[Dịch] Tinh Môn
Tập 31 : Song Tu (c151-c155)
❮ sautiếp ❯Chương 151: Song Tu
“Lão sư!”
Lý Hạo nhìn về phía Viên Thạc, trông Viên Thạc rất chật vật, không giống như giả bộ, vả lại quanh đây bốn phía không người, không cần thiết ông phải vờ vịt ra vẻ ốm yếu làm gì.
“Chúng ta thắng rồi à?”
“Ừm!”
Viên Thạc vừa hấp thu năng lượng, vừa mắng: “Hồng Nguyệt thật đủ tàn nhẫn! Đối phó với một người bình thường như ngươi mà cũng xuất động một cường giả đỉnh cấp Tam Dương, thật đúng là chỉ có hắn mới bỏ ra được.
May mà tên Siêu Năng Giả kia đã bị ta xử lý!”
Tam Dương?
Bây giờ Lý Hạo không thể động đậy, chỉ có thể dựa trên vách tường, khó nhọc hỏi: “Tam Dương là trên cả Nhật Diệu đúng không?”
“Đúng vậy, chính là gia hỏa tóc dài đêm qua!”
Viên Thạc thoải mái hút tinh quang năng, cảm nhận được thương thế dần khôi phục thì tâm tình tốt lên không ít: “Trên Nhật Diệu thì có thể tụ Tam Dương, lấy Tam Dương hợp nhất chi ý.
Danh xưng này dùng để gọi những Siêu Năng Giả có tổng lượng năng lượng thần bí ngang bằng với ba vị Nhật Diệu, đó là cường giả Tam Dương!”
“Ta còn tưởng rằng cho dù người phía sau màn có chút thủ đoạn, nhưng siêu năng chỉ mới xuất hiện hai mươi năm đổ lại đây, Tam Dương Sư tồn tại ở Ngân Nguyệt hành tỉnh đều cực kỳ thưa thớt.
Khu vực trung bộ thì nhiều hơn một chút.
Ta nghĩ có coi trọng ngươi lắm thì phái một tên Nhật Diệu đã là đủ, nào ngờ lại là cường giả Tam Dương áp trận!”
Đêm qua thật sự hung hiểm!
Nếu không nhờ có thạch đao, nếu không phải Viên Thạc đã sớm thăng cấp, còn có công pháp cổ để dùng, thì một tồn tại cấp Tam Dương đã đủ để xử lý toàn bộ bọn họ nhẹ nhàng, nhân tiện càn quét một vòng Ngân Thành cũng không khó khăn gì.
Lý Hạo cũng thở dài một tiếng.
Đúng vậy, thật để mắt tới ta!
Càng như thế, càng chứng minh phiền toái vẫn chưa kết thúc!
Vì một người bình thường như hắn mà đối phương ngang nhiên xuất động tồn tại cấp bậc Tam Dương, bây giờ gã đã bị lão sư giết, tiếp theo thì sao?
“Lão sư, sao ngài giết tên kia được vậy? Ngài đột phá rồi à?”
“Không!”
Viên Thạc bỗng nhíu mày, lắc đầu, “Không đơn giản như vậy, trước không nói đến siêu năng, phía võ sư, trên Đấu Thiên đã không còn đường để đi!”
Không đường để đi?
Lý Hạo khó hiểu, “Vậy lão sư không thăng cấp siêu năng là do đao năng không đủ sao?”
“Không phải nguyên nhân này, tạm thời không nói cho ngươi, ngươi lo thăng cấp Phá Bách trước đi rồi tính, con đường phía trước còn dài lắm.”
Bây giờ ông không muốn tiết lộ quá nhiều, biết càng nhiều ngược lại sẽ càng quấy nhiễu Lý Hạo.
Ông lại nói: “Tình huống bây giờ của ngươi ta xem không hiểu! Ngươi hấp thu thứ quái quỷ gì mà kinh mạch trong cơ thể gần như đầy ứ, hơn nữa còn không phải là năng lượng thần bí?”
Lý Hạo suy nghĩ một lúc, mở miệng giải thích: “Là thứ ta nói ở cấp bậc tinh thần, nó tiến vào trong cơ thể ta, bị tiểu kiếm của ta phản thương, sau đó có lượng lớn năng lượng dũng mãnh tuôn vào trong thể nội, kết hợp với tinh quang năng, hình thành một nguồn năng lượng đặc biệt.
Lúc trước ta cũng từng hấp thu, chỉ là hấp thu ít quá, tuy rằng có tác dụng cường hóa huyết dịch nhưng lại không giống hiện tại, hấp thu quá nhiều, nhất thời tiêu hóa không nổi!”
“Khẳng định!”
Viên Thạc gật đầu, “Ta biết rõ tố chất thân thể của ngươi, xem như không yếu trong cấp Trảm Thập, nhưng số năng lượng mà ngươi hút chỉ sợ đã vượt qua cấp Đấu Thiên! Quá nhiều! Không căng bạo ngươi là nhờ có quan hệ với tinh quang năng, bằng không ngươi đã nổ tung rồi! Có điều tuy tinh quang năng có tác dụng trung hòa lực lượng, nhưng lại khiến ngươi bây giờ lâm vào quẫn cảnh.”
Lý Hạo cũng thử tiếp tục tiêu hóa năng lượng, bất quá lại phát hiện chính mình bất lực, thật sự giống như kẹt cứng!
Phải làm sao đây?
Thương thế của Viên Thạc đã khôi phục rất nhiều, hiện tại có thời gian kiểm tra thân thể cho Lý Hạo, thấy hắn thử hấp thu vài lần đều thất bại thì không khỏi lắc đầu, nói: “Trong lúc mê man ngươi đã bất giác hấp thu quá nhiều năng lượng, dẫn tới tắc nghẽn rồi.
Dựa chính ngươi thì chỉ sợ khó có thể đả thông nổi.”
Lý Hạo nhíu mày.
Hắn nhìn về phía lão sư, hắn cảm thấy lão sư hẳn là có biện pháp.
Trong mắt hắn, Viên Thạc gần như không gì không biết.
Tuy nói vậy là đánh giá ông quá cao, nhưng từ trước đến nay đều là như thế, việc Lý thạc không biết, chỉ cần hỏi lão sư thì đều có thể nhận được câu trả lời.
Cho nên hắn luôn nghĩ, dù có đưa ra bất luận vấn đề gì thì lão sư đều có thể giải quyết.
Viên Thạc tiếp tục nói: “Sắp tới, ta không biết ngươi có thể đón nhận phiền toái lớn hơn nữa không.
Nhưng ngươi là truyền nhân duy nhất của bát đại gia ở Ngân Thành, tổ chức Hồng Nguyệt không đạt được mục đích, hơn nữa lại chết một tên cường giả Tam Dương Sư đỉnh cấp, chắc chắn chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua!”
