[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 202 : May Mà Triệu Lập Không Tới (c1006-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1006: May Mà Triệu Lập Không Tới
“Đương nhiên, nên thế mà!” Hạ Hầu gia cười đáp: “Đại Minh phủ trước đó cũng đã nhắc tới việc này, hai bản Hợp khiếu pháp, đến thời khắc này tổng cộng có 126 vạn người đổi, vậy thì chính là 126 vạn điểm công huân. . .”
Lời này vừa nói ra, ba vị Các lão đều âm thầm hít một ngụm khí lạnh.
Thật là biết kiếm tiền!
126 vạn công huân, Đại Hạ Văn Minh học phủ từ già trẻ lớn bé có gần 100 ngàn người, một năm kinh phí chi ra đại khái cũng chỉ có thế.
Đương nhiên, rất nhiều lão nhân đã sớm không được chia một phân tiền.
Tô Vũ dễ dàng kiếm lời bằng con số chi tiêu trong cả năm của mấy vạn người ở Đại Hạ Văn Minh học phủ!
Ngẫm kĩ ra thì Hầu gia sẽ kiếm càng nhiều!
Tối thiểu là gấp 10 lần Tô Vũ!
Y quả là càng đáng sợ!
Một bộ công pháp có đôi khi sáng tạo ra lợi ích dọa người, nhất là loại công pháp cho Chiến giả thế này, thường sẽ kiếm nhiều hơn so với công pháp cho Văn Minh sư!
Được rất nhiều người ưa thích!
Tô Vũ thì chẳng hề ngạc nhiên, hắn dùng tiền cũng rất nhanh.
Trước đó giết nhiều cường giả như vậy, kiếm lời mấy chục vạn công huân, quay qua quay lại hắn đã tiêu 35 vạn mua một sở nghiên cứu, kỳ thật 35 vạn ấy nếu không tính phòng cắt kim loại thì là Tô Vũ thua thiệt.
Tính vào thì hắn mới kiếm lời.
Bất quá thứ đồ chơi kia trong thời gian ngắn Tô Vũ vẫn không dùng được.
Tô Vũ không nói nhảm mà đi thẳng vào vấn đề: “Hầu gia chuyển khoản, hay là hiện tại giao luôn?”
“. . .”
Hạ Hầu gia bật cười, đoạn nói: “Tô Vũ, hay là thế này đi, ngươi sắp đúc thân, có muốn Hạ gia đem một cơ hội vào Chiến Thần điện đúc thân cho ngươi không? Cơ hội này 50 năm mới có một lần đấy. . .”
“Không cần!”
Tô Vũ biết ý của y, hắn nói thẳng: “Ngài cứ giữ cho Hổ Vưu huynh đi! Chu phủ chủ cũng muốn cho ta, còn là cho miễn phí nhưng ta cũng chẳng cần!”
Hạ Hầu gia hơi ngẩn ra!
Mẹ nó.
Chu Thiên Đạo đây là dốc hết vốn liếng à?
Tô Vũ cười bảo: “Hầu gia, trực tiếp đưa tiền đi, tài nguyên gì thì ta đều không cần! Dĩ nhiên, nếu ngài nguyện ý bán thức hải bí cảnh hoặc là nguyên khí bí cảnh cho ta, ta sẽ trả cho ngài 1 triệu công huân!”
Hạ Hầu gia không lên tiếng, trực tiếp lấy thẻ chuyển khoản!
Đừng nói đùa!
Không nói những cái khác, chỉ riêng nguyên khí bí cảnh một lần thu phí từ 100 đến 200 công huân, một năm thu nhập cũng lên tới trăm vạn công huân.
Con số hết sức đáng sợ!
Đương nhiên, duy trì bí cảnh cũng cần chi phí, nhưng Đại Hạ Văn Minh học phủ hiện tại kỳ thật vẫn dựa vào chút bí cảnh này để trợ cấp sinh sống.
Thật sự bán đi thì mới là có quỷ.
Không phải thần văn của mỗi một vị Nhật Nguyệt đều có thể hình thành bí cảnh!
126 vạn công huân, tính ra thì cũng không ít.
Tô Vũ lười đi thăm dò, rốt cuộc có phải truyền bá cho 126 vạn người hay không, thứ này Hạ gia có thống kê, hắn thì không cách nào tra.
“Thanh toán xong!”
Tô Vũ cũng không nhiều lời, đứng lên nói: “Hầu gia, ta cáo từ trước, ngoài ra ba vật cưỡi của ta. . .”
“Lần này ta đã mang đến, để cho người ta đưa cho Đại Minh phủ trước.”
“Vậy làm phiền Hầu gia!”
Tô Vũ không nói thêm gì, chỉ hơi hơi khom người, đoạn bảo: “Các vị Các lão, xin lỗi, ta còn có việc!”
Hắn không dừng lại thêm, đứng dậy liền đi.
Sau lưng, Hạ Hổ Vưu cười ha hả nói: “Tô Vũ, ta vất vả lắm mới tới một lần, cùng nói chuyện phiếm vài câu đi.”
“Đi thôi!”
Tô Vũ cũng không quay đầu lại, Hạ Hổ Vưu cấp tốc đuổi kịp.
Chờ bọn họ đi rồi, Tề Các lão mới thở dài than một tiếng: “Đáng tiếc!”
Hạ Hầu gia thản nhiên nói: “Chuyện đã qua không cần nhắc lại, hắn ở nơi này cũng đủ tiêu dao, Chu Thiên Đạo thật sự là dám bỏ ra được, cơ hội vào Cầu Tác cảnh đúc thân nói đưa liền đưa. . .
Hạ gia không làm được như thế!”
Hạ gia dù cho muốn đưa, kỳ thật cũng đưa không được.
Trước đó Hạ Hầu gia chỉ là thử hỏi Tô Vũ một chút mà thôi, cơ hội này của Hạ gia đã sớm dành cho người khác, Hoàng Đằng của Đại Hạ Chiến Tranh học phủ.
Hạ gia lựa chọn đầu tư cho Hoàng Đằng!
Hạ gia có người đầu tư, Chu gia đầu tư cho Tô Vũ, vậy cũng là lẽ thường.
Vài vị Các lão không nói thêm gì nữa, lần này tới bọn họ đã chứng kiến thái độ của Tô Vũ rất rõ ràng, chỉ giải quyết việc chung, không nói tới quan hệ cá nhân.
Tề Các lão trầm mặc một hồi vẫn thở dài, “Đáng tiếc lão Triệu không nguyện ý tới. . .”
Hạ Hầu gia tức giận mắng: “Chủ ý ngu ngốc gì thế? Người nào đề nghị hắn tới? Không đến mới là tốt nhất! Thật sự đến đây rồi, với tính tình của lão đầu tử ấy thì sẽ lập tức trở về khiêng nguyên khí bí cảnh đến bầu bạn với Tô Vũ, ngươi phụ trách à?”
