[Dịch] Tinh Môn
Tập 100 : Tổ Chức Họp Báo (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Tổ Chức Họp Báo
Thời khắc này, Lý Hạo bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc Hầu Tiêu Trần có biết việc người này làm hay không.
Tùy tiện giết một Tuần Dạ Nhân cấp trên là rất phiền phức, dù đối phương có hành tung quỷ dị thì cũng có thể đưa tới vài phiền toái.
Đương nhiên không có quan hệ gì với ta!
Ta chính là một người vô tội bị hại!
Ngẫm lại, Lý Hạo còn cảm thấy rất kích thích, ngày đầu tiên hắn đến tiểu đội Liệp Ma chính là làm mồi nhử.
Hiện giờ hắn tới Bạch Nguyệt Thành, ý của Hách Liên Xuyên cũng rất rõ, Hách Liên Xuyên muốn hắn làm mồi nhử.
Thật ra Lý Hạo thật thích.
Rất yên lặng, khiêm tốn cực kì… Vậy đến đây có ý nghĩa gì?
Đương nhiên muốn tìm vài chuyện để làm, tốt nhất làm vài việc tốt, thậm chí tự tham dự một vài trận chiến đấu, vậy mới có cơ hội cảm ngộ các thế khác.
Một mực được bảo hộ, nếu Hầu Tiêu Trần thật sự thiếp thân bảo hộ hắn thì Lý Hạo còn không vui đâu.
Có thể tìm một vài việc để làm, cuối cùng còn tự xóa sạch liên hệ giữa mình với việc này, việc này rất phù hợp với khẩu vị của Lý Hạo.
Hai người có thể nói, ăn nhịp với nhau!
“Được chưa, vậy chỉ nói đến đây.”
Hách Liên Xuyên lại nói: “Ta đi xem thử Hầu bộ đã xuất quan chưa, nếu xuất quan thì để ngươi gặp một lần, nếu chưa thì ta không có biện pháp lấy ban thưởng 5000 viên của ngươi tới được.
Đúng rồi, Hầu bộ có ý là đổi ban thưởng thành Huyết Thần Tử cấp Húc Quang kia, ngươi đồng ý không?”
Lý Hạo hơi nhướng mày.
Rất nhanh, hắn gật đầu: “Có thể!”
Huyết Thần Tử cấp Húc Quang… Hắn còn tưởng rằng không thể lấy được, xem ra không có hy vọng.
Không sao, đổi huyết ảnh Húc Quang cũng được.
Bây giờ Lý Hạo cần thứ này, cường hóa chỉnh thể.
Rất tốt!
Huyết ảnh cường hóa nhục thân và nội kình.
Lúc này Lý Hạo cần bảo vật, ngũ tạng hắn đã rất mạnh mẽ, nhưng nhục thân vẫn còn hơi yếu, hắn cũng đang chuẩn bị lấy chút năng lượng thần bí hệ Lôi và hệ Phong.
Huyết ảnh có một chỗ tốt, đó là tiêu hao kiếm năng cực ít, không giống năng lượng thần bí, cần rất nhiều kiếm năng mới rút ra được.
Huyết ảnh thậm chí không cần kiếm năng cũng có thể hấp thu tiêu hóa.
“Vậy thì nói đến đây… Mặt khác, nơi ở sắp xếp cho ngươi, ta đã xem qua rồi, sắp xếp đối diện nhà ta đi.
Một mặt là để thuận tiện chăm sóc ngươi, một mặt cũng thuận tiện cho ta tùy thời xuất hiện trước mặt ngươi, không lộ vẻ đột ngột!”
“Nhà Hách bộ ở đâu?”
“Không tính xa, cách tổng bộ Tuần Dạ Nhân 10 dặm, rất gần, ngươi là võ sư, đi bộ nửa giờ thì dư sức.”
10 dặm quả thực không xa.
Mà lộ trình 10 dặm cũng có thể thu hút sự chú ý và quan tâm của không ít người, suốt ngày đợi tại tổng bộ thì coi như có người có tâm tư thì cũng không dám tùy tiện hành động.
Nói chuyện với Hách Liên Xuyên một hồi, Lý Hạo một mình đi xuống.
Dưới lầu.
Có không ít người quay quanh Vương Minh, đang nghe gã khoác lác.
Lần này xem như tên này hoàn toàn bại lộ thực lực Nhật Diệu của mình.
Nhìn thấy Lý Hạo xuống lầu, Vương Minh lập tức cười nói: “Lý Hạo xuống, Hách bộ sắp xếp thế nào?”
“Vẫn chưa sắp xếp, chờ Hầu bộ xuất quan rồi sắp xếp tiếp.”
Lý Hạo cười: “Chẳng qua Hách bộ nói, vì chăm sóc ta nên sắp xếp chỗ ở của ta đối diện nhà hắn.
Vương bộ, ngươi biết chỗ đó không?”
“Ta biết!”
Vương Minh gật đầu: “Ta còn từng đi qua đó mà, nơi đó thật ra là kí túc xá của Tuần Kiểm Ti.
Trước kia chúng ta đều thuộc Tuần Kiểm Ti, đó là nơi rất tốt, rất an toàn.”
Lúc này, có một người đứng cạnh Vương Minh mở miệng hỏi: “Lý tuần sát, ngươi và Hách bộ là thân thích hả?”
Lý Hạo cười: “Không phải, chẳng qua Hách bộ đi Ngân Thành và đã có quan hệ rất tốt với sư phụ ta, cho nên cũng để ý ta nhiều hơn một tí.
Cộng thêm bây giờ ta có vài phiền phức trên người nên Hách bộ cũng chăm sóc nhiều hơn mấy phần, mọi người cũng đừng hiểu lầm!”
Nói xong hắn lại nói: “Ta mới đến, hoàn toàn không biết gì về Bạch Nguyệt Thành cả, chờ ta dàn xếp lại xong, ta xin mời chư vị tiền bối ăn cơm!”
Lý Hạo rất khách sáo, cũng rất nhiệt tình, nụ cười đặc biệt thân thiện.
“Hẳn chúng ta nên bày tiệc mời khách cho ngươi mới đúng… Chẳng qua quả thực tàu xe mệt mỏi, chờ thêm rồi chúng ta sẽ sắp xếp!”
“…”
Đám người cũng đều cười ha hả.
Những người ở lại đây gần như đều là cấp Nguyệt Minh, không thấy Nhật Diệu, Vương Minh xem như lợi hại nhất trong đó.
Những Tuần Dạ Nhân cấp Nguyệt Minh không hiểu rõ nhiều thứ.
Nhưng họ cũng đều biết Lý Hạo được Hầu bộ điều tới, có quan hệ không tệ với Hách bộ, còn là bạn tốt của Nhật Diệu mới Vương Minh…
Kể từ đó, tự nhiên họ đều có thêm ba phần nhiệt tình.
