[Dịch] Tinh Môn
Tập 340 : Chiến lực vô song 4 (c1696-c1700)
❮ sautiếp ❯Chương 1696: Chiến lực vô song 4
Thân thể Lý Hạo không hề cường đại như trong tưởng tượng.
Quả nhiên hắn chỉ có đạo tắc thần thông là cường hãn, còn thân thể thì vẫn kém hơn gã một chút.
Nếu nhục thân và đại đạo của Lý Hạo đều mạnh như nhau thì Đại Ly Vương cảm thấy hôm nay mình chắc chắn sẽ thua.
Gia hỏa này mạnh hơn xa sự tưởng tượng của gã, cảm ngộ đại đạo cũng thâm sâu hơn gã rất nhiều.
Nhưng bây giờ gã đã nhìn thấy cơ hội!
Cảnh tượng này khiến vài cường giả cách nơi đây mấy ngàn dặm nhẹ nhàng thở ra.
Cũng may là thế gian này này còn người có thể đối phó với Lý Hạo, nếu không, với thực lực mà Lý Hạo đang thể hiện ra này, làm gì có ai có thể địch nổi!
Thiên địa vẫn chưa khôi phục, dù có nhiều Thánh Nhân, Thiên Vương hơn nữa thì cũng chỉ có thể đứng nhìn, không thể làm bất cứ điều gì.
Đại Ly Vương không thể thua được!
Giờ khắc này, rất nhiều người đều đang nghĩ như vậy.
Đại Ly Vương mà thua, bọn họ thật sự không nghĩ ra hiện nay còn ai có thể chống lại Lý Hạo?
Lúc này, Lý Hạo bị đánh lùi lại bỗng nhiên cười một tiếng: “Nhục thân không phải là duy nhất! Đại Ly Vương, ta sẽ cho ngươi nếm thử chiêu thức mới mà ta từng dùng bao giờ…”
Lý Hạo bỗng nhiên phân ra làm chín, đứng sừng sững tại 9 phương!
Chín Lý Hạo vờn quanh Đại Ly Vương.
Dường như giữa thiên địa xuất hiện một tân vũ trụ, Lý Hạo hóa thành chín vì sao, đại thế áp chế.
“Lôi!”
Ầm ầm!
Lý Hạo thuộc tính lôi bắn ra vô số tia sét, Lý Hạo thuộc tính phong vung tay lên, gió lốc đột kích.
Trong chớp nhoáng, chín vị Lý Hạo đứng ở 9 phương thi triển các loại thần thông.
Như thế vẫn chưa đủ!
Trên bầu trời bỗng xuất hiện một Lý Hạo khác, dường như đây mới là bản tôn, hắn cầm Tinh Không Kiếm chém xuống, dường như mọi thần thông đều được dồn trong chiêu kiếm này, công kích này chém bay Đại Ly Vương!
“Grào!”
Đại Ly Vương bỗng nhiên phát ra tiếng thú gào, gã giận dữ đánh ra một quyền như ngàn vạn yêu ma đang gào thét, ầm một tiếng, dường như hàng rào thiên địa đã bị đánh phá!
10 Lý Hạo lập tức hợp nhất.
Đại Ly Vương toàn thân đẫm máu, dòng máu màu vàng không ngừng nhỏ xuống.
Gã thở hào hển kịch liệt, trên người có vết tích sét đánh cháy khô, cũng có vết thương do lửa đốt, vết nứt do giá rét đông cứng vỡ ra.
Đại Ly Vương ánh mắt lạnh lùng nhìn Lý Hạo đang thở hồng hộc ở phía đối diện, trong lòng có chút rung động!
Gã cũng tự tin như Lý Hạo, gã cảm thấy rằng không có kẻ nào trong thiên hạ hôm nay có thể địch nổi chính mình!
Gã là Đại Ly Vương mạnh nhất từ trước tới nay!
Thậm chí gã còn trấn áp được thần điện truyền thừa vô số đời, chủ tế thần điện chỉ có thể cống hiến sức lực vì gã.
Gã xua binh đến Trung Nguyên, tính kế cổ thành, thiên thu bá nghiệp đang ở ngay trước mắt.
Đối với Lý Hạo, gã chỉ cảm thấy hắn là một thiên tài, là thiên kiêu của thời đại này.
Nhưng thiên kiêu không phải là bá chủ.
Bà chủ là gã!
Nhưng trong trận chiến ngày hôm nay, tuy gã cường hãn vô song nhưng không thể đánh bại Lý Hạo, tuy gã chưa thua nhưng Lý Hạo có quá nhiều thủ đoạn, võ sư tu luyện mấy tháng có thể đạt được đến trình độ này sao?
Hắn dùng các loại thần thông dễ như trở bàn tay.
Đây mà là võ sư sao?
Đối diện, Lý Hạo tươi cười lên tiếng: “Đại Ly Vương rất lợi hại! Ta thích loại võ phu như ngươi!”
Nụ cười của hắn có vẻ hơi biến thái.
Thật tốt! Vô địch thiên hạ thực ra rất cô đơn.
Tuy hắn không thật sự vô địch, nhưng trước khi khôi phục lần hai, Lý Hạo cảm thấy những người khác đều không chịu nổi một kích của hắn, cả tên Khương Ly kia cũng thế.
Tất cả đều nằm trong sự khống chế của mình!
Ta muốn hắn cường đại thì hắn có thể cường đại, ta không muốn thì hắn liền không thể.
Nhưng tên kia cũng được thiên ý gia trì, cũng có thể đột phá vô hạn, đối thủ như vậy mới thú vị.
Nếu Đại Ly không xâm lấn thì Lý Hạo đã muốn tiến vào di tích, đơn độc giao chiến với Bất Hủ chân chính coi như đi mài kiếm!
Đáng tiếc, kế hoạch này đã bị Đại Ly cản trở.
Đã vậy, ta coi Đại Ly Vương trở thành đá mài đao cũng được.
Có gì muốn làm, muốn thí nghiệm thì cứ việc tiến hành với gã.
Ngay sau đó, Lý Hạo lại có động tác mới.
Bỗng nhiên, hắn bổ một kiếm về phía hư không!
Một thần văn xuất hiện.
“Đạo”!
Khi thần văn này xuất hiện, hư không dường như bị kiếm chém phá nát.
