[Dịch] Tinh Môn
Tập 38 : Tầm Mắt Hạn Hẹp (c186-c190)
❮ sautiếp ❯Chương 186: Tầm Mắt Hạn Hẹp
Phân bộ của Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành sắp thành lập.
Ngày 28 tháng 7, Ngân Nguyệt hành tỉnh chính thức phát ra công văn truyền đạt mệnh lệnh và bắt đầu trù hoạch kiến lập phân bộ ở Ngân Thành.
Tin tức vừa phát ra, các thành khác nên hâm mộ liền hâm mộ, nên ghen tỵ liền ghen tỵ.
Ngân Nguyệt hành tỉnh có những 32 thành, nhưng hiện tại chỉ có 9 thành là có phân bộ Tuần Dạ Nhân.
Nay Ngân Thành chính là tòa thành trì thứ mười có được vinh dự này.
Tuần Dạ Nhân số lượng có hạn, cho nên phải tập trung ở các thành lớn.
Chẳng hạn như Bạch Nguyệt Thành có dân số 30 triệu, Diệu Quang Thành hơn mười triệu nhân khẩu, một vài thành thị khác cũng gần tiếp cận con số đó.
Trước kia đều là lấy dân số năm triệu làm cơ sở mới có thể thiết lập phân bộ.
Dân số là một chỉ tiêu khảo hạch quan trọng.
Không đạt đủ thì sẽ không được thành lập phân bộ Tuần Dạ Nhân, để phòng ngừa lực lượng siêu năng quá mức phân tán, bị những tổ chức khác dần dần đánh tan.
Phân bộ ở Ngân Thành thành lập đây vẫn là lần đầu tiên xưa nay chưa từng thấy.
Bất quá suy xét đến sự tồn tại của Viên Thạc cùng với bí mật của tám đại gia tộc ở Ngân Thành, cuối cùng thì phân bộ này vẫn được duyệt để thành lập.
Không chỉ như vậy, Bạch Nguyệt thành cũng xem như coi trọng, lần này đã phái ba vị Siêu Năng Giả xuống tọa trấn.
Mà còn không phải người mới!
Thực lực của cả ba vị đều là cấp độ Nguyệt Minh, nghe nói trong đó còn có một vị đã đạt tới cấp độ Mãn Nguyệt.
Ngày 28 tháng 7.
Phía trên gửi công văn xuống, Lý Hạo không quá để ý.
Giờ phút này hắn đang thảnh thơi đi dạo ở bên trong một tòa tứ hợp viện có diện tích hơn 400 mét vuông, mấu chốt là bên ngoài còn có một khoảnh sân hơn ngàn mét.
Cửa riêng sân riêng!
Lý Hạo một bên tham quan một bên hút khí.
Hắn không nhịn được quay đầu nhìn Liễu Diễm, “Tỷ, có phải ngươi đánh giá ta quá cao rồi hay không?”
Liễu Diễm nhiệt tình nhất định phải tìm nhà cho hắn.
Lý Hạo thật sự là không lay chuyển được nên đành phải để nàng giúp đỡ tìm.
Có điều… Khá lắm!
Ta nhờ ngươi tìm căn nhà có hai phòng, tốt nhất là một lầu để không phải chung đụng với hàng xóm tầng trên tầng dưới, nếu như không phải một lầu thì ít nhất cũng là nơi cách âm tốt một chút.
Kết quả… Sáng sớm tinh mơ thì Liễu Diễm đã dẫn hắn tới nơi này.
Đây là thành khu phía đông của Ngân Thành, xem như khu nhà giàu.
Rất nhiều kẻ có tiền ở Ngân Thành đều đang ở quanh đây.
Thời điểm vừa tới, Lý Hạo đã cảm thấy cực kỳ không ổn, bởi vì giá phòng khu phía đông thường rất đắt.
Giá phòng ở Ngân Thành trung bình đều là hơn 3000, mà ở bên này thì thấp nhất cũng phải đến 5000.
Lúc Lý Hạo vừa vào Tuần Kiểm Ti, thân là tuần kiểm cấp ba, tiền lương hằng tháng của hắn là 2000 tinh tệ.
Tại một thành trì nhỏ bé như Ngân Thành thì quả thật xem như không tồi.
Bớt ăn bớt uống là một chuyện, chủ yếu vẫn là nhờ ăn cơm nhà nước nên có thể tiết kiệm rất nhiều chi phí, ngoài ra còn có một số tiền thưởng theo từng dịp, tính ra thì một năm tiết kiệm được hai ba vạn không phải là vấn đề lớn.
Bất quá cho dù như vậy, muốn mua một căn nhà 100 mét vuông thì cũng cần 300 ngàn trở lên, nếu hắn một mực không được thăng chức thì làm suốt mười năm mới đủ để mua một căn.
Đương nhiên, hiện tại Lý Hạo đã thăng chức, khẳng định tiền tiết kiệm sẽ dày hơn không ít.
Nhưng mà ở nơi này, một căn nhà lớn có viện riêng sân riêng, đây không phải cần hơn bốn năm trăm vạn sao?
Lý Hạo còn không dám nghĩ tới con số cao hơn, đây là mức tối thiểu mà hắn có thể nghĩ tới.
Hắn đương nhiên không có tiền, về phần bán năng lượng thần bí thì bán cho Siêu Năng Giả khác là phạm pháp, bán cho người một nhà… Bọn họ cũng không có tiền.
Liễu Diễm cũng quan sát xung quanh, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, trên mặt nở nụ cười tươi rói, không quá để ý nói: “Đánh giá cao cái gì? Ngươi sắp trở thành phó bộ trưởng của phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành, cũng là nhân vật có tên tuổi! Chẳng lẽ lại muốn ở một căn nhà thấp bé chật hẹp? Về phần nhà ở… Dù sao ngươi cũng là Tuần Sát Sứ, còn sợ không có nhà để ở?”
Lý Hạo nghe mấy lời này, có chút líu lưỡi, “Tham ô?”
“Vớ vẩn!”
Liễu Diễm tỏ ra khinh thường, “Ngươi chỉ biết cái này? Tham cái gì mà tham? Đây là chiến lợi phẩm! Hiểu không? Dựa theo tiền lệ thì phải nộp chiến lợi phẩm lên cho Tuần Dạ Nhân, sau đó căn cứ theo quy tắc mà tiến hành phân phối xuống! Căn nhà này là chiến lợi phẩm lần trước của chúng ta!”
Chiến lợi phẩm?
Lý Hạo sững sờ.
