[Dịch] Tinh Môn
Tập 388 : Vạn sự đại cát 2 (c1936-c1940)
❮ sautiếp ❯Chương 1936: Vạn sự đại cát 2
Mọi người không có tình cảm sâu sắc gì đối với đại lục phương Đông, hoặc cũng có thể nói là không có tình cảm, hiện tại kế hoạch đã tiến hành đến bước này, cơ hội cực lớn đang ở ngay trước mắt, trận chiến này kết thúc có lẽ sẽ hoàn toàn thay đổi thế cục thiên địa.
Vậy mà Lý Hạo lại muốn di tản dân chúng, chuyện này quá mức phiền toái.
Càn Vô Lượng không lên tiếng.
Ta không có gì để nói đâu!
Nhưng rồi y suy nghĩ một chút và lên tiếng: “Di tản cũng tốt, như vậy sẽ khiến địch nhân cảm thấy chúng ta không có cách nào chống lại bọn họ! Đồng thời cũng khảo nghiệm năng lực chấp chính, năng lực tổ chức của những người khác, có lẽ về sau sẽ có lúc lại di tản với quy mô lớn như vậy lần nữa.
Hôm nay, chúng ta chỉ đang đối phó với Đại Hoang, ngày sau, nếu phản đồ đi ra từ phương Bắc, hoặc là vị Đế Tôn kia giải phong thoát ra thì vẫn cần di chuyển toàn bộ dân chúng phương Bắc.
Có thể coi đây là một lần diễn tập!”
Đám người quay sang nhìn chằm chằm vào y.
Càn Vô Lượng mặc kệ, tiếp tục nói: “Ngoài ra, di chuyển dân chúng, che chở thương sinh, đối với cư dân đại lục phương Đông đang sợ hãi bây giờ mà nói, đây là một lần thu mua lòng người, dương danh dưỡng vọng! Cũng cho đại lục phương Đông nói riêng và đại lục tứ phương mở mang kiến thức, biết Thiên Tinh có năng lực ra sao! Di tản 10 tỷ dân chúng, từ xưa đến nay chỉ có Thiên Tinh ta làm được!
Mà đương nhiên là cũng có rất nhiều vấn đề phiền phức!”
Càn Vô Lượng suy nghĩ một phen rồi nói tiếp: “Lượng dân Vô Biên thành có thể dung nạp có hạn, những người còn lại thì phải sắp xếp thế nào? Dù chỉ có ngày 10 nhưng nhiều người như vậy cũng dễ xảy ra nhiễu loạn…”
Lý Hạo trầm ngâm: “Thủy Vân đang kiến tạo đại lục trong biển, chuẩn bị di chuyển dân chúng, trước mắt vẫn đang ở trạng thái bỏ trống nhưng đại lục đang được xây dựng rồi, ngươi cảm thấy để mọi người tụ tập ở đó được không?”
Càn Vô Lượng gật đầu: “Có thể, nhưng quá nhiều người, không đến đó hết được.
Nhiều người như vậy, đưa đến đâu cũng sẽ rất phiền phức.”
Lý Hạo gật đầu, nhìn về phía sau.
Nơi đó có rất nhiều tòa thành thị đang đứng lặng.
Bỏ mặc Đại Hoang lan tràn tới đó thì kết quả có thể là thây ngang khắp đồng.
Trước kia, hắn sẽ không cân nhắc những chuyện này, cũng chưa chắc đã nghĩ đến được, đợi đến khi xảy ra thì đã muộn.
Thế nhưng… Đây là niềm hi vọng mà mấy người lão sư đã dùng mạng để đổi.
Hắn không mặc kệ được.
Nếu mặc kệ, hắn không cần lo lắng thêm gì, thế nhưng sẽ có lỗi với lão sư và mấy người khác.
Không ngờ khi mọi chuyện đã được chuẩn bị xong mà lại gặp khó ở đây.
Lúc này, có người mở miệng.
Vương thự trưởng nhìn về phía Lý Hạo: “Nếu hầu gia đã quyết tâm làm vậy thì ta có một ý tưởng.”
“Nói đi.”
“Không cần di chuyển từng người một, quá phiền toái, hãy di chuyển cả thành! Trực tiếp dời thành trì đến trên Tứ Hải! Năm xưa, Ngân Nguyệt sơ khai, Tứ Hải không tồn tại, về sau mới có Tứ Hải chi địa, nếu hầu gia không cảm thấy phiền phức thì có thể lấp Tứ Hải, như vậy sau này cũng tiện dung hợp các đại lục!”
“Cái gì?”
Lý Hạo giật mình, Vương thự trưởng mở miệng lần nữa: “Hầu gia, Thánh Nhân rất mạnh! Năm xưa, một vị Thánh Nhân có thể dễ dàng dịch chuyển một tòa thành lớn! Bây giờ Thánh Nhân không bằng năm đó, chỉ có thể so với Bất Hủ, nhưng nếu có nhiều người thì vẫn có thể làm được! Chúng ta sẽ khiêng từng tòa thành rời đi…”
Đám người ngây ngốc, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.
Lý Hạo cũng chưa từng nghĩ tới.
Hắn biết mình rất cường đại, trước đó đã từng dịch chuyển Chiến Thiên thành, nhưng tòa thành đó là một kiện Thần Binh, bây giờ, dịch chuyển một tòa thành thị phổ thông… thực ra thì cũng phiền toái y như vậy.
Có người sống ở trong đó, kiến trúc cũng không kiên cố, sẽ không chịu được rung chuyển quá lớn, nếu đất rung núi chuyển, kiến trúc sụp đổ thì đó cũng là một tai nạn ngang với thiên tai.
Vương thự trưởng lại nói: “Hầu gia, như vậy rồi thì về sau không cần chuyển về nữa, cứ trực tiếp lấp đầy Tứ Hải đi! Nếu phân chia tốt, dịch chuyển một nửa đại lục phương Đông là có thể lấp đầy Đông Hải! Như vậy, từ nay về sau, đại lục phương Đông và Trung Bộ sẽ hoàn toàn liên thông với nhau, 5 đại lục chỉ còn lại đại lục tứ phương! Một nửa còn lại không cần động đến.
