[Dịch] Tinh Môn
Tập 343 : Nhục thân đạo mạch 2 (c1711-c1715)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Nhục thân đạo mạch 2
Khi Lý Hạo còn đang bôn ba bên ngoài.
Khắp Thiên Tinh.
Đại Ly ở phương bắc đã xuất binh.
Ngày này, vùng đại mạc ở phương đông tung bay bụi bặm, cát vàng trải dài vạn dặm, phía cuối phương đông có vô số kỵ binh đang giục ngựa đi, mặt đeo khăn đen, đội quân dài vô tận dũng mãnh lao về phía đại lục Đông Phương.
Phía trước đội ngũ là một con chiến mã màu trắng, tựa như thiên mã đang bay lượn, bốn vó không chạm đất, tốc độ nhanh như phá bỏ hư không, dẫn đầu vô số kỵ binh, đạp phẳng sa mạc, chạy như bay về phía đại lục Đông Phương.
Bên cạnh bạch mã là hơn một trăm con chiến mã mạnh mẽ màu vàng, đều có kỵ sĩ đang cưỡi bên trên.
Hơi thở trên người họ đều cực kì dũng mãnh.
Vô số cờ lớn đang bay phấp phới theo chiều gió.
Đại Hoang quốc!
Thiên Tinh chính là đất Trung Nguyên, phương bắc Đại Ly và Thiên Tinh cách một Thương sơn, trong Thương sơn có yêu, chim bay khó lọt.
Mà phương đông lại cách vạn dặm cát vàng, người ở khó tới.
Từ khi hoàng thất Thiên Tinh thống nhất thiên hạ, thế lực bốn phía dừng lui tới, chỉ có một số thương lữ vượt qua thiên sơn vạn thủy, vì muốn thu hoạch được nhiều lợi ích lớn hơn nên mới liều chết tiến vào.
Sa mạc Đại Hoang là lá chắn thiên nhiên ở phương đông.
Nhưng hôm nay đã bị vô số kỵ binh đạp phẳng vùng đất bị trời phạt này.
Đi trước đội ngũ là một cường giả mặc kim giáp cưỡi bạch mã, nhưng lại không phải người đứng đầu Đại Hoang.
Lúc này trên không trung có tám con tuấn mã vô cùng to lớn đang bay lượn trên bầu trời, chúng kéo một chiếc xe ngựa rất lớn, giống như cung điện.
Chiếc xe ngựa kia thực sự giống cung điện.
Lúc này còn có thể thấy lờ mờ một số cung nữ thị vệ đang đi lại trong đó.
Trong cung điện, có một bóng người đang đứng lặng im.
Đây mới là chỗ ở của người đứng đầu Đại Hoang.
Trong bảo điện, một ông lão hơi già nua nhìn xuyên qua cung điện xuống bên dưới, nhìn về phía tướng quân mặc kim giáp cưỡi bạch mã dẫn đầu đại quân, cảm khái: “Vẫn là tuổi trẻ mới tốt, nghe nói đô đốc Thiên Tinh hiện giờ là Lý Hạo.
Quốc chủ Đại Ly ở phương bắc tuổi cũng không lớn.
Thế hệ trẻ tuổi ở Đại Hoang ta cũng không bị coi là mất mặt, chỉ tiếc là…”
Ông lão hình như hơi tiếc nuối: “Tiếc là, A Quân không phải đàn ông…”
Lúc này, bên dưới có một văn sĩ đứng ra, nụ cười rực rỡ nói: “Đại vương đừng lấy làm tiếc, Quân điện hạ có tác phong của Đại Vương, trong quân cũng được các tướng sĩ kính yêu, hiện giờ thiên địa hỗn loạn, vương triều Thiên Tinh mục nát, Đại Hoang vẫn còn may, Đại Ly cũng vậy, đều được chăm lo quản lý… Đây là cơ hội trời ban, từ xưa tới nay, Trung Nguyên suy sụp chính là lúc vương triều tứ phương chúng ta quật khởi!”
“Trời ban cho Đại Hoang ta Quân điện hạ, có dũng vạn phu không địch lại, có năng lực ngắt trăng hái sao, có sức lực bắt rồng vồ hổ, tuy thân nữ tử, nhưng Đại Hoang ta có bao giờ để ý tới lễ nghi thế tục như này?”
Hắn nhìn về phía quân vương bên trên, cất cao giọng lên: “Theo hạ thần được biết, có Thần quốc ở phương tây cũng có quốc chủ là nữ, Thủy Vân quốc hiện giờ cũng do Thái hậu cầm quyền… Nếu đã vậy thì Đại Hoang ta cần gì phải để ý tới những thứ này?”
Ở bên trên, người đứng đầu Đại Hoang cảm khái nói: “Đúng vậy! Nhưng mà…”
Rồi cười, không nói thêm nữa.
Nhìn thoáng qua thần tử vừa nói chuyện, mỉm cười nói: “Thôi, tuy bổn vương đã già, nhưng vẫn có thể cống hiến sức lực cho Đại Hoang, giúp đỡ A Quân một đoạn đường, chỉ là đám Lý Hạo và Đại Ly Vương kia không hề dễ đối phó.”
“Hạ thần biết vậy, loạn thế sinh hào kiệt, nhưng ba nước Đại Hoang ta có cơ hội không tệ! Phương đông Thiên Tinh vốn do Định Quốc công quản lý, nhưng từ khi hai đời gia chủ Từ gia lần lượt bị Từ Hạo giết chết thì hiện tại phương đông đã loạn, lại có hành tỉnh phản bội vây công Từ gia… Lòng người hoang mang, phương đông lại vô cùng to lớn và giàu có, nếu có thể tóm được đại lục Đông Phương thì có thể nhìn đối diện hai bờ đại dương với phủ đô đốc ở Thiên Tinh, không vội tấn công vào Trung bộ Thiên Tinh, Đại Hoang ta thu mua lòng người, đứng vững gót chân trước… thì không phải không có cơ hội!”
