[Dịch] Tinh Môn
Tập 58 : Loạn Như Vậy (c286-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 286: Loạn Như Vậy
Ánh mắt của Vương Minh thay đổi ngay lập tức, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là sáng như đèn.
Hồng Nguyệt!
Lý Hạo lại nói: “Giết một Nguyệt Minh là có thể lấy được một cái, chế tạo thành Huyết Thần Tử.
Đây chính là nguồn gốc của Huyết Thần Tử!”
“A!”
Vương Minh hít sâu một cái, sau đó lại nuốt nước miếng: “Thật?”
“Trăm phần trăm, đều là sư huynh đệ ta lừa ngươi làm gì?”
“Cái kia… Cái kia giết chết hai cái, liền có hy vọng thăng cấp Nguyệt Doanh?”
“Ừ, điều kiện tiên quyết là có người giúp đỡ rút ra.
Lão sư mới giúp được, ta làm không được.
Cho nên ngươi phải hành động cẩn thận, tốt nhất vẫn là hành động cùng chúng ta, thứ này không phải người nào cũng có thể rút ra được.
Toàn bộ Ngân Nguyệt hành tỉnh cũng chỉ có lão sư với Hầu bộ trưởng có thể làm được.”
“Thì ra là vậy!”
Vương Minh sợ hãi than một tiếng: “Lão sư thật sự là học cứu Thiên Nhân!”
Đột nhiên có cảm giác được làm đệ tử dưới danh của Viên Thạc thật đáng giá.
Quá tốt rồi!
Lúc này gã bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi: “Hồng Nguyệt… Loại tổ chức Tà Đạo này nên diệt trừ! Lần tiếp theo gặp người của Hồng Nguyệt, trực tiếp xử lý!”
Lý Hạo cười.
Cái này đúng, để mọi người vì hắn đi đánh với Hồng Nguyệt.
Vậy thì cho dù mọi người nguyện ý thì cuối cùng cũng có khả năng sẽ thay đổi.
Nhưng nếu là vì sự tiến bộ của mọi người thì sao?
Xử lý người Hồng Nguyệt, không phải điều nên làm sao?
Cái này gọi là cùng nhau có lợi!
Lý Hạo thấp giọng nói: “Cho nên, ngươi quan hệ rộng thì giúp đỡ hỏi thăm nhiều một chút.
Ví dụ như chỗ nào có căn cứ Hồng Nguyệt, nơi nào có cường giả Hồng Nguyệt… Những điều này, chúng ta chỉ là người Ngân Thành, rất khó dò thăm.
Ngươi ở Bạch Nguyệt thành chẳng lẽ không có mạng lưới quan hệ nào?”
“Đương nhiên là có!”
Vương Minh hưng phấn nói: “Cái này giao cho ta! Yên tâm!”
“Ta nói này, Lý Hạo, ngươi cũng đừng cảm thấy ta sẽ chỉ chiếm tiện nghi.
Vương Minh ta ở Bạch Nguyệt thành, tốt xấu cũng có tiếng là một thiên tài, chỉ nói một chứ không nói hai.
Vương gia ta cũng coi như có quyền thế, nếu không quyền không thế cũng không thể thu hoạch được đủ năng lượng thần bí để cho ta nhanh chóng thăng cấp.”
“Ta nói với ngươi, nhà ta có một vài trưởng bối ở trong Tuần Dạ Nhân, tuy không có chức vụ gì to lớn, nhưng Vương gia ta chủ yếu cắm rễ ở bên trong quân đội Ngân Nguyệt… Lý Hạo, hai ta là sư huynh đệ, không nói đến gia tộc, sau này đến Bạch Nguyệt thành, người tuỳ thời có thể triệu tập dưới một ngàn quân nhân…”
Lý Hạo khẽ nhíu mày: “Cái này cũng được? Loạn như vậy sao?”
Tự điều động quân đội!
Vương Minh bĩu môi: “Từ sau khi siêu năng quật khởi, các nơi đã sớm loạn! Ngươi cho rằng như thế nào? Ngân Nguyệt cho dù có tốt thì cũng phải nghe trung ương điều khiển.
Nội bộ Ngân Nguyệt cũng có chút chia cắt, nhưng mà vẫn còn ổn, tất cả mọi người cùng hợp tác, cùng nhau chống cường địch.”
Lại nói thêm: “Đương nhiên, chỉ có thể dưới một ngàn người, nhiều hơn thì không được.”
Đã rất trâu rồi!
Lý Hạo có thể đoán được, quyền thế Vương gia chỉ sợ không yếu.
Địa vị trong quân đội nhất định rất cao, bằng không Vương Minh làm sao có tư cách điều động quân nhân.
“Ngân Nguyệt có bao nhiêu quân?”
“Tầm khoảng 300 ngàn, không quá nhiều.”
Vương Minh giải thích một câu, lại nói: “Ngoài Tuần Dạ Nhân còn có Siêu Năng Giả, quân đội, Tuần Kiểm ti… Hành chính tổng thự cũng có một ít, nhưng mà Tuần Dạ Nhân là nhiều nhất, còn nhiều hơn quân đội, cho nên Tuần Dạ Nhân mới là tổ chức siêu năng duy nhất.”
Lý Hạo gật đầu, lại thêm một chút kiến thức.
Mà tên sư đệ tiện nghi này, sau này cũng có lúc cần đến hắn hỗ trợ.
Quân đội hiện tại ở trước mặt siêu năng có chút vô lực.
Đó là bởi vì ít người, nếu nhiều người hơn, người người cầm súng, lại thêm một chút vũ khí tính sát thương quy mô lớn.
Lúc giao chiến trực tiếp dùng pháo kích, đạn pháo quét ngang, chỉ cần không phải người ở trên Tam Dương, ngay cả Tam Dương cũng có thể bị nổ chết!
Hai sư huynh đệ hàn huyên một hồi, không lâu sau thì Lý Mộng sư muội này cũng tới.
Trước kia không hề đề cập tới chuyện đệ tử ký danh của Viên Thạc, lúc này lại giống như hận không thể nói cho tất cả mọi người biết, bọn hắn là người một nhà.
Trong lòng Lý Hạo nhịn cười.
Tại sao lão sư lại thu đệ tử ký danh, hắn không có hỏi.
