[Dịch] Tinh Môn
Tập 57 : Tạm Thời Rút Về (c281-c285)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Tạm Thời Rút Về
Viên Thạc thấy hắn cắn răng nghiến lợi, còn tưởng rằng hắn không cam tâm.
Có chút bất đắc dĩ, tiểu tử này, lòng tham sao lại nổi lên lúc này chứ?
Đêm nay ngươi tiến nhập Phá Bách, còn chưa đủ sao?
Không biết đủ!
Nhưng mà… Lão tử thích!
Hai người một chó ra khỏi hầm mỏ đều có cảm giác giống như đã trải qua mấy đời.
Rõ ràng chỉ mới qua một khoảng thời gian, nhưng lại thấy rất nhiều chuyện kinh thế tục hãi.
Nhất là Lý Hạo, cảnh tượng ngàn năm khó gặp kia khiến hai người được mở rộng tầm mắt.
Hồ Hạo với Trần Kiên vẫn kiên nhẫn chờ ở bên ngoài hầm mỏ.
Hai người bọn hắn không biết, chỉ sau vài giờ mà thực lực của Lý Hạo với Viên Thạc đều có tiến bộ rất lớn.
Lúc này đã hơn ba giờ sáng.
Thấy bọn họ đi ra, Hồ Hạo lập tức nói: “Viên lão… Sư, lúc nãy con chó này tự mình xông vào.
Ta thấy lúc trước nó đi cùng ngài với Lý Hạo, cho nên không có…”
Viên Thạc xua tay.
Vào cũng đã vào rồi, không có gì phải xoắn xuýt nữa.
Hắc Báo vẫy vẫy cái đuôi, có ý nịnh nọt, nó rất sợ Viên Thạc.
“Có thể rút lui được rồi.”
Viên Thạc nói một câu làm hai người có chút bất ngờ.
Hồ Hạo càng là biết di tích có ý nghĩa như thế nào, mới mấy tiếng, thu hoạch được cái gì?
Hiện tại rút lui?
“Viên lão sư, không… thăm dò sao?”
Viên Thạc cười nói: “Kiều gia đã lấy gần hết, hiện tại cái gì cũng không có.
Có một số nơi chúng ta chưa thăm dò, cũng không phải có thể thăm dò ngay bây giờ.
Có lẽ qua mấy năm nữa lại thử lại.”
Không thể thăm dò ngay bây giờ?
Hồ Hạo hiểu rõ.
Tình huống này không phải chưa từng có.
Ví dụ như những tàn tích kia, trước đó cũng là vì vấn đề thực lực, nên không cách nào thăm dò sâu được, chỉ có thể gác lại.
Tình huống như thế này cũng không phải hiếm thấy.
Nhưng điều này cũng có nghĩa di tích dưới mặt đất không tầm thường.
Nhìn Kiều Phi Long có thể bước vào Tam Dương là biết, bọn hắn đã tiêu hao bao nhiêu đồ tốt.
“Viên giáo sư, vậy chúng ta mặc kệ sao?”
Trần Kiên không khỏi gãi gãi đầu: “Cái này… Không phải rất đáng tiếc?”
Di tích đó!
Không giống Siêu Năng Giả đã từng được đi thăm dò một số di tích, thật ra anh chưa từng đi thăm dò lần nào cả.
Chỉ nghe nói qua trong di tích có bảo bối.
Nhưng mà hai tay Lý Hạo với Viên Thạc trống trơn… Xem ra không có thu hoạch gì.
Nhưng mà nếu nói từ bỏ không thăm dò thì bọn họ cũng không nỡ.
Lý Hạo nhẹ giọng giải thích nói; “Không đáng tiếc! Hiện tại tiếp tục thăm dò, cũng không có tác dụng gì.
Chờ đến khi có thực lực lại quay lại cũng như vậy.”
“Ta chỉ sợ bị người khác tìm được…”
“Không sao!”
Lý Hạo cười nói: “Trần ca, đến lão sư của ta còn không có biện pháp thì có thể trông cậy vào người khác sao? Đương nhiên, nếu ở phía trên Tam Dương thì lại là chuyện khác, có lẽ sẽ có biện pháp.
Nhưng nếu thật sự có cường giả cấp bậc kia tới, người ta nhất quyết phải có được nó thì chúng ta cũng không có cách nào.”
Hình như rất có lý!
Lần này, Trần Kiên với Hồ Hạo cũng không nói gì nữa.
Đồ ở trong di tích là chiến lợi phẩm của Lý Hạo cùng Viên Thạc, hai người bọn hắn đều cảm thấy không cần phải tiếp tục nữa, vậy cũng không cần nói gì nhiều.
Không cần canh giữ vậy rút về!
Hồ Hạo mở miệng nói: “Chúng ta không lái xe tới, nếu không… Ta mang theo mọi người bay trở về…”
“Quá nhiều người, quên đi, đỡ phiền phức.”
Viên Thạc khoát tay một cái nói: “Ngươi mang theo tên mập này bay về là được.
Ta với Lý Hạo dùng biện pháp cũ, chạy về.”
Phi hành cũng tiêu hao năng lượng thần bí.
Hồ Hạo mang theo Trần Kiên cũng đủ mệt mỏi, thật ra thì Trần Kiên cũng không nhẹ hơn Viên Thạc với Lý Hạo cộng lại.
…
Nói chuyện đơn giản vài câu.
Lý Hạo với Viên Thạc lại giống như lúc đến, chạy về.
Lần này nhiều hơn một con chó, Hắc Báo.
Trong hoang địa.
Hai người một chó lần nữa chạy như điên.
Giống như con nai lao nhanh về phía trước.
Lần này Lý Hạo có thể cảm nhận được mình chạy càng lúc càng nhanh, so với lúc trước càng nhanh hơn.
Phá Bách đỉnh phong… Miễn cưỡng xem như hắn đã bước vào cấp độ này.
Bây giờ, khuyết thiếu chính là đem nội lực cùng tiềm lực tạo thành một thanh kiếm, hoàn thành bước kết hợp cuối cùng.
