[Dịch] Tinh Môn
Tập 59 : Mối Thù Sâu Đậm (c291-c295)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Mối Thù Sâu Đậm
Lý Hạo nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Hỏi Liễu tỷ thì nàng khẳng định sẽ đi, thật ra không cần hỏi cũng biết.
Lão đại băn khoăn không phải có nên mang nàng đi hay không, mà là băn khoăn có thể giết được tên Lý Đại Hổ kia không, nếu như không giết được vậy thì sẽ càng khó chịu hơn, đúng không?”
Lưu Long khẽ gật đầu.
Đúng vậy, cái này ông không có nắm chắc, dù ông đã giết Nhật Diệu nhưng đối phương có thể đánh bại Hoàng Vân thì cũng rất mạnh.
Huống chi lần này là hành động tập thể, cũng không phải đơn độc chém giết.
Diêm La cũng có cường giả đến, cho nên giết Lý Đại Hổ như thế nào dưới tình huống này mới là vấn đề.
Đương nhiên, cũng có thể sẽ bị Lý Đại Hổ giết, cái này thì không nói.
Lý Hạo nghĩ nghĩ lại nói: “Đi thôi, ta cũng đi! Lão sư ta cũng đi… Ta cảm thấy di tích có thể mở ra, vẫn có thể liều một phen, nguy hiểm nhưng cũng là cơ hội.
Liễu tỷ cũng không phải đưa trẻ còn nhỏ, nàng cũng hiểu rõ, lão đại, có đôi khi không cần quá mức do dự.”
“Haizz!”
Ông thở dài một tiếng, Lưu Long không nói gì nữa.
Do dự sao?
Chỉ là có nhiều chiến hữu đã chết cho nên hơi thiếu quyết đoán, nhất là liên quan đến thành viên của tiểu đội Liệp Ma, mấy người bọn hắn có thể sống đến hiện tại cũng quá khó khăn.
“Lão đại, là tin tức Bạch Nguyệt thành truyền đến sao?”
“Ừm.”
Lưu Long gật đầu: “Mộc Sâm chuyển lời.”
Lý Hạo khẽ nhíu mày, nửa ngày sau mới nói: “Cố ý nói cho chúng ta biết… Lão đại, ngài nói xem có phải phía trên biết cái gì hay không?”
“Cái gì?”
Lưu Long nôn nao một lát mới nhăn mày nói: “Biết ta thăng cấp?”
“Có thể!”
Nếu không thì hoàn toàn không cần nói cho bọn Lưu Long biết chuyện này.
Lưu Long nghĩ nghĩ, bỗng nhiên cười nói: “Biết thì biết, ta cũng không phạm pháp, ta còn là bộ trưởng phân bộ Tuần Dạ Nhân, biết thì làm sao?”
Nói xong lại cười: “Được rồi, chuyện của Liễu Diễm ta sẽ nghĩ biện pháp, phía bên lão sư của ngươi mới là phiền phức, chỉ sợ Tôn Nhất Phi là tới tìm ông, nếu như ta nhớ không nhầm hình như hắn có mối thù sâu đậm với lão sư của ngươi.”
Lý Hạo không cảm thấy ngạc nhiên.
Kẻ thù của lão sư quá nhiều!
Có khả năng Ánh Hồng Nguyệt là mạnh nhất, nhưng còn có nhiều người khác nữa.
Về phần lão sư có thể đối phó Tam Dương hậu kỳ hay không chỉ sợ độ khó rất lớn, trước đó đối phó Tam Dương sơ kỳ cũng đã khó, dù đã hấp thu một viên Huyết Thần Tử cảnh Tam Dương cũng không thể ngay lập tức có thể đối phó với Tam Dương hậu kỳ được.
Cái này, còn phải nghĩ biện pháp mới được.
Với lại Lý Hạo cũng ý thức được chuyến đi di tích lần này chỉ sợ là không đơn giản, ngay cả Tam Dương hậu kỳ cũng chạy tới, ai mà biết được có người phía trên Tam Dương đột nhiên nhảy ra tham gia trận chiến hay không.
Vậy thì càng nguy hiểm!
Lý Hạo mang theo phiền não đi ra khỏi phòng làm việc.
Ngoài ra hắn còn quan tâm đến thái độ phía Bạch Nguyệt thành, chuyển những tin tức này tới là hy vọng chúng ta đi, hay là hy vọng chúng ta không đi?
Tam Dương hậu kỳ cũng tới, lão sư không đi hình như cũng rất bình thường.
“Hầu Tiêu Trần…”
Lý Hạo thì thào một tiếng, hắn không quá rõ tính cách người này với cách làm người, nhưng mà lại có chút hy vọng có thể hiểu rõ them một ít, dù sao đi nữa thì người kia mới là người lãnh đạo trực tiếp của mình.
Biết di tích lần này có rất nhiều cường giả tới, Lý Hạo cũng coi trọng hơn.
Trong sân Viên gia.
Lý Hạo chỉ nói đơn giản chuyện lần này, hắn cũng không thể giúp được gì, chỉ có thể chăm chỉ luyện tập, tranh thủ nhanh chóng tiến vào Đấu Thiên, lúc đó mới có tư cách tham gia vào cuộc chiến của cường giả.
Trong sân, Lý Hạo lại bắt đầu luyện võ.
Nội lực đang chuyển đổi theo hình dạng thanh kiếm.
Đây là cả một quá trình khá dài, thật ra đối với Lý Hạo mà nói, là dài dằng dặc, nếu là bình thường cần mất mấy tháng, đối với rất nhiều Phá Bách võ sư mà nói, đây là một giai đoạn quá độ cũng không có gì khó khăn.
Qua mấy tháng hoàn thành toàn bộ Phá Bách, ai sốt ruột?
Lý Hạo sốt ruột.
Viên Thạc ở một bên dựa vào ghế đang ngẫm nghĩ cái gì đó.
Ghế mây phát ra âm thanh kẹt kẹt kẹt kẹt.
Đột nhiên Viên Thạc nói: “Tôn Nhất Phi, Tề Mi Côn Vương am hiểu côn pháp, một cây Tề Mi Côn năm đó đánh khắp Ngân Nguyệt, gần như là không có đối thủ!”
“Năm đó trong giới võ sư ở Ngân Nguyệt, luyện kiếm có Thất Kiếm Khách.
Luyện thương có Ngân Nguyệt Tam Thương.
