[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 187 : Sự Thật Không Dung Giảo Biện (c931-c935)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Sự Thật Không Dung Giảo Biện
Nguyên Khánh Đông lạnh nhạt nói: “Lúc này đây, Tô Vũ rời đi, nếu xét tiền căn hậu quả thì là một bộ phận người Đơn thần văn nhất hệ thấy lợi tối mắt, nên giết, cũng nên chết!”
Mọi người có chút ngoài ý muốn, không mở miệng nữa.
Nguyên Khánh Đông lại nói: “Nhưng kỳ thật mọi người đều biết, có một số việc đã có dự mưu từ trước! Chu Phủ chủ ra tay, đây là dự mưu, điểm này không thể nghi ngờ, đương nhiên, đây không phải tội lỗi của Tô Vũ, ta cũng không có lý do nói Tô Vũ là trốn chạy, hắn liên hệ Phủ chủ Đại Minh phủ, đó là năng lực của hắn.”
“Nhưng mọi người có chú ý tới một điểm không?”
Gã nhìn về phía mọi người, “Mấy tin tức Tô Vũ truyền phát ra kỳ thật đã bị cắt bỏ một bộ phận, hiện tại ta không thể lấy lại các đoạn hình ảnh vốn có nữa, nhưng ta đã xem xét một ít tàn tích, cũng từng đi qua Tinh Lạc Sơn, có một vài phát hiện nhỏ. . .”
Dứt lời, hắn vung tay lên, một bóng người xuất hiện trước mắt mọi người, “Chư vị có biết đây là ai không?”
Lời này vừa nói ra, không ít người nhìn về phía hình ảnh kia.
Sau đó, sắc mặt ai nấy đều có chút khác thường.
Nguyên Khánh Đông cười, “Ta nghĩ không ít người quen biết! Năm xưa, một vị thiên tài Đại Hạ Văn Minh học phủ, Phong Kỳ!”
“Không phải y đã chết rồi sao?”
Có người ngạc nhiên.
Nguyên Khánh Đông híp mắt trả lời: “Giả chết mà thôi! Kỳ thật, Cầu Tác Cảnh bên kia đã sớm theo dõi y, sau khi người này giả chết đã mai danh ẩn tích, âm thầm đầu phục Vạn Tộc Giáo, gia nhập Lục Dực thần giáo!”
Ánh mắt mọi người trở nên khác thường.
Nguyên Khánh Đông cười ha hả nói: “Người này là một đại đầu mục trong Vạn Tộc Giáo, địa vị không thấp, thậm chí có thể nói là rất cao, thực lực Sơn Hải cảnh, năm xưa còn là thiên tài của Đại Hạ Văn Minh học phủ, chiến lực không tầm thường, Sơn Hải tứ ngũ trọng bình thường chưa chắc có thể thắng y.”
Ánh mắt gã sâu kín, khẽ cười nói: “Nhưng lúc này đây, chúng ta cư nhiên phát hiện tung tích y ở Tinh Lạc Sơn! Không những thế, còn có chứng cứ cho thấy Phong Kỳ được Tô Vũ gọi tới giúp đỡ, phục kích Lý Các lão trốn chạy. . .”
Nguyên Khánh Đông nhìn về phía Trần Vĩnh, thở dài bảo: “Ta tin Trần Các lão nhận thức người này, ngươi hẳn là không xa lạ với Phong Kỳ, đúng không? Mà Phong Kỳ là người Lục Dực thần giáo, chứng cứ vô cùng xác thực! Lần này Phong Kỳ ra tay che chở Tô Vũ, ta có lý do hoài nghi có điều mờ ám! Tô Vũ phục sát mấy người Kim Vũ Huy, phục sát giáo chủ và phó giáo chủ Huyết Hỏa giáo, phục sát người Thần Long giáo, Ma Chu giáo rốt cuộc là vì cái gì?”
“Chẳng lẽ là để quét sạch đối thủ của Lục Dực thần giáo ư?”
“Chu Phủ chủ có bị lợi dụng hay không?”
“Lập trường của Tô Vũ rốt cuộc là gì? Hắn đang làm việc cho ai?”
“Công pháp do hắn truyền thừa đến từ đâu? Là di tích hay Lục Dực Thần tộc cho hắn?”
“Danh tiếng thiên tài của hắn là thật hay là Lục Dực thần giáo cần cái danh thiên tài này?”
“Nếu là truyền thừa từ di tích thì sẽ không ai mơ ước, của hắn chính là của hắn, nhưng ta hy vọng hắn có thể công khai, yên tâm, ta không mơ ước di tích của hắn, thậm chí sẽ kiến nghị Đại Hạ phủ và Cầu Tác Cảnh an bài người tới bảo hộ, để Tô Vũ thuận lợi kế thừa di tích.
Nhưng nếu không phải di tích, vậy nó rốt cuộc từ đâu mà đến?”
Nguyên Khánh Đông gằn giọng: “Trần Các lão, việc này là việc đầu tiên ta muốn giải quyết khi tới Đại Hạ Văn Minh học phủ! Đây không phải việc nhỏ, bởi vì Tô Vũ mà có rất nhiều biến cố đã xảy ra, thậm chí liên lụy đến cả Đại Minh phủ và Đại Hạ phủ, và cả Đại Chu phủ, Đại Thương phủ cũng vậy!”
“Chúng ta cần phải truy cứu, truy tra đến cùng, sự thật không dung giảo biện!”
Sắc mặt Nguyên Khánh Đông lạnh lẽo: “Một kẻ có thể là thiên tài Lục Dực thần giáo ẩn núp, thậm chí hiện giờ được Đại Minh phủ coi trọng, chuyện này không thể bỏ qua như vậy!”
Những Các lão khác không thể nói gì, sắc mặt đều có chút khó coi.
Hoàng lão không nhịn được mà nói: “Chứng cứ đâu để nói Phong Kỳ là người Lục Dực thần giáo?”
“Chứng cứ?”
Nguyên Khánh Đông thản nhiên đáp: “Đương nhiên là có, chư vị thỉnh xem. . .”
Gã phóng ra một đoạn ghi hình, quay cảnh Phong Kỳ cùng một vài người Lục Dực thần giáo hoạt động cùng nhau, nhưng trong đó Phong Kỳ không lộ diện.
Hoàng lão nhíu mày: “Chứng minh đây là Phong Kỳ thế nào? Tuy thân hình có chút tương tự. . .”
Nguyên Khánh Đông ngắt lời: “Bên trong có manh mối, Cầu Tác Cảnh đã nghiệm chứng, nếu Phong Kỳ dám đến phản biện mình không phải người Lục Dực thần giáo, đó chỉ là hiểu lầm, mọi người sẽ tin, nhưng nếu y không dám, vậy năm đó việc Phong Kỳ giả chết tồn tại vấn đề rất lớn!”
Giả chết!
Đây đúng là vấn đề rất lớn!
Kể cả Phong Kỳ về tới Nhân cảnh như thế nào cũng là vấn đề.
Cái khác không nói, một vị thiên tài giả chết, Đại Hạ phủ bồi dưỡng thiên tài như Phong Kỳ đã phải đầu tư tiêu phí không ít, kể cả việc đưa y đi Tinh Vũ phủ đệ.
