[Dịch] Tinh Môn
Tập 40 : Nguyên Thần Binh (c196-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 196: Nguyên Thần Binh
Lý Hạo bỗng hỏi: “Đúng rồi, những năng lượng thần bí kia đều là vô hạn sao? Ví dụ như một vài bảo vật sau khi hấp thu tất cả năng lượng thần bí xong thì có thể tiếp tục sản sinh nữa không?”
Vương Minh đáp: “Các tổ chức lớn đều có biện pháp giải quyết vấn đề này, thậm chí có thể chuyển đổi một chút gì đó làm sinh ra năng lượng thần bí, hoặc là bổ sung lại nó, dù sao cũng cần có bảo vật để làm vật thể trung gian trong lĩnh vực siêu năng, vật thể trung gian được gọi bằng một cái tên đặc biệt – Nguyên Thần Binh! Chỉ cần là tổ chức có được Nguyên Thần Binh đều đáng phải lưu tâm, bởi vì có nghĩa là bọn họ có thể không ngừng sản sinh ra Siêu Năng Giả mới!”
Nguyên Thần Binh!
Có thể bổ sung, có thể chuyển đổi…
Lúc này tâm tư Lý Hạo khẽ động.
Tại sao hắn lại có cảm giác Nguyên Thần Binh chính là một trong những món binh khí của bát đại gia tộc?
Không thể nào!
Bát đại gia tộc có lẽ có tám món binh khí, tất nhiên cũng có thể không có, dù sao thì trong bài đồng dao truyền miệng kia cũng có gia tộc không dùng tới binh khí.
Nếu như là Nguyên Thần Binh, một lần tám cái…
Má nó!
Lý Hạo thử mở miệng dò xét: “Cái kia… Thanh kiếm lần trước ta đưa lên là Nguyên Thần Binh sao?”
Vương Minh bật cười, “Làm sao có thể! Làm gì có chuyện đạt được Nguyên Thần Binh dễ dàng như thế, nhưng mà thanh kiếm của ngươi đang trong trạng thái bị phong ấn thì rất khó nói, nếu như nó đúng là Nguyên Thần Binh thì thật sự kinh khủng, đám người Hồng Nguyệt không biết đã đoạt được bao nhiêu món rồi, như vậy thì tính ra thực lực của bọn chúng sẽ tăng vọt đến đáng sợ.”
Lý Hạo không nói ra miệng, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất có khả năng này.
Nguyên Thần Binh!
Xem ra ở thời cổ đại, địa vị của bát đại gia tộc cũng không hề đơn giản.
Mỗi nhà đều truyền thừa Nguyên Thần Binh, đây chính là cơ sở thành lập của một tổ chức lớn, không có Nguyên Thần Binh, không có nơi phát ra nguồn năng lượng thần bí ổn định, chỉ dựa vào việc giết người đoạt năng lượng thì làm sao có thể duy trì lâu dài?
Ví dụ như tiểu đội săn quỷ chỉ dựa vào việc giết người đoạt bảo, nếu không phải lần này có Viên Thạc tham dự thì đã triệt để bị xóa sổ rồi.
Giờ phút này, hắn đã nhớ kỹ mấy chữ Nguyên Thần Binh vừa nghe.
Lại nghĩ tới năng lượng đặc thù trong thanh tiểu kiếm của mình đang càng ngày càng ít đi, Lý Hạo hơi sốt ruột, làm sao mới bổ sung thêm được đây?
Tinh quang năng thật sự là dùng quá tốt.
Tiêu hao sạch rồi thì Lý Hạo cũng đau lòng.
“Lão Vương, vậy những phân bộ khác có Nguyên Thần Binh không?”
“Nói đùa à? Toàn bộ các phân bộ Tuần Dạ Nhân của Ngân Nguyệt hành tỉnh chỉ có Bạch Nguyệt Thành là có thôi, cho nên hàng năm đều có thể sinh ra một nhóm Siêu Năng Giả, mấy người bọn ta đều là những Siêu Năng Giả được sinh ra từ nguồn năng lượng mẹ của Nguyên Thần Binh.”
Vương Minh lại giải thích thêm vài câu: “Cho nên Bạch Nguyệt Thành quanh năm đều có cường giả tọa trấn, Hầu bộ trưởng cũng sẽ không bao giờ rời khỏi tổng bộ, vẫn luôn trấn giữ ở đó chính là vì phòng ngừa Nguyên Thần Binh bị người ta đoạt mất.”
Hầu bộ trưởng mà gã nói đến chính vị lão đại của Tuần Dạ Nhân ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, là lão đại chân chính.
Là cường giả Tam Dương đỉnh cấp.
Lúc này, Lý Mộng cũng xen vào: “Nguyên Thần Binh không chỉ có thể sinh ra năng lượng thần bí, theo ta được biết thì hình như nó còn có thể sinh ra một ít năng lượng đặc thù.
Ta cũng không rõ lắm nhưng mà ta đã nghe một vài lão tiền bối nói rằng, cách đây hơn 20 mươi năm, khi mà thời điểm các Siêu Năng Giả mới xuất hiện, có một vài kẻ không biết năng lượng đặc thù rất quý giá, trực tiếp hấp thu nguồn nguyên năng ấy trong Nguyên Thần Binh.”
“Quá lãng phí, cũng quá xa xỉ! Nhưng mà, có vẻ như hiệu quả lại đặc biệt tốt, rất nhiều cường giả Nhật Diệu và Tam Dương bây giờ thật ra đều nhờ vào việc năm đó đã hấp thu nguyên năng đặc thù kia.”
Lý Hạo mặt không đổi sắc nhưng trong lòng lại đang dậy sóng.
Mấy thứ như Tinh quang năng, Đao năng mà hắn đã hấp thu… Không phải chính là nguyên năng đặc thù trong miệng Lý Mộng chứ?
Nguyên Thần Binh có khả năng sinh ra năng lượng đặc thù, tại sao càng nghe càng cảm thấy ngọc kiếm của hắn chính là Nguyên Thần Binh vậy?
Vương Minh cảm khái: “Siêu Năng Giả thế hệ trước đều không có kiến thức, làm chuyện càn rỡ! Bây giờ đã không còn ai làm như thế nữa, trừ khi mỗi người sở hữu một thanh, bằng không Nguyên Thần Binh là điều kiện tiên quyết để thành lập một tổ chức lớn, ai sẽ làm loại chuyện ngu ngốc kia?”
