[Dịch] Tinh Môn
Tập 225 : Không Còn Là Kẻ Yếu (c1121-c1125)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Không Còn Là Kẻ Yếu
Ngọc tổng quản thấp giọng: “Nhưng có lẽ Cửu Ti sẽ trả giá lớn để giao dịch với Thần Thông.
Ví như, chỉ cần ra tay thì bọn họ sẽ nguyện ý chi trả rất nhiều sinh mệnh chi tuyền, thậm chí Hồng Nguyệt có khả năng lấy ra vô số Huyết Thần tử, bọn họ sẽ không ngồi yên mặc kệ! Để giết chết Lý Hạo, Ánh Hồng Nguyệt hoàn toàn có thể làm vậy, hắn sẽ cung cấp Huyết Thần tử chất lượng cao cho Thần Thông! Có lẽ một vài Thần Thông khuyết thiếu tài nguyên như vậy, để đạt được tài nguyên đó, có lẽ bọn họ sẽ bí quá hoá liều.
Không chỉ Thần Thông đâu, có lẽ Thuế Biến cũng vì một hứa hẹn hoặc là lợi ích nào đó mà lựa chọn thăng cấp!”
“Một số Thuế Biến kỳ vốn có thể bước vào Thần Thông rồi, chỉ là chưa tiến hành vì quá nguy hiểm mà thôi… Mà hiện tại các đại cơ cấu chỉ cần trả giá tài nguyên là có thể tạo ra một đám Thần Thông cảnh!”
Ngọc tổng quản nhìn Hầu Tiêu Trần: “Bộ trưởng không suy xét đến vấn đề này sao?”
Nàng không tin bộ trưởng chưa từng nghĩ tới.
Hầu Tiêu Trần thở dài không nói gì.
Đúng vậy!
Hiện tại Thần Thông không nhiều, nhưng có không ít Thuế Biến kỳ, nếu các tổ chức và cơ cấu lớn nguyện ý trả giá lớn, ví dụ như cho ngươi 50 giọt sinh mệnh chi tuyền thì ngươi có nguyện ý mạo hiểm thăng cấp không?
Hiện tại cơ hội đang ở ngay trước mắt.
Có lẽ ngươi thăng cấp sẽ không phải chết.
Bỏ lỡ lần này thì sau này thăng cấp sẽ có thể bị bạo thể, dù 50 giọt sinh mệnh chi tuyền không thể hoàn toàn củng cố ngũ tạng nhưng cơ bản cũng đủ rồi.
Đừng coi thường năng lực và tài phú của đám tổ chức cơ cấu lớn.
50 giọt sinh mệnh chi tuyền tuy nhiều nhưng Hầu Tiêu Trần tin rằng đám người đó có thể lấy ra được.
Khi đó, có lẽ Thần Thông của bọn họ sẽ không cần mạo hiểm, người ngoài cũng đủ dùng.
Số lượng Thuế Biến kỳ có nhiều không?
Nhiều!
Các hành tỉnh có vài người, trong đám hải tặc cũng có, một vài phó thủ lĩnh của các cơ cấu cũng vậy…
Những người này chỉ thiếu chút nữa mà thôi, nhưng chính một bước này đã chặn lại rất nhiều người.
Cho bọn họ cơ hội một bước lên trời, người có thể cự tuyệt không nhiều lắm.
Hầu Tiêu Trần thở hắt ra, ông không nói chỉ là vì không muốn nói, nếu nói ra có lẽ người nghe sẽ bị đả kích nặng nề.
Cho nên nếu hai ngày sau Lý Hạo đã trở lại, có lẽ hắn nghĩ rằng sẽ chẳng có nhiều Thần Thông, nhưng có lẽ sẽ vượt quá tưởng tượng của hắn!
Đương nhiên hắn đã từng nói với Lý Hạo rằng trên Thuế Biến thì cứ giao cho ta.
Ông cũng đã chuẩn bị, nhưng áp lực quá lớn, đến mức ông không thể không hỏi Thiên Kiếm rằng ngươi có tới hay không!
Nếu là trước kia thì ông sẽ không hỏi như vậy.
Ngọc tổng quản thấy ông không nói lời nào thì tự hỏi một phen rồi nói: “Bộ trưởng, nếu ta hoàn toàn giải phong thì có địch nổi Thần Thông không? Thần Thông mạnh lắm ư?”
Hầu Tiêu Trần nhìn nàng, một lát sau mới đáp: “Rất mạnh.
Trừ khi ngươi hoàn toàn phá khóa siêu năng, nếu không thì không thể địch nổi, hiện tại, kẻ không hoàn toàn phá khóa mà địch nổi Thần Thông thì chỉ có võ sư bão hòa toàn bộ chín khóa siêu năng mới được! Chín khóa bão hòa, hoàn thành một vòng tuần hoàn cơ bản, võ sư ở trạng thái này mới có thể chiến một trận cùng Thần Thông!”
Chín khóa!
Ngọc tổng quản ngây người, trầm mặc.
Nàng mới vừa hoàn thành bão hòa 5 khóa siêu năng, chỉ miễn cưỡng giải phong được thôi, tương tự như Nam Quyền lúc trước.
Nếu nàng không hoàn toàn phá khóa, chỉ giải phong thì có thể đối phó với Thuế Biến kỳ, còn Thần Thông thì không có chút hy vọng nào.
Trừ khi hoàn toàn phá cả năm khóa…
Với sự cường hãn của võ sư, làm vậy để hóa thành siêu năng thì có lẽ đủ khả năng chiến một trận với Thần Thông, nhưng làm vậy thì nàng sẽ chết, bị siêu năng đột nhiên bạo trướng trùng kích mà chết, bởi dù sao nội tình của nàng cũng không thâm hậu.
Hầu Tiêu Trần thở ra một hơi: “Đừng nghĩ quá nhiều, yên tâm đi, sẽ không sao đâu! Có ta ở đây, cả Nam Quyền nữa, tuy hắn là kẻ đầu cơ nhưng vẫn là võ sư Ngân Nguyệt, có lẽ hắn sẽ ra tay…”
Ngọc tổng quản nhẹ giọng nói: “Lý Hạo quyết định là ba ngày sau, hiện tại chỉ còn hai ngày… Thời gian quá ngắn, nếu không, Bắc Quyền, Bá đao, kể cả Ngân Nguyệt và Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm đều có thể đến ứng cứu.
