[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 201 : Cẩu Lương (c1001-c1005)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Cẩu Lương
Đệt!
Tô Vũ im lặng, thật là mạnh!
Ngươi chân trước làm phản, chân sau liền chạy trở về, ẩn núp một hơi liền là 20 năm.
Cái tên này ở lại Đại Hạ Văn Minh học phủ để làm gì?
Đại Hạ Văn Minh học phủ có tốt như vậy, đáng giá ngươi ẩn mình mấy chục năm sao?
Còn nữa, nếu đã ẩn núp lâu như vậy, ngươi chạy làm gì, không phải thật sự là tới tìm ta đó chứ?
Có hơi sợ hãi!
Ta cũng không đắc tội ngươi mà!
Không đúng. . .
Lão tử đánh nát chiêu bài của sở nghiên cứu Lam Thiên, xong đời mẹ nó rồi, không phải bởi vì cái này nên ta bị ngươi ghi thù đó chứ?
Chính mình hình như còn nói vài câu, loại người như Lam Thiên nên giết!
Chẳng lẽ trêu chọc phải đối phương rồi à?
“Triệu Minh. . .
Lam Thiên. . .”
Việc này, Đại Hạ phủ đại khái sẽ không công khai.
Bị Lam Thiên ẩn núp mấy chục năm thì làm sao có thể tùy tiện nói ra ngoài, nói ra chỉ tổ khiến lòng người bàng hoàng.
Thủy Ma giáo chủ ẩn núp ở Đại Hạ phủ mấy chục năm, ngươi vẫn không hề phát hiện, Đại Hạ phủ có phải quá yếu rồi không?
Tô Vũ hít sâu một hơi, có loại người như y thì thật là phiền toái, ẩn giấu quá giỏi rồi.
“Mập mạp, có phương pháp khác để phân biệt không?”
Nếu không có thì sẽ quá phiền toái.
“Cái này khó mà nói, vậy đi, sau này ta đến Đại Minh phủ, ta lại nói chuyện với ngươi. . .”
“Ngươi sẽ không bị y thay thế đấy chứ?”
“Cái rắm ấy, y điên rồi mới dám làm thế, ta ngày ngày tiếp xúc cùng Nhị gia gia, cường giả Nhật Nguyệt cao trọng, lần một lần hai thì thôi đi, ngày ngày tiếp xúc, y lợi hại hơn nữa cũng phải bại lộ!”
Vậy thì khó nói!
Trong học phủ còn có một vị Vạn Thiên Thánh, người ta không phải vẫn ẩn giấu rất giỏi sao?
Bất quá cũng phải, tên kia to gan thì cũng không dám tiếp xúc với Hạ gia, xác suất bại lộ quá lớn.
Tô Vũ không nhiều lời với Hạ Hổ Vưu nữa, rất nhanh, hắn ra khỏi sở nghiên cứu, đi hối đoái trước một lượng tinh huyết lại nói.
Tốt xấu gì cũng làm xong vấn đề về Thực Thiết thú bên kia, trước cứ đổi một giọt tinh huyết về đã.
Chỉ là hắn có chút hồ nghi, ta đã từng bị Thực Thiết thú giết qua chưa?
Tên kia ngày ngày chỉ biết ăn, từng giết ta sao?
Không biết!
Thử một chút xem sao!
Ba tiểu Thực Thiết thú mà muốn giúp chúng nó Khai Nguyên thì độ khó không lớn, 3 – 5 viên Thiên Nguyên quả là được, không được thì cho thêm một ít, rút ra tinh huyết, tiêu hao không nhỏ, bổ sung thêm hai viên Thiên Nguyên nữa là đủ.
7 – 8 viên Thiên Nguyên quả có giá vốn cùng lắm là 7000 điểm công huân.
7000 điểm công huân đổi một giọt tinh huyết của tiểu Thực Thiết thú, cuộc làm ăn này đương nhiên là thua thiệt đến tận nhà bà ngoại, bất quá có đôi khi, tiền là thứ yếu, cũng không cần thiết cưỡng đoạt.
Tô Vũ thật muốn rút ra một giọt tinh huyết từ tiểu Thực Thiết thú, dù cho vị mập mạp kia không vui thì Chu gia cũng sẽ trấn an, hắn sẽ không cần lo lắng.
Nhưng thiếu nợ ân tình Chu gia không nói, quan trọng là còn đắc tội với Thực Thiết thú mập mạp, tên kia cũng không yếu, Nhật Nguyệt không đánh nổi nó, dù cho lực bộc phát không tới Nhật Nguyệt thì Sơn Hải bình thường tuyệt đối cũng không phải đối thủ của nó.
Không cần thiết biến bằng hữu thành kẻ địch, chính mình giúp ba đứa con của nó Khai Nguyên, mập mạp kia sẽ còn phải cảm tạ mình.
Đi tới chỗ hối đoái của học phủ, Tô Vũ dùng cái giá cao để đổi về một ít tinh huyết.
Cũng may, hắn mua sở nghiên cứu xong thì trong tay còn thừa lại mấy vạn công huân, cũng đủ để dùng.
Trở lại sở nghiên cứu, bỏ ra một đêm, Tô Vũ đưa tinh huyết mới đổi đi rút thành Thiên Nguyên khí, xong xuôi công việc thì vội vàng đi tìm Khờ mập mạp.
Thuần Thú học viện.
Hôm nay không náo nhiệt như lần trước, Tô Vũ tìm một hồi mà không tìm được Chu Hồng Lượng, cũng chỉ thấy một mình Khờ mập mạp đang trốn sau một tòa núi nhỏ gặm cây trúc, cách nó không xa, còn có một con gấu trắng to lớn!
Đây chính là Đại Viên Cầu trong miệng các học viên.
Đương nhiên, Đại Viên Cầu kia không ở gần, nó vẫn cách xa Khờ mập mạp một đoạn, Tô Vũ cười trộm, đây là càng che càng lộ à?
Hay là bịt tai mà đi trộm chuông?
Vờ như không quen biết?
Đang gặm ăn cây trúc, Khờ mập mạp bất chợt ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tô Vũ, sau một khắc, trong đầu Tô Vũ vang lên thanh âm của đối phương: “Tới đổi tinh huyết?”
“Đúng thế!”