Luyện quyền có Nam Bắc Song Quyền.
Luyện côn… Có một Tề Mi Côn Vương!”
“Nguyệt Côn Niên Đao cả đời luyện thương… Có côn pháp tốt trong tay lại khó tinh thông! Tề Mi Côn Vương Tôn Nhất Phi lại có côn pháp tuyệt vời, không tính Đấu Thiên, ở cấp Phá Bách cũng rất mạnh mẽ!”
Lý Hạo không ngắt lời, hắn tiếp tục luyện quyền yên lặng lắng nghe.
Lão sư rất ít nói chuyện quá khứ, lần này lại có hứng thú kể thì hắn cũng muốn nghe.
“Ta với Tôn Nhất Phi thật ra năm đó cũng không có ân oán gì.
Đại thù càng không có… Nhưng mà lúc đó ta trẻ tuổi hơn hắn một chút, hắn có một đệ tử tuổi tác cũng tầm tầm tuổi ta.”
“Lúc ấy lúc còn trẻ, võ sư ai mà không xúc động? Có một lần ta với đệ tử của hắn bởi vì một chút việc vặt mà xảy ra tranh chấp, khi đó ta đang ở thời kỳ bộc phát, sau khi xuất thủ vì ra quyền quá nặng, ba quyền đánh chết tên kia.”
Viên Thạc thở dài nói: “Võ sư, xuất thủ chính là giết người… Thật ra cũng bình thường, vốn dĩ năm đó phía quan chức cấm võ thật ra là đúng.
Cũng bởi vì cái này ta với Tôn Nhất Phi mới kết thù.
Sau này ta cùng hắn hẹn nhau quyết đấu một trận tại hẻm núi Hành Nguyên, năm đó bên kia có tòa Hoành Đoạn Thiên Kiều, hai người quyết đấu ở trên cầu, nói rõ ai rời khỏi cầu vượt trước người đó thua.”
“Năm đó Tôn Nhất Phi lớn hơn ta khoảng 10 tuổi, ta sợ ta còn trẻ, lúc đó ta đang ở đỉnh phong, ngay khi bắt đầu quyết chiến ta đã chiếm thế thượng phong, dùng Hổ Đấu Thuật, đánh gãy hai cánh tay của hắn, bẻ gãy Tề Mi Côn… Tôn Nhất Phi không chịu nổi nhục nhã trực tiếp nhảy xuống cầu vượt, Hoành Đoạn Thiên Kiều cao mấy trăm thước… Ta nghĩ là hắn đã chết rồi.”
Viên Thạc thở dài một tiếng: “Không ngờ tới hắn lại gia nhập Hồng Nguyệt, xem ra lần trước Ánh Hồng Nguyệt sau khi ta đánh bại, thành lập Hồng Nguyệt lôi kéo được một vài võ sư lúc trước bị ta đánh bại.”
Lý Hạo lại là nhịn không được có chút tò mò: “Lão sư, Ánh Hồng Nguyệt năm đó còn không có bằng ngài, sao có thể thành lập được một tổ chức lớn như Hồng Nguyệt?”
Chương 292: Một Quyền Giết Sạch
Hai mươi năm trước, đối phương còn không bằng lão sư.
“Không rõ, ta giao thủ với hắn được khoảng 25 năm rồi, lúc đó ta sắp 50 tuổi, tên kia nhỏ hơn ta một chút, chắc là cảm thấy ta yếu đi rồi, muốn giẫm lên thanh danh của ta… Nhưng mà khi đó ta đã cảm ngộ Tiềm Lực Ngũ Cầm, chỉ là chưa có dung hợp với Tiềm Lực Ngũ Cầm, nhưng dù như thế tên kia cũng bị ta đánh quỳ xuống đất…”
“Lão sư, ngài từ trước đến nay ra tay đều là diệt cỏ tận gốc, tại sao lần đó lại không giết người?”
Đây cũng là chỗ Lý Hạo cảm thấy kỳ quái, tại sao giữ lại nhiều kẻ thù như vậy?
Viên Thạc im lặng: “Ta không phải ai cũng giết! Nói giống như ta là ma đầu vậy, ta giết người bình thường đều là lúc giao chiến không cách nào khống chế được.
Hoặc là đối phương quá yếu, hoặc là đối phương quá mạnh, hoặc là lực lượng ngang nhau…”
Cho nên đánh chết người rồi.
Lý Hạo nghĩ nghĩ, có chút nghẹn họng nhìn chằm chằm.
Mạnh, yếu, lực lượng ngang nhau ngài cũng đánh chết… Vậy… Ngài còn không phải là ma đầu?
“Những người Ánh Hồng Nguyệt này lúc trước không chết thật ra cũng có một vài nguyên nhân khác, nếu không thức thời nhìn thấy sắp thua nên chủ động đầu hàng.
Hoặc là đối phương bị thương nặng, ta cũng không khá hơn, nếu tiếp tục đánh tiếp chính là cả hai cùng chết.
Nếu không phải là có người phía sau… Không nên đánh chết.”
Viên Thạc cười nói: “Ánh Hồng Nguyệt là loại sau, sau lưng của hắn có người, ta không biết là ai nhưng lúc tỷ võ ta có thể cảm nhận được, có người nhìn ta chằm chằm, bây giờ nghĩ lại… Không phải hoàn toàn Phá Bách cũng là Đấu Thiên!”
Ông cười nói: “Lão sư ngươi cũng không có ngốc, đối phương có khả năng còn có chút tâm tu với Ánh Hồng Nguyệt, nếu ta thật sự đánh chết người thì ta cũng phiền phức.”
Được rồi, lần này hắn đã hiểu.
Tôn Nhất Phi là nhảy xuống, lão sư coi là đối phương té chết.
Năm đó có người phía sau Ánh Hồng Nguyệt, còn là cường giả cho nên lão sư không dám đánh chết.
Lý Hạo bắt đầu luyện kiếm, đem quyền đổi thành kiếm, nội lực chấn động, một lần bốn kiếm xuyên qua không trung!
Viên Thạc nhíu mày: “Không cần phát ra tiếng xé gió, ngươi cho rằng rất đẹp trai phải không? Đối với cường giả mà nói thì ngươi xuất kiếm chém không thì hắn đã sớm biết được vị trí của ngươi, chỉ cần ngươi không phá vỡ thế cục, ra kiếm có tiếng gió thì ngươi sẽ thua!”
