[Dịch] Tinh Môn
Tập 41 : Đăng Ký Danh Sách (c201-c205)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Đăng Ký Danh Sách
Ngân Thành cổ viện.
Lý Hạo quá quen thuộc với nơi đây.
Nhưng lần này hắn là tới làm chuyện công.
Văn phòng của phó viện trưởng.
Phó viện trưởng đầu tóc hoa râm, nghe nói Lý Hạo đến thì không khỏi cảm khái một câu: “Lúc trước ngươi học tập ở cổ viện, lúc thôi học ta còn có chút tiếc nuối, không nghĩ tới ngươi lại tiến vào Tuần Kiểm Ti, cũng coi như tìm ra một con đường riêng cho mình, cũng không tính là thua thiệt.”
“Cổ viện bên này đúng là có một đội hộ vệ, thật ra việc này lão sư ngươi rất rõ ràng, thậm chí có một số người còn phải đến tìm lão sư của ngươi xin chỉ điểm.”
Phó viện trưởng đầu tóc hoa râm lại nói: “Cái này cũng không có gì phải giấu giếm, trước kia Ngân Thành cũng không cần đăng ký gì đó nên chúng ta không làm báo cáo.
Nếu lần này phải làm báo cáo danh sách thì ta sẽ nói Trần đội trưởng của đội hộ vệ tới đây, các ngươi trực tiếp trao đổi là được.”
Lý Hạo gật đầu, thật ra hắn cũng quen vị Trần đội trưởng kia.
Nhưng mà đã đến làm nhiệm vụ thì vẫn nên đánh tiếng trước với phía cổ viện một tiếng.
Phó viện trưởng truyền thông báo, không bao lâu sau, một người đàn ông to cao như gấu sải bước đi vào.
Nhìn thấy Lý Hạo thì khẽ mỉm cười, nhưng lúc nhìn thấy Vương Minh thì hơi nhíu mày.
“Trần đội trưởng!” Lý Hạo tiến lên chào hỏi. “Làm phiền rồi, lần này ta tới là bởi vì phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành được thành lập, yêu cầu Siêu Năng Giả bên trong thành tiến hành làm phiếu đăng ký, thuận tiện mời gọi các Siêu Năng Giả ba ngày sau tham gia lễ nghi thức của Tuần Dạ Nhân!”
Lý Hạo tươi cười, “Cổ viện là nơi ta quen thuộc nhất, cho nên điểm đầu tiên chúng ta đến chính là nơi đây, ta tin tưởng Trần đội trưởng chắc chắn sẽ phối hợp với công tác của chúng ta.”
Trần đội trưởng gật đầu, “Đương nhiên!”
Dứt lời hắn nhìn thoáng qua Vương Minh, “Người này là?”
“Là đại nhân vật tới từ Bạch Nguyệt Thành, Vương Minh, Vương phó bộ!”
Vương Minh hết nói nổi, gia hoả Lý Hạo này giới thiệu như vậy, cái gì mà đại nhân vật Bạch Nguyệt Thành… Sợ người khác không biết bản thân mình là đại nhân vật sao?
“Rất vui được gặp mặt!”
Trần đội trưởng gật đầu, cũng không bắt tay, đều là cường giả, tránh xa nhau một chút thì tốt hơn.
Hàn huyên vài câu, đối phương cũng không giấu giếm: “Đội hộ vệ của cổ viện có quy mô không lớn, tổng cộng 40 người, nhưng mà chân chính bước vào cảnh giới Trảm Thập thì không nhiều, chỉ có 7 người.
Tính cả ta thì là 8 người…”
Lý Hạo vừa ghi chép vừa hỏi: “Trần đội trưởng còn chưa tới Phá Bách sao?”
“Vẫn chưa, còn thiếu chút nữa.”
Trần đội trưởng có chút tiếc nuối, “Vốn trước đây cũng không mấy cách biệt với Liễu đội trưởng của các ngươi, nhưng mà ta nghe nói hình như nàng ta đã tiến vào Phá Bách? Là thật sao?”
“Ừ.”
“Thật hâm mộ!”
Trần đội trưởng cảm khái, quả thật là hâm mộ, hắn ta không mơ xa tới việc sẽ tiến vào lĩnh vực siêu năng, nhưng đối với Phá Bách thì vẫn luôn ôm lòng mong chờ, đáng tiếc là mãi vẫn chưa thể tấn cấp được.
Dĩ nhiên, Trảm Thập đỉnh cấp cũng không tính là yếu.
Lý Hạo đặt câu hỏi: “Cổ viện của chúng ta không có người nào là Siêu Năng Giả à?”
“Nói như thế nào đây….”
Trần đội trưởng suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thật ra cũng có một người, còn không phải là Tinh Quang sư mà là Nguyệt Minh sư! Đây cũng là một trong những lý do có thể bảo đảm an toàn cho cổ viện, nhưng mà gần đây vị kia không ở trong cổ viện, đã tới nơi khác rồi.”
Lý Hạo đã hiểu, tạm thời không hỏi thêm nữa.
Lại đi theo Trần đội trưởng vào trạm gác nhìn một vòng, đánh giá đơn giản một phen, sau đó hắn và Vương Minh liền nhanh chóng rời khỏi cổ viện.
…
Trên đường.
Vương Minh thắc mắc: “Lý Hạo, chỉ xem xét qua loa như vậy là được hả?”
Gã cảm thấy Lý Hạo làm rất có lệ!
Cứ như vậy tùy tiện nhìn một cái, sau đó đăng ký thông tin là xong việc, hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp nào khác.
Làm thế này sao có thể phát hiện ra càng nhiều bí mật hơn?
Hay là tìm ra được Siêu Năng Giả?
Nói đùa chắc?
Lý Hạo cười cười, cũng không thèm để ý, tùy tiện đáp: “Đều là võ sư thì cần gì tra xét kỹ, chẳng lẽ phải thật sự đấu với nhau?”
“Nhưng ít nhất cũng nên mang theo cái máy dò xét siêu năng đi chứ, ai biết bọn họ có giấu giếm gì hay không?”
