[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 204 : Mồi Câu Giá Trị (c1016-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1016: Mồi Câu Giá Trị
Chu Thiên Đạo trêu ghẹo: “Không phải là Thiên Nguyên quả đấy chứ, thứ này. . .
Đừng nói, thần tộc đích thực là có, nhưng đối với Thiên Nghệ giáo chủ thì không tính là gì, một hai viên cũng chẳng có tác dụng gì lớn, chỉ có thể bồi dưỡng một vị thiên tài đi mở khiếu mà thôi. . .”
Thiên Nghệ thần tộc chính xác là có Thiên Nguyên quả, nhưng đối với Nhật Nguyệt thì ý nghĩa của chúng không lớn, bồi dưỡng một vị thiên tài thì cũng có chuyện như vậy.
Tô Vũ cười nói: “Gần giống thế, nhưng lại không phải thế.
Ta cũng không biết đáng tiền hay không, đối phương coi trọng như vậy, ta cũng cảm thấy quá mức. . .”
Nói xong, hắn lấy từ trong nhẫn chứa đồ ra một vòng tròn màu đen lớn.
Rất rất lớn!
Nháy mắt khi hắn lấy viên cầu này ra, hai người nhìn lướt qua, sau một khắc, dồn dập yên lặng.
Từng sợi Thiên Nguyên khí rời rạc uốn lượn như tiểu kim long trong thứ kia. . . cũng không tính là cái gì, bọn họ không phải là kẻ thiếu hiểu biết.
Thế nhưng. . . mẹ nó, nhiều lắm!
Liếc mắt quét tới thì thật sự nhiều lắm!
Chu Thiên Đạo cảm ứng một thoáng, đệt mợ!
Trong lòng ông chỉ có một câu chửi như vậy!
Phải có tới bao nhiêu?
Tối thiểu 150 viên Thiên Nguyên quả đi!
Nhân Cảnh trong 9 năm sinh ra 180 viên Thiên Nguyên quả, đại khái cũng chỉ có thế, số lượng không khác lắm so với bên trong quả cầu này, cả Nhân cảnh có tới chục tỷ nhân tộc!
Nhưng mà chỉ có bấy nhiêu!
Nhiều không?
Rất rất nhiều!
Đại Minh phủ, 9 năm có thể được phân hai quả, 300 năm trước mới có Thiên Nguyên quả, đến nay cũng đã có được hơn 30 viên.
Đại Minh cộng với Đại Hạ, trong 300 năm qua được phân đến Thiên Nguyên quả cũng đều không nhiều bằng thứ này!
Không, một nửa cũng không thể sánh bằng!
Một hồi lâu sau, Chu Thiên Đạo mới lẩm bẩm: “Thiên Nghệ thần tộc hào phóng như vậy sao? Mẹ nó.
Sớm biết thế thì lão tử đi mở một phân đà Vạn Tộc giáo rồi, thần tộc lúc nào thì hào phóng như vậy, đây là cho hết sản lượng rất nhiều năm trong cảnh nội à?”
Ngưu Bách Đạo cũng lẩm bẩm: “Thế này cũng đúng, giết Hạ Long Võ mà không dốc hết vốn liếng thì sao được! Khó trách Thiên Nghệ thần giáo dốc toàn bộ lực lượng tới Đại Hạ phủ tìm Hạ Long Võ, này là chuẩn bị vứt bỏ hết đám pháo hôi rồi, chắc là muốn chế tạo thiên tài, thứ này tối thiểu có thể giúp một hai trăm vị thiên tài khi còn bé liền Khai Nguyên, thiên tài nhiều, cường giả sẽ nhiều, so với đám tầm thường khác sẽ mạnh hơn rất nhiều!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, sợ hãi than nhẹ: “Một món đồ có giá trị quá lớn a! Nếu tính ra thành tiền thì cũng không quá nhiều, Thiên Nguyên quả kỳ thật cũng coi như hơn 2000 điểm công huân một viên, gom lại thì cũng chỉ tầm ba bốn mươi vạn công huân, thế nhưng mà. . . thứ này mua không được!”
“Ba bốn mươi vạn công huân cũng đủ cho lòng người Thiên Nghệ thần giáo dao động!”
“. . .”
Hai người ngươi một lời ta một câu, trong nháy mắt đã não bổ hết thảy mọi chuyện thành hình!
Thì ra là thế!
Bừng tỉnh đại ngộ!
Trách không được!
Ra là vì cái này nên Thiên Nghệ thần giáo mới có thể dốc toàn bộ lực lượng, những thứ này quả thực là rất tốt.
Ngưu Bách Đạo thở dài, nói: “Thứ này để bồi dưỡng thiên tài thì chính là chí bảo, cả Nhân cảnh 9 năm đại khái chỉ có chừng ấy sản lượng, Nhân cảnh có bao nhiêu người muốn có nó? Rất nhiều! Người ta độc chiếm thế kia, làm ngay cả ta cũng đều muốn lập một giáo, lừa gạt chút đồ tốt trở về.”
Hai người cực kỳ thổn thức!
Thật sự không hề có tí xíu hoài nghi gì.
Sừng rồng tồn trữ Thiên Nguyên khí cũng là việc có thể, dùng Long Giác hộp tồn trữ cái này quả là hợp tình hợp lý!
Nó cũng đáng được dùng Long Giác trân quý để tồn trữ!
Chu Thiên Đạo lại có chút hiếu kỳ, “Sao ngươi mở ra nhanh như vậy?”
Tô Vũ cười đáp: “Ta để Cục lông nhỏ phối hợp với ta, cùng nhau mài mở ra, lần đầu tiên nhìn thấy thì ta cũng hoài nghi là giả, nhưng chẳng phải lần trước Phủ chủ đã đưa ta một viên Thiên Nguyên quả sao? Ta xem xét kỹ lưỡng thì thấy rất giống nhau!”
“Tiểu tử ngươi quả là có vận khí rất tốt!”
Chu Thiên Đạo dặn dò, “Thứ này đích thật là đồ tốt để chú thể, thế nhưng. . .
Tiểu tử ngươi có biết hay không, thứ này một khi phá vỡ, tràn lan ra thì trong nháy mắt liền biến thành nguyên khí bình thường, nếu phí phạm thì quá uổng, đây đâu phải là chỉ có một chút, đây là trên trăm viên Thiên Nguyên quả biến thành. . .
Thiên Nghệ thần tộc kia không muốn sống nữa sao?”
Ông hơi thấy cạn lời, nhiều như vậy đều dám lấy ra, đúng là vì vì để giết Hạ Long Võ mà chúng dám bỏ vốn đến thế.
Tô Vũ cười phì, đáp: “Ta cũng nghĩ mà sợ, bất quá bây giờ không phải còn bảo tồn rất tốt sao? Phủ chủ, dùng cái này đi, lấy ra một bộ phận, giả tạo thành dị tượng thì như thế nào? Có vẻ sẽ càng chân thực hơn, dù cho tràn lan một chút thì dị tượng cũng thuộc về ta, ta tới hấp thu, kỳ thật lãng phí không bao nhiêu, cùng lắm thì lãng phí mười viên tám viên, có thể câu ra Nhật Nguyệt thì ta cũng nguyện ý lãng phí!”
