1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 249 : Thần Văn Thăng Cấp (c1241-c1245)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 249 : Thần Văn Thăng Cấp (c1241-c1245)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1241: Thần Văn Thăng Cấp

Cùng lúc đó.

Trong phủ đệ, Diệp Hồng Nhạn hơi nhíu mày, vung tay lên, một vầng sáng xuất hiện bao trùm khu nhà của Tô Vũ.

Diệp Hồng Nhạn cau mày quan sát, thần văn tứ giai?

Thiên phú của gia hỏa này thật kinh người.

Trong thời gian ngắn như vậy mà đã phác họa ra thần văn tứ giai, khó trách có tin đồn hắn đạt được truyền thừa của di tích vô địch, thần văn tới tứ giai, ngày tiến vào Sơn Hải không xa, lúc này hắn mới bao nhiêu tuổi?

“Lại một người như Hoàng Đằng, Tần Phóng.”

Hiện tại Hoàng Đằng, Tần Phóng là thiên tài Nhân tộc đỉnh cấp, đều có thể vượt cấp giết địch, thực lực vô cùng cường hãn.

Đều xuất thần nhập hóa trong Chiến Giả đạo, thiên tài Thần Ma khó mà địch nổi.

Hai người bọn họ ở trên chiến trường Chư Thiên cũng là uy danh hiển hách trong thế hệ trẻ tuổi.

Đương nhiên còn có một vài người khác cũng nổi danh, chẳng hạn như Ngô Kỳ Đại Hạ phủ, Chu Đồng Đại Chu phủ, Đại Kim phủ Kim Tất Dược. . .

Cùng với hai đại thánh địa cũng có một ít quan môn đệ tử của vô địch.

Thứ không thiếu nhất tại Chư Thiên chiến trường chính là thiên tài.

Tại đây, khai 144 khiếu không phải quá nhiều.

Tại đây, vượt cấp giết chóc là chuyện thường, đương nhiên vượt cấp thì đều nhằm vào kẻ yếu, ví dụ như gia hỏa Nguyên Thủy Thần tộc mà Hoàng Đằng gặp phải, nếu đối phương là Sơn Hải, tuyệt đối sẽ áp đảo Hoàng Đằng.

Thiên tài vượt cấp chiến nhau mới là bản lĩnh thật.

Diệp Hồng Nhạn cảm ứng, khẽ lắc đầu, thôi, không quan tâm.

Thần văn tứ giai không yếu, nhưng ở trên Chư Thiên chiến trường có vô số cường giả, vô số thiên tài, Tô Vũ này đi đến Chư Thiên cũng chưa chắc có thể làm được gì, hắn chỉ là một đóa hoa trong nhà kính không trải qua tôi luyện mà thôi.

Giết được vài người ở Nhân cảnh thì cho rằng chiến trường cũng như thế ư?

Nhân cảnh dù có loạn thì đó vẫn là hậu phương, vẫn có quy củ, cũng có nơi an toàn, ở chiến trường Chư Thiên, ra khỏi đại bản doanh, dù là trong chiến khu phía Đông thì cũng sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Một ít thiên tài Vạn tộc lẻn vào chiến khu phía Đông giết chóc cũng không phải lần đầu tiên.

Vận may quá kém, trên đường gặp được Nhật Nguyệt Vạn tộc tát chết ngươi thì đó là do ngươi xui xẻo.

Không có quy định phải chiến đấu cùng giai!

Nơi này không phải học phủ.

Dù là thiên tài Lăng Vân, nếu xui xẻo gặp phải Nhật Nguyệt của địch quân, tát một cái đã chết, đâu đợi ngươi nói rõ lí lẽ.

“Tiểu tử này bỗng nhiên muốn tới chiến trường, đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng!”

Ở lại Đại Minh phủ không tốt sao?

Cũng không biết hắn nghĩ thế nào.

Nơi đóng quân thì còn tốt, nếu không đóng quân, vậy đó chính là độc hành giả, độc hành giả dễ gặp nguy hiểm nhất, đương nhiên cũng là kẻ đáng sợ nhất, độc hành giả gần như đều là cường giả, hoặc là thiên tài đi rèn luyện.

Diệp Hồng Nhạn nghĩ rất nhiều, ngay sau đó, nàng hơi nhướng mày.

Sau thần văn chữ “Máu”, Tô Vũ lại có một thần văn khác thăng cấp tới tứ giai.

Thần văn thứ hai thăng cấp nằm ngoài dự đoán của Tô Vũ, không phải là chữ “Lôi”, không phải chữ “m”, mà là chữ “Hỏa”!

Không phải truyền thừa chi hỏa, mà là ngũ hành chi hỏa.

Hỏa Đúc binh!

Tô Vũ sửng sốt, sau khi phác họa thần văn chữ “Hỏa” không lâu, phác họa thời điểm thăng cấp, sau đó thăng cấp tiến vào nhị giai, mấy ngày trước hấp thu một ít dư vị thần văn Nhật Nguyệt rồi tiến vào tam giai.

Kết quả, trong chớp mắt đã đến tứ giai!

Hắn thật sự không đoán được thần văn thứ hai thăng cấp sẽ là chữ “Hỏa”, tuy ngoài ý liệu, nhưng cũng thấy hợp lý, bởi vì mấy ngày này hắn liên tiếp đúc binh, thần văn chữ “Hỏa” được phát huy liên tục, nhận được rất nhiều lợi ích.

Mỗi lần đúc binh thành công đều là một lần rèn luyện cực tốt, 4 thần văn ngũ hành đều tới tam giai, chữ “Hỏa” lại vượt trước, cư nhiên tiến vào tứ giai.

“Thần văn chữ ‘Hỏa’ thăng cấp khá mạnh, có nên giả mạo Hỏa Thần tộc không? Hoặc là thần tộc khác hay Ma tộc liên quan đến lửa?”

Tô Vũ muốn giả mạo Thần Ma, hoặc Tiên tộc cũng được.

Chủ yếu là hình người!

Có vài chủng tộc hiếm lạ cổ quái, vậy không dễ giả mạo.

Nhưng Thần Ma thường có truyền thừa, người quen cũng nhiều, giả mạo rất khó.

Còn có, thiên tài chủng tộc Thần Ma thăng cấp vô địch thig Nhân tộc cũng sẽ quấy rối.

Bọn họ quấy rối lẫn nhau.

Đừng để đến lúc mình giả mạo Thần Ma thăng cấp lại dẫn tới một đám vô địch Nhân tộc tập sát, vậy sẽ rất khôi hài.

Thần văn thứ hai bắt đầu thăng cấp.

Qua một lúc, thần văn thứ hai hoàn thành đợt tiến giai.

Một lát sau, lại đến thần văn thứ ba thăng cấp, lúc này nó chợt lóe lên rồi biến mất, động tĩnh rất nhỏ, nhưng Tô Vũ xác định chắc chắn có thần văn thăng cấp, chính là tiểu đệ chữ “m”.

Vì sao thần văn này lại thăng cấp, Tô Vũ không hiểu, coi như nó không tồn tại là được.

Thần văn này thường xuyên như vậy, đột nhiên vô cớ thăng cấp, mặc kệ là được.

