[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 203 : Tên Trộm Sơn Hải (c1011-c1015)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Tên Trộm Sơn Hải
Một lát sau, hai người Chu Thiên Đạo xuất hiện tại khu vực bên ngoài ký túc xá của học viên.
Lúc này, một học viên trẻ tuổi đang nghiêm túc đọc sách, giống như đã nhận ra cái gì, gã quay đầu nhìn thoáng ra ngoài, sau một khắc, trong lòng gã run lên, vội vàng đứng dậy nói: “Tham kiến Phủ chủ, tham kiến Phủ trưởng!”
Ngưu Bách Đạo nhìn gã từ trên xuống dưới, nửa ngày sau mới sờ cằm, cau mày nói: “Không nhìn ra cái gì, Phủ chủ, ánh mắt của chúng ta từ lúc nào thì kém như vậy?”
Chu Thiên Đạo không để ý tới ông, âm thầm đánh giá trên dưới một phen, nửa ngày sau mới đáp: “Nếu mà nhìn kỹ thì cũng có chút dị thường, hóa ra là nhầm! Ta còn tưởng rằng chỉ có cải tạo hệ mới có thể giấu giếm được con mắt của ta, kết quả. . .
Chưa hẳn là cần cải tạo hệ! Cái tên này có lẽ có thần văn rất đặc thù. . .”
Lời này vừa nói ra, học viên trẻ tuổi biến sắc, vội vàng hô lên: “Phủ chủ đại nhân, ta. . .”
Chu Thiên Đạo khoát tay một cái, “An tĩnh! Ta cũng không phải Hạ Long Võ gặp người liền giết! Ngươi được lắm, Sơn Hải cảnh rồi, lừa gạt được ta cùng lão Ngưu, mặc dù tiếp xúc không nhiều, nhưng mà ngươi có thể nghênh ngang lừa gạt được chúng ta, rất lợi hại!”
Sắc mặt học viên trẻ tuổi kịch biến!
“Đừng nóng vội, lại không nói muốn giết ngươi mà, bản lĩnh này của ngươi cũng không tệ!”
Chu Thiên Đạo cảm khái một tiếng, cười bảo: “Nói đi, ngươi tới từ đâu, Vạn Tộc giáo hay là cái gì?”
Sắc mặt học viên trẻ tuổi nọ lại càng thêm tái, sợ hãi nói: “Đại nhân đừng hiểu lầm, tiểu nhân không có ác ý, tiểu nhân cũng không phải là giáo đồ Vạn Tộc giáo, tiểu nhân đến từ. . .
Tẩu thương hội.”
Chu Thiên Đạo gật đầu, hiểu rõ, “Là ngươi a, Thiên Thủ đạo tặc Hứa Bân! Tẩu thương hội . . .
Ngươi to gan lắm!”
Chu Thiên Đạo bật cười, “Ngươi đúng là kẻ tài ba! Thế mà ẩn giấu ở nơi này, Đại Minh Văn Minh học phủ mất đi thành quả nghiên cứu quan trọng ba lần, đều là ngươi làm đúng không? Vạn Tộc giáo cũng là chỗ cho ngươi quăng nồi, ngươi đường đường là Sơn Hải lại đi ăn cắp khắp nơi, khá lắm!”
Học viên trẻ nọ cười khan một tiếng, không dám đáp trả.
Vẻ mặt Chu Thiên Đạo trở nên nghiêm nghị, “Ngươi còn ở lại đây là vì muốn trộm cái gì, hay là vì làm chuyện gì khác?”
“Không có. . .”
Hứa Bân nói xong, cảm nhận được áp lực lớn vô cùng thì biến sắc, vội vàng khai thật: “Thực ra. . . tiểu nhân tiếp nhận một nhiệm vụ nhỏ, trộm lấy bản
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
mà Tô Vũ sắp nhân rộng hoặc là những pháp quyết khác, thật đó, tiểu nhân còn chưa hề ra tay, chỉ là tùy ý tiếp nhận nhiệm vụ mà thôi.
Thù lao của nhiệm vụ rất cao, hơn 200 ngàn điểm cống hiến ban thưởng, là do Nguyên Thủy thần giáo và mấy đại giáo phái cùng nhau ban bố.”
Gã lập tức nói thêm: “Phủ chủ, tiểu nhân đầu hàng, tiểu nhân chỉ trộm chứ không giết người, tiểu nhân dùng tiền mua mệnh! 1 triệu công huân. . .”
Thấy Chu Thiên Đạo vẫn đen mặt, gã vội vàng đổi số khác: “3 triệu, toàn bộ gia sản! Cả đời góp sức cho Đại Minh phủ.
Đại nhân, thiên hạ không có chỗ nào mà tiểu nhân không thể đi. . .
Khụ khụ, hiểu lầm, đại nhân, không phải tiểu nhân có ý này, ý của ta là tác dụng của ta rất lớn! Tẩu thương hội không phải phản đồ của nhân tộc, nó chỉ là con buôn nằm giữa hai đạo, mua bán chút đồ mà mọi người không tiện giao dịch thôi. . .”
Chu Thiên Đạo lười nói nhiều, ông giơ tay chộp thẳng tới gã, Nhật Nguyệt cửu trọng muốn bắt một tên gia hỏa Sơn Hải nhất nhị trọng thì cũng quá đơn giản.
Hứa Bân cũng không chống cự, gương mặt gã tỏ vẻ bất đắc dĩ, cấp tốc nói: “Đại nhân, ta thật sự đầu hàng! Đại nhân có cái gì muốn trộm về không? Không đúng, ý ta là ngài có cần đồ vật gì hay không, ta rất quen thuộc với nghề này, dù đại nhân muốn Khai Thiên đao của Đại Hạ phủ hay Văn Minh kiếm của Đại Chu phủ thì ta cũng sẽ mang tới cho đại nhân! Không được thì. . .”
Chu Thiên Đạo lười đáp lời, bịch một tiếng, đập cho Hứa Bân đầu óc choáng váng, ông không tiếp tục để ý tới tên này nữa mà nhìn về phía Ngưu Bách Đạo, đoạn nói: “Lam Thiên không tìm được thì cũng bắt được Hứa Bân, thu họach coi như ngoài ý muốn, ngươi nói xem rốt cuộc Lam Thiên có ở trong học phủ không?”
“Khó mà nói, khả năng là còn ở tại Đại Hạ phủ.”
Ngưu Bách Đạo nhận xét: “Thứ này thật sự dùng rất tốt! Hứa Bân đều bị phát hiện, cái tên này có năng lực ẩn náu dù không bằng Lam Thiên nhưng gã cũng là nhân vật khiến các đại phủ nhức đầu, thế mà lại ẩn nấp ở đây!”
Hiệu quả rất tốt!
Ngọc cảm ứng siêu cấp hao phí vô số tài nguyên, mấy vị Nhật Nguyệt cảnh cùng với vài vị đúc binh địa giai hao phí nhiều thời gian như vậy, chế tạo ra nó cũng không phí công!
