[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 185 : Tha Hương Gặp Cố Tri (c921-c925)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Tha Hương Gặp Cố Tri
Má nó!
Tô Vũ dại ra nhìn nàng, ngươi nghiêm túc à?
“Làm sao vậy?”
Ngô Lam vui vẻ ra mặt: “Hạ Thiền quá ngu ngốc, nàng còn tưởng rằng ta muốn bắt tay với nàng cơ, nàng là Vạn Thạch hẳn hoi, kết quả lại bị ta đánh cho hôn mê.”
“. . .”
Tô Vũ không còn lời gì để nói.
Chắc Hạ Thiền cũng không ngờ được ngươi sẽ đánh lén nàng chứ gì?
Còn là ở cửa nhà nàng ta nữa chứ!
Ngươi. . .
Đánh cháu gái Hạ Hầu gia, may mà có Ngô gia che chở, bằng không ngươi chờ xui xẻo đi.
Mà không thể không nói, Hạ Thiền quá sơ suất, thế mà lại bị Ngô Lam đánh lén!
Ngô Lam có sức chiến đấu không?
Hắn ngẫm nghĩ, có lẽ là có.
Dưỡng tính đỉnh phong!
Thiên Quân lục trọng!
Nếu nói chính xác ra thì nàng có sức chiến đấu.
“Đúng rồi, Ngô Gia sư tỷ cũng muốn đi cùng ta, nhưng Trần quán trưởng không cho nàng đi.”
Ngô Lam thở dài: “Bằng không nàng cũng tới đây, tổ công kiên liền có nhân thủ!”
Tô Vũ bật cười: “Thay quần áo đi, rồi ta mang ngươi ra ngoài ăn cơm, đợi lát nữa nói sau.”
“Ừ!”
Ngô Lam nhanh chóng lên lầu.
Một lát sau, Ngô Lam xuống lầu.
Nàng vội vã trách móc: “Phòng trên tầng sao lại có quần áo nữ nhân? Tô Vũ, ngươi thật biến thái! Mới đến Đại Minh phủ mấy ngày, ngươi đã trở nên hư hỏng rồi!”
“. . .”
Oan quá!
Tô Vũ cạn lời, “Ta vừa mới tiếp nhận viện nghiên cứu này sáng nay, chính ta còn chưa thăm dò rõ ràng, có lẽ là đồ của chủ nhân cũ.”
Hồ Hiển Thánh thật giỏi!
Lão già mấy trăm tuổi vậy mà vẫn còn dính vào chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Rồi hắn sẽ thay đổi hết đồ trên tầng!
Vừa đi ra ngoài, Tô Vũ vừa nói: “Ngươi báo danh chưa?”
“Rồi.”
“Đơn thần văn học viện sao?”
“Không, đa thần văn học viện.” Ngô Lam tùy ý đáp: “Báo danh hỏi ta học hệ nào, ta liền nói học cùng ngươi, dù sao ta là dưỡng tính, báo danh chỗ nào cũng đều được.”
Được rồi, cái này không quan trọng.
“Ngươi nghỉ ở đâu?”
“Viện nghiên cứu a!”
“. . .”
Ta cũng ở đó, ngươi biết không?
Ở Đại Hạ phủ, Ngô Lam cũng thường xuyên ở lại viện nghiên cứu, đồ trong biệt thự cũng dọn hết đi rồi, mấu chốt là khi đó có không ít người ở lại.
Phần lớn thời gian Tô Vũ đều tập trung tu luyện.
Nhưng ở đây chỉ có hai người bọn họ.
“Không tiện lắm, chỉ có hai ta. . .”
“Tâm tư xấu xa!” Ngô Lam mắng: “Ngươi mới đến đây mấy ngày mà đã nghĩ mấy thứ lung tung đó rồi, tâm tư không thuần, làm nghiên cứu thế nào?”
“. . .”
Má nó!
Ta mà lại bị ngươi giáo huấn!
Ngô đại ngốc vùng lên à?
Hắn không phản bác, dù sao người ta chạy mấy ngàn dặm tới tìm mình, chỉ cần lí do này thôi là hắn đã không thể lớn tiếng với đối phương rồi.
Trên đường, bọn họ gặp vài vị đồng học, thấy hắn đi cùng Ngô Lam, không ít người lộ ra ánh mắt tò mò nhưng lại không dám trực tiếp dò hỏi, chỉ khe khẽ nói nhỏ gì đó.
Ngô Lam không thèm để ý, nàng coi như không phát hiện!
Xưa nay nàng đã như vậy, không muốn nhìn ai thì cứ coi người đó như không tồn tại.
Người nhỏ yếu cũng là không tồn tại.
Nàng có thể làm lơ một vài người trước mắt, cho dù đối phương rất cao lớn.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, hắn hỏi người khác nhà ăn ở đâu, rồi vừa đi vừa thuận miệng hỏi: “Khi ngươi đi, sư tỷ và sư bá của ta ổn chứ?”
“Khá tốt, Trần quán trưởng đã lên Sơn Hải, thành Các lão!”
Khuôn mặt Ngô Lam giãn ra, hào hứng kể chuyện: “Quan trọng là Đơn thần văn nhất hệ cực kỳ xui xẻo, Tôn Các lão bị chém, Vu Hồng Các lão và Lý Các lão thì đã bị giết, Mã Các lão bị phạt đi Sơn Hải doanh, hiện tại Phương Các lão đã trở lại, Chu viện trưởng còn chưa xuất quan. . .”
“Hiện tại Đơn thần văn nhất hệ không còn Sơn Hải trấn giữ, loạn rồi.”
Tô Vũ bật cười: “Xứng đáng! Nhưng không phải Phương Các lão đã trở lại sao?”
“Vẫn đang trên đường về thôi, khi ta đi bọn họ nói Phương Các lão đang trở lại, hẳn là cũng mất một đoạn thời gian!”
“Vậy hiện giờ ai chủ trì Đơn thần văn nhất hệ?”
“Không biết, chắc là Lưu Hồng lão sư?”
Ngô Lam không quá để ý mấy thứ này, cười ha hả nói: “Kệ bọn họ, những người này xấu lắm, không đánh được ngươi thế mà lại phái Sơn Hải đi giết ngươi, còn có Nhật Nguyệt nữa, thật vô sỉ!”
Dứt lời, nàng hiếu kỳ hỏi: “Sao ngươi lợi hại như vậy? Còn có thể giết được Lăng Vân!”
“Thiên phú tinh huyết.”
“Ồ, vậy ngươi không dung nó thì có thể đánh thắng Lăng Vân không?”
“Khó, trừ phi gặp loại rác rưởi.”
Ngô Lam có chút uể oải, “Vì sao ngươi tiến bộ nhanh như vậy, chúng ta nhập học đều là tối thượng đẳng mà!”
Nàng vẫn luôn muốn đánh Tô Vũ một trận đây!
Tô Vũ không nhiều lời, chỉ tủm tỉm cười đáp: “Thiên phú quá mạnh, ta cũng không có biện pháp nào.”
Thời gian qua ở Đại Minh phủ, hắn không thân quen với ai, rất ít khi nói chuyện phiếm, giờ phút này cuối cùng cũng gặp được người quen, thành ra lại nhiều lời vài câu.
