[Dịch] Tinh Môn
Tập 37 : Thăng Cấp Siêu Năng Giả? (c181-c185)
❮ sautiếp ❯Chương 181: Thăng Cấp Siêu Năng Giả?
Ngân Thành.
Theo đám người Hách Liên Xuyên rời đi, người của Hồng Nguyệt đều bị tiêu diệt, Ngân Thành đã dần dần ổn định trở lại.
Trận chiến mấy ngày trước giống như chỉ là một giấc mộng.
Hồng Nguyệt không có ai đến nữa, toàn bộ Tuần Dạ Nhân cũng rút lui, Ngân Thành vẫn là Ngân Thành lúc trước, chỉ là hôm nay trong Ngân Thành cổ viện kia lại nhiều thêm một võ phu uy chấn chém Tam Dương!
Tuần Dạ Nhân đã mang thanh kiếm mà Viên Thạc cho Lý Hạo đi.
Nghe nói đối phương đã tiết lộ tin tức ra ngoài… Còn cụ thể tiết lộ như thế nào, có công khai hay không, Lý Hạo thật sự không biết.
Hắn vẫn chưa bước chân vào cái vòng này, cho nên hoàn toàn không biết gì về tình báo ở trong đó.
Nhưng mà có lão sư nhìn chằm chằm, Lý Hạo cũng không sợ đối phương giở trò gian xảo.
Về phần lợi ích như đã hứa, Tuần Dạ Nhân còn chưa đưa tới, nói là cần thêm thời gian.
Về điểm này thì Viên Thạc đã nói Lý Hạo kiên nhẫn chờ một chút, Tuần Dạ Nhân nếu không đồng ý thì thôi, chứ nếu đồng ý thì chắc chắn sẽ cho, chỉ là thời gian trù bị sẽ hơi lâu một chút.
Bây giờ, thời gian thăm dò di tích sắp đến, Tuần Dạ Nhân cần lượng tài nguyên lớn, cho nên chỉ sợ không nguyện ý bỏ ra quá nhiều cho bên chỗ Lý Hạo, chờ thăm dò di tích kết thúc, đến lúc đó cho dù thành công hay là thất bại, ít nhiều gì cũng sẽ có một ít thu hoạch.
Dựa theo lời Viên Thạc nói, khi đó, Lý Hạo có thể mượn cơ hội để chọn một ít bảo vật thích hợp với hắn.
Bởi vì chuyện thăng cấp của Viên Thạc, dẫn đến việc thăm dò di tích bị hoãn lại một thời gian, tất cả mọi người đều cần thời gian để tiêu hóa, bao gồm cả các tổ chức Siêu Năng khác, cũng cần có thời gian để chuẩn bị.
Vốn dĩ Viên Thạc là nhân tố không quá trọng yếu, nhưng bây giờ tình hình đã khác, nếu ông ấy đã tham dự, vậy thì càng cần thêm nhiều lực lượng đầu tư vào.
Tối thiểu thì các tổ chức lớn cũng nên điều động một hai vị Nhật Diệu, thậm chí là một vị Tam Dương để chống đỡ Viên Thạc, mà những cường giả này không phải cứ nói điều động là có thể điều động được.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã đến ngày 25 tháng 7.
Một tuần này, Lý Hạo đã thích ứng với sự cường hóa của các loại lực lượng khác nhau, ban ngày đi làm thì không có chuyện gì làm, hắn sẽ tranh thủ rèn luyện võ đạo một chút.
Tới buổi tối sẽ đến nhà lão sư nghe giảng bài, nghe lão sư kể về những cố sự đầy màu sắc khác nhau.
Đều là những ghi chép được ghi lại trong sách cổ.
Mấy năm qua, Viên Thạc đã khai quật được khá nhiều cổ tịch, có điều ông không đem cho người khác, cũng không mang ra khỏi di tích, có nhiều thứ không tiện bảo quản cũng như di dời.
Cho nên hầu hết ông đều đọc xong sẽ tốc ký lại, sau đó thì tiêu hủy.
Nhìn từ hành động của Viên Thạc mới thấy ông ta cũng không phải là người tốt lành gì.
Đương nhiên, cũng qua chuyện này mới thấy được, Viên Thạc sở hữu trí nhớ siêu phàm như nào.
Trí nhớ của Lý Hạo cũng không tệ, cho nên lúc trước ông mới đồng ý nhận hắn làm đồ đệ, rất rõ ràng, trí nhớ tốt cũng là một trong những yếu tố quan trọng trong cuộc khảo nghiệm của ông.
Mấy ngày tiếp theo, đầu của Lý Hạo luôn có cảm giác như sắp nổ tung tới nơi.
Viên Thạc nói sắp tới ông còn có rất nhiều việc phải làm, cho nên hiện tại muốn tranh thủ đem những thứ tích lũy nhiều năm qua, toàn bộ truyền lại cho Lý Hạo.
Chỉ trong mấy ngày vừa rồi, mỗi ngày Lý Hạo phải đọc ít nhất mấy chục quyển sách.
Mà đây chỉ là một trong số ít những kiến thức mà Viên Thạc muốn truyền lại.
Viên Thạc đều là chọn những quyển sách cổ truyền thừa quan trọng nhất, không có để lại bất kỳ văn bản, hay bất kỳ số liệu nào cả, nếu Lý Hạo có thể nhớ được thì đó chính là của Lý Hạo, còn không nhớ được thì đành chịu, Viên Thạc sẽ không cho hắn ghi chép lại.
Tuần Kiểm Ti.
Đội chấp pháp.
Mấy ngày gần đây, không có Siêu Năng Giả nào xuất hiện, đội chấp pháp an tĩnh hơn rất nhiều, mọi người nên tuần tra thì tuần tra, nên phá án thì phá án.
Bọn Liễu Diễm cũng đi lên khỏi mật thất dưới đất, trở về phòng làm việc của mình.
Lý Hạo quẹt thẻ đi làm như thường lệ, bây giờ hắn đã chính thức được điều tới đội chấp pháp.
Sáng sớm, Lý Hạo vừa mới tiến vào tòa cao ốc, bên trong đại sảnh, nữ tuần kiểm phụ trách tiếp dân liền tươi cười xán lạn: “Lý Hạo, Lưu đội trưởng tìm ngươi, nói ngươi tới thì mau đi gặp ông ấy!”
“Được, cảm ơn Ngô tỷ!”
Lý Hạo đến đội chấp pháp đã được mấy ngày, sớm đã quen mặt hết những người ở đây.
