[Dịch] Tinh Môn
Tập 341 : Suy Nghĩ Nhiều 4 (c1701-c1705)
❮ sautiếp ❯Chương 1701: Suy Nghĩ Nhiều 4
Hiện tại, những thành viên tụ tập ở nơi đây đã sắp hơn bốn trăm triệu rồi, hoang nguyên ở phía bắc Ngân thành bây giờ đã lít nha lít nhít, đại quân vô biên vô hạn đã sắp lấp đầy chỗ này.
Chết mất một triệu người của hắn, còn sợ những người còn lại không trở thành tinh binh?
Tất cả mọi người đều phản đối.
Cảm thấy điều kiện của Đại Ly quá đáng, không cần thiết phải đồng ý với bọn họ, cứ tiến công là được, binh lính không mạnh mẽ thì dùng số lượng để bù đắp, không được nữa thì gọi cường giả đến chiến đấu!
Ở bên trên, Lý Hạo sờ cằm.
Nghe một hồi, sau một lát, hắn cười cười: “Yên tâm, ta không ngốc, nào có đạo lý đánh thắng còn muốn cắt đất bồi thường.
Đại Ly Vương đã nói như vậy thì đừng coi ra gì.”
Dứt lời, hắn cất tiếng cười nói: “Như này đi, đổi mấy điều kiện, bản nguyên chi lực có thể đồng ý, dù sao coi như dẫn dụ được… đó cũng là bản lĩnh của bọn chúng! Xương cốt Sơ Võ có thể trả lại cho bọn chúng một cái, để lại một cái, ta nghiên cứu một chút là đủ… Phương pháp tu luyện có thể cho bọn chúng, thể chất người Đại Ly không giống với chúng ta, muốn học, được, ta đổi thân thể cho bọn hắn!”
Lý Hạo lại nói: “Lương thực ta cũng thiếu, nhưng vì Đại Ly Vương có thể theo giúp ta, ta sẽ giao chủ thành Trịnh gia cho hắn ta, trong thành có không ít yêu thực, đều có thể bồi dưỡng lương thực, nếu là hắn ta có thể đánh được chủ thành Trịnh gia thì là của hắn ta!”
“…”
Đám người khẽ giật mình, ánh mắt đều có chút thay đổi.
Còn không bằng ngươi phân Chiến Thiên thành cho hắn đi!
Lúc nào đến phiên ngươi đi phân cổ thành rồi hả?
Nếu là đánh hạ cổ thành dễ dàng như vậy, ngươi đã sớm đi đánh, ngươi còn ở lại chỗ này phân cho người khác?
Nói đùa gì đâu!
Lời này không khác biệt gì với đánh rắm, nếu đầu óc Đại Ly Vương còn chưa úng nước, có lẽ cũng sẽ không coi ra gì.
Lý Hạo cười ha hả nói: “Ta đồng ý với hắn ta, hơn nữa còn tặng kèm càng nhiều, thể diện không ngại là được, làm người đừng quá kiêu ngạo, nên khiêm tốn một chút, dù sao cũng là vương giả một phương, thể diện nên cho thì vẫn phải cho.”
Nói đến đây, hắn lại nói: “Không chỉ như vậy, đợi ta luyện thành tinh binh… Ta đã xem qua bản đồ, khoảng cách với Thần quốc ở phương tây và Đại Hoang phương Đông của Đại Ly thật ra cũng không tính quá xa, ta chấp nhận giữ một nước cho Đại Ly thôn tính! Kết giao hữu hảo với Đại Ly…”
Lại bắt đầu phét lác!
Tất cả mọi người hết sức im lặng.
Phía tây Thần quốc, phía đông Đại Hoang, đều là địch thủ của Thiên Tinh, ngươi lấy lãnh thổ của người ta phân chia cho Đại Ly Vương… Thực sự là… Thật sự là đối đãi Đại Ly Vương như thằng đần.
Đây coi là khiêm tốn?
Đây coi là cho Đại Ly Vương mặt mũi?
Ngươi đối đãi người ta như thằng ngu như vậy là đúng?
Lý Hạo lại cười tươi: “Sau cùng, ta lại cho ông ta một chỗ tốt, nếu như ông ấy đồng ý, bất cứ lúc nào ta cũng có thể cải tạo Khương Ly thành phụ nữ, miễn ông ta thích là được!”
“…”
Toàn bộ im lặng.
Trong nháy mắt, bốn phương tám hướng yên tĩnh dọa người.
Hồi lâu, Hoàng Vũ rầu rĩ nói: “Đô đốc, lúc này Triệu thự trưởng đang ở trong trại địch, chuyện này… hay là miễn đi, nếu không ta lo lắng ông ấy về không được.”
Có phải ngươi muốn cố ý hố chết lão Triệu hay không?
Ngươi cứ việc nói thẳng!
Ngay trước mặt Đại Ly Vương và chủ tế Đại Ly mà nói những lời này, Triệu thự trưởng còn là giao liên, nếu mà không chết cũng có chút ly kỳ.
Lúc này bọn họ mới phát hiện, có đôi khi Lý Hạo thật là… lòng dạ đen tối.
Tất cả mọi người suy đoán, có phải vị này dự tính thuận tiện hố chết Triệu thự trưởng hay không.
Mà Lý Hạo lại bày ra bộ mặt vô tội: “Ta nghiêm túc! Khương Ly vì mục tiêu của Đại Ly Vương mà hi sinh thần cốt Sơ Võ, Đại Ly Vương vừa gặp mặt đã muốn thần cốt, không tiếc khai chiến với ta, hai người này tuyệt đối có vấn đề! Ta tác thành cho bọn họ, có lẽ có thể thu hoạch được chỗ tốt rất lớn.”
Vì sao những người này cảm thấy chuyện này không đáng tin vậy?
Có người yêu mỹ nhân không thích giang sơn, không phải chuyện rất bình thường sao?
Bây giờ ta có thể tạo ra con người!
Đại Ly Vương cứ nói thẳng, ngươi thích kiểu người gì hoặc là ngươi muốn trở thành phụ nữ ta cũng có thể thành toàn cho ngươi, muốn kiểu gì thì sẽ có kiểu đó, tuyệt đối không có vấn đề!
Hoàng Vũ lần nữa thuyết phục một câu: “Chuyện kia… Không bằng chờ Triệu thự trưởng rời khỏi, đô đốc lại… lại thông qua cách khác hỏi bọn họ?”
Vẫn là đừng để lão Triệu tự nói.