Hứa Bân là kẻ nổi danh ở khắp các đại phủ.
Chính như gã nói, gã không giết người mà chỉ trộm đồ.
Tên trộm Sơn Hải cảnh!
Đương nhiên, thứ gã trộm hiển nhiên không phải đồ bình thường.
Chu Thiên Đạo cười lớn: “Cái tên này rất hữu dụng, gã biết bí mật không hề ít ỏi, hơn mười năm trước ngay cả Cầu Tác cảnh đều mất trộm một lần, bắt được gã thì sẽ kiếm lợi lớn!”
Hai người đều mỉm cười!
Hứa Bân từng trộm quá nhiều đồ vật, xuất thân lại giàu có tới dọa người, kiếm tiền là thứ yếu, thông qua gã có lẽ sẽ khai quật ra nhiều thứ hơn.
Nói xong, Chu Thiên Đạo rất nhanh bèn hỏi: “Ngọc cảm ứng siêu cấp thật sự rất tốt, cấp tốc khuếch tán đến Thiên Đô phủ, hiện tại ta càng hiếu kỳ hơn là tiểu tử Tô Vũ kia thực sự có thực lực Lăng Vân thất trọng sao?”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, ông không xác định lắm, chỉ hàm hồ đáp: “Khó mà nói, lần trước hắn xông qua 49 tầng, nếu thật sự là Lăng Vân thất trọng thì cũng có khả năng, phải xem ngọc cảm ứng thiết lập tiêu chuẩn phán đoán thế nào.”
“Sau này xem xét lại coi sao.”
Chu Thiên Đạo nói xong, híp mắt lại, “Không nói cái này nữa, ngọc cảm ứng một khi bao trùm Thiên Đô phủ, chắc chắn sẽ có khả năng moi ra một đám sâu mọt! Lão Ngưu, tiếp theo chúng ta sẽ có nhiều chuyện phải làm, có lẽ có thể bắt được cá lớn!”
Hiệu quả quá tốt rồi!
Thứ này tồn tại, hệ thống phòng ngự ở Đại Minh phủ sẽ đạt đến đỉnh phong.
Mà Chu Thiên Đạo thì híp mắt cười nói: “Giờ đây chỉ thiếu một cơ hội, duy nhất một lần dụ hết thảy gia hỏa ra, ta thấy Tô Vũ muốn đúc thân, có lẽ nên nói với hắn một tiếng. . .
Nhân cơ hội này câu cá một chuyến! Khả năng sẽ câu ra cá lớn!”
“Ở trong học phủ thì rất khó!”
Chu Thiên Đạo thần bí nói: “Ta biết, nhưng Tô Vũ có thể ra khỏi học phủ mà! Thương lượng một chút, vấn đề không lớn, cũng là vì an toàn của hắn thôi, một lần duy nhất lại quét sạch tất cả đám gia hỏa có ý đồ xấu, tốt nhất là cũng quét ra được Lam Thiên luôn, cái tên kia chính là kẻ phiền toái nhất!”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, trong lòng cũng thầm thấy vui vẻ.
Tiếp theo đây Đại Minh phủ hoàn thiện hệ thống phòng ngự và giám sát thì có thể thanh lý được cả mớ người!
Chu Thiên Đạo vô cùng vui vẻ, tâm tình thật sự rất tốt.
Thanh lý bớt đi một đám người, chuyện sau đó bèn dễ làm.
Mà chuyện Tô Vũ đúc thân có lẽ cũng sẽ thành cơ hội.
Chương 1012: Bén Nhạy Đến Đáng Sợ!
Ngọc cảm ứng siêu cấp đã ra lò nhưng Tô Vũ vẫn không biết rõ tình hình.
Một mực tu luyện đến đêm ngày 21, hắn mới rút ra xong toàn bộ số tinh huyết kia, khi từ phòng tu luyện đi ra, Tô Vũ chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Thôn phệ tinh huyết, sử dụng đúc thân pháp, chính là một mực để cho mình ở vào kỳ bạo phát.
Dù cho hắn tinh lực tràn đầy thì liên tục bùng nổ mấy ngày, Tô Vũ cũng có chút uể oải suy sụp.
Mới ra khỏi phòng tu luyện, Ngô Lam liền hô: “Tô Vũ, Ngưu Phủ trưởng dặn ngươi xuất quan thì đi tìm ngài ấy!”
“Được!”
Ngưu Phủ trưởng tìm mình ư?
Làm gì nhỉ?
Mang theo nghi hoặc, Tô Vũ mặc dù cực kỳ buồn ngủ nhưng vẫn quyết định trước đi tìm Ngưu Bách Đạo.
Duyệt Tâm đảo.
Tô Vũ cưỡi lên rùa đen lớn, qua hồ rồi đi vào trong đảo.
Mới vừa lên đảo. . .
Hắn đã biết ngay vì sao Phủ trưởng lại tìm mình.
Ba con Đại Yêu!
Lúc này, đám Độc Nhãn cấp tốc xuất hiện, ba vị Đại Yêu đều đứng trước mắt hắn, nhìn chằm chằm hắn bằng ánh mắt u oán.
Chúng rất sợ hãi!
Địa phương quỷ quái này, Ngưu Bách Đạo cùng Chu Thiên Đạo mấy ngày vừa qua cứ giống như đang tra tấn người, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, thật là đáng sợ.
Địa ngục nhân gian!
“Ba vị tiền bối. . .”
Tô Vũ có chút xấu hổ, hắn đã quên bẵng đi ba vị này.
Thật có lỗi, thật là có lỗi!
“Mấy ngày nay ta vừa vặn gặp nghiên cứu quan trọng phải xử lý gấp, nên không lập tức tới đón các vị tiền bối, ta sẽ làm tiệc mời các vị tiền bối. . .”
“Không cần!”
Giọng Độc Nhãn thăm thẳm, lúc này con mắt thứ ba của nó đóng chặt, hai mắt còn lại đều là con ngươi màu đen, không có chút sắc thái con người nào, thoạt nhìn có điểm đáng sợ.
“Tô Vũ, ngày xưa sư tổ Hồng Đàm của ngươi và ngươi đã đáp ứng chúng ta, sự tình thành công rồi thì sẽ để cho chúng ta trở về Chư Thiên chiến trường. . . chuyện này vẫn tính chứ?”
Tô Vũ cười đáp: “Dĩ nhiên! Nếu bây giờ các vị tiền bối muốn đi, ta lập tức sẽ cho người đưa các ngươi rời đi, ta nói được thì làm được! Thế nhưng ta cũng nói thẳng, các ngươi đi rồi, ngày đó các ngươi lại lừa giết nhiều vị cường giả của đơn thần văn nhất hệ, việc này không phải mấu chốt, mấu chốt là các ngươi thấy được rất nhiều điều mà người khác không nhìn thấy.