Nhưng dù không hỏi cũng biết, đại khái là có người không bằng cầm thú, trực tiếp cưỡng ép bọn hắn bái sư.
Chuyện này khả năng xảy ra rất lớn.
Một ngày này, toàn bộ lầu chấp pháp đều đắm chìm trong vui sướng.
Vui sướng vì thăng cấp, không thăng cấp cũng có hy vọng, cả đám đều vô cùng kích động, hận không thể ngay lập tức đi tiêu diệt Hồng Nguyệt.
Ngân Thành một lần nữa khôi phục về sự yên tĩnh.
Những người vừa thăng cấp cũng bắt đầu khổ sở tu luyện.
Năng lượng thần bí không ít, bây giờ mục tiêu của mọi người tự nhiên là củng cố cảnh giới, tiến thêm một bước.
Ngay cả Lý Hạo, cho dù tiến bộ rất nhanh thì vẫn còn chỗ có thể tiến bộ.
Tiềm lực Ngũ Hành lão sư đổi lấy cho hắn còn rất nhiều chưa sử dụng.
Mặc dù trong thời gian ngắn không thể nào tiến thêm một cảnh giới nữa, bước vào Đấu Thiên có thể cường hóa ngũ tạng, đối với hắn sau này tiến vào Đấu Thiên cũng có lợi rất lớn….
Ngân Thành yên tĩnh.
Bên ngoài thì không có yên bình như vậy.
Cách Ngân Thành khoảng một ngàn dặm khu vực phía nam có một hẻm núi khổng lồ, 20 năm trước chỗ này được người dân bản xứ gọi là hẻm núi Hành Nguyên, chia Ngân Nguyệt Hành Tỉnh thành hai.
Vì vậy Ngân Nguyệt Hành Tỉnh cũng chia ra hai khu vực nam bắc.
Ngân Thành ở phía bắc, Bạch Nguyệt thành ở phía nam.
Năm đó Ngân Nguyệt Hành Tỉnh lấy một chữ trong tên của hai tòa thành lớn ở hai bên nam bắc, Ngân Thành phía trước, Bạch Nguyệt ở phía sau.
Từ Bạch Nguyệt thành đến Ngân Thành đều phải thông qua hẻm núi Hành Nguyên này.
Hẻm núi Hành Nguyên xe không qua được, lúc trước có cầu treo, sau này bị hư hại nhưng không có người lại đến xây lại cầu, đây cũng là lý do Hoàng Vân cường giả vượt qua hẻm núi Hành Nguyên đều sẽ lựa chọn bay qua.
Còn những người bình thường không phải không cách nào đi qua, chỉ cần đi theo đường mòn đi vào hẻm núi Hành Nguyên, sau đó đi xuyên qua hẻm núi, sau đó lại đi theo đường mòn đi lên trên, con đường khó đi không nói mà còn phải đi vòng vòng hơn mười dặm.
Hẻm núi Hành Nguyên rất dài, độ rộng cũng rất dọa người, nói là hẻm núi nhưng thực tế lại giống là một cái chảo lớn trên mặt đất thì đúng hơn, chiều rộng rộng nhất là hơn 30 cây số, cho dù có bay thì bình thường cường giả cũng sẽ không bay từ bên kia bay qua, quá rộng.
Ngày xưa không có người ở hẻm núi Hành Nguyên.
Hôm nay phía bắc của hẻm núi lại có thêm một vài doanh trại.
Chương 287: Hổ Phách! !!
Phía dưới thung lũng doanh trại này đến trại khác nhưng không liên thông với nhau, có một vài doanh trại tập trung một chỗ, có vài doanh trại cách nhau vài trăm mét thậm chí mấy ngàn thước cũng có.
Đặc biệt là ở phía bắc, chỗ này xây dựng vài chục doanh trại.
Nếu bọn Lý Hạo ở đây thì có thể nhận ra một người trong đó, chính là Hoàng Vân, Nhật Diệu cường giả đi đường cực nhanh.
Lúc này Hoàng Vân đang làm công việc giám sát.
Một vài Tinh Quang sư đang dựng doanh trại ở đây.
Khi đang giám sát thì Hoàng Vân đột nhiên nhíu mày nhìn về một hướng, một lát sau có một bóng người từ trời rơi xuống.
Người này rất cao lớn.
Lưng hùm vai gấu như là Ma Thần.
Dưới chân đi một đôi ủng da nặng nề, một cước đạp xuống làm mặt đất bị nứt ra một vết.
Những Tuần Dạ Nhân xung quanh nghiêm túc lên, nhanh chóng tập trung lại.
Hoàng Vân cũng đứng dậy, trầm giọng nói: “Hổ Phách, ngươi tới làm cái gì?”
Người đàn ông kia liếc nhìn hắn một cái, có chút khinh thường, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Tránh ra, chỗ này là chỗ chúng ta hạ trại!”
Hoàng Vân nhíu mày: “Doanh trại Diêm La các ngươi không ở chỗ này, dựa theo ước định trước đó thì chỗ các ngươi hạ trại cách đây khoảng 3000 mét…”
“Lão tử hôm nay nhất định phải hạ trại ở nơi này!”
Người đàn ông tên là Hổ Phách lạnh lùng nhìn Hoàng Vân: “Nói thẳng ra là lão tử nhìn trúng nơi này! Nơi này phong thuỷ tốt, lão tử thích!”
“Hổ Phách!”
Sắc mặt Hoàng Vân giận dữ, ngọn lửa giận trong lồng ngực đang phừng cháy.
Hổ Phách, cao thủ Diêm La ở Ngân Thành.
Ba tổ chức siêu năng lớn ở Ngân Nguyệt Hành Tỉnh cũng có phân bộ, cơ cấu giống với Tuần Dạ Nhân, thậm chí còn mạnh hơn một chút.
Diêm La bên Ngân Nguyệt Hành Tỉnh có một người Diêm La điện chủ tọa trấn.
Theo tin tình báo của Tuần Dạ Nhân, thủ lĩnh tổ chức Diêm La tự xưng là Diêm La Thiên Tử hay còn gọi là Diêm Vương.
Bên dưới Diêm Vương chính là Thập Điện Diêm La.
Diêm La điện chủ ở bên Ngân Nguyệt Hành Tỉnh tự xưng là Luân Chuyển Vương, cũng là điện chủ thứ mười.
Tam Dương cường giả!