Hành vi giả chết của y chính là một loại làm phản.
Mà Phong Kỳ lại ra tay giúp Tô Vũ.
Trần Vĩnh bình tĩnh cất lời: “Vậy ý của Nguyên phủ trưởng là bắt Tô Vũ về quy án ư?”
“Hiện tại nói là bắt thì còn quá sớm! Ta chỉ muốn yêu cầu Tô Vũ tới Đại Hạ phủ tự chứng minh trong sạch! Vậy không quá đáng chứ? Nếu hắn không muốn tới, ta đi cũng được, Tô Vũ chỉ cần nói rõ ràng quan hệ với Phong Kỳ thế nào là được.”
Trần Vĩnh lạnh nhạt: “Có gì để nói, chuyện này không quan hệ đến Tô Vũ, là ta bảo Phong Kỳ đi!”
Lời này vừa nói ra, phòng họp trở nên an tĩnh.
Trần Vĩnh nói: “Phong Kỳ là bạn tốt của ta, còn chuyện gia nhập Lục Dực thần giáo, thậm chí là giả chết đều do ta an bài! Năm xưa ta bị Lục Dực thần giáo tập kích, để điều tra chân tướng, tìm được kẻ thù, ta liền nhờ Phong Kỳ ngụy trang thân phận, gia nhập trong đó, có vấn đề gì không?”
“Có!”
Nguyên Khánh Đông gằn giọng: “Dù là ngươi thì cũng không tư cách an bài người nằm vùng Vạn Tộc Giáo, ngươi đã báo cáo với ai? Nằm vùng thì phải báo cáo! Nếu không, ai biết các ngươi là thật sự gia nhập hay giả vờ nằm vùng!”
“Báo cáo với ta.”
Vạn Thiên Thánh bật cười: “Thôi nào, lão Nguyên, thời điểm ngươi nhắc đến Phong Kỳ ta đã muốn nói chuyện, ngươi thật là, điều tra kĩ thật đấy, chuyện của Phong Kỳ đã được ta thông qua, năm đó y bị thương ở Tinh Vũ phủ đệ, lúc Trần Vĩnh đề cập, ta đã nghĩ hay là nhân cơ hội này bảo y ẩn vào Lục Dực thần giáo cũng không tồi, nên cứ an bài như vậy.”
Ánh mắt Nguyên Khánh Đông thay đổi, nhếch miệng cười lạnh: “Thì ra là thế! Nói vậy là ta hiểu lầm rồi!”
Nguyên Khánh Đông phất tay, “Hiểu lầm thì quên đi, hóa ra Phong Kỳ là người của chúng ta.
Nhưng hiện tại chỉ sợ Phong Kỳ sẽ gặp phiền toái, chuyện y ra tay hiệp trợ Tô Vũ hẳn là đã lan truyền, Lục Dực thần giáo một khi thu được tin tức, chỉ sợ thân phận Phong Kỳ sẽ bại lộ, ta còn tưởng rằng là Lục Dực thần giáo sai sử.”
Ánh mắt Trần Vĩnh biến ảo: “Nguyên phủ trưởng, không phải tin tức chỉ có ngươi biết ư? Sao lại bị tiết lộ?”
Nguyên Khánh Đông ảo não: “Các ngươi không nói sớm, cũng không thông báo với Cầu Tác Cảnh, lúc trước khi tra được hành tung Phong Kỳ, chúng ta muốn bắt y, có điều bắt giữ thất bại, nhưng chuyện hắn trợ giúp Tô Vũ cũng đã tiết lộ ra ngoài, chỉ sợ có người biết được… Ai, loại chuyện này rất khó tránh khỏi.”
Nguyên Khánh Đông bất đắc dĩ: “Sớm nói thì đã không hiểu lầm như vậy rồi! Việc Tô Vũ trốn chạy cũng là hiểu lầm, may mà không tùy tiện công khai, nếu không cũng sẽ phiền toái, lần sau chư vị có việc gì thì nhất định phải nói rõ với ta!”
Trần Vĩnh khẽ gật đầu, “Được, lần này Phong huynh chỉ có thể tự cầu nhiều phúc, không ai biết hiện tại y đang ở đâu.”
Trần Vĩnh thở dài, “Là ta bất cẩn, còn tưởng rằng sẽ không ai phát hiện hành tung của Phong huynh!”
Nguyên Khánh Đông cũng tiếc nuối, sau đó an ủi: “Cát nhân tự có thiên tướng, Sơn Hải cảnh cũng không dám tùy tiện giao thủ trong Nhân Cảnh, động tĩnh quá lớn, trừ phi Nhật Nguyệt cảnh ra mặt bắt giữ y thì mới có thể áp xuống động tĩnh!”
“Lục Dực thần giáo không yếu, giáo chủ của bọn họ là Nhật Nguyệt đúng không?”
“Hy vọng giáo chủ Lục Dực thần giáo sẽ không ra tay!”
Chương 932: Trợn Mắt Nói Dối
“Hy vọng giáo chủ Lục Dực thần giáo sẽ không ra tay!” Nguyên Khánh Đông ra vẻ rầu rĩ nói.
Mọi người không ai hé răng!
Nguyên Khánh Đông này vừa tới đã ra oai phủ đầu!
Thân phận Phong Kỳ ra sao bọn họ đều không rõ ràng, nhưng lại bị Nguyên Khánh Đông vạch trần.
Nếu Trần Vĩnh không thừa nhận, vậy Tô Vũ sẽ gặp phiền phức.
Tội cấu kết Vạn Tộc Giáo, chạy đến Đại Minh phủ cũng vô dụng.
Mà nay Phong Kỳ bị đuổi giết cũng phiền toái.
Trần Vĩnh hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Hy vọng thế! Nếu tới nông nỗi này, ta hy vọng Đại Hạ phủ có thể lên tiếng tuyên bố Phong Kỳ là người Đại Hạ phủ, như vậy Vạn Tộc Giáo ra tay cũng phải suy xét đến hậu quả!”
Nguyên Khánh Đông âm trầm nói: “Hiện tại Lục Dực thần giáo chưa chắc đã xác định được thân phận Phong Kỳ, ngươi nói như vậy, thân phận của y lại trở thành chắc chắn, nếu giờ Phong Kỳ đã giải quyết xong vấn đề, vậy Đại Hạ phủ thanh minh sẽ thành bùa đòi mạng y!”
Trần Vĩnh cười nhạt, “Vậy đó là mệnh của hắn! Phủ trưởng, Đại Hạ phủ bên này phiền phủ trưởng ra mặt giải thích, tuyên bố thanh minh đi, tuy chưa chắc đã hữu dụng, nhưng ít nhiều gì cũng có thể kinh sợ kẻ khác, ít nhất là có thể uy hiếp một ít tiểu giáo đừng nên tùy tiện xen vào.”
“Được!” Vạn Thiên Thánh gật đầu, “Việc này dễ, có điều chúng ta không biết vị trí cụ thể của Phong Kỳ, chỉ hy vọng y có thể tránh được kiếp nạn lần này!”
Dứt lời, Vạn Thiên Thánh nhìn về phía Nguyên Khánh Đông, cười hỏi: “Nguyên phủ trưởng còn việc gì nữa không?”