Sau lưng đám người kia không chừng còn có một vị vô địch sai sử. . .
Có thể sẽ bắt các vị tiền bối!”
Lời này vừa nói ra, Cự Sơn rầu rĩ đáp: “Ý của ngươi là, chúng ta đi thì hẳn phải chết không còn nghi ngờ!”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ thẳng thắn, “Đại khái là như thế! Giết Nhân tộc thì còn có chút kiêng kị, giết yêu tộc trên chư thiên chiến trường sẽ không có bất cứ phiền phức gì, trừ phi các vị có thể cấp tốc chạy trốn tới một địa phương không ai tìm tới.”
Huyết Nguyệt lạnh lùng hỏi: “Ngươi muốn giữ chúng ta lại?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Không có chuyện đó, cũng không cần! Ba vị tiền bối mặc dù là Sơn Hải cảnh. . . nhưng nói thật ra, Sơn Hải cảnh tuy mạnh nhưng bây giờ trợ giúp với ta lại không lớn!”
“Ba vị tiền bối nếu muốn đi, ta sẽ để cho Chu phủ chủ hỗ trợ, đưa các ngươi rời đi, trở về Chư Thiên chiến trường!”
Tô Vũ vừa dứt lời, trong đình kế bên có người cất tiếng: “Tô Vũ nói không sai, nếu các ngươi muốn đi thì đơn giản thôi, vừa vặn tháng sau có một đội Thiên Đạo quân muốn ra tiền tuyến, vừa hay hộ tống cho các ngươi, Sơn Hải cảnh. . . tuy mạnh mẽ, thế nhưng, cũng chỉ như thế mà thôi!”
Đó là giọng của Chu Thiên Đạo!
Tô Vũ không nhiều lời, rất nhanh bèn nói: “Các vị tiền bối xin hãy tự mình cân nhắc, nếu lưu lại thì có thể dựa theo đãi ngộ của lão Quy tiền bối, ta sẽ không thêm bất cứ hạn chế gì, thế nhưng nếu muốn đi, ta cũng sẽ không ngăn cản!”
Ba đầu Đại Yêu không nói gì cả.
Tô Vũ cũng không nhiều lời thêm, hắn để mặc bọn chúng ở đó, tự mình đi vào đình lâu.
Chu Thiên Đạo cùng Ngưu Bách Đạo đang uống trà, bên người lại có thêm một nữ nhân trẻ tuổi đang châm nước trà cho bọn họ.
Chu Thiên Đạo bày ra gương mặt nghiền ngẫm!
Chờ Tô Vũ ân cần thăm hỏi, sau đó ngồi xuống, Chu Thiên Đạo mới cười hỏi: “Tô Vũ, nhìn dáng vẻ mệt bở hơi tai của ngươi kìa, có phải mấy ngày nay đang làm chuyện xấu gì không?”
“. . .”
Tô Vũ không đáp ngay, ta làm gì cơ chứ?
“Phủ chủ, mấy ngày nay ta chỉ bế quan tu luyện.”
“Bế quan mà bế thành dạng này sao?”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Ngươi ấy, không biết một cái đạo lý, làm công việc gì thì cũng cần nam nữ phối hợp mới có khả năng càng làm càng tăng tiến được!”
Ông trêu ghẹo một câu, sau đó chỉ chỉ vào thiếu nữ trẻ tuổi bên người: “Đây là Tiểu Hứa, lớn lên có đẹp không? Nếu đẹp thì ngươi mang về nuôi, tiểu nha đầu kia nhà ngươi sẽ không ăn dấm chứ?”
“. . .”
Tô Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu uống trà.
Nhàm chán!
Chu phủ chủ có đôi khi thật là nhàm chán.
Về phần nữ nhân kia, lớn lên cũng rất đẹp, đáng tiếc. . .
Tô Vũ hoàn toàn không hứng thú, không chỉ không hứng thú, mà mơ hồ còn có chút rúng động, bởi vì thần văn chữ “Kiếp” vừa hơi hơi lóe lên một cái.
Tình huống gì thế này?
Mấy ngày nay, chữ “Kiếp” có phải hỏng rồi không, thường xuyên có dị động.
Hắn đang nghĩ ngợi, nữ nhân trẻ tuổi kia đã đi tới bên cạnh hắn, dịu dàng nói: “Tô lão sư hà tất tránh xa người ta ngàn dặm. . .”
Tay của nữ nhân nhẹ nhàng khoác lên trên vai Tô Vũ.
Tô Vũ bỗng nhiên biến sắc, sau một khắc, kẹt một tiếng vang giòn!
Cục lông nhỏ thoáng hiện!
Khí huyết Tô Vũ bùng nổ, ầm ầm một tiếng, nguyên khiếu hòa làm một thể, nghiêng người đấm ra một quyền!
Ầm ầm!
Nữ nhân kia kêu thảm một tiếng, một viên thần văn bỗng nhiên hiện ra, thiếu đi một lỗ hổng.
Bị Tô Vũ tung một quyền oanh trúng, vốn dĩ hoàn toàn có thể tránh, nhưng trong nháy mắt khi thần văn bị cắn nứt, một thanh chùy đồng thời nện ra khiến nữ nhân nọ khựng lại như bị chấn động.
Theo sát phía sau, Tô Vũ đấm ra một quyền, thần văn chữ “Chậm” bùng nổ, trong nháy mắt đã đánh trúng đối phương!
Bịch một tiếng, nữ nhân rút lui mấy mét, mặt mũi tràn đầy vẻ run sợ!
Tô Vũ không ra tay nữa, hắn vội vàng bắt lấy Cục lông nhỏ nhét vào trong ngực, cẩn thận quan sát người trước mặt, nhìn lại Chu Thiên Đạo một thoáng rồi cau mày hỏi: “Vị tiền bối này là Sơn Hải? Phủ chủ, Phủ trưởng, các ngài đang làm cái gì vậy?”
Chu Thiên Đạo phì cười, vẫy vẫy tay, “Ngồi xuống rồi trò chuyện!”
Dứt lời, ông nhìn về phía nữ nhân kia, nhíu mày mắng: “Phế vật! Danh tiếng cũng không nhỏ, Tô Vũ mới chỉ là dưỡng tính thôi mà ngươi muốn trộm đồ từ Tô Vũ đều phải phiền toái như vậy, ngươi xác định ngươi là Thiên Thủ đạo tặc thật à?”
Thật sự là quá phế vật!
Nữ nhân kia trưng ra vẻ mặt dị dạng, đây mà là dưỡng tính?
Con mẹ nó, ngươi đùa ta à?
Quá nhạy cảm!
Bén nhạy đến đáng sợ!
Dù cho chính mình che giấu thần văn, thế mà trong nháy mắt vừa tiếp cận Tô Vũ vẫn bị cái gì đó cắn một cái, đáng chết, đó là cái gì?
Phải biết đây là thần văn của Sơn Hải a!
Mới rồi gã bị cắn thiếu một miếng nhỏ, mặc dù không phải quá nghiêm trọng.