Tô Vũ vừa nói xong thì thấy hoa mắt, Khờ mập mạp xuất hiện ngay trước mắt hắn, nó ngồi chồm hổm tiếp tục gặm cây trúc, giọng trầm trầm truyền đến: “Ngươi có đủ Thiên Nguyên quả rồi sao? Tối thiểu phải có ba quả thì mới có thể đủ cho ba Quả cầu nhỏ luyện thể. . .”
“Có!”
Khờ mập mạp ngẩng đầu nhìn hắn, hơi kinh ngạc, thật sự có ư?
Ba quả. . .
Không hề ít!
Tô Vũ cũng không nhiều lời, “Ở trong sở nghiên cứu của ta, nếu ngươi yên tâm, ta sẽ mang theo ba tiểu gia hỏa đi tới sở nghiên cứu, thuận tiện rút ra một giọt tinh huyết, bên ngoài thì khó giữ bí mật nếu nhiều người biết hay bị người thấy được.
Ta cũng không tiện bàn giao, cầm Thiên Nguyên quả cho Quả cầu nhỏ ăn. . .
Ta sẽ bị mắng chết.”
Khờ mập mạp liếc mắt nhìn hắn, truyền âm qua: “Không có gì không yên lòng, ngươi chạy không thoát được Đại Minh phủ, không cho phép lừa gạt ta mà tùy tiện dùng ít Địa Nguyên quả liền nói là Thiên Nguyên quả, ta có thể cảm nhận được. . .”
“Dĩ nhiên!”
Tô Vũ cười bảo: “Người liên hệ với Tô Vũ này, phàm là có thiện ý, ta đều sẽ không để đối phương chịu thiệt thòi! Ta rút ra tinh huyết của con ngươi thì cũng sẽ đền bù đủ tổn thất, cái kia. . .
Mạo muội hỏi một câu, Quả cầu nhỏ này có huyết thống thuần huyết không?”
Con mắt đen láy của Khờ mập mạp nhìn hắn, nửa ngày sau mới đáp: “Có!”
Khẳng định là thế, nó chính là Đại Yêu siêu cấp, huyết thống mạnh mẽ hơn Đại Viên Cầu rất nhiều, ba Tiểu Viên Cầu nhà nó tự nhiên là sẽ kế thừa huyết thống của Khờ mập mạp.
“Vậy thì không thành vấn đề!”
Tô Vũ cũng nhìn thấy ba con sâu lông mập mạp đang uốn éo cái mông chạy xung quanh, bật cười bảo: “Ta sẽ mang theo chúng nó về sở nghiên cứu, buổi sáng ngày mai sẽ ôm chúng trả lại, nếu ngươi không yên lòng thì chờ bên ngoài sở nghiên cứu cũng được, đi vào trong thì không thể, dù sao ta có không ít cơ mật.”
Khờ mập mạp tiếp tục gặm cây trúc, truyền âm đáp: “Được.
Ngươi không được nói láo, bằng không thì. . .
Ta sẽ nổi giận!”
Nổi giận sẽ hết sức đáng sợ!
Tô Vũ mỉm cười, gật đầu, lần này vạn sự đều đã sẵn sàng!
Hắn cấp tốc chạy tới, ôm ba con gấu nhỏ lên, Đại Viên Cầu nhìn chằm chằm Tô Vũ, thực lực nó thế mà cũng không yếu, Tô Vũ cảm giác hẳn là đã tới cảnh giới Lăng Vân, bất quá Tô Vũ cũng không lo lắng, quả nhiên, Đại Viên Cầu vừa muốn gầm thét thì bất chợt lại trở nên im lặng.
Nhìn thoáng qua Khờ mập mạp, trong mắt gấu mẹ tràn đầy nhu tình. . .
Đệch!
Hắn bị hai con gấu này cho ăn cẩu lương!
Tô Vũ im lặng, cũng lười nhìn nhiều, hắn cấp tốc ôm ba Quả cầu nhỏ rời khỏi Thuần Thú học viện.
Chương 1002: Thực Thiết 72 Đúc
Tô Vũ vừa đi không bao lâu, Thuần Thú học viện liền rối loạn.
“Xong đời rồi, Quả cầu nhỏ bị người ta bắt trộm rồi!”
“Không thấy đâu nữa!”
“Vừa rồi hình như ta thấy có người ôm Quả cầu nhỏ bỏ chạy!”
“Bắt trộm a, học phủ chúng ta có kẻ trộm lẻn vào!”
Trong nháy mắt, Thuần Thú học viện liền ồn ào hẳn lên.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ đã mang ba Quả cầu nhỏ trở lại sở nghiên cứu.
Vào cửa, hắn nhìn chằm chằm ba cục lông béo ú trong tay, Tô Vũ cười ha hả không ngừng, chính là các ngươi!
Tuổi còn nhỏ, da dày thịt béo, ý là không sinh trưởng ở nơi có Thiên Nguyên khí mà đã vậy, ngẫm lại thì Thực Thiết thú nhất tộc không phải là Cổ tộc gì đó chứ?
Bất quá đối phương có xếp hạng trên bảng Bách Cường, về phần có phải Cổ tộc hay không thì không rõ ràng, bộ tộc này có vô địch tọa trấn là được rồi.
Cấp tốc bắt một con lên, Tô Vũ đại khái nhận ra đây là Quả cầu nhỏ số 1 lần trước, chính là ngươi, đợi chút nữa ta sẽ cho ngươi ăn ngon, sau đó rút máu của ngươi, tuổi tác như vậy hẳn là đã hơn một tháng tuổi, đại khái sẽ không thấy đau.
Tô Vũ mau chóng chui vào phòng thí nghiệm, bắt đầu rút máu, trong nháy mắt đã nhét một thứ to như quả táo nhỏ vào miệng Quả cầu nhỏ, quả nhiên, có ăn rồi thì cái tên này quên đi hết thảy, mặc cho Tô Vũ rút máu.
Tinh huyết được rút ra, tiêu hao lượng máu không ít, tiếp cận một phần mười, bất quá Tô Vũ nhét không ít Thiên Nguyên khí vào nên tiểu gia hỏa này cũng không quá để ý.
Vui vẻ mà hưởng thụ!
Hơn mười phút sau, Tô Vũ đã rút ra được một giọt tinh huyết, Quả cầu nhỏ vẫn còn đang ăn bỗng quay đầu nhìn hắn một cái, nó hình như có chút mơ hồ.
Ngươi làm gì với ta rồi?
Tô Vũ lười nói nhảm, nhét thêm một thứ như quả táo vào trong miệng nó, trong nháy mắt đã khiến nó quên lãng hết thảy.
