1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 39 : Hòa Bình Ở Chung (c191-c195)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 39 : Hòa Bình Ở Chung (c191-c195)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 191: Hòa Bình Ở Chung

Lưu Long không quá để ý chuyện Mộc Sâm vừa nói, ông suy nghĩ một chút bèn mở miệng: “Theo ta được biết thì Tuần Kiểm Ti bên này có hồ sơ chi tiết về các Siêu Năng Giả cũng như võ sư cư trú tại Ngân Thành.

Quay về ngươi cho người mang tư liệu tới cho ta đi.

Bao gồm cả hồ sơ nội bộ của Siêu Năng Giả và võ sư ở các tổ chức, cổ viện.”

Mộc Sâm lẳng lặng nhìn ông, không nói chuyện.

Lưu Long nhướng mày, “Thế nào, không được à? Mộc ti trưởng, dựa theo cấp bậc thì hiện tại hai ta là đồng cấp! Tuần Dạ Nhân có quyền yêu cầu ngươi cung cấp phần hồ sơ này mà.”

“Ngươi biết không phải ta có ý đó!” Mộc Sâm cau mày hỏi: “Lưu Long, ngươi muốn làm gì?”

“Quan mới đến đốt ba đống lửa, nay ta vừa nhậm chức, chỉ muốn đốt một cây đuốc mà thôi, chẳng lẽ cũng không được?”

Mộc Sâm muốn nói lại thôi.

Những hồ sơ này trước kia chỉ có ông có thể xem, bởi vì số tư liệu ấy có liên quan đến toàn bộ tồn tại cao cấp ở Ngân Thành, bao gồm cả võ sư Trảm Thập, Phá Bách hay Siêu Năng Giả như Tinh Quang sư, Nguyệt Minh sư…

Ngân Thành có sao?

Dĩ nhiên vẫn có, chỉ là số lượng rất ít, hơn nữa đều tập trung ở một vài tổ chức lớn, tỉ như Ngân Thành cổ viện bên kia, ngoài Viên Thạc ra thì còn có những võ sư khác tọa trấn.

Thấy Lưu Long kiên trì, ông cũng không thể từ chối, gật đầu bảo: “Trở về liền kêu người mang qua cho ngươi.”

“Đừng cố ý loại bỏ một vài hồ sơ!”

Ngữ khí Lưu Long hết sức bình tĩnh: “Những việc kia đều không liên quan đến ngươi, yên tâm, ta cũng không phải người xấu, chúng ta là những người thủ hộ Ngân Thành, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì đánh mất lý trí.”

“Tùy ngươi!”

Mộc Sâm dứt lời liền rời đi trước.

Trong lòng ông thầm nghĩ, về sau nên hạn chế giao tiếp với Lưu Long mới được.

Đối phương quá điên cuồng, sớm hay muộn cũng sẽ khiến Mộc Sâm ông bị liên lụy vào.

Chờ Mộc Sâm đi rồi, Lưu Long mới lộ ra ý cười, “Cuối cùng có thể tự do hành sự!”

Trong lúc nhất thời, tuy rằng mọi người không quá rõ ràng ý tứ của Lưu Long, nhưng tất cả đều thấy kích động không thôi.

Vương Minh vốn cũng đang hào hứng, đột nhiên gã cảm nhận được một ánh mắt khác thường đang nhìn mình, gã vội quay sang… Không thích hợp!

Vương Minh vô thức nghĩ đến, Lưu Long ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì, chẳng lẽ muốn bài xích kẻ ngoại lai tới đây như ta sao?

“Để chúc mừng phân bộ được thành lập, đêm nay mọi người cùng đến nhà Lý Hạo làm khách đi!”

Biết Lưu Long không phải là kiểu người nhiệt tình, nên Liễu Diễm liền chủ động đứng ra, vui vẻ nói: “Tiểu Vương, Tiểu Hồ, Tiểu Lý, ba người các ngươi có ý kiến gì không?”

“…”

Ba người đồng loạt nhìn về phía nàng, sau đó Lý Mộng và Hồ Hạo lập tức nhìn sang Vương Minh.

Ở đây gã là lão đại, lời gã nói mới được tính.

Ba người bọn họ đều là người ngoài đến, không quen biết những người bản địa.

Vương Minh muốn mượn sức của những người này hay là cứ như vậy mà chấp nhận số phận thì cũng không liên quan đến Hồ Hạo và Lý Mộng, họ chỉ cần đứng ngoài quan sát là được.

Mà Vương Minh căn bản không có tâm tư đó.

Trong suy nghĩ của Vương Minh thì gã chỉ ở đây tạm thời mà thôi, không lâu nữa gã sẽ rời đi.

Tranh quyền đoạt lợi với Lưu Long ư? Gã không có nhiều thời gian rảnh rỗi như thế!

Hơn nữa Hoàng Vân bảo gã tiếp xúc với Lý Hạo nhiều một chút, nhiệm vụ này gã cần phải hoàn thành, vì vậy nhanh chóng gật đầu đồng ý, “Được, đến nhà Lý phó bộ làm khách đi!”

Bên kia, Lý Hạo có chút im lặng.

Đến nhà hắn?

Ở nhà mới hắn còn không biết chỗ nào bán thức ăn, Liễu Diễm thật là biết cách dày vò người khác.

Ra ngoài ăn không phải là xong rồi sao?

Liễu Diễm mặc kệ hắn nghĩ như thế nào, tươi cười bảo: “Vậy trước mắt cứ quyết thế đi.

Tuần Kiểm Ti đã sắp xếp phòng ở cho mọi người rồi, các ngươi đi đường xa mệt mỏi, nên về nghỉ ngơi trước, buổi tối chúng ta sẽ làm tiệc tẩy trần cho chư vị.”

“Làm phiền rồi!”

Vương Minh không nhiều lời, nhanh chóng nhấc chân rời đi, gã không muốn ở lại chỗ này lâu thêm.

Quá khó chịu!

Cho dù Lý Hạo và Lưu Long không có bất kỳ biểu hiện gì, lại càng không nhắc tới chuyện cũ, nhưng gã thì không thể mặt dày làm lơ được.

Lòng tự trọng quá lớn, gã thật sự không chịu nổi.

Vừa nhớ tới chuyện đối phó với mấy Siêu Năng Giả lúc trước, gã lại bị người ta đánh bị thương trong vòng một chiêu, về sau còn phải dựa vào sự giúp đỡ của Lưu Long nên mới bảo toàn tính mệnh khiến gã cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Ngay sau đó, ba người cùng nhau rời đi.

Chờ bọn họ đi rồi, Lưu Long mới phá ra cười lớn, “Cũng không tệ lắm!”