Hơn nữa, làm như vậy thì sẽ hình thành một đại lục chỉnh thể, nếu sau này thiên biến hoặc gặp phải cường địch thì phòng thủ cũng đơn giản hơn…”
Lý Hạo ngây người: “Dịch chuyển thành thị… dù là một nửa đại lục phương Đông thì cũng có hơn 300 tòa thành…”
Vương thự trưởng gật đầu: “Đúng là rất nhiều! Thế nhưng nếu làm nhanh, một ngày dịch chuyển 30 thành thì 10 ngày là xong, 10 ngày, chúng ta vừa đánh vừa lui, cũng cho Đại Hoang chút thời gian, Hỗn Độn lan tràn cũng cần thời gian.”
“Lần này, hầu gia có thể dùng màn trời để công khai với đại lục tứ phương, chấn nhiếp lòng người, thu nạp dân tâm! Mọi người sẽ hiểu rõ hơn về sức mạnh của cường giả, nếu 1 ngày chúng ta di chuyển được 30 tòa thành, san bằng Đông Hải, ta dám chắc rằng, từ nay về sau, trừ những kẻ tội ác tày trời ra, không còn người nào dám phản đối hầu gia nữa!”
Ông nói tiếp: “Còn một điều nữa mà hầu gia không cân nhắc đến, sau khi hầu gia di dời thành thị, một nửa đại lục phương Đông sẽ trở nên hoang vu, bây giờ Cụ Phong thành chắc chắn đang ở gần Đại Hoang nhưng không rõ vị trí cụ thể ở đâu.
Tuy nhiên, khi bốn phía không còn gì, động tĩnh xê dịch của Cụ Phong thành chắc chắn sẽ rất rõ ràng.
Để tránh chúng ta, Cụ Phong thành chỉ còn cách rời xa Đại Hoang!
Nếu không, trong quá trình chiến đấu, Đại Hoang cảm thấy không địch lại, hoang thú không còn đường để đi, bọn chúng tiếp dẫn thêm cường giả Cụ Phong thành tiến vào Đại Hoang thì sẽ rất phiền phức!”
Vương thự trưởng chân thành nói: “Nhưng nếu bốn phía không còn gì, với tính cách của Hồng Trần thì nhất định sẽ không dám bại lộ vị trí Cụ Phong thành, có khả năng rất lớn là hắn sẽ dời Cụ Phong thành đi, thậm chí là rời khỏi đại lục phương Đông!”
Ánh mắt Lý Hạo lóe lên.
Hắn đã nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn đang đánh cược, cược rằng hoang thú không dám tiếp nhận Cụ Phong thành!
Nhưng nếu hoang thú sắp chết, chúng nó còn quan tâm đến chuyện ấy nữa sao?
Lý Hạo vốn định giải quyết hoang thú trước khi bọn chúng phát giác, sau đó, hắn trực tiếp trốn vào Hạo Tinh giới, Hồng Trần mà tiến vào khu vực Hỗn Độn thì hắn cũng không sợ gã.
Nhưng biện pháp này của Vương thự trưởng an toàn hơn nhiều.
Lý Hạo suy nghĩ, mở miệng hỏi: “Nhưng một tòa thành rất lớn, dịch chuyển rất phiền phức…”
“Bày trận!”
Chương 1937: Vạn sự đại cát 3
Vương thự trưởng giải thích: “Dùng trận pháp củng cố, chỉ cần nhiều vị Nhật Nguyệt gia cố chắc chắn bốn phương tám hướng, sau đó hầu gia nâng thành lên, chú ý là phải đào rất sâu mới được, nếu không thì thành sẽ chìm vào Đông Hải! Về sau, nơi đây có thể sẽ hóa thành biển! Nhưng điều này không quan trọng, như vậy còn có thể ngăn cản Hỗn Độn lan tràn, tuy hoang thú cường đại, nhưng ở nơi không có người ở, không có lục địa, hoang thú cũng chẳng thu hoạch được gì.”
Lý Hạo nghe vậy thì gật đầu.
Biện pháp này không tệ, nhưng sẽ rất mệt!
Tưởng tượng đến cảnh một ngày dịch chuyển 30 tòa thành, có lẽ hắn sẽ… mệt như chó.
Nhưng hiện giờ hắn có chiến lực mạnh nhất, Thánh Nhân cổ thành không thể tùy tiện ra ngoài, vậy nên chỉ có mình hắn làm được.
Mỗi lần như vậy chẳng khác gì một trận kịch chiến.
10 ngày, dịch chuyển 300 tòa thành… Đó là kết quả không thể tưởng tượng nổi.
Vương thự trưởng lại nói: “Hầu gia, không cần công bố chuyện Đại Hoang xâm lấn, chỉ cần tuyên bố là muốn hợp nhất 5 đại lục, bây giờ dịch chuyển đại lục phương Đông để lấp Đông Hải, như vậy thì dân chúng sẽ không sợ hãi, chỉ cảm thấy kinh ngạc khó tin, xem đây như một chuyến lữ hành kỳ diệu chứ không phải chạy nạn… Chỉ cần sau đó chúng ta giải quyết được Đại Hoang thì tất cả đều không phải là vấn đề! Bây giờ dư luận do chúng ta khống chế, chúng ta thắng, muốn nói thế nào cũng được!”
Lý Hạo bật cười.
Rất hay!
Trước kia Vương thự trưởng hiếm khi đưa ra ý kiến, cùng lắm là gặp người Tân Võ thì giới thiệu vài câu, không ngờ hôm nay lại chủ động đưa ra gợi ý.
Lúc này, mấy người Triệu thự trưởng cũng gật đầu.
Cách này rất tốt!
Tuy rất mệt nhưng chỉ Lý Hạo mệt… Khụ khụ, Lý Hạo rất mạnh, hắn sẽ không để ý.
Nếu 5 đại lục hợp nhất, đây sẽ là công trình vĩ đại nhất trong 100.000 năm qua.
Giờ khắc này, Triệu thự trưởng lên tiếng: “Ta cảm thấy cách này rất tốt! Hơn nữa, sẽ không hao người tốn của, cũng sẽ không khiến xã hội rung chuyển, hàng xóm vẫn là hàng xóm, chỉ cần quy hoạch tốt thì vị trí các thành sẽ vẫn như trước, chỉ là những thành nằm cạnh Đông Hải sẽ biến thành thành trì trung tâm, Định Biên sẽ thành đại lục nằm cuối phương Đông…
Như vậy còn liên thông với Trung Bộ, trợ giúp cực lớn cho kế hoạch quản lý, mở rộng giáo dục văn hóa, cũng thuận tiện kiến thiết hệ thống giao thông trong đại lục!
