- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Tinh Môn
- Tập 224 : Chó Ở Dưới Mái Hiên Không Thể Không Cúi Đầu (c1116-c1120)
[Dịch] Tinh Môn
Tập 224 : Chó Ở Dưới Mái Hiên Không Thể Không Cúi Đầu (c1116-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1116: Chó Ở Dưới Mái Hiên Không Thể Không Cúi Đầu
Triệu thự trưởng ngẩng đầu nhìn hai người: “Phải cho người trong thiên hạ biết rằng người Ngân Nguyệt ta can đảm nhất! Để người Ngân Nguyệt biết rằng trong thiên hạ to lớn này, trừ Ngân Nguyệt ta ra, không còn kẻ nào dám đứng ra vì thiên hạ!”
Ông tươi cười đứng lên: “Còn những chuyện khác thì để kệ hắn tự lo!”
“Ngươi mặc kệ ư?”
Khổng Khiết câm nín, chỉ tuyên truyền không thì làm được gì.
Y cứ tưởng rằng lão Triệu có biện pháp nào chứ.
“Đi làm chuyện của mình đi!”
Khổng Khiết bất đắc dĩ đành phải rời đi, lão Triệu vô dụng quá.
Hoàng Vũ chờ y đi rồi mới lắc đầu mở miệng nói: “Gần đây lão Khổng có chút xao động, có vẻ là muốn đến Thiên Tinh thành, y bị Lý Hạo và Tiêu Trần kích thích, cảm thấy lưu thủ ở đây không thoải mái.”
Triệu thự trưởng lạnh nhạt nói: “Có đôi khi lưu thủ là một lựa chọn gian nan.
Hắn không hiểu thì quên đi.
Giờ là lúc nào? Thiên Tinh chỉ là bắt đầu, vấn đề chân chính nằm ở Ngân Nguyệt!”
Ông nói tiếp: “Trong vòng 3 ngày, nếu dùng toàn lực thì có thể tới kịp Thiên Tinh không?”
Thiên Tinh thành cách nơi đây quá xa, đám Hầu Tiêu Trần ngồi xe mà còn mất 7 ngày, tốc độ xe không chậm.
Nếu võ sư dùng toàn lực lên đường thì có lẽ sẽ đến trong ba ngày, nhưng tới nơi thì không đủ thời gian khôi phục.
“Có thể dùng phi cơ trực thăng đưa ta đi một đoạn không, như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn.”
Hoàng Vũ nhìn ông: “Ngươi muốn ta đến đó ư?”
“Có thể qua nhìn xem.”
Hoàng Vũ cười: “Ta nghĩ ngươi sẽ cho lão Khổng đi chứ.”
“Hắn đi thì không có ích gì mấy.”
“Ta sẽ đi thật nhanh.”
“Ừ.”
Hai người nói vài câu, Hoàng Vũ không nán lại, thời gian đang rất cấp bách, nếu lão Triệu đã có quyết định thì phải nhanh chóng chạy tới nơi thì hơn.
Trong lúc mọi nơi đang nghị luận sôi nổi, vai chính Lý Hạo lại không thèm để ý.
Giờ phút này, hắn đang ở trên tầng chín ở Cửu Long Các.
Chỉ có một mình hắn và một con chó.
Hắn đang ăn cơm uống trà.
Bên cạnh là nữ giám đốc đang phục vụ hắn, gắp đồ ăn, châm trà rót rượu cho hắn.
So với lần trước, lần này nữ giám đốc không hề oán hận, không có gì bất mãn.
Nhìn Lý Hạo ăn uống ngấu nghiến, nàng chỉ có suy nghĩ là… Người phi thường thường làm những hành động phi thường!
Thật ra nàng có rất nhiều điều nghi hoặc, rất nhiều vấn đề muốn hỏi nam nhân khiến thiên hạ khiếp sợ này, nhưng nàng không dám.
Lý Hạo ăn rất nhanh, ăn xong, hắn thoải mái thở hắt ra: “Hương vị không tồi! Nhưng đắt quá.”
“Lý đô đốc cứ việc ăn đi, lần này có người mời ngài.”
Nữ giám đốc nhẹ giọng cười nói: “Các chủ của chúng ta đã dặn trước, trừ sinh mệnh chi tuyền và những vật phẩm quý trọng là không thể mang đi, còn lại ăn uống đều miễn phí.”
“Các chủ ư?”
“Đúng vậy, chủ nhân Cửu Long Các.”
“Đó không phải người hoàng thất sao?”
“Không sai, các chủ là người trong hoàng thất.”
“Vậy xin đa tạ!”
Lý Hạo cười: “Khách sáo quá, vậy làm 10 phần theo phân lượng vừa rồi cho ta, ta chưa ăn no!”
Nữ giám đốc không thèm để ý, nhanh chóng ra ngoài phân phó vài câu, sau đó lại về bên Lý Hạo.
Lý Hạo nấc một cái, nâng chén trà lên uống một ngụm, cười hỏi: “Nghe nói Cửu Long Các không gì không làm được, có muốn giao dịch với ta không?”
“Xin Đô đốc cứ nói.”
“Lần trước Nam Quyền làm… chiếu truyền hình trực tiếp lớn, các ngươi có cái đó không? Có thể chiếu đến ngàn nhà vạn hộ mà không thể bị người ta đánh vỡ ấy.
Ta muốn chiếu trực tiếp hiện trường chém đầu cho toàn Thiên Tinh thành xem!”
“…”
Nữ giám đốc cảm thấy bất lực, mỗi câu của vị này luôn như vậy, luôn khiến kẻ khác phải khiếp sợ!
“Có, nhưng không có khả năng không bị quấy rầy được, mọi người không muốn chuyện này lan truyền quá rộng.”
“Cửu Long Các cũng không làm được ư?”
“Có thể làm được nhưng không được làm!”
“Ta trả tiền.”
“Vậy cũng không được.”
Nữ giám đốc nhìn Lý Hạo bằng ánh mắt phức tạp: “Đô đốc, chuyện này không phải vấn đề tiền nong, mọi người sẽ không cho phép chuyện này xảy ra, mà có lẽ… Chúng ta cũng không muốn như thế.”