Nhưng điều càng làm cho gã kinh ngạc chính là thần kỹ tuyệt diệu của Tô Vũ, lập tức chùy nện xuống khiến cho ý chí lực của gã hơi hơi dao động, quay người liền bị Tô Vũ oanh trúng.
Lúc này, bờ vai của gã đã bắt đầu cấp tốc tím thẫm biến thành màu đen, thậm chí bắt đầu bị ăn mòn.
Gã đã là Sơn Hải cảnh!
Đương nhiên, gã không dám hoàn thủ là một điểm.
Nhưng mà dù cho gã không hoàn thủ, gặp Lăng Vân thì cũng sẽ không có lực phản kích lớn như thế mới đúng.
Chương 1013: Một Mẻ Hốt Gọn?
Tô Vũ liếc qua nữ nhân kia, khẽ nhíu mày.
Vừa rồi thần văn chữ “Kiếp” lại lần nữa nhảy lên, hắn còn chưa kịp phản ứng thì Cục lông nhỏ đã phản ứng trước, có thần văn bám vào mình, theo Cục lông nhỏ thì đó chính là tới đoạt miếng ăn của nó!
Cục lông nhỏ không hề có chút khách khí, dồn hết sức lực cắn cho thần văn cỉa đối phương một ngụm.
Đối phương là Sơn Hải, Cục lông nhỏ mới vừa vào Lăng Vân, không thể vô thanh vô tức cắn nát thần văn, thế nhưng cắn cho thần văn vỡ một mảnh thì hoàn toàn làm được, nhờ đó mới khiến Tô Vũ cấp tốc phản ứng kịp.
Ngưu Bách Đạo ho nhẹ một tiếng, cười bảo: “Đừng để ý, thăm dò bản lĩnh của gã chút thôi, cũng nhìn thử xem tiểu tử ngươi thế nào, cái tên này thề son hẹn sắt, núi dời biển lấp rằng dù cho bị gã trộm trái tim thì không ai có thể phát hiện. . .
Lần này thì bị vả sưng mặt rồi!”
“Trộm trái tim?”
Ánh mắt Tô Vũ lạnh lẽo, bên kia, Hứa Bân bất đắc dĩ, vội vàng biện giải: “Không có, ta chỉ là muốn phơi bày chút thực lực, đánh cắp nhẫn trữ vật của ngươi, kết quả còn chưa đụng tới liền bị. . . liền bị cắn thần văn.”
Phiền muộn!
Thất thủ!
Gã thế mà thất thủ trong tay của một tên dưỡng tính!
Tô Vũ quay đầu nhìn Hứa Bân, khẽ nhíu mày, đây là ai?
Người của Chu Thiên Đạo?
Không quá giống.
Chu Thiên Đạo giải thích: “Là một tên trộm ta mới bắt được, gã là đạo tặc khá nổi danh ở Nhân cảnh, đồ vật gì cũng dám trộm, đúng, gã là nam, được rồi, không biết là nam hay nữ, biến hóa rồi thì ngươi cũng không nhận ra.”
Tô Vũ nhíu mày hỏi: “Cải tạo hệ sao?”
“Không phải.” Bên kia, Hứa Bân rầu rĩ đáp: “Chẳng qua là ta có thần văn đặc thù, phác họa thần văn cũng nhiều nên mới có năng lực này, ta không phải là cải tạo hệ, cải tạo hệ là hoàn toàn cải tạo bản thân, ta chẳng qua là dịch dung cùng đổi mặt một cách cao minh thôi.
Cải tạo bản thân sao, quá ngu ngốc.”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Ngu ngốc? Lời này mà truyền đi, cẩn thận ngươi sống không được mấy ngày!”
“Không dám.” Hứa Bân không dám nhiều lời, Chu Thiên Đạo thấy vậy liền phất tay, “Tới bên kia đợi đi, cho vài đầu Đại Yêu ăn chút gì đó, đi đi thôi!”
“Tuân mệnh!”
Hứa Bân cũng không muốn ở lại cùng một chỗ với ông, gã cấp tốc rời đi, giọng Chu Thiên Đạo thăm thẳm vang lên: “Đừng hòng chạy, chạy rồi mà để ta bắt trở lại rồi thì không phải là đãi ngộ như bây giờ nữa!”
“Không dám!” Hứa Bân thầm mắng trong bụng!
Gã cấp tốc tan biến trước mặt mọi người.
Mà Chu Thiên Đạo chờ gã đi rồi mới quay sang cười nói với Tô Vũ: “Đây là học phủ bắt được đấy, lợi hại không? Cái tên này có năng lực ẩn giấu không yếu, kém chút liền bỏ qua gã, vốn là muốn bắt Lam Thiên, kết quả không tìm được tên kia, có thể là y chưa tới Đại Minh phủ.”
Chuyện về Lam Thiên, những vị cao tầng ít nhiều đều đã biết một chút.
Dù sao dính đến Thủy Ma giáo chủ, Đại Hạ phủ vẫn truyền tin tức đi.
Tô Vũ khẽ gật đầu, không nói nhiều lời.
Chu Thiên Đạo cười khẽ: “Để cho gã thăm dò ngươi là muốn thử bản lĩnh của gã! Hiện tại đã thấy rõ, bất quá tiểu tử ngươi. . . thực lực không tệ a!”
Dứt lời, Chu Thiên Đạo quan sát hắn một lượt rồi lại tiếp tục: “Nói ngắn gọn thì gần đây Đại Minh phủ có chút thành quả nhỏ, ta cùng lão Ngưu không có thời gian ngày ngày chơi trốn tìm.
Người ngó chừng tới tiểu tử ngươi cũng nhiều, ta nghĩ, chi bằng tìm một cơ hội, dứt khoát một mẻ hốt gọn cho rồi!”
“Một mẻ hốt gọn?”
Tô Vũ không ôm hy vọng quá lớn, “Có chuyện ở Tinh Lạc sơn lần trước, trừ phi bọn hắn xác định có thể thành công, bằng không thì sẽ không dám mạo hiểm!”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Không phải muốn để bọn hắn mạo hiểm, người ấy mà, đều thích xem náo nhiệt! Thám thính tin tức hiện trường, tham gia náo nhiệt, dò tin tình báo. . .”
Tô Vũ nhìn ông, hắn chưa hiểu ý của ông cho lắm.
Chu Thiên Đạo giải thích: “Là như vậy, không phải ngươi sắp sửa đúc thân sao? Ta muốn công khai việc này ra ngoài.
Đại Minh phủ thích nhất là xem náo nhiệt, để bọn hắn nhìn thử coi thiên tài đúc thân Đằng Không ra sao! Chính là kiểu làm công khai rầm rộ!”
Ngưu Bách Đạo xen vào: “Đại Minh phủ có một số gia hỏa khi phá cảnh ưa thích náo động, nhưng bình thường đều không ra sao cả, ngươi là thiên tài, tuyệt thế thiên tài, ngươi phá cảnh thì mọi người nhất định sẽ cảm thấy rất hứng thú!”
