[Dịch] Tinh Môn
Tập 350 : Vạn cổ lưu kỳ danh 4 (c1746-c1750)
❮ sautiếp ❯Chương 1746: Vạn cổ lưu kỳ danh 4
Hiện giờ đã có thêm không ít cường giả cấp độ Nhật Nguyệt, lực lượng phe Lý Hạo đã mạnh mẽ hơn trước đó rất nhiều.
Giờ phút này, Triệu thự trưởng mở miệng: “Lần này, bên phía Thần Quốc có Thần Tiên Tri và Nguyệt Thần đều bị thương không nhẹ, trong khoảng thời gian ngắn sắp tới chắc sẽ không dám tiếp tục tiến thêm.
Nhưng ba nước Đại Ly, Đại Hoang và Thủy Vân chưa chắc sẽ từ bỏ!”
Triệu thự trưởng trầm giọng: “Trong trận chiến với Thần Quốc, mặc dù chúng ta triển lộ chiến lực mạnh mẽ nhưng không thể đánh bại được Thần Quốc, đám người kia sẽ cảm thấy chúng ta không quá mạnh!”
Có lẽ bọn họ đều biết hai phe đều cường đại, nhưng Lý Hạo không đánh chiếm được Thần Quốc thì sự kiêng kị với hắn trong lòng bọn họ sẽ biến mất.
Bọn họ sẽ cảm thấy Lý Hạo kiêng kị Thần Quốc, không dám tùy tiện xuất binh với bọn họ.
Nam Quyền bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng: “Quan tâm làm gì, cho bọn họ đánh tới đi! Lần này, nếu những người kia không bỗng nhiên phản bội thì sao chúng ta thua được, lúc ấy Lý Hạo đã áp chế nữ vương Thần Quốc, tất cả là tại đám khốn kiếp kia phản bội mới khiến tình hình nghịch chuyển!”
Hắn vẫn nhớ mãi chuyện lúc trước, trong lòng rất khó chịu!
Lúc ấy đám dân chúng kia vốn đang gia trì cho Lý Hạo, khi ấy Lý Hạo đã chế ngự được nữ vương Thần Quốc, nếu không phải tại bọn họ thần phục Thần Linh, không còn tín nhiệm Lý Hạo như trước thì phe Lý Hạo đã chẳng thất bại trong gang tấc!
Hắn vẫn đang rất tức giận bất bình!
Triệu thự trưởng thở dài: “Đừng nói vậy! Thiên Tinh đô đốc phủ thành lập chưa lâu, tuy công bố phương thức tu luyện Võ Đạo nhưng cũng không thể khiến tất cả mọi người hoàn toàn tín nhiệm ngươi trong thời gian ngắn như vậy! Lòng tin cần được bồi đắp từng chút một…”
Việc này cũng khiến ông rất đau đầu.
Ông biết rằng tuy có vài người ở đây không nói ra nhưng trong lòng cũng đều nhớ kỹ, cảm thấy lần này không thành công là do dân chúng không ủng hộ.
Nhưng ông là thủ lĩnh tọa trấn một phương mấy chục năm, ông hiểu rằng ở giai đoạn hiện tại gần như không có khả năng khiến mọi người hoàn toàn dựa vào Lý Hạo.
Đã được bao lâu rồi?
Chỉ là công bố Võ Đạo, cho chút ân huệ nhỏ mà đòi người ta coi ngươi như thần ư?
Lâm Hồng Ngọc cũng gật đầu: “Triệu thự trưởng nói không sai, chuyện gì cũng cần hoàn thiện từng chút một, nhất là ở ba đại lục khác, bọn họ không hiểu rõ đô đốc là chuyện rất bình thường! Dù là Trung Bộ thì cũng phải mở ra các loại học viện, hoàn thành xoá nạn mù chữ thì mới thành lập được sự tín nhiệm cơ bản!
Đây là một công trình rất lớn, dù chúng ta đẩy nhanh tiến độ thì cũng phải mất đến 1 – 2 năm!”
Nàng nói tiếp: “May làbây giờ có màn trời, chúng ta nên tiếp tục mở rộng, tốt nhất là tạo điều kiện để mỗi nhà đều có, sau đó phổ cập thông tin cho dân chúng, như vậy mới khiến hình tượng của đô đốc đi sâu vào lòng người!”
Nam Quyền lầu bầu: “Quá phiền toái! Mấy năm thì chiến tranh cũng đánh xong rồi!”
Lâm Hồng Ngọc im lặng, Triệu thự trưởng bật cười: “Đừng vội, không được gia trì cũng chẳng sao! Đô đốc vẫn có thể tự mình trở nên cường đại, đâu nhất định phải được thứ như đại đạo Nhân Hoàng này gia trì! Nhưng đây là chính sách ban ơn cho dân chúng, việc nên làm vẫn phải làm, làm rồi thì mọi người mới phát triển được, không cần dựa vào phủ đô đốc nữa mà có thể tự cứu lấy mình.”
Hồng Nhất Đường gật đầu: “Đúng vậy, được lực lượng dân chúng gia trì vốn là niềm vui ngoài ý muốn, nếu cứ nhắm đến điều này thì chúng ta đã sai từ bản chất rồi… Ta tin rằng mục tiêu ban đầu của mọi người đều không là thứ này, đó chỉ là thành quả ngoài ý muốn mà đô đốc phát hiện ra thôi, có thì tốt, không có cũng đừng thất vọng.”
Cả ông và Lâm Hồng Ngọc và Triệu thự trưởng đều đang khuyên nhủ, hi vọng Lý Hạo sẽ không cảm thấy mọi việc làm của bọn họ trước đó là sai lầm.
