[Dịch] Tinh Môn
Tập 387 : Hợp mưu 4 (c1931-c1935)
❮ sautiếp ❯Chương 1931: Hợp mưu 4
Oanh!
Mấy chục vạn đại quân rầm rầm xông về phía mấy triệu đại quân đối diện, nơi đây là khu vực hoang nguyên, địa hình rộng lớn, song phương dùng ranh giới của khí tức Hỗn Độn để phân chia địa bàn, lúc này, hai đại quân nhanh chóng lao vào nhau.
Oanh!
Tiếng va chạm như sấm nổ, tiếng la giết chấn động thiên địa.
Lý Hạo yên lặng đứng nhìn.
Ngân Nguyệt quân càng ngày càng cường đại.
Phía trước, Chiến Thiên quân và Liệp Ma quân tựa như thanh đao nhọn xuyên thẳng trái tim đối phương, Đại Hoang nhiều kỵ binh, thực lực chiến sĩ cũng không yếu, nhưng đối mặt với Ngân Nguyệt quân thì lại liên tục bại lui, đám hoang thú nhanh chóng gia nhập chiến trường.
Võ sư Ngân Nguyệt cũng xuất chiến, tiếng hô hào vang tận mây xanh!
Trong chiến trường, nữ tướng kim bào bạch giáp nhanh chóng xuất chiến, lúc này, Triệu Thự Quang biến mất, xuyên qua hư không, trong chớp mắt, một đại ấn giáng xuống, bầu trời vỡ nát.
Quân công chúa chỉ có chiến lực Nhật Nguyệt, thậm chí miễn cưỡng mới đến trung kỳ, sao có thể địch nổi Triệu thự trưởng sắp bước vào hậu kỳ được, trong giây lát, nàng ta đã bị áp chế, nếu không có bạch mã cường hãn, động tác nhanh nhẹn chở nàng tránh thoát mấy lần sát chiêu của Triệu thự trưởng thì e rằng nàng ta đã bị Triệu thự trưởng chém giết tại chỗ.
Lý Hạo quan sát, hoài nghi Triệu thự trưởng không hề có ý định trao đổi mà là muốn trực tiếp giết chết đối phương!
Ngay sau đó, quanh Triệu thự trưởng xuất hiện mấy hoang thú đến trợ giúp Quân công chúa.
Lý Hạo nhướng mày, trong mắt lóe kim quang.
Đám hoang thú kia hình như không có ý định giúp vị công chúa kia mà là đang bảo hộ bạch mã, chẳng lẽ bạch mã đó có lai lịch không tầm thường?
Hắn chỉ nhìn một hồi rồi không để ý nữa, hắn tiếp tục quan sát quân sĩ Đại Hoang.
Sau đó hắn giương tay kéo lấy từng luồng khí tức Hỗn Độn yếu ớt.
Tuy nói là muốn thương nghị cùng đối phương nhưng Lý Hạo sẽ không đặt hết hi vọng vào đó, bản thân hắn cũng đang nghĩ biện pháp ẩn nấp tiến vào Đại Hoang.
Hắn đưa một chút khí tức Hỗn Độn tiến vào trong cơ thể, sau đó lặp tức khẽ nhíu mày.
“Hỗn Độn là đạo, vạn vật cũng là đạo, Hỗn Độn cũng có đại đạo đối ứng mới đúng…”
Hỗn Độn không nên bị bài xích như vậy.
Nếu không, ngày sau cường giả tân đạo tiến vào vũ trụ tinh không chẳng lẽ cũng sẽ bị Hỗn Độn bài xích ư?
Vậy nên có lẽ Hỗn Độn đạo cũng có đạo mạch đối ứng.
Lý Hạo yên lặng cảm ứng.
Một lát sau, ánh mắt khẽ thay đổi, trong cơ thể có một nơi có chút dao động mơ hồ.
Lý Hạo nhanh chóng hấp thu một chút khí tức Hỗn Độn, khí tức Hỗn Độn vốn bị bài xích khi tiếp xúc với chỗ kia trong cơ thể thì lập tức biến mất, ánh mắt Lý Hạo sáng lên.
Quả nhiên là vậy! Ta biết ngay mà!
Vạn vật đều có đạo, không thể nào Hỗn Độn không thuộc về phạm trù đại đạo được.
Như vậy thì sẽ dễ hơn nhiều.
Hắn lập tức hấp thu thật nhiều khí tức Hỗn Độn.
Giờ phút này, song phương ác chiến, vô số quân sĩ chết trận, thậm chí có hoang thú bị giết, Hỗn Độn tràn lan, Lý Hạo nhanh chóng rút ra những khí tức Hỗn Độn này.
Đại Hoang.
Mã Tôn đang điều khiển Hỗn Độn lan tràn, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Rất nhiều người đã chết, hoang thú cũng chết vài con, nhưng phạm vi Hỗn Độn lan tràn không được như mong muốn, hình như có một phần đã biến mất.
Nó cảm thấy nghi hoặc, khó hiểu.
Chỉ có hoang thú mới có thể thu nạp khí tức Hỗn Độn, còn Nhân tộc Đại Hoang thì bởi vì từ trước đến nay luôn sinh tồn cùng hoang thú nên trong cơ thể ẩn chứa một chút huyết mạch hoang thú, nhờ thế mới có thể chứa đựng được, những người khác thì không thể hấp thu.
Như vậy thì khí tức Hỗn Độn đã đi đâu?
Nó vừa nghĩ thế, phía đối diện bỗng nhiên có thiên ý dao động, thiên địa chấn động, nó hiểu ra, thầm mắng một tiếng.
Lại là thiên ý bài xích, thiên ý này càng ngày càng mạnh, đến cả Hỗn Độn mà cũng bị xóa bỏ một chút.
Nếu chờ đợi thêm nữa, dù Đại Hoang không khuếch trương thêm thì có lẽ thiên ý cũng vẫn chủ động tiêu diệt Hỗn Độn.