Ba thần văn thăng cấp thành tứ giai, thần văn khác thì chưa có hy vọng thăng cấp, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có đột phá lớn, nhưng có mấy thần văn từ nhị giai tiến vào tam giai.

Khiến cho Tô Vũ vui mừng là thần văn chữ “Chấn” – thần văn trời sinh lĩnh ngộ ở thời điểm giúp lão Triệu đúc binh, vừa phác họa đã nhanh chóng tiến vào nhị giai.

Mấy ngày trước, khi Tô Vũ đúc binh tới một nửa, hắn cảm giác thần văn này có hy vọng thăng cấp, hiện tại quả nhiên là bắt đầu đột phá, chính thức trở thành thần văn tam giai.

Chữ “Lực” đến từ Đại Hán vương, chữ “Đấu” của Đại Nguyên vương, chữ “Tĩnh” của Đại Chu vương cũng lần lượt tiến vào tam giai, đám thần văn vừa phác họa thành công đã là nhị giai, lúc này cũng thăng cấp.

Nhưng chữ “Hợp” của Đại Tống Vương không thăng cấp, vẫn chỉ là nhị giai, thời gian phác họa quá ngắn.

Thần văn không ngừng thăng cấp.

Bên ngoài, vốn ban đầu Diệp Hồng Nhạn không quan tâm, sau đó sắc mặt càng ngày càng cổ quái.

Tiểu tử này rốt cuộc có bao nhiêu thần văn?

Thần văn nhiều thì thôi, lúc thăng cấp còn như không cần tiền, thăng cấp cả đám, có cái thăng cấp tứ giai, có cái thăng cấp tam giai, thần văn của ngươi thăng cấp đơn giản như vậy sao?

Hắn mới vào Lăng Vân mà thôi!

Mấy năm nay Văn Minh sư đạo không có nhiều thiên tài lắm, hiện tại Ngô Kỳ Đại Hạ phủ xem như thiên tài Văn Minh sư đỉnh cấp, kẻ cường hãn chân chính là hai người Hoàng Đằng và Tần Phóng của Chiến Giả đạo.

Chẳng lẽ tiểu tử này sẽ thay đổi xu hướng suy tàn mấy năm gần đây của Văn Minh sư?

Văn Minh sư đạo không có thiên tài là do chính bọn họ.

Đa thần văn hệ bị áp chế, phe phái khác không am hiểu chiến đấu, tuy đơn thần văn nhất hệ không yếu, nhưng cũng không thể kinh diễm bằng Chiến Giả.

“Đa thần văn hệ lại sắp tái xuất giang hồ sao?”

Diệp Hồng Nhạn thầm thở dài, nếu nói đa thần văn nhất hệ có ai kinh diễm nhất, vậy đương nhiên là cháu trai bà – Diệp Bá Thiên.

Tô Vũ này cũng là người thuộc chi mạch của cháu trai bà.

Đáng tiếc, cảnh còn người mất.

Diệp Bá Thiên mà không chết, có lẽ Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, Hạ Vân Kỳ cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ, có lẽ có thể đi đến Nhật Nguyệt cao trọng, 50 năm có thể thay đổi rất nhiều thứ.

Nghĩ đến cháu trai, lại nhìn về căn nhà có Tô Vũ bên trong, bà như thấy được cháu trai mình năm xưa, cảnh tượng lần đầu tiên hắn bước vào Chư Thiên chiến trường.

Giết chóc tứ phương, uy chấn tứ phương!

Hy vọng của Văn Minh sư!

Hạt mầm vị Văn Minh sư vô địch Nhân cảnh đầu tiên!

Khí phách vô song, quét ngang chư thiên.

Trong trí nhớ, mỗi lần cháu trai trở về đều sẽ khiến cho trăm vạn tướng sĩ Chư Thiên phủ hoan hô, đều sẽ làm cường giả Nhân cảnh mỉm cười, có vô địch hiện thân tự mình đón hắn trở về, có vô địch tiến lên bắt chuyện, chuyện trò vui vẻ.

Khi đó bởi vì Diệp Bá Thiên, Diệp gia vinh quang vạn giới.

Một người bá đạo cường hãn như vậy cuối cùng lại chết không toàn thây, chứng đạo thất bại, nhiều năm như thế Diệp Hồng Nhạn vẫn chưa quên được ngày đó, ngày Đại Hạ vương mang theo di hài hắn trở về.

Chư Thiên phủ bàng hoàng, Nhân cảnh hỗn loạn, các vô địch tuyệt vọng, bi phẫn, bất đắc dĩ. . .

Đại Tần vương ở chiến trường Chư Thiên, một mình tọa trấn biên cảnh mười mấy ngày, không nói một lời, ai tới đều giết, giết cho vô địch Vạn tộc không thể không lệnh quân mình tránh lui, trong khoảng thời gian ngắn không dám tiến vào chiến khu phía Đông.

Cháu trai chết, cũng làm rất nhiều người hoàn toàn chết tâm.

Hy vọng chứng đạo của Văn Minh sư quá mức nhỏ bé.

Giờ khắc này, Diệp Hồng Nhạn nghĩ tới rất nhiều thứ, nhìn về phương hướng Tô Vũ, bà lẩm bẩm: “Hy vọng ngươi đừng trở thành Diệp Bá Thiên, Diệp Bá Thiên thứ hai. . . đã phế rồi.”

Bà đang nói đến Liễu Văn Ngạn.

Người trẻ tuổi được xưng là Diệp Bá Thiên thứ hai, không, ngày xưa là người trẻ tuổi khí phách hăng hái, lần trước gặp lại đã từ từ già đi, Diệp Hồng Nhạn nhìn mà cảm thấy bi thương.

Bà không quên, năm đó Diệp Bá Thiên mang Liễu Văn Ngạn tới gặp bà, hai thầy trò khí phách, trương dương cỡ nào.

Già trẻ Diệp gia thấy Liễu Văn Ngạn thì đều khuynh đảo.

Nhưng bây giờ thì sao?

Người thế nào rồi?

Bị nhốt 50 năm, Liễu gia cửa nát nhà tan, bơ vơ không nơi nương tựa.

“Aiiiz!”

Không tính Bạch Phong, 3 đời thầy trò, Diệp Bá Thiên, Liễu Văn Ngạn, Tô Vũ đều có cảm giác sẽ không có kết cục tốt.

Diệp Hồng Nhạn càng nghĩ càng bi thương!

Chẳng lẽ chi mạch của cháu trai bà không ai có thể chết già sao?


Chương 1242: Ta Sẽ Đi Con Đường Của Chính Mình

Giờ khắc này Tô Vũ không suy nghĩ nhiều như vậy.

Tâm tình hắn không tệ lắm.

Thần văn không ngừng thăng cấp, ý chí lực cũng được uẩn dưỡng càng ngày càng mạnh, có điều Tô Vũ không dám cho ý chí lực tiếp tục cường đại nữa, hắn không ngừng dùng Khoách Thần Chùy nén lại, hắn không muốn tiến vào Sơn Hải.

Thần văn cần chậm rãi phác họa, hắn còn chưa thử xem rốt cuộc 99 thần văn chiến kỹ cường đại đến mức nào.

Hơn nữa, căn cơ không đủ vững chắc.

Thăng cấp quá nhanh, phải chậm lại một chút.