“Còn có một việc. . .”
Nguyên Khánh Đông đáp: “Là thế này, có một số việc vẫn nên nói ra thì tốt hơn, hiện tại Trần quán trưởng vào Sơn Hải, thành Các lão, dựa theo quy củ, chức vị quán trưởng Tàng Thư Các không thích hợp với Trần Các lão nữa.
Vừa vặn Thần văn học viện thiệt hại vài vị Các lão, Trần Các lão thăng cấp Sơn Hải, ta thấy người tài giỏi nên làm nhiều việc, giao công sự của Vu Hồng cho Trần Các lão phụ trách, nhiệm vụ phân phối tài nguyên Thần văn học viện cũng giao cho Trần Các lão đi.”
Đây là công việc béo bở!
Đương nhiên hiện tại thì khó nói.
Hiện nay Đại Hạ phủ tức giận, cắt giảm rất nhiều tài nguyên trợ cấp, hiện giờ học viện chìm trong tiếng oán than dậy đất!
Giờ phút này, phụ trách quản lý phân phối tài nguyên không những không chấm mút được gì còn rước lấy phiền toái!
Phát ít, mọi người mắng.
Phân nhiều. . . đừng nghĩ, không có nhiều đâu, vốn dĩ ngay từ đầu đã không có nhiều rồi!
Còn mất vị trí quan trọng trong Tàng Thư Các!
Trần Vĩnh thản nhiên gật đầu, “Tốt, dựa theo quy củ là được!”
Nguyên Khánh Đông lại nói: “Vậy dựa theo quy củ, Đa thần văn nhất hệ đã bị thủ tiêu, thần văn chiến kỹ bia hẳn là ở Tàng Thư Các, vậy mời Trần Các lão nộp lên học phủ. . .”
Trần Vĩnh tỉnh bơ: “Thần văn chiến kỹ bia? Năm xưa sư tổ của ta đã mang nó tới Chư Thiên chiến trường, mất rồi!”
Sư tổ y, Ngũ Đại!
Nghe vậy, vài vị Các lão cắn răng!
Điêu!
Tô Vũ mới truyền thừa thần văn chiến kỹ, ngươi nói vậy không phải là trợn mắt nói dối sao?
Nguyên Khánh Đông cũng sửng sốt!
Gã cho rằng Trần Vĩnh sẽ cự tuyệt, sẽ phản kháng, sẽ tìm lý do, nhưng gã không ngờ Trần Vĩnh lại lừa gạt mình bằng lý do vô lý như vậy!
“Vậy Tô Vũ. . .”
“Thần văn chiến kỹ của Tô Vũ là nhờ hắn thiên phú dị bẩm, tự mình học được! Ta cũng vậy, sư đệ Bạch Phong của ta cũng vậy. . .”
Trần Vĩnh tủm tỉm cười, “Còn có đồ đệ Ngô Gia của ta cũng thế, đều tự học thành tài! Nếu Nguyên phủ trưởng không tin, ta tuyển mấy trăm vị thiên tài thử xem, bảo đảm ít nhất có mấy người có thể tự học thành tài, cho ta một chút thời gian là được.”
“. . .”
Cút đi!
Thật sự là trợn mắt nói dối, nghĩ người khác đều là đồ ngốc ư?
Tự học thành tài?
Ngươi lừa gạt ai đấy?
Trần Vĩnh thản nhiên nói: “Nguyên phủ trưởng không tin thì đi hỏi sư tổ ta đi, có lẽ sư tổ sẽ nói cho ngươi biết!”
Nguyên Khánh Đông híp mắt, cười đáp: “Vậy quên đi, mất thì thôi!”
“Tô Vũ đã đi rồi, hắn tiến vào Đại Minh Văn Minh học phủ, cũng nên thủ tiêu học tịch Đại Hạ Văn Minh học phủ, một vị học viên có học tịch hai phủ, chuyện này không phù hợp quy củ!”
Trần Vĩnh cười: “Tùy, ta không ý kiến! Vậy chặt đứt quan hệ cũng tốt!”
Vạn Thiên Thánh lại không đồng ý, “Thôi, cứ giữ lại đi! Dù sao cũng là thiên tài từ Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Nguyên phủ trưởng, hôm nay ngươi mới đến cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút đi, không cần vì Tô Vũ mà hao tâm tốn sức, cũng không phải đại sự gì.”
“Vạn phủ trưởng. . .”
Nguyên Khánh Đông còn muốn nói vài câu, Vạn Thiên Thánh ho khan một tiếng: “Ngồi lâu, lớn tuổi rồi, không ngồi nổi, tan họp đi! Còn tiệc nhận chức của Nguyên phủ trưởng, lão Tề, các ngươi an bài đi, ta không tham gia, ai, vì một học viên mà tốn thời gian họp hội nghị Các lão, lần sau đừng vì Tô Vũ mà triệu tập hội nghị Các lão nữa, mất thời gian của mọi người quá.”
Dứt lời, ông đứng dậy muốn rời đi.
Nguyên Khánh Đông nhíu mày, “Vạn phủ trưởng, ta còn có việc chưa nói xong, kể cả ba đại yêu trợ giúp Tô Vũ lúc trước cũng không thể dễ dàng đưa cho Tô Vũ, mấy đại yêu này năm xưa đều làm nhiều việc ác, lúc trước mọi người tưởng rằng đã chết, không ngờ vẫn còn sống, đám đại yêu đó từng giết Nhân tộc trên chiến trường Chư Thiên. . .
Kể cả mấy Yêu tộc Lăng Vân, Đằng Không bên cạnh hắn cũng đều từng giết người.”
Vạn Thiên Thánh ho khan, cười đáp: “Hối cải là được, tọa kỵ thôi mà, đã bị trừng phạt, giờ nguyện ý cống hiến sức lực vì Nhân tộc là được rồi! Kể cả tọa kỵ mà vài vị vô địch thu phục hiện giờ, Nguyên phủ trưởng, ngươi dám nói những tọa kỵ đó chưa từng giết người không? Lúc trước làm sai, nếu ngươi đã thu phục đối phương, đối phương làm tọa kỵ, trong thời gian làm tọa kỵ không gây chuyện thị phi nữa, vậy xem như bỏ qua quá khứ, làm tọa kỵ của Nhân tộc cũng coi như chuộc tội!”
Dứt lời, ông lại nói: “Chưa kể Hồng Đàm đâu hiền lành gì, cắt thịt bán máu nhiều năm, hiện tại mọi người mới biết trước đây có một ít tinh huyết là do hắn cung cấp, ta còn từng thắc mắc vì sao trung tâm nghiên cứu Văn Đàm của hắn duy trì được lâu như thế. . .
Việc này không nhắc lại nữa, nếu tái phạm, chẳng những tọa kỵ bị phạt mà ngay cả chủ nhân cũng sẽ bị phạt!”
Nguyên Khánh Đông nhíu mày không nói gì.
Gã không ngờ Vạn Thiên Thánh sẽ dùng tọa kỵ của vô địch bao biện, nói khó nghe thì có đại yêu cường đại nào không dính đến mạng người.