Vừa chiến đấu vừa giải quyết những vấn đề này, ta cảm thấy cũng rất tốt, còn có thể… Còn có thể rèn luyện thân thể hầu gia!”
Mẹ kiếp!
Lý Hạo rất muốn văng tục.
Ban nãy bảo các ngươi di chuyển, các ngươi cảm thấy quá khó khăn, không làm được, quá mức hao phí tài nguyên, giờ nghe nói là ta phải vác thành thì các ngươi lại nói là đang giúp ta rèn luyện thân thể, mặt mũi của các ngươi đâu?
“Triệu thự trưởng cũng sắp trở thành Nhật Nguyệt thất trọng rồi, chiến lực không tệ…”
Lý Hạo thản nhiên nói: “Triệu thự trưởng phối hợp với vào vị cường giả thì cũng có thể di chuyển thành thị được đúng không?”
“…”
Triệu thự trưởng ngượng ngùng đáp lại: “Có lẽ có thể, nhưng ta không đủ mạnh, nếu bất cẩn rung lắc một cái thì cả thành chấn động, thành thị sụp đổ, tử thương vô số, ta không dám nhận trọng trách như vậy! Trong thiên hạ, chỉ có hầu gia mới có thể an toàn vận chuyển thành lớn đến Đông Hải.”
Tuy đây là lời nói thật nhưng nói ra miệng được thì chứng tỏ da mặt tên này không phải dày bình thường.
Lý Hạo suy tư một hồi, gật đầu: “Vậy cứ như thế đi! Không cần biết thắng hay thua, dù sao cũng nên dời đại lục phương Đông xa khỏi Đại Hoang, tránh sơ sẩy một cái liền bị đối phương xâm lấn, rất phiền phức! Hơn nữa, Vương thự trưởng nói rất đúng, có thể ép Cụ Phong thành không dám dừng ở gần đây!”
Nếu Cụ Phong thành xuất hiện, có lẽ đám người Lý Hạo sẽ không đủ sức đánh vào trong đó, nhưng có thể hoàn toàn đóng chặt Cụ Phong thành!
Phân thân bên trong không ra được, phân thân bên ngoài không thể quay về, như vậy Cụ Phong thành sẽ rơi vào tình cảnh khó khăn.
Đến lúc đó, với tính cách mưu đồ nhiều năm của Hồng Trần, chỉ sợ gã sẽ không thể ngồi yên.
Hơn nữa, tình hình cũng sẽ cực kỳ bất lợi cho những hành động tiếp theo của bọn họ.
Vậy nên, khi tất cả thành thị biến mất, Cụ Phong thành chắc chắc không dám nán lại đây nữa bởi vì quá mức nổi bật, dù trốn dưới đất thì mỗi lần làm gì đó cũng sẽ tạo ra một chút dao động, hiện tại bởi vì có nhiều thành thị và nhiều người, đám người Lý Hạo không rảnh đi khắp nơi dò xét nên Cụ Phong thành mới dám tới gần đây.
Lý Hạo thầm nghĩ, trong lòng cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
Trước đó hắn vừa mới di dời Chiến Thiên thành, vậy nên giờ mọi người đều biết ta có thể vận chuyển thành phải không?
Lần này còn yêu ta ta trực tiếp vận chuyển 300 tòa thành lớn!
Dù chúng không lớn bằng Chiến Thiên thành nhưng cũng không dễ chút nào.
Lý Hạo hít sâu một hơi rồi mở miệng: “Vậy từ hôm nay trở đi bắt đầu tiến hành tuyên truyền, để 5 đại lục hợp nhất, để chống cự cường địch và ứng đối với các trận chiến tranh sắp tới, ta sẽ chuyển thành! Để tất cả cư dân của thành phố được di chuyển ở yên trong nhà trong ngày hôm đó.
Cư dân ở các hương trấn phụ cận cũng nên xử lý! Tuy có nhiều hương trấn nhưng nhân khẩu không nhiều, mỗi lần di chuyển thành lớn thì để chiến hạm đi theo, chiến hạm phụ trách di chuyển cư dân hương trấn xung quanh là được!”
Đám người gật đầu.
Một chuyện vốn rất phiền phức, gần như không có khả năng hoàn thành, nếu Lý Hạo đã kiên quyết muốn thử thì hắn sẽ phải tự mình di chuyển nửa cái đại lục.
Lúc này, Lý Hạo nghĩ đến vị Huyết Đế Tôn kia.
Đó mới thực sự là chí cường giả!
Một đao chém xuống, đại lục trực tiếp chia thành 8 phần!
Nói cách khác, đối phương muốn dịch chuyển đại lục phương Đông thì không phải di chuyển từng tòa thành mà là cả một đại lục, có lẽ ông ta có thể nâng tất cả lên trong nháy mắt, nếu người như vậy làm công việc phá dỡ dọn nhà thì làm gì còn đường sống cho người khác.
Lý Hạo âm thầm bật cười, mua vui trong nỗi khổ.
Hiện tại Thánh Nhân không mạnh như trước.
Theo lời Vương thự trưởng nói, Thánh Nhân trước kia cường đại hơn rất nhiều, dịch chuyển một tòa thành lớn rất đơn giản, không cần trận pháp để củng cố hay Bất Hủ hỗ trợ, một thân một mình có thể trực tiếp nâng thành lên, thế là xong việc.
Điều này cũng chứng tỏ hiện tại Thiên Vương không dễ chọc!
Chương 1938: Vạn sự đại cát 4
Bên phía Đại Hoang, sau khi Đại Hoang Vương rời núi, hoang thú cũng đồng ý với quyết định của ông ta.
Ngươi đã đáp ứng thì mọi chuyện cũng dễ làm.
Hoang thú đều cảm thấy Đại Hoang Vương không có khả năng phản bội, ông ta dám phản bội Thủy Hoang Thú ư?
Trong lúc này, song phương vẫn tiếp tục không ngừng giao chiến.
Đột nhiên, giờ khắc này, trên khắp thiên địa hiện ra vô số màn trời, bóng dáng Lý Hạo hiện ra.
Nhờ sự cố gắng của Tề sở trưởng Vũ Minh, bây giờ, màn trời gần như đã trải khắp Thiên Tinh.