Ngưu Bách Đạo xoa tay, hào hứng như đang xem trò vui: “Ngươi thuận theo đó liền có thể mượn cớ mở rộng công pháp của mình, tỉ như tuyên dương đúc thân pháp gì đó, tuyên cáo rằng chuẩn bị mở rộng, để mọi người nhìn một thử chút hiệu quả trước. . .
Làm thế, tất nhiên sẽ dẫn đến vô số người vây xem!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Khi đó, có người muốn đối phó ngươi, hoặc tuy không muốn đối phó ngươi mà chỉ đơn thuần muốn đến xem náo nhiệt, thám thính một thoáng tình báo, nói chung họ sẽ dám mạo hiểm xuất hiện, dù sao thì không ít kẻ đều ôm tâm lý đông người sẽ khó bị lộ.”
Tô Vũ lại cự tuyệt!
“Phủ chủ, vậy e rằng sẽ quá nguy hiểm, Vạn Tộc giáo ẩn giấu rất sâu, dù cho lẫn trong đám người thì ngài cũng không có khả năng dò xét rõ ràng từng kẻ một, vô cớ dò xét tất cả mọi người là điều tối kỵ. . .”
Chu Thiên Đạo cười tủm tỉm nói: “Chúng ta tự nhiên có biện pháp để phân rõ! Dĩ nhiên, những kẻ ẩn giấu thực lực, lén lút tiến vào đều có thể phân biệt ra, thế nhưng nếu có người có thân phận ở bề ngoài thì sẽ không dễ phán đoán.”
Có vài người, chưa hẳn là đã không có thân phận, mà thậm chí sẽ dùng thân phận rất uy tín để che mắt bên ngoài.
Tô Vũ nghe vậy lại thấy hơi hứng thú, “Có khả năng phân rõ thực lực của mọi người sao?”
Làm sao mà có thể được?
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Vừa rồi cái tên bị bắt kia chính là thông qua loại thủ đoạn này để tìm ra! Sơn Hải cảnh ẩn giấu thực lực thì rất khó phát hiện, hắn tuy làm như thế nhưng vẫn bị tra ra được!”
Dứt lời, ông lại nói: “Dĩ nhiên, nếu ngươi cảm thấy nguy hiểm thì cũng không cần để ý, không sớm thì muộn chúng ta cũng sẽ tìm ra từng tên một!”
Cùng lắm thì tốn thêm chút thời gian đi dò xét mà thôi, dĩ nhiên, hiện tại muốn bao trùm khắp Thiên Đô phủ sẽ còn có chút khó khăn.
Mọi thứ vẫn đang trong quá trình điều chỉnh thử!
Thế nhưng, bao trùm một mảnh nhỏ khu vực thì không có bất kỳ độ khó gì.
Tô Vũ chần chờ một chút, “Phủ chủ, thủ đoạn phân rõ này có đáng tin không? Nhà khác đều ẩn giấu đến tận kề bên người mà còn không thể phát hiện. . .”
“Rất đáng tin!”
Chu Thiên Đạo vui tươi hớn hở: “Tuyệt đối đáng tin cậy! Nhật Nguyệt cũng đừng hòng giấu giếm! Thậm chí là một bộ phận gia hỏa vượt qua cảnh giới của ta thì cũng đừng hòng giấu giếm! Tỉ như có mấy người, dưỡng tính cảnh nhưng có chiến lực Lăng Vân, chúng ta cũng có thể đoán được.”
Tô Vũ nhìn ông, vì sao cảm thấy ngài đang nói ta nhỉ?
Ngài từng dò xét ta à?
Tô Vũ đột ngột hỏi: “Ngài bắt được gã Hứa Bân kia lúc nào?”
“Hôm qua!”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, chốc lát bèn thốt lên: “Hiểu rồi! Chiều hôm qua đại khái chừng 2 giờ hơn thì bắt được người này? Đúng không? Lúc ấy, Phủ chủ hẳn là cũng đang dò xét ta!”
Ta đã bảo chữ “Kiếp” có chút vấn đề mà.
Hôm qua bỗng nhiên nó hơi nhúc nhích một chút!
Mà Chu Thiên Đạo nghe vậy thì ánh mắt thoáng nheo lại, nhìn về phía Ngưu Bách Đạo, ông khẽ nhíu mày, ngọc cảm ứng không dùng được ư?
Tô Vũ thế mà lại nhận ra!
Ngưu Bách Đạo cũng rất bất ngờ, “Ngươi đã nhận ra sao?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Đúng, bất quá quả thực là hết sức kín đáo, kém chút liền không để mắt đến!”
Hắn nói rất trấn định, trên thực tế thì vẫn cực kỳ ngoài ý muốn.
Hôm qua cái gì hắn cũng không hề phát hiện!
Ngọc cảm ứng của Triệu Lập cũng chẳng biến hóa!
Cái kia đại biểu, khi đó không ai dò xét mình, dĩ nhiên, nếu là vô địch dò xét thì ngọc cảm ứng của hắn sẽ cảm ứng không ra.
Có thể thấy rõ ràng đó không phải vô địch.
Đã như vậy, Chu Thiên Đạo dùng thủ đoạn gì để dò xét mình?
Còn nữa, ngoài sở nghiên cứu có tam trọng đại trận, thế mà đều không ngăn nổi, điều này. . . hơi bị đáng sợ a!
Chương 1014: Dương Mưu Của Chu Thiên Đạo
Chu Thiên Đạo cũng không nhiều lời, có điều ông thật sự kinh ngạc trước sự nhạy bén của Tô Vũ, hẳn là hắn có thủ đoạn đặc thù gì cảm ứng được, bằng không thì không đến mức sẽ bị hắn phát giác.
Không hỏi nhiều, Chu Thiên Đạo vội trấn an: “An toàn thì có thể yên tâm, Tô Vũ, cùng ngày đó ta và lão Ngưu đều sẽ tọa trấn ngay bên cạnh ngươi, đây cũng là lẽ thường.
Đại Minh phủ không thể làm lộ liễu, xem xét liền biết là để cho người ta mắc câu, chúng ta cần kiệt lực bảo hộ ngươi an toàn, thế thì mới không ai hoài nghi, có thể dụ một ít người đến phụ cận.”
Đại Minh phủ trước mắt có hai vị mạnh nhất thiếp thân bảo hộ Tô Vũ, mặc kệ trong mắt người nào thì đây đều không giống như bẫy rập.
Nào có dạng bẫy rập mà trực tiếp để người có chiến đấu cao nhất ra mặt luôn rồi!
Chu Thiên Đạo lại nói: “Ở hiện trường chúng ta sẽ không trực tiếp ra tay, tiếp cận đối phương là ưu tiên hàng đầu! Thế nhưng, chúng ta hi vọng ngươi có thể dẫn tới cường giả, dưới tình huống bình thường, đi thám thính tin tức đều là kẻ yếu, cường giả có thể sẽ yên ổn đợi trong hang ổ, chờ đợi kẻ yếu về hồi báo. . .