Đương nhiên, không nhất thiết phải là thanh kiếm.
Cả công lẫn thủ.
Kiếm tuy tốt, nhưng nếu như có thể kết nối với đất thì cũng rất tốt, Lý Hạo hiện tại cũng không gấp.
Vội vàng tiến vào Đấu Thiên, khả năng sẽ giống như đội trưởng.
Còn nếu kiếm có thể kết nối thành công với đất, có thể sẽ giống lão sư.
Một người có thể giết Tam Dương, một người lại chỉ có thể đối phó với Nhật Diệu, còn là Nhật Diệu sơ kỳ… Chênh lệch vẫn là rất lớn.
Cảnh giới cao là chuyện tốt.
Nhưng cảnh giới cao mà thực lực quá yếu thì cũng không hợp ý của Lý Hạo.
Ít nhất cũng phải ở mức trung bình.
Ví dụ như bước vào Đấu Thiên, coi như không bằng lão sư có thể giết Tam Dương, vậy thì đối phó với Nhật Diệu đỉnh phong chắc cũng không phải vấn đề?
Trong lúc đang chạy Lý Hạo cảm nhận được lực lượng của trái đất.
Hắn nhắm mắt lại.
Giờ phút này hắn không còn dựa vào mắt để nhìn đường nữa, mà là dựa vào cảm giác cùng với sức mạnh yếu ớt của tri giác.
Võ sư đến Đấu Thiên, tiềm lực giống như mắt.
Khi đó cho dù nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh, mà cái này cũng là điều Lý Hạo cần học.
Tiến bộ quá nhanh dẫn đến hắn khuyết thiếu rất nhiều thứ.
Còn có việc nữa, nếu bước chân vào Đấu Thiên, hắn sẽ làm gì với Ngũ Cầm Thuật?
Không có tiềm lực Ngũ Cầm, uy lực của Ngũ Cầm Thuật sẽ giảm đi rất nhiều, trăm phần trăm sẽ kém hơn lão sư.
Cho dù Cửu Đoán Lực có thể làm được chín lần dồn lực cùng không thể sánh bằng…
Chín lần chồng kiếm?
Vừa chạy, Lý Hạo đột nhiên nghĩ đến điều này.
Ngũ Cầm Thuật, Đại Địa Chi Thế, kiếm ý, Cửu Đoán Lực có thể kết hợp không?
Ngũ Cầm Thuật cũng là được lão sư dò xét từng chút một, cuối cùng hoàn toàn dung hợp thành Tiềm Lực Ngũ Cầm.
Điều này thực sự rất lợi hại, hắn có thể thử xem?
Quá nhiều ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Bất tri bất giác Lý Hạo đã đến thành phố.
Vẫn còn sớm, nhưng mà đã có người trong thành ra cửa.
Thanh âm huyên náo từ chợ và hương thơm từ các cửa hàng ăn sáng bay ra.
Thành phố lại bắt đầu một ngày mới.
Chương 282: Võ Sư Không Yếu
Tuần Kiểm ti.
Lưu Long nghe Trần Kiên báo cáo xong thì khẽ gật đầu.
Ông không hỏi nhiều về chuyện di tích.
Tuy nhiên Trần Kiên với Hồ Hạo trở về, điều đó cho thấy di tích tạm thời không có cách nào khai phá được.
Lưu Long cảm thấy có chút tiếc nuối.
Lúc này, Viên Thạc cũng tốt, Lý Hạo cũng được, nếu có thể lấy được bảo vật trong di tích thì thực lực nhất định sẽ tăng mạnh, đối với ông mà nói cũng là chuyện tốt.
“Nếu Viên lão nói không cần để ý, vậy thì mặc kệ đi!”
Lưu Long nói một câu, nhìn Trần Kiên nói: “Ngươi xác định không tiếp tục thăng cấp siêu năng nữa, mà là lựa chọn tiến vào Phá Bách?”
Trần Kiên hơi do dự, nhưng rất nhanh đã kiên quyết gật đầu: “Ừm! Ta vẫn luôn không tìm được siêu năng xứng đôi với năng lực của ta.
Ta cho rằng ta am hiểu hệ Thổ phòng thủ, cũng thử hấp thu năng lượng hệ Thổ, lại không thể thành công.”
“Thật ra ta cũng có chút lo lắng, bởi vì ta luôn lấy phòng thủ làm chủ.
Nếu là bỗng nhiên hấp thu năng lượng trị liệu hoặc cái gì đó… Ta sẽ không quen.”
“Hơn nữa võ sư cũng không yếu!”
“Viên lão là Đấu Thiên lại có thể chém Tam Dương, lão đại ngươi cũng là Đấu Thiên chém Nhật Diệu.
Lão đại, ta phát hiện võ dư có đường phát triển, sao lại không đi?”
“Nếu đến cuối cùng, ta không thể bước vào Đấu Thiên, ở Phá Bách cũng không phải không có cách tiến vào siêu năng, chỉ là tiêu hao nhiều năng lượng thần bí hơn một chút thôi.”
Nói đến đây, Trần Kiên cũng nhịn không được cười: “Lão đại, ta phát hiện tốc độ thu hoạch được năng lượng thần bí của chúng ta nhanh hơn trước kia đâu chỉ gấp trăm lần! Nếu như ta còn ở lại cảnh Trảm Thập thì có lẽ lần chiến đấu tiếp theo ta sẽ không tham gia được, làm sao có thể được phân chia năng lượng thần bí chứ?”
Thực lực của tiểu đội đã mạnh hơn trước kia rất nhiều.
Hiện tại chỉ còn anh với Ngô Siêu còn dừng lại ở cảnh Trảm Thập.
Trước kia cảm thấy đã đủ dùng, bây giờ mới phát hiện… Cứ tiếp tục như vậy thì bọn hắn sẽ bị đào thải.
Lưu Long khẽ gật đầu: “Ngươi bằng lòng là được, võ sư… Cũng không yếu!”
