[Dịch] Tinh Môn
Tập 351 : Lại đến Thần quốc 4 (c1751-c1755)
❮ sautiếp ❯Chương 1751: Lại đến Thần quốc 4
Khí tức của nữ vương lại tăng vọt, trong tay xuất hiện quyền trượng, Lý Hạo kinh ngạc: “A, không phải ta đã chặt đứt cái thứ này rồi à? Vẫn khôi phục được à? Tốt thế, đưa ta làm gậy gãi lưng đi.”
“Tên khốn kiếp, người cảm thấy mình khôi phục rồi thì giỏi lắm à?”
Lý Hạo cười lớn: “Ngươi sốt ruột đấy à? !”
Hắn quay lại nhìn về phía tất cả mọi người, cười nói: “Chư vị, Nguyệt Thần tức giận đến thế mà lại không chịu ra ngoài, tiên tri của bọn họ bị trọng thương ngã gục, Nữ Thần Sinh Mệnh đang giúp tiên tri chữa thương…”
Dứt lời, hắn quay người an ui: “Đừng sợ, ngươi là Nguyệt Thần – Thần Linh vô địch đấy.
Ta chỉ tới đây thăm ngươi một chút, thuận tiện lấy lại đồ của ta.
Trả thi thể Thần Đại Địa đây, tiện thể đưa chút bảo vật cho ta, sau đó ta sẽ rời đi, tha chết cho ngươi!”
“Khốn kiếp!”
Nguyệt Thần giận dữ!
Giờ phút này, vô số người Thiên Tinh cũng đang run rẩy.
Lý Hạo quá to gan.
Thế nhưng bọn họ cũng cảm thấy khó hiểu, trước đó những người kia đã đại chiến ư?
Có lẽ là vậy!
Hôm qua có động tĩnh nhưng không ai biết tình huống cụ thể, hôm nay mới biết hai vị Thần Linh đã chết, thậm chí Nguyệt Thần…
Rất nhiều người biết đến Nguyệt Thần, người của đại lục phương Tây thì càng hiểu rõ.
Đó là Thần Linh sáng tạo thế giới trong truyền thuyết.
Đó chính là vị này sao?
Mà Lý Hạo đã khinh nhờn nàng! Hắn… sờ soạng khắp toàn thân nàng.
Có người nổi giận muốn giết chết Lý Hạo, nhưng sau đó tâm tình chỉ còn sự bất đắc dĩ và bi ai, giờ khắc này, lòng tin của bọn họ dao động.
Lý Hạo mạnh đến thế sao?
Đến cả Thần Linh mà hắn cũng có thể khinh nhờn!
Lúc này, giọng Lý Hạo lại vang lên từ trong màn trời: “Các chiến sĩ, Nguyệt Thần không chịu giao ra chiến lợi phẩm thuộc về ta.
Vậy dùng đại pháo bắn chết mẹ nàng ta đi!”
Trong nháy mắt, vô số đạn pháo bắn ra.
Hình ảnh nhắm về phía tòa thành Thần Quốc.
Ầm ầm!
Vô số đạn pháo nện xuống, đám Thần Linh xuất thủ, trong ánh mắt rung động của mọi người, đạn diệt thành đủ để hủy diệt một thành thị bị đấm nổ, thế nhưng đạn vẫn còn quá nhiều!
Trong nháy mắt, ngàn viên đạn đập xuống!
Ầm ầm!
Trời sụp đất nứt!
Giờ khắc này, khắp thiên hạ chìm trong yên lặng, tâm trí mờ mịt, bọn họ nhìn thấy có Thần Linh bị đánh bay, bị bắn cho đầu rơi máu chảy.
Cũng nhìn thấy tòa thành Thần Quốc kia chấn động không ngừng, lung lay trong không trung!
Bọn họ thấy vị Nguyệt Thần kia đang vô cùng phẫn nộ mà không chủ động ra tay với đám người Lý Hạo, chỉ liên tiếp phá huỷ những đạn pháo kia.
Giọng nói của Lý Hạo lại vang lên: “Không nghe lời thì phải bị đánh! Nguyệt Thần, giao đồ của ta ra, nếu không, hôm nay mà không giết được 7 – 8 vị Thần Linh, chỉ sợ chiến tranh sẽ kéo dài mãi, kéo dài đến khi Thần Quốc hủy diệt!”
“Cuồng vọng vô tri!”
Sau tiếng quát chói tai, nữ vương không nhịn được nữa.
Lý Hạo không xuất thủ, Trương An cũng không nói chuyện, đạo văn trong cơ thể vẫn còn, một thanh đại đao hư ảo xuất hiện ròi chém xuống!
Bầu trời vỡ ra, mặt trăng vỡ nát.
Đúng lúc này, một vầng thái dương xuất hiện trong thần điện, lại có thêm một vị Thần Linh khôi phục, bầu trời bỗng nhiên vỡ nát, thiên địa vỡ ra, lực lượng cắt chém xuất hiện, có tiếng kêu đau truyền đến.
Một Thần Linh tựa như thái dương hiện lên giữa thiên địa, kẻ đó lập tức bị cắt chém, bộ dáng chật vật, gã cắn răng, đánh ra một quyền!
Oanh!
Đại đao và quyền ảnh đồng thời vỡ nát.
Trương An lạnh lùng nói: “Thần Thái Dương, ngươi cưỡng ép khôi phục ư? Xem ra ngươi muốn làm bạn cùng Thần Tiên Tri? Thiên địa hạn chế Thánh Nhân xuất hiện, chỉ là giao ra thân thể của Thần Linh đã chết mà thôi, như vậy cũng tránh được cảnh sinh linh đồ thán, ngươi nhất định phải sĩ diện đến chết sao?”
Giọng nói của Thần Thái Dương chấn động thiên địa: “Ngươi có thể kiên trì được bao lâu?”
“Nếu ta muốn thì ta có thể kiên trì đến khi toàn bộ các ngươi chết đi!”