Mà Tô Vũ thì không quan tâm tới Quả cầu nhỏ nữa, hắn nhanh chóng rời đi, tiến vào mật thất, thôn phệ tinh huyết rồi mở ra sách họa.
Quá yếu!
Mới chỉ là Khai Nguyên cảnh!
Nếu đúc thân pháp không phải là thiên phú kỹ, hoặc là cơ sở nguyên quyết thì sẽ là phiền toái lớn, đến Đằng Không mới có thể lộ diện.
Một giọt tinh huyết được nuốt vào lại không có bất kỳ phản ứng nào, quá yếu ớt.
Bây giờ Tô Vũ đã có thể tiếp nhận được cả tinh huyết Lăng Vân, huống chi chỉ là cái này.
Trong chớp mắt, Tô Vũ có chút thấp thỏm trong lòng, ngàn vạn lần mong là ngươi từng giết ta!
Không giết ta. . .
Vậy thì sẽ uổng công hắn điều chế Thiên Nguyên khí nhiều ngày như vậy!
Cũng may, sau một khắc, sách họa màu vàng kim hơi hơi có phản ứng, Tô Vũ vui mừng quá đỗi!
Cuối cùng cũng có!
Ta từng bị gấu giết rồi!
“Thực Thiết thú (Khai Nguyên nhất trọng):
Chủng tộc kỹ năng: Thực Thiết 72 Đúc (dùng tinh huyết mở ra), Thôn phệ hư không (chưa mở ra), Hám Thiên kích (chưa mở ra)
Cơ sở nguyên quyết: Thực Thiết quyết (chưa mở ra)”
Tô Vũ hơi chấn động một chút, còn có thiên phú kỹ chưa mở ra ư?
Căn cứ thực lực để mở sao?
Việc này không trọng yếu. . .
Trọng yếu là ta quên mất một sự kiện, ta còn cần thêm một giọt tinh huyết, đệt mợ, ta quên mất việc này rồi!
Quả cầu nhỏ số 1 không xong rồi, có lẽ là cần đi tìm số 2 để rút ra một giọt!
Tô Vũ vui vẻ ngẫm nghĩ, Thực Thiết 72 Đúc này là đúc thân pháp phải không?
Đúc thân pháp trời sinh, là thiên phú kỹ!
Thân thể của bộ tộc này mạnh tới đáng sợ không phải là không có đạo lý.
Còn nữa, quả nhiên Khờ mập mạp là đồ lừa đảo.
Thôn phệ hư không và Hám Thiên kích kia, mẹ nó, ngươi đừng nói với ta đây chỉ là bài trí!
Khờ mập mạp tuyệt đối đã mở ra những thiên phú kỹ ấy!
Không chừng cái tên mập mạp đó còn có lực phá hoại không hề thua kém lực phòng ngự!
Ba đại thiên phú kỹ!
“72 đúc. . .
Sẽ không thật sự là đúc thân thể 72 lần chứ?”
Tô Vũ líu lưỡi, còn mạnh hơn cả đúc thân pháp của Thần Ma nhất tộc ư?
Cái này cần hắn tiêu hao bao nhiêu Thiên Nguyên khí?
Sau 72 đúc, chính mình có thể Đằng Không cửu trọng giết Sơn Hải luôn không?
Cảm giác như thể là. . . có khả năng a!
Ta thật quá đáng sợ!
Tô Vũ thổn thức, khi ta là Đằng Không cửu trọng, có lẽ hoàn toàn có khả năng đánh vượt lên hai giai, phải biết, thực lực càng mạnh thì vượt cấp càng khó!
“Ta thật là đáng sợ!”
Tô Vũ thầm cảm khái, hắn phải khiêm tốn một chút, về mặt vũ lực nhất định phải kín tiếng một chút.
Trong phòng thí nghiệm, Tô Vũ ôm Quả cầu nhỏ số 2 tới.
Chiêu thức giống nhau, cho ăn sau đó rồi rút máu.
Quả nhiên, bộ tộc này chính là như vậy, cho ăn ngon thì hết thảy đều dễ nói, lúc rút máu chúng đặc biệt nghe lời, hoàn toàn không nói gì.
Dĩ nhiên, bị hút máu xong thì vẫn phải nhìn Tô Vũ một cái, khả năng là giống với Quả cầu nhỏ số 1, nó cảm thấy cho một cục kẹo không đủ, phải cho hai cục.
Tô Vũ nhét thêm một quả táo giả cho nó để bổ sung dinh dưỡng, bằng không thì Khờ mập mạp biết mình rút thêm một giọt tinh huyết hẳn là sẽ không vui.
Làm xong giọt tinh huyết thứ hai, Tô Vũ tiếp tục ngựa không dừng vó, lại lần nữa trở về trong phòng tu luyện.
Thôn phệ tinh huyết, mở ra thiên phú kỹ.
72 đúc!
Trong nháy mắt thiên phú kỹ mở ra, Tô Vũ cẩn thận cảm ngộ, trong cơ thể hắn, 152 khiếu huyệt tràn ra năng lượng nhàn nhạt.
Không phải Thiên Nguyên khí, chẳng qua là nguyên khí đơn giản tràn lan.
Rất nhanh, năng lượng kia đã tan biến.
Không có cách nào cả, Quả cầu nhỏ mới chỉ là Khai Nguyên cảnh nên còn quá yếu.
Mà Tô Vũ lại không bận tâm đến những thứ này, bởi vì hắn đang lâm vào trong cơn rung động.
Thực Thiết thú nhất tộc có thiên phú kỹ mở ra 152 khiếu huyệt?
Má nó.
Thiên phú kỹ thần biến của Nguyên Thủy Thần tộc cũng mở ra 152 khiếu huyệt, dĩ nhiên, thần biến là thiên phú mang tính công kích, mà Thực Thiết thú nhất tộc lại là thiên phú về đúc thân.
Thế nhưng, đều đứng ở điểm cao nhất!
Tô Vũ bất ngờ vô cùng, điều này có ý nghĩa gì?
Mang ý nghĩa, Thực Thiết thú kỳ thật cùng cấp bậc với Nguyên Thủy Thần tộc hoặc Thủy Ma tộc!
“Cổ tộc. . .”
Tô Vũ thì thào một tiếng, Thực Thiết thú tuyệt đối là Cổ tộc.
Cục lông nhỏ cũng thế!
Đám Cổ tộc này có thực lực cường đại, thiên phú đều không kém gì Nguyên Thủy Thần tộc hay Thủy Ma tộc!