Không thể đợi thêm nữa.
Cùng lúc đó.
Trong cơ thể Lý Hạo, khí tức Hỗn Độn biến mất, một đạo mạch nhanh chóng hiện ra, Lý Hạo nở nụ cười.
Đạo mạch Hỗn Độn!
Có cảm giác nó rất mạnh…
Hắn bắt đầu mở ra từng chút một, trên người nhanh chóng có một cỗ khí tức Hỗn Độn nhàn nhạt tràn lan.
Ngay sau đó, Lý Hạo đột nhiên biến mất.
Lúc này, Quân công chúa đang khổ chiến, đám hoang thú tới tiếp viện đều không địch nổi Triệu thự trưởng, thậm chí có 2 con đã bị chém giết, Triệu thự trưởng quá mạnh!
Quân công chúa càng thêm hiểu vì sao phụ vương cự tuyệt xuất chinh.
Thiên Tinh cường đại như thế, đến hoang thú cường đại còn bị đánh chết thì bọn họ khai chiến để làm gì?
Đối với những lời Triệu thự trưởng truyền âm cho nàng, nàng ta do dự, lo lắng đối phương chỉ đang cố ý quấy nhiễu chính mình, nếu thật sự muốn hợp tác thì vì sao lại ra tay hung ác như vậy?
Oanh!
Sau một tiếng vang lớn, bạch mã bay ngược.
Quân công chúa cưỡi trên bạch mã cũng hộc máu, sắc mặt trắng bệch!
Hậu phương, dường như Mã Tôn đã cảm giác được, một cỗ lực lượng cường mạnh giáng lâm, giọng nói vang vọng: “Lui binh!”
Ầm ầm!
Đại quân rút lui, hoang thú lùi lại, trở về phạm vi Hỗn Độn, Triệu thự trưởng thấy thế thì không đuổi theo.
Nơi xa, Quang Minh Kiếm quát lớn: “Dừng bước!”
Đối phương đã lui vào Hỗn Độn, không cần đuổi giết nữa.
Song phương giao chiến, dù đại quân chỉ bằng 1/3 đối phương nhưng vẫn đánh cho quân Đại Hoang tan tác.
Quân công chúa không ngừng hộc máu, sắc mặt trắng bệch.
Sau lưng, các vị tướng sĩ nhanh chóng đuổi tới, mặt mũi tràn đầy lo lắng.
Giờ khắc này, không ai để ý thấy bên cạnh có thêm một vị binh sĩ cưỡi ngựa, trong trận đại chiến hỗn loạn, Triệu thự trưởng giết chết được cả hoang thú thì làm gì có ai sẽ quan tâm đến việc ít hơn hay nhiều thêm một vị binh sĩ chứ?
Lúc này Lý Hạo đang quan sát Quân công chúa, sau đó hắn chuyển tầm mắt về phía con ngựa trắng kia.
Thương thế của nó đang nhanh chóng khôi phục, khí tức Hỗn Độn không ngừng tràn ra trong cơ thể, thương thế không nhẹ mà chỉ mất một lúc đã khỏi hoàn toàn.
Ánh mắt Lý Hạo lóe lên.
Con hoang thú này chắc chắn là hậu duệ của cường giả đỉnh cấp hoặc là có điểm đặc biệt nào đó.
Thậm chí, việc nó bị thương đã khiến một vị hoang thú Thánh Đạo lo lắng sốt ruột.
Vị hoang thú Thánh Đạo kia lựa chọn lui binh không phải vì quân Đại Hoang tổn thất lớn mà là vì con bạch mã này bị thương!
Chương 1932: Hợp mưu 5
“Thú vị thật…”
Lý Hạo thầm nghĩ.
Hắn quay đầu nhìn về hậu phương, có thể mơ hồ nhìn thấy một con tuấn mã màu đen, ngay sau đó, hắn phát hiện ra bên cạnh con tuấn mã kia có một vị giáp đen!
Kiếm Nhãn của hắn vô cùng nhạy bén, trong nháy mắt đã cảm nhận được một cỗ khí tức cường hãn lóe lên rồi biến mất, đó là Thánh Nhân!
Quả nhiên người phe Hồng Trần đã tiếp xúc với bên này, nhưng hình như song phương chưa đạt thành thỏa thuận gì, cũng không tín nhiệm lẫn nhau, nếu không thì sẽ không chỉ có một vị Thánh Nhân.
“Chỉ có một người thôi sao?”
Quá ít!
Lý Hạo thầm nghĩ
Mục tiêu của hắn không chỉ là một vị Thánh Nhân.
Giờ phút này, Chiến Thiên thành đang ở trong địa bàn của hắn.
Lão ô quy, Cửu sư trưởng, Lực Phúc Hải, Hòe tướng quân, hắn, còn có cả Chiến Thiên quân và những yêu thực kia… Có lẽ bọn họ không thể đối phó với 6 – 7 vị Thánh Nhân nhưng 3 vị thì chắc chắn không có vấn đề gì.
Nhưng nếu chỉ có một tên thì quá ít, mà có lẽ hoang thú sẽ đồng hành với kẻ đó.
Lý Hạo đưa tin thông qua áo giáp: “Triệu thự trưởng, lát nữa các ngươi tạo áp lực cho đối phương, chủ yếu là đánh giết hoang thú, khi có Thánh Đạo xuất hiện thì nhanh chóng rút đi! Phải chèn ép hoang thú, khiến bọn chúng tổn thất nặng nề, dụ hoặc nhiều cường giả hơn tiến vào Đại Hoang!”
“Rõ.”
“Ngoài ra, nếu Càn Vô Lượng trở về thì bảo hắn lập tức tham chiến, mặc chiến giáp hoàng kim của ta vào và giả mạo ta, tiến vào lĩnh vực Đại Hoang!”
“…”
Lúc này, trong khải giáp vang lên thanh âm: “Hầu gia, ta vừa trở về.”
Càn Vô Lượng đã trở về!