Trương An khẽ cười một tiếng, ngay sau đó, Đại Đạo Thư xuất hiện: “Không tin thì ngươi thử xem, đây chỉ là một phần tinh thần lực của ta mà thôi, dù bị hủy diệt thì ta cũng sẽ không chết, còn các ngươi… Từng người từng người cưỡng ép khôi phục, cuối cùng có thể khôi phục được mấy người? Ngoại trừ ngươi và Thần Tiên Tri ra, còn kẻ nào có chiến lực Thánh Đạo? Chỉ sợ mỗi lần cưỡng ép khôi phục đều sẽ phải bỏ ra cái giá vô cùng lớn!”
Thần Thái Dương trầm mặc.
Giờ phút này, không gian cắt chém càng thêm lợi hại.
Cho dù là Thần Linh bản thổ nhưng kẻ có chiến lực quá cường đại khôi phục cũng sẽ bị hạn chế.
Hơn nữa, năng lượng trong hư không bốn phía bị rút lấy quá nhiều, sức chiến đấu của bọn họ cũng không bền bỉ.
Mà Trương An cũng không hơn gì bọn họ, thần văn chữ “Đạo” của Lý Hạo cũng có giới hạn.
Nếu thần văn vỡ nát thì ông cũng xong đời, mà thiên địa không còn lực lượng bản nguyên, khi lực lượng trong cơ thể hao hết, ông sẽ không thể chiến tiếp.
Lý Hạo vẫn tươi cười: “Yêu cầu của ta không nhiều, các ngươi không đáp ứng sao? Vậy thì bắn tiếp đi!”
Ầm ầm!
Hàng trăm hàng ngàn đạn pháo lại rơi xuống, Thần Linh trong thành đều ra tay ngăn cản, Lý Hạo giữ nguyên nụ cười xán lạn, hắn chém ra một nhát như chỉ là tiện tay, vậy mà chiêu kiếm ấy lại chém nát mặt trăng trong hư không!
Nữ vương lùi lại một bước, kinh hãi nhìn Lý Hạo: “Ngươi…”
Lý Hạo đã mạnh hơn trước!
Lý Hạo khẽ cười: “Hôm qua ta tới đây chỉ là muốn chào hỏi, khuyên ngươi chủ động rút lui, ai bảo ngươi muốn tổn thương sư phụ ta, hôm nay, trừ khi ngươi cho tất cả Thần Linh đều khôi phục, nếu không, ta sẽ diệt Thần Quốc của ngươi!”
“Càn rỡ, ngươi có bản lĩnh làm vậy không?”
Nữ vương hoàn toàn nổi giận!
Máu tươi tràn ra từ khóe miệng nàng ta lấp lánh tinh quang nhàn nhạt, một cỗ lực lượng cường đại hơn bộc phát ra, trong chớp mắt đã đạt đến trạng thái đỉnh phong khi đối chiến với Lý Hạo trước đó!
Hiện tại Lý Hạo chưa chắc đã địch nổi thực lực như vậy, tuy hắn không muốn liều mạng với nàng ta nhưng vẫn phải giữ vững khí thế!
Hơn nữa chém giết cũng không phải mục đích của lần này.
Thấy nữ vương đã hoàn toàn nổi giận, giải phong chiến lực cực hạn, Lý Hạo nở nụ cười: “Ngươi đã ngu xuẩn đến thế thì ta không cần khách khí nữa!”
Hắn lạnh nhạt lên tiếng: “Chiến Thiên Quân đâu?”
“Có!”
“Phát huy tinh thần cường đại tại thời kỳ Tân Võ các ngươi… Đi tự bạo nổ chết bọn họ đi!”
Đám người giật mình.
Nữ vương cũng sửng sốt.
Ngay sau đó, mấy vị đoàn trưởng bỗng nhiên xuất hiện, bay thẳng về phía Thần Quốc, bọn họ đều mặc ngân khải!
Vòng phòng ngự của Thần Quốc vẫn chưa bị phá, những Thần Linh kia đang ngăn cản làm mưa đạn, bỗng nhiên, năm vị đoàn trưởng vọt tới bên cạnh một vị Thần Linh, ầm một tiếng!
Năm bộ áo giáp trực tiếp nổ tung!
Vụ nổ mạnh khiến vị Thần Linh kia nổ tan xác!
Tất cả mọi người sợ ngây người!
Chương 1752: Lại đến Thần quốc 5
Cường giả áo bào đen thét to: “Không phải các ngươi cũng phản bội Tân Võ ư? Chiến Thiên thành các ngươi nguyện ý tự bạo giết địch vì một người ngoài…”
Đây chính là yếu tố khiến Tân Võ bất bại!
Bọn họ không sợ chết!
Tất cả đều như điên dại, trong trận chiến, dù là binh sĩ bình thường, khi bọn họ không địch nổi nữa thì cũng sẽ lựa chọn tự bạo.
Nhưng tình cảnh hôm nay không phải như vậy, kẻ lĩnh quân không phải cường giả Tân Võ mà là Lý Hạo, thế trận cũng chưa đạt tới tình trạng kia.
Lý Hạo, cười một tiếng, vươn tay bắt lấy mấy đạo tinh thần lực trở về, hắn hơi xúc động lên tiếng: “Ta chỉ đùa một chút thôi, nhưng chiến sĩ trung thành thế này bên ta có rất nhiều! Nguyệt Thần, ngươi muốn xem thử không? Nếu ngươi muốn, ta mang cho ngươi mấy vị Bất Hủ, thậm chí là Thánh Nhân tự bạo chơi với ngươi nhé?”
Nữ vương biến sắc, cắn răng phản bác: “Không thể nào! Hôm qua, những người Tân Võ này vốn không có quyết tâm tử chiến! Lý Hạo, nhất định là ngươi đã dùng biện pháp nào đó khống chế bọn họ…”
Giờ phút này, Trương An bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi nghĩ ta chết rồi à? Cần gì phải khống chế, chúng ta nguyện ý chiến vì Thiên Tinh đô đốc phủ, tự bạo có sao đâu?”
Sắc mặt nữ vương thay đổi!
Vị Thần Thái Dương kia cũng biến sắc.
Một khi người Tân Võ trở nên liều lĩnh, không sợ hết thảy thì Thần Linh cũng phải sợ!
