[Dịch] Tinh Môn
Tập 99 : Đặc Phái Viên Từ Tổng Bộ (c491-c495)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Đặc Phái Viên Từ Tổng Bộ
Bạch Nguyệt Thành.
Hách Liên Xuyên mệt mỏi đi ra khỏi Hành Chính Tổng Thự, đầu rất đau.
Vừa đi ra không lâu, thì đụng phải một người đang đi tới.
Người kia tuổi không lớn lắm, dáng vẻ hơn 20 tuổi, cũng mặc đồng phục tuần kiểm, chẳng qua càng tươi đẹp hơn đám người Hách Liên Xuyên một chút, còn khảm một vài viền vàng.
Người trẻ tuổi kia tóc rất dài, mang theo chút màu xanh lá.
Vừa nhìn thấy người này đi tới chỗ mình… Hách Liên Xuyên rất đau đầu.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân tới!
Lần này, có 5 người tổng bộ tới.
Trừ người dẫn đầu không thường hiện thân thì hai ngày nay, mấy tên khác đã chạy loạn không ít.
Người trước mắt này cũng không đơn giản.
Vu Khiếu, 26 tuổi, nam, Tam Dương sơ kỳ!
Đúng vậy, Tam Dương 26 tuổi, ở Ngân Nguyệt gần như không có, nhưng ở Trung Bộ cũng không hề ít, có cả Tam Dương 20 tuổi chứ huống chi là người lớn hơn 6 tuổi.
Ở thời đại này, cách 6 năm cũng không thể tính là người cùng một thời đại!
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân tới, cố ý xử lý việc biên cảnh nên đương nhiên không yếu.
Trên thực tế, tên này chính là người yếu nhất trong số những người tiếng đến lần này!
Có thể thấy được lần này tổng bộ cũng không quá mức chủ quan, một Húc Quang, bốn Tam Dương, trong đó, trong ba Tam Dương có hai người là đỉnh phong.
“Hách bộ trưởng!”
Vu Khiếu cất bước đi đến, nở ra nụ cười dối trá.
Lý Hạo cười lên, thật ra không ai cảm thấy giả tạo, nhưng người này cười lên lại khiến Hách Liên Xuyên lập tức cảm thấy đặc biệt dối trá.
“Vu đặc phái viên!”
Hách Liên Xuyên cũng lộ ra nụ cười: “Đặc phái viên muốn đi tổng thự làm việc hả?”
“Không phải.”
Vu Khiếu cười hơi giả: “Ta cố ý tìm đến Hách bộ trưởng.
Trước đó Hầu bộ trưởng nói bế quan, đây đã là ngày thứ ba, còn chưa xong sao? Nếu không thì để cho chúng ta đi xem chút đi, lần này tổng bộ cũng để chúng ta mang đến một vài bảo dược trị thương, hiệu quả không tệ…”
“Cái này… Vậy ta quay về hỏi Ngọc tổng quản.”
Hách Liên Xuyên không quá muốn phản ứng gã, thế nhưng không thể không hùa theo.
Vu Khiếu gật đầu, giống như cũng không quá để ý, lại nói: Còn nữa, tổng bộ cũng rất quan tâm đến việc liên quan tới Viên Thạc! Nghe nói đồ đệ của Viên Thạc sắp đến Bạch Nguyệt Thành, theo lý thì cũng sẽ ở đó một hai ngày, cộng thêm việc người này còn có huyết mạch của bát đại gia trong truyền thuyết…”
Hách Liên Xuyên khẽ gật đầu: “Ừm, đúng thế.”
“Ý cử tổng bộ là, nếu như có thể lấy được Uẩn Thần chi pháp… Đương nhiên điều này có thể thương lượng.thật ra chúng ta chỉ muốn đơn thuần nhìn Lý… Lý Hạo, hỏi một vài tin tức, hắn cũng là Tuần Dạ Nhân, không thành vấn đề chứ hả?”
Hách Liên Xuyên nhíu mày: “Điều này… Cũng được! Nhưng đặc phái viên cũng biết đó, võ lâm có vài quy củ, dính đến cơ mật thì không thể truyền ra ngoài…”
“Hắn là Tuần Dạ Nhân, không phải người võ lâm!”
Vu Khiếu khẽ cười nói: “Huống chi… Nơi nào còn có võ lâm? Giang hồ võ lâm… Đã sớm chấm dứt rồi! Hách bộ trưởng, không cần một mực nói về giang hồ võ lâm, bây giờ đã là thời đại rồi? Thật sự muốn nói đến võ lâm, thì sao giang hồ bụi như Lý Hạo còn có thể gia nhập Tuần Dạ Nhân?”
Gã rất bất lực với tên mập trước mặt.
Còn giang hồ võ lâm nữa chứ!
Bây giờ đã là năm nào rồi?
Siêu năng quật khởi hơn hai mươi năm, bây giờ đã không còn giang hồ, võ lâm cũng mất.
Bây giờ một vài võ sư Đấu Thiên ở Trung Bộ cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn.
Coi như Viên Thạc bước vào Uẩn Thần thì cũng chỉ ngang cấp Tam Dương.
Mà Tam Dương… Rất mạnh hả?
Rất hiếm thấy hả?
Bên Trung Bộ, Húc Quang cũng có thể chết chứ huống chi là Tam Dương.
Vu Khiếu gã chỉ 26 tuổi, là Tam Dương!
Mà còn rất nhanh sẽ là Tam Dương trung kỳ, mặc dù Viên Thạc giết Tôn Nhất Phi, thế nhưng… Vu Khiếu không cảm thấy mình không bằng Tôn Nhất Phi, mấy lão già như thế đã sớm lạc hậu!
Thật ra gã không có hứng thú quá lớn với Uẩn Thần chi pháp.
Thứ gã quan tâm hơn là thứ gọi là huyết mạch bát đại gia mà ngay cả loại người như Ánh Hồng Nguyệt cũng quan tâm.
Thật ra bọn họ để ý bản thân Lý Hạo hơn, về phần việc của Viên Thạc, có lẽ những võ sư kia càng để ý, hoặc nói là một vài nhân vật cấp đại lão càng để ý, bởi vì cần cân nhắc vì toàn bộ tổ chức.
Mà gã thì không cần.
Mấy người lần này tới đều không cần.
Thứ bọn họ quan tâm hơn là huyết mạch của bát đại gia có thể cung cấp chút gì đó cho bọn họ, hoặc dứt khoát mang đến một vài kỳ ngộ và công lao cho bọn họ, tỉ như có thể lợi dụng Lý Hạo, mang về tổng bộ, dẫn dụ Hồng Nguyệt mắc câu.
