[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 186 : Thần Văn Thứ 10 (c926-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 926: Thần Văn Thứ 10
Hồ Hiển Thánh không cảm thấy như thế, “Chư Thiên chiến trường đã sớm tồn tại, có không ít di tích, chỉ có thể nói mấy năm trước là bị quên đi, bị phong tỏa, mấy năm nay dần dần sống lại mà thôi! Nếu ta đoán không sai, thời kỳ Thượng Cổ hẳn đã có một thời kì huy hoàng! Có khả năng Nhân cảnh thật sự là chủ nhân vạn giới, nơi trung tâm, Chư Thiên có lẽ là do chính Nhân tộc sáng lập để chinh phục vạn giới!”
Đây cũng là suy đoán của cường giả Nhân tộc, trên thực tế nó không tính là suy đoán, Thần Ma chủng tộc tồn tại nhiều năm, truyền thừa không đứt đoạn, có một ít ghi chép từ Thượng Cổ, đương nhiên vạn giới có khả năng đã gặp một lần hủy diệt, những ghi chép đó không quá nhiều.
Nhưng từ một ít ghi chép có thể thấy được, năm xưa Nhân tộc mạnh mẽ vô cùng.
Điểm này không thể nghi ngờ!
Xem di tích thì biết!
Một vài di tích đã chế tạo ra hơn mười vị vô địch trong nháy mắt, trong lúc nguy cấp, Nhân tộc đột nhiên xuất hiện hơn mười vị vô địch, đây là dư âm chưa tuyệt.
Ngưu Bách Đạo không nói gì.
Hai người uống rượu, thưởng nguyệt, nhìn tòa nhà nơi xa, đều lâm vào trầm tư.
Đại Minh phủ thái bình nhiều năm, không có nghĩa là mỗi người đều quên mất nguy cơ!
Quên chiến tất nguy!
Cuộc chiến Chư Thiên càng ngày càng hỗn loạn, hiện giờ thậm chí có một vài chủng tộc cổ xưa bắt đầu xuất hiện, biên giới liên thông, chiến trường Chư Thiên sắp tới nhất định sẽ càng loạn!
Mà Nhân cảnh bên này bị Vạn tộc nhằm vào, mượn sức, phân hóa, làm cho vô địch Nhân tộc chưa chắc đã một lòng.
Ngươi không phục ta, ta không phục ngươi, cho dù Đại Tần Vương mạnh nhất thì cũng không có biện pháp trấn áp Nhân cảnh, nhất thống thiên hạ, đối kháng Vạn tộc.
Nếu tiếp tục như vậy, nội loạn không ngừng, nhân tâm không đồng lòng, một khi bùng nổ đại chiến Chư Thiên, chỉ sợ Nhân cảnh phải tổn thất không nhỏ mới có thể dần thống nhất.
Ngưu Bách Đạo và Hồ Hiển Thánh nói chuyện, Tô Vũ không nghe được.
Giờ phút này hắn đang tò mò cảm ứng một thần văn trong đầu, thần văn thứ 10 vừa mới phác họa thành công.
“Thú!”
Tô Vũ cảm ứng một chút, ngay sau đó hắn chộp lấy một con thỏ nhỏ cách đó không xa, tức khắc con thỏ biến mất rồi lại nhanh chóng xuất hiện.
Tô Vũ bật cười, hắn không phải người của Thuần Thú hệ, sao lại phác họa ra thần văn này?
Có phải bởi vì thường xuyên ở cùng đám Toan Nghê, cho nên cảm thấy ta là Thuần Thú sư hay không, kết quả phác họa ra không gian Thuần Thú?
Thần văn này tương đối phổ biến.
Là độc hữu của Thuần Thú hệ, chuyên môn dùng để chứa tọa kỵ, đương nhiên thần văn cũng có cấp bậc, thần văn nhất giai chỉ có thể chứa yêu thú dưới Đằng Không, thần văn nhị giai mới có thể thu nạp Đằng Không.
Muốn chứa Toan Nghê và Toản Sơn Ngưu, ít nhất phải có thần văn nhị giai đỉnh phong mới được.
“Cũng coi như không tồi!”
Thần văn này không đến mức vô dụng.
Có vài nơi, vài thời điểm, tọa kỵ dễ gây thành đại họa.
Tỉ như thời điểm ẩn núp.
“Đáng tiếc, một thần văn chỉ có thể chứa một yêu thú.”
Tô Vũ phun tào, thứ này quả thực không tốt!
Tốt nhất là có thể phác họa ra một thần văn có thể cất chứa vô số yêu thú, đương nhiên thứ này có tồn tại, chẳng hạn như thần văn chữ “Thú” tới Nhật Nguyệt cảnh, hoặc là Sơn Hải cảnh, Tô Vũ lại cho vào đó mảnh nhỏ không gian là có thể rèn thần văn giống như bí cảnh.
Khi đó có thể cất chứa rất nhiều yêu thú.
Trước mắt, chỉ có Nhật Nguyệt mới có thể làm như thế, còn Sơn Hải phải vận dụng dụng cụ trong phòng thí nghiệm thì mới có thể chủ động cất chứa mảnh nhỏ không gian vào.
Nói cách khác, Thuần Thú sư Nhật Nguyệt cảnh có khả năng có một đại đội yêu thú.
Mà cảnh giới khác thì phác họa mấy thần văn cất chứa, cũng thu phục từng đấy yêu thú.
“Cũng không tồi, lần sau phác họa một thần văn không gian thử xem.”
Thần văn không gian có rất nhiều loại, chứa đồ, xuyên qua không gian, xé rách không gian. . .
Thần văn của Hồ viện trưởng hẳn là loại xuyên qua.
Tính công kích chưa chắc đã cường đại, nhưng chạy trốn là nhất lưu.
Kỳ thật Tô Vũ cũng cảm thấy rất hứng thú!
Loại thần văn xuyên qua không gian này rất thích hợp làm sát thủ, xuất quỷ nhập thần, một kích tất sát, nháy mắt trốn chạy ngàn vạn dặm, không ai bắt được.
10 thần văn!
Tô Vũ thở ra, 10 thần văn, cũng có thể gộp lại thành một thần văn chiến kỹ tương đối cường đại, có nên thăng cấp Đằng Không hay không?
Tô Vũ bật cười, không suy nghĩ nữa.
Nếu chưa mở hết 180 cái Thần khiếu, hắn sẽ không thăng cấp, hiện tại yếu cũng không sao, về sau tiến bộ nhanh là được.
Nếu thuận lợi, hắn sẽ không dừng lâu ở Đằng Không.
Ngày hôm sau, ngày 16 tháng 1.
Buổi sáng có cuộc họp, hội nghị của đa thần văn nhất hệ xem như hội nghị viện hệ, dù sao cũng không có bao nhiêu người.
Tính cả Tô Vũ thì đa thần văn nhất hệ có 56 người, cộng thêm Ngô Lam thì là 57.
Đa thần văn học viện không nhỏ, trong đó có không ít kiến trúc, hội nghị tiến hành ở Chiến Kỹ Đường.
Khi Tô Vũ và Ngô Lam đến suýt nữa đã tưởng mình đi nhầm.