Tất cả mọi người đều rất thích hắn, biết hắn xuất thân từ Ngân Thành cổ viện, là người có văn hóa, ăn nói dễ nghe, gặp ai cũng tươi cười chào hỏi, có đôi khi sẽ còn lộ ra vẻ mặt tươi cười ngượng ngùng, càng làm cho các nữ tuần kiểm trong đội chấp pháp rất quý mến.
Khác với bên phòng Cơ Yếu, không ít người trong đội chấp pháp có biết một chút chuyện về tiểu đội săn quỷ.
Nhưng mà mọi người đều nghe nói hình như Lý Hạo chỉ vô tình bị cuốn vào đó, vốn dĩ cũng không phải là một võ sư giỏi chiến đấu như đội trưởng, cho nên đối với việc Lý Hạo gia nhập vào tiểu đội săn quỷ vô cùng nguy hiểm này, không ít người cảm thấy đồng tình.
Nữ tuần kiểm họ Ngô cảm thấy rất đồng tình với Lý Hạo, thấy Lý Hạo đang vội đi gặp Lưu Long thì nói với theo: “Lý Hạo, gần đây đội chấp pháp tổn thất không nhỏ.
Theo ta biết thì có không ít địa phương đều đang thiếu người, ngươi không có việc gì thì thử đánh tiếng với đội trưởng cho ngươi điều tới đội khác an toàn hơn thử xem.
Nếu như không được thì ở chỗ này tiếp dân với ta, công việc rất nhẹ nhàng!”
“Được, ta nhất định sẽ nói với đội trưởng, cảm ơn Ngô tỷ!”
Lý Hạo quay đầu, lần nữa lộ ra bộ dạng tươi cười.
Nữ tuần kiểm được gọi là Ngô tỷ kia cũng cười rộ lên, nàng rất thích mấy cậu nhóc ngoan ngoãn lại nghe lời như Lý Hạo.
Lý Hạo vui vẻ đi lên lầu.
Mấy ngày nay, tất cả mọi người đều đang tiêu hóa thành quả đoạt được từ trận chiến lần trước.
Lão đại tìm mình làm gì?
Chẳng lẽ lại có nhiệm vụ mới?
Mang theo sự nghi hoặc, đi thẳng về phía phòng làm việc của Lưu Long.
Có điều còn chưa tiến vào phòng thì ánh mắt hắn hơi lóe lên, có chút lạ kỳ.
Trong văn phòng có một chùm sáng!
Siêu Năng Giả!
Nhìn kích thước lớn nhỏ của vòng sáng thì hẳn là Siêu Năng Giả cấp bậc Nguyệt Minh.
Tại sao Siêu Năng Giả lại tới đây?
Hắn gõ cửa một cái, bên trong truyền ra tiếng của Lưu Long: “Vào đi!”
Lý Hạo đẩy cửa đi vào, thấy rõ tình huống bên trong thì không khỏi giật mình.
Không phải người ngoài!
Bên trong đều là những thành viên của tiểu đội săn quỷ.
Chương 182: Thông Báo Chuyện Tốt
Lý Hạo nhìn khắp lượt mọi người trong phòng, có chút ngạc nhiên, vòng sáng kia phát ra từ trên người Vân Dao!
Đúng vậy, Vân Dao thăng cấp.
Trở thành Siêu Năng Giả!
Vị này vốn là bác sĩ của đội, thế mà lại thăng cấp, mấy ngày nay, những người khác không có tiến triển quá lớn, bọn hắn còn đang bị kẹt lại ở bình cảnh, sau khi Liễu Diễm tiến vào Phá Bách thì gần như đã rút lui khỏi hàng ngũ thăng cấp siêu năng, trước mắt tình hình còn “mất hy vọng” hơn cả những người còn lại.
Ba người khác trong đội, Trần Kiên và Ngô Siêu thương thế vừa tốt lên, cũng không dám hấp thu quá nhiều năng lượng thần bí, thương thế của Vân Dao không nặng, đã sớm khỏi hẳn.
Mấy ngày nay ngược lại hấp thu rất nhiều, không ngờ được lại thật sự thăng cấp!
Thấy Lý Hạo vừa đến đã nhìn về phía Vân Dao, trong văn phòng, Liễu Diễm đang bắt chéo hai chân, vẻ mặt không vui: “Nhìn cái gì vậy! Trên mặt nàng ta mọc hoa hả?”
Từ khi thăng cấp Phá Bách, nàng hiện tại đã không còn cố kỵ Vân Dao như trước nữa.
Lý Hạo có chút xấu hổ, không trả lời câu hỏi mà là nhìn về phía Lưu Long, lên tiếng: “Lão đại!”
“Ừm, ngươi đã đến, người đã đủ rồi!”
Ông thấy Lý Hạo vừa vào phòng liền nhìn Vân Dao trước, không khỏi khen ngợi: “Xem ra mặc dù thực lực của ngươi không mạnh, nhưng cảm ứng năng lực vẫn rất khá.
Cảm nhận được sự khác biệt sao?”
“Ừm!”
Lý Hạo gật đầu, lại nhìn Vân Dao, thật lòng nói: “Chúc mừng Vân tỷ!”
Trên mặt Vân Dao lộ ra vẻ mặt cười như không cười, khẽ gật đầu, đáp: “May mắn thăng cấp mà thôi, mở ra khóa siêu năng, trở thành Siêu Năng Giả, chỉ đáng tiếc là…”
Nàng bất giác thở dài một tiếng.
Lưu Long bình tĩnh nói: “Thăng cấp là đã rất tốt rồi, còn nghiêm khắc quá làm gì?”
Liễu Diễm thấy Lý Hạo không hiểu, bèn giải thích: “Vân Dao thăng cấp xong, kết quả là năng lực trị liệu siêu năng của nàng lúc trước bỗng nhiên không còn, ngược lại đã hấp thu không ít năng lượng có thuộc tính nước! Từ bác sĩ, đột nhiên trở thành một Siêu Năng Giả chơi hệ Thủy rồi!”
Lưu Long nói thay Vân Dao một câu: “Bình thường! Chưa đến bước nhập siêu năng, dù là ai thì cũng không có cách nào xác định mình rốt cuộc thuộc loại năng lượng gì, huống chi, năng lượng mang thuộc tính nước thật ra cũng có hiệu quả chữa trị, ở trong một vài tổ chức siêu năng thì có khi Siêu Năng Giả hệ Thủy cũng sẽ gánh nhiệm vụ của một Trị Liệu sư!”
Dù là nói như vậy, nhưng trên thực tế vẫn có sự khác biệt.