Tha hương gặp cố tri, có lẽ chính là loại cảm giác này đi.
Không cần dối trá, có thể tùy tiện tán gẫu.
Ngô Lam cũng coi như con cháu gia tộc Đại Hạ phủ đầu tiên mà hắn nhận thức.
Ngô Lam đã vài ngày không nói chuyện với ai, lúc này nàng cũng lảm nhảm luôn miệng: “Tô Vũ, vậy khi nào chúng ta suy đoán phương pháp hợp Thần khiếu? Còn nữa, nếu thành công suy đoán, ngươi định đặt tên gì? Phải có chữ Lam đấy, ngươi đáp ứng rồi!”
“Được!”
Tô Vũ bật cười: “Sắp rồi, chờ ta dàn xếp xong, chuẩn bị sẵn sàng thì sẽ bắt đầu, đương nhiên không cần vội, dù sao chúng ta còn chưa tới tình trạng kia, cứ từ từ thôi.”
“Ừm.”
Bọn họ vào một nhà hàng, hoàn cảnh rất tốt, Tô Vũ đặt phòng riêng, hắn nhìn Ngô Lam ăn ngấu nghiến, cảm thấy buồn cười.
“Ngươi nhìn ta làm gì? Không ăn sao?”
“Có.”
Tô Vũ cũng ăn, Ngô Lam ngậm đồ ăn, miệng phình lên, hàm hồ nói: “Tô Vũ, ta nói này, ngươi đừng cảm thấy chỉ có ngươi lợi hại, ta tới Đại Minh phủ tìm ngươi cũng không phải là muốn dính hào quang của ngươi, ta có tự tin riêng của mình!”
“Ừ, ngươi rất lợi hại!”
“Đương nhiên!” Ngô Lam hưng phấn: “Nói thật nhé, khi ta đi, tổ nãi nãi của ta tặng ta một quyển siêu cấp bách khoa toàn thư, nghi hoặc nan đề nào cũng đều có thể giải đáp, tổ nãi nãi của ta nói, đây là bảo vật gia truyền của Ngô gia ta, giá trị liên thành cao ngất ngưởng!”
“Lợi hại thật, tổ nãi nãi của ngươi xuất quan rồi à?”
“Ừ, xuất quan rồi, định giúp ngươi hành hung Chu viện trưởng, đáng tiếc ông ta vẫn đang bế quan.”
“Vậy thay ta cảm ơn tổ nãi nãi ngươi!”
Tô Vũ bật cười, hành hung cái rắm, Chu Minh Nhân không dễ đối phó đâu.
Nghĩ vậy, Tô Vũ lại nói: “Sau khi ta đi, Vạn Tộc Giáo và Đại Chu phủ có động tĩnh gì không?”
“Chắc là không.”
Ngô Lam không chắc chắn: “Hình như không, ta không rõ lắm, đúng rồi, Vạn phủ trưởng bị hủy bỏ chức vị phủ trưởng, hiện tại là phủ trưởng đại diện, sau đó ta nghe người ta nói, hình như Cầu Tác Cảnh an bài một vị Nhật Nguyệt tới chuẩn bị đảm nhiệm chức phó phủ trưởng, thuận tiện chuẩn bị thay thế Vạn phủ trưởng.”
“Thật ư?”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, đừng đùa, thiệt hay giả vậy?
“Hình như vậy, không biết thật giả thế nào, còn có, Cửu Thiên học phủ cũng có một vị phủ trưởng Nhật Nguyệt cảnh sắp tới.”
“Đơn thần văn nhất hệ?”
“Chắc chắn rồi, hiện tại Đa thần văn nhất hệ không có cường giả Nhật Nguyệt cảnh.”
“. . .”
Hình như đúng vậy!
Cho dù có, cũng không đảm đương nổi chức vị phủ trưởng.
Tô Vũ nghi hoặc, đây là ý tứ của Đại Chu phủ hay là Cầu Tác Cảnh, Hạ gia không ngăn cản sao?
Hay bọn họ âm thầm có hiệp nghị gì?
Dù sao một lần giết nhiều cường giả Đơn thần văn nhất hệ như vậy, hiện tại Hạ gia vẫn phải hòa hoãn quan hệ một chút.
Giết là để chấn nhiếp.
Nhưng sau chấn nhiếp thì phải xoa dịu.
Không thể luôn mâu thuẫn với Đơn thần văn nhất hệ, nếu không sẽ gia tăng phiền toái.
Lúc đe lúc dỗ, làm đối thủ kinh sợ xong lại trấn an, như vậy mới có thể chuẩn bị sẵn sàng cho Hạ Long Võ chứng đạo, đương nhiên, chuyện này có hữu dụng hay không còn chờ thương thảo.
Chương 922: Gãy Chân Rồi
Ngô Lam ăn phồng cả miệng, nàng đói, mà có vẻ đồ ăn Đại Minh phủ khá ngon, nàng vừa ăn vừa nói: “Còn có một việc. . .
Có gia hỏa từ Đại Chu phủ tới, hình như là thiên tài, lúc ta đi y đã sắp đến Đại Hạ phủ, rất nhiều người kháo nhau rằng dọc đường đi đối phương nói sẽ đến tính sổ với ngươi, ai bảo lão sư ngươi giết gia gia y.”
Tô Vũ nhướng mày: “Tính sổ với ta ư? Ta không phải Đằng Không, ta biết người nọ, thực lực Đằng Không cảnh, chẳng lẽ y còn muốn tới Đại Minh phủ khiêu chiến ta?”
“Không biết.
Đa thần văn hệ Đại Minh phủ có Đằng Không cảnh không?”
Tô Vũ hơi chấn động, sau một lúc lâu, nhíu mày đáp: “Có.”
Nói vậy, đối phương thật sự có khả năng tới Đại Minh phủ?
Ngô Lam lại gặm một miếng thịt lớn, “Vậy chắc chắn y sẽ tới, nghe nói dọc đường y khiêu chiến cường giả Đa thần văn nhất hệ khắp nơi, đánh bại rất nhiều người, một đường Nam hạ từ Đại Chu phủ, Đa thần văn nhất hệ nhiều nơi đã bị y đánh thành tự bế, hiện tại không còn Đa thần văn nhất hệ lên tiếng.”
Tô Vũ nhíu mi, sau đó lại giãn ra, “Kệ, y không tới thì thôi, y tới. . .
Vậy chính y phải kiềm chế lại!”
Hắn không sợ đối phương!
Cùng lắm thì không tiếp chiến, mình là dưỡng tính chứ không phải Đằng Không, có năng lực thì ngươi tìm lão sư ta đi, không phải Bạch Phong Đằng Không rồi sao?
Anh đang ở tiên phong doanh chiến trường Chư Thiên kìa, ngươi giỏi thì tới đó đi!
Cháu trai của Đan Thiên Hạo. . .
Đan Thiên Hạo bị Liễu Văn Ngạn đập một búa đánh chết!
Tô Vũ không thấy đồng tình với ông ta, chết là xứng đáng, từ Đại Chu phủ chạy tới gây sự, giết thì giết thôi, Tô Vũ còn oán hận bọn họ, ông ta chết rồi, còn làm hại Liễu Văn Ngạn bị phạt đi tiên phong doanh chiến trường Chư Thiên.