Hiện tại mới là giữa tháng 6, tính ra, tháng 8 năm trước hắn mới nhập học, đến giờ còn chưa tới một năm.

Thời gian không đến một năm, ý chí lực tiến vào Lăng Vân, thân thể Đằng Không, nhanh đến đáng sợ, dù nhanh nhưng Tô Vũ cảm thấy quá phù phiếm, chậm một chút thì tốt hơn, trước cuối năm, thân thể hoàn thành 72 đúc, ý chí lực tiếp cận Sơn Hải thì thế nào?

Còn có thời gian nửa năm!

Tô Vũ nghĩ vậy, hắn lại lấy ra Thiên Nguyên khí tiếp tục đúc thân.

Hiện giờ hắn mới đạt được 11 đúc, tốt nhất ở thời điểm tiến vào chiến trường Chư Thiên hoàn thành 12 đúc.

Một khi hoàn thành 12 đúc, lực lượng thân thể tiếp cận lực lượng 6000 khiếu, toàn lực ứng phó, phối hợp thần văn, dương khiếu nửa mở, Tô Vũ cảm thấy mình đánh thắng Lăng Vân cửu trọng cũng không thành vấn đề.

Đương nhiên không thể là Thần Ma cường tộc.

Tiếp tục đúc thân!

Hạ Hổ Vưu đưa hắn rất nhiều tinh huyết, số lượng 100 vạn điểm công huân, Tô Vũ lấy ra khoảng 1000 phần Thiên Nguyên khí, mà lúc trước đã lấy ra một phần cho Hạ Hổ Vưu, còn có một phần đưa Bạch Phong.

Sau khi lấy ra hết ở Tĩnh Tâm tuyền, Tô Vũ cũng tiêu hao một ít, hiện giờ hắn còn dư lại đại khái 700 phần.

Một đúc tiêu hao 20 phần, đại khái có thể duy trì đến khi hắn hoàn thành 35 đúc.

Nhưng càng về sau thực lực càng mạnh, thân thể vô cùng cường hãn, có lẽ tiêu hao sẽ lớn hơn, không sao, tinh huyết mà thôi, chiến trường Chư Thiên thiếu cái gì chứ không thiếu tinh huyết.

Lần này ra đó, nếu không tu luyện thân thể đến 72 đúc, Tô Vũ quyết không trở về.

Phải tu luyện cho xong ở Chư Thiên chiến trường!

Giết đến long trời lở đất.

Nhưng tiền đề là không gặp cường địch, nếu gặp thì phải lập tức trốn chạy.

Hôm nay Tô Vũ không đi đâu.

Nếu Diệp Hồng Nhạn đã dặn dò, Tô Vũ cũng không muốn gây thêm phiền toái cho người ta.

Ngày hôm sau là ngày 20 tháng 6.

Hôm nay vẫn không thể tiến vào.

Ngày mai, Đại Tần vương mới tọa trấn ở đại bản doanh, còn hôm nay Tô Vũ không thèm để ý là ai tọa trấn.

Tô Vũ vẫn không định ra ngoài.

Hắn chịu được tịch mịch! Tiếp tục đúc thân.

12 đúc chưa thể hoàn thành, nhưng không sao, cứ bình tĩnh, dăm ba bữa sau thành công cũng vậy mà.

Hắn không ra ngoài, vì vậy Diệp Hồng Nhạn chủ động tới gặp hắn.

Trong phòng.

Diệp Hồng Nhạn nhìn thoáng đám sách đã bị lật xem, lại nhìn Tô Vũ gần như không động đậy, ở nguyên tại chỗ, trong lòng than nhẹ, ra là một đứa trẻ nghe lời.

Chịu được tịch mịch.

Đáng tiếc, gặp phải một đám sư trưởng không bớt lo.

Vào cửa, Diệp Hồng Nhạn lập tức đi đến tiền đường ngồi xuống, đạm mạc nói: “Nói cho ngươi một chuyện, Trần Vĩnh lại giết người, hiện tại có lẽ đã bị vô địch theo dõi.”

“Ai chết?”

Tô Vũ hỏi.

“Người Đại Hạ phủ, một vị Phó thống lĩnh phủ quân Đại Hạ phủ, Sơn Hải cửu trọng cảnh, y bắt đầu giết cả người Đại Hạ phủ rồi.”

Tô Vũ trầm mặc một hồi, “Đại Hạ phủ không bắt được y ư?”

Không có khả năng!

Hạ Hổ Vưu đã từng cho người này vào danh sách, có khả năng ở trong danh sách phải giết của Trần Vĩnh thì Đại Hạ phủ chắc chắn sẽ giám sát chặt chẽ.

Diệp Hồng Nhạn lắc đầu, mở miệng đáp: “Đại Hạ phủ muốn bắt người, một vị Nhật Nguyệt định trảo y nhưng bị chặn lại, có người suy đoán đối phương là Lam Thiên, có vẻ, Trần Vĩnh. . .

Làm phản rồi!”

Tô Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: “Không có khả năng! Trừ phi Lam Thiên tự mình ra tay, nếu khôngsư bá ta sẽ không cấu kết cùng Lam Thiên!”

Diệp Hồng Nhạn đáp: “Ngươi hay ta nói gì cũng không quan trọng, tuy rằng Trần Vĩnh chạy thoát, nhưng y đã bắt đầu giết người Đại Hạ phủ, cũng tức là y hoàn toàn từ bỏ tâm tư trở về.”

Tô Vũ không hé răng.

Diệp Hồng Nhạn nhìn hắn: “Nếu một ngày Trần Vĩnh thật sự làm phản, kể cả Hồng Đàm, Liễu Văn Ngạn, ngươi lựa chọn thế nào?”

Tô Vũ không nói gì.

“Ngươi không lựa chọn ư?”

Tô Vũ nhìn bà, hỏi ngược lại: “Làm phản ư? Cái gì gọi là làm phản? Ta không hiểu lời sư nương nói! Nếu vì được sống, vì tính mạng chính mình mà cũng bị gọi là làm phản, vậy thì cứ làm phản đi!”

Diệp Hồng Nhạn cười lạnh, “Đây cũng là ý tưởng của rất nhiều Vạn Tộc giáo chúng, bọn họ làm đào binh cũng là vì muốn sống, vì tính mạng mình, vậy vì sao lại nói bọn họ là phản đồ?”

Tô Vũ phản bác: “Không giống nhau! Ta có thể đối đầu với kẻ địch, nhưng không thể tha thứ cho âm mưu sau lưng, một vài kẻ trong Vạn Tộc giáo làm phản là vì sợ kẻ địch phía trước, cho nên lựa chọn quỳ xuống cầu sinh! Chúng ta thì khác! Xin sư nương đừng gộp lại cả như thế! Đối mặt Vạn tộc, đối mặt dị tộc, ta tin tưởng sư bá ta, sư phụ và sư tổ ta đều có thể chiến đấu, chúng ta chỉ phản kháng ác ý từ phía sau mà thôi!”

Diệp Hồng Nhạn cười nhạo một tiếng, “Nhỡ mục đích của âm mưu đó là vì mục đích chính diện cao cả hơn thì sao? Người trẻ tuổi đừng nghĩ quá đơn giản, khi đó, ngươi sẽ lựa chọn thế nào?”