Ánh mắt Đại Ly Vương biến đổi!
Vô số cường giả quan chiến khác cũng đều biến sắc.
“Đại đạo vũ trụ!”
“Tân đạo vũ trụ!”
Đúng vậy, giờ khắc này, Tinh Không Kiếm được thần văn chữ “Đạo” định vị như đã xé rách bầu trời, Lý Hạo đứng lặng dưới Tinh Không Kiếm, một cỗ lực lượng mênh mông chấn động, một cỗ lực lượng đặc thù từ Hạo Tinh giới chảy xuôi trên thân kiếm, dung nhập vào trong cơ thể Lý Hạo.
“Thân thể ngươi rất mạnh sao?”
Lý Hạo hấp thu lực lượng, dùng Tinh Không Kiếm làm vật chịu tải, lấy thần văn chữ “Đạo” làm tọa độ vũ trụ, hắn bỗng nhiên phá vỡ Hạo Tinh giới, giờ khắc này, toàn bộ Thiên Tinh vương triều đều cảm nhận được loại áp lực mênh mông kia.
Thân thể Lý Hạo xán lạn như ánh sao.
Hắn cười một tiếng, đánh ra một quyền!
Mãnh hổ gào thét!
Mãnh hổ xuất hiện, một quyền đánh về phía Đại Ly Vương, Đại Ly Vương huy quyền, bịch một tiếng, quyền sáo vẫn còn, nhưng bàn tay được quyền sáo bao quanh đã vỡ nát!
Lực chấn động truyền thẳng vào trong, giờ khắc này, Lý Hạo giống như mang theo lực lượng vũ trụ, một quyền vừa rồi quá mức cường hãn, Đại Ly Vương bị đánh bay ngược, hộc máu không ngừng, cực kì khiếp hãi!
“Ngũ Cầm bí thuật – Hổ Quyền!”
Lý Hạo cười khẽ, ngay sau đó, trong miệng truyền ra tiếng vượn gầm, một thân ảnh khổng lồ trông giống một con khỉ chập chờn trong hư không, ngay sau đó lại có bóng dáng tựa hươu con nhảy nhót vui vẻ xuất hiện.
Hắn đột ngột xuất hiện bên cạnh đối phương.
Một quyền đánh ra!
Hư không vỡ vụn!
Chân vung lên như khỉ quất đuôi, một cước phá không, ầm, Đại Ly Vương bị đá bay.
Thời khắc này, Đại Ly Vương không kềm chế nổi sự rung động trong lòng.
Gã… Không địch nổi!
Bỗng nhiên có một thanh âm lạnh lẽo như máy móc không biết từ phương nào truyền đến: “Rời khỏi đây, hắn chỉ có thể phát huy ra thực lực vô địch ở gần Tinh Không Kiếm, hắn vẫn chưa có bản lĩnh xuyên qua đại đạo vũ trụ, đừng tiếp tục đấu với hắn trong phạm vi Tinh Không Kiếm bao phủ nữa, nếu không, ngươi chắc chắn sẽ chết!”
Đại Ly Vương tỉnh ngộ!
Gã gầm lên một tiếng, xoay người bỏ chạy, một quyền đánh vỡ hàng rào tinh quang.
Ầm một tiếng, hàng rào vỡ nát, phía sau hắn, Lý Hạo vung quyền đánh tới, bịch một tiếng, lưng gã vỡ nát, nhưng gã không quan tâm, nhanh chóng độn không chạy trốn.
Chương 1697: Chiến lực vô song 5
Lý Hạo lạnh lùng nhìn về một hướng, bỗng nhiên nở nụ cười: “Ngươi chờ đó! Ta mặc kệ ngươi là gia chủ Trịnh gia hay là Lý Đạo Hằng Lý gia, ngươi dám nhúng tay vào trận luận bàn của ta, điều này là tối kỵ tại võ lâm Ngân Nguyệt, thiên hạ đều là giang hồ, sau khi khôi phục lần hai, ta sẽ làm thịt ngươi!”
Không có thanh âm nào đáp lại.
Dường như kẻ vừa lên tiếng đã hoàn toàn biến mất.
Không ai biết kẻ nào vừa nói chuyện, giờ khắc này, trên không trung tòa cổ thành nào cũng có tinh thần lực của cường giả dò xét tứ phương nhưng không thể dò xét quá xa, có người biến sắc.
Lý Hạo nói đến Lý Đạo Hằng Lý gia, gia chủ Trịnh gia…
Làm sao có thể?
Lý Hạo vẫy tay, Tinh Không Kiếm trở về, thần văn chữ “Đạo” bay vào trong cơ thể, giờ phút này, thần văn đã hơi vỡ nát.
Vừa rồi chỉ là một thí nghiệm của Lý Hạo.
Dù kẻ kia không nói gì thì hắn cũng không kiên trì được quá lâu.
Đại Ly Vương mà không trốn thì chỉ cần kiên trì thêm một hồi, khi ấy thần văn sẽ vỡ nát, Lý Hạo sẽ không để thần văn bị hủy, chưa chắc hắn đã có thể chém giết Đại Ly Vương trong khoảng thời gian này.
Nhưng hiện giờ không cần nói thêm gì nữa.
Lý Hạo vung tay lên, một màn trời xuất hiện, giọng nói của Lý Hạo truyền khắp thiên địa: “Liệp Ma Quân, toàn diện tiến công! Giết!”
Ngân Nguyệt chi địa.
Ngân Thành.
Đám người giật mình, ngay sau đó, Cửu sư trưởng đã hiểu ý Lý Hạo, ông quát to: “Toàn quân xuất kích! Giết! Đại Ly Vương chiến bại, giết địch!”
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều hiểu ra một chút tình hình.
Ngay sau đó, mấy chục vạn tướng sĩ cùng rống giận gào thét, nhanh chóng lao lên chiến trường!
Khương Ly biến sắc, chỉ có thể quát lớn ra lệnh: “Xuất kích!”
Hai dòng lũ va chạm vào nhau.
Tiếng la chấn động thiên địa.
Giờ khắc này, phe Lý Hạo sĩ khí phấn chấn đến cực hạn!
Bởi vì vừa rồi lãnh tụ của bọn họ đã dùng tư thái vô địch để đánh bại Đại Ly Vương, Đại Ly Vương lựa chọn trốn chạy!