Giờ phút này, đến một kẻ mờ nhạt như Càn Vô Lượng cũng dè dặt lên tiếng: “Ta xin phép nói một câu, kết này có thể là do đô đốc không trắng trợn tuyên dương bản thân! Ta cảm thấy nên xuất bản một quyển “Trích lời đô đốc” hoặc là thứ gì đó tương tự, biến nó thành tài liệu giảng dạy cơ bản, thậm chí là sách giáo khoa để xoá nạn mù chữ! Con người có tâm lý đi theo số đông, nếu luôn học tập theo đô đốc thì chẳng mấy chốc sẽ tiếp nhận sự lãnh đạo của ngài từ tận tâm can…”
Hắn nói xong, có người khịt mũi coi thường, có người cảm thấy không tệ.
Đúng thế! Ngươi không tuyên dương chính mình, không tuyên truyền bản thân thì mọi người có thể chủ động tìm hiểu về ngươi không? Có tín nhiệm, thậm chí thờ phụng ngươi không?
Lý Hạo ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Thôi, giống như Nguyệt Thần nói đấy, bản thân ngươi không tin Thần Linh, hi vọng đánh vỡ thần trong lòng dân chúng thì tạo ra thần làm gì? Khiến dân chúng tín nhiệm ta, coi ta là thần vốn là một việc sai trái rồi!”
Lý Hạo cười nói: “Từ trước tới nay, thần không phải là thứ được tạo nên! Chúng ta có thể không có thần nhưng vẫn nên giữ tín ngưỡng tinh thần… Trước đây ta rất thích một quyển sách tên là Ngân Nguyệt Anh Hùng Phổ! Từ xưa đến nay, những nhân vật này mới là thứ mọi người theo đuổi và ưa thích, được xem là anh hùng để sùng bái nhưng không được coi là Thần Linh, đó mới là điều chúng ta cần.”
Trong lòng mọi người hơi chấn động.
Lý Hạo lại nói: “Nếu đánh bại bốn nước kia, ta sẽ làm lại Anh Hùng Phổ, phổ biến khắp thiên hạ, đây mới là dương danh lập vạn!”
Lý Hạo nở nụ cười: “Từ nay về sau, thiên hạ sẽ lưu truyền truyền thuyết về chúng ta, thời đại lịch Tinh Nguyên, chư hùng Ngân Nguyệt đánh bại quân địch, giải phóng khắp thiên hạ, năm đó có 36 vị anh hùng, 72 vị hào kiệt… Đó mới là thanh danh mà người giang hồ chúng ta nên theo đuổi!”
Hắn nở nụ cười.
Dám người khẽ giật mình, đánh giá xung quanh một chút, sau đó bọn họ lại ngây ra.
Nơi đây vừa vặn có hơn 100 người.
36 vị anh hùng, 72 vị hào kiệt?
Là chúng ta sao?
Lý Hạo vừa cười vừa nói: “Đến vạn năm sau cũng có thể lưu danh, chờ Thần Văn Đạo của ta đại thành, ta sẽ đúc một bản Thần Văn Đại Đạo Thư như Trương tiền bối, ghi chép lại tục danh của mọi người, sau đó đặt nó vào trong Hạo Tinh giới, như vậy mới là hoàn mỹ!”
Lý Hạo bật cười: “Vô số năm tháng về sau, có thể sẽ có người phát hiện ra Hạo Tinh giới, tu luyện Hạo Tinh đại đạo, tên và danh hào của chúng ta sẽ được lưu lại trong đại đạo vũ trụ, được những người đó khai quật… Có lẽ chúng ta sẽ còn nổi danh hơn cả Nhân Vương Tân Võ!” Nhân Vương chưa từng lưu lại truyền thuyết gì trong Bản Nguyên vũ trụ, nhưng chúng ta có thể!”
Đám người nghe vậy hào hứng mong chờ!
Nam Quyền lẩm bẩm: “Thật ư? Nam Quyền Hạ Dũng, người đứng thứ hai trong 36 vị anh hùng… Sẽ lưu truyền vạn năm sao?”
“…”
Chương 1747: Vạn cổ lưu kỳ danh 5
Đám người câm nín.
Tại sao ngươi lại xếp thứ 2? Mặt mũi của ngươi đâu?
Giờ khắc này, vài người trẻ tuổi trước đó vẫn luôn im lặng, tỉ như cái tên Hồ Thanh Phong không biết xấu hổ kia cũng không nhịn được mà nhỏ giọng nói: “Đô đốc, chúng ta… Chúng ta có hi vọng không?”
Trước đó, Lý Hạo chỉ quan tâm đến đám tiền bối, những người tuổi trẻ như bọn họ không dám hó hé tiếng nào, đến tận lúc này mới không nhịn nổi nữa.
Hắn cười: “Đô đốc, nếu ngài biên soạn Anh Hùng Phổ thì có thể cho chúng ta lưu chút dấu ấn không? Dù chỉ là một câu nhắc thoáng qua cũng được!”
Lý Hạo đáp: “Đương nhiên là có cơ hội, thời đại này chỉ mới bắt đầu thôi! Kẻ địch mạnh vẫn còn đó, có vô số cơ hội lập công! Nhiều năm sau, có lẽ Hồ Thanh Phong ngươi cũng có thể lưu danh sử sách, tỉ như Đồng Bì Thiết Cốt Hồ Thanh Phong!”
Đồng Bì Thiết Cốt?
Hồ Thanh Phong giật mình: “Đô đốc, ta… có danh hào ư?”
Nhưng Đồng Bì Thiết Cốt nghĩa là gì?
Lý Hạo cười lớn: “Da mặt ngươi dày, Đồng Bì Thiết Cốt không sai chút nào!”
“…”
Hồ Thanh Phong cạn lời, nhưng rất nhanh sau đó đã bật cười: “Đa tạ đô đốc thưởng tên! Về sau ta chính là Đồng Bì Thiết Cốt Hồ Thanh Phong!”
“…”
Tất cả mọi người đều cảm thấy bất lực, tên nhãi này đúng là không biết xấu hổ!
Giờ phút này, tất cả mọi người đều tràn đầy nhiệt huyết.
Chẳng phải nhân sĩ võ lâm vẫn luôn theo đuổi danh lợi sao?
Sống một đời người thì nên theo đuổi điều này, không phải sao?