“Đương nhiên, bởi vì ta ở đây, mà bây giờ bọn họ còn chưa rõ tình huống của ta nên sẽ không dám tùy tiện xuất thủ.
Huống chi, ta đã giết một cường giả cấp Tam Dương, nếu đối phương lại phái người đến thì chỉ e kẻ tới sau lại càng thêm mạnh.
Có điều tốt xấu gì thì Tuần Dạ Nhân vẫn tồn tại, vẫn là chính thống, ta lại có mối quan hệ họp tác lâu năm với Tuần Dạ Nhân, cho nên trong khoảng thời gian ngắn, hẳn là chúng không dám ra tay đâu.”
Viên Thạc nói lời đó, một mặt là muốn Lý Hạo hiểu rõ vấn đề của hắn vẫn chưa được giải quyết triệt để,
Một mặt cũng đang trấn an, vấn đề không lớn, tạm thời sẽ không có việc gì.
Tuy Tuần Dạ Nhân không mạnh tới độ có thể chấn nhiếp được tứ phương, nhưng chỉ cần cố thủ, Hồng Nguyệt cũng không dám dễ dàng xuất động.
Trừ khi dốc toàn bộ lực lượng, khi đó chính là đại quyết chiến, mà Ánh Hồng Nguyệt lại không có loại quyết đoán kia.
“Muốn giải quyết vấn đề của ngươi cũng dễ.”
Ánh mắt Lý Hạo sáng lên, hắn biết ngay lão sư có cách mà.
“Hai biện pháp!”
Viên Thạc vươn hai ngón tay, cười nói: “Thứ nhất, cắt thịt lấy máu!”
“…”
Lý Hạo ngượng ngùng, cái này… Đương nhiên nếu không có biện pháp nào khác có thể giải quyết vấn đề, vậy thì cũng không phải là không được, nhưng cắt thịt lấy máu, nghe thôi đã thấy thống khổ.
“Thứ hai, song tu!”
“Hả?”
Lý Hạo không phải hoàn toàn không hiểu gì, vừa nghe ông nói liền kinh ngạc hỏi lại: “Tìm một cô gái?”
“Cút!”
Viên Thạc tức giận mắng: “Đầu óc đen tối! Vừa nhắc đến song tu đã nghĩ ngay tới việc đó là thế nào? Tuổi còn trẻ mà đã nghĩ đến chuyện nam nữ cái gì! Song tu chỉ là một loại phương pháp tu luyện, đừng mơ tưởng việc xa vời! Ta đang nói là song tu với ta đây.”
“…”
Lý Hạo há hốc miệng!
Chương 152: Lựa Chọn
Viên Thạc cười ha hả, “Sao vậy? Không vui? Lão sư cho ngươi kiếm lời mà còn dám chê à? Tiểu tử ngươi hấp thu năng lượng quá nhiều, tiêu hao không được, người bình thường không có biện pháp giải quyết, hai ta cùng xuất thân một môn, công pháp ngươi dùng chính là Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, ta cũng vậy, song tu với ta, lấy thực lực của ta thì chắc chắn có thể giúp ngươi tiêu hao hơn phân nửa năng lượng.
Đương nhiên, nói vậy nghĩa là ngươi sẽ bị thiệt, năng lượng ngươi vất vả hấp thu sẽ bị ta đoạt đi hơn phân nửa!”
“Thật ra còn một biện pháp khác…”
Viên Thạc chậm rãi nói: “Biện pháp thứ ba là chờ! Từ từ hấp thu, hấp thu từng chút một, lấy tình huống của ngươi, ta cảm thấy trong một hai năm tới có thể sẽ hấp thu xong.
Hấp thu xong rồi thì ngươi sẽ trở thành Phá Bách đỉnh phong, thậm chí là Đấu Thiên.
Dĩ nhiên cái sau thì hy vọng không quá lớn, Đấu Thiên chủ yếu ở chỗ thần ý, đây chỉ là năng lượng, nhưng chắc chắn trăm phần trăm sẽ là Phá Bách đỉnh phong!”
Chỉ cần Lý Hạo bằng lòng chờ đợi một hai năm, hẳn là hắn có thể hấp thu xong số năng lượng khổng lồ ấy, trở thành võ sư Phá Bách đỉnh phong.
Kỳ thật tốc độ như thế đã làm vô số người hâm mộ không thôi.
Đối với võ sư mà nói, một hai năm thật sự không tính là lâu.
Nhưng Viên Thạc không nhắc tới phương pháp này đầu tiên, bởi vì ông biết đồ đệ nhà mình chưa chắc đã an tâm chờ đợi trong quãng thời gian dài như vậy.
Năng lượng hấp thu không được, kinh mạch tắc nghẽn, cho dù Lý Hạo không bị kẻ địch truy sát thì cũng chẳng thể thảnh thơi mà nằm trên giường như phụ nữ dưỡng thai, cả ngày không làm gì, chỉ có thể an tâm nằm đó hấp thu từng chút một được.
“Nếu bây giờ ngươi song tu với ta, ta sẽ hút phần lớn lực lượng đi, ngươi chỉ có thể hấp thu một phần nhỏ, tuy cũng có thể tăng lên không ít, đạt đến Trảm Thập đỉnh phong không khó, nhưng muốn tấn cấp Phá Bách thì e là không khả thi!”
Viên Thạc cười tủm tỉm nhìn hắn: “Nói xem, ngươi nghĩ thế nào?”
“Còn nữa, ta quên nói, biện pháp cắt thịt lấy máu đầu tiên chính là thả lỏng năng lượng, thật ra cũng có thể hấp thu một phần.
Nói không chừng còn hấp thu nhiều hơn so với việc song tu cùng ta, có lẽ có thể mau chóng bước vào Phá Bách!”
Ba lựa chọn, song tu có vẻ sẽ khiến Lý Hạo đạt được ích lợi nhỏ nhất.
Bởi vì Viên Thạc quá mạnh!
Ông tham dự vào sẽ hút đi hơn phân nửa năng lượng trong cơ thể hắn.
Lý Hạo suy xét một hai, đoạn hỏi: “Lão sư, có lựa chọn thứ tư không?”
“Hả?”
Biện pháp thứ tư ở đâu ra?
Viên Thạc nhìn hắn, hơi nghi hoặc, tiểu tử ngươi còn nhiều thủ đoạn hơn ta à?
Lý Hạo ngượng ngùng nói: “Ta nhớ rõ lão sư từng bảo, ta có một sư tỷ đang ở Bạch Nguyệt Thành, nàng có được ngài dạy Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật không? Nếu có thì…”
“Cút!”
Viên Thạc hết chỗ nói!
Ảo tưởng tốt quá đi mất!