Bọn họ có thể không sợ ư? Những Thần Linh này năm xưa đều bị cường giả Tân Võ giết chết.
Một khi Lý Hạo nắm giữ Chiến Thiên Quân, cường giả bên trong Chiến Thiên thành nguyện ý chiến vì hắn, vậy thì Tân Võ đã biến mất kia sẽ trở về.
Tân Võ đáng sợ không gì sánh được!
Lý Hạo bình tĩnh uy hiếp: “Ba thi thể Thần Linh.
Đây là giá ban đầu, nếu các ngươi cứ kéo dài thì nó sẽ tăng lên! Đến cuối cùng, có lẽ sẽ là tính mạng của tất cả Thần Linh!”
Nữ vương muốn nói tiếp cái gì đó nhưng Thần Thái Dương bỗng nhiên trầm giọng lên tiếng: “Cho các ngươi rồi thì các ngươi sẽ rút đi chứ?”
Lý Hạo cười: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Thần Thái Dương không hổ là cường giả trong đám Thần Linh, nữ nhân Nguyệt Thần kia đầu óc không tốt cho lắm.
Bây giờ, rất nhiều cường giả còn chưa khôi phục, thật ra ta cũng không muốn đánh đến cùng với các ngươi, dù tiêu diệt được các ngươi thì chúng ta cũng sẽ tổn thất không nhỏ, được không bù nổi mất! Trong mắt ta, mỗi thành viên Thiên Tinh đô đốc phủ đều trọng yếu hơn đám Thần Linh các ngươi!
Mà các ngươi lại coi thường ta, hôm qua ta vốn định khuyên các ngươi lui về, không ngờ các ngươi khai chiến trước, thật đáng giận!”
Lý Hạo hừ lạnh một tiếng: “Hiện tại, đưa ta ba bộ thi thể Thần Linh, không đưa, mỗi một phút thêm một bộ!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Trương An, trầm giọng nói: “Tiền bối, Thánh Nhân tự bạo có tiêu diệt được Thần Quốc không?”
Trương An không biết hắn đang nói thật hay đùa, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng đang trong thời khắc mấu chốt, ông cười khẽ đáp: “Nếu ta tự bạo, có lẽ vẫn có vài ngươi ở đây sống sót, nhưng đa số sẽ thương vong.”
“Vậy tiền bối thử một chút xem sao!”
“…”
Mẹ kiếp!
Một người bình tĩnh như Trương An mà lúc này cũng muốn văng tục.
Ngươi điên à?
Nhưng tình thế đã đến nước này, ông có thể nói cái gì?
Hơn nữa, ông tin rằng mục đích của Lý Hạo không phải là giết chết chính mình… Lại nghĩ tới những lời mà mình đã nói với các học viên lúc trước, trong lòng ông nổi lên quyết tâm.
Ngay sau đó, một cỗ khí tức cực kỳ cường hãn nổi lên.
Trong hư không xuất hiện một bản nguyên đại đạo, nó bay thẳng về phía Thần Quốc.
Khí tức càng ngày càng cường hãn!
Giờ phút này, Thần Thái Dương vội vàng truyền âm cho nữ vương: “Cho hắn!”
“Hắn chỉ đang hù dọa chúng ta thôi!”
Nữ vương truyền âm phẫn nộ nói: “Hắn không dám làm vậy đâu! Trương An sẽ không tự bạo, gia gia hắn là Chí Tôn Tân Võ, sao hắn có thể tuỳ tiện chết đi được?”
Nàng chắc chắn Lý Hạo chỉ đang hù dọa bọn họ!
Nhưng khí tức của Trương An càng ngày càng mạnh, càng lúc càng không ổn định!
Không chỉ Thần Thái Dương xuất hiện, giờ khắc này, Thần Tiên Tri trọng thương cũng lộ diện, bộ dáng già nua, thanh âm suy yếu: “Trương An, ngươi không cần đe doạ chúng ta…”
Trương An nổi giận.
Ngươi nói vậy là có ý gì?
Tính cách ông khá ôn hòa nhưng vẫn là người đã từng trải qua đại chiến Tân Võ, dù năm xưa đối mặt với địch nhân hay là các vị Thiên Đế thì ông cũng chưa từng sợ sệt.
Thế mà đám Thần Linh kia nghĩ ta là kẻ mềm yếu vô năng ư?
Ông nghĩ đến tân đạo…
Ngay sau đó, Trương An hừ lạnh một tiếng, một cỗ tinh thần lực cường hãn xuất hiện, Đại Đạo Thư xuất hiện, trong nháy mắt, Đại Đạo Thư phát ra một tiếng nổ vang!
Trời sụp đất nứt!
Thiên địa thật sự vỡ nát, bốn phía, vài tên Thần Linh kêu thảm thiết, hóa thành tro bụi trong nháy mắt!
Thần Thái Dương và Thần Tiên Tri gầm lên một tiếng, cùng ngăn cản năng lượng tự bạo của Đại Đạo Thư nhưng liên tiếp bị đẩy lui, bọn họ không ngừng ho ra máu, thân thể vỡ nát, bị cắt chém không ngừng…
Giờ phút này, có cảm giác hai vị Thần Linh Thánh Đạo này sắp sụp đổ.
Nữ vương nổi giận, khí tức cuồng bạo nổi lên ngăn cản năng lượng Đại Đạo Thư tự bạo hủy diệt Thần Quốc.
Lý Hạo vốn chỉ muốn hù dọa đám người kia, vậy nên khi chuyện này xảy ra, hắn cũng ngu người.
Tự bạo thật à?
Tuy không phải toàn bộ, chỉ tự bạo Đại Đạo Thư, thế nhưng bây giờ thiên địa không có bản nguyên đại đạo, Đại Đạo Thư đã vỡ nát thì rất khó khôi phục.
Trương An lạnh nhạt nói: “Chỉ thế thôi à? ! Xem ra, chỉ cần ta tự bạo bản nguyên đại đạo cũng khiến đám người các ngươi không sống được! Nếu các ngươi đã cứng đầu như thế thì để ta tiễn các ngươi về trời!”