Hách Liên Xuyên hơi nhíu mày: “Được! Vậy chờ Lý Hạo tới, ta sẽ bảo hắn đi gặp mấy đặc phái viên.”
Hắn không từ chối.
Vu Khiếu cũng lộ ra nụ cười: “Vậy là tốt rồi, không cần lo lắng.
Chúng ta đều là người trong nhà, sao có thể tổn thương hắn được? Gặp hắn thì cũng là cơ duyên của hắn, dù sao bảo vật Trung Bộ có càng nhiều hơn chút, nếu hắn nhìn vừa ý thì Thần Năng Thạch cũng không phải bảo vật quá quý giá…”
Lời này… Hách Liên Xuyên không muốn nói thêm gì.
“Đặc phái viên còn có chuyện khác không?”
Vu Khiếu khẽ nhíu mày, rất nhanh tiêu tán, tên mập này… Hình như ước gì gã lập tức xéo đi vậy, điều này khiến gã cảm thấy hơi không thoải mái.
Chẳng qua gã vẫn nhẫn nại xuống, lại nói: “Còn có một việc nhỏ, tổng bộ lần này để chúng ta tới còn có một mục đích, đó là để chúng ta làm một lần kiểm tra đối chiếu sự thật về thống, tài vụ, nhân số, phối trí của Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt!”
“Việc này, Hách bộ trưởng không có vấn đề chứ?”
Hách Liên Xuyên cười: “Không có vấn đề! Đây là việc nên làm, dù sao tham nhũng vẫn luôn tồn tại, nhưng chúng ta không làm chuyện này, cứ việc tra.
Có nơi nào cần phối hợp thì đặc phái viên cứ việc nói.”
“Vậy ta sẽ hỏi thẳng, ta nghe nói… Có Võ Vệ quân ở Ngân Nguyệt… không tồn tại trong biên chế, phía trên không có thống kê…”
“Cái này hả?”
Hách Liên Xuyên mờ mịt nói: “Hỏi quân đội thì ta thật sự không rõ, chí có nghe chế độ quân đội.
Nếu không thì đặc phái viên đi hỏi Vũ soái chút xem sao?”
Vu Khiếu nhíu mày, rất lâu sau mới nói: “Chúng ta sẽ đi tuần tra, vậy chỉ có những thứ này thôi, chờ Lý Hạo tới Bạch Nguyệt Thành thì thông báo cho chúng ta!”
“Được, nhất định!”
Hách Liên Xuyên tiễn gã rời đi, chờ gã biến mất ở trước mắt, nụ cười của hắn mới dần dần biến mất.
Hắn hơi khinh thường, hơi bất đắc dĩ, thở dài một tiếng.
Thật đáng thương!
Ta Hách Liên Xuyên bây giờ cũng chỉ là Tam Dương, đối phương là một đứa nhóc còn để chỏm mà cũng là Tam Dương, mấu chốt là người ta vênh vang đắc ý, mình còn không cách nào phản bác lại được.
Nghĩ đến đây, hắn lại cười một tiếng.
Lý Hạo…
Quả nhiên mọi người vẫn để tâm đến bát đại gia… Không biết lần này tiểu tử này tới Bạch Nguyệt Thành có thể mang đến chút kinh hỉ nào cho hắn không.
Đang suy nghĩ thì máy truyền tin vang lên.
Kết nối, có giọng người truyền đến: “Hách bộ, Vương Minh dẫn theo Lý Hạo đến đưa tin.”
“Người đến rồi hả?”
“Ừm, đang ở cửa ra vào.”
“Chờ ta, ta lập tức trở về, trước lúc này, bất kỳ ai cũng không thể dẫn Lý Hạo đi!”
“Đã rõ!”
Hách Liên Xuyên vội vàng lên xe, cấp tốc chạy tới hướng tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Cuối cùng cũng đến rồi!
Nếu tên này lại không đến nữa thì hắn cũng muốn đi Ngân Thành hối một chút.
Chương 492: Đây Là Sư Tỷ? ?
Bây giờ, Lý Hạo đứng ở lầu dưới đại sảnh của Tuần Dạ Nhân, hơi hiếu kỳ nhìn xung quanh.
Đây là tổng bộ Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt?
Thật nhỏ!
Trên đường đi, hắn thấy rất nhiều nhà cao tầng, hắn còn tưởng rằng tổng bộ Tuần Dạ Nhân rất tráng lệ, kết quả… Ai ngờ chỉ là một tòa lầu nhỏ, còn là lầu cũ, cộng thêm một cái sân rộng.
Sau đó… Hết rồi!
Đương nhiên, chùm sáng thật sự không ít.
Đáng tiếc, hình như Hách Liên Xuyên không có ở đây, ngược lại Ngọc tổng quản lại ở, chùm sáng lớn kia thật chướng mắt, Lý Hạo cũng không nhìn nhiều.
Hắn không phát hiện Hầu Tiêu Trần, hoặc là nói cũng không cách nào phát hiện.
Thật ra Lý Hạo không dám nhìn nhiều vị kia khi mặt đối mặt, cảm giác rất chói mắt, nhưng cách thật xa nhìn thì lại thấy không rõ lắm, hơi giống lúc trước nhìn thấy Kiều Phi Long, thẳng đến khi ở trước mặt mới có thể nhìn thấy.
Thời khắc này, Lý Hạo như đồ nhà quê, nhìn ngó bốn phía.
Ước lượng toàn bộ sức mạnh của Tuần Dạ Nhân thế nào.
Hình như Tam Dương thật sự không có… Thật thê lương.
Một Húc Quang, Tam Dương đại khái chỉ có Hách Liên Xuyên, không biết thực lực của Hầu Tiêu Trần.
Chẳng lẽ toàn bộ Tuần Dạ Nhân chỉ có chút thực lực ấy, vậy còn phản cái rắm, tinh nhuệ đều tại Võ Vệ quân ư?
Thế nhưng Võ Vệ quân đều là võ sư.
Vốn Lý Hạo còn tưởng rằng ít nhiều cũng có ẩn giấu thực lực.
Thế nhưng tối thiểu ở đây, hắn thật sự không có phát hiện ẩn giấu thực lực.
Lý Hạo đang nhìn đông nhìn tây, Vương Minh đang bắt chuyện với người khác, bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn thoáng qua.
Lúc này, ngoài phòng khách, có một nữ nhân khá trẻ đi tới, nhìn thấy Lý Hạo, người này dường như hơi kích động, mở miệng hỏi: “Ngươi là Lý Hạo hả?”