Trị Liệu sư càng thiên về năng lượng ánh sáng hoặc là Mộc năng, trong khi đó, hiệu quả chữa trị của Thủy năng thật sự không bằng hai cái trên.
Lúc này, Vân Dao chợt lộ ra vẻ mặt tươi cười: “Không sao, thăng cấp là chuyện tốt, dù sao cũng mạnh hơn một vài người không thăng cấp.”
“Không thăng cấp?”
Liễu Diễm cười lạnh, “Thật sự coi Phá Bách võ sư là phế vật sao? Không bằng xuống tầng hầm đối luyện thử một chút xem!”
“Thôi được rồi!”
Lưu Long đánh gãy cuộc tranh luận của hai người, hằng ngày hai người phụ nữ duy nhất trong tiểu đội hết lần này tới lần khác không hợp mắt nhau, lúc trước Liễu Diễm còn kiêng kị một chút, bây giờ đã tiến vào Phá Bách, hễ mở miệng không hợp là đòi tỉ thí một phen.
Ông nhìn về phía Lý Hạo, ngoắc ngoắc tay gọi: “Tới đây, gọi ngươi đến là còn có một tin tốt muốn công bố!”
Lưu Long rất phấn chấn, “Bạch Nguyệt thành truyền tin tới, phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành chắc chắn là có thể thành lập! Hách bộ trưởng sau khi trở về, hắn ta đã giúp đỡ một chút, vả lại lần này là mấy vị Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành cũng nói góp vào, nghe phong thanh thì Bạch Nguyệt thành bên kia đã đồng ý rồi, chỉ chờ quyết định chính thức nữa thôi!”
Lời này vừa nói ra, những người khác lộ ra vẻ ngạc nhiên vui mừng.
Lý Hạo vui vẻ hỏi: “Lão đại, nói vậy là chúng ta lại có thể tăng lương rồi?”
“…”
Lưu Long câm nín, liếc mắt lườm hắn một cái, trong đầu tiểu tử này toàn là cái gì vậy?
Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện tiền nong thôi sao?
Ông cả giận mắng: “Nói nhảm! Đã dạy dỗ ngươi rồi mà vẫn không nhớ à? Trở thành Tuần Dạ Nhân thì tiền lương của chúng ta không phải là tiền, mà là năng lượng thần bí! Một khối năng lượng thần bí trị giá bao nhiêu? Là thứ mà tiền lương có thể thay thế sao?”
Lý Hạo có chút ngượng ngùng, ta biết, có điều năng lượng thần bí thì ta không thiếu, lão sư có rất nhiều.
Thế nhưng tiền thì ta thật sự rất thiếu.
Lão sư không thiếu thốn gì, nhưng nếu Lý Hạo muốn năng lượng thần bí còn được, còn nếu hắn mở miệng xin tiền… Thôi bỏ đi, không tốt chút nào.
Năng lượng thần bí tuy đáng giá hơn tiền, nhưng Lý Hạo là đồ đệ, Viên Thạc lại là lão sư, bảo ông cho hắn tài nguyên để tu luyện thì không sao.
Nhưng nếu hắn không có tiền ăn cơm, không có tiền mua nhà ở, không có tiền mua xe… Chẳng lẽ cũng mở miệng đòi ở chỗ lão sư?
Thật là mất mặt!
20 tuổi rồi còn không thể tự nuôi sống bản thân.
Lưu Long lười quản xem Lý Hạo đang nghĩ gì, tâm tình ông đang rất tốt, tiếp tục nói: “Dựa theo sự bố trí của những thành thị khác, nếu phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành được thành lập, dưới tình huống bình thường, cần ít nhất 10 người trở lên mới có thể hoàn thành một đội!”
“Trong đó, bộ trưởng phân bộ một người, do Tuần Thành Sứ đảm nhiệm.
Một đến hai phó bộ trưởng, do Tuần Sát Sứ cao cấp đảm nhiệm.
Tổ trưởng tổ hành động một người, là Tuần Sát Sứ là có thể đảm nhiệm.”
“Bởi vì ít người, mô hình nhỏ, khác biệt với thành lớn, cho nên chỉ cần phân phối thiết trí như vậy thôi.”
Ông nhìn về phía đám người: “Theo những gì mà ta nghe được, lần này Bạch Nguyệt thành sẽ không trực tiếp bổ nhiệm bộ trưởng phân bộ, chắc là ta có thể trực tiếp lên chức bộ trưởng!”
Nghe thế, mọi người đều vô cùng vui mừng!
Liễu Diễm cũng không nhịn được, vội hỏi: “Lão đại, sao lần này phía trên lại hào phóng như vậy?”
Lưu Long nở nụ cười: “Thật ra là do nhiều yếu tố khác nhau.
Nhưng tựu chung đều có liên quan đến Viên Thạc.
Ông ta không hòa hợp với một vài cường giả Tuần Dạ Nhân, nay có ông ấy ở đây, rất nhiều người không nguyện ý đến Ngân Thành, bởi vì có khả năng còn bị ông ấy áp chế! Mà Ngân Thành lại quá nhỏ, cộng thêm trước đó đã đắc tội với Hồng Nguyệt, có lẽ Hồng Nguyệt sẽ tiếp tục tập kích, cho nên cường giả Nhật Diệu không có ai nguyện ý tới đây.”
Đã là Nhật Diệu thì hiển nhiên người ta cũng không ngốc.
Lưu Long là võ sư Phá Bách đỉnh phong, ngươi mới đến đã đòi đè ép trên đầu của Lưu Long, ngươi quản lý như thế nào?
Những người khác sẽ nghe ngươi sao?
Cân nhắc đến điểm này, Bạch Nguyệt thành cũng tương đối dứt khoát, thành lập thì thành lập, nhưng chức bộ trưởng thì thôi cứ để lại cho Lưu Long đi.
Đôi bên đều vui vẻ!
Lý Hạo cũng cười không ngậm được miệng, “Những người khác chướng mắt, chúng ta lại thấy vui là được! Chúc mừng lão đại thành Tuần Thành Sứ!”
Tuần Kiểm, Tuần Sát Sứ, Tuần Thành Sứ, đây là ba cấp của hệ thống Tuần Kiểm Ti.
Tuần kiểm phân thành cấp ba, cấp hai, cấp một, Tuần Sát Sứ phân thành Tuần Sát Sứ cấp thấp, Tuần Sát Sứ cao cấp, mà Tuần Thành Sứ cũng giống như vậy, chỉ phân thành hai cấp, Tuần Thành Sứ cấp thấp, Tuần Thành Sứ cao cấp.