“. . .”
Tề các lão ngượng ngùng, Hạ Hầu gia nói rất có đạo lý.
May mắn là Triệu Lập không tới!
Lão Triệu mà tới thì sẽ thật sự muốn làm ra việc này, Hạ gia sẽ tức điên, Chu gia thì sẽ cười điên.
Bên ngoài.
Tô Vũ không nói tiếng nào, hắn nhắm thẳng đến sở nghiên cứu.
Đứng ở ngoài sẽ không thích hợp giao dịch.
Trở về rồi hãy nói.
Hạ Hổ Vưu nhìn chung quanh một lượt, cũng không đề cập tới chuyện tinh huyết, cậu vừa đi vừa nhận xét: “Hoàn cảnh nơi đây thật quá tốt, Đại Hạ phủ nên học một ít, hoàn cảnh như này cưa gái mới có hứng thú a!”
Tô Vũ mặc kệ cậu, đi một hồi thì thấp giọng hỏi: “Sư bá ta còn chưa có tin tức sao?”
“Vẫn chưa.”
“Phiền toái rồi!”
Tô Vũ bất đắc dĩ, ngẫm lại thì thôi cũng may, Triệu tướng quân và Hầu thự trưởng đều đi tìm người, hai vị Nhật Nguyệt ở đó, nếu thật có đại chiến thì đối phương cũng có thể phát giác được.
Có đôi khi không có tin tức thì đó chính là tin tốt.
Rất nhanh, họ đã tiến vào sở nghiên cứu.
Hạ Hổ Vưu vừa vào liền nhịn không được hít sâu một hơi, “Nơi này là sở nghiên cứu à? Phải là hội sở cao cấp mới đúng!”
Tô Vũ phì cười nhìn cậu, để mặc Hạ Hổ Vưu quan sát một hồi thì mới hỏi chuyện chính sự: “Đồ của ta đâu?”
“Biết ngươi có tiền rồi, 113.000 điểm công huân Phá Sơn ngưu tinh huyết, ta đã tập hợp đủ cho ngươi! Mặt khác, ta cũng gom góp 87.000 điểm công huân Vân Hổ tinh huyết, tổng cộng là 20 vạn điểm, thế nào?”
“Tốt lắm!” Tô Vũ gật đầu, hiệu suất của Hạ Hổ Vưu vẫn luôn thật nhanh.
“Nhị gia gia của ngươi có biết không?”
“Nói nhảm, hạn mức lớn như vậy, y mà không biết thì ta đào đâu ra chừng đó!”
Hạ Hổ Vưu nói xong, cấp tốc bổ sung ngay: “Không sao, ta nói là giao dịch cùng Chu Hồng Lượng, Nhị gia gia có tin ta hay không thì ta đành chịu.”
Hạ Hổ Vưu dứt lời lại cười lớn, trấn an Tô Vũ: “Không sao đâu mà.”
Tô Vũ cũng không nhiều lời, hy vọng giấu giếm được Hạ Hầu gia không lớn, đây là điều khẳng định.
Ai bảo hạn mức quá lớn!
Hắn tiếp nhận nhẫn trữ vật, vừa muốn nói gì đó thì Hạ Hổ Vưu đã cười bỉ ổi, “Nhẫn trữ vật cũng không rẻ, thêm 1 vạn công huân thì ta sẽ bán cho ngươi.”
Ngươi đi cướp luôn đi!
Không cần!
Chương 1007: Ngươi Đổi Tính Rồi!
Tô Vũ mặc kệ Hạ Hổ Vưu, trực tiếp lấy từng bình tinh huyết bên trong ra, ném trả nhẫn trữ vật cho cậu, sau đấy chuyển 20 vạn điểm công huân qua thẻ, vừa làm vừa thuận miệng hỏi: “Nói chút về chuyện của Lam Thiên đi, cái khác thì không cần nói, ta chỉ muốn biết làm sao để phân rõ y?”
“Y không ra tay sẽ rất khó phân rõ, thế nhưng nếu y ra tay, thực lực liền bại lộ.
Chỉ đơn giản như vậy thôi!”
“. . .”
Đơn giản con mẹ ngươi!
Hạ Hổ Vưu cười khan, “Chỉ có thể làm như thế, dĩ nhiên, y ra tay sẽ có thời gian trì trệ, bởi vì y tự phong bế chính mình, bằng không thì không thể gạt được cường giả dò xét, y muốn giải phong thì phải cần một chút thời gian! Nhị gia gia phán đoán, tối thiểu là mất 3 giây, trong lúc đó, ngươi sẽ có thể phán đoán ra thân phận của y, bằng không thì y nhiều nhất chỉ có thể bùng nổ thực lực Lăng Vân. . .”
“Ra tay mới có thể bại lộ? Không ra tay sẽ không bại lộ?”
“Thế thì cũng không phải, vô địch tra xét rõ ràng cũng được, thế nhưng có vị vô địch nào lại tùy tiện đi dò xét tất cả mọi người, bị người ta nhận ra thì vị vô địch ấy cũng không tiện ăn nói.”
Tô Vũ gật đầu, điều này cũng đúng.
Phiền quá!
“Được rồi, ngươi trở về đi. . .”
Nói xong, Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn lấy ra một vật, “Cái này giao cho Hồ Hạo tiền bối, lần trước vì cứu viện mà thân thể ngài ấy đã nát, trùng tu sẽ hết sức phiền toái, đây là
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
, chỉ cho phép ngài ấy xem, để ngài ấy tu, ngươi đừng nhìn lén!”
“Ta là loại người này sao?”
Hạ Hổ Vưu im lặng, “Lại nói, ngươi đã nói rồi, rất nhanh sẽ truyền bá ra ngoài, ta gấp cái gì.”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Truyền bá thì cũng chưa chắc truyền về Đại Hạ phủ!”
“. . .”
Đệch!
Hạ Hổ Vưu không lên tiếng, Tô Vũ cũng không để ý, hắn lại lấy ra một ít gì đó, bao bọc cực kỳ chặt chẽ, kín đáo đưa cho Hạ Hổ Vưu rồi dặn: “Cái này cũng đưa cho Hồ Hạo tiền bối, có thể trợ giúp đúc thân thể. . .”
Dứt lời, hắn lại lấy ra một cái nhẫn trữ vật, giao cho cậu rồi bảo: “Những thứ này là cho sư tỷ của ta, không cho phép nhìn lén, giao cho sư tỷ nhé!”
Sau đó hắn lại tiếp tục lấy ra một tấm thẻ công huân, “Đây là 1 vạn công huân, thay ta giao cho sư tỷ.”