“Thế giới này không phải chỉ có đen và trắng, có một số người, là màu xám.”

Tô Vũ lại trầm mặc, hồi lâu sau, hắn mới mở miệng: “Quá phức tạp, ta không muốn suy xét, ta chỉ suy xét đến những gì hiện tại ta có thể tiếp xúc, có thể nhìn đến, liên quan đến chính mình, cái khác ta sẽ không nghĩ.

Ta chỉ biết đó là sư bá ta, sư tổ ta, mà những người khác, chung quy chỉ là người lạ!”

“Không cảm thấy chính mình ích kỷ à?”

“Ích kỷ ư?”

Tô Vũ gật đầu, “Sư nương nói vậy, lý giải như vậy bởi vì ta không phải là thánh nhân, mà ta cảm thấy có lẽ Liễu Văn Ngạn lão sư là thánh nhân, nếu ta là ông, ta đã từ bỏ từ lâu rồi.”

“Liễu Văn Ngạn. . .”

Diệp Hồng Nhạn cười một tiếng, lần đầu tiên bà nở nụ cười chân chính, “Hắn không phải thánh nhân, hắn là thằng ngốc! Liễu Văn Ngạn bị sư phụ hắn ảnh hưởng quá nặng, bị cháu trai ta ảnh hưởng quá nặng, trong mắt hắn, tương lai và tồn tại của đa thần văn nhất hệ mới là quan trọng nhất, những thứ khác đều có thể bỏ qua, kể cả gia tộc của hắn và chính hắn.

Dù kéo dài hơi tàn, ít nhất phải khiến đa thần văn nhất hệ có thể tiếp tục tồn tại, hắn không thể phản kháng quá mức, ngươi biết mà, phản kháng quá lợi hại, vậy không cần tồn tại nữa.”

Tô Vũ không đáp lại, có lẽ là vậy.

Hắn không lo cho Liễu Văn Ngạn.

Tuy hắn được Liễu Văn Ngạn dạy dỗ, nhưng không có nghĩa là hắn phải học tất cả, ít nhất hắn không học được tính tình nén giận, lấy đại cục làm trọng.

Nếu học được, lúc trước hắn đã không rời Đại Hạ phủ.

Diệp Hồng Nhạn không tiếp tục chủ đề này nữa, bà đứng dậy nói: “Ngày mai đi sớm đi, ta đưa ngươi đến thông đạo, qua bên kia, sinh tử do trời! Đừng hy vọng sẽ có ai che chở ngươi, thế giới này không thiếu thiên tài!”

Diệp Hồng Nhạn lãnh khốc nói: “Đừng ký thác hy vọng lên bất luận kẻ nào! Đừng ký thác tương lai vào Ngưu Bách Đạo, Chu Thiên Đạo, người ngươi có thể tín nhiệm chỉ có chính ngươi! Đừng ngây ngốc tin tưởng một vài người, ngươi mà chết thì có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.

Những lời đó đều là giả dối! Đều là truyện cổ tích! Năm đó, đồ ngốc Bá Thiên kia tin tưởng người khác, cuối cùng rơi vào kết cục thảm đạm!”

“Đừng đi theo con đường của hắn, đó là đường cụt.”

“Ngưu Bách Đạo cảm thấy tương lai là quang minh, ký thác hy vọng vào tương lai, lão cũng là tên ngốc, ngốc lắm!”

“Chu Thiên Đạo cảm thấy cần thiết phải ẩn nhẫn, ngủ đông là vì bùng nổ càng tốt hơn, hắn cũng ngốc, ngủ đông lâu rồi, hắn sẽ phát hiện mình biến thành heo!”

“Thiên kiêu như Hạ Long Võ cuối cùng cũng không thể không khuất phục với vận mệnh, thời đại này có quá nhiều sự tình làm người ta không thể kham hết, ta hy vọng ngươi đừng đi lên con đường của những người này, đường của bọn họ chưa chắc đã hợp với ngươi.”

Diệp Hồng Nhạn đã rời đi, Tô Vũ yên lặng gật đầu.

Sẽ không!

Hắn sẽ đi con đường của chính mình.


Chương 1243: Truyền Tống Trận

Tô Vũ lại đắm chìm trong tu luyện, quên đi hết thảy.

Ngày hôm sau đã tới.

Ngày 21 tháng 6.

Hôm nay, hắn sẽ đi vào chiến trường Chư Thiên.

Sáng sớm, Diệp Hồng Nhạn ở ngoài cửa chờ hắn.

Tô Vũ đi ra khỏi phòng, yên lặng đi theo, hai người không nói chuyện với nhau, trầm mặc một đường đi tới hướng thông đạo, trên đường có rất đông quân nhân hoặc là cường giả qua lại.

Tô Vũ không quan tâm, hắn đi con đường của mình.

Đi thật lâu, đi qua từng trạm kiểm soát, phía trước, một cột sáng thông thiên xuất hiện.

Diệp Hồng Nhạn nói câu đầu tiên trong ngày hôm nay: “Đó là thông đạo, có thể là truyền tống đại trận cổ, đi vào đó, đủ người rồi thì sẽ truyền tống các ngươi đến chiến trường Chư Thiên!”

Tô Vũ yên lặng gật đầu.

Diệp Hồng Nhạn vẫy tay với nơi xa, một vị tướng lĩnh Sơn Hải nhanh chóng chạy tới.

“Diệp thống lĩnh.”

Diệp Hồng Nhạn dặn dò: “Đợi lát nữa đưa Thôi Lãng tiến vào chiến trường Chư Thiên, ta còn có việc, khi nào hắn ra thì báo cho ta biết!”

“Vâng!”

Diệp Hồng Nhạn vừa đi, Tô Vũ được vị thống lĩnh Sơn Hải cảnh kia đưa tới dưới cột sáng, giờ phút này, trong cột sáng đã tập hợp mấy chục người.

Vị Sơn Hải kia bảo: “Đủ trăm người thì có thể truyền tống!”

“Mỗi người giao nộp 100 điểm công huân, trên đường truyền tống đừng chạy loạn, cẩn thận kẻo bị lạc trong thông đạo!”

“Tới bên kia rồi, mọi người phải phối hợp kiểm tra, đừng xung đột, ở Nhân cảnh thì không sao, bên kia chính là chiến trường, không cần biết ngươi làm gì, chạy loạn sẽ bị giết, đừng trách ta không nhắc nhở mọi người!”

“Hôm nay có khả năng Đại Tần vương sẽ tuần tra đại bản doanh, nếu may mắn thì có thể nhìn thấy Đại Tần vương, mà thấy rồi thì cũng phải an phận một chút!”

“Lời cuối cùng, chúc mọi người thuận buồm xuôi gió!”

Trong khi vị Sơn Hải kia nói chuyện, lại có không ít người tới, y không nhiều lời, chúc phúc một câu, quát: “Truyền tống!”

Hét to một tiếng, cột sáng trở nên sáng chói.

Đám người Tô Vũ vừa đứng đó đã biến mất trong chớp mắt.

Có người thở dài, “Hơn 100 người, không biết có mấy kẻ sống sót trở về, phần lớn đều là độc hành giả, hy vọng sẽ không chạy loạn.”