Thêm nữa, bây giờ mà chạy đến đó tìm sư tỷ ngươi thì không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn chằm chằm chúng ta, điệu thấp một chút, chữa thương trước rồi nói, còn sư tỷ ngươi thì…
Nghĩ tới đây, Viên Thạc sờ sờ lên cái cằm không râu, “Ngươi đừng nghĩ đến sư tỷ ngươi nữa! Huống chi nha đầu đó cũng đã hơn ba mươi, hoa tàn liễu rũ.
Người trẻ tuổi như ngươi thật đúng là chay mặn đều không kiêng!”
“…”
Lý Hạo câm nín, vô lực lắc đầu, cuối cùng đành quyết định: “Song tu đi.
À không, đừng dùng từ song tu đó nữa, ta nghe sẽ thấy khó chịu! Ngài đổi từ khác đi, ta chọn cách này!”
“Xác định?”
“Đương nhiên!”
Lý Hạo cười ha hả nói: “Lão sư mạnh hơn mới là căn cơ bảo mệnh cho ta! Tựa như lần này, nếu không có lão sư ra tay thì ta đã sớm bị bọn chúng đốt thành một đống tro rồi!”
Thật ra vừa nghe lão sư nói là hắn đã chọn ngay phương pháp thứ hai, bởi vì có thể chia sẻ được chỗ tốt với Viên Thạc, kể từ đó, lão sư có lợi thì hắn cũng thế, chỉ là nghe hai từ song tu thì hơi khó chịu mà thôi.
Bằng không, cho dù chính hắn thật sự tới Phá Bách đỉnh phong thì có tác dụng gì?
Thế lực của đối phương cực mạnh!
Vừa đối đầu đã mang cường giả Tam Dương tới tập sát, cao hơn hai bậc so với Phá Bách.
Lý Hạo không có Viên Thạc che chở thì còn chơi cái quái gì nữa!
Viên Thạc nở nụ cười, “Ta biết rõ tiểu tử ngươi không ngu ngốc! Nói cho ngươi ba lựa chọn, thật ra chỉ có một.
Ngươi không muốn song tu cũng phải song tu, lão tử bây giờ đói khát khó nhịn, nội kình cả người đều sắp không động đậy nổi.
Nếu gia hỏa ngươi mà không phải đồ đệ của ta, ta đã sớm nhân lúc ngươi ngủ mà hút khô ngươi rồi!”
“…”
Lý Hạo cười gượng, “Lão sư, chúng ta là phe chính nghĩa, ngài nói năng thế này làm ta cảm thấy chúng ta là người xấu mất!”
“Vô nghĩa!”
Viên Thạc không cho là đúng, “Hai mươi năm trước, võ sư hoành hành, lão sư ngươi từng ỷ vào một đôi thiết quyền, quét ngang tứ phương, đánh chết không biết bao nhiêu người! Bọn họ đều gọi ta là Viên lão ma! Hơi khó nghe thì kêu ta là Viên hầu, ta chủ tu Ngũ Cầm thuật, tốc độ cũng nhanh, gọi thế cũng không tính sai!”
Dù sao cũng đều là những danh hào không dễ nghe chút nào.
Ngân Nguyệt tam thương gì đó đều không liên quan tới ông, ông chính là lão ma đầu.
Chỉ là từ khi siêu năng quật khởi, ông mới điệu thấp đi hẳn so với trước mà thôi.
“Ít nói nhảm, nhanh bắt tay vào làm thôi.
Ngươi đã nằm mê man cả một ngày.
Bây giờ Ngân Thành không sao, Tuần Dạ Nhân cũng đã cảnh giác, tạm thời Hồng Nguyệt sẽ không dám tùy tiện phái người tới, thế nhưng chúng ta cũng phải nhanh chóng trở về!”
“Gấp vậy à?”
Thật ra Lý Hạo không quá sốt ruột, kết quả không chờ hắn nói xong, Viên Thạc đã hận rèn sắt không thành thép mà mắng: “Ngươi là đồ ngốc à? Chúng ta giết bao nhiêu người, giết một Tam Dương, một Nhật Diệu, sáu Siêu Năng Giả, còn cả một ít võ sư, tổng cộng bao nhiêu đồ tốt? Bao nhiêu năng lượng thần bí? Không thừa dịp cường giả Tuần Dạ Nhân chưa tới, nhanh quay về thu chiến lợi phẩm lại, chẳng lẽ chờ Tuần Dạ Nhân tới thì lão sư ngươi lại vì chút chiến lợi phẩm mà trở mặt với bọn họ sao? Lần này bọn họ cũng xuất động một Nhật Diệu, tiếp theo còn phải giúp chúng ta gánh tội thay, che chở cho chúng ta.
Ngươi nói xem có thể trở mặt không?”
“Không thể!”
Lý Hạo lắc đầu.
“Không sai!”
Viên Thạc tươi cười: “Bây giờ chỉ có Hoàng Vân ở đây, hắn sợ ta, chắc chắn không dám tranh với ta, đồ vật để đó đều là của ta! Nhưng nếu có thêm cường giả Tam Dương tới thì khẳng định Tuần Dạ Nhân sẽ muốn phân một chén canh, không để lại cho chúng ta miếng thịt ngon nào! Cho dù hai ta không dùng được thì để đội trưởng của ngươi và cô nàng ngực to kia dùng cũng tốt, hiểu chưa?”
Ngày đây là đang nói Liễu Diễm?
Lý Hạo hết chỗ nói rồi, chiến đấu kịch liệt như thế mà lão sư còn có tâm tư để ý việc này, thật là… Già mà không đứng đắn!
Trước kia cũng đâu thấy ngài vô sỉ như vậy!
Chẳng lẽ trước kia đều là giả bộ?
Dám lắm!
Trước kia lão sư không có biện pháp, đánh không lại đối thủ, điệu thấp dưỡng lão, ngụy trang thành một vị giáo sư già ở cổ viện.
Hiện tại thực lực mạnh mẽ, đã thế còn tự tay chém giết một tồn tại cấp Tam Dương, tự nhiên tính cách cũng khó kìm nén.
Chương 153: Năng Lượng Hữu Hạn
“Nhanh lên, đừng chần chờ nữa!”
Viên Thạc thúc giục, dứt lời liền ném ngọc kiếm qua cho Lý Hạo, “Cảm giác năng lượng không dồi dào bằng lần trước, xem ra hẳn là hữu hạn.
Đáng tiếc, không biết tự thân ngọc kiếm có thể khôi phục hay không, luồng năng lượng này dùng quá tốt! Nếu không thể khôi phục thì thủ đoạn bảo mệnh của chúng ta sẽ bị giảm sút nghiêm trọng!”
Ông hơi tiếc nuối, vừa rồi khi hấp thu, rõ ràng có cảm giác năng lượng không mạnh bằng trước đó rồi, rất mỏng manh.