Ở đại sảnh khách sáo một hồi, Lý Hạo và Vương Minh cùng đi ra ngoài.
Hách Liên Xuyên đã sớm gặp Lý Hạo, tiếp theo hắn mặc kệ Lý Hạo.
Ngoài cửa, nữ cảnh vệ kia vẫn còn ở đó.
Nhìn thấy Lý Hạo, nàng vội vàng nói: “Lý Hạo tuần sát, ta là…”
Lý Hạo không đợi nàng nói hết, hắn tiện miệng nói: “Xin lỗi, Hách bộ trưởng nói ta không thể tự tiện giao lưu bất kỳ người nào không phải thành viên của hệ thống Tuần Dạ Nhân hệ thống! Bây giờ ta ở trạng thái nửa quản khống.”
Nói rồi Lý Hạo tiếp tục cất bước đi ra ngoài.
Ngoài cửa lớn, Hạ Dũng cũng ở đó, chỉ là không có vào.
Trừ Hạ Dũng ra thì còn có một số người cũng đứng ở bên kia cửa ra vào, chỉ là đều không tới gần.
Lý Hạo cũng không nói gì, đi ra cửa, lớn tiếng nói: “Nam tiền bối, không cần lại đi theo ta, vừa rồi Hách bộ trưởng nói ngày mai tổ chức một buổi họp báo, võ sư Phá Bách viên mãn và võ sư Đấu Thiên đều có thể trực tiếp tham dự! Hiện trường có nghi vấn gì, có gì cần biết thì ta sẽ thống nhất trả lời chắc chắn.
Bao gồm cả một số việc liên quan tới sư phụ ta, chỉ cần không dính đến cơ mật Ngũ Cầm thì ta đều sẽ nói chi tiết cho chư vị!”
“Ngũ Cầm nhất hệ cũng hi vọng võ sư đạt được phát dương quang đại, sẽ không giữ cho riêng mình, điều gì có thể nới thì ta nhất định sẽ nói cho chư vị!”
Nói xong chuyện này, hắn lại dùng âm thanh rất lớn nói: “Còn nữa, trừ võ sư, những người khác có điều gì nghi hoặc hoặc là cần hiểu rõ, thì đều có thể gửi thư thông qua Tuần Dạ Nhân.
Nếu như phía trên đồng ý cho ta trả lời thì ta cũng sẽ trả lời cho mọi người!”
Lý Hạo rất thành khẩn: “Ta mới đến, đến bây giờ ngay cả cơm cũng chưa ăn, chỗ ngủ cũng chưa tìm được.
Các tiền bối, xin cho ta chút thời gian, chờ ta thu xếp xong thì cũng có thể trả lời các loại nghi vấn của mọi người tốt hơn.”
Lúc này, một số người ngoài cửa nghe được Lý Hạo nói vậy thì cũng không nóng nảy.
Cuối cùng cũng có thời gian cụ thể!
Nhưng vẫn có người mở miệng: “Chỉ có thể là võ sư hả? Lý tiểu hữu, có vài người chúng ta năm đó không thể không tấn cấp siêu năng, bây giờ đã không phải võ sư, nhưng trong môn nhân đệ tử cũng có võ sư… Hiện giờ hạn chế chết chỉ có thể là võ sư, vậy chúng ta…”
Lý Hạo lộ vẻ mặt đồng tình, dâng vẻ hơi thương hại nhưng rất nhanh lại không tiện nói: “Ta… Ta không có cách nào quyết định, chư vị tiền bối có thể hỏi bên Tuần Dạ Nhân thử xem.
Chỉ cần bên Tuần Dạ Nhân đồng ý thì ta sẽ không có ý kiến, ta không làm chủ được.”
Hắn hơi bất đắc dĩ, xem ra rất muốn trực tiếp đáp ứng.
Thấy dáng vẻ này của hắn, mọi người cũng cảm thấy không cần khó xử người trẻ tuổi Lý Hạo này.
Hắn đi từ Ngân Thành vào đây, có thể giờ hắn đại khái cũng rất hoảng.
Chương 497: Thủ Lĩnh Đều Là Ma Bệnh? !
Việc này còn phải tìm Tuần Dạ Nhân.
Tối thiểu Lý Hạo cũng bằng lòng kể một ít thứ, như vậy là đủ rồi.
Nói xong lời này, Lý Hạo lại ôm quyền nói: “Vậy ta đi về trước, chư vị tiền bối, ngày mai chúng ta gặp lại!”
Bay giờ Nam Quyền Hạ Dũng cũng nhìn thoáng qua Lý Hạo, nhìn một hồi… Hơi đau đầu.
Tiểu tử này, làm sao cảm giác hơi biến hóa.
Đương nhiên biến hóa không lớn, có thể mơ hồ cảm thấy tên này không có thành thật như vậy.
Hắn nghe những lời Lý Hạo vừa nói một lúc, nhìn dáng vẻ đáng thương của Lý Hạo, nhưng trên đường tới đây, gia hỏa này cũng không phải thế này.
Nghĩ thì nghĩ, hắn cũng không nói gì.
Nếu ngày mai tổ chức buổi họp báo thì những người khác cũng không vội.
Bây giờ Bạch Nguyệt Thành vẫn rất an toàn, tối thiểu Hầu Tiêu Trần còn ở lại đây, người bình thường không dám gây chuyện ở trong thành.
Một lát sau, Lý Hạo và Vương Minh cùng đi đến khu dân cư.
Có người đi theo bọn họ!
Đương nhiên hành tung rất bí ẩn, Lý Hạo cũng không quan tâm.
Siêu năng theo dõi hắn, đó chính là bia sống.
Võ sư theo dõi hắn, Lý Hạo cảm thấy bây giờ võ sư trong cả thành đại khái cũng không có mấy ai có thể chiến một trận với hắn.
Cũng chỉ có lão tiền bối như Nam Quyền, còn chiếm được kỳ ngộ thì mới có cơ hội đấu một trận với hắn.
Ngũ tạng Lý Hạo cường hóa đến trình độ này, trừ thế yếu hơn so với lão sư ra thì thật ra cũng có thể coi là người thứ hai Uẩn Thần, kém là kém tại thế.
“Lý Hạo, Hách bộ không nói gì hả? Ngươi không có gặp Hầu bộ?”
“Không có.”
Vương Minh hơi tiếc nuối, cũng không nhiều lời, lại nói: “Đúng rồi, đợi lát nữa ta đưa ngươi trở về thì ta cũng phải về nhà một chuyến! Nhà ta tại thành tây, bên đây là thành nam, sau khi ta tấn cấp Nhật Diệu thì vẫn chưa về nhà.”