Hắn… cho chúng ta quá ít thời gian.”
Chỉ ba ngày ngắn ngủi, khoảng cách hơn hai vạn dặm, dù mỗi ngày chạy 7 – 8 ngàn dặm thì cũng quá sức đám người Địa Phúc Kiếm.
Lý Hạo, ngươi đang nghĩ gì?
Ngươi không muốn mọi người tới đây sao?
Hay ngươi cảm thấy bọn họ có tới thì cũng không có ích gì nhiều?
Hầu Tiêu Trần nhắm mắt, giờ khắc này ông cũng có vẻ đa sầu đa cảm.
Tiểu tử, ta hy vọng ngươi làm được điều gì đó chứ không muốn ngươi liên tục liều mạng như vậy, lần này đến ta cũng phải đau đầu.
Nếu biết sớm thì ta đã không cho ngươi trở thành Thiên Tinh phó đô đốc.
Ta đã khinh thường ngươi rồi!
Khi tới Thiên Tinh thành, ngươi nói rằng ngươi muốn mở to mắt để nhìn thế giới.
Lần này có lẽ ngươi có thể hoàn toàn thấy rõ, nhưng ta lo rằng sau khi ngươi nhìn rõ thì chỉ cảm nhận được nỗi thất vọng vô tận!
Có khả năng Cửu Ti và hoàng thất đều sẽ đối phó với ngươi, chẳng lẽ ngươi còn đang ôm hy vọng sao?
Một ngày đã trôi qua.
Còn 2 ngày nữa là tới thời hạn mà Lý Hạo nói, cũng chính là ngày kia.
Oanh!
Trong sơn động, phong năng thổi quét, Lý Hạo hộc máu, phong lôi xung đột kịch kiệt khiến thân thể hắn cũng không thừa nhận nổi, ngũ tạng chấn động, nhưng một xiềng xích thô to đã bao trùm khóa cứng toàn bộ ngũ tạng.
Lý Hạo chậm rãi phá khóa siêu năng thứ sáu!
Phong năng không ngừng phóng ra.
Phong lôi dung hợp, va chạm, ầm ầm ầm…
Thân thể Lý Hạo nứt ra từng đường, máu tươi chảy ra lập tức bốc hơi.
“Để ta xem xem cái gì mới là Thần Thông chân chính!”
Lý Hạo cười xán lạn.
Lý Hạo ta cũng sắp bước vào Thần Thông cảnh!
Đến đây đi!
Hãy khiến bão táp mãnh liệt hơn đi!
Một kẻ nắm giữ 2 thần binh như hắn sau khi bước vào Thần Thông thì có bao nhiêu Thần Thông thế gian này có thể địch nổi?
Từ nay về sau, ta không cần dựa vào bất cứ kẻ nào nữa, kẻ có thể cứu ta chỉ có chính mình!
Răng rắc!
Xiềng xích Tử Phủ hoàn toàn đứt đoạn.
“Hừ!”
Tiếng kêu rên vang lên, cốt cách huyết nhục ầm ầm rung động, đứt gãy, tái tạo lại đứt gãy, khôi phục…
Từng giọt sinh mệnh chi tuyền tiến vào trong cơ thể, vô số kiếm năng tu bổ thân thể, tuy Thần Thông tốt nhưng hại thân.
Nhưng ta sẽ bước vào Thần Thông!
Gió bão sấm sét nổi lên, mưa đến.
Ầm ầm ầm!
Ngoài sơn động, sấm sét nổi lên bốn phía, cuồng phong gào thét, nước mưa trút xuống.
Quanh núi bị một trận mưa to bao trùm.
Trời mưa.
Thiên biến.
Ngày hôm nay, Lý Hạo bước vào Thần Thông cảnh, không còn là kẻ yếu cần sư phụ huyết chiến Tam Dương trong ngày mưa nữa.
Chương 1122: Con Cháu Quý Tộc
Ngày thứ ba.
Thiên Tinh thành.
Ngày mai là đến thời hạn ba ngày, ngày hôm nay, không khí trong Thiên Tinh thành vô cùng áp lực.
Lý Hạo chạy trốn!
Tin tức này càng truyền càng rộng, vô số quý tộc thúc đẩy chuyện này, có quý tộc kêu gào: “Lý Hạo chỉ nói vậy thôi, hắn mà dám chém giết quý tộc trước mặt mọi người thì chỉ có con đường chết!”
Cũng có thân thích của quý tộc bị bắt đến thẳng Tuần Dạ Nhân kêu gào đòi Tuần Dạ Nhân phải phóng thích đám quý tộc.
Tên đao phủ Lý Hạo kia đã chạy trốn rồi, các ngươi còn kiên trì cái gì?
Võ Vệ quân phong tỏa đại viện, thay thế đám Tuần Dạ Nhân, nhưng áp lực cũng theo đó mà tới.
Thậm chí vài vị phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân cũng bắt đầu ồn ào náo động muốn thả người!
Cứ để yên như vậy thì không được, mấy ngàn quý tộc bị giam giữ, Lý Hạo ở đây thì không sao, có người gánh trách nhiệm, hiện tại Lý Hạo mất tích, không thả người thì phải làm sao bây giờ?
Hoàng Long là đại biểu nổi bật trong số đó, nhưng sau khi Hầu Tiêu Trần ra mặt, tiếng kêu gào đã bớt đi một chút.
Lúc này tổng bộ Tuần Dạ Nhân kín người hết chỗ.
Không chỉ người bên ngoài mà cả đám quý tộc đang bị giam giữ trong đại viện mấy ngày nay cũng đã có người nhận được tin tức, có kẻ cười lạnh mỉa mai: “Để xem hắn có thể nhốt chúng ta đến bao giờ!”
“Quá điên cuồng, quá lộ liễu thì sẽ không có kết cục tốt đâu!”
“Không phải hai ngày trước các ngươi sợ muốn chết sao? Giờ không sợ nữa à?”