“Lão sư ta ở đây mà.”
Lý Hạo cạn lời, “Ông ấy đã tấn cấp Đấu Thiên, năng lực cảm ứng rất mạnh, nếu cổ viện thật sự có vấn đề thì ông sẽ là người đầu tiên phát hiện.”
Lúc này Vương Minh mới nhớ tới, lập tức im miệng.
Thật ra Lý Hạo chỉ giải thích cho qua chuyện với Vương Minh mà thôi, trong lòng hắn thì thầm nghĩ, trên thực tế hắn chỉ hy vọng phương thức kiểm tra như vậy sẽ mau chóng bị các thế lực khác bên trong thành biết được, cảm giác hắn làm ăn quan liêu, chỉ tùy tiện dò xét có lệ rồi thôi chứ không quá mức nghiêm túc coi trọng.
Kể từ đó, Siêu Năng Giả đang ẩn nấp sẽ không cần phải lo lắng trốn đi.
Chỉ cần không trốn thì chúng vẫn sẽ ở trong các thế lực lớn, vậy thì không thể nào gạt được đôi mắt của hắn!
Quả nhiên.
Ngay khi Lý Hạo và Vương Minh vừa rời khỏi cổ viện thì một vài thế lực đã lập tức nhận được tin tình báo.
Lý Hạo và Vương Minh tới cổ viện kiểm tra rất có lệ.
Căn bản không có kiểm tra gì hết, chỉ là làm theo hình thức, cho người đăng ký ghi chép một chút là xong việc.
Chương 202: Tính Toán Của Kiều Thị
Mỏ khai thác Kiều thị.
Trong một văn phòng rộng lớn.
Kiều lão tổng thị gõ gõ tay lên bàn, nhìn thoáng qua đứa con trai đang ngồi uống trà trước mặt, “Đi kiểm tra theo hình thức mà thôi, đợi lát nữa nếu như có người tới thì ngươi tiếp đãi một chút, sau đó cho người tiến hành đăng ký, đừng tỏ vẻ gì với bọn họ.
Kiều thị bên này nên đăng ký thì đều đăng ký hết đi! Đám người Trảm Thập cảnh kia, còn cả hai vị Tinh Quang sư nữa… Đều đăng ký hết!”
Kiều Bằng lộ ra vẻ mặt tươi cười, gật đầu đáp: “Cha, ta biết phải làm như thế nào, ngài yên tâm.
À phải, cái tên Lý Hạo kia… Có cần tiếp xúc nhiều không?”
“Cứ giữ liên lạc bình thường, nhưng không nên quá gần gũi, hiện giờ người nhìn chằm chằm hắn cũng không ít.”
“Đã rõ!”
Kiều lão tổng thị nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Bên phía Liễu Diễm thì sao? Ngươi xác định là không thành vấn đề?”
“Chắc là không có!”
Kiều Bằng thấp giọng đáp: “Lúc ấy xử lý rất nhanh! Ta tin tưởng đối phương cũng không có cơ hội hay thời gian để nói cái gì với Liễu Diễm, mấy năm nay ta vẫn luôn thử thăm dò, tuy rằng Liễu Diễm đối với ta không mấy kiên nhẫn, nhưng ít nhất không có loại cảm giác cừu hận thấu xương… Nàng ta vẫn luôn nhìn chằm chằm Diêm La bên kia.”
“Vậy là tốt rồi!”
Kiều lão tổng thị hài lòng, không đến mức bất đắc dĩ thì lão cũng không muốn đi đối phó với Liễu Diễm.
Đó là đội phó đội chấp pháp của Tuần Kiểm Ti, hơn nữa nghe nói quan hệ với Lưu Long còn không rõ ràng.
Nháo lớn sự tình ngược lại cũng không phải là chuyện gì tốt.
Cuối cùng thì nếu thật sự xảy ra chuyện còn chưa tính, nhưng Liễu Diễm vốn không phải kẻ tầm thường, đối phương là Tuần Sát Sứ.
Một Tuần Sát Sứ mà chết đi thì cho dù Tuần Dạ Nhân không đủ nhân lực cũng sẽ tham gia vào điều tra.
Chồng nàng đã chết, còn may y không phải Tuần Sát Sứ của Tuần Dạ Nhân, cho nên Tuần Dạ Nhân đương nhiên sẽ không tham gia vào ân oán giữa nàng với Diêm La, phát ra một cái lệnh truy nã coi như đã là tận lực.
Kiều Bằng thấy phụ thân không nói gì, lại nhỏ giọng hỏi: “Cha, gần đây ta chú ý thấy người lui tới Ngân Thành càng ngày càng nhiều, là người bên kia tới sao? Còn có, tiến độ của chúng ta rất chậm, nếu cứ như vậy ta lo lắng sẽ bị bại lộ.”
“Không vội!”
Kiều lão tổng cười cười: “Dục tốc bất đạt, chúng ta đã cắm rễ ở đây nhiều năm, không phải là thứ mà những người khác có thể so được.
Ngoài ra, gần nhất ngươi cũng không nên động vào bên kia, để tránh khiến cho bị chú ý, từ từ rồi tính.”
“Ta hiểu rồi.”
Kiều Bằng gật gật đầu.
Kiều lão tổng nhìn gã một lúc, bỗng nhiên nói: “Trước mắt ngươi cứ giả ngu một chút cũng không sao.
Chỉ cần vào thời khắc mấu chốt không ngu thật là được! Diêm La bên đó, cháu trai của lão đại Diêm La thật sự hồ đồ rồi! Bị người thổi phồng lên là quên hết tất cả, dám to gan trộm bảo vật trong nhà ra ngoài khoe khoang.
Đầu óc không tỉnh táo! Hắn chết thì thôi, lại còn kéo toàn bộ Diêm La vào trong vũng bùn, ngươi đừng có mà học theo hắn!”
Sắc mặt Kiều Bằng nghiêm túc: “Cha yên tâm!”
“Ừ!”
Kiều lão tổng nói: “Ngươi nắm chắc là tốt.