Tối thiểu thì Cục lông nhỏ và Thực Thiết thú mà hắn gặp đều là như thế.
Chỉ là phương hướng phát triển của mỗi tộc khác biệt mà thôi!
Cục lông nhỏ mạnh mẽ ở việc nhằm vào biển ý chí cùng thần văn, Thực Thiết thú mạnh mẽ vô cùng ở mảng đúc thân pháp cùng lực phòng ngự, Thần biến của Thần tộc là chiến pháp tấn công cường đại, mà Ma lâm của Thủy Ma tộc cũng là chiến pháp.
Mấy chủng tộc này theo Tô Vũ suy đoán thì hẳn là đẳng cấp đều không sai biệt lắm!
“Lực lượng 152 khiếu huyệt, thông qua 152 khiếu để rút ra Thiên Nguyên khí để đúc thân.
Từ nhỏ đã bắt đầu tự động đúc thân, không mạnh mới là lạ!”
Tô Vũ líu lưỡi!
72 đúc, chỉ xét về thân thể thì Thực Thiết thú cùng giai hẳn là mạnh mẽ hơn Thần Ma, thế nhưng những thiên phú kỹ khác của Thực Thiết thú đại khái không tính là đỉnh cấp, hẳn không bằng Thủy Ma tộc cùng Nguyên Thủy Thần tộc.
Dù cho Quả cầu nhỏ quá yếu, lực lượng tinh huyết không đủ, nhưng Tô Vũ đã nắm giữ thiên phú mở ra 152 khiếu huyệt, dựa theo phương thức vận chuyển của Thực Thiết thú nhất tộc để vận chuyển, chú thể 72 lần hẳn là được.
Chương 1003: Quét Ngang Đằng Không Khắp Chư Thiên?
“Có thể thử một lần.”
Tô Vũ dựa theo cảm giác mới rồi mà bắt đầu vận chuyển đúc thân pháp.
152 khiếu huyệt bắt đầu thôn phệ lực lượng, thôn phệ nguyên khí, nhưng không dùng tới Thiên Nguyên khí, dựa theo tốc độ này thì cũng không biết một đúc phải tốn bao lâu.
Tô Vũ không hề do dự, hắn cấp tốc lấy ra một chút Thiên Nguyên khí rồi bắt đầu hấp thu.
Hoàn thành một đúc, hắn coi như sẽ tiến vào Đằng Không cảnh.
Đương nhiên, hoàn thành một đúc sẽ không đơn giản như vậy, đúc thân chính là đúc gân cốt máu thịt toàn thân, làm cả người thoát thai hoán cốt một lần.
Đó cũng chính là trọn vẹn một đúc.
Thiên Nguyên khí bị hắn tiêu hao hàng loạt, trước đó hắn mua sắm tinh huyết về đều đã được hắn rút ra Thiên Nguyên khí, tan biến vô cùng nhanh.
Mà da dẻ của hắn theo thời gian trôi qua dần dần thấy rõ các lỗ chân lông bắt đầu co vào.
Làn da hiện hiện một vệt màu vàng kim nhàn nhạt!
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, Thiên Nguyên khí bắt đầu hội tụ về tay phải, hắn muốn thử một chút, đúc tay phải trước để coi uy lực mạnh mẽ bao nhiêu.
Thiên Nguyên khí tồn trữ càng ngày càng ít!
Mà làn da trên tay phải Tô Vũ đã bắt đầu hiện ra kim quang.
Qua một lúc lâu, Tô Vũ dừng động tác lại.
Hắn khẽ nhíu mày, đúc thân thật là chậm.
Nếu muốn hoàn thành một đúc thì tối thiểu cần mấy tháng trời!
Chính mình phải thực hiện 72 đúc, càng đến hậu kỳ thì càng chậm, chậm như vậy thì hắn phải tốn 5 – 6 năm mới có thể đúc thành thân thể.
“Vẫn là do Thiên Nguyên khí không đủ. . .
Nếu toàn bộ mật thất đều là Thiên Nguyên khí, mình ở dưới hoàn cảnh Thiên Nguyên khí dồi dào thì hẳn là có khả năng hoàn thành một đúc rất nhanh.”
Hoàn thành một lần, thực lực tăng lên 10%, đây chính là sự mạnh mẽ từ việc đúc thể.
Tô Vũ đại khái phán đoán một thoáng, gân cốt máu thịt, dù cho Thiên Nguyên khí sung túc thì không có mười ngày nửa tháng mà muốn hoàn thành một đúc cũng khó.
72 đúc, tối thiểu cần 2 – 3 năm.
Nhưng mà thực lực sẽ tăng lên. . .
Tô Vũ hít sâu một hơi!
72 đúc, mỗi một lần hoàn thành một đúc sẽ tăng lên 10%, điều đó có nghĩa là gì?
Lực lượng của hắn bây giờ chỉ có 9 khiếu, có thể so với lực lượng của Thiên Quân 1800 khiếu.
Chú thể 72 lần, mỗi lần tăng thêm 1.1, lũy thừa lên 72 lần. . .
Não Tô Vũ cấp tốc vận chuyển, cho ra một con số có thể trợn mắt há hốc mồm, 955 lần!
Nói cách khác, chú thể đến cuối cùng, thực lực của hắn sẽ tăng lên tới lực lượng của 172.000 khiếu huyệt?
Tô Vũ nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm: “Tính toán về Nguyên Thủy Thần tộc cùng Ma tộc, 144 khiếu huyệt, Vạn Thạch cửu trọng, hợp khiếu 16, đến cuối cùng đại khái là lực lượng 400 khiếu.
Đằng Không 36 đúc, gấp bội lên thì cũng mới chỉ tăng chừng 31 lần, cũng là lực lượng của 12400 khiếu! Mà Lăng Vân 9 đúc. . .
Nguyên khí sau mỗi đúc sẽ làm thực lực tăng mạnh bao nhiêu?”
Tô Vũ tính toán một thoáng, đáng sợ như thế sao?
Sau 72 đúc, lực lượng của mình sẽ là gấp 200 lần so với Nguyên Thủy Thần tộc hoặc Thủy Ma tộc cùng giai.
Nội tình của hắn quá thâm hậu!
Mở ra 360 khiếu!
Nếu thực sự có thể đạt được 72 đúc, vậy thì sẽ quá đáng sợ, đánh với Nguyên Thủy Thần Ma cùng giai đều rất dễ dàng, thực lực gấp 200 lần, cũng không phải chỉ là việc một người đấu lại 200 người!