Dứt lời, bản nguyên đại đạo trong hư không của ông rung động kịch liệt!
Giờ phút này, dù nữ vương không muốn thỏa hiệp, không tin ông sẽ tự bạo cũng phải hốt hoảng giận dữ hét lên: “Bản vương cho các ngươi! Dừng tay! Lý Hạo, Trương An, giờ các ngươi và chúng ta đồng quy vu tận thì có ý nghĩa gì không? Đám người Tân Võ cổ thành vẫn còn sống, những kẻ phản bội Tân Võ cũng còn sống.
Các ngươi muốn làm thuê cho người khác hưởng sao?”
Lý Hạo bật cười: “Thật sao? Xem ra các ngươi vẫn cảm thấy có thể thắng được chúng ta, hôm qua chúng ta chưa đánh hết sức nên các ngươi nghĩ mình giỏi lắm à? Đám Thần Linh chó má các ngươi là cái thá gì? ! Hôm qua, ta không nỡ để chư vị tiền bối Tân Võ mạo hiểm, vậy nên các ngươi cho rằng ta và chư vị tiền bối không đồng lòng ư?”
“Hòe tướng quân, Quy thủ hộ… Hai vị phân thân cũng tự bạo đi!”
Lý Hạo cười nói: “Một vị tự bạo, các ngươi phải bồi thường cho ta ba bộ thi thể Thần Linh, nếu không, hôm nay chính là ngày Thần Quốc hủy diệt!”
Trong hư không, hai phân thân thủ hộ không biết Lý Hạo nói thật hay giả, nhưng đây chỉ là phân thân mà thôi, nếu bọn họ tự bạo, với tính cách của Lý Hạo thì sẽ bồi thường cho bọn họ, đúng không?
Chương 1753: Lại đến Thần quốc 6
Ngay sau đó, một con rùa đen, một cây đại thụ bay thẳng về phía Thần Quốc.
Trong trận đánh hôm qua, cường giả Tân Võ không dốc dốc lực, hôm nay thì có chút khác biệt.
Giờ phút này, nữ vương cũng cảm thấy có lẽ mình đã đánh giá sai bọn họ.
Nàng nghiêm nghị quát: “Ngươi muốn ép ta hoàn toàn phóng thích lực lượng, đánh vỡ mặt trăng bên trong bức tường thế giới sao? Nơi đó phong ấn một tồn tại vô cùng cường đại, Lý Hạo, ngươi nhất định muốn chuyện đó xảy ra sao?”
Trong lòng Lý Hạo hơi dao động.
Quả nhiên…!
Hắn nở nụ cười: “Sao lại thế được? Hôm qua, ta sờ khắp toàn thân Nguyệt Thần, giờ đâu nỡ để Nguyệt Thần tự bạo, hiện tại, thi thể năm vị Thần Linh… Nếu hai vị thủ hộ tự bạo thì là 10 bộ…”
“Đồ khốn kiếp!”
Nữ vương nổi giận: “Thần Quốc không có nhiều thân thể Thần Linh như vậy…”
Lý Hạo mỉm cười chỉ hiện trường: “Vừa rồi nổ chết hai vị, trước đó chúng ta đã giết hai vị, còn có thi thể Thần Đại Địa của ta.
Hiện tại, ta đếm đến ba, không giao ra đây thì cứ chờ đấy, phá vỡ thì phá vỡ, ngươi chết chắc gì ta đã chết, cùng lắm thì để khôi phục lần hai bắt đầu, cho các cường giả ra ngoài đấu đi, người của ta đang chuẩn bị kích nổ mỏ Thiên Tinh đây này!”Li ê n h ệ zl: 0 9 3 5 8 2 4 7 0 2
“Ngươi…”
“Một!”
“Lý Hạo…”
“Ba!”
“Ta sẽ giao ra!”
Nữ vương vô cùng phẫn nộ nhưng vẫn phải nhanh chóng đáp ứng, nàng ta nghiến răng nghiến lợi nhìn Lý Hạo, ánh mắt hung tàn.
Lý Hạo cười: “Thế mới ngoan! Nữ nhân thì về nhà sinh con đi! Nguyệt Thần ư? Chỉ đến vậy mà thôi! Ta cũng chẳng muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để tập kích.
Trương An tiền bối, hai vị thủ hộ trở về đi thôi! Dù sao cũng cùng là người Ngân Nguyệt, ta không muốn tiêu diệt các ngươi để những kẻ khác được lợi mà thôi, nếu không, năm thân thể Thần Linh sao đủ được.”
Lý Hạo ngạo nghễ cười to!
Nữ vương lạnh mặt.
Lý Hạo thúc giục: “Nhanh lên, ta lo Thần Thái Dương và Thần Tiên Tri không chịu nổi không gian cắt đâu, bọn họ sắp bị cắt chết rồi, hay là ngươi khôi phục thêm mấy vị cường giả Thánh Đạo nữa đi?”
“…”
Sắc mặt nữ vương tái xanh, rất muốn nổi điên xả giận.
Tại sao lại như vậy?
Hôm qua, rõ ràng những người Tân Võ này không có lòng quyết chiến, vì sao hôm nay bọn họ thay đổi?
Vì sao?
Nàng không hiểu!
Nhưng đến nước này, một khi cường giả Tân Võ lựa chọn tự bạo thì Thần Quốc chắc chắn sẽ tổn thất lớn.
Nàng trầm mặc.
Bên cạnh, Thần Tiên Tri thở dài, vươn tay bắt lấy thi thể mấy vị Thần Linh trong hư không, cũng kéo ra mấy cỗ thi thể trong thần điện, có cả thân thể Thần Đại Địa của Lý Hạo.
Giờ phút này, lão truyền âm cho nữ vương: “Thần Linh có thể đúc lại thân thể.
Đó chỉ là thể xác mà thôi, hôm nay, thái độ đám người Trương An không thích hợp, có lẽ hôm qua đã xảy ra chuyện gì đó, Trương An còn dám tự bạo Đại Đạo Thư, nếu hắn tự bạo thật, dù chúng ta không chết thì tiếp đó cũng khó cản được sự tấn công của đám người Lý Hạo!”