Y dám trở về chứng tỏ là đã hoàn thành nhiệm vụ.
Thật ra Lý Hạo biết y đã trở về nhưng không chủ động liên hệ với đối phương, vừa rồi hắn nói chuyện là một công khai kênh dành cho các thành viên cấp cao.
“Giết ai rồi? Diêm La hay Phi Kiếm Tiên?”
“Diêm La! Ánh Hồng Nguyệt mang theo những người khác và khoảng 1000 quân tinh nhuệ rời khỏi Đại Ly rồi.”
Lý Hạo không để tâm lắm.
Trong 4 thủ lĩnh, Ánh Hồng Nguyệt khó giết, Hạo Thiên sơn chủ thực lực cực mạnh, mạnh hơn Diêm La và Phi Kiếm Tiên một đoạn, vậy nên Càn Vô Lượng chỉ có 2 lựa chọn.
Ban đầu, 3 tổ chức lớn và Hạo Thiên sơn trang có gần 100.000 siêu năng, thế mà bây giờ chỉ còn 1000 quân tinh nhuệ…
Lý Hạo hơi ngạc nhiên vì kết quả này.
Sao lại chết nhiều như thế?
“Đại Ly thế nào rồi?”
“Đại Ly Vương bị thương không nhẹ, một cây Bạch Ngọc Cốt của Khương Ly đã nát, chết mấy chục thần vệ và tế tự, ngoài ra còn tổn thất mấy vạn quân tinh nhuệ Đại Ly…”
“Thế mà Đại Ly Vương không giết ngươi à?”
“Hầu gia là chỗ dựa của Vô Lượng, sao Đại Ly Vương dám giết ta được?”
Càn Vô Lượng vừa gấp gáp trở về, dù hiện tại không gặp được Lý Hạo thì giọng nói cũng lộ ra sự khiêm tốn và ngượng ngùng.
Đại Ly tổn thất không nhỏ.
Nhiều vị đại tướng đã chết trận, Đại Ly Vương và chủ tế cùng bị thương, Đại Ly Vương thất sự rất muốn xử lý tên khốn kiếp Càn Vô Lượng này, bởi vì ở thời khắc mấu chốt tên khốn này đã điều khiển hơn vạn quân sĩ Đại Ly, khiến bọn họ hung hãn không sợ chết, thậm chí chủ động tự bạo trì hoãn bước chân của kẻ địch.
Nếu Đại Ly Vương không kiêng kị Lý Hạo thì đã hoàn toàn trở mặt với y rồi, gã đã tức giận đến mức trái tim suýt chút nữa nổ tung.
May mà sau khi đánh chết được Diêm La, Càn Vô Lượng nói rằng muốn rời đi, nếu y không đi thì Đại Ly Vương chắc sẽ không nhịn được nữa mà làm thịt y thật.
“Diêm La chết rồi à? Không tệ!”
Lý Hạo truyền âm.
3 tổ chức lớn cuối cùng cũng có một nhà bị hủy diệt, hắn có thể báo tin này cho Liễu Diễm.
Càn Vô Lượng đúng là cũng có chút tài năng đấy.
Lý Hạo đoán trước được rằng đối phương có thể thành công nhưng không ngờ sẽ nhanh như vậy, đã vậy y còn nhanh chóng chạy về, chọn thời cơ không tệ.
“Ngươi vừa hoàn thành nhiệm vụ, đáng lẽ không nên cho ngươi tiếp tục mạo hiểm, nhưng hôm nay, người bình thường rất khó giả mạo ta, ngươi có nguyện ý mạo hiểm lần nữa không?”
“Tuân lệnh hầu gia!”
“Vậy ngươi hãy ngụy trang thành ta, cẩn thận xâm nhập Đại Hoang, tạo chút áp lực, ta chỉ có một yêu cầu, đó là Hồng Trần phái thêm cường giả đến, cũng muốn hoang thú cảm nhận được áp lực.
Ngoài ra, tốt nhất là để hoang thú biết rằng ta đang tìm viện quân có chiến lực cực mạnh… Rất khó để hoàn thành hết những điều này, ngươi có thể làm được không?”
“Có thể!”
Càn Vô Lượng dứt khoát trả lời, trong lòng rất vui vẻ, cuối cùng y đã giải quyết được khúc mắc lúc trước.
Y gắng sức truy đuổi kẻ địch, không tiếc làm mất lòng Đại Ly Vương và Khương Ly để hoàn thành nhiệm vụ, quả nhiên lựa chọn của y không sai.
Đại Ly Vương khó chịu… thì cứ khó chịu đi!
Suy yếu Đại Ly cũng là để Thiên Tinh an toàn hơn, y chắc chắn rằng Lý Hạo sẽ không quan tâm, Đại Ly Vương mang mấy triệu quân tinh nhuệ trở về, mới chết mấy vạn người thì có sao đâu?
Đại Ly Vương cũng không dám trở mặt.
“Cứ thế đã, công lao sẽ nói sao.”
“Không dám tranh công!”
Càn Vô Lượng nhanh chóng đáp lại, sau đó lại nói: “Hầu gia, Ánh Hồng Nguyệt trốn thoát, có khả năng sẽ đến Thần Quốc ở phương Tây, nhưng có lẽ ở Đại Ly vẫn còn một số bố trí của gã, chuyện này có liên quan đến Cấm Kỵ Hải…”
“Ta đã biết.”
Lý Hạo không nhiều lời, Càn Vô Lượng thấy thế thì không nói thêm gì, y nhanh chóng rời khỏi trận doanh Thiên Tinh quân.
Sau đó không lâu, ánh mắt Mã Tôn đột nhiên lóe lên, nhìn về một phương hướng.
Bên cạnh, cường giả giáp đen hỏi: “Mã Tôn, phát hiện ra điều gì sao?”
Mã Tôn bình tĩnh đáp: “Có người đang tiến đến, để ta đi xem một chút…”
Dứt lời, nó lập tức biến mất.