Lý Hạo bật cười: “Vậy thì đổi danh nghĩa đi, truyền hình trực tiếp cảnh ta bị giết, ta thất bại! Các ngươi phải linh động lên, chắc gì ta đã thắng, ta chỉ là một người mới đến, có thể đấu lại bọn họ ư? Các ngươi cứ nói là muốn cả thiên hạ nhìn cảnh Lý Hạo chết thế nào là được!”
Ánh mắt nữ giám đốc khẽ dao động: “Có lẽ có thể làm thế! Nhưng chúng ta cần xin phép, dù sao thực lực đô đốc cũng rất cường đại, dù là Cửu Ti thì cũng không dám nói rằng chắc chắn có thể bắt được ngài.”
“Sao hèn thế?”
Lý Hạo bật cười: “Sợ gì nữa, hèn như vậy thì truyền hình trực tiếp hay không cũng như nhau, nếu tự tin để làm thế mà cũng không có thì còn Cửu Ti chấp chưởng thiên hạ ư? Đùa ta à?”
Nữ giám đốc lại mở miệng: “Ta sẽ cố gắng thử xin giúp đô đốc xem sao.
Phí dụng thì không cần, ta nghĩ rằng nếu được cho phép thì sẽ có rất nhiều người muốn nhìn thấy cảnh đô đốc chết.”
Lý Hạo nghiêng đầu nhìn nàng: “Ồ, mỹ nữ nói chuyện thẳng thẳn hơn rồi!”
Nữ giám đốc khẽ cười: “Đô đốc thích nghe người ta nói chuyện trực tiếp hơn mà.”
“Nói hay đấy!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta thích nghe! Quả nhiên, người có quyền, có lực thì dễ bị lung lạc.”
Hắn nở nụ cười.
Nữ giám đốc cũng cười theo, cười một hồi, nàng mở miệng: “Ta sẽ đi xin giúp đô đốc.
Mặt khác… Xin mạo muội hỏi một câu…”
“Hỏi đi!”
“Đô đốc muốn gì?”
Lý Hạo im lặng.
Nàng cũng không thèm để ý, xoay người rời đi.
Ngươi muốn gì?
Ngươi như vậy sẽ khiến bản thân rơi vào tuyệt cảnh còn nguy hiểm hơn trước kia.
Khi nàng sắp rời đi, Lý Hạo bỗng nhiên nói: “Ta muốn hiểu rõ! Võ đạo là thế, võ sư Ngân Nguyệt chính là như thế! Ngươi không phải võ sư cũng không phải võ sư Ngân Nguyệt, bất chấp tất cả dám kéo cả hoàng đế xuống ngựa, không phải ngày xưa Cửu Ti làm được rồi sao?”
Nữ giám đốc bước chân cứng đờ, nàng hơi hoảng loạn nhanh chóng rời đi.
Không nên nghe lời này.
Lý Hạo nở nụ cười, sờ đầu Hắc Báo, cảm khái: “Ta không phải chó, nếu ta là chó chỉ ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn thì chẳng phải lo gì nữa rồi, đúng không?”
“Gâu gâu gâu!”
Hắc Báo lắc đầu, chó cũng có phiền não!
Tỷ như hiện tại, Lý Hạo xoa đầu nó không thoải mái chút nào, nó có chút bực bội, hậu duệ cổ yêu vĩ đại không nên bị đối đãi như vậy.
“Quả nhiên ngươi cũng nghĩ thế!”
Lý Hạo nở nụ cười đè đầu chó, Hắc Báo chỉ có thể gật đầu.
Thôi, chó ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Có ăn là được, suy xét nhiều như vậy làm gì, cổ yêu vĩ đại chẳng còn, hậu duệ thì tính là gì.
Nó tự an ủi mình một câu.
Chương 1117: Ngươi Có Thể Thành Công Không? ?
Trong Cửu Long Các.
Thức ăn không ngừng bưng lên, Lý Hạo lại ăn thêm một ít, còn lại đều cho Hắc Báo, đồ ăn của Cửu Long Các không tồi, không chỉ sắc hương vị đầy đủ mà còn ẩn chứa nhiều năng lượng.
Tay nghề đầu bếp nơi này không tồi – Lý Hạo thầm nghĩ.
Một lát sau, nữ giám đốc trở lại, giọng không lớn còn mang theo ý cười: “Đô đốc, cấp trên đã đáp ứng thử, có lẽ cần phải báo cho Cửu Ti trước, đô đốc nói rằng bọn họ rất có hứng thú.
Cửu Ti không có hứng thú với chuyện quý tộc, nhưng chém đô đốc thì có lẽ rất nhiều người muốn nhìn.”
Lý Hạo mỉm cười gật đầu, không nói thêm gì.
Thấy thái độ hắn như vậy, nữ giám đốc chần chờ một chút rồi mở miệng: “Nếu lúc này thực sự có người ra tay với đô đốc, có lẽ ngoài Cửu Ti và hoàng thất ra thì 3 tổ chức lớn cũng sẽ phái cường giả đến.
Mặt khác, có thể người của Siêu Năng Thành cũng sẽ đến.
Bảy đại thần sơn, trừ Thiên Kiếm Sơn ra thì những nơi khác không chắc, có cả vương phủ và quốc công phủ…”
Lý Hạo bật cười: “Ngươi cứ nói thẳng là trừ người Ngân Nguyệt ra thì khắp thiên hạ đều muốn giết ta đi.”
Nói nhiều thế làm gì.
Nữ giám đốc trầm mặc.
Lý Hạo đứng dậy: “Hắc Báo, đi thôi!”
Đã đạt được mục đích, vậy không cần ở lại nữa.
Thấy Hắc Báo hít sâu một hơi, Lý Hạo vỗ đầu nó, bất đắc dĩ nói: “Lần này người ta mời, ngươi làm như vậy không ổn đâu!”
Nữ giám đốc thấy thế thì vội cười nói: “Không sao cả, Hắc Báo đại nhân thích là được.”
Lý Hạo mỉm cười.
Làm người thì ai cũng sợ kẻ nổi danh và tàn nhẫn, nhìn xem, thái độ lần này và lần trước khác hẳn nhau.
“Được, đa tạ, ta đi trước đây!”
Lý Hạo khép kín áo gió, cất bước rời đi.
Nữ giám đốc đi theo, im lặng đưa Lý Hạo xuống lầu.