Ngân Nguyệt năm xưa, bao nhiêu người đã chết để tranh tên tuổi Tam Thập Lục Hùng?
Mà đó chỉ là nổi danh trong nội bộ Ngân Nguyệt!
Nhưng hôm nay, mục tiêu của bọn họ là lưu danh vạn thế!
Đối với tất cả mọi người, danh lợi đều là thứ mà bọn họ không thể nào thờ ơ được, dù là người lạnh nhạt như Thiên Kiếm thì lúc này cũng phải lên tiếng: “Về sau ta vẫn tên là Thiên Kiếm ư? Trước kia ta xếp thứ hai Anh Hùng Phổ…”
Đám người trợn trắng mắt, ngươi cũng là thứ 2 à?
Nhưng cái danh thứ hai này đáng tin hơn Nam Quyền, ông thực sự giữ vững vị trí thứ 2 đường đường chính chính, không mặt dày nhận vơ như Nam Quyền, đáng lẽ tên Nam Quyền kia phải nhận danh hiệu Đồng Bì Thiết Cốt mới đúng!
Thật ra Lý Hạo chỉ giả dụ vậy thôi, không ngờ đến cả Thiên Kiếm cũng động tâm.
Hắn nghi ngờ nhìn về phía đám người, giờ phút này, đến cả lão sư của hắn – Viên Thạc cũng sờ cằm trầm tư, ý vị thâm trường nói: “Kỳ thật cái danh Ngũ Cầm Lão Ma không thích hợp với ta, ta luôn giữ phong thái tiên phong đạo cốt, nếu sau này có cơ hội lưu danh vạn cổ, ta cảm thấy mình nên đổi tên, gọi là Ngũ Cầm Tiên Nhân hoặc là Ngũ Hành Tiên Nhân cũng được…”
Đám người khịt mũi coi thường!
Giờ phút này, tất cả mọi người đều kích động, Hoàng Vũ trầm giọng: “Ta không muốn bị gọi là Thực Nhân Ma, chẳng hay chút nào! Thương Đạo của ta không tệ, gọi ta là Thương Thánh đi…”
“Đó là của Hầu bộ trưởng!”
Ngọc tổng quản bất mãn mở miệng!
Một bên khác, Kim Thương cúi đầu, ông ta vốn chẳng muốn lên tiếng, nhưng đến giờ thực sự không nhịn được nữa, rầu rĩ nói: “Kim Thương vĩnh viễn không yên lặng!”
Thương Thần, là ta!
Lý Hạo nghẹn họng nhìn trân trối!
Hắn cảm thấy nếu cứ nói chuyện tiếp thì mọi người sẽ đánh nhau.
Mà hắn chỉ nói chơi thôi, kết quả… Mọi người động tâm thật à? Đã vậy lại còn muốn đổi danh hào, ai ai cũng đã vẽ sẵn nên mộng thưởng về sau.
Giờ phút này, mấy vấn đề như gặp khó khăn gì, đi đạo thống gì, khai mạch thế nào, tất cả mọi người đều không thèm để ý.
Những chuyện này có quan trọng không?
Dường như Hồng Nhất Đường đã nhìn thấu suy nghĩ của Lý Hạo, ông truyền âm nói: “Từ xưa đến nay, lưu danh sử sách luôn là khát vọng của mọi người! Những võ sư như chúng ta cũng vậy thôi, tuy nhiên… bọn họ quá dung tục!”
Ông lắc đầu, tiếp tục truyền âm: “Danh hào Thiên Kiếm có thể để cho ta, Địa Phúc Kiếm nghe kiểu gì cũng thấy kém hơn Thiên Kiếm một chút, mà thật ra Thiên Kiếm đâu sánh bằng ta được, đúng không?”
“…”
Lý Hạo ngây người, ngay sau đó, hắn bỗng nhiên bật cười lớn, chỉ chỉ đám người, cười đến nghiêng ngả: “Một đám tầm thường, dung tục!”
Đúng là một đám tục nhân!
Tất cả mọi người lộ vẻ không vui, ngay sau đó, Lý Hạo cười nói: “Vậy ta sẽ không phải là Ma Kiếm, hãy gọi ta là Đạo Chủ, chủ nhân vạn đạo! Chư vị cũng có thể thêm danh xưng Đạo Chủ, tỉ như Kiếm Đạo Chủ, Thương Đạo Chủ, Đao Chủ… Ha ha ha… Thú vị thú vị!”
Đám người nhìn nhau, đều nở nụ cười.
Một đám tục nhân!
Vừa thua một lần, còn chưa thống nhất thiên hạ, tứ quốc vẫn còn tồn tại, 3 tổ chức lớn chưa bị diệt vong, di tích cổ còn chưa mở ra, bọn họ đã thương lượng chuyện lưu danh vạn cổ, thậm chí đã chọn xong danh hào.
Đến Lý Hạo cũng muốn tự phong Đạo Chủ.
Ngay sau đó, tất cả mọi người cười lớn, tiếng cười bao trùm hết thảy.
Đám người bên ngoài cũng nghe thấy tiếng cười, bọn họ đều thấy khó hiểu.
Khương Ly nghi hoặc nhìn mấy vị cường giả Tân Võ, chuyện gì thế?
Chữa thương mà cũng cười à?
Bọn họ quên mất mình vừa thua sao?
Cười lớn như vậy là để an ủi bản thân ư?
Hay những người này có trái tim phóng khoáng, hoàn toàn không quan tâm trận thua với Thần Quốc lần này?
Thân thể Lý Hạo đã khôi phục rồi ư?
Y suy nghĩ, nếu Đại Ly xuất chinh với lòng tin tràn đầy, giống như khi Đại Ly Vương đối phó với đám phân thân cường giả cổ thành lúc trước, kết quả cuối cùng lại thất bại, khi ấy, mấy triệu quân đội Đại Ly đều không dám lên tiếng, vài ngày sau đó cực kỳ trầm mặc.
Nhưng bên này… bọn họ điều chỉnh tâm lý xong rồi sao?