Dù sao cũng là bạn đồng sự ở Ngân Nguyệt mấy chục năm, Hoàng Vũ cảm thấy chính mình cần phải cứu lão Triệu một lần.
Lý Hạo cười: “Vậy cũng được! Cứ như vậy đi, nếu như Đại Ly không đồng ý… Vậy thì xuất binh, từ từ chơi bọn họ, ta không vội.
Trước mắt ba nước khác còn không có động tĩnh quá lớn, có lẽ còn đang sốt ruột chờ phản ứng của chúng ta và Đại Ly… Bọn gia hỏa này xuất binh mà không lưu loát, ta đây sẽ thành toàn cho bọn họ!”
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy cũng tốt!
Mà vào lúc này, Triệu thự trưởng cũng nói ra mấy điều kiện khác của Lý Hạo, vẻ mặt Đại Ly Vương biến đổi đến kỳ lạ.
Hắn thật sự… không biết xấu hổ!
Đưa chủ thành Trịnh gia cho ta, ta có thể chọn một trong hai chỗ phía tây Thần quốc và phía đông Đại Hoang… Không bằng ngươi dứt khoát đều tính lên đầu ta đi.
Đây mà là cho ta chỗ tốt?
Lý Hạo, thật biết cách… làm người khác buồn nôn!
Có điều, Lý Hạo nguyện ý trả lại một cái thần cốt, cũng đồng ý đưa ra tất cả đồ vật của Tân Võ, điều này ngược lại là có chút ngoài dự liệu.
Hắn ta cũng chỉ cố thét giá, không nghĩ tới Lý Hạo đồng ý mấy cái.
Nghe vậy, Đại Ly Vương chậm rãi nói: “Cứ như vậy đi!”
Hắn ta cũng không chuẩn bị rút quân!
Đã như vậy… còn có thể lấy lại một vài thứ, vậy cũng không thiệt thòi.
Chương 1702: Suy Nghĩ Nhiều 5
Triệu thự trưởng cười cười, cũng không nói gì thêm, để lại một khối ngọc truyền tin, nói: “Đây là đô đốc bảo ta để lại, có lời muốn trực tiếp đưa tin cho Đại Ly Vương… Ta đây cáo từ trước!”
Lý Hạo truyền tin bảo ông ấy đi về trước.
Tiện thể còn nói, tốc độ nhanh một chút.
Triệu thự trưởng không biết nội tình, nhưng hắn đã nói như vậy thì ông đây đi về trước.
Đại Ly Vương cũng không để ý, thản nhiên nói: “Lui ra đi!”
Triệu thự trưởng cười cười, quay người rời đi, tốc độ không chậm.
Hai bên đường, một vài thần vệ trợn mắt nhìn, ông ấy cũng không quan tâm họ nhìn cái gì?
Lão Triệu này trận thế gì chưa thấy qua, một đống cường giả ở cổ thành cũng không dọa được ông huống chi chỉ là mấy thần vệ?
Vừa đi ra khỏi trận doanh quân Đại Ly, bỗng nhiên từ đội quân phía sau, trong quân trướng đại vương truyền ra một tiếng gầm thét vang vọng đất trời: “Lý Hạo, ngươi khinh người quá đáng!”
Dứt lời, một đôi cự quyền xông thẳng đến Triệu thự trưởng.
Triệu thự trưởng giật nảy mình, trong nháy mắt thoát đi, bị dọa đến hoang mang, đây là chuyện gì?
Vừa mới không phải vẫn còn tốt sao?
Dù là mình đưa ra yêu cầu như vậy đối phương cũng không nổi giận, có phải do Lý Hạo đưa tin nói cái gì làm đối phương nổi giận?
Mà nơi xa, phương hướng Ngân Thành, giọng Lý Hạo cũng truyền tới, mang theo một chút ý cười: “Ta nghiêm túc, có thể thành toàn cho ngươi, tuyệt đối hàng thật giá thật, kín không khe hở, tuyệt không phải khôi lỗi hay máy móc.”
“Đồ khốn!”
Giọng Đại Ly Vương vang vọng đất trời: “Lý Hạo, bổn vương làm thịt ngươi!”
Giờ phút này, Đại Ly Vương bộc phát lửa giận, đập một quyền về phía Ngân Thành!
Một ánh kiếm lóe lên!
Một tiếng nổ mạnh ầm vang, rúng động trời đất, hơi thở cường hãn càn quét bốn phương, ở chỗ rất xa các cường giả đang tập trung chú ý đều có chút ngoài ý muốn, đây là có chuyện gì?
Hôm qua, hai người đánh một trận xong đều riêng phần mình rút về.
Hôm nay tại sao lại bắt đầu bộc phát chiến đấu?
Đại Ly Vương hẳn phải biết hắn chưa hẳn có thể làm gì Lý Hạo, vì sao nổi giận như thế?
Lý Hạo cười vui vẻ: “Không muốn thì không muốn, có lẽ là ta hiểu lầm, có lẽ ngươi ưa thích trạng thái bây giờ hơn.
Lý mỗ xen vào việc của người khác thì coi như thôi, nếu như Đại Ly Vương có hứng thú… bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta!”
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh chấn động trời đất.
Sắc mặt Đại Ly Vương tái xanh!
Đây là lần đầu tiên bị Lý Hạo làm cho buồn nôn, bị Lý Hạo làm cho tức giận.
Dù là hôm qua ăn thiệt thòi hắn cũng không cảm thấy ghê tởm như thế.
Lý Hạo, hỗn đản này nào có chút hình tượng bá chủ gì?
Bên cạnh, Khương Ly không biết tình huống, chỉ biết là đại vương xem ngọc truyền tin xong rất nhanh đã nổi giận.
Gã cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Đại Ly Vương thất thố như vậy.
Đây là… chuyện gì?
Gã hơi nghi hoặc, là lần đầu tiên nhìn thấy đại vương chỉ xem một đoạn tin tức mà có trạng thái như thế, lời nói của Lý Hạo có thể giết người sao?
“Đại vương, đây là… có chuyện gì?”
Đại Ly Vương nhìn gã một cái, rất lâu sau mới trầm giọng nói: “Đi ra ngoài!”
Khương Ly khẽ giật mình!
Cái này… thái độ này cũng không tốt cho lắm.
Gã còn muốn nói tiếp vài câu, giọng Đại Ly Vương lại lạnh lùng: “Đi ra ngoài!”
Khương Ly khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng, đứng dậy cất bước rời đi.
Chẳng lẽ, Đại Ly Vương… hôm qua thua trận nên tâm tính mất cân bằng?