Nói xong việc này, Tô Vũ suy nghĩ một chút lại lấy ra một cái nhẫn trữ vật, “Đây đều là tài liệu đúc binh đỉnh cấp, ngươi giúp ta chuyển cho Triệu Lập lão sư!”
“. . .”
Hạ Hổ Vưu đau răng!
Ngươi rốt cuộc còn có bao nhiêu đồ tốt?
Ngươi tới Đại Minh phủ mới mấy ngày a, làm sao cảm giác ngươi phát tài rồi?
“Còn nữa không?”
“Hết rồi!”
Tô Vũ kỳ quái hỏi: “Còn có cái gì? Chẳng lẽ ngươi hi vọng ta đưa cho ngươi một chút đồ vật?”
“Đưa cho ta không phải là việc nên làm sao?”
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Ta tốt xấu gì ta cũng ngàn dặm mang đồ tới cho ngươi. . .”
“Cũng đúng!” Tô Vũ gật gật đầu, suy nghĩ một chút bèn nói: “Một bộ đúc thân pháp 36 đúc, ngươi có muốn không?”
“. . .”
Đậu má!
Thật sự có kìa!
36 đúc. . .
Hạ Hổ Vưu đáp lại u ám: “36 đúc tiêu hao quá lớn, ta cũng không có nhiều Thần Ma tinh huyết như vậy, cơ hội vào Thánh địa cũng đã mất, bị Lão đầu tử nhà ta đưa cho Hoàng Đằng, vừa rồi Nhị gia gia lừa ngươi mà thôi!”
“Hạ gia không lưu cơ hội lại cho ngươi sao?”
Tô Vũ cũng hơi bất ngờ, Hạ Hổ Vưu bất đắc dĩ nói: “Ta là Văn Minh sư mà! Hoàng Đằng mới là Chiến giả! Chiến giả đúc thân là yếu tố then chốt, cho hắn là đúng nhất!”
Dứt lời cậu lại nói: “Hoàng Đằng rất mạnh, đúc thân thì khả năng cũng là 36 lần, cụ thể có phải hay không thì ta không rõ, dẫu sao hắn rất lợi hại là được rồi.
Đúc thân pháp 36 đúc, tổ gia gia của ta và Đại Tần vương cũng có!”
Nói xong, cậu liếc nhìn Tô Vũ, bọn họ có là lẽ thường, ngươi có thì rất không bình thường!
Tô Vũ mặc kệ cậu, suy nghĩ một chút bèn đưa mấy giọt Nguyên Thủy Thần Ma tinh huyết còn lại trong nhẫn chứa đồ cho cậu, “Coi như lộ phí của ngươi, sau này có lẽ ta sẽ còn cần rất nhiều tinh huyết!”
Hạ Hổ Vưu tùy ý mở cái bình ra nhìn thoáng qua, sau một khắc, một cỗ khí tức cực kỳ cường hãn bùng nổ, chấn nhiếp toàn thân cậu!
Khí thế Tô Vũ bùng nổ, trong nháy mắt đã chế trụ nó!
Sau đó hắn thản nhiên nói: “Tinh huyết Nguyên Thủy Thần Ma Lăng Vân cảnh, một giọt bán 2 – 3 ngàn công huân cũng không vấn đề gì, còn thừa lại một chút đó, ngươi đúc thân có lẽ sẽ dùng đến.”
Hạ Hổ Vưu ngơ ngác nhìn hắn, “Má nó, ngươi đổi tính rồi! Lúc nào thì trở nên hào phóng như vậy?”
Thứ này cứ thế mà cho không cậu?
Tô Vũ không đúc thân sao?
“Ta còn nhiều lắm, ở Đại Minh phủ thì ta không thiếu chút ít này!”
“. . .”
Không phản bác được!
Giọng điệu của Hạ Hổ Vưu chua chua, “Sớm biết thì ta đã tới Đại Minh phủ, không biết con trai Hạ Long Võ gia nhập vào Đại Minh phủ thì có thể đổi lấy nhiều thứ tốt như vậy hay không.”
“Ngươi có thể thử một chút xem, tới đi, ta rất vui đó.”
“Thôi thôi, ta sợ chết, cha ta sẽ giết ta mất.”
Hạ Hổ Vưu cười khổ, “Được, ta nhận, các đồ khác ta mang về cho ngươi, còn có chuyện gì nữa không?”
“Hết rồi, tận lực giúp ta tiếp tục thu mua tinh huyết Phá Sơn ngưu, ta có nhu cầu sử dụng khá lớn.”
“Mọe! Phá Sơn ngưu nhất tộc. . . đại khái phải khóc thét rồi!”
Lắc đầu, Hạ Hổ Vưu cất bước rời đi, đi tới cửa bèn quay đầu lại nói: “Vẫn là câu nói kia, cá nhân ta đứng về phía ngươi, thế nhưng ta là người Hạ gia, ăn cơm của Hạ gia, ngày nào đó ngươi trở về Đại Hạ phủ, Hạ gia muốn ra tay, vậy sẽ chính thân ta tới tìm ngươi!”
Tô Vũ cười nói: “Tùy ý, có điều. . . ngươi quá yếu! Ngươi bây giờ ta dùng một bàn tay cũng có thể chụp chết!”
Được thôi!
Hạ Hổ Vưu không nói gì, ngượng ngùng rời đi, lời này nói ra đúng là rất mất mặt.
Mà Tô Vũ thì nở nụ cười, tâm tình không tệ, hắn nhìn nhẫn trữ vật ngập tràn tinh huyết, áp chế không nổi hưng phấn.
Đằng Không, ta đến rồi đây!
20 vạn điểm công huân!
Không sao, mình có tiền, còn có 106 vạn, mình sợ cái gì!
20 vạn điểm rút ra số lượng khoảng 200 viên Thiên Nguyên quả hẳn là không có vấn đề gì nhỉ?
Có lẽ là còn nhiều hơn một chút!
Vậy thì hắn có thể đúc thân đến 20 đúc.
Nếu thành công thì hắn sẽ là Đằng Không tam trọng quét ngang toàn bộ Đằng Không chư thiên vạn tộc!
Giờ khắc này, Tô Vũ mặc kệ bất cứ chuyện gì, một lòng chui vào phòng thí nghiệm không ra ngoài!
Rút ra Thiên Nguyên khí xong xuôi hết rồi lại nói!
Mơ hồ trong đó, hắn giống như đã quên đi cái gì, được rồi, không tính là việc lớn, quên thì quên thôi!
Cùng một thời gian ấy.
Đại Minh phủ.
Ba đầu Đại Yêu nhìn Chu Thiên Đạo, hai bên nhìn nhau chằm chằm, mấy vị như Độc Nhãn đều kinh hồn táng đảm, sao Tô Vũ còn chưa tới đón chúng ta?
Để cho chúng ta đối mặt với vị này. . . trong lòng khiếp sợ tột độ a!