Ra kiếm có tiếng rất đơn giản.
Ra kiếm trong im ắng đối với võ sư mà nói là vô cùng khó khăn.
Nội lực võ sư cường đại, khi nội lực bạo phát ra ngoài phá vỡ lực cản không khí, một kiếm đâm ra tốc độ trong nháy mắt sẽ vượt qua vận tốc âm thanh, tự nhiên sẽ sinh ra một chút tiếng xé gió.
Trừ khi vẫn luôn duy trì tốc độ như vậy, vượt qua vận tốc âm thanh, đợi đến thanh âm xuất hiện thì kiếm của ngươi đã ra xong.
Cho nên muốn im ắng, nếu không phải cực nhanh thì là cực chậm.
Lý Hạo lần nữa xuất kiếm, kiếm vẫn có tiếng như trước.
Nội lực không tuôn ra, chỉ là một kiếm đơn thuần thì lại không có thanh âm gì, nhưng sát khí của kiếm cũng vô cùng yếu ớt.
Lý Hạo khẽ nhíu mày.
Ra kiếm trong im lặng… Khó!
Viên Thạc lại nói: “Kiếm ta không quá hiểu biết.
Nhưng là ra quyền cũng được, ra kiếm cũng được, đạo lý đều giống nhau.
Nếu ra quyền nhanh, ngươi nghe được thanh âm thì ta đã sớm đánh xong.
Nếu ra quyền chậm, chậm đến mức ngươi không có cảm giác đến ta đánh nó.”
Lý Hạo gật đầu, cái này cũng là suy nghĩ của hắn.
“Lão sư, để đột phá vận tốc âm thanh ta còn kém một chút…”
“Vậy thì chậm một chút!”
Lý Hạo chậm rãi xuất kiếm, có chút khó chịu.
Viên Thạc bất đắc dĩ: “Không phải kiểu chậm này, bình thường ta đánh Ngũ Cầm Thuật ngươi có thấy không?”
“Ừ, Dưỡng Sinh Quyền, rất chậm… Nhưng lúc lão sư quyết đấu thì rất rất nhanh, cũng không có chậm.”
Lý Hạo vẫn không thể hiểu được.
“Nếu ngươi vẫn không hiểu, nhanh chậm không nhất định phải sửa nó.”
Viên Thạc giải thích nói: “Ta ra quyền chậm, bộc phát nhanh! Ví dụ như nói bây giờ ta cách ngươi 5 mét, 4 mét đầu ta ra quyền rất chậm, chậm đến ngươi cũng không thèm để ý nữa, chờ đến khi ta tới gần ngươi chỉ có 1 mét…”
Dứt lời, ông đứng dậy chậm rãi đánh một quyền về phía Lý Hạo, không có chút âm thanh nào.
Chờ tới khi đến gần Lý Hạo không đến một mét, đột nhiên tốc độ nắm đấm vượt qua tầm mắt hắn, chớp mắt một cái, tóc của Lý Hạo bay lên, một quyền của Viên Thạc đánh rơi rất nhiều tóc của hắn.
“Nhìn thấy không?”
Ầm!
Cho đến khi đột nhiên không khí nổ ra, truyền đến âm thanh của tiếng nổ.
Viên Thạc nghiêm túc nói: “Luận võ, chiến đấu chính là quá trình tạo ra cú đấm cuối cùng! Chúng ta không theo đuổi trong quá trình chiến đấu phải đẹp mắt, chúng ta chỉ có một mục tiêu, giết đối thủ!”
“Hoặc có thể nói tất cả quá trình chiến đấu, cũng là vì một một kiếm cuối cùng kia, một quyền kia mà chuẩn bị! Toàn bộ những thứ phía trước đều là làm nền, tạo ra cơ hội, đến một giây cuối cùng ngươi đã đạt được mục tiêu, một kích tất sát (*)! Đây mới là chiến đấu!”
(*) Một kích tất sát: Một quyền giết sạch.
Đây mới thực là võ sư, thuật giết người chân chính!
Tất cả quá trình chiến đấu trong miệng Viên Thạc cũng chỉ là một quá trình làm nền, tất cả đều là chuẩn bị cho một kích cuối cùng kia.
Trong quá trình này, ngươi phải đem quyền của ngươi, kiếm của ngươi đến vị trí của ngươi muốn bộc phát trong nháy mắt ở một giây cuối cùng, hoàn thành việc tiêu diệt.
Bí thuật cũng được, siêu năng lực cũng được, mục tiêu cuối cùng cũng là vì giết người.
“Lý Hạo, ngươi phải nhớ kỹ, mục đích cuối cùng của tất cả các trận chiến đều là vì giết người! Không tồn tại luận bàn, hiểu chưa? Không phải bàn luận! Từ giây phút phát minh ra võ thuật đến khi siêu năng lực xuất hiện thì siêu năng lực của ngươi chính là dùng để giết người!”
Lý Hạo gật đầu.
“Cái gì mà luyện võ để thân thể khỏe mạnh… Đều là vô nghĩa.
Cái gì mà siêu năng có thể giúp ích xã hội gì đó cũng là vô nghĩa.
Không có siêu năng lực thì không có cách nào ra lợi ích cho xã hội? Cũng không có biện pháp rèn luyện thân thể? Cho nên, siêu năng lực chỉ có một mục đích chính là giết người!”
Lý Hạo nghiêm nghị, gật đầu lần nữa.
“Lần này ngươi đi cùng ta đến khu di tích… Chắc chắn sẽ thấy máu!”
Viên Thạc trầm giọng nói: “Với lại, cũng không giống trước kia.
Trước kia ngươi có thể trốn ở đằng sau ta, có thể núp sau lưng người khác, đều có thể… Nhưng mà lần này, ngươi chỉ có thể chiến đấu một mình, một mình đối diện với nguy hiểm.
Kẻ thù của ta rất nhiều, kẻ địch cũng rất nhiều, kẻ muốn giết ta lại càng nhiều hơn.
Thậm chí khi ngươi vừa bắt đầu đi còn không chưa đến khu di tích thì tính mạng của ngươi đã nguy hiểm.”
Vẻ mặt Lý Hạo nghi ngờ: “Còn chưa đi vào bọn hắn cũng sẽ động thủ?”
“Khó mà nói được.”
Viên Thạc không chắc chắn nói: “Phải xem tình huống, ngươi là đệ tử truyền thừa của ta mọi người đều biết.