Sau khi tiến vào Đấu Thiên, ông cũng cảm thán: “Có lẽ ta không cường đại bằng Viên lão.
Nhưng ta đã từng giao đấu một trận với Nhật Diệu, mặc kệ đối phương có phải là sơ cấp hay không đều đủ để chứng minh một điều, võ sư cùng giai khi vào Đấu Thiên, mặc kệ đối phương có năng lực gì cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong.”
Trước khi vào Đấu Thiên, võ sư rơi vào thế hạ phong chủ yếu là vì năng lực đặc thù của Siêu Năng Giả.
Có người có thể bay lên trời, có người có thể Độn Thổ… Gặp được những Siêu Năng Giả này thì võ sư chỉ có ở thế bị động, nhưng không có nghĩa tất cả võ sư Phá Bách đều không bằng siêu năng Nguyệt Minh.
Trần Kiên cũng vội vàng gật đầu.
“Lão đại, vậy ta sẽ lấy Huyết Thần Tử, không biết sau khi dùng xong có thể bước vào Phá Bách được hay không…”
“Vấn đề không lớn.”
Lưu Long cũng đã hỏi qua Vương Minh, nhưng lại nói: “Viên lão nói muốn dùng Huyết Thần Tử phải đợi mấy ngày, đừng vội!”
“A, được!”
Trần Kiên cũng không hỏi nhiều.
Chào hỏi đơn giản vài câu liền đường ai nấy đi.
Bọn hắn có thói quen ở lại lầu chấp pháp, thói quen này đến bây giờ cũng không có thay đổi.
Vậy nên cho dù là hơn nửa đêm cũng có thể gặp mặt nói chuyện.
Lý Hạo vẫn theo quy tắc cũ, mãi đến giờ đi làm thì hắn mới đạp chiếc xe đạp cũ nát của mình tới Tuần Kiểm ti.
Không phải giả nghèo mà là thật sự không có xe để lái.
Lão sư không có xe, xe của hắn thì hỏng.
Tuần Kiểm ti cũng không cho hắn mượn xe, cho nên hiện tại hắn chỉ có thể đạp xe.
Xe vừa dừng ở cửa ra vào của Tuần Kiểm ti.
Lý Hạo nghe được có người gọi mình, vừa nghe liền biết là ai.
“Lý Hạo!”
Giọng nói mạnh mẽ truyền đến từ phía sau.
Trần Na tư thế hiên ngang thấy Lý Hạo quay đầu thì có chút oán trách: “Tốt lắm, ngươi thăng quan phát tài là quên luôn bạn cũ!”
Nhìn thấy Trần Na, Lý Hạo cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười.
“Na tỷ, ta quên bạn cũ lúc nào?”
“Còn nói không có?”
Thật ra Trần Na cũng biết một số chuyện, dù sao bây giờ Tuần Dạ Nhân cũng không tính là bí mật đối với Tuần Kiểm ti.
Sau khi phân bộ ở Ngân Thành thành lập, Tuần Dạ Nhân ở trong Tuần Kiểm ti xem như đã công khai một nửa.
Nàng thậm chí còn biết Lý Hạo hình như đã trở thành lãnh đạo bên trong Tuần Dạ Nhân, nhưng… Vậy thì sao?
“Các ngươi bên kia lúc trước không phải nói tìm người làm hậu cần sao? Lại có thể thăng chức, tăng lương, còn có thể chứng kiến cảnh tượng hoành tráng.
Tại sao ngươi không tìm ta?”
“Phòng Cơ Yếu nhàn…”
“Dừng!”
Trần Na trợn mắt nhìn hắn, rất nhanh lại cười hì hì nói: “Nghe nói Tiểu Minh cũng làm lãnh đạo ở bên kia? Lưu đội trưởng đứng đầu, ngươi cùng Tiểu Minh là phụ tá?”
“Tin tức của Na tỷ thật linh thông.”
Lý Hạo cười nói, cùng Trần Na đi vào trong.
Mỗi ngày đều tiếp xúc với siêu năng võ sư, mặc dù chỉ mới mấy ngày không thấy Trần Na nhưng có thể gặp lại người bình thường, đột nhiên cảm thấy có chút khác lạ.
Nhớ lại một năm ở Phòng Cơ Yếu thật ra cảm thấy cũng rất tốt.
Bây giờ sẽ không còn ai khi hắn vừa bước vào cửa liền bắt đầu giúp hắn tìm đối tượng.
Lúc trước cảm thấy phiền chán, hiện tại lại cảm thấy hơi nhớ.
Con người thật phức tạp.
Trò chuyện vài câu, hai người cũng không làm chung cùng một tòa nhà.
Trần Na cũng chỉ trêu đùa, nàng không có ý muốn Lý Hạo phải giúp đỡ thăng quan.
Đến chỗ rẽ hai người liền mỗi người đi một ngả.
Lý Hạo cất bước đi vào lầu chấp pháp.
Hắn không đi phòng làm việc của mình mà đi thẳng đến phòng làm việc của Liễu Diễm.
“Khách quý ít gặp đã đến rồi!”
Liễu Diễm hình như vừa mới tập luyện xong nên chỉ mặc áo lót nhỏ, làm nổi bật dáng người kiêu sa.
Nhưng mà có một thứ khá chướng mắt, chính là hai tay hơi bị cháy xém.
Cũng đã qua một ngày sau trận chiến đó.
Trước khi Hách Liên Xuyên đến, bởi vì năng lượng kiếm không đủ, Lý Hạo không có nhanh chóng trị liệu cho Liễu Diễm.
Đương nhiên chủ yếu là vì Liễu Diễm không biểu hiện ra vẻ mặt thống khổ.
Nhưng bây giờ nhìn lại, hai tay cháy xém giống như có chút vỡ ra.
Nhìn kỹ còn có thể thấy một số xương cốt đã lộ ra bên ngoài, màu nâu vàng.
Đây là kết quả trị liệu của Vân Dao.
Rất rõ ràng, vết thương của Liễu Diễm cũng không có nhẹ nhàng như nàng biểu hiện.