Là chủ tế, có thái độ như thế cũng không phải chuyện gì tốt.
Chờ Khương Ly vừa đi, Đại Ly Vương vốn muốn bóp nát ngọc truyền tin, nhưng lại nghĩ tới có lẽ còn phải liên lạc với Lý Hạo, cuối cùng cũng cắn răng không bóp nát, vẫn đầy lửa giận như cũ.
Lý Hạo… chờ đó, bổn vương chắc chắn chém ngươi thành muôn mảnh!
Ngươi lại dám làm nhục ta như vậy!
Phương hướng Ngân Thành.
Lý Hạo hơi nhướng mày, toàn bộ phủ đệ lúc này đều hết sức yên tĩnh, âm thầm líu lưỡi, Lý Hạo thật có can đảm.
Suýt chút nữa đã dẫn phát một trận đại chiến mới.
Sợ thì không phải là sợ, nhưng bởi vì lý do này mà lần nữa bộc phát chiến tranh toàn diện, mọi người cũng cảm thấy hết sức cạn lời.
Triệu thự trưởng trở về, vẫn còn nghi ngờ hỏi: “Chuyện Đại Ly Vương kia… không biết tình huống là sao…”
Hoàng Vũ nhanh chóng truyền âm nói vài câu.
Sắc mặt Triệu thự trưởng thay đổi, im lặng nhìn thoáng qua Lý Hạo, lúc này ông mới phát giác được người này vẫn là người trẻ tuổi, thật là… không giữ mồm giữ miệng!
Khó trách Đại Ly Vương người ta suýt chút nữa tức giận nổ tung!
Đổi thành chính mình, đại khái cũng có chút phiền muộn.
Đại Ly Vương người ta dù sao cũng là chúa tể một phương, sao có thể không tức điên?
Còn may, chính mình nhanh rời đi, bằng không Đại Ly Vương đã giết chính mình tế cờ.
Lý Hạo lại cười ha hả: “Là ta hiểu lầm, đã phát hiện hắn ta càng ưa thích đàn ông… lại còn có yêu thích đặc thù! Được rồi, chuyện người ta chúng ta không xen vào, chỉ là muốn thành toàn thôi, hắn không cảm kích thì coi như thôi!”
Nói đến đây, Lý Hạo mở miệng, “Trước khi bế quan, ta muốn đi đến chủ thành Triệu gia một chuyến…”
“Không được!”
Lời này vừa nói ra, bảy tám người đồng thanh mở miệng.
Sắc mặt Hồng Nhất Đường nghiêm túc: “Bây giờ không xác định chủ thành phản bội cuối cùng có phải Trịnh gia hay không, nếu phải thì có thể đi đến chủ thành Triệu gia, nhưng nếu không phải, mà là chủ thành Triệu gia làm phản, đô đốc vừa đi, trong chủ thành tất có Thánh Nhân trấn thủ! Cho dù không khôi phục toàn bộ… Lại nói, nếu là chủ thành Triệu gia phản bội, thậm chí có Thiên Vương trấn thủ cũng không kì lạ! Năng lượng không thiếu, cường giả vô số, có lẽ trước đó chỉ là lừa gạt Triệu thự trưởng mà thôi… Lần này đi sẽ nguy hiểm vô cùng!”
Bây giờ thật không cách nào xác định rốt cuộc là nhà nào.
Chiến Thiên thành ngược lại có khả năng không lớn, nếu không, Lý Hạo đi nhiều lần đã sớm xong đời.
Nhưng bảy thành khác, thậm chí bao gồm Kiếm Thành, cũng có khả năng làm phản.
Lúc này đi gặp những lão cổ đổng kia là quá nguy hiểm.
Viên Thạc gần đây to gan giờ cũng phải trầm giọng nói: “Không thể đi! Tình huống bây giờ không rõ, một khi đi nhầm vào thành phản bội, nguy hiểm quá lớn!”
Dù là Triệu thự trưởng cũng nói khẽ: “Mặc dù ta hy vọng đô đốc có thể trao đổi với Võ Lâm Minh, thế nhưng mà… bây giờ đi quả thật rất nguy hiểm, ngay cả ta cũng không cách nào phán đoán Võ Lâm Minh đến cùng có phải cổ thành phản bội hay không…”
Cổ thành Triệu gia còn gọi là Võ Lâm Minh, nghe nói lão tổ Triệu gia năm đó chính là minh chủ tông phái Võ Lâm.
Tên gọi là gì, mọi người không hứng thú.
Giờ phút này, tất cả mọi người đang khuyên ngăn Lý Hạo bởi vì chuyện này thật quá mức mạo hiểm.
Dù là Cửu sư trưởng trước giờ vẫn không mở miệng tham dự những chuyện này, cũng chậm rãi nói: “Triệu gia… ta cảm thấy khả năng phản bội không lớn, tiên tổ Triệu gia mặc dù không phải Đế Tôn nhưng đã từng có bất hòa với Chí Tôn của bọn họ ở thời đại Tân Võ… Nhưng người Triệu gia vẫn thuộc chính nghĩa… Đương nhiên, giờ phút này ta cũng không đề nghị ngươi đi chủ thành khác.”
Tất cả mọi người phản đối.
Lý Hạo sờ cằm, cười cười: “Không cần phải khẩn trương như vậy, trao đổi không nhất định phải đi mạo hiểm, ta không phải người khư khư cố chấp, cũng không phải không coi mạng sống của mình ra gì… Như vậy đi, ta đến bên ngoài cổ thành Triệu gia, Triệu thự trưởng tiến vào trong đó, nếu như cường giả cổ thành Triệu gia đồng ý trao đổi, có thể sắp xếp một phân thân ra ngoài thành nói chuyện với ta!”
Hắn hơi nghi hoặc nhìn mọi người: “Bây giờ cũng không phải không thể xuất ra phân thân, chư vị… làm sao khẩn trương như vậy?”
Mọi người khẽ giật mình.
Đều không mở miệng.
Đúng vậy!
Trao đổi… có rất nhiều thủ đoạn.
Chỉ là tất cả mọi người nghĩ rằng, Lý Hạo bây giờ nhất ngôn cửu đỉnh, thực lực cường hãn, còn có ý nuốt chửng thiên hạ, lúc này đi cổ thành Triệu gia, đương nhiên mọi người cảm thấy hắn muốn một mình đi mạo hiểm.
Nhưng nghe Lý Hạo nói kiểu này… Giống như… cũng không mạo hiểm gì.