Trước đó vị này đã giết Ma Thần Nhật Nguyệt, chúng nó vẫn còn nhớ rõ đây.
Tô Vũ chết tiệt, lúc nào ngươi mới tới đón chúng ta?
Chương 1008: Có Nên Chạy Không?
Lúc này Tô Vũ hoàn toàn không nhớ tới đám Độc Nhãn, mà dù có nhớ tới thì cũng không có thời gian hay tâm trạng đi đón tụi nó.
Dù sao cũng không chết được, không cần quá gấp.
Việc ưu tiên bây giờ là phải rút ra Thiên Nguyên khí!
Bóng mờ kết giới hiện ra, một sợi, hai sợi. . .
Tô Vũ không ngừng thôn phệ tinh huyết, lợi dụng sách họa để rút ra từng sợi Thiên Nguyên khí, mùi máu tươi trên người hắn cũng càng lúc càng nồng nặc.
Một giọt tinh huyết Đằng Không sơ kỳ đại khái trong 3 phút đồng hồ mới có thể rút ra xong.
Trung kỳ là 5 phút đồng hồ, hậu kỳ tối thiểu cần 10 phút.
Từ chiều 17 đến sáng ngày 18, Tô Vũ mới chỉ rút ra 300 giọt tinh huyết Phá Sơn ngưu Đằng Không cảnh, hao phí gần một ngày, còn may là thu hoạch rất lớn.
Trước mặt hắn, bóng mờ kết giới càng lúc càng lớn.
Vô số Thiên Nguyên khí màu vàng kim uyển chuyển như du long, bay lượn trong kết giới.
300 giọt tinh huyết Phá Sơn ngưu Đằng Không cảnh có giá trị khoảng 23.000 điểm công huân, hắn đã rút ra số lượng gần 30 viên Thiên Nguyên quả.
Như thế vẫn chưa đủ!
Tô Vũ bắt đầu thôn phệ tinh huyết Lăng Vân cảnh, lúc này, hắn thôn phệ Lăng Vân sơ kỳ đều không hề có khó khăn gì.
Một mực đến tận đêm khuya ngày 18, 100 giọt tinh huyết sơ kỳ đã bị hắn rút ra sạch sẽ.
Còn lại chỉ là tinh huyết Lăng Vân trung hậu kỳ, Tô Vũ vẫn chưa đụng đến.
Hắn chuyển qua đi rút tinh huyết Vân Hổ tộc, lần này Hạ Hổ Vưu đã cung cấp cho hắn hàng loạt máu huyết, thứ này không khác lắm so với tinh huyết của Thiết Dực điểu.
87.000 điểm công huân tinh huyết Vân Hổ tộc, lấy ra hàm lượng cũng đạt đến khoảng 90 viên Thiên Nguyên quả.
Ngoại trừ tinh huyết Phá Sơn ngưu còn lại, Tô Vũ tính toán một thoáng, lần này đại khái là hắn có thể rút ra hàm lượng tương đương 150 viên Thiên Nguyên quả.
Gần như đã đủ rồi!
Mà Tô Vũ hiện tại cũng bởi vì thôn phệ quá nhiều tinh huyết, cả người sắp biến thành huyết nhân, thần văn chữ “Máu” đã không ngừng cố gắng hấp thu huyết khí tràn lan nhưng cũng không cách nào che lấp nổi mùi máu tươi trên thân Tô Vũ!
Ngày 20.
Tô Vũ liên tục rút ra tinh huyết trong ba ngày mà vẫn chưa hoàn thành việc rút tinh huyết của Vân Hổ tộc.
Mà giờ khắc này, trên Duyệt Tâm đảo.
Chu Thiên Đạo lại tới, thuận tiện đem ba đầu Đại Yêu theo.
Ba con Đại Yêu kia vẫn chưa thôi run lẩy bẩy.
Gần đây chúng nó gặp nhiều Nhật Nguyệt lắm!
Động một chút thì lại thấy Nhật Nguyệt cảnh!
Trước kia cũng không thấy Sơn Hải quá yếu, vì sao hiện tại lại thảm quá vậy?
Ở Đại Hạ phủ là thế mà đến đây cũng vẫn y chang, vẫn luôn là Nhật Nguyệt ngó chừng chúng nó.
Trên Duyệt Tâm đảo.
Chu Thiên Đạo cũng không hạn chế ba tên Đại Yêu kia, ông chỉ tiện tay vung lên thả tụi nó chạy tới nơi xa, mặc cho chúng tự lủi vào một góc, rất nhanh ông đã không quan tâm tới chúng nữa.
Ông chỉ im lặng uống trà, nhìn về phía Ngưu Bách Đạo rồi cười bảo: “Mấy ngày nay tiểu tử Tô Vũ đang làm gì rồi? Ta còn cho là hắn sẽ quay lại Bách Đạo các.”
“Không có.”
Ngưu Bách Đạo phì cười, may mắn là hắn không tới, tới sẽ rất phiền toái.
Không nói thêm việc này, Ngưu Bách Đạo nhanh chóng hỏi: “Tô Vũ bế quan thì mặc hắn, đừng suốt ngày nhìn chằm chằm người ta, ngài là Phủ chủ, không có chuyện khác để làm à?”
Dứt lời, ông lại nói ngay: “Ngọc cảm ứng siêu cấp đã có chút kết quả rồi, ngài muốn nhìn thử không?”
“Có thành quả rồi sao?”
Chu Thiên Đạo nghe thấy liền mừng rỡ, vội vàng bảo: “Đi, đi xem một chút!”
Hao phí thời gian nhiều năm như vậy, hao tốn cái giá lớn như thế, cuối cùng cũng có thể thấy được kết quả.
Hai người không nói nhảm, bay lên trời rồi cấp tốc tan biến.
Trên hòn đảo, ba vị Đại Yêu hai mặt nhìn nhau.
Độc Nhãn cẩn thận nói: “Hình như đi thật rồi. . .
Không ai quản chúng ta!”
Cứ như vậy mà bỏ lại bọn ta à?
Mặc kệ chúng ta sao?
Huyết Nguyệt dè dặt hỏi: “Có nên chạy không?”
Cự Sơn rầu rĩ mắng: “Ngu xuẩn! Hiện tại chạy cái gì? Chạy đi chỗ nào? Cẩn thận đây chỉ là mồi nhử, đám Nhân tộc thích làm việc này nhất.
Nên nhớ Tô Vũ vẫn còn thiếu nợ chúng ta một lời hứa hẹn, hắn phải đưa chúng ta trở lại Chư Thiên chiến trường! Nhưng nếu chúng ta chạy. . .
Vừa vặn, hứa hẹn sẽ bị hủy, đây là âm mưu!”
Tuyệt đối là thế!
Chính là vì nhử mồi!