Mà Hổ Phách cũng chính là cường giả dưới trướng Luân Chuyển Vương.
Luân Chuyển Vương ở trong tổ chức Diêm La xếp hạng ở phía sau, Thập Điện Diêm La làm chủ còn Luân Chuyển Vương yếu nhất, có thể cái yếu này cũng chỉ là so với toàn bộ tổ chức Diêm La mà thôi, nhưng ở Ngân Nguyệt thì Tam Dương chính là trời.
Lần này, Tuần Dạ Nhân liên thủ với mấy tổ chức lớn cùng thăm dò di tích, bởi vì di tích đã được phát hiện từ trước nên những người này đều đến hạ trại trước, chờ đợi lực lượng lớn đến.
Hổ Phách chính là cường giả phụ trách trụ sở Diêm La, cảnh Nhật Diệu thực lực tương đối mạnh, còn có khả năng mạnh hơn Hoàng Vân một chút.
Vốn dĩ đã bàn bạc xong hết nơi hạ trại của các nhà ở đâu rồi.
Hoàng Vân không ngờ được Diêm La bỗng nhiên chủ động khiêu khích.
Là Hổ Phách cố ý!
Đây cũng không phải là nhất thời xúc động, đối phương đã có âm mưu từ sớm, thậm chí Hoàng Vân còn cảm nhận được một vài ánh mắt bí mật ở gần đây đang nhìn chằm chằm.
Có lẽ là người của những tổ chức khác cũng đang nhìn về phía bên này.
Vì sao lại vậy?
Hoàng Vân nhanh chóng tự hỏi, chẳng lẽ là là do nơi hạ trại của Tuần Dạ Nhân bên này tốt hơn, hay là có bí mật gì?
Hoặc đối phương chỉ là muốn thăm dò một chút ý định của Tuần Dạ Nhân.
Suy nghĩ hiện lên, Hoàng Vân cũng rõ là không thể tránh được.
Lần này một khi tránh né thì hợp tác còn chưa bắt đầu, Tuần Dạ Nhân đã rơi vào thế hạ phong, đến lúc đó Hách Liên Xuyên cũng sẽ không buông tha cho anh.
“Hổ Phách!”
Ánh mắt Hoàng Vân lạnh như băng: “Đây là ý của ngươi hay là ý của Luân Chuyển Vương? Hay là ý của những cường giả khác của Diêm La? Càng sâu hơn… Là ý của tổ chức siêu năng khác?”
Hổ Phách lạnh lùng nhìn anh: “Lão tử nói, bởi vì lão tử thích nơi này! Phong Ma, đừng tưởng rằng ngươi chạy nhanh thì có thể sánh cùng lão tử, hôm nay nếu không tránh ra thì đừng trách ta ra tay không lưu tình!”
Trong lòng Hoàng Vân thầm mắng một tiếng, có chút nổi giận.
“Ngươi muốn khiêu chiến?”
“Phải thì sao?”
Hổ Phách cười lạnh một tiếng: “Tay nhỏ chân nhỏ của ngươi lão tử một tay là có thể đánh gãy, nhưng lão tử sẽ không giết ngươi, dù sao ngươi cũng là Tuần Dạ Nhân, Tuần Dạ Nhân… Thật lợi hại nha!”
Hoàng Vân cảm nhận được lửa giận của những Tuần Dạ Nhân sau lưng mình, cũng biết nếu mình tục như thế chỉ sợ sẽ làm cho mọi người thất vọng về Tuần Dạ Nhân.
Ông không nói thêm nữa, nhanh chóng ngưng tụ ra một thanh Cụ Phong Chi Kiếm nắm trong tay, lạnh lùng nói: “Hổ Phách, ngươi nhất định muốn chết vậy ta thành toàn cho ngươi! Lúc trước ngươi phạm tội giết người ở Ngân Thành Tuần Dạ Nhân vẫn luôn truy nã ngươi, nếu không phải Luân Chuyển Vương ngăn cản thì ngươi đã sớm bị làm thịt, ngược lại gan chó của ngươi cũng không nhỏ, còn dám chủ động tới cửa khiêu khích…”
“Ha ha ha!”
Hổ Phách cười ha hả: “Truy nã? Tuần Dạ Nhân truy nã ta? Ta thật là sợ quá đi, làm ta sợ muốn chết!”
Dứt lời, một quyền đánh về phía ông!
Một quyền áp lực như núi Thái Sơn.
Giống như một ngọn núi đang đè xuống, lực lượng của đất không phải loại phòng ngự kia, sức lực của mỗi loại thuộc tính có lẽ giống nhau, nhưng không có nghĩa là không có phân chia.
Đất có thể phòng ngự, cũng có thể tấn công.
Một tòa núi lớn bay thẳng đến trấn áp Hoàng Vân.
Hoàng Vân quát to một tiếng cũng phất một kiếm, gió lốc bộc phát quét sạch đất trời.
Hai người Nhật Diệu cường giả lập tức lao vào chiến đấu với nhau.
Nơi xa.
Có người đang theo dõi trận chiến.
Ở giữa vách đá lấp lóe bóng dáng của mấy người, những người này đều mang mặt nạ quỷ.
Đây là ký hiệu Hồng Nguyệt.
“Hổ Phách sau khi tiến vào Nhật Diệu thực lực tiến bộ cực nhanh, nhưng mà tên gia hỏa này rất ngang ngược.”
“Có lý do để ngang ngược.
Hổ Phách vào Diêm La mới được mấy năm, tầm khoảng hơn năm năm? Người này tiến vào Nhật Diệu, thậm chí có thể áp chế Hoàng Vân có uy tín lâu năm nên có tư cách ngang ngược.”
“Nghe nói Hổ Phách cũng là đến từ Ngân Thành?”
“Ừm, nghe nói hiện tại Tuần Kiểm ti Ngân Thành… Không, Tuần Dạ Nhân với Lưu Long còn có chút tranh chấp, Hổ Phách hình như giết chết tình nhân của Lưu Long…”
“Ha ha ha, vậy thì không phải là ân nhân của Lưu Long sao? Sao có thể gọi là tranh chấp, ta thấy Lưu Long phải châm trà mời rượu Hổ Phách mới đúng.”
Mấy người mang mặt quỷ lập tức nở nụ cười, trêu chọc vài câu.
Ấn tượng của bọn hắn đối với Ngân Thành không tốt.