Mã Tôn nhanh chóng đi đến chỗ đó, sau đó lại biến mất, nó đuổi theo không bỏ, trong lòng suy đoán, kẻ đó là Lý Hạo sao?
Thủ đoạn của đối phương không tệ, dường như đã phát hiện ra nó, mấy lần truy tung đều bị đối phương cắt dấu, chẳng trách lại khiến đám phản đồ Tân Võ kia kiêng kỵ như vậy.
Giáp đen đuổi kịp, mở miệng hỏi: “Mã Tôn cần hỗ trợ không?”
“Không cần!”
Mã Tôn bất mãn, tên này là cao da chó à? Thật phiền phức!
Giáp đen thấy thế thì cũng không nhiều lời, nhưng gã vẫn mặt dày đi theo, nếu tìm ra Lý Hạo rồi đánh giết hắn thì gã sẽ lập công lớn.
Nhưng bọn họ truy lùng một hồi, Mã Tôn lộ vẻ ngưng trọng.
Nó có thể cảm giác được có người đang không ngừng chạy trốn, thế nhưng mấy lần tới gần đều bị đối phương phát hiện ra, hắn tiếp tục trốn mất.
Mỗi lần như vậy hắn đều để lại chút phiền toái.
Không chỉ thế, bên ngoài lại vang lên tiếng la hét khai chiến.
Thiên Tinh quân chủ động tiến công lần nữa!
Chương 1933: Hợp mưu 6
Mã Tôn lập tức hiểu ra.
Đáng chết!
Có cường giả vượt biên để giương đông kích tây, phối hợp tạo cơ hội cho Lý Hạo lẻn vào sao?
Tiếng vang chấn động vang lên, nó thấy một hoang thú đã bị giết, ngay sau đó, Triệu Thự Quang lại lao tới tấn công Quân công chúa, khiến bạch mã bị thương lần nữa, đáy lòng Mã Tôn run lên.
Bạch mã không thể chết được, đó là Hỗn Độn chi ý.
Bởi vì một vài nguyên nhân mà các vị hoang thú tôn giả không ai muốn độc chưởng, con bạch mã này mới là nhân vật mấu chốt của Hỗn Độn, hơn nữa, để Hỗn Độn lan tràn thì cần Hỗn Độn chi ý làm tiên phong, trở thành tọa kỵ của Quân công chúa cũng là để che giấu tai mắt người khác.
Nhưng bây giờ nó trở thành mục tiêu công kích của Triệu Thự Quang bởi vì Quân công chúa là người chỉ huy đại quân.
Thật phiền phức!
Ngay sau đó, ở nơi xa, một đạo khí tức cường hãn bay lên, một hoang thú trông như con khỉ từ phía sau bay lên không trung, lao thẳng về hướng Triệu Thự Quang.
Cùng lúc đó, một người xuất hiện, Vương thự trưởng lên tiếng, thanh âm chấn động thiên địa: “Hoang thú Thánh Đạo ư? Các ngươi nghĩ mình là vô địch thiên địa thật à? Đừng chủ động bắt đầu cuộc chiến Thánh Đạo, nếu không, ít ngày nữa Chiến Thiên thành sẽ khởi động, Thánh Nhân của Chiến Thiên quân sẽ lao tới chiến trường.
Đám man hoang các ngươi có thể đỡ được một kích của Thánh Nhân Chiến Thiên thành ta không?”
Con khỉ hoang thú kia quát: “Chiến Thiên thành? Ngủ say nhiều năm, chủ thành hoang phế, còn bao nhiêu chiến lực chứ?”
“Nực cười! Vô tri! Mỏ Thiên Tinh đã rơi vào trong tay Thiên Tinh, mỏ lớn vẫn còn, Chiến Thiên thành có thể khởi động, lao tới đây tiêu diệt đám man hoang các ngươi! Chỉ có mấy tên hoang thú Thánh Đạo mà cho rằng mình vô địch thiên địa à? Chủ động lui lại thì còn chút hi vọng sống… Nếu không, Đại Hoang tất diệt, hoang thú diệt chủng!
Thiên Tinh có thể diệt Vô Biên chủ thành thì cũng có thể hủy diệt các ngươi! Ít ngày nữa cháu trai Chí Tôn sẽ tới đây.
Đại Hoang bị trời vứt bỏ, các ngươi nghĩ mình có thể xâm chiếm thiên địa ư? Trời đất sẽ không chấp nhận các ngươi!”
Tiếng nói chấn động thiên địa.
Giờ phút này, Mã Tôn không lên tiếng, trong lòng hơi lo lắng, Chiến Thiên thành thật sự sẽ tới đây sao?
Nếu vậy thì sẽ rất phiền phức.
Mà giờ khắc này, ánh mắt giáp đen bên cạnh khẽ dao động, truyền âm nói: “Chiến Thiên thành quả thật có mấy vị Thánh Nhân.
Lý Hạo cướp đoạt mỏ Thiên Tinh, đánh hạ Vô Biên thành, giết mấy vị Thánh Nhân, cướp đoạt không ít lực lượng Bất Hủ và lực lượng bản nguyên, có lẽ đã có vài vị Thánh Nhân khôi phục hoàn toàn.
Ta biết mấy vị Tôn Giả không sợ, nhưng nếu thật sự khai chiến thì tổn thất sẽ rất thảm trọng, không bằng nhân lúc đối phương không biết đến sự tồn tại của chúng ta, để chúng ta giúp chư vị giải quyết bọn họ!”
Nếu mấy vị Thánh Nhân Chiến Thiên thành đã khôi phục, cộng thêm các vị cường giả Thiên Tinh và Lý Hạo thì bên kia đúng là một đối thủ khó nhằn.
Lúc này, Mã Tôn cũng rất xoắn xuýt.
Có nên hợp tác với đám người này không?
Thế nhưng hợp tác với bọn họ thì cũng rất nguy hiểm.
Không thể để bọn họ quá cường đại, nếu không thì hoang thú sẽ gặp họa, có một cách là thả một số người thích hợp tiến vào.