Còn có, mấy năm nay ta vẫn áp chế ngươi không để ngươi bước vào lĩnh vực siêu năng, có lẽ ngươi cũng hơi oán trách ta.
Nhưng ngươi phải hiểu, lĩnh vực siêu năng chỉ mới phát triển 20 năm, lúc trước tình huống còn chưa ổn định nên ta không muốn ngươi phải mạo hiểm.
Hiện tại thì khác, mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo rồi, chờ chuyện lần này qua đi thì ngươi thăng cấp đi, đến lúc đó không phải một tên Nguyệt Minh có thể lên mặt với người.”
Kiều Bằng tỏ ra vui mừng, vội vàng gật đầu.
Đây cũng là điều gã vẫn luôn mong chờ!
Mấy năm nay, gã vẫn luôn không thể thăng cấp thành Siêu Năng Giả, một mặt là không dám quá mức khoa trương, một mặt cũng là vì cha vẫn luôn đè áp không cho gã thăng cấp.
Gã nhịn không được nói: “Cha, vậy sau khi ta thăng cấp, ta có thể lấy một ít đồ từ nơi đó…”
“Câm miệng!”
Sắc mặt Kiều lão lạnh lùng, “Vừa mới mới nhắc nhở ngươi, ngươi đã lập tức quên? Ngu xuẩn! Nhớ kỹ cho ta, nhà chúng ta chỉ là một xí nghiệp bình thường, là xí nghiệp chính quy chuyên khai thác khu mỏ, ngoài ra đều quên hết cho ta!”
“Đã rõ!”
Vẻ mặt Kiều Bằng ngưng trọng, không dám nói nữa.
Trong lòng lại là có chút chờ mong, có chút phấn khích, cũng có điểm không cam lòng… Nỗ lực nhiều năm như vậy, nhưng cha thật sự muốn đem những thứ tốt kia đều chắp tay đưa cho người ngoài sao?
Đương nhiên, gã cũng trêu chọc không nổi Diêm La.
Bất quá nhà mình phát hiện cái gì thì chưa chắc bọn họ đã biết.
Trung Bộ đã kiềm chế rất nhiều lực lượng của bọn họ.
Nếu không phải như thế thì cả Hồng Nguyệt lẫn Diêm La đã sớm cử cường giả tới đây.
Bí mật của tám đại gia tộc so với tưởng tượng càng thần bí hơn.
Là một trong những người tiên phong cắm rễ nhiều năm ở Ngân Thành, Kiều thị đã nắm giữ được một số tin tức, có lẽ không ít hơn so với Hồng Nguyệt, nhưng mà Kiều thị lại che giấu rất nhiều thứ, không phải cái gì cũng đối ngoại công khai ra.
Kiều Bằng nghĩ tới đây thì đứng lên, chậm rãi rời khỏi văn phòng.
Trong văn phòng, Kiều lão nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trầm mặc một hồi lâu, bỗng nói: “Ngươi cẩn thận một chút, theo dõi Lý Hạo xem có chỗ nào đặc biệt không.
Đừng để hắn phát hiện.
Ta đoán có lẽ cần máu của hắn mới có thể mở được địa phương kia.”
“Người nhìn chằm chằm hắn quá nhiều!”
Có người nhẹ giọng đáp lại một câu.
“Ta biết, cho nên chỉ có thể là lúc hắn tới đây, lặng lẽ quan sát một phen, đừng tùy tiện hành động.”
Kiều lão hơi mệt mỏi, ông day day trán, “Chúng ta đã theo đuổi vụ này mấy thập niên, bây giờ bảo từ bỏ thì đương nhiên ta sẽ không cam lòng.
Tuy ta biết nếu làm thật thì chính là lấy hạt dẻ trong lò lửa… Nhưng ngươi đừng quên, siêu năng chỉ mới phát triển 20 năm, không phải không có cơ hội đuổi theo! Nếu như đã phát triển mấy trăm năm thì hiển nhiên ta sẽ không ôm bất kì tâm tư gì.”
20 năm, tổ chức siêu năng không ngừng đổi mới, có vài tổ chức hôm nay thành lập ngày mai đã bị diệt.
Hết thảy đều chưa hoàn toàn ổn định!
Dù là tam đại tổ chức cũng không có nghĩa là vững như kiềng đồng.
Lúc này, mọi chuyện đều có khả năng.
Kiều lão vốn không có dã tâm quá lớn, chỉ là lão hy vọng thu hoạch sẽ xứng đáng với sự trả giá suốt mấy chục năm qua.
“Đã rõ!”
Bóng người lặng lẽ biến mất.
Để lại một mình Kiều lão ngã người ra ghế dựa trong phòng, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bát đại gia tộc…
Ngân Thành!
Có lẽ hầu hết mọi người đều xem thường Ngân Thành, xem thường bát đại gia tộc, nhưng từ một ít tin tức mà lão thu hoạch được thì nền văn minh cổ đại của bát đại gia tộc đã vượt quá sức tưởng tượng!
Năm xưa, Ngân Thành chắc chắn từng hạch tâm của cả một vùng đại địa.
Kiều gia có quật khởi được hay không, có lẽ còn phải chờ xem chuyện này.
Chương 203: Người Thứ Mười
Đến giữa trưa, Lý Hạo đã chạy được đến mấy nhà.
Đều là làm qua loa cho xong.
Gặp mặt một cái là thông báo một lượt, sau đó cho bọn họ điền phiếu đăng ký thông tin, nơi nào cần phải kiểm tra thì cũng chỉ đi ngang qua, tùy tiện nhìn nhiều thêm một lúc là xong việc.
Vương Minh sắp bị hắn làm cho tức chết rồi!
Chỉ làm như vậy?
Còn dám nói với lão tử là đòi lập công, thậm chí là tra tìm căn cứ của tam đại tổ chức?
Hiện tại gã vô cùng hoài nghi mục đích của Lý Hạo chỉ là vì… nhận hối lộ.
Đúng vậy, gia hỏa này làm việc chẳng ra sao, ngược lại thì rất tích cực thu nhận đồ, tuy rằng không tính là đồ gì tốt, cũng chẳng quá quý giá, chỉ là một vài xí nghiệp và võ quán có tặng một chút đặc sản địa phương, nhưng Lý Hạo thì hay rồi, ai đưa cũng không từ chối!