Đương nhiên bình thường hai chữ cấp thấp này sẽ không nói ra, chỉ là mọi người đều sẽ ngầm hiểu như vậy, trên thực tế Tuần Thành Sứ cấp thấp với Tuần Sát Sứ cấp thấp, tất cả mọi người đều sẽ gọi chung là Tuần Thành Sứ với Tuần Sát Sứ.
Mà cao cấp thì khi gọi sẽ kêu thêm hai chữ cao cấp phía sau.
Lưu Long cũng lộ ra dáng vẻ tươi cười, ấn ấn tay, “Ta cũng là bất đắc dĩ, chuyện không có cách nào khác! Phân bộ Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành thành lập, chuyện thăng chức không phải chuyện đơn giản như vậy, tất cả mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa trong đó.”
Chương 183: Đoạt Quyền (1)
“Lần này tìm mọi người đến đây, một mặt là chia sẻ niềm vui, một mặt khác, chủ yếu là về việc chọn phó bộ trưởng.
Nếu như chỉ có một người thì hiển nhiên do ta tự đề cử, nhưng nếu là hai người thì có khả năng Bạch Nguyệt thành sẽ cử một vị tới đảm nhiệm, một người khác thì do ta đề xuất lên.” Lưu Long nói.
Đây cũng là theo lệ cũ.
Nghe vậy, Liễu Diễm liếc qua Vân Dao, lập tức biết lão đại đang do dự chuyện gì, hừ một tiếng: “Nàng ta muốn vậy thì cho nàng ta là được, ta không thèm quan tâm! Dù sao người ta là Siêu Năng Giả, ta chỉ là một kẻ võ phu mà thôi!”
Lưu Long câm nín, ẩn ý gì đây?
Ai không phải là võ phu?
Ta cũng vậy mà!
Sắc mặt Vân Dao thản nhiên, giống như tuyệt đối sẽ không nổi giận, nhìn Lưu Long, bình tĩnh nói: “Ta không cần, Liễu đội phó thích làm thì đề cử nàng ta đi.
Nàng vốn là phó đội trưởng, cũng là Tuần Sát Sứ, vừa vặn thích hợp.”
Hai người đều ra vẻ không quan tâm.
Mà một bên, Lý Hạo nãy giờ không lên tiếng, bỗng nhiên ngập ngừng giơ tay, “Cái đó… Ta có thể chen vào nói một câu không?”
Đám người đều quay sang nhìn hắn, hơi nghi hoặc một chút.
Ngươi chen vào nói làm cái gì?
Ngươi cũng muốn tự ứng cử à?
Đừng có quậy!
Lý Hạo hơi xấu hổ, thận trọng nói: “Cái đó… Ta có một đề nghị nhỏ, thật, chỉ là đề nghị nhỏ thôi! Phó bộ trưởng đều là Tuần Sát Sứ, mà Liễu tỷ bây giờ đã là phẩm cấp này.”
“Trong tiểu đội bây giờ còn có ta, Ngô ca, Trần ca và Vân tỷ, bọn ta đều là tuần kiểm cấp một.”
Hai ngày trước hắn mới thăng chức, đáng tiếc, không thể một bước tiến thẳng lên Tuần Sát Sứ.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Không bằng chúng ta bàn bạc một chút, lão đại đề cử một trong bốn người chúng ta làm phó bộ trưởng.
Khụ khụ, đó là đối ngoại với phía quan chức bên kia thôi, về quản sự chân chính thì Liễu tỷ vẫn là phó bộ trưởng.
Nói như vậy, chúng ta sẽ có thể thêm một Tuần Sát Sứ, tiền lương cao hơn một chút, đãi ngộ càng tốt hơn, về phần những phúc lợi khác của phó bộ trưởng thì đều do Liễu tỷ đảm nhiệm…”
“Tối đa được lợi ích!”
Lý Hạo lại bổ sung thêm một câu: “Nếu không, cho dù Liễu tỷ có làm thì cũng vẫn là Tuần Sát Sứ, Tuần Sát Sứ cao cấp thì quá khó thăng cấp, xem như lãng phí cơ hội rồi!”
Mấy người Lưu Long trợn mắt há mồm!
Còn có thể tính như vậy?
Bọn họ thật sự không hề nghĩ đến điểm này, bởi vì bọn họ vốn không quan trọng phẩm cấp.
Dĩ nhiên Lý Hạo lại không cho là như vậy, hắn tiếp tục nói: “Ta nghe Vương Minh bảo, ở nội bộ Tuần Dạ Nhân, khác biệt chức vụ thì đãi ngộ cũng chênh lệch lớn.
Thực lực là một chuyện, cấp bậc lại là chuyện khác! Có một vài lão Tuần Kiểm lão làng ở Tuần Dạ Nhân, tuy thực lực không quá mạnh, có thể là vì đã lớn tuổi nên hiện tại chuyển thành văn chức, chức cấp cao, cũng tương đối có tiếng nói!”
“Nếu đã như vậy, chúng ta đừng không xem trọng phẩm cấp, ở Ngân Thành hiện tại có thể không quan trọng, nhưng mà…”
Lý Hạo phấn chấn nói: “Chúng ta đều đang tiến bộ, đợi đến ngày nào đó, chúng ta đều thành Siêu Năng Giả, hoặc là thành công tấn cấp Đấu Thiên, nếu như đã là một thành viên trong hệ thống của Tuần Dạ Nhân, vậy thì cấp bậc sẽ rất quan trọng!”
“Giống như lão đại chẳng hạn, lần này thăng chức thành Tuần Thành Sứ, nếu bị an bài đến Bạch Nguyệt thành thì cũng sẽ có một vị trí không tệ.
Nhưng nếu lão đại vẫn là Tuần Sát Sứ, Bạch Nguyệt thành lại có nhiều Tuần Sát Sứ như thế, vậy chẳng phải tới đó thì chỉ là tiểu đệ của tiểu đệ nhà người ta thôi sao?”
“Chúng ta có địa vị cao thì tiếng nói cũng lớn, ngày nào đấy mà Ngân Thành thật sự giữ không được nữa, chúng ta cũng có quyền lên tiếng, cũng có thể sắp xếp cư dân Ngân Thành di chuyển thuận lợi… Cho nên lão đại à, chức vụ cao không những hữu dụng mà còn là đại hữu dụng.
Ta cũng không tin, bây giờ các vị trí cấp cao của Ngân Nguyệt đều là Siêu Năng Giả, đều là Nhật Diệu, Tam Dương!”