Năm xưa, khi còn tự do, các đại yêu cũng rất cường đại, bởi vì cường đại nên mới gây chuyện thị phi tại chiến trường Chư Thiên, rồi bị vô địch chú ý, ra tay chém giết một đám, thu phục một đám.
Đám tọa kỵ này cũng không phải hạng lương thiện, nếu muốn truy cứu thì quả thật sẽ truy cứu đến tận chỗ vô địch.
Vạn Thiên Thánh đi rồi, Trần Vĩnh cũng đứng lên, mỉm cười nói: “Nguyên phủ trưởng, ta đây cũng cáo từ! Đúng rồi, nếu ta chủ quản tài nguyên, đợi lát nữa ta đi kiểm toán, hy vọng số liệu chính xác, nếu không khớp. . .
Vậy phải nhờ Chu viện trưởng bù lại, nếu không bù được thì ta cũng không có biện pháp.”
Nguyên Khánh Đông không để ý.
Các lão khác cũng từng người đứng dậy rời đi.
Trước khi Hoàng lão đi, ông thở dài một tiếng mà không nói gì, chỉ là hơi bất mãn, mọi chuyện mới vừa kết thúc, vị Nguyên phủ trưởng này lại tới, phiền chết đi được.
Tô Vũ đi thì tốt rồi!
Nếu tiếp tục lưu lại, kiểu gì cũng lại loạn đấu một hồi, tiểu tử kia không giỏi nhẫn như Trần Vĩnh, nếu tên kia là Các lão, hôm nay chắc chắn sẽ trở mặt ở đây.
Nguyên Khánh Đông siết chặt tay, vừa định rời đi, bên tai bỗng truyền đến thanh âm.
“Nguyên phủ trưởng, đừng cố làm đao, cây đao nhà ngươi còn chưa đủ sắc, Đa thần văn nhất hệ đã không còn gì cả, nói câu khó nghe thì chân trần sợ giày ướt sao? Nhật Nguyệt cảnh không phải là không thể chết. . .
Sư phụ ta xuất quan sẽ là Nhật Nguyệt, Nhật Nguyệt của Đa thần văn nhất hệ, hy vọng đến lúc đó Nguyên phủ trưởng không hối hận.”
Ánh mắt Nguyên Khánh Đông nháy mắt trở nên sắc bén, nhìn về phía ngoài cửa.
Chương 933: Ngươi Nhập Ma Rồi!
Ánh mắt Nguyên Khánh Đông nháy mắt trở nên sắc bén, nhìn về phía ngoài cửa.
Ở đó, Trần Vĩnh quay đầu lại, trên mặt lộ nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục truyền âm: “Tốt nhất là Phong Kỳ vẫn còn sống, sống lâu một chút, nếu không. . .
Nguyên phủ trưởng nên nhìn chằm chằm vào ta đi, nhìn đến khi ta chết, nếu không, già trẻ Nguyên gia ngươi. . .
Ha ha ha. . .”
Trần Vĩnh xoay người rời đi.
Nguyên Khánh Đông lạnh lùng truyền âm: “Trần Vĩnh, ngươi nhập ma rồi! Ngươi dám lấy người nhà ta uy hiếp ta ư?”
“Nhập ma? Không, là Nguyên phủ trưởng nhập ma, ta có nói gì đâu.
Ta nói ta sẽ chiếu cố người nhà Nguyên phủ trưởng một chút, có gì sai à?”
Trần Vĩnh cũng không quay đầu lại, trong giọng truyền âm mang theo ý cười lạnh, “Ta không cần gì nữa cả, sư đệ ta ở chiến trường Chư Thiên, sư điệt ta bị buộc rời đi, ta chỉ còn đồ đệ.
Không sao, Hạ Hầu gia từng nhận lời, cha mẹ nàng nhập Anh Liệt từ! Nếu lá gan ngươi đủ lớn thì cứ việc động thủ! Còn ta thì không cần Nguyên phủ trưởng lo lắng! Ngươi muốn làm đao thì chưa đủ sắc đâu, ngươi không thể làm lơ quy tắc, ngươi có thể thử đánh gục ta trong học phủ xem, hoặc là trong Đại Hạ phủ cũng vậy, nếu ngươi là vô địch, ta còn lo lắng ba phần.
Đáng tiếc, ngươi không phải.”
“Trần Vĩnh! Ta thấy ngươi thật sự nhập ma rồi!”
Thái độ của Nguyên Khánh Đông cực kỳ lạnh lùng, “Những gì ta nói hôm nay đều hợp quy củ, dù là Phong Kỳ hay là Tô Vũ thì đều có hiềm nghi không thể tẩy sạch, các ngươi không nói rõ, ta hoài nghi có điều mờ ám, ngươi lại dám can đảm uy hiếp ta?”
“Nguyên phủ trưởng hiểu lầm, ta chưa nói gì cả!”
Trần Vĩnh vẫn cười, một lát sau, người đã hoàn toàn đi xa.
Chờ bọn họ đều đi rồi, Phương Các lão thấp giọng hỏi: “Nguyên phủ trưởng, hiện tại làm sao bây giờ?”
Nguyên Khánh Đông liếc mắt nhìn lão, lạnh nhạt nói: “Ngu ngốc! Chỉnh đốn Đơn thần văn nhất hệ, loại bỏ phế vật, lưu lại tinh anh, dành tài nguyên hữu hạn cung cấp cho những tinh anh đó! Trọng điểm bồi dưỡng mấy vị Lăng Vân cửu trọng cảnh, tranh thủ đột phá đến Sơn Hải! Tiếp quản Tàng Thư Các, tra tìm tung tích thần văn chiến kỹ bia, Trần Vĩnh dễ dàng nhường Tàng Thư Các như vậy, thần văn chiến kỹ bia. . . có khả năng đã bị Tô Vũ mang đi!”
Dứt lời, gã lạnh lùng nói: “Ngươi nhìn chằm chằm Trần Vĩnh cho ta! Mà nay Đa thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ chỉ còn một mình hắn, Hồng Đàm bế quan, học sinh của hắn không cần để ý tới, tài trí bình thường, trở thành Đằng Không hay Lăng Vân cũng không thay đổi được cái gì! Tô Vũ đi rồi là chuyện tốt, nếu không, hắn tiếp tục làm loạn ở Đại Hạ phủ, Đa thần văn nhất hệ sẽ tro tàn lại cháy!”
Tô Vũ rời đi chưa chắc đã là chuyện xấu.
Tên kia thiên phú quá mạnh, năng lực gây chuyện cũng quá giỏi, hắn không đi, sớm hay muộn cũng gây chuyện.
“Ta hiểu rồi!” Phương Các lão gật đầu.
Nguyên Khánh Đông lại nói: “Hiện giờ không cần vì một ít chuyện lông gà vỏ tỏi mà hỗn loạn nữa, vốn định chặt đứt cơ hội trở về của Tô Vũ, không nghĩ tới Vạn Thiên Thánh lên tiếng. . .”