Chương 1703: Suy Nghĩ Nhiều 6
Cổ thành Triệu gia nếu thật sự nguyện ý nói chuyện một lần, hoàn toàn chính xác có thể điều động phân thân đi ra.
Triệu thự trưởng cũng nhẹ nhàng thở ra, mở miệng nói: “Chuyện này… đô đốc hi vọng có thể đạt được mục tiêu gì?”
Lý Hạo mở miệng nói: “Ta không yêu cầu Tân Võ quá nhiều, cũng không có quá nhiều suy nghĩ… Chỉ là, vì ngày sau có thể sống hòa thuận, hi vọng Triệu gia bên kia có thể giữ thái độ.”
Lý Hạo cười nói: “Không phải ta có mục tiêu gì, mà ta hi vọng những chủ thành Tân Võ này có thể tỏ rõ thái độ ra bên ngoài chứ không giữ yên lặng chờ đợi, yên lặng ẩn nấp.
Tiếp tục như thế… ta sẽ coi bọn họ như kẻ địch tiềm ẩn!”
Sắc mặt Lý Hạo dần dần nghiêm túc: “Không động tĩnh, không xuất binh, không phái người, không giao lưu, không liên lạc, chỉ đang chờ đợi… Cứ tiếp tục như thế, ta há có thể không đề phòng? Thật đến lúc đó… Ta sẽ không ôm lấy bất luận chờ mong và tha thứ gì!”
Cổ thành Triệu gia vẫn luôn giữ liên lạc với Triệu thự trưởng, nhưng lần này Lý Hạo suất quân trở về, chủ thành Triệu gia lại không hề có chút động tĩnh nào!
Chuyện này thật không thích hợp.
Bất kể là ra tay tương trợ hay gì khác đều phải có thái độ.
Ví dụ như Chiến Thiên thành xuất mười ngàn quân, phân thân Cửu sư trưởng xuất chiến, bản tôn Vương thự trưởng xuất chiến, đây chính là thái độ.
Thái độ không rõ… vẫn luôn ẩn nấp kỳ thật không phải hiện tượng tốt.
Mấy chủ thành lớn khác cũng đều là như thế.
Bây giờ, trời đất có thể dung nạp một bộ phận phân thân bản nguyên, cũng không phải không thể đi ra, trừ phi đối phương không có chút khôi phục nào, cả tòa thành đều ở trong trạng thái phong ấn.
Triệu thự trưởng hơi suy nghĩ, gật đầu: “Có lẽ họ còn đang quan sát cái mới… Đương nhiên, nếu đô đốc nguyện ý đi gặp, ta có thể sắp xếp một chút!”
Cửu sư trưởng suy nghĩ một lát rồi nói: “Để Vương Dã cùng đi đi!”
Một bên, Vương thự trưởng có chút ai oán, bất đắc dĩ nói: “Ta thì có thể đi, chỉ sợ bọn họ không nhận ra ta!”
“…”
Lời này cũng không sai, hơi thở đã thay đổi, bản nguyên cũng bị mất, thật có khả năng không nhận ra.
Cửu sư trưởng cũng hết sức im lặng.
Lý Hạo cười nói: “Không cần, hai vị không cần như thế! Ta cũng không hi vọng dùng Tân Võ áp bách Tân Võ, bức bách bọn họ đưa ra quyết định gì.
Chỉ hi vọng bọn họ có thể tỏ thái độ thôi, nếu như không muốn cùng tồn tại với ta, vậy cũng không có gì, nhưng tối thiểu ta muốn biết thái độ của bọn họ!”
Nói đến đây, Lý Hạo lại nói: “Các cổ thành khác cũng giống như vậy!”
“Những ngày qua, có thể ta sẽ không lưu lại đây, nên xuất binh thì xuất binh, nên đấu tướng thì đấu tướng, ta hi vọng… người người đều có thể lớn mạnh hơn, có lẽ khi ta không ngừng lớn mạnh, cuối cùng sẽ có một người bình định tất cả…”
Lý Hạo nhìn về phía mấy người, nhìn lão sư của mình, nhìn nhóm Hồng Nhất Đường, chậm rãi nói: “Nhưng ta càng hi vọng, không có ta… mọi người cũng có thể làm được tất cả! Chư vị trưởng bối không nên mất phương hướng của chính mình, mất đi bản thân.
Hạo Tinh Giới vừa được phát hiện không lâu chính là cơ hội cho tất cả mọi người! Ta càng không hi vọng… về sau không có người có thể cùng ta đồng hành, vũ trụ rất lớn, bên ngoài có lẽ càng đặc sắc hơn!”
Mọi người im lặng không nói, lúc này bọn họ giống như mới hoàn toàn hiểu rõ tâm tư của Lý Hạo.
Lý Hạo… vẫn là Lý Hạo lúc trước.
Có lẽ có thay đổi, thế nhưng suy nghĩ của hắn về việc làm Nhân Vương, làm chúa tể gì đó vẫn là không hứng thú.
Chỉ là gặp chuyện bất bình mà thôi!
Chẳng qua là cảm thấy thế đạo này đen tối, hắn muốn châm cây đuốc đầu tiên.
Có lẽ, nếu Đại Ly Vương có thể chinh phạt thiên hạ, đối đãi với người trong thiên hạ tốt hơn, hắn thậm chí sẽ nguyện ý rời khỏi chiến tranh.
Là thế này phải không?
Giờ phút này, tất cả mọi người đều nghĩ vậy.
Viên Thạc hít sâu một hơi: “Yên tâm đi, chúng ta đã tính toán sẵn! Thiên hạ này… không chỉ là thiên hạ của ngươi! Đúng như lời ngươi nói, thiên hạ này cũng là giang hồ, tất cả chúng ta là người giang hồ!”
Lý Hạo lộ ra nụ cười, “Vẫn là lão sư hiểu ta!”
Viên Thạc không nói gì.
Hiểu cái khỉ gì.
Ngươi, cái tên này càng ngày càng thần bí.
Lúc này ông cũng không biết Lý Hạo đang nghĩ cái gì, có lẽ từ lúc mới bắt đầu, Lý Hạo đã không muốn xưng vương, có lẽ đến bây giờ chuyện mà gia hỏa này nhớ mãi không quên vẫn chính là báo thù.
“Triệu thự trưởng sắp xếp một chút đi, ta hi vọng mau chóng nhìn thấy người của chủ thành Triệu gia!”