Lưu Long rơi vào trầm tư suy nghĩ, một lát sau, ông hít sâu một hơi, nhìn về phía Lý Hạo, trầm giọng nói: “Ngươi nói không sai, ở Ngân Thành thì quả thật không quan trọng, nhưng nếu cuối cùng không thủ được nơi đây, phải gia nhập vào Bạch Nguyệt thành, vậy thì chức bậc đúng là điểm mấu chốt!”
“Bây giờ, phía quan phương do người bình thường và Siêu Năng Giả cùng quản lý, cũng không phải hoàn toàn xem thực lực, bởi vì có không ít Siêu Năng Giả rất mạnh, nhưng đối phương lại không có tâm tư quản lý thành thị, cho nên đại bộ phận công việc vẫn là do người bình thường phụ trách.”
Ông nhìn về phía mấy người, “Lý Hạo nhắc nhở không sai.
Cho dù Liễu Diễm trở thành phó bộ trưởng thì cũng không thể thăng cấp thêm.
Ngươi vừa mới trở thành Tuần Sát Sứ thời gian gần đây, muốn lên Tuần Sát Sứ cao cấp vẫn cần thêm thời gian, ngược lại thì một trong bốn người các ngươi có thể mượn nhờ cơ hội lần này để trở thành Tuần Sát Sứ!”
Vân Dao lại cự tuyệt lần nữa: “Ta không muốn làm, đối với phương diện này ta thật sự không có hứng thú.”
Ngô Siêu sâu xa cười nói: “Lão đại, đừng nhìn ta, ta không được, dù là trên danh nghĩa thì cũng không được! Để Trần Bàn Tử làm đi.”
Trần Kiên vội xua tay, “Ta cũng không được! Lão đại, ngươi biết mà, ta gặp mấy vị quan chức lớn kia là lại không biết nói gì, mồ hôi ướt lưng.
Nếu trở thành phó bộ trưởng thì kiểu gì cũng phải đi tiếp đãi một vài nhân vật lớn, tới lúc đó, không phải ta sẽ run tay run chân đến chết mất à?”
Lưu Long hơi ngây người, ngươi cũng không nguyện ý?
Ông theo phản xạ nhìn sang chỗ Lý Hạo, lập tức thấy Lý Hạo vui vẻ hô: “Lão đại, ta nguyện ý!”
“…”
Toàn trường an tĩnh.
Ngay cả Liễu Diễm cũng nhịn không được buồn cười nói: “Có phải ngươi sớm biết bọn hắn sẽ không đồng ý cho nên mới cố tình nói như vậy, chính là vì bản thân mình muốn thăng chức? Ta nói này Tiểu Hạo Hạo, ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ, nay đã thăng lên Tuần Kiểm cấp một, ngươi còn chưa thấy đủ à?”
Lý Hạo tươi cười xán lạn: “Tỷ, không thể nói như vậy được, nếu ta tốt nghiệp từ Ngân Thành cổ viện thì ta cũng có thể nhanh chóng trở thành Tuần Kiểm cấp một! Cho nên mấy ngày trước thăng chức… Thật ra cũng không tính là thăng chức.
Tuần Sát Sứ mới thật sự là thăng chức!”
“Nếu như mấy người Trần ca nguyện ý nhận việc thì đương nhiên ta không nghĩ gì, dù sao ta vẫn còn trẻ, sau này sẽ có cơ hội khác.
Nhưng nếu mấy người Trần ca không muốn làm thì… Ta đành phải vì mọi người mà cố gắng, cống hiến một phần sức lực cho đoàn đội!”
Hắn nói thật dễ nghe, trên thực tế chính là muốn đoạt quyền!
Tuần Sát Sứ!
Thứ nhất, tiền lương cao, cái này không cần phải nói thêm.
Thứ hai, nếu như thuyên chuyển công tác tới Bạch Nguyệt thành thì sẽ được sắp xếp một chức vị tốt hơn.
Ai cũng không muốn đi lên từ tầng dưới cùng, huống chi Lý Hạo đã ở phòng Cơ Yếu chăm chỉ quét dọn vệ sinh suốt một năm.
Thứ ba, cấp bậc cao, địa vị cao, thế thì đối tượng tiếp xúc cũng sẽ càng cao.
Tương lai ắt có tác dụng, ví dụ như dễ dàng thu hoạch được một số tin tức liên quan tới tổ chức Hồng Nguyệt.
Chương 184: Đoạt Quyền (2)
Lưu Long nhìn Lý Hạo cả nửa ngày, nhất thời không biết nói gì.
Trước đó ông còn nghĩ Lý Hạo đưa ra chủ ý này là vì muốn người khác cơ cơ hội thăng chức, cuối cùng thì hay rồi, mọi người đều cự tuyệt, miếng bánh vừa thơm vừa to ấy cứ thế rơi thẳng xuống đầu kẻ duy nhất nguyện ý nhận làm.
Thật giỏi!
Tuổi còn nhỏ đã là một kẻ mê quan chức.
“Lý Hạo, ngươi có thể làm sao?”
Lưu Long cau mày nhắc nhở: “Cho dù phía trên đồng ý thì cũng phải kiểm tra xem xét ngươi một chút, ngươi mới bao lớn, vả lại ngươi mới là Trảm Thập cảnh.
Chỉ sợ sẽ rất khó.”
Lý Hạo vội vàng thuyết phục: “Lão đại, cái này đơn giản thôi! Ngài cứ nói với bên trên là vì ổn định lão sư của ta nên nhất định phải kéo ta nhập hội, nếu ta chỉ là một Tuần Kiểm bình thường, bất cứ lúc nào ta cũng có thể từ bỏ công việc, hoặc là vì e ngại mà nguy hiểm mà chạy trốn mất.
Nhưng nếu ta là Tuần Sát Sứ thì đã coi như là nhân viên công vụ tầng trung, vậy thì không thể tùy tiện chạy trốn được nữa! Vì lôi kéo lão sư của ta, một chức Tuần Sát Sứ có là gì chứ?”
Khá lắm, lý do cũng đều đã tìm xong!
Nhưng mà không thể không nói, lời lẽ của Lý Hạo rất có lý! Nếu như báo cáo như vậy, xác suất lớn là bên trên sẽ không cự tuyệt, chỉ là một vật trưng bày mà thôi, có thể kết nối Tuần Dạ Nhân với Viên Thạc thì ai thèm để ý đến thực lực của Lý Hạo làm gì nữa.