“. . .”
Ngươi thật là dám cam lòng!
Chu Thiên Đạo có chút ghen tị nho nhỏ: “Vậy. . . hay là đừng lấy ra, câu cá không có ý nghĩa gì hết.
Tô Vũ, ngươi chia cho ta một chút, ta sẽ lấy đồ đổi với ngươi, Chu gia còn có một số tiểu bối tuổi còn nhỏ, trực tiếp cho bọn chúng Khai Nguyên là được rồi.”
“Chu gia dòng chính còn có tiểu bối sao?”
“Dòng nhánh, Đại Minh phủ có không ít thiên tài. . .”
“Không, ta muốn câu cá!”
Tô Vũ cự tuyệt, ta muốn câu cá, kiên trì muốn câu cá.
Chu Thiên Đạo nhìn qua lão Ngưu, cực kỳ phiền muộn, có phải quá lãng phí rồi không?
Ngưu Bách Đạo suy nghĩ một chút bèn bảo: “Nếu là dùng cái này để giả tạo dị tượng thì nó sẽ rất chân thực! Tô Vũ, nếu ngươi dám lãng phí thì trong nháy mắt khi dị tượng xuất hiện, hãy cứ bùng nổ một thoáng, bay hơi đi một bộ phận Thiên Nguyên khí.
Nhật Nguyệt nhất định có khả năng cảm nhận được, dù cho vốn chúng còn nghi vấn thì cũng phải chạy đến xem thử, đây mới là con mồi tốt nhất!”
Mồi câu này quá thật!
Thật sự chỉ e không ai có thể hoài nghi được nữa.
Đại Minh phủ không có nhiều Thiên Nguyên quả như vậy.
Trái tim nhỏ của Tô Vũ hơi hơi nhảy lên, hai vị này không ai hoài nghi gì ư?
Có một số việc không nói ra là tốt nhất.
Long Giác hạp chính là cái nồi rất tốt, về phần bên trong nó bây giờ đang chứa cái gì thì Tô Vũ còn chưa có cách nào mở ra, hiển nhiên là không dễ dàng như hắn nói.
Chu Thiên Đạo chần chờ một chút, cắn răng hạ quyết tâm: “Làm đi! Một chút Thiên Nguyên khí mà thôi, tính là gì chứ, ta cũng không phải kẻ không thấy qua việc đời!”
Huống chi đó còn không phải đồ của ta!
Chu Thiên Đạo thấy phiền muộn, Tô Vũ thật đúng là giàu nứt đố đổ vách!
Lão tử đều không nỡ làm như vậy!
Cái đồ chơi này. . .
Thật sự là nằm trong Long Giác hạp sao?
Ông không quá chắc chắn!
Có điều ông cũng không tiện nói gì, thứ này chính xác là được xem như chí bảo, trên trăm viên Thiên Nguyên quả nếu bán cho đúng người thì giá trị chắc chắn sẽ cao tới dọa người!
Chuyên môn tìm các đại gia tộc, tìm những thiên tài để bán, loại mà khi còn bé liền là thiên tài ấy.
Ra giá 1 vạn công huân, cấp tốc tiến vào Thiên Quân, tám tuổi chín tuổi đều không là vấn đề, ngươi có mua hay không?
Mua!
Bán đúng người, trăm vạn công huân không phải việc khó.
Thiên Nghệ thần giáo đóng gói để bán đều không đáng cái giá này, giáo chủ Thiên Nghệ thần giáo kia không sợ chết đi phục kích Hạ Long Võ thì không có gì có thể nghi ngờ.
Ông chỉ thấy hơi kỳ quái, Thiên Nghệ thần tộc có không ít bảo vật đáng tiền, đều luân lạc tới mức dùng Thiên Nguyên quả làm ban thưởng rồi sao?
Kỳ quái!
Chương 1017: Cười Tươi Khoan Khoái, Không Có Mấy Kẻ Là Người Tốt!
Mặc dù thấy lạ nhưng lúc này cũng không dễ hỏi thêm, Chu Thiên Đạo tính toán một hồi mới lên tiếng hỏi: “Cứ như vậy đi, khả năng là sẽ thật sự câu đến Nhật Nguyệt, Tô Vũ, ngươi còn bao lâu nữa thì có khả năng đột phá? Có cần ta trợ giúp gì không?”
Tô Vũ tính toán một thoáng, rất nhanh bèn đáp: “Ba ngày sau là được, cho mọi người một chút thời gian chuẩn bị, cũng cho ta thêm thời gian, thiên hàng dị tượng. . . lần này chỉ sợ ta sẽ nổi danh!”
Hắn cười phì một tiếng, Ngưu Bách Đạo cũng cười nói: “Tiểu tử nhà ngươi đúng là, đến lúc đó nếu thật sự dẫn tới thiên địa dị tượng thì mới quả là thú vị!”
“Làm sao có thể. . .”
Chu Thiên Đạo không cho là đúng, nhưng đang nói thì bất chợt ông khựng lại.
Ngưu Bách Đạo ngồi cạnh ông cũng cứng ngắc cả người.
Biết gì không?
Không thể nào!
Người ta phá cảnh Sơn Hải mới có, Tô Vũ nhà ngươi. . .
Không đến mức đó chứ!
Có điều ngọc cảm ứng siêu cấp đã đánh giá thực lực của Tô Vũ bây giờ là Lăng Vân cảnh, liệu có khi nào. . .
Tô Vũ nhìn dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi của hai người đối diện, lộ vẻ nghi ngờ, làm gì thế?
Nhìn ta làm gì?
Ngưu Bách Đạo nhìn thoáng qua Chu Thiên Đạo, rầu rĩ nói: “Chuẩn bị dị tượng giả đi! Mặc kệ thật hay giả. . .
Đều cho thành giả!”
Đậu mợ, sẽ không tới thật đó chứ?
Được rồi, không quan tâm là thật giả, nhất định đều phải coi là giả.
Bằng không thì thật sự sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Thương lượng với hai vị Nhật Nguyệt cường giả một hồi, Tô Vũ cũng cảm thấy yên lòng hơn hẳn.
Không cần phải ngày ngày phòng trộm!
Chặt ngang móng vuốt của ngươi, để cho các ngươi khỏi nhìn ta chằm chằm, lần sau không dám ho he nữa!
Đương nhiên, lần sau còn dám thì có thể sẽ là vô địch.
Mọi người biết rõ trong lòng, bất quá không quan trọng, vô địch vạn tộc thực sự có can đảm vào Nhân cảnh thì đã sớm bạo phát đại chiến, Nhân cảnh nhiều vô địch như thế cũng không phải để ăn chay, đánh tới cửa nhà còn không giải quyết, nhân tộc cũng không còn cách nào lăn lộn tiếp được nữa.
Tâm tình Tô Vũ không tệ, chỉ là lần sau lại có Thiên Nguyên khí nữa thì không dễ lừa gạt.