“Quan tâm bọn họ làm gì, độc hành giả không phải tự tin thì chính là tự đại, có chết thì cũng là tự tìm.”

“. . .”

Sau khi giao lưu vài câu, những người đó lại an tĩnh, khi những người vừa rời đi trở về, có lẽ sẽ ít hơn phân nửa, đây cũng là chuyện bất khả kháng.

Cuối cùng Tô Vũ cũng chính thức rời Nhân cảnh, bước vào chiến trường Chư Thiên.

Trời đất quay cuồng.

Dường như đang trải qua năm tháng dài lâu, trước mắt hắn, hắc ám và quang minh luân phiên tái hiện.

Không gian đan xen.

Ánh sáng lập lòe, ngay sau đó, Tô Vũ mở mắt, trước mắt là cảnh tượng hoàn toàn bất đồng.

Sao trời lấp lánh, dường như hắn đã tiến vào vũ trụ.

Không phải ban ngày, cũng không phải đêm tối.

Chiến trường Chư Thiên đôi khi rất khó phân chia đêm tối và ban ngày, vĩnh viễn chỉ có ánh sao chiếu rọi, không có mặt trời, chỉ có vô số sao trời chiếu sáng toàn bộ nơi đây.

Trong lúc hắn giật mình, trong số người truyền tống, có người bởi vì choáng váng mà nôn ra, người đã từng đi vài lần thì đã quen rồi.

Tô Vũ cũng không có việc gì, áp lực truyền tống không quá lớn đối với hắn.

Đương khi bọn họ còn đang hoảng hốt, bên tai bỗng có tiếng người quát: “Xếp thành hàng, mỗi người đều chuẩn bị sẵn thụ lệnh, ưu tiên người có quân vụ.”

Tô Vũ nén lòng kích động, hắn ngẩng đầu nhìn sao trời, thật đẹp.

Hắn lại nhìn bốn phía, không có gì cả, chỉ có doanh trại kéo dài liên miên, đó là nơi đóng quân.

Bốn phía, quân nhân mặc áo giáp tuần tra khắp nơi.

Đám người Tô Vũ đang đứng trong một cái trận bàn thật lớn, hơi giống bát quái, phía trước, có vài vị cường giả Sơn Hải cảnh đang kiểm tra thân phận bọn họ, Nhân cảnh và chiến trường Chư Thiên đều sẽ tiến hành kiểm tra, sợ bị Vạn Tộc giáo lẻn vào đánh cắp quân cơ.

Cùng lúc đó, ý chí lực của cường giả Nhật Nguyệt cảnh bao trùm, đảo qua mọi người.

Không tra xét sâu, nhưng Nhật Nguyệt tra xét qua loa cũng rất khó giấu diếm được điều gì.

“Không có vô địch tra xét sao?”

Tô Vũ không rõ lắm, ngọc cảm ứng của hắn cũng không cảm ứng được gì, mà hiện tại ngọc cảm ứng rất loạn, bởi vì quá nhiều cường giả, hiện tại ngọc cảm ứng tràn ngập các điểm, Tô Vũ còn không muốn nhìn.

Mà cũng không nhìn thấy gì, cường giả bốn phía đều đang nhìn thẳng bọn họ, người ta ở ngay trước mắt, không cần tra xét.

Các cường giả kiểm tra thân phận thân mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, trên mũ có lông chim màu đỏ máu, giờ phút này, có người đang kiểm tra thân phận, có người lại đang thông báo: “Với những người lần đầu tiên tới đây, ta sẽ nói đơn giản vài điều!”

“Tới chiến trường Chư Thiên, có ba lựa chọn!”

“Thứ nhất, nhập quân, cường giả các phủ phái tới đóng quân! Vậy trực tiếp đến quân doanh đưa tin, đừng chạy lung tung.”

“Thứ hai, đến thu thập tài nguyên, thử vận may, nhưng thực lực không đủ, không dám đi một mình, vậy đi đến Chư Thiên sở, ở đó có rất nhiều người giống các ngươi, ở đó đợi nhiệm vụ tổ đội, mà ở đó sẽ có quân đội bảo hộ, sẽ thu mức phí dụng nhất định, trong lúc chiến loạn, có quyền điều động các ngươi!”

“Thứ ba, kẻ lưu lạc! Độc hành giả! Những người này không được ở lâu trong quân, phải nhanh chóng rời đi, có thể nghỉ ngơi ở điểm nghỉ ngơi tiền tuyến, không cho phép tự tiện xông vào quân doanh, người vi phạm, giết!”

Cường giả lớn tiếng nói vài câu, rồi lạnh lẽo tuyên bố: “Nơi này là một trong các đại bản doanh của Nhân cảnh, không cho phép tiến vào nơi đóng quân phía sau, nhưng ở phía trước, có một tòa thành nhỏ, có thể giao dịch, nghỉ ngơi ở đó, không cho phép ở gần đại bản doanh, cần gì hãy đến thành nhỏ kia.”

“. . .”

Đối phương nói rất nhiều quy củ, trong mắt bùng nổ thần quang, nhìn đám người một lượt, lạnh lùng nói: “Cuối cùng, nhắc nhở chư vị một câu, tới đây không cho phép chém giết lẫn nhau! Mặc kệ các ngươi có thù oán gì! Nếu muốn giết người thì các ngươi hãy lăn đến tiền tuyến đi, ra khỏi khu vực phòng thủ, các ngươi muốn giết sao thì giết! Ra ngoài khu vực tiên phong doanh, vậy các ngươi đánh thành đầu chó cũng chẳng ai quan tâm!”

Rời khỏi khu vực đóng quân của tiên phong quân, đó chính là phòng tuyến bên ngoài của Nhân tộc, tới đó, Nhân tộc không quản lý được nữa.

Đó là khu vực phòng thủ của chủng tộc khác.

Mà dù ở trong khu vực phòng thủ của Nhân tộc, nhưng chiến khu phía Đông rất lớn, không kiểm soát được tất cả mọi nơi.

Tuyên bố một ít quy củ đơn giản xong, đối phương lại tiếp tục kiểm tra thân phận mọi người.

Tô Vũ yên lặng cảm ứng, không phát hiện bất luận kẻ nào đang tra xét mình, không biết Đại Tần vương có ở đây không, hay là không thèm quan tâm đám người bọn họ, hoặc là yên lặng tra xét mà mình không biết?

Dù sao Tô Vũ cũng không cảm nhận được gì.

Hôm nay là ngày Đại Tần vương tuần tra, còn ban thưởng một vài binh lính, không biết ông có tới không.

Hắn đang nghĩ ngợi, trong đám người có người nhỏ giọng hỏi: “Tướng quân, không phải hôm nay Đại Tần Vương sẽ tuần tra quân doanh sao? Chúng ta cố ý hôm nay tới đây là muốn chiêm ngưỡng Đại Tần vương đại nhân.”

Nghe vậy, tướng lĩnh kiểm tra thân phận tuy không lộ vẻ gì, nhưng cũng có thể cảm nhận được thái độ kính trọng và sùng bái của đối phương, thanh âm của y cũng không lạnh lẽo nữa, mang theo ý cười nói: “Chẳng lẽ các ngươi cho rằng Đại Tần vương bệ hạ tuần tra quân doanh là rạng rỡ vạn trượng, tất cả mọi người đều biết ngài tới sao? Có lẽ giờ phút này đại nhân đã vào quân doanh, chỉ là các ngươi không thấy được mà thôi.”