Quân chủ Đại Hoang gật đầu.
Sau đó, lão nhìn về phía một người đang đứng ở một góc vắng trong đại điện, người đó mặc áo bào đen, hơi thần bí, chỉ thấy lão nở nụ cười: “Sứ giả có đánh giá gì đối với người như Lý Hạo?”
Giọng của vị cường giả mặc áo bào đen kia hơi bình thường: “Thiên tài, nhân kiệt, nếu không phải vậy thì bốn nước sẽ không phải cùng ra mặt! Nhưng trước đó, Văn Dược nói phải đứng vững chân ở phương đông trước rồi đợi cơ hội… là ngu ngốc!”
“Loại thiên tài như Lý Hạo này, thứ thiếu nhất chính là thời gian, một khi cho hắn thời gian thì hắn nhất định có thể thay đổi càn khôn! Từ xưa tới nay những người như vậy đều làm thế, có đủ thời gian thì thay đổi càn khôn với họ dễ như trở bàn tay!”
“Vì nguyên do đó nên ta cảm thấy, có thể đánh thẳng một trận thì đánh thẳng, dù phải phá vỡ thiên địa, sinh linh đồ thán… Cùng lắm thì xây dựng lại sau! Một khi do dự không quyết mà muốn trở thành quân chủ thịnh thế… Chỉ sợ là… Một cơ hội xa vời!”
Quân chủ Đại Hoang suy nghĩ một hồi, rồi chậm rãi nói: “Ý của sứ giả… Chính là nhanh chóng công phá đại lục Đông Phương, tiến và Trung bộ tàn sát thiên hạ, làm nhiễu loạn trận doanh của Lý Hạo, khiến khắp nơi hỗn loạn để hắn không thể sống yên? Bốn phương hợp nhất liên thủ lại đánh tan hắn?”
“Đúng vậy!”
Người mặc áo bào đen nhanh chóng nói: “Đây là cách duy nhất! Loại người như Lý Hạo tuyệt đối không thể để có thời gian dư dả… Nếu không người thất bại cuối cùng chính là các vị!”
Lời này vừa ra khiến vị đại thần vừa nói trước đó phải nhíu mày, mở miệng nói: “Hành động này của sứ giả… Không khác nào đưa Đại Hoang ra đối diện vạn dân, nhân khẩu Thiên Tinh tới chục tỷ, mà nhân khẩu Đại Hoang ta chỉ có 500 triệu! Chỉ bằng một phần hai mươi của Thiên Tinh…”
Hắn cảm thấy nếu làm theo lời của vị cường giả cổ thành này, dù cuối cùng có đánh bại Lý Hạo thì cũng rất khó thống nhất được thiên hạ.
Chỉ có cách dụ dỗ!
Hắn vội nói: “Với đại lục Đông Phương, chúng ta không nhất thiết phải tấn công thẳng vào, mà ngược lại, chúng ta có thể liên lạc với Từ gia để hợp tác, cắt đất phong vương cũng được! Từ gia ở Thiên Tinh chỉ là quốc công, nếu Từ gia nguyện ý gia nhập Đại Hoang thì phong Từ gia một chức vương hầu cũng chẳng sao? Từ gia quản lý đại lục Đông Phương 200 năm, nếu Đại Vương cho phép, ta sẽ tự tới Từ gia để đàm phán… Như vậy Đại Hoang có thể nhanh chóng đứng vững gót chân ở đại lục Đông Phương!”
Chương 1712: Nhục thân đạo mạch 3
Sứ giả mặc áo bào đen muốn nói tiếp, nhưng quân chủ Đại Hoang lại hắng giọng một cái, nói: “Văn Dược nói có lý, nhưng mà… Lời của sứ giả cũng không phải vô lý!”
Lão lại nhìn về phía sứ giả áo bào đen: “Nếu sứ giả nguyện ý ủng hộ Đại Hoang, cho yêu thực trong thành cung cấp lương thảo cho Đại Hoang ta, cường giả trong thành nguyện ý ra tay tương trợ, lại cung cấp cho Đại Hoang ta 100,000 bộ chiến giáp… Thì có thể làm theo ý sứ giả, tốc chiến tốc thắng!”
Cường giả mặc áo bào đen mắng thầm trong lòng!
Đám quân chủ này, không một ai dễ nói chuyện cả.
Cũng may đối phương vẫn bằng lòng xuất binh, nếu không thì thực không tiện giao phó.
Hắn vội nói: “Những thứ này ta sẽ tận lực tranh thủ giúp Đại Vương, nhưng mà… Đại vương cũng biết, bây giờ tất cả các đại cổ thành đều rất khó khăn…”
“Bổn vương biết rõ, cứ tận lực là được.”
Chủ quân Đại Hoang mỉm cười, nói: “Nếu tấn công thẳng sẽ mang lại tổn thất lớn, lãnh thổ Đại Hoang ta nhỏ, nhân khẩu ít, cường giả cũng ít, nếu huyết chiến với vùng Trung Nguyên thì chỉ sợ không thể tiếp tục được.”
Áo bào đen không nói gì nữa, chờ đại nhân ra quyết định.
Những người này đều thuộc dạng không thấy thỏ không thả chim ưng.
Không cho chỗ tốt… là quá khó quyết.
Cũng không biết những nơi khác giờ thế nào rồi?
Hắn không thể liên lạc được những người ở phương khác, trái lại tin tức ở bên Đại Ly có truyền tới, biết Đại Ly đã xuất binh, nhưng hình như không được tốt lắm.
….
Giống vậy.
Lúc này ở phương tây, phương nam cũng đều có động tĩnh.
Ở phương nam, trên một con sông lớn có vô số tàu chiến lít nhít, phân bộ tại thủy vực phương nam, đang tiến quân xuôi theo đại lục Nam Phương.
Bên trên có một chiếc tàu chiến khổng lồ.