Đương nhiên, để Lý Hạo hút thì vẫn còn có thể hút liên tục một đoạn thời gian nữa.
Nhưng một Đấu Thiên như ông hút thì sẽ không duy trì được bao lâu, cho nên Viên Thạc đã từ bỏ việc dùng tinh quang năng chữa trị hoàn toàn thương thế.
“Lão sư, trước đó ta đã giải trừ phong ấn thanh kiếm này…”
“Chưa đâu!”
Viên Thạc trực tiếp cắt ngang: “Chỉ mới lâm thời phá miệng phong ấn, chút máu từ tim của ngươi còn chưa đủ nhét kẽ răng! Thanh kiếm này của ngươi còn lợi hại hơn trong tưởng tượng, cứ từ từ làm đi! Hiện tại mới chỉ giải phong một đoạn, tác dụng không quá lớn, về sau chúng ta sẽ nghiên cứu thêm!”
Nói xong, ông liền nắm lấy cả người Lý Hạo xoay lại, chưởng đối chưởng, chân đối chân với hắn.
Có điều rất nhanh, ông chợt khựng lại, ngẫm nghĩ một chốc rồi quyết đoán lột giày hắn ra.
Lý Hạo không thể động đậy, thấy lão sư hình như còn muốn cởi quần áo, hắn vội la lên: “Lão sư, ngũ tâm triều thiên, tay chân trần trụi là được, cởi quần áo làm gì?”
“Quần áo còn ướt, khó chịu!”
“Đừng!”
Lý Hạo nóng nảy: “Lão sư, chúng ta khép nép tí đi!”
“Nhãi ranh!”
Viên Thạc mắng một câu, ngươi cho rằng lão phu thích nhìn thân thể èo uột của ngươi chắc?
Má nó!
Lười nói nhiều, ông nhanh tay lột giày của Lý Hạo.
Viên Thạc đối tay chân với hắn, nói nhanh: “Đợi lát nữa cùng dùng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, nhớ kỹ, ta sẽ vận chuyển lực lượng đánh sâu vào nội kình của ngươi, ngươi đi theo tiết tấu của ta là được! Không nên phản kháng! Mà ngươi phản kháng cũng vô dụng, dù gì cũng không có ai tới cứu ngươi đâu!”
Lý Hạo không nói tiếng nào.
Lão sư nói chuyện càng ngày càng ái muội, không thể nghe nhiều, ngoan ngoãn làm theo là tốt rồi.
Hai thầy trò không nói chuyện nữa.
Ngay sau đó, hai người đồng thời vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật.
Lý Hạo cảm nhận được một luồng nội kình mạnh mẽ truyền vào trong cơ thể trong nháy mắt, chấn động kinh mạch của hắn.
Kinh mạch bị nghẽn ban đầu lập tức bị đánh sâu vào, còn ổn, công pháp hai người giống nhau, nhưng thật ra đánh sâu vào không quá mạnh.
Năng lượng kẹt cứng bị nội kình Đấu Thiên liên tục trùng kích, dần dần đã tản ra một ít.
Từng luồng năng lượng tản ra.
Lý Hạo và Viên Thạc đều đang hấp thu, mà Hắc Báo bên cạnh cũng ngang nhiên hấp thu, trộm sử dụng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật.
Dư quang của Viên Thạc liếc nhìn một cái, trực tiếp mở miệng: “Con chó ngươi nuôi có không ít tư tâm, nếu không yên lòng thì bỏ vào nồi xử lý đi.
Có điều tùy ngươi, không muốn thì thôi.”
Lý Hạo cũng nhìn thoáng qua Hắc Báo, lúc này Hắc Báo đang sợ hãi nhìn bọn họ, Lý Hạo không khỏi buồn cười, “Không có việc gì, cho dù gia hỏa này thật sự thành tinh thì nó cũng không đến mức hại ta, cứ để người khác gặp họa đi!”
Viên Thạc cười một tiếng, không buồn nhiều lời, nhanh chóng rút lực lượng ra.
Bây giờ ông hệt như lâu ngày nhịn đói!
Năng lượng từ tiểu kiếm của Lý Hạo không đủ dùng, vả lại thật ra nguồn năng lượng bí ẩn trong thể nội của hắn lại càng tốt hơn.
Ông hấp thu một ít, nhịn không được nói: “Thứ tốt! Không giống với năng lượng thần bí, thật ra luồng năng lượng này càng thích hợp với võ sư hơn, bởi vì bên trong có huyết khí năng lượng.
Thứ ngươi giết chết rốt cuộc là gì?”
“Một cái bóng màu đỏ!”
“Huyết ảnh?”
Viên Thạc lâm vào trầm tư, sau một lúc lâu, ông mới nói: “Trước kia không nghe nói qua, có thể là do tổ chức Hồng Nguyệt âm thầm làm ra, hơi kỳ quái! Luồng năng lượng này chưa chắc đã có trợ giúp quá lớn đối với Siêu Năng Giả, nhưng lại rất tốt đối với võ sư chúng ta! Thú vị! Hẳn là bọn chúng có không ít.”
Hồng Nguyệt!
Giờ khắc này, Viên Thạc bỗng lộ ra nụ cười.
Lý Hạo liếc mắt nhìn lão sư một cái, bỗng nhiên cũng nhe răng cười.
Hai thầy trò liếc nhìn nhau, ý xấu hiện rõ trong mắt.
Viên Thạc nhướng mày, Lý Hạo vẻ mặt hiểu rõ, thấp giọng thì thầm: “Lão sư, người bình thường không nhìn thấy nó, nhưng ta thì có thể, ta có cơ hội…”
“Khụ khụ!”
Viên Thạc nghiêm mặt dạy dỗ: “Chúng ta trừ ma vệ đạo, cũng không phải vì huyết ảnh lam ảnh gì hết.
Ngươi không nên nói bậy! Còn nữa, nhớ kỹ, thật sự muốn trừ ma vệ đạo thì cũng không thể học theo Lưu Long.
Chúng ta cần có một biện pháp tốt, chuẩn bị tốt, tốt nhất là nhất tiễn song điêu!”
Ông phân tích cho Lý Hạo: “Tuy Tuần Dạ Nhân chưa chắc mạnh như ba tổ chức siêu năng lớn, nhưng Tuần Dạ Nhân vẫn có ưu điểm, đó là sự chính thống bên phía chính phủ! Cũng vì vậy nên chưa chắc bọn họ đã không có đồ tốt, nội thứ mà ta biết đã không ít, đây cũng là lý do khiến ba tổ chức lớn luôn muốn đối phó với Tuần Dạ Nhân.
Thực ra Tuần Dạ Nhân cũng đang chống trả, lần này tiếc là ta chưa kịp tiếp nhận nhiệm vụ từ chỗ bọn họ, bằng không thì xử lý một Tam Dương sẽ không thiếu lợi ích!”