Liễu Diễm cũng cười gật đầu.

Vân Dao nói: “Tốt xấu gì thì lần trước ba người bọn họ cũng đã cùng kề vai chiến đấu một lần với chúng ta, huyết tính vẫn phải có, mặc dù là người mới nhưng cũng không đơn thuần là tân binh không biết gì.

Cấp bậc của bọn họ vừa khéo đều là Nguyệt Minh, không phải loại người già đời kia…”

Đối với ba người này, thật ra mấy người đang đứng đây đều rất hài lòng.

Về phần kinh nghiệm chiến đấu không đủ… Đây không phải vấn đề lớn.

Sợ là sợ phía trên an bài mấy kẻ kiệt ngạo bất tuân, không coi ai ra gì, hoặc là mấy Siêu Năng Giả già đời đến để tranh quyền đoạt lợi, vậy mới phiền toái.

Không phải Siêu Năng Giả nào cũng thờ ơ với vấn đề quyền chức.

Vì danh lợi, có không ít Siêu Năng Giả sẵn sàng làm ra những chuyện khiến người ta nghe mà thấy buồn nôn.

Cho nên chí ít thì tình cách của đám người Vương Minh đều không tệ.

Bên kia, Trần Kiên cũng cười ngây ngô nói: “Đúng rồi, lần trước chúng ta cùng nhau đối phó với mấy tên Siêu Năng Giả kia, ba vị ban nãy cũng đến hỗ trợ, đều là người quen.

Thực lực của Vương Minh không yếu, so với chúng ta còn mạnh hơn, rất tốt!”

Lưu Long gật đầu, đây cũng là nguyên nhân khiến ông ta yên tâm.

Tuy ông ta không phải dạng người tham quyền cố vị, nhưng nếu có người chủ động muốn đến tranh giành quyền lực ở đây thì chắc chắn ông ta không có khả năng ngồi im mà nhìn.

Lưu Long tự biết tiểu đội này quan trọng như thế nào với mình, ông không thể yên tâm để người khác chỉ huy, sẽ dễ gây chết người.

Lý Hạo đứng bên cạnh vốn không quan tâm tới những chuyện này, chỉ là đau đầu nói: “Tỷ, nhà ta đâu có đồ nấu cơm.”

Liễu Diễm câm nín, “Ngươi bị ngốc hả? Trực tiếp mua thức ăn bên ngoài, nhờ chủ quán cho người giao đến tận nhà ngươi, mọi người chỉ muốn đến chỗ ngươi ăn một bữa cơm mà thôi, ai nói sẽ xuống bếp?”

“…”

Vẻ mặt Lý Hạo ngây ngốc, mời khách… Là như thế này à?

Được rồi, hắn đã hiểu!

Thì ra chỉ là mượn nhà của hắn sử dụng một chút thôi đúng không?

Hại hắn đau đầu nghĩ cách giải quyết nãy giờ!

Lưu Long vỗ vai hắn, “Cứ làm theo lời Liễu Diễm đi, mấy người chúng ta tùy tiện ăn một chút là được, ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là phải tiếp đãi bọn họ thật tốt, biểu đạt thiện ý của chúng ta.”

Dứt lời, ông lại bổ sung thêm: “Lúc ăn cơm, ngươi nên tìm cơ hội thân thiết với tên Vương Minh ấy hơn một chút, tâm sự nhiều vào, nhất là những chuyện liên quan đến lĩnh vực siêu năng.”

Nói tới đây, ông ta hơi khựng lại một thoáng, sau đó mới nói tiếp: “Chuyện của bát đại gia tộc!”

Lý Hạo nghiêm mặt.

Chuyện này hắn nhất định sẽ chú ý!

Thật ra hắn rất muốn tìm hiểu về chuyện của bát đại gia tộc, chỉ tiếc là lão sư không biết gì nhiều, những người khác cũng vậy, không rõ Tuần Dạ Nhân có nhiều thông tin hơn bọn họ hay không.

Lý Hạo cảm thấy biện pháp tốt nhất để hiểu rõ ngọn ngành là bắt cóc Ánh Hồng Nguyệt, trực tiếp tra hỏi, bất quá đây là chuyện người si nói mộng, hắn nên quên đi thì hơn!

Đã như vậy thì tìm Vương Minh hỏi thăm chút cũng được.


Chương 192: Thấu Hiểu Lòng Người

Lý Hạo vừa định ra ngoài gọi đồ ăn thì Lưu Long đã vẫy vẫy tay gọi lại: “Từ từ đã! Hiện tại tiểu đội của chúng ta đã chính thức trở thành phân bộ của Tuần Dạ Nhân, vẫn ở trong tầng hầm như trước thì còn ra thể thống gì nữa! Ngươi đi tìm kí túc xá để mọi người chuyển vào ở, không có bao nhiêu đồ cần mang theo…”

Lý Hạo gật đầu, “Được, vậy để ta đuổi Đội Chấp Pháp ra khỏi Lầu Chấp Pháp, chúng ta trực tiếp chiếm chỗ ở của bọn họ, khỏi cần khuân vác đồ dùng, quá phiền phức!”

Mọi người yên lặng nhìn hắn.

Khá lắm!

Lòng dạ của tiểu tử này quá xấu xa rồi.

Đuổi Đội Chấp Pháp đi?

Chỉ bằng mấy người chúng ta sao?

Lý Hạo nhìn phản ứng của mọi người thì hơi khó hiểu, vò đầu nói: “Sao vậy? Không ổn à? Nhưng tổng bộ và khố phòng của chúng ta đều đặt dưới tầng hầm ngầm trong lòng đất, dọn đi thì không tiện lắm, chi bằng cứ để Đội Chấp Pháp dọn đi là được rồi.

Đồ vật của Đội Chấp Pháp dễ vận chuyển hơn, nếu không được thì ta sẽ thuê công ty dọn nhà đến giúp bọn họ.”

“…”

Liễu Diễm bật cười, Lưu Long thì hoàn toàn cạn lời, khoát tay một cái, nói: “Ngươi làm đi! Nhưng mà nếu bị mang tiếng xấu thì tự ngươi gánh đấy!”

Đúng là không phải thứ tốt lành gì!

Vừa mới thành lập phân bộ đã muốn làm tu hú chiếm tổ chim khách, tiểu tử Lý Hạo nhà ngươi muốn lộ nguyên hình luôn rồi đúng không?

Chờ bị người ta mắng đi!

Mấy người không thèm quan tâm hắn, tự mình trò chuyện.

Một lát sau cả đám mới đi xuống lầu.

Vừa đến lầu dưới thì cả đám đều sững sờ.