Tất cả đều nhận hết!
Trên xe.
Đến trạm tiếp theo, chính là trạm cuối cùng ngày hôm nay – mỏ khai thác Kiều thị.
Sắc mặt Vương Minh lạnh băng.
Gã không thích tác phong làm việc của Lý Hạo, trên đường đi cũng không nguyện ý nói chuyện với hắn.
Mà Lý Hạo thì lại chủ động tìm chuyện để nói: “Lão Vương, đừng mặt nặng mày nhẹ nữa mà, vừa nãy mấy nhà kia có tặng một ít lá trà không tệ, trở về chia cho ngươi một nửa.”
“Không cần!”
Vương Minh lạnh nhạt trả lời.
Gã đường đường là cường giả Nguyệt Minh, đi cùng Lý Hạo một chuyến thế này cũng đâu phải vì mấy lá trà vớ vẩn, gã là muốn lập công chứ không phải giống như Lý Hạo, mượn danh Tuần Dạ Nhân chỉ để kiếm lời mấy thứ nhỏ nhặt như vậy!
Thà hắn thật sự tham ô trên mấy chục, mấy trăm khối năng lượng thần bí thì có lẽ gã còn thấy thoải mái hơn.
Nhưng nhìn xem, hắn chỉ tham lam nhận hối lộ một ít lá trà, hoa quả gì đó, có cảm thấy mất mặt không?
Lý Hạo cười làm lành, “Ngươi không hiểu, nhận đồ thì mọi người mới cảm thấy không có việc gì, nếu ngươi không nhận thì bọn họ sẽ thấy khó chịu.
Ngân Thành chỉ là một địa phương nhỏ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp (*), không phải chuyện gì quan trọng thì không cần thiết làm khó nhau, phương thức làm việc chính là như vậy.”
(*) Ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp: Đi ra đi vô kiểu gì cũng gặp người quen.
“Thúi lắm!”
Vương Minh cả giận: “Ngươi phải nhớ cho kỹ, bây giờ ngươi không còn là Tuần Kiểm cấp 3 nhỏ nhoi mà đã là Tuần Sát Sứ! Ngươi là phó bộ trưởng của phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành, là cao tầng nơi đây.
Toàn bộ Ngân Thành, người có địa vị cao hơn ngươi không vượt quá năm người! Ngươi giống y như đang đánh rắm thúi vậy, ngươi không ngại mất mặt nhưng ta thì ngại!”
Vương Minh chỉ hận rèn sắt không thành thép, cố gắng uốn nắn lại tư tưởng của Lý Hạo: “Ở cổ viện thì coi như thôi, bên kia là nơi lão sư của ngươi quản lý, là học viện, là giảng đường tri thức! Ngươi khách khí một chút cũng không sao.
Còn những võ quán nhỏ, công ty xí nghiệp bên ngoài thì bọn họ tính là cái gì? Ở trong mắt Tuần Dạ Nhân, bọn hắn chẳng là cái gì cả!”
Lý Hạo nở nụ cười, “Không thể nói như thế, dù có trở thành Siêu Năng Giả cũng không thể coi thường người bình thường.”
“Cút đi, không muốn nói chuyện với ngươi nữa!”
Vương Minh buồn bực lái xe, tâm tình cực kỳ không tốt.
Lý Hạo quay sang dỗ dành: “Thôi mà lão Vương, đừng khó chịu, ta cũng là vì muốn làm bọn họ buông lỏng cảnh giác để thu hoạch được càng nhiều manh mối hơn thôi.”
“Ha!” Vương Minh cười lạnh: “Ngươi phát hiện ra cái gì rồi? Nói ta nghe xem!”
Lý Hạo thở dài, cầm bảng ghi chép ra, “Hôm nay chúng ta đã đến cổ viện, 6 võ quán, còn có một tập đoàn xí nghiệp lớn là Ngân Hà, tổng cộng là 8 nhà.
Đăng ký võ giả Phá Bách một người, Trảm Thập cảnh 24 người, Tinh Quang sư 2 người, đúng không?”
Đến trưa, ở trong danh sách đã có tên của 27 vị.
Cổ viện có 8 người, đều là Trảm Thập.
Còn lại mấy nhà kia có tổng cộng 19 vị, mà Phá Bách võ sư và 2 vị Tinh Quang sư đều là người cùng một nhà, chính là tập đoàn Ngân Hà.
Tập đoàn Ngân Hà cũng là một tập đoàn khá lớn, không kém mỏ khai thác Kiều thị bao nhiêu.
Đối phương là chủ doanh nghiệp chuyên chế tạo ô tô, Ngân Thành cũng không phải là tổng bộ của bọn họ mà chỉ là một chi nhánh, mặc dù như vậy nhưng đối phương cũng ghi danh được một vị võ sư Phá Bách, chỉ nhiêu đó cũng có thể nhìn ra thực lực của những công ty lớn này hùng hậu đến mức nào.
Võ sư Phá Bách vẫn là một sự tồn tại khá cường đại.
Vương Minh khẽ gật đầu, nhưng vẫn rất bất mãn, “Đây chỉ là đăng ký mà thôi, ngươi xác định bọn chúng đã đăng ký toàn bộ nhân lực vào danh sách rồi?”
“Khoan nói những cái khác, chỉ tính riêng tập đoàn Ngân Hà kia, đối phương là một tập đoàn lớn tại Ngân Nguyệt thành, dù ở đây chỉ là chi nhánh nhưng ta không tin bọn họ lại không có một người nào là Siêu Năng Giả Nguyệt Minh, vậy mà bọn họ lại chỉ đăng ký hai danh ngạch Tinh Quang sư, ngươi tin được à?”
Dù sao thì gã cũng không tin!
Tuy rằng Nguyệt Minh không yếu, nhưng lần này Tuần Dạ Nhân còn có thể cử ba vị Nguyệt Minh đến đây.