Nữ vương cắn răng, không nói lời nào.
Nàng vẫn không tin đám người Trương An sẽ tự bạo vì Lý Hạo.
Phân thân chết thì thôi, nhưng Trương An không phải là phân thân.
Nhưng không tin thì làm được cái gì?
Người ta đã tự bạo Đại Đạo Thư, nếu tiếp tục, nhỡ đâu ngươi ta thật sự muốn tự bạo thì làm sao bây giờ?
Kia là tinh thần lực cấp độ Thánh Nhân đấy!
Nếu bản nguyên đại đạo cũng tự bạo thì tình hình sẽ hỏng bét!
“Lý đô đốc, những thân thể này là của ngươi, ngươi… sẽ không nuốt lời chứ?”
Mấy thân thể Thần Linh bay tới, Lý Hạo bắt được, dò xét xong liền lắc đầu: “Không có tinh thần lạc ấn, xem ra vẫn có thể phục sinh, thật đáng tiếc, mà thôi, vậy được rồi! Ta cũng không nỡ để Trương An tiền bối đổi mạng để hủy diệt các ngươi.
Các ngươi không xứng!”
Lý Hạo cười lớn.
So với Lý Hạo hôm qua, hôm nay Lý Hạo vô cùng ngang ngược càn rỡ, tưởng chừng như hai người.
Mà cảnh tượng này đang được tất cả mọi người khắp thiên hạ chứng kiến, bọn họ đã hoàn toàn ngây người.
Thần Quốc dùng thi thể năm vị Thần Linh để đổi lấy sự lui binh của phe Lý Hạo!
Tại sao lại như vậy?
Thần Linh cũng tham sống sợ chết sao?
Thần Linh cũng không thể địch nổi Lý đô đốc sao?
Dường như như từ đầu tới đuôi Lý Hạo chỉ mới chém một nhát kiếm!
Tại sao lại như vậy?
Trước đó, có tin tức lưu truyền ở đại lục phương Tây nói rằng Lý Hạo tập kích nhưng thất bại, Thần Quốc cũng đang truyền bá tin tức, nhưng nhìn tình cảnh hôm nay đi, đây mà là kẻ thất bại sao?
Thần Quốc hạ mình cầu hòa ư?
Tiếng cười Lý Hạo vang vọng khắp nơi: “Lui binh! Thần Quốc phải dừng lại ở đây, không được phép tiến thêm, tiếp đó, Thần Quốc phải phái ra mấy triệu quân sĩ để luyện binh cho đại lục phương Tây của ta! 4 nước khác đều phải như vậy.
Tác dụng của các ngươi không phải chỉ có thế thôi sao? Nếu không, ta giữ lại các ngươi để làm gì? Từ hôm nay, các đại hành tỉnh phương Tây phải đưa quân đến đây, siêu phàm có thể tự đến đây nhập ngũ, tham gia trận chiến vệ quốc! Toàn bộ đại lục phương Tây phải nghe lệnh đô đốc phương Tây Dương Sơn!”
Dứt lời, chiến hạm biến mất, chỉ để lại đám cường giả Thần Quốc vô cùng phẫn nộ.
Vì sao tình cảnh hôm nay hoàn toàn khác biệt?
Trên chiến hạm, Lý Hạo nghi ngờ nhìn Trương An…
Hắn chỉ muốn hù dọa đối phương, cho đối phương biết rằng bọn họ đã khôi phục.
Nhưng nhờ vị này tự bạo Đại Đạo Thư nên lần này hắn được thoải mái lên mặt giả ngầu!
Tối hôm qua vị này cắn thuốc à?
Hay não bị úng nước?
Tại sao ông ta tự bạo Đại Đạo Thư? !
Lý Hạo rất ngạc nhiên!
Nếu ông ấy không làm như vậy, Thần Quốc vẫn còn nhiều thủ đoạn, bọn họ sẽ không dễ dàng nhận thua, nữ vương kia vốn định phá vỡ mặt trăng để chiến lớn một trận rồi!
Sắc mặt Trương An hơi tái, nhưng ông không nói một lời.
Hôm nay ông triển lộ một phen, tất cả khúc mắc hôm qua chắc đều đã tiêu tán.
Đây là chút cống hiến nho nhỏ của ông để trợ giúp những học viên sắp lựa chọn thời đại mới.
Dù Lý Hạo không hiểu thì ông cũng không muốn giải thích.
Ngươi có xứng không?
Trương An thầm nghĩ, ta đã từng gặp vô số cường giả, Lý Hạo ngươi đi sang bên khác chơi đi!
Chương 1754: Lựa chọn khó khăn 1
Trương An lựa chọn tự bạo Đại Đạo Thư, khiến Lý Hạo rất bất ngờ.
Nhưng mặc dù có chút ngoài dự liệu, kết quả vẫn rất tốt.
Dụng ý của Trương An, Lý Hạo đã hiểu, có lẽ là vì tạo ra nền tảng cho chuyện khôi phục của một số học viên trong tương lai.
Lý Hạo cũng không hỏi nhiều.
Có một số việc, trong lòng mọi người biết là được, về phần mấy vị đoàn trưởng Tân Võ, vậy thì không quan trọng, Lý Hạo đã nhận lời trùng tạo nhục thân cho bọn họ, hôm nay kêu mấy vị này tự bạo, cũng chỉ để chuẩn bị trùng tạo nhục thân mà thôi.
Bạo chết, cũng chỉ là áo giáp, loại bỏ ảnh hưởng của áo giáp.
Lúc này, Nam Quyền lại lên tiếng: “Đô đốc, vì sao vừa rồi không thừa thắng xông lên?”
Vừa nãy chiếm ưu thế thượng phong, thực lực của bọn họ vừa hay lại tăng lên, nếu Trương An nguyện ý ra sức lớn nhất, vậy hoàn toàn có cơ hội đánh tan tác Thần Quốc.
“Nguyệt Thần sinh ra mặt trăng giữa thiên địa… không dễ giết như vậy.”