Chẳng lẽ lần sau lại nói, kỳ thật bên trong Long Giác hạp không chỉ có một viên cầu này, mà vẫn còn một viên cầu khác, chẳng qua lần trước ta còn giấu lại, chưa đưa ra?
Nói xong mọi sự, Tô Vũ rời khỏi đình lâu.
Cách đó không xa, ba đầu Đại Yêu cùng gã Hứa Bân tụ tập tán gẫu cùng một chỗ, Tô Vũ đi tới, Hứa Bân lúc này đã biến trở lại thành nam nhân, bất nam bất nữ, Tô Vũ cũng lười quản gã.
Nhưng đối với thần văn của gã thì hắn cũng có mấy phần tò mò.
Thần văn chuyên để che giấu trộm đồ, biến hóa thân phận kia cảm giác cũng không tệ.
Đương nhiên, biến thành nữ nhân thì thôi đi.
“Tô nghiên cứu viên. . .”
Hứa Bân hết sức khách khí, nở nụ cười, Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, bình tĩnh nói: “Cười tươi khoan khoái, không có mấy kẻ là người tốt!”
“. . .”
Phía sau, nụ cười của Chu Thiên Đạo cùng Ngưu Bách Đạo cứng ở trên mặt, không ngờ tiểu tử nhà ngươi lại cảm thấy kẻ tươi cười vui vẻ thì không phải người tốt.
Lý lẽ này ở đâu ra vậy?
Vậy chúng ta thường xuyên cười với ngươi thì ngươi nghĩ như thế nào?
Tô Vũ mặc kệ họ nghĩ gì, người này nếu đã bị bắt tới, vậy liền thiếu đi mấy phần kính ý, có là Sơn Hải cũng mặc kệ!
Nghe nói gã lại còn là vì mình mà tới.
“Ngươi nhận nhiệm vụ ở đâu?”
“Đi thương hội thì có tiếp xúc với đối phương. . .”
Tô Vũ khẽ gật đầu, đoạn nói: “Ta có thể phát nhiệm vụ không? Tại Vạn Tộc giáo, hãy nói là Nguyên Thần khiếu của ta có chút kết quả, tin tức vẫn chưa công khai, công bố cho người ta đánh cắp tư liệu, báo giá cao chút, 500 ngàn hay 1 triệu điểm cống hiến đều được.”
Hứa Bân kinh ngạc nhìn hắn, cao như vậy, không sợ khiến chính ngươi bị giày vò tới chết à?
“Có thể phát không?”
Hứa Bân thận trọng đáp: “Có thể, thế nhưng giá cao như vậy thì chỉ sợ có không ít Nhật Nguyệt đều cảm thấy hứng thú.”
“Vậy cứ tới đi!”
Tô Vũ cười khẽ: “Tốt nhất là khiến hết thảy Nhật Nguyệt đều đến, dĩ nhiên, tại Vạn Tộc giáo, ngươi có đủ tín lực đó không?”
Đừng để cho người ta hoài nghi ngươi.
Hứa Bân cẩn thận nói: “Ta ở Vạn Tộc giáo vẫn còn có chút tên tuổi, dĩ nhiên, ta không phải Vạn Tộc giáo đồ, ta chỉ là kẻ làm ăn đứng giữa, giúp đỡ xử lý một vài thứ không tiện xử lý mà thôi. . .”
Tô Vũ gật đầu, “Hiểu rõ, Vạn Tộc giáo giết người cướp của, các ngươi chuyên giúp đỡ xử lý, chuyển đổi thành công huân hoặc là điểm cống hiến mà chúng cần, ta từng nghe nói rồi.
Loại như các ngươi. . . kỳ thật cũng nên giết! Không có các ngươi, bọn chúng giết người cũng không dám trương dương, giết người mà không có chỗ tốt, ai còn dám giết? Ngươi nghĩ đám như các ngươi không giết người nên sẽ là người tốt sao?”
Hắn khịt mũi coi thường!
Tựa như Tô Vũ vậy, hắn không mua nhiều Phá Sơn ngưu tinh huyết thì Phá Sơn ngưu chưa chắc sẽ chết nhiều như bấy lâu nay.
Đạo lý đồng dạng mà thôi!
Phá Sơn ngưu nhất tộc hận Tô Vũ, muốn giết Tô Vũ, Tô Vũ không cảm thấy ủy khuất, không cảm thấy oan uổng.
Còn về loại người như Hứa Bân, như nhau cả.
Giết cũng không vô tội!
Hứa Bân không dám nhiều lời, Tô Vũ tại Đại Minh phủ có địa vị rất cao, Chu Thiên Đạo, Ngưu Bách Đạo đều ôm thái độ khác biệt đối với hắn.
Địa vị của hắn tại Đại Minh phủ nghiêm ngặt mà nói thì còn cao hơn so với đám điện hạ Chu gia kia.
Đương nhiên, không phải là Chu Thiên Đạo thân thiết với Tô Vũ hơn con cháu của mình, có điều nhìn từ mặt lợi ích thì giá trị của Tô Vũ cao hơn so với những người khác nhiều lắm.
Nhưng chỉ như vậy cũng đủ rồi, Hứa Bân không dám đối đầu, bằng không thì chết cũng không biết gã chết như thế nào.
Tô Vũ cười nói: “Hứa hội trưởng làm việc có danh tiếng không nhỏ, danh xưng không có gì không thể trộm, vậy nên nếu nhiệm vụ này phát ra, có phải là sẽ lộ ra rằng ngươi quá vô năng rồi không?”
Hứa Bân vội vàng nói: “Không sao, dù bản lãnh lớn hơn nữa thì ở một số thời khắc cũng phải cần người phối hợp.
Thực sự không được thì ta có thể liên hệ mấy người, thả ra một chút tiếng gió, tự nhiên sẽ có người nghĩ cách, không phát nhiệm vụ mà vẫn được.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, cũng không nói thêm cái gì.
Suy nghĩ một chút, hắn mới quay đầu nói: “Phủ chủ, nếu ta rời khỏi sở nghiên cứu, sở nghiên cứu cũng cần phải bố trí một phen, cẩn thận có vài người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, giương đông kích tây, chui vào sở nghiên cứu của ta.”
Phía sau, Chu Thiên Đạo nghe vậy liền gật đầu, việc nhỏ mà thôi.
Tại Văn Minh học phủ, trước kia thì còn tốt, hiện tại ngọc cảm ứng siêu cấp vừa ra, kẻ nào còn dám chui vào thì chính là tự tìm chết.
Thật sự cho rằng Đại Minh phủ vô năng sao?
Không nói những cái khác, lão nhân nhiều, Nhật Nguyệt uy tín lâu năm nhiều, có lẽ năng lực thực chiến hơi yếu nhưng mà thủ đoạn sẽ không thiếu.
Tô Vũ không nói thêm gì, hắn đi đến bên bờ, đang chuẩn bị gọi lão Quy, sau lưng, Độc Nhãn bỗng nhiên cất tiếng: “Tô Vũ, chúng ta đi theo ngươi có thể được cái gì, cần phải bỏ ra cái gì?”
