[Dịch] Tinh Môn
Tập 98 : Đi Bạch Nguyệt Thành (c486-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 486: Đi Bạch Nguyệt Thành
Ngoài Ngân Thành.
Ba người, ba chiếc môtô.
Lần này ba người bên phía Lý Hạo không lái xe nữa.
Sở dĩ là ba người vì trừ tên Vương Minh quen thuộc Bạch Nguyệt Thành ra, thì Nam Quyền Hạ Dũng cũng một mực đi theo như hình với bóng.
Lựa chọn lái môtô cũng học Hạ Dũng.
Lão đầu tử này tuổi đã cao nhưng ngược lại mốt vô cùng.
Nghe nói xe gắn máy này cực kỳ lưu hành ở Trung Bộ, Ngân Thành có rất ít, nhưng Ngân Thành bên này, mấy tập đoàn lớn Ngân Hà ngược lại có một ít dự trữ.
Với thân phận của Lý Hạo và Vương Minh thì lấy hai chiếc cũng không là vấn đề lớn.
Ba người lái xe, tốc độ cực nhanh.
Gió thật to!
Bóng đêm vừa vặn.
Nhưng ba người nói chuyện cũng không bị ảnh hưởng chút nào.
“Nam tiền bối, xe này không tệ.
Giờ ở Trung Bộ cũng lái loại xe này hả?”
Lý Hạo rất ngạc nhiên với Trung Bộ.
Thật ra Trung Bộ là một từ nghĩa rộng, Trung Bộ có hơn 20 tỉnh, đều tính trong phạm vi Trung Bộ.
“Thuận tiện hơn ô tô, mà cũng ít tốn năng lượng hơn!”
Hạ Dũng lớn tiếng nói, lại cười ha ha nói: “Còn nữa, ta không phải họ Nam, đừng gọi ta Nam tiền bối!”
Nam Quyền chỉ là danh hào thôi.
Hạ Dũng một đường đi theo Lý Hạo, Lý Hạo hay Lưu Long đều thật sự cũng hoài nghi người này không đơn giản chỉ vì tìm kiếm Viên Thạc, có lẽ có một vài mục đích khác, thậm chí đại biểu hoàng thất cũng đang chăm chú bát đại gia của Ngân Thành.
Nhưng giai đoạn bây giờ, người này lựa chọn đi theo, còn là quang minh chính đại theo sát… Vậy đại biểu đối phương tạm thời cũng không có ý đả thương người hoặc giết người.
Nếu thật sự có ý này thì Lý Hạo cũng không sợ.
Thêm một bảo tiêu miễn phí, tay chân, cũng một việc rất thoải mái.
Thuê một Tam Dương, vậy phải trả ra cái giá đắt cỡ nào mới được?
Hạ Dũng nói một câu, rồi nói: “Đây là đồ tốt, khác với ô tô đời trước, thứ này chỉ cần thiêu đốt nội kình hoặc năng lượng thần bí là đều có thể chạy.
Cho nên võ sư hoặc Siêu Năng Giả chỉ cần lấy được, không cần lo không thể dùng!”
Hạ Dũng nói những điều này cũng tràn đầy phấn khởi: “Trung Bộ phồn hoa nhiều hơn so với các ngươi tưởng tượng! Hoàn toàn khác với biên cảnh.
Nếu nói biên cảnh vẫn còn đóng kín, là khu vực đang tiến hành cách tân một nửa, thì Trung Bộ hoàn toàn có thể nói là quốc gia hiện đại hoá!”
Hắn cảm khái cực kì: “Ở nơi đó, thể chế xã hội không giống với nơi này! Trung Bộ thậm chí có học viên siêu năng chuyên môn.
Vô số Siêu Năng Giả ở đó có được hệ thống phát triển!”
“Nơi đó còn có học viện võ sư.
Mặc dù võ sư xuống dốc nhưng cũng có vài võ sư thế hệ trước vẫn đang kiên trì!”
“Nơi đó có tập đoàn tư bản hùng mạnh lũng đoạn tồn tại, bọn họ cũng đang đào móc di tích cổ văn minh, cấp tốc quật khởi.”
“Các ngươi biết ba tổ chức lớn, chúng ở Trung Bộ phát triển nhanh hơn so với các ngươi tưởng tượng! Tuy nói còn chưa kiến quốc nhưng cũng không có thật sự chiếm cứ hành tỉnh.
Một vài hành tỉnh Trung Bộ bây giờ đã bắt đầu tiếp nhận bọn họ, thậm chí thành lập học viện siêu năng thuộc về ba tổ chức lớn tại trong hành tỉnh!”
Những lời này như Thiên Thư.
Vương Minh không thể tưởng tượng nổi, cũng không dám tin.
Gã vừa lái xe, vừa hét lớn: “Làm sao có thể được! Ba tổ chức lớn là tổ chức tà năng, không nói những điều khác, Trung Bộ là khu vực hạch tâm của cửu ti và vương triều, sao lại để bọn họ nhận người nạp tài?”
Điều đó không thể!
Cũng không nên.
“Thực lực mới là vương đạo!”
Hạ Dũng lạnh nhạt: “Ngươi phải biết ba tổ chức lớn vô cùng mạnh.
Chỉ riêng nhắc đến Hồng Nguyệt, Thất Nguyệt trong Hồng Nguyệt, trừ Tử Nguyệt ra thì đều là cấp Húc Quang, còn có một Trưởng Lão hội, bên trong cũng một đám cường giả Húc Quang!”
“Những người như Ánh Hồng Nguyệt… Thậm chí đã có thể vượt trên cấp độ này!”
“20 năm qua, siêu năng phát triển cấp tốc, trong vòng ba năm rưỡi, tất nhiên sẽ tiến vào giai đoạn kế tiếp.
Tinh Quang, Nguyệt Minh, Nhật Diệu, Tam Dương, Húc Quang, bây giờ thật ra chỉ phát triển đến giai đoạn thứ năm, chỉ là phát hiện khóa siêu năng cũng không chỉ có năm cái.
Theo di tích cổ bị đào móc, càng ngày càng nhiều thứ hiện ra, Trung Bộ… Đã hoàn toàn khác biệt!”
“Ngân Nguyệt bây giờ vẫn còn ở giai đoạn 20 năm trước, nói thật ra thì hơi lạc hậu, cũng hơi ngoan cố không chịu thay đổi…”
Hạ Dũng thở dài, mang theo chút bất đắc dĩ và bi ai.
“Chẳng qua cũng không chỉ có Ngân Nguyệt, thật ra trừ Trung Bộ ra, hiện nay toàn bộ khu vực biên cảnh của vương triều đều là như vậy.
Trừ Trung Bộ ra thì đều giống như chia làm hai giai tầng.”
“Cường giả Trung Bộ càng ngày càng nhiều, thật ra cũng tràn đầy khinh thường với biên cảnh, nói là biên cảnh… Nhưng trên thực tế, Ngân Nguyệt trong mắt bọn họ cũng không phải là biên cương, mà là Man Hoang!”
Man Hoang!
Hai chữ này vừa ra, Lý Hạo và Vương Minh đều hơi sửng sốt.
Man Hoang… Có ý gì?
Bọn họ hình như hơi hiểu, thế nhưng… Vẫn không cách nào lý giải, vì sao Ngân Nguyệt đã thành khu vực Man Hoang?
Trong một vài cuốn sách có giới thiệu về Man Hoang, ăn lông ở lỗ!