Lúc này, Trương An cũng nhìn thoáng qua hướng kia, trong lòng có chút thổn thức và cảm khái, sau đó dùng ánh mắt phức tạp nhìn sang đám khôi lỗi học viên.
Một hồi lâu sau, ông truyền âm cho mấy vị học viên cường đại: “Tân Võ đã qua, tối thiểu là không còn ở thế giới này nữa! Cho dù có thì cũng không phải là Tân Võ của Nhân Vương! Chư vị đều là hậu nhân của Đế Tôn, các ngươi nên hiểu điều này.
Thời đại mới, tình cảnh mới, ta đã già rồi, không muốn thay đổi, chư vị đồng học… Lính đánh thuê không phải con đường lâu dài, các ngươi đều là người thông minh, lúc nên lựa chọn thì hãy lựa chọn đi, hãy tranh thủ đưa ra quyết định trong trận tác chiến quy mô lớn đúng nghĩa lần đầu tiên này!”
Chương 1748: Lại đến Thần quốc 1
Trương An mặc kệ suy nghĩ của đám học viên, truyền âm nói tiếp: “Tân võ đạo rất thú vị, cũng rất có tiềm lực! Lý Hạo không mạnh, đến bây giờ chỉ mới sánh bằng Tuyệt Điên năm xưa, có lẽ hắn còn không mạnh bằng bản tôn của các ngươi.
Lần này, phe hắn thua Thần Quốc, thế nhưng… Hắn có một trái tim lớn, đến giờ đã điều chỉnh lại, khi một người luôn vô địch lại bị đánh bại mà không hoàn toàn sụp đổ, bọn họ đều không phải kẻ tầm thường!”
Lý Hạo vẫn luôn bất bại, lần này hắn gặp bất lợi, chuỗi ngày vô địch bị phá, đó là một đả kích lớn, nhưng cả hắn và võ sư Ngân Nguyệt đều điều chỉnh lại tâm tính trong thời gian ngắn ngủi như thế, lại vui vẻ như lúc ban đầu, vậy nên Trương An cảm thấy lần này các học viên nên đưa ra lựa chọn.
“Lão sư, chúng ta…”
“Đừng quá lo lắng, Lý Hạo sẽ không vì một lần thất bại mà kháng cự các ngươi, hắn không phải loại người như vậy! Lần này, chúng ta chỉ là quần chúng, nếu các ngươi nguyện ý dung nhập vào Ngân Nguyệt, vậy thì sẽ không còn là quần chúng nữa! Dù gia nhập thời đại này thì cũng đừng quên tinh thần Tân Võ! Chiến vì thời đại này và vì chính mình, chỉ cần các ngươi nguyện ý thì vẫn có thể hòa tan! Buông bỏ tất cả đi, đừng nghĩ rằng chúng ta không thuộc về thời đại này nữa!
Các ngươi hãy tự đưa ra lựa chọn, Lý Hạo đã đáp ứng sẽ tạo thân thể cho mọi người, nếu các ngươi nguyện ý thì hãy lựa chọn thân thể tân nhân loại, nếu không nguyện ý thì chọn thân thể Tân Võ! Nếu lựa chọn thân thể Tân Võ, vậy thì hãy chiến vì Tân Võ, một khi đã lựa chọn thân thể thời đại này, vậy thì phải dung nhập vào thời đại của bọn họ, được không?”
Tất cả khôi lỗi đều không mở miệng, bọn họ rơi vào trầm tư.
Trương An không nói gì nữa, cũng không hỏi mọi người suy nghĩ thế nào.
Ngày chế tạo thân thể chính là thời điểm mọi người phải đưa ra quyết định, nếu không muốn dung nhập thời đại này thì không cần thiết đúc thân thể cho bọn họ.
Nếu đã đúc thân thể thời đại mới thì phải đi theo hắn, chiến đấu cho hắn.
Mà bản thân ông… Cũng nên đưa ra quyết định.
Trương An hít sâu một hơi, nhìn sâu vào trong khoáng mạch, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nói cười, trận chiến này vạch trần rất nhiều vấn đề, có lẽ đây là một cơ hội lớn đối với Lý Hạo.
Tất cả mọi người đều nên đưa ra lựa chọn.
Người một nhà, người Tân Võ trung lập, kẻ địch.
Lý Hạo, có lẽ ngươi cũng đã hiểu ra mọi điều, đúng không?
Trương An lặng yên suy nghĩ, ông nhìn lên bầu trời, bỗng nhiên nở nụ cười, không ai biết vì sao ông cười.
Khương Ly đứng bên cạnh chỉ cảm thấy khó hiểu!
Đúng là một đám người cổ quái!
Trong khoáng mạch.
Đám người vui cười, trêu ghẹo lẫn nhau, hoàn toàn bỏ qua chuyện thất bại Thần Quốc.
Giờ phút này, Lý Hạo lại mở miệng nói: “Trước đó, chúng ta thất bại, nguyên nhân chủ yếu là vì mục tiêu của chúng ta quá phân tán! Bốn nước tiến công làm rối loạn trình tự của chúng ta…”
Lý Hạo trầm mặc một hồi, sau đó bỗng nhiên nói: “Ta muốn hòa đàm với bọn họ!”
“…”
Đám người giật mình.
Trong lúc bọn họ đang vui vẻ, thực lực mọi người tăng vọt, ngươi nói cái gì vậy?
Hòa đàm ư?
Tất cả mọi người kinh hãi
Đối với một vị bá chủ, một cường giả lập chí trở thành Đạo Chủ mà nói, đây quả thực… là một sự sỉ nhục!
Đến Thiên Kiếm cũng không nhịn được: “Trong 4 nước, trừ Thần Quốc ra, chúng ta có thể hủy diệt ba nước khác bất cứ lúc nào, vì sao phải hòa đàm?”