Lý Hạo hơi sững sờ, gật đầu.
“Ngươi có thể nói thế…”
Nữ nhân vừa mới nói mấy câu, còn chưa kịp nói thêm gì nữa thì phía sau có một tên mập vội vã chạy tới, cười ha ha nói: “Tiểu Hạo a, ngươi đã đến rồi!”
Nói rồi, hắn tiến lên một bước, cấp tốc ôm Lý Hạo một cái.
Lý Hạo cũng mộng, nhiệt tình như vậy làm gì?
Bên tai, truyền đến Hách Liên Xuyên âm thanh: “Cô gái này, đừng để ý đến nàng! Đây là cảnh vệ, vợ Hồ Định Phương, ngươi vừa tới Bạch Nguyệt Thành, không cần dính vào bất cứ chuyện gì!”
Lý Hạo không nói chuyện, nhưng trong lòng đã khá thông suốt.
Cảnh vệ vợ của Hồ Định Phương… Cũng không phải là cảnh vệ của Hồ Định Phương, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật… Sư tỷ?
Hiểu rồi!
Hồ Định Phương là chồng sư tỷ, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật là do sư tỷ truyền ra ngoài.
Thế nhưng… Lão sư không cho phép bất ai không phải môn nhân tu luyện Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật.
Giờ khắc này, Lý Hạo lập tức đã hiểu rất nhiều thứ.
Hắn vẫn ngây ra, cảm giác sững sờ, tựa như muốn nói chuyện, thế nhưng hắn lại bị Hách Liên Xuyên trực tiếp kéo lên lầu, hắn vẫy tay với nữ nhân kia, giống như đang tạm biệt.
Mà Hách Liên Xuyên lại thầm mắng một tiếng, mẹ, tiểu tử ngươi kéo ta đi làm gì?
Ngươi biết phòng làm việc của ta ở đâu không?
Ngươi cứ kéo ta đi… Đừng nói, sức cũng không nhỏ!
“Hách bộ… Ta còn chưa báo… Ngài kéo ta làm gì…”
Lý Hạo “Bị” kéo lên lầu, vẻ mặt ngơ ngác: “Hách bộ, không, Hách thúc, ta còn chưa được phân phối ký túc xá, cũng không thể ở nhà ngươi, không thích hợp…”
Quỷ mẹ nó mời ngươi ở nhà ta!
Hách Liên Xuyên trợn trắng mắt, tiểu tử này bị gì vậy?
Hai người rất nhanh lên lầu, mãi cho đến khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, giờ đây Lý Hạo mới khôi phục nụ cười: “Hách bộ, tới đây, ta cũng sợ chết mất, cuối cùng nhìn thấy người quen.
Nhìn thấy Hách bộ, ta giống như thấy được người cha đã mất của ta vậy…”
Mẹ nó!
Hách Liên Xuyên hoàn toàn không nói gì, nhìn lại Lý Hạo, bỗng nhiên cười, vỗ vai của hắn: “Làm rất tốt!”
“…”
Lý Hạo nhìn hắn một cái, thấy hắn giống như thật sự tán dương, cũng ngượng ngùng cười một tiếng: “Vẫn được, Hách bộ, ngoại trừ ngài, ta không nghe ai cả! Sau này ở Bạch Nguyệt Thành, ngài chính là phụ huynh của ta, đáng giá để ta kính trọng hơn Hầu bộ, về sau chuyện gì ta cũng sẽ tìm ngài!”
Hách Liên Xuyên cười hơi cứng đờ: “Ỷ lại vào ta rồi hả?”
“Không có!”
Lý Hạo cười ha hả: “Hách bộ, ta thật sự thấy rất thân thiết với ngài, nhìn thấy ngài thật sự giống như thấy được người nhà.
Vừa rồi ta sắp bị hù chết rồi, thật, vừa nhìn thấy ngài, bỗng nhiên ta lập tức thả lỏng, cảm thấy như đã về tới nhà!”
Hách Liên Xuyên hoàn toàn im lặng.
Là hắn xem thường tên này, trước kia cũng không vô sỉ như vậy, sao cảm giác sau khi tới Bạch Nguyệt Thành thì hắn lập tức càng vô sỉ vậy.
“Bớt nói nhảm, đi thôi, đi phòng làm việc của ta ngồi một hồi trước.
Hầu bộ vẫn chưa xuất quan, xuất quan rồi đi gặp hắn sau…”
“Hách thúc định đoạt!”
Lý Hạo gật đầu, xem ngươi như thiên lôi sai đâu đánh đó!
Tới Bạch Nguyệt Thành, chưa quen cuộc sống nơi đây, tuy lão Vương nói mọi việc hắn đều có thể hỗ trợ, nhưng hắn chỉ là một Nhật Diệu… Ai mà quan tâm?
Vẫn là Tam Dương tốt hơn!
Mà lại còn có quyền có địa vị, nhanh chóng lôi kéo làm quen với lão Hách mới đúng.
Giờ khắc này, Lý Hạo và Hách Liên Xuyên liếc nhau, đều lộ ra nụ cười.
Cười xong, Hách Liên Xuyên thở dài: “Ngươi thật sự giống đứa con trai đã chết của ta!”
Sắc mặt Lý Hạo hơi cứng ngắc lại.
Hách Liên Xuyên… Quang côn!
Nói bậy bạ gì vậy!
Việc này Vương Minh cũng từng nói.
Trong miệng vị này cũng không có lời nói thật.
Theo sự xuất hiện của Lý Hạo ở Bạch Nguyệt Thành, rất nhanh, cái tên Lý Hạo này đã vang lên trong thành.
Truyền nhân bát đại gia, đệ tử Viên Thạc.
Hai thân phận này đủ để cho hắn bước vào nơi đây, trong nháy mắt đã bị người chú ý.
Dù Lý Hạo chỉ là một võ sư Phá Bách.
Nhưng bây giờ, tên của hắn vẫn liên tiếp xuất hiện trong miệng một vài cường giả như cũ.
Mà rất nhanh, tin tức Lý Hạo và Hách Liên Xuyên tình như phụ tử cũng truyền ra, điều này khiến rất khiến người ngoài ý muốn.
Từ khi nào Hách Liên Xuyên và Lý Hạo lại tốt đến thế?
Là mấy lần hắn đi Ngân Thành, cố ý lôi kéo được Lý Hạo hay là thế nào?
Nghe nói hai người vừa thấy mặt là đã ôm không buông tay…
Tin tức này cũng khiến cho một số người nhíu mày.