Cách Đại Hoang không xa có một tòa thành phương Đông, ở đây cũng có rất nhiều màn trời.
“Ta là Lý Hạo!”
Hình ảnh của Lý Hạo hiện lên giữa thiên địa, trông vẫn nhã nhặn thản nhiên như trước đây.
“Hôm nay ta mở màn trời là có chuyện quan trọng muốn báo cho khắp Thiên Tinh! Ta muốn chỉnh hợp thiên địa, kết hợp đại lục tứ phương và đại lục Trung Bộ, lấp bằng Tứ Hải, hình thành đại lục Hạo Tinh!”
Tất cả người Thiên Tinh đều ngơ ngác nghe nhìn, không ai nói chuyện.
Bởi vì bọn họ nghe không hiểu!
“Mọi người đều biết Thiên Tinh chia thành năm phần, ở giữa có Tứ Hải bao quanh, không tiện cho các phương đại lục đoàn kết và liên hệ, văn hóa, kinh tế, giáo dục cũng không giống nhau, đây là một trở ngại lớn đối với sự phát triển của Thiên Tinh!
Đây là bản đồ Thiên Tinh…”
Lý Hạo bày ra một tấm bản đồ lớn, tất cả mọi người ngơ ngác quan sát, nhìn thấy toàn bộ hình dạng Thiên Tinh.
Lý Hạo tiện tay vạch một cái: “Ta muốn di chuyển 1 nửa đại lục tứ phương đến Tứ Hải, từ nay về sau, 5 đại lục tạo thành một khối hoàn chỉnh, biến thành một đại lục trung ương được gọi là đại lục Hạo Tinh! Hoàn toàn ngăn cách với Đại Ly, Thần Quốc, Đại Hoang, Thủy Vân, thể hiện uy quyền của Trung Nguyên ta, ngăn chặn nguy cơ con cháu chúng ta cũng bị tứ phương vây công! Nếu vô số năm sau, tứ quốc quật khởi lần nữa thì cũng không thể hình thành liên minh, bọn họ phải vượt qua vực sâu hoặc biển cả thì mới có thể tấn công Trung Nguyên!”
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều hiểu, chỉ cảm thấy nó chẳng khác gì một câu chuyện hão huyền!
Nói đùa cái gì vậy?
Lý Hạo tiện tay vạch một cái rồi nói rằng hắn muốn dùng một nửa đại lục tứ phương để lấp bằng Tứ Hải ư? Đây là trò đùa đúng không?
Lý Hạo lại nói: “Từ mai, bắt đầu từ đại lục phương Đông, 30 tòa thành dưới đây sắp được di chuyển để lấp bằng Đông Hải! Mọi người không cần chuẩn bị gì cả, ngày mai cứ đợi trong nhà là được! Hương trấn phụ cận thì phải thu thập tài vật trong nhà, ta sẽ dịch chuyển cả tòa thành thị!”
“…”
Hắn bắt đầu điểm danh, trong những thành thị bị gọi tên, các cư dân đều sợ ngây người!
Ngươi đang nói đùa sao?
Chuyện gì vật?
Lấp bằng Đông Hải? Đại lục hợp nhất cái gì? Tất cả mọi người đều hoài nghi Lý Hạo uống say mất trí…
Đây là lời mà con người có thể nói ra à?
Một tòa thành thị lớn đến mức nào!
Ngươi muốn chuyển thành ư?
“Đó là danh dánh những thành thị được di chuyển vào ngày mai.
Sắp tới, màn trời sẽ chiếu lại toàn bộ hành trình, mỗi ngày đều sẽ có danh sách mới các thành thị cần di chuyển! Ngoài ra, ta nhắc nhở chư vị một điều, hãy chuẩn bị sẵn cho trường hợp thời tiết thay đổi, Đông Hải đang có khối khí lạnh, nhiệt độ không khí sẽ thấp hơn một chút, hãy chuẩn bị sắn công tác chống lạnh, còn lại thì đều như cũ! Về nguồn nước, ta cũng sẽ tiến hành lọc nước biển, không cần lo lắng việc thiếu hụt nguồn nước…”
Hắn nói một tràng như nói đùa liền tuyên bố xong chuyện này.
Giờ khắc này, tối thiểu có rất nhiều người đều đang ngơ ngác.
Bọn họ đã hiểu lời hắn nói, chỉ không biết có phải Lý Hạo đang mất trí nói bừa hay không?
Bọn họ cứ cảm thấy là hắn chỉ đang nói đùa!
Đám người ở Đại Hoang sợ ngây người, đám hoang thú cũng vậy.
Không phải là không ai có thể làm được điều đó, nhưng tại sao Lý Hạo lại quyết định di chuyển thành thị đại lục phương Đông.
Vậy chẳng phải là dù Đại Hoang xâm lấn thì cũng không thể gia tăng nhân khẩu bị khí tức Hỗn Độn xâm lấn ư? Thế chẳng phải là lợi ích giảm sút một nửa sao?
Giờ khắc này, Cụ Phong thành cũng có phân thân cường giả ở bên ngoài quan sát, tin tức nhanh chóng được truyền về, Hồng Trần cũng phải sửng sốt.
Gã không ngờ Lý Hạo lại có quyết định di chuyển nửa đại lục.
Như vậy khu vực quanh đây sẽ trống rỗng, dù Cụ Phong thành trốn dưới đất thì cũng rất lộ liễu, không thể động đậy, nếu không dù chỉ khẽ động một cái thì cũng sẽ bại lộ.
Hồng Trần nhíu mày.
Gã không ngờ Lý Hạo sẽ làm như vậy, bởi vì gã cho rằng Lý Hạo không sợ Đại Hoang, có thể hắn sẽ tử chiến đến cùng.
Tại sao bây giờ còn chưa toàn diện khai chiến mà hắn đã lựa chọn di chuyển, chẳng lẽ Lý Hạo sợ đối phương ư?
Hãy Lý Hạo không chắc rằng mình có thể đối phó với Đại Hoang?
Cũng đúng, dù sao Đại Hoang cũng có không ít hoang thú Thánh Đạo.
Thế nhưng di chuyển một nửa đại lục phương Đông rồi hắn sẽ làm gì?
Đại Hoang tiếp tục xâm lấn, hắn sẽ tiếp tục di chuyển sao?