Lý Hạo hơi hốt hoảng, bất giác lại nghĩ đến lão sư.
Ông ấy có biết chuyện này không?
Hắn còn tưởng rằng lão sư không gì là không biết, nếu như biết thì lão sư đã sớm đoán được các loại đao kiếm mà hắn đang sở hữu có khả năng đều là Nguyên Thần Binh mới phải.
“Nguyên Thần Binh… Mọi người đều biết về nó sao?”
“Không đâu, vốn dĩ đây là tin tuyệt mật, cùng lắm chỉ có cao tầng là hay chuyện.
Ban đầu bên Ngân Nguyệt hành tỉnh có lẽ cũng chỉ có mình Hầu bộ trưởng biết, về sau do khu vực Trung Bộ xảy ra đại chiến, tin tức của món bảo vật ấy bị truyền ra ngoài, lúc này mọi người mới nghe phong thanh đủ loại tin đồn, cũng nhờ vậy mà bọn ta mới biết đến sự tồn tại của Nguyên Thần Binh.”
Lý Hạo gật đầu, hắn đã hiểu rồi, có lẽ trước đó lão sư hoàn toàn không biết đến chuyện này, lúc tin tức này bị truyền ra ngoài thì lão sư vẫn còn đang bế môn ở Ngân Thành, tin tức cũng hoàn toàn bị phong tỏa, đám Tuần Dạ Nhân cho dù có biết cũng sẽ không nói cho ông ấy.
Trong lòng Lý Hạo trộm vui vẻ, cuối cùng cũng có chuyện mà lão sư không biết, trở về hắn phải lên mặt một phen mới được.
Nguyên Thần Binh!
Bây giờ hắn và lão sư đều đang mỗi người sở hữu một món.
Cũng không biết tại sao năng lượng đặc thù kia có thể sinh ra vô hạn như thế, cho nên thứ mà Lý Hạo cấp bách muốn biết bây giờ là làm thế nào để vô hạn bổ sung năng lượng đặc thù trong thạch đao và ngọc kiếm.
Thôi, chuyện gì rồi thì cũng sẽ có biện pháp giải quyết.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo càng thêm vui vẻ.
Rầm!
Một âm thanh chói tai đột ngột vang lên, đánh gãy mạch suy nghĩ của Lý Hạo.
Đụng xe rồi!
Vương Minh thở dài, Lý Mộng và Hồ Hạo ngồi sau cũng đồng loạt thở dài.
Họ biết ngay mà!
Lẽ ra không nên nói chuyện với gia hỏa này, giờ thì tốt rồi, còn không bằng để Hồ Hạo mang theo mọi người bay đi cho nhanh.
Lý Hạo có chút xấu hổ, vội vàng xuống xe nhìn thoáng qua, sau đó lại nhanh chóng leo lên, “Không sao, đụng vào khối đá mà thôi, vẫn còn lái được!”
Dứt lời, hắn lại khởi động lần nữa, tiếp tục lái xe.
Chiếc xe đỗ xịch trước cổng tiểu viện nhà mới của Lý Hạo, ba vị Siêu Năng Giả cùng nhau bước xuống, đôi chân của cả ba người đều nhịn không được mà run rẩy.
Mà chiếc xe Lý Hạo vừa lái lúc nãy cũng đã nát bung nát bét, nắp xe cũng bay mất sau lần va chạm thứ hai, à không, là thứ ba!
Lý Hạo thở dài một tiếng, xe của hắn… Đời này nhất định không có số phát tài rồi.
Nhìn đi, một chiếc xe tốt như vậy, nếu như mang đi sửa… Lý Hạo cảm thấy muốn khóc thay cho ví tiền của hắn, e rằng tiền lương tháng tới chưa chắc đã đủ để sửa sang lại hết các bộ phận đã hư hỏng.
Chương 197: Kiều Bằng
Buổi cơm tối hôm nay Lý Hạo ngồi ăn mà tâm hồn có chút không yên.
Mọi người đều cho rằng là Lý Hạo đang đau lòng cái xe của hắn, nhưng thật ra Lý Hạo lại không nghĩ về nó, cho dù có cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi, việc hắn quan tâm hơn là Nguyên Thần Binh cũng như những chuyện liên quan đến bát đại gia tộc.
Bát đại gia tộc, Nguyên Thần Binh.
Nếu Hồng Nguyệt biết bản thân còn có thể sử dụng binh khí của bát đại gia tộc thì chắc chắn trăm phần trăm bọn hắn sẽ không bao giờ buông tha.
Không nói đến cái Bát Quái Đồ trên không trung của Ngân Thành, chỉ nói đến một kiện Nguyên Thần Binh này thôi cũng đủ để bọn họ cắn chặt không buông.
Phải biết, ở khu vực trung ương đã vì một kiện Nguyên Thần Binh mà đánh nhau đến mất cả lý trí.
Bây giờ Hồng Nguyệt không thể xuất động với quy mô lớn, có lẽ một phần là do sợ những người khác cũng sẽ nghe mùi mà tìm đến.
“Trong trường hợp này ta càng cần phải chú ý một chút, bọn họ muốn giết ta không chỉ đơn thuần là vì Tuyến Bát Quái, mà còn là vì ngọc kiếm.
Hy vọng thanh kiếm nà Tuần Dạ Nhân đang cầm có thể giúp ta che giấu thêm một đoạn thời gian.”
Cùng lúc đám người Lý Hạo đang ăn cơm.
Bạch Nguyệt Thành.
Một tiếng quát chói tai vang vọng tứ phương: “Thật can đảm! Muốn chết!”
Một tiếng ầm vang truyền đến.
Một lát sau, một đám người nhanh chóng tụ tập lại trước cửa của một khố phòng quan trọng, có một vị cường giả tóc xõa ngang vai lạnh mặt nhìn quanh bốn phía, hồi lâu sau mới nói: “Đều trở về đi, không sao!”
Đám người lập tức nhao nhao rời đi.
Chờ bọn họ đi rồi, nam tử mới nhìn về phía Hách Liên Xuyên cách đó không xa, giọng nói lạnh lùng: “Có vẻ như ở đây không có trọng bảo gì, chỉ có mỗi thanh kiếm mà ngươi mang về từ Ngân Thành bên kia!”
Đây chính là tổng bộ của Tuần Dạ Nhân ở Ngân Nguyệt hành tỉnh!
Không ngờ đối phương lại dám mò tới tận đây.
Quá to gan!
Hách Liên Xuyên thấp giọng hỏi: “Hầu bộ trưởng, người đã chết?”