Loại tập đoàn lớn như Ngân Hà dĩ nhiên không thiếu tiền, lại càng không thiếu quan hệ.
Tuy nói tiền bạc chỉ là thứ phù du, nhưng rất rất nhiều tiền thì hoàn toàn có thể hô mưa gọi gió.
Thậm chí tập đoàn Ngân Hà còn hợp tác cùng tổng bộ Tuần Dạ Nhân, cho nên việc chi nhánh của đối phương ở Ngân Thành chỉ có hai vị Tinh Quang sư thật sự quá không đáng tin!
Nhưng mà gia hỏa Lý Hạo căn bản không chịu điều tra kỹ càng, Vương Minh ngược lại muốn tới tận nơi để xem, thậm chí đề nghị sử dụng máy dò xét siêu năng, kết quả Lý Hạo lại không đồng ý, hại Vương Minh suýt nữa tức giận đến sắp nổ tung.
Đây không phải là lừa gạt sao?
Mặc dù gã có hơi không tán thành đối với sự sắp xếp của Lưu Long, cảm thấy triệt để dò xét rõ ràng thực lực của các nhà cũng không phải là chuyện tốt, nhưng nếu đã quyết định làm thì không nên để người ta lừa gạt mình mới phải.
“Đúng là một gia hỏa chính nghĩa!”
Trong lòng Lý Hạo thầm cảm khái, nhưng trên mặt lại không biểu hiện cái gì, chỉ nói: “Yên tâm đi, ngươi không hiểu, chúng ta chỉ là thu hút sự chú ý ban đầu thôi! Thật ra Lưu đội trưởng còn có sắp xếp khác, chúng ta chỉ phụ trách thu hút sự chú ý của bọn hị, còn lại sẽ có người tiến hành dò xét cụ thể.”
“Thật sự?” Vương Minh hoài nghi: “Ngươi gạt ta đúng không?”
Lừa dối ai chứ?
Gã căn bản không cảm giác được bất kỳ khác thường nào, đừng nghĩ sẽ lừa được gã.
Hơn nữa, toàn bộ tiểu đội, kể cả Lưu Long cũng đừng hòng vô thanh vô thức dò xét những xí nghiệp lớn này, vốn dĩ là chuyện không có khả năng.
Kỳ thật ở các xí nghiệp lớn như Ngân Hà đều có lắp đặt rất nhiều máy dò xét siêu năng.
Võ sư tuy khó bị dò xét bởi máy móc, nhưng năng lực của võ sư lại có hạn, không giống với Siêu Năng Giả có thể phi thiên độn địa, chỉ cần bảo an nghiêm ngặt một chút thì võ sư cũng không có biện pháp nào.
“Là thật!”
Lý Hạo nghiêm túc gật đầu, “Đương nhiên đây là bí mật, chủ yếu là do nãy giờ ngươi cứ cằn nhằn ta nên ta không thể không tiết lộ bí mật với ngươi.
Thật ra chuyện này vốn không có quan hệ gì với ngươi, không thuộc phạm vi do ngươi quản lý.”
“Nhưng bây giờ ta đã nói rồi, ngươi là người thứ ba biết chuyện, nếu như ngươi tiết lộ bí mật… Lão Vương, ngươi chính là phản đồ!”
Trong lòng Vương Minh hơi căng thẳng, lập tức hỏi: “Có ý gì?”
“Thật ra Tuần Dạ Nhân chúng ta còn có người thứ mười!”
Chương 204: Tin Tức Tuyệt Mật
“Thật ra Tuần Dạ Nhân chúng ta còn có người thứ mười!”
Lời Lý Hạo nói như một quả bom nổ tung bên tai Vương Minh.
Vương Minh kinh ngạc, thật sao?
“Bề ngoài chúng ta chỉ có 9 người, nhưng trên thực tế, bên trong còn có một vị cường giả ẩn núp, thân phận cụ thể thì ta không được phép tiết lộ.
Ngươi chỉ cần biết rằng có người này tồn tại là được.”
Vương Minh không quá xác định, gã cũng không dễ bị gạt như vậy, cau mày hỏi: “Thật hay giả vậy? Ta là phó bộ trưởng, tại sao ta lại không biết gì?”
“Cái này tự ngươi suy luận đi!”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Hôm nay đã nói thì ta sẽ nói ngay tại đây, nhưng đi ra ngoài ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận! Dù ngươi có chỉ điểm cho người khác là ta nói thì ta cũng kiến quyết không nhận, bằng không… Ta chính là tội nhân! Người thứ mười này thân phận đặc thù, không tiện lộ diện, nhưng đối phương thần thông quảng đại, là một tay thu thập tình báo rất giỏi.”
“Căn cứ theo những gì y dò xét thì quả thật trong số những thế lực mà hôm nay chúng ta ghé thăm, có vài bên đang che giấu bí mật.
Ví dụ như tập đoàn Ngân Hà, bên trong chẳng những có Nguyệt Minh sư, hơn nữa còn không chỉ có một người, mà tổng cộng có tất cả ba vị!”
Vẻ mặt Vương Minh thay đổi, thấp giọng hỏi: “Thật ư? Làm sao các ngươi liên hệ được với nhau? Tại sao ta không phát giác ra? Lý Hạo, ngươi đang gạt ta?”
“Là thật!”
Lý Hạo trịnh trọng gật đầu, “Về phần liên hệ bằng cách nào thì ta không thể nói! Đương nhiên bọn ta sẽ có biện pháp riêng.
Lão Vương, ta nói lời thật, có thể hơi mích lòng, nhưng bây giờ ngươi còn chưa tính là người một nhà với bọn ta, ngươi phải biết ngươi chỉ mới đến đây có mấy ngày, ta có thể nói cho ngươi nhiều như vậy thật sự đã là trái với quy tắc rồi!”
Vương Minh hiểu rõ!
Xem ra người thứ mười chính là ám tử của tiểu đội săn quỷ trước đây.
Nhưng mà… Năng lực của đối phương mạnh đến vậy sao?
Gã có phần không dám tin, mày nhíu không buông, Lý Hạo thấy vậy bèn vỗ vai gã một cái, đoạn nhắc nhở: “Lo lái xe đi!”