Lý Hạo hiểu rõ!
Trước tiên nên tiến vào Tuần Dạ Nhân, tiếp nhận nhiệm vụ, lấy càng nhiều chỗ tốt.
“Lão sư, Tuần Dạ Nhân không muốn thu nhận ta thì sao?”
Hình như Tuần Dạ Nhân chỉ thu Siêu Năng Giả.
“Ngươi không hiểu, trở về rồi nói.
Dù sao lần này chúng ta cũng đã nằm trên danh sách bảo hộ của Tuần Dạ Nhân, không phải ngươi đưa thanh kiếm của ngươi cho Lưu Long rồi à? Ta đoán bây giờ nó đang ở trong tay Hoàng Vân, đây là đầu danh trạng! Không thu nhận ngươi, chẳng lẽ bọn họ không biết xấu hổ lấy đi thanh kiếm kia?”
Viên Thạc cười ha hả nói: “Có rất nhiều biện pháp! Tóm lại, ra bên ngoài, trà trộn giang hồ, trước tiên tìm chỗ dựa, hay nói đúng hơn là tìm người đội nồi.
Trong lĩnh vực siêu năng, Tuần Dạ Nhân chưa chắc đã là kẻ mạnh nhất, nhưng cấp Tam Dương dưới trướng bọn họ lại không ít.
Còn nữa, ngươi phải biết rằng bây giờ chúng ta chỉ tính ở Ngân Nguyệt hành tỉnh! Phần lớn lực lượng của Tuần Dạ Nhân đều tập trung ở khu vực trung bộ!”
“Không đơn giản là mỗi ngươi, mà cả ta cũng sẽ cố gắng trà trộn vào.”
Lý Hạo nghiêm túc lắng nghe, đây chính là lời khuyên của một lão võ sư tung hoành giang hồ nhiều năm mà còn chưa bị người đánh chết.
Giờ phút này, hai người đều đang tập trung hấp thu năng lượng.
Lý Hạo cảm giác thể chất của hắn đang nhanh chóng cường đại, năng lượng bị hấp thu, huyết dịch và cơ bắp đều đang được cường hóa.
Viên Thạc lại chỉ điểm cho hắn: “Trên thể chất, bây giờ ngươi đã có thể tiếp cận Phá Bách hoặc trực tiếp là Phá Bách! Nhưng ngươi phải nhớ, thể chất là thể chất, tốc độ là tốc độ, sức mạnh là sức mạnh.
Còn nữa, kinh nghiệm, kỹ xảo và năng lực phản ứng đều là yếu tố sống còn của một võ sư! Ngươi không cần trở thành một đám oắt con giống cô nàng Lý Mộng trong Tuần Dạ Nhân, nhiệt huyết thì không tệ nhưng lại không có tố chất tương xứng!”
“Ngươi nhất định phải chăm học, khổ luyện Ngũ Cầm Thuật! Nhiêu đó đã đủ để ngươi tu luyện đến Đấu Thiên! Ngũ Cầm Thuật rất toàn diện, thiếu sót duy nhất có lẽ là một ít sức bật, nhưng ngươi đã có Cửu Đoán Kình, phối hợp với nó thì xem như chiêu thức của ngươi đã đầy đủ, năng lượng cũng không thiếu, ngươi chỉ cần vận dụng cho thuần thục là được!”
“Sau khi trở lại Ngân Thành, ngươi nhất định phải luyện tập nhiều hơn.
Có rảnh thì tìm Lưu Long đấu một trận.
Hắn cũng ngại ra tay tàn nhẫn với ngươi.”
“Lão sư…”
Lý Hạo ngắt lời ông: “Ta luyện với ngài được không?”
“Vô nghĩa!”
Viên Thạc trực tiếp gạt đi: “Ta làm gì có thời gian mang một tay mơ như ngươi? Huống chi ngươi chỉ cần phóng cái rắm thì ta cũng biết ngươi muốn ra chiêu thế nào, ta luyện với ngươi có tác dụng gì? Sao ngươi không chọn nguồn lực miễn phí hả? Còn muốn ta tới bồi luyện? Ngươi có từng dùng lương tâm mà nhớ tới việc ta là một lão nhân hơn bảy mươi tuổi chưa?”
Nói giỡn chắc?
Ông bận lắm, làm sao có thời giờ bồi luyện với Lý Hạo được.
Lưu Long nhàn rỗi kia kìa, bảo ông ta làm đi!
Lý Hạo không nói gì!
Sao có cảm giác từ khi lão sư của hắn tăng cấp xong thì đã mất kiên nhẫn hơn trước, trước đây kiểu gì cũng sẽ đồng ý bồi luyện mà.
Hai thầy trò không nói chuyện nữa.
Lý Hạo vừa vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, vừa quan sát bốn phía, hiện tại hắn đang ở đâu?
Bởi vì có lão sư ở cạnh nên hắn cũng không hỏi nhiều.
Nhưng giờ phút này quan sát… sao lại giống cống thoát nước thế?
Bọn họ đang trốn trong cống thoát nước đúng không?
Chương 154: Quay Về
Một mực song tu liên tục tầm hơn một giờ, Lý Hạo cảm nhận được năng lượng trong cơ thể hắn đã phân tán hơn phân nửa, huyết dịch không ứ đọng, bắt đầu lưu động, phá lệ hữu lực.
Loại cảm giác này… Hình như hắn có thể dùng một quyền đánh gục Lưu Long.
Đương nhiên, Lý Hạo biết đây chỉ là ảo giác.
Mà lúc này Viên Thạc ở đối diện đang cảm thấy rất mỹ mãn, ông thở hắt ra, vẻ mặt thoải mái, “Sảng khoái! Nguồn năng lượng này thật không tồi, còn kèm theo một ít năng lượng cấp tinh thần, quả nhiên thứ kia chính là đồ bổ cho võ sư! Thương thế của ta đã khỏi hẳn, bây giờ mà có một Tam Dương đến thì ta cũng thừa sức đấu tiếp!”
Tiền đề là lại bùng nổ Huyết Đao Quyết, lại dùng thạch đao chiến đấu.
Sợ là sợ năng lượng thạch đao không đủ.
Hơn nữa dùng Huyết Đao Quyết xong, sau đó chính ông không có biện pháp khôi phục.
Năng lượng tiểu kiếm sắp cạn kiệt, luồng năng lượng Lý Hạo hấp thu cũng gần hết, dư lại cũng chỉ đủ Lý Hạo tự hấp thu tiêu hóa.
Cho nên, lại muốn chém giết một Tam Dương Sư ư? Nằm mơ đi!
Đương nhiên, bây giờ chưa chắc Tam Dương Sư dám trêu chọc ông.