Các ngươi quên trước đó hắn câu cá ở Tinh Lạc sơn rồi à?
Độc Nhãn cùng Huyết Nguyệt thăm thẳm thở dài, hẳn là thế, đích thị là câu cá a.
Nhân tộc quá gian trá!
Không thể đổi ý, cho nên cố ý để bọn hắn thấy cơ hội chạy trốn, mấu chốt là hiện tại mà chạy, người ta liền có lý do thủ tiêu bọn nó.
Ba đầu Đại Yêu liếc nhìn nhau, đều cảm thấy trong lòng hết sức đắng chát.
Tiếp tục đợi đi, tuyệt đối không mắc mưu!
Dù sao trong thời gian ngắn bọn họ cũng đi không được.
Chu Thiên Đạo và Ngưu Bách Đạo hoàn toàn không có tâm tư này, câu cá cái quái gì chứ, chủ yếu là ba đầu Đại Yêu ở trong mắt bọn họ không có cảm giác tồn tại lớn, cũng không sợ chúng nó chạy, để ý đến chúng nó làm gì.
Minh Tâm đường.
Nơi dưỡng lão của Nhật Nguyệt cảnh ở Đại Minh Văn Minh học phủ, danh xưng có bốn năm vị lão nhân Nhật Nguyệt cảnh đang ở đây dưỡng lão, dĩ nhiên, đều là các vị có tuổi tác cực lớn.
Minh Tâm đường cũng là hòn đảo nhỏ có hồ nước bao quanh.
Hoàn cảnh còn tốt hơn cả Duyệt Tâm đảo!
Chim hót hoa nở, tựa như thế ngoại đào nguyên.
Bởi vì là nơi để vài vị Nhật Nguyệt dưỡng lão, cho nên ngày thường sẽ không có ai tới, chẳng hề bị việc vặt quấy rầy.
Chu Thiên Đạo và Ngưu Bách Đạo vừa đáp xuống, thân ảnh một vị lão nhân lóe lên, xuất hiện trước mặt hai người.
Lão nhân râu tóc bạc trắng, còng lưng, mỉm cười nói: “Hai vị tới cũng vừa vặn, chuẩn bị điều chỉnh thử rồi đây, vào đi!”
Chu Thiên Đạo vui vẻ mở miệng hỏi: “Lý lão, hiệu quả thế nào?”
“Trước đó đã khảo nghiệm qua mấy lần, cũng ổn.” Lão nhân cười đáp: “Trước tiên đem Tỏa Thiên trận bố trí xuống, miễn cho chút nữa điều chỉnh thử phóng xạ lại gây ra động tĩnh quá lớn!”
Chu Thiên Đạo cũng không nhiều lời, cấp tốc ném ra ngoài một ít ngọc phù, rơi vào trên không thì trong chớp mắt liền tan biến.
Mơ hồ trong đó đảo nhỏ bị bọc lại, là đại trận mà lần trước ông đã dùng tại Tinh Lạc sơn.
Đại trận do vô địch chế tạo!
Làm xong cái này, mấy người cùng nhau đi về phía một tòa đại viện trên đảo.
Vào cửa, tiếp tục thâm nhập sâu bên trong, đi một hồi lâu, lão nhân không ngừng khởi động vài trận pháp, đều là đại trận bảo vệ, đi ba bốn phút thì mới tới một đại điện dưới lòng đất rộng lớn!
Trong đại điện lúc này có rất nhiều người.
Minh Tâm đường được xưng là nơi dành cho Nhật Nguyệt dưỡng lão, trên thực tế, những năm qua có rất nhiều lão nhân lớn tuổi cũng tới dưỡng lão.
Đại Minh phủ cái khác thì không nhiều, lão nhân lại có không ít.
Giống như mấy vị Kim Sinh chẳng hạn, không phải một hai người mà tối thiểu phải hơn trăm người.
Những người này đều sống mấy trăm năm, tại lĩnh vực của riêng mình thì đều có thành tựu không nhỏ.
Những năm qua, các vị lão nhân này dần dần thối lui ra khỏi sân khấu mà đi tới phía sau màn, tiến vào Minh Tâm đường để dưỡng lão, cũng không ai hoài nghi gì vì các vị này đều lớn tuổi, có nhiều vị đã tiếp cận thọ nguyên đại nạn.
Đại Minh phủ đã hao tổn vô số của cải trên thân những lão nhân ở đây, vì bọn họ mà kéo dài tính mạng, vì bọn họ duy trì sinh cơ, không ít lão nhân mà bên ngoài đều tưởng rằng đã ngã xuống, trên thực tế thì có một số đều còn sống.
Thực lực có lẽ không mạnh, nhưng Chu Thiên Đạo vẫn luôn rất xem trọng bọn họ.
Đây mới là báu vật của Đại Minh phủ!
Chương 1009: Tác Dụng Của Ngọc Cảm Ứng Siêu Cấp (1)
Chu Thiên Đạo và Ngưu Bách Đạo vừa tiến vào đại điện, một vị lão bà bà đã đi tới, răng người này đã rụng sạch sẽ, rõ ràng có khí tức Nhật Nguyệt cảnh nhưng lại già tới không thể tả nổi.
Nhật Nguyệt cảnh có thể sống được rất lâu.
Nhưng những năm qua đám người này vì nghiên cứu phát minh mà thường xuyên sẽ nếm thử một ít gì đó, thụ thương cũng là chuyện thường ngày, thọ nguyên không ngừng suy giảm.
Chu Thiên Đạo nhìn thấy lão bà thì vội vàng cấp tốc khom người chào hỏi, thấy răng lão bà đều rụng hết thì có chút bi thương: “Hồ lão sư. . .
Vẫn nên dành thời gian tĩnh dưỡng nhiều thêm một chút đi.”
“Không sao.”
Lão bà không nhiều lời, cười mỉm chậm rãi đáp: “Đừng nói nhiều như vậy, nhiều năm qua cuối cùng cũng xong được thứ này, chúng ta đang muốn bắt đầu điều chỉnh để thử đây, ngươi mau tới xem hiệu quả!”
Chu Thiên Đạo thở dài một tiếng, theo sau vị lão nhân đối diện đi lên phía trước.
Chờ khi đi tới cuối đại điện, một tấm gương to lớn hiện ra ở trước mắt.
Lúc này, ở đây tụ tập không ít người.
Tấm gương rất lớn, bốn phương tám hướng đều có người đang thực hiện công tác điều chỉnh cuối cùng, lão bà bà họ Hồ nhếch miệng lộ ra nụ cười móm mém mà hiền hậu, đoạn nói: “Tiểu Chu, thứ này hao phí thời gian và cái giá đắt, không biết hiệu quả như thế nào, có thể giấu giếm được vô địch hay chăng, thế nhưng muốn giấu Nhật Nguyệt thì hẳn không tồn tại bất cứ vấn đề gì!”