“Ngươi quên tên Chu Hạ kia rồi à?”
“À à, nhớ rõ!”
Lý Hạo nhớ rõ người này, chính là người đầu tiên bị mình đánh chết… Không đúng, hắn chỉ đánh gục đối phương, sau đó gã là chết trong phòng thẩm vấn của đội trưởng.
“Đây là nhà do hắn mua lại!”
Liễu Diễm nói: “Đúng rồi, còn có một chiếc xe, hẳn là ngươi từng thấy rồi.
Hiện tại đang được đặt ở trong ga-ra của Tuần Kiểm Ti, trở về ngươi lái đi! Tên Chu Hạ đó là do ngươi bắt, bây giờ ngươi đã lên chức, nên ngươi cứ nhận nhà và xe cộ trước đi!”
Nghe nàng nói, Lý Hạo mới biết được nguyên lai căn nhà này có lai lịch như vậy.
Hắn không nhịn được hỏi: “Tên Chu Hạ ấy chỉ là một võ sư Trảm Thập, vậy mà lại có nhiều tiền như thế?”
“Nói nhảm, người ta là võ sư, vả lại đã kinh doanh nhiều năm, mấy triệu còn không trả nổi? Ngươi cũng không suy nghĩ một chút xem, nếu ngươi nguyện ý đem chiến lợi phẩm lần này là năng lượng thần bí bán đi, thì ngươi sẽ lập tức trở thành phú ông đấy.”
Đối với bọn họ mà nói, kiếm tiền thật sự rất dễ dàng.
Bất quá một chút tiền tài có ích lợi gì đâu?
Nếu là đồ tốt chân chính thì ngươi dùng tiền cũng khó mà mua được.
Giống như tên Chu Hạ này chẳng hạn, bảo gã lấy ra năm ba triệu thì có thể, nhưng bảo gã dùng số tiền đó để mua năm ba khối năng lượng thần bí thì nằm mơ đi!
Rất khó!
Hơn nữa xem như mua được, hấp thu hết cũng chưa chắc đạt được hiệu quả quá tốt.
Đối với tên Lý Hạo tầm mắt hạn hẹp này, Liễu Diễm thật sự bó tay rồi.
Cho dù trong người nàng cũng chẳng có mấy tiền, nhưng Liễu Diễm tuyệt đối sẽ không vì tiền mà phát sầu, đâu giống Lý Hạo cả ngày mở miệng chỉ toàn là đòi tăng lương.
Truyền ra ngoài còn không phải sẽ khiến người ta chê cười sao?
Trước đó hắn muốn thăng chức cũng chính là vì mức lương cao hơn, ngẫm lại cũng là câu chuyện cười lớn.
Lý Hạo cười gượng, đành chịu, hắn đúng là một kẻ chưa thấy qua việc đời.
Từ nhỏ đến lớn, thời điểm có nhiều tiền nhất chính là lúc nhận lương ở Tuần Kiểm Ti tháng trước, khi đó hắn nhìn vào số dư trong tài khoản, không ngờ mình đã tiết kiệm được những 12.000 tinh tệ!
Kết quả… Thôi, không nói cũng được.
Nói ra cũng chỉ tổ khiến Liễu Diễm lại chê cười hắn.
Chương 187: Làm Lãnh Đạo
Lý Hạo quan sát căn nhà lớn này thêm lần nữa, lại đi vào bên trong nhìn một hồi, bên ngoài được xây dựng theo lối phục cổ, nội bộ lại được trang hoàng rất xa hoa, tương đối hiện đại hoá.
Tổng cộng có hai tầng, còn có một ga-ra ở tầng hầm.
Đây là ở tiền viện, hậu viện còn có bể bơi, cùng những căn biệt thự trong khu này không quá chênh lệch.
Cả tòa nhà được xây dựng theo phong cách hòa mình với thiên nhiên, càng phù hợp với sở thích của Lý Hạo.
“Lớn thật!”
Lý Hạo thì thào một tiếng, vừa khéo Liễu Diễm quay đầu lại, mắt thấy hắn đang nhìn về phía mình, nàng hơi ngẩn ra, sau đó cười rộ lên: “Nghĩ thông suốt rồi?”
Dứt lời nàng liền ưỡn ngực lên.
Tiểu tử không tệ, còn biết khen người!
Có tiến bộ!
Lý Hạo tỉnh táo lại, có phần dở khóc dở cười, nhất thời không biết phải nói gì bèn lẳng lặng quay mặt đi, cố ý nói lảng sang chuyện khác: “Tỷ, tòa nhà lớn như vậy, những người khác không cần sao? Cứ như vậy mà phân cho ta, liệu có gì không thích hợp không?”
“Không sao.
Đừng bận tâm!”
Liễu Diễm quả thực không quá để ý việc này, “Kỳ thực phần lớn thời gian bọn ta đều ở lại đơn vị! Ngươi còn trẻ, thời gian gia nhập tiểu đội còn ngắn, cho nên ngươi vẫn giữ thói quen hết giờ làm thì tan tầm về nhà, bọn ta thì khác, nếu không có nhiệm vụ gì phải ra ngoài thì gần như cả ngày đều quanh quẩn ở Tuần Kiểm Ti bên kia.”
Bọn họ ít khi về nhà, bởi vì có về thì trong nhà cũng không có một bóng người.
Cái gì gọi là nhà?
Thực tế đó chỉ là một căn phòng để ngủ lại mà thôi!
Lưu Long đã từng nói qua, các thành viên của tiểu đội săn quỷ đều có chuyện cũ của riêng mình, chưa từng nghe bọn họ nhắc về người nhà, về vợ con…
Gần như Ngô Siêu và Trần Kiên đều luôn ở tầng hầm của tòa nhà đội chấp pháp, không phải ở trong phòng luyện tập thì cũng là ở trong phòng nghỉ.
Vân Dao cũng thế, mỗi lần Lý Hạo thấy nàng đều là bước ra từ phòng nghiên cứu của nàng ta.
Đương nhiên Liễu Diễm cũng không ngoại lệ.
Ngược lại đội trưởng thường không có mặt ở tầng hầm, rốt cuộc là về nhà hay là đi đâu thì hắn không quá rõ ràng, nói không chừng căn bản ông ta còn chẳng có nhà, ra ngoài cũng chỉ là tùy tiện đi dạo mà thôi.
Ngẫm lại thì đúng là những người này đã xem tầng hầm của đội săn quỷ thành nhà mình.
Lý Hạo không khách sáo thêm nữa.