Gã híp mắt, sau đó nói: “Mặc kệ, hắn muốn giấu vậy thì tiếp tục giấu đi! Đến cuối cùng vẫn giấu thì chỉ là con mèo hen! Cuối năm nay sẽ tranh cử danh ngạch đi Tinh Vũ phủ đệ, cái khác ta mặc kệ, lúc này 20 danh ngạch của Đại Hạ phủ, Đơn thần văn nhất hệ ít nhất phải lấy được 5 cái trở lên!”
Phương Các lão gật đầu, “Cái này hẳn là không khó, Lưu Hồng, Hồ Văn Thăng đều là thiên tài, hiện giờ đều vào Lăng Vân, mặt khác còn có vài vị Đằng Không cũng có hy vọng rất lớn, còn có một ít thiên tài của Cửu Thiên, Vấn Đạo học phủ, ít nhất là 5 danh ngạch!”
“Hy vọng như thế!”
Dứt lời, Nguyên Khánh Đông thâm sâu cười lạnh, “Mặt khác, sắp tới Thần văn học viện sẽ tuyển nhận một vị trợ giáo!”
“Trợ giáo?”
“Đan Hùng!”
Sắc mặt Phương Các lão khẽ biến, “Hắn. . .
Hắn muốn gia nhập Đại Hạ Văn Minh học phủ ư?”
“Vì sao không thể?”
Nguyên Khánh Đông cười đáp: “Rất thú vị, không phải sao? Có lẽ, hắn sẽ mang đến cho chúng ta một ít kinh hỉ!”
Phương Các lão dại ra, “Vậy Hạ gia. . .”
“Hạ gia mới vừa rửa sạch một lần, chẳng lẽ muốn ra tay lần nữa?”
Nguyên Khánh Đông liếc mắt nhìn lão, “Chẳng lẽ ngươi còn hi vọng Hạ gia xem trọng ngươi? Tới giờ phút này rồi ngươi còn không nhìn thấu sao? Hạ gia vẫn luôn duy trì nhóm người Liễu Văn Ngạn, bình thường không quản các ngươi chỉ vì thiếu lý do, đừng cho Hạ gia bất cứ lý do gì để ra tay đối với các ngươi nữa, ngu xuẩn, hiểu chưa?”
Dù bị mắng, Phương Các lão cũng không phản bác, ông lặng lẽ gật đầu.
Ông cũng đã nhìn ra Hạ gia thật sự đứng về phía Đa thần văn nhất hệ, một khi có cơ hội và lý do, Hạ gia sẽ ra tay không chút lưu tình với bọn họ!
Vài vị Các lão bị diệt tam tộc, hiện tại lão vẫn còn nhớ thảm trạng này.
Đại Minh phủ.
Hôm sau, viện nghiên cứu của Tô Vũ nghênh đón một vị nghiên cứu viên cấp bậc đại lão trong lĩnh vực nghiên cứu Nguyên Thần: Văn Trung!
Văn Trung quá quen thuộc viện nghiên cứu này, còn quen thuộc hơn cả nhà mình.
Thời điểm Hồ Hiển Thánh làm đại trận dịch chuyển không gian, ông chính là trợ thủ đắc lực, giờ phút này, ông lại tiến vào viện nghiên cứu.
Nhưng viện nghiên cứu đã đổi chủ.
Trong viện nghiên cứu.
Văn Trung mới vừa được Tô Vũ dẫn vào, bỗng nhiên chuyển tầm mắt hướng đến Cục lông nhỏ đang vui đùa ầm ĩ với đám động vật, đầu tiên ông nghi hoặc, tiếp đó là tò mò, rồi trầm tư.
Cuối cùng dần có chút kinh ngạc!
“Này, đây là. . .”
Văn Trung nhìn Cục lông nhỏ, kinh ngạc quay về phía Tô Vũ, “Đây là chủng tộc cổ xưa ư?”
Tô Vũ nhìn ông, Văn Trung nhanh chóng nói: “Chính là chủng tộc văn minh cổ truyền thừa lâu năm, chưa từng gián đoạn!”
Tô Vũ lắc đầu, “Ta không rõ lắm, nhưng có lẽ là chủng tộc mới xuất hiện trên trên chiến trường Chư Thiên, trước đó không lâu sư tổ ta mới bắt về.”
Văn Trung kinh ngạc cảm thán: “Là bảo bối, thân thể này xen lẫn vào hư ảo, thoạt nhìn cùng loại với thần văn, hẳn là cổ thú nhằm vào biển ý chí hoặc phương diện thần văn.”
Tô Vũ gật đầu, ánh mắt Văn Trung thật chuẩn, hẳn là ông chưa từng tiếp xúc với Cục lông nhỏ, nhưng liếc mắt một cái liền nhìn ra điểm dị thường, chuyện này không đơn giản.
Văn Trung cảm khái một tiếng, ông không nhiều lời, đi theo Tô Vũ lên tầng, vừa đi vừa nói: “Vậy giai đoạn hiện tại ngươi muốn nghiên cứu theo phương hướng nào?”
“360 nguyên khiếu.”
Tô Vũ suy nghĩ rồi trả lời: “Ta nghĩ, sau khi có đủ 360 nguyên khiếu, liệu ta có thể tự động hình thành tuần hoàn hay không, hay vẫn phải tự suy đoán, nếu cần suy đoán thì tổ hợp 360 nguyên khiếu này. . .”
Tô Vũ đau đầu: “Vậy thì quá khó khăn, khó như lên trời vậy!”
Công pháp do 36 nguyên khiếu tạo thành đã có vô số loại, đừng nói là 360 nguyên khiếu.
Văn Trung gật đầu, “Đây đúng là nan đề, đầu tiên phải tìm đủ 360 nguyên khiếu đã rất khó, đương nhiên, mấy năm nay ta nắm giữ không ít vị trí khiếu huyệt, ta vẫn luôn nghiên cứu, đợi lát nữa có thể so với những gì ngươi đã có.
Mặt khác, nếu không thể chủ động hình thành một đại tuần hoàn thì độ khó sẽ tăng mạnh!”
Văn Trung lại bảo: “Khó thì rất khó, nhưng dựa theo phỏng đoán của chúng ta, hình thành một chu thiên, chu thiên 360 khiếu, tất nhiên sẽ có quy luật tồn tại, kỳ thật nếu đã nắm giữ khiếu huyệt, muốn suy luận ra công pháp thì độ khó cũng giảm đi! Tỷ như ngươi cho ta xem 144 khiếu Khai Thiên đao, không cần công pháp vẫn có thể suy luận ra lộ tuyến vận hành.”
Văn Trung mỉm cười, “Một môn công pháp cường đại, khiếu huyệt cần thiết đều có quy luật tồn tại, biết khiếu huyệt, lại đi suy luận công pháp, khó khăn sẽ thấp hơn rất nhiều, bởi vì trong đó ẩn chứa rất nhiều quy luật, ngươi thật ra không cần quá lo lắng điểm này, chỉ là cần tốn một ít thời gian.”
Tô Vũ vui vẻ gật đầu, “Nếu tìm được, vậy phải phiền Văn sư huynh rồi!”
Sau đó, hai người đi lên tầng 3.
Chương 934: Toàn Quy Nhất Tộc
Tầng 3 có không ít mô hình con rối, không phải do Hồ Hiển Thánh chuẩn bị, mà đều là mô hình do Triệu Thiên Binh đưa tới.