Lý Hạo cũng không nói gì nữa, nhẹ lướt đi, giọng nói lần nữa vang lên: “Giúp ta nhìn kỹ ba tổ chức lớn, nhìn phản ứng của Đại Ly, nếu như Đại Ly đánh trả ba tổ chức lớn, nói Đại Ly Vương biết Ánh Hồng Nguyệt là của ta!”
Đám người không nói gì.
Ánh Hồng Nguyệt chạy quá nhanh, vẫn luôn trốn tránh Lý Hạo, cũng không biết là mạng lớn hay là có ý định khác.
Có điều, mọi người đều biết Lý Hạo trước không giết Ánh Hồng Nguyệt, bây giờ chọn lạnh nhạt đều là giả dối.
Từ lúc vừa mới bắt đầu, mục tiêu của hắn là giết Ánh Hồng Nguyệt.
Viên Thạc thở ra một hơi, chậm rãi nói: “Mọi người cũng đừng chỉ cố lấy thiên hạ… Thiên hạ là của tất cả, tên Ánh Hồng Nguyệt kia chính là tâm ma lớn nhất của hắn, không làm thịt Ánh Hồng Nguyệt, hắn qua không được cửa này, ta lo lắng hắn càng mạnh càng dễ gây ra chuyện lớn!”
Đám người gật đầu, cũng không nhiều lời.
Những ngày qua, Lý Hạo rất ít nhắc chuyện báo thù, nhưng hôm nay lần nữa đề cập Ánh Hồng Nguyệt… Hiển nhiên, Lý Hạo cảm thấy thời cơ đã đến, đủ thực lực, hắn có chút xao động bất an.
Thậm chí lúc này không động Đại Ly Vương, không lựa chọn tru sát cường giả Đại Ly, có lẽ vì không muốn đánh rắn động cỏ, không cho Ánh Hồng Nguyệt có cơ hội chạy trốn lần nữa.
Có lẽ, Lý Hạo lên kế hoạch luyện binh chỉ là tiện thể.
Gia hỏa này là không hi vọng Đại Ly tổn thất quá mức thảm trọng, cho Ánh Hồng Nguyệt cơ hội lớn mạnh lại.
Đương nhiên, những suy đoán này là mọi người thầm nghĩ, cố không nói ra miệng.
Luyện binh là việc thiên hạ.
Nếu chỉ đơn thuần vì hạn chế Ánh Hồng Nguyệt, sẽ cho người ta cảm thấy tầm nhìn Lý Hạo quá nhỏ, đã như vậy… vậy coi như luyện binh là được!
Giờ phút này, tất cả mọi người hết sức ăn ý.
Vào lúc đó.
Bên trong Đại Ly.
Ánh Hồng Nguyệt nghiêng đầu nhìn phương nam, ánh mắt giống như vượt qua Thương Sơn, hồi lâu, hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Lý Hạo càng ngày càng cường đại, ta có một ít dự cảm xấu!”
Bên cạnh, mấy người nhìn về phía gã, có người nghi hoặc, có người thấy kỳ lạ, có người thấy buồn cười: “Ngươi sợ?”
Ánh Hồng Nguyệt bình tĩnh nói: “Không phải sợ… Chỉ là… Có lẽ ta đã nghĩ sai một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Đám người nghi ngờ, nghĩ sai cái gì?
Ánh Hồng Nguyệt bình tĩnh nói: “Lý Hạo… làm ra tất cả, có lẽ… chỉ là vì tru sát ta, khả năng nắm giữ tất cả hậu chiêu, trong lúc vô hình hắn đã dồn ta đến phía bắc Thương Sơn…”
Đám người có chút cổ quái, phía bắc Thương Sơn là do ngươi chọn đến, có quan hệ gì với Lý Hạo người ta?
Từ trước nay Lý Hạo đã không quá nhằm vào ba tổ chức lớn.
Người ta đánh Cửu Ti, đánh hoàng thất, đánh thành Siêu Năng, đánh Đại Ly, đánh tất cả mọi người… chẳng đánh ngươi, ngươi nhất định phải tô vàng lên mặt mình?
Dựa theo lời nói của Ánh Hồng Nguyệt, ý tứ giống như Lý Hạo đánh thiên hạ chỉ là vì để gã không chỗ ẩn thân!
Thật buồn cười!
Giờ phút này, mấy người Diêm La đều không nói chuyện, chỉ là thấy hơi buồn cười, tự hù dọa chính mình, không phải Ánh Hồng Nguyệt đã bị Lý Hạo làm cho sợ đến choáng váng rồi chứ?
Mà Ánh Hồng Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa.
Chỉ là lần nữa thoáng nhìn về phương nam, gã cũng không có chứng cứ, chỉ là trực giác thôi, Lý Hạo… nuốt chửng thiên hạ, xua đuổi ba tổ chức lớn từ Trung bộ đến phương bắc, lại từ phương bắc xua đuổi đến Đại Ly.
Mặc dù mỗi một lần đều là chính gã lựa chọn, nhưng hôm nay bỗng nhiên có chút ý nghĩ, có lẽ… không phải là lựa chọn của chính mình?
Mỗi một lần đều hơi có cảm giác bị ép đến bất đắc dĩ.
Như là chó nhà có tang, trốn rồi lại trốn!
“Hi vọng… chỉ là ảo giác!”
Trong lòng của gã cũng nghĩ có lẽ chỉ là mình cả nghĩ, nếu thật sự là như thế, thật khiến cho lòng người rét lạnh, tên Lý Hạo kia làm sao có được trăm phương ngàn kế đến vậy?
Chương 1704: Một tờ văn thư 1
Chủ thành Triệu gia tên là Võ Lâm Minh.
Tên chủ thành này có điểm đặc biệt.
Ngày xưa lão tổ Triệu gia là minh chủ võ lâm.
Võ lâm thời Tân Võ tuy yếu, nhưng lão tổ Triệu gia vẫn có thể thống nhất võ lâm, sau này dần dần hòa vào Tân Võ.
Về sau, Kiếm Tôn tiến vào chiếm giữ tiểu thế giới, Triệu gia vì tái tạo võ lâm mà lựa chọn chuyển đi.
Trong tám gia tộc lớn của Ngân Nguyệt, Lý gia đứng đầu, bảy gia tộc khác kỳ thật cũng không chênh lệch quá lớn, dù Triệu gia sau này không có Đế Tôn, nhưng vị tiên tổ kia của Triệu gia ở thời kì đỉnh phong cũng có sức chiến đấu không yếu hơn Đế Tôn bao nhiêu.
Những năm này, Triệu thự trưởng chủ yếu liên hệ với Triệu gia.
