không giúp được, hiện tại không ai giám sát, để ta làm bữa cơm cho ngươi đi.”
Tim Tô Vũ thắt lại, trong lòng loạn như ma, sau một lúc lâu mới gật đầu: “Vâng, ta muốn ăn thịt kho tàu.”
Đã bao lâu rồi?
Sau khi ăn xong bữa cơm cuối cùng, phụ thân liền rời nhà đến Chư Thiên.
Hôm nay có thể ăn một bữa .. không biết lần tiếp theo sẽ là khi nào.
Trong đại viện có phòng bếp.
Bên trong có rất nhiều thức ăn, đỡ mất công phái người đi chuẩn bị.
Trong phòng bếp, Tô Long bắt đầu xào rau.
Tô Vũ yên lặng nhìn, cách đó không xa, Trần Long nhìn một hồi rồi yên lặng dời tầm mắt.
Hai cha con không nói chuyện, cũng không hề trêu đùa nhau.
Động tác của Tô Long vô cùng thành thạo, không đến nửa giờ đã làm xong.
“Ăn đi, nếm thử hương vị xem thế nào.”
“Vâng.”
Tô Vũ cầm đũa ăn ngấu nghiến, bất giác nước mắt không nén được tuôn trào từ lúc nào không hay.
Hắn cúi đầu, không muốn để cha và Trần Long nhìn thấy.
“Cha, thịt dai quá…”
“Thiếu muối, không ngon.”
“Tay nghề của ngài giảm xuống rồi.”
“…”
Tô Vũ bới móc, nghẹn ngào, hắn không muốn khóc, khi bị Nhật Nguyệt đuổi giết, hắn còn không khóc.
Khi một mình lang bạt ly hương đến Đại Minh phủ, hắn không khóc.
Nhưng giờ khắc này, hắn lại không nhịn được.
“Lần sau làm ngon hơn nhé.”
Tô Long bình thường không hút thuốc, nhưng hôm nay không biết y lấy từ đâu ra một gói thuốc lá, đốt một điếu, ngồi bên người con trai, vừa hút vừa nói: “Ăn nhiều vào cho mau lớn, đừng tưởng rằng là cường giả thì không cần ăn cơm.”
“Ngươi không cần lo lắng cho ta, Hạ gia sẽ bảo hộ ta, trừ khi Hạ gia hoàn toàn rối loạn như ngươi nói, Đại Hạ Vương và những người khác đều gặp nạn, tới lúc đó, Nhân cảnh cũng lâm vào đại loạn, thế thì không cần chạy nữa.”
Tô Long phun ra một vòng khói, ho khan một tiếng, tiếp tục nói: “Ta sẽ không tới chỗ ngươi nữa.
Tới một lần còn được, nhiều lần thì sẽ có kẻ nhận ra điểm không thích hợp.”
“Đừng đáp ứng tiểu tử Trần Long, chẳng có lí do gì để giúp Trấn Ma quân, không có đạo lý này đâu, lần này đi rồi thì cũng đừng liên hệ nhiều với y.”
“…”
Hút xong một điếu, Tô Long đứng dậy, dọn dẹp chén đũa, vừa quét tước vừa nói: “Chúng ta ở lại đã lâu, nên đi rồi, ta sẽ nói là tới hỏi tình huống con trai ta, còn ngươi tự cẩn thận một chút.”
“Vâng.”
Tô Vũ cúi đầu, giờ khắc này hắn không muốn nói gì cả.
Tô Long rửa xong chén đũa, lau khô tay, sờ đầu Tô Vũ, lúc này y không đánh con mình nữa, chỉ khẽ thở dài, “Nói đến nói đi vẫn là tại cha ngươi vô dụng, bằng không ai dám bắt nạt ngươi, ta chém chết hắn!”
“Thực lực không đủ thì hãy nhẫn nhịn, ngươi còn trẻ, nhìn bọn họ chết già hết đi!”
“…”
Dong dài vài câu, rồi Tô Long mỉm cười bảo: “Ta đi đây, có gì muốn nói hay không?”
“Cha… Bảo trọng!”
“Còn cần ngươi nhắc à? Ta còn chưa được ôm cháu đâu!”
Tô Long nhếch miệng cười, ngay sau đó, y cất bước rời đi.
Tô Vũ yên lặng đi theo, phía trước, Trần Long thở dài một tiếng, cũng đi theo, đi đến cửa, Tô Long lớn tiếng nói: “Đa tạ Thôi đại sư, con trai ta không sao thì ta an tâm rồi, lần này làm phiền Thôi đại sư nhiều!”