Trong Chiến Kỹ Đường bày đầy hạt dưa, kẹo bánh.
Còn có thể ngửi được mùi rượu từ bên ngoài!
Vào cửa, người người cắn hạt dưa, nói chuyện phiếm, ăn dưa, ăn kẹo, chơi chim, nuôi chó. . . cái gì cũng có.
Chỉ mấy chục người mà tiếng ầm ĩ không thua gì mấy trăm người.
Có người còn ngâm thơ đối chữ, thấy hai người Tô Vũ vào cửa, có học viên rung đùi đắc ý, cười ha hả nói: “Hai người vào cửa, hai đầu bốn tay, chưa thấy bao giờ, nhìn kỹ kinh hồn. . .”
Tô Vũ không hé răng, cũng không ngắt lời, mặc kệ đối phương.
Nhàn thật!
Hoàng Phượng đang trò chuyện với người khác, thấy Tô Vũ tới thì nàng liền vẫy tay nói: “Tô Vũ, lại đây ngồi, bên kia là khu học viên!”
Tô Vũ nên tính là học viên không?
Không.
Nghiên cứu viên sơ cấp, sao có thể là học viên.
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Ngô Lam, vừa định mở miệng, Ngô Lam đã phất tay, tùy ý nói: “Ngươi đi đi, ta làm quen học viên bên này xem có thiên tài hay không, phế vật thì thôi!”
Giọng nàng không nhỏ, xưa nay đã như vậy, không cố kỵ bao giờ.
Là thiên tài thì có thể giao lưu.
Là phế vật, nàng lười để ý.
Còn thiên tài hơn nàng, nàng cũng không để ý, bởi vì kẻ lợi hại hơn nàng, trừ khi nàng cũng có thể đuổi theo, bằng không nàng sẽ cảm thấy thật mất mặt.
Tô Vũ gật đầu, đi về phía bên kia.
Không ít học viên cũng đang nhìn hắn, thấp giọng nghị luận.
“Đây là Tô Vũ ư?”
“Thoạt nhìn khá văn nhã, sao lại giết nhiều người như vậy?”
“Ác lắm đấy, mọi người cẩn thận chút.”
“Nghe nói chuyên môn giết thiên tài, thấy thiên tài là giết, chúng ta đều là thiên tài, mọi người cẩn thận.”
“. . .”
Tô Vũ lười để ý, đám học viên Đại Minh phủ đều có một cái máy phát, nói rất nhiều, gặp ai cũng có thể lao lên.
Hắn đi đến chỗ Hoàng Phượng.
Tổng cộng có 10 người.
4 vị Lăng Vân, 8 vị Đằng Không, theo lý thuyết là 12 vị nghiên cứu viên, nhưng thiếu hai người.
Đây là toàn bộ lực lượng chấp giáo của Đa thần văn nhất hệ, ngoài ra còn có viện trưởng.
Hoàng Phượng lên tiếng: “Tô Vũ, giới thiệu cho ngươi một chút!”
Dứt lời, nàng giới thiệu 9 người khác, 6 nam 3 nữ, thoạt nhìn đều trẻ tuổi.
Nhưng có vài vị chỉ sợ tuổi tác không nhỏ.
Sau đó Hoàng Phượng cố ý giới thiệu một nam một nữ đều thực trẻ tuổi, vẻ ngoài cũng rất bắt mắt.
“Hai người này ngươi nên nhận thức!”
Hoàng Phượng cười: “Đây là hai học sinh nhỏ nhất của viện trưởng, nhập học chưa đến mấy năm, đây là Hầu Lượng sư đệ, tiểu nhi tử của Hầu thự trưởng Dục Cường thự! Vị sư muội này là Vân Chi, nữ nhi của đại công chúa.”
Đại công chúa chính là đại nữ nhi của Chu Thiên Đạo.
Chu Thiên Đạo có hai nữ nhi, vị Vân Chi này là cháu ngoại của ông.
Nam tử là Đằng Không lục trọng, nữ tử thì mạnh hơn một ít, Đằng Không thất trọng.
Đây cũng là hai người xuất sắc nhất của Đa thần văn nhất hệ trong mấy năm nay, tuổi đều không lớn, chưa đến 30 tuổi, xem như cùng thế hệ với Bạch Phong.
Chương 927: Cao Thủ Thật Sự
Hầu Lượng tươi cười chào hỏi: “Chào Tô sư đệ!”
Không kêu đồng học, hiện tại Hầu Lượng là trợ lý nghiên cứu viên, Tô Vũ cũng là nghiên cứu viên, y không coi Tô Vũ là học sinh.
“Chào Tô sư đệ!”
Vân Chi cũng tươi cười, không nói thêm cái gì.
Tô Vũ khẽ gật đầu, thăm hỏi một tiếng, hắn biết hai người bọn họ.
Bát tuấn Thiên Đô phủ.
Hắn đã hỏi thăm một chút về bát tuấn, hai vị đây đều có mặt trong danh sách, mấy người khác bao gồm Chu Hồng Lượng đại mập mạp, Bạch Tuấn Sinh mặt người dạ thú, còn có vài vị bên Chiến Tranh học phủ.
Đều là học viên cùng học phủ, còn Chu Hồng Văn thì không tính trong đó.
Cái gọi là bát tuấn, chính là tám vị con cháu thế gia, thực lực tạm được, danh khí không nhỏ.
Không nghĩ tới có hai vị là người đa thần văn học viện.
Thực ra còn một người khác mà Tô Vũ cũng nhận thức, Bát công chúa Chu Thanh Nghiên của Chu gia cũng coi như một người trong số bát tuấn.
Chu Hồng Lượng và Chu Thanh Nghiên đều theo học ở Văn Minh học phủ, nhưng bọn họ không phải người của Đa thần văn hệ, một người ở Thuần Thú hệ, một người ở Chế rối hệ.
Tô Vũ không nói nhiều, trên bàn, mấy người khác lại hứng thú nhìn hắn, trong đó một vị lão giả lớn tuổi nhất, thực lực cũng mạnh nhất, đạt tới Lăng Vân cửu trọng cười nói: “Tô sư đệ, đã tới Đại Minh phủ thì đừng câu nệ, nói thật, mấy quyển công pháp ngươi tuyên bố đều khiến chúng ta hứng thú.
《
Phệ Hồn Quyết
》
,
《
Phương Pháp Hợp Khiếu
》
,
《
Tịnh Nguyên Quyết
》
đều rất có ý tứ, ta xem một chút, trong đó có bóng dáng của một ít công pháp Vạn tộc.”
Lão giả là Văn Trung, đi theo Hồ Hiển Thánh đã rất nhiều năm, đã gần 300 tuổi, tuổi quá lớn, Sơn Hải không thể hợp nhất khiếu, chỉ sợ vô vọng đến Sơn Hải.
Văn Trung không quá để ý, ông lại nói: “
《
Phệ Hồn Quyết
》
và
《
Tịnh Nguyên Quyết
》
đại khái đều căn cứ từ công pháp tộc khác cải biên thay đổi mà thành, nhưng
《
Phương Pháp Hợp Khiếu
》
, ta lại thấy được bóng dáng của rất nhiều công pháp!”