Chương 493: Kiến Trúc Của Tổng Bộ
Tòa lầu nhỏ của Tuần Dạ Nhân tổng cộng có 6 tầng.
Hầu Tiêu Trần ở tầng thứ sáu.
Phòng làm việc của Hách Liên Xuyên ở tầng thứ năm, tầng thứ năm cũng còn phòng làm việc của 4 bộ phó khác, nhất trưởng ngũ phó.
Lý Hạo nhận biết 2 trong số 4 người khác, đó là Chu bộ hệ Kim và Hà bộ hệ Thủy.
Chẳng qua những người này bình thường đều không ở tổng bộ.
Hách Liên Xuyên là đệ nhất phụ tá, những việc Hầu Tiêu Trần không quản thì hắn chính là người chủ sự.
Cho nên thật ra tầng 5 cũng là nơi một mình hắn thường trú.
Hách Liên Xuyên và Lý Hạo lên lầu, vừa lên lầu vừa mở miệng: “Ngươi thấy tầng 1 rồi đó, đó chính là đại sảnh tiếp khách.
Tầng 2 là phòng hồ sơ.
Lầu 3 là phòng tài vụ.
Tầng 4 là nơi nghỉ ngơi của bí thư, lái xe làm việc, tầng 5,6 là phòng làm việc…”
Lý Hạo nghe bố cục tòa nhà, hơi cổ quái: “Vậy… Những người khác đâu?”
Trách không được nơi này rất nhỏ.
Hồ sơ, tài vụ, bí thư, bộ trưởng, phòng làm việc, trừ mấy chỗ đó ra thì nơi này chẳng có gì cả?
“Bọn họ đều có các nhiệm vụ, chẳng lẽ mỗi ngày Tuần Dạ Nhân đều ở mãi trong nhà?”
Hách Liên Xuyên cười nói: “Bạch Nguyệt Thành có nhiều chuyện, dân số đông, Tuần Dạ Nhân cũng phải đi tuần phòng.
Nơi này là khu làm việc tổng bộ, Tuần Dạ Nhân không có chuyện gì thì về nhà cũng được, đi Tuần Kiểm Ti cũng được, bên Tuần Kiểm Ti cũng có nơi Tuần Dạ Nhân nghỉ ngơi.
Thật ra bên tổng bộ quản lý không tính nghiêm ngặt, không cần đi làm quẹt thẻ, nghe nói ngươi ở Ngân Thành mỗi ngày đều quẹt thẻ đi làm, quá hiếm thấy!”
Đều là Siêu Năng Giả, ai sẽ bằng lòng bị hạn chế như vậy?
Cho nên Tuần Dạ Nhân quản lý rất thoải mái.
Trừ nhiệm vụ khẩn cấp thì hoàn thành một vài nhiệm vụ định kì bình thường là được.
Lý Hạo quẹt thẻ đi làm, điều này cũng hiếm thấy trong toàn bộ hệ thống Tuần Dạ Nhân.
Được rồi!
Lý Hạo cũng không nói thêm gì, Tuần Dạ Nhân Ngân Thành tận trung với cương vị công tác, mỗi ngày đều ở trong lầu chấp pháp, gần như không ai về nhà, nhưng lúc này về nhà ngược lại là trạng thái bình thường.
Đi một hồi, đã đến tầng 5.
Nhìn một cái từ giữa thang lầu ra,… Thật sự không lớn.
Cả tầng lầu cũng chỉ có mấy cái phòng làm việc, ngoài ra thì chẳng có gì nữa.
Lý Hạo nhìn thoáng qua mấy phòng làm việc khác, hình như chỉ có một gian có người, còn lại đều trống không.
Phòng làm việc của Hách Liên Xuyên ở tầng cuối cùng.
Hắn dẫn theo Lý Hạo đi vào trong, Hách Liên Xuyên chỉ trên đầu: “Hầu bộ đang làm việc ở phía trên, một mình hắn chiếm một tầng lầu.
Nơi của hắn xa hoa hơn ta nhiều, còn có cả phòng nghỉ, ta không có.”
Lý Hạo xấu hổ, nói nhỏ: “Tuần Dạ Nhân Ngân Thành của chúng ta, 9 người ở cùng một tòa nhà!”
Thật sự đồng tình ngươi!
Phòng làm việc của hắn ở Ngân Thành cũng có phòng nghỉ.
Đáng thương Hách bộ, ngay cả phòng làm việc cũng rất nhỏ.
Còn không lớn như phòng làm việc của hắn ở Ngân Thành!
Hách Liên Xuyên cười ha hả nói: “Bạch Nguyệt Thành tấc đất tấc vàng, tiết kiệm một chút, dù sao tiền của không dư dả.
Ở Ngân Thành, 3000 tinh tệ chỉ đủ mua một mét vuông, phòng ốc như vậy là tính hạng sang, tại Bạch Nguyệt Thành, thêm vào một số không ở cuối, vừa vặn gấp 10 lần!”
3 vạn một mét vuông?
Lý Hạo suy nghĩ, tán đồng gật đầu: “Thật quý, trách không được tổng bộ cũng nhỏ như vậy.”
Tiền lương trung bình của người Ngân Thành là một tháng hơn một ngàn.
Phải làm ba năm mới có thể mua một mét vuông phòng ở tại đây, đầu năm nay, phòng ở cũng mua không nổi.
Nói đến đây, Lý Hạo vừa đi theo tiến vào phòng làm việc, vừa lên tiếng nói: “Hách bộ, lúc ta ở Ngân Thành có cấp bậc là tuần sát sứ, đương nhiên chỉ là tuần sát sứ cấp thấp.
Theo lý thì lần này ta tới Bạch Nguyệt Thành hẳn có thể tăng một cấp đúng không? Là tuần sát sứ cao cấp hay tuần thành sứ?”
Thật ra Hách Liên Xuyên rất khó chịu, phối hợp đi đến bàn làm việc của mình trước.
Hắn nhìn thoáng qua Lý Hạo, thật lâu sau mới thở dài, nói: “Ngươi giả bộ hay thật lòng vậy?”
Lý Hạo cười: “Điều này có gì có thể giả bộ đâu, đương nhiên là thật!”
Thăng quan thì làm sao không cần?
Còn giả bộ chi nữa, có được gì đâu.
Hách Liên Xuyên im lặng một hồi rồi nói: “Nói thật, không có bao nhiêu người Tuần Dạ Nhân quan tâm cấp bậc đâu.”
“Đó là bởi vì bọn họ không có kiến thức!”