Lý Hạo nói khẽ: “Thứ nhất, ta không muốn xảy ra trận chiến tranh có quy mô quá lớn vào lúc này, nó sẽ làm hao người tốn của! Thứ hai, dù diệt được 1 – 2 nước thì cũng chẳng được gì, bọn họ đánh thắng thì xâm chiếm Trung Nguyên, chúng ta đánh thắng chẳng lẽ xâm chiếm hoang mạc đầm lầy ư?
Thứ ba, hiện tại đang ở thời kỳ phát triển, ở trạng thái bách phế đãi hưng… Vậy nên, ta muốn ẩn nhẫn một chút.”
Lý Hạo nói khẽ: “Ta hy vọng có thể hoàn thành nhất thống nội bộ trước, sau đó mới đối phó với 4 nước.”
Lý Hạo hơi xúc động: “Trước đó, ta không nhận thua, không sợ hãi, bởi vì ta cảm thấy ta có thể làm được mọi việc, trên thực tế thì không phải vậy, vậy nên… Ta muốn cầu hoà!”
Mọi người khó chấp nhận nổi, mà cũng có người cảm thấy suy nghĩ này không sai.
Lâm Hồng Ngọc trầm mặc, một lát sau nói: “Đô đốc, nếu cầu hoà, 4 nước kia chưa chắc đã nguyện ý lui binh…”
Lý Hạo gật đầu: “Vậy nên cần phải trả giá đắt!”
Lý Hạo cười: “Thần Năng Thạch, Sinh Mệnh Chi Tuyền, những vật này trân quý hơn những thứ khác! Thế nhưng…”
Viên Thạc phẫn nộ: “Chúng ta không sợ 4 nước kia, sao phải hạ mình cầu hòa, còn phải dâng lễ cho bọn họ, ngươi từ bỏ thanh danh của mình ư?”
Lý Hạo muốn cầu hoà 4 nước, đây là chuyện mà tất cả mọi người không ngờ tới.
Thà gãy không cong!
Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành!
Đây mới là bá chủ, Lý Hạo, Ma Kiếm trong tưởng tượng của bọn họ.
Mọi người không hưng phấn nổi nữa, giờ phút này đều bực bội thống khổ.
Lý Hạo cười nói: “Ta cần thời gian, chỉ cần cho ta một chút thời gian là được… Con người ấy mà, phải nếm trải mọi khổ đau thì mới trở thành người trên vạn người, chỉ là một lần chiến bại thôi, nhận thua cũng không sao, Lý Hạo ta… Có thể cúi đầu xuống!”
Hắn tươi cười: “Chỉ cần 4 nước nguyện ý cho ta chút thời gian, hôm nay ta chịu bao nhiêu thiệt, ngày sau chắc chắn sẽ phải trả lại gấp bội.
Bọn họ đánh tới đánh lui là vì cái gì? Không phải là vì tài nguyên sao? Vậy ta cho bọn họ!
Đương nhiên cũng tiện thể triển lộ một chút thực lực của chúng ta, đánh trước, đánh tới giới hạn nhất định, ta sẽ tự mình đi cầu hòa.”
Lý Hạo tươi cười: “Ta có quá nhiều chuyện muốn làm, mở rộng giáo dục, bồi dưỡng lương thực, mở rộng Võ Đạo, chính quy hóa quân đội, thu nạp nhân tài, xử lý di tích, hạn chế 3 tổ chức lớn, trấn áp bá chủ các phương…”
Lý Hạo thở dài: “Ta không phải thần, ta chỉ là con người, mọi người cũng chỉ là võ sư giang hồ, không phải là kẻ không gì không làm được! Trong khoảng thời gian ngắn, muốn hoàn thành hết mọi việc quá khó!
Bây giờ, chúng ta đã chiến một trận với Đại Ly và Thần Quốc, bọn họ biết thực lực của chúng ta! Chỉ cần uy hiếp Đại Hoang và Thủy Vân, bọn họ chắc chắn cũng không muốn đồng quy vu tận, trừ khi 4 nước thống nhất hiệp nghị đồng loạt ra tay, 4 nước liên minh thì mới có thể chống lại chúng ta!
Cho bọn họ vô số tài nguyên, để bọn họ mất thời gian tiêu hóa, khi đó, để xem ai tiêu hóa nhanh hơn, ai trưởng thành nhanh hơn.
Thắng bại không phải chuyện nhất thời.”
Dù Lý Hạo nói có lý nhưng tất cả mọi người vẫn không chấp nhận được.
Chương 1749: Lại đến Thần quốc 2
Nam Quyền nổi giận: “Chúng ta đánh từ phương Bắc tới Trung Bộ, từ đó quét sạch tứ phương, còn không cúi đầu trước người Tân Võ, vậy mà bây giờ phải cúi đầu trước đám dã nhân 4 nước ư? Vậy Thiên Tinh ta có còn sĩ khí không?”
Lý Hạo nói khẽ: “Ta biết mọi người khó chấp nhận, nhưng ta cảm thấy thu nắm đấm lại thì mới có thể ra đòn mạnh hơn! Về phần sĩ khí…”
Lý Hạo cười: “Chúng ta giữ vững sĩ khí là được, những người khác thì có thể từ từ bồi dưỡng, thắng lợi một lần xong là lại có! Trước đó ta đánh giá chính mình quá cao, cũng đánh giá sĩ khí và thực lực toàn bộ Thiên Tinh vương triều quá cao, vậy nên mới thất bại.”
Cầu hoà!
Tất cả mọi người vẫn không lên tiếng.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Ta đã từng xem rất nhiều sách sử, rất nhiều đế vương vĩ đại ban đầu đều có thất bại.
Bọn họ cầu hoà, hòa thân, nằm gai nếm mật, cắt đất bồi thường… Đương nhiên cũng có vài người hoàn toàn xong đời, nhưng cũng có người nổi dậy lần nữa và còn hung mãnh hơn dĩ vãng!
Chỉ cần chúng ta không chán chường, yên lặng khiến bản thân mạnh hơn, vậy thì mọi việc đều không phải là vấn đề.”