Vừa thấy mô hình, nét vui mừng liền lộ rõ trên mặt Văn Trung, “Đại Minh phủ có nhiều chủng loại con rối, chế tạo cũng rất tinh tế, nhưng Đại Minh phủ không có nhiều cường giả Chú Binh hệ, không chế tạo ra được con rối tinh phẩm đỉnh cấp, mô hình con rối này của ngươi chỉ e đều được làm từ tay Triệu Thiên Binh Đại Chu phủ.”
“Sư huynh tinh mắt thật!”
Văn Trung nở nụ cười, hơi đắc ý, đương nhiên, ánh mắt ông vẫn luôn không tệ.
Ông cầm lấy một con rối, hào hứng bảo: “Đây là con rối nguyên khiếu, rất tinh tế, Tô Vũ, kỳ thật nếu tìm được hơn 350 nguyên khiếu, những nguyên khiếu còn lại có tìm thấy hay không cũng không sao, có thể thử suy đoán vị trí, khi ngươi nắm giữ càng nhiều nguyên khiếu, quy luật càng trở nên rõ ràng, có khả năng sẽ suy đoán ra vị trí, đương nhiên nguy hiểm cũng không nhỏ.”
Tô Vũ gật đầu, bắt đầu điểm ra một đám điểm đỏ trên con rối, đó là vị trí khiếu huyệt hắn nắm giữ.
Sau đó, sắc mặt Văn Trung khẽ biến.
Thật nhiều!
Đến cuối cùng, Văn Trung kinh ngạc cảm thán: “346 cái! Chỉ bằng điểm này, công pháp mà ngươi biết có khả năng còn nhiều hơn ta, thấy nhiều, nhìn nhiều sẽ hiểu, ngươi đã mở ra toàn bộ chưa?”
“Rồi.”
“Thiên tài!”
Văn Trung khen một tiếng, kinh ngạc cảm thán không thôi, đúng là thiên tài, vậy mà mở ra tận 346 nguyên khiếu, ngoại giới còn tưởng rằng Tô Vũ chỉ mở ra khoảng chừng 300 cái, tuy rằng đây cũng là hơn 300, nhưng hơn xa dự đoán của mọi người.
Văn Trung nhìn một hồi, bắt đầu điểm ra một đám điểm đỏ, mở miệng: “Nguyên khiếu ta nắm giữ không nhiều bằng ngươi, nhưng có mấy cái không giống.”
Ông nhanh chóng điểm ra 7 điểm đỏ khác.
“Chỉ có 7 cái bất đồng!”
Tô Vũ hơi phiền lòng, vậy tổng cộng là 353 cái, Văn Trung được xem như người có tri thức uyên bác, kết quả ông cũng chỉ biết vị trí 7 khiếu huyệt bất đồng với mình.
Văn Trung nói: “Nếu ngươi không ngại, ta có thể cầm cái này đi hỏi vài người giúp ngươi, đều là hạng người kiến thức rộng rãi, tỉ như Ngưu phủ trưởng, hoặc là Hầu thự trưởng.
Kỳ thật bọn họ đều là tiền bối tri thức cực kỳ uyên bác.”
Ông lại nói: “Bao gồm cả phủ trưởng Chiến Tranh học phủ.
Chiến Giả hiểu biết về nguyên khiếu hơn, cũng có thể đi thỉnh giáo một phen.”
Tô Vũ chần chờ: “Bọn họ nguyện ý chỉ điểm sao?”
“Yên tâm, không phải đại sự gì, cũng không liên quan đến điều gì bí ẩn.”
Văn Trung hỏi: “Ngươi chưa gặp phủ trưởng đúng không? Có thể nhân cơ hội đi bái phỏng một lần, về sau có việc khó thì cũng có thể tìm phủ trưởng nhờ giải quyết.”
“Vậy làm phiền sư huynh!”
“Không có việc gì, phương pháp hợp khiếu của ngươi cũng rất có lợi cho ta!”
Hai người giao lưu một phen, Tô Vũ cũng đã hạ quyết tâm, quả thật nên đi hỏi người khác, không sợ mất mặt, trên thực tế hắn cũng không có thể diện đáng nói, tới Đại Minh phủ vốn là vì làm chính mình trở nên cường đại.
Nếu đã có cơ hội, vậy thì nên đi thỉnh giáo một phen.
Tô Vũ không chậm trễ, làm nghiên cứu cũng không quan trọng sớm hay muộn, vừa vặn đã đến giờ cơm, Văn Trung cười bảo: “Vậy chọn ngày không bằng gặp ngày, giờ đi tìm phủ trưởng luôn, mang mấy bình rượu ngon theo.
Tô sư đệ, sư huynh sẽ dạy ngươi một cách sinh tồn ở Đại Minh phủ, đó là phải chuẩn bị rượu ngon! Người Đại Minh phủ không thích rượu ngon không nhiều lắm, có đôi khi một lọ rượu ngon đáng giá ngàn vạn công huân còn tốt hơn tiêu tiền.”
“Ta hiểu rồi!”
Tô Vũ bật cười, “Có lẽ ta nên phác họa một ít thần văn sản xuất rượu ngon.”
“Vậy mới thú vị, thần văn khác nhau sản xuất rượu không giống nhau, độc nhất vô nhị mới là trân quý nhất!”
Hai người ra tới cầu thang, Tô Vũ liền hô: “Ngô Lam, ngươi tự giải quyết cơm chiều đi.”
“Đã biết!”
Bên kia, Ngô Lam còn đang tìm đọc tư liệu trong phòng thư tịch, không có tâm tư để ý đến hắn, nàng đáp ứng phó một tiếng rồi mặc kệ.
Văn Trung thấy thế thì cười cười, cùng Tô Vũ xuống lầu, vừa đi vừa cảm khái: “Hồng tụ thêm hương, sư đệ có thú vui thật tao nhã.
Cũng đúng, một mình nghiên cứu chung quy là có chút tịch mịch.”
Tô Vũ bất đắc dĩ cười khổ, cũng không nói nhiều.
Có lẽ ở trong mắt đám lão nhân Đại Minh phủ này đều là như thế.
Nhưng trên thực tế, thời điểm Ngô Lam đọc sách hoàn toàn không để ý tới mình!
Trên đường, Tô Vũ mua mấy bình rượu ngon ở cửa hàng trong học phủ, giá cả không đắt nhưng cũng không rẻ, tốn hết 10 điểm công huân.
Giờ phút này sắc trời đã tối.
Văn Trung bảo: “Phủ trưởng mới về, chắc sẽ không đi đâu cả, phải bận chuyện trong học phủ, hiện tại hẳn là đang ở đảo bên kia.”
Dọc theo hoa viên xa hoa lộng lẫy, phía trước, suối nhỏ róc rách, trong mơ hồ có tiếng nhạc thư giãn vang lên bên tai.
Đi thêm một hồi, Tô Vũ kinh ngạc, không ngờ trong học phủ còn có một cái hồ lớn!
Rất lớn!
Ít nhất khi hắn ở Đại Hạ phủ, hiếm khi nhìn thấy cái hồ lớn như thế, lại còn ở trong địa bàn học phủ.