Tô Vũ quay lại nhìn ba Đại Yêu, mỉm cười đáp: “Có vài chuyện cần ra sức, các vị tiền bối bỏ chút công là được, thứ khác thì cũng không có gì, về phần nhận được cái gì. . .
Đối với Sơn Hải cảnh, còn không phải nhân tộc, thứ ta có thể cho không nhiều, không giống nhân tộc, ta còn có thể cấp cho một ít công pháp. . .”
Dừng lại vài giây, Tô Vũ mới tiếp tục nói: “Không thì các vị tiền bối chờ mong ta càng lớn mạnh hơn một chút đi, nghiên cứu ra nhiều thứ hơn, có lẽ có thể cho các tiền bối chút trợ giúp, trên đại thể là như thế, mặt khác. . . thì ta vô phương hứa hẹn.”
Lời này vừa nói ra, Cự Sơn buồn bực rầu rĩ: “Cái này là hứa hẹn suông, bây giờ thứ gì cũng không có!”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Xem như thế đi, bởi vì ta chính xác là không cho được cái gì, dĩ nhiên, cần cơ sở tu luyện thì ta sẽ cung cấp, mặt khác, tại Đại Minh phủ, Phủ chủ sẽ dành cho ba vị sự bảo hộ nhất định, đại khái là vậy.”
Chương 1018: Gióng Trống Khua Chiêng
Cho cái gì?
Có thể cho Đại Yêu Sơn Hải cảnh được cái gì?
Kỳ thật Tô Vũ không cho được thứ gì hết!
Đương nhiên, Thiên Nguyên khí thì có thể, thế nhưng thứ này đành quên đi, không cần thiết rêu rao khắp chốn, thật sự khiến cho khắp nơi đều có, vậy sẽ không tiện bàn giao.
Công pháp, yêu tộc và nhân tộc lại không dùng chung.
Bất quá Tô Vũ suy nghĩ một chút vẫn nói: “Nếu các vị tiền bối thật sự cần gì, chờ ngày nào đó ta mạnh mẽ, có thể giúp các vị đoạt về, mặt khác. . . thì ta cũng không có gì để nói.”
Không phản bác được!
Ba vị Đại Yêu liếc nhìn nhau, rốt cuộc chúng nên lựa chọn như thế nào?
Rời đi thì chúng không dám.
Kỳ thật bọn chúng đã không còn sự lựa chọn!
Độc Nhãn than nhẹ một tiếng, trầm giọng nói: “Vậy sau này còn mời Tô đại nhân chăm sóc nhiều hơn!”
Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu!
Tô Vũ cũng không thèm để ý, thẳng thắn đáp: “Các vị tiền bối không cần như thế, nói câu thực lòng, mọi người lợi dụng lẫn nhau, nếu cảm thấy không có cách nào tiếp tục chờ đợi thì các vị cứ chờ sự tình lắng xuống một chút thì tùy thời rời đi, ta sẽ không ngăn cản.
Ta chỉ muốn tốt cho các vị tiền bối thôi, nếu giờ đây thật sự muốn đi, ta cũng quyết không ngăn trở. . .”
Bọn họ chỉ là quan hệ hợp tác!
Hắn không hi vọng ba đầu Đại Yêu coi hắn là chủ nhân, ba đầu Đại Yêu này cũng đừng hi vọng Tô Vũ coi bọn họ là thân nhân.
Ba vị Đại Yêu đều không nói chuyện.
Tô Vũ cũng không nhiều lời, gọi lão Quy ra, lão Quy vừa tiễn hắn qua sông, vừa lên tiếng nói: “Chàng trai, lần trước tìm ta hỏi tinh huyết, hiện tại còn muốn nữa không?”
“Tinh huyết của tiền bối quá mạnh, tạ ơn tiền bối, tạm thời không cần nữa.”
Tô Vũ nhẹ nhàng từ chối, hiện giờ hắn vẫn chưa dùng được tinh huyết Sơn Hải cảnh, quên đi thôi.
Đúc thân đến giai đoạn nhất định, đại khái còn có thể dùng đến.
Còn về việc lão rùa bỗng dưng chủ động muốn đưa ra tinh huyết, Tô Vũ cũng cảm thấy hơi ngoài ý muốn, lão Quy này tốt như vậy sao?
Lão Quy cũng không nói nữa, dẫu sao lão cũng chẳng có ý định mua bán.
Rất nhanh, lão đã đưa Tô Vũ qua sông.
Ba đầu Đại Yêu cũng đi theo Tô Vũ tiến vào sở nghiên cứu, dĩ nhiên, tất cả đều tận lực che giấu tầm mắt người ngoài.
Đại Minh phủ.
Thiên Đô phủ, thủ đô của bát quái.
Ngày 22 tháng 2.
Sáng sớm, tin tức liền bắt đầu lan ra.
“Biết Tô Vũ không? Hắn sắp Đằng Không rồi, sắp đúc thân nữa, nghe nói lần này sẽ biểu diễn cho chúng ta xem kỳ tích 360 khiếu đúc thân, thì ra Tô Vũ đã mở đủ 360 nguyên khiếu.”
“Thật là đáng sợ!”
“Ngu ngốc, không phải hắn muốn biểu diễn 360 khiếu mà là muốn mượn cơ hội truyền bá
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
cho chúng ta, nghe nói bộ công pháp này tu luyện về sau thì tốc độ khai khiếu cực nhanh.
Thiên giai trung cấp công pháp, có thể làm thành huyền giai để mà tu luyện!”
“Ơ đệt, trâu bò như vậy à, thế thì Chiến giả về sau chẳng phải là vô cùng cường đại sao?”
“Chiến giả thì sướng rồi, nhưng về sau có khi nào địa vị của Văn Minh sư giảm xuống hay không?”
“Nói nhảm, công pháp này vốn là do Văn Minh sư nghiên cứu ra, không có Văn Minh sư thì Chiến giả lấy đâu ra công pháp cường đại như thế? Vẫn là Văn Minh sư trâu bò hơn, các ngươi nhìn đi, Tô Vũ là Văn Minh sư, gần đây hắn đã đẩy ra biết bao nhiêu công pháp!”
“
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
của hắn thật sự lợi hại như vậy hả? Dễ dàng khai khiếu? Tô Vũ gióng trống khua chiêng muốn mở rộng như thế khiến ta cảm thấy giá cả sẽ không ít đâu!”
“Người ta không tới một năm đã khai khiếu mấy trăm, toàn bộ đều nhờ bộ công pháp này, ngươi nói xem nó có lợi hại hay không? Hiện tại hắn lại chủ động công khai ra ngoài. . .
Ta thấy giá cả hẳn cũng không thấp, nhanh tiết kiệm tiền đi, đổi một bộ về tu luyện, chính mình không thể dùng thì cho con cái cháu chắt một bộ cũng tốt mà, Thiên giai công pháp đó!”
“. . .”