“…”
Đám quý tộc mặc kệ mùi hôi thối trên người, tất cả đều cười thoải mái.
Lý Hạo chạy rồi!
Tuy lần trước cũng từng xảy ra chuyện này nhưng lần trước hắn chỉ đối mặt với một Ti, còn lần này là cả thiên hạ.
Có người nhìn về phía Mộ Tiểu Dung cười nói: “Mộ tiểu thư, tới lúc này rồi có phải chúng ta nên ra ngoài hay không? Chắc Mộ cục trưởng cũng sốt ruột lắm rồi, chúng ta cùng ra ngoài đi, chắc chắn đám mọi rợ phương Bắc kia sẽ không dám đụng đến chúng ta!”
Có người nhìn về phía tôn tử Bắc Hải Vương: “Tề huynh, có lẽ Bắc Hải Vương tiền bối cũng đang chờ Tề huynh trở về đoàn viên đấy.”
Thanh niên mỉm cười im lặng.
Xưng huynh gọi đệ với cháu trai của hải tặc… Lý Hạo đã từng nhắc đến chuyện này, giờ phút này nó diễn ra như một lẽ đương nhiên, bởi vì gia gia của người ta là Bắc Hải Vương!
Đạo tặc Bắc Hải có hơn vạn siêu năng dưới trướng, cường giả đông đảo, ở thời đại này, quý tộc cũng có thể khuất phục kẻ khác, chỉ cần kẻ đó rất mạnh… Nếu Lý Hạo không giết chóc lung tung thì mọi người cũng sẽ khuất phục.
Nhưng Lý Hạo quá điên cuồng, khi tính mạng bọn họ bị đe dọa, sẽ không ai muốn khuất phục trước hắn.
Hai người này có thân phận cao nhất ở đây, nhưng hai người không hề có ý định rời đi, vì thế đám quý tộc cũng trở nên chần chờ do dự.
“Hai vị không đi ư? Nơi này chẳng có gì cả, hơn nữa chúng ta còn bị một đám người giám sát, mấy ngàn người chen chúc ở đây sắp thối chết rồi…”
Có người oán giận, nhưng sâu trong đáy lòng bọn họ vẫn có chút sợ hãi.
Ngay sau đó, có một nam thanh niên đi ra, lãnh ngạo lên tiếng: “Không ai đi thì ta đây đi trước! Để xem ai dám cản ta?”
Dứt lời, gã cất bước rời đi.
Cửa viện có Võ Vệ quân trấn thủ, bọn họ lạnh lùng nhìn thanh niên.
Thanh niên cười lạnh lấy lệnh bài ra: “Dùng đôi mắt chó của các ngươi nhìn đây! Bà của ta là Tuần Thành Sử cao cấp của Tuần Dạ Nhân – Chu Siêu! Cha ta là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, Lý Hạo đã giam giữ ta mấy ngày rồi, có chứng cứ chứng minh ta phạm tội không? Nhanh tránh ra, không thì không ai bảo vệ được các ngươi đâu!”
Đám Võ Vệ quân không hé răng, không nhường đường, đao kiếm trong tay ra khỏi vỏ.
Nhường đường ư?
Không thể nào!
Võ sư Ngân Nguyệt không mạnh hơn người khác, không nhiều tay nhiều chân hay nhiều gan hơn kẻ khác, nhưng võ sư Ngân Nguyệt ngang ngược hơn! Bọn họ không sợ chết!
Cách đó không xa, Trần Tiến cầm rìu cất bước đi tới, nhìn về phía thanh niên, ông ta nhe răng cười: “Ngươi ra đây, ta sẽ đánh chết ngươi! Lý đô đốc không ở đây, Hầu bộ trưởng không lên tiếng, các ngươi cứ ra ngoài thử xem!”
“Trần Tiến!”
Thanh niên kia quen biết Trần Tiến, gã lạnh lùng nói: “Nơi này là Thiên Tinh thành! Không phải Ngân Nguyệt hoang dã kia! Ta cho Lý Hạo mặt mũi, ba ngày trước cho hắn thời gian tra xét, ba ngày hết rồi, các ngươi không có tư cách giam giữ ta!”
Tiếng ầm ĩ khiến không ít người chú ý.
Đám người trong đại viện đều nhìn về hướng này.
Bên ngoài, một vài Tuần Dạ Nhân yên lặng đứng nhìn.
Ba người Mắt to cũng đứng nơi xa quan sát.
Con trai Chu bộ trưởng muốn ra ngoài, Lý Hạo không ở đây, Hầu Tiêu Trần lộ diện một lần xong sau đó lại biến mất.
Hiện nay Chu bộ trưởng đang ở trong tổng bộ Tuần Dạ Nhân, nhưng Chu bộ trưởng và Hoàng bộ trưởng cùng phe, Diêu bộ trưởng mặc kệ mọi chuyện, Hoàng, Chu đại biểu cho Tuần Dạ Nhân, nhưng con ông ta bị đang Tuần Dạ Nhân giam giữ.
Chu Siêu đột nhiên đứng ra làm khó dễ không phải quyết định đột phát..
Ba người lập tức nghĩ thông suốt, có lẽ gã ta đang muốn thử hoặc là muốn bức ép, dù thế nào thì hai vị bộ trưởng cũng đang ở gần đây, một vị Thuế Biến, một vị Húc Quang đỉnh, thực lực như vậy khiến bọn họ tin rằng dù Lý Hạo trở về thì cũng có thể ngăn cản hắn một chút.
Mắt to nhìn thoáng qua bên kia, truyền âm nói: “Chu Siêu là Tam Dương đỉnh, Trần Tiến chỉ là võ sư Đấu Thiên, chênh lệch rất rõ ràng.
Trong Võ Vệ quân, hình như Kim Thương đang bế quan, Mộc Lâm thực lực không yếu nhưng phòng ngự là chính.
Trừ hai người đó ra, có lẽ không có ai trong Võ Vệ quân có thể làm gì Chu Siêu.”
Dứt lời, người này đưa mắt nhìn khắp nơi.
Hiện giờ không ít Tuần Dạ Nhân đã xuất hiện, có Húc Quang, có Tam Dương, cũng có dưới Tam Dương.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân có rất nhiều cường giả, bộ trưởng và phó bộ trưởng tối thiểu đều là Húc Quang đỉnh hoặc là Thuế Biến kỳ.