Nhìn Lý Hạo và Hắc Báo biến mất trong bóng tối, nữ giám đốc dõi mắt nhìn theo, mãi một lúc lâu sau, phía sau có người lạnh nhạt lên tiếng: “Đang nghĩ gì vậy?”
Nữ giám đốc vội vàng xoay người, cúi đầu nói: “Các chủ!”
Phía sau là nữ tử ung dung hoa quý, khí chất phi phàm.
Nàng ta lạnh nhạt hỏi: “Hàn huyên với hắn có thu hoạch gì không?”
Nữ giám đốc ngẫm nghĩ rồi mở miệng: “Không kiêng nể gì, là kẻ điên, sớm muộn gì cũng sẽ chết không có chỗ chôn.
Lần này không chết thì lần sau cũng sẽ chết, loại người này sẽ không có kết cục tốt.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Đúng.”
Nữ giám đốc gật đầu, ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Còn cực kỳ keo kiệt, có thể so với Nam Quyền.”
Nữ tử sang quý nghe vậy thì nhẹ nhàng cười: “Dựa theo cách nói của ngươi thì hình như không cần để ý quá mức làm gì, ba ngày sau truyền hình trực tiếp, ngươi cảm thấy hắn đang quá tự tin hay muốn thông qua phương thức này để giữ mạng? Khắp thiên hạ đều đang nhìn, có vài người sẽ cố kỵ… mà thực ra giết hắn để uy hiếp thiên hạ cũng là chuyện có lời.”
“Thuộc hạ không biết!”
Nữ giám đốc lắc đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Các chủ, ta cảm thấy người này chỉ là trẻ tuổi thiển cận, không kiêng dè bất cứ ai bất cứ điều gì, không khó chơi như trong tưởng tượng, hắn thật sự biết hậu quả khi giết quý tộc sao? Có lẽ hắn còn chưa nghĩ đến vấn đề này, vì sao không phái người nói chuyện cùng hắn?”
“Ngươi nghĩ đơn giản quá!”
Nữ tử kia lạnh nhạt đánh giá, không muốn nói thêm gì nữa, thân ảnh lóe lên rồi biến mất.
Nữ giám đốc đợi người đi rồi mới ngẩng đầu lên, sau đó quay đầu nhìn phương hướng Lý Hạo rời đi.
Có lẽ hắn… hiểu!
Nhưng ngươi có thể thành công không?
Nàng bỗng nhiên có chút chờ mong và khát vọng, không ai muốn mình sinh ra đã là nô bộc, không ai hy vọng vừa ra đời đã kém kẻ khác một bậc, cũng không ai muốn trở thành thú bông, con rối của quý tộc.
Quý tộc khống chế tất cả, khống chế sinh lão bệnh tử, đến Húc Quang cũng khó thoát khỏi vận mệnh như vậy, không phải sao?
Hoàng thất hay Cửu Ti thì cũng vậy, có kẻ nào tốt hơn đâu?
Năm xưa Cửu Ti là dùng sĩ diệt rồng, cuối cùng giờ cũng trở thành ác long, Cửu Ti nắm thiên hạ, mọi người thành nô bộc.
Lý Hạo… Ngươi có thể thành công không?
Nữ giám đốc yên lặng nghĩ trong lòng, nàng không nói gì với các chủ, dù các chủ biểu hiện thân thiện thế nào thì vẫn là một quý tộc, nàng ta sẽ không hiểu chúng ta nghĩ gì.
Mà ta không có gan như ngươi, tất cả mọi người đều không có, Thiên Tinh thành không có kẻ nào thực sự phản kháng, dù có thì cũng đã chết rồi.
Những kẻ sống sót đều là người nhẫn nhục chịu đựng.
Lý Hạo, ngươi có thể thắp lên hy vọng cho mọi người không? Dù chỉ là một chút thôi cũng được!
Chúng ta không thể, nhưng chúng ta hy vọng có người có thể làm được điều đó, lật đổ hệ thống giai tầng bất công này, nhưng chuyện này có khả năng không?
Nữ giám đốc xoay người trở về Cửu Long Các, nàng tươi cười, lúm đồng tiền xinh như hoa nghênh đón khách nhân tiếp theo, đêm nay Cửu Long Các vẫn ồn ào náo động, tuy rằng thiếu mất một vài người, tuy rằng cục trưởng Cửu Ti không tới nhưng cũng không thiếu khách nhân.
Nữ giám đốc nghẹn một ngọn lửa trong lòng, ngọn lửa này có thể tắt bất cứ lúc nào, nàng không biết người nọ có thể thổi bùng ngọn lửa này hay không.
Có lẽ vô số người cũng đang khát vọng, chờ mong như nàng, chờ mong hắn có thể thành công, nhưng hy vọng ấy có thể sẽ tắt bất cứ lúc nào, hóa thành bóng đêm hắc ám hơn.
Có quá nhiều ngọn núi phải vượt qua, Lý Hạo, ngươi có thể san bằng hết chúng không?
Thiên Tinh thành như một ngọn núi lửa sáp phun trào.
Ngày hôm nay, vô số người ấp ủ một ngọn lửa trong lòng, kẻ sĩ có tự trọng, người không cam lòng đều đang khát vọng gì đó.
Bọn họ có chung một thân phận, đó là giai tầng bình dân.
Tuy rằng thời đại này vô cùng khó khăn nhưng vẫn có bình dân làm vài chuyện, quý tộc đâu phải vạn năng.
Vũ lực cao cấp uy hiếp khiến Thiên Tinh thành lặng như một đầm nước.
Khi có người nguyện ý đứng ra đánh vỡ tử cục, dù không dám xuất đầu lộ diện nhưng có người đang mặc niệm, cầu nguyện để đốm lửa này không hoàn toàn tắt, để bóng đêm không bao trùm.
Trong bóng đêm, Lý Hạo đi dạo trên đường phố, hắn nhìn quanh bốn phía, bình tĩnh nói: “Bây giờ hoặc là ra giết ta, hoặc là tiếp tục đi theo rồi ta sẽ giết toàn bộ các ngươi! Theo dõi một vị Tuần Phủ, các ngươi không muốn sống nữa phải không?”
Bóng đêm tĩnh lặng, Lý Hạo cười lạnh một tiếng, dậm chân một cái, mặt đất chấn động, có người phía dưới bị chấn thành thịt nát.