Dưới lầu, Đội Chấp Pháp đang vô cùng bận bịu, khí thế ngất trời, mọi người đều bận rộn khuân vác đồ đạc, thế nhưng phối hợp lại cực kỳ nhịp nhàng.

Lưu Long cực kỳ kinh ngạc, từ bao giờ mà những người này lại dễ nói chuyện như vậy?

Trên mặt bọn họ đều treo một nụ cười vui vẻ, đây rốt cuộc là có chuyện gì?

Rõ ràng là phải dọn nhà đó! Mọi người đã quen ở đây hàng chục năm, bây giờ nói dọn liền dọn, lẽ nào không thấy khó chịu?

“Đội trưởng!”

Các đội viên vẫn theo thói quen gọi Lưu Long là đội trưởng, người đi ngang qua cũng vội vàng chào hỏi.

Lưu Long chặn một người đàn ông cao lớn đang bận bịu lại, “Lão Chu, tiểu tử Lý Hạo kia có uy hiếp các ngươi không?”

“Sao có thể chứ!”

Lão Tuần Kiểm được gọi là lão Chu kia vui vẻ nói: “Lý Tuần Sát sao có thể làm ra loại chuyện này? Không phải đã nói chỉ cần chúng ta dọn đi trước hôm nay thì mọi người đều có thể đến phòng làm việc của Liễu đội phó và đội trưởng ngài để chọn cho mình một khẩu súng tốt sao? Chúng ta được tự do lựa chọn, nếu nhìn trúng hỏa pháo thì cũng có thể thoải mái…”

Lời còn chưa dứt, trông thấy vẻ mặt ngẩn ra của hai người đối diện khiến lão Chu không khỏi khựng lại, “Sao vậy? Hai vị biết việc này rồi phải không?”

Lưu Long và Liễu Diễm liếc nhìn nhau, đều có chút bất đắc dĩ.

Biết cái rắm ấy!

Không ngờ gia hỏa Lý Hạo kia lại dám tính kế trên đầu bọn họ!

Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì đây cũng không phải chuyện gì quan trọng, những thứ như súng đạn này lúc cần đều có thể tùy thời đến lấy, đặt ở phòng làm việc chỉ là để thuận tiện cho việc sử dụng mà thôi.

Huống chi bây giờ phân bộ mới được thành lập, theo lý mà nói thì số súng ống đạn dược ở Tuần Kiểm Ti này vốn dĩ phải nộp lên trên.

Tuần Dạ Nhân hiếm khi được phân phối vũ khí nóng.

“Biết!” Lưu Long lườm y một cái, lại hỏi: “Chỉ có như vậy mà các ngươi đã hấp tấp dọn đi?”

“Chắc chắn là không rồi!”

Lão Chu cười ha hả: “Đội trưởng, Lý Tuần Sát không hổ là cao tài sinh (*), là người làm chuyện lớn! Hắn nói hiện tại dọn đi là để có được bước tiến tốt hơn trong tương lai! Ta nghe nói sắp tới sẽ có đợt tuyển người mới đúng không?”

*

高材生

:/Cao tài sinh: Là chỉ người thông qua sự nỗ lực ở những phương diện nào đó đạt được thành tích vượt trội.

Đặc biệt là trong vấn đề học tập.

Vừa nói vừa có chút mong đợi nhìn Lưu Long.

Ở trong Đội Chấp Pháp thì Tuần Dạ Nhân cũng không phải chuyện bí mật gì.

Trước đó có một lần Siêu Năng Giả xuất hiện, Đội Chấp Pháp đã tự mình tham chiến, cho nên mọi người đều biết đến sự tồn tại của các Siêu Năng Giả.

Dựa theo lời của Lý Hạo mà nói thì hiện tại nơi này bị trưng dụng, Ngân Thành cũng có phân bộ, người của Đội Chấp Pháp đều có cơ hội được gia nhập, chỉ có điều cần phải trải qua đợt tuyển chọn kỹ càng.

Hiện tại dọn đi trước, nhưng sau này nếu được chọn trúng thì vẫn có thể quay trở về.

Hơn nữa còn được tăng lương tăng phúc lợi, lại có cơ hội trở thành Siêu Năng Giả.

Tất cả mọi người đều vô cùng mong chờ!

Lưu Long khẽ nhíu mày: “Lão Chu, rất nguy hiểm, ngươi là lão tuần kiểm, những thứ ngươi biết cũng không ít…”

Thế nào mà lại giống như mấy người trẻ tuổi ngoài kia kích động như vậy?

Lão Chu lại nở một nụ cười, “Đội trưởng, ta cũng không hy vọng có cơ hội tiến vào hàng ngũ nhân tài đó.

Nhưng Lý Tuần Sát đã nói có thể chiêu mộ vài người vào đội ngũ làm công tác hậu cần, cấp bậc tăng lên một cấp, tiền lương cũng tăng gấp đôi, dù sao tiền lương cũng do bên trên phát xuống, đâu bắt ngài bỏ tiền túi ra đâu.

Lý Tuần Sát còn nói, không làm thì phí, hắn đã hỏi qua rồi, ở các phân bộ khác thì người bình thường cũng có thể tham gia phục vụ hậu cần, vả lại vị trí này còn cần khá nhiều nhân lực, đều là mấy chuyện thêm tiền thăng chức, không làm thì phí quá, ngài nói có đúng không?”

Lưu Long có chút xấu hổ, thật sao?

Ta cũng không biết, hoàn toàn không hề nghĩ tới việc này.

Thì ra là như thế!

Tuần Dạ Nhân còn có bộ phận phục vụ hậu cần?

Vốn dĩ ông ta chỉ muốn để một mình Lý Hạo đi làm là được rồi, ai ngờ Lý Hạo vừa quay đầu đã quăng cái nồi này ra ngoài.

Tiểu gia hỏa đúng là giỏi thật!

Liễu Diễm và mọi người đang đứng bên cạnh không nhịn được đều phì cười, Trần Kiên tấm tắc khen: “Suy nghĩ của Lý Hạo rất đúng, còn biết tìm phúc lợi tốt hơn cho mấy huynh đệ cũ của chúng ta, chúng ta không để ý chuyện thăng chức nhưng bọn lão Chu lại để ý, thăng lên một cấp thì tiền lương cũng cao hơn một phần, dù sao tiền là do bên trên chi mà.”

Lão Chu đang khuân đồ cũng hưng phấn nói: “Chính là như thế! Đội trưởng, ta còn tưởng rằng là ngài cố ý chiếu cố mấy huynh đệ, chẳng lẽ không phải?”

Lão có hơi thất vọng.