Lý Hạo nói chuyện cũng không khách sáo: “Cấp bậc trọng yếu biết bao nhiêu! Bây giờ vương triều vẫn là vương triều, cửu ti vẫn là cửu ti, một ngày vương triều và cửu ti còn tồn tại, thì cấp bậc không quan trọng trong mắt mọi người đều cực kỳ trọng yếu! Vương triều đẳng cấp sâm nghiêm, ngươi là một tuần sát sứ mà lại chống đối tuần thành sứ thì ngươi đã phạm thượng… Dù cho thực lực ngươi mạnh thì vậy cũng không đúng, liền nhìn người khác quan tâm không cần thiết.”
“Cũng theo đạo lý này, nếu một tuần kiểm chống đối ta, coi như ta dùng một quyền đấm chết hắn… thì sau đó cũng có thể quang minh chính đại báo cáo cho các bộ phận của vương triều rằng người này phạm thượng, phải giết.
Lúc đó ta không những vô tội mà còn có công!”
“Chỉ cần vương triều còn nhận quy củ này thì khi nó còn chưa sụp đổ, thì sẽ không ai có lý tìm ta gây chuyện… Điều kiện tiên quyết là, chúng ta còn ở trong hệ thống này!”
Hách Liên Xuyên cười, lần này cười thật.
Hắn ra hiệu Lý Hạo ngồi xuống, gật đầu, nở nụ cười: “Ý nghĩ không tệ! Không thể không nói, rất có đạo lý, chỉ là bây giờ mọi người coi quyền không quan trọng, nhìn thực lực nhiều hơn.”
“Đó là bởi vì bây giờ mọi người vẫn còn trong giai đoạn chém chém giết giết.”
Lý Hạo cũng cười nói: “Chờ đến ngày nào đó thiên hạ thái bình, tự nhiên sẽ dần dần dung nhập hệ thống.”
“Tiểu tử ngươi thật sự là một người mê làm quan…”
Bây giờ Hách Liên Xuyên cười rất vui vẻ, có đôi khi Lý Hạo rất thú vị.
“Vậy ngươi nói xem, ngươi muốn làm gì?”
“Tuần thành sứ!”
Lý Hạo cũng không khách khí: “Tuần thành sứ có hai các loại, một loại là như Lưu Long bộ trưởng – tuần thành sứ cấp thấp, Hoàng Vân Hoàng tiền bối bọn họ cũng thế, còn loại còn lại là bộ trưởng ngài – tuần thành sứ cấp cao.
Ta chỉ cần tuần thành sứ cấp thấp là được rồi… Nếu vậy, xét theo địa vị, toàn bộ hệ thống Tuần Kiểm Ti Ngân Nguyệt, trừ 6 bộ trưởng ra thì không ai có thân phận cao hơn ta.”
6 bộ trưởng, 5 người trong số đó đều là tuần thành sứ cấp cao.
Về phần Hầu Tiêu Trần phía trên, hắn người cao hơn một bậc.
Đến một bậc này, trong hệ thống Tuần Kiểm Ti được xưng là tuần phủ, phủ an nguy một tỉnh, phủ nhân dân một tỉnh.
Cấp độ này đã có thể xem như Đại tướng nơi biên cương.
Toàn bộ Ngân Nguyệt cũng chỉ có nhân vật đầu não của tứ đại cơ cấu là người thuộc giai tầng này.
Hách Liên Xuyên cứ nhìn Lý Hạo như thế.
Tiểu tử này vẫn nghĩ rất nhiều.
Hắn nhìn Lý Hạo một hồi rồi cười nói: “Tuần thành sứ thì cũng được thôi.
Dưới tình huống bình thường thì yêu cầu cơ bản đều là Đấu Thiên hoặc Nhật Diệu, lúc ấy Lưu Long là trường hợp đặc biệt, thủ lĩnh của cả Ngân Thành cho nên mới đặc biệt tấn cấp.”
“Ngươi thì sao?”
Hắn nhìn Lý Hạo, Lý Hạo cười nói: “Ta cảm thấy ta có thể đánh một trận với Vương Minh cấp Nhật Diệu.”
“Ngươi đó!”
Hách Liên Xuyên cười ha hả: “Được rồi, ta làm một báo cáo cho ngươi, việc này cần bộ trưởng phê duyệt, ta không có tư cách này.”
Quả nhiên Vương Minh nói rất đúng.
Có chuyện thì tìm Hách Liên Xuyên, nhưng người này không nhất định sẽ làm thành, chẳng qua gần như đều sẽ đáp ứng.
Dù sao có việc thì đẩy lên đầu Hầu Tiêu Trần là được.
Chương 494: Tiếp Tục Con Đường Võ Sư
Hách Liên Xuyên cũng không tiếp tục đề tài này, mở miệng nói: “Về việc của Hồ Định Phương, ngươi đã đoán được một chút, đúng không?”
“Ừm, sư tỷ ta, vợ hắn, đúng không?”
“Thông minh!”
Hách Liên Xuyên gật đầu: “Vậy ngươi nghĩ thế nào? Người sư tỷ kia của ngươi sống không tệ trong Hổ Dực quân, Hồ Định Phương rất ỷ vào nàng, cũng rất nghe lời nàng, nàng hi vọng ngươi đi Hổ Dực quân, ở đó an toàn hơn chút.”
“Nói thật, quả thực an toàn hơn chút, trừ khi Hổ Dực quân bị tiêu diệt.”
Hách Liên Xuyên cũng không giả bộ ngớ ngẩn: “Nhưng ngươi đi Hổ Dực quân, vậy ngươi gần như chính là chim tước nhỏ nuôi trong nhà, người sư tỷ kia của ngươi… Nói thật, nàng không hiểu võ sư! Thiên phú nàng rất tốt, nhưng nàng không tính là võ sư đúng nghĩa, nàng không rõ một khi võ sư bị nuôi nhốt thì gần như đã bị phế đi hơn phân nửa!”
Hách Liên Xuyên nghiêm mặt nói: “Ngươi muốn đi không?”
“Không muốn!”
Lý Hạo lắc đầu, suy tư một chút lại nói: “Huống chi lão sư chưa bao giờ để cho ta đi tìm sư tỷ.
Hồ Định Phương biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, không phải lão sư truyền mà là do sư tỷ tự truyền thụ, điều này đã vi phạm với quy củ võ lâm! Không thanh lý môn hộ thì đại khái đều do lão sư không nỡ ra tay độc ác… Sao lúc này ta có thể trái ý với lão sư được.”
“Đoán được.”
Hách Liên Xuyên đứng dậy, mở cửa sổ, một cơn gió màu xanh lá phất qua, hắn cũng thở hắt ra.