Thế nhưng, sự tình trọng đại, cường giả sẽ đích thân ra mặt, dù cho phải mạo hiểm thì cũng sẽ ra mặt.”
Ông nhìn về phía Tô Vũ, “Ngươi cảm thấy thế nào? Nguyện ý làm mồi một lần không? Dĩ nhiên, vẫn phải có đầy đủ tự tin dẫn dụ tới một chút cường giả, con tôm nhỏ sẽ chẳng có ý nghĩa gì!”
“Tối thiểu cũng dẫn dụ đến Lăng Vân thậm chí là Sơn Hải, cường giả như vậy nếu hồi báo tin tức, nhất định sẽ tìm kẻ mạnh hơn mình, có thể sẽ tiếp xúc đến Nhật Nguyệt cảnh!”
Về phần yếu hơn thì không có tác dụng gì, đi theo đối phương thì đối phương cũng khó tiếp xúc đến Nhật Nguyệt cảnh.
Thấy Tô Vũ không lên tiếng, Chu Thiên Đạo vội ho một tiếng: “Thế này đi, tiêu diệt cường giả. . . nhất là Nhật Nguyệt cảnh, nếu có thu hoạch thì chia ba bảy, ngươi ba chúng ta bảy, thân thể, thần văn, văn binh của Nhật Nguyệt cảnh. . . đều là chí bảo! Nếu có thể tước đoạt một chút thần văn chế tạo thành bí cảnh, đó mới là kiếm lời lớn!”
“Còn nữa, công huân đánh chết thủ cấp sẽ thuộc về ngươi, thế nào?”
Tô Vũ nhíu mày, rất nhanh bèn nói: “Đột phá. . .
Có thể sẽ quá phiền toái hay không, chi bằng tổ chức buổi đấu giá. . .
Bán công pháp. . .”
Chu Thiên Đạo lắc đầu phản bác: “Thứ đó vô dụng! Công pháp bán ra không sớm thì muộn cũng sẽ truyền bá ra ngoài! Vạn Tộc giáo không thèm để ý chút công pháp sắp truyền bá ấy! Bọn hắn càng cảm thấy hứng thú hơn với chính ngươi, nếu không phải ngươi sắp đẩy ra công pháp thì bọn hắn cần gì đối phó với ngươi, thậm chí là mơ ước ngươi vì ngươi có khả năng có được di tích của vô địch. . .”
Tô Vũ im lặng, ngài nói cứ như ta là mỹ nữ ấy.
Mấu chốt là, hắn đột phá thì cần đại lượng Thiên Nguyên khí để đúc cơ, bằng không thì khó thành, nhưng mà hiện tại hắn lại không tiện bại lộ.
Chu Thiên Đạo giống như nhìn ra cái gì, ông dò hỏi: “Lúc ngươi đột phá có gì đặc thù sao?”
“Có thể là thế!”
“Vậy thì càng tốt hơn!”
Chu Thiên Đạo hào hứng nói: “Càng đặc biệt càng tốt! Thế mới có thể dẫn tới sự hứng thú của người khác! Tốt nhất là đặc biệt giống như lần trước, dẫn xuất thiên địa dị tượng, ta đệt, một khi như thế, ta cam đoan nếu phụ cận có Vạn Tộc giáo Nhật Nguyệt, tuyệt đối chúng sẽ nhẫn nhịn không được.
Kẻ tấn cấp Đằng Không có cảnh tượng kì dị hiện lên trong trời đất, loại người như ngươi liền trở thành mục tiêu phải giết!”
Tô Vũ im lặng, “Phủ chủ, về sau ta đây không phải sẽ xong đời, bị để mắt tới rồi à?”
“Chẳng lẽ ngươi bây giờ còn không phải là thế?”
“Nhưng. . .
Nếu ta khiến cho vô địch chú ý thì làm sao xử lý?”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Không đến mức ấy, chúng ta chế tạo dị tượng giả, sau đó giết những người kia, giải thích một chút rằng lừa các ngươi thôi, chỉ là cố ý dẫn dụ các ngươi mắc câu, chút chuyện cỏn con đó, vô địch nào lại để ý cái này.”
“Huống chi. . .
Vạn Tộc giáo không có vô địch, vạn tộc thì có, vạn tộc vô địch gặp ngươi khẳng định sẽ giết ngươi ngay, ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều.”
Dị tượng giả?
Tô Vũ sửng sốt một chút, rất nhanh bèn hiểu rõ, “Ý của Phủ chủ là chế tạo dị tượng giả, cái này có thể làm được sao?”
“Có thể được chứ, che giấu Nhật Nguyệt sẽ không thành vấn đề. . .”
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Vậy người tấn cấp Đằng Không thật sự có dị tượng hả?”
“Không có!”
Chu Thiên Đạo lắc đầu, “Tấn cấp Đằng Không ở đâu ra dị tượng, dĩ nhiên, nếu là thực lực mạnh mẽ, thật sự được trời sinh ưu ái, đến khi tấn cấp Sơn Hải, hợp nhất khiếu sẽ có khả năng xuất hiện dị tượng! Năm đó Hạ Long Võ từng xuất hiện qua, khi y tấn cấp Sơn Hải thì thiên hàng kim vũ, tắm gội thương sinh, bao trùm trăm mét.
Lần này chúng ta chế tạo dị tượng giả, bao trùm một khu vực chừng 3 – 5m, vừa vặn cũng có kinh nghiệm, đến lúc đó trận tiếp theo sẽ là mưa nguyên khí kéo tới. . .”
Kinh nghiệm này hiển nhiên là do Cục lông nhỏ mang tới.
Chu Thiên Đạo càng nghĩ lại càng đắc ý: “Ha ha, một vị Đằng Không lại xuất hiện dị tượng sao có thể không thu hút người khác? Dù cho không có cách nào giết ngươi thì cũng phải đứng gần quan sát một chút mới được. . .
Đại Minh chúng ta coi trọng ngươi vô cùng, dành ra năm sáu vị Nhật Nguyệt thủ hộ. . .
Những người này xem xét địa phương khác không có nhiều Nhật Nguyệt, gan lớn dâng lên, đứng cách vạn mét để quan sát là điều rất bình thường, lá gan lớn một chút thì giả làm dân chúng, quan sát ngay dưới mí mắt chúng ta để theo dõi ngươi cũng là chuyện có thể hiểu được!”
Ông cười ha hả: “Yên tâm, vấn đề an toàn tuyệt đối không có gì bất trắc! Sau đó ta lại nói rõ lí do, đó là giả, là do ta chế tạo, sẽ không khiến cho ngươi gặp phiền toái lớn!”