“Chạy rồi!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hách Liên Xuyên liền thay đổi, chạy trốn ngay trước mặt Hầu bộ trưởng?
“Là cường giả hệ Thổ!”
Nam tử lạnh lùng nói: “Bát đại gia tộc… Binh khí… Hồng Nguyệt… Chưa chắc đã là người của Hồng Nguyệt, nhưng mà xem ra có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào binh khí của bát đại gia tộc.
Ngân Thành bên kia cần ngươi để ý một chút, tạm thời không có thanh kiếm thì hẳn là đối phương sẽ không cử ai quá cường đại tới đó, nhưng một khi Viên Thạc rời đi thì tốt nhất phải mang tên Lý Hạo ấy đến Bạch Nguyệt Thành, bằng không chỉ sợ có không ít người sẽ không an phận.”
“Đã hiểu!”
Hách Liên Xuyên gật đầu, không nhịn được lại hỏi: “Bát đại gia tộc… Đến cùng tình huống là như thế nào?”
“Khó mà nói, quá xa xưa, tạm thời chúng ta không cách nào dò xét được tất cả bí mật.”
Nam tử thở dài, “Có lẽ thủ lĩnh Hồng Nguyệt – Ánh Hồng Nguyệt đã được một vài sự kiện liên quan tới tám gia tộc cổ ấy, tóm lại, ngươi cứ nhìn chằm chằm là được! Còn nữa, phải để ý tới tên Lý Hạo kia nhiều hơn!”
Nói đến đây, bỗng nhiên giọng nói của người đàn ông trở nên sắc lạnh, “Nếu những người này vẫn không buông bỏ, có lẽ… Có thể mượn cơ hội thanh trừ một bộ phận chuyên làm loạn.”
Hách Liên Xuyên gật đầu.
Cơ hội không tệ, sợ là sợ thực lực của Tuần Dạ Nhân không đủ để ăn miếng bánh thơm ngon ấy.
“Còn nữa, báo cho Viên Thạc biết việc thăm dò di tích đã được quyết định là sẽ diễn ra vào cuối tháng sau.”
“Đã rõ.”
Hách Liên Xuyên quay người rời đi, đến cửa ra vào, ông bỗng nhiên quay đầu lại, hỏi một câu: “Hầu bộ trưởng, có thể điều thêm một vài cường giả ở khu vực Trung Bộ đến trợ giúp không?”
“Không được!”
Nam tử lắc đầu, “Chiến sự căng thẳng, bên kia sắp không chịu nổi rồi.
Đã mấy lần đưa tin kêu ta qua hỗ trợ, nhưng Nguyên Thần Binh còn ở đây, ta không thể rời đi được, nếu như ta rời khỏi Ngân Nguyệt hành tỉnh thì chỉ sợ ngươi khó mà chống đỡ nổi.”
“Haizz!”
Thở dài một tiếng bất đắc dĩ, Hách Liên Xuyên rời đi trước.
Tình hình hai bên đều căng thẳng!
Nếu không thì lần thăm dò di tích này sẽ có càng nhiều người tham dự hơn, chứ không phải chỉ có một vị Tam Dương dẫn đội, chỉ e chuyến đi sắp tới sẽ không quá an toàn.
Ngày thứ hai thành lập phân bộ Tuần Kiểm Ti.
Lý Hạo lại cưỡi chiếc xe đạp của mình tới cơ quan, không còn cách nào khác, ngày hôm qua xe đã bị đâm hỏng, tạm thời chưa sửa được, buổi sáng thức dậy hắn đã thử khởi động nhưng không nổ máy, Lý Hạo tức giận đến mức thiếu chút nữa đã đập vỡ nó.
Quá khó dùng!
Nhà mới cách đội chấp pháp một đoạn, so với nhà cũ thì xa hơn một chút, có lẽ đạp xe mất nửa giờ đồng hồ.
Nhưng mà hiện giờ Lý Hạo đã là Phá Bách, tuy đạp khá xa nhưng thật ra cũng không mệt lắm.
Trên con đường nhỏ lát đá xanh, Lý Hạo thong thả đạp xe, cũng không vội vàng mà là tương đối nhàn nhã.
Một lát sau, trong một con hẻm nhỏ ở khu phố bên cạnh có một chiếc siêu xe phóng tới.
So với chiếc xe đêm qua Lý Hạo lái thì đẳng cấp hơn nhiều.
Lý Hạo không quay đầu, nhưng cửa sổ chiếc siêu xe bên cạnh đã mở ra, lộ ra khuôn mặt người đàn ông hôm qua phát sinh xung đột với Liễu Diễm, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhìn qua trông vẫn rất ôn nhu.
Đương nhiên, bộ dạng bị Liễu Diễm còng tay ngày hôm qua thì không được thong dong như vậy.
“Tiểu huynh đệ, còn nhớ ta không?”
Lý Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, sau khi nhìn thấy đối phương thì khẽ gật đầu, “Nhớ rõ, Kiều tổng của mỏ khai thác Kiều thị, Liễu tỷ đã nói với ta.”
“Đi làm sao?”
“Đúng vậy.”
Sắc mặt Lý Hạo bình tĩnh, cũng không quá nhiệt tình khi nói chuyện với đối phương.
“Đạp xe đi làm? Không thì ngồi xe của ta đi!”
Kiều Bằng tỏ vẻ thân thiện, cười nói: “Ngày hôm qua ta và Liễu Diễm chỉ đùa giỡn chút mà thôi, vừa đúng lúc ta cũng muốn đến đội chấp pháp có việc, ngươi đạp xe bao lâu rồi, lên xe ta chở đi luôn.”
“Không cần đâu!”
Lý Hạo thẳng thừng cự tuyệt: “Liễu tỷ nói chồng của tỷ ấy chính là bị đội trưởng đội bảo an mỏ khai thác Kiều thị các người giết chết.
Ngươi tránh xa ta một chút, nếu không ta sợ ta nhịn không được sẽ bắt ngươi lại!”
Kiều Bằng hơi nhíu mày, bất quá rất nhanh đã giãn ra, “Việc này chỉ là chuyện ngoài ý muốn, mấy năm nay ta vẫn luôn cố gắng bù đắp chuyện xưa, nói có chút khó nghe nhưng ta theo đuổi Liễu Diễm cũng chính là vì muốn bù đắp cho nàng… Bằng không, lấy thân phận của ta thì có nữ nhân nào không kéo tới tay được.