Khắp nơi đều xôn xao chuyện Tô Vũ muốn mở rộng
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
.
Trước đó
《
Hợp Khiếu pháp
》
bởi vì khai khiếu không nhiều, chỉ được xem như công pháp phụ tu nên Tô Vũ không mở rộng.
Về sau
《
Nguyên Thần văn quyết
》
là công pháp của Văn Minh sư, hắn cũng không mở rộng.
Bây giờ, ý của Tô Vũ rất rõ ràng là muốn thay thế những công pháp cơ sở kia, thậm chí biến công pháp mới của hắn xem như công pháp chủ đạo của Chiến giả ngày sau.
Đây chính là việc hệ trọng, thay đổi công pháp sẽ khiến toàn bộ Chiến giả của Nhân tộc xuất hiện biến hóa cực lớn.
Tin tức cấp tốc truyền bá.
Bên trong một tửu lâu, người kể chuyện cũng đang nói liên thanh.
Có thực khách hỏi: “Gióng trống khua chiêng như thế, thanh danh Tô Vũ vốn đã lớn như vậy, hiện tại hắn muốn đẩy Thiên giai công pháp ra, không sợ bị người ám sát à?”
Người kể chuyện khịt mũi coi thường, “Nghĩ gì thế! Ngươi biết chuyện mà Đại Minh phủ không biết à? Lần này Phủ chủ cùng Ngưu phủ trưởng tự mình tọa trấn, bảo hộ Tô Vũ an toàn, mặt mũi này. . .
Chu gia điện hạ còn không có được! Nhật Nguyệt cửu trọng cùng Nhật Nguyệt thất trọng tự mình tọa trấn thủ hộ, ám sát sao? Người có thể ám sát Tô Vũ còn chưa sinh ra đâu!”
“Thật là có mặt mũi!”
Các thực khách nghe vậy cũng thấy rung động, Phủ chủ cùng Phủ trưởng đều là đại nhân vật, tự mình ra mặt hộ đạo cho một vị chưa phải Đằng Không, này gọi là cái gì, này chính là thể diện!
Người kể chuyện cười ha hả: “Đâu chỉ riêng hai vị ấy, lần này ta nghe nói, đến lúc đó còn có một đến hai vị Nhật Nguyệt cảnh sẽ hộ đạo cho Tô Vũ, miễn bị Vạn Tộc giáo phá hủy thịnh hội! Nhiều cường giả hộ đạo thế kia, Tô Vũ cũng xem như là người đầu tiên của Đại Minh phủ!”
“Đúng thế, phá Đằng Không cảnh thôi mà nhiều đại nhân vật hộ đạo như vậy, vẫn là Văn Minh sư có mặt mũi!”
“Không phải Văn Minh sư có mặt mũi, là nghiên cứu viên, thiên tài, đây mới là thể diện, một bộ công pháp nếu thật sự truyền bá khắp Nhân Cảnh, Đại Minh phủ sẽ được lợi bao nhiêu? Ngươi ngẫm mà xem.”
“Phải ha!”
“. . .”
Tất cả mọi người đều háo hức nghị luận.
Lòng ai ai cũng rúng động!
Chiến giả mới là chủ lưu!
Công pháp 126 khiếu, dựa theo Tô Vũ giải thích cùng tin tức lưu truyền, nó trùng 18 khiếu với
《
Hợp Khiếu pháp
》
, 18 khiếu khác thì không trùng hợp, kết hợp cùng tu luyện thì cần khai khiếu 144 cái, vừa vặn có số lượng sánh bằng Thiên giai đỉnh cấp công pháp.
Thế nhưng
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
, 14 khiếu huyệt làm nhất trọng, nếu ngươi tu luyện xong nhất trọng, tốc độ khai khiếu liền tăng lên không ít, tu luyện sau đó thì độ khó sẽ giảm nhiều, lại mở ra khiếu huyệt của Hợp Khiếu pháp, tiến vào Vạn Thạch cửu trọng sẽ rất nhanh.
Tuyệt đối không thể chậm hơn so với việc ngươi tu luyện Chiến thần quyết 72 khiếu!
Công pháp này vừa ra, qua mấy năm nữa, Nhân cảnh người người đều sẽ là thiên tài, dĩ nhiên, có một chút chuyện cũng đã thông báo, tiêu hao tài nguyên hiển nhiên không ít, đây là điều tất nhiên, dù sao phải khai khiếu nhiều thế kia.
Dù cho có một ít nan đề thì đối với tất cả mọi người đây vẫn là đại sự kinh thiên động địa!
Từ nay về sau, có lẽ nhân tộc sẽ giương danh, người người đều là thiên tài.
Một vài năm sau nữa, có lẽ các công pháp khác dưới Thiên giai đều sẽ bị đào thải!
Chương 1019: Không Đoán Được Mục Đích Của Đại Minh Phủ (1)
Tin tức tiếp tục lưu truyền.
Ba ngày sau, Tô Vũ sẽ chứng minh cho mọi người thấy việc khai khiếu nhiều, khai khiếu nhanh, cuối cùng đúc thân cường đại cỡ nào!
Nghe nói, sau khi hắn đúc thân thì còn có thể luận bàn diễn võ với một vài Lăng Vân Chiến giả.
Tóm lại,
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
hiện giờ đã được truyền khắp Đại Minh phủ, cơ hồ ai ai cũng nghe nhiều nên thuộc!
Vô số người đều muốn mở mang thêm kiến thức, muốn biết liệu Tô Vũ có thật sự mở nhiều khiếu huyệt như lời đồn hay không.
Mở nhiều khiếu huyệt thế kia, đúc thân rốt cuộc có khác biệt gì với mọi người?
Bộ công pháp này đến cùng thì lúc nào mới được truyền ra, phí tổn tu luyện là bao nhiêu, tiêu hao tài nguyên thế nào. . .
Những vấn đề này mấy ngày sau Tô Vũ đều sẽ công khai, tỏ rõ lợi và hại cho tất cả mọi người.
“Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết?”
Bên ngoài Thiên Đô phủ, một vị lão nhân đang lo trồng trọt, sau lưng, một vị trung niên thật thà cũng đang giúp đỡ, thấp giọng nói: “Đúng vậy, bất quá mấy lần trước phổ biến công pháp, hắn đều không ra mặt, lần này bỗng nhiên muốn công khai mở rộng, còn muốn công khai Chứng Đạo. . .
Đại nhân, hắn có ý gì?”
“Lập bẫy!” Lão nhân thản nhiên đáp: “Chính là bẫy hấp dẫn ngươi chú ý, thậm chí đi tập kích hắn. . .”
“Tập kích?”
Trung niên không nói gì, tập kích cái rắm.
Đều đã bảo có rất nhiều vị Nhật Nguyệt hộ đạo, nào có ai dám a!
Lão nhân cũng thấy rất nghi hoặc, tiết tấu này. . . cũng quá đơn giản.
Nhưng họ cũng đã nói rõ Chu Thiên Đạo sẽ hộ đạo, chẳng lẽ còn hi vọng dẫn dụ vô địch ra tay?