Tên gia hỏa này còn một đường Nam hạ khiêu chiến, chuyên môn nhằm vào Đa thần văn nhất hệ, cuồng thật!
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy một trận ầm ĩ dưới lầu.
Hắn lắng tai nghe, sau đó liền nghe có người hô: “Tin tức mới đây, Ngưu phủ trưởng đã trở lại, chẳng những vậy, nghe nói Cầu Tác Cảnh còn an bài một vị phó phủ trưởng đi theo.”
“Cầu Tác Cảnh?”
“Đúng thế!”
“Tới làm gì, không phải đã lâu rồi người Cầu Tác Cảnh không đến học phủ chúng ta sao?”
“Ai biết được!”
Tô Vũ nhíu mày, ý gì, đây là đi theo ta, hay vốn dĩ đã thế?
Hắn suy tư, ngay sau đó, lại có người hét lớn: “Tin tức siêu cấp lớn đây, tin vừa rồi quá hạn rồi, vị tân phó phủ trưởng còn chưa nhậm chức, mới vừa vào thành đã dẫm trúng một cái bẫy không biết do ai đặt, bị kẹp gãy chân, nghe nói phải về Cầu Tác Cảnh trị thương rồi.”
Tô Vũ trợn mắt há hốc mồm!
Tình huống gì vậy?
Ngươi đùa ta à?
Phó phủ trưởng, ít nhất cũng là Sơn Hải đỉnh phong đúng không?
Kẹp gãy chân?
Cùng lúc đó.
Thiên Đô phủ, cửa thành.
Một vị lão nhân nâng một người trung niên lên, thở dài, “Thôi rồi, tên nhãi ranh nào thả kẹp săn ở đây, nó dùng để bắt giữ đại yêu Nhật Nguyệt mà, xong rồi, cái chân này xong rồi.”
Sắc mặt người trung niên phát lạnh, nhìn cái chân đứt lìa, không nói một lời.
Lão nhân thở dài, “Chiêu đãi không chu toàn, đừng để ý, lão Hạ, lần sau đi đường chú ý một chút.”
“Ngưu phủ trưởng, Thiên Đô phủ thật đúng là hang hổ, ta mới vừa tới. . .”
Người trung niên đang nói, bỗng nhiên phanh một tiếng, mặt đất nổ tung, lão nhân nhanh chóng bỏ chạy, người trung niên vừa định chạy đi, bốn phía bỗng nhiên dâng lên một tầng phòng ngự tráo, phanh một tiếng, người trung niên bị nổ tới nỗi cả người run lên, ngay sau đó, y hét lớn một tiếng.
Toàn thân y bò đầy sâu bọ rậm rạp!
Lão nhân nhanh chóng chạy trở về, vừa chạy vừa mắng: “Tên rùa đen nào làm chuyện này đây? Định làm gì? Ta vừa mới trở về mà đã hại chúng ta như thế à?”
“Làm hại lão Hạ bị thương, xong rồi, y phải đi nhậm chức mà, thế này thì nhậm chức thế nào, thương thế quá nặng. . .
Thôi, thôi, mau đưa về Cầu Tác Cảnh dưỡng thương đi!”
Lão Hạ bùng nổ ý chí lực, vừa định chấn vỡ đám sâu, có điều ý chí lực mới vừa bùng nổ, cả người bỗng nhiên mềm nhũn, ngay sau đó, tầm mắt y tối sầm, y nghe tiếng lão nhân thở dài bên cạnh, “Xong rồi, sắp chết rồi, đây là trúng độc, diệt thần tán, xong đời, chết thật đấy, y chết rồi thì phải giải thích thế nào, người đâu, ra roi thúc ngựa đưa y về Cầu Tác Cảnh, nói là Hạ phủ trưởng bất cẩn đạp trúng bẫy rập, suýt nữa bị độc chết, nhanh lên, y mà chết, Đại Minh phủ sẽ phải chịu trách nhiệm.”
“Vâng!”
Ngay sau đó có người đáp lại, lão Hạ nhanh chóng bị nâng lên, trong chớp mắt đã biến mất ở cửa thành.
Một lát sau, lão nhân đi tới phủ thành chủ, Chu Thiên Đạo vừa thấy ông liền bật cười: “Lão Ngưu, ngươi để y tới đây cũng được mà, đằng nào cũng mang theo một đường rồi, sao vừa đưa tới trong thành đã hố y, vậy không phải là Chu Thiên Đạo ta không hiếu khách ư?”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Nhãi ranh, không biết tôn trọng người khác, ta còn lớn tuổi hơn cha y, dọc đường đi lải nhải không yên, ta phiền lắm rồi, trên đường không có người, ta không tiện dọn dẹp y, ngươi sợ cái gì, cha ngươi là Đại Minh Vương, giết chết y cũng chả sao!”
Dứt lời, ông nhíu mày: “Cầu Tác Cảnh có ý gì? Xen vào chuyện Đại Hạ phủ còn chưa đủ, cũng muốn xen vào Đại Minh phủ ta ư? Đại Minh Vương đâu?”
“Đi chiến trường Chư Thiên rồi.”
Chu Thiên Đạo lắc đầu, “Ai biết có ý tứ gì, mặc kệ, hiện tại Đại Hán Vương tọa trấn Cầu Tác Cảnh, nhưng lão bế quan, chưa chắc đã quản lý sự vụ, có khả năng là một đám con ông cháu cha đang quản lý, nhàn rỗi không có chuyện gì!”
Chu Thiên Đạo lại nói: “Có khả năng là nhằm vào Tô Vũ, thôi, tiễn đi là được, lần sau đừng quăng trách nhiệm cho ta, nửa đường ngươi phân thân một cái, giả dạng làm đại yêu tập kích y là xong.”
Ngưu Bách Đạo nghiêm mặt nói: “Ta há là loại người ấy? Vậy có khác gì Vạn Tộc Giáo? Huống chi ta ở hiện trường, y bị tập kích, ta biết giải thích thế nào? Ở Đại Minh phủ thì khác, ở đây có Phủ chủ tọa trấn, vừa nhìn liền biết là do Phủ chủ bẫy y, y có thể nói gì? Tìm Phủ chủ ư? Ta thì không được đâu, Cầu Tác Cảnh có không ít hậu đại của vô địch, không chọc nổi!”
Chu Thiên Đạo cạn lời, “Chuyển lời đến Cầu Tác Cảnh, nói rằng gia hỏa này không cẩn thận xông lầm vào cấm địa, chỗ đó gần đây xuất hiện Phệ Thiên Kiến, chúng ta đang xử lý, bảo Cầu Tác Cảnh chuyển vạn điểm công huân qua đây, chúng ta yêu cầu cứu viện, đủ nhân thủ mà không đủ tiền, gửi tiền là được!”
“Phủ chủ, thế có quá mức hay không?”
Ngưu Bách Đạo kinh ngạc, ngươi còn muốn moi tiền ư?