Loại chuyện tốt như thế này mà đội trưởng chưa từng nghĩ tới huynh đệ bọn họ à?

May mà còn có Lý Tuần Sát quan tâm!

Lưu Long chột dạ gần chết, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, “Xéo đi! Ta đã sớm cân nhắc, chỉ là lo lắng các ngươi gặp nguy hiểm mà thôi.”

“Đội trưởng đã nói vậy rồi, vậy ta sẽ đi hỏi Lý Tuần Sát một chút, xem xem có thể cho ta một danh ngạch không.

Không thèm nói với đội trưởng ngài nữa, ta đi đây.”

Dứt lời, lão Chu liền hấp tấp chạy đi.

Lưu Long mặt đầy bất đắc dĩ, người đi trà lạnh, ông vẫn còn ở ngay đây mà đám người kia đã nhận ‘chủ mới’ rồi sao?

Không bao lâu sau, Lý Hạo đã trở về.

Thấy mọi người đang bận rộn thu dọn, hắn liền lớn tiếng nói: “Mọi người cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ chuyển đi trong đêm nay! Chỗ ở mới cũng không tệ, vừa rồi ta mới đi tìm Mộc ti trưởng, thuyết phục hết lời mới kiếm được mười chỉ tiêu! Nhưng mà nhiều nhất chỉ có thể thăng một vị lên Tuần Kiểm cấp 1, còn muốn thăng lên Tuần Sát sứ thì quá khó… Cho nên ta đề nghị tốt nhất là để tổng thể đều đạt được Tuần Kiểm cấp 2, như vậy có thể đạt được lợi ích tối đa nhất!”

“Đương nhiên, nếu như Tuần Kiểm cấp 3 cũng muốn tranh thủ cơ hội thì chờ một chút! Chờ đến khi phân bộ của chúng ta lớn mạnh hơn, cần nhiều nhân thủ hơn thì ta lại đến Đội Chấp Pháp chiêu mộ các ca ca tỷ tỷ đến hỗ trợ!”

“Lý Tuần Sát thật tốt!”

“Không hổ là nhân tài xuất thân từ Ngân Thành cổ viện!”

“Tuần Sát Sứ thật có lòng!”

“…”

Một đám người điên cuồng vuốt mông ngựa, bởi vì đây thật sự là một chuyện rất đáng để vui mừng, vốn dĩ bọn họ cũng đâu phải là cẩu độc thân như đám Lưu Long, một người ăn no cả nhà không đói bụng.

Bọn họ còn phải nuôi sống cả gia đình.

Thăng chức tăng lương đối với mọi người mà nói là một chuyện rất rất tốt!


Chương 193: Chênh Lệch Rất Lớn

Lưu Long yên lặng ở một bên nhìn tất cả mọi chuyện, một lúc lâu sau lại nhìn Liễu Diễm, khẽ nói: “Mấy năm qua chúng ta một lòng truy cầu siêu năng, ngược lại đã quên đi cuộc sống bình thường, khó trách trước kia Đội Chấp Pháp hỗn loạn.”

Bởi vì bọn hắn đã quên điều mà những huynh đệ này cần là gì.

Thăng chức tăng lương, chỉ cần không vượt qua ranh giới của hệ thống này thì mọi người đều muốn theo đuổi.

Mà mấy năm nay Lưu Long không hề thực hiện được nguyện vọng đó của bọn họ.

Về phần Lý Hạo, đến bây giờ hắn vẫn tự xem bản thân là người bình thường, hắn biết những người này muốn gì cho nên đều cố gắng thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.

Cũng vì vậy nên dù hắn còn rất trẻ, hơn nữa chỉ mới vừa nhậm chức nhưng tất cả mọi người đều mừng rỡ kêu một tiếng Tuần Sát Sứ đến là ngọt miệng.

Kêu một tiếng cũng không lỗ gì, chỉ cần có thể tiến vào bộ phận hậu cần thì đồng nghĩa với việc bọn họ sắp phát tài rồi!

Liễu Diễm chối bỏ: “Không liên quan gì tới ta, ta chỉ là một phụ tá mà thôi, lão đại, đó là trách nhiệm của ngươi, đừng tùy tiện quăng nồi qua cho ta.”

Lúc hai người đang nói chuyện thì Lý Hạo chạy tới, vô cùng vui vẻ nói: “Tất cả mọi người đều tình nguyện dọn đi, ta đã thương lượng với Mộc ti trưởng rồi, ông ấy nói tòa nhà bên cạnh có thể để cho Đội Chấp Pháp dùng, vốn dĩ cũng bị bỏ trống, chỉ cần quét dọn một chút là vào ở được rồi! Lão đại, ngươi nhìn xem, cuối cùng chúng ta cũng đã có trụ sở của riêng mình!”

Lưu Long bật cười, “Không ngờ ngươi thật sự rất biết cách làm việc đấy.”

Trước đó ông còn tưởng Lý Hạo sẽ khiến tiếng oán thán đầy trời, còn định bụng dắt theo Liễu Diễm xuống đây là để làm chỗ dựa cho hắn, giúp hắn cản bớt sự oán trách của mọi người đây.

“Sao ngươi lại nghĩ đến chuyện chiêu mộ một nhóm người làm công tác hậu cần?” Vương Minh hiếu kỳ hỏi.

Lý Hạo vẫn còn nhớ việc này, “Lúc ấy ngươi khuyên ta nên đến Bạch Nguyệt thành, còn bảo mặc dù ta là người bình thường nhưng không sao cả, chỗ Bạch Nguyệt thành cũng cần người bình thường làm hậu cần, cho nên ta lập tức đi hỏi thăm, quả nhiên phân bộ Tuần Dạ Nhân cũng có quyền tuyển dụng người bình thường phụ trách những công việc hậu trường, chỉ là không đi cùng một đường mà thôi, thật ra ta cũng không có số lượng danh ngạch cố định, nhưng mà theo quy củ thì chỉ cần không nhiều hơn Tuần Dạ Nhân là được, sẽ không có vấn đề gì.”

“Trí nhớ ngươi rất tốt!”

Lưu Long tán dương một câu, sau đó lại nghiêm mặt dạy dỗ: “Nhưng mà cũng không được quên chuyện chính! Đừng chỉ mãi nghĩ đến chuyện làm quan, dốc hết sức lực vì chuyện này là không tốt, ngươi vẫn nên tự mình suy ngẫm xem làm sao để thực lực tăng lên đi.

Bây giờ ngươi đã là phó bộ trưởng, nhưng thực lực hiện tại của ngươi… Không ra gì!”

Lý Hạo cười khan đáp: “Lão đại yên tâm, ta vẫn luôn cố gắng tranh thủ, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành siêu năng!”