Thái hậu Thủy Vân không bỏ công thiên hạ vẫn thái bình, ở bên ngoài, quốc chủ Thủy Vân mới mười mấy tuổi đang chơi đùa bên ngoài, giọng của vị Thái hậu kia đã truyền ra: “Thủy quân của Thủy Vân quốc ta không yếu, nhưng thực lực lục chiến có hạn, cường giả trong nước cũng không nhiều… Lần này chỉ có thể hạn chế ở đại lục Nam Phương, Thủy Vân không có lòng thống nhất thiên hạ, chỉ cầu giữ được đại lục Nam Phương, có thể di dời một số dân chúng vào đây, bên trong Thủy Vân quốc bị lũ lụt quá nặng…”
“Nghe nói ở thời đại Tân Võ, sức chiến đấu của quân đội là vô song! Chiến Thiên thành vì Lý Hạo mà xuất lĩnh 10,000 binh chống lại 1 triệu hùng binh của Đại Ly! Thậm chí còn nghe nói quân của Chiến Thiên đều là tàn niệm của người chết, không biết Tôn giả có thể xuất binh tương trợ cho nước nhỏ Thủy Vân ta không?”
Bên ngoài rèm châu, người mặc áo bào đen hơi bất lực.
Vị Thái hậu Thủy Vân này, từ khi hắn vừa bước vào nước này đã bắt đầu khóc khổ, khóc than, khóc yếu.
Nếu không quan tâm tới xuất binh thì đã đuổi người từ lâu rồi.
Rõ ràng dã tâm không nhỏ, nhưng nhất định phải lấy được chỗ tốt nào đó mới chịu, hắn không thể làm gì khác đành nói: “Thái hậu, chuyện này… Ta không thể làm chủ được…”
“Tôn giả khiêm tốn rồi… Dĩ nhiên tiến vào đại lục Nam Phương rồi vẫn phải xin Tôn giả nói tốt vài câu, nước nhỏ ít dân, con ta còn nhỏ, lại phận cô nhi quả mẫu, nếu tổn thất quá lớn thì khó mà áp chế các thế lực đối nghịch trong nước…”
“Ta sẽ nỗ lực hết sức!”
Áo bào đen không nói thêm, chỉ nghĩ, chuyện này cứ để đại nhân đau đầu đi.
Vị Thái hậu Thủy Vân này không phải nhân vật dễ chọc.
Hắn mơ hồ cảm giác được, vị này… Có lẽ cũng nhận được truyền thừa nào đó rất ghê gớm.
Ở thời đại Tân Võ, cường giả rất nhiều.
Thủy Vân quốc thịnh hệ thủy, có lẽ có người ở bên kia để lại truyền thừa nào đó cường đại, thậm chí, hắn còn nghi ngờ liệu có phải là vị am hiểu kiếm pháp kia không?
Lực lượng hệ thủy, nghe nói Trần gia Tân Võ khá am hiểu.
Họ Trần ở Tân Võ rất nhiều, có am hiểu kiếm pháp, am hiểu kiếm thuật dòng nước…
Nhưng lại có rất ít người có danh, nổi tiếng nhất dĩ nhiên là vị luôn đi theo Nhân Vương, cuối cùng trở thành Nhân Vương phi.
Nhưng hắn nghĩ mãi không ra, vị kia đã từng tới vùng Ngân Nguyệt rồi sao?
Nếu không phải hắn mơ hồ cảm giác được một chút kiếm ý trên người vị này, lại nghĩ tới kiếm pháp hệ Thủy thì hắn cũng không dám nghĩ tới phương diện kia.
Dĩ nhiên cũng không nhất định là người đó.
Trong thời đại Tân Võ, bên Ma võ, người am hiểu kiếm pháp Khê Lưu cũng không ít.
Tất cả đều chỉ đành chờ vị này thi triển, biểu lộ tài năng mới biết rõ được.
Đại Hoang và Thủy Vân vẫn tốt, đều coi áo bào đen như khách quý.
Nhưng lúc này, ở phương tây, trên một tòa thành lớn lơ lửng trên không.
Hiện giờ, trong thành, đại điện của Thần quốc.
Người mặc áo bào đen tới từ cổ thành lại không có địa vị cao.
Thậm chí còn không thèm giả vờ giả vịt.
Trên đại điện chỉ có một cô nương trẻ tuổi dáng vẻ đoan trang, nhưng lúc này lời nói lại như thần linh đang ngồi trên cao nhìn xuống, nhìn về phía áo bào đen, giọng nói không quá lạnh lùng, chỉ hơi lạnh nhạt: “Khi Thần quốc tới Thiên Tinh mà quốc chủ của ngươi không ra mặt nữa thì hợp tác sẽ chấm dứt! Lén lén lút lút coi như không phải Tân Võ! Năm đó cường giả Tân Võ diệt thần linh của ta, cường thế vô song bao nhiêu, bây giờ lại như một tên trộm, đúng là khiến người ta phải xấu hổ!”
Mấy lần áo bào đen muốn nói lại thôi, cô nương trẻ tuổi kia vẫn nhìn từ trên cao xuống, hơi thở dũng mãnh, đạm mạc nói: “Đừng lý do lý trấu! Chỉ là một phân thân mà dám nghĩ Thần quốc ta có thể bán mạng cho các ngươi, nghĩ dễ quá! Bây giờ thần linh của nước ta đang khôi phục, nếu được thiên ý coi trọng cho nắm giữ thiên đạo, dù các ngươi không tới thì Thần quốc ta cũng chắc chắn thống nhất thiên hạ! Nếu Tân Võ không có ai thì tàn quân Tân Võ cũng cùng tiêu vong luôn đi!”
Hơi thở áo bào đen hơi hỗn loạn, một lúc lâu sau mới nói: “Do thiên địa chưa khôi phục thôi, một khi khôi phục…”
“Không khôi phục cũng là do các ngươi không có năng lực!”
“…”
Áo bào đen bất lực, chỉ cảm thấy giao tiếp với người này quá bực.
Ở Thần quốc này Thần linh làm vua.
