[Dịch] Tinh Môn
Tập 342 : Một tờ văn thư 3 (c1706-c1710)
❮ sautiếp ❯Chương 1706: Một tờ văn thư 3
Thất trưởng lão như có điều suy nghĩ, một lúc lâu sau mới nói: “Khả năng… thật sự tồn tại!”
Nói đến đây, gã tiếp tục nói: “Đương nhiên, ta cũng không quá chắc chắn, nhưng ta nhớ ngày Kiếm Tôn đi xa, ngày đó ta phụ trách đóng giữ trong thành, phụ trách bảo an trong thành, lúc đó giống như nhìn thấy một cái bóng đỏ, ta còn tưởng rằng là vị cường giả nào đó tu luyện công pháp gì nên không để ý lắm…”
Lý Hạo nói như vậy làm gã nhớ tới một số việc.
Lý Hạo suy nghĩ một lát, gật gật đầu: “Trước cứ mặc kệ bọn họ, tối thiểu chắc chắn là một khi chư vị tiền bối có thể đi ra khỏi di tích, sẽ không phải là không có tiếng tăm gì, đúng không?”
Thất trưởng lão yên lặng một hồi, gật đầu: “Đương nhiên! Mặc kệ là tiêu diệt phản đồ năm đó, hay là vì mở ra, mọi người đều muốn tranh thủ, làm sao sẽ không có tiếng tăm gì được?”
Lý Hạo khẽ cười nói: “Vậy thì kể từ đó, hai bên chúng ta tất nhiên vẫn phải có tiếp xúc, có lẽ Hồ quân trưởng sẽ nói, ngươi là ngươi, ta là ta, thế nhưng… cường giả ra tay, trời đất rung chuyển, xã hội rung chuyển, chục tỷ dân chúng Thiên Tinh dù sao… vẫn là người thời đại mới.”
Thất trưởng lão khẽ nhíu mày: “Lý đô đốc rốt cuộc là có ý gì? Nói thẳng là xong.”
Lý Hạo thở dài một tiếng: “Không phải ta có ý nghĩ gì mà là ta muốn biết, tất cả cổ thành lớn có suy nghĩ gì về người Ngân Nguyệt? Đối với Lý Hạo ta lại là mang suy nghĩ gì? Thoáng nghĩ, tránh không khỏi liên quan đến Lý Hạo ta.”
Lý Hạo nói khẽ: “Không ngoài hai biện pháp, thứ nhất, hợp tác với ta, mọi người cùng nhau nghĩ biện pháp mở ra.
Thứ hai… giết ta, cướp đoạt Tinh Không Kiếm, liên lạc với những người khác nhìn xem có thể mở ra hay không, hoặc là… liên hệ với Ánh Hồng Nguyệt kia, gã đã hợp nhất bảy mạch, thậm chí khả năng đã hợp nhất tám mạch.”
“Cho nên, bây giờ đối với tất cả cổ thành lớn mà nói, kỳ thật cũng không phải là không cách nào làm lựa chọn.
Nếu không có cách dùng tám Thần Binh mở ra, vậy chỉ có thể thông qua Tinh Không Kiếm.
Nếu như vậy, ta có thể mở, Ánh Hồng Nguyệt… cũng có khả năng này! Gã cũng có huyết mạch Lý gia mà?”
Lý Hạo cười nói: “Đúng là gã không phải người Lý gia, nhưng không sao.
Gã đào mộ phần cha mẹ ta, cha ta năm đó bị gã ám sát, người Lý gia cuối cùng vẫn là huyết mạch Lý gia.
Thi thể cha mẹ ta đều biến mất, thậm chí thi thể lịch đại tiên tổ Lý gia ta cũng bị mất… Đã như vậy, Ánh Hồng Nguyệt gã, vì sao không thể rút huyết mạch Lý gia?”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người hơi thay đổi sắc mặt.
Chuyện Ánh Hồng Nguyệt đào mộ phần Lý gia, thật đúng là không ai biết, chỉ có bản thân Lý Hạo biết rõ tất cả mọi chuyện.
Sắc mặt Thất trưởng lão cũng thay đổi, nhìn thoáng qua Lý Hạo.
Người trẻ tuổi trước mặt hời hợt nói ra chuyện mộ tổ bị đào, thi thể cha mẹ đều có thể bị người ta mang đi luyện hóa… Nói lạnh nhạt như thế là nghĩ thông suốt, hay là… cảm thấy không quan trọng, hoặc có suy nghĩ khác?
Đổi chỗ suy nghĩ thử, nếu là bọn họ, có lẽ đã sớm tức giận nổi điên, nổi giận đến cực hạn.
Nhưng người trước mắt này… thế mà không dao động quá lớn.
Nói ra những lời này mà trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ.
Lý Hạo lại nói: “Cho nên, ta tới nơi đây vì muốn hỏi cho rõ ràng, muốn hỏi để hiểu rõ, tinh môn là thứ mà mọi người phải mở ra, vậy nếu không hợp tác với ta, nếu không hợp tác với Ánh Hồng Nguyệt… Ta cảm thấy không có lựa chọn nào khác.”
Lý Hạo nhẹ giọng thở dài: “Cho nên… Nếu không hợp tác với ta, vậy chỉ có thể lựa chọn Ánh Hồng Nguyệt, chỉ là vấn đề chọn một trong hai mà thôi, quân trưởng Hồ cảm thấy, các cổ thành lớn, có thể cho ta một câu trả lời chắc chắn rõ ràng sao?”