Thực lực?

Phá Bách cũng tạm được mà.

Ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, thật ra Lý Hạo cũng không muốn quá mức bận rộn với công việc hậu cần, hiện tại tìm được một số người để chia sẻ trách nhiệm cũng tốt, về sau hắn sẽ có nhiều thời gian để luyện võ hơn.

Bận rộn làm việc cả một ngày trời.

Ban đêm.

Một đám Tuần Dạ Nhân gồm chín người lái hai chiếc xe, một chiếc là do Liễu Diễm lái, chiếc còn lại chính là chiếc xe lúc trước đã phân cho Lý Hạo, Ngân – 7219.

Lưu Long và mấy người Vân Dao đều ngồi trong chiếc xe kia.

Còn Lý Hạo thì chở theo ba người Vương Minh.

Thật ra Vương Minh không hề bằng lòng ngồi ở ghế phụ, nhưng mà hàng ghế sau đã sớm bị Lý Mộng và Hồ Hạo chiếm cứ, gã cũng lười chen chúc với hai người họ nên đành miễn cưỡng ngồi vào bên cạnh Lý Hạo.

Nhưng sau khi ngồi được một lúc thì gã không thể nào giữ bình tĩnh được nữa.

“Lý Hạo, rốt cuộc ngươi có biết lái xe không?”

Gã nhịn không được hét một tiếng, trước khi lên xe thì gã đã âm thầm quyết định sẽ không chủ động mở miệng trò chuyện với Lý Hạo, kết quả gia hỏa này lái xe kiểu gì thế?

Lý Hạo có chút hưng phấn: “Biết chứ! Trước kia ta đã lái rồi, nhưng chiếc xe đó không cao cấp như chiếc này, chuyện lái xe cũng đơn giản thôi mà, rẽ hướng đổ xăng đạp phanh là được.

Lão Vương, ngươi không biết lái sao?”

Bây giờ cấp bậc của hắn đã ngang với Vương Minh, hắn cũng không gọi gã là trưởng quan nữa, tuổi của Vương Minh cũng không lớn lắm, Lý Hạo 20 thì hình như Vương Minh cũng chỉ trạc tuổi hắn, thậm chí còn nhỏ hơn hắn một chút, trước kia gia hỏa này còn gọi hắn Hạo ca.

Kêu người ta là tiểu lão đệ thì không lễ phép, cho nên Lý Hạo lựa chọn gọi gã là lão Vương.

Vương Minh bó tay rồi.

Ta không biết?

Rõ ràng ngươi mới là kẻ không biết!

Khá lắm, đổ xăng phanh lại rẽ hướng là được?

Nói như vậy… Hình như cũng không có gì sai, nhưng mà để cho gia hỏa này lái xe quả thật là quá dọa người!

Vương Minh ráng nhịn xuống, nhất định phải giữ bình tĩnh, vẫn là nên tìm chuyện gì đó chuyển dời sự chú ý của bản thân thì hơn, gã sợ hôm nay gã sẽ bị gia hỏa này tra tấn tới mức nôn mất.

“Lý Hạo, tại sao Ngân Thành lại đề cử ngươi làm phó bộ trưởng?”

“À, lão đại nói ta thích hợp với vị trí này, những người khác không thích hợp lắm nên mới chọn ta.”

Bốc phét!

Vương Minh muốn mắng người, Lý Mộng phía sau cũng bị biên độ lay động của xe làm cho lảo đảo nghiêng ngã, giờ phút này cũng chỉ đành chen vào nói chuyện, hòng khiến sự chú ý của bản thân tập trung sang chuyện khác, nàng cũng sợ mình sẽ ói trên xe mất, “Lý Hạo ngươi còn chưa tới cảnh giới Trảm Thập phải không? Lần này các ngươi được phân phát một ít năng lượng thần bí, ngươi đã hấp thu chưa, có tương thích với loại năng lượng nào không?”

“Không!”

Lý Hạo uể oải đáp: “Lão sư ta bảo, có lẽ thể chất của ta đặc thù, rất khó có thể tương thích với năng lượng thần bí nên phải chờ một chút.

Trước tiên cứ luyện võ cho tốt đã, võ đạo lợi hại thì cũng không thua kém siêu năng bao nhiêu.”

“Vậy ngươi đã tiến vào Trảm Thập chưa?”

“Tầm đó!”

Lý Hạo cười nói: “Có lẽ đã đến Trảm Thập cảnh, ta cảm thấy gân cốt cả người mình dường như đều đang đánh nhau, chỉ là chưa từng thực chiến bao giờ, lão sư nói võ sư và Siêu Năng Giả mà không có kinh nghiệm thực chiến thì đều là phế vật!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt ba người trong xe đều trở nên khó coi.

Còn may mà Lý Hạo cũng đã tự gom bản thân mình vào, bằng không bọn họ còn tưởng là Lý Hạo đang mỉa mai ba người.

Vương Minh sắp bị hắn làm cho tức chết, đè xuống cảm giác khó chịu trong lòng, tiếp tục hỏi: “Mấy ngày nay ngươi có đi tìm Viên lão không?”

“Có.”

“Ông ấy nói gì với ngươi?”

“Rất nhiều, sao vậy?”

“Không sao cả.”

Vương Minh thấy thế thì không hỏi tiếp nữa, xem ra đúng là Viên Thạc hoàn toàn không nhắc đến chuyện thu nhận đồ đệ, trong lòng gã cảm thấy khá hơn một chút, bất quá nghĩ kĩ lại thì… Viên lão không đề cập đến, quả nhiên, đệ tử ký danh thì sẽ không được coi trọng!

Tuy rằng nếu Viên lão thật sự múa trống khua chiêng tuyên truyền thì có lẽ bọn họ sẽ cảm thấy không vui.

Nhưng ngay cả đệ tử nhà mình mà Viên lão cũng không tiết lộ ra, có thể thấy là đệ tử quan môn và đệ tử ký danh quả thật khác biệt quá lớn, bọn họ đến Ngân Thành mà Viên lão căn bản cũng không thèm để ý, thật là đau lòng!


Chương 194: Kẻ Khơi Mào Chiến Tranh

Lý Hạo hiển nhiên không quan tâm đến suy nghĩ trong lòng Vương Minh, hắn vừa lái xe vừa nói: “Đúng rồi, Lý tỷ, Hồ ca, lần trước ta nghe lão sư kể các ngươi đến là để bảo vệ ông đi thăm dò một cái di tích nào đó, vậy di tích đó ở đâu vậy? Sao bây giờ lại hủy bỏ rồi?”