“Không.”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Chuyển lời nhớ thêm một câu, không gửi tiền, kiến triều mà lan tràn, có khả năng sẽ lan đến Cầu Tác Cảnh, thậm chí là Đại Chu phủ, sau đó cắn nuốt hết thảy, lúc ấy vô địch phải ra mặt giải quyết, chúng ta không áp chế được!”
“Nếu Đại Hán Vương ra mặt giải quyết thì làm sao bây giờ?”
“Ngốc thế, ngươi không thể cho người nhét chút Phệ Thiên Kiến qua đó à?”
Chu Thiên Đạo tức giận: “Quá đơn giản còn gì! Những người này nhàn rỗi, muốn nhúng tay vào sự vụ Đại Minh phủ, bọn họ nghĩ cái gì vậy.
Còn nữa, cho bọn họ biết, Đại Minh phủ bắt đầu bế quan tỏa phủ, Đại Minh thiết kỵ quân rút về, Đại Minh từ bỏ trận địa phòng thủ ở chiến trường Chư Thiên, chúng ta thủ địa bàn của chính mình! Bảo Cầu Tác Cảnh tự an bài người đi phòng thủ, đúng rồi, thu hoạch ở khu phòng thủ phải chia cho chúng ta tám phần, dù sao cũng là trận địa chúng ta đánh hạ được.”
“Người ta đáp ứng mới kì quái!”
Chu Thiên Đạo không cho là đúng, “Không chịu thì thôi, không đáp ứng, lần sau gặp nguy hiểm, ném Phệ Thiên Kiến cho ta, tuyên bố là Cầu Tác Cảnh duy trì, còn nữa, nhớ nói ta không muốn làm Phủ chủ nữa, dù sao ta cũng phải đi Cầu Tác Cảnh, làm cảnh chủ Cầu Tác Cảnh, ta tham gia tranh cử mà không cho ta vị trí này, về sau Đại Minh phủ không nộp dù chỉ một phân tiền, kèm thêm cha ta sẽ rút về bảo hộ gia viên, thuận tiện nói cho bọn họ, họ Hạ kia dẫm hỏng cấm chế đại trận của chúng ta, phải bồi thường 1000 vạn điểm công huân, không thì không sửa được.”
Chương 923: Một Ngày Có Nhiều Sự Kiện Lớn
Ngưu Bách Đạo câm nín, ngươi yêu sách nhiều như vậy, người ta đáp ứng mới là lạ!
Ngẫm nghĩ một hồi, Ngưu Bách Đạo bất giác bật cười: “Ngươi yêu cầu quá đáng, ta thấy không ổn đâu, như vậy đi, ta truyền tin qua đó, bọn họ mà không trả tiền, cho Hồ Hiển Thánh đi chế tạo hố đen không gian, nuốt Cầu Tác Cảnh của bọn họ, ngươi xem thế nào?”
“. . .”
Chu Thiên Đạo không còn lời gì để nói, sau một lúc lâu, ông gật đầu, “Được, làm vậy đi!”
“Được, ta đi đây, dọc đường tên nhãi ranh kia đi theo ta, ta còn không có thời gian tắm một cái, thể nghiệm và quan sát dân tình một chút, ta đi trước.”
“Kiềm chế đi, già rồi!”
“Vẫn khỏe mạnh hơn ngươi!”
Hai người trêu chọc lẫn nhau, sau đó Ngưu Bách Đạo rời đi, Chu Thiên Đạo cười một tiếng, bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi à, hiện tại thằng ngốc nào chủ trì Cầu Tác Cảnh, địa bàn nhà ta mà cũng muốn xen vào ư?
Các ngươi cho rằng chúng ta là Hạ gia chắc?
Ngáp một cái, sau đó Chu Thiên Đạo mở miệng: “Người đâu, đi nói cho Tô Vũ, có người muốn nhằm vào hắn, ta vì hắn mà thanh toán 100 vạn điểm công huân đuổi tên kia đi, nhưng tiền bạc hao cảm tình, lần sau có thành quả nhớ ưu tiên cung ứng Chu gia, Chu gia không thiếu tiền!”
“Rõ!”
Lập tức có người đáp lời rồi rời đi, Chu Thiên Đạo nở nụ cười, nhân tình miễn phí, không đưa là ngu.
“Thử à?”
Ông nói thầm một tiếng, thật không thú vị.
Bọn họ muốn thử Đại Minh phủ, hay là nhằm vào Tô Vũ?
Hay là. . .
Nhằm vào ta?
Ta mới đột phá Nhật Nguyệt cửu trọng không lâu, còn chưa chứng đạo, thử cái gì!
“Ta yếu như vậy, mỗi ngày bị người khác khinh bỉ, các ngươi thử ta làm gì? Ta còn chưa chắc đánh được Hạ Tiểu Nhị, các ngươi nhắm vào Hạ gia và Chu gia là được, lão Chu gia ta đã thảm như vậy còn muốn tới thử, ai, nhân tâm vô cổ a!”
Chu Thiên Đạo rung đùi đắc ý, ta yếu lắm, thật đấy!
Cha ta còn nói ta yếu, các ngươi nói xem ta có yếu hay không?
Giờ phút này, trong Đại Minh Văn Minh học phủ có tiếng bàn luận ồn ào.
Phó phủ trưởng mới tới còn chưa vào cửa đã tàn, bị mang đi rồi, thật đáng thương.
“Thật thảm!”
Ngô Lam ăn cơm cũng nghe được thanh âm bên ngoài, đồng tình than một tiếng, phó phủ trưởng, ít nhất là Sơn Hải đỉnh phong, kết quả lại bị kẹp bắt thú kẹp gãy chân, vậy còn không thảm thì cái gì mới là thảm?
Chẳng những thảm, còn mất mặt.
Tô Vũ lại không cảm thấy như vậy, hắn chỉ cảm thấy Đại Minh phủ thật to gan, không cho Cầu Tác Cảnh chút mặt mũi nào, giẫm bẫy kẹp gãy chân ư, ai tin chứ, tin thì là kẻ ngốc!
“Cầu Tác Cảnh. . .”
Tô Vũ nghi hoặc, Cầu Tác Cảnh có ý tứ gì?
Cầu Tác Cảnh không phải là một thánh địa do các đại vô địch tạo thành sao?
Những người như Đại Minh Vương mới là chủ lưu trong đó, vậy mà Cầu Tác Cảnh dám tới nhúng tay vào việc nhà lão Chu gia, điên rồi à, hay là cảm thấy Đại Minh Vương không phải người đứng đầu cho nên không cần nể tình?
Kỳ thật Đại Hạ vương cũng là phó lãnh đạo Chiến Thần Điện.
Người đứng đầu Chiến Thần Điện là Đại Tần vương.
Nhưng không thấy Chiến Thần Điện có lá gan xen vào chuyện Đại Hạ phủ, sứ giả Chiến Thần Điện ở Đại Hạ phủ rất ngoan ngoãn, gần như không có động tĩnh gì, mà sao Văn Minh sư lại lắm chuyện như vậy?
Tô Vũ không nghĩ nữa, dù sao đối phương chưa chắc đã tới vì mình.