Thì ra trong mắt người Trung Bộ, Ngân Nguyệt của chúng ta chỉ là thổ đại ăn lông ở lỗ?
Hạ Dũng lớn tiếng nói: “Ngân Nguyệt võ lâm, hơn 20 năm trước quả thực cường đại, nhưng hôm nay siêu năng phát triển cấp tốc, siêu năng ở Ngân Nguyệt lại rớt lại tít ở phía sau, trừ một Hầu Tiêu Trần ra thì cũng chỉ có mấy Tam Dương giữ thể diện.
Các ngươi phải biết rằng ở khu vực Trung Bộ, có lẽ hôm nay là Húc Quang, là đỉnh cấp tồn tại nhưng ngày mai đã có người hoặc tổ chức phát hiện cấp độ huyền bí kế tiếp Húc Quang!”
“Thậm chí có một vài thành thị siêu năng được tạo thành ở Trung Bộ!”
Vương Minh hơi mờ mịt nói: “Cái gì là thành thị siêu năng?”
Gã không hiểu.
Hoặc là nói, hơi hiểu, nhưng không dám tin.
“Chính là thành thị do Siêu Năng Giả tạo thành!”
Hạ Dũng lớn tiếng nói: “Trong mắt các ngươi Siêu Năng Giả rất thần bí phải không? Thế nhưng ở Trung Bộ, các ngươi biết Trung Bộ có bao nhiêu hành tỉnh? Bao nhiêu nhân khẩu không? Hơn 2 tỷ! Ngân Nguyệt là mảnh đất siêu năng cằn cỗi, mà ở Trung Bộ, trong một ngàn người thì sẽ xuất hiện một Siêu Năng Giả…”
Vương Minh cấp tốc tính toán thử xem, ngàn người ra một Siêu Năng Giả, ngàn vạn chính là 10.000,100 triệu chính là 100,000…
Đây chẳng phải là nói Trung Bộ có hơn 2 triệu Siêu Năng Giả?
2 triệu!
Lúc này gã rất ngơ ngác, thực ra gã có một vài hiểu biết với Trung Bộ, nhưng gã chưa từng đi qua.
Gã cũng chỉ là thông qua vài người đã đi qua, biết được một vài tin tức đơn giản.
2 triệu Siêu Năng Giả?
Cái này… Không thể!
Sao có thể chứ?
Phía Ngân Nguyệt, toàn bộ hệ thống Tuần Dạ Nhân, cộng thêm vài phân bộ các thành thì số lượng Siêu Năng Giả của Tuần Dạ Nhân cũng không coi là nhiều, toàn bộ cũng chỉ có 1000 người, hơn nữa còn có rất ít Húc Quang tồn tại.
Ba tổ chức lớn, Kiếm Môn, Quang Minh đảo, lại thêm một vài tổ chức nhỏ, gọp những nhóm chung vào một chỗ, đại khái cũng chỉ có một hai ngàn người.
Cho nên Siêu Năng Giả của toàn bộ Ngân Nguyệt tuyệt đối sẽ không vượt quá 5000 người!
Đây là bao quát cả trú quân, Tuần Kiểm Ti, Hành Chính Tổng Thự, đại khái là dạng này.
Mà nhân khẩu của Ngân Nguyệt thì hơn trăm triệu.
Trung Bộ có tỉ lệ một phần ngàn, còn Siêu Năng Giả Ngân Nguyệt là một phần hai vạn, cũng chính là trong hai vạn người mới có một Siêu Năng Giả xuất hiện.
Chênh lệch 20 lần!
“Vì sao lại sẽ chênh lệch nhiều đến thế?”
Chương 487: Trung Bộ Phồn Hoa
Giờ phút này, Lý Hạo cũng kinh ngạc: “Trừ Thiên Quyến Thần Sư ra thì Siêu Năng Giả còn cần dẫn năng nhập thể, không phải người nào cũng có thể trở thành Siêu Năng Giả.
Có lẽ Ngân Nguyệt quả thực rơi ở phía sau một chút, nhưng chênh lệch 20 lần cũng quá lớn! Vì sao Trung Bộ sẽ sinh ra nhiều Siêu Năng Giả quá vậy?”
2 triệu, cảm giác giống như cũng không coi là nhiều, dù sao nhân khẩu cũng nhiều hơn.
Thế nhưng 2 triệu Siêu Năng Giả… Con số này còn nhiều hơn tổng nhân khẩu của hai Ngân Thành.
Trước đó Lý Hạo còn xem thường thành thị siêu năng, nhưng giờ đây tưởng tượng đến việc rất nhiều Siêu Năng Giả hình thành một thành trị tụ tập Siêu Năng Giả, rất khó ư?
Siêu năng cường hãn, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ đều có.
Thật sự muốn làm thì cho dù trên cánh đồng hoang cũng có thể lập tức rèn đúc một tòa thành ra, dù sao cũng có quá nhiều người.
Hạ Dũng thấy hai người bị chấn động, cười ha ha nói: “Thứ nhất, Ngân Nguyệt tránh không nhắc đến Siêu Năng Giả, gần như không có nhiều người bình thường biết.
Trung Bộ bởi vì liên tiếp đại chiến, người người đều biết Siêu Năng Giả tồn tại, cho nên siêu năng cũng không thần bí, ai cũng đều khát vọng trở thành Siêu Năng Giả.”
“Thứ hai, dẫn năng nhập thể ở chỗ năng lượng thần bí tiêu hao.
Các tổ chức lớn, bao quát cửu ti, hoàng thất, tất cả hạch tâm đều ở Trung Bộ, tất cả chỗ tốt đều ở Trung Bộ, cho nên năng lượng thần bí không hề thiếu… Mà do đại chiến không ngừng, dẫn đến thường xuyên có siêu năng bỏ mạng, sau khi họ chết, năng lượng thần bí tràn lan, thật ra có rất nhiều người bình thường đều ngoài ý muốn tiến vào lĩnh vực siêu năng.”
“Thứ ba, Trung Bộ khám phá rất nhiều di tích cổ, thậm chí phát hiện một vài nhà kho Thần Năng Thạch bí mật… Có thể đó là một vài khu chiến lược trọng yếu năm đó, có dự trữ không ít Thần Năng Thạch!”
“Thứ tư, tốc độ truyền tin của Trung Bộ càng nhanh hơn.
Một khi siêu năng kỹ phát minh thì cấp tốc đạt được truyền bá, bao quát cả phương pháp dẫn năng nhập thể, thật ra nó đã đổi mới nhiều lần, mà cho tới bây giờ Ngân Nguyệt vẫn chỉ sử dụng Dẫn Năng Nhập Thể Thuật do chính các ngươi phát mình, còn chưa thoát ly hệ thống võ sư!”
Thật ra Dẫn Năng Nhập Thể Thuật ở Ngân Nguyệt chính là một loại hô hấp pháp chỉnh sửa.
Khác hoàn toàn với Trung Bộ!
Thích hợp Siêu Năng Giả dẫn năng hơn!
“Thứ năm, Trung Bộ là khu vực trung tâm của toàn bộ tinh không thế giới.
Ở Trung Bộ, thừa số năng lượng thần bí càng dày đặc hơn, mà Ngân Nguyệt dù sao chỉ là khu vực biên cương.”
“…”
Nương theo lời của hắn, hai người Lý Hạo rơi vào trong im lặng.