Thật ra Thất trưởng lão biết Ánh Hồng Nguyệt.
Trước đó gã cũng có trao đổi tin tức cùng Triệu thự trưởng, đương nhiên biết người này.
Đứng đầu ba tổ chức lớn là tổ chức do Hồng Nguyệt lãnh đạo.
Đối phương, hẳn cũng là truyền nhân của một trong tám gia tộc lớn, cụ thể là gia tộc nào, ngược lại không dễ phán định.
Lý Hạo đã cố ý hỏi thẳng.
Thất trưởng lão còn không nghĩ quá nhiều.
Mà ở một bên, ánh mắt Triệu thự trưởng lại hơi lóe lên.
Chọn Lý Hạo, hay chọn Ánh Hồng Nguyệt…
Đối với tất cả các cổ thành lớn mà nói, kỳ thật sự chênh lệch không lớn, nếu bọn họ vì tinh môn, chỉ cần có thể mở được tinh môn thì lựa chọn ai, bọn họ cũng không quá để, về phần Ánh Hồng Nguyệt giết nhiều người… Lý Hạo giết cũng không ít.
Ai là người tốt, ai là người xấu, đứng ở góc độ của Tân Võ cũng khó phân biệt được tốt hay xấu, cũng chỉ là thắng làm vua thua làm giặc thôi.
Đương nhiên, Ánh Hồng Nguyệt từng giết đời sau của tám gia tộc lớn, cướp đoạt huyết mạch của bọn họ.
Nhưng chuyện này đã qua bao nhiêu năm rồi?
Đã trải qua vô số năm tháng, trong số người bị Lý Hạo giết sẽ không có truyền nhân của tám gia tộc lớn sao?
Chưa chắc!
Nhưng trong lòng Triệu thự trưởng rất rõ ràng, nếu như… tất cả các cổ thành lớn chậm chạp không trả lời, có lẽ Lý Hạo sẽ cho rằng bọn họ đã lựa chọn đứng về phía Ánh Hồng Nguyệt.
Mà Ánh Hồng Nguyệt… cái tên có huyết hải thâm thù với Lý Hạo này đến nay còn ung dung tự tại ở bên ngoài.
Giết cha mẹ của hắn, đào mộ tổ của hắn, giết bạn tốt của hắn, thậm chí còn muốn giết Lý Hạo…
Lý Hạo thật không thèm để ý, đã buông tất cả xuống rồi sao?
Hắn chính là Ma Kiếm đó!
Từ khi bắt đầu ra khỏi Ngân Nguyệt, Lý Hạo đã không quá nhằm vào ba tổ chức lớn, không còn có lệ khí như khi đó tại Ngân Nguyệt, một lòng muốn giết chết Ánh Hồng Nguyệt.
Thế nhưng… thật sự như thế sao?
Giờ phút này, trong lòng Triệu thự trưởng tựa như biển gầm sóng cuộn, suy nghĩ rất nhiều.
Lý Hạo khăng khăng muốn gặp người nhà họ Triệu rốt cuộc là vì cái gì?
Giờ phút này, Thất trưởng lão cũng mở miệng: “Nếu là chúng ta lựa chọn hợp tác với Lý đô đốc, cần bỏ ra cái gì, có thể đạt được cái gì?”
Lý Hạo nở nụ cười: “Không cần bỏ ra quá nhiều, cho ta mười nghìn bộ chiến giáp quân hưng võ, ngoài ra, cho ta một chút tinh huyết nhà họ Triệu, phương pháp khống chế, cùng với một vài phương pháp vị trí có thể tập trung Thần Binh của nhà họ Triệu là được!”
“Mà ta, cũng sẽ bỏ ra chút năng lượng, năm nghìn Thần Năng thạch, ngoài ra còn thêm ba thân gỗ Bất Hủ.”
Thái độ Lý Hạo hết sức ôn hòa: “Cái này cũng không tính là ai phải thiệt thòi, hay ai được hời, chỉ là bày tỏ thái độ, một thái độ thôi.
Đương nhiên, ta sẽ tuyên bố công khai những việc này, cũng để cho tất cả gia tộc đều thấy được thành ý cùng thái độ của Lý Hạo ta!”
Năm nghìn Thần Năng thạch, ba khối gỗ Bất Hủ.
Đổi lấy tiền của thực tế, chính là mười nghìn bộ áo giáp.
Chỉ là áo giáp không thôi đó.
Đương nhiên, áo giáp cũng rất quý giá, nhưng hôm nay lượng lớn quân nhân chết đi, bên trong khố quân bị sẽ không thiếu áo giáp dự phòng, dùng mười nghìn bộ áo giáp không dùng tới đổi lấy những vật này, ít nhất cũng đủ cho một vị cường giả đỉnh cấp khôi phục.
Lý Hạo cũng không yêu cầu đối phương ra người, còn những cái khác trong giao dịch này, trong mắt Triệu thự trưởng, Vương thự trưởng đều là rất có thành ý.
Vương thự trưởng thậm chí có chút ghen ghét, Lý Hạo còn chẳng tốt với Chiến Thiên thành như vậy đâu.
Dù sao thì Chiến Thiên thành cũng ra một vạn binh đấy!
Chương 1707: Một tờ văn thư 4
Thất trưởng lão cũng suy tư một phen, khẽ cau mày nói: “Đổi những này cũng không phải không được, chỉ là… tinh huyết của người nhà họ Triệu, bây giờ bản tôn cũng bị mất, lấy đâu ra tinh huyết…”
Lý Hạo cười nói: “Ba khối gỗ Bất Hủ, chỉ cần còn có người nhà họ Triệu thuộc dòng chính, chỉ cần hơi khôi phục, ngưng tụ mấy giọt tinh huyết thì có gì đâu?”