Hắn cũng phải về nhà khoe khoang một chút, cũng thuận tiện kiếm điểm chỗ tốt.
Lần trước trong nhà ủng hộ chút năng lượng thần bí là để hắn tấn cấp Nguyệt Doanh, bây giờ hắn đã là Nhật Diệu, đương nhiên muốn trở về xin càng nhiều thứ.
“Lần này ngươi vừa tới, qua vài ngày thì nhớ đi nhà ta làm khách!”
Vương Minh cười ha hả nói: “Nhà ta lớn hơn so với ký túc xá.”
Lý Hạo gật đầu, truyền âm: “Sau khi trở về thì không nên nói nói lung tung, đừng quá nhiều chuyện!”
“…”
Vương Minh khẽ giật mình.
Nhìn thoáng qua Lý Hạo, truyền âm?
Truyền âm là chuyên môn của Tam Dương, hoặc là một vài võ sư Đấu Thiên cao thâm mới có thể.
Thế nhưng… Thế nhưng Lý Hạo mới tấn cấp!
Gã hơi mộng, tên này, tình hình gì vậy?
Lại mạnh lên?
Lý Hạo mặt không đổi sắc, truyền âm rất thoải mái.
Từ khi ngũ tạng cường hóa đến trình độ 1000 viên là hắn biết mình có thể truyền âm nhập mật, thật ra đây chỉ là khống chế chút sóng âm chấn động thôi.
Không quá phức tạp nhưng cần khống chế nội kình rất mạnh, nếu không sẽ dễ tiết âm thanh ra ngoài.
Đây cũng vì sao Tam Dương và Đấu Thiên mới được, nội kình của Đấu Thiên bình thường đều không hùng hậu như vậy.
Vương Minh không nói gì, gã cũng không ngốc, cũng biết không thể nói mọi thứ.
Tỉ như việc giết Trương Đình, hắn có thể nói bậy không?
Lý Hạo tiếp tục đi tới, quan sát khung cảnh hai bên.
Mới đến, hắn quá xa lạ với Bạch Nguyệt Thành.
Đi từ Tuần Dạ Nhân tới, hai bên đều là một vài cư xá cũ, phố cũ.
Thành nam xem như là khu vực tương đối cũ kỹ, không có quá nhiều nhà cao tầng, mấy khu vực khác ngược lại có sắc thái hiện đại hoá dày đặc hơn.
Tuần Dạ Nhân thành lập muộn, nơi tốt sớm đã bị những cơ cấu khác chiếm cứ.
Cùng lúc đó.
Việc liên quan tới ngày mai Tuần Dạ Nhân muốn tổ chức buổi họp báo cũng truyền ra.
Các võ sư mạnh đều có thể tham dự, trong lúc nhất thời, không ít võ sư hưng phấn lên, cực kỳ khát vọng thu hoạch được một ít phương pháp tấn cấp Uẩn Thần.
Cùng lúc đó.
Thành đông.
Ở tầng cao nhất của một khách sạn cực kỳ cao lớn.
Một gian phòng xa hoa không gì sánh được, có phòng khách, phòng ăn, phòng bếp, phòng khiêu vũ… Lớn đến mức chiếm cứ gần ngàn mét.
Bây giờ chỉ có 5 người ở đây.
Lúc này 5 người đều hội tụ trong phòng tiếp khách.
Bốn nam một nữ.
Trừ Vu Khiếu tóc xanh thì còn lại 3 người nam nhân, một người chính là nam tử trẻ tuổi tóc ngắn – Hồ Thanh Phong, cũng là thủ lĩnh đội ngũ 5 người lần này.
Thực lực Vu Khiếu yếu nhất, giờ đây hắn chủ động mở miệng: “Hách Liên Xuyên bên kia đưa tới tin tức, nói rõ ngày mai chờ sau khi Lý Hạo kết thúc buổi họp báo của các võ sư thì có thể cho Lý Hạo tới gặp chúng ta… Nhưng hy vọng chúng ta có thể đi đến thành nam, Lý Hạo mới đến, hơi sợ hãi hoàn cảnh xa lạ.”
Thành nam, bọn họ không quá bằng lòng đi qua đó.
Chủ yếu chính là thành nam là địa địa bàn của Hầu Tiêu Trần, không giống thành đông là trụ sở của Hành Chính Tổng Thự.
Dưới tình huống bình thường, Hầu Tiêu Trần cũng sẽ không đến bên này.
“Lá gan nhỏ như vậy hả?”
Hồ Thanh Phong cười, gật đầu: “Được rồi, vậy mai ngươi đi qua đó một chuyến, để Trần Mẫn đi cùng ngươi.
Có thể mang Lý Hạo về là tốt nhất, mang về không được thì không cần xung đột… Lấy chút máu của Lý Hạo về là được.”
Giai đoạn hiện nay còn chưa tất yếu khiêu khích Hầu Tiêu Trần, bên Hành Chính Tổng Thự một mực không có động tĩnh, cho dù có ý nghĩ gì thì cũng phải có một vài quan lớn bản địa duy trì mới được.
“Máu… Hách Liên Xuyên sẽ đồng ý sao?”
Vu Khiếu cau mày nói: “Người này tương đối qua loa…”
“Chính ngươi nhìn rồi xử lý!”
Được, Vu Khiếu cũng không nói thêm, lấy chút máu mà thôi, có gì khó đâu?
Hồ Thanh Phong tiếp tục nói: “Lý Hạo là mục tiêu ngoài nhiệm vụ, mấu chốt vẫn ở chỗ Hầu Tiêu Trần! Mặt khác, lão nhân gia bên quân đội Ngân Nguyệt vẫn không muốn gặp mặt hả?”
Trong mấy người, một nam tử trung niên tuổi khá lớn trầm giọng nói: “Bên Ngân Nguyệt quân nói, gần đây vết thương cũ của Vũ soái của bọn họ phát tác, một mực đang dưỡng thương, chỉ sợ phải qua một đoạn thời gian mới được.”
Sắc mặt Hồ Thanh Phong hơi khó coi, lại vết thương cũ!
Hầu Tiêu Trần vết thương cũ phát tác, lão soái kia cũng vết thương cũ phát tác, ti trưởng Tuần Kiểm Ti cũng nói gần đây vết thương cũ phát tác, liên đới Triệu thự trưởng, gần đây cũng nói thân thể không quá dễ chịu, hơi ho khan cộng thêm…
Mẹ nhà hắn, Ngân Nguyệt lớn như vậy, chẳng lẽ mấy thủ lĩnh đều là ma bệnh hết?
Ai cũng lấy cớ này!
Không phải vết thương cũ phát tác thì là thân thể không khỏe, điều này khiến Hồ Thanh Phong cực kỳ khó chịu.