Thiên Thần Sư kia chết tại Ngân Thành, mà phía trên vì đại cục nên tạm thời không có đi trả thù được, có thể Hồng Nguyệt là bá chủ trong giời siêu năng từ 20 năm trước, làm sao có thể chịu được nhục nhã như vậy?
Nếu không phải phía trên không cho phép, cộng thêm bên kia có Viên Thạc có thể chém chết Tam Dương, những người này đã sớm đi qua diệt Ngân Thành rồi.
Trêu chọc một trận, có một mặt quỷ lại nói: “Hổ Phách có thể đổi được nơi hạ trại không?”
Hổ Phách đi đổi nơi hạ trại, đương nhiên không phải hành động vô cớ.
Cũng hợp ý của ba tổ chức lớn.
Tuần Dạ Nhân muốn thì chúng ta không cho.
Vậy mới đúng.
Chương 288: Lộ Điểm Yếu
Tuần Dạ Nhân muốn hạ trại đó bởi vì bọn hắn thiếu kiến thức với khu di tích, mặc kệ Tuần Dạ Nhân là tùy ý đóng quân hay là cố ý đóng quân thì bọn hắn đều muốn đánh vỡ những thứ này.
Những tổ chức siêu phàm này cũng không ngốc, Tuần Dạ Nhân lần này chủ động buông bỏ những hạn chế, nhưng bọn họ đã chiến đấu rất nhiều lần trước đó, chủ động nhường nhịn chưa chắc là chuyện tốt, có lẽ là muốn thăm dò tâm tư của bọn hắn.
Tất cả những cái này mọi người đều hiểu.
Nhưng mà ba tổ chức lớn cũng biết những cái này, không có lý do gì thịt dâng tới tận cửa, mà không ăn cả.
Ba tổ chức lớn cũng không đơn giản muốn tự mình tham dự, còn muốn những tổ chức vừa và nhỏ bên trong Ngân Nguyệt Hành Tỉnh cũng tham gia vào, nhiều người thì sự an toàn sẽ được đảm bảo, về phần những tổ chức vừa và nhỏ kia muốn chia chén canh thì cũng phải nhìn xem thực lực của bọn hắn.
Lúc đang nói chuyện thì trận chiến ở phía xa càng thêm kịch liệt.
Gió lốc như là lưỡi đao cắt ngang trời đất, truyền đến những âm thanh kim loại va chạm vào nhau.
Nhưng mà nhìn tình hình trận chiến của hai bên thì Hoàng Vân đang bị áp chế, một tòa núi lớn trấn áp về phía Hoàng Vân, ép cho gió lốc đều tán loạn hết, bọn mặt quỷ Hồng Nguyệt cũng sợ hãi thán phục.
Trấn Sơn chi thuật của tên Hổ Phách bình thường Nhật Diệu cũng không gánh được.
Hoàng Vân cũng coi là một siêu năng giả lâu năm có tiếng tăm, tiến vào siêu năng hơn mười năm, trong lĩnh vực siêu năng cũng có chút thành tựu, kinh nghiệm chiến đấu dù nhiều cũng không có biện pháp tránh khỏi lực áp này.
“Tên Hổ Phách kia còn có chút phong cách chiến đấu của võ sư…”
Có người nói như vậy.
“Bình thường Hổ Phách vốn dĩ là võ sư, võ sư cảnh Trảm Thập, lúc trước là một đội trưởng đội bảo an cho một xí nghiệp ở Ngân Thành, không có chút thực lực làm sao trấn áp được? Không thể không nói sau khi võ sư thăng cấp siêu năng thì tố chất thân thể hoàn toàn mạnh hơn so với siêu năng bình thường, mà những võ sư này năm đó cũng đã từng chiến đấu rồi, cho nên thực lực vẫn mạnh.”
Mặc dù võ sư xuống dốc, nhưng kinh nghiệm chiến đấu võ sư thật đúng là không thiếu, mỗi người đều có thể chiến đấu.
Dù là tiến vào siêu năng cũng có rất nhiều đỉnh cấp siêu năng giả là võ sư tạo ra.
Đang nói chuyện thì một tiếng vang truyền đến.
Hoàng Vân ở phía xa hét lớn lên một tiếng, một cơn lốc quét sạch toàn bộ núi lớn, Hoàng Vân đang liều mạng!
Bộc phát năng lượng thần bí tạo ra vô số hòn đá.
Mà đúng lúc này núi lớn bịch một tiếng nổ tung.
Dáng người cao lớn của Hổ Phách đột nhiên bay trên không trung sau đó rơi xuống mặt đất, vẻ mặt có chút khinh thường: “Muốn liều mạng? Phong Quỷ… Ngươi quá yếu! Được rồi, ta sợ đánh chết ngươi thì lão gia hỏa Tam Dương của Tuần Dạ Nhân các ngươi sẽ tìm đến ta, ha ha ha!”
Nói xong thì đạp không rời đi, để lại Hoàng Vân khóe miệng đang chảy máu.
“Hoàng Tuần Thành!”
Một đám Tuần Dạ Nhân tân binh phía sau lưng nhao nhao tiến lên, cả đám đều lộ ra vẻ lo lắng.
Nhưng ánh mắt cũng rất phức tạp.
Hoàng Vân thua.
Mặc dù cuối cùng đối phương đã chủ động rút lui nhưng Hoàng Vân bị thương, đối phương lại là hoàn hảo không chút tổn hại, đương nhiên là Hoàng Vân thất bại trong trận chiến, còn đối phương không muốn dây dưa tiếp nữa nên mới rút đi.
Sắc mặt Hoàng Vân vô cùng khó coi.
Thua!
Ông thua dưới tay Hổ Phách vừa thăng cấp không bao lâu, ông tiến vào Nhật Diệu đã hơn ba năm, mà tên Hổ Phách kia đầu năm nay mới thăng cấp lên Nhật Diệu, cũng chỉ hơn nửa năm không đến một năm.
Nhưng một Nhật Diệu lâu năm như ông lại bị đánh bại.
Thất bại không đáng sợ, thiên tài chỗ nào cũng có.
Nhưng để thua một tên tội phạm truy nã, nhất là vào thời điểm này sẽ làm đả kích lòng tin của Tuần Dạ Nhân.
Ông nhìn phương hướng Hổ Phách rút lui, cắn chặt răng.