Dứt lời, bà nhìn lướt một vòng rồi lại bảo: “Màu sắc khác nhau đại biểu đẳng cấp khác nhau! Có khả năng lựa chọn cho nó hiện ra, lựa chọn loại bỏ đi, tỉ như chỉ dùng Sơn Hải làm mục tiêu dò xét thì sẽ chỉ biểu hiện mỗi mình Sơn Hải tồn tại!”
“Chúng ta dùng đỏ cam vàng lục lam chàm tím làm cơ sở, Khai Nguyên, Thiên Quân, Vạn Thạch, Đằng Không, Lăng Vân, Sơn Hải, Nhật Nguyệt, 7 cảnh giới sẽ hiện ra 7 màu sắc.”
“Màu sắc càng đậm, đại biểu thực lực càng mạnh!”
Lão bà giới thiệu, nụ cười tươi rói nói: “Ngọc cảm ứng này dùng nguyên khí cùng ý chí lực bùng cháy làm nguồn năng lượng, mở ra một lần sẽ tiêu hao không ít, thế nhưng nó giống như Bách Đạo các, tự động hấp thu một chút năng lượng rời rạc trong hư không, có điều muốn mở ra dùng để bao phủ hết Thiên Đô phủ, một năm ít nhất phải tốn trăm vạn công huân trở lên!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Còn được, tiêu hao mặc dù lớn nhưng Đại Minh phủ vẫn có thể chống đỡ.
Thứ này tạo dựng lên, Thiên Đô phủ liền có thể vững như thành đồng!”
Dứt lời, Chu Thiên Đạo cấp tốc hỏi: “Có khả năng khóa chặt người nào đó rồi tiến hành dò xét được không?”
“Có thể, thế nhưng dễ dàng bị người ta cảm ứng được, tốt nhất đừng làm như thế.”
Lão bà nói xong, tằng hắng một cái, mở miệng nói: “Chư vị, điều chỉnh thử thế nào?”
“Số 1 không có vấn đề!”
“Số 2 không có vấn đề. . .”
Từng vị lão nhân cấp tốc hồi báo, lão bà hài lòng gật đầu, “Rất tốt, vậy mở ra thử một chút, đem phạm vi phóng xạ trong học phủ, xem xem đám lão Vương có phát giác được gì không.”
“Vậy thì bắt đầu thử đi!”
Các lão nhân đều nở nụ cười, mặt kính rung động, hàng loạt nguyên khí dịch bị thiêu đốt, cùng với hàng loạt ý chí lực được rót vào.
Trên gương, một đạo quang mang lóe lên một cái rồi biến mất, xuyên thấu tất cả mọi người, một vệt ánh sáng bốc lên.
May mắn bên ngoài bố trí đại trận vô địch, bằng không động tĩnh khởi động sẽ quá lớn.
Chu Thiên Đạo chỉ cảm thấy như có thứ gì đó xuyên qua người ông, cảm giác rất nhỏ bé lóe lên một cái rồi biến mất, những ánh sáng kia vọt ra ngoài đại điện, trong chớp mắt liền tan biến.
Giờ khắc này, trên gương bắt đầu biểu hiện từng điểm sáng.
Bắt đầu lan tràn!
Trong chớp mắt, toàn bộ học phủ bị bao quát trong đó.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ vẫn còn đang tập trung rút Thiên Nguyên khí ra ngoài.
Bên trong biển ý chí, chữ “Kiếp” hơi hơi chấn động một cái, hắn mở mắt, thoáng nghi ngờ nhìn chung quanh một lần, tình huống gì vậy?
Nhìn quanh bốn phía một vòng, ngọc cảm ứng cũng thử cảm ứng một thoáng, không có chuyện gì cả.
“Thần văn chữ Kiếp muốn tấn cấp sao?”
Tô Vũ mang theo từng tia nghi hoặc, không nhanh như vậy đâu nhỉ, nếu lại tấn cấp thì sẽ lên tới tam giai.
Mặc kệ!
Thêm mấy giờ nữa thôi là hắn liền có thể rút ra xong.
Tô Vũ không quan tâm nữa.
Cùng lúc đó.
Thuần Thú học viện, Khờ mập mạp đang cạp cây trúc quay đầu nhìn chung quanh một lần, con mắt đen nhánh lộ ra một chút vẻ nghi hoặc.
Người nào vừa mới rình coi ta thế?
Thật vô sỉ, nhìn trộm ta làm gì!
Hay ta cảm ứng sai rồi?
Gãi đầu một cái, nó không nghĩ nhiều nữa mà tiếp tục quay về chiến đấu với cây trúc trong tay, ai biết là tên nào, chẳng lẽ là Đại Minh Vương trở về rồi sao?
Giờ khắc này, cảm giác nguy hiểm lan mạnh, ai có thực lực mạnh mẽ ở trong phạm vi học phủ đều hơi có một chút phản ứng, bất quá cảm giác ấy quá yếu ớt, không rõ ràng, giống như chẳng qua là người nào đó vô tình dò xét bốn phương, lóe lên một cái rồi biến mất.
Trong đại điện dưới lòng đất Minh Tâm đường.
Trên mặt kính xuất hiện vô số điểm sáng, bảy loại màu sắc đều có đủ.
Mà trên mặt kính hiện ra hình đồ án nổi.
Đại Minh Văn Minh học phủ!
Đồ án ấy giống Đại Minh Văn Minh học phủ như đúc, chỉ là không có người tồn tại, người tồn tại thì đều bị điểm sáng thay thế.
Chu Thiên Đạo không quản những cái kia, trước tiên ông nhìn về phía các điểm sáng màu tím trong gương.
Màu tím đại biểu cho Nhật Nguyệt.
Lúc bấy giờ, trong Minh Tâm đường có 7 điểm sáng màu tím!
Đại biểu cho 7 vị Nhật Nguyệt!
Ông và Ngưu Bách Đạo, cùng với 5 vị lão nhân Nhật Nguyệt cảnh.
Lực lượng mạnh mẽ vô cùng!
Mà ở trong học phủ hiện tại còn có 3 điểm sáng màu tím, đáng sợ đến dọa người!
“Đây là lão Vương. . .”
Nhìn thoáng qua một điểm sáng trong đấy, đó là vị trí của Vương phó phủ trưởng, hai điểm sáng màu tím khác có một cái nằm tại Thuần Thú học viện.
Nhìn thoáng qua, lão bà cau mày hỏi: “Phủ chủ, đây là Thực Thiết thú sao?”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Cảnh giới của nó là Sơn Hải đỉnh phong, thân thể là Nhật Nguyệt cảnh, có thể xem nó như Nhật Nguyệt, hiệu quả không tệ, thứ này phán đoán rất hợp lý, cái tên mập mạp kia thực tế được coi là Nhật Nguyệt rồi.”