Dù ở Trung Bộ thì hắn cũng sẽ không bị đối xử thế này, liên tiếp bị sập cửa vào mặt!
Hắn đường đường là Húc Quang, còn là Thiên Quyến Thần Sư.
Trừ mấy tên biến thái ở tổng bộ ra thì hắn ở Trung Bộ cũng là người được vạn người chú mục.
Đương nhiên mấy tên biến thái kia bình thường cũng không ở tổng bộ, nghe nói vài ngày trước lại đi ra ngoài gây chuyện, không biết lần này sẽ dẫn tới bao nhiêu phiền phức.
Đại chiến Trung Bộ trước đó chính là do mấy tên kia tạo thành.
Nghĩ đến những người kia, hắn cũng hơi bực bội.
Mấy tên kia kiếm chuyện rất giỏi, nhưng bình thường đều chỉ kiếm chuyện thôi, chỉ phụ trách gây chuyện, không chịu trách nhiệm chùi đít, thường xuyên mang đến vô số phiền phức cho những người như bọn hắn!
“Vậy trước tiên mặc kệ hắn!”
Hồ Thanh Phong trầm giọng nói: “Gần đây ba tổ chức lớn có động tĩnh gì không?”
“Bình Đẳng Vương đang ở ngoài thành, Bán Sơn hình như không có tin tức, bên Hồng Nguyệt, nghe nói Lam Nguyệt chạy từ Trung Bộ đến…”
Hồ Thanh Phong khẽ gật đầu, cân nhắc chốc lát rồi nói: “Dưới tình huống cần thiết thì có thể nói chuyện với bọn họ, Hầu Tiêu Trần là cây đinh trong mắt bọn họ, phía Ngân Nguyệt có không ít bí mật, cái đinh này đâm rất nhiều người đều không thoải mái!”
“Hiểu rồi!”
Mấy người thương thảo đơn giản một hồi, cũng không vội vã đi gặp Lý Hạo bây giờ, tất cả chờ sau khi buổi họp báo ngày mai kết thúc rồi nói.
Bọn họ cũng muốn nhìn xem đến lúc đó sẽ có vài bí mật lưu truyền tới không.
Võ sư, Uẩn Thần đến cùng có khó không?
Giờ khắc này, tứ phương yên lặng, đều đang đợi.
Lý Hạo đến cũng mang đến cho Bạch Nguyệt Thành chút gợn sóng nho nhỏ.
Mà Lý Hạo thì nhàn nhã không gì sánh được, nhìn xung quanh cách bày trí trong nhà mới của mình.
Xuyên qua cửa sổ thưởng thức những bóng đèn lớn phía ngoài, thật sáng!
Chương 498: Bạch Nguyệt Thành Phồn Hoa
Phòng ở không lớn.
Nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, hiển nhiên trước đó đã từng được người dọn dẹp.
Hai căn phòng bình thường đại khái tầm bảy tám chục mét vuông.
Nhưng ở nơi tấc đất tấc vàng như Bạch Nguyệt Thành, có thể phân cho một người một gian phòng là đã tốt lắm rồi.
Đối diện chính là Hách Liên Xuyên… Hách bộ trưởng thế mà cũng chỉ ở loại địa phương này, cũng không biết là do không bằng lòng đổi phòng mới hay do địa vị không ra gì nên chỉ có thể phân đến chỗ này.
Lý Hạo mở cửa sổ, cảm thụ được luồng gió mát thổi qua thoải mái dễ chịu.
Trong lòng âm thầm nghĩ, đúng là Bạch Nguyệt Thành lợi hại.
Thật lợi hại!
Chỗ lớn thế này thôi mà gần đó đã có 7 Siêu Năng Giả tụ tập, còn có mấy võ sư thì hắn không biết.
Hai người hệ Thổ đều trốn ở trong đất, không biết thời gian dài có thể ngạt thở không.
Một người hệ Phong, hóa thành thanh phong, lơ lửng trên không trung.
Một người hệ Ẩn thân, đại khái là một loại năng lực của hệ Ám, đang ở trong ngôi nhà đối diện nhà hắn.
Còn có ba người ở khoảng cách xa hơn chút nữa, không biết có phải có năng lực Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ không.
Lợi hại!
Bảy Siêu Năng Giả, bảy nhà?
Hắn chỉ mới đến mà thôi, trong chớp mắt đã bị nhiều người để mắt tới, thật có ý tứ.
Đang thưởng thức mấy bóng đèn lớn, thì cửa bị gõ lên bên ngoài.
Lý Hạo nghiêng đầu nhìn thoáng qua, không có chùm sáng.
Hắn cũng không sợ, tiến đến mở cửa.
Ngoài cửa là một phụ nhân hơn 30 tuổi, trên mặt đang tươi cười, rất nhiệt tình: “Là Lý tuần sát đúng không? Ta là bộ hậu cần của Tuần Kiểm Ti, nghe nói Lý tuần sát mới đến, chưa quen Bạch Nguyệt Thành, Tuần Kiểm Ti đều có vài sắp xếp tuần kiểm với tất cả những người có cấp tuần sát sứ trở lên.
Bình thường Lý tuần sát cần gì thì gọi cho chúng ta là được, quần áo bẩn thì đều giao cho chúng ta đến xử lý, còn về vấn đề đi đường, Lý tuần sát thích môtô hay ô tô… Thêm nữa là về ăn uống, cư xá có nhà ăn miễn phí, nếu tuần sát không thích thì cũng có thể cung ứng riêng…”
Lý Hạo hơi ngoài ý muốn, đãi ngộ tốt dữ vậy?
Mấu chốt là Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm Ti gần như đã chia cắt, thế mà còn có thể hưởng thụ đãi ngộ của Tuần Kiểm Ti.
Tuần sát sứ ở địa phương nhỏ được xem như một nhân vật lớn.
Nhưng ở đây thì lại không tính là gì.
Rất nhiều người cấp Nguyệt Minh đều sẽ giữ một chức vị tuần sát sứ, một bộ phận Nhật Diệu thậm chí còn là tuần sát sứ cao cấp, cũng không thể thăng cấp.
Tuần thành sứ thì trâu bò hơn.
“Được rồi, cám ơn, ta vừa tới, không hiểu gì cả.
Tỷ tỷ không cần để ý đến ta, chờ Hách bộ trưởng trở về, ta sẽ hỏi ý kiến Hách bộ.
Dưới tình huống bình thường, ta sẽ ăn cùng Hách bộ…”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt nữ nhân ánh mắt, càng thêm nhiệt tình: “Được, vậy ta không quấy rầy.
Điện thoại trong phòng, trực tiếp ấn phím 1 thì chính là điện thoại hậu cần chúng ta, Lý tuần sát có cần thì tùy thời căn dặn!”