“Mặt trăng… thì tính sao?”
Lý Hạo còn chưa đáp lời, Triệu thự trưởng khẽ nói: “Nàng ta kỳ thật tương đương với linh hồn của mặt trăng, mà bản thể mặt trăng, kỳ thật… ở trên không Ngân Nguyệt ta! Bên đó có phong ấn, một khi thật sự bị nàng ta kích nổ, có lẽ sẽ xảy ra chuyện lớn!”
Nam Quyền có chút hiểu biết đối với mấy chuyện này, nhưng cụ thể như thế nào lại không rõ lắm.
Khẽ nhíu mày, không nói gì nữa.
Thiên Kiếm bên cạnh cũng lên tiếng nói: “Vậy bây giờ… chúng ta liền mặc kệ Thần Quốc sao? Bọn hắn bị chúng ta uy hiếp, nhất định rất bất mãn…”
Lý Hạo gật đầu, bật cười, nói khẽ: “Bất mãn là chắc chắn rồi! Nhưng… tạm thời không cần để ý, bọn hắn sẽ kiêng kỵ, trong thời gian ngắn sẽ không làm gì đâu, tiếp theo, chỉ cần Đại Hoang, Thủy Vân không dám xâm chiếm, dừng ở bên ngoài, vậy coi như hoàn thành mục đích.”
“Thế nhưng… người phản bội Tân Võ âm thầm xui khiến, có lẽ rất nhanh bọn hắn vẫn sẽ thành công liên minh, cùng lúc xuất binh…”
Tứ quốc tiến công lần này, không thể bỏ qua công lao của những người áo đen.
Có lẽ tứ quốc sẽ kiêng kị, nhưng nếu người áo đen lại âm thầm liên lạc các phương, xui khiến các phương, đưa ra đủ lợi ích, có lẽ tứ quốc rất nhanh vẫn sẽ đoàn kết nhất trí.
“Cho nên, đánh mấy trận trước, để bọn hắn biết chúng ta cường đại, sau đó khiến bọn hắn kiêng kị chần chờ… lúc này, lại đi cầu hoà, hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Nói rồi, Lý Hạo lại nói: “Ngoài ra, chúng ta vẫn cần làm một chút chuyện, nâng cao tâm lý kỳ vọng của tứ quốc.. hơn nữa, chặt đứt liên hệ giữa bọn hắn và cổ thành, tiêu diệt một số phân thân của người áo bào đen trong cổ thành.”
“Chặt đứt liên hệ?”
“Đúng, hiện tại bọn hắn muốn đưa tin thì đều phải thông qua hệ thống ngọc truyền tin, hoặc phân thân trực tiếp chạy đến đó… trước tiên chặt đứt hệ thống ngọc truyền tin!”
Lý Hạo nói: “Hệ thống ngọc truyền tin, trước đây đã được kiến thiết rất nhiều, chúng ta phá huỷ tất cả trạm cơ sở trong nước trước, nắm giữ hệ thống truyền tin ở trong tay mình, đối phương muốn truyền tin lần sau, chỉ có hai cách, thứ nhất, phân thân đến đó, thứ hai, bố trí thuộc hạ mặc áo giáp, đưa tin thông qua chiến giáp… nhưng đưa tin bằng chiến giáp cũng phải dựa vào chín đại trạm cơ sở, cho nên, nếu chiếm giữ toàn bộ chín đại trạm cơ sở, vậy bọn hắn chỉ có một con đường… phân thân tự mình truyền tin!”
“Chỉ cần trông chừng Ngân Nguyệt, phân thân cường giả của bọn hắn, sẽ không dễ xuất nhập như vậy… xuất nhập bao nhiêu, đánh giết bấy nhiêu.”
Thiên Kiếm trầm giọng nói: “Nói như vậy… tiếp theo chúng ta phải chiếm giữ chín đại trạm cơ sở trước, lại chiếm giữ tất cả trạm cơ sở truyền tin, tiến hành phong tỏa tin tức?”
“Đúng.”
Lý Hạo gật đầu.
Thiên Kiếm nghi ngờ nói: “Vậy thì làm thế nào để khơi dậy tâm lý kỳ vọng với cổ thành?”
Lý Hạo cười nói: “Phân chia thời gian, đưa lợi ích cho đối phương, ví dụ như, lần thứ nhất đưa một số lợi ích cho đối phương, sau ba tháng, cho đối phương gấp 10 lần, một năm sau cho gấp 20 lần…”
“Bọn hắn tin sao?”
“Không tin thì cũng không sao, chỉ cần bọn hắn nghe thấy thế, liền sẽ so sánh.”
Đám người yên lặng lắng nghe.
Mà Trương An, cũng có chút nghi ngờ nhìn thoáng qua Lý Hạo, Lý Hạo bây giờ, ở trước mặt ông ngược lại nói nhiều hơn chút, ông không khỏi hỏi: “Ngươi không tấn công tứ quốc mãnh liệt nữa sao?”
“Tạm thời thì không.”
Trương An khẽ nhíu mày: “Nhưng cứ như thế, sự uy hiếp từ tứ quốc từ đầu đến cuối vẫn còn ở đó, có lẽ ngươi toàn lực ứng phó, diệt mất một hai gia tộc, sẽ tốt hơn một chút, lực uy hiếp lớn hơn nhiều.”
Dứt lời, lại nói: “Đối phó Thần Quốc có lẽ có chút khó, nhưng nếu đối phó Đại Hoang hoặc Thủy Vân quốc, bao gồm Đại Ly, nếu cũng giống như ngày hôm nay, kỳ thật không tính quá khó.”
“Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.”
Lý Hạo cười nói: “Nếu ta diệt Đại Hoang hoặc Thủy Vân, vậy Thần Quốc sẽ muốn cá chết lưới rách.”
Dứt lời, Lý Hạo lại nói: “Tạm thời không vội vã.
Nếu tiền bối muốn giúp, cơ hội rồi cũng sẽ đến thôi.”
Trương An không nói thêm gì nữa.