Ngũ Phương đô đốc, Hầu Tiêu Trần và Hoàng Long mỗi người kiêm nhiệm một phương, 3 vị đô đốc khác cũng đều là cường giả đỉnh cấp, thực lực đại khái là Húc Quang đỉnh.
Dưới bọn họ còn có không ít cường giả Húc Quang, như Hồ Thanh Phong hoặc là ba người bọn họ.
Giờ phút này, mọi người đều đang trầm mặc quan sát.
Bộ trưởng và phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, tính cả Hầu Tiêu Trần là có tới 11 người, gần như cả 10 vị kia đều đang ở tổng bộ, dù trước đó bọn họ không ở đây thì cũng đã gấp rút trở về trong 2 ngày vừa rồi.
Có phó bộ trưởng đi ra từ trụ sở, nhíu mi nhìn về phía bên này.
Lý Hạo vừa rời đi, đám người Hoàng Long đã không ngồi yên được nữa ư?
Lúc này sức uy hiếp của Hầu Tiêu Trần còn không mạnh bằng Lý Hạo.
Bởi vì mọi người biết Hầu Tiêu Trần là quan viên cũ, đôi khi cũng sẽ có cố kỵ, nhưng Lý Hạo là võ sư thuần túy, chức quan của hắn đều là mới nhận, hắn chưa từng trải qua quan trường.
Cho nên mọi người kiêng kị Hầu Tiêu Trần nhưng không sợ hãi ông, còn với Lý Hạo thì bọn họ cảm thấy sợ hãi!
Đó là một kẻ giết người như ma!
Chương 1123: Hắn Trốn Rồi! !
Cách đó không xa, Hoàng Long và Chu phó bộ trưởng đứng cùng nhau, yên lặng quan sát, không ai mở miệng.
Nhưng đây cũng là một hành động tạo áp lực vô hình.
Bên cạnh hai người có những người khác không phải Tuần Dạ Nhân, đó là vị quan lớn nào đó, tỷ như một vị phó cục trưởng Nội Vụ Ti, một vị phó cục trưởng Quân Pháp Ti, một vị Đốc Phủ Sử Lễ Ngoại Ti…
Bọn họ đồng thời xuất hiện, Chu Siêu lập tức tự tin hơn, nổi giận quát: “Trần Tiến, đừng có không biết điều! Nơi này là Thiên Tinh, ta là Tuần Thành sử cao cấp, ngươi là thứ gì? Ngươi có quyền ngăn cản ta hay giam giữ ta ư? Lui ra!”
“Võ Vệ quân muốn tạo phản sao?”
Chu Siêu tức giận mắng!
Bốn phía, một vài quý tộc sáng mắt lên.
Bắt đầu rồi!
Nội bộ Tuần Dạ Nhân bắt đầu chia rẽ, bọn họ muốn ép Hầu Tiêu Trần thả người.
Người đã bị thả ra rồi, dù Lý Hạo trở về thì có thể xông vào nhà quý tộc bắt giết người ta sao?
Nơi xa, các vị cường giả đứng sừng sững.
Có người trong đại viện nhìn thấy, hưng phấn thấp giọng nói: “Ông nội của ta tới rồi!”
“Cha ta cũng tới…”
“Ha ha ha!”
“Cuối cùng cũng có thể ra ngoài, cuộc sống mấy ngày nay không thể chấp nhận nổi, cả đời này ta không muốn tới nơi quỷ quái này nữa.”
“Ta cũng vậy!”
“…”
Các quý tộc vô cùng hưng phấn, bọn họ đã được nhìn thấy thân nhân sau những ngày vô cùng gian nan, khổ cực.
Trước đó người nhà đều bảo bọn họ phải chờ đợi, những người đó sẽ nghĩ cách, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn chẳng có tin tức gì, bọn họ đều nóng vội muốn chết, ngày mai chính là kỳ hạn cuối cùng Lý Hạo đưa ra, trên thực tế, đêm nay đã phải quyết định danh sách, nhưng đến bây giờ mọi người vẫn chưa quyết định xong.
Nhưng không còn cách nào khác, bọn họ bắt buộc phải chờ tin tức từ bên ngoài, nếu không có thể sẽ đắc tội với người khác.
Một vài quý tộc nhỏ không thấy thân nhân của mình nhưng vẫn vô cùng hưng phấn, bởi vì bọn họ có khả năng nằm trong danh sách 100 người bị xử quyết nhất.
Hiện tại các đại quý tộc bắt đầu phản công Lý Hạo, bọn họ cũng có thể được lợi, không bị xử tử nữa.
Ai muốn chết chứ?
Bọn họ có cuộc sống thoải mái, cẩm y ngọc thực, rảnh rỗi còn có thể đến Tứ Hải Đảo tiêu dao một phen, có ai muốn chết ư?
Văn phòng bộ trưởng, Diêu Tứ yên lặng nhìn, Tiểu Diệp bên cạnh thấp giọng giới thiệu: “Đó là Chu Siêu, con trai của Chu bộ trưởng.”
Diêu Tứ cầm ly trà lên uống, trong nước trà không có sinh mệnh chi tuyền.
Ông ta trầm mặc một hồi mới nhẹ giọng hỏi: “Hắn có tội không?”
“Chuyện này… Không… Không có…”
Tiểu Diệp rất lo sợ, 5 năm trước nàng mới đến Tuần Dạ Nhân, cũng khá hiểu vị lão bộ trưởng này, thực ra… nàng nghĩ rằng ông chỉ là một người mỗi ngày uống trà đọc báo, mặc kệ mọi chuyện.
5 năm trước, nàng cảm thấy vị này là anh hùng hào kiệt, qua 5 năm, nàng không còn suy nghĩ như vậy nữa, vị này… Già rồi!
Diêu Tứ nhẹ giọng nói: “Chỉ có hai người chúng ta mà thôi, ngươi sợ cái gì, ta chỉ muốn biết hắn có tội hay vô tội thôi, ngươi cảm thấy hắn là người thế nào?”