Nếu không có có cổ cường giả nhúng tay thì có lẽ Đại Ly Vương đã bị giết chết!
Đại Ly Vương vô địch cường hãn đến mức đáng sợ, thế nhưng vẫn bị lãnh tụ của bọn họ đánh bại!
Giờ khắc này, bọn họ sĩ khí bừng bừng, còn bên Đại Ly thì sĩ khí cực kỳ sa sút, không chỉ như vậy, Đại Ly Vương còn mang đi một phần tinh binh, đó đều là những nhân vật cực kỳ cường hãn, hiện giờ Đại Ly Vương không ở trong quân doanh, tuy Đại Ly cường giả đông đảo nhưng vẫn bị Thiên Tinh Quân với Chiến Thiên Quân làm tiên phong áp chế.
Tiếng chém giết chấn động thiên địa!
Khi Đại Ly Vương trở về, kim quang chiếu rọi thiên địa, bầu trời hơi sáng lên.
Khi quân Đại Ly có dấu hiệu sắp sụp đổ, trận chiến đấu mới kết thúc, bởi vì Đại Ly Vương trở về!
Đại Ly Vương gầm thét một tiếng, lúc này sĩ khí của quân Đại Ly mới khôi phục, bắt đầu phản công!
Phương hướng Ngân Thành, Lý Hạo xuyên qua hư không quay về, tiếng cười truyền vang: “Thu quân!”
Thiên Tinh Quân đang đột phá điểm xung yếu, sắp xông vào quân doanh đối phương nghe được mệnh lệnh của Lý Hạo thì lập tức lui lại.
Trên bầu trời Ngân Thành, Lý Hạo nhìn về phía đối diện, tươi cười xán lạn: “Đại Ly Vương, ngoan ngoãn ở lại đây giúp ta luyện binh đi! Đừng nên chạy loạn! Dưới trướng Thiên Tinh đô đốc phủ ta có mấy trăm vạn tướng sĩ, tất cả phải dựa vào Đại Ly ngươi để luyện ra một chi tinh binh! Nếu ngươi không phục thì cứ việc cầu xin đám cường giả cổ thành kia tới đây, ta không ngại thu hoạch thêm một chút lực lượng bản nguyên!”
Đại Ly Vương không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn Lý Hạo.
Bên cạnh, Khương Ly ánh mắt phức tạp, y cũng nhìn Lý Hạo, trong lòng nghĩ tới Sơ Võ thần cốt đã mất đi, đau lòng đến mức trái tim hơi run rẩy.
Lý Hạo nhìn bốn phía, tiếp đó nhìn về nơi xa, thanh âm hào hùng: “Trước khi khôi phục lần hai, thiên địa này thuộc về Lý Hạo ta! Không phục thì cứ việc đi ra, di tích là của các ngươi, bóng tối là của các ngươi, thiên địa và ánh sáng này thuộc về ta!”
Dù hắn cực kỳ phách lối nhưng lúc này các cổ thành đều cực kỳ an tĩnh.
Ở thời đại bản tôn không thể ra ngoài, ai có thể dùng phân thân địch nổi Lý Hạo?
Đến Đại Ly Vương đã đánh vỡ giới hạn mà cũng không phải là đối thủ của hắn thì càng đừng nói đến phân thân của bọn họ.
Lời Lý Hạo nói khiến mấy trăm vạn binh sĩ Thiên Tinh Quân vô cùng hưng phấn, kích động, Lý Hạo trực tiếp tuyên bố rằng những người Đại Ly kia là đạo cụ luyện binh của bọn họ, lời tuyên bố này bá đạo không ai sánh bằng!
Phía đối diện, Đại Ly Vương nhìn thoáng qua Lý Hạo rồi không để ý nữa, gã trở về quân trướng của chính mình.
Khi ngồi xuống, trên người gã hiện ra nhiều vết rách.
Khương Ly cùng theo vào lập tức biến sắc.
“Đại vương!”
Đại Ly Vương khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: “Không sao, chỉ là không ngờ Lý Hạo này có nhiều thủ đoạn như thế, ta cứ tưởng rằng trong thiên địa này không có ai có thể đánh với ta một trận…”
Nói đến đây, gã bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Lý Hạo chỉ đang cố làm ra vẻ để chấn nhiếp đám cổ nhân mà thôi, đừng nghĩ rằng hắn tốt hơn ta bao nhiêu.”
Khương Ly hoài nghi, nhưng không nói gì.
Cùng lúc đó, Ngân Thành.
Khi mọi người đang hưng phấn, Lý Hạo trở lại Tuần Kiểm Ti, bỗng nhiên nhục thân hắn vỡ nát, máu tươi chảy xối xả.
Đám người Viên Thạc chấn động.
Lý Hạo thì cười tươi như không: “Không sao cả, nhục thân ta thực sự chưa đủ mạnh, lực lượng Hạo Tinh giới trúng kích quá mạnh, khiếu huyệt cũng mở chưa đủ nhiều, nếu có thêm mười mấy cái thì không có vấn đề gì rồi.
Mà tên Đại Ly Vương kia khiến ta hơi kinh ngạc, không ngờ tên kia cường hãn như vậy!”
Cửu sư trưởng vừa chạy tới, vào cửa thấy cảnh này thì có chút thổn thức: “Người Lý gia lúc nào cũng vậy, chẳng thể thoát khỏi ma chú, sau mỗi lần chiến đấu nhục thân đều sẽ vỡ nát…”
Đám người giật mình, Lý Hạo cũng sững sờ, ngay sau đó, hắn chợt cười to.
Đang cười, hắn bỗng nhiên vung lên kiếm, tất cả máu tươi dưới mặt đất hóa thành tro bụi, Lý Hạo ngẩng đầu nhìn lên trời, nhíu mày, không nhịn được mắng một tiếng: “Cẩu vật, dám trộm khí huyết của ta!”
Hắn ngẩng đầu nhìn hư không, Bát Quái Đồ đã rõ ràng hơn trước, trong mơ hồ hắn còn thấy thứ gì đó.