“Ta sẽ thương lượng cùng mấy vị Tôn Giả khác.
Nhưng hoang thú chúng ta có đủ năng lực trấn áp đối phương, dù cho phép các ngươi tới đây thì số lượng cũng không được vượt quá 3 vị Thánh Nhân, nếu không, các ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong Cụ Phong thành đi!”
Ba vị Thánh Nhân sao?
Giáp đen suy tư, cảm thấy không tệ.
Có lẽ bên phía Lý Hạo vẫn còn thủ đoạn khác, đến lúc đó song phương thật sự khai chiến, ba vị Thánh Nhân cũng đủ để thay đổi rất nhiều thứ.
“Tốt! Nhưng đối phương có không ít Nhật Nguyệt có thể so với Bất Hủ, mà bên hoang thú…”
“Không cần lo lắng!”
Giáp đen im miệng, kỳ thật gã muốn mang thêm chút Bất Hủ tới đây nhưng tiếc là vị hoang thú này không muốn.
Ngay sau đó, Mã Tôn lại biến mất, nó đã hơi nóng giận.
Rốt cuộc có phải Lý Hạo xâm nhập hay không?
Có khả năng là hắn thật, nếu không thì sao lại quỷ mị như vậy, nó đích thân truy đuổi mà không thể đuổi kịp.
Lúc này, nó không thể không phái ra một vị hoang thú Thánh Đạo tọa trấn tiền tuyến, Mã Tôn nhanh chóng truyền tin, ngay sau đó, một vị hoang thú Thánh Đạo xuất hiện, cả 2 cùng truy sát Lý Hạo.
Lúc này, Càn Vô Lượng đang vô cùng căng thẳng, cảnh giác, nếu không cẩn thận thì kết cục của y chắc chắn là một con đường chết.
Có bao nhiêu vị Thánh Nhân đang truy sát y!
Quả nhiên Lý Hạo vẫn coi trọng mình như trước đây, có nhiệm vụ gian khổ thế này mà nghĩ đến mình trước tiên… Y tự an ủi bản thân một chút, mà đây cũng chính là lựa chọn của ta, không phải sao?
Cách đó không xa, Lý Hạo âm thầm líu lưỡi.
Tên Càn Vô Lượng này giỏi đấy!
Bị mấy vị Thánh Nhân truy sát mà vẫn chạy thoát được, hắn lựa chọn y làm kẻ giả mạo mình quấy nhiếu Đại Hoang quả là không nhìn lầm người.
Giờ khắc này, hắn quay đầu lại nhìn, hoang thú Thánh Đạo trấn giữ vương đình Đại Hoang đã biến mất.
Còn nữa, bạch mã kia chắc chắn là một kẻ không tầm thường, Triệu thự trưởng hai lần tiến công nơi đây, khi đối phó với bạch mã đều khiến hoang thú Thánh Đạo ra tay.
“Tiếp tục tiến công!”
Lý Hạo truyền tin qua áo giáp, ngay sau đó, đại chiến lại bộc phát, trong tình cảnh vô cùng hỗn loạn, Lý Hạo nhanh chóng biến mất.
Nhân lúc con khỉ Thánh Thú kia đang đuổi giết Triệu thự trưởng, hắn nhanh chóng chạy đến phương hướng vương đình Đại Hoang.
Giờ khắc này, bên ngoài vương đình còn ba con hoang thú đang tọa trấn, thực lực của chúng đều không yếu, có lực lượng Bất Hủ, nhưng chúng không hề phát hiện ra Lý Hạo.
Lý Hạo lóe lên một cái rồi biến mất, to gan trực tiếp trốn vào trong vương đình.
Ba hoang thú cảm giác được cái gì đó, chúng nhìn xung quanh một lượt nhưng rồi lại bị tiếng la hét phía xa thu hút sự chú ý.
Bọn chúng bực bội, đám Nhân tộc này quá đáng ghét, cứ liên tiếp tiến công rồi lại chạy trốn, không thấy mệt à?
Chương 1934: Hợp mưu 7
Lúc này, trong vương đình, Đại Hoang Vương khí tức uể oải ngồi trên ghế không nói một lời, chỉ yên lặng trầm tư.
Bốn phía, các văn võ bá quan cũng suy sụp bi quan.
Đột nhiên, giọng nói của Lý Hạo vang lên bên tai Đại Hoang Vương: “Khi Đại Hoang xâm lấn đến Định Biên, Đại Hoang Vương có đủ sức lệnh cho mấy triệu quân sĩ Đại Hoang bộc phát, khiến khí huyết che lấp bầu trời, Hỗn Độn bao trùm thiên địa không? Nếu có thì hãy làm vậy đi, nếu không thì thôi! Nếu việc này thành công, ta tha cho Đại Hoang, nếu thất bại, Đại Hoang không còn!”
Đại Hoang Vương mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thì vô cùng chấn động.
Trong tình cảnh này mà Lý Hạo có thể liên hệ được với ông ta ư? ! Đã vậy còn là nói chuyện bên tai ông ta nữa!
Trời ạ!
Quá khó tin! Quanh đây có bao nhiêu vị hoang thú Thánh Đạo tồn tại chứ?
Ngay sau đó, trong tay ông ta có thêm thứ gì đó.
“Đây là chiến giáp, có thể nhỏ máu nhận chủ, hãy liên hệ với ta! Chỉ mình ngươi mới liên lạc được với ta! Ta phải rời đi rồi, nếu ngươi không làm được thì ta sẽ thiếu đi một viên đại tướng!”
Giọng nói Lý Hạo ẩn chứa ý cười: “Ngoài ra, con ngựa trắng kia không đơn giản, hi vọng Đại Hoang Vương có thể giải thích rõ cho ta, còn nữa, con gái ngươi không tệ.
Điều cuối cùng, giúp ta tra xem phe Hồng Trần có bao nhiêu cường giả tới đây.