Ở đâu ra vô địch đến mà ra tay?
Vậy thì việc bọn họ gióng trống khua chiêng có ý nghĩa gì?
Đơn thuần là vì mở rộng công pháp thôi sao?
Lão cũng không hiểu rõ mục đích của Tô Vũ và Chu Thiên Đạo!
Nói là dụ địch tới thì quá ngu, mẹ nó, người nào lại tới tự tìm đường chết, trước mặt mọi người chạy đi tìm Tô Vũ gây phiền toái, không sợ bị những Nhật Nguyệt đó chém thành cám à?
Nhưng mà Tô Vũ đang êm đẹp lại chạy đến biểu diễn công pháp, đúc thân vào Đằng Không, cũng không có chỗ nào quá tốt đẹp a.
Chẳng lẽ là để chứng minh Tô Vũ bây giờ thế nào rồi?
“Không hiểu. . .”
Lão nhân cũng coi như là người có kiến thức rộng rãi nhưng vẫn bị hành vi của bọn họ làm cho lơ ngơ.
Trung niên đột nhiên bộc phát ý tưởng, thấp giọng suy đoán: “Đại nhân, có khi nào chúng cố ý nói như vậy, trên thực tế đám Chu Thiên Đạo sẽ không đi, chỉ để Tô Vũ hấp dẫn lực chú ý của chúng ta, vài vị Nhật Nguyệt thì lại ra ngoài càn quét cứ điểm của các giáo phái?”
“. . .”
Lão nhân không xác định lắm, “Không đến mức ấy đâu!”
Quét vài cứ điểm, ném một mình Tô Vũ trong thành hấp dẫn lực chú ý, thế thì phải mạo hiểm cỡ nào?
Trung niên hưng phấn nói: “Đại nhân cũng cảm thấy không có khả năng, những người khác cũng sẽ nghĩ như vậy, có lẽ đó chính là mục đích của bọn họ.
Ta nghe nói Lục Dực thần giáo đang một mực truy sát Trần Vĩnh cùng Phong Kỳ. . .
Ngài nói xem có phải Tô Vũ muốn cố ý làm mồi nhử, sau đó để Chu Thiên Đạo đi cứu viện cho sư bá của hắn hay không. . .”
Nghe cũng rất có lý!
Nhưng cũng không thể coi là thật!
Lão nhân suy nghĩ một chút bèn căn dặn: “Không hiểu rõ bọn hắn, thôi được rồi, đừng tuỳ tiện mạo hiểm, những người này cũng không phải dễ trêu vào.
Hiện tại vẫn chưa làm rõ được tình huống, đến lúc đó, ngươi mang vài người lẫn vào đám đông quan sát tình hình trước đã, nếu đám Chu Thiên Đạo thật sự có mặt ở đó thì chính là Đại Minh phủ nhàn rỗi không chuyện gì làm, dẫu sao cũng đâu phải lần đầu tiên!”
Đại Minh phủ làm ra những sự tình này cũng là lẽ thường!
Không phải lần đầu tiên!
Chỉ có điều lần này động tĩnh hơi lớn một chút.
Đại Minh phủ như cá ướp muối, hằng năm đều làm một đống chuyển động lớn, một loạt ngày lễ rầm rộ, điểm này mọi người đều biết, chỉ số sinh hoạt hạnh phúc của Đại Minh phủ vẫn luôn rất cao, Thiên Đô phủ ở bên ngoài cũng được xưng là thành phố phong nguyệt, bát quái, thành phố của những lễ hội. . .
Khi chưa rõ ràng tình huống, vậy thì đừng vội vã gì cả, cử thuộc hạ mang vài người đi xem xét kỹ một chút là được rồi.
“Thuộc hạ đã biết!”
Trung niên cấp tốc đáp lời, rất nhanh lại nói: “Đại nhân, nếu mấy người Chu Thiên Đạo không có ở đó. . .”
Lão nhân thản nhiên nói: “Chớ nóng vội quyết định, thật sự không ở đó thì lại tính, tùy tiện ra tay cũng chỉ có một cái đầu! Đừng hành động thiếu suy nghĩ!”
Lão vẫn chưa nhìn thấu được tình huống, được rồi, dẫu sao lão cũng không có ý định vào thành để xem.
Đến lúc đó nghe thuộc hạ hồi báo tình huống rồi quyết!
Trung niên gật đầu, nhỏ giọng nói: “Vậy còn về phía Tẩu thương hội bên kia. . .”
“Hứa Bân hả?”
Lão nhân hừ một tiếng, “Chớ để ý, Nguyên Thần khiếu. . .
Gã muốn chui vào sở nghiên cứu của Tô Vũ? Tin tức lan truyền quá rộng, ta cũng hoài nghi lần này mục đích của Chu Thiên Đạo chính là vì ôm cây đợi thỏ.
Tô Vũ thì chưa chắc có bẫy gì, nhưng mà sở nghiên cứu chắc chắn sẽ có bẫy rập, không đi!”
Lão mới không đâm đầu tới sở nghiên cứu của hắn!
Bây giờ lão đang hoài nghi Tô Vũ cố ý ra ngoài, Chu Thiên Đạo cũng cố ý lộ diện, khả năng chính là vì để cho người ta chui vào sở nghiên cứu, nguy hiểm biết bao!
Người nào đi thì người đó là kẻ ngu ngốc!
Đương nhiên, đồ đần cũng không ít, không chừng vẫn sẽ có người mò đến, dù sao thì Nhật Nguyệt cảnh sẽ không có ai tới hết, Sơn Hải cũng sẽ không, tu luyện đến Sơn Hải Nhật Nguyệt, có mấy ai là đồ ngu đâu.
Hứa Bân. . .
Hỗn đản này cứ coi như là đi thử nước, đừng phản ứng là được.
Trung niên không nói thêm gì nữa, ở lại phụ lão trồng trọt một hồi rồi mới cáo từ rời đi.
Y vừa đi, lão nhân liền dừng lại, cười cười, vứt cái cuốc xuống, sau đó cũng cấp tốc rời đi, đi một hồi thì mới biến thành một vị nam tử trung niên, cẩn thận không có gì đáng ngại, cẩn thận kẻo bị người ta để mắt tới.
An toàn là số một!
Dẫu sao lần này Đại Minh phủ xảy ra náo nhiệt, lão không tới góp vui, dù cho có tham gia náo nhiệt thì cũng phải tránh xa một chút.
Cảnh tượng tương tự cũng phát sinh ở rất nhiều nơi.
Bên trong một nông trường, một lão đầu mập mạp cười ha hả chào hỏi với đám nông hộ, tiến vào trang viên của mình thì mới lấy ra truyền âm phù, kiểm tra một hồi rồi thầm lẩm bẩm : “Bẫy rập?”
Giống hệt như lão nhân trước đó, lão đầu mập mạp này cũng hoài nghi tột độ, bởi vì lão không hiểu rõ ý tứ của đối phương.
“Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết. . .”