Lý Hạo khẽ nhíu mày: “Tỷ, phía trên không phải thưởng cho tỷ một viên đan dược sao? Bây giờ tỷ dùng nó, ta dùng nội lực đặc thù giúp tỷ trị vết thương.
Nếu vết thương trên tay chữa khỏi, nói không chừng còn có thể tiến thêm một bước, vào Phá Bách trung kỳ.”
Liễu Diễm cười như không cười: “Nội lực đặc thù?”
Lý Hạo cũng nhếch miệng cười: “Ừ, lão sư truyền lại, rất lợi hại!”
“Lợi hại như thế nào?”
Liễu Diễm liếc mắt đưa tình, Lý Hạo không nói lên lời.
Quả nhiên trò chuyện cùng với phụ nữ tuổi ba mươi như thế này, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ.
Tay cũng sắp mất rồi mà còn có tâm tư liếc mắt đưa tình.
Chương 283: Đang Tu Luyện Sao? ?
Liễu Diễm trêu ghẹo vài câu, cũng không có tiếp tục đùa với Lý Hạo.
Cũng quần áo không thay đã bay thẳng đến chỗ Lý Hạo, tới gần hắn nói: “Tiểu Hạo Hạo, vậy thì phiền ngươi giúp tỷ tỷ trị liệu một chút.
Chờ hai tay tỷ tỷ tốt lại, tỷ tỷ lấy tay xoa bóp, mát xa cho ngươi…”
Thôi, khỏi!
Hắn không muốn.
Lý Hạo không cùng nàng so đo, nhắc nhở vài câu, chỉ cho nàng cách tiêu hóa năng lượng Huyết Thần Tử.
Lý Hạo vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật hấp thu một chút năng lượng kiếm, bắt đầu giúp Liễu Diễm tiêu hóa năng lượng Huyết Thần Tử, chữa vết thương ở hai tay.
Năng lượng Huyết Thần Tử bởi vì bị Hầu Tiêu Trần luyện chế thành đan dược, nên cho dù không có năng lượng kiếm cũng có thể tiêu hóa được.
Tuy nhiên tốc độ rất chậm, hiệu suất thấp mà lại còn rất lãng phí.
Thật ra một viên Huyết Thần Tử cấp độ Nguyệt Minh cũng không đủ để Liễu Diễm thăng cấp Phá Bách trung kỳ, bởi đã lãng phí hơn phân nửa hiệu quả.
Nhưng nếu thêm năng lượng kiếm, vậy thì Huyết Thần Tử có thể đạt được tác dụng lớn nhất.
Đây cũng là lý do Viên Thạc cùng Lý Hạo nói mọi người không cần vội vã dùng Huyết Thần Tử.
Có thể mạnh hơn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Về phần năng lượng kiếm, mấy người kia chắc là đều biết đến sự tồn tại của loại năng lượng này.
Có đôi khi Lý Hạo rất rộng rãi, có một số bí mật không thể không giấu, nhưng nếu bí mật đều bị mọi người phát hiện hắn cũng lười che giấu.
Nội lực đặc thù xem như một lời xã giao.
Trong phòng làm việc, sắc mặt Liễu Diễm đã đỏ bừng.
Lần đầu tiên hấp thu lực lượng của Huyết Ảnh vẫn rất có hiệu quả.
Vết thương trên hai tay được chữa trị nhanh hơn, cảm giác tê tê dại dại khiến Liễu Diễm không nhịn được phát ra vài tiếng rên rỉ.
Ban đầu Lý Hạo không quá để ý, lúc hắn cùng lão sư dùng lần thứ nhất, cũng như vậy.
Nhưng hắn quên mất đây là lầu chấp pháp, còn đang ở phòng làm việc Liễu Diễm.
Bên ngoài phòng làm việc.
Vương Minh dựng thẳng lỗ tai giả vờ vô tình đang đi ngang qua.
Không bao lâu sau, Hồ Hạo với Lý Mộng thấp giọng nói chuyện, cầm cặp văn kiện trong tay giống như cũng vừa vặn đi ngang qua phòng làm việc.
Một lát sau, Ngô Siêu cùng Trần Kiên giống như muốn báo cáo công việc, quanh quẩn ở bên ngoài phòng.
Lại qua một lúc, ngay cả Vân Dao mang theo con mắt đặc thù đi về hướng bên này.
Một lúc sau nữa, Lưu Long khoác áo khoác đi tới, thấp giọng quát lớn: “Các ngươi rất rảnh?”
Ngô Siêu nháy mắt, nhìn về phía phòng làm việc bên kia chớp chớp mắt, thấp giọng nói: “Lão đại, ngươi bị đào góc tường! Giữa ban ngày… Liễu đội cùng Lý bộ quá mức rồi!”
“Ngươi cút đi!”
Lưu Long mắng một tiếng, y mới bị đào góc tường.
Nhưng mà cũng đúng, giữa ban ngày…
Còn có tên tiểu tử Lý Hạo này, cũng quá… Quá…
Không có ý tứ gì cả.
Hai ngươi có thể chú ý một chút được không?
Tất cả mọi người đều nghe thấy họ đang làm gì trong phòng.
Không biết xấu hổ!
Vương Minh đi ngang qua lần nữa, trong mắt nhịn không được lộ ra vẻ nhiều chuyện, có chút hưng phấn nhỏ giọng nói: “Lưu bộ, công sở chúng ta có cấm yêu đương không? Còn có, Lý Hạo như vậy có tính là lấy việc công làm việc tư không?”
Lưu Long không nói gì.
Siêu Năng Giả các ngươi cũng nhiều chuyện như vậy?
Rảnh quá rồi đúng không?
Đang nói thì đột nhiên Lưu Long nhảy ra nơi khác, ngay lúc đó cửa phòng làm việc được mở ra.
Lưu Long từ phía xa đi lại giống như vừa tới, quát lớn: “Đều ở chỗ này làm gì? Rảnh lắm sao?”