Thật ra hắn cũng không quá xem trọng chuyện nhà ở, có điều hắn cần một nơi tương đối riêng tư để hấp thu năng lượng thần bí và luyện võ.
Có một vài bí thuật do lão sư và Lưu Long truyền cho, vốn không thể truyền ra ngoài.
Cho nên hắn không thể thoải mái luyện tập ở tầng hầm của đội, tránh làm lộ phương pháp hô hấp cũng như Cửu Đoán Kình.
Lý Hạo tiếp tục đi thăm quan ngôi nhà.
Lầu một có phòng ăn, phòng khách, phòng vệ sinh, trừ bỏ những thứ này, còn có một phòng tập thể thao khá rộng rãi.
Lầu hai thì có phòng ngủ chính, thư phòng và phòng đồ chơi dành cho trẻ em.
Phần lớn các gian phòng, Lý Hạo đều không dùng đến.
Trang hoàng trong nhà không phải mới hoàn toàn, hẳn là có người đã ở qua, như vậy ngược lại càng tốt, không cần Lý Hạo phải làm cái gì, sửa sang cái gì, dù sao hắn cũng không có tiền.
Đồ đạc cơ bản nên có thì đều đã có, cho nên việc Lý Hạo cần làm rất đơn giản, xách theo mấy bộ quần áo tới để tắm rửa thay đồ là được.
Càng nhìn thì hắn lại càng vui vẻ.
Hắn còn chưa tới tình trạng giống như mấy người Liễu Diễm, đối với nhu cầu về vật chất vẫn phải có, lúc trước sống ở cư xá, đánh một bộ quyền thôi cũng bị bác gái lầu dưới nhắc nhở, hại Lý Hạo làm gì cũng thấy vướng tay vướng chân, hiện tại thì tốt rồi!
Sân trước sân sau đều rộng đến đáng sợ, hơn cả ngàn mét vuông, chính mình mặc sức phóng túng!
Lúc này Liễu Diễm đang nằm trên ghế sô pha ở lầu một, nhìn thấy Lý Hạo từ trên tầng hai đi xuống liền cười khanh khách nói: “Tiểu Hạo Hạo, căn nhà này rất lớn, ban đêm vô cùng trống trải, một mình ở đây có sợ không? Tỷ tỷ ở lại bồi ngươi, thế nào?”
“…”
Lý Hạo vẻ mặt bình tĩnh, nhìn chung quanh một lượt, “Tỷ, ngươi nói xem ta có cần làm tiệc rượu mừng tân gia hay không?”
“Tùy ngươi!”
Liễu Diễm hơi bất mãn, tiểu tử kia lại nói lảng sang chuyện khác, đây là không để ý đến ta?
Lý Hạo quả thật không để ý, tiếp tục nói: “Tỷ, bên trên nói lần này sẽ phái ba vị Tuần Dạ Nhân tới, thực lực đều là Nguyệt Minh, như vậy tính ra thì tiểu đội của chúng ta sẽ có tới 6 vị Phá Bách và Nguyệt Minh!”
Không tính chính mình.
Nếu tính cả bản thân thì vừa đúng 7 vị.
Nói thật, thực lực như vậy hoàn toàn không kém.
So với 10 phân bộ khác trên toàn Ngân Nguyệt hành tỉnh, trừ bỏ khuyết thiếu Nhật Diệu tọa trấn ra, thì Ngân Thành cũng tạm coi là không thua kém gì so với một vài phân bộ ở các thành lân cận.
“Ừm tạm được!”
Còn may là vì Liễu Diễm đã tấn cấp Phá Bách nên mới không có áp lực, bằng không thì ở trong đội ngũ như vậy, quả thật là có chút áp lực kéo chân mọi người.
“Tính cả ta và Trần ca, Ngô ca thì đã có 9 người, chỉ cần tuyển thêm một người nữa là đã đáp ứng đủ yêu cầu cơ bản để thành lập phân bộ.”
Liễu Diễm nói: “Ý của lão đại là ta sẽ làm tổ trưởng tổ hành động, ba người do phía trên phái tới, ngoại trừ một vị đảm nhiệm chức phó bộ trưởng thì hai người còn lại đều sẽ gia nhập tổ hành động.
May là ta đã tấn cấp, bằng không không có thực lực Phá Bách thì khó mà áp chế bọn họ!”
“Tổ hành động bên này, lão đại muốn xây dựng tiểu đội 5 người.
Ngô Siêu và Trần Kiên cũng gia nhập, một người chuyên mảng điều tra, một người phụ trách hậu thuẫn.
Ta vẫn là tấn công chủ lực, hai vị Siêu Năng Giả kia thì để xem năng lực của bọn họ rồi hẵng phân công sau.”
Tiểu đội 5 người là tổ hợp vừa đẹp, nếu có quá nhiều người thì cần phải có năng lực chỉ huy càng mạnh, tới lúc đó chỉ dựa vào thực lực Phá Bách của Liễu Diễm thì không dễ khiến người ta tin phục.
Lý Hạo nghi hoặc: “Vậy ta làm gì?”
“Các ngươi làm lãnh đạo!”
Liễu Diễm cười cười, “Một chính hai phó, ba người các ngươi sau này sẽ chịu trách nhiệm uống trà, đọc báo, nghe báo cáo! Làm sao vậy, chẳng lẽ còn trông cậy vào những người làm lãnh đạo như các ngươi ra tiền tuyến?”
Lý Hạo im lặng không đáp, trước kia Lưu Long cũng là đội trưởng, chẳng phải khi có việc thì ông ta còn ra sức nhiều nhất đấy sao?
Liễu Diễm hơi buồn cười, vỗ mạnh vào vai hắn, “Chỉ đùa một chút thôi, bình thường thì các ngươi không cần làm nhiệm vụ cùng bọn ta.
Nhưng nếu gặp phải nguy hiểm thì hiển nhiên tất cả sẽ cùng xông lên.
Ý của lão đại là trước tiên ngươi phụ trách một vài công việc văn chức cơ bản đã.
Tiểu đội có thêm người, cơ cấu chính thức cũng đã thành hình, yêu cầu phải xử lý không ít văn kiện cũng như sắp xếp lưu trữ tài liệu.
Chính là công việc thu hoạch tình báo ấy, về sau phần lớn đều sẽ giao cho ngươi phụ trách.”
“Còn có những thứ linh tinh khác như tổng kết công trạng, phân phối tài nguyên dự trữ, quản lý khố phòng… Đều sẽ do ngươi thống kê phân chia, nói chung là rất bận rộn!”