“Lăng Vân 9 đúc, trước mắt không biết thực lực 9 đúc như thế nào. . .”
Tô Vũ tính toán một hồi, Thần Ma chủng tộc mạnh nhất, đến Đằng Không cửu trọng, thực lực đại khái là lực lượng vạn khiếu, điều này hết sức đáng sợ, dẫu sao Tô Vũ bây giờ vẫn kém xa lắm.
Hắn mới chỉ có lực lượng 1800 khiếu!
Chênh lệch quá xa!
Lại tính toán một thoáng 36 khiếu, 9 đúc Đằng Không.
Đây đại khái là Đằng Không yếu nhất, so với 36 khiếu thì vẫn còn thiếu. . .
Cơ hồ không có cách nào trở thành Đằng Không.
Tính toán một hồi, Tô Vũ đã ngẩn người.
Trên lý luận, một người đến Đằng Không cửu trọng, đại khái là lực lượng của 120 khiếu, dĩ nhiên, tình huống thật sự có lẽ sẽ yếu hơn, dù sao càng yếu càng dễ tăng lên, đại khái là lực lượng 200 khiếu sẽ là mức chống đỡ hết nấc rồi.
Nói như vậy, một vị Đằng Không cửu trọng yếu nhất chỉ có lực lượng 200 khiếu.
Mà Nguyên Thủy Thần tộc và Thủy Ma tộc, Đằng Không cửu trọng cường đại nhất sẽ có lực lượng của 12.400 khiếu!
Khoảng cách rất lớn!
Hơn 60 lần!
Khó trách đều nói Thần Ma mạnh mẽ!
“Đằng Không cửu trọng 200 khiếu, ta thực sự chưa từng gặp qua, thật sự có sao?”
Tô Vũ rơi vào trầm tư, thật sự có dạng Đằng Không như thế à?
Quá yếu ớt rồi!
Mình bây giờ chỉ cần một bàn tay đại khái liền có thể chụp chết!
Lực bộc phát của hắn gấp đối phương 9 lần, đập không chết mới là lạ!
Mà chính mình đã hơi xem thường Thần Ma, dĩ nhiên, Thần Ma cũng có phân chia mạnh yếu, bao gồm cả Nguyên Thủy Thần tộc và Thủy Ma tộc, cũng không phải người nào đều có thể mở ra 144 khiếu huyệt, sau đó đều hợp nhất 16 khiếu, cuối cùng lại đều có thể rèn thân thể 36 đúc.
Trên lý luận, Đằng Không cửu trọng cường đại nhất của tộc bọn họ mới có thể bộc phát ra lực lượng vạn khiếu.
Mà Tô Vũ đại khái cần đúc thân 20 lần thì mới có thể vượt lên trên bọn họ.
Nhất trọng 8 đúc, Đằng Không tam trọng mới được!
“Tính ra thì ta phải là Đằng Không tam trọng mới có hi vọng chiến đấu cùng Thần Ma Đằng Không cửu trọng đỉnh cấp!”
“Nguyên Thủy Thần tộc và Ma tộc có kẻ như vậy ư?”
Không quá chắc chắn!
Nói như vậy, chính mình tối thiểu phải đến Đằng Không tam trọng thì mới tính là vô địch Đằng Không cảnh chân chính!
Quét ngang Đằng Không khắp chư thiên!
Giờ khắc này, Tô Vũ khắc sâu cảm nhận được vì sao các tiểu tộc khó mà quật khởi.
Khoảng cách lớn như vậy thì còn quật khởi cái gì.
Đằng Không 36 khiếu thế mà vẫn yếu như vậy.
Tô Vũ trước kia còn chưa hề suy nghĩ, hôm nay tỉ mỉ ngẫm lại, hắn bỗng sinh ra lòng thương hại, cha ta sẽ không vì Hạ gia trợ giúp mà đột phá Đằng Không đó chứ?
Tuyệt đối đừng a!
Khai khiếu trước đã!
Đằng Không 36 khiếu, sau đó thêm 9 đúc thì cũng cực kì nhỏ yếu, hiện tại ta dùng một đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết y!
Chương 1004: Lui Về Hậu Cần
Ngay tại thời điểm Tô Vũ nghĩ tới cha mình.
Chư Thiên chiến trường.
Trấn Ma quân.
Ở Thiên Nhân vệ mà Tô Long đóng quân gần đây không có nhiệm vụ gì, chỉ ở phía sau tu chỉnh, toàn bộ Thiên Nhân vệ đều hiểu, đây là vì không muốn cho Tô Long ra tiền tuyến.
Tin tức đã triệt để truyền ra.
Con trai của Tô Long là Tô Vũ đã rời bỏ Đại Hạ phủ, tiến nhập Đại Minh phủ.
Mà Đại Hạ phủ có lệnh, bảo hộ Tô Long chu toàn.
Dưới tình huống như thế thì tự nhiên không thể lại để cho y lên tiền tuyến.
Đã có đại nhân vật của Trấn Ma quân đến đây cùng Tô Long trao đổi về việc để y lui đến đông bộ chiến khu, ở đại bản doanh tiến hành công tác hậu cần.
Trong doanh trướng.
Tô Long trước sau như một, cười ha hả nói chuyện phiếm với đồng đội của mình như trước.
“Ta nói con trai của ta lợi hại, các ngươi cứ không tin, lần này đều tin rồi chứ?”
“Tin mà. . .”
Ngữ khí mọi người hơi phức tạp, dĩ nhiên là tin.
Nhưng mà con của ngươi. . .
Chạy tới Đại Minh phủ rồi.
Tô Long cười một hồi, cũng không khoe khoang nữa, y trầm mặc chốc lát mới mở miệng nói: “Các huynh đệ, ta cũng chuẩn bị đi.
Đi tới đại bản doanh công tác.
Tại đây ta sẽ chỉ làm liên lụy mọi người, liên lụy Trấn Ma quân.
Trấn Ma quân bên này hiện tại vẫn phải an bài cường giả bảo hộ ta. . .”
Nói xong, Tô Long nhe răng cười: “Ta nào có mặt mũi lớn như thế.
Ta sẽ không gây phiền cho mọi người nữa.
Thống lĩnh đại nhân nói, ta ở đây thì mọi người cũng không an toàn, được rồi, sợ các ngươi ở bên ta sẽ gặp nạn, con trai của ta bây giờ có danh tiếng tới tận vạn tộc, lợi hại lắm!”