Tiểu huynh đệ, ngươi không hiểu, nàng bị tổn thương quá sâu cho nên cần phải cho nàng ấy một ít cảm giác an toàn, mà ta thì hoàn toàn đủ sức để làm việc đó.”
Lý Hạo thờ ơ gật đầu, không tiếp tục để ý đến gã nữa, một đường cắm cúi đạp xe.
Trong lòng lại nghĩ, muốn diễn kịch sao?
Được thôi, ai mà chẳng biết diễn?
Nghe nói người trước mắt này có quan hệ với Diêm La, không cần thiết phải thẳng thừng trở mặt với gã làm gì.
Còn có, đang yên đang lành gã lại tìm hắn nói chuyện phiếm? Chẳng lẽ là vì muốn dò la chuyện của bát đại gia tộc?
Bởi vì bản thân hắn là truyền nhân của bát đại gia tộc cho nên Kiều Bằng mới muốn nhân cơ hội này để lôi kéo làm quen?
Kiều Bằng thấy Lý Hạo không phản ứng mình thì cười cười: “Bỏ đi, có lẽ ngươi không hiểu được, chờ ngươi lớn hơn một chút có lẽ sẽ hiểu rõ.
Về sau chúng ta là hàng xóm, có thời gian thì cùng nhau ăn tối đi, ta biết nhiều hàng quán ngon quanh đây lắm.”
Về phần vì sao Lý Hạo có thể sống ở khu đắt đỏ này thì gã không mảy may nghi ngờ, người của Tuần Kiểm Ti muốn tìm một khu vực tốt thì có gì khó?
Huống chi, theo tin tức gã thu được thì người trẻ tuổi trước mắt này đã được đề bạt thành phó bộ trưởng, gã không mấy ngạc nhiên, dù sao thì vẫn còn Viên Thạc ở đó, Tuần Dạ Nhân ít nhiều cùng phải nể mặt.
Siêu xe dần dần đi xa.
Lý Hạo nhìn theo một hồi thì lắc mạnh đầu, không xem nữa, tiếp tục đạp con xe hai bánh của mình thong thả hướng về phía tòa nhà của đội chấp pháp.
Kiều Bằng!
Cái tên này hắn đã ghi nhớ kỹ.
Nói không chừng chính gia hỏa đó đã từng đào phần mộ tổ tiên của nhà hắn lên.
Chương 198: Buổi Họp Đầu Tiên
Chấp Pháp Lâu.
Hiện giờ đã thành phân bộ của Tuần Dạ Nhân.
Đến hôm nay phân bộ Tuần Dạ Nhân cũng mới chỉ có 9 thành viên chính thức, nhưng mà ngoài họ ra Lý Hạo còn mời chào thêm 10 người từ đội chấp pháp gia nhập vào, chủ yếu là phụ trách một ít công việc hằng ngày cùng phục vụ hậu cần.
Hôm nay, Tuần Dạ Nhân xem như chính thức khai trương.
Thân là phó bộ trưởng, hiển nhiên Lý Hạo đã có văn phòng làm việc riêng của mình.
Trong văn phòng còn treo một lá cờ thưởng đỏ thắm.
Lý Hạo nói được làm được, lá cờ thưởng mà Chu Hạ đưa tới, hắn thật sự đã mang nó qua đây, còn xem như thành tích chói lọi mà treo lên.
Đây là cờ thưởng đầu tiên mà hắn thu được trong đời, vì vậy tất nhiên phải coi trọng.
Huống chi, Chu Hạ người ta không chỉ tặng cờ, tặng nhà, tặng xe mà còn tặng cả kinh nghiệm chiến đấu, thậm chí là bồi luôn cái mạng cho hắn… Mặc kệ như thế nào, Lý Hạo cũng đều nên nhớ kỹ tấm lòng của đối phương.
Mới vừa tiến vào văn phòng chưa bao lâu thì Liễu Diễm đã tới gõ cửa, không đợi hắn trả lời đã trực tiếp đẩy cửa bước vào, “Đi thôi, đừng có ngồi ngắm cờ thưởng của ngươi nữa, lão đại kêu chúng ta đi họp!”
“Họp sớm như vậy?”
“Hiệu suất làm việc của lão đại rất nhanh!”
Liễu Diễm cười khanh khách, lại dán tới trêu chọc Lý Hạo, “Tối hôm qua ngủ có ngon không? Có sợ không?”
“Không sợ.”
Lý Hạo vội vàng lắc đầu, mà dù có thì hắn cũng không dám nói, chỉ e nói ra rồi thì tối nay sẽ thấy có thêm một người đi đi lại lại trong nhà mình.
Chuyện đó mới là đáng sợ!
Hai người vừa đi vừa trò chuyện phiếm, cùng nhau lên trên lầu đến phòng họp.
Trong phòng họp.
Thời điểm Lý Hạo có mặt thì những người khác cũng vừa tới, Vương Minh cùng hắn chân trước chân sau bước vào.
Mọi người vừa ngồi xuống, Lưu Long đã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành đã thành lập, thừa dịp tạm thời còn có Đấu Thiên tọa trấn ở đây, nên làm cái gì thì phải lập tức thi hành!”
“Ta nói ngắn gọn thôi!”
Lưu Long hắng giọng: “Ở Ngân Thành, trước kia không có cơ cấu siêu năng của phía chính phủ, vẫn luôn là cục Tuần Kiểm phụ trách hệ thống an ninh của toàn thành.
Chúng ta cũng không có trú quân, Tuần Kiểm Ti chính là cơ cấu chấp pháp lớn nhất, cũng là cơ cấu chấp pháp duy nhất!”
“Có điều, trăm vạn dân cư không có khả năng tất cả đều là người thường, Ngân Thành có võ sư, cũng có Siêu Năng Giả.
Nguyệt Minh thì không nhiều nhưng Tinh Quang sư thì vẫn có!”
“Ở Ngân Thành chúng ta có mấy địa phương cần phải coi trọng! Thứ nhất, Ngân Thành cổ viện, nơi này Lý Hạo là người hiểu rõ nhất.
Thứ hai, Bộ chính thự – phụ trách công tác dân sinh, cùng Tuần Kiểm Ti một văn một võ không quấy nhiễu lẫn nhau.”
Bố chính thự chuyên môn phụ trách các công việc khác ngoại trừ vũ lực, toàn bộ Ngân Thành có thể sống an ổn không đơn giản chỉ là cần pháp luật của Tuần Kiểm Ti, mà còn cần phải có sự hỗ trợ của các bộ phận khác.