Năm đó Tân Võ từng diệt sát thần linh, nên giờ đám người này coi người cổ thành bọn họ như kẻ thù, nếu không phải cần hợp tác thì chắc mình vừa tới đã bị đối phương tiêu diệt rồi.
Mình phải tới Thần quốc làm sứ giả đúng là xui xẻo.
Một ngày này, đại quân tam quốc trùng trùng điệp điệp nối nhau, bắt đầu tới gần Thiên Tinh.
Ngân Nguyệt.
Ngân Thành.
Ngoài thành, tiếng hô giết vang lên, quân đội chiến đấu quy mô nhỏ vẫn đang kéo dài, hàng ngày đều có mấy chục ngàn đại quân chém giết lẫn nhau, không ngừng ngày nào, thây phơi khắp ruộng, tử thương trầm trọng.
Trước trận có đại tướng đấu tướng.
Đánh tới mức trời long đất lở, mấy ngày qua đã có tướng lĩnh chết.
Hai bên đều khống chế phạm vi chiến đấu ở mức độ nhất định, song vẫn tử thương không ít.
Nhưng rất rõ ràng, tác phong quân đội của hai phe đều tốt hơn trước kia rất nhiều, giờ khi xuất binh sẽ không loạn, sắp khai chiến cũng không sợ, dù là mấy triệu quân sĩ phổ thông cũng chọn lựa ra được nhóm tinh nhuệ, hợp thành lính mới khổ luyện một cuộc chiến trên chiến trường, chỉ có điều… tử thương vô cùng nặng nề.
Lựa ra 30,000 người đều là tinh nhuệ, đối phương chỉ điều động 10,000 người đã nhanh chóng đánh tan lính mới, đánh tới mức lính mới suýt nữa tan vỡ, kết quả trận chiến là ba phần tử trận, làm những người còn lại suýt nữa sợ choáng váng.
Cũng may lính mới được bổ sung nhanh chóng, lại cộng thêm mấy trăm Liệp Ma quân được chọn vào đảm nhiệm chức sĩ quan các cấp mới coi như ổn định được lính mới.
Chương 1713: Nhục thân đạo mạch 4
Phía sau Đại Ly quân.
Đại Ly Vương đang xem cuộc chiến, nhìn một lát, lại hướng mắt nhìn ra xa, nhìn về phía Ngân Thành.
Lúc này, cách trận chiến gần nhất đã qua 5 ngày.
Trong năm ngày qua hai bên giao chiến nhiều lần, quân Đại Ly tổn thất ít, cộng thêm chỉ toàn quân của bộ lạc nên Đại Ly Vương không quan tâm lắm, mà phe bên kia, năm ngày qua đã chết ít nhất 10,000 người.
Đại Ly Vương cũng phải bội phục Lý Hạo… Đủ ác!
Lính mới cũng ném vào cho chém giết chung với đội tinh nhuệ.
Nếu không phải do hắn cũng hơi kiêng dè, sợ giết chóc nhiều quá khiến cường giả ở Ngân Nguyệt xuất chiến thì 10,000 lính của hắn cũng đủ tàn sát 30,000 lính mới của phe địch không còn một mống.
Coi như hơi nương tay, dù sao phe địch cũng chết rất nhiều người rồi.
Đang xem thì Khương Ly xuất hiện, nhỏ giọng nói: “Đại vương, có tin truyền tới, hành tung của ba nước đã lộ ra, cách đại lục không xa, thời gian của Lý Hạo và chúng ta ở nơi này không còn nhiều!”
Đại Ly Vương hơi dịch chân đi, tên Khương Ly này… Nói thì cứ nói, đứng gần hắn thế làm gì?
Khương Ly cũng cảm giác được, hơi cau mày.
Đại Ly Vương… có phải gần đây có tật xấu gì hay không?”
Ta chọc phải ngươi à?
Đại Ly Vương không nhiều lời, trầm giọng nói: “Ba nước xâm phạm, ngươi nghĩ Lý Hạo sẽ lựa chọn thế nào? Bỏ qua nơi này đi cứu viện, hay dùng toàn lực đánh một trận với chúng ta, đánh tan quân ta… Rồi mới đi viện trợ nơi khác?”
Hắn hơi không hiểu ý của Lý Hạo.
Là không hiểu thật.
Lý Hạo còn rất trẻ, 20 tuổi, nhỏ hơn hắn 10 tuổi, trẻ hơn hắn rất nhiều, nhưng Lý Hạo này lại không có lòng nhiệt huyết của người trẻ tuổi, cũng không quá bá đạo, Lý Hạo khiến hắn cảm giác người này lúc nào cũng thờ ơ.
Nhưng bảo Lý Hạo không quan tâm tới Thiên Tinh thì không tới mức đó, nếu không quan tâm thật thì Lý Hạo không nên nhận phụ trách những thứ này.
Thế nhưng Lý Hạo lại nhận phụ trách.
Nghe nói bây giờ bên Thiên Tinh đô đốc phủ đang chiêu mộ binh sĩ ở Trung bộ, chuẩn bị viện trợ cho đại lục, thậm chí còn chuẩn bị một lượng lớn thuyền, không ngừng chở dân chúng vào vùng Tứ Hải.
Tất cả mọi chuyện đều chứng minh Lý Hạo đang cố gắng tự cứu.
Nhưng… Bản thân Lý Hạo thì sao?
Trừ mấy ngày trước, tin đồn Lý Hạo và Võ Lâm Minh đạt thành một số thỏa thuận, thu về 10,000 bộ chiến giáp, xong Lý Hạo biến mất tăm, gần đây hắn thăm dò mấy lần cũng đều không cảm giác được sự tồn tại của Lý Hạo.
Vào lúc này, hắn hơi chần chờ.
Lý Hạo này… giả thần giả quỷ, trái lại khiến hắn không an tâm.
Hắn bực bội nói: “Tên Lý Hạo này rất khiến người khác phải bực mình! Nếu không ra mặt xuất binh thì nói rõ, rốt cuộc hắn muốn như nào? Chỉ quấn lấy Đại Ly ta luyện binh ở đây, rốt cuộc hắn muốn làm gì?”