Lý Mộng rất thẳng tính, cũng không giấu diếm: “Không phải hủy bỏ mà là hoãn lại một thời gian thôi.

Hiện giờ có rất nhiều bên đều đang đổ đồn ánh mắt vào cái di tích đó.

Trước kia Viên lão chưa tấn cấp thì bên chúng ta sẽ an bài Hách bộ trưởng dẫn đội, đó là một cường giả Tam Dương, ngoài ra các nhà khác cũng sắp xếp tương tự, tất cả mọi người đều có giới hạn.”

“Nhưng bây giờ Viên lão đã tấn cấp rồi, mọi chuyện đã thay đổi, dù chúng ta không muốn để ngài ấy đi thì các tổ chức khác vẫn hy vọng Viên lão sẽ góp mặt, bởi vì ngài ấy rất am hiểu di tích cổ kia.”

“Ba năm trước Tuần Dạ Nhân đã từng dò xét một lần, nhưng lần đó đã chịu tổn thất nặng nề, có ba người cường giả Nhật Diệu ngã xuống, ngoài ra còn có rất nhiều cường giả Nguyệt Minh bỏ mạng.”

“Viên lão cũng bị thương không nhẹ.

Mấy năm nay Tuần Dạ Nhân và những tổ chức khác cũng đã từng dò xét qua, kết quả đều chịu tổn thất không nhỏ, cho nên thân là người trong cuộc, Viên lão nhất định phải đi.

Có điều nay ngài ấy đã có thể giết chết Tam Dương, cho nên các nhà khác muốn trì hoãn lại chuyến đi, cần thêm thời gian để chuẩn bị.”

Lý Hạo đã hiểu.

“Những tổ chức khác mà ngươi nhắc đến chính là Hồng Nguyệt, Phi Thiên và Diêm La sao?”

“Không chỉ có bọn họ!”

Lý Mộng nói: “Ba tổ chức mà ngươi vừa kể chỉ là ba tổ chức mạnh nhất trong các tổ chức siêu năng thôi.

Vẫn còn rất nhiều tổ chức siêu năng nhỏ khác, hệt như măng mọc sau mưa, hàng năm đều xuất hiện.

Cũng có tổ chức bị tiêu diệt nhưng cũng có những tổ chức càng ngày càng lớn mạnh!”

“Tuần Dạ Nhân và ba tổ chức lớn kia chính là cấp độ cao nhất trong toàn bộ lĩnh vực siêu năng, phía dưới sẽ có vô vàn những tổ chức yếu hơn một bậc.”

“Loạn như vậy?”

Lý Hạo vừa nói xong thì một chân đạp thắng xe lại, theo quán tính khiến mọi người trong xe xém chút nữa thì bị văng ra ngoài, may mắn bọn họ đều là Siêu Năng Giả, còn có thể trấn định chút, nhưng mà cả đám đều thật sự rất muốn mắng người, gia hỏa này suýt chút nữa đã lái xe đâm thẳng xuống sông rồi!

Lý Hạo lại không thèm để ý, hắn cảm thấy rất hứng thú, vừa tiếp tục đánh vô lăng lái xe vừa hỏi thăm: “Lý tỷ, vậy Tuần Dạ Nhân cũng mặc kệ luôn sao? Nếu không xử lý lập uy thì chiêu hàng, tại sao lại để nhiều tổ chức xuất hiện như vậy?”

Lý Mộng còn chưa lên tiếng thì Vương Minh đã mất kiên nhẫn: “Làm gì đơn giản như ngươi nghĩ! Siêu Năng Giả do người bồi dưỡng sau này thì còn dễ giải quyết, nhưng lại có không ít Thiên Quyến Thần Sư ngay từ đầu đã sở hữu siêu năng, thậm chí tốc độ tiến bộ của họ còn nhanh đến kinh người, so với Tuần Dạ Nhân chúng ta còn nhanh hơn.

Ngươi còn chưa phát hiện ra hắn thì người ta đã trở thành Nhật Diệu, thậm chí là Tam Dương! Nhưng người ta cũng không phạm pháp, chẳng lẽ bởi vì hắn là Siêu Năng Giả nên chúng ta phải trả giá cực đắt để truy giết hay sao?”

Vương Minh khịt mũi, “Về phần chiêu mộ… Thật ra thì cũng có! Nhưng mà có một bộ phận Siêu Năng Giả không nguyện ý tiếp nhận, vậy phải làm sao bây giờ? Thế giới lớn như vậy, đối phương đã không muốn thì chẳng lẽ ngươi lại cưỡng ép gia nhập? Tới lúc đó, lòng người không thuận thì ắt nội bộ sẽ lục đục, như vậy chỉ càng thêm phiền toái.”

Gã thở dài một hơi, “Mấu chốt là Tuần Dạ Nhân không có sức hấp dẫn đối với Siêu Năng Giả! Đối với bọn họ mà nói thì ba tổ chức lớn có sức hấp dẫn hơn nhiều.”

“Tại sao?”

Lý Hạo hiếu kỳ, có quan địa phương chống lưng mà vẫn không bằng danh tiếng của tam đại tổ chức ư?

Đây cũng là việc hắn không thể nào hiểu được.

Bên phía quan phương chiếm được tất cả ưu thế, lúc trước khi mới thành lập còn có vũ khí nóng phòng thân, thế mà vẫn không thể thu hút nhiều cường giả đầu quân về như ba tổ chức kia, thật đúng là phế vật!

“Haizz!”

Vương Minh thở dài, Lý Mộng nhanh mồm nhanh miệng cũng có chút không cam tâm, nàng nói thẳng: “Còn không phải bởi vì năng lượng thần bí sao? Người thành lập ba tổ chức lớn đã trở thành Siêu Năng Giả từ rất lâu rồi, bọn họ âm thầm tích lũy trong một thời gian dài, ví dụ như chiếm cứ mấy di tích cổ hoặc là một số bảo vật khác… Dù sao bọn họ cũng có thể cung cấp một lượng lớn năng lượng thần bí.”

“Mà Tuần Dạ Nhân quật khởi chậm hơn, cho nên đã bỏ qua thời cơ tốt nhất, không thể chiếm cứ được di tích cổ nào có thể sản xuất ra năng lượng thần bí, hình như cũng không thu hoạch được các bảo vật quan trọng có thể thu nạp năng lượng thần bí, cho dù có thì số lượng cũng rất ít, không đáng kể.”

Nàng có chút uể oải nói: “Ngươi nói xem, năng lượng thần bí của bọn họ nhiều như vậy, các Siêu Năng Giả làm sao có thể chống cự? Bây giờ khu vực Trung Bộ hỗn loạn cũng chính là vì chuyện này, mà Tuần Dạ Nhân là lực lượng chính gây ra hỗn loạn…”

Vương Minh ho nhẹ một tiếng!