“Khách sáo rồi!”
Lý Hạo cũng rất nhiệt tình, không ngừng nói lời cảm ơn, mãi cho đến khi đối phương lưu luyến không rời rời đi thì Lý Hạo đóng cửa phòng, vẫn như cũ duy trì nụ cười trên mặt, phảng phất rất vui vẻ.
“Thật tốt!”
Lý Hạo cười một tiếng, giống như rất hài lòng.
Lần nữa đi tới trước cửa sổ, quan sát phía dưới.
Nơi đây ở tầng 12, không tính thấp, ngoài cửa sổ không có quá nhiều cảnh sắc, có một tòa nhà phía trước khá cản tầm mắt.
Chẳng qua cư xá xanh hoá cũng không tệ lắm.
Khi hắn tới thì thời gian đã không còn sớm, giờ này càng là sắp tối, sắc trời đã dần dần ảm đạm.
Hách Liên Xuyên ở đối diện lại vẫn chưa trở về, xem ra vị bộ phó này cũng cần tăng ca, thật đáng thương.
Hách Liên Xuyên không trở về, Lý Hạo cũng không nóng nảy, tiếp tục đi qua đi lại xưng quanh phòng.
Phòng ở không lớn, ngoài hai căn phòng thì còn có một thư phòng.
Trong thư phòng có trưng bày một vài thư tịch.
Đều là một vài thư tịch cơ sở.
Lý Hạo nhìn một hồi, cầm một vài thư tịch xuống, đặt vài cuốn thư tịch mình mang tới lên… Lý Hạo chẳng mang thứ gì khác, chỉ mang vài cuốn sách ở hàng thứ ba trên giá sách của lão sư đến.
Đó đều là trân tàng của lão sư trân tàng, lão sư rất ưa thích, Lý Hạo sợ lão sư trở về, tìm không thấy, cố ý mang đến cho ông.
Chẳng qua hình như thiếu một bản, có lẽ nó đã được lão sư mang đi.
Lão sư thật sự yêu sách như mạng, nguy hiểm vậy mà còn có thể mang theo một quyển sách trước khi đại chiến… Thật sự cảm động quá!
Trừ một vài cuốn sách ra thì Lý Hạo không mang những vật khác.
Những thứ như quần áo, ăn cơm nhà nước, không cần mang, đến lúc đó tự nhiên có người phân phối chuẩn bị.
Trừ sách ra thì còn có một tấm thẻ ngân hàng.
Bên trong cất mấy tháng tiền lương của Lý Hạo.
Tháng trước hắn lên chức, tiền lương cộng thêm tiền thưởng cũng không ít, tính ra thì Lý Hạo cảm thấy trong thẻ của hắn có thể có mấy vạn tiền tiết kiệm.
Mấy vạn tinh tệ, mời khách ăn cơm hẳn đã đủ nhỉ?
Bận rộn một hồi, đối diện giống như có vài tiếng động.
Lý Hạo không thấy, mà là nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ.
Mấy bóng đèn gần đó, lúc này đã biến mất, ngay cả mấy bóng đèn trong đất cũng đã không thấy đâu.
Xem ra những người này vẫn kiêng kị Tam Dương, nếu một mình hắn ở đây thì những bóng đèn này đại khái vẫn luôn sẽ ở.
Lý Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, mặc dù hắn thích nhìn bóng đèn, nhưng những bóng đèn này một mực không đi, khi hắn vung giội nước tiểu họ cũng quan sát, rất khó chịu.
“Cộc cộc cộc!”
Cửa bị gõ vang.
Lý Hạo vội vàng ra ngoài mở cửa, Hách Liên Xuyên hơi mỏi mệt, nhìn lướt qua trong phòng, lại nhìn xung quanh một lần, gật đầu: “Thu xếp tốt thế là được.
Bình thường ta đều ở bên Tuần Dạ Nhân, chẳng qua ban đêm không có việc gì thì sẽ trở về ngủ.”
“Hách bộ, ăn cơm chưa?”
“Chưa, ngươi cũng chưa ăn hả?”
“Chưa.”
Lý Hạo cười, nói nhỏ: ” Huyết Thần Tử của ta đâu?”
Hách Liên Xuyên liếc mắt: “Không vội, ngày mai là được! Sau khi ngươi đi thì ta có hỏi Ngọc tổng quản, đại khái ngày mai có thể cho ngươi, chờ ngày mai ngươi mở họp báo xong thì đại khái có thể lấy được.”
“Hầu bộ đâu?”
“Nghe nói thương thế tăng thêm nên lại bế quan mấy ngày.”
Nhắc đến thương thế, Hách Liên Xuyên cười, Lý Hạo cũng cười.
Thương thế này thật nghiêm trọng.
Đều đã mấy ngày mà còn chưa xong.
Nói rồi, Hách Liên Xuyên lại nói: “Ta để người ta đưa chút thức ăn tới.
Đúng rồi, trước đó chồng của sư tỷ ngươi gọi điện tới, chỉ có một ý, ngươi không muốn đi Hổ Dực quân cũng không sao, có chuyện tùy thời tìm hắn.”
“Có lòng!”
Lý Hạo gật đầu, không có biểu lộ, lộ ra rất lạnh nhạt.
Chương 499: Ngân Nguyệt Võ Lâm Truyện
Hách Liên Xuyên thấy thế hơi hiếu kỳ: “Lúc ngươi nịnh nọt ta thì cũng không cần sỉ diện, sao lại không muốn nịnh hắn? Nếu ngươi bằng lòng thì tên này nhất định bằng lòng giúp ngươi càng nhiều hơn.”
“Hách bộ không phải võ sư.”
Lý Hạo chỉ nói một câu.
Hách Liên Xuyên lập tức nhíu mày.
Lý Hạo không giải thích, hắn cũng không nói thêm.
Bởi vì ngươi không phải võ sư, cho nên ngươi không hiểu.
Truyền thừa không thể loạn truyền, cũng không thể loạn học!
Viên Thạc muốn học Cửu Đoán Kình, nhưng vô luận là Lý Hạo hay là Lưu Long, dù quan hệ đã rất khá, thế nhưng… Có truyền không?
Viên Thạc có truyền Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật cho Lưu Long không?
Võ sư đều giảng một vài quy củ cơ bản, không thể truyền chính là không thể truyền.
Coi như trong lúc vô tình học được thì không đạt được sự cho phép, ngươi cũng không thể hiển lộ ra.
Hồ Định Phương sử dụng Ngũ Cầm Thuật, còn là Ngũ Cầm Thuật bản chính trước mặt mọi người… Đây là không hợp quy củ!