Chỉ là, mặc dù Triệu thự trưởng liên hệ nhiều nhưng cho tài nguyên không nhiều, tương tự, Triệu gia phản hồi cũng không nhiều, dẫn đến hai bên vẫn luôn là hợp tác tầng ngoài, cũng không xâm nhập sâu.
Trong bài dân ca về tám gia tộc lớn, Triệu gia nổi tiếng về quyền pháp.
Kiếm Lý gia, đao Trương gia, quyền Triệu gia, … nếu là dựa theo thứ tự này, quyền Triệu gia xếp hạng cũng rất cao.
Cổ thành Triệu gia ở gần Bạch Nguyệt Thành, cách Bạch Nguyệt Thành rất gần, đại khái khoảng hơn trăm dặm, mỗi lần Triệu thự trưởng đi qua cũng đều rất nhanh.
Vào một ngày.
Cổ thành Triệu gia vốn tĩnh mịch vô cùng, hôm nay lại có chút ồn ào náo động.
Không đến mấy ngày sau, Triệu Thự Quang bước vào cổ thành Triệu gia.
Ở cổng thành cực lớn, một giáp sĩ Hoàng Kim trong nháy mắt xuất hiện.
Triệu thự trưởng nở nụ cười trên mặt, chắp tay nói: “Thất trưởng lão sáng sớm tốt lành!”
Cổ thành Triệu gia và những thành thị khác có hơi khác biệt.
Mang tính gia tộc tông phái rất đậm, ngoại trừ quân đội thì đều chiếu theo tiêu chuẩn Tân Võ mà tính, quản lý khác trong thành ngoại trừ thành chủ ra, phía dưới cũng không có chức vụ khác ngoài trưởng lão.
Cũng là điểm đặc thù của Võ Lâm Minh năm đó.
Thất trưởng lão cũng có chức vị trong quân đội, chỉ là tại Võ Lâm Minh càng thích được người khác xưng Thất trưởng lão hơn.
Triệu Thự Quang cũng nghe được từ một trong mấy vị cổ cường giả mà ông tiếp xúc nhiều nhất, nghe nói năm đó gã cũng có thực lực Bất Hủ đỉnh phong, tiếp cận Thánh đạo.
Về phần có phải như thế hay không, Triệu thự trưởng cũng không hỏi nhiều.
Áo giáp của Thất trưởng lão kia chấn động, thẳng thắn cười nói: “Tiểu Triệu, mấy ngày không gặp, nhìn qua còn rất dễ chịu, xem ra Đại Ly cũng không mang đến cho các người quá nhiều phiền phức.”
Triệu thự trưởng cười nói: “Có Lý đô đốc ở đây, Đại Ly Vương tuy mạnh cũng khó kiến công!”
Dứt lời, nói thẳng: “Lần này ta tới cũng có việc cần giải quyết, Lý đô đốc giờ phút này đang ở ngoài Võ Lâm Minh, muốn cùng chư vị tiền bối Triệu gia nói chút chuyện.”
Lời này vừa nói ra, bốn phía lại có mấy bóng người xuất hiện.
Có người đạm mạc nói: “Cần phải nói thêm cái gì sao?”
Triệu thự trưởng hơi ngưng lông mày, nghi hoặc một chút nhưng cũng không nói gì.
Ông và Triệu gia bên này qua lại khá nhiều năm, người Triệu gia kỳ thật không dễ làm thân, nhưng dưới tình huống bình thường cũng sẽ không vô duyên vô cớ có ý đối địch với người khác.
Nhưng lúc này đây, Lý Hạo trở về, Triệu gia… hoàn toàn chính xác có chút không thích hợp.
Ngược lại Thất trưởng lão không lạnh lùng nữa, mà là cười nói: “Truyền nhân Lý gia đến, theo lý thuyết là nên gặp một lần, huống chi người đó bây giờ còn là chủ nơi đây.”
Dứt lời, ngừng một chút lại nói: “Thật có chút vấn đề, chúng tôi vẫn luôn không cách nào giải thích được thắc mắc, mấu chốt nhất chính là… tình huống Kiếm thành Lý gia đến cùng là như thế nào?”
Thất trưởng lão khẽ thở dài: “Lý gia cũng rối bời, ngươi nói làm sao để bên ta nguyện ý hợp tác cùng người Lý gia?”
Triệu thự trưởng có chút ngoài ý muốn, “Ý chư vị là, không nguyện ý gặp Lý đô đốc là bởi vì Lý gia Tân Võ… quá loạn, Triệu gia không muốn tham dự vào?”
Thất trưởng lão suy tư một phen, nhẹ gật đầu: “Không chỉ Triệu gia, bây giờ tất cả chủ thành lớn có lẽ đều không ai hành động, không chỉ bởi vì hắn không phải người cùng một thời đại, mấu chốt vẫn là ở chỗ… trước mắt có vài vấn đề khó mà giải thích được, các gia tộc không muốn tham dự nhiều.”
Gã nói khẽ: “Đương nhiên, cũng có quan hệ với việc trước đó hắn không lộ ra bất luận thực lực gì, hôm qua mặc dù triển lộ thực lực, thế nhưng… lời hắn nói về Lý Đạo Hằng ngược lại để mọi người có chút chần chờ.”
Thất trưởng lão thở dài một tiếng: “Còn một điểm cũng hết sức mấu chốt, Lý Hạo này, trước đó hẳn là đập nát thần chùy Hồng gia, cũng phá tan Truy Phong Ngoa Lưu gia… làm thế… hơi… có hơi không ổn!”
Gã trầm giọng: “Theo Triệu gia, hoặc là nói trong mắt rất nhiều người, Lý Hạo đập vỡ những thứ đó chính là đang cắt đứt hy vọng phá phong của mọi người! Nên suy nghĩ mọi người dành cho hắn hết sức phức tạp, thậm chí không thể không suy đoán, phải chăng hắn và phản đồ năm đó có quan hệ? Bây giờ hắn chỉ bị giật dây mà thôi.
Dù sao, phản đồ cũng không quá hi vọng mở ra vào lúc này…”
Triệu thự trưởng khẽ giật mình.
Lúc này mới hiểu được một chút gì đó.
Lý Hạo trở lại nhưng không người để ý tới, không đơn thuần là bởi vì Lý gia hỗn loạn, mấu chốt là hắn đã phá nát Thần Binh của tám gia tộc lớn, khiến tám gia tộc lớn có chút kiêng kị.