Công việc hậu cần hoàn toàn không nhẹ nhàng như nhiều người lầm tưởng.
Chỉ là tính an toàn sẽ cao hơn một chút.
Trước kia đều là người một nhà, tài nguyên sẽ do Lưu Long trực tiếp phân phối, mọi người trong đội cũng không có ý kiến gì.
Nhưng một khi tham gia vào cơ cấu của Tuần Dạ Nhân thì bắt buộc phải tuân theo quy tắc của bọn họ, với lại về sau trong đội sẽ có thêm bốn người mới, tùy tiện phân chia ắt sẽ khiến bọn họ không hài lòng, cho nên việc này phải cần một người phụ trách tới quản lý và thực thi.
Lý Hạo đã hiểu, hậu cần thì hậu cần, thật ra hắn cũng không mấy bận tâm.
Khi trước làm ở phòng Cơ Yếu, công việc chủ yếu của hắn cũng là sắp xếp tài liệu giấy tờ.
Mấy ngày gần đây, Lý Hạo còn phải ‘tăng ca’ sắp xếp lưu trữ văn từ và cổ tịch mà Viên Thạc giảng giải.
Số lượng khổng lồ, lão sư còn không cho ghi chép, Lý Hạo cảm thấy đầu óc của mình đều chết lặng cả rồi.
Thế nhưng lão sư vẫn bắt hắn phải ghi nhớ rất nhiều thứ, hắn cũng không có biện pháp, chỉ đành cưỡng ép bộ não của mình hoạt động tới 200% công suất.
Cho nên nếu còn phải thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, có khi Lý Hạo sẽ đổ sụp mất.
Hậu cần cũng tốt, tập trung mà dùng não!
Chương 188: Khai Thác Mỏ Kiều Thị
Liễu Diễm đứng lên, “Xem nhà xong rồi thì trở về thôi.
Hiệu suất làm việc của Tuần Dạ Nhân không tệ, buổi sáng công văn quyết định thành lập phân bộ đã tới, có lẽ chiều nay thì mấy vị Siêu Năng Giả cũng sẽ đến Tuần Kiểm Ti điểm danh.
Chúng ta phải khách khí tiếp đón một phen.
Vả lại có thể công văn chính thức bổ nhiệm ngươi cũng sẽ được gửi tới vào chiều nay luôn.”
Lý Hạo gật gật đầu, hai người cùng đi ra ngoài.
Lý Hạo không có xe, mặc dù đã nói là xe của Chu Hạ sẽ được phân cho hắn, nhưng bây giờ vẫn còn đang nằm ở ga-ra của Tuần Kiểm Ti.
Xe của Liễu Diễm cũng là do Tuần Kiểm Ti phân cho, bản thân nàng có hay không thì Lý Hạo không rõ.
Lý Hạo lại nhìn quanh một vòng, hoàn cảnh xung quanh căn nhà này rất tốt, gần đây không phải chỉ có một mình tòa nhà của hắn, mà phụ cận còn có một vài tiểu viện khác, bất quá khoảng cách đều khá xa, căn gần nhất cũng cách đây tầm hai ba trăm mét, đúng là đáp ứng rất tốt việc bảo đảm riêng tư cho mỗi hộ gia đình.
Lý Hạo và Liễu Diễm vừa muốn lên xe, một chiếc xe nhỏ màu đen bất ngờ dừng lại trước mặt bọn họ.
Cửa sổ xe kéo xuống, một người thò đầu ra, tươi cười chào hỏi: “Liễu đội trưởng! Thật khéo, ở đây cũng có thể gặp được.”
Là một người đàn ông, tuổi tác thoạt nhìn không quá lớn, ước chừng hơn 30 tuổi, nhìn rất thuận mắt, tư thế nhã nhặn.
Lý Hạo không quen nên bất giác nhìn thoáng qua Liễu Diễm.
Liễu Diễm cũng lộ ra nụ cười, Lý Hạo khẽ giật mình, nụ cười này… Thật là xán lạn.
Không đợi Lý Hạo hỏi thăm thì Liễu Diễm đã phăm phăm đi về hướng người nọ, nụ cười trên môi vẫn rất rạng rỡ.
Lý Hạo đành phải đi theo, trên thực tế lại có chút không dễ chịu, ngươi nhiệt tình như vậy làm gì?
Không phải là hắn có ý gì với Liễu Diễm, nhưng… đàn ông mà, ngươi có thể đối tốt với ta, nhưng với những người đàn ông khác mà cũng nhiệt tình như vậy thì ta liền mất hứng!
Lý Hạo còn đang nghĩ ngợi, bỗng dưng Liễu Diễm lấy ra thứ gì đó từ phía sau lưng, giây tiếp theo, một bộ còng tay trực tiếp khóa lại cánh tay còn đang vươn ra vẫy vẫy của đối phương, nụ cười trên mặt nàng biến mất ngay tức khắc, “Ngươi theo dõi ta!”
“Liễu Diễm, ngươi…”
Người đàn ông hơi khó chịu, “Ta sống ở gần đây, vừa vặn gặp được nên mới dừng lại chào hỏi thôi, ngươi bị cái gì thế?”
“Ngươi theo dõi ta!” Liễu Diễm lặp lại, vẻ mặt hết sức lạnh lùng, “Trùng hợp như vậy, vừa vặn liền gặp? Hiện tại ta hoài nghi ngươi và một vài tổ chức phi pháp có liên hệ, theo ta đi một chuyến tới Tuần Kiểm Ti.
Mặt khác, lấy thân phận của ngươi thì chắc chắn sẽ biết phân bộ Tuần Dạ Nhân sắp thành lập, cho nên ta có lý do để hoài nghi ngươi đang dò xét động tĩnh của Tuần Dạ Nhân.
Dám dò xét hành tung của Tuần Dạ Nhân, lần này ngươi chết chắc rồi!”
“Liễu Diễm, ngươi vu oan cho ta!” Người đàn ông cả giận: “Ta đã nói rồi, chỉ là tình cờ gặp được thôi!”
Liễu Diễm hừ lạnh, “Có phải hay không thì tới Tuần Kiểm Ti rồi lại nói! Ngươi có thể còn sống đi ra thì hẵng nói những lời này với ta! Lý Hạo, tới áp giải người bị tình nghi về đơn vị để thẩm vấn!”
Lý Hạo sửng sốt, chút tâm tư mới rồi lập tức tiêu tán toàn bộ.
Giờ phút này hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ, phải làm quá mức như vậy sao?
Hù dọa một chút là được, sao có cảm giác như đối phương theo đuổi Liễu Diễm, Liễu Diễm không chịu nên mới mượn việc công để xử lý việc tư vậy?