Lão nhân kinh ngạc cảm thán: “
《
Phệ Hồn Quyết
》
và
《
Tịnh Nguyên Quyết
》
cần không ít thời gian suy đoán cũng như cải tạo, nếu để ta nghiên cứu, tốn chừng một vài năm, ta cảm thấy mình cũng có thể làm ra.
Nhưng
《
Phương Pháp Hợp Khiếu
》
thì quả thực tinh diệu, phiên bản thứ nhất thì bình thường, bản thứ hai, ta thấy được
《
Dung Hợp Quyết
》
của Hồng Chu tộc, Phi Ưng tộc, Nhân tộc và bóng dáng của công pháp nhiều chủng tộc khác. . .”
Dứt lời, ông nghi hoặc hỏi: “Nhưng chủ thể trong đó ta cảm thấy không phải là những thứ này, mà là một loại công pháp chủng tộc cường đại thay đổi thành, rốt cuộc là loại chủng tộc nào, ta nhất thời suy đoán không ra.”
Lão giả chần chờ: “Cảm giác hơi giống thiên phú của chủng tộc cường đại nào đó, nhưng lại không xác định được.
Thiên Long Tộc sao? Tộc này cường hãn trời sinh, dễ hợp khiếu, chắc đây không phải thiên phú kỹ chứ?”
Ông lâm vào trầm tư, mà trong lòng Tô Vũ chấn động!
Hắn gặp được cao thủ rồi!
Cao thủ thật sự!
Không sai, phương pháp hợp khiếu của hắn dung hợp rất nhiều công pháp chủng tộc khác, nhưng đó là công pháp Vạn tộc, khiếu huyệt hoàn toàn bất đồng với Nhân tộc, hắn thay hình đổi dạng, nói thật, Tô Vũ còn không thể phân rõ ra cái gì.
Văn Trung này lại nhìn ra rất nhiều, thậm chí còn nhìn ra bóng dáng Thiên Long Tộc.
Phải biết rằng, hiện giờ trên thị trường chỉ truyền lưu hai loại, mà không có phiên bản tối cao, đương nhiên, hai loại đó Tô Vũ đều tinh giản đi một chút, loại thứ hai kỳ thật chính là phương pháp dung khiếu thiên phú của Thiên Long Tộc.
Văn Trung này kiến thức rộng thật!
“Lão sư. . .”
Tô Vũ vừa muốn mở miệng, Văn Trung đã khôi phục bình tĩnh, cười bảo: “Đừng, gọi sư huynh đi, ngươi cũng có thành tựu nghiên cứu, vậy chính là ngang hàng tương giao, vấn đạo có trước có sau, đều là vì đạo nghiệp, không phân cao thấp.”
Tô Vũ hít sâu một hơi, cũng không khách khí, nhanh chóng nói: “Văn sư huynh, ngài nói rất đúng, phương pháp hợp khiếu thật sự đã được tham khảo, ta xem như người chỉnh hợp chứ không phải người sáng tạo.”
Văn Trung bật cười, “Đừng tự coi nhẹ mình! Khiếu huyệt nhiều như vậy, công pháp nhiều như thế, chúng ta không biết sao? Biết chứ! Nhưng vì sao không ai có thể chỉnh hợp ra công pháp hữu dụng? Mỗi khiếu huyệt đều có tác dụng độc đáo riêng, dù ngươi có thể khai quật ra hay không, cùng là 36 khiếu, ngươi có khả năng dùng phương thức vận hành bất đồng, ra đời công pháp bất đồng, hiệu quả cũng khác, ngươi không thể nói chúng ta dùng khiếu huyệt giống nhau, công pháp ngươi sáng tạo là sao chép của ta, đúng không?”
Hoàng Phượng thở dài, “Văn sư huynh, lạc đề rồi.”
Văn Trung mỉm cười, không để ý tới, ông nhìn về phía Tô Vũ, “Ta nghe nói mục đích ban đầu khi ngươi thành lập viện nghiên cứu Nguyên Thần là vì nghiên cứu Nguyên Thần khiếu, phải không?”
Tô Vũ gật đầu.
Văn Trung mỉm cười: “Vậy ngươi có thể giao lưu với ta một chút, mấy năm nay ta cũng đang nghiên cứu về vấn đề.
Ngươi biết Bạch Thiên Hạo không?”
“Ta biết, là lão tổ tông của sư phụ ta.”
“Đúng vậy, Bạch Phong.
Bạch Phong cũng là thiên tài, năm xưa ta còn muốn thu hắn làm học sinh, nhưng Bạch Phong chướng mắt, hắn hy vọng đi đến địa phương năm xưa của Ngũ Đại nhìn một cái, muốn tìm ra một con đường khác. . .”
“Văn sư huynh, các ngươi cũng gọi ngài ấy là Ngũ Đại à?”
Văn Trung gật đầu, “Đa thần văn trong thiên hạ đều là người một nhà, tất cả đều bắt đầu từ chính Đại Hạ phủ, Nhất Đại khai sáng đa thần văn, Tam Đại phát dương quang đại, Ngũ Đại lên đến đỉnh phong.
Đương nhiên, nếu tính dựa theo đa thần văn, Ngũ Đại chỉ là Tam Đại mà thôi.”
Ông không nhiều lời, quay trở về chủ đề ban nãy: “Ngươi biết Bạch Thiên Hạo thì tốt, trận chiến trước khi Thiên Hạo chết, ông ấy đã bộc phát ra uy lực cường đại, Lăng Vân cửu trọng chém giết Sơn Hải thất trọng, mấy năm nay ta nghiên cứu đã lâu.”
Văn Trung suy nghĩ một lúc rồi nói: “Kỳ thật ta rất nghi hoặc, dựa theo cách nói của ngươi, Nguyên Thần khiếu là điểm giới hạn của Nguyên khiếu và Thần khiếu, khiếu huyệt cực hạn, nhưng Bạch Thiên Hạo lại là Chiến Giả!”
Tô Vũ nhíu mày, Văn Trung lại lẩm bẩm: “Lúc trước khi ngươi đưa ra khái niệm này cũng không có cách gọi Nguyên Thần khiếu, lúc trước ta đặt tên nó là ‘Chu Thiên khiếu’!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, “Ý sư huynh là 360 nguyên khiếu hình thành khiếu huyệt chu thiên, mà không phải là Nguyên Thần khiếu như ta nói?”
“Đúng vậy!”
Văn Trung gật đầu, sau đó hứng thú bảo: “Nhưng ta cảm thấy ngươi nói cũng có đạo lý, hơn nữa kỳ thật Bạch Thiên Hạo vẫn chưa mở ra 360 khiếu huyệt, Chu Thiên khiếu của hắn có thể là do mở 180 khiếu thì sao? Hoặc là 270 khiếu?”
“. . .”
Hai người sôi nổi thảo luận, những người khác thấy bọn họ thảo luận khí thế ngất trời, cảm thấy khó mà xen vào được liền thôi.