Lý Hạo làm gì, đó là chuyện của Lý Hạo, chỉ là suy nghĩ của Lý Hạo, hiện tại ông cũng không đoán được.
Lúc này, đám người nhìn về phía Lý Hạo.
Chiến hạm, không phải bay về hướng Thiên Tinh thành.
Mà là bay về hướng đại lục phương đông.
Lý Hạo, muốn đi tìm Đại Hoang sao?
Đại lục phương đông.
Lục địa cuối cùng.
Vô số kỵ binh, lúc này đã đến biên giới hoang mạc, đóng quân tại đây.
Hành cung khổng lồ, dưới sức kéo của tuấn mã, đứng lặng sau lưng kỵ binh.
Chủ nhân Đại Hoang bây giờ đang xem một tấm màn trời.
Khẽ nhăn mày, trong đại điện, những người khác cũng đang xem, có người nhíu mày, có người lơ đễnh, có người thì nhìn về phía người áo bào đen trong đại điện.
Chủ nhân Đại Hoang nhìn hồi lâu, trầm giọng nói: “Không phải nói là Lý Hạo cũng không chân chính thu phục người Tân Võ sao? Vì sao người Tân Võ nguyện ý tự bạo giết địch vì hắn? Hơn nữa, phía Tôn Giả, dường như cũng không trợ giúp đầy đủ… phía Thần Quốc, Thần Linh cũng không tính yếu, cực kỳ cường hãn… vẫn khó mà ngăn cản được, bị ép giao ra thi thể Thần Linh… nếu Lý Hạo cũng đối phó với Đại Hoang ta như vậy… chỉ sợ khó mà địch nổi.”
Trong điện, sứ giả áo bào đen vội vàng nói: “Bệ hạ yên tâm, lần này Lý Hạo tập kích bất ngờ, chúng ta cũng cần một khoảng thời gian chuẩn bị… chỉ cần có đủ thời gian, tứ phương liên thủ, chúng ta lại phối hợp tác chiến trung gian, Lý Hạo mỏi mệt ứng phó, sẽ không có kết quả như cuộc chiến hôm nay.”
“Đủ thời gian?”
Chủ nhân Đại Hoang khẽ nhíu mày: “Cần bao lâu?”
Dứt lời, lại nói: “Các ngươi vẫn luôn nói, sẽ giúp chúng ta quấn lấy lực lượng trọng tâm của Lý Hạo, nhưng hôm nay mới thấy… không phải như vậy, Lý Hạo vẫn chạy tán loạn khắp nơi, không hề bị hạn chế.”
“Yên tâm, sẽ nhanh thôi!”
Áo bào đen vội nói: “Đại nhân đã bắt đầu chuẩn bị, chỉ cần tứ quốc đến biên cảnh, đại nhân liền sẽ xuất động đại quân, sẽ gây ra hỗn loạn ở Ngân Nguyệt, ở phương bắc, chúng ta sẽ bùng phát bắt đầu từ Ngân Nguyệt, kiềm chế Lý Hạo, để Lý Hạo không rảnh quan tâm chuyện khác!”
Chương 1755: Lựa chọn khó khăn 2
Lúc này, ngoài đại điện, nữ tướng người mặc áo bào trắng cất bước bước vào, thanh âm vang vọng: “Chỉ là nói trợ giúp ngoài miệng, không hề có tác dụng! Đại Hoang tin tưởng các ngươi có thể cung cấp đầy đủ trợ giúp, mới có thể xuất binh tới Trung Nguyên! Bây giờ, còn chưa bước vào lãnh địa Trung Nguyên, Lý Hạo một phương liền ra oai phủ đầu chúng ta luôn một thể, mà tất cả những thứ các ngươi nói sẽ cho, còn chưa có thấy tận mắt đâu! Thần Năng Thạch đâu? Sinh Mệnh Chi Tuyền đâu? Vì sao chả nhìn thấy thứ nào cả?”
“A Quân tới rồi.”
Chủ nhân Đại Hoang lộ vẻ tươi cười, nữ tướng kia khẽ gật đầu, “Phụ vương!”
Dứt lời, lại nhìn về phía cường giả áo bào đen, ngữ khí âm vang nói: “Mặc kệ các ngươi có mục đích gì, hợp tác, chính là đôi bên cùng có lợi, không nhìn thấy đủ lợi ích, liền kêu tướng sĩ dưới trướng ta liều chết, không thể được! Những thứ các ngươi đã đáp ứng, lúc nào mới có thể đưa đến?”
“Nhanh…”
“Mỗi lần đều như vậy, nhanh, là bao lâu? Ta muốn thời gian cụ thể!”
Áo bào đen có chút tức giận, trầm giọng nói: “Chẳng lẽ Quân công chúa, không tin chúng ta?”
“Cũng không phải là không tin, nếu không, chúng ta sẽ không xuất binh dễ như vậy, nhưng bây giờ, chúng ta biết phe Lý Hạo rất mạnh, chúng ta cần hết thảy trợ giúp! Mà không phải sự chờ đợi trong vô vọng!”
Nói đến đây, lại nói: “Các ngươi bắt đầu từ Ngân Nguyệt, gây hỗn loạn, bây giờ Lý Hạo không ở Ngân Nguyệt, vừa hay đây là thời cơ hiếm có, hắn rút khỏi Thần Quốc, rất có thể sẽ trở lại đối phó chúng ta hoặc là Thủy Vân, lúc này, các ngươi nên xuất lực, kiềm chế hắn, mà không phải vẫn mãi chờ đợi thời cơ!”
“Việc này tất nhiên đại nhân sẽ có chủ trương, chỉ cần chờ tin tức là được, bây giờ bước vào Thiên Tinh, chúng ta cũng có thể trực tiếp truyền tin cùng đại nhân… ta nghĩ, đại nhân cũng đã biết xảy ra chuyện gì, lập tức sẽ đưa ra câu trả lời chắc chắn cho các phương.”
“Hi vọng như vậy!”
Nữ tướng áo bào trắng vừa nói xong, lại nói: “Vậy nếu Lý Hạo bây giờ đánh tới đây… bên ta cũng không đủ cường giả đối phó với bọn hắn… cổ thành, có thể hứa hẹn và đảm bảo cho chúng ta không?”