Kiếm khí lăng không, có người trong không trung bị xé rách.
Hắc Báo giống như thợ săn trong bóng đêm, nó biến mất không còn dấu vết, sau đó nhanh chóng truyền đến vài tiếng kêu thảm thiết.
Một lát sau, Lý Hạo mang theo Hắc Báo rời đi.
Tiếp đó có người xuất hiện, trầm giọng nói: “Hắn hoàn toàn không kiêng nể gì, không cần đi theo nữa.
Dù hắn làm gì thì ba ngày sau cũng sẽ xuất hiện! Có lẽ hắn sẽ đi tìm sự trợ giúp hoặc là đi tu luyện.
Dù thế nào, bao nhiêu người xuất hiện thì cũng sẽ bị một lưới bắt hết thôi! Để hắn đi đi!”
Trong bóng đêm, có người nhanh chóng rút lui.
Người này nói đúng, dù Lý Hạo đi tìm ai, cầu viện ai, dù là Thiên Kiếm, nếu dám tham dự vào chuyện lần này thì cũng sẽ bị một lưới bắt hết!
Mà bọn họ cũng cần chút thời gian để đi đến thỏa thuận cuối cùng.
Lý Hạo, trừ khi ngươi chạy trốn… nhưng nếu chạy trốn thì từ nay về sau ngươi sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, ngươi cứ trốn đi.
Chương 1118: Trở Thành Siêu Năng
Trong bóng đêm, Lý Hạo nhanh chóng lao đi.
Không lâu sau, hắn đã ra khỏi Thiên Tinh thành, bên trong thành quá áp lực.
Hắn cứ đi mãi, thậm chí lướt qua Thiên Tinh hải.
Không ai đuổi theo hắn.
Có lẽ hắn rời đi thì sẽ tốt hơn cho Thiên Tinh thành, như vậy thì không cần phí sức mà đã có thể phá hủy toàn bộ những ảnh hưởng mà Lý Hạo đã tạo ra.
Nếu không, đối với vài người mà nói, giờ phút này đối phó với Lý Hạo chưa chắc đã là chuyện tốt, dù sao Thần Thông cũng vẫn chưa ổn định.
Lý Hạo cứ đi, càng đi càng xa, bay mãi bay mãi, nơi xa có một núi lớn đang đứng sừng sững, trong mắt Lý Hạo lập loè tinh quang, hắn thấy trong núi có một đoàn quang mang, đó là đại yêu Húc Quang.
Núi này có chủ.
“Hắc Báo!”
Lý Hạo nhìn về phía Hắc Báo: “Ngươi đi giao lưu với nó một chút, nếu nó ăn thịt người thì giết, nếu không thì chơi cùng nó một lát!”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo biến mất, tốc độ cực nhanh.
Một lát sau, chùm sáng trong núi lóe lên.
Sau khi Lý Hạo hạ xuống, một đại yêu trông như tê giác, hình thể lớn gấp Hắc Báo mấy chục lần ngoan ngoãn để Hắc Báo tựa trên đầu nó, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích.
Lý Hạo mỉm cười: “Mượn bảo địa của ngươi dùng mấy ngày, vài ngày sau sẽ đi.”
“Đại nhân cứ tự nhiên!”
Đại yêu dùng tinh thần dao động run rẩy lên tiếng: “Lý đô đốc… Có thể bảo… vị cổ yêu đại nhân này… thu liễm lực lượng huyết mạch cổ yêu một chút không? Tiểu yêu không chịu được.”
“Ngươi quen biết ta ư?”
“Thanh danh của đại nhân đã truyền khắp Trung Bộ, tiểu yêu vừa thấy đại nhân liền nhận ra…”
Đại yêu tê giác kia cẩn thận trả lời.
Đương nhiên nó phải nhận ra rồi.
Cẩu yêu, kiếm tu, cường hãn, hung tàn… Trừ Lý Hạo và Hắc Báo ra thì còn có thể là ai được nữa?
Hiện nay, dù là Yêu tộc hay Nhân tộc, có cường giả Trung Bộ nào không biết người này không?
Chỉ là không hiểu vì sao Lý Hạo trong Thiên Tinh thành lại đến đây, suýt nữa dọa chết nó rồi.
“Thú vị lắm, quả nhiên không tới Thiên Tinh thì khó dương danh!”
Lý Hạo cười một tiếng rồi không nói gì nữa, hắn cất bước đi vào huyệt động phía sau.
Hắc Báo dùng móng vuốt gõ đầu tê giác, an tĩnh đi, nói nhảm ít thôi!
Đại yêu tê giác không dám phản kháng, nó chỉ là Húc Quang tiền kỳ, ngày thường có thể diễu võ dương oai nhưng ở trước mặt hai kẻ này thì nên ngoan ngoãn thì hơn, hai kẻ này đã giết không biết bao nhiêu Húc Quang rồi.
Trong huyệt động, Lý Hạo vung tay xua tan mùi khí khó ngửi.
Hắn không đi tìm ai cả, kể cả Thiên Kiếm dù Thiên Kiếm Sơn cách đây không xa.
Thời gian đã hẹn là ba ngày sau chứ không phải bảy ngày, mười ngày sau, hắn quyết định như vậy là vì không muốn người khác có thể tới đây, tỷ như đám người Ngân Nguyệt kia, hai bên xa nhau, gần như không thể tới nơi trong ba ngày, rất khó.
Biết rõ là nguy hiểm mà cứ liên tiếp kéo bọn họ vào vũng bùn không phải điều Lý Hạo mong muốn.
Ba ngày là thời gian hắn đề ra cho chính mình, cũng là cho Cửu Ti và hoàng thất.
Còn Hầu Tiêu Trần… Hầu Tiêu Trần đã hoàn toàn ở trong cục, không phải do Lý Hạo liên lụy, còn vấn đề ông sẽ nghĩ như thế nào thì Lý Hạo không thể quyết định được.
“Tất cả đều cho rằng ta chỉ biết dựa vào người khác, giờ này chỉ có thể chờ chết, lỗ mãng, hữu dũng vô mưu sao?”
Lý Hạo khẽ cười, hắn có thể chờ, nhưng hắn không thích làm vậy.
Hắn cảm thấy bất bình!