Trên bàn, một vị nam nhân trung niên truyền âm cho Hoàng Phượng: “Sư tỷ, Văn sư huynh thảo luận với tiểu tử này, ngươi cảm thấy tiểu tử này có bản lĩnh sao?”
Hoàng Phượng truyền âm đáp: “Chắc chắn là có, ngươi nghe một chút liền biết, phương diện khác của Tô Vũ ta không thấy được, cũng không biết, nhưng hắn hiểu biết về Nguyên khiếu ở mức độ chúng ta không thể sánh bằng, huống chi bản thân hắn thông suốt quá nhiều, ta thấy ít nhất là 320 cái trở lên, hơn nữa hắn xem như trường phái thực tiễn, chúng ta chỉ là trường phái lý luận.”
“Không những thế, đối với những bộ công pháp đó, Tô Vũ là tùy tay nhặt ra, tiểu tử này đã xem rất nhiều công pháp, không 1000 thì cũng có tới 800.”
Hoàng Phượng tương đối tán thưởng Tô Vũ, cảm thấy hắn không phải bao cỏ, phương diện khác chưa đánh giá được, chỉ đơn thuần nói phương diện công pháp và nguyên khiếu thì hắn là một người thạo nghề.
Đối với Văn Minh sư mà nói, tinh thông một phương diện như vậy là đủ rồi.
Nào có người hoàn mỹ!
Chưa kể Tô Vũ vẫn còn rất trẻ.
Chương 928: Bách Đạo Các
Tô Vũ đang trò chuyện cùng Văn Trung, ngoài cửa có người chợt lên tiếng: “Tới hết rồi sao?”
Ngay sau đó, Hồ Hiển Thánh vào cửa.
“Chào viện trưởng!”
“Viện trưởng sớm!”
“. . .”
Các học viên sôi nổi chào hỏi “Viện trưởng” hoặc là “Lão sư”, nói nơi đây là học viện, chẳng bằng nói đây là đạo quán tư nhân của Hồ Hiển Thánh.
Bởi vì Đằng Không và Lăng Vân đều do ông dạy ra!
“Mọi người ngồi đi!”
Hồ Hiển Thánh cười ha hả: “Năm nay học viện chúng ta lại có thêm hai vị thiên tài, thật đáng mừng! Tô Vũ thì không cần phải nói, mọi người đều biết! Vị kia là Ngô Lam, học viên thiên tài của Đại Hạ phủ, là Ngô trong
《
Song Ngô Hợp Khiếu Pháp
》
.”
Trong đại sảnh, Ngô Lam nghe vậy cảm thấy hơi không vui, lão nhân này cười thật đáng khinh!
Hồ Hiển Thánh cười nói vài câu, rồi nghiêm mặt tuyên bố: “Học kỳ mới bắt đầu rồi, đầu tiên, mọi người hãy làm quen với hai vị thiên tài này! Thứ hai, mọi người cũng phải nỗ lực, nếu không, chúng ta sẽ phá sản!”
Hồ Hiển Thánh thở dài, “Mọi người phải đồng tâm hiệp lực mới được! Nên phấn đấu tiến vào Bách Đạo Các, bằng không học viện không còn quỹ nữa! Quanh năm suốt tháng dựa vào chút tiền quỹ đó sao được, mọi người hãy nỗ lực cùng tiến bộ, cùng nhau phát triển thần văn học viện, được không?”
Tô Vũ không hé răng, Hồ Hiển Thánh nhìn về phía hắn, đoạn hỏi: “Tô Vũ, ngươi biết Bách Đạo Các chứ?”
Tô Vũ gật đầu, “Thời kỳ khai phủ, Đại Minh Vương đáp ứng thỉnh cầu của phủ trưởng, kêu gọi nhiều vị Văn Minh sư cùng nhau chế tạo khảo hạch chi lâu, vô cùng thần kỳ, còn trân quý hơn bí cảnh, Đại Minh phủ không lập Bách Cường Bảng, mà là lập bảng xếp hạng Bách Đạo Các, không đơn thuần chỉ xem thực lực, mà là xem xếp hạng bách nghệ bách đạo!”
Hồ Hiển Thánh mỉm cười, “Đúng thế! Đây cũng là thể hiện sự công bằng, bằng không, những Văn Minh sư sức chiến đấu bạc nhược nổi danh thế nào? Làm cách nào để trở nên nổi bật, để nhận được đủ tài nguyên? Vậy có công bằng không? Luyện đan thì thi luyện đan, Thuần Thú thì thi Thuần Thú. . .
Bách Đạo Các chính là được chế tạo trên cơ sở này!”
“Với học viên là như thế, với lão sư cũng là như thế!”
“Bách Đạo Các có tổng cộng 100 tầng, dưỡng tính có thể vào 20 tầng đầu, Đằng Không thì từ 40 trở xuống, Lăng Vân là trước 60, Sơn Hải là trước 80, Nhật Nguyệt có thể lên đến tầng 100.”
“Một vị Đằng Không đạo sư không vào được tầng 21, cả năm không có phúc lợi, không được nhận khen thưởng, không có tiền lương, không có công huân! Vào tầng 21, năm đó sẽ nhận được 210 điểm công huân, cứ thế suy ra, tiến vào tầng 30 nhận 300 điểm công huân, tiến vào tầng 31 thì một tầng thêm 50 điểm, tới tầng 40, một năm có thể nhận đến 800 điểm công huân!”
“Đây là thành tích cá nhân các ngươi đạt được, mà học phủ sẽ xét thành tích rồi thưởng lượng công huân tương ứng cho học viện, đây chính là một nguồn thu nhập công huân khác của học viện.”
“Đương nhiên trong đó còn có rất nhiều quy tắc, ngươi có thể nhìn xem, ngươi mới tới, có thể thử từ tầng thứ nhất, mỗi lần đột phá một tầng đều sẽ có khen thưởng, đây là ngoài định mức, tỷ như ngươi vừa tới, nếu lên tầng 10 sẽ có khả năng đạt được khen thưởng khác.”
Tô Vũ gật đầu, hắn đã biết điều này, nhưng hôm qua mới nhập phủ, chưa có thời gian đi thử.
Hồ Hiển Thánh lại nói: “Bách Đạo Các là khảo hạch với học viên, cũng là khảo hạch đối với lão sư, kể cả ta! Tỉ như ta đã là Sơn Hải thất trọng, Sơn Hải vào tầng 60 – 80, ta là Sơn Hải cao trọng, ít nhất phải đi vào tầng 71, nếu không ta đừng nghĩ lấy được một đồng một cắc của học phủ!”
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Viện trưởng, Bách Đạo Các này rất khó sao?”
“Khó nói, mỗi người một trải nghiệm khác nhau.”
Hồ Hiển Thánh đáp: “Chẳng hạn như Thuần Thú sư ở Bách Đạo Các có khả năng sẽ gặp một ít khảo hạch cùng lĩnh vực Thuần Thú, Bách Đạo Các xem như ảo cảnh, nhưng cũng không hẳn, nửa giả nửa thật, thứ này rất trân quý, có thể xem là Văn Binh Thiên Giai đỉnh cấp, cũng là kiện bảo vật trân quý nhất của Đại Minh Văn Minh học phủ chúng ta và thậm chí là của Đại Minh phủ!”