Trung Bộ… Mạnh thế sao?
Rất nhanh, Vương Minh nghĩ tới điều gì, phản bác: “Nếu Trung Bộ mạnh vậy thì vì sao người Trung Bộ tới cũng không quá mạnh! Nhìn Húc Quang kia đi, hắn bị bộ trưởng của chúng ta dùng một thương đâm chết! Còn những võ sư này của các ngươi, mãi không bằng Viên lão sư!”
Khoác lác cái gì chứ!
Các ngươi có 2 triệu Siêu Năng Giả, các ngươi có vô số thiên tài, vô số cường giả… Thế nhưng không phải vẫn bị bên phía chúng ta dùng một thương làm chết khô hay sao?
“Thanh niên, không nói đến võ sư, Viên Thạc có thể nói là chỗ cuối cùng một đời võ sư tinh hoa, cho nên ông ta rất mạnh.
Nhưng võ sư Đấu Thiên ở Trung Bộ không phải số ít, thậm chí có vài người bế quan, bắt đầu tìm kiếm con đường bên trên Đấu Thiên.
Chỉ có thể nói là bây giờ Viên Thạc đi đầu một bước, không nhất định đại biểu hắn vô địch trong giới võ sư!”
“Về phần siêu năng, Hầu Tiêu Trần cũng là một người trong ức vạn người.
Mấy năm trước hắn có thể chính là võ sư Đấu Thiên, cũng là thiên tài trên Võ Đạo, tích lũy nhiều năm.
Dù sao siêu năng cũng mới phát triển 20 năm… Nhưng không có nghĩa hắn luôn có thể mạnh mẽ mãi được!”
Hạ Dũng nói xong rồi lại nói tiếp: “Bất kỳ nơi nào cũng sẽ có một vài thiên tài, một vài yêu nghiệt, nhưng chúng ta không thể dùng bọn họ để đại biểu sức mạnh của toàn bộ khu vực.
Chỉ có thể nói bọn họ không có rất ít, rõ chưa?”
Nói xong, hắn lại nói: “Thật ra một và thiên tài và cường giả Trung Bộ chướng mắt biên cảnh, không bằng lòng tới đây thôi.
Ngươi phải biết, một vài Thiên Quyến Thần Sư cất bước chính là Nhật Diệu, rất nhanh đã vượt qua đủ Tam Dương, không mấy năm chính là Húc Quang… Bây giờ, một bộ phận Thiên Quyến Thần Sư đã đi rất xa trên con đường Húc Quang, thậm chí có hi vọng đánh vỡ khóa siêu năng thứ sáu, trở thành một cường giả cấp độ bên trên Húc Quang!”
Lý Hạo cười.
Hạ Dũng nói nhiều như vậy, có lẽ đều là sự thật.
Thế nhưng, vì sao hắn nói những lời này?
Lý Hạo mở miệng: “Tiền bối, nếu Trung Bộ cường đại như vậy thì còn quan tâm Ngân Nguyệt làm gì? Ba tổ chức lớn ở đây có không ít người, tiền bối ngươi cũng tới, còn có rất nhiều người… Thậm chí có người rất sợ Hầu bộ làm vài việc gì đó.
Trung Bộ đã có lòng tin rất nhanh sẽ giải quyết tất cả phiền phức… Còn quan tâm dạng cường giả Man Hoang như Hầu bộ làm gì?”
Đã mạnh như vậy thì các ngươi còn sợ điều này chi nữa?
Hạ Dũng cười: “Không phải sợ… Được rồi, cũng không cần thiết gièm pha Ngân Nguyệt nữa, dù sao cũng là cố hương của chúng ta.
Hầu Tiêu Trần đích xác kinh tuyệt thiên hạ, nhưng ta nói những thứ này chỉ là hi vọng những người tuổi trẻ như các ngươi có thể hiểu rõ, ếch ngồi đáy giếng không phải chuyện tốt!”
“Nói thêm câu nữa không dễ nghe, năm đó nếu ta không rời khỏi Ngân Nguyệt, bây giờ có thể vẫn là Phá Bách viên mãn.
Nhưng sau khi ta rời đi, tầm mắt của ta mở rộng, cho nên mặc dù ta không thể bước vào Uẩn Thần nhưng trên con đường Đấu Thiên cũng có được vài thể nghiệm của bản thân!”
Lý Hạo không lại nói tiếp, có lẽ người này nói không sai.
Kiến thức nhiều, tầm mắt cao, quả thật có thể để người ta khoáng đạt hơn.
Tỉ như nói bản thân hắn.
Nếu từ trước đến nay hắn so sánh với tiểu đội Liệp Ma thì hắn đã sớm thành người mạnh nhất.
Thế nhưng… Khi hắn thấy được một kiếm kia, thấy được bóng lưng kia, thấy được sát nhân cuồng kia…
Hắn đột nhiên cảm giác được dù Hầu Tiêu Trần cực kỳ cường hãn, thậm chí rung động toàn bộ thiên hạ, sau đó thì sao?
Không có gì sau đó.
Lý Hạo cũng không cảm thấy có bao nhiêu rung động, hắn chỉ là rung động Hầu Tiêu Trần ẩn giấu sâu, thực lực rất mạnh mẽ, nhưng muốn nói Hầu Tiêu Trần là vô địch… thì trong mắt Lý Hạo đó chính là chê cười.
Mặc kệ một kiếm của tiên tổ hay những cổ nhân hắn nhìn thấy kia, bất kỳ người nào cũng cho Lý Hạo cảm giác đều là người sẽ nhẹ nhàng nghiền chết Hầu Tiêu Trần….
Nếu như bây giờ xuất hiện một người dùng một bàn tay đánh chết Hầu Tiêu Trần, những người như Vương Minh sẽ không có cách nào tin, thậm chí sẽ nghĩ là điên.
Nhưng Lý Hạo sẽ cảm thấy… A, cường giả như vậy hiện đại cũng có.
Cho nên Hạ Dũng nói ra ngoài nhìn nhiều thêm, Lý Hạo cảm thấy không phải sai, nhưng thế giới đám người Hạ Dũng biết được thật sự khoáng đạt nhiều hơn so với Ngân Nguyệt?
Chưa hẳn!
Một vài di tích cổ ở Ngân Nguyệt rất đặc thù, Lý Hạo cảm thấy dù là Trung Bộ thì cũng chưa chắc có.
Tỉ như cửa đá di tích, tỉ như Chiến Thiên Thành, di tích ở Trung Bộ lợi hại hơn mấy chỗ này không?
Chương 488: Ta Chỉ Là Đứa Nhà Quê! !
Ba chiếc xe cấp tốc chạy.
Lý Hạo lái ô tô không được, lái thứ này ngược lại như cá gặp nước.
Vương Minh còn đang đắm chìm trong thế giới Hạ Dũng phác hoạ, không cách nào tự kiềm chế, hơi hối hận.
Mà Lý Hạo đã sớm ngừng suy nghĩ.
Trung Bộ thế nào?
Thật ra Hạ Dũng vẫn luôn quan sát bọn họ.
Thấy Lý Hạo mặt không đổi sắc, tiếp tục lái xe, giống như không bị đến ảnh hưởng và đả kích gì, hắn không khỏi cười, lần nữa mở miệng nói: “Lý Hạo, muốn đi Trung Bộ nhìn xem không? Nếu muốn, ngươi không đi Bạch Nguyệt Thành, trực tiếp cùng ta đi Thiên Tinh Thành cũng được.”