Lý Hạo mở cửa, im lặng không nói lên lời.
Ông ta cho rằng lúc nãy hắn không có cảm nhận được ông cũng ở đây hả?
Không nghĩ tới Lưu Đại đội kiêu căng ngạo mạn, hiện tại cũng học được chiêu này.
Mà Liễu Diễm đứng ở phía sau mặt mũi ửng hồng, mặc mỗi cái áo lót nhỏ, đưa đầu nhìn những người khác một chút, trên mặt mang theo ý cười: “Tất cả mọi người đều ở đây?”
“…”
Yên tĩnh.
Vân Dao nhịn không được mắng một tiếng: “Không biết xấu hổ!”
Lý Hạo chỉ có thể mắt trợn trắng, cũng không giải thích, nói thẳng: “Trần ca, Ngô ca, đi vào!”
“Chúng ta?”
Hai người liếc nhau, có chút chột dạ.
Làm gì?
Chúng ta cái gì cũng không nói.
Ngô Siêu lại càng chột dạ hơn, y vừa mới nãy còn nói Lý Hạo đào góc tường, hắn sẽ không làm khó dễ y chứ?
“Đi vào! Lời phó bộ trưởng như ta không có trọng lượng đúng không?”
Hai người than thở, không tình nguyện nhìn Lưu Long cầu giúp đỡ.
Lưu Long lại làm vẻ mặt lạnh nhạt coi như không nhìn thấy, mặc kệ bọn họ.
Hai người mang theo tâm trạng tuyệt vọng đi vào phòng làm việc.
‘Phanh’ một tiếng, cửa phòng bị đóng lại.
Đám người Vương Minh hai mắt nhìn nhau, đây là làm gì?
Một lát sau…
“A!”
Tiếng rên rỉ lại vang lên.
Đây là giọng của Trần Kiên.
Vương Minh trợn to hai mắt, gã nhịn không được nhìn Lưu Long, lại nhìn Vân Dao có chút sửng sốt, tình huống này là thế nào?
Tiểu đội Liệp Ma của bọn hắn trước kia hỗn loạn như thế này sao?
Đầu tiên là Lý Hạo với Liễu Diễm, tiếp theo là thêm Trần Kiên… Còn có Ngô Siêu, lát nữa sẽ không kêu lên chứ?
Ánh mắt Lưu Long thay đổi, nửa ngày sau mới nói: “Đang tu luyện!”
“A!”
Vương Minh vội vàng gật đầu, thế nhưng này… Ai mà tin.
Dù sao trước giờ gã tu luyện cũng chưa từng kêu lên, hoặc có thể nói từ trước đến nay gã chưa từng thấy có người nào tu luyện lại kêu như vậy, lừa ai chứ.
Kêu thảm thiết thì có!
Tu luyện năng lượng thần bí rất thống khổ.
Có lúc như bị đao cắt, có lúc như bị năng lượng thần bí công kích.
Tiếng kêu thảm gã còn thường xuyên nghe được, cái này rõ ràng không phải, nghe giống như kêu vì sảng khoái.
Ông trời ơi.. !
Làm cay con mắt, hủy mất tam quan (*).
(*) Tam quan: Nhận thức của một người về thế giới xung quanh.
Ba người này vừa tiến vào Siêu Năng Giả không lâu, bây giờ đều là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Chẳng lẽ đây chính là điểm mấu chốt khiến tiểu đội Liệp Ma nhất trí đoàn kết?
Ba người thậm chí vô thức cách xa Lưu Long với Vân Dao một chút.
Vân Dao với Lưu Long cũng chỉ biết im lặng.
Hai người có thể đoán được sơ sơ, bên trong thật sự đang tu luyện.
Trước đó Liễu Diễm cùng Lý Hạo đơn độc ở một chỗ còn có khả năng có chút gì đó, bây giờ Trần Kiên cùng Ngô Siêu cũng đều đi vào, đương nhiên không thể nào là làm chuyện không nên làm.
Lại nghĩ tới Huyết Thần Tử…
Đột nhiên trong mắt Lưu Long lộ ra tia chờ mong.
Chẳng lẽ… Là biện pháp mà Lý Hạo thường nói dùng để hấp thu toàn bộ tác dụng của Huyết Thần Tử?
Mấy người đi vào đều có Huyết Thần Tử.
Lại đều là võ sư!
Chương 284: Toàn Bộ Thăng Cấp
Mà loại ánh mắt mong chờ này của ông… Vương Minh nhìn mà tê cả da đầu.
Lý Mộng cũng ghé vào bên cạnh gã, dùng thanh âm nhỏ nói: “Vương ca, ánh mắt kia của Lưu bộ… Hắn cũng muốn đi vào sao?”
Vương Minh gật đầu nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, rõ ràng đồng ý!
Thật đáng sợ!
Lưu Long đứng cách đó không xa lỗ tai chấn động một cái.
Hai người các ngươi có phải hay không cho rằng ông ta không nghe được?
Được rồi, lười so đo với các ngươi.
Ông tiếp tục chờ đợi.
Thời khắc này Lưu Long rất chờ mong kết quả.
Nếu như Ngô Siêu cùng Trần Kiên đều có thể thăng cấp, vậy tiểu đội mấy ngày trước chỉ có một thành viên Phá Bách, rất có thể hôm nay toàn bộ thành viên đều tiến vào Nguyệt Minh, Phá Bách.
Mà người đội trưởng là ông có thể bước vào cấp độ Đấu Thiên.
Tiểu đội tuy ít người nhưng có thể có 1 Đấu Thiên, 8 Nguyệt Minh Phá Bách.
Cho dù đặt ở đâu cũng là một lực lượng cường hãn.
Lực lượng phòng vệ của Ngân Thành cũng sẽ bước vào một đỉnh cao mới.
Thời gian chờ đợi rất dày vò.
Mấy người Vương Minh cũng nhất quyết không đi.
Ban đầu là do hóng chuyện, dần dần mấy người cũng nhận thấy có chút không đúng.