Lý Hạo đếm ngón tay: “Chúng ta có rất rất nhiều việc! Kể cả phục sinh Chiến Thiên Quân, khôi phục học viên đại học võ khoa Viên Bình, xử lý di tích Trung Bộ, kiến thiết các học viện lớn, sắp tới lại là vụ xuân… Nếu bây giờ hỗn loạn, trong nước trống rỗng, 4 nước không quan tâm nhưng chúng ta vẫn phải quan tâm.”
Tuy những lời Lý Hạo nói có đạo lý nhưng mọi người đều trầm mặc.
Cuối cùng, Triệu thự trưởng mở miệng: “Ta cảm thấy như vậy rất tốt, đương nhiên việc cầu hoà này cũng có giới hạn, không thể tổn thương đến căn cơ, cũng không thể để địch nhân có quá nhiều thu hoạch, càng không được phép không đánh đã cầu hoà… Dù thắng hay thua thì đều phải khiến Thủy Vân và Đại Hoang biết rằng chúng ta không dễ chọc! Bọn họ e sợ chúng ta, khi ấy chỉ cần một chút lợi ích cũng để để khiến bọn họ thỏa mãn, nếu không, lòng tham của bọn họ sẽ như cái động không đáy!”
Ông nói tiếp: “Thần Quốc thì khác, chúng ta có thể cầu hoà với ba bên khác, nhưng Thần Quốc mạnh nhất, phải chấn nhiếp bọn họ!”
Lý Hạo gật đầu, cười nói: “Đúng thế! Quân Đại Ly thì có thể cho bọn họ tiếp tục đóng quân dưới chân Thương Sơn.
Trừ lương thực ra, ta có thể tiếp tục cung cấp tất cả nhu cầu cho bọn họ… Đương nhiên là cầu hoà thì vẫn phải tiếp tục tiến hành những trận chiến quy mô nhỏ! Một mặt là để kiềm chế bọn họ, một mặt khác là để bồi dưỡng lực lượng quân đội mới!
Phải đánh trận biên cương! Còn phải tiến hành kiến thiết trong nước!
Chư vị còn có ý kiến gì không?”
Hắn đã nói đến nước này rồi thì bọn họ còn nói gì được nữa?
Nam Quyền hơi bực bội, trầm giọng nói: “Vậy ta muốn đi tọa trấn phương Nam, ta là đô đốc Nam Phương, ta muốn đánh Thủy Vân!”
Lý Hạo cười gật đầu: “Có thể, ta sẽ phái người tọa trấn bốn phương! Ngươi muốn phương Nam cũng được thôi, phương Bắc để Triệu thự trưởng tọa trấn là được, phương Tây thì hơi phiền phức… Khi Thần Quốc phương Tây khôi phục thực lực, bọn họ sẽ không bỏ qua, dù có cầu hoà thì bọn họ cũng sẽ không để ý tới.”
Dứt lời, Lý Hạo mở miệng: “Đi ra ngoài trước đi! Nhân lúc hiện tại mọi người đông đủ, Khương Ly cũng đang ở đây, giải quyết Đại Ly trước.”
Đám người nhìn nhau, không nói tiếp nữa.
Lần này Lý Hạo bỗng nhiên lựa chọn tránh lui khiến mọi người kinh ngạc, nhưng cầu hoà cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Giờ phút này, mọi người chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Võ sư Ngân Nguyệt đều không thể chấp nhận, nhưng đối với những người như Lâm Hồng Ngọc mà nói, nàng cảm thấy đây là một quyết định không tệ, bởi vì khai chiến với 4 nước quá gấp gáp, trong nước còn quá nhiều chuyện chưa hoàn thành, nền tảng của Lý Hạo chưa vững, biết đâu bọn họ đánh đến ngươi chết ta sống nhưng thành quả lại bị kẻ khác hưởng lợi.
Hiện nay, đám tổng đốc 99 hành tỉnh kia có rất ít người hướng về Lý Hạo.
Nhưng Lý Hạo lại không có thời gian sắp xếp người đi thay thế thủ lĩnh các phương.
Dù bọn họ có nhiều võ tướng nhưng văn thần thì quá ít.
Cứ tiếp tục chiến đấu như vậy, có lẽ trong nước sẽ loạn thành một nùi, dù tốn nhiều thời gian thì cũng khó có thể làm rõ.
Bên ngoài khoáng mạch.
Khi thấy đám người Lý Hạo đi ra, Khương Ly biến sắc.
Chỉ mới hơn một ngày mà thôi, những người này đã khôi phục rồi ư?
Lý Hạo không quan tâm y nghĩ gì, cười nói: “Chư vị tiền bối, lại đến Thần Quốc phương Tây một chuyến được chứ?”
Trương An sững sờ.
Lại đến đó ư?
Cái này…
Khương Ly ngây người: “Lý đô đốc vẫn muốn đến đó ư?”
Lý Hạo cười đáp: “Ta đã khôi phục, chưa chắc bọn họ đã khôi phục, sợ cái gì?”
Khương Ly vẫn không bình tĩnh lại được: “Thế nhưng…”
“Không sao đâu!”
Lý Hạo thản nhiên nói: “Khương chủ tế không đi cũng không quan trọng! Chúng ta đi là được!”
Lý Hạo cười lạnh một tiếng: “Người có thể khiến Lý Hạo ta chịu thua thiệt còn chưa sinh ra đâu! Lần này bọn họ suýt nữa đã giết sư phụ ta, còn hại chết phân thân của Cửu sư trưởng.
Ta muốn biết bọn họ còn bao nhiêu thủ đoạn có thể dùng sau khi tiên tri bị thương, ?”
Trương An không nhịn được lên tiếng khuyên nhủ: “Có lẽ Thần Quốc vẫn còn Thần Linh chưa khôi phục, nếu bọn họ cưỡng ép khôi phục thì đó sẽ là tổn thất đối với bọn họ, nhưng ngươi… hiện giờ còn chưa đủ sức nghiền ép đối phương…”
Ông cảm thấy tạm thời nên ngưng chiến thì sẽ thích hợp hơn.