Hơn nữa, đây là cơ hội khó có được, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này thì lấy đâu ra cơ hội như vậy nữa, hoặc là không ra tay, hoặc là ra tay thì phải dùng thủ đoạn lôi đình để dọn dẹp tất cả, nếu không, tích lũy từng chút một thì sẽ không tạo ra hiệu quả như vậy.
Trong giai đoạn này, phải dùng vũ lực tuyệt đối để đánh vỡ tất cả!
Nếu không, ta hoàn toàn có thể đi tìm Hồng Nguyệt, sau đó về Ngân Thành lĩnh ngộ kiếm ý, hoàn thiện năm thế dung hợp, tiến vào giai đoạn Dung Thần rồi mới suy xét bước kế tiếp… nhưng như vậy thì ta chính là Diêu Tứ thứ 2!
Việc này sẽ cần bao lâu?
Sau Dung Thần thì chờ đợi đến cảnh giới cường đại hơn ư?
“Khóa ngũ tạng trái tim đã bão hòa…”
Lý Hạo thầm nghĩ, lại nhớ tới vài câu nói với Ngọc tổng quản lúc trước.
Võ sư phá khóa, phóng thích tiềm năng, cắn nuốt nội kình, nhưng siêu năng có thể đảo ngược hay không? Chỉ cần không đánh vỡ khóa ngũ tạng, khóa trụ võ sư nguyên, nội kình nguyên thì sẽ có hy vọng chuyển đổi trở lại.
Hoặc là chỉ phá một đạo xiềng xích của ngũ tạng, tới Húc Quang thì vẫn có hy vọng đổi trở lại.
Nhưng nếu đánh vỡ 2 đạo xiềng xích của ngũ tạng, giống như Thiên Kiếm thì sẽ rất khó đổi lại, Thiên Kiếm xem như đã hoàn toàn bước vào lĩnh vực Thần Thông, trong tình huống này, muốn trở về đạo võ sư sẽ rất khó!
Lần nào cũng có người giúp đỡ hắn, võ sư Ngân Nguyệt vì hắn mà liên tiếp giải phong chiến lực, nếu không có kiếm năng thì đã chết không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần như thế đều phải có người trả giá vì hắn.
Sao phải như vậy?
Mà chính mình… Có từng nghĩ rằng nếu hoàn toàn phá khóa, không kịp trấn áp, vậy chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ ư?
Quá nguy hiểm, mỗi lần đám người Hồng Nhất Đường ra tay chẳng lẽ không nghĩ tới tình huống nếu Lý Hạo không kịp trấn áp thì hậu quả sau khi bọn họ phá khóa siêu năng sẽ ra sao ư?
Người ngoài chỉ biết lần nào bọn họ cũng nhờ họa được phúc, nhưng có ai từng nghĩ kĩ xem tình huống đó nguy hiểm thế nào chưa?
Lý Hạo khẽ cười một tiếng, người khác đều nguyện ý mạo hiểm vì mình, mình lại luôn lo trước lo sau, thế thì mọi việc sao có thể thuận tâm ý được?
Răng rắc!
Xiềng xích đứt đoạn!
Xiềng xích trên tay trái đã bị phá, vô số năng lượng hội tụ trên cánh tay trái, Lý Hạo lấy ra toàn bộ Thần Năng Thạch đẳng cấp cao trải xung quanh, chúng phóng ra nguồn năng lượng nồng đậm bị Lý Hạo hấp thu, nuốt vào trong cơ thể.
Hắn đã quyết định!
Hôm nay, hắn muốn phá khóa, trở thành siêu năng.
Phá xiềng xích tứ chi, phá cột sống, phá Tử Phủ!
Hắn muốn phá 6 đạo xiềng xích, bước vào Thần Thông, chỉ giữ khóa ngũ tạng để lại cho chính mình cơ hội chuyển đổi trở lại.
Thường nhân không thể phát hiện ra xiềng xích ở Tử Phủ và cột sống, nhưng Lý Hạo có thể.
Vậy nên thường nhân chỉ có thể đánh vỡ 2 đạo xiềng xích ngũ tạng, bước vào Thần Thông, còn Lý Hạo thì không cần như thế.
Giờ khắc này, người ngoài không biết Lý Hạo đã đạt đến trình độ đứng đầu đạo võ sư đương thời, hắn lựa chọn đánh vỡ 6 đạo xiềng xích, thăng cấp Thần Thông!
Hắn chỉ giữ lại khóa ngũ tạng để khóa trụ nội kình.
Răng rắc.
Đạo xiềng xích thứ hai đứt đoạn, xiềng xích này chưa bão hòa, mà siêu năng vốn không cần bão hòa, xiềng xích của Lý Hạo có thể xem là cực kỳ cường đại, mạnh hơn người bình thường nhiều.
Hai xiềng xích đứt đoạn, trong nháy mắt, Lý Hạo biến thành siêu năng, một cỗ năng lượng thần bí lại dũng mãnh tràn vào trong cơ thể.
Nguyệt Minh!
Còn thuộc tính thì có thể xem như không có thuộc tính, không phải hệ nào trong năm hệ, bởi vì hắn không đánh vỡ xiềng xích ngũ tạng.
Ngoài cửa động, Hắc Báo xuất hiện, nó không hấp thu năng lượng thần bí mà là trợn mắt há hốc mồm nhìn Lý Hạo… Ngươi đang làm gì?
“Ra ngoài thủ vệ… Nếu năng lượng tràn ra thì nhanh chóng cắn nuốt, đừng để dao động năng lượng tản ra khiến kẻ nào chú ý!”
“Gâu gâu gâu!”
Hắc Báo kêu to như đang nhắc nhở Lý Hạo không cần làm như vậy.
“Đi ra ngoài!”
Hắc Báo không cam lòng cụp đuôi, cuối cùng vẫn rời khỏi rời khỏi sơn động trước ánh mắt Lý Hạo, nó phẫn nộ dùng móng vuốt đánh tê giác nằm sấp xuống!
Không thể phá!
Dù có thể chuyển đổi trở lại nhưng muốn tiến thêm một bước trên con đường võ đạo sẽ khó khăn hơn ba phần, như đám người Hầu Tiêu Trần kia, tuy hiện tại bọn họ đã đột phá nhưng bởi vì năm xưa từng thay đổi nên phải tốn thời gian rất lâu để nối lại khóa siêu năng.
Lý Hạo hoàn toàn không cần làm vậy!