“Hắn lợi hại, ta làm cha cũng thêm phiền toái, tiểu tử thúi không khiến cho người ta bớt lo gì cả, còn liên luỵ cha hắn!”
Tô Long than thở, có lão nhân cười bảo: “Ngươi ấy, đến lúc này vẫn không quên nói khoác, con của ngươi lợi hại cũng đâu phải ngươi lợi hại.
Lão Tô, đi thì đi thôi, đâu phải là không thể gặp lại.
Ngươi muốn đi đại bản doanh chứ không trở về Đại Hạ phủ à?”
“Không về!”
Tô Long lắc đầu đáp: “Trở về đó không chừng sẽ khiến con trai ta thêm phiền toái, đến đại bản doanh, Đại Tần vương ở bên kia có đôi khi còn sẽ tới tuần tra, an toàn hơn một chút.
Nếu về Nhân cảnh, về tới Đại Hạ phủ. . .
Ai biết có an toàn hay không.”
Tô Long thở dài, y cũng không ngốc.
Thật sự trở về Đại Hạ phủ, nói không chừng còn chẳng bằng tới nơi này.
Trừ phi y đi Đại Minh phủ tìm nơi nương tựa như con trai mình, nhưng nghĩ đến đó thì rất khó chịu.
Thôi thôi, vẫn là tới đại bản doanh thì hơn, làm chút việc vặt là được rồi.
“Ta vốn muốn ở tiền tuyến tạo tiền đồ, kiếm cho con trai ta chút vinh quang. . .
Hiện tại xem ra không cần nữa rồi! Tuổi tác cũng lớn, trở về thì hơn.”
Tô Long cười ha hả: “Ta đi rồi mọi người đừng nhớ ta.
Ta cảm giác mình sắp tiến giai Đằng Không, đến Đằng Không thì lần sau ta tới tuần tra tiền tuyến, các ngươi đều phải gọi ta là đại nhân đó.”
“Mau mau cút đi!”
Lão Lưu vẫn luôn đối nghịch với y cũng bật cười: “Lăn xa xa chút, ngươi ở đây ta còn sợ mất đầu a.
Đi cũng tốt, yên tâm, những kẻ mà ngươi chưa kịp giết thì chúng ta giúp ngươi giết.”
Nói xong, Lão Lưu trêu ghẹo thêm vài câu: “Lão Tô, ngươi cũng xấu quá, con của ngươi nổi danh rồi ngươi liền không đề cập tới chuyện để con của ngươi cưới nữ nhi nhà ta nữa!”
Tô Long trợn trắng mắt, vờ tức giận: “Cưới cái rắm! Con trai của ta còn được Đại Minh Vương Chu gia coi trọng, còn có thể coi trọng nữ nhi nhà ngươi à. . .
Ít nằm mơ đi!”
Y cười mắng một tiếng, sau lại có chút thổn thức, thầm nói: “Cách xa con trai của ta một chút mới tốt, tiểu tử kia không thể bớt lo, con gái của ngươi sẽ không chịu được.”
Hắn đều đã giết chết Nhật Nguyệt!
Nếu như hắn cưới vợ, không cưới cường giả thì cũng phải cưới người có bối cảnh, bằng không, cô nương nhà người ta sẽ chịu khổ.
Lão Lưu bật cười không để ý, trong lòng y biết, có một số việc phức tạp hơn tưởng tượng nhiều lắm.
Con trai của lão Tô có danh khí lớn, chưa chắc đã có kết cục tốt.
Y cũng thổn thức, mọi người đàm tiếu một hồi, Tô Long không nói gì nữa mà lấy ra hành lý đã chuẩn bị sẵn, nâng lên rồi hành lễ, cảm khái nói: “Các huynh đệ, ta sẽ lui về sau làm hậu cần cho các ngươi!”
“Giày vò không đến một năm, ta lại phải trở về làm việc vặt. . .”
Y mang theo một bầu nhiệt huyết mà tới, nhưng thời điểm rời đi thì lại có chút thất lạc.
Mọi người dồn dập đứng dậy, tiễn y ra khỏi doanh trướng.
Bên ngoài, Phó tướng Trần Long đã chờ từ lâu.
Tô Long cũng không nhiều lời, phất phất tay với mọi người, “Đi đây, các huynh đệ trở về tu chỉnh, tùy thời tới tìm ta, ta sẽ nhiệt tình chiêu đãi!”
“Được, bảo trọng!”
Tạm biệt một tiếng, Tô Long giậm chân rời đi.
Đi ra khỏi Thiên Nhân vệ, bên cạnh, Trần Long nói khẽ: “Tô đại ca. . .”
“Đừng gọi đại ca!”
Tô Long rầu rĩ nói: “Ngươi là Phó tướng, ta là Thiên phu trưởng, kém ngươi mấy cấp liền, gọi đại ca cái gì!”
Trần Long bất đắc dĩ, “Đại ca, điều ngươi về phía sau cũng là vì bảo hộ ngươi, vì để cho đứa cháu kia của ta an tâm, ngươi ở trên tiền tuyến, Đại Hạ phủ không che giấu tin tức, hiện tại chư thiên vạn tộc đã để mắt tới ngươi, ước gì giết chết ngươi, còn có thể kích thích Tô Vũ.
Mặt khác, còn có thể khiến Đại Hạ phủ khó xử, không thể không giết Nhật Nguyệt của đơn thần văn nhất hệ.”
Đại Hạ phủ đã từng tuyên bố, Tô Long mà chết thì sẽ giết cường giả của đơn thần văn hệ.
Nếu y chết thật rồi thì có giết hay không?
Nếu Tô Long bị vạn tộc giết, ngươi lại đi giết Nhật Nguyệt của đơn thần văn hệ . . .
Hạ Hầu gia nói ra thì đơn giản, nhưng nếu làm thì chỉ sợ sẽ là thiên đại việc khó!
Đến lúc đó, Đại Hạ phủ khó xử, đơn thần văn hệ khó xử mà Tô Vũ cũng sẽ triệt để nổi điên.
Tô Long tức giận nói: “Ta biết, bằng không thì ta trở về làm gì? Chẳng phải là vì không muốn tiểu hỗn đản nhà ta đau đầu sao? Ngươi tin tức linh thông, có biết tiểu tử nhà ta hiện tại thế nào rồi không?”