“Khách khí!”
Tô Vũ nén lòng u sầu, đơn giản đáp: “Tô đại thúc mà rảnh thì hãy tới chơi, Tô Vũ và sư phụ ta là bạn vong niên, có việc gì đại thúc cứ việc đến tìm ta!”
Trần Long chen vào: “Vậy chuyện Trấn Ma quân …”
Tô Vũ cắt ngang: “Cái kia… Khụ khụ, gần đây ta hơi bận, Trần tướng quân, chúng ta nói việc này sau nhé.”
“Aiiiz!”
Trần Long thở dài, Tô Long cười trên nỗi đau của người khác một tiếng, hai người chắp tay với Tô Vũ, rồi rời đi, bước đi hơi nhanh, như là có điểm bất mãn.
Chương 1255: Liệp Thiên Các
Tô Vũ cười tủm tỉm nhìn cha mình rời đi, trong lòng mãi không thể bình tĩnh được.
Một lát sau, Lưu quán chủ tới, “Sư đệ, không được à? Đúng rồi, ta đã mắng mấy tên giám sát kia một trận, sư đệ đừng tức giận vì việc này nữa.”
Tô Vũ xua tay, cười đáp: “Không sao, việc nhỏ thôi! Lúc trước là ta không biết tình huống, nếu là cha Tô Vũ thì không vấn đề gì! Trần Long này ra giá thấp kinh khủng, còn không biết xấu hổ mà mở miệng! Mang theo cha Tô Vũ thì ta phải nể tình chắc?”
Tô Vũ lắc đầu, “Tô Vũ thì có thể cho vài phần mặt mũi, nhưng cha hắn không phải chủ tướng, đúng không? Sư huynh, ta cho mặt mũi rồi đấy nhé, bàn bạc cùng bọn họ rất lâu, ngươi thấy rồi đấy.”
Lưu quán chủ không ngừng gật đầu, hùa theo: “Đúng vậy, sư đệ làm vậy đã ổn thỏa rồi, là Trần Long không biết điều! Tô Vũ là Tô Vũ, sư đệ không phải là thuộc hạ của Tô Vũ, chả lẽ còn muốn dùng Tô Vũ áp chế sư đệ ư?”
Tô Vũ cười ha hả, “Cũng không phải, chắc tại nghèo thật, dù sao cũng là Đại Hạ phủ mà! Ha ha ha!”
Lưu quán chủ cũng nở nụ cười!
Đúng, Đại Hạ phủ vốn dĩ đã nghèo.
Hàn huyên vài câu, Tô Vũ lại nói: “Sư huynh, gần đây tiền tuyến có tin tức gì không, đưa một phần lại đây cho ta, ta xem có nên ra ngoài đi dạo hay không, nếu có người tới tìm ta mà cự tuyệt mãi cũng không tốt, dễ đắc tội với bọn họ.
Sư huynh cứ nói là ta bế quan đúc binh, không gặp ai cả!”
“Đi ra ngoài?”
Lưu quán chủ vội khuyên: “Bên ngoài không yên ổn.”
“Không sao, ta không đi xa, cũng không phải chưa từng ra ngoài.”
Tô Vũ không cho là đúng, “Có thể có nguy hiểm gì? Chẳng lẽ gặp được Sơn Hải sao? Ta còn mang theo Sơn Hải Thần Phù đây này, chạy trốn không thành vấn đề, đây còn là địa bàn của chúng ta, có gì nguy hiểm chứ.”
“Vậy sư đệ đừng đi xa, bây giờ loạn lắm, thiên kiêu các tộc sôi nổi lộ diện, dù không phải Sơn Hải thì sư đệ cũng nên cẩn thận.”
“Ta hiểu, không sao đâu.”
Tô Vũ không quá để ý, rồi hắn híp mắt cười, “Biết đâu gặp được thần nữ ma nữ Đằng Không gì đó thì… Ha ha…”
Lưu quán chủ câm nín, ngươi giỏi thật!
Biết ngay là tâm tư không đơn thuần mà!
Y không khuyên bảo, Lăng Vân cảnh đi dạo gần đây cũng không có vấn đề gì lớn, khả năng gặp Sơn Hải không cao, tiền tuyến đã cản lại hết.
“Khi nào sư đệ rời đi?”