Tiểu Diệp hơi lo lắng, nhưng từ trước đến nay lão bộ trưởng chưa từng trách móc ai nặng nề, chỉ có mấy ngày hôm trước bỗng nhiên tức giận một lần mà thôi.
Nghĩ vậy, nàng nhỏ giọng đáp: “Chu Siêu không phải người tốt lành gì, ta không biết nhiều lắm, nhưng trong Tuần Dạ Nhân… hắn… hắn cưỡng bách không ít… không ít tỷ muội, nhưng mọi người không dám lộ ra, bộ trưởng cũng biết mà, trong số chúng ta không có nhiều người có quyền thế, đa số là cường giả mời chào tới từ dân gian… Có một vài tiểu võ sư, một vài Tinh Quang, Nguyệt Minh, mọi người biết Tuần Dạ Nhân là chính thống, vậy nên đều xin vào đây, gặp phải loại chuyện này, nhắm mắt một cái coi như qua.”
Đây là Tuần Dạ Nhân, không phải Cửu Ti.
Tuần Dạ Nhân không có nhiều quý tộc, bởi vì khi thành lập Tuần Dạ Nhân, nơi đây được coi như thế lực của những kẻ chết thay, Cửu Ti có lực lượng nhưng bọn họ không muốn khai chiến với 3 tổ chức lớn.
Tuần Dạ Nhân bị xem như kẻ hi sinh.
Sau đó Diêu Tứ mạnh mẽ khống chế bộ ngành này, sau 15 năm, Tuần Dạ Nhân đã đứng vững gót chân, thu nạp vô số võ sư và siêu năng trong dân gian nên mới có ngày hôm nay, thậm chí có thực lực sánh ngang với Cửu Ti.
Diêu Tứ vẫn bình tĩnh lên tiếng: “Đều là người trong nhà, siêu năng trong bộ đều đấu tranh anh dũng vì bọn họ, muốn tìm nữ nhân thì không phải là không có nhà thổ, vậy mà lại xuống tay với đồng bạn ư? Hắn nghĩ gì vậy?”
Đây là chuyện đôi bên tình nguyện, không phải là không có nữ nhân, cũng không phải là không tiền không thế, không ai chủ động nhào vào trong ngực gã, đường đường là con trai của phó bộ trưởng, thực lực Tam Dương đỉnh, chẳng lẽ không tìm được nữ nhân nào khác sao?
Tiểu Diệp thấy bộ trưởng không nói gì thì có chút thất vọng nhưng che giấu rất nhanh, nàng miễn cưỡng cười nói: “Đều là quý tộc, có lẽ bọn họ thích vậy.”
Dứt lời, nàng mỉm cười không nói gì nữa, trong lòng khó nén nổi nỗi thất vọng.
Nàng đã mạo hiểm, thậm chí không màng nguy cơ chuyện này bị Chu bộ trưởng biết được để báo cho bộ trưởng việc tên Chu Siêu kia là kẻ ác, là tội nhân, đến người một nhà mà gã cũng không buông tha.
Nhưng bộ trưởng chỉ hỏi lại một câu, vì sao?
Vì sao ư? !
Ta đâu biết vì sao, ta chỉ biết các ngươi đều giống nhau, may mà ta không nói thêm gì, không nói những chuyện khác, chưa nhắc đến những chuyện ác liệt hơn.
Giờ khắc này, Tiểu Diệp tự giễu trong lòng… Ta biết là sẽ như thế mà.
Nếu biết trước thì đã chẳng nói gì rồi.
Ở trong mắt bộ trưởng, mấy Nguyệt Minh Nhật Diệu thì tính là cái gì?
Bọn họ đều đến từ dân gian, một vài là người thân của thần sư, hoặc là kẻ yếu may mắn dẫn năng nhập thể mà thôi, Chu bộ trưởng là tướng tài đắc lực của Hoàng bộ trưởng, còn là Húc Quang đỉnh…
Nhớ tới lần đầu tiên khi nhìn thấy kẻ kì quái người mặc áo gió, đầu đội mũ dạ, cầm quyền trượng trong tay… Đêm đó, khi xuống lầu nhìn thấy hắn, nàng chỉ cảm thấy người nọ thật buồn cười, thật thú vị.
Nhưng hôm nay lại nghĩ, nam tử ấy thật khí phách!
Nếu thế gian này có thêm vài người như vậy thì còn đến mức này sao?
Nhưng… ngọn lửa trong lòng nàng đã tắt.
Hắn đi rồi, khắp thiên hạ đều muốn giết hắn.
Không ai giúp hắn, Cửu Ti không có kẻ nào đứng ra, đến Tuần Kiểm Ti cũng không, trong Tuần Dạ Nhân, trừ Hầu Tiêu Trần ủng hộ hắn thì không có quan chức nào đứng ra giúp hắn một phen.
Có lẽ hắn đã chạy trốn với bộ dáng chật vật thê lương.
Có thể trách hắn được không?
Không thể!
Hắn chỉ khoảng 20 tuổi, có lẽ hắn đến Tuần Kiểm Ti là muốn có người giúp hắn một phen, nhưng không có bất cứ kẻ nào nguyện ý đứng ra.
Chương 1124: Thời Đại Này Quá Nguy Hiểm
Giờ khắc này, Tiểu Diệp tâm như tro tàn.
Tuần Dạ Nhân cũng chỉ là nơi để kiếm cơm mà thôi, ta cứ tiếp tục làm bí thư cho lão già này đi, ít nhất lão già này sẽ không coi nữ siêu năng các nàng thành kỹ nữ có thể tùy ý đùa bỡn như những người khác!
Có lẽ bọn họ thích nữ siêu năng phản kháng… nhưng ai dám phản kháng chứ?
Ánh mắt vốn còn chút ánh sáng của Tiểu Diệp trở nên ảm đạm, nàng nở nụ cười, giống như nữ giám đốc kia, thế đạo vốn là như thế, không phản kháng được thì chỉ cần tồn tại.
Tồn tại!
Diêu Tứ quay đầu nhìn nàng, hồi lâu sau, ông bỗng hỏi một câu: “Tiểu Diệp, ngươi biết một người không?”
“Bộ trưởng nói đến ai?”