Lúc này Lý Hạo đứng lên, nhanh chóng đánh một bộ Ngũ Cầm Thuật, cảm giác lực đao ra tay lớn hơn rất nhiều, chỉ là hơi không quá thích ứng.
Viên Thạc vừa nhìn vừa chỉ điểm, “Nhớ kỹ, sức mạnh của võ sư đều do tự tu luyện tới, đều sinh ra trong cơ thể! Cho nên không có gì không thích ứng, rất nhanh có thể thích ứng.
Chúng ta không phải những phế vật Siêu Năng Giả, sức mạnh gần như đều đến từ bên ngoài, rất khó khống chế! Bây giờ ngươi chỉ là do mới bắt đầu, lần đầu tiên cảm nhận sức mạnh cường đại thôi.”
“Chờ tới hậu kỳ, ngươi chắc chắn có thể thuần thục!”
“Không cần nghe người khác nói lời vô nghĩa như cảnh giới theo không kịp sức mạnh gì đó, ngươi có sức mạnh thì cũng là có cảnh giới, đương nhiên với cấp Đấu Thiên, ngươi cần phải học được thần ý, cũng chính là thế vận dụng, nếu không kiểm soát sẽ rất khó! Phá Bách thì đủ lực lượng là được!”
Lý Hạo nghiêm túc lắng nghe, lão sư nói đều là lời lẽ chí lý!
Lúc này Viên Thạc cũng đứng lên, khẽ đá đá vào Hắc Báo đang giả chết bên cạnh, “Đi ra ngoài dò đường, nhìn xem có nguy hiểm không, rồi quay về Ngân Thành coi thử có Siêu Năng Giả nào lợi hại ở đó không? Thấy đúng sự thật xong thì nhanh chóng trở về bẩm báo, bằng không ta sẽ làm thịt ngươi để ăn!”
“…”
Hắc Báo kẹp chặt cái đuôi, nó hơi sợ lão nhân này, sợ tới mức nghe thế liền vội vàng cụp đuôi chạy ra ngoài.
Đi theo Lý Hạo thì rất thoải mái, còn đi theo vị lão đầu tử này… Má nó, cả ngày hôm qua khi Lý Hạo mê man bất tỉnh, lão nhân ấy cứ nhìn chằm chằm nó chảy nước miếng, hình như có vẻ rất đói khát, hù chết bổn cẩu rồi!
Chờ Hắc Báo đi rồi, Viên Thạc như có điều suy tư, chợt lên tiếng: “Con chó này không đơn giản! Nó thậm chí còn nhìn thấy huyết ảnh cấp tinh thần mà ta cũng nhìn không ra, việc này chứng minh nó khá đặc biệt! Nó đi theo ngươi cũng chưa chắc là vô duyên vô cớ, khả năng có quan hệ với huyết mạch gia tộc của ngươi! Chẳng lẽ tổ tông của nó có quan hệ với lão tổ tông của bát đại gia tộc?”
Việc này rất có khả năng, ông cũng chỉ là phân tích một hai, ai biết được sự thật như thế nào.
“Tiểu tử, phải nhớ kỹ, có thể nuôi chó nhưng tuyệt đối không thể để chó trở thành chủ! Nuôi một con chó tinh quái có lẽ sẽ có trợ giúp, nhưng một khi tinh quái tới độ áp đảo ngươi, thế thì ngươi đúng là ngu ngốc!”
Viên Thạc lấy kinh nghiệm cuộc đời ông, lần lượt chỉ điểm cho Lý Hạo.
Lý Hạo vẫn luôn nghe, hắn thực sự kính nể lão sư, gần như mỗi lời ông nói hắn đều sẽ nghiêm túc tiếp thu.
“Trở về thôi!”
Viên Thạc cất bước đi ra ngoài, chờ đi ra khỏi thông đao tối tăm, Lý Hạo nhìn quanh một lượt, lúc này hắn mới phát hiện hình như bọn họ không ở Ngân Thành!
“Đây là Vụ Thành, chúng ta trốn ở đây, giờ trở về là kịp ăn bữa cơm chiều!”
Viên Thạc mang theo Lý Hạo thản nhiên đi trên đường cái của Vụ Thành, không chút kiêng kỵ.
“Sau khi trở về, nên làm gì thì cứ làm đó, đừng nhiều lời với đội săn quỷ.
Thanh kiếm kia ngươi cứ giao cho Tuần Dạ Nhân, có điều không nên đưa quá dễ dàng, ngươi cứ bảo phải lấy về cho lão sư ta chưởng quản, khiến bọn họ không dám dễ dàng cướp đi!”
Lý Hạo ngoan ngoãn gật đầu.
Viên Thạc lại nói: “Có cơ hội thì mau rời khỏi Ngân Thành!”
Lý Hạo lại lần nữa gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Lão sư, đêm qua ta có thấy một lò Bát Quái lơ lửng trên không trung Ngân Thành, hẳn là kết nối với huyết mạch bát gia tộc, bảy sợi tuyến trong đó đều kéo đến nơi xa, duy chỉ có tuyến của ta còn nằm ở Ngân Thành!”
“Ừ, không phải mở phong ấn, chính là thứ khác, có thể lão tổ tông bát đại gia tộc ra tay! Ngươi ra khỏi Ngân Thành, bọn họ sẽ không dễ dàng đối phó với ngươi, còn trong phạm vi Ngân Thành thì phải chờ đến khi cơn mưa màu lam xuất hiện mới có thể động thủ, có lẽ có tác dụng kích phát ra huyết mạch, giải quyết sợi tuyến kia!”
Viên Thạc quá thông minh, chỉ nghe Lý Hạo miêu tả vài câu thì ông đã nhanh chóng đưa ra một vài suy đoán.
“Cho nên, tốt nhất ngươi nên rời khỏi Ngân Thành.
Trong Ngân Nguyệt hành tỉnh thì Bạch Nguyệt Thành là nơi an toàn nhất! Ở đó, ba tổ chức siêu năng lớn cũng không dám tùy tiện động thủ.”
“Ba tổ chức?”
Lý Hạo thường nghe ông nhắc tới, thế nhưng hắn vẫn hoàn toàn mù mịt thông tin.
“Hồng Nguyệt, Phi Thiên, Diêm La! Đây là ba tổ chức đã xuất hiện từ lâu, thậm chí vượt qua hai mươi năm, có thể hơn hai mươi năm trước đã có Thiên Quyến Thần Sư âm thầm xuất hiện, thành lập nên các tổ chức này, nói chung là còn sớm hơn cả Tuần Dạ Nhân.”