Vương Minh lập tức hoàn hồn, tập trung lái xe, trong lòng vẫn thấy không sao tưởng tượng nổi, “Ngươi nói thật à? Tập đoàn Ngân Hà thật sự có ba vị Nguyệt Minh sư? Nói thật, tuy rằng cấp độ Nguyệt Minh cũng không ít, nhưng đều tập trung chủ yếu ở các tổ chức lớn, phân tán ra thì vẫn không có nhiều.
Một chi nhánh cỏn cỏn có một người thì ta còn cảm thấy bình thường, nhưng có đến ba người… Vậy thì không còn bình thường nữa rồi.”
“Đúng vậy!”
Lý Hạo suy nghĩ một chút lại nói: “Với lại, một người trong số đó có thực lực không kém ngươi nhiều lắm.”
Chủ yếu là độ lớn của chùm sáng trên người đối phương và trên người Vương Minh không mấy chênh lệch.
Lý Hạo cũng phát hiện, chỉ cần cách hắn không quá xa thì hắn có thể nhìn thấy vầng sáng bao quanh người các Siêu Năng Giả, đương nhiên thực lực siêu năng khác nhau sẽ dẫn tới khoảng cách mà hắn có thể nhìn thấy cũng khác biệt.
Ví dụ như cường giả Tam Dương thì cách mấy ngàn mét hắn đã trông thấy, chùm sáng khổng lồ ngày đó đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ kỹ.
Với Nhật Diệu thì trong phạm vi ngàn mét cũng có thể nhìn ra.
Nguyệt Minh thì phải gần hơn trăm mét, hắn mới thấy được vầng sáng.
Về phần Tinh Quang sư… Chỉ sợ là phải tới sát gần thì Lý Hạo mới nhìn ra được một chút xíu ánh sáng yếu ớt.
Nhưng nhìn chung, Siêu Năng Giả trong phạm vi trăm mét thì không thể nào gạt được đối mắt của Lý Hạo.
Tập đoàn Ngân Hà chính xác là có ba vị Nguyệt Minh sư, mà một người trong đó đã là cấp độ Mãn Nguyệt.
Vương Minh liên tục nhíu mày, giờ phút này gã đã hơi tin tưởng, không còn cảm thấy Lý Hạo đang nói dối, khả năng là hắn thật sự cố ý hấp dẫn sự chú ý của những người khác, tạo cơ hội cho người thứ mười ẩn thân trong bóng tối dò xét.
Nhưng gã vẫn có chuyện chưa hiểu: “Thực lực của vị này là gì? Tại sao có thể nhanh chóng đánh giá được thực lực của đối phương, hơn nữa còn không làm bọn chúng phát hiện? Chẳng lẽ là siêu năng am hiểu hệ dò xét? Vậy thì ít nhất cũng phải là cấp độ Nguyệt Minh!”
Đây là ít nhất!
Từ lúc nào mà tiểu đội săn quỷ lại có một Siêu Năng Giả như vậy?
Hệ dò xét rất quan trọng, có rất nhiều tổ chức đều ưa thích mời chào bọn họ.
Trong lĩnh vực siêu năng, thật ra hệ cường công không được coi trọng lắm, chủ yếu là vì Siêu Năng Giả hệ công kích có quá nhiều, các tổ chức tầm trung trở lên đều có thể bốc ra được một nắm, ngược lại một vài siêu năng lực đặc thù lại rất được chú ý.
Giống như Lý Mộng với Hồ Hạo, kỳ thật đều tương đối được xem trọng.
Đừng nhìn địa vị của họ không bằng Vương Minh mà lầm, thật ra cũng là tuổi trẻ tài tuấn trong Tuần Dạ Nhân, nếu không thì sẽ không sắp xếp bọn hắn bảo vệ nhân vật trọng yếu như Viên Thạc.
Lý Mộng có Thiên Nhãn, khi mở con mắt thứ ba ra thì có thể khám phá rất nhiều thứ mà đa phần mọi người đều không thấy được.
Hồ Hạo thì biết bay, là Siêu Năng Giả thuộc hệ phi thiên.
Từ Nhật Diệu trở lên thì năng lực này không có gì đặc biệt, nhưng dưới cảnh giới Nhật Diệu vẫn luôn là tài nguyên đáng được chú ý bồi dưỡng.
Bởi vì trong tình huống bình thường thì Siêu Năng Giả đến cảnh giới Nhật Diệu đều có thể bay.
Đương nhiên không thể bay quá xa.
Chỉ khi nào đến cấp bậc Tam Dương, lúc đó nội thể sở hữu năng lượng thần bí sung túc thì việc bay lượn trên trời gần như không có bất kỳ trở ngại gì.
Mà Lý Hạo lại tiết bộ, bên phía phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành không ngờ lại có một vị tinh thông việc phát hiện siêu năng ẩn giấu.
Vương Minh tự nhiên rất xem trọng, chưa chắc bên trên đã biết tình báo này.
Bấy giờ, trong lòng của gã có phần không được tự nhiên.
Lý Hạo đúng là kẻ thành thật, lời gì cũng dám nói.
Nếu như để Lưu Long biết được thì chỉ e là phiền phức không nhỏ.
Đương nhiên, Vương Minh gã cũng không phải loại người nhiều chuyện.
Lý Hạo nhỏ giọng nói: “Cụ thể thì ta không thể tiết lộ quá nhiều, với lại ta cũng chỉ biết bề nổi mà thôi, có rất nhiều việc Lưu đội trưởng cũng không nói hết cho ta biết.
Ta chỉ biết là vị này có thể cung cấp cho chúng ta rất nhiều tình báo bí mật.”
“Lão Vương, ngươi cũng đừng hỏi quá nhiều, ta là xem giao tình giữa hai ta không tệ, ngươi lại là người chính nghĩa nên ta mới kể với ngươi những thứ này.
Nếu như có kẻ khác biết được thì ta sẽ gặp phiền phức lớn đó.”
“Yên tâm đi!”