Lý Hạo suy tư, sau đó mở miệng: “Triệu thự trưởng, ngươi đến quân doanh Đại Ly một chuyến, nhắn với Đại Ly Vương rằng có lẽ 3 tổ chức lớn sẽ đánh chiếm hang ổ của hắn, mà nếu bọn họ liên thủ thì coi như ta chưa nói gì!”
Sắc mặt Triệu thự trưởng hơi thay đổi, ông gật đầu, không nói thêm gì.
Lý Hạo nhìn Bát Quái Đồ trên không, nhíu mày lần nữa.
Theo thời gian, Bát Quái Đồ càng lúc càng rõ ràng, nhưng mà nó cũng mờ đi một chút.
Chuyện này không phải chuyện tốt đẹp gì!
Nhưng đây không phải chuyện Lý Hạo cần quan tâm lúc này, hắn nhìn về phía mọi người: “Tiếp tục luyện binh, ta muốn bế quan mấy ngày.
Lần này Đại Ly Vương giúp ta thí nghiệm không ít chiến pháp mới, hắn cũng khá tốt đấy, chờ ta thắng hắn, nếu hắn nguyện ý làm bồi luyện cho ta thì ta có thể tha chết cho hắn!”
“…”
Đám người im lặng.
Tên này thật phách lối!
Cửu sư trưởng trầm mặc một hồi, bỗng nhiên lên tiếng: “Lần này luyện binh có lẽ sẽ chết rất nhiều người…”
Lý Hạo nghi hoặc nhìn ông: “Thiên hạ này không phải thiên hạ của một mình ta, mà là thiên hạ của mọi người, ta đã làm điều mình nên làm, mọi người cũng nên làm điều cần làm, chỉ có như vậy thì mới có thể duy trì thời đại mới cường đại sau khi ta đi, Cửu sư trưởng là hãn tướng trong quân, vì sao lại có suy nghĩ như vậy?”
Hắn không muốn nhìn thấy đồng bào chết đi, thế nhưng hắn không thể trở thành chúa cứu thế của mọi người cả đời, thiên hạ này là của tất cả mọi người, mọi người tự lực tự cường thì mới có thể duy trì thời đại mới mãi mãi hưng thịnh.
Nếu không, nó sẽ giống như Tân Võ, Nhân Vương vừa rời đi, đám cường giả Kiếm Tôn vừa đi khỏi, những người khác đột nhiên trở thành con ruồi không đầu bay loạn tứ phía, không biết vì sao chính mình phải phấn đấu.
Lý Hạo cảm thấy Tân Võ có rất nhiều ưu điểm, nhưng cũng có khuyết điểm, chỉ khi tất cả mọi người đều tự lực tự cường thì mới không tái diễn cảnh lãnh tụ đi mất liền nhanh chóng sụp đổ, thời đại cường đại phải là mọi người cùng cường đại chứ không phải chỉ có một người vô địch.
Cửu sư trưởng không nói gì nữa.
Trong lòng ông hơi xúc động, quả nhiên là không giống nhau.
Lý Hạo không phải Nhân Vương.
Lý Hạo là Lý Hạo.
Chương 1698: Suy Nghĩ Nhiều 1
Trận chiến Ngân Nguyệt vẫn có ảnh hưởng rất lớn.
Trận chiến này của Lý Hạo cùng Đại Ly Vương đã đập tan suy nghĩ về võ đạo của con người, không phải mọi người đều gặp hay đều biết cường giả cổ võ.
Nhưng Lý Hạo thì ai cũng biết.
Cái huyệt khiếu kia mở ra tựa như mặt trời, ngày hôm nay không biết bao nhiêu người đã nhìn thấy.
Trong phút chốc, toàn bộ phương bắc hoàn toàn bội phục.
Lý Hạo, vô địch!
Mạnh mẽ đến mức một số bá chủ phương Bắc cảm thấy tuyệt vọng.
Sự tồn tại như vậy… là thứ mà quân đội có thể vây giết sao?
Sự tồn tại như vậy, là thứ mà con người có thể đạt tới sao?
Mà theo như lời giải thích của Lý Hạo, hắn mới chỉ đạt tới Nhật Nguyệt.
Nhật Nguyệt cảnh!
Đại Ly thật sự có thể đối phó với Lý Hạo ư?
Đại Ly Vương là kẻ mạnh, nhưng mọi người cũng nhìn thấy, cuối cùng Lý Hạo đã triệu hoán tinh thần, triệu hoán vũ trụ, dùng một quyền đánh bay đối phương, Đại Ly Vương hoàn toàn không thể địch lại Lý Hạo.
Người ngoài không nhìn thấy được nhiều, càng không nhìn thấy sâu xa hơn, cũng không cảm nhận được giới hạn của Lý Hạo, hắn chỉ có thể làm như vậy trong phạm vi nhỏ, nhưng mọi người đều nhìn thấy, Đại Ly Vương thua!
Vậy là đủ rồi!
Không đơn giản chỉ như vậy.
Ngân thành còn đang trong chiến trận ác liệt, Đại Ly cũng không vì vậy mà rút quân.
Ngay tại lúc này, chuyện khiến người ta không ngờ tới đã xảy ra.
Phủ đô đốc Thiên Tinh có lệnh.
Quân đội các tỉnh phương bắc nhàn rỗi không có chuyện gì, nhanh chóng điều động quân lực, xây dựng phủ học võ đạo, bắt đầu sửa đường, chuẩn bị cày bừa vụ xuân.
Khởi công xây dựng thuỷ lợi, tiến hành khai hoang.
Dường như Lý Hạo chắc chắn chính mình sẽ thắng.
Cũng mặc kệ tiền tuyến căng thẳng thế nào, hắn chỉ biết là sắp tới lúc cày bừa vụ xuân, bây giờ không chuẩn bị làm chậm chễ việc cày bừa vụ xuân, phương Bắc có gần hai mươi triệu dân, chỉ dựa vào yêu thực gây trồng lương thực là điều không có khả năng.
Trăm triệu nhân tộc chẳng lẽ đều muốn ngồi đá gặp đất?
Phương bắc, ngoài thành cổ Ngân Nguyệt có chút phiền phức, ngoài Đại Ly có chút phiền phức, theo như Lý Hạo thấy, những nơi khác không phải phiền phức.
Quân đội ở các hành tỉnh lớn còn có mấy trăm gần nghìn vạn người.
Nhàn rỗi ăn cơm không à?