Tuy hắn gây ra động tĩnh không nhỏ, nhưng thực lực của hắn chỉ có hạn, tuy rằng rất nhiều người cảm thấy dù không có thiên phú tinh huyết, Tô Vũ vẫn là yêu nghiệt, nhưng cố lắm thì cũng chỉ có thể chiến Đằng Không thất bát trọng.
Yêu nghiệt thì yêu nghiệt, cũng không cần phái cường giả tới nhìn chằm chằm, không chừng là vì ai khác.
Nhưng thực đáng tiếc, người ta vừa tới đã bị đám lão Chu đá đi rồi.
Khó trách Đại Minh phủ có thể hưởng thái bình, nơi đây căn bản không có không gian sinh tồn cho đám gia hỏa thích gây chuyện!
Cơm nước xong, bọn họ xuống lầu.
Các học viên còn đang nghị luận, hôm nay có ba tin tức lớn, thứ nhất là Đại Viên Cầu hùng thú sinh nhãi con, thứ hai là Tô Vũ nhập học, thứ ba là phó phủ trưởng gãy chân.
Khó được có hôm nhiều tin tức lớn như vậy, học viên Đại Minh phủ rất hưng phấn, không ngừng thảo luận.
Ngô Lam nghe những người đó tranh luận ồn ào, cảm thấy khó hiểu, “Bọn họ không cần tu luyện hay đi học sao?”
Sao nàng cảm giác những người nhàn rỗi quá vậy?
“Đây cũng là một loại tu luyện.”
Tô Vũ cười cười, chỉ vào vị học tỷ đang trồng hoa, “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thần văn của vị kia liên quan đến hoa cỏ, thoạt nhìn không có lực sát thương, mà nếu cho nàng thời gian bố trí một lãnh địa thực vật, lực sát thương tuyệt đối không yếu!”
Giờ phút này, Tô Vũ cũng dần hiểu ra một vài điều.
Văn Minh sư Đại Minh phủ không phải không tu luyện, chỉ là phương pháp bất đồng mà thôi.
Khóe miệng hắn nhếch lên, chỉ qua một học viên câu cá nơi xa: “Vị kia đang mài giũa ý chí lực, trong nước có một yêu thú thực lực không yếu bồi luyện, đây cũng là tu luyện.”
“Thấy lão sư đạp Phong Hỏa Luân không? Phong Hỏa Luân là thần văn, vài thần văn hợp thể, đã cụ hiện, có lẽ vị này đang thí nghiệm hiệu quả, khả năng là đang cải tiến phương thức tổ hợp.”
Tô Vũ vừa dứt lời, vị lão giả đạp Phong Hỏa Luân nhìn về phía hắn, nhe răng cười, rồi xuất hiện trước mặt hắn trong nháy mắt, “Tô Vũ, ngươi là thiên tài Đa thần văn nhất hệ, hẳn ngươi có rất nhiều lĩnh ngộ với vấn đề dung hợp thần văn, nếu không ngại thì có thể giao lưu cùng lão phu bất cứ lúc nào.”
Tô Vũ mỉm cười đáp: “Chắc chắn rồi! Phong Hỏa Luân của lão sư do mấy thần văn tổ hợp thành vậy?”
“Ba cái, phong, hỏa, tốc.” Lão nhân khoe: “Tốc độ không tồi, lực sát thương tạm được, nhưng vẫn cảm thấy khiếm khuyết điểm gì đó, tuy dung hợp được nhưng không phải hoàn mỹ, luôn có chút xung đột trong đó.”
Lão nhân lẩm bẩm: “Ta nghĩ chỉ cần có thời gian thì có thể tự nhiên ma hợp, nào ngờ đã lâu rồi mà vẫn không ma hợp thành công.”
Tô Vũ quan sát hồi lâu liền hiểu, hắn giải thích: “Phong trợ hỏa thế, hỏa lại không thể trợ phong thế, không quá cân bằng! Thần văn chữ tốc không có tác dụng cân bằng, tốt nhất là lão sư phác họa thêm một thần văn cổ vũ thần văn chữ phong, nếu không hỏa thế quá lớn, phong thế bị áp, sớm hay muộn cũng sẽ phá hỏng cân bằng.”
“Ngươi nói có chút đạo lý.”
Lão nhân thở dài: “Nhưng chúng ta không phải Đa thần văn nhất hệ, một khi gia nhập nhiều thần văn, tuy rằng vẫn có thể hình thành tổ hợp, nhưng sẽ phải hao phí rất nhiều tinh lực để khống chế tổ hợp thần văn, mọi người ai mà không có mấy cái như vậy? Thần văn chiến kỹ là chủ động giam cầm thần văn, hình thành một thể, mà chúng ta cần tự mình dùng ý chí lực thao tác, như vậy sẽ khiến chúng ta tốn rất nhiều tinh lực, theo ý ta, ba thần văn là tổ hợp phát huy uy lực lớn nhất hiện giờ.”
Tô Vũ gật đầu, điều này cũng đúng.
Không có khuôn mẫu thần văn chiến kỹ, kỳ thật mọi người cũng có thể tổ hợp, nhưng đó là cưỡng ép tổ hợp, không phải dung hợp, đây không phải là đa thần văn dung hợp hệ, cũng không phải thần văn chiến kỹ, không thể hình thành một khuôn mẫu, những thần văn đó bài xích lẫn nhau, yêu cầu người thao tác phải áp chế lực bài xích, tiến hành cưỡng ép dung hợp.
“Tiểu Tô đồng học, có thời gian thì giao lưu sau, lão phu đi trước đây!”
Lão nhân không ở lại lâu, nhanh chóng rời đi.
Ngô Lam kỳ quái nhìn Tô Vũ: “Ông ta là người Đơn thần văn nhất hệ à?”
Vậy mà ngươi còn nói chuyện với ông ta!
Tô Vũ phì cười: “Không sao, ta không nhằm vào toàn bộ đơn thần văn nhất hệ, chỉ là một số người mà thôi, ở Đại Minh phủ này cũng không có cừu hận hay mâu thuẫn gì liên quan đến ta, giao lưu bình thường là được.”
Chương 924: Thần Văn Chữ “Kiếp”
Đợi Ngô Lam ăn xong, cả hai đứng lên thanh toán rồi quay về.
Tô Vũ vừa đi vừa dặn dò: “Nhiệm vụ kế tiếp của chúng ta không phải là phương pháp hợp Thần khiếu, mà là Nguyên Thần khiếu!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động: “Nguyên Thần khiếu nhất định tồn tại!”
Điểm này, hắn chắc chắn.
Ngày đó hắn mở ra 180 Thần khiếu, có một ít cảm giác mơ hồ.
Nhưng còn thiếu một chút, rốt cuộc là thiếu ở đâu?
Chẳng lẽ là thiếu Nguyên khiếu, không thể hình thành tổ hợp, làm cho Nguyên Thần khiếu không xuất hiện?
Hiện giờ Tô Vũ đã thông suốt 346 Nguyên khiếu, còn thiếu 14 cái, mà đây đã là toàn bộ ở Đại Hạ phủ, chiến lực Đại Hạ phủ xem như cường đại, công pháp cũng nhiều, nhưng không thể gom đủ, không biết Đại Minh phủ có thể gom đủ 360 Nguyên khiếu hay không.