“Có vài người thực lực không yếu, nhưng có lẽ Bách Đạo Các sẽ đưa ra một vài phán đoán, ví dụ như Thần văn sư chiến đấu là chủ thì sẽ khiến ngươi giết chóc, vậy rất phiền toái, ngươi rất khó qua ải, vì yêu cầu với Thần văn sư rất cao, nhưng nếu ngươi là Luyện đan sư, có khả năng ngươi là dưỡng tính mà lại có thể luyện đan đến tầng 20 trở lên. . .”
Tô Vũ gật đầu, hắn hiểu rồi!
Bảo vật thần kỳ!
Cảm giác công bằng hơn Bách Cường Bảng của Đại Hạ phủ, đương nhiên dường như nhu cầu chiến đấu bị suy yếu, kỳ thật Đại Hạ phủ cũng có vài thứ ví dụ như Luyện đan bảng, nhưng trừ người học viện đó, người ngoài gần như không biết.
“Viện trưởng, vậy nghĩa là một học viện không có người tiến nhập Bách Đạo Các, vậy cả năm gần như không có thu nhập gì?”
“Đúng!”
Hồ Hiển Thánh thở dài, “Cho nên đa thần văn học viện chúng ta được đầu tư rất ít, học kỳ này được nhận 3 vạn điểm công huân, kỳ thật đây là khen thưởng sau khi tổng hợp thành tích của một học kỳ!”
44 vị học viên đều chỉ ở mười mấy tầng đầu, bình quân mỗi người đều là 10 tầng, chỉ có 100 điểm công huân, 44 người là 4400 điểm công huân khen thưởng.
Còn Đằng Không, 30 tầng dưới đều là 10 điểm một tầng, tầng 30 trở lên là 50 điểm một tầng.
Mà Lăng Vân, 50 tầng dưới là 50 điểm, tầng 50 đến 70 là 100 điểm một tầng.
Tính ra kỳ thật mỗi năm Lăng Vân thu nhập không thấp.
Nếu có thể bò đến tầng 60 cực hạn của Lăng Vân, tầng 31 đến 50 đều là 50 điểm một tầng, tầng 51 đến 60 là 100 điểm công huân, 2000 điểm công huân cộng thêm 300 điểm khen thưởng của 30 tầng phía dưới, một năm thu vào cũng có 2300 điểm công huân.
Đại Minh phủ tài trợ không ít cho Văn Minh học phủ.
Trong khi cường giả tương đương vậy ở Đại Hạ phủ, chẳng hạn như Trần Vĩnh thì lại không có thưởng ngoài ngạch nào khác, một năm không kiếm được bao nhiêu công huân.
“Xem ra phải nắm kỹ quy tắc Bách Đạo Các, kiếm chút tiền cũng tốt, không thể miệng ăn núi lở được.” Tô Vũ thầm nghĩ.
Hồ Hiển Thánh không nhắc lại, tiếp tục nói: “Mọi người đều nên vào Bách Đạo Các, đây là cần thiết, nếu không có thu nhập, chỉ trông cậy vào trong nhà là không thể được! Mặt khác còn có một ít nhiệm vụ do học phủ tuyên bố, mọi người tranh thủ đi hoàn thành tùy khả năng của mình để thu hoạch thêm điểm công huân.”
Lời này vừa nói ra, phía dưới có người nóng nảy hô: “Viện trưởng, chúng ta có thể tranh thủ chút nhiệm vụ nhẹ nhàng hay không, mỗi năm toàn làm những nhiệm vụ có độ khó cao, không phải quét sạch yêu thú hoang dã thì là tập nã Vạn Tộc Giáo chúng.
Đây đều là nhiệm vụ của Chiến Giả, đâu phải cho chúng ta làm! Ngài xem học viện khác đi, nhiệm vụ nhẹ nhàng bao nhiêu, giữ gìn con đường, tu sửa vườn hoa, cung cấp rượu nhưỡng, duy tu tọa kỵ. . . nhẹ nhàng hơn chúng ta vô số lần!”
Có người oán giận!
Chúng ta cũng muốn những nhiệm vụ như vậy!
Hồ Hiển Thánh thở dài, “Chúng ta không phải Thần văn sư sao? Còn là Thần văn sư đa thần văn hệ chiến lực mạnh nhất, mục đích của học phủ là để chúng ta tăng cường sức chiến đấu, Đơn thần văn nhất hệ bên kia cũng có không ít nhiệm vụ chiến đấu.”
Tô Vũ và Ngô Lam nhìn nhau.
Nhiệm vụ này rất khó hả?
Không tính là khó chứ?
Nhiệm vụ phân cho học viên hẳn là một vài nhiệm vụ tập nã, đuổi giết đơn giản, kỳ thật nó cũng không hiếm thấy ở Đại Hạ phủ, mà Tô Vũ không nhận, trừ một lần đi Nam Nguyên quét sạch yêu thú.
Nhưng nghe ý tứ các học viên khác, hình như đều cảm thấy rất khó, đáng lẽ nên nhận nhiệm vụ nhẹ nhàng, tỉ như duy tu tọa kỵ?
Thấy nét mặt khó hiểu của Tô Vũ, Hoàng Phượng thầm truyền âm: “Sư đệ chê cười, học phủ chúng ta không nhiều nhiệm vụ hệ chiến đấu lắm, đa số đều là một ít nhiệm vụ nguyên bộ, phối hợp cùng thần văn.”
Tô Vũ thở dài gật đầu, mỗi bên một lý lẽ, có lẽ các ngươi không sai.
Bồi dưỡng Văn Minh sư không dễ, bảo Thần đan sư đi chiến đấu thì không đúng chuyên môn, tuy rằng mấy Thần đan sư hắn quen như Ngô Nguyệt Hoa đều là cuồng nhân chiến đấu.
Chương 929: Đứng Trên Vai Người Khác
Ồn ào nhốn nháo một hồi, Hồ Hiển Thánh cũng không thèm để ý, sau đó phát cho mỗi cá nhân một cái ngọc phù, dặn dò: “Trong đây là nhiệm vụ học kỳ này của chúng ta, trước khi học kỳ kết thúc, mọi người nhất định phải hoàn thành! Hoàn thành toàn bộ, học kỳ này chúng ta mới có thể an tâm, nếu không chúng ta sẽ bị học phủ phê bình!”
“Hoàn thành nhiệm vụ cũng có khen thưởng, mọi người đừng trưng ra vẻ mặt ấy nữa!”
Dứt lời, ông nhìn về phía Tô Vũ, đoạn hỏi: “Tô Vũ, viện nghiên cứu Nguyên Thần của ngươi mới vừa mở, cần tuyển nhân thủ không?”
Sáng tạo cơ hội kiếm tiền cho mọi người, bằng không rất nhiều học viên không thể duy trì việc tu luyện của bản thân.
Tô Vũ đáp: “Tạm thời không cần, nếu cần ta sẽ phát nhiệm vụ!”
“Vậy được!”
Hồ Hiển Thánh tiếc nuối, tên này đúng là vắt cổ chày ra nước!