“Ngươi phải biết Thiên Tinh Thành là trung tâm của toàn bộ thế giới! Ở nơi đó có vô số thứ tốt ngươi chưa từng thấy qua.
Vật hôm nay ngươi cảm thấy trân quý vô cùng, ở đó có thể chỉ là đồ chơi của một số người…”
“Nơi đó có không ít võ sư, Siêu Năng Giả càng nhiều, vô số cường giả hội tụ tại Thiên Tinh Thành.”
“Nơi đó có học viên siêu năng hoàng gia nổi tiếng, có học viện cửu ti mở, có vô số Thiên Quyến Thần Sư, thậm chí các tổ chức lớn cũng sẽ phái người đến giao lưu luận bàn, cùng nhau thôi động siêu năng phát triển…”
Lý Hạo bình tĩnh cực kì: “Được rồi, ta chỉ là người địa phương nhỏ, chưa thấy qua sự kiện lớn.
Có lẽ về sau ta sẽ đi, nhưng hôm nay ta cũng chỉ là đồ nhà quê chưa từng thấy việc đời tại Ngân Nguyệt.
Bạch Nguyệt Thành ta cũng chưa từng đi qua, đi Bạch Nguyệt Thành đã đủ để ta tăng thêm chút kiến thức.”
Hắn là đồ nhà quê!
Nhà quê chân chất, đời này hắn cũng chỉ đi qua một hai thành thị, khá giống Ngân Thành.
Bạch Nguyệt Thành là thành lớn với 30 triệu nhân khẩu, hắn cũng chưa bao giờ đi qua.
Nơi đó phồn hoa không?
Hắn không biết.
Thành phố lớn có 30 triệu người nhìn ra sao?
Hắn cũng không biết.
Vương Minh là dân chúng Bạch Nguyệt Thành, nhắc đến Bạch Nguyệt Thành, có đôi khi Lý Hạo cũng không thể tưởng tượng phồn hoa trong đó.
Thiên Tinh Thành, quá xa vời.
Từ đây đi Thiên Tinh Thành, băng ngang nhiều hành tỉnh, dù Húc Quang thì cũng cần ba ngày mới có thể đến.
Trong đó, dựa theo Hạ Dũng thuyết pháp thì còn cần đi máy bay, ngồi xe tốc hành, trung chuyển nhiều lần, sau đó mới là bay tới.
Không phải là bay thẳng tới.
Bay thẳng đến sẽ chết người đấy.
Khoảng cách vạn dặm, Húc Quang bay vạn dặm cũng không chịu nổi, cực kỳ xa xôi.
Hạ Dũng thấy thế cũng không còn nói thêm nữa.
Chỉ là tùy tiện nói thôi, Lý Hạo thật đi mới gặp quỷ.
Lý Hạo không hứng thú hỏi lại cái gì.
Lúc này Vương Minh lại hoàn hồn, nhịn không được lòng hiếu kỳ, cũng không sợ lại gặp đả kích, hỏi lần nữa: “Nam tiền bối, nghe nói Trung Bộ đại chiến không ngừng, hỗn loạn không gì sánh được, bách tính trôi dạt khắp nơi… Nhưng tại sao trong miệng ngươi Trung Bộ lại vẫn phồn hoa vẫn như cũ?”
“Trung Bộ quá lớn!”
Hạ Dũng cười nói: “Nơi ngươi nói hỗn loạn chỉ là một số khu vực, mà bây giờ chiến đấu còn đang giảm bớt, thật ra không quá ảnh hưởng người bình thường.
Coi như bạo phát đại chiến một thành thì cũng không đáng giá nhắc tới đối với toàn bộ Trung Bộ!”
“Một Ngân Nguyệt hành tỉnh có hơn 30 thành thị, toàn bộ Trung Bộ, thành thị gần ngàn… Chiến đấu một thành có thể cực kì oanh động tại Ngân Nguyệt, nhưng ở Trung Bộ có hơn ngàn thành thị, một thành xuất hiện hỗn loạn thì có bao nhiêu người sẽ để ý đâu?”
Vương Minh gật đầu, suýt chút lái bay xe máy, nhưng gã lại không nhịn được nói: “Cái kia… Nhật Diệu 20 tuổi, ở Trung Bộ cũng không có quá nhiều nhỉ?”
Ta mới 20 tuổi!
Hạ Dũng cười, cười ha ha: “Cái kia… Thật sự không ít! Đương nhiên chủ yếu là Thiên Quyến Thần Sư nhiều.
Bây giờ một vài đứa trẻ 17~18 tuổi ở mấy học viện siêu năng, cất bước đều là Nhật Diệu… Đương nhiên, thật ra cũng không tính quá nhiều, ngươi đi Trung Bộ thì miễn cưỡng cũng coi như một tiểu thiên tài.”
Tiểu thiên tài?
Vương Minh không nói gì.
Mà Lý Hạo lại bình tĩnh như trước, thấy Vương Minh giống như bị đả kích, Lý Hạo bình tĩnh nói: “Tiền bối nói có lẽ đều là lời thật, nhưng những Siêu Năng Giả, Thiên Quyến Thần Sư trong những học viện trong miệng tiền bối, chỉ sợ cũng đều là sống dưới sự che chở của cường giả… Chân chính tự đi tới không có mấy ai đúng không?”
Hạ Dũng không nói.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Ngân Nguyệt võ lâm năm đó danh khí cực lớn, đều nói muốn chiến đấu thì đi Ngân Nguyệt! Có lẽ khu vực Man Hoang trong mắt bọn họ chỉ có điểm ấy tốt, tối thiểu chúng ta đều từng thấy máu!”
Man Hoang ăn lông ở lỗ, không phải chỉ có thế sao?
Võ sư hay Siêu Năng Giả Ngân Nguyệt cũng thế, giết người cũng không có quá nhiều cảm giác, giết chóc là thứ đã tồn tại trong lòng Lý Hạo hay Vương Minh cũng thế, thật ra lần đầu bọn họ giết người cũng không có cảm giác quá lớn.
Không có gì khác nhau.
Người Ngân Nguyệt, võ sư, siêu năng, không phải đều tiến tới như vậy đó sao?
Tuy Trung Bộ đại chiến nhiều, nhưng những thiên tài kia đại khái đều đang từ từ trưởng thành dưới sự bảo vệ?
Hạ Dũng cười nói: “Cũng đúng, Ngân Nguyệt đương nhiên cũng có ưu điểm.”
Lý Hạo lại nói: “Tiền bối nói võ sư ra khỏi Ngân Nguyệt, còn nói Đấu Thiên ở Trung Bộ không ít, thậm chí hoàng thất cũng có rất nhiều.
Tiền bối có thể tại sống ở hoàng thất như cá gặp nước, ta nghĩ không thể không có liên quan với đoạn thời gian ở Ngân Nguyệt.
Đúng không?”
“Không tệ!”
Hạ Dũng đồng ý nói: “Điểm ấy ngươi nói đúng, Đấu Thiên ở Trung Bộ không ít, nhưng muốn nói Đấu Thiên ở Trung Bộ có thể so sánh được chúng ta… Vậy thật sự đã đánh giá cao bọn họ! Đương nhiên hậu sinh đại chưa hẳn có thể.