Tùy tiện bắt người đưa về Tuần Kiểm Ti hình như đâu quá thích hợp?
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng hắn vẫn nhanh chóng tiến lên, nắm lấy còng tay, thấp giọng quát: “Xuống xe!”
“Ngươi dám!”
Nam nhân nổi giận đùng đùng, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lý Hạo, vẻ thong dong vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Nếu thật sự bị Liễu Diễm định ra tội danh bí mật dò xét động tĩnh của Tuần Dạ Nhân thì gã không chết cũng bị lột da.
“Liễu Diễm, ngươi đừng có quá đáng…”
“Ngươi thử mạnh miệng thêm một câu nữa xem!”
Sắc mặt Liễu Diễm rét lạnh, “Còn dám lớn tiếng, ta sẽ xem như ngươi phản kháng chấp hành pháp luật, đánh chết tại chỗ!”
Nam nhân không ăn thiệt thòi trước mắt, gã cố áp chế cơn giận, cắn răng nói: “Được, ta sai rồi! Nhưng ta không có theo dõi các ngươi, ta thật sự tình cờ đi ngang qua, nhà của ta ở ngay phía trước! Hơn nữa phân bộ Tuần Dạ Nhân còn chưa thành lập, ta bí mật dò xét cái gì?”
“Ha, hay lắm, công văn vừa mới chuyển xuống nội bộ thì ngươi đã biết được, ngươi không phải bí mật dò xét thì là cái gì?”
Người đàn ông ngay lập tức im miệng, nói gì nữa cũng vô dụng, có khi còn bị nàng ta bắt bí từ ngữ mà khép thêm cho gã tội danh này tội danh kia.
Liễu Diễm cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: “Lý Hạo, mở còng tay cho gã đi.
Nhớ kỹ gia hỏa này, về sau phàm là có bất kỳ hành động khác người gì thì phải đánh chết gã ngay tại chỗ!”
“Rõ!”
Lý Hạo đáp ứng, sau đó nhanh chóng tiến lên mở còng tay.
Xong xuôi liền đi theo Liễu Diễm lên xe của Tuần Kiểm Ti.
Về phần người đàn ông, từ kính chiếu hậu nhìn lại liền thấy rõ khuôn mặt tức giận của gã đang gắt gao nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Trên xe.
Lý Hạo tò mò quay sang hỏi: “Tỷ, người vừa rồi là ai?”
“Kiều Bằng!”
Liễu Diễm vừa lái xe vừa đáp: “Gã sống ở tòa nhà phía trước, nhớ nhìn kỹ gã! Gã là phó tổng của trung tâm khai thác mỏ Kiều thị, cha gã chính là ông chủ của trung tâm đó!”
Khai thác mỏ Kiều thị!
Lý Hạo ngạc nhiên, “Là xí nghiệp lớn ở Ngân Thành, nghe nói tài sản của khai thác mỏ Kiều thị lên tới vài tỷ… Là thật hay giả vậy?”
Còn có, sao người này lại kết thù với Liễu Diễm?
“Kiều thị không đơn giản!”
Liễu Diễm giải thích: “Mặt ngoài là khai thác mỏ, trên thực tế lại là một xí nghiệp âm thầm khai phá di tích văn minh cổ đại! Kiều thị có một đội ngũ chuyên khai thác quặng.
Hoặc là nói, là một đoàn đội am hiểu công việc trộm di tích cổ văn minh.
Đương nhiên, các di tích cổ xưa ấy đều không dễ khai thác.
Chủ yếu ta hoài nghi bọn họ có quan hệ với một tổ chức siêu năng, mà khả năng cao chính là Hồng Nguyệt!”
Lý Hạo nhướng mày, “Vì sao ngươi lại nghĩ như vậy?”
Chương 189: Cơ Hội Của Mọi Người
“Khai thác mỏ Kiều thị đã được thành lập rất nhiều năm, hơn nữa lại thành lập ở ngay Ngân Thành.
Ngân Thành thì ngươi biết quá rõ rồi, vùng đất khỉ ho cò gáy này lấy đâu ra mỏ quặng mà khai thác? Nhưng Kiều thị vẫn trụ vững ở đây không đi, trước kia ta không nghĩ quá nhiều, nhưng từ khi Hồng Nguyệt đột kích, lại biết tới sự tồn tại của bát đại gia tộc ở Ngân Thành thì ta liền hoài nghi đám người này có quan hệ với tổ chức siêu năng!”
Liễu Diễm dừng một chút rồi lại bổ sung thêm: “Chưa chắc đã là Hồng Nguyệt, cũng có thể là Diêm La!”
“Dù sao thì tám chín phần mười là thế.
Ta không có chứng cứ, chỉ là suy đoán thôi.
Có thể lão đại đã đề cập qua về chuyện của ta cho ngươi biết.
Năm đó, tỷ phu của ngươi chính là kỹ sư công trình của khai thác mỏ Kiều thị, phụ trách một vài việc vặt.
Có một lần anh ấy trở về nói cho ta biết, hình như Kiều thị đào được một thứ không tầm thường, có lẽ là di tích cổ.
Lúc ấy ta chỉ nghe qua rồi thôi, không quá để ý…”
“Không bao lâu sau, tỷ phu của ngươi đã chết, là bị người giết!”
“Người giết anh ấy là tên đội trưởng đội bảo an của khai thác mỏ Kiều thị, nghe nói là bởi vì hai bên nổi lên xung đột ở trên công trường, tranh cãi với nhau, dưới cơn nóng giận, tên kia đã vô tình dùng tảng đá đập chết chồng ta!”
“Ta nhận được tin tức liền lập tức dẫn người đi bắt gã, đáng tiếc tên kia đã lẩn trốn, về sau ta thu được tin tức gã đã gia nhập Diêm La, hơn nữa còn may mắn được hấp thu năng lượng thần bí, chỉ một lần dẫn năng nhập thể đã thành công trở thành Nguyệt Minh!”
Lý Hạo bất giác cau mày, “Tỷ, ý ngươi Kiều thị và Diêm La là cùng một bọn, căn cứ địa của Diêm La tại Ngân Thành chính là xí nghiệp nhà họ Kiều kia? Hơn nữa mục đích chính của bọn chúng là các di tích cổ, năm đó từng phát hiện được thứ gì đấy, không ngờ bị phu quân của ngươi phát hiện nên mới giết người diệt khẩu?”
“Ta đoán vậy!”