Nghĩ vậy, Tô Vũ mở miệng: “Ngô Lam, sắp tới ngươi cần phải nghiên cứu, tầng 3 có rất nhiều công pháp thư tịch, ngươi hãy thẩm tra đối chiếu từng cuốn một, tra tìm, quan sát, giúp ta tìm kiếm khiếu huyệt ngoài 346 khiếu ở Đại Hạ phủ.”
Ngô Lam không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại nàng còn thực hưng phấn, cuối cùng cũng có việc để làm!
“Được!”
Dứt lời, nàng lại hỏi: “Chỉ một mình ta thôi ư?”
Làm việc một mình không vui, không có ai để sai sử.
Tô Vũ cười đáp: “Không phải, còn có Toan Nghê và Toản Sơn Ngưu cùng tra cứu với ngươi, mấy kẻ này biết Nhân tộc ngữ, thực lực chẳng ra gì, vậy thì phải làm việc.”
Ngô Lam gật đầu, có điều ngẫm nghĩ một lúc lại cảm thấy lời này còn có nghĩa khác.
Cái gì gọi là thực lực chẳng ra gì, vậy phải làm việc?
Đây là nói mình, hay là nói hai yêu thú kia?
“Vậy còn ngươi?”
“Ta phải khai Thần khiếu.”
Tô Vũ giải thích: “Nguyên khiếu mở nhanh, Thần khiếu mở chậm, ta phải khai một ít Thần khiếu mới được.”
Chẳng những muốn khai Thần khiếu, hắn còn phải xem một ít công pháp, thử xem có thể tìm được Nguyên khiếu đặc thù hay không, nếu chỉ trông cậy vào tư liệu ở Đại Minh phủ để tìm tất cả khiếu huyệt, Tô Vũ cũng không quá tin tưởng.
Hắn phải mau chóng mở ra tất cả Nguyên khiếu và Thần khiếu, rồi phác họa thêm một đám thần văn, tiến vào Đằng Không cảnh.
Tô Vũ và Ngô Lam không chần chừ, về tới viện nghiên cứu, Tô Vũ sửa sang lại một chút, vứt bỏ đống đồ không đàng hoàng của lão Hồ đi.
Bận rộn đến tận đêm khuya, Tô Vũ mới bắt đầu tu luyện.
Khai Thần khiếu, đọc sách, phác họa thần văn.
Đáng tiếc nơi này không có thức hải bí cảnh, cũng không có phòng Mảnh vỡ, ngày mai phải hỏi thăm xem ở Đại Minh phủ làm cách nào để nhanh chóng tăng cường ý chí lực mới được.
Buổi tối, Tô Vũ ở tầng 1, Ngô Lam ở tầng 2.
Toàn bộ viện nghiên cứu vô cùng an tĩnh.
Thủy Nhân, Ảnh Tử, Toan Nghê, Toản Sơn Ngưu và cả Cục lông nhỏ đều nằm sấp tu luyện, thần văn chữ “Hỏa” chiếu sáng, giờ phút này, toàn bộ người và yêu trong viện nghiên cứu đều tiến vào một loại trạng thái lĩnh ngộ.
Ngày xưa không hiểu, hôm nay tu luyện lại có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.
Ngày xưa bình cảnh nhìn không tới cuối, hôm nay lại mơ hồ thấy được một ít.
Toan Nghê bị thương căn cơ, vốn là vô vọng tu bổ, hôm nay, dưới ánh lửa chiếu rọi, nó có cảm giác dục hỏa trùng sinh.
Một đêm này, Tô Vũ thắp sáng thần văn, quan sát ý chí chi văn.
“Cái gọi là ý chí chi văn chính là một loại dấu vết tinh thần, để lại một ít lí giải và truyền thừa của chủ nhân.”
“Cường giả càng mạnh, lưu lại càng nhiều cảm ngộ, cũng càng rõ ràng, kí tự trong đó có thể ẩn chứa hạch tâm của ý chí chi văn, cho nên có thể bị người quan sát phác họa.”
Đọc sách càng nhiều, lý giải càng nhiều.
Ngày xưa một vài điểm thần bí không hiểu, giờ xem ra đều thực dễ hiểu.
“Cho nên, có tồn tại thần văn trời sinh!”
Giờ khắc này, Tô Vũ hiểu được một chút về thần văn trời sinh, nó là căn cứ sự thấu hiểu của ngươi, tự mình lĩnh ngộ.
Bùng nổ cảm xúc, thần văn tự sinh!
Thần văn chữ “Kiếp” và thần văn chữ “Hỏa” đều là như thế, bùng nổ cảm xúc, thấu hiểu bản thân, cho nên tự động ra đời.
Thần văn chữ “Hỏa” có minh ngộ, có thể truyền thừa, vậy thần văn chữ “Kiếp” thì sao?
Tô Vũ thử động, khí tức kiếp nạn bốc lên.
Cách đó không xa, Cục lông nhỏ không thoải mái nhúc nhích người, bò ra cách xa Tô Vũ.
Mà Thủy Nhân và Ảnh Tử liếc nhìn nhau, trong lòng đều hơi chấn động.
Đây là thần văn gì?
Mơ hồ khiến cho bọn họ có cảm giác sợ hãi không chịu nổi.
Dường như tai vạ sắp đến rồi!
Tô Vũ chăm chú quan sát bọn chúng, trong lòng mơ hồ đã hiểu được đại khái.
Thần văn chữ “Kiếp” không phải là thần văn công kích, mà là một loại phụ trợ, dùng để kinh sợ, đe dọa đối phương, hoặc có thể xem thành một loại uy áp, uy áp khi đại nạn buông xuống!
Cho dù đối thủ mạnh hơn mình, thần văn mở ra, đối thủ vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi, thậm chí là cảm thấy ngày chết gần kề, có lẽ có thể doạ chạy một vài người.
Người tâm chí không kiên định rất dễ dàng bị dọa cho hốt hoảng.
“Thần văn này hiện tại quá yếu, nếu tới Nhật Nguyệt, đối mặt cường giả Nhật Nguyệt cảnh, thần văn bùng nổ, Nhật Nguyệt vốn đã nhạy bén cảm ứng nguy cơ, lại bị thần văn đe dọa, có khả năng Nhật Nguyệt sẽ sợ hãi bỏ chạy.”
Cường giả Nhật Nguyệt cảnh cảm ứng nguy cơ rất rõ ràng.
Tỉ như Ma thần Nhật Nguyệt ngũ trọng bị Chu Thiên Đạo dọa hoảng một chút, sau đó mất mạng.
Thần văn chữ “Kiếp” phóng đại loại cảm giác nguy cơ này.
Phóng đại vô số lần!
Tô Vũ vừa vận dụng, đám Thủy Nhân đều chịu một ít ảnh hưởng, dù không quá lớn, nhưng nếu Thủy Nhân và Ảnh Tử giao thủ cùng hắn, vậy sẽ có băn khoăn, sẽ có lo lắng, thực lực vì vậy mà cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Khi chiến đấu mà không có lòng tin, mất đi tín niệm tất thắng, đây là yếu tố trí mạng.
Tô Vũ tu luyện, trên lầu, Ngô Lam cũng đang tu luyện.