Tỉ như lão đại Lưu Long của các ngươi, mặc dù hắn cũng có kinh nghiệm, nhưng tại Trung Bộ chưa hẳn chính là hàng đầu, nhưng sư phụ ngươi, ta, năm đó là võ sư dương danh Ngân Nguyệt, tùy tiện một người đi Trung Bộ thì cũng đều là đời ông nội bên trên giời võ sư.”
Điều này đã đủ.
Có lẽ hắn hơi khoe khoang, nhưng hắn sinh sống ở hoàng thất không tệ là sự thật, nếu không sao hoàng thất lại tùy tiện để hắn đi khắp nơi?
Thậm chí còn có thể giao phó cho hắn một vài nhiệm vụ?
Lý Hạo không còn nói gì, cũng không cần thiết nhiều lời.
Trung Bộ… Quá xa.
Từ Ngân Thành đến Hoành Đoạn hạp cốc là lộ trình hơn nghìn dặm.
Vượt qua Hoành Đoạn hạp cốc được ngàn dặm thì mới có thể đến Bạch Nguyệt Thành, cộng lại là hơn hai ngàn dặm đường.
Moto mới lưu hành chạy rất nhanh.
Một giờ chạy chừng trăm dặm không khó, nhưng mãi cho đến khi hừng đông ngày 4, bọn Lý Hạo cũng chỉ mới vừa vượt qua Hoành Đoạn hạp cốc, muốn đến Bạch Nguyệt Thành đại khái phải buổi tối mới đến được.
Một bên khác của Hoành Đoạn hạp cốc.
Ba người Lý Hạo cũng xem như cường giả, bọn họ chạy xe gắn máy, trực tiếp chạy xuống hạp cốc, chạy trong đại hạp cốc, sau đó lại lái đến một bên khác đi lên, người bình thường không có cách nào làm được điều này.
Giờ phút này, ba người đều mệt mỏi.
Bôn ba cả đêm, thân thể không mệt thì tinh thần cũng hơi mỏi mệt.
Chương 489: Vương Minh Dặn Dò
Sau khi vượt qua Hoành Đoạn hạp cốc, nơi xa, mơ hồ có con đường hiện ra, hơn nữa thoạt nhìn vẫn rất chỉnh tề.
Có thể thấy được bóng dáng mờ mờ của thành thị nơi xa, đó là những thành thị khác, Bạch Nguyệt Thành còn xa.
Khác với Ngân Thành hoang vu, đến đây đã không còn hoang vu vậy nữa.
Lý Hạo yên lặng quan sát, thậm chí hắn nhìn thấy nơi xa có người đang làm đồng ruộng.
Ở Ngân Thành, rời khỏi thành thị quá xa đều là khu không người!
Bọn họ ngồi xuống tại chỗ, nghỉ ngơi, uống nước, ăn chút bánh bích quy đỡ đói.
Thấy Lý Hạo nhìn chằm chằm nơi xa, Vương Minh bu lại, mở miệng nói: “Nơi gần nhất chính là Cốc Thành, cách chúng ta chỉ có mấy chục dặm, tiến thẳng lên thì sẽ đi qua Diệu Quang Thành, sau đó lại chạy hơn hai trăm dặm thì chính là Bạch Nguyệt Thành!”
Lý Hạo đã nhìn qua địa đồ.
Nghe vậy hắn nhẹ gật đầu, lại nhìn thoáng qua phương xa: “Bạch Nguyệt Thành có 30 triệu nhân khẩu, nhưng ta nhìn địa đồ, tính toán thử, Bạch Nguyệt Thành giống như không phải quá lớn, tối thiểu không có đạt tới tình trạng gấp 30 lần Ngân Thành, bình thường các ngươi không cảm thấy chen chúc hả?”
Vương Minh cười, Hạ Dũng cũng cười.
Vương Minh cười ha hả nói: “Sao lại thế!”
“Lý Hạo, ngươi quá coi thường Bạch Nguyệt Thành, nói vậy, kiến trúc ngươi nhìn thấy ở Ngân Thành phần lớn đều là ba tầng, cao hơn chút nữa thì sáu tầng, cao hết cỡ là mười tầng.”
“Thế nhưng tại Bạch Nguyệt Thành, ở đâu cũng có kiến trúc cao 30 tầng!”
Lý Hạo cũng cười: “Hiểu rồi… Chính là một tầng chồng lên một tầng.
Phạm vi không đủ lớn, vậy thì dựa vào cao tầng giải quyết áp lực, như vậy… Không cảm thấy rất khó chịu hả?”
“Toàn là cao ốc, sinh ở đó ta cảm thấy rất có cảm giác áp bách.”
Vương Minh nhún vai: “Không cảm thấy!”
Hạ Dũng cũng xen vào: “Bạch Nguyệt Thành còn được, Thiên Tinh Thành còn có rất nhiều kiến trúc trăm tầng trở lên, thậm chí bây giờ còn có một số kiến trúc siêu năng xuất hiện.
Tỉ như một Húc Quang hệ Thổ, trong một ngày có thể xây ra một cao ốc siêu cấp cao trăm mét, thậm chí ngàn mét…”
Vương Minh cũng nói: “Lý Hạo, ngươi đi Bạch Nguyệt Thành cũng đừng làm ta mất mặt.
Bên kia khác với bên này, Bạch Nguyệt Thành nhiều xe nhiều người, còn nữa, điều khác với Ngân Thành chính là Ngân Thành gần như do Tuần Kiểm Ti định đoạt, nhưng tại nơi đây, Hành Chính Tổng Thự, Tuần Kiểm Ti, Tuần Dạ Nhân, trú quân đều không khác mấy.
Thật ra Tuần Dạ Nhân chủ yếu không tham dự những việc quản lý bình thường, trên chỉnh thể là do Hành Chính Tổng Thự định đoạt.”
“Mặt khác, ở thành thị nhỏ cũng khá tốt, cũng không có người không trêu chọc nổi, tại Bạch Nguyệt Thành… Chúng ta cần phải khiêm tốn chút, tỉ như đừng không cẩn thận đụng phải con trai nhà thống soái, đánh nhau với cháu trai thự trưởng… Trừ những chuyện này ra thì tập đoàn lớn ở Bạch Nguyệt Thành rất nhiều, thậm chí bắt đầu phát triển theo hướng tập đoàn tư bản lũng đoạn, bọn họ cũng chiêu mộ rất nhiều Siêu Năng Giả…”
Vương Minh sợ Lý Hạo đi đến đó rồi lại không hiểu những thứ này, dễ dàng gây ra chuyện, vậy nên gã cũng không sợ phiền, giới thiệu mọi thứ cho Lý Hạo.
Cuối cùng lại nói: “Đương nhiên, ngươi là người bộ trưởng tự mời chào qua, cũng không ai dám trêu chọc ngươi.
Thế nhưng… Không thể chuyện gì ta cũng đi tìm mấy người bên bộ trưởng đúng không?”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Vương Minh cười ha hả nói: “Chẳng qua ngươi đừng sợ, còn có ta ở đây mà! Vương gia của ta cũng khá có thế lực.”
Trước kia Lý Hạo không hỏi, lần này ngược lại hơi có hứng thú: “Nhà ngươi cũng là Hổ Dực quân?”
“Không phải!”
Vương Minh giải thích: “Ba phân bộ Trú quân, Hổ Dực quân chỉ là một trong số đó, mặt khác còn có Ngân Nguyệt quân, chính là trung quân, cũng là Trung Ương quân trên danh nghĩa ba quân.