Tiểu tử này có tiền như vậy, sao lại keo kiệt thế?
“Vậy hội nghị khai giảng hôm nay đến đây thôi, mọi người giải tán đi!”
“Tô Vũ, ngươi ở lại một chút!”
Tô Vũ gật đầu, nhìn thoáng qua phía Ngô Lam, Ngô Lam không để ý mà đi luôn, Tô Vũ bật cười, đúng là không cần mình nhọc lòng.
Sau khi những người khác đi hết, Hồ Hiển Thánh mới mở miệng: “Là thế này, không phải lúc trước ngươi nói với Phủ chủ là cần một ít nhân thủ hỗ trợ sao? Hiện tại học phủ có không ít lão nhân, ngươi có muốn tuyển vài vị cùng nghiên cứu với ngươi không?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Văn sư huynh có được không?”
“. . .”
Hồ Hiển Thánh cạn lời, “Văn Trung à? Hắn là Lăng Vân cửu trọng, thực lực không yếu.”
“Ta biết thực lực Văn sư huynh không yếu, nhưng người đã lớn tuổi, không nhất định vào được Sơn Hải, nếu ta làm ra phương pháp hợp Thần khiếu, có lẽ sư huynh sẽ có cơ hội tiến giai thì sao, viện trưởng cảm thấy thế nào?”
Hồ Hiển Thánh trầm tư, Tô Vũ lại thuyết phục thêm: “Ban nãy hàn huyên vài câu cùng sư huynh, ta phát hiện sư huynh nghiên cứu rất sâu về Nguyên khiếu và Thần khiếu, có điều lại hao phí quá nhiều thời gian, không để ý đến việc hợp khiếu của bản thân, hiện giờ tuổi tác đã cao, nếu cứ như vậy, không đến vài năm sẽ phải tọa hóa!”
Hồ Hiển Thánh thở dài, “Không sai, kỳ thật Văn Trung không yếu, tư chất rất tốt, đi theo ta đã mấy trăm năm, lại chậm chạp không vào Sơn Hải, hiện giờ thân thể thoái hóa, biển ý chí cũng theo năm tháng trôi đi, tiếp tục như vậy chỉ e vô vọng với Sơn Hải cảnh!”
Ông nhìn về phía Tô Vũ, “Ngươi có thể giúp hắn tiến giai à?”
“Không biết.”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta chỉ là dưỡng tính, phương pháp hợp Thần khiếu cũng chỉ là một khái niệm, vẫn chưa tiến hành nghiên cứu, ta không dám bảo đảm nhất định có thể!”
Hồ Hiển Thánh nghĩ tới ngọn lửa Văn minh của Tô Vũ đêm qua, ông do dự một chút, cuối cùng gật đầu: “Được, ta sẽ khuyên Văn Trung, mấy năm nay hắn cũng dần lâm vào bình cảnh, mấy năm trước khai phá
《
Dung Hợp quyết
》
, sau đó không nghiên cứu nữa…”
Tô Vũ sửng sốt!
Cái gì?
《
Dung Hợp quyết
》
?
Hắn biết cái này!
Thời điểm hắn suy đoán phương pháp hợp khiếu đã từng học, Nhân tộc có hai phương pháp hợp khiếu không tồi, một quyển là
《
Phương pháp hợp khiếu
》
thông suốt 15 cái, mà một quyển khác là
《
Dung Hợp quyết
》
thông suốt 24 cái!
Hiệu quả của
《
Dung Hợp quyết
》
không tồi, so được với Phương pháp hợp khiếu phiên bản thứ nhất của Tô Vũ, nhưng phiên bản đầu tiên của Tô Vũ thông suốt 18 cái, ít hơn
《
Dung Hợp quyết
》
6 khiếu, cho nên khi Phương pháp hợp khiếu mới công khai, mọi người hưởng ứng việc tu luyện phiên bản của Tô Vũ hơn.
Nhưng điều đó không đại biểu
《
Dung Hợp quyết
》
vô dụng! Mà là hoàn toàn ngược lại, Tô Vũ có được không ít linh cảm từ quyển công pháp này, bao gồm việc suy luận và vận chuyển công pháp 36 khiếu hậu kỳ cũng đều tham khảo quyển công pháp nói trên, dù sao đây cũng là công pháp Nhân tộc, phù hợp với một ít thói quen của Nhân tộc.
Tô Vũ thật sự ngạc nhiên, hắn nhanh chóng lấy ra một quyển sách từ nhẫn trữ vật.
Sau đó vội vàng lật đến trang lót, thấy tên người sáng tạo ra
《
Dung Hợp quyết
》
chính là Văn Trung!
Tô Vũ kinh ngạc, bảo sao ta thấy quen tai như thế!
Hóa ra là vị này!
Đây có thể coi như nhân vật quyền lực!
Hồ Hiển Thánh đắc ý bảo: “Thế nào, tưởng ta lừa ngươi à? Mấy năm nay Văn Trung chuyên chú với nghiên cứu Nguyên khiếu, Thần khiếu, xem như là nhân sĩ chuyên nghiệp trong phương diện này, nhưng Phương pháp hợp khiếu của ngươi vừa ra, Văn Trung liền hết hy vọng, kỳ thật trước đây hắn cũng đang cải tiến
《
Dung Hợp quyết
》
, đáng tiếc chưa thành công thì phiên bản của ngươi đã công khai, ta nghe nói ngươi còn có một bản 36 khiếu, là thật hay giả?”
“Thật!”
Hồ Hiển Thánh suy nghĩ rồi nói: “Ngươi muốn Văn Trung hỗ trợ ngươi cũng không khó, còn phải xem ngươi chịu đầu tư hay không, cho hắn quan sát phiên bản phương pháp hợp khiếu kia một chút, khi ấy ngươi muốn hắn làm không công đến chết cũng được!”
Đối với Văn Trung mà nói,
《
Dung Hợp quyết
》
là thành tựu trăm năm, tích lũy tâm huyết trăm năm, kết quả thành quả trăm năm của ông còn không bằng thứ Tô Vũ làm ra trong mấy ngày.
Giờ phút này Tô Vũ mới cảm nhận được hàm nghĩa trong những lời Văn Trung nói lúc trước.
Văn Trung nói rằng cho ông thời gian, ông cũng có thể cân nhắc ra phiên bản đầu tiên của Tô Vũ.
Lúc đó tuy ngoài miệng Tô Vũ không nói gì, nhưng trong lòng lại thấy hơi buồn cười.
Hắn đã công bố bản hợp khiếu ra ngoài, Văn Trung cũng đã xem, cho nên đương nhiên ông có thể cân nhắc ra.
Nhưng lúc này hắn mới biết đối phương đã từng tạo ra
《
Dung Hợp quyết
》
, trong lòng bất giác hơi ngượng ngùng.
Chính mình còn từng tham khảo công pháp của ông ấy!
“Được!”
Tô Vũ đáp ứng thống khoái, vội nói: “Ta sẽ đi gặp Văn sư huynh, viện trưởng cũng phải nói giúp ta, ta sợ Văn sư huynh không muốn, dù sao cũng là cường giả Lăng Vân cửu trọng.”