Đây là mấy tổ chức lớn thăm dò… Mà lần này thăm dò bản thân ông cũng không có biểu hiện được sự mạnh mẽ của Tuần Dạ Nhân, ngược lại lộ ra sự yếu đuối của Tuần Dạ Nhân, Nhật Diệu Tuần Dạ Nhân cũng chỉ có thế.
Nếu như ông có thể ra một đòn sấm sét, thậm chí giống như Viên Thạc trực tiếp chém chết người này, vậy thì các đại tổ chức khác nhất định sẽ kiêng kị vạn phần.
Mà lần này càng khó khăn hơn không phải cái này, không phải chỉ có ba tổ chức lớn.
Mà còn có các tổ chức vừa và nhỏ tham gia thăm dò.
Những tổ chức vừa này bình thường chỉ sinh hoạt trong phạm vi hành tỉnh, trong tổ chức không có người nào ở phía trên Tam Dương, mạnh nhất chỉ có Tam Dương, cái này gọi là tổ chức vừa.
Mạnh nhất chỉ có Nhật Diệu gọi là tổ chức nhỏ.
Về phần Nguyệt Minh xây dựng thế lực siêu năng, vậy thì ngay cả tổ chức siêu năng cũng không tính, Nguyệt Minh thật ra chỉ là cơ sở, yếu hơn Tinh Quang sư, bình thường cũng chỉ là giai đoạn đầu, sau khi nhanh chóng vượt qua cái này thì tiến vào cấp độ Nguyệt Minh.
Bên trong Ngân Nguyệt Hành Tỉnh có vài tổ chức nhỏ và vừa, lần này ngoài ba tổ chức lớn ra còn có hai tổ chức vừa, hơn mười tổ chức nhỏ cùng tham dự vào.
Nhất là tổ chức vừa, bọn hắn ở trong phạm vi một tỉnh thật ra không yếu hơn so với ba tổ chức lớn.
Ba tổ chức lớn phân bố ở khắp nơi, cường giả phân tán.
Bên trong phạm vi của một tỉnh có một người là Tam Dương tọa trấn, nhiều thì hai ba người, cũng chỉ như vậy chứ không dám xuất hiện toàn bộ một lần.
Mà tổ chức vừa lần này thăm dò có khả năng lãnh đạo sẽ đích thân xuất hiện, đó cũng là Tam Dương cường giả.
Trong trận chiến với Hổ Phách này rất có thể sẽ xuất hiện một tình huống, để những tổ chức này nhìn thấy sự suy yếu của Tuần Dạ Nhân thì từ nay bọn họ sẽ triệt để nhìn về phía ba tổ chức lớn, còn bọn hắn như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Hoàng Vân vô cùng chán nản!
Ông có chút hối hận, hối hận không nên xúc động, ông không xuất thủ thì Hổ Phách cũng chưa chắc dám chủ động động thủ, nhưng ông cảm thấy mình bước vào Nhật Diệu đã hơn ba năm, đối phương chỉ có nửa năm, ông có hi vọng trấn áp đối phương.
Nhưng ông đã đánh giá cao chính mình, đánh giá thấp Hổ Phách.
Nhật Diệu hơn ba năm ở trong lĩnh vực siêu năng không tính là ngắn, siêu năng phát triển mới 20 năm.
Nhưng ông vẫn thua!
Tuần Dạ Nhân phía sau có người mới, nghiến răng nghiến lợi ông biết lúc này rất nguy hiểm, thấp giọng nói: “Sức chiến đấu của Hoàng Tuần Thành không tốt, lúc nãy chỉ là chính diện tấn công, Hoàng Tuần Thành am hiểu tốc độ hơn nhưng vì bảo vệ chúng ta nên mới không phát huy ra sở trường thôi!”
“Đúng vậy!”
“Tổ chức lớn thì thế nào? Tuần Dạ Nhân mới là tổ chức chính thống! Đừng quên, trước đó Hồng Nguyệt xâm chiếm Ngân Thành, ở trong một thành nhỏ, người bọn hắn Thiên Quyến Thần Sư, hay là cấp độ Tam Dương đều có, mà chiến đấu với bọn hắn chỉ có Đấu Thiên võ sư!”
“Viên giáo sư lần này cũng tới, đến lúc đó xem xem bọn gia hỏa này ai dám tới chọc phá gây sự?”
Chương 289: Không Quan Trọng
Có người vì làm tăng sĩ khí, có người thật sự cảm thấy như vậy, rất nhiều người cũng không còn xa lạ gì đối với Viên Thạc, dù sao Viên Thạc hợp tác với Tuần Dạ Nhân rất nhiều lần, thường xuyên cùng bọn hắn đi thăm dò di tích.
Vừa nghĩ tới Viên Thạc, một chút lo sợ lúc nãy cũng đã biến mất khá nhiều.
Đúng vậy, dù Viên Thạc không phải Tuần Dạ Nhân thì làm sao?
Ở trong mắt Tuần Dạ Nhân Viên Thạc với bọn hắn ở cùng một phe.
Mà Viên Thạc, còn chém Tam Dương đấy.
Đây là lần đầu tiên có Tam Dương cường giả bị giết trong Ngân Nguyệt Hành Tỉnh… Trên mặt nổi.
Hầu Tiêu Trần đã từng giết qua một người, nếu không cũng không lấy được Huyết Thần Tử cấp độ Tam Dương, nhưng mà vì không muốn vạch mặt vơi ba tổ chức lớn nên Hầu Tiêu Trần cũng không công khai quá nhiều.
Hoàng Vân cũng dần dần khôi phục lại bình tĩnh.
Ông không nói cái gì, khôi phục vẻ bình tĩnh, trầm giọng nói: “Được, ta không phải là đối thủ của tên kia… Dù sao ta đã già, thiên phú cũng không được như đám người trẻ tuổi các ngươi.
Các ngươi mới là tương lai của Tuần Dạ Nhân, hôm nay ta chiến bại, ngày khác giúp ta lấy lại danh dự, quyền sợ tuổi trẻ, các ngươi còn trẻ hơn hắn, đây mới là những hy vọng mà ta càng muốn nhìn thấy.”
Lại nói tiếp: “Nghe nói Vương Minh lúc trước chém một Nguyệt Minh ở Ngân Thành, các ngươi là người cùng một thời đại với hắn, hi vọng các ngươi sẽ không nên bị Vương Minh đánh rớt xuống đài.”