Cuối cùng là Bạch Long quân, nhà ta chủ yếu ở đây.”
Bạch Long quân.
Lý Hạo lại nói: “Cha ngươi là thống soái như Hồ Định Phương hả?”
“Khụ khụ…”
Vương Minh ngượng ngùng: “Làm sao được, thống soái… Khẳng định không phải! Nếu không, thân phận ta to như vậy, sao còn có thể đi Tuần Dạ Nhân? Cha ta… Cha ta không tính là gì, chủ yếu là ông nội của ta.
Ông nội của ta là phó soái Bạch Long quân.”
Người giữ vị trí cao nhất Vương gia cũng chính là ông nội gã, thật ra không tính kém, hoặc là nói rất lợi hại!
Nhưng giờ Lý Hạo ngược lại không cảm thấy quá lợi hại.
Chủ yếu là bởi vì hắn đã gặp qua thống soái Hổ Dực quân – Hồ Định Phương.
Khó trách lần trước Vương Minh chào hỏi, người ta lại như không biết… Thật ra cũng bình thường.
Hồ Định Phương giữ chức vị ngang bằng thống soái Bạch Long quân, hắn nhất định biết phó soái, nhưng mà, cháu trai phó soái thì… Thật sự không lọt nổi mắt xanh của Hồ Định Phương.
“Nhìn Hồ Định Phương không quá lớn tuổi, sao hắn lại là thống soái Hổ Dực?”
Lý Hạo hơi hiếu kỳ, chẳng lẽ cũng bởi vì thực lực?
Nhưng quân đội cũng chỉ nhìn thực lực thôi sao?
Vương Minh suy nghĩ, mở miệng nói: “Quả thật tuổi của Hồ soái không tính lớn, tầm 40.
Thật ra hắn cũng đích thật là người trẻ tuổi nhất trong thống soái tam quân, chấp chưởng Hổ Dực quân cũng đã được tám năm, hơn 30 tuổi đã chấp chưởng Hổ Dực quân.”
“Cụ thể thì ta không quá rõ, chỉ biết là hình như hơn mười năm trước, lúc ấy Hổ Dực quân xảy ra vài vấn đề, không biết là phản loạn hay là siêu năng tập sát… Dù sao một lần kia, Hổ Dực quân có rất nhiều người chết, Hồ soái cũng suýt chết trong lần đó…”
Vừa nói xong gã lại nói: “Về sau, hình như Hổ Dực quân có một vài rung chuyển, kéo dài nhiều năm, mãi cho đến khi Hồ soái đứng dậy, lấy thực lực cường đại và tính quả quyết của mình bình định những hỗn loạn này.
Sau khi Hổ Dực quân gây dựng lại, hắn lập tức bắt đầu chấp chưởng Hổ Dực quân, lúc ấy giết không ít người.”
“Bởi vì một vài tướng lĩnh có tuổi đời đều đã chết, nên mặc dù Hồ soái tuổi trẻ nhưng lại có uy vọng cực cao trong Hổ Dực quân bây giờ!”
Lý Hạo như có điều suy nghĩ, Hách Liên Xuyên nói Hồ Định Phương biết Ngũ Cầm Thuật, biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật…
Hồ Định Phương tiến bộ nhanh như vậy, bây giờ cũng là Tam Dương hậu kỳ, phải chăng việc này có quan hệ với Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật?
Ai truyền thụ cho hắn?
Nhất định không phải lão sư, nếu không lão sư cũng sẽ chưa bao giờ nhắc đến.
Sư tỷ?
Lý Hạo khẽ nhíu mày, hắn có một sư tỷ ở Bạch Nguyệt Thành, hắn cũng biết điều này.
Sư tỷ này hơn 30 tuổi, cụ thể tên gì thì Lý Hạo không rõ, hình như kêu Hoa gì đó.
Lão sư đã từng nhắc đến người này mấy lần, nhưng đều nhanh chóng không nói nữa, lần nào cũng là vô thức đề cập một chút, sau đó lập tức chuyển chủ đề.
Hách Liên Xuyên cũng biết, vậy nên chắc lão sư đại khái cũng biết Hồ Định Phương biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật nhỉ?
Nếu không giết hắn… Không biết là bởi vì không có thực lực, hay là vì nguyên nhân khác, nhưng lão sư không có đề cập, có thể là chấp nhận, hoặc là cảm thấy không cần thiết đề cập việc này.
Lý Hạo gật đầu, cũng không hỏi lại.
Chương 490: Đừng Trêu Chọc Nhân Vật Lớn
Ngược lại Hạ Dũng mở miệng nói: “Hồ Định Phương đích thật là hạt giống tốt trong quân đội, nhưng muốn nói người có uy vọng nhất trong quân đội ở Ngân Nguyệt thì đó chính là Vũ soái của Ngân Nguyệt quân!”
Nhắc đến người này, gã biết Lý Hạo nhất định không biết, cười giải thích: “Vũ soái là một lão tướng, hắn đã chấp chưởng Ngân Nguyệt quân đã 30 năm.
Lúc ta ra đi, hắn chính là thống soái toàn bộ Ngân Nguyệt quân!”
“Người này, mới là đối tượng ngươi cần chú ý.”
“Còn nữa, năm đó người này có danh khí không nhỏ ở Ngân Nguyệt võ lâm.”
“Hắn là người trong võ lâm?”
Lý Hạo sững sờ, Hạ Dũng lắc đầu: “Không phải, nhưng hắn là võ sư! Lúc sư phụ ngươi hoành hành ở thời kỳ đỉnh phong, không ai không dám đánh! Nhưng sư phụ ngươi có luận bàn một lần với hắn, thắng bại chúng ta không biết, hai người bọn họ cũng không nói, nhưng sau lần kia, sư phụ ngươi giúp quân đội hoàn thành mấy lần nhiệm vụ.
Bên ngoài đều biết có thể sư phụ ngươi thiếu nhân tình, hoặc đánh ra giao tình.”
“Người có thể được sư phụ ngươi phát giao tình… Hoặc nói là không đánh chết, thì đều có một vài nguyên nhân.
Đương nhiên, cũng chưa chắc ông ấy dám đánh chết người kia, dù sao người kia cũng không phải người bình thường.”
“Thật ra chúng ta đều không quá rõ thực lực của người kia, hắn cũng không cần dựa vào thực lực áp chế võ lâm.
Năm đó võ lâm không xâm phạm quân đội, nhưng người này ngươi thật sự có thể chú ý một chút, bây giờ là hắn là Siêu Năng Giả hay võ sư thì chúng ta đều không quá rõ.”
Lý Hạo gật đầu.
Vương Minh cũng mở miệng nói: “Vị kia rất khiêm tốn, chẳng qua quả thực rất có uy vọng, mỗi lần ông nội ta nhắc đến Vũ soái thì đa số đều là sùng bái.
Trong tam quân, đại khái chỉ có Ngân Nguyệt quân thật sự từng tham dự đại chiến, nhị quân khác sát khí không nặng.”
“Đại chiến?”
Lý Hạo lại cảm thấy mình cập nhặt tình hình quá chậm: “Tại sao có thể có đại chiến?”
“Ngươi không biết hả?”
Vương Minh giải thích: “Đại khái 20 năm trước nó đã từng phát sinh, có vài hành tỉnh xảy ra phản loạn, hi vọng thoát khỏi sự thống trị của vương triều.