Nàng cảm thấy hôm nay thông suốt đơn giản hơn hẳn, tu luyện không cần ý chí chi văn cũng được.
Nàng cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục tu luyện, ngày mai còn phải làm việc đây.
Cùng lúc đó.
Trên một gác mái cách tân viện nghiên cứu Nguyên Thần không xa, Hồ Hiển Thánh và Ngưu Bách Đạo cùng ngồi ngắm trăng.
Nhìn tòa nhà 6 tầng nơi xa, Hồ Hiển Thánh thổn thức, thở dài: “Tiếc thay viện nghiên cứu của ta, nó đã bị tiểu tử kia mua đi rồi, cũng không biết khi nào mới có thể trở lại tay ta.”
Mặt mày Ngưu Bách Đạo hồng hào, uống rượu, ăn đồ ăn, cười ha hả nói: “Nghĩ nhiều làm gì, ta thấy đại trận dịch chuyển không gian của ngươi không có hy vọng đột phá trong khoảng thời gian ngắn đâu.”
Dứt lời, Nhật Nguyệt trong mắt luân chuyển, ông nhìn về phía tòa nhà bên kia, tấm tắc khen: “Đời đời đều có nhân tài, tiểu tử này vừa vào viện nghiên cứu, ta liền thấy một mặt trời đỏ giáng xuống, ánh lửa nổi lên bốn phía. . .”
“Tai họa à?”
Hồ Hiển Thánh hỏi.
Ngưu Bách Đạo mắng: “Hỏi thừa, ta nhìn thấy hồng nhật, là ngọn lửa, không phải tai nạn, là kỳ ngộ! Ngày mai để hắn chọn mấy lão già giúp hắn làm việc đi, Phủ chủ nói hắn trời sinh truyền thừa ngọn lửa Văn minh, lúc trước ta còn không tin, hiện tại thì tin rồi, mấy lão già trong phủ tuổi quá lớn, sắp chết, làm bạn nhiều năm như vậy, ta cũng không đành lòng nhìn bọn họ chết già, đưa đi có lẽ còn có đường sống.”
Hồ Hiển Thánh làm bạn với ông mấy trăm năm, nói chuyện không có gì cố kỵ, hơi nhíu mi nói: “Chưa chắc tiểu tử này nguyện ý! Hắn đến từ Đại Hạ phủ, trải qua kiếp nạn bị Nhật Nguyệt tập sát, chỉ sợ hắn phòng bị tất cả mọi người, ngươi muốn chọn lựa ai?”
“Tự hắn chọn đi.”
Ngưu Bách Đạo cười: “Phòng bị thì phòng bị, mà ta thấy chí hướng của hắn không nhỏ, chắc chắn nhân thủ không đủ dùng, đám lão gia hỏa đó nhiều ít gì thì cũng có chút tác dụng.”
Hồ Hiển Thánh gật đầu, không nói nữa.
Chương 925: Nỗi Khổ Khi Chứng Đạo
Ngưu Bách Đạo khuyên: “Lão già nhà ngươi cũng nên tu luyện nhiều hơn, ta cảm giác ngày đại loạn không xa! Hiện tại đã bắt đầu có xu thế, Hạ Long Võ, Chu Phá Long, Chu Phá Thiên, Hạ Tiểu Nhị, Chu Phủ chủ, Tần Trấn Đại Tần phủ, Đại Hán phủ Lưu Vô Thần. . .
Một đám người đều đã tới Nhật Nguyệt cửu trọng, ngày chứng đạo không xa, tích lũy mấy trăm năm tới hiện tại, cũng sắp đến kỳ bùng nổ!”
Hồ Hiển Thánh chần chờ: “Có phải hơi sớm không?”
“Sớm ư? Không sớm!”
Ngưu Bách Đạo trầm giọng: “Những người này sắp tới nhất định sẽ chứng đạo, thậm chí sẽ nhân cơ hội cùng nhau chứng đạo! Đó chính là lúc tai vạ đến! Hiện tại các đại phủ ngươi lừa ta gạt chính là vì tranh thủ cơ hội chứng đạo, có người quanh mình chính đại, có người ngầm chuẩn bị, có nguy cơ lộ liễu ra ngoài, mà nguy cơ ngầm còn lớn hơn.
Chỉ chờ xem ai có thể thành công, ai sẽ thất bại!”
Đến lúc đó, không có khả năng tất cả đều thành công, chắc chắn sẽ có một nhóm người chết đi.
Đại loạn giáng lâm!
Thái bình mấy trăm năm, tích lũy một đám Nhật Nguyệt đỉnh phong, đến lúc này cũng đều muốn bạo phát.
Hồ Hiển Thánh gật đầu, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Ngươi thì sao?”
“Ta ư?”
Ngưu Bách Đạo cạn lời: “Ta thì còn lâu, đến bây giờ ta mới Nhật Nguyệt thất trọng, sống lâu cũng vô dụng, thiên phú không bằng người ta, nào so được với đám tuyệt đại thiên kiêu đó.”
Hạ Long Võ, Chu Phá Long, Chu Phá Thiên, Chu Thiên Đạo. . .
Những người này đều là thiên kiêu!
Dù ông được xem như thiên tài, lại không tính là thiên kiêu, hơn ba trăm năm qua chỉ mới tiến vào Nhật Nguyệt thất trọng, mà hơn ba trăm năm trước, khi ông lập học phủ, ông đã là Sơn Hải cảnh!
Hơn ba trăm năm, ông tiến bộ rất chậm.
Đây cũng là tình trạng chung của đa số người!
Hồ Hiển Thánh nhíu mày, “Có phải ngươi che giấu thực lực hay không? Ta cảm giác Đại mộng hóa thần pháp của ngươi rất mạnh, có phải phân thân nhiều hay không, còn có phân thân khác nữa à?”
“Vớ vẩn!”
Ngưu Bách Đạo tức giận mắng: “Thực lực đâu ra mà che giấu, ngươi cho rằng ai cũng âm hiểm như gia hỏa Vạn Thiên Thánh kia sao?”
“. . .”
Hồ Hiển Thánh bật cười, không nhịn được nói: “Vạn Thiên Thánh giỏi nhẫn nhịn thật, rốt cuộc lão có thực lực gì?”
“Chắc chắn không yếu hơn ta!”
Ngưu Bách Đạo cười: “Gia hỏa này vốn là thiên tài, hơn 50 năm trước đã là Sơn Hải đỉnh phong, tuổi tác hắn cũng không lớn, trước đây 30 – 40 năm đã tiến vào Sơn Hải đỉnh phong, hơn 50 năm sau lại không tiến bộ chút nào, ngươi tin sao?”
Hồ Hiển Thánh lắc đầu, vô nghĩa, khắp thiên hạ chẳng có ai tin!
Không phải là không có kẻ kẹt ở Sơn Hải đỉnh phong vài thập niên, có điều chuyện này không thích hợp với Vạn Thiên Thánh.
Đối phương là tuyệt thế thiên kiêu!
Năm xưa họ Vạn là bạn tốt của Ngũ Đại Diệp Bá Thiên, thượng khách của Đại Hạ Vương, danh nhân Cầu Tác Cảnh, kết quả ông lại nói mình kẹt ở Sơn Hải đỉnh phong, ai tin chứ?