Mà lại, Lý Hạo kỳ thật không chỉ phá nát hai thứ này, ngay cả đao của Trương gia cũng bị hắn làm cho vỡ vụn.
Đối với ba nhà Trương, Hồng, Lưu mà nói, hành động này của Lý Hạo không khác nào nhục nhã, khiêu khích, thậm chí là đối địch, rất nhiều ý nghĩa.
Triệu thự trưởng suy nghĩ, vẫn là nói: “Chư vị tiền bối không muốn gặp một lần sao? Có một số việc, nói chuyện một lát có lẽ sẽ thích hợp hơn, tối thiểu, Vương gia bên kia vẫn luôn ủng hộ Lý đô đốc.
Trao đổi nhiều một chút có lẽ cũng có lợi cho hai bên.”
Nói đến đây, ông cân nhắc một phen lại nói: “Không chỉ Vương gia, Đại học Võ Khoa Viên Bình cũng nguyện ủng hộ đô đốc…”
Thất trưởng lão còn muốn nói tiếp gì đó, lúc này, từ trong thành có tiếng người truyền đến: “Lão Thất, ngươi đi ra ngoài nói chuyện với vị kia đi.”
Thất trưởng lão quay đầu nhìn thoáng qua, đó là giọng của Nhị trưởng lão.
Trước mắt, người khôi phục mạnh nhất Võ Lâm Minh, trừ Đại trưởng lão ngày xưa đi theo thành chủ ra ngoài, trong thành bây giờ ngoại trừ thủ hộ, thì vị Nhị trưởng lão này là mạnh nhất.
Vốn dĩ gã không muốn ra ngoài, nhưng Nhị trưởng lão đã mở miệng, Thất trưởng lão vẫn hơi gật đầu: “Ta đây đi ra ngoài gặp vị Lý đô đốc này thử, chỉ là trời đất không thể dung nạp, ta chỉ có thể phái phân thân ra, không ngại chứ?”
“Nhị trưởng lão, ta cũng đi!”
“Ta cũng muốn xem thử, xem cho biết cái tên gia hỏa càn rỡ này, vì sao dám tuỳ tiện phá nát tất cả Thần Binh!”
“…”
Mấy vị cường giả cũng lần lượt mở miệng, những người này, có người được áo giáp bao bọc, có người lơ lửng trên Thần Binh.
Thất trưởng lão không nhiều lời.
Rất nhanh, bản nguyên phân ra hóa thành một người đàn ông trung niên có chút uy nghiêm, cũng không tiếp tục mang áo giáp.
“Tiểu Triệu, dẫn đường đi!”
Đây là lần đầu tiên Triệu thự trưởng nhìn thấy hình dáng bản tôn của Thất trưởng lão, liếc nhìn sơ, cũng không nhiều lời.
Lúc này, sau lưng lại có mấy người đuổi theo, đều không nói thêm gì nữa.
Chương 1705: Một tờ văn thư 2
Bên ngoài cổ thành.
Lối vào Võ Lâm Minh ở ngay trước một thác nước, giờ phút này, thác nước đổ xuống, tiếng nước chảy vang dội.
Lý Hạo cũng không đem theo quá nhiều người, bên người chỉ có Vương thự trưởng.
Mà Vương thự trưởng cũng đang truyền ầm giới thiệu cho Lý Hạo: “Thành chủ Võ Lâm Minh cũng không phải vị Triệu minh chủ năm đó, mà là con trai của Triệu minh chủ, có điều hẳn là theo Kiếm Tôn.
Triệu gia ngoài thành chủ ra còn sắp đặt chín vị trưởng lão.
Các trưởng lão này cũng không phải đều đến từ Triệu gia, mà là từ tất cả các nhà, có người còn đến từ võ lâm năm đó…”
“Quân đội Triệu gia có phiên hiệu là Hưng Võ Quân, đây thật ra là tên thật của vị tiên tổ kia của Triệu gia.”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Vương thự trưởng tiếp tục nói: “Triệu gia gốc là am hiểu đao pháp.”
Lý Hạo khẽ giật mình, nhìn ông ấy.
Đao pháp?
Vương thự trưởng gật đầu: “Có điều, đó là tiên tổ Triệu gia.
Đời sau Triệu gia về sau am hiểu quyền pháp hơn, cho nên mới có câu quyền Triệu gia.”
Lý Hạo lần nữa gật đầu.
Đang nói, thác nước ở nơi xa rung động, Triệu thự trưởng đi ra.
Đằng sau còn có mấy người đi theo.
Thân thể hơi hư ảo nhưng khuôn mặt rõ ràng, ngược lại không giống với cổ thành phản bội kia, gương mặt mơ hồ, thấy không rõ chân dung.
Lý Hạo đứng dậy, hơi khom người: “Vãn bối Lý Hạo, gặp qua chư vị tiền bối.”
Sắc mặt Thất trưởng lão uy nghiêm cũng không có khinh thường, chắp tay trả lễ: “Quân trưởng quân thứ bảy Hưng Võ Quân của Võ Lâm Minh, Hồ Tư Khải!”
Không phải họ Triệu.
Lý Hạo có chút ngoài ý muốn, còn là một vị quân trưởng, địa vị cũng không thấp.
Chiến Thiên Quân bên kia, đến bây giờ Lý Hạo cũng chưa từng gặp qua bất luận một vị quân trưởng nào, những người khác có lẽ đều đi ra, nhưng nghe nói, quân trưởng hậu bị Thủ Vệ Quân còn đang ngủ say, cũng không biết thật giả, Lý Hạo ngược lại không hỏi nhiều.
“Hồ quân trưởng, mời ngồi!”
Lý Hạo nở nụ cười, lúc này, nơi đây xuất hiện bộ bàn ghế đá, thời đại siêu năng đối với cường giả như Lý Hạo mà nói, tiện tay vung lên là có thể tạo ra thiên nhiên vạn vật.
Trung niên kia cũng không khách khí, ngồi xuống đối diện Lý Hạo.
Những người khác không tự giới thiệu, đều riêng phần mình ngồi xuống.
Có người tò mò nhìn Lý Hạo, có vài ánh mắt không quá hữu hảo.
Thất trưởng lão tương đối dứt khoát, ngồi xuống nhân tiện nói: “Ta nói rõ trước, ta không đại biểu được cho Võ Lâm Minh, Võ Lâm Minh không phải thành của một nhà duy nhất, mà vẫn là nhiều trưởng lão cùng bàn bạc, bây giờ đã có mấy vị trưởng lão khôi phục, tất cả lời nói của Lý đô đốc, ta đều sẽ chuyển đạt, nhưng lần này không cách nào cho ra bất kỳ câu trả lời chắc chắn nào.”