Ngân Nguyệt quân phụng mệnh xuôi nam, do Vũ soái thống lĩnh Ngân Nguyệt quân xuôi nam đại chiến với phản quân.
Chúng ta cách bọn họ rất gần, quân đội Trung Bộ còn chưa tiến vào thì Vũ soái đã đánh tan hơn 50 vạn quân đội của liên quân ba tỉnh… Cụ thể đánh thế nào thì cũng không rõ, nhưng lúc ấy Ngân Nguyệt quân chỉ có hơn 10 vạn người, đây là điều thực sự rất không thể tưởng tượng nổi, lấy ít thắng nhiều, trực tiếp bình định phản loạn!”
“Có vài quan hệ với ba tổ chức lớn.”
Hạ Dũng lại thêm vài bổ sung: “Chuyện ba tỉnh phản loạn có bóng dáng của ba tổ chức lớn.
Năm đó bọn họ có thể đã phát hiện cơ mật của siêu năng, nguyên nhân phát sinh phản loạn đến giờ cũng chưa rõ, dù sao khi đó khiêm tốn chút càng tốt hơn… Nhưng về sau, có người nói có thể ba tổ chức lớn đã thành lập vào lúc đó, phát hiện một vài vật trọng yếu, sinh ra tranh đoạt, cuối cùng thậm chí dẫn đến việc ba tỉnh biến động!”
“Vũ soái trấn áp phản loạn, lấy ít thắng nhiều… Trung ương có một vài tư liệu, nhưng đều bị phong tỏa.
Theo sự hiểu biết của ta, có lẽ do Vũ soái cuối cùng cũng giải quyết một vài cường giả của ba tổ chức lớn, cụ thể thế nào thì sợ là cũng chỉ có chính hắn biết.”
“…”
Hai người không ngừng bổ sung một vài tri thức cho Lý Hạo.
Vương Minh còn dễ nói, Hạ Dũng thì không biết nghĩ thế nào, nói không chút kiên kị cho Lý Hạo nghe nhiều thứ kèm theo chút tình báo, thật ra mấy thứ đó đều do bên hoàng thất thu thập.
Dần dần, Lý Hạo càng thêm biết rõ Bạch Nguyệt Thành.
Tòa thành lớn 30 triệu nhân khẩu, phức tạp hơn Ngân Thành gấp trăm lần!
Có rất nhiều nhân vật lớn không trêu chọc nổi ở đây.
Hạch tâm của toàn bộ Ngân Nguyệt cũng đều ở đây.
Trừ những nhân vật đại lão đương nhiệm thì còn có một số nhân vật lớn ở Trung Bộ đã về hưu, một số người trong nhà có nhân vật lớn đảm nhiệm chức vị quan trọng tại hành tỉnh khác và còn rất nhiều rất nhiều… Dù sao cũng là người Lý Hạo không trêu chọc nổi.
Hầu Tiêu Trần không phải cha hắn, coi như thật sự là cha hắn thì cũng có đám đời thứ hai không trêu chọc nổi.
Hầu Tiêu Trần còn chưa phản, chưa phản thì địa vị của hắn ở Ngân Nguyệt cũng không phải cao nhất.
Lý Hạo cấp tốc nhớ kỹ tất cả mọi thứ.
Đến cuối cùng, Vương Minh nhớ ra gì đó, lúc đang chuẩn bị lên xe thì Vương Minh lại nói: “Đúng rồi, còn có nội bộ Tuần Dạ Nhân! Ngươi nhớ kỹ đây, trong nội bộ Tuần Dạ Nhân, Hầu bộ lớn nhất, nhưng lão nhị không phải Hách bộ, mà là Ngọc tổng quản!”
“Ngọc tổng quản… nữ tự luôn đi theo Hầu bộ đó hả?”
“Đúng!”
Lý Hạo biết, nữ tử kia… Rất lợi hại, rất lợi hại!
Húc Quang!
Trước đó Lý Hạo không dám xác định, nhưng sau này hắn nhìn thấy Hồng Phát bị giết, hắn biết nữ nhân kia chính là cấp Húc Quang.
“Nàng là vợ của Hầu bộ hả?”
“Không phải.”
Lý Hạo hơi quái dị: “Nhưng ta thấy hai người đó rất thân mật.”
“Ai biết được, đừng nói lung tung là được.”
Vương Minh cười ha hả nói: “Mấy năm nay Ngọc tổng quản luôn chăm sóc Hầu bộ, nói không phải… Thật ra cũng kém không bao nhiêu.
Việc lớn nhỏ ở Tuần Dạ Nhân, Hầu bộ tự tham dự không nhiều, thường thường đều là nàng đến ra lệnh.”
Hạ Dũng cười lạnh: “Nếu ta là Hách Liên Xuyên… thì đã sớm không làm nữa, bị một nữ nhân cưỡi lên trên đầu!”
Vương Minh mặc kệ hắn nói thế nào, lại nói: “Thứ ba chính là Hách bộ.
Hách bộ làm người rất tốt, rất dễ nói chuyện, mọi người có việc thì đa phần cũng đều tìm Hách bộ giải quyết, không giải quyết được thì mới có thể đi tìm Ngọc tổng quản.”
Nói đến đây, Vương Minh cười ha hả nói: “Ngọc tổng quản nói chuyện có đôi khi rất cay nghiệt, nhưng khi ngươi có phiền phức rồi tìm tới nàng, nếu nàng nói có thể giải quyết… Vậy gần như đều có thể giải quyết! Hách bộ trưởng… Đồng ý thoải mái, nhưng mười việc thì ngài ấy chỉ có thể giải quyết một nửa.”
Lý Hạo cũng cười.
Nghe cách nói của Vương Minh, Lý Hạo cảm giác Hách Liên Xuyên thật sự rất bi ai, thuộc hạ cũng nghĩ về hắn như vậy, có thể thấy được quả thực năng lực làm việc… Cũng chỉ có thế thôi.
Xe tiếp tục tiến lên.
Ba người không dừng lại.
Dù gặp một số người, gặp một vài thành trấn thì cũng không có dừng lại.
Ba chiếc moto phong cách cũng hấp dẫn sự chú ý của không ít người, chẳng qua cũng không ai có ý đồ gì, nhìn Hạ Dũng bưu hãn cực kỳ, ai dám trêu chọc người có râu quai nón này?
Lúc này, trong thành, cũng có Thánh Nhân bay ra ngoài.
Hồng Sam Mộc rất nhanh đã hóa thành hình người, hớn hở ra mặt: “Hầu gia trở về… chúc mừng hầu gia, tiến thêm một bước, thần công đại thành!”
“…”
Lý Hạo cũng hoài nghi nó có biết mình tiến bộ thật không, nhưng nhìn dáng vẻ này của nó, phần lớn chỉ là vuốt mông ngựa đơn thuần mà thôi!
Lý Hạo cười một tiếng: “Đa tạ cát ngôn của Sam Kỳ tiền bối, lần này đích xác thu hoạch không nhỏ! Thông báo một chút, hôm nay ta phải tấn cấp Hợp Đạo tứ trọng, bước vào cảnh giới có thể so với cấp độ Thiên Vương của Tân Võ… thiên địa có thể sẽ vững chắc lần nữa, chính thức dung nạp được Thiên Vương xuất nhập! Để các phương coi chừng, nhìn chằm chằm Cụ Phong thành…”
“Chúc mừng Hầu gia!”