Viên Thạc nhẹ giọng nói: “Có thể bọn họ đạt được vài thông tin nào đấy, biết là siêu năng sắp quật khởi, cho nên đã nhanh tay chiêu mộ được một đám Thiên Quyến Thần Sư, khi đó Tuần Dạ Nhân chưa thành lập nên tự nhiên cũng chưa kịp phản ứng! Chờ tới khi Tuần Dạ Nhân được lập ra thì rất nhiều Thiên Quyến Thần Sư đã gia nhập ba tổ chức nói trên.
Có điều ngươi đừng xem thường Tuần Dạ Nhân, thời gian thành lập tuy không dài, nhưng bọn họ vẫn có thực lực ngăn cản những tổ chức siêu năng kia, dù sao đây cũng là tổ chức do phía chính phủ đích thân đứng sau!”
Lý Hạo đã hiểu.
Hai thầy trò đi ra khỏi Vụ Thành, xuất phát về phía Ngân Thành.
Trở về thu chiến lợi phẩm!
Viên Thạc cũng không quá sốt ruột, cho dù cường giả Tuần Dạ Nhân muốn tới thì cũng không nhanh đến vậy.
Tồn tại cấp Tam Dương đều là những cường giả thân mang trọng trách, nhất thời yêu cầu thuyên chuyển cũng cần không ít thời gian.
Chương 155: Kẻ Tung Người Hứng (1)
Ngân Thành.
Ngày 19 tháng 7.
Trời vẫn mưa, mưa vẫn tiếp tục rơi nhưng không nặng hạt như đêm qua, cơn mưa phùn rả rích, thêm một chút mát mẻ cho mùa hè.
Mọi thứ đêm qua dường như đã bị lãng quên.
Đương nhiên, người dân Ngân Thành không thể quên được việc mặt trời đột ngột “mọc” ở vùng ngoại ô phía Bắc lúc nửa đêm, cũng không quên được việc mặt trời bất chợt lặn đi, cả không gian chìm vào bóng tối.
Họ không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng bọn họ biết, quan chức của Ngân Thành vẫn còn tồn tại, cả ngày hôm nay Tuần Kiểm Ti vẫn tiến hành kiểm tra định kỳ, như vậy là đủ rồi.
Bất cứ lúc nào, đặc biệt là trong thời điểm khó khăn, quan chức càng xứng đáng để họ trông cậy và tín nhiệm.
Tại thời điểm này, họ không có gì để dựa vào ngoại trừ sự tín nhiệm đối với Tuần Kiểm Ti.
Nhà thờ lớn trong thành phố đã bị phá hủy.
Bây giờ nó đang bị phong tỏa, biến thành khu vực cấm người lui tới.
Không chỉ ở đó, tất cả các khu vực mà Siêu Năng Giả chết đều là khu vực cấm, đều có người của Tuần Kiểm Ti được điều tới trông coi, không để cho bất kỳ kẻ nào ra vào.
Nhà kho ở ngoại ô phía Bắc lại càng quan trọng hơn!
Một vị siêu năng siêu việt Nhật Diệu đã bị Viên Thạc chém giết ngay tại nơi này, thiên đao vạn quả.
…
Gần nhà kho.
Nhà kho đã bị trận chiến đêm qua đánh cho tan nát, lộ ra một lượng lớn thuốc nổ được chôn dưới lòng đất, không chỉ như vậy, còn có vài khẩu pháo được cất giấu ở đằng xa, cũng là sắp xếp của Lưu Long.
Chỉ đáng tiếc là đều không dùng tới.
Tất nhiên, không dùng cũng là chuyện tốt, tối hôm qua thực sự phải dùng tới nó thì có lẽ cũng không phải là cục diện hiện tại.
Lúc này, gần nhà kho có rất nhiều người.
Tất cả đều đang tập trung tại nơi mà Đoạn Thiên Thần Sư đã ngã xuống vào đêm qua.
Hoàng Vân, Vương Minh, Hồ Hạo, Lý Mộng, mấy vị cường giả của Tuần Dạ Nhân đều đang ở đây.
Ngoài ra ngay cả Mộc Sâm mập mạp cũng tới, Lưu Long cũng mang theo thương thế, mặc áo khoác, chờ đợi điều gì đó dưới trời mưa.
Đúng vào lúc này, bầu trời đột ngột ngớt mưa rồi dừng hẳn.
Trong khoảnh khắc ấy, một bóng người hiện ra từ giữa không trung.
Đó là một nam tử tóc ngắn với vẻ mặt mệt mỏi, như thể vừa đi một chuyến từ xa đến, thậm chí còn không có thời gian để nghỉ ngơi.
Hoàng Vân vừa phát hiện người tới liền tươi cười rạng rỡ tiến lên một bước, “Hách bộ trưởng tự mình đến!”
Ông không ngờ vị này lại đến nhanh như vậy.
Có vẻ như sự cố ở Ngân Thành lần này đã khiến cho Trụ sở Tuần Dạ Nhân của Ngân Nguyệt hành tỉnh không thể ngồi yên.
Giữa không trung, nam tử tóc ngắn trực tiếp hạ xuống.
Dáng người không quá cao, chỉ khoảng một mét bảy, áng chừng bốn mươi tuổi, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi, nhìn thấy Hoàng Vân tiến lên đón thì ông ta khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang Mộc Sâm, lộ ra nụ cười: “Mộc ti trưởng!”
Nói về phẩm cấp thì địa vị của Mộc Sâm tuyệt đối không thấp, chính là Tuần Thành Sứ, lão đại chân chính của cơ quan hành pháp Ngân Thành.
Trên thực tế còn cao hơn Hoàng Vân một cấp bậc.
Đương nhiên, Hoàng Vân trên danh nghĩa chỉ là Tuần Sát Sứ, cùng cấp với Lưu Long, nhưng đẳng cấp của Tuần Dạ Nhân so với Tuần Kiểm Ti cùng cấp đều cao hơn một bậc, có thể coi Hoàng Vân là ngang hàng với Mộc Sâm.
Mộc Sâm khẽ gật đầu, “Hách bộ trưởng tới rất nhanh, Bạch Nguyệt Thành không sao chứ?”
“Không sao!”
Nam tử được gọi là Hách bộ trưởng nở nụ cười nhẹ, “Bạch Nguyệt thành kiên cố, cũng không có ai dám tùy tiện vào thành quấy rối…”
Ông ta có một chút khách sáo.
Kết quả, Mộc Sâm có chút âm dương quái khí đáp lại một câu: “Có phải không? Bạch Nguyệt Thành kiên cố như vậy, tại sao đêm qua lại có một vị Nhật Diệu? Thành lớn là thành, nhưng thành nhỏ thì không?”
“…”
Hách bộ trưởng nhất thời không kịp phản ứng.