Mà lúc này đã có thể nhìn thấy hòn đảo nhỏ trong hồ, Văn Trung giới thiệu: “Phủ trưởng ở trên hòn đảo nhỏ bên kia, đảo này được phủ trưởng đặt tên là Duyệt m Đảo.”
Dứt lời, Văn Trung bỗng lớn giọng hô: “Lão rùa, ra đón khách!”
Ông vừa dứt lời, mặt hồ quay cuồng, ngay sau đó, một con rùa đen thật lớn xuất hiện.
“Toàn Quy!”
Tô Vũ sửng sốt, kinh ngạc, có chút ngoài ý muốn.
Toàn Quy!
Tô Vũ đã nhờ Hạ Hổ Vưu thu mua tinh huyết chủng tộc này thật lâu mà vẫn chưa mua được.
Đây được xem như một chủng tộc trung lập.
Toàn Quy không hiếu chiến, nó có xuất hiện ở chiến trường Chư Thiên, nhưng tham chiến không nhiều, cực kỳ hiếm thấy, còn hiếm hơn cả Thần Ma, không phải vì thực lực của nó cường đại hay số lượng thưa thớt, mà là vì đối phương không muốn xuất hiện trên chiến trường.
Dù có thông đạo, bọn chúng cũng cố thủ ở Toàn Quy giới không ra.
Vậy mà hắn lại gặp được một đầu Toàn Quy ở đây.
Hơn nữa vẫn còn sống!
Cảm ứng một chút, hắn hơi kinh ngạc, thực lực của nó không yếu.
Toàn Quy to lớn liếc nhìn Tô Vũ, đôi mắt lớn chớp chớp, giọng nói truyền ra mang ý cười: “Tiểu Văn, đây là người mới à? Trước kia chưa từng gặp.”
“Mới tới!”
Văn Trung hỏi: “Lão rùa, đưa chúng ta đi Duyệt m Đảo, phủ trưởng có đó không?”
“Có.”
Văn Trung đạp không bay lên, đáp xuống lưng Toàn Quy, Tô Vũ cũng vội vàng đi theo, vừa giẫm trên lưng rùa, hắn liền cảm nhận được cảm giác dày nặng, Tô Vũ nhìn chằm chằm mai rùa, Văn Trung kể chuyện: “Đây là một con Toàn Quy mà phủ trưởng thu lưu thời kỳ khai phủ, đã ở học phủ hơn ba trăm năm, muốn tới Duyệt m Đảo phải có lão rùa đưa đón mới được, bằng không dễ bị coi thành kẻ xâm lấn.”
Bên dưới, Toàn Quy nhanh chóng bơi về phía Duyệt m Đảo, nó cũng mở miệng: “Có Tiểu Văn thôi, không phải ai lão quy ta cũng đều nhận chở, nếu tân nhân tới, chẳng lẽ không nên giao chút chỗ tốt sao?”
Văn Trung phì cười, “Tô sư đệ, cho nó một lọ rượu, lão rùa, nhớ hơi thở Tô sư đệ đi, có lẽ về sau sẽ thường xuyên tới.”
Tiếng cười của Toàn Quy vang lên, Tô Vũ cũng không nói nhiều, hắn ném ra một lọ rượu, ngay sau đó, bình rượu lơ lửng, hương rượu tràn ra, lão rùa vừa bơi vừa uống, bắt bẻ: “Không tốt lắm, tạm chấp nhận, tiểu tân nhân, ngươi nhìn chằm chằm mai rùa của ta làm gì?”
Tô Vũ bật cười, mở miệng nói: “Tiền bối. . .”
“Kêu ta lão rùa là được, không cần xưng tiền bối.”
Chương 935: Trời Còn Chưa Sập
Tô Vũ tiếp tục gọi: “Tiền bối, nếu ta nhớ không lầm, trong ghi chép về Toàn Quy nhất tộc, lực phòng ngự của các ngươi cực mạnh, ta muốn biết đây là thiên phú hay là có phương pháp đúc thân khiến thân thể các ngươi trở nên cường đại? So với Thực Thiết thú, phòng ngự của Toàn Quy tộc mạnh hơn hay Thực Thiết thú mạnh hơn?”
Toàn Quy sửng sốt, ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Không giống nhau, lực phòng ngự của chúng ta cường đại xem như một loại thiên phú, cùng với mai rùa cường đại trời sinh, Thực Thiết thú thì hẳn là có liên quan đến đúc thân pháp.”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn không dè dặt, hỏi thẳng: “Tiền bối là Lăng Vân hay là Sơn Hải?”
Hắn nhìn không ra.
“Xem như mới vào Sơn Hải cảnh.”
Tô Vũ gật đầu, cũng đúng, bị phủ trưởng thu lưu từ khi khai phủ, hơn ba trăm năm mới vào Sơn Hải cũng coi như bình thường, trên thực tế là còn yếu.
“Tiền bối, vậy ngài có lưu lại tinh huyết hay gì đó thời kỳ nhỏ yếu hay không, có thể giao dịch với ta không? Kỳ thật ta đã tìm kiếm tinh huyết Toàn Quy rất lâu.”
Toàn Quy thở dài: “Ta cảm nhận được trên người ngươi đầy mùi tinh huyết, làm ta nghĩ tới một người, Hồng Đàm! Các ngươi đang nghiên cứu thiên phú tinh huyết đúng không?”
“Đúng vậy!”
Hồng Đàm đã tới đây cũng không phải chuyện lạ, huống chi nó còn cùng thế hệ với phủ trưởng, hơn ba trăm năm, không biết Toàn Quy này đã tiếp đãi bao nhiêu đại nhân vật.
“Ngươi muốn nghiên cứu thiên phú kỹ của ta?”
Toàn Quy cười bảo: “Thiên phú kỹ của ta là phòng ngự, mai rùa phòng ngự, ngươi không có mai rùa, chưa chắc đã áp dụng được.”
Tô Vũ gật đầu, “Ta hiểu, nhưng nghiên cứu thiên phú kỹ có lẽ sẽ có ích cho ta.”
“Tinh huyết thời kỳ nhỏ yếu à? Sao có thể bảo tồn tinh huyết từ thời kỳ nhỏ yếu được, nếu ngươi muốn đổi, ta có thể ngưng tụ một giọt tinh huyết cho ngươi, nhưng người như ngươi nhìn như bình thản, sát khí lại quá nặng, nếu ngày sau gặp đồng tộc của ta ở Chư Thiên chiến trường, xin hay bớt tạo sát nghiệt.”
Tô Vũ cười đáp: “Tiền bối hiểu lầm, ta chỉ là phác họa thần văn chữ ‘Sát’, cũng không phải một lòng giết chóc.”
“. . .”
Toàn Quy không nói, nó đã sống thật lâu.
Ngươi đừng hòng lừa lão rùa!
Người là sát phôi trời sinh!
Tô Vũ lại nói: “Hiện tại ta rất khó lấy ra tinh huyết Sơn Hải, tạm thời chưa cần, tiền bối yên tâm, nếu tiền bối có yêu cầu gì thì cứ việc nói, một giọt tinh huyết sẽ làm tiền bối nguyên khí đại thương, yêu cầu tiền bối đưa ra, ta sẽ xem có thể thỏa mãn được tiền bối hay không rồi mới quyết định, ngài có thể tới tìm ta bất kỳ lúc nào.”