“Chuyện này…”
Thất trưởng lão suy nghĩ rồi nói: “Ta còn phải quay về hỏi thăm xem mới được, đương nhiên, những điều ngươi nói này, ngược lại ta cảm thấy… không tính là quá khó khăn.”
Gã hơi nghi hoặc một chút: “Ngươi yêu cầu chỉ những thứ này thôi sao? Không cần giống như Chiến Thiên thành, xuất binh trợ giúp chiến đấu, hoặc là cắt chém bản nguyên phân thân đi ra chiến đấu cùng?”
“Không cần.”
Lý Hạo lắc đầu, cười nói: “Mọi người đều có suy nghĩ riêng của mình, ta sẽ không ép buộc bất kỳ kẻ nào, Chiến Thiên thành ra binh, ra người, xuất lực, tự nhiên sẽ thu hoạch được chỗ tốt tương ứng, không xuất binh không ra người, vậy cũng chẳng sao, Lý mỗ cũng sẽ không cưỡng ép bất kỳ kẻ nào!”
Điều này có chút vượt ngoài sự dự liệu của đối phương.
Nói như vậy, thứ Lý Hạo muốn đích thực chỉ là điệu bộ, là thái độ thôi.
Mười nghìn bộ chiến giáp thật sự không tính là gì.
Ở thời kì Đỉnh phong, tất cả các chủ thành lớn có trăm vạn binh lính, chiến giáp dự phòng đừng nói trăm vạn, mấy chục vạn vẫn có, bây giờ không cần dùng, cho có mười nghìn bộ cũng không tính là gì.
Đương nhiên, những vật khác Lý Hạo muốn cũng vì tập trung vị trí Thần Binh nhà họ Triệu… Có lẽ là muốn đoạt lấy Thần Binh, điều này… Thất trưởng lão suy nghĩ một phen rồi vẫn nói: “Không phải ngươi muốn cướp Thần Binh nhà họ Triệu, sau đó nghiền vụn để cắn nuốt chứ?”
Lý Hạo cười nói: “Bây giờ Thần Binh nhà họ Triệu chắc hẳn ở trong tay Ánh Hồng Nguyệt, nếu có thể giết gã, cắt nuốt nghiền vụn là không cần thiết, nếu có thể thuận lợi giết gã, nếu nhà họ Triệu muốn, đương nhiên ta sẽ trả lại cho nhà họ Triệu.”
Thất trưởng lão không nhịn được nữa rồi: “Thật sự không có yêu cầu khác rồi hả?”
“Không có.”
Thất trưởng lão có chút mông lung, nhìn thoáng qua Triệu thự trưởng, yêu cầu của vị này không tính là khó, còn tốt hơn rất nhiều so với dự tính.
Gã thậm chí còn từng nghĩ Lý Hạo có công phu sư tử ngoạm, tới đây sẽ yêu cầu nhà họ Triệu phải ra hơn mười vị phân thân trợ chiến cho hắn.
Kết quả… Không có.
Sao cảm giác còn dễ dàng thỏa mãn hơn Triệu Thự Quang thế?
Ham muốn nhỏ như vậy?
Nghi hoặc thì nghi hoặc, gã vẫn nhanh chóng nói: “Ta đây trở về sẽ nói rõ với nhị trưởng lão, điều kiện này của ngươi… tuy ta cảm thấy có thể đồng ý được, nhưng, Võ Lâm minh không phải chỉ do một mình ta làm chủ…”
“Hiểu!”
Lý Hạo gật gật đầu.
Mấy vị cường giả sau lưng Thất trưởng lão, giờ phút này cũng có chút kỳ lạ, đều nhìn Triệu thự trưởng, có người nhịn không được nói: “Ngươi sẽ không giống như Triệu Thự Quang, chỉ là vì trấn an chúng ta, quay về lại nghĩ cách đối phó chúng ta chứ?”
“…”
Triệu thự trưởng xấu hổ vô cùng: “Chư vị tiền bối… Có phải hiểu lầm cái gì rồi hay không?”
Lời nói này!
Ta nghĩ cách đối phó các ngươi lúc nào hả?
Các ngươi lợi hại như vậy!
Mấy vị cường giả khịt mũi coi thường.
Triệu Thự Quang chưa bao giờ trung thực, đừng nhìn là đời sau nhà họ Triệu, nhưng đã trải qua nhiều năm, những năm này một mực bị hạn chế sự khôi phục, nếu không chủ thành nhà họ Triệu đã khôi phục sớm hơn Chiến Thiên thành rồi, nhưng bây giờ yêu thực thủ hộ cũng chỉ mới tỉnh táo một chút thôi.
Bọn họ cũng lười nhiều lời, rất nhanh vụt theo Thất trưởng lão quay về di tích.
Trở về bàn bạc một chút!
Chờ bọn họ đi rồi, Vương thự trưởng mới nhịn không được nói: “Cứ như vậy? Mười nghìn bộ áo giáp? Ngươi chạy xa như vậy, cố ý đi một chuyến chính là vì cái này? Nếu ngươi thật sự muốn, Chiến Thiên thành cũng có, năm nghìn vạn viên Thần Năng thạch, ba thân gỗ Bất Hủ, Chiến Thiên thành ta cho ngươi!”