“Vương ca giết người?”
“Còn là Nguyệt Minh? Lần trước ta nghe nói hắn chấp hành nhiệm vụ ở Ngân Thành suýt chút bị một người là Nguyệt Minh đánh chết… Đây là trở mình hả?”
“…”
Người tuổi trẻ tâm tư không sâu, nghe được cái này lập tức bước ra khỏi thất bại lúc nãy.
Hoàng Vân không nói gì nhiều thêm, ông mặc kệ bọn hắn thảo luận.
Ông đi vào một lều phía đằng sau.
Tiến vào lều ông im lặng một hồi, rồi lấy ra một khối màn hình thủy tinh có một cỗ năng lượng thần bí nhàn nhạt khuếch tán, một lát sau khuôn mặt Hầu Tiêu Trần xuất hiện ở trên màn hình.
Màn hình hơi run rẩy, thanh âm của Hầu Tiêu Trần truyền đến, cũng có chút run run: “Ở gần khu di tín hiệu không phải quá mạnh… Có việc thì nói nhanh…”
“Bộ trưởng, vừa mới Hổ Phách khiêu khích, ta… Ta nhất thời xúc động nên đã xuất thủ nghênh chiến thất bại! Hổ Phách với ta cùng là Nhật Diệu sơ kỳ, ta thậm chí còn là đỉnh phong, hắn khả năng chỉ là mới vào… Ta… Ta bị hắn đánh bại.”
“Hổ Phách?”
Hầu Tiêu Trần nghĩ một lát mới nhớ ra người này, bình tĩnh nói: “Chính là tên tội phạm truy nã kia, năm đó là tay chân Kiều thị thuê ở Ngân Thành?”
“Là hắn.”
“Ồ!”
Hầu Tiêu Trần vẫn bình tĩnh như cũ: “Không có việc gì, bình thường.
Ngươi hệ Phong không quá am hiểu công kích, hắn ta hình như là hệ Thổ? Còn là hệ Thổ nặng nhất, nói là hệ Thổ thật ra còn xen lẫn một chút lực áp chế, ngươi không trốn, không có tốc độ áp chế hắn thì chắc chắn sẽ bị hắn trấn áp, “
Hắn không có tại hiện trường quan sát lại có thể đưa ra kết luận trong nháy mắt.
Hầu Tiêu Trần vừa cười nói: “Lần sau gặp được hắn ngươi không cần cố kỵ cái gì, lấy tốc độ áp chế là được! Hệ Thổ lực công kích rất mạnh, nhưng vẫn có khuyết điểm, giữa lúc ra chiêu và trở về phòng thủ có một khoảng ngừng lại trong nháy mắt, chỉ cần tìm được thời cơ này thì giết hắn không khó!”
Hắn không có trách móc cái gì.
Nhưng Hoàng Vân vẫn xấu hổ không chịu nổi: “Bộ trưởng, lúc ấy các cường giả các tổ chức đều đang nhìn trận chiến, ta…”
“Không sao cả!”
Hầu Tiêu Trần cười: “Ngươi cảm thấy những tên kia sẽ vì một trận chiến giữa Nhật Diệu mà lựa chọn dựa vào ai sao? Nếu như dựa vào ba tổ chức lớn vậy thì cũng có nghĩa bọn hắn tính toán như vậy từ trước, ngươi không quan trọng.”
Lời này vừa nói xong Hoàng Vân đầu tiên là an tâm một chút, nhưng sau đó lại có chút khó chịu.
Ông… Không quan trọng?
Hầu Tiêu Trần hình như cũng cảm thấy nói như vậy không tốt lắm, nên nói: “Không phải không quan trọng, là Nhật Diệu không quan trọng…”
Lời này càng đả thương người hơn!
Hầu Tiêu Trần ho nhẹ một tiếng: “Mặc dù có chút khó nghe nhưng cũng là lời nói thật, ở Ngân Nguyệt nhìn Tam Dương tranh đấu.
Ở Trung Bộ nhìn phía trên Tam Dương.
Tuần Dạ Nhân bên này ta, Hách Liên Xuyên vẫn còn ở đó, những tên kia sẽ xem xét rõ ràng.
Lần này Viên Thạc cũng sẽ đi qua, mặc dù ta không đi qua đó nhưng mấy nhà đều sẽ nghĩ kỹ nên làm như thế nào mới không bị tiêu diệt.”
“Tổ chức nhỏ và vừa mặc dù yếu hơn một chút nhưng không có nghĩa là kẻ ngu, tùy tiện tham gia cuộc tranh giành của chúng ta với ba tổ chức lớn, chúng ta bị diệt thì cũng chỉ là một cái phân bộ, nếu cường giả bên trong thật sự tới những người này có còn muốn sống nữa không?”
Nói như thế này làm Hoàng Vân an tâm hơn nhiều.
“Bộ trưởng, vậy ta…”
“Ngươi cứ an tâm trấn giữ bên đó là được, lúc này bọn hắn cũng sẽ không làm cái gì đâu, mấy ngày nữa Hách Liên Xuyên sẽ đến.”
Hầu Tiêu Trần nói đến đây lại suy nghĩ một chút, nói: “Hổ Phách… Hổ Phách đã qua rồi… Ta hiểu được!”
Hắn trực tiếp dập máy liên lạc, gương mặt trên màn hình biến mất.
Hoàng Vân im lặng, hắn thì hiểu cái gì?
Nhưng mà bộ trưởng nói như vậy ông cũng an tâm rất nhiều, vậy là tốt rồi, sẽ không ảnh hưởng quá nhiều, hình như ông đánh giá bản thân mình hơi cao.
Cũng tốt!
Vẫn là bộ trưởng biết an ủi người, nếu như là Hách bộ, làm không tốt thì đều sẽ mắng chửi người.
Cùng lúc đó.
Bạch Nguyệt thành.
Hầu Tiêu Trần gõ bàn suy tư một chút, ấn xuống một nút.
Một lát sau dáng người thon dài của Ngọc tổng quản đi đến.
“Bộ trưởng.”
“Lần trước để cho ngươi tra Kiều gia, tra đến đâu rồi?”