Ngươi có thể chuyển đến đâu?
Thiên địa chỉ có như vậy, Đại Hoang chiếm càng nhiều địa bàn thì địa bàn của hắn lại càng nhỏ, nếu không có cách nào đối phó với Đại Hoang thì cuối cùng việc di dời cũng là tốn công vô ích thôi, không phải sao?
“Đáng lẽ Lý Hạo nên hiểu rõ điểm này mới đúng…”
Hồng Trần thì thào: “Trừ khi hắn cần biến khu vực này thành chiến trường, sợ liên luỵ đến dân chúng quanh đây nên lựa chọn di tản bọn họ, vậy có nghĩa là hắn muốn biến vùng đất này thành chiến trường ư?”
Gã nhanh chóng bày ra bản đồ Thiên Tinh, so sánh với những thành thị hôm nay Lý Hạo tuyên bố muốn di chuyển, nó bắt đầu từ biên giới phương Đông.
Mà đây chỉ là bắt đầu.
Lý Hạo sẽ lấy nơi nào làm ranh giới?
Gã rơi vào trầm tư.
Đến ngày Lý Hạo dừng di chuyển, có lẽ đó chính là lúc hắn đối kháng với Đại Hoang, vậy vì sao phải kéo dài?
Gã lại trầm tư.
Chắc chắn có nguyên nhân nào đó mà gã không biết.
Biến một khu vực thành chiến trường…
Gã trầm giọng nói: “Tiếp tục chú ý nhất cử nhất động của Lý Hạo, khi hắn dừng di tản, nhất định phải lưu tâm.
Di chuyển thành thị không phải kỳ tích gì, nhưng vô duyên vô cớ mở rộng chiến trường chắc chắn phải có nguyên do, người này sẽ không làm chuyện vô dụng!”
Rất có thể việc hợp nhất 5 đại lục chính là lý do… Nhưng cường địch vẫn đang tồn tại ẩn nấp, hợp nhất 5 đại lục làm gì? Trừ khi Lý Hạo rảnh quá hóa rồ!
Chương 1939: Vạn sự đại cát 5
Hồng Trần tiếp tục quan sát bản đồ, bây giờ gã còn chưa xác định được rốt cuộc Lý Hạo muốn di tản đến mức nào, nhất định có vấn đề trong chuyện này.
Ngay sau đó, ánh mắt gã nhắm đến Định Biên, gã khẽ nhíu mày.
Trấn Tinh thành?
Chẳng lẽ hắn muốn di tản đến chỗ này mới dừng?
Trấn Tinh thành…
Đáng chết, có phải chuyện này có liên quan đến mình hay không?
Bây giờ, phân thân cường giả trong thành cũng không tiện ra ngoài, toàn bộ cường giả trên khắp thế giới đang chú ý đến phương Đông, nếu không thì bọn họ đã có thể phái người ra ngoài dò xét rồi.
Mấu chốt là trạm cơ sở!
Đây cũng là một vấn đề khiến người ta nhức đầu, Lý Hạo chiếm lấy chín trạm cơ sở, trông thì không có tác dụng gì nhưng thực tế thì lại có ảnh hưởng cực lớn, cắt đứt liên hệ giữa bọn họ với những quân cờ được bồi dưỡng bên ngoài.
Muốn truyền tin thì bây giờ chỉ còn cách tự mình đến đây báo cáo.
Trước đó, Lý Hạo phí hết tâm tư chiếm lấy chín trạm cơ sở này, bây giờ, việc này trở thành trở ngại trong việc liên lạc của các đại thế lực.
Lúc này, rất nhiều cường giả đang bắt đầu lao tới các nơi, tiến hành bày trận với những thành thị trên danh sách.
Cư dân sống ở những thành thị đó không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy hiếu kỳ, khó hiểu…
Những người kia không bảo mọi người di chuyển, cũng không bảo mọi người làm gì, ngày mai cứ đợi ở trong nhà là được.
Đình công một ngày… Cũng không tệ.
Mấu chốt là thành thị sẽ được di chuyển bằng cách nào?
Lúc này, Đại Hoang trở nên im lặng hơn nhưng việc xâm lấn vẫn đang diễn ra, bên phe Lý Hạo có ít cường giả, điều này càng có lợi hơn cho việc xâm lấn của bọn họ.
Nếu ngươi đã muốn dẫn người chạy trốn thì chúng ta sẽ không khách khí, cứ tiếp tục xâm lấn thôi!
Ngươi càng chạy, phạm vi thiên địa càng bị thu nhỏ, cuối cùng ngươi vẫn sẽ bị chúng ta đuổi kịp thôi.
Ngày thứ hai.
Trời đã sáng.
Màn trời mở ra cả ngày.
Dù mọi người không tin, nhưng hôm nay, dù người ở những nơi khác còn đang bận công tác thì thỉnh thoảng vẫn sẽ nhìn ra ngoài hoặc là nhìn lên trời xem xét, hiện nay số lượng màn trời đã tăng lên rất nhiều, nơi nào cũng có.
Bọn họ muốn nhìn xem vị Lý đô đốc kia rốt cuộc muốn làm gì.
Lúc này, trên màn trời, Lý Hạo lại xuất hiện.
Ngay sau đó, một tòa thành lớn hiện ra.
Người khác không biết, nhưng người ở đại lục phương Đông và nhất là người sống trong thành thị này chắc chắn phải nhận ra nơi này là đâu, thậm chí, có vài người hoan hô khi thấy bóng dáng mình lướt qua trong màn trời!
Hiện nay, được xuất hiện trên màn trời, được toàn thế giới nhìn thấy là một vinh quang vô cùng to lớn, bọn họ không thèm để tâm đến chuyện di chuyển nữa, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến bọn họ.
Giờ khắc này, thiên địa rung động, cảnh tượng khiến thế giới chấn động xảy ra.
Lý Hạo bỗng nhiên rống to một tiếng, thân thể phóng đại.
10 mét, 100 mét, 300 mét, 500 mét…
Trong chớp mắt, một người khổng lồ cao ngàn mét xuất hiện che khuất bầu trời, thậm chí cao hơn tất cả công trình kiến trúc trong tòa thành thị này, tựa như người khổng lồ Thái Cổ.
Tất cả mọi người đều đờ đẫn không biết nên nói gì.