Ánh mắt Vương Minh lóe lên, nhìn về phía Lưu Long, thấp giọng nói: “Lưu bộ, bên trong đang làm gì?”
Lưu Long lặng lẽ nói: “Tiểu đội chúng ta có một loại phương thức tu luyện đặc thù.
Lấy thoải mái làm phương thức tu luyện, bí quyết độc môn.
Bình thường tu luyện đến bình cảnh liền có thể đột phá cảnh giới! Ta nhìn Ngô Siêu, Trần Kiên lần này chắc có thể tiến vào Phá Bách.”
“Sao lại như vậy?”
Vương Minh ngạc nhiên, lại nghĩ tới Huyết Thần Tử… Gã cũng đã nếm thử Huyết Thần Tử, mặc dù hiệu quả không tệ lắm nhưng thời gian bọn Ngô Siêu có được cũng không khác gã lắm, có thể có hiệu quả nhanh như vậy?
Hơn nữa lúc ăn Huyết Thần Tử gã cũng không có thoải mái đến kêu to.
Huyết Thần Tử không có năng lượng kiếm phụ trợ, cũng không có thư thái như vậy.
Lúc ăn cũng như vậy, còn phải tiếp nhận lực lượng Huyết Ảnh bộc phát, cảm thụ thật ra cũng không tốt cho lắm.
Gã nghi ngờ Lưu Long đang gạt mình!
Nhưng mà, chờ đợi khoảng chừng một tiếng đồng hồ cửa, cửa phòng làm việc lại mở ra.
Lúc này hai người Ngô Siêu, Trần Kiên mặt đều ửng hồng, giống như cực kỳ hưng phấn.
Toàn thân Trần Kiên đều là mồ hôi, anh lại không để ý đến những thứ này, nhìn về phía Lưu Long, hưng phấn vung quyền.
Một cỗ nội lực nhàn nhạt từ trên tay anh khuếch tán ra ngoài.
“Lão đại!”
Trần Kiên vô cùng hưng phấn nói: “Ta bước vào Phá Bách!”
Trước kia mọi người tiến vào Phá Bách đều có chút uể oải, không biết nên vui hay nên buồn.
Nhưng hôm nay, Lưu Long cũng bước vào Đấu Thiên, ý niệm của bọn hắn đối với siêu năng bỗng nhiên dập tắt rất nhiều.
Tiến vào Phá Bách cũng là một lần đột phá lớn.
Ngô Siêu cũng cười một tiếng: “Ta cũng giống vậy!”
Phía sau, lúc này Liễu Diễm đã thay bộ đồng phục tuần kiểm, che đi dáng người tuyệt vời của mình, cười nhạt nói: “Ta cũng tiến bộ một chút, cơ thể có thể phóng nội lực ra ngoài, không có tiến vào Phá Bách trung kỳ, nhưng cũng sắp rồi.”
Ngô Siêu cùng Trần Kiên, cũng chỉ là vừa có thể phóng nội lực ra ngoài, nàng ngược lại là tiến bộ thêm một bước, cách trung kỳ cũng chỉ còn một bước.
Mấy người Vương Minh triệt để sợ đến ngây người!
Là thật!
Đám gia hỏa này, đều thật sự thăng cấp.
Lúc này Hồ Hạo bỗng nhiên nói: “Nói như vậy… Tuần Dạ Nhân Ngân Thành chúng ta toàn bộ thành viên đều là Nguyệt Minh Phá Bách rồi?”
“Lý Hạo hắn…”
Vương Minh vừa định nói Lý Hạo không phải, Lý Hạo có chút ngượng ngùng nói: “Lão Vương, tối hôm qua ta cũng mới thăng cấp.”
“…”
Yên tĩnh.
Vương Minh mở to hai mắt, gã nhìn lại mấy người Lưu Long, lập tức sợ đến ngây người, một lúc sau mới nói: “Toàn bộ thành viên… Thăng cấp!”
Một người Đấu Thiên, tám người Nguyệt Minh Phá Bách.
Thực lực như vậy, hoàn toàn vượt qua các phân bộ Tuần Dạ Nhân khác, thậm chí còn gần bằng với thực lực của Tuần Dạ Nhân Bạch Nguyệt thành với Diệu Quang thành.
Diệu Quang thành là thành lớn thứ hai, bên kia có mấy vị Nhật Diệu trấn thủ, mấy chục Nguyệt Minh, so với Ngân Thành còn mạnh hơn một chút.
Còn mấy chỗ khác bình thường đều là một Nhật Diệu, mấy vị Nguyệt Minh tọa trấn, thêm một vài Tinh Quang sư.
Có nơi thậm chí ngay cả Nhật Diệu cũng không có.
Vốn dĩ phân bộ Tuần Dạ Nhân Ngân Thành vừa thành lập, là nhỏ yếu nhất lại có thể trong chớp mắt thành phân bộ xếp hạng thứ ba của Ngân Nguyệt.
Nếu lại thêm Viên Thạc bên ngoài kia có thể giết Tam Dương…
Chỉ sợ cũng có thể so sánh hơn thua với tổng bộ.
“Để cho ta bình tĩnh lại chút…”
Vương Minh có chút không thể tiếp nhận được, bất lực nói: “Không có khả năng! Huyết Thần Tử ta biết, đối với võ sư đã tiến vào Trảm Thập cảnh có trợ giúp rất lớn, nhưng… Nhưng hiệu quả cũng không có tốt như vậy? !”
Đây là quá tốt!
Lý Hạo cười một tiếng: “Đó là đương nhiên.
Nhưng mà các ngươi quên lão sư của ta là ai sao? Bậc thầy võ học, phối hợp với một vài phương pháp đặc thù, tự nhiên sẽ không còn tầm thường.”
Nói đến đây, Lý Hạo lại dụ dỗ nói: “Không chỉ như vậy, nếu có thể có càng nhiều Huyết Thần Tử, thật ra đối với siêu năng cũng không phải hoàn toàn vô dụng…”
“Cái gì?”