Có người tiếc nuối, bọn họ muốn gặp Đại Tần vương một lần.

Từ khi chiến trường Chư Thiên sáng lập, vị này đã tọa trấn chiến trường gần 400 năm, các vô địch khác có thể nghỉ ngơi, chỉ có vị này chưa từng nghỉ, một khi Đại Tần vương không ở chiến trường Chư Thiên, vậy thì quân tâm sẽ không yên.

Đối với toàn Nhân cảnh, nếu muốn nói vô địch nào có uy vọng cao nhất, vậy đó chính là vị Đại Tần vương này.


Chương 1244: Xúc Động Muốn Đá Người Trở Về

Tô Vũ cũng tiếc nuối, cũng có chút nhẹ nhõm, không có vô địch tra xét là tốt nhất, mà nếu Đại Tần vương tới thì hắn sẽ được chiêm ngưỡng trụ cột tinh thần của cả Nhân tộc.

Đáng tiếc vẫn không thể trấn áp tất cả vô địch, nếu không Nhân tộc đã nhất thống, cũng không còn tình cảnh hỗn hoạn như hiện tại.

Dù là cường giả trong các vô địch thì vẫn không thể một mình áp chế tất cả các vô địch khác.

Sau đó đến lượt Tô Vũ bị kiểm tra thân phận, người xếp trước vẫn chưa rời đi, chia làm mấy nhóm, lát nữa sẽ có người dẫn bọn họ đi.

Vị tướng lĩnh Sơn Hải kia kiểm tra thụ lệnh của hắn rồi nói: “Thôi Lãng, Lăng Vân nhất trọng, người Đại Minh phủ, Đúc Binh sư.

Không tồi, hiện tại trong quân đang thiếu Đúc Binh sư, có ý tưởng tham quân không?”

Tô Vũ vội lắc đầu, “Không được, không tự do chút nào, ta còn muốn lưu lạc giang hồ đây.”

Vị tướng lĩnh này khá khách khí với Đúc Binh sư, tươi cười nói: “Lưu lạc giang hồ? Cẩn thận không lại rớt đầu đấy, tuy tham quân không có tự do, nhưng an toàn được bảo đảm.”

Lúc này, bên cạnh có người mới tới nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại nhân, Thôi đại sư sắp tiến vào Địa giai, lúc trước đã đúc binh được 72 đạo kim văn.”

“Hả?”

Việc này không ghi trong tư liệu, tin tức từ Nhân cảnh truyền tới Chư Thiên chiến trường không nhanh như vậy, vị Sơn Hải này vừa nghe liền thấy kinh ngạc.

Chuẩn bị thăng cấp Địa binh sư?

Vậy là nhân tài cần cấp bách lôi kéo!

Y không chần chờ, nhanh chóng nói: “Nếu có ý địng tham quân, lúc nào cũng có thể tới chỗ trưng binh! Không thì cũng có thể nhận nhiệm vụ Đúc binh ở sở nhiệm vụ ngoài tiền tuyến, làm binh khí cho một vài cường giả cũng coi như cống hiến vì Nhân tộc, đương nhiên ngươi sẽ không chịu thiệt.”

“Đa tạ, ta đã biết.”

Tướng lĩnh Sơn Hải khách khí, lại kiểm tra một chút, sau đó dặn dò: “Trước đây ngươi cũng đã tới một lần, là chuyện mấy năm trước, thế cục hiện giờ chưa chắc ngươi đã rõ, nơi an toàn lúc trước hiện tại chưa chắc đã an toàn, trước khi đi ra ngoài, tốt nhất là tìm hiểu tình huống ở thành trì phía trước, biết rõ tình huống rồi hẵng đi.”

Tô Vũ lại gật đầu, hắn nguyện ý tiếp nhận những nhắc nhở thiện ý.

Huống chi, hắn còn chưa tới bao giờ.

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Chu Hồng Văn điện hạ của Đại Minh phủ cũng tới đây, vị tướng quân này biết hắn ở đâu không? Ta muốn bái phỏng Hồng Văn điện hạ.”

“Hắn ư?”

Tướng lĩnh Sơn Hải kia ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta không rõ lắm, ngươi ra ngoài có thể tìm hiểu một chút, chỗ chúng ta không rõ ràng tình huống đóng quân của các đại phủ.”

Đó là chuyện của cấp cao.

Chiến trường Chư Thiên không có nhiều người thích đi bái phỏng người nào đó như Thôi Lãng.

Kỳ thật Tô Vũ còn chưa ý thức được thân phận Thôi Lãng hắn đang sắm vai cũng cực cao.

Đồ đệ của Nhật Nguyệt, Đúc Binh sư, người bình thường cả đời cũng không thể đuổi theo.

“Đa tạ tướng quân!”

Tô Vũ không hỏi thêm, hắn cũng tiến vào đám người chờ đợi phía trước.

Đợi lát nữa, những độc hành giả này sẽ được mang đi, tiến vào một tòa thành nhỏ ngoài quân doanh, tên là Đông Ly thành.

Ra khỏi thành, rời khỏi đại bản doanh, xem như chính thức rời khỏi Nhân cảnh.

Cho nên nơi đó mới được đặt tên là Đông Ly thành.

Về sau, trừ khi bọn họ trở về Nhân cảnh, nếu không sẽ không được phép tiến vào khu vực đại bản doanh nữa, dù rời khỏi chiến trường Chư Thiên thì cũng cần phải thông báo.

Ngày đó Hồng Đàm rời đi đã bị người ngăn lại ở đây.

Tô Vũ đương nhiên không biết chuyện này.

Mà dù biết thì chắc Tô Vũ chỉ nghĩ. . .

Sơn Hải cũng không là gì, ở đây có rất nhiều Sơn Hải.

Những người khác không biết tâm tư của hắn, Tô Vũ đã gặp thấy quá nhiều, có vô địch có Nhật Nguyệt, mà Sơn Hải thì lại càng nhiều, cho nên hắn cảm thấy Sơn Hải cũng bình thường, nhưng thật ra dù ở đâu thì cường giả Sơn Hải cảnh vẫn đều là cường giả đỉnh cấp.

Bên này nhiều bởi vì nơi này là đại bản doanh có thông đạo đi thông Nhân cảnh, cho nên mới có nhiều cường giả như vậy.

Mà hắn, Đúc Binh sư Lăng Vân cảnh, Văn Minh sư, ở trong mắt những người khác cũng là cường giả đỉnh cấp.

Những người đi cùng hắn có Vạn Thạch cảnh, có không ít Đằng Không, mà Lăng Vân thì ít ỏi không có mấy.

Trong lúc Tô Vũ đang đợi được đưa đến Đông Ly thành.

Trong một đại điện trong quân doanh, Đại Tần vương giáng xuống, chuẩn bị ban thưởng cho những tướng lĩnh binh lính có biểu hiện kiệt xuất.

Giờ phút này Đại Tần vương không còn vẻ uy nghiêm lãnh khốc.