Giọng Lý Hạo vang vọng đất trời: “Đây là Hạo Tinh chi đạo! Khi thần thông đại thành, thiên biến vạn hóa, phóng to ngàn mét cũng chỉ là chuyện thường thôi! Hôm nay, ta sẽ chuyển thành đến Đông Hải, cư dân trong thành không cần sợ hãi!”
Dứt lời, cự long nổi lên trên thân Lý Hạo, đó là đạo mạch.
Trong nháy mắt, 36 con rồng hiện ra.
Bỗng nhiên, thành phố khổng lồ bắt đầu chấn động.
Cự Long chui xuống dưới đất.
Thành thị không ngừng rung động.
Một số người bắt đầu sợ hãi.
Lý Hạo nói với cư dân trong thành: “Không cần lo lắng, đừng hỗn loạn! Ai cũng là người tu đạo, chỉ có một chút chấn động mà thôi, có cần như vậy không? Tuần Kiểm ti, Tuần Dạ Nhân, hương dân đoàn trong thành phụ trách duy trì trị an! Kẻ nào dám nhân cơ hội náo loạn, giết không tha! Đang ở ngay dưới mí mắt ta, ai dám làm loạn?”
Vừa dứt lời, trong thành lập tức trở nên an tĩnh, người khổng lồ kia quan sát thiên địa, tất cả mọi người nuốt nước bọt, còn ai dám hô loạn gọi bậy nữa?
Trong sự kinh hãi của tất cả mọi người, tòa thành chậm rãi được nâng lên.
36 con rồng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ.
Khi người dân Thiên Tinh đang kinh ngạc, một tòa thành thị vô cùng to lớn đột ngột rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên trời, bùn đất phía dưới đều bị đào rỗng, trong nháy mắt, nước ngầm chảy ngược, vị trí ban đầu của tòa thành hóa thành lỗ đen.
Lý Hạo gầm nhẹ một tiếng, hai tay nâng lên.
Trên thực tế, lúc này quanh đây còn có rất nhiều vị cường giả đang củng cố tòa thành, nhưng màn trời chỉ chiếu bóng dáng của mình Lý Hạo và tòa thành lơ lửng kia.
Thiên hạ nghẹn ngào!
Đây là cái gì?
Thần ư?
Thần có cường đại như vậy không?
Đây là nhân loại sao?
Giọng nói của Lý Hạo vang vọng đất trời: “Hãy chuyên tâm tu luyện, tân đạo quật khởi.
Giờ phút này, ta chỉ mới mở ra 36 đạo mạch, 360 khiếu huyệt, có tu vi Nhật Nguyệt cửu trọng mà thôi! Tất cả mọi người đều có thể như vậy, không cần chấn kinh! Con rồng này chính là đạo mạch! Người người như rồng, ai ai cũng có vĩ lực.
Ngày hôm nay, chuyển thành vào biển, hợp nhất 5 đại lục là việc ở trong tầm tay!”
Oanh!
Lý Hạo đột ngột bay lên, hai tay nâng một tòa thành lớn, lao thẳng đến Đông Hải!
Giờ khắc này, trong tòa thành ấy đột nhiên phát ra vô số thanh âm hò hét.
Có điên cuồng, có sợ hãi, có kích động, có cuồng nhiệt!
Trời ạ!
Bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ trải qua chuyện thế này.
Bởi vì ở gần Đại Hoang, thật ra mọi người rất lo lắng sẽ bị Đại Hoang tấn công.
Lúc này, khi bọn họ được chuyển đi, lơ lửng trong bầu trời, tất cả mọi người cảm nhận được cảm giác kích động không gì sánh kịp.
Không còn bị Đại Hoang uy hiếp nữa, đã vậy bọn họ còn được bay lượn trong một tòa thành, chuyện này thật khó tin!
Chương 1940: Vạn sự đại cát 6
Sau đó, bọn họ đi ngang qua một tòa thành khác, vô số cư dân trong thành đứng dưới đất điên cuồng hò hét, giờ phút này, tòa thành che khuất bầu trời, ngăn cảnh ánh sáng, phía dưới chìm trong bóng tối nhưng không ai cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì màn trời vẫn còn, bọn họ nhìn thấy Lý Hạo, thấy tòa thành kia bay lượn trên không trung.
Vô số người điên cuồng hò hét.
“Đô đốc thần uy!”
“Đô đốc vô địch!”
Thậm chí còn có vô số người quỳ bái.
Đây là người sao?
Người tu luyện đến 36 đạo mạch mà có thể trở thành như vậy ư?
Chỉ cần khai 360 khiếu là được ư?
Có vài người trong số bọn họ đã mở ra 7 – 8 cái, trông rất đơn giản, vậy thì để đạt tới 360 cái cũng không khó đúng không?
Có nhiều người vốn không chú trọng tu luyện, nhưng sau hôm nay, cảnh tượng chấn động này đã được in sâu trong lòng tất cả mọi người, bọn họ cảm thấy Lý Hạo vĩ ngạn đến mức không giống người.
Tu luyện!
Nhất định phải tu luyện!
Đây là suy nghĩ trong đầu tất cả mọi người.
Có 360 khiếu huyệt là có thể dịch chuyển thành lớn, thật đáng kinh ngạc.
Trên tuyến đường Lý Hạo nâng thành bay đi, tiếng rống cuồng nhiệt vang vọng toàn bộ Thiên Tinh, thậm chí có người đã gào đến khàn cả giọng, vô số người nhìn thấy cảnh tượng này từ màn trời, chấn động mãi không thể bình tĩnh lại.
Đến khi Lý Hạo tiến vào Đông Hải, thành phố khổng lồ bắt đầu chậm rãi hạ đất, ầm một tiếng, thành thị rung động một chút, sóng biển vạn trượng nổi lên trên Đông Hải nhưng bị Lý Hạo lập tức trấn áp.
Một tòa thành thị vô cùng lớn đã lặng yên rơi xuống như vậy.
Mà trên thực tế, hạ nó xuống đất không hề đơn giản, giờ phút này, nhiều vị cường giả đang trấn áp biển cả phía dưới, nếu không thì chắc chắn sẽ gây nên sóng biển ngập trời.
Lúc này, Lý Hạo cảm nhận được… Tín ngưỡng!
Cảm nhận được thần thoại!
Hắn còn cảm thấy đại đạo đang dao động.