Vương Minh gật gật đầu, nhưng vẫn còn có chút không xác định: “Ngươi khẳng định tin tình báo chính xác chứ?”
“Trăm phần trăm!”
Vương Minh hít vào một hơi, “Mẹ nó!”
Một chi nhánh của tập đoàn Ngân Hà thôi mà đã giấu tới ba vị Nguyệt Minh, trong đó còn có một người đã đạt tới cấp độ Mãn Nguyệt, bọn họ muốn làm cái quỷ gì vậy?
Khi Hoàng Vân điều gã tới Ngân Thành cũng đã từng dặn dò, nói rằng có khả năng tình hình bên này hơi phiền toái… Nhưng trước đó gã vẫn luôn xem thường, nghĩ thầm một thành trì nhỏ nhoi như vậy thì có thể quấy lên được phong ba gì chứ?
Bây giờ gã mới đột nhiên cảm giác được Ngân Thành rất không an toàn.
“Ở bất kỳ tổ chức nào, Nhật Diệu đều là cao tầng, là sự tồn tại cường đại, sẽ không tùy tiện mạo hiểm.
Dưới Nhật Diệu là cấp độ Nguyệt Doanh, bọn họ đều đang cố gắng ngày đêm để tiến vào Nhật Diệu.
Cho nên bây giờ các doanh nghiệp hoạt động bình thường đều lấy Mãn Nguyệt làm giới hạn!”
Gã phổ cập một chút kiến thức cho Lý Hạo: “Nếu như thật sự có cấp độ Mãn Nguyệt tọa trấn ở đây… Vậy thì xem ra mục đích của tập đoàn Ngân Hà này không đơn giản! Nếu chỉ đơn thuần là vì tự vệ thì có một vị Nguyệt Minh là đủ rồi, dưới tình huống bình thường, người khác cũng sẽ không tùy tiện đi công kích những xí nghiệp lớn như bọn họ làm gì!”
Lý Hạo gật gật đầu.
Bấy giờ, Vương Minh ngược lại trở nên yên tĩnh, chỉ lo chuyên tâm lái xe.
Lý Hạo cũng không nói thêm nữa.
Một lúc sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại.
Đã đến tổng bộ mỏ khai thác Kiều thị.
Chương 205: Làm Khó Dễ Kiều Thị
Quầy lễ tân.
Lý Hạo vừa tới, nhân viên trực quầy gọi một cuộc điện thoại xong liền khách khí mời bọn họ ngồi đợi, rất nhanh Kiều Bằng đã mang theo mấy nhân viên công tác trực tiếp xuống lầu tiếp đón hai người bọn hắn.
“Lý Tuần Sát!”
Kiều Bằng chỉ mới hơn 30, dáng vẻ hẵng còn rất trẻ.
Nếu bỏ qua bộ dạng chật vật hôm qua bị Liễu Diễm còng lại thì nhìn gã rất ra dáng một người tuổi trẻ tài cao.
Hôm nay Kiều Bằng mặc vest tối màu, dáng người cao lớn, vẻ mặt tươi cười chào hỏi Lý Hạo, sau đó lại nhìn sang Vương Minh, niềm nở hỏi thăm: “Vị trưởng quan này họ gì?”
Lý Hạo không buồn trưng ra bộ mặt hiền lành giống như khi đến mấy nhà trước, hắn không quá khách khí nói: “Vương phó bộ! Là đại nhân vật đến từ Bạch Nguyệt Thành.
Kiều tổng, tin tức của mỏ khai thác Kiều thị các ngươi vốn rất linh thông, không tới nỗi ngay cả chuyện này mà cũng không biết đấy chứ?”
Vương Minh hơi bất ngờ, rõ ràng Lý Hạo là người rất thân thiện, lúc nào cũng cười cười nói nói, ban nãy tới mấy nhà trước đều rất khách khí, dù là tập đoàn Ngân Hà che giấu tin tức lớn như vậy thì hắn cũng không biểu thị điểm gì khác thường.
Sao đến chỗ này lại trực tiếp xị mặt rồi?
Kiều Bằng cũng không thèm để ý đến thái độ của hắn, vẫn tươi cười nói: “Lý Tuần Sát, mỏ khai thác Kiều thị của ta chỉ có chút căn cơ tại Ngân Thành.
Bạch Nguyệt Thành là thành thị lớn, nhất là tổ chức siêu năng như Tuần Dạ Nhân thì sao Kiều thị có thể biết được quá nhiều? Ngươi đã đánh giá cao ta rồi.”
Nói xong, thấy dáng vẻ của Vương Minh hơi nghi hoặc, gã liền thuận miệng giải thích: “Ta và Lý Tuần Sát có chút hiểu lầm, chủ yếu là do có liên quan đến Liễu đội trưởng của các ngươi.”
“Ta đã hơn ba mươi, phụ thân vẫn luôn thúc giục ta tìm người kết hôn, ánh mắt này của ta… Nói ra khiến ngươi chê cười, nhưng đúng là tầm mắt ta hơi cao một chút.
Ngân Thành lớn như vậy nhưng nói thật, ta chỉ coi trọng có mình Liễu đội trưởng.
Đáng tiếc hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình! Hôm qua Liễu đội trưởng tỏ vẻ bất mãn với ta, không may để Lý Tuần Sát bắt gặp, chắc là cảm thấy ta dính chặt không buông, kể ra cũng có phần mất mặt.”
Gã nói thẳng như vậy khiến Vương Minh vừa nghe liền hiểu là chuyện gì.
Liễu Diễm cùng Lý Hạo…
Hôm qua trong lúc ăn cơm, gã cũng nhận ra quan hệ giữa hai người này không bình thường.
Liễu Diễm nói chuyện rất có ý tứ, lại hay trêu đùa Lý Hạo, hẳn là khiến tiểu tử này ôm lòng với mỹ nữ rồi.
Xem như Vương Minh đã hiểu vì sao Lý Hạo lại tỏ vẻ mất hứng khi đến đây.
Trong lòng gã cười thầm.
Lý Hạo à Lý Hạo, Liễu Diễm cũng đã tầm 30, trong khi ngươi chỉ mới ngoài 20 tuổi, vậy mà ngươi cũng dám để ý tới người ta?