“Không có quá nhiều manh mối, nhưng là căn cứ theo đội trưởng bảo an của Kiều gia phản bội chạy trốn tới Diêm La, phân tích được Kiều gia có khả năng có quan hệ với Diêm La, nhưng vì thời gian quá lâu, một vài hành tung của Kiều Phi Long trước khi trở lại Ngân Thành tạm thời chưa xác định được.”
Ngọc tổng quản nói tiếp: “Nhưng mà cũng không phải không thu hoạch được gì, khả năng có thể che giấu thực lực của Kiều Phi Long, hoặc là gã âm thầm nuôi một vài cường giả, mấy năm trước ở Ngân Thành có mấy thương nhân bị mất tích hoặc là chết ngoài ý muốn, đều có xung đột với Kiều Phi Long trên phương diện làm ăn, chúng ta tra được trong đó có một thương nhân bị chết ở trong nhà vẫn còn một người Phá Bách tọa trấn!”
“Chuyện xảy ra bao lâu rồi?”
“Năm năm trước.”
Năm năm trước!
Năm năm trước, Kiều gia đã có thể giết chết một người Phá Bách.
Nghĩ đến việc này Hầu Tiêu Trần đoán một chút, lại nghĩ tới cái gì đó, nhanh chóng nói: “Ngươi để Tuần Kiểm ti Mộc Sâm chuyển lời tới Lưu Long, di tích lần này bên Diêm La phái tới một Nhật Diệu, cao thủ hệ Thổ nặng, tên gọi là Hổ Phách, tên thật Lý Đại Hổ.
Vừa nãy mới đánh bại Hoàng Vân, thực lực sâu không lường được!”
Ngọc tổng quản gật gật đầu: “Được, bộ trưởng còn có căn dặn gì khác không?”
Hầu Tiêu Trần chần chờ một chút.
Nhưng trong nháy mắt, lại nói: “Ngoài ra nói với Mộc Sâm, để hắn chuyển lời cho Viên Thạc, Hồng Nguyệt ở khu vực miền trung thiếu một người cường giả, không biết tung tích.”
Sắc mặt Ngọc tổng quản thay đổi: “Đến Ngân Nguyệt rồi?”
“Có khả năng này.”
Chương 290: âm Hiểm Xảo Trá
Hầu Tiêu Trần gật gật đầu: “Ngươi thông báo rõ ràng nói cho hắn biết, cường giả biến mất này có khả năng là người hắn quen biết, hai mươi năm trước cũng là võ sư cường giả xuất thân ở Ngân Nguyệt, Tề Mi Côn Vương – Tôn Nhất Phi.
Còn bây giờ, tin tức thu được nói thực lực chắc là Tam Dương hậu kỳ.”
Vẻ mặt Ngọc tổng quản thay đổi, không dám tin: “Tam Dương hậu kỳ?”
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói: ” Viên Thạc giết một người Tam Dương sơ kỳ Thiên Quyến Thần Sư, chẳng lẽ ngươi cảm thấy Hồng Nguyệt nếu cho người đến sẽ phái một tên trung kỳ đến là có thể đè ép hắn sao? Đương nhiên mục đích là trực tiếp giết hắn, muốn giết hắn tất nhiên người tới phải là hậu kỳ, cho dù Viên Thạc giết Đoạn Thiên kia chỉ là ngoài ý muốn, hoặc là đánh lén… Lấy sự hiểu biết Viên Thạc của Ánh Hồng Nguyệt thì Viên Thạc âm hiểm xảo trá như thế nào, Ánh Hồng Nguyệt rõ ràng hơn chúng ta, khẳng định sẽ phái đến Tam Dương hậu kỳ… Nếu không phải chiến cuộc không cho phép, Ánh Hồng Nguyệt biết Viên Thạc tiến vào Đấu Thiên thì đã muốn tới giết hắn rồi!”
Tam Dương hậu kỳ làm Ngọc tổng quản kinh ngạc, nhưng lời nói của Hầu Tiêu Trần lại làm nàng có chút buồn cười.
Âm hiểm xảo trá?
Đây là nhận xét của bộ trưởng với Viên Thạc sao?
Mà nghe ý tứ của bộ trưởng thì thủ lĩnh Hồng Nguyệt, Tam Dương cường giả đó cũng giống như hắn nghĩ là như vậy.
“Bộ trưởng, vậy bên Trung Bộ… Không ngăn cản sao?”
“Ngăn cản?”
Hầu Tiêu Trần cười: “Cuộc chiến Trung Bộ căng thẳng, thiếu một Tam Dương hậu kỳ bọn hắn còn mừng rỡ nhẹ nhõm ấy chứ, về phần tới Ngân Nguyệt vậy liền đến tốt, bọn hắn ước gì đối phương tới này, không phải còn ta ở đây sao? Ta ở đây, còn có Nguyên Thần Binh, tên kia dù có ầm ĩ thế nào cũng không lật trời lên được, ngược lại là còn giúp bọn hắn xử lý một chút chuyện, là ta đi giúp bọn hắn, ngươi nói bọn hắn sẽ cản sao?”
Ngọc tổng quản có chút phẫn nộ: “Thế nhưng mà…”
“Đi!”
Hầu Tiêu Trần khoát khoát tay: “Ngươi truyền lại tin tức là được, về phần Tôn Nhất Phi… Báo lại tình huống cho Viên Thạc là được để hắn có chuẩn bị, còn sau này có thể đối phó được không thì nói sau.”
Ngọc tổng quản đành phải rời khỏi, đi truyền đạt tin tức.
Chờ nàng đi rồi Hầu Tiêu Trần lại rơi vào trầm tư.
Tôn Nhất Phi, Tam Dương hậu kỳ.
Ngân Thành không lớn, khoảng trăm vạn nhà, được một Viên Thạc đã rất hiếm thấy, Đấu Thiên võ sư còn chém giết một Tam Dương… Có thể chém người thứ hai sao?
Không, có thể chém người thứ ba sao?
Đúng vậy, người thứ ba.
Nếu là có thể chém Tôn Nhất Phi, Hồng Nguyệt lần này sẽ tổn thất nghiêm trọng.
Còn có Lưu Long có phải cũng vào Đấu Thiên rồi không?
Hầu Tiêu Trần thầm nghĩ, tính toán một chút.
Một lát sau lại ấn cái nút lần nữa, lúc sau Hách Liên Xuyên vào phòng.
“Bộ trưởng, ngươi tìm ta?”
“Đi theo ta!”