Tên nhóc này, trong đầu nghĩ cái gì thế?
Lý Hạo cười nói: “Mấu chốt là thái độ, thái độ tốt là được, Vương thự trưởng, dù sao không phải cùng thời đại nữa rồi, đối với tiền bối võ giả, đối với cường giả Tân Võ, ta vẫn giữ lòng kính sợ cùng lòng tôn kính.
Đôi bên đều cảm thấy có thể tiếp nhận, không cần ngang tàng như vậy, cũng tránh cho có người cảm thấy Lý Hạo ta không dễ chung đụng, ngang ngược độc đoán.”
“Huống chi, có sự ủng hộ của nhà họ Triệu, có thêm Chiến Thiên thành, trong tám chủ thành lớn đã có hai nhà thể hiện thái độ, ta lại truyền tin tức ra ngoài… Những nhà khác có lẽ sẽ muốn nói chuyện cùng ta.”
Lý Hạo lại nói: “Dựa vào sự hiểu biết của ta đối với Tân Võ, chỉ cần không phải thành của phản đồ, tất nhiên đồng ý hợp tác với ta, hẳn là sẽ không tuỳ tiện lật lọng đâu?”
Vương thự trưởng sờ cằm: “Vậy… Cũng không đến nỗi chứ?”
Lý Hạo cười nói: “Không phải vậy là được rồi sao?”
Vương thự trưởng vẫn còn cạn lời: “Nhưng yêu cầu của ngươi đối với bên Chiến Thiên thành này cũng không phải thấp…”
“Không có mà?”
Lý Hạo cười nói: “Khi ta còn yếu, đương nhiên muốn tranh thủ trợ giúp cùng chỗ tốt, nhưng về sau Cửu sư trưởng đưa ra một vài điều kiện, không phải ta đều đã đồng ý sao? Còn đối với đại học khoa võ Viên Bình, ta cũng có thái độ như thế, khi yếu ớt, ta cần trợ giúp gấp, vậy dĩ nhiên sẽ đòi nhiều hơn, nhưng bây giờ coi như có thể chống đỡ, ta cũng không có quá nhiều yêu cầu với đại học khoa võ Viên Bình không phải sao?”
Vương thự trưởng suy nghĩ một chút, cũng đúng.
Ông cũng không nói gì thêm nữa.
Chỉ là cảm thấy, Lý Hạo so với trước kia quả thực càng khoan dung hơn… Đúng vậy, khoan dung.
Tên này bây giờ, cả Tân Võ lẫn địch nhân, bao gồm cả những người như Đại Ly Vương, dường như hắn đều đối xử khoan dung như vậy.
Chỉ cần không phải phạm vào nguyên tắc, Lý Hạo đều có thể tha thứ dễ dàng.
Bây giờ ông không khỏi nhớ tới Nhân Vương… Đổi lại là Nhân Vương, hôm nay chủ thành nhà họ Triệu chỉ có hai con đường, đầu tiên là đầu hàng quy thuận.
Thứ hai, có thực lực lập tức diệt trừ cổ thành nhà họ Triệu.
Không có con đường thứ ba!
Cái gì mà tỏ thái độ là được… Đây là chuyện không tồn tại.
Tên nhóc này thật đúng là muốn đi con đường thánh nhân hay sao?
Chương 1708: Một tờ văn thư 5
Trong lòng của ông nghĩ đến cách Trương Chí Tôn năm đó đối đãi phe thứ ba, đối đãi địch nhân, cũng không rộng rãi như vậy, Lý Hạo… sao lại bắt đầu Thánh mẫu rồi?
Thầm nghĩ thôi chứ không nói ra miệng.
Mà Triệu thự trưởng lại một mực đang trầm tư, đang suy nghĩ cái gì.
Trong quá trình chờ đợi, ông mở miệng nói: “Đô đốc, vậy các cổ thành lớn khác, đều là thái độ này sao?”
Lý Hạo gật đầu: “Trên cơ bản đều là như thế… Đương nhiên, để sáng tỏ một chút, có thể sẽ cần đối phương đóng dấu thành một cái ấn thành chủ, coi liên minh hôm nay là liên minh của Tân Võ cùng Ngân Nguyệt! Chính thức hơn một chút… Những cái khác thì không có quá nhiều yêu cầu.”
“Chỉ cần còn cho phép Tân Võ, đóng dấu thành đại ấn của thành chủ, ta nghĩ, không đến mức đối phương sẽ trở mặt.”
Lý Hạo cười nói: “Chờ ta có đủ thực lực, ta đương nhiên sẽ nghĩ cách giúp bọn họ mở ra… còn đi hay ở, tùy ý là được.”
“Vậy… Nếu lật lọng thì sao?”
Lý Hạo cười cười, chỉ nhìn ông chứ không nói.
Trong lòng Triệu thự trưởng đã hiểu rõ ràng!
“Vậy… Nếu điều kiện này, có người không muốn đồng ý thì sao?”
Ông nhìn về phía Lý Hạo: “Mười nghìn bộ áo giáp, thật ra cũng không tính là gì, nhưng một số người sẽ không muốn trao đổi ngang bằng, giao dịch bình đẳng với đô đốc…”
Lý Hạo nhìn ông một cái nữa.
Ánh mắt Triệu thự trưởng hơi lóe lên, truyền âm nói: “Đô đốc có ý là… Thế nhưng, chủ thành cũng không dễ chọc.”