Con đường phía trước của hắn còn rất dài, hắn còn chưa gặp phải bình cảnh.
Chương 1119: Biến Đổi
Hắc Báo không khuyên được Lý Hạo, Lý Hạo cũng sẽ không nghe lời khuyên của bất cứ ai.
Dù lão sư tới đây, Lý Hạo tin rằng ông cũng sẽ ủng hộ mình.
Hơn nữa hắn vẫn còn đường lui.
Ba khóa, bốn khóa…
Xiềng xích tứ chi bị đánh vỡ rất đơn giản, từng luồng năng lượng cường hãn xuất hiện, cắn nuốt nội kình cường đại của Lý Hạo.
Bốn khóa siêu năng, đó là cảnh giới Tam Dương.
Người bình thường muốn bước vào Tam Dương thì rất khó, còn với Lý Hạo thì vô cùng đơn giản, năng lượng đặc thù mới xuất hiện rất táo bạo, nhưng thân thể Lý Hạo cường hãn nên cứ mặc kệ chúng tung hoành.
Năng lượng thần bí cuộn trào trong cơ thể, tứ chi vẫn đang cắn nuốt nội kình, thay đổi thành năng lượng thần bí.
Lý Hạo trở thành Tam Dương hoàn toàn khác siêu năng bình thường.
Hắn mạnh hơn!
Ầm ầm ầm!
Máu vận chuyển nhanh chóng truyền ra âm thanh như cơn bão.
Bốn xiềng xích đầu tiên thì đơn giản, cái thứ năm và thứ sáu mới khó, một cái là khóa siêu năng Tử Phủ, một cái là khóa siêu năng cột sống, một cái phóng thích năng lượng thân thể, có lẽ sẽ có chút liên quan đến phong hệ.
Lý Hạo hấp thu phong năng, cường hóa thân thể.
Khóa siêu năng cột sống có lẽ thuộc về lôi hệ, Lý Hạo hấp thu lôi hệ cường hóa xương cốt.
Cả hai cái này đều chứa thuộc tính.
Nếu đánh vỡ cả hai thì có lẽ sẽ sinh ra Thần Thông lôi phong.
Nhưng hai thuộc tính xung đột là nan đề lớn nhất của vô số siêu năng, tuy nhiên đối với Lý Hạo mà nói, hắn có ngũ tạng, thân thể, cốt cách mạnh mẽ, đây không phải là vấn đề quá lớn.
Giờ phút này, nội kình nhanh chóng thay đổi, hóa thành siêu năng.
Đánh gãy xiềng xích siêu năng, phóng thích lực lượng, cỗ lực lượng kia rất đặc biệt, không đơn thuần chỉ là năng lượng thần bí, nhưng Lý Hạo không quan tâm, hiện giờ hắn đang nhắm đến khóa cột sống!
Đánh vỡ khóa cốt cách trước thì có thể sinh ra lôi hệ.
Đánh vỡ cái này xong hắn sẽ là Húc Quang.
Thần ý của Lý Hạo tỏa định khóa cột sống, hắn từng nói với Nam Quyền rằng mình không thể tỏa định thực ra chỉ là lời nói dối, hắn không muốn đả kích Nam Quyền mà thôi.
Giờ phút này Lý Hạo hơi do dự.
Tiến vào Húc Quang rồi sẽ rất khó để trở về đạo võ sư.
Nhưng ngay sau đó hắn đã dứt khoát đánh vỡ, lực lượng ngoại lai hay của mình thì đều là lực lượng, dù là năng lượng nào thì cũng có thể đưa ta đi đến đỉnh cao.
Răng rắc!
Oanh!
Giờ khắc này, dường như trong thiên địa đang nổi lên sấm sét.
Ngoài sơn động, trong không trung văng vẳng tiếng sấm, có cả tiếng xiềng xích đứt gãy, Hắc Báo đập tê giác khiến nó ngao ngao kêu to, tiếng yêu thú gào rống khiến cả ngọn núi đều trở nên an tĩnh.
Dưới chân núi có cường giả giám sát, địa bàn của đám đại yêu vẫn luôn được cẩn thận trông coi, không phải để tiêu diệt đại yêu mà là để biết trước tin tức khi đại yêu xuống núi.
Dưới chân núi, trong khe núi nhỏ có mấy người ẩn thân, có người thấp giọng nói: “Tiếng kêu của Bích Nguyệt Tê không giống mọi khi.
Có chuyện gì vậy?”
“Hình như trên đỉnh núi có sét đánh!”
“Chẳng lẽ đại yêu này muốn thăng cấp ư?”
“Chưa chắc, biết đâu là đang yêu tinh đánh nhau với thú cái! Ha ha ha!”
Đám người nhỏ giọng cười nói, không kẻ nào dám đi lên xem xét, đại yêu kia đã là Húc Quang, còn tiếng sấm trên đỉnh núi thì chỉ là chuyện bình thường.
Hơn nữa đó là lãnh địa của đại yêu, quan tâm nhiều làm gì, chỉ cần khi nó xuống núi, bọn họ biết đại yêu đi đâu là được.
Oanh!
Tiếng sấm không ngừng vang lên, tiếng vang rất lớn, nhưng bởi vì có đại yêu ở trên đỉnh núi nên tất cả mọi người lựa chọn mặc kệ.
Trong sơn động, toàn thân Lý Hạo lập loè tia điện, quả nhiên siêu năng lôi hệ là siêu năng đặc thù, có lẽ bọn họ trời sinh đã đánh vỡ xiềng xích cột sống.
Lý Hạo sinh ra vài ý tưởng.
Phong hệ, lôi hệ… đó là siêu năng đặc thù, có lẽ đánh vỡ một đạo xiềng xích ngũ tạng thì sẽ có thể bước vào Thần Thông.
Chỉ có như vậy thì ngũ tạng sẽ không phụ tải quá mức.
Chỉ có Thần Thông năm thuộc tính thì ngũ tạng mới phải chịu đựng năng lượng vượt quá phụ tải, vậy nên nếu có siêu năng hệ đặc thù như thuộc tính phong lôi thăng cấp Thần Thông thì tình huống sẽ ổn định hơn rất nhiều.
Đương nhiên, thuộc tính phong lôi yêu cầu cốt cách, thân thể cường đại, đối với siêu năng mà nói, chuyện này rất khó khăn, phụ tải quá lớn là chuyện bình thường.