Làm chúa tể một phương, nếu chút năng lực ấy cũng không có thì không cần làm gì nữa đâu.”
Đại Hoang Vương vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên, trong lòng bội phục sự to gan của Lý Hạo.
Nếu bây giờ ông ta hô to một tiếng thì người này có thể mất mạng tại đây!
Sao hắn dám làm như vậy? Quá liều mạng! Quanh đây có rất nhiều Thánh Nhân.
Đương nhiên là ông ta sẽ không kêu lên, trong lòng tự hỏi không biết vì sao Lý Hạo lại tin rằng mình sẽ đứng về phe hắn?
Ông ta đường đường là chủ nhân Đại Hoang cơ mà!
“Đại Hoang Vương, hãy nhớ kỹ, chỉ có người Ngân Nguyệt mới có thể nắm giữ thiên địa Ngân Nguyệt, kỳ thật Đại Hoang cũng được coi là một phần của Ngân Nguyệt.
Dù là Hoang thú, Tân Võ hay Hồng Nguyệt thì cũng không có tư cách nắm giữ thiên địa! Ta chỉ nói đến thế thôi, đi trước đây, ta chờ tin tức tốt của ngươi!”
Trong nháy mắt, dường như có một cơn gió nhẹ lướt qua, Đại Hoang Vương biết Lý Hạo đã rời đi.
Một lát sau, ông ta mới đứng lên, bên ngoài đại trướng, một hoang thú tiến vào thăm dò, nhìn thoáng qua ông ta, lạnh nhạt nói: “Đừng đi lại lung tung.”
Đại Hoang Vương bình tĩnh lên tiếng: “Chỉ là khí huyết không thông nên đi lại một chút thôi, mấy vị đại nhân nhìn chằm chằm nơi này chẳng lẽ lại sợ ta làm cái gì ư? Mà bản vương vẫn giữ câu nói đó, hãy cẩn thận với đám người Hồng Trần, không nên hợp tác với người kia, nhất định đối phương đang tìm cách đưa cường giả tiến vào Đại Hoang.
Nếu bọn họ đưa đến nhiều hơn ba vị Thánh Nhân thì sẽ rất nguy hiểm! Hi vọng mấy vị đại nhân chuyển lời này đến các vị Tôn Giả! Ngoài ra, mong đại nhân chuyển lời đến Tôn Giả rằng, tốc độ Đại Hoang xâm lấn quá chậm, đây có lẽ là điềm báo của nguy cơ.
Trong số Nhân tộc Đại Hoang, chỉ có trong cơ thể ta chứa nhiều khí tức Hỗn Độn nhất, và quan lại văn võ dưới trướng ta có khí tức Hỗn Độn nồng đậm nhất…
Việc đã đến nước này, xin các đại nhân cho phép chúng ta tham dự chiến tranh, gia tốc Hỗn Độn lan tràn, nếu không, cứ tiếp tục thế này thì phải đợi đến năm nào mới có thể xâm chiếm đại lục phương Đông?”
Hoang thú kia nghe vậy thì giật mình.
Trước đó người này không muốn xuất chinh, giờ này lại nguyện ý ư?
Ông ta nguyện ý là chuyện tốt, chỉ sợ ông ta sẽ chạy trốn!
Đại Hoang Vương bình tĩnh nói: “Đại nhân không cần lo lắng.
Đại Hoang là quê hương của ta, bản vương chủ nhân của Đại Hoang, giờ chúng ta đã khai chiến với Thiên Tinh thì làm gì còn đường lui nào nữa? !”
“Ta sẽ chuyển lời đến Tôn Giả…”
Hoang thú kia không nói nhiều.
Có lẽ để những người này tham chiến sẽ gia tăng tốc độ xâm lấn, tốc độ hiện tại quả thật là quá chậm.
Đại Hoang Vương khẽ gật đầu, ông ngồi xuống, nỗi lòng đang rất phức tạp.
Lý Hạo, bản vương sẽ cược một lần!
Phe Hồng Trần và hoang thú có rất nhiều Thánh Nhân, ngươi có thể ngăn cản hoặc đánh bại tất cả bọn họ không?
Mà không ngờ Lý Hạo lại phát hiện ra sự dị thường của bạch mã nhanh như vậy, hắn quả thật rất nhạy bén.
Những suy nghĩ trong lòng khiến ông rất kích động.
Không thể địch nổi hoang thú và cường giả Tân Võ và suy nghĩ cố hữu từ xưa đến nay, bây giờ, ông ta cùng Lý Hạo đang hợp mưu tính kế những cường giả này, chuyện này thật sự có thể thành công không?
Giờ khắc này, vị chủ nhân Đại Hoang này như được trở về thời kỳ nhất thống Đại Hoang năm đó, ông ta kích động, bất an… và cả sợ hãi.
Lúc này, Lý Hạo đã rời khỏi Đại Hoang.
Một lát sau, Càn Vô Lượng xuất hiện, đầu đầy mồ hôi, toàn thân run rẩy.
Nhìn thấy Lý Hạo, cuối cùng thân thể cũng đỡ run hơn, vừa rồi y suýt chút nữa đã bị hai vị Thánh Nhân bắt được, may mà Lý Hạo ra mệnh lệnh kịp thời cho y lui về.
Cuộc sống như vậy… Thật kích thích!
“Chuẩn bị di tản dân chúng khỏi đại lục phương Đông…”
Giờ phút này, Lý Hạo bỗng nhiên truyền tin: “Bảo Lâm Hồng Ngọc tổ chức nhân thủ, tiến hành di tản nhân viên.”
“Hầu gia!”
Đám người giật mình.
Đại lục phương Đông có rất nhiều hành tỉnh, nhân khẩu cũng rất đông, có đến hơn 2 tỷ người, thậm chí không hề ít hơn Trung Bộ, di tản với quy mô lớn như thế quá mức hao người tốn của!
Mấu chốt là rút lui trong thời gian ngắn rất khó sắp xếp.