Lý Hạo cười cười: “Chỉ cần không phải thành của phản đồ, còn những vị chủ thành khác… Chưa chắc đã không dễ chọc! Cũng không đủ năng lượng khôi phục, hiện nay, dù là Thánh Nhân cũng chỉ khôi phục được một chút, thật sự có khó như vậy sao?”
Trong lòng Triệu thự trưởng chấn động, lại chẳng hề nói tiếp.
Giờ phút này, ông đã hiểu rõ hoàn toàn tâm tư của Lý Hạo.
Hắn muốn chỉ là thái độ mà thôi, thái độ của tám vị chủ thành lớn, cùng với những nơi khác sở hữu di tích, đồng thuận với phủ đô đốc Thiên Tinh, vậy liền đóng dấu ký kết, trở thành đồng minh, yêu cầu của Lý Hạo sẽ không tính là quá cao.
Không đồng ý, không thể hiện thái độ, vậy thì đã ở trong phạm vi tiêu diệt hoàn toàn của Lý Hạo rồi!
Chỉ là… Thật sự đơn giản như vậy sao?
Triệu thự trưởng không nói gì nữa.
Mà Lý Hạo, cũng không nói thêm, chỉ yên lặng tính toán cái gì đó.
Tám chủ thành lớn, ít nhất có một nhà đang tồn tại vấn đề.
Dù là đồng ý, cũng chỉ là đồng ý ngoài mặt mà thôi, mà lại còn không phải quá dễ nhận ra.
Ngoài ra, Ánh Hồng Nguyệt đi khỏi Đại Ly, không có hợp tác với cổ thành nào, cũng không hề hợp tác cùng những Hồng Ảnh kia… Có lẽ cũng có ý nghĩ của mình.
Còn có một điều, biển Cấm Kỵ…
Lý Hạo bây giờ sẽ rất ít đề cập đến điều này, nhưng theo như hắn biết, từ khi Thương sơn xuất hiện một vài nhánh sông của biển Cấm Kỵ, vùng biển Cấm Kỵ có thể đã nối liền đến Đại Ly, hoặc là nói, Đại Ly nối liền đến đấy.
“Ánh Hồng Nguyệt… Áp lực vẫn không quá lớn, gã không có áp lực lớn như vậy, làm sao lại tiếp tục cấu kết với một số người chứ?”
Trong lòng, lóe lên từng suy nghĩ.
Có lẽ, vẫn cần phải tạo một chút áp lực cho đối phương mới được, nếu không, những sự tồn tại sau lưng của gã có lẽ sẽ bị chính Ánh Hồng Nguyệt bỏ ra toàn bộ.
Ngẩng đầu, nhìn thoáng về hướng nơi xa.
Đó là phương hướng Ngân thành.
Bát quái đồ trên không của Ngân thành có tám đường tơ hồng, trong đó, Ánh Hồng Nguyệt kết nối bảy đường, trong đó có mấy đường đã có chút yếu ớt, có lẽ có liên quan với việc đứt gãy Thần Binh.
Có thể… chặt đứt liên hệ lần nữa, để gã càng nóng lòng hơn?
Đang nghĩ ngợi, Thất trưởng lão lại đi ra.
Giờ phút này, Thất trưởng lão có hơi khách sáo: “Lý đô đốc, Võ Lâm Minh đồng ý đạt thành ước định cùng đô đốc, đương nhiên… Điều kiện tiên quyết là, đô đốc sẽ không đòi hỏi nhiều hơn, nếu chỉ có như hôm nay, Võ Lâm Minh, rất vui được kết bạn cùng đô đốc!”
Gã thuật lại những thứ nhị trưởng lão cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Bởi vì, điều này không giống như những gì nhị trưởng lão đã đoán trước.
Hoặc là nói, người Tân Võ đều cảm thấy người phát ngôn này của thiên đạo thế hệ, tuyệt đối sẽ không tồn tại chung đơn giản như vậy với bọn họ, ngoài hắn ra, Nhân Vương Tân Võ chính là như thế, bọn họ đã quen thuộc với thái độ của Nhân Vương Tân Võ.
Đối với Lý Hạo… Nói thật, đưa ra điều kiện như vậy, Võ Lâm Minh đều có chút không vững tâm.
Tên nhóc này có phải đang mưu đồ nhiều thứ hơn không?
Nhưng người ta đã nói như vậy, cũng không thể bởi vì hoài nghi hắn không có lòng tốt mà trở mặt nha?
Vậy cũng phải đợi xem mới được!
Lý Hạo nở nụ cười: “Việc đó thì đơn giản thôi!”
Nói xong, lại nói: “Đã như vậy… Ta đây hi vọng, có thể đạt được sự chứng kiến của thiên đạo!”
Dứt lời, giương tay vồ một cái, một cái thần văn hội tụ thành.
Một tờ giấy màu vàng kim hiện ra, điều kiện đôi bên vừa mới đàm luận trong nháy mắt đã xuất hiện trong đó, sau một khắc, một thần văn “Đạo” hóa thành một cái ấn lớn, như là lóe lên vạn đạo.
Lý Hạo đóng một ấn xuống!
Không có xưng hô dư thừa, chỉ có hai chữ Lý Hạo to tướng!
Toàn bộ trang giấy, như là thiên đạo chi thư.
Ánh mắt Thất trưởng lão khẽ thay đổi, Lý Hạo mở miệng: “Nghe nói, trong tất cả các ấn của các chủ thành lớn có chút ấn văn ngày xưa do Trương chí tôn tự tay lưu lại, nếu Hồ tiền bối không có ý kiến… xin hãy mang theo văn thư này về thành một chuyến, đóng chồng dấu ấn chủ thành Võ Lâm Minh!”