Nhưng Lý Hạo biết rằng siêu năng hệ đặc thù khi thăng cấp Thần Thông thì sẽ dễ hơn nhiều, vậy nên nếu hiện tại có Thần Thông như vậy tồn tại thì sức chiến đấu sẽ không yếu, phụ tải thì nhỏ hơn nhiều, không phải ai cũng là tình trạng không ổn định như lão quốc công.
Lúc này, Lý Hạo cảm nhận được sự cường đại của siêu năng.
Sấm sét nổ tung trong cơ thể!
Vô số nội kình bị cắn nuốt điên cuồng, hóa thành thuộc tính lôi, năng lượng thần bí không có thuộc tính trong cơ thể hóa thành năng lượng thần bí thuộc tính lôi, lực lượng cường đại trùng kích chấn động Lý Hạo!
Nếu không phải thể chất của hắn quá mạnh thì khi hắn trực tiếp bước vào Húc Quang có lẽ đã bị thuộc tính lôi cường hãn đánh thành than cốc.
Bốn phía, Thần Năng Thạch nhanh chóng vỡ nát, hóa thành từng luồng năng lượng dũng mãnh tràn vào trong cơ thể, năng lượng thần bí thuộc tính lôi bạo động, Tinh Không Kiếm tỏa ra từng đạo kiếm năng trấn an, bình ổn nó.
Xương cốt Lý Hạo rung động, toàn thân hóa thành màu tím, trên sợi tóc cũng tràn ra lực lượng sấm sét.
“Ta đã đến Húc Quang!”
Lý Hạo cười khẽ, bình cảnh người thường khó có thể bước qua, hắn lại chỉ dùng một giờ ngắn ngủi để đột phá.
Hắn nghĩ tới Hách Liên Xuyên, đánh vỡ năm khóa siêu năng đơn giản như vậy mà đến hắn ta vẫn chưa thành công, mà ta bắt đầu từ đầu, từ võ sư đến Húc Quang chỉ mất một giờ mà thôi.
Đạo thứ năm không quá khó, cái khó chân chính là đạo thứ sáu.
Phong lôi tề tụ, hai cỗ năng lượng dung hợp, bạo động xung đột, đó mới là vấn đề phiền toái nhất, mà Lý Hạo có kiếm năng, nếu bạo động quá kịch liệt thì có thể dùng kiếm năng để trung hoà.
Nhưng nếu không đến đường cùng thì Lý Hạo không muốn dùng kiếm năng.
Kiếm năng có thể trung hoà nhưng sau đó năng lượng thần bí sẽ không còn đủ mạnh nữa, nó sẽ trở nên mềm như bông, mà siêu năng cường đại là nhờ năng lượng thần bí bá đạo vô song!
Sau khi chiến đấu, có thương thế thì có thể dùng kiếm năng tu bổ, còn đang chiến đấu thì tốt nhất là không dùng, nếu không thì năng lượng thần bí sẽ biến thành cừu con.
Lý Hạo không vội đánh vỡ khóa siêu năng thứ sáu, hắn nhanh chóng cắn nuốt năng lượng và Thần Năng Thạch, cường hóa năng lượng thần bí trong cơ thể.
Không chỉ như vậy, ngũ tạng của hắn cũng đang vận chuyển.
Hắn tạo dựng liên kết ngũ tạng, năm xiềng xích bắt đầu dung hợp.
Chương 1120: Thần Thông Chân Chính
Viên Thạc bảo hắn đừng vội vã dung hợp khóa ngũ tạng, nếu không sẽ khiến năm thế lớn mạnh dẫn tới mất khống chế, nhưng Lý Hạo không quan tâm nữa, bởi vì sau khi hắn hóa thành siêu năng thì tình huống sẽ khác, có lẽ sẽ không dùng đến năm thế nữa, dù có dùng thì có lẽ cũng không cần sợ mất khống chế.
Dựng liên kết ngũ tạng, phong tỏa ngũ tạng, không cho năng lượng thần bí xâm lấn, nếu không, khi lâm thời dựng liên kết ngũ tạng sẽ khiến nội kình liên kết bị cắn nuốt nhanh chóng, năng lượng thần bí xâm lấn ngũ tạng, ngũ tạng sẽ bị năng lượng thần bí đồng hóa.
Trước mặt Lý Hạo xuất hiện năm sợi xiềng xích trong suốt, một cái có một mãnh hổ đang nằm sấp, một cái là cây liễu lay động, một cái có ngọn núi vững chãi, một cái là sóng biển ngập trời…
Giờ phút này, hắn phải khiến năm xiềng xích này hoàn toàn hóa thành một cái, khóa chặt ngũ tạng, đợi sau này khôi phục, trở lại thành võ sư.
Trong nháy mắt, hai xiềng xích va chạm, dung hợp!
Oanh!
Thần ý bùng nổ, song thế xung đột kịch liệt, Lý Hạo được cảm thụ trước cái gọi là thuộc tính thế bất đồng thì xung đột của Thần Thông.
Nước lửa giao hòa, ầm ầm rung động, trong sơn động, năng lượng cường hãn bùng nổ, một cỗ kiếm ý bao phủ, kiếm ý của Trường Sinh kiếm dật tán trấn áp song thế, ít nhất lúc này đám thế đó vẫn chưa thể phá tan thế Lý Hạo hiểu được lúc trước.
Ngoài sơn động, Hắc Báo há mồm cắn nuốt tất cả năng lượng tràn ra, không để lọt chút nào, nhưng càng cắn nuốt nhiều thì nó càng nôn nóng.
Điều này chứng tỏ siêu năng trong cơ thể Lý Hạo càng ngày càng mạnh, đó không phải là chuyện tốt, ít nhất ở trong trí nhớ của nó và trong truyền thừa, cổ nhân vương là võ sư, cuối cùng đạo cổ năng lượng vẫn tan tác!
Có lẽ chuyện này đã quá xa xôi, nhưng Hắc Báo cảm thấy bọn họ có thể đi đến bước đó!
Nhất định có thể!
Nếu Lý Hạo không thể thay đổi trở về, hắn có thể vượt qua cổ nhân sao?