Dù cho sư tỷ năm đó truyền thụ cho hắn, hắn nhờ vào đó có thực lực cường đại, lão sư không truy cứu thì cũng thôi đi.
Thế nhưng… Không thể sử dụng ngay trước mặt những người khác, mà còn nhiều lần thi triển Ngũ Cầm Thuật!
Đây là tối kỵ!
Bí thuật độc nhất vô nhị của Ngũ Cầm, ngươi thi triển nhiều lần nhưng lại không phải môn nhân Ngũ Cầm, điều này khiến ngoại nhân thấy được, còn tưởng rằng Ngũ Cầm môn bị người diệt nữa.
“Được rồi, vậy ta sẽ không nói gì hết.”
Hách Liên Xuyên cũng không còn nhắc đến chuyện này, đơn giản hàn huyên vài câu, lại nói: “Ta đi về trước nghỉ ngơi một hồi, ngươi có chuyện thì tìm ta, không có chuyện thì ngươi tự ăn cơm, ta không quá muốn ăn cơm cùng ngươi.”
Lòng dạ của tên mặp này chưa đủ lớn, vừa rồi còn bảo cùng ăn cơm, chỉ nói hắn không phải võ sư mà hắn còn tức giận.
Lý Hạo cũng không nói gì, chỉ mở cửa, nhìn Hách Liên Xuyên đi vào phòng, đóng sầm cửa, xem ra cơn giận không nhỏ.
Trong phòng đối diện.
Hách Liên Xuyên quay đầu nhìn thoáng qua, cười.
Gia hỏa này, ngược lại có ý.
Không xen vào Lý Hạo nữa, hắn tiến vào thư phòng, suy nghĩ, lấy một quyển sách đã hơi cũ nát từ trên giá sách.
« Ngân Nguyệt Võ Lâm Truyện »
Khúc dạo đầu: Ngân Nguyệt Võ Lâm Anh Hùng Phổ
“Nói đến anh hùng giang hồ, tính đến ngày cuốn sách này được thành sách thì Ngân Nguyệt võ lâm có 36 anh hùng!”
“Đề cập võ lâm, không thể không nhắc đến một người, Ngũ Cầm Vương Viên Thạc, một thân Ngũ Cầm Thuật, hổ gấu hươu vượn chim, trong bảy năm đạp biến võ lâm.
Ngũ Cầm chiến thư vừa tới, tiếng kêu than dậy khắp trời đất, người nhận chiến thư đều sợ vỡ mật… Môn nhân đệ tử chuẩn bị tốt quan tài…”
Hách Liên Xuyên xem say sưa, đây là một quyển sách cũ sắp có niên đại 20 năm, thật lâu không lại đổi mới, cực kỳ đáng tiếc.
Chẳng qua trước kia người xem không nhiều, bởi vì không có quá nhiều hứng thú với một số người trong sách.
Mà bây giờ, một vài nhân vật trong sách lần lượt bắt đầu hiện thân.
Viên Thạc khiêm tốn, Nam Quyền lỗ mãng, Tề Mi Côn một côn trấn trời, Địa Phúc Kiếm long trời lở đất, Ngân Thương bệnh sàn, Ánh Hồng Nguyệt dương danh thiên hạ… và trùm phản diện trong sách, tam đại thống lĩnh của Thiên Tinh Võ Vệ quân, trong sách lấy ba danh hiệu Thực Nhân Ma, Cáp Cáp Quái, Bệnh Thạp Quỷ thay thế.
Hầu bộ là ai trong số họ?
Cáp Cáp Quái?
Hay là Bệnh Thạp Quỷ?
Bệnh Thạp Quỷ càng đáng tin hơn chút, chẳng lẽ Hầu bộ sớm mấy năm trước đã như thế?
Có phải Hầu bộ là một trong tam đại thống lĩnh không… Hách Liên Xuyên cảm thấy tám chín phần mười là vậy.
Chẳng qua đáng tiếc, sách này nhắc đến Bệnh Thạp Quỷ không nhiều, ra sân đều là làm mọi chuyện xấu, hiển nhiên giang hồ võ lâm có cái nhìn rất kém về tam đại thống lĩnh!
Đọc sách một hồi, trong đầu hắn lại hiện ra một người —— Ngọc tổng quản.
Tiếp theo, hắn đọc lại sách, trong sách cũng không nói qua người giống nàng, nhưng Ngọc tổng quản theo Hầu bộ khá nhiều năm rồi, Hầu bộ cũng không có đi chỗ khác, hiển nhiên đã quen nàng ở đây.
Hắn cũng ở Bạch Nguyệt Thành rất nhiều năm, Ngọc tổng quản xuất hiện quỷ dị như vậy nên nhất định không tầm thường.
Quyển sách này lại có thể cho hắn chút manh mối nào không?
Trước kia hắn không quan tâm.
Bây giờ thật ra cũng không quan tâm, nhưng rất ngạc nhiên, rất muốn tìm tòi nghiên cứu một hai ra xem thử.
Ngọc tổng quản có thân phận gì?
Hắn xem tiếp từng trang, hồi tưởng tất cả mọi thứ về Ngọc tổng quản…
Hồi lâu, hắn thấy ở cuối sách chút thông tin ngắn gọn…
“Bệnh Thạp Quỷ từ bỏ giết nàng, nàng cũng là số ít võ sư chạy trốn từ trong tay Bệnh Thạp Quỷ.
Giang hồ đã loạn, Siêu Năng Giả quật khởi ở Trung Bộ, võ lâm cũng nên rời khỏi thời đại này… Ánh Hồng Nguyệt đi, Thiên Kiếm đi, bọn họ đều lựa chọn rời đi…”
Hách Liên Xuyên nhìn một hồi, vừa cẩn thận lật lại nhìn một lần.
Lật xem tới lui, hồi lâu, hắn bỗng nhiên cười.
“Không thể nào?”
Hắn cười hơi gian trá, lại hơi không thể tưởng tượng nổi, rất nhanh, hắn lại cười ha ha đóng sách lại.
Có lẽ… Ta đã biết ngươi là ai.
Hắn lại nghĩ tới cuộc họp báo võ sư ngày mai, không biết ngày mai có thể gặp mấy nhân vật truyền thuyết trong sách không.
Hơn 20 năm trước, những người này đều là truyền thuyết, đều là người không cách nào với tới.
Bây giờ, sau khi yên lặng nhiều năm, giống như từng người lại khôi phục.
36 nhân vật ở Ngân Nguyệt trong Anh Hùng Phổ, bây giờ còn có bao nhiêu người còn sống?
Hách Liên Xuyên đang đọc sách.
Lý Hạo không có tâm tư xem sách, bây giờ cơ bắp hắn nhúc nhích, Cửu Đoán Kình lần lượt bộc phát, từng đợt liên tiếp.