“Hết thảy đều mạnh khỏe!”
“Vậy thì tốt, ngươi nói tiểu tử kia cứ giày vò cái gì, thành thành thật thật để cho người ta bớt lo không được à. . .”
Tô Long ai oán một tiếng, nửa ngày sau mới nói: “Tiểu Trần, ngươi nói xem. . .
Nói thật đi, Hạ gia có phải coi ta làm con tin, giữ ta lại để đối phó với con trai của ta không?”
Trần Long vội vàng phản bác: “Không đến mức ấy, đại ca, ngươi đừng suy nghĩ nhiều.”
Tô Long rầu rĩ không vui, cũng không lên tiếng.
Nửa ngày sau y mới buồn bực nói: “Có thiên phú thì ích gì, thực lực lại không đủ, chỉ giỏi nói miệng, cũng không đối phó được người nào! Tiểu tử này không biết thực lực bây giờ ra sao, đại khái hẳn không phải là đối thủ của ta. . .”
Tâm mệt mỏi!
Trần Long nhẫn nhịn một hồi mới thấp giọng nói: “Đại ca, đứa cháu kia của ta. . . đã từng giết Lăng Vân thất trọng!”
Ngươi không chột dạ sao?
Chương 1005: Hạ Hổ Vưu Tới
Tô Long xem thường, “Ta biết, nghe người ta nói là nó dùng thiên phú tinh huyết gì đó để giết, không phải nó còn chưa tới Đằng Không sao? Ta đã là Vạn Thạch lục trọng rồi.”
Trần Long lại cười khổ, “Đại ca, hắn mở mấy trăm khiếu rồi!”
Dù chưa phải Đằng Không thì cũng không phải là người mà ngươi có thể đối phó.
“Đó là con trai của ta, dù nó có là Sơn Hải, ta đánh nó mà nó dám hoàn thủ à?”
Tô Long liếc mắt nhìn qua, tức giận nói: “Ngươi không phải Sơn Hải sao? Ta đánh ngươi, ngươi dám hoàn thủ?”
“. . .”
Không nói gì!
Trần Long cười khổ, cũng không lên tiếng.
“Tiểu tử nhà ngươi đúng là cũng có chút năng lực, lúc ta xuất ngũ ngươi mới chỉ Thiên Quân, khi ta quay về, mới 18 năm mà ngươi đã đến Sơn Hải!”
Tô Long thổn thức vô cùng, “Có chút hối hận, năm đó nếu ta không đi, trong 18 năm qua có phải là cũng sẽ đến Sơn Hải hay không? Nếu ta là Sơn Hải. . . mẹ nó, những tên khốn kiếp kia dám khi dễ vợ con ta, ta sẽ giết chết bọn hắn!”
“Đại ca hiện tại tu luyện cũng không muộn.”
“Vô nghĩa!”
Tô Long lại hùng hùng hổ hổ vài câu, rất nhanh bèn nói: “Phải mau Đằng Không mới được! Nhãi con nhà ta thì ta biết rõ tính nó, từ bé nó đã không phải là kẻ nguyện ý thua thiệt, không sớm thì muộn cũng sẽ quay lại Đại Hạ phủ! Không tu luyện mạnh hơn một chút, mai sau tiểu tử này đánh tới Chư Thiên chiến trường, muốn cướp cha hắn đi, cha hắn không chạy nổi thì mới mất mặt!”
“Đại ca. . .
Không đến mức này đâu. . .”
“Thôi đi, ngươi thì biết cái gì!”
Tô Long mới mặc kệ gã, con trai của ta ta còn không rõ sao?
Từ bé đã không phải thứ gì tốt!
Lòng trả thù đặc biệt mạnh!
Ăn chút thiệt thòi thì nó sẽ giấu ở trong lòng, có năng lực rồi, không sớm thì muộn sẽ tìm về.
Nghe nói lần này loạn đấu còn có liên quan tới sư phụ hắn và cả lão Liễu nữa. . .
Tô Long cũng rất bất đắc dĩ, lão Liễu kia thoạt nhìn mày rậm mắt to, là người có văn hóa, làm sao còn trêu chọc đủ thứ phiền toái như vậy?
Ông ấy dạy con trai mình năm năm, với tính cách, với năng lực của con trai mình, nó có thể không ra mặt thay ông ấy mà được à?
Chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi!
“Tiểu tử kia chỉ sợ đã lợi hại hơn ta, sớm đến Đằng Không mới được, ta đến Đằng Không thì nó có thể đánh thắng được ta sao?”
Tô Long thầm nhủ, y phải nhanh chóng đột phá Đằng Không mới được.
Bằng không thì mất mặt lắm!
Đại Minh phủ.
Tô Vũ đưa ba Quả cầu nhỏ ra ngoài, bọn chúng đều đã dùng không ít Thiên Nguyên khí.
Khờ mập mạp có vẻ như rất hài lòng, mặc dù nó cảm thấy Tô Vũ không quá chính trực, hai nhãi con nhà nó hình như đều thiếu ít máu, có điều không sao, nhìn cả hai nhãi con đều ăn mập thêm một vòng, nó cũng lười so đo với Tô Vũ.
Chỉ là tội nghiệp Quả cầu nhỏ số 3 quá, thế mà gầy hơn hai nhãi con kia không ít, sao Tô Vũ lại không cho lão tam ăn thêm một chút chớ?
Hẹp hòi hết sức!
Tô Vũ không để ý tới việc này, hắn cũng không quan tâm Khờ mập mạp nghĩ cái gì, thời khắc này Khờ mập mạp đã hết tác dụng!
Hiện giờ Tô Vũ đang vô cùng mong đợi Hạ Hổ Vưu đến.
Hắn phải rút ra Thiên Nguyên khí để cho thân thể mình mau chóng tấn cấp!
Trong sự trông mong của Tô Vũ.
Ngày 17 tháng 2.
Người của Đại Hạ phủ cuối cùng cũng đến!
Đại Minh Văn Minh học phủ.
Vọng Nguyệt đình.
Tầng cao nhất.
Hạ Hầu gia lại tới, cùng đi theo còn có Hạ Hổ Vưu, cùng với ba vị Các lão của tam đại học phủ!
Các lão của Đại Hạ Văn Minh học phủ cũng là một vị khá quen mắt, Tề các lão.
Người của hai đại học phủ khác thì Tô Vũ chưa gặp, bất quá rõ ràng không phải là người của đơn thần văn nhất hệ, tới chỉ thêm chướng mắt.