Hồ Hiển Thánh cảm thán: “Hắn che giấu cũng vô dụng, càng che giấu, chúng ta càng đoán cao, ta đoán có khả năng hắn đã là Nhật Nguyệt cửu trọng, nếu hắn không có thực lực này, vậy thì đúng là tự tìm phiền toái cho mình rồi.”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, cũng có chút nghi hoặc: “Kỳ thật ta cũng không hiểu gia hỏa này, mọi người đều biết chắc chắn hắn đã tới Nhật Nguyệt, hắn lại không tuyên bố điều đó, vậy là có ý gì?”
Hồ Hiển Thánh đùa giỡn: “Không chừng hắn đã tới vô địch rồi thì sao?”
“Vớ vẩn!”
Ngưu Bách Đạo bó tay, “Vô địch cái rắm, nếu thật sự tới vô địch rồi, ta có thể không biết ư? Chư thiên Vạn tộc có thể không biết? Mỗi một vị vô địch trước khi chứng đạo đều là ráng màu chiếu rọi ba ngàn dặm, trời giáng điềm lành, động tĩnh rất lớn, không thể gạt được những người khác, cũng không thể gạt được chư thiên Vạn tộc.”
Dứt lời, ông thở dài: “Đây là phiền não lớn nhất khi vô địch chứng đạo.
An tĩnh chứng đạo, không ai biết được thì nào có nhiều phiền toái như vậy.”
Hồ Hiển Thánh cũng cảm khái, thở dài nói: “Đúng vậy, hơn nữa chứng đạo ở chiến trường Chư Thiên là cường đại nhất, nơi thông vạn giới.
Nhưng nếu tìm được một di tích của vô địch, có phải có thể âm thầm chứng đạo hay không?”
“. . .”
Ngưu Bách Đạo bật cười: “Ngươi đang nói đến các vị cường giả năm xưa ư?”
Hơn ba trăm năm trước, có một nhóm vô địch âm thầm chứng đạo, đương nhiên những người này đều chứng đạo thành công trong di tích.
Đáng tiếc, những năm gần đây đã không còn di tích có thể chịu tải vô địch chứng đạo.
Nhiều lắm là Nhật Nguyệt cảnh!
Nghĩ đến di tích, hai người đồng thời nghĩ tới Tô Vũ, nhìn về phía tòa nhà kia, Hồ Hiển Thánh lẩm bẩm: “Ngươi nói xem rốt cuộc hắn có nắm giữ di tích hay không, nếu có, có phải có thể truyền thừa đến vô địch cảnh không? Có chứng đạo thành công trong di tích không?”
Nếu là di tích của vô địch cảnh, vậy thì nó cực kì kinh khủng!
Không nói đâu xa, chứng đạo trong di tích, ráng màu chiếu rọi hay trời giáng điềm lành đều có thể bị di tích cường đại che giấu.
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Đừng ôm hy vọng quá lớn, hơn nữa nếu di tích bị hắn khống chế, người ngoài cũng khó tiến vào, trừ phi mạnh mẽ công phá, nhưng mạnh mẽ công phá tuy có thể đạt được truyền thừa, mà di tích bị phá hủy, cũng không thể che lấp chứng đạo được.”
Hồ Hiển Thánh bỗng nhiên thấp giọng thì thầm: “Ngươi nói xem, Phủ chủ đón hắn tới có phải vì di tích của hắn hay không? Hắn muốn âm thầm chứng đạo ư?”
“Đừng nghĩ Phủ chủ tồi tệ như thế.
Tuy rằng ông ta quả thật chẳng phải người tốt.”
Ngưu Bách Đạo trêu ghẹo, rồi nói: “Không đến mức ấy đâu, vẫn chưa xác định, chỉ là suy đoán mà thôi.”
Ngưu Bách Đạo nói sang chuyện khác: “Không nói chuyện này nữa, hiện tại thế cục phức tạp, ngươi nên sớm tiến vào Nhật Nguyệt cho thỏa đáng, người khác thì khó, mà ngươi thì không, thần văn chiến kỹ chính là chìa khóa tốt nhất để tiến vào Nhật Nguyệt.
Chư thiên Vạn tộc đều nhằm vào Đa thần văn nhất hệ, hiện tại ngươi xem như đã bị quên lãng, đó cũng là cơ hội của ngươi, nếu giống như đám người Hồng Đàm thì mới phiền toái.”
“Biết rồi.”
Hồ Hiển Thánh uống rượu, híp mắt thở dài: “Thái bình mấy trăm năm khá tốt, hy vọng có thể kéo dài thêm một ít thời gian, Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc vẫn luôn bất động, vậy nên mới nguy hiểm, nếu bọn chúng gây chuyện thì lại có vẻ uy hiếp không lớn.”
Hai đại chủng tộc mạnh nhất vẫn luôn không có động tĩnh.
Hai tộc lão tổ tông chưa xuất quan nhiều năm, hơn ba trăm năm chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
Ngưu Bách Đạo gật đầu, lại nói: “Không những thế, gần đây ngươi có phát hiện không? Ở Chư Thiên chiến trường có một ít tiểu giới mở ra, trước kia chưa phát hiện, hiện tại mở ra cũng là một điềm báo, chỉ sợ chư thiên hỗn chiến sắp xảy ra!”
“Tiểu giới? Có đại giới vô địch tọa trấn không?”
“Tạm thời không phát hiện, nhưng chắc chắn là có.”
Ngưu Bách Đạo giải thích: “Cách đây không lâu ta đi tới Chư Thiên một chuyến, chiến khu Bắc bộ, Tây bộ đều có một ít tiểu giới mở ra, chiến khu Tây bộ liên thông một tiểu giới, Thần tộc phái ba vị Nhật Nguyệt tiến vào thăm dò.
Kết quả tất cả đều xong đời, bên trong ít nhất là có Nhật Nguyệt tọa trấn, cũng có khả năng mạnh hơn, hiện tại Thần tộc cũng không dám tùy tiện thăm dò nữa.”
Ba vị Nhật Nguyệt cảnh, dù bị áp chế thì cũng có thực lực Sơn Hải đỉnh phong, kết quả toàn bộ đều chết, dù sao cũng có ánh mắt và kiến thức của Nhật Nguyệt cảnh, tuy rằng bị áp chế nhưng ba người liên thủ không hề yếu hơn Nhật Nguyệt, kết quả lại chết, kẻ bên trong xuống tay tàn nhẫn, cũng rất nhanh.
Không kẻ nào chạy thoát!
“Chúng ta thì sao?”
“Phe chúng ta tạm thời không có động tĩnh.
Nhưng ta cảm giác cũng nhanh thôi, chư thiên Vạn tộc, biên giới quá nhiều, chiến trường Chư Thiên xuất hiện mới mấy trăm năm mà thôi, mấy ngàn giới vực lớn nhỏ sẽ sớm liên thông.
Đây là kiếp nạn của chư thiên vạn giới!”
Không có Chư Thiên chiến trường tồn tại, vậy các đại Giới vực sẽ không liên thông, hiện tại lại liên thông hết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