Nếu như dựa theo quy định truyền võ thì ngươi có thể phải thay ta nghênh chiến mấy trận… Chưa chắc là bản thân bọn họ, có lẽ là học trò, là đệ tử, là truyền nhân của họ.”
“Mặc dù bây giờ siêu năng lực nổi lên, võ sư ngày một xuống dốc nhưng nếu là thật có võ sư nói quy tắc với ta thì vẫn phải có… Vẫn là nói trước… Lúc không có người thì không nói, nhưng khi có người thì không được.”
Nói đến đây, ông bỗng nhiên nói: “Ta không quá hy vọng ngươi đi đến đó, nhưng ngươi không đi ở lại Ngân Thành ta lại lo lắng an toàn của ngươi, nếu không ta đưa ngươi đến Bạch Nguyệt thành.”
Chương 293: Luận Võ
Ông cảm thấy lần này không chỉ bản thân mình nguy hiểm mà Lý Hạo cũng rất nguy hiểm.
Lúc không có người, Viên Thạc có thể không tuân theo quy củ.
Nhưng lúc có tất cả mọi người, thậm chí người hơn mình cũng ở đó, lúc đó hắn phải tuân thủ quy củ, bởi vì lúc này quy củ thật ra là đang bảo vệ hắn.
Lý Hạo lắc đầu.
Viên Thạc bất đắc dĩ.
Ông biết, nhưng ông vẫn muốn thử một chút.
Lần này Lý Hạo cự tuyệt, ông cũng sẽ không nhắc lại nữa.
“Được chưa, ngươi tiếp tục luyện võ, tranh thủ thời gian trước khi xuất phát hoàn thành dung hợp với nội lực, có như vậy ngươi mới thật sự hoàn thành Phá Bách…”
Nhưng thời gian chắc là không còn kịp rồi.
Nghĩ đến chuyện này, ông mở miệng nói: “Ta hiểu ngươi rất rõ, thực lực của ta cũng vượt qua ngươi nên không thể kích thích ngươi, ngươi vẫn nên đi tìm Lưu Long thực chiến! Nói với Lưu Long, chỉ cần không đánh chết ngươi thì cứ tùy ý.”
Lý Hạo hít một ngụm khí.
Đội trưởng có khả năng sẽ ra tay rất độc ác.
“Lão sư…”
“Bớt nói nhảm, đi đi!”
Viên Thạc lại nói: “Ngoài ra mấy ngày nay lúc trở về ta sẽ đem nói một chút tình huống cơ bản của di tích cho ngươi, còn bên Tuần Dạ Nhân ngươi cũng đi thu thập một chút thông tin cơ bản, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.”
“Đã hiểu!”
Lý Hạo cũng không nói nữa, thầm nghĩ nếu hắn đi tìm đội trưởng, chắc chắn sẽ bại lộ toàn bộ thực lực, xem ra hắn vẫn không thể lừa được nữa.
Quả nhiên, hắn muốn khiêm tốn nhưng trời cao muốn đối nghịch với hắn.
Lầu chấp pháp.
Lưu Long đang bận thì nghe được lời Lý Hạo nói, có chút bất ngờ: “Cùng ta luận võ?”
“Không phải.”
Lý Hạo lắc đầu, vẻ mặt thành thật nói: “Là xin lão đại chỉ điểm!”
Luận võ, hắn làm sao có thể luyện võ với Đấu Thiên?
Chỉ là chỉ điểm một hai chỗ.
“Bận!”
Lưu Long tức giận nói: “Không thấy sao? Ta đang bề bộn nhiều việc! Nếu như ngươi muốn tìm người luyện võ, thì toàn bộ tiểu đội đều tùy ngươi chọn, đều được!”
Một tên Phá Bách sơ kỳ như hắn, trong đội ai cũng đều giỏi hơn hắn.
Đương nhiên, khả năng tiểu tử Lý Hạo này ăn hết viên Huyết Thần Tử kia tiến Phá Bách trung kỳ rồi sao?
Cho nên tung bay?
Cứ coi như là Phá Bách trung kỳ thì sao?
Liễu Diễm không được sao?
Người ta mặc dù chưa tới trung kỳ nhưng kinh nghiệm chiến đấu phong phú cũng đủ để đánh hắn.
Không được nữa thì tìm Vương Minh!
Nghĩ đến cái này, ông lại nói: “Tìm Vương Minh đi, đúng lúc có thể tăng một chút kinh nghiệm đối chiến với siêu năng giả, không có khả năng lúc nào ngươi cũng gặp được võ sư, ngươi hiểu siêu năng giả quá ít.”
“Hắn không được!”
“Vì sao?”
Lưu Long hiếu kỳ.
Lý Hạo suy nghĩ một chút nói: “Hắn… Hắn không thích hợp kích thích ta tiến bộ, kinh nghiệm chiến đấu của hắn quá ít.”
Được lắm!
Lưu Long sợ ngây người, hắn ghét bỏ kinh nghiệm chiến đấu của Vương Minh ít?
Tốt xấu gì gã cũng đã từng chấp hành không ít nhiệm vụ, cũng đã giết người, lúc trước còn giết Nhật Diệu… Mặc dù luôn nói kinh nghiệm của Vương Minh không nhiều đó là so với những lão võ sư kia, nếu ở lĩnh vực siêu năng thì máu trên lưỡi đao của gã cũng không ít.
Thế mà Lý Hạo ghét bỏ người ta!
“Không có thời gian…”
Lý Hạo thấy đội trưởng cự tuyệt lần nữa, không thể làm gì khác nói: “Lão đại, lão sư ta nói ta tới.”
“…”
Tốt lắm, Lưu Long bởi vì Viên Thạc mà thăng cấp Đấu Thiên.
Lúc này Lý Hạo lấy lão sư ra, ông cũng không còn cách nào khác.
Nhưng ông thật sự đang bận.
Nghĩ như vậy Lưu Long âm thầm quyết tâm, thằng ranh con, ông để cho hắn tìm người khác, hắn lại nhất định phải tìm ông, được, hôm nay sẽ để cho hắn biết tại sao hoa lại hồng như vậy.
Hung hăng đánh Lý Hạo một trận, tự nhiên lầm sau tên tiểu tử này sẽ không dám tới tìm ông nữa.
“Được, vậy thì bây giờ đi! Đánh xong ta còn phải làm việc, còn ngươi nên làm gì làm cái đó.”