Triệu thự trưởng nhíu mày, trầm giọng nói: “Hầu gia, giờ di tản dân chúng nhất định sẽ khiến lòng dân bàng hoàng.
Hơn nữa, nhiều người như vậy rất khó an trí, chúng ta cũng không có nhiều nhân thủ để tiến hành việc này.
Đó không phải là mấy triệu người, cũng không phải là mấy chục triệu người… Với lực lượng siêu phàm, di tản mấy chục triệu người rất nhẹ nhàng.
Nhưng đại lục phương Đông có mấy tỉ nhân khẩu!”
Quyết định của Lý Hạo khiến mọi người không thể bình tĩnh nổi.
Có quá nhiều người!
Lý Hạo ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Vậy chỉ cần di tản người ở Định Biên hành tỉnh, đại khái là một nửa đại lục phương Đông…”
“Chuyện này cũng không có khả năng.”
Triệu Thự Quang lắc đầu: “10 hành tỉnh với nhân khẩu gần 10 tỷ… Hầu gia, chỉ riêng việc động viên dân chúng dời đi cũng đã là một công trình lớn, dù là ở thời đại siêu phàm, chuẩn bị việc này mất một năm cũng không tính là nhiều…”
10 tỷ dân là khái niệm gì?
Dù dùng chiến hạm để vận chuyển với tốc độ cực nhanh, một lần vận chuyển 5 vạn người thì cũng phải đi 20.000 lần, vừa đi vừa về là 40.000 lần, đây là trong trường hợp thuận lợi, trên thực tế, có lẽ phải mất 30.000 chuyến hoặc thậm chí là nhiều hơn.
Dù chiến hạm có nhanh thế nào thì khi người lên xuống chiến hạm, vận chuyển đến nơi khác cần mang theo gia sản, mỗi lần xuyên qua hư không như vậy cũng phải tốn mấy chục phút đúng không?
Chương 1935: Vạn sự đại cát 1
Một giờ đi đi về về hai chuyến đã tính là nhanh.
Một ngày, một chiếc chiến hạm cũng chỉ có thể vận chuyển 50 chuyến, còn phải hoạt động không ngừng nghỉ mới đạt được kết quả đó.
Bọn họ đã chiếm được Vô Biên thành và Chiến Thiên thành, có nhiều chiến hạm hơn, có đến mấy chục chiếc, vậy thì phải đi 2000 – 3000 chuyến, như vậy thì cũng phải vận chuyển 10 ngày 10 đêm!
Chưa kể chiến hạm tiêu hao nhiên liệu, mấy chục chiến hạm không ngủ không nghỉ làm việc 10 ngày, nguồn năng lượng tiêu tốn cũng là con số trên trời.
Nếu Lý Hạo nói sớm hơn một chút thì có lẽ sẽ có thời gian.
Thế nhưng… trước đó Thiên Tinh và Đại Hoang còn chưa giao chiến, di tản dân cư, từ bỏ đại lục phương Đông thì sẽ có phiền phức lớn hơn.
Giờ phút này, Lý Hạo cũng rơi vào trầm tư.
Đúng là rất phiền phức!
Nhưng nếu không di tản, Đại Hoang lan tràn thì một nửa đại lục phương Đông sẽ tiến vào khu vực Hỗn Độn, chỉ sợ người bình thường không chịu được, bọn họ sẽ bị khí tức Hỗn Độn bao trùm rồi chết.
Nếu nhẫn tâm thì cứ trực tiếp mặc kệ, dù sao cũng có quá nhiều người.
Nếu chiến thắng trận chiến này, vậy thì bọn họ sẽ giết chết được không chỉ một vị Thánh Nhân, tai hoạ Đại Hoang không còn, phe Hồng Trần cũng tổn thất nặng nề, cũng có hi vọng xử lý được Vu Hải bên kia.
Hơn nữa, chưa chắc tất cả mọi người đều sẽ chết, bây giờ toàn dân tu võ, nếu đủ nhanh thì có lẽ chỉ chết khoảng 10 triệu người.
Con số đó nghe thì có vẻ không có gì, Thiên Tinh có quá nhiều nhân khẩu, con số đó chỉ bằng dân số của một tòa thành lớn mà thôi.
Thế nhưng… Lý Hạo nhìn mấy triệu quân sĩ trước mắt cái này, số người chết đi tối thiểu là gấp 10 lần đại quân này!
Hắn nhíu mày.
Trước đó hắn đã cân nhắc đến chuyện này rồi, nhưng lúc ấy nghĩ là đối phương sẽ không lan tràn bao trùm hết tất cả, khi đó Lý Hạo cũng chưa định lợi dụng đối phương để đối phó với Vu Hải.
Giờ phút này, kế hoạch đi đến bước này, Lý Hạo chỉ cần mặc kệ thì mọi chuyện sẽ rất thuận lợi diễn ra.
Nếu muốn bảo vệ tất cả thì sẽ tiêu hao với con số trên trời, thời gian cũng sẽ kéo dài hơn.
Vào thời khắc này, Lý Hạo bỗng nhiên mở miệng: “Khí tức Hỗn Độn sẽ không phá hỏng kiến trúc, chiến hạm đủ nhiều thì một chiếc nhét 5 vạn người, di tản 10 tỷ dân chúng… Mà thôi, quá nhiều! Vậy nếu khống chế cổ thành đến thì sao? Một tòa cổ thành đủ để dung nạp 50 triệu người, đây là nhân khẩu sinh sống bình thường, nếu chen chúc một chút thì nhét gấp 2 – 3 lần cũng không có vấn đề gì…”
“Hầu gia thật sự muốn di tản dân chúng sao?”
Triệu thự trưởng rất đau đầu, Lý Hạo suy tư một phen rồi đáp: “Đúng, phải cho đối phương tin rằng chúng ta muốn rút lui, đương nhiên cũng là để bảo toàn tính mạng của bọn họ, nếu không rút lui, có lẽ người chết sẽ không quá nhiều, nhưng trong 10 tỷ người thì cũng có mấy triệu người chết đúng không?”