Cửu Đoán Kình không có cửu đoán thì khó mà tiếp xúc thế.
Đây là một thế Lý Hạo nắm giữ dễ dàng nhất, hoàn thành cửu đoán, làm từng bước, hắn gần như có thể thuận lợi cảm ngộ thủy thế, chỉ cần hóa thành thủy kiếm thế thôi.
“Sắp thất điệt rồi…”
Trước đó Lý Hạo chỉ có thể hoàn thành sáu lần điệt gia, không phải thân thể càng mạnh thì điệt gia càng nhanh, mà là cần ngàn vạn lần rèn luyện mới được, thời gian Lý Hạo rèn luyện không đủ.
Nếu có thể cấp tốc hoàn thành cửu điệt, nắm giữ loại thế thứ hai, dung nhập kiếm thế, hóa thành thủy kiếm thế thì Lý Hạo có thể bắt đầu lần thứ hai ngũ tạng uẩn thần.
“Ngũ tạng ngũ thế… Tứ chi thì sao? Ta chưởng phong vũ lôi điện, phải dung như thế nào?”
Lý Hạo thầm nghĩ.
Đẩy một chưởng nhẹ nhàng ra, rất dịu dàng, một cỗ khí kình tiêu xạ bắn ra, mắt thường có thể thấy, một hai ba bốn năm…
Trong chớp mắt, bảy lần điệt gia hoàn thành!
Tốc độ rất nhanh, nhưng có thể thấy được đây là bảy lần kình đạo điệt gia.
“Quá chậm… Cũng quá rõ!”
Lý Hạo khẽ lắc đầu, Cửu Đoán Kình cực kỳ cường đại, chỉ đáng tiếc Cửu Đoán Kình trừ lực công kích ra thì không còn gì khác!
Chẳng qua điều này cũng không quan trọng đối với Lý Hạo.
Cuối cùng miễn cưỡng làm ra bảy lần điệt gia, lần thứ chín có thể còn cần chút thời gian.
“Đều là Bạch Nguyệt Thành có biển… Ta xem trên địa đồ, phía đông Bạch Nguyệt Thành quả thực có biển.
Có lẽ nên đi nhìn xem sóng biển ra sao, sóng biển… Thật sự mạnh mẽ như vậy?”
Hắn chưa thấy biển cả, không thể cảm nhận được biển cả hay thay đổi.
Nghe nói nước biển mặn, người ở bờ biển có thể ăn hải sản mỗi ngày, nước biển mằn mặn, bãi cát ẩm ướt mềm mại, nghe nói còn có nữ nhân ưa thích không mặc quần áo tiến hành tắm nắng trên bờ cát… Có lẽ lão sư sẽ thích, Lý Hạo không quan tâm, hắn chỉ muốn nhìn biển.
Võ, cần phải học!
Mặc kệ mạnh hơn hay là gì khác nhưng nếu thường xuyên không dùng, không luyện thì Võ Đạo đều sẽ suy yếu.
Gian phòng nho nhỏ không quá thích hợp đánh quyền pháp, nhưng Lý Hạo vẫn đánh ra một lần, phun ra nuốt vào một trận nội kình, rèn luyện ngũ tạng một chút.
Mãi cho đến khi đêm khuya, lúc này Lý Hạo mới chìm vào giấc ngủ.
Nương theo Lý Hạo bên này an tĩnh lại, sát vách, Hách Liên Xuyên cũng dụi dụi mắt, tắt đèn, bắt đầu ngủ.
Buổi chiều đầu tiên Lý Hạo đến Bạch Nguyệt Thành trôi qua an tĩnh như thế.
Chương 500: Huyết Thần Tử Cấp Húc Quang
Ngày mùng 5 tháng 9.
Trời sáng khí trong.
Sáng sớm, trước cửa ra vào của Tuần Dạ Nhân đầy ắp người.
Chu bộ đến sớm nhất, khẽ nhíu mày, không quá thích việc ồn ào thế này, nhưng trong những người này, có vài người mà ngay cả hắn cũng không thể làm gì được.
Hắn đứng tại cửa ra vào, trầm giọng nói: “Chư vị đều là cao nhân tiền bối vẫn nên tuân theo vài quy củ.
Bây giờ chưa tới giờ làm việc, đúng 9 giờ Lý Hạo tự nhiên sẽ xuất hiện, chư vị đi phòng thu buổi họp báo sát vách chờ là được, đứng chen chúc ở đây làm gì?”
Trong đám người, có lão nhân tóc đã hoa râm vội nói: “Không phải không tuân theo quy củ, đều do giờ làm việc của Tuần Dạ Nhân các ngươi quá trễ! Làm võ sư thì phải ngủ sớm dậy sớm, nào có 9 giờ còn chưa dậy được…”
Những võ sư này tới rất sớm.
Có người dứt khoát không đi, một mực chờ bên ngoài.
Ban đầu họ tưởng rằng sáng sớm Lý Hạo sẽ đến, khá lắm, tám giờ rồi mà còn không nhìn thấy bóng người, cái này mẹ nhà hắn có còn là võ sư không?
Chế độ Tuần Dạ Nhân thật rộng rãi… Mọi người cũng mới biết lần đầu rộng rãi.
Có võ sư mở võ quán, năm sáu giờ, trong võ quán đã có vài tiếng hô ‘hây a’.
Siêu năng, thật mẹ nó được trời ưu ái, ai cũng không cần tu luyện!
Những lão võ sư này vừa hâm mộ, vừa ghen tỵ, còn hơi khinh bỉ.
Siêu Năng Giả thế này có bao nhiêu sức chiến đấu?
Đáng tiếc cũng chỉ có thể hâm mộ.
Siêu năng thành chính thống, bây giờ võ sư đã sớm là hoàng hôn phía chân trời tây, dậy sớm hơn gà cũng vô dụng.
Nghe gà nhảy múa, siêu năng đều chê cười chết, quanh năm suốt tháng luyện võ còn không bằng người ta tùy ý hấp thu chút năng lượng thần bí tiến bộ nhanh.
Lúc những người này đang ồn ào thì có một chiếc xe ngừng lại.
Lý Hạo đi ra trước, tiếp theo là Hách Liên Xuyên.
Lý Hạo nhìn thấy nhiều người như vậy, vội vàng mở miệng: “Chư vị tiền bối, thật ngại qua, ta đã sớm dậy, đã sớm muốn chạy đến, kết quả không biết đường, cuối cùng chỉ có thể đi cùng Hách thúc thúc đến, hại mọi người đợi lâu!”
Hắn khách sáo một hồi rồi lập tức nói: “Chư vị tiền bối tới phòng thu buổi họp báo sát vách ngồi xuống trước, ta lập tức đến ngay.”