Ánh mắt Thất trưởng lão lấp lóe: “Nếu là đóng dấu chồng sẽ có hậu quả đặc biệt gì sao?”
Lý Hạo lộ ra ý cười: “Không có quá nhiều hậu quả đặc biệt gì cả, chỉ là… Nếu là sau này Võ Lâm Minh ủng hộ Ánh Hồng Nguyệt, trừ khi có sự thêm vào của thiên ý, nếu không thì, tại thế giới Ngân Nguyệt có lẽ sẽ hơi có chút khó chịu… Sẽ phải chịu bài xích, đương nhiên, nếu là ta chết đi, những bài xích này sẽ không còn tồn tại nữa.”
Thất trưởng lão thay đổi sắc mặt: “Ngươi… Khống chế thiên ý?”
“Không, thế thì không có, chỉ là… Thuận theo ý trời mà thôi!”
Chương 1709: Một tờ văn thư 6
Thất trưởng lão hít sâu một hơi, Lý Hạo nói đơn giản, thế nhưng là, thật sự bị thiên ý nhằm vào… Có lẽ sẽ có hậu quả cực kỳ đáng sợ.
Gã yên lặng không nói.
Lý Hạo mở miệng lần nữa: “Chỉ cần không bội ước, vậy sẽ không có bất kỳ chuyện gì, còn nếu bội ước, bao gồm ta bội ước, có lẽ sẽ bị trừng phạt từ thần thông của Trương Chí Tôn, đây là hạn chế của đôi bên, cũng không phải là chỉ đơn thuần dành cho liên minh Võ Lâm.”
“Ta… Khi về sẽ giao cho nhị trưởng lão nhìn xem!”
Thất trưởng lão rời đi một lần nữa, giờ phút này, Vương thự trưởng hơi nghi hoặc, truyền âm nói: “Thật sẽ bị thiên ý nhằm vào sao?”
“Sẽ không.”
Vương thự trưởng im lặng, vậy ngươi gạt người làm gì?
Hù dọa người?
Lý Hạo lại cười: “Sẽ bị đạo Hạo Tinh gạt bỏ!”
Vương thự trưởng khẽ giật mình, có ý gì đây?
“Võ sư tu đạo Hạo Tinh, nếu là gặp được người phá bỏ lời hứa, đạo văn của ta vẫn còn, vậy thì… mãi mãi là kẻ địch!”
Lý Hạo vẫn bình tĩnh như vậy.
Đóng dấu chồng lên thần văn “Đạo” của chính mình, chỉ cần chữ “Đạo” không bị phá bỏ, ước định sẽ hiệu quả, đối phương vi phạm ước định, chữ “Đạo” sẽ trở thành tọa độ đại đạo của Hạo Tinh, phàm là võ sư đại đạo tu luyện Hạo Tinh, đời đời kiếp kiếp cũng sẽ trở thành kẻ thù truyền kiếp với những kẻ vi phạm ước định.
Cừu hận đến từ đại đạo!
Đương nhiên, những chuyện này, không cần thiết phải nói quá rõ ràng.
Mà, chữ “Đạo” trước mắt còn chưa thể trở thành tọa độ đại đạo cho Hạo Tinh, giống như lời Lý Hạo nói, nếu là giết hắn, phá chữ “Đạo” của hắn, đương nhiên sẽ không tồn tại phiền phức gì quá lớn.
Mãi mãi là kẻ địch!
Giờ phút này, Vương thự trưởng không khỏi chấn động trong lòng.
Dùng cừu hận, dùng mối thù bội ước in dấu bên trong đại đạo, in dấu tại giới vực Hạo Tinh.
Chỉ cần thần văn bất diệt, người hiện tại, người đời sau, nếu tu luyện đại đạo Hạo Tinh, đối với những kẻ phá bỏ lời hứa, đều sẽ nảy sinh hận thù trời sinh… Mãi mãi, đời đời truyền lại, mãi mãi không thôi!
Điều này… quá độc ác!
Đương nhiên, như bản thân Lý Hạo đã nói, hắn chết, thần văn không thể trở thành tọa độ đại đạo cho vũ trụ, vậy dĩ nhiên không tồn tại quá nhiều vấn đề.
Giờ phút này, tâm tình Vương thự trưởng hết sức phức tạp.
Lý Hạo, một mặt tha thứ, một mặt lại cực kỳ khắc nghiệt, nếu đã đạt thành hợp đồng, hắn hi vọng đối phương sẽ giữ chữ tín, nếu Võ Lâm Minh bội ước… Trừ khi, người Ngân Nguyệt chết hết, nếu không thì, đời đời thù hận… Trừ khi ngừng tu luyện Tân Võ!
Quá đáng sợ!
Mà lần này, thời gian chờ đợi rất lâu.
Trong thành, giống như cũng xoắn xuýt giãy dụa.
Có lẽ không biết cụ thể hiệu quả, có thể dấu ấn chữ “Đạo” của Lý Hạo cũng lộ ra sự huyền diệu kỳ lạ, cường giả xem xét, liền biết trong đó ắt có nhân quả.
Có lẽ đã qua nửa tiếng, lúc này Thất trưởng lão mới đi ra lần nữa.