Ngày đó, trong trận chiến với Thần Quốc, hắn đã mượn chút lực lượng vạn dân nhưng bị Nguyệt Thần nhanh chóng đánh tan, về sau, hắn đã từ bỏ ý định này, không suy nghĩ thêm nữa, cũng không còn mượn dùng lực lượng dân chúng nữa!
Bởi vì hắn biết đây là thứ không đáng tin cậy.
Nhưng lúc này đây, sau khi dịch chuyển một tòa thành lớn, hắn phát hiện toàn bộ Hạo Tinh giới đều đang chấn động, không chỉ như vậy, thiên ý trên trời đang rung động càn quét như thể đang hoan hô.
Bởi vì thiên ý chính là đại diện cho ý chí của vạn dân.
Khi tất cả mọi người đều cuồng nhiệt tín ngưỡng một người, thiên ý cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Chỉ vận chuyển một tòa thành mà hiệu quả nhận được lại tốt hơn bất cứ chuyện gì Lý Hạo từng làm, cái gì mà mở rộng giáo dục, xoá nạn mù chữ, cung cấp hạt giống và lương thực, xua đuổi cường địch, tiêu diệt địch quốc… Đối với mọi người mà nói, những chuyện này có cái quá bình thường, có cái quá xa xôi.
Nhưng ngày hôm nay, một mình Lý Hạo vận chuyển cả một thành thị, khiến toàn bộ người Thiên Tinh rung động.
Lý Hạo thở dài một tiếng, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
Những chuyện khác còn phí sức hơn thế này, kết quả…
Quả nhiên là giờ người thật việc thật không bằng diễn trò làm màu, tỉ như việc di chuyển thành thị này, nếu không có Đại Hoang thì hắn đã chẳng nghĩ tới việc này.
Vậy mà kết quả lại tốt ngoài dự liệu!
Lý Hạo mỉm cười, không để ý nhiều.
Đây là chuyện tốt, dù sao hắn cũng không hoàn toàn dựa vào nguồn lực lượng này, có để mượn dùng thì tốt, không có cũng chẳng sao!
Sau đó, Lý Hạo lại tiếp tục công cuộc vận chuyển.
Các tòa thành liên tiếp bay lên, vượt qua đại lục phương Đông.
Dân chúng đã hoan hô đến khàn cả giọng.
Dần dần, tiếng hoan hô ít đi, thế nhưng, trong mắt mỗi người đều sáng lấp lánh.
Hình ảnh nam nhân trong trong màn trời kia sẽ là người mà cả đời này bọn họ không thể quên mất!
Giờ khắc này, vô số người nhiệt huyết sôi trào, bọn họ cũng muốn nỗ lực tu luyện.
Tân đạo vừa quật khởi, mỗi người đều có cơ hội, mở 360 khiếu là có thể làm giống hắn, nó đơn giản đến nỗi lật đổ mọi nhận thức bấy lấu nay của bọn họ.
Dù trước đó bọn họ có tín nhiệm Lý Hạo hay không thì bây giờ có vô số người bắt đầu điên cuồng sùng bái Lý Hạo.
Lúc này, ở Đại Hoang.
Đại Hoang Vương đang mang theo quân Đại Hoang bước vào khu vực Lý Hạo từ bỏ, tiến hành khuếch trương, khí tức Hỗn Độn không ngừng lan tràn.
Đối diện, Thiên Tinh quân vẫn tiếp tục ngăn cản nhưng không mãnh liệt như trước.
Hoang thú trở nên hưng phấn, không thèm quan tâm đến chuyện Lý Hạo di chuyển các thành.
Các tòa thành liên tiếp biến mất.
Trong Đông Hải dần dần có thêm nhiều thành thị, các cường giả Thổ hệ cũng đang điên cuồng vận dụng thần thông để lấp biển đắp bờ, nối liền các tòa thành, muốn hoàn toàn lấp hết Đông Hải không phải công trình có thể hoàn thành trong một ngày.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Thành thị càng ngày càng nhiều, trên màn trời, Lý Hạo vẫn đang vận chuyển không biết mệt mỏi, bây giờ, dù người Thiên Tinh không còn nhìn chằm chằm nữa nhưng mỗi lần ngẩng đầu nhìn lên vẫn có cảm giác rung động!
Nhiệt huyết cháy hừng hực trong đôi mắt.
Lý Hạo thì vẫn vô cùng sung sức, vốn nghĩ là sẽ rất mệt mỏi… Mà đúng là mệt thật, nhưng được vạn dân tín ngưỡng, toàn dân bắt đầu điên cuồng tu luyện khiến lực lượng đại đạo không ngừng tràn vào trong cơ thể, hắn không tu luyện mà khiếu huyệt trong cơ thể lại mở thêm mấy chục cái.
Lý Hạo đang nhanh chóng khai khiếu, chuẩn bị hoàn thành vòng tuần hoàn 360 khiếu huyệt thứ hai, mở ra thần thông Kiếm Đạo tầng thứ hai.
Lý lẽ ở đâu? Ta làm nhiều chuyện như vậy còn không hiệu quả bằng làm công nhân bốc vác ư? !
Xua đuổi Thần Quốc, đánh Tân Võ, diệt phản đồ, thúc đẩy giáo dục, phổ biến tân đạo, khởi công xây dựng các công trình, xây võ giáo… Kết quả còn chẳng bằng vác thành, quả nhiên, con người thời nay rất nông cạn.
Trong lòng Lý Hạo đã đậu đen rau muống không biết bao nhiêu lần!
Kỳ thật Tân Võ cũng giống vậy, bởi vì một lần vận chuyển cổ thành mà Chiến Thiên quân cũng rất cuồng nhiệt với hắn.
Hiện tại, hắn lại chuyển thành lần nữa, kết quả người Thiên Tinh phát cuồng vì hắn.
Nếu biết sớm thì ta đã chẳng làm gì, ngày ngày vận chuyển gì đó là được rồi.
Mà đương nhiên là hắn cũng vui với thành quả này.
Có lẽ sau khi hắn vận chuyển xong, thần thông Kiếm Đạo cấp độ thứ hai dù không mở hết thì cũng có thể mở ra một nửa!
Hiệu quả này giảm bớt bao nhiêu thời gian tu luyện của mình?
Thành quả ngày hôm nay của hắn có thể sánh với một tháng khổ tu.