Toàn Quy không nói yêu cầu gì, Tô Vũ rất khó đưa ra đồ nó thích, nó chỉ là đang suy nghĩ, ngày sau nếu người này lên chiến trường Chư Thiên, không biết sẽ tạo bao nhiêu sát nghiệt.
Trong lúc trò chuyện, cả ba đã tới Duyệt m Đảo.
Lúc này Ngưu Bách Đạo vẫn chưa nghỉ ngơi, mà là bày bàn lớn ở ngoài phủ đệ, một đám con rối nhìn như người thật đang mang đồ ăn lên cho ông!
Rất nhiều, rất nhiều đồ ăn!
Cái bàn kia dài mấy chục mét, Ngưu Bách Đạo đang nhấm nháp từng món, mặc kệ Tô Vũ và Văn Trung, ông chê bai: “Không được, hương vị này không đúng rồi, đây không phải hương vị ta ăn ở Đại Hán phủ!”
“Phải cải tiến!”
“Món này tạm được, có chút hương vị Đại Tần phủ.”
Ngưu Bách Đạo đang ăn, ông quay đầu nhìn hai người: “Cùng nếm thử không?”
“Bái kiến phủ trưởng!”
“Đừng khách khí!”
Ngưu Bách Đạo không nói nhiều, tiếp tục ăn, đám con rối vẫn không ngừng mang đồ ăn lên, Ngưu Bách Đạo vừa ăn vừa bảo: “Ta đang chuẩn bị cho Vạn Thực Tiết sắp tới, mấy ngày nữa là đến rồi, tiểu Tô Vũ nhớ phải tham gia đấy.”
Tô Vũ nghi hoặc, cái gì cơ?
Văn Trung giải thích: “Ngày 28 tháng 1 hằng năm là Vạn Thực Tiết của học phủ, đương nhiên học phủ có quá nhiều ngày hội, không cần để ý, còn có Bách Hoa Tiết, Phẩm Rượu Tiết, Đấu Thú Tiết, Thưởng Nguyệt Tiết, Tiên m Tiết. . .”
“. . .”
Tô Vũ cảm thấy mình thật sự cần nghiên cứu một chút, Đại Minh Văn Minh học phủ thật biết chơi, còn có một đống ngày hội lung tung.
Dường như biết được hắn đang suy nghĩ cái gì, Ngưu Bách Đạo phì cười, nói: “Lao dật kết hợp, tu đạo tu tâm, tâm quá mệt mỏi, tu cái gì cũng không thuận, tâm bình khí hòa, tu cái gì cũng đều thuận lợi.”
Ngưu Bách Đạo lại bảo: “Con người là như thế đấy, trong tình huống thuận lợi, thuận buồm xuôi gió! Trong tình huống không thuận lợi, mọi chuyện đều không như ý! Đại Hạ phủ tu thân, Đại Minh phủ tu tâm, không chung đường, cũng không cần phân đúng sai, lựa chọn bất đồng mà thôi.”
Tô Vũ gật đầu, “Thụ giáo!”
Ngưu Bách Đạo đè tay, cười nói: “Ăn chút gì đi, người sống một đời phải có mục tiêu, vô dục vô cầu đó là thánh nhân! Dục vọng ăn uống cũng là một loại hưởng thụ, ta hỏi ngươi, chinh chiến Vạn tộc, khổ tâm tu luyện, chẳng lẽ đều chỉ là vì khổ hạnh ư? Sai, là để càng hưởng thụ hơn!”
Tô Vũ trầm giọng: “Theo suy nghĩ của ta, hưởng thụ là chuyện tương lai.”
Có một số việc hắn cũng không tán đồng, đương nhiên không có nghĩa là hắn phản đối, hắn chỉ không hy vọng áp đặt đạo của người khác cho chính mình.
Ngưu Bách Đạo không để ý, tiếp tục ăn, Văn Trung cũng bắt đầu ăn, mỉm cười nhìn hai người tranh luận.
Ngưu Bách Đạo nói: “Đúng, với ngươi mà nói đó là chuyện tương lai, đối với ta mà nói lại là chuyện hiện tại, ta đã hơn 400 tuổi, sắp đến đại thọ 500 tuổi rồi, sinh mệnh còn bao xa? Ta ăn ăn uống uống, chẳng lẽ không đúng sao?”
“Đúng.”
“Vậy không phải xong việc rồi ư?”
Ngưu Bách Đạo xoa xoa tay, ngoắc gọi Tô Vũ ngồi xuống, “Tiểu gia hỏa, yên tâm, hôm nay trời còn chưa sập! Đừng cảm thấy như trời sắp sập rồi mà đám chúng ta chỉ biết hưởng thụ!”
“Thực lực nhân tộc rất mạnh, có rất nhiều vô địch, nếu trời sắp sập, ngươi cảm thấy còn có nội đấu à?”
“Mối uy hiếp của Thần Ma chủng tộc, mọi người đều biết, cũng để trong lòng, nhưng vì sao còn đấu tiếp? Bởi vì còn chưa tới thời khắc mấu chốt.”
Ngưu Bách Đạo mỉm cười, “Tiềm lực của Nhân tộc rất lớn, không ít người có hi vọng chứng đạo vô địch, chỉ là thời cơ không đúng, đều đang ngủ đông mà thôi!”
“Ta biết chuyện Đại Hạ phủ bên kia, sự tình của hai vị lão sư của ngươi, ta cũng biết.”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Đi chiến trường Chư Thiên không phải chuyện xấu! Không cần quá mức lo lắng!”
Tô Vũ gật đầu, không nhiều lời.
Ngưu Bách Đạo lại nói: “Hiện tại việc cấp bách là quản tốt chuyện của chính mình, tăng cường thực lực, không cần nhọc lòng vì người khác! Có cảm giác nguy cơ là chuyện tốt, nhưng không cần cảm thấy chỉ có ngươi mới có thể cứu vớt nhân tộc.”
Ngưu Bách Đạo nghiền ngẫm: “Nếu tới lúc nhân tộc nguy ngập mà chỉ có ngươi mới có thể cứu, theo ý ta thì không cần cứu, Nhân tộc to như vậy, cường giả vô số, kết quả chỉ có thể dựa vào Tô Vũ ngươi. . . vậy cho kết thúc luôn đi!”
Tô Vũ lắc đầu, “Thời điểm ta ở trung đẳng học phủ, kể cả khi còn nhỏ, ta có mục tiêu thật vĩ đại, chiến đấu vì nhân tộc, chiến đấu vì chính nghĩa! Mà nay, ta không nghĩ vậy nữa, ta muốn vì thân nhân, vì bằng hữu của ta, vì sư trưởng của ta mà chiến đấu, tiêu diệt địch nhân!”
Suy nghĩ sẽ thay đổi!
Khi hắn còn nhỏ, nhiệt huyết, khát vọng rộng lớn, chiến đâu vì nhân tộc.
Đây là lý niệm phụ thân giáo huấn.
Đến khi vào Văn Minh học phủ, tâm thái của hắn đã lần lượt biến hóa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