Hầu Tiêu Trần không nói cái gì, mang theo ông ta trực tiếp đi thẳng vào trong cùng phòng làm việc, bên trong còn có một phòng xếp.
Hách Liên Xuyên hơi nghi ngờ một chút, đi vào?
Làm gì?
Phòng xếp trong phòng làm việc của bộ trưởng là nơi nghỉ ngơi riêng tư của hắn, bình thường không đãi khách.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng vẫn đi vào.
Mà lần đầu tiên đi vào… Ông nao nao, thấy được một cây thương dài tùy tiện ném lên bàn, cây thương màu lửa đỏ, ánh mắt ông ta thay đổi, cảm nhận một chút thì giật mình!
Là thật!
Nguyên Thần Binh, Nguyên Thần Binh trấn áp một chỗ, cũng là bảo vật quan trọng nhất của Ngân Nguyệt, Hỏa Phượng Thương.
“Làm quen một chút đi.”
Hầu Tiêu Trần nằm ở trên ghế sô pha có chút lười nhác, tiện tay chỉ chỉ cây thương kia: “Mấy ngày nay ngươi rèn luyện với nó một chút.”
“Bộ trưởng, cái này… Không thích hợp đâu?”
Hách Liên Xuyên có chút ngượng ngùng: “Ngươi thật sự đi à, ta cũng không trấn áp được Ngân Nguyệt Hành Tỉnh! Nếu không… Để phía trên sắp xếp một người tới?”
Hầu Tiêu Trần khẽ giật mình, nhìn ông một cái.
Nửa ngày mới hiểu ý của ông ta.
“Ngươi… Muốn ta rời đi?”
“Không có!”
Hách Liên Xuyên có chút vô tội, sao lại thế!
“Ngươi muốn làm?”
“Tuyệt đối không có!”
Hầu Tiêu Trần liếc mắt nhìn ông ta nói: “Ngươi nghĩ vậy cũng vô dụng, ta không nói đi, dù ngươi đi ta vẫn còn ở đây.”
“Cái đó… Cái đó Nguyên Thần Binh…”
“Mang đến di tích!”
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Lần này có thể sẽ xuất hiện mấy người Tam Dương, thậm chí là người khu vực khác_có thể sẽ có người đến giúp, để bảo đảm không có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra thì ngươi mang theo Hỏa Phượng Thương.”
“Vậy thì không được, bộ trưởng, thứ này nếu như bị mất thì chúng ta sẽ mất thế hệ mới…”
“Đừng nói nhảm!”
Hầu Tiêu Trần thản nhiên nói: “Ta nói thì ngươi làm theo.
Mặc dù ngươi không phải hệ Hỏa, nhưng mà rèn luyện một chút cũng có thể dùng.
Cứ cầm thương đi cùng.”
“Cái đó…”
Hách Liên Xuyên thật sự rất do dự, thứ này không thể tùy tiện cầm đi.
Một khi bị mất hoặc là thất lạc vậy thì phiền phức lớn.
Toàn bộ Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt Hành Tỉnh, một thanh Nguyên Thần Binh như vậy có biết bao nhiêu người thèm muốn nó chứ.
Hầu Tiêu Trần lười quản ông ta, không kiên nhẫn khoát tay.
Hách Liên Xuyên xoắn xuýt một trận cũng đành phải cầm Hỏa Phượng Thương lên, ngay lúc hắn vừa tiếp xúc với Hỏa Phượng Thương giống như thật sự thấy được một đầu Phượng Hoàng phun ra lửa đỏ, đốt cháy không gian.
Đáng sợ!
Chỉ mới nắm trong tay mà đã có thay đổi lớn như vậy.
Ông ta vừa bối rối vừa mang theo thương rời đi, nếu ông không đi thì bộ trưởng cũng sẽ đuổi ông ta đi.
Một màn ở hẻm núi Hành Nguyên với Bạch Nguyệt thành đều đang báo trước nguy hiểm của chuyến thăm dò di tích.
Mà bên Lý Hạo cũng nhanh chóng nhận được tin tức.
Trong văn phòng Lưu Long.
Chỉ có hai người Lý Hạo với Lưu Long.
Bình thường Lưu Long không hút thuốc lá, bây giờ cũng châm một điếu thuốc im lặng hút thuốc.
Lý Hạo vẫn luôn chờ.
Chờ thật lâu Lưu Long mới thở dài một tiếng: “Có hai tin tức, thứ nhất, Hồng Nguyệt phái tới một người cường giả từ Trung Bộ, Tam Dương hậu kỳ Tôn Nhất Phi, người này ta biết, năm đó gọi là Tề Mi Côn Vương, uy danh không nhỏ, trong giới võ sư cũng đã đạt hoàn toàn Phá Bách, lão sư ngươi tất nhiên biết, hắn có thể sẽ đến di tích!”
Lý Hạo gật đầu, không quá kinh ngạc.
Hắn cũng không thể nói cái gì, đây là kẻ thù của lão sư.
“Thứ hai… Lý Đại Hổ ở gần di tích.”
“Lý Đại Hổ?”
“Chính là người giết chồng của Liễu Diễm, hôm nay đối phương đánh bại Hoàng Vân, Hoàng Vân mà ngươi quen.”
Lý Hạo hơi nhướng mày.
Hắn nhìn về phía Lưu Long, Lưu Long bình tĩnh nói: “Ta đang tự hỏi phải làm sao bây giờ? Ta sẽ đi di tích, sẽ nghĩ biện pháp giết tên này, nhưng hiện tại ta đắn đo không biết có nên mang Liễu Diễm qua đó không? Ngươi cảm thấy thế nào?”
“Lão đại… Ta… Tại sao ngài lại hỏi ta?”
Lý Hạo có chút bối rối, cái này khó nói.
Lưu Long cười một tiếng: “Tại sao hỏi ngươi à? Ngươi là phó bộ trưởng, ta hỏi ngươi không phải là chuyện rất bình thường sao? Ta muốn để Liễu Diễm tự tay giết tên kia… Lại sợ nàng chết ở nơi đó! Tiểu tử ngươi âm hiểm xảo trá, ngươi cho ta ý kiến đi.”
Con mẹ ngươi!
Ngài mới âm hiểm xảo trá, tại sao đội trưởng lại hiểu lầm hắn lớn như thế?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