Lý Mộng xem thường nói: “Vốn là như thế mà! Tổng bộ của Tuần Dạ Nhân… Không phải là trụ sở ở Ngân Nguyệt hành tỉnh bên này, mà là trụ sở trung ương.

Có một vài cường giả không cam tâm bị ba tổ chức lớn quản thúc nên đã âm thầm tiêu diệt một số tổ chức nhỏ khác, cướp đoạt một ít di tích có thể sinh ra năng lượng thần bí và vật siêu năng.

Kết quả lại bị người khác phát hiện, đây đâu phải chuyện gì bí mật, hiện tại ba tổ chức lớn đã nổi lên đại chiến liên tục ở khu vực trung ương, bức ép Tuần Dạ Nhân giao ra hung thủ, lại có một số người thừa cơ nước đục thả câu nên tình hình càng ngày càng hỗn loạn!”

“Cũng chính vì vậy nên những nơi như Ngân Nguyệt hành tỉnh đều rất khiêm tốn, Tuần Dạ Nhân cũng không dám tùy tiện gây chuyện, chính là vì lo lắng xung quanh sẽ triệt để lộn xộn, hơn nữa khu vực trung tâm cũng không thể cho chúng ta quá nhiều hỗ trợ, để những người kia giữ chân ba tổ chức lớn cùng với những tổ chức hỗn loạn khác, vậy là tốt lắm rồi.”

Lý Hạo triệt để kinh ngạc.

“Ngươi nói là ở khu vực Trung Bộ bên kia, Tuần Dạ Nhân đã trực tiếp đi đoạt bảo vật.

Sau đó thì bị quần đấu?”

“Ừ!”

Mặc dù nói như vậy không dễ nghe nhưng mà Lý Mộng vẫn không nhịn được, cười nói: “Ngươi nói không hề sai, là bị quần đấu! Ta nghe bảo hình như là cường giả cấp bậc còn cao hơn cả Tam Dương, đều đã đại chiến rất nhiều lần! Chỉ có một mình Tuần Dạ Nhân thì không thể nào địch lại toàn bộ bọn họ.

Nhưng mà trận chiến này rất nghiêm trọng, ngay cả bom phá thành cũng được sử dụng, đã chết không ít người, dù sao hai bên vẫn kiêng kị lẫn nhau, hiện tại tình hình bên kia thật sự rất loạn.”


Chương 195: Không Biết Trời Cao Đất Rộng

Lý Hạo chợt phì cười, “Xem ra Tuần Dạ Nhân ở khu vực trung ương rất cậy quyền?”

Lại dám trực tiếp diệt môn đoạt bảo sau lưng mọi người!

Lúc trước hắn từng cho rằng Tuần Dạ Nhân đều rất vô năng… Khụ khụ đều phải sống rất bất đắc dĩ.

Ví dụ như Ngân Nguyệt hành tỉnh bên này đã không thể không từ bỏ một vài thành trì.

Kết quả bên kia lại đánh nhau?

Còn là do Tuần Dạ Nhân khơi mào khai chiến?

Đúng là nằm ngoài dự đoán!

Vương Minh thấy Lý Mộng những chuyện không nên nói cũng đều đã nói xong, không thể làm gì khác hơn là mở miệng: “Cũng tạm được! Thật ra việc này… Cũng không phải chuyện gì hay ho.

Cũng không nhất định phải cùng các tổ chức lớn quyết sống chết, dù sao nếu làm như thế thật thì mọi người đều sẽ phải chịu tổn thất không nhỏ.

Chủ yếu là do mấy Thiên Quyến Thần Sư trẻ người non dạ không sợ trời không sợ đất, cảm thấy năng lượng thần bí không đủ dùng cho nên vụng trộm liên thủ với nhau tìm một vài tổ chức nhỏ, trực tiếp diệt môn đoạt bảo!”

“Vốn ban đầu cũng không có ai biết, nhưng sau đó lại bị phanh phui ra, chuyện đã đến nước này thì tất cả mọi người đều không có cách nào nhượng bộ, vì thế liền trực tiếp đánh nhau.”

“Vốn là đã có một thùng thuốc nổ, chỉ thiếu mỗi mồi dẫn, mà nay chuyện diệt môn đoạt bảo ấy chính là dây dẫn, lập tức kích phát khói lửa ở khu vực Trung Bộ.”

Vương Minh cảm khái một tiếng, lại lắc đầu nói: “Mấy Thiên Quyến Thần Sư kia cũng không phải đèn đã cạn dầu! Ta nghe nói vốn dĩ hai bên vẫn còn đang đàm phán, ngay từ đầu cũng không tới nỗi trực tiếp đánh nhau, nhưng mấy tên kia lại rất trâu bò, trực tiếp lấy mạng cháu trai của thủ lĩnh Diêm La, cướp đoạn một món bảo vật lớn! Chuyện này đã triệt để chọc giận Diêm La, vì vậy đàm phán cũng bị hủy ngang.”

Lý Hạo có chút ngây ngốc, “Mấy người này… Mạnh như vậy? Không phải vì bọn họ có động cơ dơ bẩn mới cố ý phát động đại chiến đấy chứ?”

“Không biết, có lẽ không phải đâu, cho dù có thì… Vấn đề cũng không lớn.”

Vương Minh cười khan một tiếng: “Nghe nói món bảo vật bị cướp ấy cực kỳ quan trọng! Cháu trai Diêm La chỉ trộm mang ra ngoài khoe khoang, kết quả lại bị đám người này làm thịt, trực tiếp nộp lên cho tổng bộ của Tuần Dạ Nhân, mấy vị tai to mặt lớn ở tổng bộ vốn dĩ vẫn chưa sẵn sàng để khai chiến, có điều sau khi nhìn thấy bảo vật rồi thì không nhịn nổi mà trực tiếp phát động tấn công! Nghe Hoàng Tuần Thành kể thì món bảo vật này có khả năng sinh ra đại lượng năng lượng thần bí! Thậm chí là năng lượng thần bí đặc thù, có thể giúp người ta cải biến thể chất!”

Lý Hạo kinh ngạc.

Có ý gì?

Vương Minh nhỏ giọng giải thích: “Nói đúng hơn là nếu như sử dụng năng lượng đặc thù đó thì có thể tra ra ngươi tương thích với loại năng lượng thần bí nào, trực tiếp cho ngươi hấp thu sẽ khiến xác suất tấn cấp Siêu Năng Giả của ngươi cao hơn, lên tới chín phần! Con số này là rất rất lớn, ngươi phải biết hiện tại tất cả chúng ta đều hấp thu năng lượng thần bí một cách ngẫu nhiên, có thể thành công hay không đều không thể biết trước được.”