Tóc dài buộc gọn, thân mặc thanh bào, khuôn mặt góc cạnh như đao tước, nở nụ cười, đối với những binh sĩ có công, ông đều sẽ cười để cổ vũ, có điều binh lính lại không dám nhìn, chỉ biết kích động, hoàn toàn không nghĩ được gì khác.

Còn Đại Tần vương có cười hay không, quỷ mới biết.

Lúc bấy giờ Đại Tần vương đã ban thưởng xong, ánh mắt ông khẽ động, nhìn thoáng qua thông đạo chư thiên.

Vách tường, trở ngại, trận pháp đều không ngăn được tầm mắt ông.

Ông nhìn thấy tình cảnh ở thông đạo.

Một nhóm người mới đến Chư Thiên chiến trường không phải đại sự gì, có đôi khi vô địch sẽ tra xét một chút, có đôi khi lại không, trừ khi thông đạo chấn động, chứng tỏ có cường giả đi vào.

Đối với những người như Đại Tần vương mà nói, cường giả ít nhất phải là Nhật Nguyệt trở lên.

Lúc này ông chỉ cảm thấy kỳ quái, hình như khí tức đang dao động, dao động rất nhỏ.

Nhìn lướt qua đám người mới, ngay sau đó, ông nhìn thấy Tô Vũ.

Trong mắt Đại Tần vương là bộ dáng Thôi Lãng.

Trong chớp mắt, Thôi Lãng biến mất, thay vào đó là diện mạo vốn dĩ của Tô Vũ.

“. . .”

Đại Tần vương cảm thấy cổ quái, một Lăng Vân mà lá gan không nhỏ, biết nơi đây có Vĩnh Hằng cảnh mà còn dám che giấu tung tích.

Ông cường đại hơn vô địch, giờ phút này chỉ cách không quan sát mà thôi nhưng đã nhìn thấu ngụy trang của hắn.

Ông lại xem tiếp, nghe được vài lời, thấy được thụ lệnh của Tô Vũ.

Ông suy nghĩ, một lát sau thì đã hiểu.

Tô Vũ!

Lá gan thật không nhỏ!

Hắn ở Nhân cảnh không yên, muốn tới Chư Thiên chiến trường đi một vòng ư?

Cũng tốt, hậu phương tranh đấu không ngừng, cũng nên ra ngoài trải việc đời, ở mãi trong Nhân cảnh thì sớm muộn gì cũng thành biến thái.

Đại Tần vương không quan tâm nữa.

Tới thì tới thôi, ông sẽ không vì Tô Vũ mà có sắp xếp cái gì, hay bảo hộ gì đó, tại đây, thiên tài có cách sống của thiên tài, kẻ tài trí bình thường có cách sống của tài trí bình thường, vô địch đều là phần tử cực kỳ quan trọng, không có khả năng sắp xếp vị vô địch nào đó đi bảo hộ hắn, Nhật Nguyệt cũng không được.

Nếu sợ chết thì đừng tới.

Ông cẩn thận nhìn thoáng qua, trên người Tô Vũ mơ hồ toát ra một ít ánh sáng kim sắc, rất nhạt, Đại Tần vương nhướng mày, đó là bảo vật gì?

Chìa khóa truyền thừa?

Di tích?

Ông thâm nhập tra xét, trong mắt chợt lóe sáng rồi biến mất, lộ ra một tấm bia đá, Đại Tần vương nhướng mày, bật cười, lá gan lớn thật!

Đây không phải thần văn chiến kỹ bia sao?

Gia hỏa này. . . đa thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ rốt cuộc có bao nhiêu đại tâm.

Hạ Thần mà còn sống, biết được chuyện này thì chắc chắn cũng sẽ bị tức chết.

Đồ vật quan trọng như vậy lại tùy tiện giao cho một Lăng Vân, hắn còn dám mang tới Chư Thiên chiến trường?

Sau đó, Đại Tần vương nhíu mày.

Trên bia đá hình như có thứ gì đó đang nằm sấp.

“Ta. . .”

Đại Tần vương đau đầu, dù là ông thì giờ phút này cũng có xúc động muốn đá tiểu tử kia trở về!


Chương 1245: Ưu Ái Trần Long

“Đấy là Phệ thần cổ tộc phải không?”

Đại Tần vương vô cùng đau đầu, ông nhớ lại, mấy trăm năm trước có một quả cầu lông xù rất lớn, thân ảnh như ẩn như hiện, có một ngày vô địch đại chiến, quả cầu lông xù nọ chợt lóe qua, một vị vô địch Thần tộc thê lương phát hiện tất cả thần văn của mình đã không còn, biển ý chí cũng sắp hỏng mất, thì ra là bị quà cầu lông xù kia ăn sạch.

Sau đó đương nhiên gã đã bị người ta xử lý.

Có lẽ đó là vị vô địch chết thê thảm nhất!

“Có phải ta nhìn nhầm hay không?”

Ông lại xem tiếp, nhưng không thể thâm nhập tra xét, nếu không sẽ kinh động biển ý chí của đối phương, vậy thì không cần thiết.

“Aiiiz!”

Đại Tần vương thầm thở dài, tiểu tử này, ông muốn đá hắn về Nhân cảnh rồi đấy.

Mang theo thứ kia ra cửa, lá gan lớn thật.

Phệ thần cổ tộc, tộc này lại xuất hiện rồi sao?

“Do Hồng Đàm bắt được à?”

Ông hồi tưởng lại, rất có thể, tên ngốc Hồng Đàm kia cái gì cũng dám bắt về.

“Chắc không sao, có lẽ vật nhỏ này tự mình chạy ra, nếu có kẻ tìm kiếm thì đã sớm tìm rồi, gần đây không nghe nói có động tĩnh gì.”

Đại Tần vương tự hỏi, phán đoán thế cục, cảm thấy nguy hiểm không lớn.

Có lẽ biên giới hoặc thông đạo mở ra ngoài ý muốn, nên nó đã chạy ra.

Ông không quá sợ hãi.

Ông không phải Văn Minh sư, ông là Chiến Giả, Chiến Giả đỉnh cấp, xét trong vạn giới thì cũng là cường giả vô địch xếp hạng rất cao, quả cầu lông xù mà tới thật thì Đại Tần vương cũng tự tin rằng mình có thể bắt lấy nó.

Nhưng Tô Vũ còn nhỏ tuổi, lần đầu tiên đến đây, còn mang theo một vài thứ khiến người ta kiêng kị làm ông cảm thấy bất đắc dĩ.

Nhìn vài lần, ông không xem nữa.

Sau đó ông như nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Trần Long trong đám người, mỉm cười thiếu tự nhiên, mở miệng nói: “Trần Long tướng quân.”

“Đại nhân!”

Trần Long vội ngẩng đầu, hành lễ, vẻ mặt sùng bái, “Có mạt tướng!”

“Không cần câu nệ.”

Đại Tần vương cười nhạt, cảm thấy không quen, trong lòng thở dài một tiếng, cuối cùng không cười nữa, vài vị Nhật Nguyệt bên cạnh không dám nhìn ông cười, đã sôi nổi lảng tránh.

Ông khôi phục sự lạnh nhạt, lúc này, toàn bộ đại điện như nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vài vị Nhật Nguyệt mắng thầm trong lòng, Đại Tần vương bệ hạ đừng cười thì hơn.

Nụ cười đáng sợ chết đi được!