“Hỏi ngươi một lần nữa, ngươi muốn trở thành Siêu Năng Giả hay một mực đi trên con đường võ sư? Điều này cũng có trợ giúp đối với sắp xếp tiếp theo của ngươi.”
“Đường võ sư!”
Lý Hạo trực tiếp thống khoái: “Lão sư ta là võ sư Uẩn Thần, ta không lên tới được Uẩn Thần thì sẽ không cân nhắc siêu năng.”
“Vậy là tốt rồi!”
Hách Liên Xuyên cười: “Sắp xếp cụ thể với người thì còn phải xem Hầu bộ trưởng, ta chỉ sớm tiết lộ cho ngươi chút thôi.
Nếu ngươi kiên trì đi con đường võ sư, xác suất lớn sẽ đi Võ Vệ quân, bên phía Võ Vệ quân đều là võ sư!”
“Điều này bây giờ chưa cần nghĩ đến.
Mặt khác, có rất nhiều người muốn gặp ngươi, ngươi có ý nghĩ gì không?”
Lý Hạo suy tư một hồi: “Có thể sắp xếp một hội gặp mặt võ sư, mời một vài Phá Bách viên mãn hoặc võ sư Đấu Thiên gặp mặt, không cần có quá nhiều người.
Ta sẽ trả lời bọn họ một vài vấn đề, về phần bọn họ có tin ta hay không thì mặc kệ.”
“Ừm, trừ võ sư, còn có người muốn gặp ngươi…”
Lý Hạo hỏi: “Hành Chính Tổng Thự hay là người ở phía trên?”
“Người ở phía trên.”
Lý Hạo cân nhắc một phen rồi nói: “Người ở phía trên thì tốt hơn vẫn không nên đắc tội, xác suất lớn là vì việc của bát đại gia, nhưng điều này ta không quá rõ… Gặp mặt thì có thể gặp, nhưng cần phải có người đi theo giúp ta gặp, Ngọc tổng quản đi!”
“Ta không được hả?”
Hách Liên Xuyên cũng tức giận cười: “Vì sao muốn Ngọc tổng quản đi cùng ngươi?”
Lý Hạo không nói lời nào.
Bởi vì ngươi quá yếu!
Người ở phía trên muốn gặp mình, Lý Hạo cũng không muốn suy đoán sẽ là kết quả gì.
Hắn chỉ cần biết, vào thời khắc mấu chốt, Ngọc tổng quản là Húc Quang, rất mạnh, như vậy là đủ rồi.
Trở mặt thì cũng có sức mạnh trở mặt.
Còn Hách Liên Xuyên… Chưa chắc có sức mạnh này.
Lúc này Hách Liên Xuyên cũng muốn nghĩ, đột nhiên tự cười, cười một hồi lại nói: “Lý Hạo, đầu óc ngươi ngược lại rất linh hoạt.
Vốn ta còn nghĩ ngươi mới đến nên không biết ứng phó với những tình huống này ra sao, xem ra ngươi đã cân nhắc rồi.”
Lý Hạo gật đầu.
Nhất định!
Huống chi hắn cũng không quá lo lắng, vì sau lưng hắn còn có Hầu Tiêu Trần.
Coi như cức phương muốn ăn hắn thì cũng phải nhìn phản ứng của Hầu Tiêu Trần.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo chủ động nói: “Hách bộ, khi nào ta có thể gặp Hầu bộ?”
“Gấp như vậy làm gì?”
“Có việc muốn nói với Hầu bộ.
Hách bộ… Chưa hẳn có thể làm chủ.”
Hách Liên Xuyên tức giận cười: “Nói thử xem có việc gì mà ta không cách nào làm chủ?”
“Nhiều!”
Lý Hạo tuyệt không khách sáo: “Ta đến Bạch Nguyệt Thành, không có quá nhiều yêu cầu, cũng không có tư cách có yêu cầu gì.
Nhưng nếu để cho ta tới Bạch Nguyệt Thành, không phải là để cho ta đánh xì dầu, ngài cũng nói võ sư không phải nuôi nhốt mà thành được!”
“Cho nên ta có suy nghĩ của mình.”
“Thứ nhất, ta muốn quyền chấp pháp!”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Phàm là Siêu Năng Giả, võ sư bên ngoài hệ thống Tuần Dạ Nhân thì ta đều có quyền chấp pháp.
Nếu ta cảm thấy đối phương sẽ sinh ra uy hiếp với ta hay với sự yên ổn của xã hội thì ta có quyền đánh chết đối phương.
Mà tất cả những điều này cần toàn bộ hệ thống Tuần Dạ Nhân gánh chịu hậu quả, chứ không phải cá nhân ta!”
Quyền chấp pháp!
Ánh mắt Hách Liên Xuyên khẽ động.
“Thứ hai, ta cần quyền được miễn! Nói đơn giản thì toàn bộ hệ thống, phía chính phủ, trừ Tuần Dạ Nhân ra, trừ Hầu bộ và Hách bộ ra thì những người khác, bất kỳ ai cũng không có quyền tiến hành can thiệp vào việc của ta, cũng không có quyền xử phạt ta! Ta có quyền lợi không để cho bất kì ai ngoài hai bộ trưởng chỉ lệnh!”
“Thứ ba, ta cần quyền lợi với xứng đôi tuần thành sứ.
Dựa theo quy củ của Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân, một khi phát sinh tình huống khẩn cấp thì ta có quyền điều động tất cả nhân viên bốn phía của hệ thống Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân.
Chỉ cần cấp bậc thấp hơn hoặc ngang cấp ta, thì trong lúc lâm thời chiến quản, ta đều có quyền điều động bọn họ, ra lệnh cho bọn họ!”
Hách Liên Xuyên im lặng không nói.
Hắn không nghĩ tới Lý Hạo vừa đến đã muốn ba quyền lợi… Nhưng điều này quả thực không phải hắn có thể quyết định, điều này cần Hầu Tiêu Trần mới có thể trả lời.
Hắn nhíu mày: “Ta nghĩ ngươi tới đây sẽ chọn khiêm tốn, hoặc dù có làm vài chuyện thì cũng âm thầm tiến hành.
Nhưng nghe ý ngươi, ngươi giống như còn có vài ý khác đúng không?”
Lý Hạo gật đầu: “Đương nhiên là có vài ý nghĩ, ta không thể tới làm bài trí được.
Khiêm tốn thì khiêm tốn, nhưng khiêm tốn là vì có sức mạnh mới có thể khiêm tốn, ta không có sức, cho nên ta cần trong bộ giao phó cho ta chút sức mạnh.”