“Vậy sao ngươi không nói mọi chuyện cho Tuần Dạ Nhân biết?”
Lý Hạo không hiểu, tuy Tuần Dạ Nhân hơi phế, nhưng ít nhiều gì thì cũng là tổ chức siêu năng chính thống duy nhất của phía chính phủ.
“Vừa mới đắc tội Hồng Nguyệt xong, ngươi cảm thấy hiện tại Tuần Dạ Nhân còn dám đắc tội thêm Diêm La à?”
Liễu Diễm thở dài, “Thực lực của Tuần Dạ Nhân hẳn là kém hơn so với ba tổ chức siêu năng lớn, bây giờ đã cùng Hồng Nguyệt xé rách da mặt, nếu lại công khai đối đầu với Diêm La, ngươi cảm thấy Tuần Dạ Nhân có thể chống đỡ nổi sao? Huống hồ nếu chuyện này lộ ra ngoài, bị Diêm La biết được thì ngược lại càng rắc rối, tự tìm trói buộc cho bản thân.”
Lý Hạo gật gật đầu, hắn cảm thấy Liễu Diễm phân tích rất có lý, đúng là tạm thời không nên vọng động.
Có điều hắn vẫn còn một chuyện chưa rõ.
“Ban nãy ngươi cư xử thô lỗ với đối phương như vậy, không sợ gã hoài nghi ngươi biết cái gì sao?”
“Ngươi không hiểu!”
Liễu Diễm mỉm cười, “Nếu ta mặc kệ không nói gì, có khi gã sẽ hoài nghi có phải ta đã biết chuyện gì đó hay không, hiện tại ta vừa gia nhập Tuần Dạ Nhân đã dám lên mặt với gã, trái lại gã sẽ an tâm hơn, tối thiểu thì sẽ cho rằng ta không biết được bí mật gì, bằng không ta nên nhẫn nhịn mới đúng.”
“Lý Hạo, nhiều lúc một mực nhượng bộ ẩn nhẫn chưa chắc đã là chuyện tốt, ngược lại dễ dàng khiến người ta hoài nghi.”
Liễu Diễm chỉ điểm vài câu, lại nói: “Còn có, trong số tám đại gia tộc ở Ngân Thành… Hiện tại ngươi là hậu nhân duy nhất còn sống sót.
Ta đã điều tra bảy gia tộc còn lại, những người hiếm hoi không bị giết ở đây thì sau khi rời khỏi thành, cũng đều đã chết vì đủ các loại lý do ngoài ý muốn.”
“Cho nên chắc chắn Ngân Thành vẫn còn một bí mật rất lớn, ta hoài nghi Ngân Thành có di tích của tám đại gia tộc.
Lý Hạo, xem ra thứ mà bọn hắn đang muốn khai thác chính là mộ tổ tiên của nhà ngươi!”
Lý Hạo câm nín.
Mộ tổ… Nghe thật khó chịu!
Liễu Diễm tiếp tục nói: “Lần này Hồng Nguyệt gây ra động tĩnh lớn như vậy, dù trước đó mọi người chưa biết gì về cố sự của tám đại gia tộc thì hiện tại đều đã biết.
Bao gồm cả Diêm La và Phi Thiên, cũng như một số tổ chức cỡ trung và nhỏ khác, dĩ nhiên, Tuần Dạ Nhân cũng không ngoại lệ.”
“Ngươi đừng thấy bây giờ sóng êm gió lặng, theo ta thấy đây rõ ràng là thời kỳ bình yên ngắn ngủi trước khi giông bão ập tới.”
“Hiện tại ánh mắt của tất cả mọi người đều đang tập trung trên người ngươi.
Ngươi ở lại Ngân Thành chính là một việc nguy hiểm, lúc này chưa sao là vì Viên lão còn ở đây, chờ tới khi ông ta rời đi thì chắc chắn Ngân Thành sẽ biến thành địa phương hỗn loạn nhất trong toàn bộ Ngân Nguyệt hành tỉnh!”
Loạn!
Đây là chuyện tất yếu!
Liễu Diễm đâu có ngốc, nàng sớm đã nhìn ra một vài chuyện, hiện tại Ngân Thành an ổn cũng là vì có một vị cường giả trảm Tam Dương đang tọa trấn, chờ đến khi đối phương rời đi, khi đó ắt sẽ loạn thành một đoàn.
Lý Hạo im lặng không nói.
Hồi lâu sau, hắn mới mở miệng: “Tỷ, các ngươi đã biết sẽ rất nguy hiểm, vì sao không mau chóng dọn đi?”
“Đi?”
Liễu Diễm bật cười, “Đi đâu? Lại nói, vì sao bọn ta phải rời đi? Loạn mới tốt! Cầu phú quý trong hung hiểm! Thân là võ sư chưa thể tiến vào lĩnh vực siêu năng, hiện tại ta cực kỳ khao khát một lượng lớn năng lượng thần bí! Một khi phân bộ Tuần Dạ Nhân thành lập, giết Siêu Năng Giả của trận doanh đối địch thì hiển nhiên sẽ có ban thưởng hậu hĩnh.
Đây chính là cơ hội của ta!”
“Bằng không, ta sẽ bị kẹt lại Phá Bách mãi mãi, cả một đời cũng đừng hòng tấn cấp Siêu Năng Giả.”
Nàng biết nơi này rất nguy hiểm, nhưng… thì sao?
Nàng không sợ!
Nàng đánh cược vào sự nguy hiểm của vùng đất này, nguy hiểm thì mới có cơ hội, nếu không biết đến năm nào tháng nào mới có thể tiến thêm một bước nữa?
Nói đến đây, nàng bỗng thấp giọng: “Ta có thể bước vào Phá Bách, tính ra còn phải cám ơn ngươi.”
Lời đa tạ này có chút ý vị thâm trường, nói không nên lời là vui vẻ hay là bất đắc dĩ.
Đúng vậy, nàng có thể đột phá Phá Bách thì không thể bỏ qua công lao của Lý Hạo.
Trong trận chiến trước đó, chính tiểu tử này đã truyền cho nàng không ít năng lượng đặc thù, sau khi trở về, nàng liền phát hiện thể chất của mình đã được cường hóa, dẫn tới khóa siêu năng càng thêm vững chắc, đây là một trong những nguyên nhân chủ chốt khiến nàng hấp thu năng lượng thần bí xong thì một đường tấn cấp Phá Bách, thay vì phá vỡ khóa siêu năng để trở thành Siêu Năng Giả.
Điểm này, mấy hôm trước nàng không đề cập tới.