“Khó nói lắm!”
Tô Vũ cười tủm tỉm, “Xem tình huống đi, mặt khác… Sư huynh giúp ta theo dõi, nếu… Khụ khụ, Trình U tới tìm ta, ngươi lập tức nói cho ta biết, ta phải trốn!”
“…”
Lúc này, Lưu quán chủ cũng nghĩ đến điều đó, vội vàng gật đầu, nhỏ giọng dặn dò: “Đại tiểu thư kia không dễ chọc, sư đệ cũng thật là.
Thôi, ta sẽ giúp sư đệ chú ý, có tin tức của đối phương sẽ lập tức nói cho ngươi, nếu như bị bắt được, sư đệ đừng hòng thoát thân.”
Tô Vũ dở khóc dở cười, “Không sao, không chừng nàng đã quên ta rồi, bằng không tự nàng đã tìm tới Đại Minh phủ.”
“Sư đệ đừng nghĩ đơn giản thế.”
Lưu quán chủ đồng tình, “Ta biết một ít về việc này, Trình đại tiểu thư gia nhập Mạch Đao vệ, lúc vào đã nói, nàng muốn trở thành Lăng Vân Sơn Hải, sau đó đi bắt sư đệ, tự mình đi bắt, đánh cho tàn phế mang về!”
“…”
Tô Vũ yên lặng đồng tình cho Thôi Lãng, thì ra là thế, người ta còn muốn tự mình đi bắt ngươi kìa, ngươi thật thảm.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, rồi Tô Vũ trở về tiểu viện.
Lưu quán chủ đã thu thập một ít tư liệu cho hắn.
Trở lại trong phòng, dọn dẹp trong bếp một chút, thuận tay mang hết nguyên liệu nấu ăn đi, đem một ít đồ vật trong phòng nhét hết vào nhẫn trữ vật, làm như muốn đi cắm trại dã ngoại.
Tránh để kẻ khác nhìn ra manh mối.
Nếu phụ thân sống không tệ, Tô Vũ cũng an tâm.
Đông Ly thành vẫn tương đối an toàn.
Đã khóc đã cười xong, điều duy nhất có thể làm chính là trở nên mạnh hơn, cường đại đến mức không cần phải mai danh ẩn tích nữa!
Trong phòng, Tô Vũ vừa đúc thân, vừa xem tư liệu Lưu quán chủ đưa tới.
Gần đây, tiền tuyến chiến đấu không ngừng.
Khu vực của các đại phủ thường xuyên bùng nổ chiến loạn.
Trong đó còn có mấy phần danh sách.
Một vài thiên tài nổi bật ở chiến trường Chư Thiên và danh sách một ít cường giả.
Tô Vũ nhìn lướt qua, có vài kẻ có hình ảnh, thực lực đều không yếu, có thiên tài Đằng Không cảnh, cũng có thiên tài Lăng Vân cảnh, chủng tộc nào cũng có.
Mà điều khiến Tô Vũ kinh ngạc chính là trong tư liệu Lưu quán chủ đưa tới có cường điệu ghi chép về một tổ chức thần bí ở chiến trường Chư Thiên.
Liệp Thiên Các!
Tổ chức chuyên môn săn giết thiên tài!
Do người nào tổ chức, chủng tộc nào hay thế lực nào cầm đầu đều không biết, không tra được.
Chỉ biết rằng tổ chức này chuyên môn săn giết thiên tài, để thu hoạch thiên địa khen thưởng.
Ở Chư Thiên chiến trường, mọi người đều biết một điều, giết thiên tài sẽ có khả năng đạt được thiên địa khen thưởng.
Thậm chí có lúc một vị Sơn Hải giết một vị thiên tài Lăng Vân cũng có khả năng đạt được khen thưởng, Chư Thiên chiến trường là nơi thiên tài quật khởi, cũng là phần mộ của thiên tài.
Kẻ thiên tài gặp địch nhân cường đại hơn, săn giết thành công cũng có khả năng đạt được khen thưởng.
“Liệp Thiên Các?”
Tô Vũ lẩm bẩm, trước đây hắn không biết, tư liệu cũng không ghi lại.
Nghĩ vậy, hắn vội vàng ra ngoài, nhanh chóng tìm được Lưu quán chủ đang dùng bữa.
“Liệp Thiên Các?”