“Ngươi cảm thấy Hầu bộ sẽ đồng ý?”
Hách Liên Xuyên cười: “Ta ngược lại không có ý kiến, nhưng ngươi vừa đến đã há miệng muốn quyền, dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì?”
Lý Hạo suy tư một chút, mở miệng nói: “Bằng ta bây giờ có chỗ đáng giá để Hầu bộ xem trọng.
Hầu bộ điều ta tới, một mặt là bởi vì lão sư ta, mặt khác là bởi vì ta!”
Chính ngươi?
Hách Liên Xuyên rơi vào trong trầm tư.
Lý Hạo… Phải chăng đã bước vào Đấu Thiên?
Nếu đã bước vào Đấu Thiên, Lý Hạo lại biết được Uẩn Thần chi pháp, có lẽ tên này thật sự có hi vọng Uẩn Thần rất nhanh.
Đương nhiên, thật ra Hách Liên Xuyên cũng không phải quá để ý việc Lý Hạo bước vào Đấu Thiên.
Chẳng qua nếu bước vào Uẩn Thần, dù kém xa Viên Thạc nhưng khi đó Lý Hạo cũng có sức mạnh của Tam Dương, điều này cũng không thể khinh thường.
Một võ sư Uẩn Thần đáng tiền hơn so với một Tam Dương nhiều.
“Được, ta cũng sẽ chuyển đạt cho Hầu bộ những điều này!”
Hách Liên Xuyên nói lời này.
Tiếp theo hắn cười nói: “Ngươi cái tên này, ngược lại có chủ ý, vốn ta còn cảm thấy ngươi chưa hẳn bằng lòng giúp ta vài chuyện nhỏ, bây giờ xem ra vấn đề không lớn.”
“Hách bộ cần ta hỗ trợ hả?”
Lý Hạo bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt khó khăn: “Thực lực của ta yếu ớt…”
“Chờ một chút!”
Hách Liên Xuyên khoát tay: “Hãy nghe ta nói hết! Ta bây giờ cần kỹ thuật diễn cao siêu này và biểu cảm thật thà của ngươi, để cho người ta thấy ngươi là người thành thật, chất phác vô cùng, là một thanh niên chưa thấy việc đời.”
Lý Hạo ngượng ngùng, nói ai vậy?
Chương 495: Giả Bộ Làm Người Tốt
Hách Liên Xuyên tiếp tục nói: “Bây giờ Bạch Nguyệt Thành không yên ổn! Một vài người luôn muốn tìm phiền phức, ta cần ngươi giúp ta giải quyết một vài phiền phức bọn người này mang tới.”
Lý Hạo chần chờ nói: “Ta? Ta làm thế nào?”
“Đơn giản!”
Hách Liên Xuyên cười ha hả nói: “Làm vài việc thế này là được.
Thứ nhất, trong lúc vô tình tiết lộ một vài tin tức, rất trọng yếu, nhưng đừng nói hết, để cho người ta có cảm giác kìm nén không được muốn bắt ngươi ép hỏi!”
“Thứ hai, giả bộ bị thương và vô tội.
Tỉ như ở trên đường có người đụng phải ngươi, hoặc là muốn bắt ngươi, hoặc là ngươi thấy ai nhìn chằm chằm ngươi… Ngươi dùng kỹ xảo của ngươi câu đối phương ra.
Rất nhanh, đại bộ đội sẽ đuổi tới, lúc đó ngươi lập tức giả bị thương, giả vô tội, giả ấm ức… Chúng ta phụ trách bắt người giết người!”
“Nhớ kỹ, sẽ có rất nhiều người quan sát kỹ xảo của ngươi, tỉ như Hành Chính Tổng Thự, tỉ như cấp trên các bộ, tỉ như quân đội… Ngươi giả giống, chúng ta ra tay đen thì không ai dám nói gì.
Nhưng nếu ngươi giả vờ quá giả tạo, vậy thì ngươi sẽ rước lấy nghi vấn và phẫn nộ của người khác.”
Hách Liên Xuyên cười ha hả nói: “Gần đây thật ra cũng không thoải mái.
Hầu bộ giết một Húc Quang, hắn chạy rồi nhưng lại để lại quá nhiều cục diện rối rắm, điều này khiến ta khó chịu nổi!”
Lý Hạo nghe hiểu.
Thật sự nghe hiểu!
Hắn hơi kinh ngạc và ngoài ý muốn, nhìn thoáng qua Hách Liên Xuyên, đây là muốn giết gà dọa khỉ sao?
Nhưng điều này lại không phù hợp thiết lập nhân vật hiền lành từ trước đến nay của hắn, cho nên hắn cần một lý do, một người chuyên môn diễn kịch ra sân phối hợp với hắn.
Điều kiện tiên quyết là thân phận người này rất trọng yếu, lại rất nhỏ yếu, dễ dàng bị người ức hiếp.
Cứ như vậy, hắn sẽ có lý do, có nguyên nhân để thanh tẩy một nhóm người, hơn nữa còn không bị người khác để ý, bởi vì người hiền lành cũng có lửa giận.
“Hách bộ, ngài xác định ngài gánh nổi hả?”
Lý Hạo nhìn hắn, ngươi có thể chứ?
Ngươi chỉ là một Tam Dương sơ kỳ, đối phó một vài kẻ yếu thì vẫn được.
Chẳng lẽ mục tiêu của ngươi chỉ là một vài kẻ yếu?
Hách Liên Xuyên cười lạnh một tiếng: “Hỏa Phượng Thương, ta còn cầm! Chỉ cần không phải Húc Quang thì ai cũng được! Tiểu tử, đừng xem thường Tam Dương, huống chi ngươi chỉ là một Phá Bách, có tư cách xem thường Tam Dương hả? Dù ngươi là Đấu Thiên thì cũng khiêm tốn chút cho ta!”
Giả vờ chi nữa!
Còn có người thứ hai đâu?
Lý Hạo lại nhíu mày, do dự bất định: “Hách bộ, Hầu bộ biết việc này không?”
“Biết hay không cũng thế thôi, hắn sẽ không quản.”
Hách Liên Xuyên thở dài: “Thật sự đến thời khắc mấu chốt thì để cho ta ra ngoài gánh trách nhiệm là xong việc! Đi, ngươi cứ nói ngươi có làm hay không.
Nói thật, tìm người như ngươi khó tìm, người bình thường lộ diện rất dễ bị người hoài nghi thành câu cá chấp pháp… Ngươi thì khác, ngươi nhìn rất vô tội trung thực, ta thích loại người xấu nhìn như người tốt giống ngươi!”