Từ khi Đại Ly tiến vào đây đã là 10 ngày.
10 ngày qua, trừ trận đại chiến hôm đó ra thì những lần khác, Lý Hạo thực sự dựa theo hiệp ước một cách nghiêm ngặt, binh chiến với binh, tướng chiến với tướng, cho dù hai ngày trước lúc đấu tướng, bên Đại Ly đã chém chết một thành viên trong tiểu đội Liệp Ma đi theo Lý Hạo lập nghiệp, nhưng bên Lý Hạo cũng không bày ra chút phản ứng nào.
Chuyện này nếu đổi thành hắn, thần vệ chỉ chết một ít thôi hắn đã rất đau rồi.
Lý Hạo… còn máu lạnh hơn cả hắn!
Ngay cả mặt cũng không lộ diện!
….
Lúc này đâu chỉ mỗi Đại Ly Vương sốt ruột.
Mà các vị cường giả ở Ngân Nguyệt cũng đang lo lắng.
Đã có một ít tin tức từ đại lục truyền tới, lúc này, hành tung của ba phương kia đã rõ, Trần Trung Thiên trấn thủ Tuần Kiểm Ti cũng nhận được tình báo liên tục, hy vọng có thể báo cáo với Lý Hạo, thế nhưng Lý Hạo vẫn biến mất tăm.
Không có mệnh lệnh của Lý Hạo, mọi người không dám tùy ý xuất binh.
Lúc trước Lý Hạo nói muốn bảo vệ đại lục, giờ người ta sắp tới rồi mà hắn lại không có động tĩnh gì, hành động này rất dễ làm lòng người sụp đổ.
Hiện giờ Lý Hạo không có ở hiện thế vì hắn đã tiến vào vũ trụ Hạo Tinh.
Trong vũ trụ Hạo Tinh.
Có một người đang ngồi xếp bằng trong hư không, mặc kệ năng lượng đánh vào người làm xuất hiện từng điểm sáng lấp lóe.
Trước mặt hắn là một bộ xương ngọc trắng đang trôi nổi.
Một hồi lâu sau.
Lý Hạo mở mắt ra, cầm bộ xương, đây chính là thần cốt của Sơ Võ, theo giải thích của bọn Cửu sư trưởng, từ khi Sơ Võ bắt đầu tới bây giờ, người có nhục thân mạnh nhất chưa chắc đã là Nhân Vương, mà chính là Bá Thiên Đế.
Bá Thiên Đế là người tu luyện nhục thể ở Sơ Võ.
Ở thời đại Tân Võ có phương pháp tu luyện kim thân, dù là kim thân cũng không mạnh bằng Bá Thể, Bá Thiên Đế đã bắt đầu tu luyện nhục thân khi thời đại căn nguyên còn chưa có, mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi!
Sau này, bất kỳ cường giả của thời đại nào cũng đều chưa chắc có nhục thân siêu việt như vị kia.
Thời đại mà Lý Hạo ở chỉ mới bắt đầu, càng chẳng thể so sánh được chứ đừng nói tới việc so với Bá Thiên Đế.
Dù so với cường giả Tân Võ, cho tới hiện giờ nhục thân của nhân tộc cũng chưa chắc đã so được người cùng giai ở Tân Võ.
Lúc ấy bọn Lý Hạo nghĩ tốt lắm, năng lượng của Hạo Tinh giới phản hồi, lại thêm nhục thân đang không ngừng mạnh lên, cuối cùng thành công khiến nhục thân và thần thông cùng trở nên mạnh mẽ.
Nhưng… bây giờ Lý Hạo mới phát hiện, nếu cứ như vậy thì nhục thân sẽ không yếu, nhưng bảo mạnh lên nhiều thì lại không đúng.
Chỉ ngang tiêu chuẩn phổ thông của người Tân Võ!
Chứ không có tính chất đặc biệt kia!
Mãi tới khi gặp được Khương Ly, thấy đối phương dùng thần cốt Sơ Võ thì Lý Hạo mới phát hiện, có lẽ vấn đề xuất hiện ở chỗ bộ xương?
Hắn biết ba phía còn lại của đại lục có lẽ sẽ phải hứng lấy chiến tranh.
Nhưng lúc này, hắn còn chút chuyện chưa giải quyết xong.
Mài dao không làm lỡ công đốn củi, không quá vội.
“Không lẽ là vì 360 khiếu huyệt cơ bản chưa mở hết nên chưa xuất hiện lột xác? Nhưng nếu phải mở hết 360 khiếu mới lột xác được thì ít nhất phải có 36 mạch, lột xác như thế liệu có hơi muộn?”
Người Tân Võ có kim thân bát phẩm, bát phẩm cũng chỉ là đạt bậc ba bậc bốn ở Sơn Hải, căng nhất là cỡ ngũ, lục phẩm.
Lúc này, nhục thân của đối phương sẽ bắt đầu lột xác.
Nhưng nếu dựa theo suy nghĩ của Lý Hạo, phải mở 360 khiếu mới bắt đầu lột xác thì người Ngân Nguyệt ít nhất phải tu luyện Nhật Nguyệt tới tầng thứ chín mới có thể lột xác nhục thân.
Chương 1714: Nhục thân đạo mạch 5
Nhưng hôm nay, ngay cả Lý Hạo cũng không mở được 360 khiếu nữa là người khác.
“Vậy thì không ổn, Sơn Hải vô thuộc tính cũng được, Nhật Nguyệt cũng được, không có Thần Thông gia trì thì nhục thân cũng không có gì quá đặc biệt, Tân Võ đối đầu Sơ Võ sẽ không có ưu thế gì… Không lẽ nhất định phải có Thần Thông mới được?”
Lý Hạo cầm bộ xương lên nghiên cứu một lượt.
Rồi lại nhìn ra ngoài vụ trụ mênh mông.