“Vân Hạo Nhiên.”
Tiểu Diệp sửng sốt, sau đó ngẩn người, ngay sau đó khuôn mặt hơi ửng hồng, ròi lại hóa thành bi thương, sắc mặt thay đổi cực nhanh.
Một lát sau, tất cả chỉ còn tĩnh mịch, nàng miễn cưỡng tươi cười: “Biết, Vân Hạo Nhiên – viện trưởng Thiên Tinh Cổ Viện, dốc hết sức thúc đẩy giáo dục văn hóa toàn dân, hy vọng toàn dân tiếp nhận giáo dục, cố gắng mở rộng phát triển kỹ thuật văn minh cổ, chủ động công khai một vài kỹ thuật, tỷ như chế tạo xi măng, khai khẩn ruộng đất, từng thúc đẩy làn sóng cải cách thế giới kỹ thuật máy móc…”
“Năm 1725 lịch Tinh Nguyên, Vân Hạo Nhiên muốn liên lạc với các đại Cổ Viện, trang bị thêm một vạn trường tiểu học trung học, tiếp nhận 10 triệu học viên, kết quả mới vừa trình báo với Cửu Ti, Vân Hạo Nhiên liền chết… Chết trong nhà, cùng ngày có cường giả siêu năng 3 tổ chức lớn lẻn vào Thiên Tinh thành, giết người khắp nơi, giết Vân viện trưởng.”
“Cả nhà ông ấy hình như đều chết sạch…”
Tiểu Diệp bình tĩnh nói tiếp: “Vân viện trưởng vừa chết, tất cả kế hoạch mở rộng kỹ thuật đều ngưng hẳn! Thiên Tinh Cổ Viện đóng cửa, toàn bộ thầy trò đều bị đuổi đi, Cổ Viện thành học viện siêu năng Thiên Tinh hiện tại.
Nghe nói, lão sư lúc trước người chết người trốn, chẳng còn bao nhiêu người còn sống, rất nhiều học sinh cũng đã rời khỏi Thiên Tinh thành…”
Nàng bật cười: “5 năm trước, thật ra ta muốn gia nhập Cổ Viện, học tập kỹ thuật, sau đó Cổ Viện không còn nữa, trùng hợp là ta thành công dẫn năng nhập thể, tới Tuần Dạ Nhân, may mắn được bộ trưởng coi trọng, còn biết được mấy chữ nên thành bí thư của bộ trưởng… Đây có thể coi là một sự may mắn.”
Diêu Tứ khẽ gật đầu: “Ngươi biết không? Ta biết hắn, còn rất quen thuộc với hắn.”
Tiểu Diệp ngẩn ra.
Diêu Tứ lại hỏi: “Ngươi đoán xem, hắn có phải siêu năng hay không?”
Tiểu Diệp khẽ nhíu mày: “Không nghe nói, có lẽ là người thường, đúng không?”
“Không không, hắn là siêu năng, còn là võ sư biến thành siêu năng, 5 năm trước, ngày ấy hắn vừa vặn bước vào Húc Quang cảnh.”
Tiểu Diệp sửng sốt.
5 năm trước… Húc Quang!
Khi đó Húc Quang không thua gì Thần Thông ở hiện tại đúng không? Mà dù có chút khác biệt thì cũng tương đương với Thuế Biến kỳ hiện tại.
Nàng hoảng hốt: “Không đúng, ngày đó nghe nói còn bắt được thành viên 3 tổ chức lớn, giết mấy kẻ Nhật Diệu, hình như có một vị Tam Dương cũng bị giết, lúc đó Tam Dương vô cùng cường đại, mọi người cảm thấy Vân viện trưởng xui xẻo nên mới gặp phải Tam Dương…”
Diêu Tứ khẽ cười: “Đúng vậy, bắt được hung thủ, giết hắn, cho khắp thiên hạ một công đạo, vậy nên mọi người quên đi rất nhanh, nếu không bắt được hung thủ thì không dễ kết thúc chuyện này.
Dù sao Vân Hạo Nhiên cũng là người nổi tiếng khắp thiên hạ, Thiên Tinh Cổ Viện là cơ quan dẫn đầu lĩnh vực giáo dục, tiên phong cải cách kỹ thuật, nghiên cứu vì dân sinh… Mọi hành động của Cổ Viện đều ảnh hưởng đến khắp thiên hạ, khi đó, một vài phần tử trí thức đều học văn hóa kỹ thuật nghiên cứu của Thiên Tinh Cổ Viện… Vậy nên mấy năm trước xã hội tiến bộ rất nhanh.
Tạo xe, xây nhà, chế tạo máy móc, làm phi cơ, làm đại pháo, tạo TV, tạo máy truyền thông tin… Ăn, mặc, ở, đi lại, phát triển trên diện rộng, nhưng thúc đẩy được một nửa thì đột nhiên ngừng lại!”
Ông thở dài nhìn phía trước, cảm khái: “Sau khi hắn chết, ta liền uỷ quyền, ta cảm thấy… Thời đại này quá nguy hiểm! Ta quá yếu, chỉ như trứng chọi đá.”
Tiểu Diệp giật mình.
Bộ trưởng và Vân viện trưởng là bạn tốt sao?
5 năm trước, Vân Hạo Nhiên đã chết.
5 năm trước, bộ trưởng bắt đầu chính thức uỷ quyền, không xen vào công vụ của Tuần Dạ Nhân, mặc kệ Hoàng Long nắm quyền.
Diêu Tứ không nói gì nữa.
Dường như ông đang nhìn gì đó… Dường như đang thấy người nổi tiếng khắp thiên hạ kia, nhưng người đó đã chết rất thảm, đến tên cũng bị lãng quên, khi đó, Thiên Tinh Vương Triều tin tức bế tắc, không thông thuận như ngày hôm nay.
Nhưng khi đó rất nhiều thứ do người đó làm ra, mở rộng lan truyền.
Khi đó, có người hộ giá hộ tống hắn ta, tỷ như có lão nhân tên là Diêu Tứ… Sau đó Diêu Tứ cũng từ bỏ, yên lặng ngủ đông, Vân Hạo Nhiên đã chết, tia sáng hi vọng đã không còn.