Thôi, cũng đúng, nam nhân mà, dạng phong tình quyến rũ như Liễu Diễm đúng là rất dễ câu hồn mấy thanh niên mới lớn như Lý Hạo.
Vương Minh cho rằng mình đã hiểu được nguyên cớ, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười, “Kiều tổng, không có việc gì! Mỹ nữ ắt có tuấn nam truy cầu.
Chỉ cần Kiều tổng không làm ra chuyện gì quá phận thì bình thường thôi, dù sao Liễu đội trưởng là hoa khôi của Tuần Kiểm Ti bọn ta, chắc chắn khó theo đuổi, ngươi phải cố gắng nhiều rồi.”
Nói xong còn trêu chọc đẩy nhẹ vai Lý Hạo một cái.
Lý Hạo vẫn giữ vẻ mặt hơi bất mãn, thanh âm lạnh nhạt: “Chuyện của ngươi và Liễu tỷ, đương nhiên ta không can dự! Nhưng mà ta cảnh cáo ngươi, không nên cảm thấy bản thân mình là phó tổng của mỏ khai thác Kiều thị thì rất oai phong.
Có một số việc chính ngươi cũng tự minh bạch.
Bây giờ không phải là thời đại tiền tài định đoạt, ngươi thành thật một chút cho ta!”
Kiều Bằng bất đắc dĩ, nhún vai nói: “Lần này thật sự là hiểu lầm mà.
Đương nhiên, nếu như Lý Tuần Sát cảm thấy không ổn thì ta sẽ rút lui.
Có điều, theo quan điểm của ta thì nam nữ yêu đương, cạnh tranh công bằng là tốt nhất.”
Lý Hạo lạnh mặt, “Ai rảnh muốn cùng ngươi cạnh tranh công bằng? Ngươi mà còn đoán mò nữa thì ta sẽ không khách khí với ngươi đâu!”
“Vậy coi như ta sai rồi, Lý Tuần Sát, đừng nóng giận, đừng nóng giận!”
Kiều Bằng cười làm lành, “Lý Tuần Sát tuổi trẻ tài cao, mọi người cũng đều là người Ngân Thành, không cần thiết phải như vậy, nếu như Kiều mỗ có chỗ nào hành xử không đúng thì đợi ngươi có thời gian rảnh rỗi, ta mời khách một bữa nhé?”
Lý Hạo không quá khách khí, lạnh lùng nói: “Mời cơm thì thôi đi.
Kiều tổng chỉ cần hợp tác đăng ký thông tin đầy đủ người dướng trướng là được.”
“Ta muốn tất cả võ sư và Siêu Năng Giả đều phải khai báo.
Mỏ khai thác Kiều thị là một doanh nghiệp lớn, đừng có nói là không có! Ngoài ra ta muốn tuần tra một chuyến, tất cả các cửa hàng xí nghiệp Kiều thị của ngươi, bao gồm cả quặng mỏ, ký túc xá,… ta đều muốn kiểm tra một phen! Còn có, ta đã cho người đưa máy dò xét siêu năng tới, các ngươi đừng nghĩ tới việc giấu diếm vượt qua kiểm tra!”
“Tất cả đều phải đăng ký vào danh sách, những ai không có tên ở trong danh sách, về sau mà bị phát hiện thì toàn bộ đều sẽ coi là tội phạm!”
“…”
Kiều Bằng thầm mắng một tiếng, cầm lông gà mà cứ cho là lệnh tiễn. (1)
Kiều Bằng đã nghe ngóng tình hình ở mấy nhà trước đó, Lý Hạo và Vương Minh chỉ ghé thăm một lúc, ai khai báo gì thì ghi danh nấy là xong.
Giờ thì hay lắm, đến chỗ gã không chỉ đòi tuần tra, mà còn muốn dùng máy dò xét siêu năng.
Đương nhiên, niên thiếu khí thịnh, Lý Hạo đang trên đà đắc thế thì cư xử như vậy cũng là chuyện dễ hiểu.
Hẳn là vì Liễu Diễm!
Quả nhiên, thanh niên mới lớn đều khó có thể chống cự được dạng nữ nhân yêu kiều trưởng thành như Liễu Diễm.
Trong lòng Kiều Bằng tỏ ra khinh miệt, có khi đôi cẩu nam nữ này đã lăn giường với nhau từ sớm rồi cũng nên, thật thấp hèn!
Cũng chính vì vậy nên gã mới cảm thấy Lý Hạo thật sự chẳng có chút tiền đồ nào cả.
Chuyện gì cũng đều viết rõ hết lên trên mặt!
Loại người này là dễ đối phó nhất.
Nếu như gặp mặt tình địch lại có thể thản nhiên cười cười nói nói thì ngược lại gã sẽ cảm thấy không ổn.
Cùng là đàn ông nên gã hiểu rất rõ.
Nếu như có người đàn ông khác theo đuổi nữ nhân của mình, quấn quýt dính lấy thì chính gã cũng sẽ không khách khí!
Thôi, cũng tốt, gã đã yên tâm hơn nhiều.
Cũng càng chứng minh Liễu Diễm có vẻ thật sự không biết chuyện gì.
Bằng không thì nàng ta đã sớm khuyên bảo Lý Hạo không nên đối nghịch với gã mới phải, âm thầm nhằm vào mới là biện pháp tốt.
(1) Nguyên văn: Nã trước kê mao đương lệnh tiễn (
拿著雞毛當令箭
): Lông gà vốn là thứ vô dụng, trong khi lệnh tiễn là thứ mà ta có thể dựa vào nó để ra lệnh, là thứ vô cùng quan trọng.
Người ta thường dùng câu tục ngữ “Cầm lông gà làm lệnh tiễn” này để mô tả một người dựa vào cấp trên (hoặc là một người nào đó), cáo mượn oai hùm, lợi dụng quyền uy để sai khiến người khác việc này, điều khiển việc kia, lên mặt với dân thường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần [Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Trung-Sinh-Chi-Toi-Cuong-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)