Bên trong vũ trụ này rốt cuộc có đại đạo nào độc thuộc về nhục thân không?
Hay là nói, cơ thể con người có mạch đạo đặc thù, một khi mở ra mạch này thì nhục thân sẽ có tiến bộ cực lớn không?
Hoặc là bắt đầu lột xác luôn?
Nếu có thì nó ở đâu?
Trong con người hiện nay, thứ đặc thù nhất chính là đạo mạch, chưa chắc cứ nhất định phải đi theo con đường cũ của đối phương, dù có đạo mạch đó thì cũng phải phát hiện ra mới được.
Ít nhất là tới hiện tại, hắn chưa phát hiện ra đạo mạch nào vừa khai thông đã giúp nhục thân nhanh chóng trở nên mạnh mẽ!
Trận chiến lần trước với Đại Ly Vương khiến Lý Hạo phát hiện bản thân hơi thiếu hụt.
Nhiều thủ đoạn, nhiều Thần Thông như Đại Ly Vương cũng không thể đạt tới hạn mức của bản thân, nếu không dù hắn có dốc toàn lực cũng không có cơ hội thi triển.
Hắn có không ít thủ đoạn, nhưng chỉ có thể ngang tài ngang sức với Đại Ly Vương mà thôi.
Cả hai đều là nhân vật đánh vỡ cực hạn của thiên địa, thế nên, nếu nói nghiêm túc… Lý Hạo và Đại Ly Vương cùng giai, nhưng cùng giai thì hắn cũng không phải vô địch, mặc dù lão sư từng nói, không nhất định phải làm người vô địch đồng cấp.
Theo Lý Hạo, cơ duyên của bản thân hắn không nhỏ.
Thậm chí còn là người đầu tiên phát hiện Hạo Tinh giới!
Kết quả ngay cả đồng giai hắn cũng không thể áp chế hoàn toàn, vậy mà cũng là vô địch sao?
Có cường giả vô địch nào là không thể đánh cảnh giới cao hơn đâu?
Hắn thì hay rồi, nhục thân suýt nữa bị hắn làm nổ tung!
Cửu sư trưởng nói, người Lý gia đều như vậy… nhưng hắn không phục!
“Nhân tộc hiện nay nhất định có đạo mạch độc nhất có thể làm nhục thân mạnh lên…”
Lý Hạo thầm nghĩ, đột nhiên, nhục thân rạn nứt, lúc này Lý Hạo như bị mổ xẻ, khung xương lộ ra ngoài, ngũ tạng cũng xuất hiện, khiến cho đạo mạch dần dần lộ ra.
Còn bộ xương Sơ Võ ở trước mặt đột nhiên vỡ vụn, có một cỗ lực lượng đặc biệt đang bắt đầu lưu chuyển.
Lý Hạo không hấp thu, mà chỉ yên lặng quan sát.
Khung xương này rất mạnh.
Có lực lượng đặc biệt ẩn chứa bên trong.
Hắn muốn xem thử trong cơ thể của hắn có đạo mạch nào chủ động tiếp xúc, chủ động dung hợp với lực lượng đặc biệt đó hay không.
Hoặc là, ở trong Hạo Tinh giới này có ngôi sao nào có thể dẫn dắt cỗ lực lượng đó hay không.
Nếu có thể… thì có lẽ đó chính là vị trí của đạo mạch trên nhục thân.
“Nhục thân yếu đuối… Phát hiện ra Hạo Tinh giới cũng chỉ như vậy, thật đáng chê cười…”
Lý Hạo lẩm bẩm trong miệng, cũng vào lúc này, hắn mới có hơi thở phấn chấn của người trẻ tuổi.
Đó là không chịu thua!
Ngày đó Trương An từng nói, tân nhân loại có nhục thân quá yếu, ông đây chướng mắt khiến Lý Hạo rất khó chịu.
Sau này Đại Ly Vương cũng nói, nhục thân người Thiên Tinh các ngươi cũng chỉ tới vậy, dù là Lý Hạo ngươi cũng thế… thì hắn càng khó chịu hơn!
Đang coi thường ai đó?
Chúng ta đều là đạo thể trời sinh, có gì không bằng các ngươi?
Chẳng qua chúng ta phát hiện quá muộn nên trước mắt chưa phát hiện được đạo mạch trên thân xác thôi.
Một khi phát hiện thì cường giả cùng cảnh giới vô thuộc tính chỉ cần mở được đạo mạch nhục thân là có thể đấm một cú chết các ngươi!
Nhưng Lý Hạo sẽ không nói lời này ở bên ngoài.
Ở đây thì không quan trọng, có thể nói thoải mái, hắn lẩm bẩm một mình: “Nhất định là có, mình tin là có… Nếu có thể tìm được thì ông đây sẽ quay lại đấm chết Đại Ly Vương!”
Bùm!
Thần cốt Sơ Võ lại nổ tung, hắn vẫn không hấp thu năng lượng, mà tùy ý để năng lượng mạnh mẽ kia tiêu tán, nếu để Khương Ly nhìn thấy thì chắc chắn sẽ đau lòng muốn chết.
Đây chính là thần cốt Sơ Võ đó!
Nếu Lý Hạo hấp thu lực lượng đó thì hắn sẽ không đau lòng, nhưng Lý Hạo lại bỏ mặc cho năng lượng trôi đi, đúng là đáng tội.
Thần cốt nổ tung, năng lượng bộc phát, một cỗ năng lượng cực mạnh du đãng trong hư không.
Có một ít năng lượng dính vào người Lý Hạo, rồi bị động hấp thu, nhưng… Khi Lý Hạo phát hiện ra thì hơi buồn bực, chữ “Đạo” đang bị hấp thu, ta biết chữ “Đạo” trong thần văn có lẽ ẩn chứa đạo của thân thể này, nhưng đây không phải thứ ta muốn.
Thứ ta muốn là thứ tất cả mọi người có thể tu luyện được, đạo mạch của nhục thân!