“Nhưng e rằng sẽ có người nói là ngươi đi cửa sau…”
“Không sao, ta không quan tâm!”
Lý Hạo rất kiên định!
Ta mới không sợ cái này, lời nói gió bay, chức Tuần Sát Sứ tới tay mới là chỗ tốt hàng thật giá thật.
Lần này Lưu Long không còn gì để nói, ông nhìn về phía mấy người Vân Dao, hỏi ý: “Các ngươi xác định không tranh?”
Vân Dao thờ ơ lắc đầu, Ngô Siêu cười sâu xa một tiếng, Trần Kiên vốn chất phác lành tính, thậm chí còn thành thật nói: “Lão đại cứ để Lý Hạo làm đi, so với chúng ta thì hắn còn có tiền đồ hơn!”
Chủ yếu là Lý Hạo quá âm hiểm!
Trần Kiên cảm thấy chi bằng cứ lựa chọn ủng hộ hắn thì hơn, miễn cho tiểu tử này ghim thù, về sau lớn mạnh rồi lại quay đầu chơi anh một vố.
Quá xấu rồi!
Mà Ngô Siêu cùng Vân Dao cũng không có ý kiến, Lý Hạo mặc dù còn yếu, bất quá mọi người đều biết hắn là hạng người gì, trước đó gã Nguyệt Minh và tên Phá Bách kia chết như thế nào, tất cả mọi người đều hiểu rõ.
Lý Hạo là một kẻ tàn nhẫn!
Hắn muốn thăng chức thì mọi người cũng nguyện ý tác thành cho hắn, huống hồ thật lòng thì bọn họ chỉ bận tâm xem mình có thể trở thành Siêu Năng Giả hay không, vốn dĩ tính cách cũng không tham quyền cố vị.
“Vậy cứ như thế đi!”
Lưu Long cũng không ngờ tới cuối cùng sẽ là kết quả như vậy, mà ở phía đối diện.
Lý Hạo đã cười không ngậm được mồm rồi.
Chức vụ Tuần Sát Sứ tới tay!
Liễu Diễm hơi buồn cười, có điều không trêu chọc hắn mà là quay lại chính sự: “Lão đại, vậy theo bố trí thì tối thiểu cần 10 người, hiện tại chúng ta mới có 6 người, cho dù phía trên cử đến một vị phó bộ trưởng thì vẫn chưa đủ, chẳng lẽ còn sẽ phân thêm cho chúng ta thêm mấy vị Siêu Năng Giả sao?”
Lưu Long suy tư một chút, lắc đầu đáp: “Khó nói! Có khả năng là sẽ phân, nhưng cũng có thể là không.
Nếu như bên đó không đủ nhân viên để thuyên chuyển tới, vậy thì cần chờ thêm một đoạn thời gian, chờ người mới thăng cấp! Sắp tới Bạch Nguyệt thành sẽ tổ chức một đợt dẫn năng nhập thể nữa, có lẽ sẽ phân cho chúng ta mấy vị Tinh Quang sư vừa tấn cấp.”
Nghe vậy, mọi người đồng loạt bĩu môi, có vẻ không quá hài lòng.
Tinh Quang sư thì có ích gì, phân mấy vị Nguyệt Minh đến thì mới có tác dụng.
Bây giờ Lý Hạo cũng từ trong hưng phấn khôi phục lại, suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Nếu không hay là tự chúng ta mời chào đi?”
“Những Siêu Năng Giả sáng giá thì đã sớm bị người ta hốt đi từ lâu rồi, còn đâu để chờ tới lượt chúng ta?”
“Ta nói là võ sư!”
Lý Hạo giải thích: “Mời chào võ sư! Chẳng lẽ Ngân Thành chúng ta lại không có mấy võ sư lợi hại sao? Bản địa không được, vậy thì địa phương khác thì thế nào? Mặc dù năng lực của võ sư không bằng Siêu Năng Giả, nhưng chúng ta có thể cho đối phương cơ hội để trở thành Siêu Năng Giả.
Võ sư cũng sẽ nguyện ý xuất lực! Vả lại một khi võ sư thăng cấp thì Trảm Thập cảnh cũng có thể thành Nguyệt Minh, hơn nữa còn có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, so với người mới bước vào lĩnh vực siêu năng thì còn mạnh hơn.”
“Chúng ta ở khu vực biên giới Ngân Nguyệt thành, bất cứ lúc nào cũng đều có thể gặp nguy hiểm, dẫn theo người mới thật sự không thích hợp…”
Lưu Long muốn giơ ngón giữa, ngươi chính là một người mới, thế mà còn dám mở miệng ghét bỏ người khác sao?
Có điều nói đi cũng phải nói lại, có người mới nào vừa gia nhập đã giết chết Phá Bách và Nguyệt Minh không?
Lý Hạo đúng là có tư cách ghét bỏ!
“Thử một chút xem sao!”
Lưu Long cũng không phản bác đề nghị của hắn, mặc dù chưa chắc có võ sư nào nguyện ý gia nhập hay không, nhưng đúng là võ sư tham gia thì sẽ càng dốc sức lực vì tổ chức hơn.
Đương nhiên, đó là trước kia.
Phân bộ Tuần Dạ Nhân được thành lập, ông sẽ không còn là đội trưởng tiểu đội săn quỷ nữa, mà đường đường chính chính là bộ trưởng của phân bộ Tuần Dạ Nhân, cái này so với đội trưởng tiểu đội săn quỷ càng có quyền uy hơn, là một tổ chức được công nhận chính thức.
Khi đó, phía trên sẽ còn phân phối thêm danh ngạch năng lượng thần bí theo từng tháng, so với việc phải liều mạng giết người lúc trước thì tốt hơn nhiều.
Bên cạnh, Liễu Diễm cười hì hì sờ lên đầu Lý Hạo, Lý Hạo có phần không được tự nhiên, làm gì thế, sờ ta làm gì?
Vị này luôn thích ăn đậu hũ của mình!
Liễu Diễm hào hứng nói: “Đầu óc Tiểu Hạo Hạo rất thông minh, nếu không phải thực lực hơi yếu thì có khi ngươi còn có thể làm bộ trưởng phân bộ ấy chứ!”
Lưu Long liếc nhìn nàng một cái, có ý gì vậy?