Nhìn thấy Lý Hạo tới, lại nghe hắn nói lời lẽ khách sáo, tất cả mọi người vẫn lựa chọn rời đi.
Trước đó chỉ là nóng lòng vì Lý Hạo một mực không tới.
Giờ người đến rồi nên tự nhiên cũng an tâm.
Rất nhanh, những võ sư này lập tức biến mất, trong đó có vài võ sư nhìn chỉ là Trảm Thập cảnh, cũng không biết Tuần Dạ Nhân sắp xếp thế nào mà ngay cả Trảm Thập cảnh cũng thả tiến vào.
Hách Liên Xuyên xuống xe, nhìn đồng hồ, cười một tiếng.
Thật là nóng vội!
Dư quang liếc qua, giống như thấy được ai, hắn lại cười một tiếng.
Xem ra không chỉ võ sư nóng vội mà những người khác cũng rất gấp!
“Thu xếp chút đi, đợi lát nữa đi qua đó!”
Hách Liên Xuyên nói với Lý Hạo một tiếng, lại nói: “Yên tâm, ở sát vách Tuần Dạ Nhân không xảy ra việc đại sự gì đâu, đừng nói lung tung là được!”
“Hiểu rồi!”
Lý Hạo gật đầu, cùng theo đi vào, không ít Tuần Dạ Nhân đều rất ngạc nhiên, bọn họ cũng biết chuyện hôm nay sẽ công khai vài tin tức với bên ngoài.
Lúc này họ cũng rất hy vọng có thể sớm biết được chút tin tức.
Đáng tiếc, bọn họ không tính quá quen thuộc với Lý Hạo.
Chẳng qua cũng có người quen.
Những người cùng đi thăm dò di tích ngược lại quen biết Lý Hạo.
Giờ phút này, những người như Hoàng Vân, Hách Liên Xuyên đi là họ lập tức bu lại, hơi hiếu kỳ hỏi: “Lý Hạo, Huyết Thần Tử thật sự có tác dụng rất lớn với võ sư hả?”
Lý Hạo gật đầu: “Hoàng lão, điều này sao còn có thể lừa gạt mọi người?”
Nói rồi, hắn cười nói: “Đợi chút nữa mọi người sẽ biết, lát nữa Hoàng lão đi xem không?”
“Muốn đi xem… Chẳng qua…”
“Vậy thì đi thôi.”
Lý Hạo cười ha hả nói: “Cũng không phải đại cơ mật gì, công khai cũng được, không có gì.”
Hoàng Vân cười gật đầu.
Cũng đúng, đợi lát nữa ông cũng muốn đi tham gia náo nhiệt, nghe vài thứ Bát Quái.
Đang trò chuyện thì trong đại sảnh có một tiếp viên cấp tốc mở miệng nói: “Lý tuần sát, Hách bộ phó bảo ngươi đi lầu bốn một chuyến, đi phòng làm việc của Ngọc bí thư một lát!”
“Cảm ơn!”
Lý Hạo nói lời cảm ơn, trong lòng ngược lại hơi kích động.
Muốn cho hắn Huyết Thần Tử Húc Quang rồi ư?
Lầu bốn.
Người lui tới không ít, đều là một vài bí thư, lái xe, tương đối an tĩnh, tất cả mọi người có việc cần làm, phục vụ cho một số bộ trưởng.
Ngọc tổng quản ở đây có phòng làm việc riêng, rất lớn, còn lớn hơn cả của Hách Liên Xuyên.
Hắn gõ cửa.
Bên trong truyền đến tiếng nói thanh lãnh của đối phương.
Lý Hạo vào cửa.
Cấp tốc cúi chào, rất cung kính.
“Chào Ngọc bí thư trưởng!”
Lý Hạo thẳng sống lưng.
Ở bàn công tác đối diện, Ngọc tổng quản nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu.
Nàng không nói gì, chỉ lấy ra một cái hộp từ trong ngăn kéo, mở hộp ra, bên trong lộ ra 10 viên dược hoàn màu đỏ.
“Đây chính là Huyết Thần Tử ngày đó đánh giết Hồng Phát lưu lại, bởi vì thực lực ngươi không đủ mạnh cho nên bộ trưởng tách năng lượng bên trong ra, chia làm 10 phần! Húc Quang thật ra chính là Cửu Dương, lấy Nhật Diệu sơ kỳ là Nhất Dương, Nhật Diệu đỉnh phong tiếp cận Tam Dương.
Tam Dương cảnh chính là lấy Tam Dương làm điểm xuất phát, Cửu Dương chính là đỉnh phong.”
“Mà Huyết Thần Tử cấp Húc Quang này, dù chia làm 10 phần thì mỗi một phần dược hiệu cũng vượt qua năng lượng những Huyết Thần Tử cấp Nhật Diệu rất nhiều…”
Nàng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, rất dứt khoát.
“Ngươi chỉ là Phá Bách viên mãn, năng lượng viên Huyết Thần Tử này vượt qua tất cả nội kình của ngươi, cho nên ta đề nghị ngươi tiến vào Đấu Thiên rồi hẵng phục dụng, mỗi lần phục dụng một viên, một viên đã đủ ngươi tiêu hóa chừng một tháng.”
“Ăn hết toàn bộ trong thời gian một năm đã đủ để cho nội kình của ngươi tăng lên gấp bội!”
Lý Hạo chăm chú lắng nghe, hơi nghi hoặc: “Ngọc bí thư trưởng, nói vậy thì dược hiệu của mấy viên này thật ra chỉ mạnh hơn Nhật Diệu chút thôi hả?”
Vậy quá đáng tiếc!
Sao lại chia ra làm gì, nếu cấp Húc Quang chỉ mạnh hơn 10 viên Nhật Diệu một chút… Hắn biết rõ dược hiệu của Nhật Diệu, cũng chỉ có như thế, vậy sự chờ mong của hắn đối với cấp Húc Quang đã hoàn toàn mất hết!
Điều này sẽ để Lý Hạo rất thất vọng!
Ta cũng không bảo ngươi tách ra cho ta, hắn biết không tách ra thì hiệu quả sẽ cường đại hơn nhiều.
Một số thời khắc, không đơn giản nhìn năng lượng bao nhiêu mà còn nhìn mạnh yếu, còn nhìn nhất thể hóa.
Phục dụng 10 viên Nhật Diệu riêng lẻ là không bằng Húc Quang, đây là trăm phần trăm!
Bởi vì một viên cấp Húc Quang chính là một chỉnh thể.
Giá trị hoàn toàn không giống!
1 trái dưa hấu 10 cân, khẩu vị nhất định ngon hơn so với 10 trái 1 cân, bởi vì 1 cân sẽ chưa chín.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