Hắn tiếp tục du đãng trong hư không, năng lượng còn sót lại của thần cốt cũng đang trôi bồng bềnh, không biết từ lúc nào, ở phía xa có một ngôi sao lớn đột nhiên lóe sáng một cái.
Trong nháy mắt, Lý Hạo vừa bồng bềnh như một tờ giấy lập tức biến mất, chỉ một khắc sau, điều khiển ngôi sao lớn kia tới một nơi.
Nơi đó cũng có một ngôi sao đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Vào lúc này, do vừa được hấp thu một ít năng lượng đặc biệt nên hơi lóe sáng, ánh mắt Lý Hạo hơi động, lẩm bẩm: “Cái này… Không lẽ bây giờ bên trong nhân tộc đã có người mở được đạo mạch, chỉ là không tu luyện, cũng không có ai phát hiện ra, nhưng đạo mạch khai thông… Là do lực lượng từ thần cốt Sơ Võ kích phát đạo mạch ư?”
Nhưng mà… Bây giờ trong nhân tộc ai ai cũng có đạo mạch, người đó là ai?
Vì sao không phải là hắn!
Lý Hạo đau đầu, phải đánh xuyên qua nơi này à?
Nhưng nếu người kia chưa khai thông đạo mạch, lại rất nhỏ yếu, nếu hắn tùy tiện đánh xuyên qua Hạo Tinh giới thì người kia xong đời, có lẽ còn nổ tung luôn.
Mà cách một tầng vũ trụ, hắn cũng khó xác định thân phận của người kia.
Lý Hạo càng đau đầu hơn!
Rốt cuộc là đạo mạch của ai?
Vất vả lắm mới có một manh mối, liệu không bị cắt đứt vào lúc này chứ?
Cho dù lòng đang xoắn xuýt, nhưng Lý Hạo vẫn suy nghĩ một hồi, hay là rọi từng viên thần văn bao vây xung quanh ngôi sao kia, sau đó lại tái hiện ra chữ “Đạo” trong thần văn.
Hoàn toàn bao phủ ngôi sao lớn kia!
Cảm thấy làm thế vẫn không an toàn, Lý Hạo ngẫm nghĩ một hồi, rồi cắn răng, mở chữ “Đạo” trong thần văn, cưỡng ép hòa nó vào trong ngôi sao lớn đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Chương 1715: Nhục thân đạo mạch 6
Lúc này, Lý Hạo thở dốc một hơi.
“Vậy là được rồi, miễn cưỡng xác định được vị trí, sau này mình chỉ cần đi vòng quanh thế giới, gặp được người có hơi thở quen thuộc hoặc là có cảm giác thân thiết thì có lẽ đó chính là người đã khai thông đạo mạch!”
Làm như thế sẽ không mang nguy hiểm quá lớn, khiến người kia bị hắn vô tình giết chết.
Trái lại, bây giờ hắn có thể lựa chọn xuyên thủng đạo mạch, có lẽ cũng phát hiện được người kia… Nhưng chỉ sợ người kia quá yếu, trực tiếp nổ tung.
Cũng lo những cách này không đủ để bản thân định vị được người kia.
Lý Hạo suy nghĩ một hồi, lại trích một giọt máu, giọt máu lấp lánh như ánh sao trời bay lên, chui vào trong ngôi sao lớn đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
“Vậy là xong rồi… Nếu gặp được người giống Vương thự trưởng, khiến ta cảm giác thân thuộc như con trai mình… chắc sẽ là chủ nhân của ngôi sao lớn này!”
Lý Hạo thỏa mãn, sau đó, vội vàng xuyên qua, hắn muốn rời khỏi đây.
Về phần thần cốt Sơ Võ gần như hao hết năng lượng kia, hắn cũng không quan tâm tới.
Chỉ là một bộ xương mà thôi!
Nếu lần này còn không được, lần sau hắn lại đi cướp thêm mấy bộ nữa của Khương Ly để nghiên cứu, coi như kíp nổ dẫn dắt năng lượng của mình.
Rất nhanh, Lý Hạo đi theo định vị của Tinh Không kiếm xuyên qua hư không quay lại thế giới hiện thực.
Chỉ một khắc sau đã có người cảm giác được.
Viên Thạc lập tức hiện ra, nhìn thấy Lý Hạo thì thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi đừng chạy loạn một mình bên trong đó, rất nguy hiểm… Có tin truyền tới, tam quốc đều đã xuất binh, sắp tiến vào đại lục rồi, mọi người đang chờ ngươi sắp xếp!”
Lý Hạo gật đầu, nói: “Không vội, trưng binh trước rồi chuẩn bị sẵn sàng, ta sẽ xử lý!”
Nói tới đây lại nói thêm: “Đại Ly Vương có làm loạn không?”
“Không.”
“Vậy thì tốt!”
Lý Hạo bật cười, nói: “Lão sư, ta đang tìm đạo mạch trên nhục thân, dường như đã phát hiện được một chút, nếu có thể phát hiện ra, có thể đào sâu… thì mới thực sự là sự nghiệp! Thế nên… Ta muốn tìm thử xem, giờ thực lực của ta đã mạnh, có thể xuyên qua hư không cảm nhận bốn phương, tốc độ cũng rất nhanh… Thế nên chỉ cần chờ thêm một chút thôi!”
Viên Thạc nhíu mày, nói: “Khai thông 360 khiếu đương nhiên sẽ lột xác một chút…”
“Vậy thì quá chậm!”
Lý Hạo lắc đầu, Viên Thạc cũng im lặng, ông cảm thấy loại lột xác này chỉ cần áp dụng với cường giả là được, Lý Hạo cứ nhất định chấp nhất với đạo mạch trên thân, tìm đường khác.
Dĩ nhiên hiện tại đồ đệ này của ông có rất nhiều suy nghĩ riêng, ông cũng không có cách khuyên can.
“Vậy ngươi nhanh lên… Đừng chậm trễ quá nhiều thời gian vì cái này!”
“Vâng!”