Bố chính thự không cùng hệ thống với Tuần Kiểm Ti, nhưng đều là cơ quan trực thuộc của chính phủ, hai bên không can thiệp vào chuyện của nhau, văn không lẫn với võ, võ không can thiệp chính sự.
“Thứ ba, 18 nhà võ quán, cái ta nói chính là các võ quán do các võ sư chính thức thành lập!”
“Thứ tư, sáu tập đoàn lớn ở Ngân Thành!”
Lưu Long nói: “Những địa phương trên, hoặc nhiều hoặc ít đều có một ít võ sư hoặc là Siêu Năng Giả tụ tập, hoặc là người vì các thế lực lớn mà bán mạng, hoặc chính là người sáng lập, mà những người này chính là những nhân tố làm cho toàn bộ Ngân Thành không yên ổn!”
Bên phía Tuần Kiểm Ti đương nhiên có không ít võ sư, chẳng hạn như mấy người Lưu Long, Mộc Sâm…
Chỉ có Siêu Năng Giả là thật sự là không có, mà cho dù có thì Tuần Kiểm Ti cũng sẽ trực tiếp đưa người qua Tuần Dạ Nhân, trừ khi người nọ không muốn gia nhập, bất quá chẳng ai có đầu óc bình thường mà lại từ chối thuyên chuyển từ Tuần Kiểm Ti qua Tuần Dạ Nhân cả.
Việc này cũng dẫn tới một tình huống đặc thù, ở các khu vực khác có lẽ còn có mấy Siêu Năng Giả, nhưng Tuần Kiểm Ti thì đến một người cũng không có.
Đương nhiên, hiện giờ đã có, hơn nữa còn không phải chỉ có một.
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ngày hôm qua Vương Minh đã cùng Lưu Long ăn bữa cơm, cho nên quan hệ cũng kéo gần hơn không ít, lúc này nghe vậy liền hỏi: “Ý của Lưu bộ trưởng là?”
“Quét sạch, thanh lý!”
Lưu Long dứt khoát trực tiếp: “Trước kia, quyền hạn của Tuần Kiểm Ti không đủ, thực lực yếu, đối với một số người cũng có chút nhượng bộ mà bỏ qua! Nhưng hiện giờ phân bộ Tuần Dạ Nhân đã thành lập rồi thì mọi chuyện phải khác, cần phải cho các thế lực lớn ở Ngân Thành hiểu rõ, Ngân Thành vẫn còn nằm dưới sự thống trị của chính phủ!”
Vương Minh không nói thêm gì nữa.
Mà Lý Hạo lại mở miệng hỏi: “Lão đại, chúng ta phải đạt được mục tiêu gì? Lập uy à?”
“Nếu chỉ đơn thuần là lập uy, trước kia khi lão đại ra tay thật ra cũng đã có hiệu quả đó rồi, bọn họ không thể nào không biết chuyện lão đại đã giết ba Siêu Năng Giả!”
Cho nên nếu chỉ vì lập uy thì thật sự không quá quan trọng.
Lưu Long đáp: “Không đơn giản là lập uy, còn có một bộ phận thế lực đã che giấu các việc làm sai trái! Trước kia không có thực lực, không có khả năng năng quét sạch bọn họ, nhưng bây giờ thì chúng ta đã có tư cách đi quét sạch đám sâu mọt này!”
Dứt lời, ông lại nói thẳng không chút cố kỵ: “Ngoài ra, làm vậy để tăng thêm thu nhập! Giết những Siêu Năng Giả phạm tội thì có thể cướp lấy năng lực thần bí của chúng, đây cũng là một nguồn cung quan trọng, bằng không chỉ trông cậy vào ngân sách từ phía trên chi ra thì không đủ.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân bên kia chỉ chi hạn mức hàng tháng cho Ngân Thành chúng ta 10 khối, Tuần Thành Sứ 3 khối, Tuần Sát Sứ 1 khối, Tuần Kiểm nửa khối, nhiều hơn thì tự phân chia.”
Tiểu đội Tuần Dạ Nhân có 9 người, một vị Tuần Thành Sứ, ba vị Tuần Sát Sứ chính là Lý Hạo, Liễu Diễm và Vương Minh, mặt khác mấy người còn lại đều chỉ là Tuần Kiểm, bao gồm hai vị Siêu Năng Giả cũng chỉ là bậc Tuần Kiểm.
Cho nên tính ra thì mỗi tháng Tuần Dạ Nhân chỉ cần đưa xuống 8.5 khối là đủ rồi, đưa 10 khối đã là dư dả.
Nếu thật sự muốn dựa theo tiền để tính toán thì tiền lương của Lý Hạo một tháng có thể đạt tới mức trăm vạn!
Đương nhiên, đó là giá chợ đen.
Mặc kệ như thế nào, có thể cho 1 khối năng lượng thần bí trong một tháng thì dĩ nhiên đã rất tốt, đây cũng là lý do có vô số người khao khát được vào Tuần Dạ Nhân.
Nhưng đối với Lưu Long mà nói thì… quá ít!
3 khối, nếu là trước kia thì ông sẽ cảm thấy vẫn ổn, có thể ổn định thu nhập, tính ra một năm nhận được 36 khối đã là rất nhiều.
Nhưng hiện tại, ông thật sự cảm thấy không đủ.
Bởi vì bây giờ thực lực mọi người đều đã cường đại hơn, chẳng hạn như Liễu Diễm, mỗi tháng một khối thì nàng căn bản không đủ dùng, thân là Bách Phá mà chỉ có chút năng lượng thần bí như vậy thì đừng nói là thăng cấp siêu năng, chỉ tính riêng việc cường hóa thân thể thôi cũng đã khó.
Cho nên ông trông mong có càng nhiều năng lượng thần bí càng tốt.
Chương 199: Thói Quen Khó Sửa
Cách nói thẳng thừng của Lưu Long làm mấy người Vương Minh đều biến sắc.
Lưu Long nói rằng giết người có thể lấy được năng lượng thần bí, hành động này… Quá mức hung tàn! Cường giả ở Ngân Thành đều có phong cách như vậy sao?
Lý Hạo lại không để ý đến cái này, nghĩ nghĩ nói: “Như vậy sẽ rất dễ khiến mọi người cảm thấy bất an! Chúng ta cũng không phải là bất khả chiến bại, một khi áp bức những Siêu Năng Giả đầu quân cho các tổ chức siêu năng thù địch kia thì chúng ta sẽ gặp rắc rối to.”