Lời này vừa nói ra, Lý Hạo còn chưa lên tiếng, Vương thự trưởng đã có chút không vừa lòng: “Hồ Tư Khải, ông lừa gạt ai đây!”
Thất trưởng lão lúc này mới nhìn ông ta, hơi nghi ngờ.
Vương thự trưởng thấy thế, có chút bất đắc dĩ: “Là ta, Vương Dã!”
“Vương Dã?”
Thất trưởng lão có chút ngoài ý muốn: “Ngươi…”
“Gãy mất đạo bản nguyên, tu tân đạo.”
Lời này vừa nói ra, Thất trưởng lão lập tức nhíu mày, mấy người khác càng có người không hề khách khí, cười lạnh một tiếng: “Phản đồ!”
Vương Dã cũng không chút khách khí: “Đại đạo bản nguyên bị gãy mất thì là phản đồ? Ngươi dám nói như thế với Nhân Vương sao? Ngươi dám nói với Chí Tôn sao? Ngươi dám nói với Kiếm Tôn sao? Người bị gãy mất bản nguyên đại đạo có cả một đống lớn, bây giờ tân đạo thịnh vượng, ta gãy mất đại đạo bản nguyên thì là phản đồ rồi hả? Đại đạo bản nguyên vẫn là do Thiên Đế và Cửu hoàng bọn họ xây dựng, mà không phải Tân Võ xây dựng, tu luyện đại đạo bản nguyên chẳng lẽ cũng là phản đồ?”
Ông ấy cãi nhau với Cửu sư trưởng vẫn thường xuyên ăn thiệt thòi, nhưng đối đầu với mấy vị này lại đâu ra đó, không khách khí mà nói: “Trước khi các người nói ta phản đồ, trước hết nên lấy tấm gương mà soi, chớ có học được hai chữ phản đồ đã treo ngay ngoài miệng!”
“Ngươi…”
“Ngươi cái gì mà ngươi?”
Vương Dã không thèm kiêng nể gì: “Võ Lâm Minh mở ra còn sớm hơn Chiến Thiên Thành ta, những năm này đã làm được cái gì? Cái gì cũng không được! Nếu là Triệu minh chủ vẫn còn, đã sớm một đao đánh chết toàn bộ các người! Một đám phế vật, ta liều lĩnh tính mạng đổi đạo đi ra, đây là tìm đường vì Tân Võ, các người có tư cách gì mắng ta? Còn dám ăn nói bậy bạ, lão tử xé nát miệng của các người!”
“…”
Lý Hạo cũng có chút ngoài ý muốn, miệng lão Vương còn rất gọn gàng.
Trước đó cũng không nhìn ra.
Thất trưởng lão khẽ nhíu mày: “Được rồi, Vương Dã, là ông ấy lỡ lời, người Võ Lâm Minh đều thích nói thẳng, không cần thiết bám riết không thả!”
Vương Dã bĩu môi, cũng không nói nữa.
Dù sao chiếm tiện nghi, mắng một trận cho thoả.
Hết sức thoải mái!
Lý Hạo cười cười, không tham dự những chuyện này, mở miệng nói: “Tiền bối tất nhiên nói lời thẳng thắn, Lý Hạo ta đây cũng có lời nói thẳng, ta là vãn bối, có cái gì không đúng, xin tiền bối hãy tha lỗi.”
Lý Hạo vẫn như cũ cười rực rỡ: “Ngân Nguyệt, mặc kệ là thiên hạ Ngân Nguyệt hay hành tỉnh Ngân Nguyệt, là nơi ta sinh sống từ nhỏ đến lớn, là cố hương của ta, là nhà của ta, ta hi vọng Ngân Nguyệt tốt, rất tốt.”
“Nơi này, năm đó cũng là trung tâm của vùng đất Tân Võ… Nhưng chưa chắc là quê quán của chư vị.”
“Đương nhiên, những chuyện này không trọng yếu.”
Lý Hạo nói khẽ: “Bây giờ thiên hạ rung chuyển, Ngân Nguyệt coi như không tệ, nhưng phiền toái lớn nhất của Ngân Nguyệt ở chỗ, lượng lớn cường giả tồn tại trong di tích, tồn tại trong cổ thành, có người khôi phục có người không… Bắt đầu khôi phục lần thứ hai, tất nhiên sẽ có lượng lớn cường giả hiện ra… Khi đó, Ngân Nguyệt có thể sẽ trở thành chiến trường.”
Lý Hạo mở miệng nói: “Theo ta được biết, cường giả Tân Võ bây giờ lưu lại chia làm mấy thế lực mới.
Thứ nhất là phía phản đồ kia.
Thứ hai là thế lực quan địa phương Tân Võ.
Thứ ba, người cảm thấy Tân Võ đã không còn, muốn tự lập môn phái một phương.
Thứ tư… có thể là kẻ ngoại lai, cụ thể là cái gì ta cũng không rõ lắm.”
“Cho nên, khi bắt đầu khôi phục lần hai, chỉ sợ không thể nói chuyện trong hòa bình.”
Lý Hạo thở dài một tiếng: “Nếu Tân Võ không rung chuyển quá lớn, chư vị tiền bối khôi phục được, kỳ thật cũng là chuyện ta hi vọng nhìn thấy.
Mọi người ở chung hòa thuận, cùng nhau phát triển Ngân Nguyệt cũng tốt, hoặc là nghĩ biện pháp mở ra cũng tốt, đều là kết quả ta hi vọng nhìn thấy.”
“Nhưng bây giờ, vùng đất Ngân Nguyệt không đơn giản như vậy, không đơn thuần chỉ có người Tân Võ và người Ngân Nguyệt.”
Thất trưởng lão khẽ nhíu mày, ngắt lời nói: “Ngươi nói phe thứ tư… có thuyết pháp cụ thể gì sao?”
“Không rõ lắm, có thể là giống Hồng Ảnh? Hoặc là tinh thần lực rất mạnh… Nhưng là tinh thần lực đơn thuần của tu sĩ không giống với chủng loại kia?”
Lý Hạo giải thích nói: “Sở dĩ cho rằng có phe thứ tư, bởi vì ở gần đó giống như có tình huống đặc biệt, khả năng nơi đó có cường giả bị phong ấn.
Ta cũng chỉ phỏng đoán, trước mắt còn không có bằng chứng xác thực chứng minh ở đây che giấu thế lực thứ tư.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