Liễu Diễm phì cười, “Không có ý tứ gì khác, lão đại đừng hiểu lầm! Ta chính là có chút hiếu kỳ, trước đó tốc độ hấp thu của Tiểu Hạo Hạo rất nhanh, lần này thu được 32 khối năng lượng thần bí, rốt cuộc đã hấp thu bao nhiêu? Bây giờ đã đến cấp độ nào trong Trảm Thập cảnh? Tỷ tỷ ta thăng cấp Phá Bách, gia hỏa Vân Dao cũng đã thành Nguyệt Minh sư, Ngô Siêu và Trần Kiên là vì thương thế làm chậm trễ nên hai ngày tới mới có thể hấp thu năng lượng thần bí.
Còn ngươi thì sao? Ngươi không bị thương, tiến độ hấp thu như nào rồi?”
Lời này vừa nói ra, ngay cả Lưu Long cũng thấy hiếu kỳ.
Lý Hạo vẫn chưa tấn cấp siêu năng, đây là chuyện tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được.
Vậy võ đạo thì sao, hắn có tiến bộ không?
Năng lượng thần bí có trợ giúp rất lớn đối với việc thực lực tăng lên.
Lý Hạo có chút ngượng ngùng: “Bình thường, tăng lên không nhiều, hơi lãng phí năng lượng thần bí rồi.”
Về phần đến cùng là tăng lên bao nhiêu… Ta nói là Phá Bách, các ngươi chưa chắc đã tin, cho dù có tin thì các ngươi cũng sẽ thương tâm, dù sao ta cũng chỉ mới tiến vào Trảm Thập cảnh mấy ngày.
Lưu Long thấy hắn không nguyện ý nói thì cũng không định truy hỏi.
Về phần tăng lên thì chắc chắn là có, hẳn là Trảm Thập trung kỳ? Hay lợi hại hơn là hậu kỳ?
Ông đoán căng hết cỡ thì cũng chỉ tới hậu kỳ!
Về phần Phá Bách thì ông hoàn toàn không nghĩ tới, bởi vì đây là chuyện không có khả năng!
Chương 185: Người Quen Cũ
“Được rồi, mấy ngày này mọi người tranh thủ nghỉ ngơi đi, hai ngày nữa sẽ có công văn chính thức đưa xuống, cụ thể phía trên an bài như nào thì hai ngày sau chúng ta sẽ biết thôi.
Còn có, việc đề cử Lý Hạo làm phó bộ trưởng thì ta sẽ lập tức trình lên trên.”
Nói đến đây, ông không khỏi cảm khái lần nữa: “Lý Hạo, ngươi không đi làm văn chức thật là đáng tiếc.”
Gia hỏa này rất có tinh thần ‘trèo cao’, nếu đi theo con đường quan lộ thì có cảm giác tiền đồ sẽ rất sáng lạn.
Lý Hạo vội vàng nói: “Lão đại, đây không phải là ta nhờ hồng phúc của ngài sao? Nếu không, làm sao có cơ hội cho ta, hơn nữa cũng là các vị ca ca tỷ tỷ chiếu cố, biết ta còn trẻ, lại là quỷ nghèo nên mới cho ta cơ hội có thêm chút tiền lương.
Tối hôm qua ta đã ghé về nhà, vụ nổ lần trước chính là nổ khuôn viên ngay sát bên chung cư chỗ ta, cả tầng lầu suýt đã đổ sập.
Mấy ngày nay ta còn đang suy nghĩ xem nên tìm phòng mới ở đâu đây!”
Đúng vậy, căn nhà cha mẹ để lại cho hắn tuy chưa hoàn toàn sập, thế nhưng cũng không khác lắm.
Cái đêm Ngân Thành phát sinh mấy vụ nổ lớn, chung cư nhà Lý Hạo chính là nằm trong mục tiêu tập kích của Hồng Nguyệt.
Còn may bọn chúng chỉ cố ý gây ra sự cố để dẫn Lưu Long rời đi, cũng không định nổ chết người vô tội, thế nên không trực tiếp kích nổ tòa nhà.
Có điều thiệt hại về nhà cửa là không thể tránh khỏi, nghe nói bà cô ở lầu dưới bị dọa rớt xuống từ trên giường, té gãy chân, nay đã được con gái đón đi.
Cho nên hiện tại tiểu khu bên kia thật sự không thích hợp để ở lại.
Lý Hạo đang định tìm chỗ ở mới, cũng không thể cứ ở mãi nhà lão sư, một ngày hai ngày còn được, thời gian dài thì hơi bất tiện.
Lão sư cứ thoắt ẩn thoắt hiện, có khi Lý Hạo chỉ vừa hắt hơi một cái thì lão đầu tư đã có mặt, sau đó còn làm vẻ mặt ghét bỏ mà nhắc nhở: “Người trẻ tuổi, phải chú ý tiết chế”.
Nhiều lần như vậy, Lý Hạo cũng không chịu nổi lão nhân gia không biết xấu hổ này.
“Đến ở với tỷ tỷ đi!”
Liễu Diễm khoác lấy vai của hắn, tươi cười kiều mị, “Giường nhà tỷ tỷ rất lớn!”
Lý Hạo ngượng ngùng né ra, “Thôi đừng, ta sợ làm phiền đến tỷ.”
“Có đâu!” Liễu Diễm cười vui vẻ, nhéo nhéo gò má của hắn, “Ngươi đáng yêu như thế, làm sao lại làm phiền đến ta được?”
Lý Hạo cầu cứu nhìn về phía những người khác, mọi người lại lảng tránh ánh mắt của hắn, làm ra vẻ mặt đang xem trò vui.
Lưu Long cũng mặc kệ, khoát tay một cái, ông nói: “Được rồi, các ngươi ra ngoài đi! Với lại nói gì thì nói, xuất hành thì phải cẩn thận một chút, nhất là Lý Hạo.
Có tìm chỗ ở thì nên tìm nơi nào gần Tuần Kiểm Ti thôi, bằng không ngay cả cơ hội cứu viện cũng không có!”
“Đã biết!”
Đám người lần lượt rời khỏi.
Vừa đi ra khỏi phòng làm việc liền nhìn thấy Mộc Sâm đi tới, mọi người lên tiếng chào hỏi, cũng không định nói chuyện, dù sao đôi bên cũng không thân thiết gì.
Thế nhưng Mộc Sâm lại làm như bằng hữu quen thân từ lâu, cùng mọi người chào hỏi một tiếng, đoạn nhìn về phía Liễu Diễm, cười ha hả nói: “Chúc mừng Liễu đội phó, sau này phải gọi là Liễu bộ trưởng rồi!”
Liễu Diễm cười xán lạn: “Đừng nói như vậy, Ti trưởng là Tuần Thành Sứ, hơn nữa ta cũng không phải phó bộ trưởng!”