Lý Hạo bày ra dáng vẻ tươi cười.
Như vậy cũng tốt.
“Vậy lão đại, chúng ta đi xuống tầng hầm, nơi này bị hỏng…”
“Được!”
Lưu Long sảng khoái đồng ý, ngươi chờ đó.
Chúng ta tốc chiến tốc thắng, giải quyết ngươi trong nháy mắt để cho ngươi biết, tìm ta thì kinh nghiệm của ngươi một chút cũng sẽ không thể tăng lên, không hề có tác dụng.
Hai người cùng đi về phía tầng hầm.
Tầng hầm.
Những người khác không có ở đây, chỉ có Vân Dao.
Nữ nhân này bình thường đều đợi ở tầng hầm, cũng không biết đang bận cái gì.
Lý Hạo muốn mời người đi ra ngoài một chút, đáng tiếc Vân Dao căn bản không nhìn bọn hắn, thấy bọn họ đi tới thì trực tiếp đi vào phòng của mình, không biết đang làm cái gì nữa.
Lưu Long cũng không có ý đuổi người đi.
Ông muốn tốc chiến tốc thắng.
Áo khoác cũng không có cởi ra, nói thẳng: “Bắt đầu đi!”
“…”
Lý Hạo cảm thấy bị làm nhục, lão đại, tốt xấu gì cũng nên cởi áo khoác.
Được rồi, ai bảo hắn yếu chứ.
Không đợi hắn tự an ủi mình xong Lưu Long lại nói: “Bị mấy vết thương ngoài da không sao chứ? Lão sư ngươi sẽ không nói cái gì đâu nhỉ?”
Được lắm, thật sự xem hắn là thiếu gia.
Lý Hạo triệt để im lặng.
Hắn không nói gì, đi đến một bên lấy ra một thanh kiếm, bởi vì kiếm của hắn quá sắc bén nên không dám dùng linh tinh.
Tay hắn nắm trường kiếm, mở miệng nói: “Lão đại, ta dùng kiếm!”
“Tùy ngươi!”
Lưu Long cũng không quan trọng, dùng kiếm dùng quyền có khác gì sao?
Đều là một chiêu đánh bay.
Lý Hạo hít sâu một hơi, người trước mắt một Đấu Thiên cường giả, coi thường hắn, hắn cũng không có tức giận, chẳng qua là cảm thấy người như Lưu Long có ý khinh địch coi thường đối thủ, hơi tiện nghi.
Về phần sau khi chiếm được tiện nghi bị người đánh thảm hại hơn, có lẽ đây cũng là chuyện mà lão sư hy vọng được nhìn thấy.
Nếu không nghiêm túc phấn đấu làm sao có thể ép mình tiến bộ được?
“Lão đại, vậy ngươi cẩn thận!”
Lý Hạo xuất kiếm, nội lực bộc phát, một kiếm chém ra phát ra tiếng rít gió.
Lưu Long nhìn thoáng qua, vẫn được, có chuyện như vậy… Cũng chỉ có như thế này.
Ông cũng không dùng Cửu Đoán lực mà chỉ đơn giản bộc phát nội lực, ngay cả tiềm lực của không dùng bởi vì nếu dùng thì sẽ quá mạnh đối với Lý Hạo, ông thật sự sợ sẽ đánh chết tên tiểu tử này.
Đánh ra một quyền!
Không có giống như ông tưởng tượng, cũng không có gì đặc biệt, chỉ một quyền đánh ngã Lý Hạo là xong việc.
Kiếm của Lý Hạo đã đâm tới.
Đâm đến một nửa đột nhiên thu hồi kiếm.
Chương 294: Không Thể Khinh Thường Địch
Một quyền Lưu Long đã đánh ra vốn dĩ đã sắp đánh đến kiếm của Lý Hạo, lúc này Lý Hạo đột nhiên thu hồi kiếm lại làm Lưu Long hơi có chút trở tay không kịp.
Ông quá mức qua loa.
Mà Lý Hạo lúc này lại xuất kiếm lần nữa, ra kiếm rất chậm, dưới chân di chuyển nhạy bén giống như khỉ, tránh khỏi nắm đấm của đối phương, trường kiếm nhẹ nhàng đâm ra.
Đường kiếm im phăng phắc.
Mãi đến khi trường kiếm tới gần Lưu Long, tóc gáy Lưu Long mới đột nhiên dựng lên!
Lúc này đường kiếm chậm rãi của Lý Hạo trong nháy mắt nhanh đến cực điểm, giống như là tia điện nhắm thẳng vào cổ họng của ông.
Không chuẩn bị giết người, Lý Hạo cũng biết là rất khó để giết một người cấp Đấu Thiên.
Nhưng hắn muốn để đội trưởng biết, khinh thường hắn là một sai lầm.
Khinh thường bất cứ kẻ nào cũng đều là sai lầm!
Lúc này Lưu Long mới cảm nhận được nguy cơ, thái độ vốn dĩ đang thờ ơ lập tức thay đổi trong nháy mắt, hét lên một tiếng lớn nắm đấm trở lại ngay lập tức, cánh tay phải rung động một làn sóng lớn phát ra, oành một tiếng vang thật lớn, một quyền nặng nè đánh ra, bản thân ông cũng nhanh chóng lùi lại.
Mà Lý Hạo lại bộc phát nội lực, nội lực của kiếm lần lượt chồng lên tầng tầng lớp lớp, trong chớp mắt bốn đợt nội lực chồng lên nhau phát ra.
Dong!
Dù sao Lưu Long cũng là Đấu Thiên, ra quyền cực nhanh, một quyền đánh trúng trường kiếm truyền ra tiếng kim loại va chạm.
Nhưng ông không may mắn, trường kiếm của Lý Hạo lúc này còn đang vung lên, dậm chân một cái làm mặt đất rung động, Lưu Long đứng im như núi nhưng cũng bị chấn động này lay động một chút.
Vẻ mặt Lưu Long vô cùng kinh ngạc, chuyển thành nắm đấm một phát bắt được trường kiếm kéo Lý Hạo qua.
Thanh kiếm này bình thường khó làm ông bị thương.
Ông vừa định túm lấy kiếm thì Lý Hạo đột nhiên quăng kiếm đi, một tay nắm chặt thuận tiện một phát bắt được cánh tay của Lưu Long, ngón tay phải phát ra lực gắt gao nắm chặt cánh tay của ông, thậm chí còn tạo thành năm lỗ máu.