Nghe Tô Vũ hỏi về việc này, Lưu quán chủ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tổ chức này đã tồn tại rất nhiều năm nhưng chưa bị tiêu diệt, các đại chủng tộc đều từng âm thầm phái người dọn dẹp, thậm chí cố ý dẫn dụ bọn họ, đã giết chết được một vài kẻ, nhưng tóm lại là rất phức tạp, tổ chức này người nào cũng có, thậm chí có kẻ bên ngoài là thiên tài đại tộc, nhưng lại ngấm ngầm gia nhập tổ chức.”
Tô Vũ nhíu mày, “Gia nhập tổ chức đó có ích lợi gì?”
“Lợi ích?”
Lưu quán chủ lắc đầu, “Không gì cả, nhưng tổ chức này giết người thì có danh hiệu gánh tội thay! Bình thường, Nhân tộc liên minh cùng Tiên tộc, ngươi không biết xấu hổ mà giết người ta sao? Mặt nạ đeo vào, che giấu khí tức, xưng ta là Liệp Thiên Các, vậy cứ thế giết thôi! Kỳ thật Liệp Thiên Các có khả năng đã bị tiêu diệt, nhưng có vài người làm việc cần một cái tên tuổi… Cho nên Liệp Thiên Các vẫn luôn tồn tại, diệt mãi không tàn.”
Tô Vũ đã hiểu!
Có khả năng Liệp Thiên Các thật sự đã không còn tồn tại nữa, nhưng có kẻ cần có tên tuổi đi hành sự, vậy nên Liệp Thiên Các không biến mất, mãi mãi tồn tại.
Mỗi người đều có thể là thành viên Liệp Thiên Các.
Còn có phải thật hay không, không có biện pháp nào để phán đoán.
Chẳng hạn như Tô Vũ, nếu hắn ra ngoài giả mạo là thành viên Liệp Thiên Các thì cũng được, giết người xong, hét lên ta là Liệp Thiên Các, vậy là thân phận đã bảo vệ được một nửa.
Tô Vũ không hỏi nữa, nhưng Lưu quán chủ vẫn nói: “Sư đệ cẩn thận đấy, có khả năng hiện tại ngươi cũng lên Liệp Thiên bảng rồi, cẩn thận đừng bị người ta theo dõi.”
“Liệp Thiên bảng?”
“Đúng vậy, chính là một bảng nhiệm vụ giết chóc.”
Lưu quán chủ lắc đầu, “Là danh sách thiên tài mà thành viên Liệp Thiên Các cung cấp, cho mọi người biết kẻ nào đáng giá để giết, săn giết thiên tài càng mạnh càng tốt, càng có thiên phú càng tốt! Liệp Thiên bảng còn phân ra bốn đẳng cấp Thiên Địa Huyền Hoàng! Không chỉ xét thực lực, mà còn xét thiên phú, tư chất, tuổi tác!”
Tô Vũ nhướng mày, “Sư huynh có bảng danh sách đó không?”
“Ta không có.”
Lưu quán chủ đáp: “Ta không chú ý việc này, chủ yếu là… Đại Minh phủ chúng ta không gặp nguy cơ về phương diện này, như vậy đi, ta giúp ngươi tìm một phần, xem sư đệ có ở đó hay không, nếu có thì ngươi nên cẩn thận.”
Đúc Binh sư 35 tuổi sắp thăng cấp Địa giai, có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.
Lưu quán chủ không chú ý là bởi vì Đại Minh phủ không có mấy kẻ lên được bảng, thứ nhất là phải tới chiến trường Chư Thiên; thứ hai, phải là thiên tài đỉnh cấp; thứ ba, phải chạy lung tung bên ngoài.
Nhìn đi, Đại Minh phủ gần như làm gì có ai như vậy.
À mà thôi, y cũng không chú ý.
Nhưng hiện tại “Thôi Lãng” tới đây không phải việc bí mật gì, hắn đến công khai, có lẽ tin tức đã tiết lộ ra ngoài, không biết đã bị cho lên Liệp Thiên bảng hay chưa.
Nếu có thì đây không phải chuyện tốt.
Thành viên Liệp Thiên Các thật ra không có vấn đề gì, mấu chốt là kẻ nào cũng có khả năng là thành viên, vậy mới đáng sợ, nổi danh ở chiến trường Chư Thiên không phải chuyện tốt, thường sẽ chết rất thảm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[DỊch] Vô Địch Sư Thúc Tổ [DỊch] Vô Địch Sư Thúc Tổ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Vo-DIch-1.webp)

![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)