Lực phòng ngự thân thể là Nhật Nguyệt cảnh, kỳ thật đã có thể xem như Nhật Nguyệt.
Lão bà cười bảo: “Ngọc cảm ứng này căn cứ vào năng lượng dao động, ý chí lực gợn sóng, nguyên khí gợn sóng. . .
Tổng hợp các loại phương diện để dò xét, phòng ngừa một chút tin tức lỗ hổng tạo thành phiền toái.”
Điểm sáng cuối cùng, mọi người dồn dập nhìn lại nơi đó.
Vẻ mặt mấy người hết sức quỷ dị!
Chu Thiên Đạo cùng Ngưu Bách Đạo cũng liếc nhìn nhau, ánh mắt khó tả vô cùng.
“Đây là. . .
Lão Hồ à?”
Chu Thiên Đạo không quá chắc chắn.
Đây hình như là địa bàn của đa thần văn học viện, thế nhưng đa thần văn học viện bên này bây giờ không có điểm sáng của Sơn Hải cảnh, một điểm sáng duy nhất lại là Nhật Nguyệt cảnh!
Đây không phải Hồ Hiển Thánh thì là ai?
Ngưu Bách Đạo cũng kinh ngạc, “Lão Hồ. . .
Biểu hiện là ánh sáng tím Nhật Nguyệt, tuy ánh sáng tím này còn mỏng manh, nhưng mà ông ta. . .
Sơn Hải thất trọng thế nhưng lại có thực lực Nhật Nguyệt ư?”
Ông đều không nhìn ra!
Nhật Nguyệt có ánh sáng tím, ánh sáng tím mỏng manh thì đại khái tương đương với nhất nhị trọng gì đó.
Có điều. . .
Cái tên này là Sơn Hải thất trọng mà!
Chu Thiên Đạo nhíu mày, nghĩ tới một chuyện liền vội vàng ra lệnh: “Lão Ngưu, ngươi đi xem thử đi, đừng để là lão Hồ bị người ta giết chết xong bị Lam Thiên thay thế. . .”
“Không có khả năng!”
Ngưu Bách Đạo bật cười, “Nếu thật là Lam Thiên thì cũng phải là ánh sáng tím nồng đậm, thôi được rồi, để ta đi xem một chút!”
Chương 1010: Tác Dụng Của Ngọc Cảm Ứng Siêu Cấp (2)
Thân ảnh Ngưu Bách Đạo lóe lên một cái rồi biến mất.
Rất nhanh, ở đa thần văn học viện.
Phòng làm việc của viện trưởng.
Hồ Hiển Thánh đang nhàm chán vẽ đồ vật, ông nghiêng đầu nhìn một cái, Ngưu Bách Đạo xuất hiện, Hồ Hiển Thánh nhíu mày hỏi: “Lão Ngưu, vừa rồi là ngươi dò xét ta hả?”
Ngưu Bách Đạo lười nói nhảm, trực tiếp giơ tay chộp thẳng tới hướng đối phương.
Vừa tung đòn, phốc một tiếng, ông đã bắt hụt, không gian khẽ động, trên đầu ông truyền ra không gian dao động.
Két một tiếng như miếng thủy tinh nứt, ý chí lực của Ngưu Bách Đạo chấn động, không gian rung rung không ngừng.
Bịch một tiếng, Hồ Hiển Thánh hiện ra thân ảnh cách đó vài mét, nhíu mày nhìn người mới tới, “Lão Ngưu, ngươi làm gì vậy?”
Ông hơi cảnh giác nhìn Ngưu Bách Đạo, cái tên này hôm nay tới gây chuyện à?
Ngưu Bách Đạo bật cười, cười vô cùng xán lạn, “Lão Hồ, ngươi cảm thấy ngươi cùng Nhật Nguyệt đơn đấu thì có thể thắng không?”
“Vô nghĩa, làm sao thắng, nằm mà thắng à?”
Ngưu Bách Đạo cười tủm tỉm nói: “Được rồi, bất quá không thể không nói, thủ đoạn xuyên qua không gian của ngươi thật sự rất lợi hại! Chẳng những là vốn để bảo mệnh mà ta thấy lực sát thương cũng không yếu, ngươi đúng là biết giả bộ.”
“Giả bộ gì?”
Hồ Hiển Thánh im lặng, sau một khắc, Ngưu Bách Đạo biến mất.
“Đệt!”
Hồ Hiển Thánh mắng một câu, đúng là có bệnh!
Đang êm đẹp tự dưng chạy đến tìm ta nói nhảm, họ Ngưu kia nếu không phải tuổi tác quá lớn thì chính là vì già rồi sinh nông nỗi!
Trong đại điện.
Sau một khắc, Ngưu Bách Đạo trở về, mỉm cười nói: “Là Lão Hồ không sai, còn may, nếu mà Lam Thiên cũng biết kỹ thuật xuyên qua không gian kia thì vô địch cũng khó làm gì y!”
Chu Thiên Đạo cũng phì cười, “Thú vị, ngọc cảm ứng phân tích hắn là Nhật Nguyệt, nói như vậy. . .
Về sau nếu thật sự sắp xảy ra phiền toái thì chúng ta chừa cho hắn một tên Nhật Nguyệt làm đối thủ cũng không có vấn đề gì nhỉ?”
“Không có vấn đề gì!” Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Tên kia có thể chống đỡ được!”
Mấy người đều nở nụ cười, thực lực Nhật Nguyệt cảnh vẫn có chút vượt quá dự liệu của họ, Sơn Hải thất trọng có thể tương đương với Nhật Nguyệt, Hồ Hiển Thánh quả nhiên rất biết giấu giếm.
Bất quá ngẫm lại thì y là người của đa thần văn nhất hệ. . . điều này cũng là lẽ thường.
Chu Thiên Đạo thống kê: “Không nói về hắn nữa, trừ hắn ra thì chúng ta còn có 13 vị Các lão là Sơn Hải. . .
Lão Ngưu, ngươi đến xem, học phủ có bao nhiêu Sơn Hải cảnh!”
Màu lam!
Sơn Hải!
Ngưu Bách Đạo nhìn một cái, ánh mắt dị dạng, thật sự cũng không ít.
13 vị Các lão Sơn Hải, có hai vị đã đi trú quân, một vị đi du sơn ngoạn thủy, theo lý thuyết trong học phủ hẳn là còn có 10 vị Sơn Hải.
Hai vị trong đại điện, bên ngoài chỉ có 8 vị, Hồ Hiển Thánh dĩ nhiên không tính.
Thế nhưng vào lúc này, điểm sáng màu lam bên trên màn hình lại có chừng 15 cái!
Nhiều thêm 7 vị!