Cánh tay Lưu Long nhói lên, nội lực bộc phát trực tiếp phóng ra ngoài.
Bịch một tiếng mấy ngón tay của Lý Hạo bắn ra.
Trong chốc lát Lý Hạo rút tay lại chiêu hổ vồ lại lên, một chiêu Hắc Hổ Đào Tâm nhắm thẳng đến trái tim của ông.
Trong lúc Lưu Long còn đang do dự nên bộc phát tiềm lực, hay là Cửu Đoán lực…
Trong nháy mắt ông đang chần chừ thì ánh mắt Lý Hạo giống như phát ra điện.
Một cái trừng mắt về phía Lưu Long, miệng hơi mở ra, một giây sau một tiếng giống như hổ gầm thét lên chấn động tứ phương!
“Rống!”
Tiếng gầm phát ra vang vọng, Lưu Long bị hắn nhìn như vậy đột nhiên vô cùng ngạc nhiên sợ hãi, không phải vì Lý Hạo quá mạnh, mà là… Lý Hạo rót nội lực vào mắt, đây là dấu hiệu của Phá Bách hậu kỳ.
Dưới tình huống bình thường, vậy đến mấy tháng mới được.
Không ai có thể sẽ cùng giống như hắn, liên tiếp đánh bảy giờ, đều là trạng thái đỉnh phong.
Mà đối thủ của hắn, bồi luyện cũng liên tiếp bồi luyện bảy giờ, đây là người bình thường khó mà tìm tới đối thủ.
Giờ khắc này.
Bên trong lầu chấp pháp, Lưu Long hắt hơi một cái, bỗng nhiên có chút bận tâm… Thật muốn đánh đến đi di tích trước đó sao?
Ông sợ chính mình gánh không được a.
Nói cho cùng, Đấu Thiên vẫn là người.
Thời gian, trong những trận giao đấu từng ngày trôi qua.
Ngày thường của Lý Hạo chính là luận võ, hấp thu kiếm năng, hấp thu Ngũ Hành chi lực, đi ngủ, luận võ…
Như vậy luân hồi.
Thích thú.
Hắn vui vẻ nhưng Lưu Long là tuyệt không sảng khoái, đó là rất mệt mỏi.
Lại không thể toàn lực bộc phát, đánh chết Lý Hạo.
Lại không thể quá mức chủ quan, hơi chủ quan một chút, khả năng sẽ bị Lý Hạo phản kích, làm vết thương chồng chất.
Nhưng mà Lưu Long trong đau khổ cũng mang theo một chút vui vẻ.
Thực lực Lý Hạo ông nhìn ở trong mắt, trong lòng vui mừng, chân chính mắt trần có thể thấy đất có tăng lên, càng ngày càng mạnh hơn, quá trình biến nội lực thành một thể cũng rõ ràng.
Mà toàn bộ Ngân Thành Tuần Dạ Nhân, gần đây đều đắm chìm bên trong tu luyện.
Liễu Diễm cùng Vân Dao mỗi đêm đều phải đánh nửa ngày, hai bên đánh đến mặt mũi bầm dập, ngày thứ hai cũng không nguyện ý đi ra gặp người, trốn ở trong phòng tiêu sưng, đợi đến ban đêm lại tiếp tục đi ra khai chiến.
Ngô Siêu cùng Trần Kiên, hai người này cũng biết đội trưởng cùng Lý Hạo đang luận bàn, Liễu Diễm cùng Vân Dao đang luận bàn, hai người bọn họ vừa tấn cấp Phá Bách, thực lực chênh lệch không nhiều, cũng bắt đầu mỗi ngày luận bàn.
Lầu chấp pháp, nội bộ lập tức náo nhiệt, đối ngoại lại là lãnh đạm bình thản, trừ ngày thành lập đó có chút động tĩnh, tiếp theo gần như không hề có động tĩnh gì, ngay cả lầu chấp pháp cũng đều không ra.
Cái này khiến rất nhiều chú ý Tuần Dạ Nhân, người có lòng đều có chút không phản bác được.
Những người Lưu Long này, đây là đều không làm việc sao?
Toàn bộ phân bộ Tuần Dạ Nhân trừ Lý Hạo bình thường đi làm, cũng chỉ nhìn thấy mấy người Vương Minh, một vài lúc sẽ đi ra ngoài, mà mục đích ra ngoài có đôi khi chỉ vẻn vẹn ra ngoài đi dạo phố… Đúng vậy, Lý Mộng còn ra đi dạo phố.
Đó là thật sự đi dạo!
Có người nhìn chằm chằm một trận, buồn bực muốn chết, trong lúc nhất thời có chút không hiểu nổi đám người này.
Đội chấp pháp.
Mấy ngày nay Vương Minh rất nhàn nhã, cũng không có việc gì phải bận rộn, lại không người quản gã, mấy ngày nay Lưu Long đều bận rộn luận bàn với Lý Hạo, tỷ thí xong rồi, Lưu Long cũng không có tinh lực đi quản người khác.
Giờ phút này gã ở ngay đại sảnh lầu một, vừa đi dạo về.
Chờ thấy có người đi lại thì mắt sáng lên, vội vàng tiến lên: “Lý Hạo!”
“Lão Vương!”
Tinh thần Lý Hạo vô cùng phấn chấn, vui vẻ ra mặt, mới từ trong nhà đạp xe tới.
“Có việc gì sao?”
Hắn vội vàng đi tìm đội trưởng luận bàn đó.
Mấy ngày nay, càng ngày hắn càng cảm giác nội lực của mình chuyển đổi hướng hình kiếm, tiếp tục như thế, mấy ngày nay lúc nào cũng có thể hoàn thành chân chính một thể hóa, nội lực dung thế, trở thành Phá Bách viên mãn hàng thật giá thật.
Vương Minh không vội mà nói chuyện, mà là đánh giá hắn trên dưới một lượt, lúc này mới nói: “Ta nhìn Lưu bộ trưởng mấy ngày nay cái mạng già giống như sắp không ổn rồi, mỗi ngày đều mang theo cái mắt thâm đen, bộ dạng giống như của ngủ đủ giấc, tại sao ngươi lại không có việc gì?”
Nói xong, lại có chút hiếu kỳ: “Lý Hạo, ngươi vừa mới tiến vào Phá Bách, cùng Lưu bộ trưởng luận bàn chắc là cũng không có gì thu hoạch gì chứ?”