Lưu Long nhíu mày.
Trước kia ông nói một không ai nói hai, hiện tại Lý Hạo có ý gì, muốn phủ định đề nghị của ông sao?
Nói thật, ông ta chỉ là tới thông báo một tiếng, mọi người dựa theo ý của ông mà làm là được, ông không thích có người chống đối lại mình, ông đã có thói quen như vậy, ngay cả Lý Hạo cũng không được phép.
Dường như Lý Hạo cũng biết Lưu Long không hài lòng nên vội nói tiếp: “Mục đích chủ yếu của lão đại thật ra vẫn là vì muốn Ngân Thành yên ổn thái bình, ít nhất sẽ không để xuất hiện nguy cơ bên trong thành.”
Lưu Long khẽ gật đầu.
“Cho nên ta cảm thấy, vẫn nên tiên lễ hậu binh mới là tốt nhất!”
Lý Hạo đề nghị: “Trước tiên cho phát thông báo công văn tới từng người, mời võ sư và Siêu Năng Giả nội thành chính thức tới Tuần Dạ Nhân gặp mặt, tiến hành thông báo phát giấy tư cách thông hành đặc thù! Sở dĩ chúng ta tuyên bố cho bọn họ giấy tư cách thông hành đặc biệt là để có thể tự do hoạt động trong thành, bởi vì lực phá hoại của bọn họ rất lớn, cho nên chúng ta muốn đặc biệt chiếu cố.
Điểm này nếu là người không định gây chuyện nghe được thì hiển nhiên sẽ không nghĩ gì, lại càng không bận tâm.”
“Ta đã xem qua, Bạch Nguyệt Thành cũng đang làm tương tự, có đúng không?”
Lý Hạo nhìn về phía Vương Minh, Vương Minh khẽ gật đầu, “Đúng, có điều Bạch Nguyệt Thành có quá nhiều cường giả, chỉ cần bọn họ cư xử không quá phận thì Tuần Dạ Nhân sẽ không mấy để ý, không quấy rối ở bên trong thành là được.”
Lý Hạo cười nói: “Điều này cho thấy biện pháp ta vừa nêu rất thích hợp! Thành lập trật tự cho cường giả siêu năng! Chỉ là Ngân Thành trước kia quá nhỏ, không có tổ chức siêu năng chính thức của quan phương, cho nên Tuần Kiểm Ti vẫn luôn không thể thi hành việc này, hiện giờ là thời cơ tương đối thích hợp, ta kiến nghị có thể chính thức thi hành!”
Lưu Long nhìn hắn, im lặng một lúc rồi mới mở miệng: “Tiếp tục nói!”
“Có báo cáo, có giấy tư cách thông hành thì chính là Siêu Năng Giả hợp pháp hợp quy định.
Còn không có… Vậy ngươi chính là khách nhập cư trái phép, chắc chắn có mưu đồ riêng, tới lúc đó, chúng ta sẽ có lý do chính đáng để tiến hành chấp pháp!”
Lưu Long nhíu mày, “Vô nghĩa! Đương nhiên, ý ta không phải nói nó không tốt, mà là cảm thấy chuyện này không cần thiết!”
Lý Hạo cười làm lành, “Lão đại, chúng ta là nhân viên phía chính phủ, không phải thành viên của các tổ chức siêu năng bên ngoài, chúng ta vẫn phải đứng trên đỉnh cao của đạo đức, đỉnh cao của pháp luật để tiến hành phán quyết thẩm xét.
Chúng ta cũng không thể tự coi mình như những siêu năng hoang dã bên ngoài được!”
Phong cách của Lưu Long chính là như thế, có chút thô bạo.
Trước kia thì không sao, bởi vì khi đó tiểu đội săn quỷ chỉ là tổ chức ngoài biên chế, muốn làm gì cũng không bị gò bó.
Nhưng hiện tại không giống vậy, mọi người đã trở thành quân chính quy của quốc gia.
Không thể tùy tiện hành động được nữa.
Lý Hạo đã học ở cổ viện vài năm, lại đi theo Viên Thạc suốt bấy lâu, ít nhiều gì hắn cũng nắm rõ một quy tắc, ấy là có rất nhiều thời điểm, chỉ cần hợp pháp hợp quy thì có thể tránh được vô số hậu quả phiền phức về sau.
Đứng ở đỉnh cao nhất tiến hành phán xét!
Như vậy sẽ tránh bị người khác bắt lấy sơ hở.
Dù sao thì thực lực của Ngân Thành cũng không quá mạnh, vẫn còn cần cấp trên chống lưng, lại càng không phải một vương quốc độc lập để mọi người nói chung và Lưu Long nói riêng có thể tùy tâm sở dục mà hành động.
Ngân Thành cùng Bạch Nguyệt Thành không hoàn toàn phân cách nhau, một vài nhân vật lớn ở Ngân Thành vẫn thường xuyên cùng các đại nhân vật bên Bạch Nguyệt Thành giao tiếp qua lại.
“Ngoài ra ta tin tưởng phần lớn trong tim bọn họ vẫn còn ôm một chút lòng chính nghĩa!”
Lý Hạo phân tích: “Ý lão đại là trực tiếp xông vào cửa liền giết! Cái này quá máu me, cũng quá mức bạo lực, dễ làm tinh thần người dân Ngân Thành hoảng sợ, hiện tại ta cảm thấy vẫn chưa đến lúc, chúng ta hoàn toàn có thể dùng chiêu tá lực đả lực, không nhất thiết phải tự mình ra tay.”
Không tự mình ra tay?
Lưu Long chưa hiểu lắm, Lý Hạo liền giải thích: “Ví dụ như bên Bố chính thự có một ít võ sư, thậm chí có cả Siêu Năng Giả, cổ viện cũng vậy.
Nghiêm túc mà nói thì những thế lực này đều là phân nhánh của chúng ta! Tuần Dạ Nhân có một quy tắc, phàm là những khu vực có Tuần Dạ Nhân tọa trấn thì các Siêu Năng Giả và võ sư đều thuộc quyền điều khiển của Tuần Dạ Nhân.
Chúng ta có thể điều động bọn họ liên thủ áp chế những kẻ phạm pháp ngoài kia!”
“Như vậy thì sẽ giảm tải bớt áp lực, không cần tập trung toàn bộ ở trên đầu chúng ta.”