Vương Minh lập tức kinh sợ: “Siêu năng cũng có thể?”
“Phải!”
Lý Hạo cười nói: “Siêu năng hấp thu năng lượng thần bí làm bản thân mạnh lên.
Nhưng mà năng lượng thần bí phối hợp Huyết Thần Tử, lại thêm bí quyết độc môn của lão sư ta cũng có tác dụng!”
“Ví dụ như Vương ca, ngươi am hiểu hệ Kim, dùng một chút năng lượng thần bí hệ Kim cộng thêm Huyết Thần Tử, lại phối hợp một chút những thứ khác.
Hiệu suất ngươi hấp thu năng lượng sẽ nhanh hơn, mạnh hơn.
Ta nghĩ rất nhanh ngươi liền có thể bước vào cấp độ Nguyệt Doanh, thậm chí là Nhật Diệu!”
Ánh mắt của Vương Minh tỏa sáng!
Thật hay là giả?
Lý Mộng với Hồ Hạo cũng có chút dao động, Hồ Hạo không nhịn được: “Cái kia… Ta… Ta là Phi Thiên…”
“Cái này có chút liên quan đến hệ Phong, bình thường ngươi hấp thu năng lượng gió sao?”
Hồ Hạo gật gật đầu, phi thiên thật ra có quan hệ với hệ Phong, có thể xem như một loại biến chủng.
Cũng không phải tất cả hệ Phong ngay từ đầu đều có thể Phi Thiên.
Lý Mộng vội vàng nói: “Vậy ta thì sao? Mắt thứ ba của ta là khó tiến bộ nhất.
Nếu ta có thể tùy ý hấp thu năng lượng thần bí, ta đã sớm thăng cấp.
Chỉ là, ta chỉ có thể hấp thu một chút năng lượng thần bí không thuộc tính tới cường hóa chính mình, thật không quá hợp…”
Chương 285: Đê Tiện! !!
Lúc ngày cả ba Siêu Năng Giả đều đứng ngồi không yên.
Trơ mắt nhìn những võ sư trước mắt này từng người đều tiến bộ nhanh chóng, chỉ có bọn hắn là dậm chân tại chỗ.
Đều nói võ sư khó thăng cấp, khó hơn nhiều so với siêu năng, nhưng tại sao đột nhiên có cảm giác siêu năng mới khó, ngược lại võ sư càng dễ thăng cấp!
Lúc này Lưu Long mở miệng: “Được rồi, Huyết Thần Tử đã không có, bây giờ mọi người không nên nghĩ nhiều như vậy! Hôm nay Ngô Siêu cùng Trần Kiên đều thăng cấp… A, còn có Lý Hạo.”
Lý Hạo đã thăng cấp từ sớm, ông biết.
Tên tiểu tử này lại nhất định phải nói là tối hôm qua, ông cũng lười vạch trần hắn.
“Đây là chuyện vui, cộng thêm Kiều gia bị hủy diệt, đại thù của Liễu Diễm được báo… Còn lại thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đòi trở về!”
Nói xong Lưu Long lộ ra dáng vẻ tươi cười khó có được: “Đêm nay ta mời khách!”
Đám người cũng nhao nhao tươi cười.
Lý Hạo vừa định nói chuyện, Lưu Long lại nói: “Ăn ở nhà Lý Hạo, cũng tiết kiệm được nhiều thứ.
Còn nữa, Lý Hạo, ngươi nhớ chọn kỹ món ăn!”
“…”
Lý Hạo im lặng.
Ông ta thật sự là quá đê tiện!
Vậy mà còn nói mời khách?
Đây là mời khách sao?
Đội trưởng càng ngày càng không coi hắn là người.
Lưu Long cười ha hả, mặc kệ hắn.
Lúc rời đi tâm trạng cực kỳ tốt.
Thậm chí so với lúc tiến vào Đấu Thiên còn tốt hơn.
Tiểu đội gần đây không có người chết, mọi người còn đều có tiến bộ, thật sự… quá tốt!
Lý Hạo thấy ông đi cũng không nói cái gì, đi về phía Vân Dao, cô nàng này hình như từ khi thăng cấp siêu năng trở thành siêu năng hệ Thủy thì tinh thần có chút sa sút.
Ngược lại Vân Dao lại bày ra bộ dạng bình tĩnh.
Thấy Lý Hạo đi tới, cười nói: “Chúc mừng!”
“Vân tỷ, mắt kính này của ngươi có thể thu nhỏ một chút không?”
Lý Hạo không có vội vã nói chuyện khác, mà là nói đến chuyện mắt kính.
“Gần đây ta đang thử điều chỉnh.”
Vân Dao gật đầu nói: “Có thể thu nhỏ, nhưng mà bây giờ nhìn có hơi mờ, ta muốn điều chỉnh lại một chút để thấy rõ hơn.”
“Vân tỷ, bộ điều chỉnh của ngươi có thể đưa ta một bộ không?”
“Ngươi muốn cái này?”
Lý Hạo gật đầu.
Thật ra không phải hắn muốn mà là lão sư hắn muốn.
Lão sư nói cần suy nghĩ cẩn thận, chuẩn bị săn giết cường giả Hồng Nguyệt.
Ông không nhìn thấy Huyết Ảnh, có thể cảm giác được một chút nhưng vẫn là không rõ.
Nếu như phối hợp thêm mắt kính này có thể nhìn thấy điểm đỏ, lại thêm cảm giác của ông thì cái Huyết Ảnh kia sẽ không gạt được lão sư!
Mắt kính này của Vân Dao cực kỳ quan trọng.
Bây giờ mọi người đều không có coi trọng nó.
Nhưng nếu là giao cho cấp trên, nhất là cấp độ Hầu Tiêu Trần, hắn biết tình huống Hồng Nguyệt thì chắc chắn sẽ coi trọng.
Huyết Ảnh thật ra cường đại là ở chỗ bí ẩn.
Một khi tất cả mọi người đều có loại mắt kính này có thể nhìn thấy điểm đỏ, vậy bí mật sẽ giảm bớt đi rất nhiều.