Mỗi ngày mở hơn mười khiếu, trong tình huống bình thường, tốc độ tu luyện của Lý Hạo cực nhanh, mấy ngày mở một cái, nhưng bây giờ, chỉ trong một ngày mà hắn mở một đống!
Thần thông Kiếm Đạo hoàn chỉnh cần 3600 khiếu huyệt.
Thậm chí Lý Hạo nghĩ rằng, làm công nhân bốc vác thế này, một ngày mở ra mười mấy khiếu, làm liên tục nửa năm thì hắn sẽ trực tiếp trở thành cường giả đỉnh cấp 3600 khiếu.
Đương nhiên đây chỉ là chuyện viển vông, trên thực tế, hiệu quả đã bắt đầu hạ xuống, mọi người không còn cuồng nhiệt như ban đầu.
Nhờ công vận chuyển của Lý Hạo, các thành thị lần lượt biến mất.
Khí tức Đại Hoang Hỗn Độn tiếp tục lan tràn, dần tiếp cận Định Biên hành tỉnh.
Giờ khắc này, Đại Hoang Vương suất lĩnh đại quân tới gần Định Biên, trong mắt lộ ra chút cảm xúc kì lạ.
Lý Hạo chưa liên lạc với ông ta, ông ta cũng không liên hệ với hắn, thế nhưng ông ta đoán rằng địa điểm mà hắn muốn có lẽ là ở nơi này!
Nếu ông ta tiếp tục tiến lên thì sẽ xuyên qua đại lục phương Đông.
Ông ta quay đầu nhìn về vô số hồ nước phía sau…
Đại Hoang Vương rất bất đắc dĩ, cướp đoạt được một địa bàn lớn, kết quả chỉ có hố đen và hồ nước, hoang thú rất hưng phấn nhưng ông ta không hưng phấn nổi.
Trước đó ông ta cứ tưởng rằng Lý Hạo sẽ bỏ qua cho vài khu vực, kết quả là người ta chẳng để lại cho ông ta chút nào!
Di tích Trấn Tinh thành.
Khi khí tức Đại Hoang càng ngày càng tới gần, phân thân lão ô quy nghiêm túc nói: “Lần này phiền Vu tiền bối! Lý Hạo từ bỏ nửa đại lục chính là để Đại Hoang tới gần di tích Trấn Tinh thành, những hoang thú kia chỉ để ý đến tám chủ thành, không quan tâm đến di tích khác, cũng không để ý đến nơi đây.
Nếu tiền bối đánh giết được những hoang thú kia, Đại Hoang hủy diệt thì khôi phục lần hai sẽ bắt đầu!”
Ánh mắt Vu Hải khẽ dao động, gật đầu đáp: “Yên tâm đi! Nhưng Chiến Thiên thành… Mấy vị thật sự không thể nào tới đây ư? Một mình ta không thể đối phó với nhiều hoang thú Thánh Đạo như vậy…”
Lão ô quy còn chưa lên tiếng, phân thân “Ngô Bằng” đã nói: “Ở thời khắc mấu chốt, Chiến Thiên thành cũng sẽ xuất hiện!”
“Ngô quân trưởng!”
Lực Phúc Hải quát lên, “Ngô Bằng” vẫn bình tĩnh lên tiếng: “Tiền bối dám mạo hiểm như vậy, chúng ta không cần cảnh giác nữa, là quân nhân thì cứ nói thẳng mọi chuyện thì hơn! Tiền bối, chúng ta chỉ đề phòng Cụ Phong thành, hoang thú thì cần tiền bối và Lý Hạo giải quyết, nhưng nếu có nguy hiểm, chúng ta cũng sẽ dịch chuyển Chiến Thiên thành đến tham chiến!”
Vu Hải nhìn Ngô Bằng, cười nói: “Vậy là tốt rồi, đề phòng là chuyện nên làm, Ngô quân trưởng là quân nhân, ngay thẳng cũng không sai, nhưng không nên nói hết ra như vậy.”
Phân thân “Ngô Bằng” bình tĩnh trả lời: “Từ trước tới giờ, Chiến Thiên quân không e ngại bất cứ điều gì!”
Vu Hải im lặng mỉm cười.
Khí tức Hỗn Độn đã bắt đầu lan đến, Vu Hải nhìn về phương xa, nhẹ nhàng tươi cười.
Người Cụ Phong thành đến rồi!
Hoang thú cũng tới!
Cả Chiến Thiên thành nữa!
Nếu thuận lợi, lần này vừa có thể chiếm lấy Đại Hoang, bắt đầu khôi phục lần hai, vừa cướp đoạt được Chiến Thiên thành, đánh bại mấy vị Thánh Nhân, thiên địa khôi phục mà phong ấn không bị phá vỡ, quả thực là trời cũng giúp ta!
Những chủ thành khác không đáng lo, gã có thể dễ dàng tiêu diệt bọn họ, mở ra điểm phân định, lấy đi đồ được để lại trong đó, đối phó với Hồng Nguyệt Đế Tôn, sau đó chiếm lấy toàn bộ Ngân Nguyệt chi địa!
100.000 năm chờ đợi… Thành công đang ở ngay trước mắt!
Ánh mắt Vu Hải toát ra ý cười.
Mà tất cả những chuyện này là nhờ có Lý Hạo.
Gã không ngờ Lý Hạo dám để Đại Hoang dễ dàng lan đến, cho Đại Hoang và Trấn Tinh thành nối liền với nhau, thậm chí gã đang nghĩ, có phải thiên ý đang vội vã muốn khôi phục nên quấy nhiễu Lý Hạo, khiến hắn đưa ra lựa chọn đó hay không.
Bởi vì khôi phục lần hai cũng là một chuyện tốt đối với thiên ý.
“Sắp rồi.
Ta đã cảm nhận được khí tức Hỗn Độn!”
Vu Hải bật cười: “Đã lâu chưa xuất thủ, mấy vị đạo hữu, lát nữa phân thân cứ đứng phía sau ta là đủ.
Ta chắc chắn sẽ tiêu diệt hết đám hoang thú kia!”
Gã không thể chờ đợi được nữa!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn) [Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bat-Diet-Than-Vuong-Vuong-Dao-Chi-Ton-.jpg)

![[Audio] Việt Nam Sử Lược [Audio] Việt Nam Sử Lược](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Viet-Nam-Su-Luoc.jpg)