“Bằng không rất dễ khiến cho các lực lượng siêu năng ở Ngân Thành chống đối, gây bất lợi cho chỗ đứng của chúng ta ở đây!”
Hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi lại bổ sung: “Bất quá mọi chuyện đều nghe theo lão đại, nếu lão đại cảm thấy trực tiếp giết đi sẽ tốt hơn thì đương nhiên ta sẽ lập tức chấp hành mệnh lệnh!”
Lưu Long rơi vào trầm tư.
Liễu Diễm lên tiếng: “Lão đại, ta cũng nghĩ chúng ta nên thay đổi tư duy.
Trước kia chúng ta đều là lén lút làm mấy việc này, dĩ nhiên nhất thời chưa thích ứng với việc chuyển mình thành chính diện.
Nhưng Lý Hạo nói không sai, chúng ta là quan phương của chính phủ, là hiện thân của chính nghĩa, không cần phải lấm lét hành sự giống như thổ phỉ!”
Trần Kiên cũng xen vào: “Lão đại, có lẽ… Chấp pháp công khai càng sảng khoái hơn! Trước kia lúc còn ở đội chấp pháp, chúng ta làm gì cũng đều là quang minh chính đại.
Nhưng từ khi thành lập tiểu đội săn quỷ thì nơi dừng chân của chúng ta đã biến thành tầng hầm ngầm, thật ra có một khoảng thời gian ta cảm thấy chúng ta mới là vai phản diện!”
Lấy tầng hầm làm nơi dừng chân, mỗi ngày đều sinh tồn trong ‘bóng đêm’, loại cảm giác này… Quả thực có chút cảm giác của kẻ làm việc ác!
Mặc dù ngoài miệng luôn hô chính nghĩa vĩnh viễn tồn tại, trên thực tế có đôi khi cũng chỉ là đang tự an ủi chính mình.
Mà nay Lý Hạo đã chỉ rõ ra ngọn nguồn, hơn nữa cẩn thận xem xét lại vài năm gần đây, rồi lại nghĩ tới lúc trước cả bọn từng hành sự quang minh chính đại khi đeo trên người bộ quân phục của đội chấp pháp, tự dưng Lưu Long thấy có điểm thất thần.
Không phải là ông chưa từng nghĩ tới chuyện này, chỉ là thói quen hành sự trong bóng đêm đã ăn sâu nhiều năm, thật sự không nghĩ tới chuyện phải thay đổi.
Mà kỳ thật việc này cũng là phong cách của Tuần Dạ Nhân.
Tuần Dạ Nhân!
Nhìn tên là hiểu ý nghĩa, xuất hiện tuần tra trong đêm tối, vậy nên mới gọi là Tuần Dạ Nhân.
Không chỉ riêng Lưu Long mà hầu hết Tuần Dạ Nhân đều có thói quen hành sự ẩn dật, bỗng nhiên có một ngày Lý Hạo nói chúng ta cứ lộ diện ngoài sáng, quang minh chính đại mà làm việc, nhất thời khiến cho cả Lưu Long và Vương Minh đều thấy không quen.
Chương 200: Hợp Tác
Thấy Lưu Long trầm mặc, Lý Hạo lại thận trọng nói: “Còn nữa lão đại, ta đề nghị không nên đem thế lực mà Ngân Thành sở hữu tất cả đều đẩy lên mặt đối lập, kéo từng người một xuống thì càng có lợi cho chỗ đứng của chúng ta ở Ngân Thành hơn!”
“Tuy chúng ta là khắc tinh của tội ác, nhưng mà có một số người chỉ sai phạm việc vặt… Ví dụ như trộm gà bắt chó, ta nghĩ không thiếu những Siêu Năng Giả từng có quá khứ đen như vậy, đối với những kẻ đó, chúng ta có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua.”
Lưu Long không nói chuyện, ông ta đang lẳng lặng suy nghĩ.
Một lát sau, ông nhìn về phía Vương Minh, “Vương phó bộ, ngươi thấy thế nào?”
Vương Minh không biết nói gì hơn, gã thấy thế nào ư?
Ta không biết gì cả, ngươi đừng hỏi ta!
“Ta không có ý kiến!” Vương Minh đáp.
Lưu Long vuốt vuốt cằm, cuối cùng ông hạ quyết định: “Ta sẽ tạo công văn phân phát xuống! Bọn họ chủ động tới đăng ký và nộp hồ sơ là tốt nhất, nếu không thì… nhất định phải tạo dựng uy thế.
Mấy năm nay, nội bộ Ngân Thành vẫn còn tồn tại không ít vấn đề.
Lý Hạo ngươi hẳn là hiểu rõ nhất, có một vài án treo vẫn chưa tìm thấy hung thủ, rất có thể chính là do đám Siêu Năng Giả ấy làm, đáng tiếc là bọn chúng ra tay rất gọn gàng, chúng ta không tìm thấy chứng cứ nào cả.”
“Hiện tại trước tiên đem toàn bộ Ngân Thành chỉnh đốn lại một lần, nếu có vấn đề gì cũng dễ dàng tìm được người.”
Lý Hạo chủ động xin ra trận, “Lão đại, ta sẽ đích thân đi đưa công văn, biểu đạt thành ý của chúng ta!”
“Ngươi đi?”
Lý Hạo gật đầu.
Đây là một cơ hội tốt để nắm rõ được việc rốt cuộc Ngân Thành có bao nhiêu Siêu Năng Giả, bởi vì hắn có thể nhìn thấy được vầng sáng bao xung quanh người bọn họ.
Chỉ cần là kẻ có siêu năng trong người thì hắn đều có thể nhìn thấy quầng sáng, Nguyệt Minh sư cũng vậy mà Tinh Quang sư cũng thế, càng mạnh thì quầng sáng kia lại càng rõ ràng, đôi mắt của Lý Hạo so với cái máy dò xét Siêu Năng Giả kia còn đáng tin hơn nhiều.
Phạm vi dò xét của máy quá nhỏ, hơn nữa còn không thể phát hiện được năng lực thần bí bị áp chế, tuy là kẻ yếu rất khó áp chế nhưng không có nghĩa là không có khả năng.
Nếu đã quyết định tạm thời tiếp tục ở lại Ngân Thành, Lý Hạo cũng hy vọng có thể thăm dò kỹ càng hơn tình huống của toàn bộ địa phương.
Thuận tiện nhìn xem đến cùng Ngân Thành ẩn giấu bao nhiêu cường giả.
Đúng vậy, chắc chắn là có không ít!