Giờ khắc này, không chỉ một mình Sam Kỳ, trong thành, đồng loạt vang lên tiếng chúc mừng.
Hợp Đạo tứ trọng!
Lúc này mới trôi qua bao lâu đâu?
Mặc dù lần này Lý Hạo đã rời đi thật lâu, tương đối mà nói, đây là lần hắn biến mất dài nhất, gần 4 tháng, thế nhưng… trước đó Lý Hạo chỉ mới tới Hợp Đạo nhị hoặc tam trọng, hôm nay, hắn lại sắp bước vào tứ trọng.
Đến mức này thì tiến bộ rất khó!
Lý Hạo lại tiến thêm một bước!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người mừng rỡ dị thường, mà Lý Hạo bật cười: “Đa tạ chư vị, cũng là dựa vào chư vị hết sức giúp đỡ, nếu không, ta cũng không đi được nhanh như vậy, không nói nhiều nữa, vậy ta… sắp tấn cấp đây!”
Dứt lời, 144 con Cự Long bay ra!
Ngôi sao trên trời lấp lóe!
144 con Cự Long, trong nháy mắt phân chia bơi vào 144 khu vực trong số 360 khu vực, trong đó, 144 ngôi sao to lớn, bỗng nhiên lấp lóe quang huy!
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lại, ai cũng cảm thấy cực kỳ chấn động!
144 khu vực, đều đang lóe lên quang mang!
Tiếng nói Lý Hạo chấn động thiên địa: “Hợp Đạo tứ trọng, tứ đại tuần hoàn đã hình thành, lấy 36 đạo mạch làm một đại tuần hoàn, hôm nay… ta tiến vào Hợp Đạo trung kỳ!”
Ầm!
144 khu vực, lập tức rung động, lóe ra từng cột sáng to lớn, những quang trụ này, 36 đạo trong đó là một kết nối, dần dần, tạo thành 4 vòng đại tuần hoàn hoàn chỉnh.
Khí tức trên thân Lý Hạo chấn động, từng luồng lực lượng đại đạo cuốn tới!
Giờ khắc này, dù là người trong vũ trụ đại đạo hay người bên ngoài vũ trụ đại đạo, phàm là người tu luyện tân đạo thì ai cũng cảm nhận được một số khác biệt.
Toàn bộ thiên địa, giống như bắt đầu phấn khích.
Thiên địa, lại khôi phục thêm một chút.
Vô số năng lượng, cũng không biết từ chỗ nào bắt đầu thẩm thấu ra, thậm chí, giờ khắc này, còn có một số lực lượng đại đạo tràn lan ra, tu sĩ tân đạo, giống như đều cảm nhận được cơ duyên, đồng loạt bắt đầu tu luyện.
Bên trong Cụ Phong thành.
Trịnh Vũ nhìn thương khung, nói khẽ: “Hắn quả nhiên đã tấn cấp!”
Hợp Đạo tứ trọng!
Sau lưng, mấy vị Thiên Vương trầm mặc.
Đừng kêu chúng ta ra ngoài!
Thật sự… có chút bất đắc dĩ.
Mặc dù không chỉ có một vị Thiên Vương, mà là sáu bảy vị, thế nhưng… nếu đi ra thật, sáu bảy vị Thiên Vương sẽ thật có thể nắm chắc phần thắng sao?
Trịnh Vũ dường như cũng không nhắc tới việc này, chỉ là yên lặng nhìn.
Thiên địa, khôi phục thật nhanh.
Nhanh như vậy đã có thể dung nạp Thiên Vương.
Mà Lý Hạo, cũng không còn áp chế cảnh giới, nói cách khác, hắn cảm thấy mình không sợ Thiên Vương nữa, chủ động tấn cấp.
“Hợp Đạo tứ trọng…”
Trịnh Vũ thì thào một tiếng, xua tay, đám người bên cạnh đồng loạt rời đi.
Rất nhanh, một Trịnh Vũ khác xuất hiện, khí tức trên thân cũng đang tăng trưởng, hơn nữa tăng trưởng rất nhanh, Trịnh Vũ Tân Đạo nói khẽ: “Bây giờ người tấn cấp không ít, hàng triệu ngôi sao đại đạo, chỉ cần không quá rõ ràng, bọn họ cũng khó mà phân rõ từng cái!”
Trịnh Vũ khẽ gật đầu, thanh âm nhu hòa, cũng không quá nhiều xao động bất an: “Theo sát phía sau là được, đừng gây chú ý quá mức, không có gì bất ngờ xảy ra, không chỉ ta đang làm.”
Trịnh Vũ Tân Đạo khẽ gật đầu.
Hai người cũng không nói thêm gì nữa.
Lý Hạo, chiến thắng trước đó chưa hẳn là toàn thắng, còn phải xem kết quả.
Mà giờ khắc này, Lý Hạo không hề quan tâm bất luận kẻ nào.
Đạo mạch xuyên qua tinh hà, khí tức không ngừng tăng trưởng.
Cùng lúc đó, trong Tinh Thần Hải cũng có từng luồng lực lượng đại đạo tràn vào, tràn vào những ngôi sao chuyển nhập bên trong, còn cảm nhận được đại đạo chấn động, nơi đây, há có thể không có chấn động?
Không chỉ như vậy, nơi đây, cũng có các ngôi sao đang lấp lóe quang huy, giống như Lý Hạo đang tấn cấp.
Thiên hạ này, rốt cuộc có bao nhiêu người, là phân thân của người khác, hoặc là kẻ ở trong bóng tối… ta không biết.
Nhưng ta không cần hiểu rõ, ta chỉ cần chuyển nhập ngôi sao của bọn ngươi vào đây… vậy là đủ.
Muốn để ta hung ác một chút… các ngươi động đậy một chút, ta sẽ tàn nhẫn với các ngươi hơn!
Lý Hạo thầm nghĩ, hắn nở nụ cười.
Một nơi khác.
Trong phong ấn.
Hồng Nguyệt Đế Tôn ngồi xếp bằng, yên lặng cảm nhận gì đó, hồi lâu, gã khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên trời, hơi nghi hoặc một chút, vừa rồi giống như huyết dịch đã lập tức mất đi tất cả kết nối, nhưng rất nhanh lại khôi phục một chút liên hệ yếu ớt.
Cực kỳ yếu ớt!
Lý Hạo, đang làm cái gì vậy?
Hắn không phá hủy máu của ta sao?
Gã có chút nhíu mày.
Gã chắc chắn, máu của mình, hẳn là còn ở trong vũ trụ đại đạo, chỉ là vị trí cụ thể ở đâu, trước mắt khó mà xác định, quá mức ảm đạm, liên hệ vẫn rất yếu ớt.
Thế nhưng cho mình thêm một chút thời gian, có lẽ, mình có thể khóa chặt được vị trí!
“Đứt quãng… hình như bị thứ gì cđó he giấu, không đơn giản chỉ là hàng rào vũ trụ đại đạo…”
Gã thì thào một tiếng, mang theo một chút nghi hoặc.
Đương nhiên, đối với vũ trụ đại đạo, gã không hiểu rất rõ, cũng không có cách nào xác định nguyên nhân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Phong Kiếm Xuân Thu [Dịch] Phong Kiếm Xuân Thu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Phong-Kiem-Xuan-Thu-dich.jpg)