Không đánh trận không bằng trở thành công binh, bắt đầu làm việc.
Dù các hành tỉnh lớn ở phương Bắc không cần trung ương giúp đỡ, cũng không có tiền giúp đỡ, nhưng Lý Hạo cảm thấy, không thể để bọn họ ăn không ngồi rồi.
Thế là, mệnh lệnh bắt đầu nhanh chóng được truyền đạt xuống…
Mang theo uy danh vừa mới đánh bại Đại Ly Vương của Lý Hạo làm bốn phương kinh sợ.
Vùng phương bắc ở ngay dưới chân Lý Hạo.
Nếu có ai không nghe theo, tự chịu hậu quả!
Ở phương bắc, ngoài tỉnh Bắc Tam, ngoài Ngân Nguyệt, Lâm Giang, còn có 14 khu hành tỉnh.
Nhưng ngày hôm nay, sau khi nhận được mệnh lệnh, bá chủ của các hành tỉnh lớn dù cho trong lòng có mắng chửi ngàn vạn lần, vẫn không dám không lo làm việc, mệnh lệnh rất nhanh đã được truyền xuống.
Đóng quân, bắt đầu khởi công xây dựng thuỷ lợi, cam đoan việc cày bừa vụ xuân tiến hành bình thường.
Về phần quân đội… Ai dám không theo?
Dù có là những đại tướng lãnh binh kia cũng không dám xì hơi, nói cái gì mà Lý Hạo sỉ nhục quân nhân, nếu đối lại là trước kia chỉ cảm thấy phải mắng chửi, nhưng cảnh ngộ của tỉnh Bắc Tam cùng Lâm Giang đã khiến bọn họ biết rằng, trong mắt Lý Hạo, bọn họ chẳng là cái gì cả.
Theo Lý Hạo đánh bại Đại Ly Vương, hoảng sợ lại xâm nhập vào lòng người.
Một đường đi tới, Lý Hạo cảm giác chưa giết người nào… Nhưng vừa nghĩ tới ở Trung bộ và phương Bắc đã chết một nhóm lớn cao cấp, Cửu Ti, Hoàng Thất, Vương phủ, những người có công lao lớn, Tổng đốc, Thự Trưởng… sắp đếm không xuể rồi.
Lúc trước, hắn chỉ giết Định Quốc công của phương Đông, về sau lại giết An Quốc công của phương Tây, một đường đi tới, Lý Hạo đã tạo thành một loại ấn tượng cực kỳ mâu thuẫn cho người ta.
Hắn là thánh nhân, khởi công xây dựng thuỷ lợi, bảo vệ dân chúng, lấy giáo dục làm đầu, mở rộng võ đạo…
Điều ấy đã chứng tỏ Lý Hạo là người tốt.
Thế nhưng, nếu thật sự đếm hết những vong hồn trong tay Lý Hạo, quả thực là không rét mà run.
Hơn phân nửa giới quyền quý của vương triều Thiên đã bị hắn làm thịt.
Hết lần này tới lần khác… Không có mấy người nhớ kỹ việc này, đây mới là chuyện đáng sợ đến cùng cực.
Hết thảy đều thuận lợi trôi qua trong im lặng.
Sau khi Lý Hạo xử lý xong Cửu Ti cùng hoàng thất, hắn khiêm tốn làm cho người ta giận sôi, dù công khai là phủ đô đốc nắm giữ Trung bộ với bên ngoài, cũng không đề cập tới kết cục của Cửu Ti và hoàng thất, chuyện này khiến những dân chúng kia không nhớ đến những người đó.
Dần dà, đến bá chủ các phương cũng sắp quên mất sự tồn tạt của Cửu Ti và hoàng thất.
Hiện tại… Bọn họ vẫn còn sống chứ?
Có lẽ chỉ còn lại xương cốt thôi!
Hôm nay, các tỉnh phương Bắc đều đang điều động người.
Chuẩn bị cày bừa vụ xuân, chuẩn bị xoá nạn mù chữ.
Mà tương tự, ngày hôm nay tại quân doanh Đại Ly.
Triệu thự trưởng gặp mặt Đại Ly Vương, nở nụ cười tùy ý nói một lần về chuyện ba tổ chức lớn đi Đại Ly, cẩn thận nhìn kỹ sự thay đổi sắc mặt của Đại Ly Vương.
Đại Ly Vương lại là một mặt bình tĩnh.
“Bổn vương đã biết.”
Đại Ly Vương mặt mày bình tĩnh, giống như không thèm để ý chuyện này.
Ngược lại Khương Ly hơi có chút biến sắc, rất nhanh đã che giấu sự thay đổi.
Triệu thự trưởng cười một tiếng, cười rất rực rỡ, ông già này vẫn luôn thích cười như trước đây, tằng hắng một cái mở miệng nói: “Tất nhiên Đại Ly Vương biết được, vậy thì dễ thực hiện rồi, cũng không uổng công đô đốc quan tâm tới an nguy Đại Ly.”
Triệu thự trưởng trách trời thương dân nói: “Đô đốc nhân từ, không đành lòng dân chúng chịu khổ, dân chúng khắp nơi đều là nhân tộc! Thiên Tinh hay Đại Ly cũng vậy, dân chúng vẫn luôn vô tội! Ba tổ chức lớn đã làm vô số việc ác, nếu là tạo thành huyết án ở Đại Ly, vị đô đốc kia cũng không thể ngồi yên không để ý đến!”
Đại Ly Vương mặt không đổi sắc, tiếp tục nhìn, tiếp tục nghe.
Triệu thự trưởng lại nói: “Ngoài ra, đô đốc để ta đến đây vì còn mấy chuyện muốn bàn bạc cùng Đại Ly Vương, nên xin đại vương che chở, nghe ta nói từng chuyện.”
“Nói!”
Đại Ly Vương cũng không có ý che chở bất kỳ kẻ nào.
Mà Triệu thự trưởng cũng không thèm để ý cái này, mặt không đổi sắc, vẫn cười như cũ: “Ta đây đành nói thẳng, đầu tiên là, đô đốc xin Đại Ly Vương mời các vị cổ cường giả khắp tứ phương trợ giúp chiến đấu! Càng nhiều càng tốt, chia đều ngài ta, kết quả càng mạnh, ngài ta càng mạnh!”