Lão đầu mập thì thầm một tiếng, đồ tốt, dù mình không học thì cũng phải lấy về tay, cho hậu duệ của mình tu luyện, không thể không nói, Tô Vũ quả thực làm ra công pháp đều là tinh phẩm!
Quan trọng là giá cả còn không hề đắt!
Có thân phận chính quy thì rất dễ dàng liền có thể đổi về.
“Nguyên Thần khiếu. . . có khả năng trực tiếp nhảy qua Khai Nguyên, thậm chí ý chí lực cùng nguyên khí chuyển đổi đồng tu. . .
Thật hay giả?”
Người khác nói thì lão đầu mập mạp chưa hẳn đã tin.
Nhưng Tô Vũ nói. . . ít nhất cũng tin được 7 phần!
Những công pháp như
《
Hợp Khiếu pháp
》
đều là chứng cứ rõ ràng.
Tiểu tử này nhất định là có được di tích của vô địch, thật sự là hâm mộ chết người.
Lão đầu mập suy nghĩ một chút, sau đó truyền âm xuống: “Phái người quan sát, đừng đi tới sở nghiên cứu, cẩn thận nơi đó có bẫy! Có chuyện thì kịp thời thông báo, cẩn thận một chút, chớ để người khác để mắt tới!”
“Vâng!”
“. . .”
Lão đầu mập truyền tin đi, mỉm cười rồi bóp nát truyền âm phù, cẩn thận vẫn tốt hơn, chính mình không thể làm chim đầu đàn.
Bắt lấy Tô Vũ, đánh giết Tô Vũ chính là mục đích của rất nhiều người, thế nhưng làm chim đầu đàn không có chỗ tốt nào cả.
Dẫu sao lần này lão không định ra mặt, cũng không định làm gì.
Trước hết cứ quan sát tình huống đã!
“Chẳng lẽ là vì giảm bớt áp lực của Trần Vĩnh sao?”
Lão đầu mập cũng sinh ra ý nghĩ như vậy, chẳng lẽ Tô Vũ là vì dẫn dụ sự chú ý của Lục Dực thần giáo nên mới có hành vi như thế?
Hoặc là muốn nói cho Lục Dực thần giáo, có thể tới Đại Minh phủ tìm hắn để gây sự?
“Cũng là một tên sư chất tốt. . .
Đáng tiếc, người ta chưa hẳn sẽ tới.”
Lão đầu mập mỉm cười, Lục Dực thần giáo dĩ nhiên vẫn luôn để mắt tới Trần Vĩnh, Lục Dực thần giáo chết không ít cường giả, đại khái đều là do Trần Vĩnh cùng Phong Kỳ làm, chó cắn người thường không sủa a, lão đều tưởng rằng đó chỉ là việc ngoài ý muốn.
Chương 1020: Không Đoán Được Mục Đích Của Đại Minh Phủ (2)
Tin tức vẫn tiếp tục lưu truyền.
Đầy trời rợp đất!
Một phủ rồi lại một phủ!
Đại Hạ phủ.
Hạ Hầu gia thở dài: “Lại tới nữa rồi, công pháp mới không cần tiền mà đã đẩy ra phía ngoài biểu diễn cho người ta xem, khi tiểu tử này còn ở Đại Hạ phủ cũng đâu thấy hắn tích cực như vậy.”
Một bên, Hồ tổng quản nói khẽ: “Có qua có lại, Chu Phủ chủ cho hắn đãi ngộ cực cao, trong Đại Minh phủ hắn gần như có khả năng hoành hành, dưới tình huống như vậy thì với tính cách của Tô Vũ, hắn làm ra những việc này cũng chẳng có gì lạ.”
Hạ Hầu gia đau đầu nói: “Ta cũng không phải để ý chuyện đó, mấu chốt là tiểu tử Tô Vũ đẩy ra công pháp cũng chưa chắc sẽ truyền vào Đại Hạ phủ, đến lúc đó sẽ là phiền toái lớn! Không chừng chúng ta lại phải tới cửa cầu người! Nếu thật sự có thể tu luyện đơn giản như hắn nói. . .”
Hồ tổng quản thở dài, “Đúng là như hắn nói đấy, Hồ Hạo đã bắt đầu tu luyện đúc lại thân thể, dùng bộ công pháp của hắn để đúc cơ, dùng Địa Nguyên quả mở 14 khiếu đệ nhất trọng.
Hồ Hạo nói, tiếp theo sau tốc độ khai khiếu tối thiểu tăng trưởng 10%, đây mới chỉ là đệ nhất trọng, chờ đến 14 khiếu huyệt đệ nhị trọng mở ra thì tốc độ kia sẽ lại càng nhanh.
Tu luyện tới 9 trọng, khi đó tốc độ khai khiếu tối thiểu là gấp đôi những người khác. . .”
Người khác mở một cái khiếu, ngươi đã mở hai khiếu, tư chất thì đồng dạng, vậy ngươi sẽ chọn cái nào?
Lại kết hợp thêm phụ tu Hợp Khiếu pháp, ngươi sẽ mau chóng tiến vào Vạn Thạch cửu trọng!
Hồ tổng quản cảm khái: “30 năm hoặc là 40 năm, khi đó kẻ tu luyện những công pháp ngày hôm nay của Tô Vũ đều sẽ lớp lớp người người trở thành Lăng Vân, hoặc là Sơn Hải. . .
Chiến lực đều sẽ mạnh hơn hẳn so với trước, so với Chiến giả bây giờ thì lại càng mạnh mẽ hơn nhiều, tương lai càng lớn, tương lai càng có hi vọng, Nhật Nguyệt cũng không còn là cảnh giới chỉ có thể nhìn mà ngưỡng vọng nữa.
Hầu gia, công pháp của hắn rất hiệu quả, đến hậu kỳ mới có thể nhìn ra tầm quan trọng của nó có bao lớn!”
Hạ Hầu gia thở dài, y day day trán, nói: “Ta biết!”
Còn cần ngươi nói à?
Một đám tu luyện Thiên giai công pháp, ngươi nói xem có lợi hại hay không?
Hồ tổng quản lại hỏi: “Lần này hắn công khai, muốn đúc thân ở trước mặt mọi người, đây là bẫy của Đại Minh phủ sao? Nhưng không cần thiết mà.”
Ông cũng là người thông minh, thế nhưng vẫn nhìn không thấu mục đích của Đại Minh phủ và Tô Vũ.
Hạ Hầu gia cũng thấy khó hiểu, bất quá y nói chắc chắn: “Tuyệt đối là bẫy, về phần hãm hại thế nào thì khó mà nói, có lẽ có đồ đần sẽ mạo hiểm ra tay thì sao? Hoặc là nửa đường xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, đám Chu Thiên Đạo rời đi, lưu lại mình Tô Vũ, chế tạo cơ hội cho người ta ra tay?”
Hạ Hầu gia nói thầm một tiếng, thế thì không cần thiết đâu.
Chu Tiểu Nhị của Đại Minh phủ bên kia gần đây cũng không biết đang làm gì, thần bí vô cùng.