Lãnh khốc tốt hơn nhiều, không biết cười thì đừng cố, cười lên. . . đáng sợ kinh khủng khiếp luôn.

Đại Tần vương lạnh mặt, nhưng giọng thì bình thường, mở miệng nói: “Mấy năm nay Trần tướng quân nhiều lần lập chiến công, công huân không ít, thời gian mười mấy năm, từ binh sĩ đi tới một bước này, tướng chủ Trấn Ma quân muốn xuất ngũ trở về Đại Hạ phủ. . .

Đại Hạ phủ muốn đề bạt Hoàng Đằng lãnh đạo Trấn Ma quân, ta không tham dự chuyện này, ta chỉ kiến nghị, Hoàng Đằng làm soái, Trần tướng quân có thể tranh thủ trở thành chủ tướng, Trần tướng quân am hiểu đấu tranh anh dũng hơn.”

Trần Long cười ngây ngô, “Ta sẽ cố gắng! Thực lực ta hơi kém, nhưng ta nhất định sẽ tranh thủ! Hoàng Đằng có thiên phú, nhưng chúng ta không yên tâm đem mấy chục vạn huynh đệ trong quân giao cho hắn!”

Giữa sân, không ít người đều đồng tình.

Một vài tướng lĩnh quân đội đều rất thẳng thắn.

Trần Long nói không sai, tuy Hoàng Đằng mạnh nhưng chưa chắc đã biết lĩnh quân, thiên phú tốt, thực lực mạnh không nghĩa là biết đánh giặc.

Đại Tần vương cũng cười, nụ cười chợt lóe rồi biến mất, những người khác không có cơ hội nhìn thấy, ông nói: “Hình như Đông Ly thành có một vị sắp thăng cấp Địa binh sư tới, lần này ngươi có công, cho ngươi đi trước mời chào, làm ra một ít binh khí thượng giai cho tướng sĩ dưới trướng ngươi.”

“Sắp thăng cấp Địa binh sư?”

Ánh mắt Trần Long sáng ngời, vội nói: “Đại nhân, hiện tại ta có thể đi luôn không? Bằng không đám tiểu nhân canh cửa kia sẽ báo cho các quân đoàn, lát nữa sẽ có người cướp với ta!”

Đại Tần vương khẽ gật đầu, “Đi đi thôi, chính ngươi có lẽ cũng nên nhờ người ta đúc giúp một thanh Địa binh.”

“Đa tạ đại nhân!”

Trần Long vui mừng, Địa binh sư thật sự không nhiều lắm.

Một bộ phận ở Nhân cảnh, một phần nhỏ ở tiền tuyến, dù sao Địa binh sư cũng là bảo bối, không thể tùy tiện kéo đến Chư Thiên chiến trường.

Tại đây, trừ Thiên Đúc vương, hiện tại các đại quân đoàn không có quá nhiều Địa binh sư, tính ra toàn bộ chiến trường chỉ có không đến 20 người.

36 phủ, không phải phủ nào cũng có một người.

Đại Hạ phủ chỉ có một vị Địa binh sư, đương nhiên sẽ không tới chiến trường Chư Thiên, dù Trần lão muốn đi thì Hạ hầu gia cũng sẽ không cho lão tới, binh sĩ Trấn Ma quân muốn xin binh khí thì phải đợi trợ cấp từ hậu phương.

Đại bản doanh có vài vị Địa binh sư không phủ không phe phái, nhưng mấy tên khốn ấy mỗi lần đúc binh đều ra giá cao dọa người.

Sắp thăng cấp Địa binh sư!

Trần Long vui mừng tột độ, quên luôn cả Đại Tần vương ở đây, y phải tranh thủ tới trước được trước!

Thăm hỏi vài vị tướng lĩnh một tiếng, rồi nhanh chóng chạy ra khỏi đại điện, trong chớp mắt, y cưỡi một con Thiên Mã nhanh chóng rời đi.

Y vừa đi, trong đại điện, có người nhỏ giọng nói: “Đại nhân, Trần Long chỉ là Sơn Hải, chỉ sợ khó thuyết phục được đối phương, không bằng để ta đi mời chào.”

“Ngươi?”

Đại Tần vương bình thản, “Không phải nhị đệ tử của Thiên Đúc ở trong quân ngươi sao, còn muốn mời chào cái gì? Quân bị của Trấn Ma quân giống nhau, nếu mời chào được một vị Địa binh sư thì thực lực cũng tăng lên một ít, các ngươi mời chào về để cung phụng như tổ tông à?”

“. . .”

Vài vị Nhật Nguyệt không nói gì, có chút bất đắc dĩ.

Đáng tiếc!

Nhưng vẫn có người hiếu kỳ hỏi: “Đại nhân, ai tới chiến trường vậy? Sắp thăng cấp Địa binh sư, chẳng lẽ là Bát đệ tử của Thiên Đúc vương đại nhân?”

“Không phải.”

Đại Tần vương không nhiều lời, qua loa đáp: “Chư quân tu luyện đi, chờ mong lần gặp các ngươi tiếp theo, cũng là kiến công lập nghiệp vì Nhân tộc!”

Dứt lời, Đại Tần vương đã biến mất.

Ông đi rồi, những quân sĩ kia thở hắt ra, nói thầm: “Đại Tần vương bệ hạ vừa mới cười à? Ta còn không dám nhìn, nghe nói ngài cười rất đáng sợ.”

“Đúng vậy, ta cũng không dám nhìn, mà đội trưởng của ta gan lớn lắm, lần trước hắn tới thụ công vậy mà nhìn đấy, còn nói Đại Tần vương cười với hắn, vừa rồi ta còn không dám ngẩng đầu.”

“Ta cũng không dám, bệ hạ còn vỗ vai ta, ta chuẩn bị gửi bộ quần áo này về nhà cho con trai ta nhìn xem, cha hắn rất giỏi đấy, quần áo này 1000 điểm công huân.

Không, 1 vạn điểm công huân cũng không bán!”

“Hai vạn điểm có bán hay không?”

“Bán!”

“. . .”

Các tướng lĩnh Nhật Nguyệt nghe bọn họ đàm luận đều cười rộ lên.

Một đám thô thiển!

Nhưng bọn họ cũng không ngại nghe xem người khác nghị luận thế nào về Đại Tần vương, chính mình không dám nói, nghe người ta nói cũng rất hay, Đại Tần vương sẽ không khó xử những binh lính lập công này.

Chờ bọn họ nghị luận xong, một vị tướng lĩnh Nhật Nguyệt mới lên tiếng: “Đại nhân cũng thật là, Đúc Binh sư tới đây lẽ ra nên cho cạnh tranh công bằng, thế mà ngài lại cố ý cho tiểu tử Trần Long kia chiếm tiện nghi!”

“Chưa chắc hắn đã thành công mượn sức, chư vị, sao không cùng đi nhìn xem? Gần đây đại chiến thường xuyên, dù không đúc binh thì giúp đỡ sửa chữa binh khí cũng tốt, người sắp thăng cấp Địa binh sư hẳn là có thể sửa chữa Địa binh đi?”

“Chắc là không thành vấn đề!”

Đám người sôi nổi chạy ra ngoài, đi xem cũng tốt, không chừng lại nhặt được vận may thì sao!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box