Những người khác luận bàn, gã hiểu được.
Lý Hạo cùng Lưu Long luận bàn, gã không hiểu lắm.
Nói thật, gã cùng Nhật Diệu so tài thì cũng sẽ không có thu hoạch quá lớn.
Lý Hạo làm như vậy có nghĩa gì?
Thế mà Lưu Long cũng vẫn luôn bồi tiếp, thật làm cho người ta hiếm lạ.
“Vẫn tốt!”
Lý Hạo đi lên trên lầu, thấy Vương Minh theo sau thì không khỏi nói: “Ngươi đi theo ta sao? Có chuyện gì sao? Ngươi cùng bọn Hồ Hạo cũng có thể luận bàn một chút…”
“Luận bàn cái gì.”
Vương Minh lắc đầu: “Hồ Hạo là phi thiên hệ, Lý Mộng là Chân Thực Chi Nhãn, ta là chủ công hệ, mọi người không phải một hệ thống, căn bản không có cách nào tiến hành luận bàn, không giống với võ sư.”
Cũng không phải gã lười biếng, mà là thật sự không có tác dụng gì.
Ví dụ như đánh cùng Hồ Hạo, Hồ Hạo bay thẳng đến bầu trời thì gã làm sao bây giờ?
Dưới đất ngẩng đầu nhìn?
Từ dưới đất phát xạ phi kiếm, đem Hồ Hạo cho bắn xuống đất?
Đùa giỡn nhau à?
Vừa nói vừa nói: “Những siêu năng giả chúng ta như thế này, giai đoạn hiện nay chủ yếu vẫn là hấp thu năng lượng thần bí, thật ra còn tốt, gần đây ta cũng có chút tiến bộ, trước đó được chia không ít năng lượng thần bí, ta cảm thấy chờ ta hấp thụ xong năng lượng thần bí thì ta có thể sẽ bước vào cấp độ Nguyệt Doanh.”
Chương 295: Thế Nào Là Thiên Tài? ?
Hiện tại gã là giai đoạn Mãn Nguyệt, siêu năng cường giả từ Mãn Nguyệt đến Nguyệt Doanh thì không cần phối hợp cái gì, cũng không cần cảm ngộ tiềm thế.
Bao gồm cả cường giả Nhật Diệu, thật ra cũng không có tiềm thế gì.
Hai bên phương thức tu luyện không giống nhau lắm.
Nếu không siêu năng bước vào Nhật Diệu cũng sẽ không đơn giản hơn rất nhiều.
Đối với hệ thống siêu năng Lý Hạo có chút hiểu biết, nhưng là không tính quá quen thuộc, nghe vậy cười nói: “Vậy chúc mừng!”
“Chớ vội chúc mừng ta!”
Vương Minh vội vàng nói: “Là như vậy, lần trước ngươi nói có Huyết Thần Tử phối hợp, hấp thu năng lượng thần bí hiệu suất sẽ nhanh hơn, có phải thật sự vậy hay không?”
“Thế nào, ngươi không tin?”
“Không phải không tin…”
Vương Minh giải thích nói: “Hiện tại Tuần Dạ Nhân bên kia cũng không còn nhiều Huyết Thần Tử lắm, nếu như thật sự hữu dụng vậy thì ta tốn một chút khoản lớn một chút, đổi mấy viên đi thử một chút.
Nhưng nếu như vô dụng, ta đổi lấy thì không phải là lãng phí sao? Ta nghe ngóng hiện tại ở Tuần Dạ Nhân Huyết Thần Tử chỉ còn lại một viên Nhật Diệu cấp độ, còn có 3 viên Nguyệt Minh, đây là tất cả rồi!”
Chỉ 4 viên!
Vốn dĩ còn có 9 viên, hơn phân nửa đều ban thưởng cho Ngân Thành bên này.
Lý Hạo ngược lại là có chút ngoài ý muốn, lại có chút đương nhiên, xem ra, đã lâu Hầu bộ trưởng không có giết người Hồng Nguyệt.
“Bản lĩnh của ngươi cũng không nhỏ, cái này cũng có thể dò thăm được.”
“Cái này quá bình thường?”
Vương Minh cười ha hả nói: “Dù sao ta cũng là thiên tài, ở Bạch Nguyệt thành là ghi lại ở sách, ta hỏi một chút Huyết Thần Tử còn có bao nhiêu, làm sao đổi được, phía trên cũng sẽ không cố ý giấu diếm ta, cũng không phải Nguyên Thần Binh, còn đối với ta giữ bí mật.”
Thật ra trong lòng Lý Hạo vẫn luôn có một thắc mắc.
Cho tới giờ khắc này Vương Minh lần nữa đề cập nên hắn nhịn không được hỏi: “Lão Vương, ngươi cứ luôn nói ngươi là thiên tài, siêu năng giả định nghĩa thiên tài đến cùng là cái gì?”
Cái này hắn rất ngạc nhiên.
Tiến bộ nhanh chính là thiên tài?
Có người năng lượng thần bí nhiều, có ít người, cũng phải nhìn gia đình bối cảnh, có tiền có thế, có thể lấy được nhiều năng lượng thần bí, hấp thu nhiều, tiến bộ nhanh, đây chính là thiên tài?
Vậy thì thiên tài có phải có chút qua loa rồi hay không?
Vương Minh nghe chút lời này, có chút gấp gáp: “Ngươi là đang hoài nghi ta?”
“Không, thực sự là câu hỏi.”
Vương Minh hừ một tiếng, hơi có vẻ bất mãn, nhưng mà biết Lý Hạo không hiểu rõ nên vẫn là giải thích nói: “Siêu năng giả, định nghĩa thiên tài đơn giản chia mấy phương diện.
Thứ nhất, đối với hiệu suất hấp thu năng lượng thần bí.”
“Ví dụ như một phương năng lượng thần bí ta hấp thu, năng lượng thần bí hệ Kim ta hấp thu một phương có thể giữ được 0.7 phương, tràn ra 0.3 phương.”
Lời này vừa nói ra, Lý Hạo có chút nhíu mày.
Hiệu suất chuyển đổi!
Cái này ngược lại là thật lợi hại, có thể bảo giữ được đến 7 phần.