Áo bào đen cười nói: “Quân công chúa nói đùa rồi, lãnh địa Đại Hoang, có thể sừng sững không ngã, sao lại tuỳ tiện bị đánh tan tác được? Nếu ta nhớ không lầm, lãnh địa Đại Hoang, tuy không có Thần Linh tọa trấn, nhưng Đại Hoang, vẫn tồn tại một số Yêu tộc cực kỳ cường đại, trong đó còn có một số hoang thú được sinh ra ở thế giới mới…”
Dứt lời, ý vị thâm trường nói: “Con ngựa trắng của công chúa, không phải là hậu nhân của hoang thú sao?”
Nữ tướng lạnh lùng nói: “Hoang thú? Mặc dù có, cũng không thể tuỳ tiện ra ngoài, giống như bản tôn của các ngươi, các ngươi không dám ra ngoài mạo hiểm, liền để cội nguồn của Đại Hoang ta ra ngoài mạo hiểm chịu chết sao?”
“Ta cũng không có ý này.”
Áo bào đen lại giải thích nói: “Ý của ta là, coi như Lý Hạo tới, trong thời gian ngắn, cũng vô pháp làm gì Đại Hoang… tứ đại quốc, sừng sững vô số năm, sẽ không dễ dàng bị hủy diệt, cho chúng ta một chút thời gian để chuẩn bị… chuẩn bị đầy đủ hơn chút, mới có thể khiến Lý Hạo chịu thiệt thòi lớn, nếu không, tuỳ tiện liều lĩnh, ngược lại dễ tác thành cho hắn.”
Nữ tướng còn muốn nói gì đó, nhưng chủ nhân Đại Hoang đã hắng giọng: “Quân nhi, không nên quá vô lễ, Tôn Giả, tiểu hài tử không biết phép tắc, Quân nhi cũng không có ý bức bách…”
Áo bào đen gật đầu: “Ta có thể hiểu được.”
Hắn ta cũng không nói thêm gì nữa.
Hắn ta cũng không nói láo, đại nhân đích xác đang chuẩn bị, chuẩn bị cho một lần bạo động đại quy mô.
Chỉ là, thật sự cần nhiều thời gian.
Trước đây, sau hai lần xuất lực, trong thành tổn thất mấy chục phân thân.
Bây giờ, rất nhiều người còn đang tu dưỡng.
Số lượng quá ít, lo lắng bị bọn Lý Hạo hốt gọn một mẻ, dù số lượng có là bao nhiêu đi nữa, cũng cần chuẩn bị một chút, một số người còn đang bế quan, cần chờ bọn hắn xuất quan mới được.
Cổ thành phụ trách tạo ra hỗn loạn nội bộ, giết chóc tứ phương, mà tứ quốc, phải cần kiềm chế ở biên cảnh của tứ phương.
Hơn nữa, bây giờ Đại Ly Vương, dường như cũng không ở trong quân, mà là âm thầm quay về Đại Ly, chỉ có thể kéo dài hành động thêm một khoảng thời gian.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên, sắc mặt của người áo bào đen thay đổi.
Không chỉ hắn ta, lão chủ nhân Đại Hoang, đột nhiên trong mắt hiện ra một tia thần quang, lập tức biến mất.
Trong chớp mắt, một đám người xuất hiện ở trên không đại quân.
Mà nơi xa, trên bầu trời.
Một chiếc chiến hạm xuất hiện.
Tựa như trực tiếp xé rách hư không xuất hiện.
Thời điểm thân ảnh Lý Hạo xuất hiện, chủ nhân Đại Hoang biến sắc, tới thật rồi.
Vừa muốn nói gì đó, bỗng nhiên, vô số đạn pháo bắn về hướng bên này.
Chủ nhân Đại Hoang, các đại cường giả bên cạnh, đồng loạt biến sắc, sau một khắc, chủ nhân Đại Hoang gầm thét một tiếng: “Ngăn lại!”
Ầm!
Từng vị cường giả, vội vàng bộc phát.
Phía trước, hàng loạt cường giả kỵ binh, đằng không lên trời, không trung cũng hiện ra một tấm chắn khổng lồ, tiếng ầm ầm bên tai không dứt, lại có thể khiến một số binh sĩ thổ huyết.
Một số binh sĩ không kịp chạy thoát, bị đạn pháo nổ chết.
Chủ nhân Đại Hoang lập tức xuất hiện phía trước đội quân, nhìn phe Lý Hạo.
Lý Hạo nở nụ cười: “Đại Hoang Vương?”
Dứt lời, hiếu kỳ nói: “Phương bắc có Sơ Võ Chi Thần, phương tây có Thần Linh, ta rất tò mò, Đại Hoang phương đông, có lực lượng gì, dám tiến công Thiên Tinh? Nếu chỉ có những kẻ phản đồ vô liêm sỉ này… có phải các ngươi đã đánh giá quá cao bọn hắn rồi không?”
Đại Hoang Vương trầm giọng nói: “Lý Đô đốc, Đại Hoang tới đây, chỉ muốn mở mang kiến thức về sự phồn hoa ở Trung Nguyên, không có ý gì khác, Đô đốc gặp mặt, còn tập kích siêu năng pháo, có phải có chút quá mức hay không?”
Lý Hạo cười: “Ngươi nghiêm túc sao?”
Chủ nhân Đại Hoang còn muốn nói tiếp, Lý Hạo cười nói: “Để ta ước lượng thử thực lực của các ngươi, nếu thực lực không đủ… vậy liền ngoan ngoãn nhận lấy cái chết đi!”
Dứt lời, chém kiếm xuống!
Chủ nhân Đại Hoang hơi biến sắc, vào thời khắc này, vị nữ tướng áo bào trắng ở phía dưới gầm thét một tiếng, xuất thương đâm thủng bầu trời!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Vô Địch Chiến Thần [Audio] Vô Địch Chiến Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Chien-Than-Truyen-Audio-Kiem-Hiep-theo-yeu-cau.jpg)