Khương Ly suýt chút nữa phun ra nước bọt.
Chuyện này là thế nào?
Để Đại Ly mời cường giả khắp tứ phương… Đây còn là chuyện con người nên làm à?
Chương 1699: Suy Nghĩ Nhiều 2
Triệu thự trưởng lại vẫn bình tĩnh như cũ, tiếp tục cười nói: “Thứ hai, chiến tranh giữa hai quân vẫn tiếp tục, mỗi ngày một trận chiến là điều ắt không thể thiếu! Bên ta nếu có lính mới xuất chiến, vẫn xin Đại Ly Vương chú ý một chút, điều động quân lính yếu xuất chiến, nhân số tương đương, nhất định sẽ không lấy nhân số để bắt nạt!”
Sắc mặt Đại Ly Vương đã hơi lạnh!
Triệu thự trưởng mặc kệ, tiếp tục nói: “Thứ ba, đấu tướng mỗi ngày! Lấy hai cảnh giới Đấu Thiên, Sơn Hải làm chủ, sống chết có số, cường giả không được tham dự, không được nhúng tay!”
Đại Ly Vương lạnh lùng nhìn ông, sắc mặt giờ phút này có chút phát lạnh.
Triệu thự trưởng tiếp tục nói: “Thứ tư, thống nhất cảnh giới, hi vọng tướng sĩ, cường giả dưới trướng Đại Ly Vương đều lấy Trảm Thập, Phá Bách, Đấu Thiên, Sơn Hải, Nhật Nguyệt làm cảnh…”
Lời này vừa nói ra, Đại Ly Vương có chút nổi giận, lạnh lùng nói: “Ngươi muốn làm cái gì? Hoặc là… Lý Hạo muốn làm cái gì?”
Triệu thự trưởng cười nói: “Không phải ta, là nguyên văn đô đốc! Đô đốc nói, chúng ta thống nhất giang sơn cũng được, Đại Ly thống nhất cũng được, chỉ muốn đều thống nhất về chữ viết, thống nhất văn hóa giáo dục, thống nhất võ đạo, thống nhất cảnh giới, xe đi một làn, sách một ngôn ngữ!”
Ông nở nụ cười rực rỡ: “Đại Ly ít người, nếu không hòa nhập vào Thiên Tinh làm sao nhất thống thiên hạ? Đô đốc còn nói, lấy người Thiên Tinh quản lý người Thiên Tinh, tài năng lấy thiếu chế ngự nhiều, chẳng lẽ Đại Ly Vương không quan tâm thiên hạ?”
Đại Ly Vương biến đổi sắc mặt.
Đây là đồng hóa!
Lý Hạo muốn xâm lược văn hóa bọn họ!
Quả nhiên, Triệu thự trưởng lại nói: “Ngoài ra đô đốc còn nói, hết thảy đều có sự độ lượng! Hệ thống tiền tệ của Đại Ly phải bàn bạc với Thiên Tinh, hoàn thành chuyển đổi, tỷ lệ phải cố định, lĩnh vực siêu phàm phải dùng Thần Năng thạch làm cơ sở, song phương có thể buôn bán… Đương nhiên, bây giờ không vội!”
Đại Ly Vương thay đổi sắc mặt triệt để, lạnh lùng nói: “Lý Hạo thật sự tưởng mình thắng chắc?”
“Không!”
Triệu thự trưởng lắc đầu: “Đô đốc nói, Đại Ly Vương là nhân trung chi long hiếm thấy, dù sinh ra tại đất Bắc Man, vẫn là bá chủ đương thời trong đám anh hùng, nếu Đại Ly Vương có thể thắng, cũng hi vọng Đại Ly Vương có thể thi hành tiếp, hoàn thành thống nhất thế giới Ngân Nguyệt!”
Ông nở nụ cười: “Thần quốc phương Tây, Đại Hoang phương Đông, phương Nam có Thủy Vân… Đô đốc nói, Thần quốc tín ngưỡng thần linh, thần linh mới là vương, ngài ấy không thích.
Đại Hoang nghe thì giống tội phạm, đi lại như gió, không có chỗ ở cố định, dân tộc du mục! Phương Nam có Thủy Vân, thiếu mất một phần đại khí và bá đạo của phương Bắc, vùng sông nước Giang Nam tuy tốt, lại không hùng mạnh bằng phương Bắc, loạn thế hào hùng ở phương Nam không ổn!”
Nói đến đây, ông nhìn về phía Đại Ly Vương: “Đô đốc nói, dám ra tay với cổ thành, Đại Ly Vương có tài trí mưu lược kiệt xuất, cho nên cũng chỉ có Đại Ly Vương mới đồng ý chấp nhận những điều kiện này!”
Đại Ly Vương lạnh lùng nhìn ông, cũng không cảm thấy lời Lý Hạo có gì đặc biệt hơn người.
Lý Hạo cũng không có tư cách đánh giá hắn ta.
Hắn ta nhìn về phía Triệu thự trưởng: “Nếu nổn vương không đồng ý?”
Những điều kiện này của Lý Hạo như đang bắt nạt người ta, ta muốn luyện binh, đấu tướng cùng ngươi, thuận tiện xâm lược văn hóa ngươi, xâm lược tài chính với ngươi!
Chuyện này đối với Đại Ly Vương mà nói quả thực chính là cưỡi lên đầu mà ị.
Khinh người quá đáng!
Thật sự cho rằng với trận chiến đêm qua, bản thân chỉ bại một trận hắn liền ăn chắc bổn vương rồi hả?
Triệu thự trưởng vẫn bình tĩnh như cũ: “Nếu là Đại Ly Vương không chịu, vậy giá trị tồn tại của Đại Ly Vương không còn cao nữa!”
Triệu thự trưởng đứng thẳng người, nhìn về phía Đại Ly Vương: “Đô đốc nói, nếu là đại vương không chịu, sau ba ngày, đại học võ khoa Viên Bình với 400 vị Tuyệt Đỉnh, 30 vị yêu thực Bất Hủ, 100.000 quân Chiến Thiên, một vị Thiên Vương, cộng thêm các cường giả Thiên Tinh, trong vòng một ngày tiêu diệt Đại Ly!”
Đại Ly Vương lạnh lùng nhìn ông.