“Vân tỷ, mắt kính này nếu của ngươi nếu giao cho phía trên, chỉ sợ…”
Vân Dao không đợi hắn nói xong cũng ngắt lời nói: “Tạm thời còn chưa được, ta chưa điều chỉnh cho hoàn hảo hơn.
Ta biết ý của ngươi…”
Nói đến đây, Vân Dao bỗng nhiên cười khẩy: “Nhưng mà cho dù có thật sự đưa lên, có thể dùng đối phó với Hồng Nguyệt hay không cũng không chắc.
Ngược lại còn có thể sẽ bị bại lộ, để Hồng Nguyệt biết được.”
Lý Hạo sững sờ.
Vân Dao nói khẽ: “Ngươi phải biết, thật ra Tuần Dạ Nhân cũng không phải bền chắc như thép.
Ngân Nguyệt hành tỉnh còn đỡ một chút, có những khu vực tỉnh có phân bộ Tuần Dạ Nhân thậm chí đã có nội đấu!”
“Thực lực của Hồng Nguyệt ở tại Ngân Nguyệt không quá mạnh, cái này có hay không cũng không quá quan trọng.
Mà quan trọng là người dùng nó.
Nhưng những cường giả Hồng Nguyệt kia ở khắp mọi nơi.
Mà bên kia cũng hỗn loạn nhất, Tiểu Hạo, có đôi khi không phải có đồ tốt cống hiến ra thì là chuyện tốt.”
Vừa nói vừa nói bổ sung: “Còn có, ngươi xác định được những người khác không có cách nào phát hiện ra món đồ chơi kia?”
Lý Hạo rơi vào trầm tư.
Không có sao?
Có!
Bởi vì hắn biết một chuyện, người có thể nhìn thấy Huyết Ảnh bị Tuần Dạ Nhân mang đi.
Những người kia đi đâu?
Tại sao có thể thấy?
Quả nhiên do bản thân mình hiểu biết quá nông cạn, ngược lại Vân Dao hình như biết nhiều hơn một chút.
Lưu Long nói mỗi người trong tiểu đội Liệp Ma đều có chuyện cũ của mình, nhưng sẽ không có ai hỏi trừ khi họ chủ động nói ra.
Giống như Liễu Diễm, Lý Hạo đã biết tình huống của nàng.
Vân Dao có chuyện gì?
“Ta làm xong sẽ lấy cho ngươi một bộ…”
Vân Dao không nhiều lời, Lý Hạo muốn nàng cũng không nói không cho.
Lý Hạo gật gật đầu, lại nói: “Vân tỷ, sau này chúng ta lại lấy được đồ tốt, ta cũng tìm lão sư giúp ngươi thăng cấp…”
“Không có việc gì, không vội.”
Vân Dao cười nhu hòa: “Ta là bác sĩ, thực lực yếu một chút cũng không sao.”
Lý Hạo không nói gì nữa.
Hắn hi vọng toàn bộ tiểu đội đều có thể mạnh lên.
Ngân Thành cũng là nhà của hắn, mà lại nơi này có rất nhiều bí mật, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn một đám cường giả tới.
Mà ý nghĩa của việc thành lập Tuần Dạ Nhân đến bây giờ cũng không thay đổi, khả năng là muốn từ bỏ Ngân Thành, cố giữ thành lớn.
Điểm này từ việc bọn Hách Liên Xuyên một lòng muốn thăm dò di tích, những thứ khác đều có thể buông xuống là có thể biết được.
Bọn hắn rất coi trọng món đồ có tính phòng ngự Nguyên Thần Binh kia, lão sư nói nó có thể là xác rùa đen của Vương gia.
Xác rùa đen của Vương gia, chẳng lẽ không ở trong tay Hồng Nguyệt?
Điều này Lý Hạo cũng rất hoài nghi.
Hồng Nguyệt đến cùng là cướp đi bao nhiêu món vũ khí?
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên bả vai bị người đụng vào.
Vương Minh ôm lấy Lý Hạo, cười không ngậm được mồm: “Lý Hạo, chúng ta là sư huynh đệ, ngươi biết không?”
“…”
Lý Hạo không nói gì.
Hắn biết, hôm qua vừa mới biết, còn có hắn là sư huynh của gã.
“Lần sau có chỗ tốt nhớ phải kêu ta.
Đều là người một nhà, so với ngươi cùng tiểu đội Liệp Ma còn thân hơn!”
Vương Minh bắt đầu chắp nối, cười xán lạn: “Ta nghĩ biện pháp thử xem có thể đi Bạch Nguyệt thành lấy ít Huyết Thần Tử hay không… Ngươi thật sự có thể giúp ta thăng cấp?”
“Khó nói được! Nếu thực lực ngươi đã cường đại, một viên Huyết Thần Tử cấp Nguyệt Minh chưa chắc đã đủ.”
Vương Minh khẽ nhíu mày, cũng đúng.
“Kia… Hai cái?”
“Có lẽ có thể.”
Vương Minh xoắn xuýt, cái này không dễ làm.
Thứ đồ đó chủ yếu là dùng để bồi dưỡng người mới.
Lý Hạo nói khẽ: “Thứ này, nơi tạo ra nó ngươi biết ở đâu không?”
“Không biết.”
“Ta biết.”
Lý Hạo nói khẽ: “Lão sư cũng biết.
Lão sư nói, là tổ chức Hồng Nguyệt! Siêu Năng Giả cấp độ Nguyệt Minh mang theo một loại sản phẩm đặc thù.
Lần trước chắc ngươi cũng đã cảm nhận được một chút, chính là thứ vô hình tổn thương bộ trưởng, thứ đó phải thông qua phương thức đặc thù mới có thể rút ra…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ngự Quỷ Nhân (Khủng Bố Phục Tô) [Dịch] Ngự Quỷ Nhân (Khủng Bố Phục Tô)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Ngu-Quy-Nhan-Khung-Bo-Phuc-To-.jpg)