Hiện tại, Tô Vũ nhìn thấy mấy vị Các lão thì cũng không bày ra thái độ quá khách khí, hắn hơi hơi cúi đầu tỏ vẻ kính ý đối với cường giả, xong xuôi thì hắn cũng không nhìn ba vị Các lão nữa, chỉ nói thẳng: “Trước đó ta đã nêu ra 8 điều kiện với Hầu gia, có mấy cái Hầu gia không làm được, mạng của Phong Kỳ sư thúc, ta muốn Hầu gia giữ nhưng mà ngài không làm được.”
Hạ Hầu gia tủm tỉm cười hỏi lại: “Phong Kỳ vẫn còn sống sót, không phải sao?”
Hạ Hầu gia lại nói: “Miễn đi tội lỗi của Bạch Phong, Đan Hùng không vào Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Nguyên Khánh Đông đã xin lỗi, học phủ đổi lấy điểm công lao càng cao, Nguyên Khánh đông đáp ứng, nguyện ý gánh chịu chút phụ cấp, thần thi cũng có thể cho ngươi một bộ, Cầu Tác cảnh không giữ lại nữa. . .”
“Tính ra thì chỉ có chuyện thức hải bí cảnh là không thể đáp ứng ngươi!”
Ở bên cạnh, Tề Các lão xen vào: “Tô Vũ, ngươi cũng biết tình huống của thức hải bí cảnh rồi, đây là do phủ trưởng đời thứ nhất lưu lại, cũng là căn cơ của Đại Hạ Văn Minh học phủ, nếu chỉ vì một bộ công pháp mà cho ngươi. . .
Đại Hạ Văn Minh học phủ sẽ không có cách nào sinh tồn.”
Tề Các lão rất nhanh lại bổ sung: “Không nể mặt sư thì cũng nể mặt phật, Tô Vũ ngươi khi ở tại học phủ cũng có bằng hữu, cũng có sư trưởng, người thân cận. . .”
Tô Vũ vẫn luôn bình tĩnh, lúc này lại ngắt lời: “Tề Các lão nói rất đúng! Ta cũng không muốn làm khó người nào, khoan nói tới thức hải bí cảnh, chuyện Phong Kỳ sư bá là do Đại Hạ phủ phái Nguyên Khánh Đông đi cứu viện sao?”
Hắn nhìn về phía Hạ Hầu gia, Hạ Hầu gia trả lời: “Ta biết ý ngươi, yên tâm đi, Triệu tướng quân cũng âm thầm đi, đáng tiếc gần đây không tìm thấy người, bằng không, Phong Kỳ chắc chắn sẽ được mang về.”
“Triệu tướng quân đi rồi?”
“Việc này còn có thể là giả sao?”
Nói xong, Hạ Hầu gia lại bổ sung thêm: “Lão Triệu thực lực không yếu, hắn cũng đi rồi, nếu thật sự tìm được Phong Kỳ thì sẽ không có vấn đề gì!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, gật đầu, “Tốt! Mặt khác, Đan Hùng không vào Đại Hạ Văn Minh học phủ à?”
“Ừ!”
Hạ Hầu gia mỉm cười bảo: “Tình huống cụ thể thì ta không rõ, bất quá ta nghe nói, tên kia dừng lại Đại Thương phủ, đang bế quan đột phá. . .
Trước đó, hắn đã tiến nhập Đằng Không thất trọng, lần này xuất quan thì đại khái sẽ là bát trọng thậm chí cửu trọng!”
Hạ Hầu gia đều có chút thổn thức, “Tiểu tử kia có thể quét ngang các đại phủ, đương nhiên không phải là kẻ yếu, ngươi cũng đừng cảm thấy hắn sẽ sợ ngươi! Nói thật, hắn không hề yếu hơn Hạ Ngọc Văn họn họ năm đó, thậm chí hắn còn có xu thế mạnh hơn nữa!”
Tô Vũ không quá để ý, trước khi mở ra 360 khiếu, hắn đại khái không phải đối thủ của tên kia.
Nhưng mà hiện tại hắn lại sắp đúc thân, Đan Hùng dám đến thử xem!
Không nói thêm gì, Tô Vũ gật đầu hỏi: “Vậy có thể truyền tam đại học phủ! Thần thi ở đâu?”
Hạ Hầu gia lấy ra một cái nhẫn trữ vật, “Ở trong này, bất quá bây giờ tốt nhất ngươi đừng lấy ra, thi thể Nhật Nguyệt cảnh đấy.
Chẳng những là Nhật Nguyệt cảnh mà còn là Nhật Nguyệt bát trọng.
Bằng không cũng không có can đảm vây giết Long Võ, ngươi chưa đến Nhật Nguyệt, tốt nhất đừng nhắm vào thi thể này. . .”
“Đa tạ Hầu gia nhắc nhở!”
Tô Vũ quét ý chí lực thăm dò vào trong một thoáng, ý chí lực trong nháy mắt bị đập tan.
Hắn mới chỉ thấy một cỗ thi thể, đầu rơi ở một bên, thứ khác thì không thấy rõ ràng, ý chí lực của hắn liền vỡ vụn!
Rất mạnh mẽ!
Dù là đã chết thì cũng vô cùng cường đại.
Được rồi, chính xác không phải thứ mà mình hiện tại có khả năng sờ tới.
Có điều đợi khi hắn đến Sơn Hải, hoặc là Sơn Hải đỉnh phong, hẳn là có thể dùng nhỉ?
Đúc thân mạnh mẽ thì đến Lăng Vân cửu trọng hẳn cũng có thể dùng.
Thôn phệ một giọt tinh huyết, bùng nổ thực lực Nhật Nguyệt bát trọng. . .
Chà chà!
Tô Vũ suy nghĩ một chút, bất động thanh sắc, cũng không nói thêm cái gì.
Nghĩ xong mấy chuyện này, Tô Vũ mới lên tiếng: “Còn một chuyện nữa, chính là truyền bá Hợp khiếu pháp, lúc trước Hầu gia đã nói ngài truyền bá cho một người thì ta sẽ được 1 điểm công huân, Hầu gia không có ý kiến gì chứ?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ngũ Hành Thiên [Dịch] Ngũ Hành Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ngu-Hanh-Thien-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Minh Nhật Chi Kiếp [Dịch] Minh Nhật Chi Kiếp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Minh-Nhat-Chi-Kiep-Audio-Truyen.jpg)