“Mộc ti trưởng hiểu lầm…”
Mộc Sâm tỏ vẻ dửng dưng, “Hiểu lầm gì đâu, một thành nhỏ, trăm vạn nhân khẩu, có chết sạch cũng không thành vấn đề! Bạch Nguyệt Thành thì sao? Ba mươi triệu nhân khẩu, một thành siêu lớn, một khi xảy ra chuyện thì số người chết sẽ nhiều hơn nữa! Ngươi nhìn xem, Ngân Thành của ta thậm chí không có một phân bộ Tuần Dạ Nhân… Đây là một thực tế đẫm máu!”
Bên người, Lưu Long vốn đang thất thần, nghe thấy vậy thì lỗ tai khẽ nhúc nhích, nhẹ giọng nói: “Ngân Thành chúng ta quá nhỏ, hầu như không có Siêu Năng Giả, cho dù có thì cũng bị phân tới Bạch Nguyệt Thành, cũng không có cách nào để thành lập một phân bộ! “
Mộc Sâm mỉm cười, “Không sai, tiền nhiệm ti trưởng cũng không tệ lắm, ta nghe nói hắn lấy thực lực Phá Bách tấn cấp siêu năng, nay đã trở thành cường giả Nhật Diệu, vậy mà hắn không thể trở lại đây được, đúng là đáng tiếc.
Thế giới bên ngoài rộng lớn như vậy, bọn ta cũng không có cách nào.”
Hách bộ trưởng cứng họng.
Bên cạnh, Hoàng Vân khẽ ho một tiếng: “Mộc ti trưởng, tình hình hiện tại nguy cấp hơn ngươi nghĩ, không có nhiều Tuần Dạ Nhân, khu Trung Bộ không ngừng xảy ra sự cố, rất nhiều tinh nhuệ đã được điều qua đó.
Ngân Nguyệt hành tỉnh có 32 thành, thực sự là không có cách nào để chu toàn tất cả mọi nơi.”
Lại nói: “Lần này là ta âm thầm từ bỏ phòng ngự ở Hồ Đông thành, bí mật tới đây… Cũng may, ở đó không có chuyện gì, bằng không ta chính là tội nhân thiên cổ.”
Hoàng Vân cố ý đánh bài tình cảm một phen, như muốn nói, không phải ta đã tới rồi sao?
Ngân Thành bên này vẫn luôn trách móc Bạch Nguyệt Thành bên kia, đây là chuyện không có cách nào khác.
Những gì Mộc Sâm nói cũng đúng, Ngân Thành thậm chí còn không có lấy một cơ quan phân bộ.
Tuần Dạ Nhân ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, không chỉ có một phân bộ ở Bạch Nguyệt Thành, trên thực tế, còn có phân bộ ở nhiều tòa thành lớn khác, có một số Tinh Quang sư cùng Nguyệt Minh sư đóng quân ở đó, thậm chí ở một số thành lớn còn có Nhật Diệu tọa trấn.
Mộc Sâm cười chế nhạo.
Hách bộ trưởng cười gượng, “Tiểu đội săn quỷ ở Ngân Thành còn tốt hơn phân bộ Tuần Dạ Nhân ở nhiều thành! Thật đấy, một mình Lưu Long thừa sức ngang với mấy vị Nguyệt Minh.
Mộc ti trưởng thực lực cũng cực kỳ mạnh… Ngân Thành tuy nhỏ, nhưng khả năng phòng ngự lại không yếu, chỉ là lần này không ngờ kẻ địch lại mang tới nhiều cường giả như vậy!”
“Một vị Tam Dương, một vị Nhật Diệu, mười vị Nguyệt Minh, một vị Phá Bách, chín vị Trảm Thập cảnh… Nói thẳng ra thì ngoại trừ Bạch Nguyệt Thành cùng Diệu Quang Thành, toàn bộ các thành khác đều không ai có thể ngăn cản!”
Những lời này xem như đang nâng tầm thực lực của Mộc Sâm, Lưu Long và những người khác.
Nhưng Mộc Sâm không muốn nghe mấy lời ngon ngọt hoa mỹ, ông ta cười lạnh, “Nói như vậy, Hách bộ trưởng cũng tán thành thực lực của Ngân Thành chúng ta?”
Hách Bộ có chút xấu hổ.
Mộc Sâm đúng lý không nhân nhượng, “Đã như vậy, ta đề nghị thăng cấp tiểu đội săn quỷ thành Tuần Dạ Nhân của phân bộ Ngân Thành! Lưu Long sẽ đảm nhiệm phân bộ Tuần Thành Sứ!”
“Cái này…”
Hách bộ trưởng chưa kịp nói gì, Mộc Sâm lại giành nói tiếp: “Lưu Long lần này đóng góp rất lớn, nhất định phải được khen thưởng! Tuy rằng hắn không phải Siêu Năng Giả, nhưng chẳng lẽ trong mắt Tuần Dạ Nhân chỉ nhìn thấy siêu năng mà không nhìn tới sức mạnh chiến đấu thực tế và công tích? Nếu là như vậy, Tuần Dạ Nhân cũng quá thiển cận rồi!”
Mộc Sâm tươi cười, “Nếu được thăng cấp, trong tình huống bình thường, cần phân phối tối thiểu 10 vị Tuần Dạ Nhân! Mặc kệ Tinh Quang sư cũng tốt, Nguyệt Minh sư cũng tốt, đều có thể! Ngoài ra, mỗi tháng phát xuống bên dưới 100 khối năng lượng thần bí, có điều đó là các ngân sách cơ bản, Ngân Thành hiện tại đang tràn ngập nguy cơ, ta không nghĩ rằng nên chia tài nguyên theo sự phân bố bình thường, Ngân Thành hiện giờ cần được phân ít nhất 1000 khối mới đủ!”
Hách bộ trưởng há hốc mồm!
Hoàng Vân cũng trợn trừng hai mắt.
Về phần mấy người Vương Minh, bọn họ đã sớm bị dọa đến ngây người.
Tình huống này là như thế nào?
Mà Mộc Sâm vẫn tiếp tục nói: “Trừ cái đó ra, tất cả mọi vật tư còn lại chỉ cần trang bị theo các quy tắc phân phối của những thành thị khác là được! À phải, đêm qua chúng ta đã giết một vị Tam Dương, một vị Nhật Diệu… Những thứ này, Tuần Dạ Nhân đều nên dựa theo công tích, tiến hành phân chia ban thưởng đi thôi!”
“Còn nữa, tối hôm qua Ngân Thành đã bị tổn thất nặng nề, Tuần Dạ Nhân nhớ hỗ trợ một số vật tư tốt tốt một chút, đặc biệt là Băng Tinh, chúng ta cần rất nhiều, tốt nhất là có thể bao quanh cả Ngân Thành lại!”
“Còn có, vũ khí siêu năng, chúng ta cũng cần một ít!”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Nhân Đạo Kỷ Nguyên [Dịch] Nhân Đạo Kỷ Nguyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Nhan-Dao-Ky-Nguyen-dich.jpg)