Tô Vũ hiểu rõ, suy nghĩ một chút bèn nói: “Mở rộng công pháp kỳ thật không có gì tất yếu, ta có thể biểu diễn cho mọi người xem mở ra 360 khiếu huyệt một lượt, tấn cấp Đằng Không mạnh mẽ, thuận tiện mở rộng
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
, cái này cũng được đi. . .”
Nghĩ đến đây, Tô Vũ lại nói: “Thế nhưng ta có một yêu cầu, ta phải một mình bế quan đột phá, không thể công khai. . .”
Chu Thiên Đạo hơi bất ngờ, “Ý của ngươi là. . .”
“Ta đột phá thì cần một chút bảo vật phụ trợ, không tiện công khai ra ngoài.”
“Cái này ư?”
Chu Thiên Đạo ngẫm nghĩ một lúc liền gật đầu, “Đơn giản thôi! Làm ra một nơi mọi người có thể thấy ngươi, nhưng không thể thấy rõ toàn bộ và cũng không có cách nào dò xét hoàn toàn, bao bọc ngươi lại liền xong việc.
Cũng không cần căn phòng, chỉ cần dùng lôi đài cao cấp kia, mở ra trận pháp, hư hư thật thật, người ngoài thấy không rõ lắm, chỉ có thể thấy ngươi đại khái đang làm gì, lôi đài chiến kia ngươi từng thấy qua chưa?”
Tô Vũ gật đầu, hắn từng thấy qua rồi, ngày khai giảng đầu tiên đã thấy.
Hắn chợt nghĩ, có lẽ thật sự là có khả năng.
“Vậy thì tốt nhất làm một phòng theo dõi trận pháp. . .”
Tô Vũ nói xong, nhìn hai người liếc mắt, suy nghĩ một chút mới hỏi: “Phủ chủ, đây coi như là dương mưu sao? Chính là vì hấp dẫn sự chú ý của chúng, thế nhưng dẫu biết rõ Đại Minh phủ có thể là ý tứ này, bọn chúng vẫn phải đi tìm cái chết?”
Chu Thiên Đạo cười đáp: “Cũng có chút ý tứ ấy, dĩ nhiên, bọn chúng hẳn là hết sức tự tin! Cường giả có người nào mà lại không tự tin? Chúng sẽ nghĩ, nếu ta còn không ra tay, để ta xem, Chu Thiên Đạo ngươi cũng không phải vô địch, còn có thể phát hiện được cái gì? Mà dù có là vô địch thì còn có thể dò xét tất cả mọi người hay sao, đó là điều kiêng kị, tu giả coi trọng nhất chính là sự riêng tư, ngươi tu luyện ngày đầu tiên, đại khái liền có người nói cho ngươi biết rằng không được tùy ý dò xét người khác, bằng không thì đó chính là kẻ địch.”
Tô Vũ gật đầu, tu giả dò xét người khác có hai loại tình huống, thứ nhất, sư đồ sát hạch, thứ hai, kẻ địch.
Trẻ con miệng còn hôi sữa lần đầu tiên có thể sẽ làm chuyện này, lần thứ hai tuyệt đối sẽ không dám tái phạm.
Lúc trước khi Tô Vũ ở nguyên khí bí cảnh đã từng làm qua một lần, ngay lập tức đã bị hai vị Hoàng lão Nhiếp lão dạy dỗ.
Sau đó, Hoàng lão muốn dò la Tô Vũ thì cũng phải tìm đủ loại lý do và lấy cớ, nói là giúp hắn phong tỏa khí tức, việc này bây giờ nghĩ lại thì cũng thật buồn cười.
Chương 1015: Chế Tạo Dị Tượng
Chu Thiên Đạo lại nói: “Bọn hắn chính là cược chúng ta không dám dò xét từng người, nhất là tại một nơi như Đại Minh phủ này, quan niệm tự do của dân chúng nặng hơn, ngươi dò xét từng người sẽ dễ dàng xảy ra vấn đề.
Đại Tần phủ còn tốt hơn một chút. . .
Huống chi Đại Minh phủ ta luôn luôn không xen vào mấy chuyện đó, Vạn Tộc giáo cũng thật to gan, chuyện chui vào học phủ trộm lấy thành quả nghiên cứu mà cũng dám làm!”
“Đến lúc đó nếu thật sự có dị tượng, bọn gia hỏa này tuyệt đối sẽ nhịn không được, dù cho ngay từ đầu có thể nhịn được thì sau đó cũng phải mò tới. . .”
Nói đến đây, Chu Thiên Đạo cười hỏi: “Tô Vũ, ngươi thấy thế nào? Nếu thành công, ta cảm thấy có khả năng câu được Nhật Nguyệt cảnh! Giết gà dọa khỉ, về sau ngươi làm gì, bọn chúng đều sẽ cảm thấy, ngươi đang câu cá, dù cho có cơ hội xuống tay với ngươi thì lá gan cũng bé đi rồi, một mình ngươi ra ngoài, bọn chúng đều sẽ tưởng rằng có bẫy rập!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, không khỏi bật cười, đúng như Chu Thiên Đạo nói, nếu lần này thành công thì đúng thật là có khả năng ấy.
Nếu lần này thật có thể xử lý Nhật Nguyệt cảnh, vậy thì sau này một mình hắn không mang theo bất luận người nào ra ngoài, phụ cận dẫu có Nhật nguyệt Vạn Tộc giáo thì đại khái đều phải lo lắng, không phải ta lại đang dụ dỗ chúng mắc câu đó chứ?
An toàn của hắn đích thật là được bảo đảm thêm nhiều lắm.
Một lần thì thôi đi, lần thứ hai lại giết chết Nhật Nguyệt. . .
Tô Vũ cảm thấy, đại khái không có người nào dám trêu chọc hắn nữa.
Con người ta tham tài, nhưng không phải không sợ chết.
Người vì tiền mà chết, lợi ích cực kỳ không tồi, then chốt người đã chết, lợi ích dẫu lớn hơn nữa thì cũng không tới phiên bọn hắn hưởng thụ.
Chu Thiên Đạo lại nói: “Ngay phụ cận Thiên Đô phủ chúng ta, ta suy đoán lúc này chắc chắn có một số giáo chủ Vạn Tộc giáo đang ẩn núp, bọn gia hỏa kia tặc tâm bất tử, không giết cho chúng sợ thì khi cường giả càng tụ càng nhiều, thậm chí chúng có thể sẽ gan lớn chủ động tập kích Thiên Đô phủ!”
“Hiện tại còn tốt, người tới đại khái không nhiều, hoặc là có vài gia hỏa đang chờ đợi trợ giúp. . .
Chờ đợi cường giả các tộc tự mình đến đây!”
“Sau này ngươi lại cho ra thêm mấy thành quả, những người kia liền đợi không được nữa!”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật gật đầu, chính xác là có khả năng xuất hiện loại tình huống này.
“Phủ chủ, xác định có thể tìm ra bọn hắn? Đồng thời sẽ không mất dấu chứ?”