Ánh mắt có chút phức tạp nhìn về phía Lý Hạo, hai tay đưa lên một phần văn thư màu vàng: “Vật này, nhị trưởng lão để ta chuyển giao cho đô đốc… nhà họ Triệu, sẽ không ủng hộ Ánh Hồng Nguyệt, nhưng ủng hộ đô đốc, cũng sẽ không vượt qua ước định, còn về sau này… Vậy thì giữ lại đợi sau này lại bàn!”
Lý Hạo tiếp nhận văn thư, nặng nề vô cùng!
Phía trên, đóng chồng dấu của một chiếc ấn lớn, cực kỳ nặng, giống như có vật gì nặng đặt ở phía trên, ánh sáng lóe lên trong mắt của hắn, nhìn thoáng qua, nở nụ cười: “Vậy đành cảm ơn tiền bối hiểu được, đồ vật, ta sẽ để cho Triệu thự trưởng đưa tới, hi vọng hai bên chúng ta… muôn đời thân thiết!”
Dứt lời, cũng không cất văn thư đi, mà là tiện tay vung lên, văn thư bay lên không trung, bỗng nhiên, một thanh trường kiếm xé rách hư không, văn thư trong nháy mắt rơi vào trong hư không, giống như tiến vào một vũ trụ khác.
Thất trưởng lão lại thay đổi sắc mặt, Lý Hạo cười nói: “Đại đạo Hạo Tinh chứng kiến! Văn thư, lưu truyền tại vũ trụ Tân đạo, Lý mỗ cáo từ trước!”
Dứt lời, Lý Hạo vung tay lên, ba người biến mất trong nháy mắt.
Đám người đã đi, Thất trưởng lão hít sâu một hơi, quay người về thành, nhìn về phía một người ở ngoài cửa thành, trầm giọng nói: “Hắn đưa văn thư kia vào vũ trụ tân đạo rồi!”
Ngoài cửa thành, nhị trưởng lão yên lặng một hồi, lát lâu sau mới nói: “Chỉ là không ủng hộ Ánh Hồng Nguyệt thôi, không sao cả! Yêu cầu không tính là quá cao, dù ta không biết cụ thể hậu quả, nhưng là… giữ chữ tín là được!”
Mặc dù không biết cụ thể hậu quả, nhưng ông biết, khi đóng chồng dấu ấn của chủ thành lên, chữ Trương Chí Tôn đã phát sáng lấp lánh, đan xen lẫn nhau cùng với chữ của Lý Hạo.
Khi đó ông hết sức rung động.
Trương Chí Tôn là ai?
Lý Hạo lại có thực lực thế nào?
Giờ khắc đó, văn tự như đã hiểu rõ lẫn nhau, đạt thành ước đinh, nếu bội ước, có lẽ sẽ phải chịu sự trừng phạt chung của đôi bên!
Đây là hậu quả hết sức đáng sợ!
Chương 1710: Nhục thân đạo mạch 1
Lý Hạo và Võ Lâm Minh cùng đạt thành thỏa thuận, không giấu diếm quá lâu, hoặc nên nói vốn chẳng cần giấu diếm.
Thậm chí còn cố tình công khai tin tức.
10,000 bộ khôi giáp, ký hiệp ước đồng minh, không cần xuất binh, không cần ra người, không cần cường giả trợ uy, chỉ cần đồng ý một số điều kiện cơ bản, không hợp tác với phản đồ, không hợp tác với kẻ địch của Lý Hạo, không làm nhiễu loạn thống trị của Thiên Tinh đô đốc phủ, tuân thủ luật pháp của Thiên Tinh.
Chỉ những thứ này thôi vương triều Thiên Tinh sẽ nguyện ý tiếp nhận Tân Võ.
Hai bên không đụng chạm.
Thiên Tinh đô đốc phủ sẽ không cố tình nhằm vào cường giả Tân Võ.
Mà Lý Hạo sẽ đánh đổi một số thứ để đổi lấy những thứ này, hai bên đứng ở góc độ bình đẳng để đàm luận chuyện làm đồng minh và hợp tác.
Thật ra cũng chẳng được tính là đồng minh.
Chỉ cơ bản không quấy rầy tới giao ước, mà Lý Hạo cũng đồng ý, nếu tình hình cho phép sẽ trợ giúp người Tân Võ, mở Tinh môn, tìm kiếm chủ thế giới Tân Võ.
Điều kiện như vậy có quá đáng không?
Đương nhiên, nếu là trước kia thì tân nhân loại không có tư cách đạt được đối đãi bình đẳng như thời Tân Võ.
Có lẽ bây giờ đã không giống ngày xưa!
Lý Hạo, đã tiếp cận tới trình độ vô địch của ngoại giới.
Trong tình huống các cường giả vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, không có cách nào ra ngoài thì lúc này thì Lý Hạo lại có tư cách ngồi ngang vai vế với những cổ thành này.
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Các đại cổ thành nếu đã khôi phục thì ít nhiều cũng có con đường tin tức của mình.
Hoặc là, dù ngoài sáng hay trong tối cũng đều có một ít cường giả hoặc là thế lực do chính mình nâng đỡ.
Không có ai ngồi chờ chết cả, nhất là người Tân Võ.
Tất cả mọi người đều chú ý biến hóa ở ngoại giới.
Thế là tin tức nhanh chóng truyền tới tai các phe.
Ngân Nguyệt, kề bên vùng Nguyệt Hải, là một tòa cổ thành nửa ở trên bờ, nửa ở trong biển.
Lúc này, trong đại điện ở cổ thành cũng vừa có tin tức truyền về.