Lý Hạo khẽ giật mình, là do ta?
Phải rồi, tinh quang năng!
Hiểu rõ vấn đề, Lý Hạo bất giác trở nên ngượng ngùng: “Lúc ấy ta chỉ muốn giúp ngươi chữa thương…”
“Không có việc gì.”
Liễu Diễm cười nói: “Phá Bách cũng tốt, tối thiểu thì có tiền vốn để tự vệ, bằng không nếu vẫn không cách nào tấn cấp Siêu Năng, dưới tình huống hiện tại, cảnh giới Trảm Thập căn bản không đủ để tự vệ.”
Lý Hạo không nói chuyện.
Trong lòng dâng lên vô số suy nghĩ.
Quả nhiên sự tồn tại của tám đại gia tộc đã gây chú ý với mọi người.
Hắn đã từng nghĩ sẽ có khả năng này xảy ra, nhưng trước không có ai xung quanh hắn nhắc tới việc này khiến hắn tưởng rằng chẳng mấy ai quan tâm, thì ra là do hắn thiển cận.
Tuy rằng cố sự của tám đại gia tộc chỉ là lời truyền miệng xa xưa, vốn không thể gây ra sóng gió gì, nhưng hiện tại siêu năng quật khởi, Hồng Nguyệt lại tổn thất một vị Tam Dương ở đây, cộng thêm việc Lý Hạo công khai lấy ra kiếm Lý gia giao cho Tuần Dạ Nhân.
Tất cả những việc đó đã khiến mọi người bất giác đổ dồn ánh mắt về Ngân Thành.
Còn may hiện tại lão sư đang ở đây, cho nên nhất thời sẽ không có động tĩnh gì lớn, nhưng chính như lời Liễu Diễm nói, một khi ông ấy rời đi thì ắt nơi đây sẽ trở thành trung tâm của cơn bạo phong.
“Cũng tốt!”
Lý Hạo thầm nhủ trong lòng.
Đây cũng là cơ hội!
Lão sư đã tới lĩnh nhận số năng lượng thần bí trong chiến lợi phẩm mà ông đạt được, có điều do vị Tam Dương kia chính là Kim hệ, còn gã Nhật Diệu – nhi tử của Ánh Hồng Nguyệt lại là Siêu Năng Giả hệ Lôi, cho nên hầu hết năng lượng thần bí mà lão sư được phân phối đều thuộc hai loại này.
Tuy rằng Kim năng và Lôi năng cũng có trợ giúp rất lớn cho Lý Hạo, nhưng sẽ không đạt được sự cân đối giống như năng lượng Ngũ Hành.
Vì vậy lão sư đã nói sẽ giúp hắn đi tìm những người khác đổi lấy các năng lượng thần bí Ngũ Hành.
“Mấy ngày nay, ta cảm giác tam điệp kình của mình sắp thành công rồi, cũng coi như có tiến bộ nho nhỏ.”
Hắn từ trong kính chiếu hậu thấy được thân ảnh của Kiều Bằng từ từ xa dần.
Xí nghiệp kai thác mỏ Kiều thị!
Có thể là cùng một bọn với tổ chức Diêm La, điểm này hắn đã nhớ kỹ!
Chương 190: Mất Mặt
Tuần Kiểm Ti.
Lý Hạo và Liễu Diễm quay về, thái độ thản nhiên như thể vừa rồi chưa từng xảy ra việc gì.
Phòng họp lớn.
Mộc Sâm lúc này cũng đang ở đây.
Mà Lý Hạo thấy được vài người quen, có chút ngoài ý muốn.
Vương Minh cũng nhìn về phía Lý Hạo, nhất thời không ai lên tiếng.
Trước kia lúc gã rời đi còn nói với Lý Hạo là Ngân Thành quá nhỏ, không nên lưu lại nơi này, sớm tới Bạch Nguyệt Thành thì hơn.
Sau đó, hừm, không có sau đó nữa!
Nhìn xem, chưa qua được mấy ngày thì chính mình đã quay lại đây tiếp tục đảm đương công tác.
Muốn có bao nhiêu mất mặt thì có đủ bấy nhiêu mất mặt!
Mộc Sâm nhìn thấy Liễu Diễm bọn họ tới liền tươi cười ngoắc ngoắc tay, “Đều tới cả rồi, vừa khéo văn bản quyết định của Tuần Dạ Nhân bên kia đã đưa xuống.
Mọi người ngồi đi, ta sẽ tuyên bố danh sách bổ nhiệm!”
Hồ Hạo và Lý Mộng khách khí chào hỏi một tiếng, riêng Vương Minh thì quay đầu đi, không nói lời nào, lại càng không có ý định chào hỏi Lý Hạo, bởi vì gã cảm thấy quá mất mặt, giờ phút này gã chỉ ước gì tất cả mọi người coi như gã không tồn tại là được.
“Trải qua thời gian khảo sát và xem xét, thượng cấp đã đưa ra quyết định, phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành chính thức được thành lập!”
“Đề cử nguyên đội trưởng đội chấp pháp Ngân Thành Lưu Long thăng lên làm Tuần Thành Sứ, đảm nhiệm chức bộ trưởng của phân bộ tại Ngân Thành!”
Lưu Long đứng dậy, tiến lên tiếp nhận nghị định bổ nhiệm.
Đám người bên dưới đồng loạt vỗ tay.
Người trong phòng không nhiều, chỉ có vài thành viên của đội săn quỷ cùng với ba vị Tuần Dạ Nhân từ bên ngoài đến.
Tuần Dạ Nhân vẫn luôn tận lực bảo trì vẻ thần bí và cơ mật, mặc dù người biết đến sự tồn tại của bọn họ không ít, thế nhưng có thể giữ bí mật liền cố gắng giữ bí mật, hạn chế tối đa việc tùy tiện xuất hiện ở trước mắt mọi người.
“Đề cử nguyên Tuần Sát Sứ Tuần Dạ Nhân Bạch Nguyệt Thành Vương Minh đảm nhiệm chức phó bộ trưởng của phân bộ tại Ngân Thành.”
Vương Minh tiến lên tiếp nhận nghị định bổ nhiệm, không lộ ra nụ cười nào.
Gã vốn đã là Tuần Sát Sứ, lần này chạy tới đây cũng không được thăng chức, không có chút ý nghĩa nào.
“Đề cử nguyên tuần kiểm cấp một đội chấp pháp Ngân Thành Lý Hạo thăng lên Tuần Sát Sứ, đảm nhiệm chức phó bộ trưởng của phân bộ tại Ngân Thành.”