Hồ tổng quản nói khẽ: “Vậy chúng ta cần làm chút gì đó không?”
Hạ Hầu gia khoát khoát tay, “Không cần thiết, người ta cũng không cầu chúng ta, tới thì có ích gì.
Để lão Triệu nhanh tìm ra Trần Vĩnh là được, Trần Vĩnh chết ở đâu rồi không biết, nếu y thật sự đã bị người ta giết chết. . .
Vậy thì chúng ta sẽ thật sự trở mặt thành thù!”
Hồ tổng quản lắc đầu, “Liên lạc không được, không biết được kênh truyền âm phù của y, vô phương liên hệ, lão Triệu có mấy lần đều bỏ qua, không gặp được đối phương, cũng chỉ gặp được lão Hầu Đại Minh phủ.”
“Thể diện của Tô Vũ cũng đủ lớn.” Hạ Hầu gia cười một tiếng, Thự trưởng của Đại Minh phủ tự mình làm việc cho hắn, mặt mũi quả là không hề nhỏ.
Dứt lời, y rất nhanh lại dặn dò: “Được rồi, xem kịch đi! Bất quá. . .
Nhắc nhở Chu mập mạp một chút, cẩn thận đừng có thật sự dẫn dụ người nào đó tới chỗ bọn họ. . .”
Hồ tổng quản ngưng trọng gật đầu, “Trừ phi chân thân đến, bằng không, thần văn phân thân tới cũng chỉ là chịu chết, Chu Thiên Đạo đối phó với thần văn phân thân sẽ không có vấn đề gì! Chân thân mà thật sự muốn tới. . .
Vậy cũng chưa chắc là chuyện gì xấu, tối thiểu sẽ biết là người nào.”
“Cẩn thận mới tốt, thật sự tới thì người ta thủ tiêu một đám người, chạy trốn rồi quy hàng vạn tộc, đó cũng là phiền toái lớn!”
Điều này cũng đúng, Hồ tổng quản gật đầu, nên đến nhắc nhở Chu Thiên Đạo thì hơn.
Vị vô địch âm thầm trốn sau màn kia có lẽ đã chú ý tới Tô Vũ.
Tin tức lưu truyền vô cùng nhanh.
Trong Đại Minh phủ.
Minh Tâm đường.
Ở đại điện dưới mặt đất.
Chu Thiên Đạo xuất hiện lần nữa, vui vẻ cười hỏi: “Hai ngày nay có cường giả lạ mặt nào chui vào không?”
Lão bà họ Hồ đang điều khiển thiết bị, nghe vậy liền đáp: “Có mấy tên, bất quá không mạnh, là Đằng Không cảnh với Lăng Vân cảnh thôi.”
Lão bà chỉ trên gương mấy điểm đen, giải thích cho ông: “Ta đã đánh dấu rõ, không cho người giám thị, miễn gây ra phiền toái, những người này đều mới vào phủ, có thể là từ ngoại phủ tới, có thể là đi xem náo nhiệt, cũng có thể là Vạn Tộc giáo. . .”
Nói xong, bà lại chỉ vào một vài điểm trắng khác, “Những người này thì hai ngày qua đã từng đi tới hướng cửa thành mấy lần, từng đi ra ngoài rồi lại trở về, không biết có phải là mật báo hay không, chú trọng giám sát đi!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Phạm vi bao trùm đến cửa thành rồi sao?”
“Đến rồi, thế nhưng trước mắt chỉ có thể bao trùm một nửa khu vực toàn thành, bắc, đông hai hướng đều đã bao trùm, mặt khác thì chưa thể.”
Lão bà thở dài, than thở: “Hai ngày nay kéo dài ra thêm nên tiêu hao rất nhiều, ngươi phải tốn kém rồi.”
Chu Thiên Đạo không cho là việc lớn, thản nhiên đáp: “Không có gì, tiền lẻ thôi! Bán mấy bộ công pháp của tiểu tử Tô Vũ kia liền có thể kiếm về.”
Mấy vị lão nhân nghe vậy đều bật cười!
Ngọc cảm ứng siêu cấp vừa ra, rất nhiều chuyện bèn dễ dàng hơn nhiều.
Lão bà họ Hồ lại nói: “Xem, lại thêm môt Lăng Vân tiến vào!”
Chu Thiên Đạo nhìn thoáng qua, rất nhanh, điểm kia bị đánh dấu thành điểm đen, lão ẩu cười bảo: “Những người này về sau đều phải xem như trọng điểm! Nhất là những kẻ ẩn giấu thực lực, bất kể có phải là Vạn Tộc giáo hay không thì đều phải chú trọng! Ẩn giấu thực lực đến thì tám chín phần mười không phải là người tốt. . .”
Chu Thiên Đạo bật cười, xem rất vui vẻ, ngầu quá!
Ngọc cảm ứng siêu cấp này thật sự rất trâu bò, đáng tiếc phạm vi bao trùm quá nhỏ.
Ông có chút tiếc nuối nói: “Nếu có thể bao trùm cả Nhân cảnh vậy thì sẽ rất lợi hại, Vạn Tộc giáo, vạn tộc gì đó, người nào lén lút tiến vào thì trong nháy mắt liền bị phát hiện. . .”
Lão bà cũng cảm khái: “Năm đó hẳn là có, khả năng các vị vô địch từng có một chiếc gương thế này để giám sát Nhân cảnh! Ngọc cảm ứng chính là căn cứ theo phát hiện trong di tích để mà cải tạo, có đôi khi ta còn suy nghĩ, thời kỳ đó nhân tộc rực rỡ huy hoàng, cuối cùng tại sao lại tiến vào thời kỳ Đại Phá Diệt. . .”
Ngọc cảm ứng, gương cảm ứng đều là căn cứ vào những ghi chép từ trong di tích để cải tạo ra.
Bọn hắn hôm nay có thể làm ra ngọc cảm ứng bao trùm Thiên Đô phủ, vậy ở thời kỳ rực rỡ sẽ thế nào?
Nhân Ccnh có phải cũng từng có một chiếc gương giám sát thiên hạ hay không?
Chu Thiên Đạo cũng thấy thổn thức, “Thời đại thượng cổ đúng là rất huy hoàng! Thứ này hiện tại chỉ sợ là phục chế! Bao trùm một Thiên Đô phủ liền hao phí mấy chục năm tinh lực của chúng ta, trước trước sau sau đầu nhập vô số tài chính, nhiều đến mức có thể chế tạo vô số chuôi Thiên giai văn binh!”
Tinh lực, tiền tài, vậy cũng chỉ là việc nhỏ.
Trong quá trình nghiên cứu thường xuyên xảy ra sự cố, trước đây ít năm đã nổ chết một vị địa giai đúc binh sư, Chu Thiên Đạo vài ngày đều không hoàn hồn.
Vị địa giai đúc binh sư kia là nhân vật cấp Đại Sư, nổ chết rồi thì cái giá mất đi ở trong đó vượt xa tưởng tượng!
Triệu Thiên Binh cũng bất quá là địa giai đúc binh sư mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