“Vậy cứ coi như chúng ta không kịp phản ứng, dù sao đại lục phương Đông cũng không liên quan gì nhiều đến chúng ta…”
Có người nói một câu, Lý Hạo quay đầu nhìn.
Lần này, người nói không phải Càn Vô Lượng!
Nếu Càn Vô Lượng nói vậy thì Lý Hạo sẽ không ngạc nhiên, nhưng người nói lời này lại là Bắc Quyền!
Nam Quyền chết trận, Diêu Tứ vì cứu hắn ta mà chết trận, gần đây Bắc Quyền trở nên âm trầm hơn rất nhiều.
Quyền của Bắc Quyền luôn đại khí hào hùng.
Hôm nay, vị quyền sư lại nói rằng… Coi như không biết, dù sao đại lục phương Đông cũng không có quan hệ quá chặt chẽ với chúng ta.
Chủ yếu là vì quá nhiều người!
Việc di tản sẽ rất phiền phức, không chỉ tốn thời gian mà còn dễ xảy ra vấn đề, tiêu hao nhiều năng lượng, thậm chí có thể tiêu hao hết nguồn năng lượng khoáng mạch.
Lý Hạo rơi vào trầm tư.
Nếu không rút lui, vậy thì chỉ có thể ngăn cản Đại Hoang xâm lấn, mà hoang thú có tối thiểu 6 vị Thánh Đạo, Hồng Trần sẽ phái ra ít nhất 2 – 3 vị Thánh Nhân, tổng cộng sẽ có khoảng 9 vị Thánh Nhân, số lượng thật sự có thể sẽ còn nhiều hơn.
Phía bên hắn không có đủ Thánh Nhân.
Diệt trừ trước một phương rồi giải quyết sang một phương khác thì lực lượng không đủ, quá mức mạo hiểm, thậm chí có thể xảy ra biến cố.
Xét từ đại cục, dùng vài người bình thường để đổi lấy nhiều vị Thánh Nhân là một giao dịch cực kỳ có lời.
Dù sao cũng không phải toàn bộ sẽ chết!
Nhưng Đại Hoang xâm lấn, nếu hoang thú đồ sát bách tính trong khu vực bị Hỗn Độn bao trùm thì đó không chỉ là đại nạn của chục triệu người, có lẽ tất cả sẽ bị tàn sát hết, những cường giả này mà ra tay thì một tòa thành sẽ nhanh chóng bị hủy diệt.
Mà thực ra dân chúng chết hết thì cũng không ảnh hưởng đến đại cục, bởi vì bọn họ đều là kẻ yếu.
Chỉ cần cuối cùng Nhân tộc thắng, với tốc độ sinh sản của nhân loại thì số người thương vong sẽ được bù lại rất nhanh.
Lý Hạo nhìn lên bầu trời, giờ phút này, trong lòng hắn đang suy tính.
Hồi lâu sau, hắn mở miệng nói: “Cứ từ từ, đừng nóng vội, chiến hạm quá nhỏ thì dùng cổ thành, Vô Biên thành! Vô Biên thành đủ để chứa hơn chục triệu người, không cần mang đồ đạc lỉnh kỉnh, cứ mang đồ ăn đồ uống là được… Nhiều nhất 10 ngày là đủ rồi…”
“Hầu gia!”
“Chuyện này quá mức phiền toái, hơn nữa cũng không tập hợp dân chúng.”
“Đúng vậy!”
Không ít người khuyên nhủ, bọn họ đều cảm thấy công trình này quá lớn.
Hơn nữa, dù Vô Biên thành chứa được 10 – 20 triệu người, vậy những người còn lại thì sao? Làm gì có nhiều cổ thành như vậy!
Triệu thự trưởng không thể làm gì khác hơn là nói: “Hầu gia, có thể dùng Vô Biên thành để chở người già yếu tàn tật và phụ nữ trẻ em, còn với những người tu luyện, khí tức Hỗn Độn xâm lấn một chút cũng sẽ không chết.”
Lý Hạo quay đầu nhìn ông: “Vậy nếu hoang thú đồ sát thì sao?”
“Cái này…”
Triệu thự trưởng bất đắc dĩ, kỳ thật ông muốn nói rằng, nếu chuyện đó xảy ra thì đó là do người ta xui xẻo.
Bọn họ có biện pháp nào chứ? Dù sao cũng tốt hơn việc di tản mấy tỷ dân.
Từ khi khai thiên tích địa đến nay, có lẽ Ngân Nguyệt thế giới chưa từng xảy ra việc di tản quy mô lớn như thế, dù là thời gian dài hay ngắn, dân số vượt qua 10 tỷ chính là một tai nạn.
Đây là thế giới siêu phàm nên Lý Hạo còn dám nói ra.
Nếu là thế giới bình thường, hắn nói vậy chắc chắn sẽ khiến người ta nghĩ hắn bị điên.
Hơn nữa, trong quá trình di chuyển, hơn 1 nửa số người có lẽ sẽ chết.
Lúc này, Vương thự trưởng thở dài một tiếng: “Đáng tiếc… Nếu Thiên Cẩu Đế Tôn ở đây, một ngụm nuốt chửng cả đại lục phương Đông cũng không có vấn đề gì, cứ thế mà giấu trong bụng là xong, có cần phiền phức thế này đâu.
Nhưng nếu có kẻ mạnh như vậy thì cũng không cần di chuyển nữa.”
Đây là nghịch lý.
Người ta đã cường đại đến mức có thể nuốt cả đại lục vào trong bụng thì còn cần di tản dân nữa không?
Lúc này, tất cả mọi người đều xoắn xuýt bất lực.
Không ít người nhìn về phía Càn Vô Lượng… Ngươi nói gì đi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Bích Huyết Kiếm [Audio] Bích Huyết Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bich-Huyet-Kiem-Truyen-Audio.jpg)