Giờ phút này, Khương Ly cũng mở miệng, mang theo một chút ý lạnh: “Khoác lác, ai đều có thể nói!”
Hù dọa ai đấy?
Thiên Vương?
Thiên Vương ở đâu ra?
Thời đại này làm sao có thể xuất hiện Thiên Vương?
Về phần những thứ khác, ngược lại còn đang chờ bàn bạc.
“Hiệu trưởng đại học võ khoa Viên Bình, cháu trai tiền bối Trương An, Chí Tôn thời Tân Võ!”
Triệu thự trưởng nở nụ cười: “Đại vương nếu không tin có thể cược một lần! Đại vương cũng biết, đô đốc lọt vào mắt xanh thiên ý, đô đốc lại mở tân đạo, tự có lĩnh vực thiên địa, chủ tế càng nên hiểu rõ, đô đốc có thể khống chế lĩnh vực thiên địa! Khi lĩnh vực mở ra, trong lĩnh vực không hạn chế chiến lực!”
Sắc mặt Khương Ly thay đổi, rất nhanh đã trầm giọng nói: “Thực lực Lý Hạo tuy có lực tàn phá Bất Hủ, nhưng muốn Thiên Vương rời núi… không thể đâu!”
Triệu thự trưởng cười: “Một mình Đô đốc đương nhiên sẽ khó làm được, nhưng võ đạo cũng không phải chỉ dựa vào mỗi đô độc, võ sư Ngân Nguyệt, người người đều biết có dung hợp lĩnh vực, chớ nói Thiên Vương, Đế Tôn có tới cũng có thể dung nạp!”
“Hai vị không biết Thần Thông tân đạo, không hiểu cái mạnh của tân đạo, nếu đại vương vẫn không đồng ý… Tất cả hậu quả đại vương tự chịu nhé!”
Đại Ly Vương nhàn nhạt nói: “Đây là uy hiếp sao?”
“Vâng!”
Triệu thự trưởng gật đầu: “Là uy hiếp! Đô đốc còn nói, trừ khi đại vương từ bỏ cơ nghiệp, rời khỏi phương Bắc hội hợp với ba nước khác, hợp nhất tứ phương, có lẽ đô đốc sẽ kiêng kị một chút, nếu không đại vương chỉ có thể thỏa hiệp, nếu không thỏa hiệp, trong vòng ba ngày, Đại Ly sẽ bị xoá tên khỏi thiên hạ!”
“Làm càn!”
Khương Ly quát một tiếng: “Thật sự cho rằng Đại Ly ta không có người sao? Lý Hạo dám can đảm như thế, Sơ Võ chi thần của Đại Ly cũng thuộc thiên địa này, bản vương cũng có thể có được sự che chở của thiên ý, thiên ý phụ thể, cho dù thần linh không xuất hiện cũng có thần cốt phụ thể, không hạn chế, hươu chết vào tay ai còn chưa biết!”
Lấy cổ cường giả ra uy hiếp?
Khương Ly thầm giận!
Thật sự đã đến mức này, Đại Ly cũng không phải không thể chiến một trận!
Đại Ly Vương dám tranh bá thiên hạ, há có thể sợ những cổ cường giả này?
Chương 1700: Suy Nghĩ Nhiều 3
Triệu thự trưởng rất nhanh đã lộ ra nụ cười: “Lời ấy của chủ tế có lý, đã như vậy… Vậy phủ đô đốc Thiên Tinh đành nhượng bộ một chút, chuyện tiền tệ, buôn bán, có thể trì hoãn một chút, không cần vội vã!”
Khương Ly giận dữ!
Đây là dỗ trẻ con sao?
Triệu thự trưởng thấy thế, lại cười nói: ” Lúc Đô đốc đến còn có lời nhắc nhở, nếu Đại Ly Vương đồng ý với những điều kiện này, sau khi luyện thành công tinh binh, có thể cùng Đại Ly cùng tranh giành thiên hạ, diệt ba nước trước, lại chiến đấu với cổ thành, Đại Ly Vương là người tài, hẳn sẽ biết giờ phút này hai hổ tranh chấp, ắt có một con sẽ bị thương! Hay là Đại Ly Vương cảm thấy có thể hạ được Thiên Tinh, bắt đô đốc?”
Đại Ly Vương yên lặng không nói.
Khương Ly cũng yên lặng.
Đã thấy sự mạnh mẽ của Lý Hạo, ai dám chắc chắn bây giờ có thể hạ được Lý Hạo?
Cứ cho là như hắn ta nói, vận dụng xương cốt Sơ Võ, Đại Ly Vương có thể dựa vào thần cốt phụ thể, thế nhưng là… nào có đơn giản như vậy, hơn nữa Lý Hạo cũng không phải không có cách ứng phó.
Nhưng mấy điều kiện của Lý Hạo… Mặc dù ban đầu Đại Ly Vương cũng nghĩ như vậy.
Nhưng bây giờ tình hình không giống lúc trước.
Sau một hồi lâu, Đại Ly Vương chậm rãi nói: “Chuyện này cũng không phải không thể, nhưng bổn vương cũng có yêu cầu.”
“Mời Đại vương nói.”
Triệu thự trưởng nở nụ cười, có vẻ tức giận lạ thường.
Đại Ly Vương bình tĩnh nói: “Đầu tiên, bảo Lý Hạo trả lại thần cốt đã cướp mất!”
Triệu thự trưởng hơi nhướng mày, không mở miệng.
“Thứ hai, những vị cổ cường giả kia không ngốc, không thể cứ một mực mắc câu, dẫn dụ không được nhiều, nếu thật sự đưa tới, căn nguyên chi lực bên ta bảy thành!”
Triệu thự trưởng như cũ im lặng.
“Thứ ba, bổn vương muốn phương pháp tu luyện hoàn chỉnh, toàn diện, liên quan tới tân đạo, bao quát phương diện lý luận chứ không phải là bí tịch!”
Triệu thự trưởng nhíu mày.
Điều kiện này ông không nghĩ tới.
Thấy Đại Ly Vương không còn cất tiếng, Triệu thự trưởng cười cười: “Ngoại trừ ba điều kiện này ra, còn nữa không?”