Nói xong liền mang theo Lý Hạo rời đi trước.
Chắc hẳn Mộc Sâm đến đây cũng là vì thảo luận việc này, không biết khi ông nghe được chuyện Lưu Long tiến cử Lý Hạo làm phó bộ thì sẽ có phản ứng như thế nào.
Đi một đoạn, cách xa khỏi Mộc Sâm, Liễu Diễm lúc này mới thu lại dáng vẻ tươi cười, thấp giọng dặn dò: “Tên mập ấy không đơn giản, ngươi chớ bị nụ cười thân thiện của ông ta lừa dối.
Thời gian Mộc Sâm tiến vào Phá Bách còn sớm hơn lão đại! Ông ta đến Ngân Thành nhậm chức, không biết là có chủ ý gì, nhưng mà nghe nói nhà Mộc Sâm ở Bạch Nguyệt thành cũng có chút nội tình, có thể không đắc tội thì đừng đắc tội, nhưng cũng đừng quá gần gũi với đối phương!”
Lý Hạo gật gật đầu, hiếu kỳ hỏi thăm: “Ti trưởng là Phá Bách viên mãn sao?”
“Khó mà nói được, có thể là vậy.
Nghe nói trước đó khi đối phó với tên Siêu Năng Giả biết bay kia, ông ta đã dùng một đao chém kẻ địch.
Cho nên ít nhất cũng phải là Phá Bách hậu kỳ!”
Lý Hạo đã hiểu, không hỏi thêm gì nữa.
Cùng lúc đó.
Bạch Nguyệt thành.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân của Ngân Nguyệt hành tỉnh.
Vương Minh vẻ mặt kinh ngạc, nửa ngày sau mới thống khổ rên một câu: “Ta phải đi làm phó bộ trưởng ư?”
Lại tới Ngân Thành?
Ta không muốn đi!
Ở bên kia, ta đã rất mất mặt.
Ta đi chuyến này còn không phải là lại bị người khác chê cười sao?
Hơn nữa bên kia quá vắng vẻ, tịch mịch, gã không hiểu, vì sao bên trên lại yêu cầu gã qua đó?
Gã đã thăng cấp Mãn Nguyệt, tương đương với Phá Bách hậu kỳ, ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân bên này cũng coi là một thiếu niên thiên tài, bên trên lại an bài gã đến nơi khỉ ho cò gáy ấy để nhậm chức, thích hợp sao?
Ở phía đối diện, Hoàng Vân mỉm cười giải thích: “Đây là quyết định của mấy vị bộ trưởng.
Thứ nhất, ngươi là đệ tử ký danh của Viên Thạc, tới đó sẽ mau chóng củng cố vị trí của mình.
Thứ hai, dù sao ngươi và Lưu Long cũng từng có một lần liên thủ chiến đấu, so với kẻ khác tới thì hắn sẽ dễ chấp nhận ngươi hơn.
Thứ ba… Chú ý nhất cử nhất động của Lý Hạo!”
Hoàng Vân nhắc nhở: “Lý Hạo là hậu duệ duy nhất còn sống của tám đại gia tộc! Mặc dù bây giờ mọi người không nhắc đến nhưng không có nghĩa là đã bỏ qua chuyện này.
Ngươi và Lý Hạo có quen biết, ngươi đi thì sẽ dễ tiếp xúc với hắn hơn, thậm chí là bảo hộ thân cận.
Hồng Nguyệt chắc chắn sẽ không từ bỏ! Đương nhiên, hiện tại chúng ta vẫn đang nhìn chằm chằm cường giả của chúng, có điều Hồng Nguyệt là một tổ chức rất lớn, Tuần Dạ Nhân không có khả năng coi chừng toàn bộ được!”
“Vương Minh, ngươi đi qua bên kia chính là thân mang trọng trách! Về phần tài nguyên thì cứ yên tâm, sẽ không bạc đãi ngươi, có việc gì thì tùy thời liên hệ với ta.”
Vương Minh khóc không ra nước mắt!
Nói thì đơn giản, trên thực tế Ngân Thành cách nơi đây rất xa, dưới tình huống bình thường làm sao mà liên lạc được?
Lần này xong đời rồi!
Mình đây coi như là bị đi đày đúng không?
Gã nhịn không được vội hỏi: “Vậy Hồ Hạo với Lý Mộng đâu?”
Bản thân mình xui xẻo đã đành, hai tên kia… Không thể nào tốt hơn mình được nhỉ?
Hoàng Vân đáp: “Hai người bọn họ? Hai người bọn họ cũng sẽ đi, cơ cấu Tuần Dạ Nhân ở bên Ngân Thành không đủ mạnh, người quá ít, ba cường giả Nguyệt Minh các ngươi đều gia nhập vào đó, vừa vặn có thể nâng cao thực lực của phân bộ lên.
Ngươi thì đảm nhiệm chức vụ phó bộ trưởng, còn Hồ Hạo và Lý Mộng thì để xem Ngân Thành an bài thế nào, tốt xấu gì ngươi cũng mạnh hơn bọn họ.”
Vương Minh nghe nói như thế liền tự an ủi bản thân một hồi, thôi được, cứ như vậy đi.
Bất quá, gã thật sự không muốn đi!
Nhất là phải đối mặt với đám người Lý Hạo và Lưu Long khiến gã vô cùng khó chịu.
Đáng tiếc bên trên đưa quyết định xuống rồi, gã cũng không có cách nào cự tuyệt, chỉ có thể khẩn cầu: “Vậy chờ bên kia an ổn thì ta có thể tùy thời trở về đúng không?”
“Đương nhiên!”
“Vậy là tốt rồi.”
Vương Minh nhẹ nhàng thở ra, hi vọng có thể mau chóng trở về, Ngân Thành thật sự quá nhỏ, vả lại đây cũng là nơi khiến lòng tự tin của mình liên tục bị đả kích, quá đau lòng!
Hoàng Vân bảo Vương Minh ra ngoài trước, lúc này mới buột miệng lẩm bẩm mấy lời không nỡ nói cho gã nghe: “Hài tử đáng thương, khi nào di dời Ngân Thành thì ngươi mới được trở về!”
Phía trên đã có quyết định, kế hoạch di dời tiếp tục được thực hiện.
Ngân Thành vẫn thuộc danh sách phải chuyển đi, về phần thời gian cụ thể thì còn phải nhìn tình huống sắp tới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thế Giới Tu Chân [Dịch] Thế Giới Tu Chân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-The-Gioi-Tu-Chan-Audio-Full.jpg)