Dứt lời, hắn bỗng nghĩ tới một chuyện, “Viện trưởng, Văn sư huynh là Các lão à?”
“Các lão danh dự!”
Hồ Hiển Thánh tùy ý đáp: “Chính là dựa vào
《
Dung Hợp quyết
》
, năm ấy phần lớn Nhân tộc đều dùng cái này, cho nên xem như hắn đã lập công lớn, trở thành Các lão danh dự.
Kết quả Phương pháp hợp khiếu của ngươi vừa xuất hiện, hắn không còn mặt mũi nữa, cái tát này của ngươi đánh thật vang.”
Tô Vũ lắc đầu, “Văn sư huynh có thực lực thật sự, mà ta thì khác, ta đứng trên vai những người như Văn sư huynh, gia công những cái vốn có mà thành, chênh lệch rất lớn!”
Tô Vũ cảm thấy Văn Trung là nhân tuyển rất tốt.
Nếu sau này hắn làm ra công pháp, ở Đại Hạ phủ thì có Triệu Lập lão sư giúp đỡ suy đoán, nhưng tại đây, Tô Vũ cảm thấy Văn Trung là lựa chọn không tồi, còn thích hợp hơn cả Triệu Lập, bởi vì chuyên gia trong phương diện này không phải Triệu Lập, mà là Văn Trung!
Quả nhiên, Đại Minh phủ tuy không nhiều cường giả đỉnh cấp, nhưng Tô Vũ phát hiện nơi này có lẽ thật sự là tòa thành trí tuệ, tòa thành sáng ý, tại đây, có lẽ mình có thể hấp thu đủ dinh dưỡng để phát triển, làm chính mình càng thêm cường đại.
Vì để viện nghiên cứu nhanh chóng phát triển, Tô Vũ bắt đầu tuyển nhân viên.
Cũng lấy từ chỗ Hồ Hiển Thánh chút tư liệu lão nhân mà ông muốn đề cử.
Viện nghiên cứu cần nhân thủ.
Tuy Tô Vũ có thể tự dùng tinh huyết, mở ra khiếu huyệt, suy ngược ra công pháp, nhưng như vậy sẽ khó che giấu một vài thứ, có vài thứ vẫn cần giữ bí mật.
Hiện giờ hắn đã bại lộ rất nhiều, thậm chí khiến kẻ khác liên hệ tới di tích truyền thừa, nhưng ít nhất cho tới bây giờ không có ai biết trong đầu hắn có một quyển sách họa.
Quyển sách họa thần kỳ!
Chương 930: Tân Phó Phủ Trưởng Đại Hạ Văn Minh Học Phủ
Tô Vũ hưởng thụ sự yên bình khó có được, bắt đầu trù hoạch kiến lập viện nghiên cứu.
Lúc này, Đại Hạ phủ vẫn phong vân không dứt.
Phong ba Đơn thần văn hệ tập sát Tô Vũ dần đi qua, Đại Hạ phủ dùng cái giá chém giết nhiều vị Sơn Hải để bình ổn phong ba lần này.
Những có vài thứ không phải ngươi cứ giết vài người là có thể quên đi.
Đơn Đa chi tranh bùng nổ, bại lộ, công khai, đều làm dân chúng Đại Hạ phủ nhớ kỹ trong lòng, Tô Vũ rời khỏi, hiện giờ mọi người cũng tạm đè nén chuyện này xuống, nhưng nếu một ngày Tô Vũ gây ra động tĩnh lớn, mọi người sẽ lập tức nhớ lại vị thiên tài này.
Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Học kỳ này, Văn Minh học phủ càng thêm an tĩnh, vắng lặng, thậm chí là tĩnh mịch.
Rất nhiều vị Các lão và không ít nghiên cứu viên Lăng Vân cảnh đã chết, làm thực lực Đơn thần văn nhất hệ tổn hao nhiều.
Mà Đa thần văn nhất hệ không có Tô Vũ, không có Bạch Phong, không có Hồng Đàm, nay cũng tử khí trầm trầm, ngay cả Ngô Gia cũng ít ra cửa, càng đừng nói đến Trần Vĩnh thích ở lì trong Tàng Thư các.
Ngày 16 tháng 1.
Ở Đại Minh phủ bên kia, Tô Vũ chuẩn bị tuyển nhân viên.
Ở Đại Hạ phủ bên này.
Dưới lầu Tàng Thư các, một vị thống lĩnh hộ vệ quân lớn tiếng thông báo: “Trần Các lão, hội nghị Các lão học phủ sắp diễn ra, mời Trần Các lão tham gia!”
“Không đi, không có hứng thú.”
Trên lầu, Trần Vĩnh bình thản đáp lại.
Thống lĩnh hộ vệ quân ảo não nói: “Các lão, tân phó phủ trưởng đến nhận chức, Vạn phủ trưởng muốn mấy vị Các lão không bế quan đều đi gặp mặt làm quen.”
“Vậy ngươi nói ta đã bế quan rồi.”
“Các lão. . .”
Thống lĩnh hộ vệ quân thở dài, “Ý tứ của Nguyên phủ trưởng là làm quen mọi người một chút, mặt khác, có khả năng sẽ nói đến chuyện của Tô Vũ.”
Một lát sau, Trần Vĩnh xuống lầu.
Y nhìn về phía thống lĩnh hộ vệ quân, lạnh nhạt nói: “Nguyên phó phủ trưởng muốn nói về chuyện của Tô Vũ ư? Có gì để nói? Người đã đi rồi, còn muốn nói chuyện gì?”
Thống lĩnh hộ vệ quân cúi đầu, từ khi Trần quán trưởng đột phá Sơn Hải thì khiêm tốn vô cùng, hôm nay tái kiến, hắn mới cảm nhận được sự bồn chồn hồi hộp, nhỏ giọng đáp: “Các lão, cụ thể nói chuyện gì thì ta cũng không rõ lắm, Các lão đến đó mới biết được.”
“Nhàm chán.”
Trần Vĩnh nhíu mày, vừa đi vừa hỏi: “Vạn phủ trưởng có thông báo gì không?”
“Không có.”
“Hạ Trường Thanh và Tô Tử Minh phủ trưởng thì sao?”
“Cũng chưa nói gì.”
Trần Vĩnh không hỏi nữa, sắc mặt khôi phục sự bình tĩnh, cất bước đi đến Tu Tâm Các.
Một lát sau, phòng họp Tu Tâm Các.
Các vị Các lão đã đến.
36 vị Các lão Sơn Hải, 3 vị đã chết, hiện giờ Trần Vĩnh thăng cấp, tổng cộng có 34 vị Sơn Hải, nhưng rất nhiều người đều không ở trong học phủ, hoặc là đang bế quan, Các lão còn hoạt động trong học phủ chỉ có khoảng 20 người.
Trần Vĩnh đã đến, vài vị phủ trưởng chưa đến.
Thấy Trần Vĩnh tới, trong phòng họp liền trở nên an tĩnh.
Phương Các lão của Đơn thần văn nhất hệ cũng ở đây.