Đặc biệt là khi sự tình của Hồng Nguyệt và bát đại gia tộc bị lộ ra ngoài, hắn đoán khoảng thời gian gần đây đã có vô số Siêu Năng Giả lén lút ẩn nấp vào thành.
Ngoài ra có lẽ có thể mượn cơ hội tới mỏ khai thác của Kiều thị điều tra một chút.
Đây chính là một trong sáu tập đoàn lớn nhất ở Ngân Thành, dưới tình huống bình thường, nếu là lúc trước thì Lý Hạo không có lý do cũng không có tư cách để đến đó, nhưng hiện tại thì thật đúng lúc.
Lưu Long thoải mái đáp ứng: “Được! Cần chúng ta trợ giúp gì không?”
“Cần, để Vương phó bộ đi cùng ta nhé?”
Lý Hạo tươi cười quay sang Vương Minh, “Ngươi là Siêu Năng Giả của Bạch Nguyệt Thành, là đại nhân vật, người bình thường sẽ không dám làm phật lòng ngươi.
Vả lại ngươi xuất hiện cũng đại biểu thành ý và quyết tâm của chúng ta, trừ khi đối phương muốn hoàn toàn xé mặt với Tuần Dạ Nhân, bằng không thì nhất định sẽ nghe lời!”
“Cũng được!” Lưu Long đồng ý.
Vương Minh muốn nói lại thôi, gã không muốn đi.
Má nó.
Tại sao Lý Hạo nhất định phải kéo theo gã làm gì?
Không phải Hồ Hạo và Lý Mộng cũng đang ở đây sao?
Hai người bọn họ cũng là người từ Bạch Nguyệt Thành đến còn gì.
Vương Minh thật mệt tâm, gã thật sự không muốn tới đây làm việc.
Trước khi đi đã nghĩ, tới đây rồi thì mọi chuyện đều cho Lưu Long tự quyết, bọn họ muốn làm gì thì làm, gã không can thiệp là được.
Giờ thì hay rồi, chuyện gì cũng đều kéo theo gã.
…
Họp xong.
Lý Hạo lôi kéo Vương Minh cùng nhau đi ra ngoài.
Vương Minh có chút không tình nguyện, nhịn không được nói: “Lý Hạo, loại chuyện nhỏ nhặt thế này, mình ngươi đi là được, kéo theo ta làm cái gì?”
“Người tài thường phải gánh nhiều việc mà!”
Lý Hạo cười làm lành, sau đó lại thấp giọng thì thào: “Lão Vương, có muốn lập công để sớm được trở lại Bạch Nguyệt Thành không?”
Ánh mắt Vương Minh khẽ nhúc nhích, “Lập công như thế nào?”
“Ví dụ như tìm được bí mật của bát đại gia tộc ở Ngân Thành, hoặc là tìm được căn cứ của ba tổ chức lớn ở bên này, hoặc là giết chết một vài đào phạm, không nữa thì trực tiếp thăng cấp Nhật Diệu… Có quá nhiều cách.”
“Chuyện này có liên quan gì đến việc ngươi kéo ta đi đưa công văn với ngươi?”
“Đương nhiên là có!”
Lý Hạo tủm tỉm cười, “Như vậy thì chúng ta mới có cơ hội hiểu rõ bí mật Ngân Thành hơn! Chẳng lẽ ở trong văn phòng cả ngày, chờ manh mối chủ động dâng tới cửa sao? Lão Vương, chúng ta đều còn trẻ, ta cũng muốn thăng chức, cho nên cùng nhau làm một trận đi.”
Vương Minh có chút động lòng, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng gật đầu, “Đi thôi!”
Lý Hạo cười thầm, biết ngay gia hỏa này dễ bị lừa… à không, là dễ thuyết phục mà!
Nếu như tình huống cho phép, hắn thật sự rất muốn tới mỏ khu Kiều thị xem thử.
Bởi vì Liễu Diễm từng nói, hình như chồng nàng đã phát hiện ra cái gì đó ở khu mỏ bên kia.
Khu mỏ Kiều thị nằm ở vùng ngoại ô, cách nội thành cũng không quá xa, vẫn luôn đối ngoại nói là khai thác quặng, cũng không rõ đến cùng là loại khoáng sản gì.
Nhưng mà rõ ràng Kiều thị là một tập đoàn lớn, lại chỉ khai thác một khu mỏ nhỏ như vậy thì không quá phù hợp, không phải là không kiếm được tiền, mà là số tiền kiếm được sẽ không như mong đợi.
Có người nói, Kiều thị muốn quay về quê nhà, ở Ngân Thành lấy quặng là vì muốn cung cấp cho người dân càng nhiều cơ hội nghề nghiệp hơn, cũng cung cấp cho Ngân Thành càng nhiều thu nhập từ thuế hơn.
Lý Hạo lại không cho là như vậy, thương nhân đều muốn trục lợi, Kiều thị làm gì có lòng tốt như thế.
Tuy rằng hắn rất sốt ruột muốn tới đó, nhưng mà điểm đến đầu tiên không thể là Kiều thị được.
…
Buổi chiều.
Lý Hạo đi cùng Vương Minh, lúc này đổi thành Vương Minh lái xe, gã chết sống cũng không cho Lý Hạo ngồi vào ghế lái lần nữa.
Để gia hỏa này cầm lái, đến Siêu Năng Giả như gã và hai người Hồ Hạo cũng ăn không tiêu, Lý Mộng tệ hơn còn nôn khan một đợt.
“Chúng ta đi đâu?”
“Ngân Thành cổ viện!”
Lý Hạo đáp: “Đó là học viện cũ của ta, tuy ta đã thôi học nhưng mà ta vẫn muốn nhìn thử một chút xem thực lực của cổ viện bên này rốt cuộc là như thế nào, ta còn nhớ trước kia có một vài giáo sư mỗi khi ra ngoài đều có đội bảo an của cổ viện đi theo hộ tống.”
Cổ viện chắc là phải có chút thực lực.
Không tính lão sư, Lý Hạo cảm thấy có lẽ cũng có một vài cường giả khác ở đó.
Công tác chủ yếu của cổ viện là nghiên cứu khai thác văn minh cổ đại, nhưng mà cũng có không ít những chuyên ngành quan trọng khác, lúc Lý Hạo còn học ở đó đã từng nghe nói, cổ viện bên này còn thăm dò những lĩnh vực khác của nền văn minh cổ đại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân [Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Chuong-Mon-Su-Thuc-Khong-Phai-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)