“Xác định!”
Chu Thiên Đạo trấn an: “Chút nắm chắc này không có mà còn dám câu cá? Có mà bị cá ăn hết luôn thì có! Làm xong một chuyến này, Đại Minh phủ tối thiểu có thể duy trì thái bình trong thời gian dài, ngươi cũng có thể nhẹ nhõm một ít, không cần lo lắng có người một mực ẩn núp muốn giết chết ngươi, dĩ nhiên, nếu là vô địch ẩn núp tiến đến muốn giết ngươi. . .
Vậy ngươi tự nhận xui xẻo đi!”
Cái này thì không có cách nào a!
Tô Vũ gật đầu, “Hiểu rõ! Chia ba bảy. . .
Không cần chia ba bảy đâu Phủ chủ, nếu có thể chém giết đám gia hỏa này, nếu như có thể lấy tới thần văn thì ta cần một chút thần văn, ngài thấy thế nào?”
“Không có vấn đề gì!”
“Mặt khác, tốt nhất có thể bắt sống mấy tên!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Tốt nhất là loại người hết sức bí ẩn, dưới tình huống người ngoài không hay biết mà bắt lấy!”
Chu Thiên Đạo ngạc nhiên nói: “Bắt sống? Người ngoài không biết? Ngươi còn chuẩn bị chui vào nội bộ Vạn Tộc giáo sao? Việc này không cần thiết, các đại phủ nhiều ít gì đều có mấy thám tử gài ở trong.”
Tô Vũ cười đáp: “Đến lúc đó rồi nói sau, ta muốn xem thử có thể lập ra giáo phái gì đó hay không, ta nghe nói lừa đảo trong Vạn Tộc giáo cũng chiếm cứ một bộ phận chủ lưu.”
“. . .”
Không nói gì được nữa.
Chu Thiên Đạo hơi đau đầu, “Ngươi cũng thật nhiều ý tưởng, bình thường toàn là lừa gạt tiểu tộc, không có ý nghĩa quá lớn, lừa gạt không được bao nhiêu thứ, tiểu tộc thì có thể có vật gì tốt? Có một tôn Nhật Nguyệt tọa trấn đã tính là không yếu, có thể cho ngươi cái gì? Đừng phí hoài vào chuyện kia!”
Ông cũng không quá để ý, chướng mắt tiểu tộc là điều rất bình thường, nhân tộc tiêu diệt tiểu tộc cũng không phải chỉ mới một nhà hai nhà.
Tô Vũ lại nói sang chuyện khác: “Phủ chủ, chế tạo dị tượng chỉ là mưa nguyên khí thì có phải quá keo kiệt rồi không? Người ta có lẽ sẽ cảm thấy là giả, không bằng làm giống như Cục lông nhỏ lần trước ấy, thiên hàng Thiên Nguyên khí. . .”
“Cút!”
Chu Thiên Đạo trực tiếp mắng: “Tiểu tử nhà ngươi có phải cảm thấy Thiên Nguyên khí tùy tiện đâu đâu cũng có? Lần trước cho ngươi một viên Thiên Nguyên quả, ta còn đau lòng nửa ngày đây! Ở đâu ra Thiên Nguyên khí mà làm con mồi. . .”
Mưa nguyên khí mà còn chê?
Tiểu tử ngươi nghĩ cái gì thế hử?
Ngươi thật sự cho rằng người người đều là ngươi, không thiếu tiền, hiện tại còn kém chưa dùng nguyên khí dịch để làm nước uống à?
Tô Vũ vẫn cảm thấy tràng diện không đủ lớn, mưa nguyên khí đương nhiên không tệ, nhưng đối với cường giả mà nói thì nó cũng chỉ có thế!
Nếu có thể dùng Thiên Nguyên khí ngụy trang thành dị tượng. . .
Tô Vũ khẳng định, dù cho là Nhật Nguyệt thì cũng đều phải tin tưởng đây là dị tượng thật!
Nhà ai sẽ dùng Thiên Nguyên khí làm dị tượng giả, không phải quá lãng phí sao?
Cũng không phải nơi sản sinh ra Thiên Nguyên khí, phải tiêu bao nhiêu Thiên Nguyên quả mới có thể làm được dị tượng như vậy?
Nơi sản sinh ra Thiên Nguyên khí cùng Thiên Nguyên quả vẫn khác biệt, một cái cuồng bạo, một cái ôn hòa, dị tượng thì đều hết sức đặc sắc.
Nhưng mà cái này Tô Vũ lại có!
Hắn cảm thấy, nếu mà mình đem ra làm ngụy tạo thì sẽ chẳng khác gì hàng thật!
Tuyệt đối có khả năng gạt người!
Lừa gạt Nhật Nguyệt cũng sẽ không có vấn đề gì!
Dị tượng. . .
Cuối cùng không phải cũng do chính mình hấp thu sao, sẽ không lãng phí bao nhiêu.
Tô Vũ tính toán một thoáng, cái này. . . nói thế nào cho phải đây.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ bỗng nhiên lên tiếng: “Phủ chủ, ngài còn nhớ rõ ngày đó ta ở Tinh Lạc sơn thu được một cái cái hộp nhỏ không?”
“Hộp Long Giác ấy hả?”
Dĩ nhiên là ông vẫn nhớ, tiểu tử này thế mà còn không mở ra cho ông xem.
Tô Vũ gật đầu, “Là cái kia, ta đã mở ra, bên trong thật sự là bảo bối!”
“Bảo bối gì?” Chu Thiên Đạo hứng thú, “Nói một chút nghe xem, bảo bối gì mà phải dùng sừng rồng để chế tạo ra hộp chứa đựng?”
“Một viên cầu.”
“Cầu?”
Chu Thiên Đạo tò mò, viên cầu gì?
Ngưu Bách Đạo cũng hiếu kỳ, “Thiên Nghệ thần giáo cũng xem như đại giáo, giáo chủ là Nhật Nguyệt thất trọng, trân tàng bảo vật chỉ sợ không tầm thường, có thể là Thiên Nghệ thần tộc cho hắn, là bảo vật gì thế, có thể để cho chúng ta kiến thức một chút không?”
Tô Vũ cười đáp: “Kỳ thật cũng không có cái gì quá trọng yếu, nó chỉ là một viên đại cầu bị nén xuống, thiếu chút đã bị ta làm hỏng, còn may sau đó ta dùng thần văn bọc lại. . .
Ta cảm thấy đó là đồ tốt, lần này đúc thân, ta cũng có ý muốn dựa vào thứ này. . .”
“Có tác dụng với ngươi sao?”
Hai người bây giờ đều thấy hiếu kỳ, trân tàng bảo bối của một vị Nhật Nguyệt thất trọng mà lại có ích cho Tô Vũ, vậy đó sẽ là cái gì?
Có trợ giúp cho đúc thân ư?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong [Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Liep-Thien-Tranh-Phong-Audio-Truyen.jpg)