“Ở đâu ra nhiều năng lượng thần bí cho ngươi lãng phí?”

“Nếu như thứ này hữu dụng, vậy 10 người dẫn nhập sẽ có tới 9 người thành công.

Thực lực của Tuần Dạ Nhân tất nhiên cũng sẽ tăng vọt! Một mặt nữa là dân số của chúng ta rất đông, thứ hai là nội bộ càng yên ổn, càng có đầy đủ cơ chế tuyển chọn, có thể chọn được tinh anh trong tinh anh.”

“Lúc trước thực lực của ba tổ chức lớn vô cùng cường đại, khả năng là nhờ vào thứ này có thể phân biệt thể chất xem ai thích hợp tu luyện loại năng lượng thần bí gì thì trực tiếp dẫn nhập loại năng lượng đó.

Ngươi nói xem, đây có thể được xem là bảo vật không?”

Lý Hạo hít sâu một hơi, gật đầu lia lịa, đích thực là bảo vật!

Thực lực của Tuần Dạ Nhân bị trượt xuống so với ba đại tổ chức, có lẽ là do không có được thứ này.

Nếu đổi lại hắn là mấy kẻ tai to mặt lớn trong nội bộ Tuần Dạ Nhân thì chắc chắn hắn cũng không trả lại, cùng lắm thì khai chiến đánh nhau một trận cho ra trò.

Cho dù chém chém giết giết sẽ gây hao tổn nhân lực thì cũng mặc kệ, tuyệt đối không thể hoàn trả bảo vật cho cố chủ!

Khó trách nghe nói ở khu vực Trung Bộ đã đánh nhau đến mức đồ diệt cả thành.

Giờ phút này, Lý Hạo đột nhiên cảm thấy đã có thêm rất nhiều kiến thức, nhất là việc hắn đã lý giải được nguyên nhân cục diện hỗn loạn ở Trung Bộ.

Quả nhiên, những người đến từ Bạch Nguyệt Thành đúng là biết rất nhiều chuyện, việc này ngay cả Viên Thạc còn không rõ chứ đừng nói là Lưu Long, vậy mà tên Vương Minh chỉ ở cấp độ Nguyệt Minh lại biết đến rõ ràng rành mạch.

“À, hiện tại món bảo vật kia còn ở trong tay Tuần Dạ Nhân không?”

“Đương nhiên, nếu không thì đã sớm ngừng chiến.”

Vương Minh nở nụ cười, “Dù sao bên kia cũng đánh đến điên cuồng như vậy, nhưng mà hỗn loạn cũng có chỗ tốt của hỗn loạn!”

Vương Minh cảm khái: “Ta nghe nói, bên kia chiến đấu nhiều nên tốc độ tiến bộ đều rất nhanh, vốn dĩ những người cấp bậc cao hơn Tam Dương số lượng cực ít, gần đây lại có người thăng cấp mà tuổi lại không lớn lắm.

Bây giờ vô số tổ chức đã tham chiến, tam đại tổ chức vì không muốn Tuần Dạ Nhân trở nên lớn mạnh, các tổ chức nhỏ và vừa thì lại hy vọng có cơ hội cướp đoạt bảo vật, bọn họ cũng muốn được chia chén canh, lấy được thứ này về để phân biệt thể chất thì chắc chắn thực lực sẽ mau chóng cường đại, có thể chống lại các tổ chức lớn!”

Cho nên, sự tình ở Trung Bộ hấp dẫn rất nhiều Siêu Năng Giả tham dự vào.

Đại chiến nhiều cũng có nghĩa là họ càng có nhiều cơ hội, không ít người đã thăng cấp, bất quá nguy cơ cũng không nhỏ, mỗi ngày đều có Siêu Năng Giả ở cấp bậc Nguyệt Minh ngã xuống.

Từ nãy đến giờ Hồ Hạo vẫn không nói lời nào, bây giờ bất chợt mở miệng: “Tốt hơn hết là chiến tranh đừng kết thúc quá nhanh, bằng không bên chỗ Lý phó bộ e là sẽ gặp phiền toái, bao gồm cả Viên lão cũng vậy!”

Hiện tại cường giả Hồng Nguyệt không có tâm tư để ý tới, bởi vì bọn họ thực sự không thể điều động thêm nhiều cường giả đến đây nữa.

Nhưng một khi chiến tranh ở Trung Bộ kết thúc, chỉ một Viên Thạc nho nhỏ làm sao ngăn nổi đám người kia?

Lý Hạo lại không quá để ý, tươi tỉnh nói: “Tới thì tới thôi, phân bộ Ngân Thành của chúng ta cũng đâu yếu!”

“…”

Mấy người không thèm để ý tới hắn.

Không biết trời cao đất rộng!

Chỉ dựa vào mấy tên Nguyệt Minh Phá Bách mà hắn đã cảm thấy mình đủ khả năng đối kháng với cường giả Hồng Nguyệt?

Nói đùa hả?

Xem ra gia hỏa này vẫn chưa hiểu được sự tàn khốc của lĩnh vực siêu năng.

Mà Lý Hạo cũng không nói thêm gì nữa, hiện giờ hắn đang rất vui vẻ, bởi vì đã thu thập thêm được rất nhiều tin tức.

Bao gồm cả bên Hồng Nguyệt, dù là đợi đến mùa mưa tiếp theo cũng chưa chắc đã điều được số lượng lớn cường giả tới đột kích, bởi vì Trung Bộ đã kiềm chế khiến bọn họ không thể nào tùy thời thoát thân ra được.

Nếu ít người tới, có lẽ còn có thể làm thịt từng người, từng người một.

Về phần khu vực Trung Bộ… Giờ phút này Lý Hạo căn bản không nghĩ tới chuyện đi chịu chết.

Không nghe Vương Minh nói sao?

Những người cấp bậc cao hơn Tam Dương còn đang không ngừng đại chiến, vô số người đã bỏ mạng, thật đáng sợ, lão sư mà đến đó chính là hai tay đưa cổ lên cho người ta chém.

Bất quá Lý Hạo lại cảm thấy rất hứng thú đối với bảo vật kiểm tra thể chất, cũng như các di tích có thể sinh ra năng lượng thần bí.

Hắn đang nghĩ thanh ngọc kiếm của mình liệu có thể liên tục sinh ra Tinh quang năng đặc thù hay không?

Hay là sau khi hút tới một mức độ nhất định sẽ triệt để mất hết?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box