Ông không địch nổi những người đó.
Hôm nay lại có người muốn đứng ra, kẻ đó còn hung ác hơn Vân Hạo Nhiên!
Vân Hạo Nhiên chỉ cải cách kỹ thuật, tiến dần từng bước.
Còn người này thì muốn giết người lập uy trước, dùng võ lực cải cách, ép thượng tầng nhượng bộ.
Ai cao minh hơn?
Diêu Tứ không biết.
Chỉ biết rằng Vân Hạo Nhiên đã chết, Lý Hạo nguy hiểm hơn!
Nơi xa, tranh chấp xung đột đã thăng cấp.
Chu Siêu bùng nổ khí tức, tức giận hét to: “Cút ngay! Có tin ta dùng tội vượt quyền để xử quyết các ngươi ngay tại chỗ không?”
Trần Tiến cầm rìu trong tay, trong mắt lóe lên sát ý, nhưng ông ta không thể động đậy.
Ông ta chỉ là Đấu Thiên, không phải Uẩn Thần, ông ta cảm thấy mình có thể đánh chết Nhật Diệu đỉnh, nhưng đối phó với Tam Dương thì hơi khó, trừ khi dùng trận, nếu không thì không hề có hy vọng đấu với Tam Dương đỉnh.
Vài vị Đấu Thiên nhanh chóng chạy tới.
Trần Tiến thấy bọn họ, ông ta hít sâu một hơi, đại rìu trong tay rung động, ánh mắt Chu Siêu lạnh đi: “Làm sao? Muốn ra tay với ta à? Nghĩ kỹ đi, dĩ hạ phạm thượng là tử tội!”
Gã cố ý bức bách!
Trần Tiến nổi giận.
Tử tội ư? Các ngươi mới là tù nhân!
Rìu trên tay ông ta càng ngày càng rung mạnh hơn, ông ta muốn giết người, giết đám khốn kiếp kia!
Tên Chu Siêu này chẳng tốt lành gì, chuyện dơ bẩn gì cũng từng trải qua, bọn họ tới Tuần Dạ Nhân hơn một tháng, có nghe đồn gì mà chưa từng nghe chứ?
Trên trong Tuần Dạ Nhân còn có tin tức truyền lưu, thậm chí ban đầu còn có người cảnh báo vài nữ võ sư trong đám Võ Vệ quân rằng phải đề phòng Chu Siêu, sau đó Hầu Tiêu Trần phát uy nên mới khiến vài người kiêng kị.
“Cút ngay! Có nghe thấy không?”
Chu Siêu tiến lên, dường như gã không sợ ông ta ra tay, muốn ra tay thì phải có gan mới được.
Cách đó không xa, đám người Hoàng Long như ngọn núi lớn áp bách mọi người.
Mà ánh mắt đám người Hoàng Long không hướng về đây mà là bộ trưởng lâu, nơi đó là địa bàn của Hầu Tiêu Trần.
Chương 1125: Dám Khiêu Khích Võ Sư Ngân Nguyệt
Bộ trưởng lâu.
Hầu Tiêu Trần chỉ đứng nhìn, Ngọc tổng quản thì đang giận dữ, nàng muốn đi xuống giết người!
Hầu Tiêu Trần lại nhẹ giọng nói: “Không vội, cứ từ từ!”
“Bộ trưởng!”
Ngọc tổng quản tỏa ra sát ý: “Ta muốn giết người!”
Ai dám bức ép võ sư Ngân Nguyệt như vậy?
Ai dám khiêu khích võ sư Ngân Nguyệt như vậy?
Một tên rác rưởi, cặn bã, sao gã dám? !
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Chờ một chút, cho bọn họ biết thực lực yếu thì sẽ như thế, bị đánh, bị nhục nhã… không có tôn nghiêm!”
Ông đang nói đến ai?
Ông muốn nói đến đám người Trần Tiến.
Võ sư xuống dốc… Đây là điều mọi người nói.
Các ngươi quá yếu, vậy nên các ngươi là đám người yếu thế hơn.
Trường thương chậm rãi hiện ra trong tay ông: “Chờ chút đi, ta muốn chờ Trần Tiến ra tay, sau đó… Giết bọn họ!”
Lý Hạo mất tích thì hôm nay ông sẽ đứng ra thay hắn.
Hoàng Long, ngươi cảm thấy ta không dám giết ngươi ư?
Hay là bên cạnh ngươi có thêm vài vị Thuế Biến thì người liền nghĩ rằng mình có thể không kiêng nể gì?
Trần Tiến cầm rìu, tính tình ông ta vốn táo bạo, hiện giờ lại càng tức giận phẫn nộ.
Ngay sau đó, ông ta đột nhiên nổi giận cầm rìu bổ xuống, giận dữ hét: “Khốn kiếp, ta sẽ làm thịt ngươi!”
Oanh!
Chu Siêu chấn kinh, ngươi dám ra tay thật ư?
Phụ thân gã và vài vị phó cục trưởng đang ở ngay phía sau, còn có cả Hoàng Long, bọn họ đều là cường giả đỉnh cấp, gã cứ tưởng rằng những người này không dám ra tay.
Mà dám ra tay là tốt nhất…
Gã bật cười!
Đám mọi rợ phương Bắc kia quả nhiên không chịu nổi kích thích, dám ra tay với mình, lần này Hầu Tiêu Trần cũng khó bảo vệ được các ngươi.
Siêu năng Kim hệ bùng nổ!
Oanh!
Gã đánh ra một quyền, kim quang chiếu rọi tứ phương, Chu Siêu cười lạnh: “Can đảm lắm, Võ Vệ quân dĩ hạ phạm thượng, dám ra tay với ta, quả nhiên là thượng bất chính hạ ắt loạn, hôm nay ta sẽ chém ngươi, quét sạch quân phản nghịch trong Tuần Dạ Nhân!”
Giờ khắc này, mấy người Hoàng Long đều nhìn về phía Hầu Tiêu Trần đã lộ mặt.
Vài vị phó cục trưởng ánh mắt lập loè.