“Đây là ba con Đại Yêu kia.” Ngưu Bách Đạo nói một câu, vừa chỉ vào vùng nước phụ cận Duyệt Tâm đảo vừa nói: “Đây là lão Quy cùng đại lão bà của nó, màu lam của lão Quy đều sắp chuyển tím rồi, đại lão bà của nó thế mà cũng đến Sơn Hải thất trọng, ta còn không quá để ý. . .”
5 con Đại Yêu.
Còn hai điểm sáng khác, Ngưu Bách Đạo lại cấp tốc kiểm tra một hồi, chúng đều ở đa thần văn học viện!
Vừa rồi ông còn không thấy, có hơi bất ngờ, “Đây là xuyên thấu qua đại trận phòng ngự của sở nghiên cứu Nguyên Thần sao? Không bị phát giác chứ?”
“Hẳn là không.”
Lão bà vội giải thích: “Trận phòng ngự kia chỉ là Nhật Nguyệt cảnh, hẳn sẽ không thể phát giác.”
“Màu lam này rất yếu. . .
Chắc là Văn Trung đi!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Hẳn là y, thế nhưng không dễ xác định lắm. . .”
Ông lại chỉ vào một điểm sáng trong đó, “Sở nghiên cứu Nguyên Thần ở nơi này, ngươi xem đi, còn có điểm sáng màu xanh rất đậm, đây là Lăng Vân cửu trọng sao?”
“Còn nữa, bên này còn có ba điểm sáng màu xanh khác. . .”
Ánh mắt Chu Thiên Đạo dị dạng, “Một vị có thực lực Sơn Hải cảnh, 4 vị Lăng Vân cảnh, bọn hắn lấy ở đâu ra 4 vị Lăng Vân?”
“Thủy Nhân và Ảnh Tử đều là Lăng Vân, Văn Trung xem như là Sơn Hải yếu ớt kia, mặt khác bên này còn có hai vị Lăng Vân. . .”
Mấy người liếc nhìn nhau, Ngưu Bách Đạo bỗng nhiên vỗ trán, nói: “Là Cục lông nhỏ kia. . .”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Cũng đúng, hẳn là nó đã tiến vào Lăng Vân, nhưng mà bên này có hai điểm sáng, một cái đại khái là Lăng Vân cửu trọng, một cái có lẽ là Lăng Vân thất trọng. . .
Ngươi nói xem đâu là Cục lông nhỏ?”
Ngưu Bách Đạo chần chờ đáp: “Lăng Vân cửu trọng đúng không? Chủng tộc kia có chút đặc thù, kỳ thật không dễ phán đoán đẳng cấp, nếu quét hình thì rất có thể sẽ phán định thành cửu trọng.”
“Vậy thất trọng còn lại thì sao?”
Hai người liếc nhìn nhau, không phải là Tô Vũ đó chứ?
Sở nghiên cứu Nguyên Thần bây giờ còn có vài vị lão nhân Đằng Không cảnh đều đang hiển thị, dưỡng tính như Ngô Lam cũng thấy rõ, đám Toan Nghê cùng Toản Sơn ngưu cũng đã hiển thị, duy chỉ có thêm một điểm sáng Lăng Vân là chưa rõ. . .
Tô Vũ?
Lăng Vân thất trọng?
Ngọc cảm ứng đưa ra phán đoán hắn là Lăng Vân thất trọng?
Vì sao?
Căn cứ vào cái gì để nhận định?
Xếp cho Tô Vũ là Lăng Vân tứ ngũ trọng thì họ còn tin, nhưng nếu thất trọng. . .
Có phải quá cao rồi không?
Ngưu Bách Đạo vừa muốn nói chuyện, bên cạnh, lão bà đã nói trước: “Phủ chủ, Phủ trưởng, đừng nói những thứ này! Hiện tại nhìn đi, khu vực ở chỗ điểm sáng của hắn rất không bình thường!”
Lão bà chỉ tay vào điểm sáng của Tô Vũ rồi nói: “Nếu đây là Tô Vũ thì không biết cái tên này hiện tại đang làm gì, nhưng ta cảm giác xung quanh chỗ hắn đều sắp xuất hiện uy hiếp của Sơn Hải rồi. . .”
Nguyên một khu vực đó đang từ màu xanh chuyển đổi qua màu lam, không phải cá nhân, mà là cả một khu vực.
Chu Thiên Đạo kỳ quái hỏi: “Điều này đại biểu cho cái gì?”
Lão bà vội giải thích: “Đại biểu khu vực đó có uy hiếp từ Lăng Vân chuyển Sơn Hải, khả năng là hắn đang làm nghiên cứu gì đó, tạm thời bạo phát ra lực lượng, lực lượng này đang dần khuếch đại!”
“Hắn đang nghiên cứu tinh huyết sao? Hay là Tiểu tử Tô Vũ đang rút ra tinh huyết Thần Ma Nhật Nguyệt cảnh?”
Không quá chắc chắn, thế nhưng Chu Thiên Đạo biết Tô Vũ đã lấy được từ chỗ Hạ gia thi thể của một Nhật Nguyệt Thần Ma, chẳng lẽ hiện tại hắn đã dám rút ra rồi ư?
Nhìn thêm một hồi, ông không quan sát thêm nữa, hiện tại ông chỉ hiếu kỳ một điểm, Tô Vũ thật sự có thực lực Lăng Vân thất trọng sao?
Không thể nào!
Hay là vì hắn thôn phệ tinh huyết, đang bùng nổ thực lực Lăng Vân cảnh nên mới như thế?
Không nhìn Tô Vũ nữa, ông cấp tốc đưa mắt nhìn sang điểm sáng màu lam cuối cùng, đó cũng là vị Sơn Hải cuối cùng.
Đây lại là người nào?
Ông nhìn về phía Ngưu Bách Đạo, Ngưu Bách Đạo cau mày nói: “Ở chỗ này. . .
Bên này không có Sơn Hải Các lão, đây là khu vực của học viên, ở đâu ra Sơn Hải cảnh?”
Hai người liếc nhìn nhau, có chút bất ngờ.
Lần thứ nhất thử nghiệm đã câu ra cá lớn rồi?
Sơn Hải không coi là cá nhỏ được!
“Ngươi chắc chắn chứ?”
“Không xác định. . . có muốn cùng đi xem không?”
Ngưu Bách Đạo vuốt vuốt râu, nói: “Cùng đi xem thế nào, ta không nhớ rõ bên này có Sơn Hải, chẳng lẽ là trong học phủ để Đại Yêu đột phá mà ta không để ý?”
“Đột phá là Sơn Hải mà ngươi cũng không để ý?”
“Đoạn thời gian trước không phải ta ra ngoài à?”
Hai người nói vài câu, rất nhanh liền đồng thời biến mất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