Đại Ly Vương gật đầu: “Còn có một điều cuối cùng, bổn vương xuất quân đến Thiên Tinh, núi cao đường xa, Lý Hạo tất nhiên muốn dùng tướng sĩ Đại Ly ta để luyện binh… Vậy tiêu hao do Thiên Tinh các ngươi cung ứng!”
Hắn ta vô cùng bình tĩnh: “Thịt để ăn thì thôi, bổn vương mang theo một chút, sống ở Thương sơn cũng không thiếu những này, một triệu tướng sĩ, người người Siêu Phàm đều có thể nuốt cả trâu, mỗi ngày tiêu hao lương thực tới khoảng 3 triệu cân… Lý Hạo chỉ cần cung cấp đủ số lượng cần trong một tháng cho Đại Ly ta là được!”
Một ngày 3 triệu cân, một tháng gần 100 triệu cân.
Bình quân mỗi người mỗi ngày tiêu hao 3 cân lương thực, đối với Siêu Phàm mà nói, kỳ thật hoàn toàn không quá nhiều.
Nhưng bọn họ còn muốn phối với thịt.
Sắc mặt Triệu thự trưởng thay đổi.
Lương thực kỳ thật vốn không chỉ là vấn đề của Đại Ly.
Bây giờ, Ngân Nguyệt có quân đội mấy triệu người, ai ai cũng ăn, dân chúng coi thức ăn là trời, dù là Siêu Phàm, không đến mức thiết yếu, nhưng cũng muốn ăn cơm.
Không ăn cơm không có sức lực, lấy đâu ra sức lực giết địch.
Bên Ngân Nguyệt đã tiêu hao cực lớn.
Ông cau mày nói: “Nếu Đại Ly đã chuẩn bị xâm chiếm Thiên Tinh, làm sao có thể không có chuẩn bị…”
Đại Ly Vương bình tĩnh nói: “Ngày đó vượt Thương sơn, bổn vương chuẩn bị chiếm cứ phương Bắc cướp đoạt kho lúa, chứ không phải chỉ đóng quân ở dưới chân Thương sơn, nếu Lý Hạo không cho phép vậy thì thôi! Chiến đấu hoặc rút lui, bổn vương tự có tính toán.”
Giờ phút này, Triệu thự trưởng cũng có chút chần chờ.
Chuyện này cũng nhiều quá rồi!
Nhất là mấy năm này, Thiên Tinh cũng không phải rất thái bình, đa phần là thất thu, bây giờ cũng chỉ dựa vào chút gạo thần thánh do yêu thực cung cấp mới lấp được chút lỗ hổng.
Nhưng nếu cung cấp cho Đại Ly…
Nhưng… Đại Ly lại là kẻ địch.
Nào có chuyện lấy lượng lương thực ít ỏi của chính mình đi nuôi dưỡng kẻ địch đến giết chính mình chứ?
Một khi tin tức này truyền đi… Chỉ e Lý Hạo có thể bị người trong thiên hạ mắng chết!
Hiện nay, các đại lục còn có rất nhiều người không có cơm ăn đấy.
Trung bộ còn đỡ, phương Bắc bây giờ vẫn được vận chuyển lương thảo, nhưng đại lục ở những nơi khác lại không có.
Một khi tin tức lộ ra… Đây không phải là bôi đen cho Lý Hạo sao?
Để cho kẻ địch ăn đồ của chính mình, lại giết người của mình…
Điều kiện này của Đại Ly Vương quả thực rất quá đáng!
Triệu thự trưởng yên lặng không nói.
Kỳ thật, chỉ là đang nhanh chóng truyền tin.
Chuyện này ông thật sự không có cách nào làm chủ.
Ngân thành.
Khi Lý Hạo nhận được tin, đọc tin, tất cả mọi người đều giận dữ!
“Tuyệt đối không thể!”
Bây giờ, đừng nói võ sư Ngân Nguyệt, thậm chí đến Càn Vô Lượng kia đều vội vàng nói: “Đô đốc, một khi đã cung cấp lương thảo cho Đại Ly đến giết Thiên Tinh ta, dù mọi người biết đây là vì luyện binh… nhưng người nhà binh sĩ tử trận sẽ không nghĩ như thế, những bách tính còn đang chịu đói sẽ không nghĩ như thế, thiên hạ rung chuyển vốn đang khó sống, việc này tuyệt đối không thể đồng ý, nếu không cho dù đô đốc làm đúng một trăm việc, cho dù chế tạo ra một triệu tinh binh… cũng không chống lại được sự thóa mạ của người trong thiên hạ!”
Hồng Nhất Đường vẫn luôn không nói chuyện, giờ phút này cũng nhíu mày, lên tiếng nói: “Việc này không thể tùy tiện đồng ý, tên Đại Ly Vương này… rắp tâm gây hại! Đại Ly trong hai trăm qua nuôi dưỡng một triệu binh sĩ, không có chuyện đến lương thảo cũng không chuẩn bị đầy đủ được, nếu như vậy… cái gọi là chăm lo quản lý của Đại Ly là chuyện hài!”
“Vả lại, đối phương lưng tựa Thương sơn, không nói những yêu tộc ở Thương sơn, đến vật hoang dã bình thường, cũng là vô cùng vô tận… Sao lại thiếu lương thực?”
Đây là Đại Ly Vương cố ý đào hố Lý Hạo!
Một khi đồng ý, tin tức lộ ra ngoài, Lý Hạo sẽ chờ người thiên hạ mắng chết hắn.
Nam Quyền càng cả giận nói: “Đâu chỉ điều kiện này? Những điều kiện trước đó cũng không thể đồng ý! Đại Ly này thật sự đề cao bản thân rồi hả? Trận đánh hôm qua chúng ta không phải không thấy, những cường giả Đại Ly cũng chỉ có vậy! Ngoài một triệu tinh binh coi như không tệ, Đại Ly có tư cách gì đàm phán cùng chúng ta? Nếu là không cho phép, vậy thì lập tức tiến công, lấy mạng người đổi tinh binh! Giết nhiều tự nhiên thành tinh binh!”
Ông ta thấy, Đại Ly không đồng ý vậy liền tiến công đánh Đại Ly.
Giết đến long trời lở đất!
Có lẽ tổn thất sẽ rất lớn, nhưng còn sống tiếp chẳng phải thành tinh binh rồi sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