“…”
Lý Hạo cảm thấy rất ấm ức.
Hách Liên Xuyên cười ha hả nói: “Đúng, làm vậy đó, biểu lộ đều là ấm ức! Đương nhiên cũng không phải không có chỗ tốt, chỗ tốt chính là vài điều ngươi nói lúc nãy, ta đều sẽ giúp ngươi tranh thủ! Mặt khác, ta cho ngươi một phần danh sách, phía trên đều là người không thể động, trừ những người này ra thì những người khác tùy ngươi chọn!”
“Hách bộ, vậy nếu ngươi đến chậm, ta thật sự bị người đánh chết thì làm sao đây?”
“Không đến mức đó.
Người bình thường không dám đâu, huống chi đánh chết ngươi thì làm được cái gì.
Ngươi có thể lộ ra một vài tin tức, để cho người ta không nỡ đánh chết ngươi, chỉ muốn bắt sống ngươi, ta tin ngươi có thể làm được!”
Lý Hạo thở dài, được rồi!
Chẳng qua hắn vẫn tranh thủ thêm: “Được, nhưng ta cảm thấy Hách bộ chẳng bỏ ra gì cả, nếu không… Cho ta chút lợi ích khác thì sao? Dù sao cũng là chấp hành nhiệm vụ.”
“Ích lợi khác?”
Hách Liên Xuyên suy nghĩ, hơn nửa ngày, cười: “Vậy thì ta nói với bên ngoài ta xem ngươi như con trai mình, lúc ta ở Ngân Thành đã rất xem trọng ngươi.
Sau này nếu ngươi xảy ra chuyện thì ta sẽ giết cả nhà đối phương để báo thù cho ngươi… Trên danh nghĩa, ta chính là nhân vật như cha ngươi!”
“…”
Ngươi đi luôn đi!
Đương nhiên, nói giỡn thì nói giỡn, nhưng nếu Hách Liên Xuyên thật sự nói ra lời tương tự thì đây vẫn là việc có lợi với Lý Hạo.
Người này có địa vị không thấp, thậm chí có thể đại biểu Tuần Dạ Nhân, cũng đại biểu cho thái độ của Tuần Dạ Nhân.
Mặc dù Hầu Tiêu Trần vì Lý Hạo mà giết một Húc Quang, nhưng tình huống lại khác.
Một lát sau, Lý Hạo nhẹ gật đầu.
Xem như đồng ý hợp tác lần này.
Đương nhiên, Lý Hạo vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Rốt cuộc Hầu bộ có ý gì? Ta nghe Nam Quyền nói, không chừng có người cố ý muốn bức Hầu bộ làm ra vài chuyện không lý trí, lúc này chúng ta làm thế có khi nào vừa ý đối phương?”
“Sẽ không!”
Hách Liên Xuyên cười: “Ta đã nói rồi, đây là chuyện của chúng ta, là chức trách của Tuần Dạ Nhân… Cho nên, cũng cần ngươi chịu ấm ức chút.
Bằng không, lấy thực lực của Hầu bộ, giết luôn là được rồi, cần chi vẽ vời cho thêm chuyện? Có đôi khi tạo phản và chấp pháp, thật ra chỉ cách nhau một biểu lộ… Ngươi cường ngạnh giết người thì chính là tạo phản.
Ngươi bị ép giết người, đó là chấp pháp… Hiểu không?”
Hiểu không?
Cái hiểu cái không.
Nhưng chung quy là hiểu.
Lý Hạo gật đầu.
Hách Liên Xuyên cũng thở hắt ra, bỗng nhiên cắn răng cười nói: “Mục tiêu thứ nhất, một Tam Dương Tuần Dạ Nhân cấp trên, ta đã sớm nhìn hắn khó chịu lâu rồi! Việc ngươi cần làm rất đơn giản, nghĩ biện pháp câu được hắn cho ta, chúng ta phải giết chết hắn trước khi mấy người khác kịp phản ứng! Quang minh chính đại giết chết hắn!”
Lý Hạo khẽ giật mình, tiếp theo hắn hít vào: “Hách gia, ngươi… Có phải gan ngài hơi lớn rồi không?”
Hách Liên Xuyên cười: “Ngươi còn giết cả Trương Đình, vậy mà còn nói ta gan lớn hả?”
“Hách bộ vu oan ta?”
“Có phải hay không, chính ngươi biết là được.”
Hách Liên Xuyên nhướng mày nói: “Đừng nói nhảm, có thể làm được hay không? Tốt nhất là hắn vụng trộm đi theo ngươi, âm thầm đi theo, thậm chí là che giấu thân phận… Nếu vậy thì có thể giết chết hắn quang minh chính đại! Ta muốn để bọn gia hỏa này biết, vùng đất Man Hoang trong mắt bọn họ không dễ chọc vào đâu!”
Lý Hạo suy tư một hồi, gật đầu: “Có thể, nhưng có một điều kiện, hắn chết thì năng lượng thần bí thuộc về ta.”
“Được!”
Hách Liên Xuyên đồng ý thống khoái, vui vẻ ra mặt, lại vui cười hào hứng.
“Đúng rồi, ta không thể xuất hiện quá nhanh, tối thiểu ngươi phải ẩu đả một lúc, tốt nhất có thể bộc phát chút động tĩnh… Lúc này mới tốt, hấp dẫn sự chú ý của những người khác, sau đó ta mang theo Hỏa Phượng Thương, một thương giết chết hắn là xong việc!”
Nói đến đây, hắn hỏi: “Có khó không? Có tỉ lệ chắc chắn lớn không?”
Lý Hạo cười ha hả: “Vẫn được, cần chọn địa điểm không?”
“Vậy không cần, tùy tiện ở đâu cũng được, chỉ cần không có nhiều người bình thường là được.
Ta dùng một thương đâm chết hắn, tốc độ hẳn là rất nhanh…”
Tự tin như vậy sao?
Lý Hạo liếc mắt nhìn hắn, ở trong mắt Lý Hạo, chùm sáng của Hách Liên Xuyên hình như hơi to lên một chút, chẳng lẽ hắn đã là Tam Dương trung kỳ?
Coi như là Tam Dương trung kỳ, cầm trong tay Hỏa Phượng Thương, cứ như vậy dễ dàng một thương đâm chết một Tam Dương?
Nói thật, Hầu Tiêu Trần tới thì Lý Hạo không có nghi hoặc.
Nhưng Hách Liên Xuyên… Không thể không khiến người khác hoài nghi thực lực của hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ác Bá [Dịch] Ác Bá](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ac-Ba-AUDIO.jpg)