Phó cục trưởng Nội Vụ Ti truyền âm cho Hoàng Long: “Lát nữa phải cẩn thận, gia hỏa này chắc chắn không yếu, thậm chí có khả năng đánh chết Thuế Biến, cục trưởng có lẽ đã gần đến Thần Thông.
Mà chúng ta không cần phải giết hắn, chỉ cần ngăn cản hắn là được…”
“Yên tâm, ta hiểu!”
Ánh mắt Hoàng Long lộ vẻ tàn khốc, gã nhìn về phía Hầu Tiêu Trần.
Ngươi dám ra tay thì ta có thể mượn lực lượng Cửu Ti để giải quyết ngươi!
Nơi xa, một tiếng vang lớn vang lên!
Trần Tiến lùi lại mấy bước, bàn tay đẫm máu nhưng ông ta vẫn cuồng bạo như cũ, nổi giận gầm lên một tiếng, rìu lại vung lên.
Rìu Khai Thiên!
Oanh!
Khí thế khai thiên như trời sụp đất nứt, vô cùng cường hãn, nhưng mà thực lực chênh lệch quá xa, Tam Dương đỉnh mạnh hơn Đấu Thiên nhiều, Chu Siêu bùng nổ siêu năng, gã phản kích bằng một quyền, quang mang bắn ra bốn phía.
Bốn phía, vài vị Bách Phu Trưởng Đấu Thiên đều lộ sắc mặt khó coi.
Ngũ hổ Trương Dương – Đoạn Đao Môn, Tạ Lam – Ngọc Kiếm Môn, truyền nhân Tồi Tâm Chưởng – Ngô Việt…
Các vị võ sư đều lộ ra hung quang.
Thấy truyền nhân Khai Sơn Phủ Trần Tiến sắp bại lui, mấy người liếc nhau, đồng thời gật đầu, sau đó bọn họ lập tức ra tay, thế như chẻ tre, hung mãnh vô biên!
“Giết!”
Bên cạnh, mấy trăm Võ Vệ quân sôi nổi hét to, bọn họ cầm đao thương trong tay, hung hãn dị thường, một vài quý tộc thấy vậy có chút khiếp đảm.
Một đám phế vật chỉ có thể so với Nguyệt Minh mà dám giơ đao thương với bọn họ!
Chu Siêu quát: “Đám phế vật, tới đây!”
Thêm vài tên Đấu Thiên mà thôi, lực lượng Tam Dương đỉnh của ta các ngươi nghĩ là giả sao?
“Phá!”
Gã đánh ra một quyền, ngay sau đó sắc mặt gã thay đổi, đối diện, Trần Tiến tử chiến không lùi, một rìu bổ tới, hoàn toàn không định tránh lui, ông ta muốn chống đỡ một quyền này để những người khác giết Chu Siêu!
Kiếm, thương, đao đều xuất hiện, vài vị Đấu Thiên phối hợp ăn ý, khí thế Đấu Thiên bùng nổ, oanh!
Chu Siêu lộ ra ánh mắt hoảng hốt, có vẻ như đã bị dọa sợ.
Hầu Tiêu Trần nao nao, trường thương vốn sắp lao ra chậm rãi thu lại.
Đám người Hoàng Long cũng ngẩn người.
Hiện tại chỉ có 5 vị võ sư Đấu Thiên ra tay, nói cách khác là năm vị Nhật Diệu đối phó với một vị Tam Dương đỉnh.
Hai phe vốn không hề ngang sức nhưng Chu Siêu lại kinh sợ, khí thế hung mãnh của võ sư khiến một công tử ca siêu năng như Chu Siêu có chút khiếp đảm.
Chu phó bộ trưởng nhíu mi, cảm thấy có chút mất mặt.
Con trai mình là Tam Dương đỉnh cơ đấy! Không biết đã dùng bao nhiêu thứ tốt để đi đến trình độ này, nhưng hiện tại gã đang bị mấy võ sư chân đất chấn nhiếp, thật mất mặt.
Thấy Chu Siêu không địch lại, bị Tồi Tâm Chưởng đánh trúng, không ngừng hộc máu, thậm chí tay chân hoảng loạn, cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ sẽ thật sự bị người ta đánh chết…
Chu phó bộ trưởng vừa nổi giận vừa sốt ruột, nhìn một vị Húc Quang cách đó không xa.
Đó là người của ông ta, là Húc Quang tiền kỳ.
Vậy là đủ rồi!
Trên thực tế, chỉ cần có thêm một vị Tam Dương thì những người này sẽ không chống lại được, nhưng để đề phòng bất cứ tình huống nào, ông ta liếc mắt ra hiệu cho người nọ đi giải quyết mấy kẻ kia.
Thật phiền toái!
Oanh!
Năm vị võ sư Đấu Thiên ra tay lập tức chiếm thượng phong, Tồi Tâm Chưởng đánh trúng đối phương khiến Chu Siêu hộc máu, gã hoảng loạn, sau đó lại bị Trần Tiến chém trúng bàn tay, máu chảy giàn giụa.
Chu Siêu kêu thảm thiết, vội vàng lui về phía sau.
Phía sau, đám người Mộ Tiểu Dung chỉ đứng nhìn, thấy Chu Siêu như vậy, bọn họ có chút khinh thường, một tên Tam Dương đỉnh như ngươi mà không đấu nổi năm vị Đấu Thiên liên thủ, thế mà vừa rồi còn to mồm thế!
Đám hậu duệ quý tộc cũng không biết nói gì hơn, bọn họ vừa sợ hãi đám võ sư đó, vừa khinh thường Chu Siêu, gia hỏa này quá vô dụng, có phải tinh lực đều dùng trên người nữ nhân rồi hay không?
Nhưng sau đó sắc mặt mọi người lại thay đổi.
Có người tới!
Nơi xa, một vị Húc Quang mặc chế phục Tuần Dạ Nhân uy nghiêm đi về phía này, vừa đi vừa lạnh nhạt lên tiếng: “Làm gì vậy? Trần Tiến, còn không mau ngừng tay lại? Cùng là Tuần Dạ Nhân, chẳng lẽ các ngươi muốn giết người tại đây, để những người khác chế giễu sao?”
Mấy người Trần Tiến vô cùng phẫn nộ!
Khốn kiếp!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