Ngày xưa, Đơn thần văn nhất hệ có 8 vị Các lão, mà nay, hai vị Trịnh, Mã đã đến tiên phong doanh, Triệu, Chu đang bế quan, 3 vị đã chết, chỉ còn lại một mình lão Phương chống đỡ Đơn thần văn hệ Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Trong chớp mắt, Đơn thần văn nhất hệ lại có dấu hiệu suy sụp.
Mà hết thảy chỉ do một mình Tô Vũ.
Trần Vĩnh không chào hỏi người khác, tự ngồi vào một chỗ, không nói lời nào.
Một lát sau, cửa mở, mấy người Vạn Thiên Thánh tới.
Trừ Vạn Thiên Thánh, Hạ Trường Thanh, Tô Tử Minh, còn có một vị nam tử thoạt nhìn cực kỳ trẻ tuổi, bộ dạng trẻ trung, thực mảnh khảnh, trên mặt luôn mang theo nụ cười nhu hòa, nhưng hơi thở lại mơ hồ áp đảo Vạn Thiên Thánh một bậc.
Nhật Nguyệt cảnh!
Mấy người ngồi xuống, cường giả Nhật Nguyệt cảnh ngồi bên trái chủ vị, có vẻ lấn át cả Tô Tử Minh, vị trí đầu tiên bên phải là Hạ Trường Thanh, đại biểu cho Hạ gia.
Bầu không khí trầm mặc, dù vài vị phủ trưởng đã tới, nhưng cũng không ai nói gì.
Lại một lát sau, có người vào cửa, đó là Kỷ Hồng!
Kỷ Hồng nhanh chóng đi vào, không nói hai lời, trực tiếp cầm lấy một phần giấy lệnh, hắng giọng thông báo: “Lệnh dụ của Cầu Tác Cảnh, ủy nhiệm Nguyên Khánh Đông đảm nhiệm chức vị đệ nhất phó phủ trưởng Đại Hạ Văn Minh học phủ.”
Trước đây, đệ nhất phó phủ trưởng là Chu Minh Nhân, mà nay Chu Minh Nhân bế quan chưa ra, hơn nữa lần trước bởi vì đám Địch Phong mà ông đã tự nguyện hủy bỏ chức vị đệ nhất phó phủ trưởng.
Kỷ Hồng thông báo xong cũng không ở lại, y chỉ đơn giản dặn dò: “Các ngươi tự thương nghị phân công quản lý sự vụ, phiền Vạn phủ trưởng chủ trì, cáo từ!”
Kỷ Hồng tới nhanh, đi lại càng nhanh hơn.
Trong chớp mắt, y đã biến mất khỏi Tu Tâm Các.
Nguyên Khánh Đông cảm thấy ngoài ý muốn, “Kỷ thự trưởng. . . đúng là người bận rộn.”
Nguyên Khánh Đông đứng dậy, cười nói: “Chư vị, ta rất vinh hạnh vì có thể tới Đại Hạ phủ, tới Văn Minh học phủ, nhận được trọng trách như thế, có chút thụ sủng nhược kinh!”
Thực an tĩnh!
Một lát sau, Phương Các lão của Đơn thần văn nhất hệ mới cười đáp: “Nguyên phủ trưởng tới đây cũng là vinh hạnh của chúng ta.”
Nguyên Khánh Đông hơi nhướng mày, mỉm cười nhưng không nói chuyện nữa.
Người Đại Hạ phủ. . .
Thật ngạo khí.
Đây là bài xích gã ư?
Năm xưa khi Vạn Thiên Thánh tới nhậm chức phủ trưởng, không nghe nói có ai bài xích ông ta.
Vạn Thiên Thánh vẫn luôn im lặng, giờ phút này mới bình thản cất tiếng: “Hàn huyên thì thôi đi, Nguyên Khánh Đông phó phủ trưởng là cường giả Nhật Nguyệt cảnh, Đại Hạ Văn Minh học phủ năm xưa là học phủ cường đại xếp trong ba hạng đầu, mà nay Sơn Hải không ít, Nhật Nguyệt lại không có một người nào.”
“Khụ khụ khụ!”
Không ít người ho nhẹ, Vạn Thiên Thánh không để bụng, tiếp tục nói: “Hiện tại cuối cùng cũng có một vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh, coi như tăng thêm mặt mũi cho Đại Hạ Văn Minh học phủ ta!”
“Còn Nguyên phủ trưởng sẽ đảm nhiệm công việc gì. . . vậy thì sự vụ mà Chu Minh Nhân quản lý lúc trước, hiện giờ giao lại cho ngươi đi, chủ yếu phân công quản lý Thần văn học viện!”
Vạn Thiên Thánh sắp xếp xong, cười nhạt: “Nguyên phủ trưởng, thời gian còn lại giao cho ngươi, ngươi mới đến, có nhiều lời muốn nói, cũng để mọi người làm quen một chút, hiểu biết thêm về ngươi.”
Nguyên Khánh Đông cười đáp: “Đa tạ Vạn phủ trưởng, kỳ thật rất nhiều người ở đây biết ta, cũng từng giao lưu, còn có một vài Các lão từng đi đến Cầu Tác Cảnh đào tạo sâu thì lại càng quen thuộc.”
“Hôm nay ta mới đến nên sẽ không nói nhiều.
Biến cố lớn nhất hiện nay của Đại Hạ Văn Minh học phủ chính là việc Tô Vũ chạy trốn. . .”
Lời này vừa nói ra, Trần Vĩnh nhìn về phía gã, không hé răng.
Trong đám người, vài vị Các lão khẽ nhíu mày.
Một vị Các lão tính tình không tốt trực tiếp phản bác: “Nguyên phủ trưởng, ngài nên thu hồi hai chữ trốn chạy đi! Vất vả lắm mới kết thúc, ngươi cố tình muốn kiếm chuyện ư?”
Vị Các lão này tính tình không tốt, nói chuyện cũng không khách khí, nhíu mày nói: “Vốn dĩ đã là sỉ nhục, Nhật Nguyệt còn chết mất một người, lại còn nhắc tới làm gì? Ngươi tới nhận chức hay tới gây sự, nếu thích gây sự thì bảo Hạ gia nói chuyện với ngươi!”
Nguyên Khánh Đông khẽ nhíu mày, còn chưa mở miệng thì phía dưới, Hoàng lão ho nhẹ một tiếng, cười bảo: “Chắc tại đường xá xa xôi, Nguyên phủ trưởng mệt mỏi còn chưa tỉnh ngủ, hội nghị Các lão tạm ngừng đi, chờ Nguyên phủ trưởng nghỉ ngơi tốt rồi tiếp tục.”
Nguyên Khánh Đông lại nhíu mày, “Chư vị, ta biết các ngươi không thích nghe, nhưng có một số việc vẫn nên nói rõ thì hơn! Ta nói trốn chạy không phải là vì rảnh rỗi kiếm chuyện, cũng không phải cố ý gây sự, ta nghĩ, kỳ thật vẫn có vài người minh bạch, nhưng giả vờ như không biết.”
Gã nhìn về phía Trần Vĩnh.
Trần Vĩnh im lặng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