Lý Hạo mỉm cười: “Không nhất định là phải chiến đấu, cứ đi xem một chút đã.”
“Cái này…”
“Tiền bối, phiền ngươi đi với ta thêm một chuyến.”
Lý Hạo cười nói: “Trong lòng ta đang bức bối lắm.”
Trương An bất đắc dĩ nhưng vẫn gật đầu.
Cũng đúng.
Trẻ tuổi nóng tính, thua thiệt một lần… Trên thực tế thì Lý Hạo không chịu thiệt thòi chút nào, nhưng mọi người đều cảm thấy đã hắn ăn thua thiệt rất lớn, giờ phút này Lý Hạo không cam tâm cũng là chuyện thường.
Khương Ly câm nín, thầm nghĩ trong lòng, vị này đúng là người có thù tất báo!
May mà trước đó không gặp bất lợi gì với Đại Ly, nếu không… Với tốc độ khôi phục nhanh như vậy, chẳng phải là ngày ngày khai chiến ư?
“Lần này không mang theo binh lính bình thường đi…”
Lý Hạo bật cười lên tiếng: “Mang 1000 Chiến Thiên Quân sung làm pháo binh! Mở ra màn trời cho ta, ta muốn khắp thiên hạ nhìn pháo binh Thiên Tinh ta lợi hại cỡ nào!”
“Cái này…”
Trương An ngập ngừng: “Như vậy sẽ lãng phí, đối phương có quá nhiều cường giả, dù dùng pháo bắn thì cũng không có tác dụng quá lớn.”
“Dù có lãng phí thì ta cũng phải bắn bọn họ!”
“…”
Không thuyết phục nổi, Trương An không lên tiếng nữa.
Lý Hạo không phục ư? Vậy được thôi, hắn thích thì kệ hắn làm là được.
Trong đám người, có người không hiểu, có người biết rõ, lúc này không có ai nói gì nữa.
Bọn họ đi theo Lý Hạo cùng lên một chiếc chiến hạm lái về phương Tây.
Lý Hạo lại muốn tấn công.
Tất cả mọi người đều không đoán trước được điều này.
Đám người Viên Thạc cũng không hiểu Lý Hạo chỉ muốn uy hiếp hay thật sự muốn xuống tay với Thần Quốc lần nữa, có đôi khi, ngay cả người bên cạnh Lý Hạo cũng không hiểu rõ ý nghĩ của hắn.
Chương 1750: Lại đến Thần quốc 3
Thần Quốc phương Tây.
Một ngày trôi qua, trong thành vẫn còn hỗn loạn, Thần Tiên Tri bị thương không nhẹ, Nữ Thần Sinh Mệnh đang chữa thương cho lão, những Thần Linh khác thì tự mình khôi phục.
Mấy triệu binh sĩ tổn thất không nhỏ, có mấy vạn người đã chết.
May mà trong thành không có dân chúng bình thường, hiện giờ chỉnh lý lại một chút, miễn cưỡng khôi phục quân uy trước đó.
Phe Lý Hạo cảm thấy mình bị thua thiệt, bên phía Thần Quốc, nữ vương cũng cảm thấy mình chịu thiệt.
Lần này rất nhiều Thần Linh đã khôi phục.
Bọn họ đến Trung Nguyên vốn muốn tiến quân thần tốc, không người có thể cản lại, mục tiêu của bọn họ là cường giả cổ di tích, không phải là đám người Lý Hạo.
Ai biết, khi bọn họ còn chưa nhìn thấy cổ nhân thì đã chịu thiệt thòi lớn trong tay Lý Hạo.
Giờ phút này, trong thần điện.
Nữ vương nhìn về phía cường giả áo bào đen phía dưới, lạnh lùng nói: “Trước khi đại chiến xảy ra, ngươi nói rằng muốn về cổ thành bẩm báo, rời đi rất nhanh, khi chiến đấu nổ ra ngươi đã không đi rồi! Nhưng trận chiến vừa kết thúc, ngươi đã trở về, bản vương hoài nghi ngươi là thám tử của Lý Hạo!”
Nàng không giận tự uy!
Vị cường giả kia cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Làm sao ta biết mình vừa đi thì Lý Hạo liền đánh tới?
Hơn nữa, Thần Quốc rất cường hãn mà lại không chiếm được ưu thế khi đối đầu với phe Lý Hạo, chỉ có thể nói rằng thế lực của Lý Hạo có chiến lực vượt quá sức tưởng tượng.
Gã vội vàng nói: “Bệ hạ, ta về thành kể rõ tình huống với đại nhân, hy vọng có thể điều động nhiều cường giả hơn để hủy diệt Lý Hạo…”
Nói bọn họ cấu kết cùng Lý Hạo thì oan uổng cho bọn họ.
Chỉ có thể nói rằng thời điểm gã trở về quá trùng hợp.
Đương nhiên nữ vương cũng không tin những người này sẽ liên thủ với Lý Hạo, nếu không thì lần này Thần Quốc gặp phiền phức lớn rồi.
Thế nhưng trong lòng nàng vẫn rất khó chịu.
Nàng lạnh lùng nói: “Vậy cứu binh mà ngươi mời tới đâu?”
“Cái này…”
Cường giả áo bào đen yếu ớt đáp: “Trước đó ta không biết tình huống, lần này trở về mới biết trước đó Ngân Nguyệt phương Bắc từng xảy ra một trận đại chiến, chính là trận chiến đối phó với Đại Ly Vương, Bản Nguyên phân thân của 60 vị cường giả trong thành đã bị phe Lý Hạo giết hết, bây giờ tổn thất không nhỏ…”
“Phế vật!”
Nữ vương tức giận: “Năm xưa người Tân Võ không yếu ớt như vậy! Bây giờ, đám người Tân Võ các ngươi càng ngày càng vô dụng, xem ra, không có đám người Nhân Vương kia thì các ngươi chẳng là cái thá gì!”
Áo bào đen nổi nóng, trầm giọng nói: “Chỉ bởi vì khôi phục lần hai còn chưa bắt đầu thôi!”