Trong đại điện, ông lão ho khan một cái, có hơi yếu ớt, mở miệng nói: “Lý Hạo này chính là đời sau của Lý gia, lại là một trong những thủ lĩnh của Nhân tộc hiện tại, giờ đây lại đạt thành thỏa thuận với Võ Lâm Minh, xem ra họ đang hi vọng các phe nhanh chóng bày tỏ thái độ, trái lại thái độ bày ra rất thấp…”
“Trước đó hắn chiến Đại Ly Vương một trận, thực lực rất mạnh, nhưng tuổi tác chỉ mới 20… Làm ta nghĩ đến một người thế hệ sau của đám Nhân Vương thời Tân Võ sơ kỳ… Giang sơn đời nào cũng có nhân tài xuất hiện, người trẻ tuổi như vậy nếu không chết thì thành tựu trong tương lai nhất định không tầm thường.”
Ông lão nói xong thì ở phía dưới, một người mặc kim giáp trầm giọng nói: “Lý Hạo đúng thực rất có tiềm lực, không thể phủ nhận điểm này được! Nhưng mà… Lý Hạo làm gãy mất Thần Binh của ba nhà, trong đó cũng có Thần Binh của tộc ta… Đó là bảo vật truyền thừa, Thần Binh bị gãy thì truyền thừa thạch môn cũng gãy… Hành động lần này… Thực quá đáng!”
“Với lại, hắn làm gãy mất Thần Binh của ba nhà, lại còn nói mở Tinh môn, chỉ sợ đây cũng chỉ là cái bánh do hắn vẽ ra, Lý gia có thể mở ra, Tinh Không kiếm cũng có thể mở ra, nhưng không có lực lượng Đế Tôn thì mở thế nào?”
“Đế Tôn… Ở thời đại Tân Võ cũng chỉ có những tồn tại cao cấp nhất mới đạt tới cảnh giới Đế Tôn, hiện giờ Lý Hạo vẫn đang ở tiểu thế giới, cho dù tân đạo hiện ra, tương lai tân đạo đó ra sao không ai biết được, nói mở ra chỉ là một lời an ủi thôi.”
“Một khi Tinh môn mở ra, Tân Võ sẽ lại xuất hiện ở nhân gian, có lẽ sẽ nảy sinh xung đột với Lý Hạo, thiên hạ này phân thành năm nước, Lý Hạo có tướng vương giả, tới lúc đó liệu Lý Hạo có thể tha thứ cho Tân Võ đã phân tách vùng Ngân Nguyệt ra không? Thời đại Nhân Vương chỉ e đã biến mất từ sớm! Lý Hạo này nếu muốn xưng vương… Theo ta thấy, không sớm thì muộn sẽ nảy sinh xung đột với chúng ta.”
Lời này nói cũng không sai.
Ông lão khẽ gật đầu.
Dựa theo phong cách của người Tân Võ, nằm bên cạnh há lại để người khác ngủ ngon?
Nhưng ông lão kia vẫn mở miệng nói: “Nhưng hôm nay, Chiến Thiên thành, Võ Lâm Minh đã bày tỏ thái độ, nếu không bày thái độ liệu có nảy sinh mâu thuẫn với hai phe này không? Không nói tới Trịnh gia, cũng không nói tới Lý gia sẽ thấy thế nào, sáu nhà khác nếu không phản bội thì cũng là liên kết với nhau.”
“Quán chủ, Tân Võ… Đã là chuyện 100,000 năm trước rồi!”
Người mặc kim giáp trầm giọng nói: “Tám đại chủ thành hiện giờ có thật vẫn còn là tám đại chủ thành năm đó nữa không? Thật sự… Vẫn có thể hợp lại cùng một chỗ?”
Ông lão yên lặng.
Một lát sau mới mở miệng nói: “Mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào, Tân Võ hay không phải Tân Võ… Ta không hi vọng người Tân Võ giơ đao lên đánh lẫn nhau… Chỉ là một liên minh cơ bản thôi, cũng không phải tham dự vào đó không thể.”
Người mặc kim giáp suy xét một lúc, mở miệng nói: “Vậy thì tùy ý Quán chủ, chẳng qua bây giờ tình hình thế nào chưa rõ, nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, tám đại chủ thành hiện tại chỉ có thể tín nhiệm vào chính bản thân mình thôi.”
Ông lão gật đầu, “Điểm ấy thì ta hiểu, vậy cho người truyền tin ra ngoài, liên hệ với phe Lý Hạo đi, hi vọng người này sẽ không bên ngoài thì kết minh bên trong lại vụng trộm làm chút chuyện khác.”
“Hi vọng là không phải!”
Một ngày này ở các nơi cũng xảy ra một số cuộc bàn bạc như vậy.
Mọi người không quá đề phòng Lý Hạo, nhưng họ cũng không hy vọng xảy ra xung đột lớn gì với hắn, cộng thêm Chiến Thiên thành và Võ Lâm Minh đều lần lượt bày tỏ thái độ nên hiện giờ vẫn có cổ thành lựa chọn liên lạc với Lý Hạo.
Đến mức Thiên Tinh có khả năng rơi vào khốn cảnh bị bốn nước vây công hay không thì tất cả mọi người đều không quá quan tâm.
Trong mắt bọn họ, thực lực quốc gia không quan trọng, cái quan trọng là thực lực của một cá thể.
Lý Hạo có đủ thực lực, vậy hắn có tư cách đạt được tôn trọng và hợp tác.
Còn những người nhỏ yếu cùng phe Lý Hạo kia thì không quá quan trọng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