“…”
Vương Minh chết sững, ngơ ngác nhìn Lý Hạo cả nửa buổi, xấu hổ không chịu nổi.
Hắn cũng là phó bộ trưởng?
Gã thật sự không biết chuyện này!
Má nó, số phận mình quá thảm rồi, thoáng cái đã đồng cấp với Lý Hạo?
Mà ở phía dưới, Lý Mộng và Hồ Hạo hai mặt nhìn nhau, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời cũng thấy cực kỳ lúng túng.
Nói như vậy thì kế tiếp Lý Hạo vẫn là cấp trên của bọn họ?
Trời ạ, sớm biết Lý Hạo sẽ đảm nhiệm chức phó bộ trưởng thì có đánh chết bọn họ cũng không nguyện ý tới đây.
Còn tưởng rằng sẽ là Liễu Diễm.
Liễu Diễm nói thế nào cũng lớn hơn so với bọn họ, hơn nữa tư lịch càng sâu, ngoại trừ việc không thể tấn cấp Siêu Năng Giả thì cái gì cũng tốt, hơn nữa nàng ta đã là Phá Bách, để nàng ta đảm nhiệm chức phó bộ trưởng thì mọi người đều không có ý kiến gì, nhưng không ngờ cuối cùng lại là Lý Hạo thượng vị.
Vương Minh không nhịn được, thấp giọng nói: “Lưu bộ trưởng, chuyện này… Không phải Lý Hạo vừa gia nhập Tuần Kiểm Ti không bao lâu sao, hơn nữa hắn còn không phải là Siêu Năng Giả…”
Để hắn làm lãnh đạo cũng được à?
Lưu Long bình tĩnh đáp: “Không có việc gì, Lý Hạo chủ yếu phụ trách công tác hậu cần, chân chính chiến đấu còn phải trông cậy vào Vương phó bộ, Vương phó bộ là Siêu Năng Giả Mãn Nguyệt, là đệ nhất cường giả của Ngân Thành.
Về sau mong được ngươi chiếu cố Ngân Thành nhiều hơn.”
Sắc mặt Vương Minh thoáng cái đã đỏ lên.
Đây là vũ nhục!
Lưu Long, ngươi có ý tứ gì?
Trận chiến lần trước, tất cả mọi người đều xem ở trong mắt, Lưu Long một người đánh ba người, trong khi gã thì chỉ phải đối mặt với một kẻ địch còn đánh không xong, huống chi trong thành còn có Viên Thạc sừng sững ở đó, ngươi lại nói ta là đệ nhất cường giả, đây không phải là nhục nhã châm biếm thì là cái gì?
“Lưu bộ trưởng!”
Thấy sắc mặt đỏ bừng của Vương Minh, Lưu Long bình tĩnh bổ sung: “Là đệ nhất Siêu Năng Giả của Ngân Thành!”
Vương Minh khựng lại một chút, nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Lời này cũng xem như chính xác.
Được rồi, không cùng vị này so đo nữa, một tên mãng phu mà thôi.
“Đề cử Liễu Diễm, đảm nhiệm chức tổ trưởng tổ hành động của phân bộ tại Ngân Thành.”
Mộc Sâm tiếp tục đọc nốt quyết định bổ nhiệm.
Toàn bộ phân bộ có 9 người, nếu tính cả Liễu Diễm thì coi như có 4 vị lãnh đạo.
Mà ở phía dưới, Vân Dao, Ngô Siêu và Trần Kiên đều rất thản nhiên ngồi nghe, thế nhưng Hồ Hạo cùng Lý Mộng lại không được bình tĩnh như vậy, nhìn chung quanh một vòng, đột nhiên càng cảm thấy ủy khuất muốn chết.
Hai vị Siêu Năng Giả cấp độ Nguyệt Minh đến nhậm chức tại một nơi nhỏ xíu như Ngân Thành.
Kết quả… Lại chỉ là binh lính tầm thường.
Ngay cả cái chức tổ trưởng đều không thể vớt được.
Trong lúc nhất thời, hai người thiếu chút đã rớt cả nước mắt.
Sớm biết sẽ là dạng này thì còn không bằng chủ động xin điều tới Diệu Quang Thành.
Tuy rằng tới Diệu Quang Thành thì hai người bọn họ cũng khó có cơ hội làm lãnh đạo, nhưng tối thiểu không đến nỗi làm binh bét.
Tốt xấu gì cũng có một vài Siêu Năng Giả cấp độ Tinh Quang có thể làm tiểu đệ của bọn họ.
Hiện tại thì hay rồi, cả phân bộ, ngoại trừ hai người bọn họ thì chỉ còn lại Ngô Siêu và Trần Kiên là yếu nhất, mấu chốt ở chỗ hai người này là võ sư, không cùng một đường với bọn họ, cho nên tính ra vẫn là người của Lưu Long.
Lần này tới đây thật sự trở thành tiểu đệ tiểu muội trong nhà người ta rồi.
Phía trên, Mộc Sâm đã tuyên bố quyết định bổ nhiệm xong, bấy giờ tươi cười nói: “Chúc mừng các vị, nhất là Lý Hạo, thật tốt! Ta đã sớm nói rồi mà, học viên từ Ngân Thành cổ viện đi ra thì sớm muộn gì cũng sẽ trở nên nổi bật, không nghĩ tới nhanh như vậy mà ngươi đã trở thành Tuần Sát Sứ.”
Ông hơi bất ngờ nhưng cũng không tính là quá ngoài ý muốn.
Phía trên đồng ý đáp ứng cũng là chuyện rất bình thường, dù sao cũng phải cho Viên Thạc mặt mũi.
“Phân bộ Tuần Dạ Nhân được thành lập, đối với cả ta cũng như Tuần Kiểm Ti mà nói đều là việc vui lớn!”
Mộc Sâm cười ha hả nói: “Thế này đi, về sau, phàm là các vụ án có liên quan đến Siêu Năng Giả và võ sư thì đều sẽ giao cho các ngươi đến xử lý.
Tuần Kiểm Ti chỉ phụ trách vụ án của người bình thường.
Đương nhiên, nếu nhân thủ của các ngươi không đủ, cần trợ giúp gì thì có thể tùy thời điều người của Tuần Kiểm Ti đến.”
Ai bảo số lượng Tuần Dạ Nhân quá ít làm gì.
Cho nên Mộc Sâm đã chủ động hứa hẹn, có thể tùy thời điều nhân viên bên Tuần Kiểm Ti sang hiệp trợ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