Trong sơn động, Lý Hạo đang hoàn thiện liên kết ngũ tạng, đồng thời còn hấp thu thần năng để cường hóa năng lượng lôi hệ, khi hắn cường đại đến cực hạn, hắn sẽ đánh vỡ xiềng xích Tử Phủ, trở thành Thần Thông chân chính.
Lý Hạo biến mất.
Ngày hôm sau, không ai nhìn thấy Lý Hạo, không ai biết hắn đi đâu.
Có lẽ hắn đã chạy trốn!
Tin tức nhanh chóng truyền lưu, đêm qua sau khi Lý Hạo đến Cửu Long Các một chuyến thì đã không thấy tăm hơi.
Tin tức này lập tức bị kẻ có mưu đồ lan truyền.
Trong Thiên Tinh thành, có người cười nói: “Nghe nói tối hôm qua Ma Kiếm chạy trốn suốt đêm.
Hắn đã nói là sẽ chém quý tộc cơ mà, sao giờ lại chạy rồi!”
Trên đường cái, người đến người đi, có người chết lặng, có người nắm chặt tay, cũng có người khinh thường lên tiếng: “Mấy ngày trước cũng có người nói hắn đã chạy, sau đó Tứ Hải Thương Hội không còn nữa!”
Những người còn giữ hy vọng không tin Lý Hạo chạy trốn, bọn họ cũng không muốn tin tưởng.
Hắn chỉ vừa mới thắp lên một tia hy vọng cho mọi người, mọi người muốn chứng kiến đám quý tộc đền tội, nhưng nếu Lý Hạo thật sự chạy trốn thì sao?
Vậy thì thế giới này thật sự không còn hy vọng nữa, nó quá đen tối.
Những người vừa sinh ra chút hy vọng sẽ càng chìm sâu vào đáy vực.
“Tin hay không thì tùy, cứ chờ đi, dù hắn không chạy trốn thì có lẽ cũng đã chết, hắn đã đắc tội với 3 tổ chức lớn, có khi đã bị ám sát rồi cũng nên!”
“Hừ!”
Không ai muốn tranh luận, tất cả đều có chút lo lắng, cũng có chút chờ mong.
Ba ngày sau, không, giờ là còn hai ngày nữa, vị đô đốc kia có thể trở về không?
Hắn chưa chết thật đấy chứ?
Bọn họ không muốn tin tưởng hắn đã chạy trốn.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Hầu Tiêu Trần dựa trên ghế không nói một lời, ông đang tự hỏi.
Lý Hạo muốn chém quý tộc không báo trước với ông.
Ban đầu ông cũng mắng vài câu, sau đó ông đã hiểu ra mục đích của Lý Hạo, nhưng bây giờ Lý Hạo đã biến mất.
Ông trầm tư, một lát sau lấy ra một viên ngọc truyền tin: “Thiên Kiếm, Lý Hạo có tới Thiên Kiếm Sơn không?”
Lần trước Thiên Kiếm xuất quan, Ngọc tổng quản đi mời, để tiện liên hệ nên đã trao đổi ngọc truyền tin.
Giờ phút này, Hầu Tiêu Trần liên lạc để hỏi thử một chút.
“Không!”
Hồi đáp chỉ có một chữ đơn giản.
Hầu Tiêu Trần nhíu mi.
Không đến đó ư? Vậy Lý Hạo đã đi đâu?
Ông lại gửi tin đi: “Ngươi có đến không?”
“Tính sau.”
Sau đó không còn tín hiệu gì nữa.
Hầu Tiêu Trần dở khóc dở cười, gia hỏa này thật lạnh lùng!
“Tiểu Ngọc, Lý Hạo chạy đi đâu rồi?”
Ngọc tổng quản lắc đầu, trong lòng thì nghĩ đến chuyện hôm qua Lý Hạo tìm mình hỏi về chuyện siêu năng thành võ sư, trong lòng nàng có chút ý tưởng mơ hồ nhưng không biết nên nói như thế nào.
Nàng không dám nói ra.
Nếu hắn làm thế thật thì quá đáng sợ.
Vị này chính là võ sư Ngân Nguyệt, là hy vọng của thế hệ đương thời, là hy vọng của vô số người, là hi vọng của đạo võ sư, có khả năng hắn sẽ đánh vỡ hàng rào, tiếp tục tiến lên, thậm chí vượt qua lớp võ sư tiền bối.
Võ sư mới là điểm mấu chốt và trung tâm của Ngân Nguyệt.
Hơn nữa, nếu muốn ứng đối thì cần đánh vỡ 6 đạo khóa siêu năng, bốn đạo ở tứ chi, 2 đạo ngũ tạng, nếu khóa ngũ tạng bị đánh vỡ thì hoàn toàn không còn hy vọng khôi phục, tỷ như Thiên Kiếm hiện tại.
Nhưng có lẽ Thiên Kiếm là siêu năng hệ đặc thù, không ai biết chắc chắn chân tướng.
Thật ra nàng muốn nói cho Hầu Tiêu Trần biết, nhưng đêm qua Lý Hạo đã tươi cười xán lạn nói với nàng rằng: “Đừng cho lão Hầu biết nhé, hiện tại ta đang nói chuyện với Ngọc La Sát chứ không phải Ngọc tổng quản, Ngọc La Sát là một người lãnh ngạo, sẽ không khua môi múa mép.”
Ngọc tổng quản muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định ngậm miệng.
Nàng hối hận vì đã cho Lý Hạo biết!
Nếu đúng như nàng phỏng đoán thì chuyện này sẽ rất phiền toái, có lẽ sẽ có rất nhiều người thất vọng.
“Tiểu Ngọc, ngươi không sao chứ?”
Hầu Tiêu Trần lên tiếng khiến Ngọc tổng quản thanh tỉnh, nàng ngẩng đầu nhìn, chột dạ miễn cưỡng đáp: “Không có gì, chỉ là hơi lo lắng.
Lý Hạo chọc phiền toái càng lúc càng lớn, hơn nữa không cho chúng ta bất cứ thời gian thở dốc nào, gia hỏa này quá bá đạo, không giống trước kia chút nào!”
Hầu Tiêu Trần nhìn nàng, không nói gì nữa, ông suy xét một phen rồi mở miệng: “Chưa chắc đã nguy hiểm đến vậy, hiện tại đa số Thần Thông chưa ổn định cảnh giới.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