Lý Hạo gật đầu, rồi biến mất trong nháy mắt.
Lúc này, Lý Hạo dùng phần lớn lực lượng để cảm ứng, bay lơ lửng càn quét bốn phương, một cỗ khí thế cường hãn bao trùm khắp thiên địa.
Hắn cảm ứng bốn phương tám hướng rồi bay đi.
Thế là cả ngày hôm nay có rất nhiều người nhìn thấy Lý Hạo, Lý Hạo chỉ quét qua chứ không ở lại, nhưng đã dọa không ít người phải nơm nớp lo sợ, một số cường giả Hành Tỉnh thì như lâm đại địch.
Chờ tới khi Lý Hạo bay qua, biến mất trong nháy mắt thì mọi người mới an tâm hơn một chút.
Còn Lý Hạo thì ngày càng cau chặt mày hơn.
Hắn rà đại lục Phương Bắc trước nhưng lại không cảm nhận được một chút liên hệ nào, ngoài Vương thự trưởng ra thì không ai cho hắn cảm giác thân thiết như vậy cả.
Hết cách, Lý Hạo chỉ đành vội vàng tiến vào Trung bộ.
Do hắn có thực lực mạnh, tràn đầy tinh lực, nếu không… như mò kim đáy bể kiểu này rất khó khăn.
Lý Hạo im lặng một lúc, rồi lại chui vào Hạo Tinh giới.
Đoán một hướng, mặc dù phương hướng bên trong Hạo Tinh giới chưa chắc đã chính xác… Nhưng giờ hắn mặc kệ, dù sao cũng phải kiểm tra mỗi phương một vòng.
Cứ như vậy cho tới khi tam quốc sắp tới.
Lý Hạo chạy như điên, chạy loạn khắp nơi để tìm kiếm người có đạo mạch trong nhục thân.
Một đường đi về phương tây, Lý Hạo ngày càng kích động hơn, hắn mơ hồ cảm giác được… người kia ở phương tây!
Ngày đó, khi Lý Hạo bay qua đây đã khiến cường giả ở đại lục Phương Tây run lẩy bẩy.
Sợ Lý Hạo tới để giết họ!
Mãi tới khi Lý Hạo bay thẳng qua, xuyên qua đại lục Phương Tây, vượt qua từng ngọn núi lớn, cuối cùng dừng lại ở một hướng, mà phía xa là một tòa thành lớn của Thần quốc đang bay lơ lửng.
Lý Hạo há to miệng, nửa ngày không nói thành câu.
Sao có thể được!
Hắn lờ mờ cảm giác được đạo mạch kia… đang ở trong tòa thành này.
Thần quốc phương tây!
Bọn họ có đạo mạch?
Nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, rồi đột nhiên hiểu ra.
Thần linh trời sinh có đạo mặt, thế thì sao người Thần quốc ở phương tây lại không có đạo mạch?
Nói một cách nghiêm khắc thì người bản địa của Thần quốc mới thực sự là người ngoại lai.
“Thì ra là thế!”
Lý Hạo thì thào trong miệng, mà ở đằng xa, có người lạnh giọng quát: “Là ai nhòm ngó Thần quốc ta?”
Lý Hạo đứng sừng sững không động đẩy, chỉ nhìn về đằng xa đang xuất hiện từng hư ảnh, cường hãn vô song, tựa như thần linh đang hồi phục.
Lý Hạo nhìn, lại nhìn, đột nhiên bật cười xoay người rời đi.
Lúc này, trong mắt hắn xuất hiện vẻ điên cuồng, xen lẫn một chút hưng phấn.
Hắn muốn… diệt Thần quốc đầu tiên!
Đạo mạch kia hình như đang ở trung tâm của Thần quốc, người đó hình như là nhân vật lớn, không dễ bắt, cũng không dễ dò xét đạo mạch, thế nhưng hắn có thể tiêu diệt Thần quốc, mở ra đạo mạch trên nhục thân cho tất cả mọi người.
Trong đại điện ở Thần quốc, nữ vương nghiêng đầu nhìn về phương đông, khẽ chau mày.
Là ai?
Vì sao… Lại có cảm giác thân thiết như vậy?
Là một vị cường giả!
Lúc này có một hư ảnh hiện ra, giọng nói có phần ngưng trọng: “Người vừa tới kia có thể là Lý Hạo ở Thiên Tinh, hắn xuyên qua hư không mà tới, hơi thở dũng mãnh tựa như thiên ý giáng xuống, đại đạo hiện lên, ngay cả bọn ta cũng bị hỗn loạn…”
Lý Hạo?
Nữ vương ngẩn ra: “Thủy Thần, hắn tới đây làm gì?”
“Không biết rõ.”
Nữ vương im lặng một lát, cũng không nói ra cảm giác của mình, Lý Hạo à?
Tại sao người này lại đột nhiên xuất hiện ở phương tây?
Để thăm dò tình hình sao?
Nhưng Lý Hạo chỉ có một mình, có thể làm được gì?
Bây giờ thần linh trong nước đã hồi phục rất nhiều, sức chiến đấu của bản thân cũng vô song, nếu Lý Hạo không rời đi thì lúc muốn cũng đừng hòng đi được nữa.
Chỉ là… Vẫn hơi nghi hoặc một chút, chưa gặp Lý Hạo bao giờ, nhưng tại sao dù cách xa như vậy vẫn có cảm giác như cha… đã tới?
Nữ vương khẽ lắc đầu, cảm giác thật kỳ lạ.
Lý Hạo này quả nhiên không tầm thường!
Có hơi đáng sợ!
Mà lúc này, Lý Hạo lại đang rất hưng phấn, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.
Không lẽ đó cũng là một thần linh?
Thần linh có ngàn vạn, khả năng mở ra đạo mạch đặc biệt kia rất lớn.
Nếu đã như vậy… vậy ta không khách khí!
Hãy để người trong thiên hạ biết, Ngân Nguyệt này ta chính là vua!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