Nếu không thì các ngươi làm gì có tư cách phách lối?
Trong lòng gã thầm mắng một tiếng!
Các ngươi bị Lý Hạo tập kích đánh cho tổn thất nặng nề, nghe nói còn chết Thần Linh, đáng đời!
Gã đang mắng thầm.
Bỗng nhiên, nữ vương biến sắc.
Không chỉ nàng, trong chớp nhoáng này, các Thần Linh đang nghỉ ngơi chữa thương cũng đều xuất hiện, bọn họ vô cùng giận dữ, có người gầm thét: “Cuồng vọng!”
“Đáng chết!”
“Sao bọn họ trở lại nhanh như thế?”
“Xuất chiến!”
“…”
Tình hình trở nên hỗn loạn.
Nữ vương biến sắc, trong nháy mắt đã biến mất khỏi đại điện, tên áo bào đen kia cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
Cùng lúc đó, hiện giờ sắc trời đã sáng rõ.
Một chiếc chiến hạm xuất hiện bên ngoài tòa thành, dừng ở nơi cách khoảng ngàn mét.
Đám người Lý Hạo xuất hiện thân ảnh.
Nữ vương lơ lửng trên không, ngạc nhiên nhìn về phía đối diện: “Ngươi khôi phục rồi ư?”
Sao lại như vậy? !
Nàng đã đấu với Lý Hạo, nàng biết Lý Hạo bị thương nặng ra sao, thân thể hắn gần như đã hỏng hoàn toàn!
Không chỉ mình hắn, đám võ sư Ngân Nguyệt kia cũng đều như vậy, nhưng hiện giờ những người này đều đã khôi phục, chuyện này thật đáng kinh ngạc.
Lý Hạo nở nụ cười: “Ta nói rồi, đó chỉ là vết thương nhỏ thôi!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía tên áo bào đen kia, cười nói: “Còn phải đa tạ bọn họ mới được, đa tạ bọn họ để lại một ao bảo dịch giúp người ta khôi phục thân thể trong di tích Thiên Tinh trấn, chút thương thế kia có là gì đâu.”
Tên áo bào đen kia biến sắc, trầm giọng nói: “Quả nhiên ngươi đã giết vị kia!”
Lý Hạo cười: “Bất ngờ lắm à?”
Cường giả áo bào đen lạnh lùng nói: “Ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
Một người đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Phản bội Tân Võ, tất cả các ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
Trương An lơ lửng trên không!
Áo bào đen nhìn thấy Trương An thì lập tức run lên, gương mặt hư ảo trở nên cứng đờ, sau đó gã nghiến răng nghiến lợi nói “Trương trưởng phòng không biết dân gian khó khăn, không biết chúng ta chịu khổ ra sao.
Ngươi có gia gia là Chí Tôn, có phụ thân là công thần của Nhân tộc, có ca ca tọa trấn một phương, có Phương hiệu trưởng làm khuê mật của muội muội, bản thân còn từng đồng cam cộng khổ với Kiếm Tôn… Trương trưởng phòng sống cẩm y ngọc thực, sao biết được nổi khổ của chúng ta?”
Trương An lạnh nhạt hỏi lại: “Các ngươi bị bỏ đói à?”
“Trưởng phòng nói đùa.
Nhưng chúng ta không có tài nguyên tu luyện, chỉ có thể bị đày đến tiểu thế giới…”
Trương An lãnh đạm nói: “Ai nói đi đến tiểu thế giới là đi đày? Hơn nữa những kẻ đến tiểu thế giới năm đó đều tự nguyện, không ai nói là đi đày? Ngươi còn muốn lấy bao nhiêu cái cớ nữa?”
Áo bào đen trầm mặc, gã không còn lời nào để nói.
Nữ vương không để ý tới điều này, nàng ta lạnh lùng nhìn Lý Hạo: “Ngươi đã khôi phục thân thể, giờ muốn chiến sao?”
Dứt lời, khí tức nàng ta tăng vọt, trên bầu trời dường như hiện lên một đạo hư ảnh.
Giờ phút này, giữa thiên địa xuất hiện một vầng trăng sáng, thậm chí trong quốc gia phương Tây bên kia vang lên vô số tiếng người.
Giờ khắc này, vô số người trong Thiên Tinh đều nhìn thấy cảnh này, bởi vì Lý Hạo đã mở ra màn trời.
Thần Linh!
Trong chớp mắt, vô số người quỳ xuống, trong lòng run sợ, bọn họ biết rằng đây chính là tồn tại mà bọn họ luôn e ngại, trong lòng mơ hồ nhận định đây chính là thần linh trong truyền thuyết.
Âm thanh cầu nguyện, tiếng ngâm xướng dường như xuất hiện trong đầu tất cả mọi người.
Vô số người khiếp sợ, cũng cảm thấy bất an vì sự to gan của Lý đô đốc.
Hắn muốn đối phó với Thần Linh ư? !
Lý Hạo nở nụ cười: “Hù dọa ai đấy? Trước đó sờ khắp người ngươi cũng chẳng thấy có gì đặc biệt, Nguyệt Thần là Thần Linh mạnh nhất trong thiên địa, ngươi chỉ có như vậy thôi sao?”
“Lý Hạo!”
Nữ vương giận dữ, sắc mặt lạng như băng: “Ngươi đang khinh nhờn Thần Linh!”
Lý Hạo mỉm cười nghiền ngẫm: “Đúng vậy, ta đang khinh nhờn Thần Linh đấy.
Đúng rồi, Hỏa Thần bị ta chém đôi có thể phục sinh không? Bảo hắn đi ra cho ta xem nào, cả tên Thần Xui Xẻo bị chúng ta giết nữa, hắn sống lại chưa? Thần Linh chỉ có như vậy thôi sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Livestream Siêu Kinh Dị [Dịch] Livestream Siêu Kinh Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Livestream-Sieu-Kinh-Di-Audio-Truyen.jpg)