Năng lượng thần bí là tràn lan điểm này Lý Hạo cũng rõ ràng, hắn cũng hấp thu năng lượng thần bí, có kiếm năng phối hợp, hiệu suất hắn giữ được sẽ rất cao, hấp thu nhanh, nhưng không có kiếm năng phối hợp, một mình hấp thu năng lượng thần bí thì dù là hắn dùng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật cũng chỉ có thể bảo tồn khoảng năm, sáu phần trên mười phần.
Những người khác, không có Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thì bảo tồn càng ít.
Ví dụ như bọn Liễu Diễm, bình thường chỉ có thể hấp thu hai ba phần.
Vương Minh lại có thể chuyển đổi bảy phần, đơn thuần chỉ mình điểm này mà nói thì gia hỏa này hoàn toàn chính xác có thể được tính thiên tài… Đương nhiên là thiên tài thiên phú tốt.
Vương Minh tiếp tục nói: “Đây là thứ nhất, thứ hai chính là số lượng khai thác khóa siêu năng!”
Lý Hạo lộ ra vẻ mặt rửa tai lắng nghe.
Cái này hắn thật đúng là không hiểu.
“Trong cơ thể con người đều có khóa siêu năng… Thiên Quyến Thần Sư cũng có!”
Vương Minh phổ cập khoa học cho hắn: “Chỉ là khóa siêu năng của Thiên Quyến Thần Sư là trời sinh mở ra, nhưng mà không phải nói mở được tất cả, trước mắt lĩnh vực siêu năng đem số lượng khóa siêu năng quy về 9 cái! Ngươi trời sinh mở ra một đạo khóa siêu năng, vậy thì có thể xem như Thiên Quyến Thần Sư… Bởi vì ngươi trời sinh có lực lượng Tinh Quang sư, tiến vào Tinh Quang sư không có bất kỳ trở ngại gì.”
“Nếu như mở ra hai cái khóa siêu năng, vậy thì ngươi có thể thuận lợi tiến vào Nguyệt Minh, cũng không có độ khó gì, trực tiếp hấp thu năng lượng thần bí, chỉ cần đầy đủ thì trong nháy mắt sẽ. tiến vào Nguyệt Minh.”
“Cứ thế mà suy ra, ngươi trời sinh mở ra ba cái thì trực tiếp tiến vào Nhật Diệu…”
Gã có chút hâm mộ nói: “Đây là Thiên Quyến Thần Sư! Trước mắt biết đến Thiên Quyến Thần Sư, mạnh nhất chính là tên trời sinh mở ra ba cái khóa siêu năng, trực tiếp tiến vào Nhật Diệu, bước khởi đầu chính là Nhật Diệu… Nhật Diệu là điểm cuối của bao nhiêu người nhưng chỉ là điểm xuất phát của bọn hắn!”
Lời này vừa nói ra, Lý Hạo cũng gật đầu.
Lợi hại!
Trời sinh đã là Nhật Diệu sư, đừng nói cái gì tương lai hay không tương lai, tiềm lực hay không tiềm lực, người ta cất bước liền là điểm cuối cùng của ngươi, dù cho ngày sau không còn tiến bộ thì cũng là đối tượng mà ngươi cả một đời không cách nào đuổi theo đưỡi.
Thiên Quyến Thần Sư… Không hổ là người thiên quyến.
Vương Minh tiếp tục nói: “Mà chúng ta những người này chỉ có thể chính mình từ từ khai phát, khóa siêu năng không phải nói ngay từ đầu là ngươi đã có thể phát hiện chín cái, mà là từ từ đi mở ra… Có vài người tại cấp độ Tinh Quang sư liền có thể phát hiện ba bốn cái khóa… Có thể phát hiện ba bốn cái có nghĩa là sau này bọn hắn có hy vọng tiến vào Nhật Diệu Tam Dương!”
“Có ít người đến cấp Nhật Diệu vẫn không có phát hiện cái thứ tư, đại biểu bọn hắn vào Tam Dương rất khó, không cách nào mở ra khóa siêu năng thứ tư… Bởi vì bọn hắn cũng không phát hiện ra nó ở đâu!”
Chỉ có thực lực Nhật Diệu, dù là tới đỉnh phong ngươi không cách nào đánh vỡ phong tỏa thân thể, không phải không biện pháp mà là tìm không thấy, không biết mở ra từ nơi nào, vậy dĩ nhiên cũng không có tiềm lực.
Lý Hạo nghe hiểu ý gã nói, hỏi: “Ngươi phát hiện mấy cái khóa siêu năng?”
Vương Minh là Nguyệt Minh, theo lý mà nói chỉ mở ra hai đầu khóa siêu năng, gia hỏa này chẳng lẽ phát hiện ra ba bốn cái?
“Năm cái!”
Vương Minh vẻ mặt kiêu ngạo: “Lợi hại không!”
Lý Hạo cười một tiếng, gật đầu: “Lợi hại! Nhưng mà lão Vương, khóa siêu năng ở trong cơ thể mình, vậy có phải nói ta muốn nói ta phát hiện mấy cái cũng có thể nói mấy cái, lời như vậy, cũng không có ai phát hiện, ta nói ta phát hiện 100 cái người khác sao có thể biết?”
“Vậy ngươi quá coi thường thủ đoạn của siêu năng giả!”
Vương Minh lắc đầu: “Không có đơn giản như vậy! Đương nhiên, bình thường biện pháp cũng khó thăm dò, nhưng mà Tuần Dạ Nhân bên kia đối với người mới cũng sẽ có một lần khảo sát như vậy, cần thông qua khảo sát của Nguyên Thần Binh, Nguyên Thần Binh có thể xác định ngươi phát hiện mấy cái khóa siêu năng.”
“Hả?”
Lý Hạo hứng thú: “Làm sao phát hiện?”
“Ngươi hiểu rõ cái này làm gì, ngươi cũng không phải siêu năng giả.”
Lý Hạo cười nói: “Về sau nói không chừng ta cũng thành siêu năng giả thì sao? Hơn nữa ta cảm giác ta phát hiện trên người của ta có ít nhất 10 cái khóa siêu năng đó!”
Vương Minh lộ ra bộ dạng cười lễ phép mà không quan trọng.
Vô nghĩa!
Ngươi tiếp tục bốc phét đi.
Lý Hạo nói giống như trò đùa, thật sự không phải trò đùa.
10 cái khóa siêu năng?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tội Ác Chi Thành [Dịch] Tội Ác Chi Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/12/Dich-Toi-Ac-Chi-Thanh-Audio-Truyen.jpg)


