[Dịch] Tinh Môn
Tập 223 : Quyết Định Sự Sống Chết (c1111-c1115)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Quyết Định Sự Sống Chết
Chỉ cần là người thông minh một chút thì đều biết sắp tới sẽ gặp phải chuyện gì, đám người sắc mặt trắng bệch, có người đứng cũng không vững, sợ hãi tột độ: “Lý đô đốc… Như vậy… người tiểu gia tộc sao dám phản kháng đại gia tộc…”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Chứng cứ xác thực, nếu ngươi là người tốt, đại gia tộc đổ oan cho ngươi thì ta sẽ làm chủ cho ngươi! Nếu ngươi là người xấu… Người xấu thì chẳng phân biệt gia tộc lớn hay nhỏ, người xấu đáng chết, vậy thì có vấn đề gì nữa không? Có khả năng sẽ có vài con cá lọt lưới, có khả năng kẻ tệ hơn các ngươi sẽ tránh được một kiếp, nhưng không sao cả, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, các ngươi rời khỏi đây rồi phải kiềm chế lại, ngày nào ta còn sống thì ngày đó các ngươi đừng nên rơi vào trong tay ta, không thì khó thoát khỏi cái chết đấy!”
“Lý đô đốc, ngươi thật sự không sợ chết sao?”
Có người trong mắt lộ vẻ sợ hãi nhưng vẫn cứng miệng lên tiếng: “Nhiều năm qua, không ai ở Thiên Tinh thành hay thậm chí là toàn bộ Thiên Tinh Vương triều dám giết trăm vị quý tộc cùng lúc!”
“Hiện tại có rồi!”
Lý Hạo chỉ chính mình, tươi cười xán lạn: “Ta dám! Vậy nên đừng uy hiếp ta, đợi lát ta sẽ giao ngọc truyền tin cho chư vị, mọi người tự liên hệ với gia tộc, cha mẹ hoặc những người khác để tìm chứng cứ, ta muốn chặt bỏ 100 cái đầu… Trừ khi ta chết trước, các ngươi cũng có thể bảo gia tộc phái Thần Thông tới giết ta, không có Thần Thông thì thôi, nếu có Thần Thông thì… Ta chờ mong lắm đấy!”
Đám người cứng đờ.
Phái Thần Thông tới giết hắn ư? !
Lý Hạo quá cuồng!
Mộ Tiểu Dung hoàn toàn mất hết hy vọng, nàng ta thở dài, e rằng lần này không ai ngăn cản được.
Thần Thông ư?
Giờ có vị Thần Thông nào nguyện ý tới mạo hiểm chứ?
Hay là vài vị cùng tới?
Nhưng Lý Hạo kiêu ngạo như thế, có phải hắn đang nắm giữ thứ gì nên mới tự tin như thế không?
Ai muốn đi làm chim đầu đàn chứ?
Tài Chính Tư còn nằm yên, 3 tổ chức lớn không dám tùy tiện vào thành, cũng kiêng kị Cửu Tư ám toán, Cửu Tư và hoàng thất chế ước lẫn nhau, phe nào dám phái ra nhiều vị Thần Thông liên thủ tập kích Lý Hạo chứ?.
Vậy nên Mộ Tiểu Dung hiểu rằng lần này Lý Hạo chắc chắn sẽ chém đầu bọn họ! Mấu chốt là hắn còn mượn tay bọn họ để giết người.
Ngọc truyền tin được đưa tới, mọi người truyền tin tức đi, có lẽ Thiên Tinh thành sẽ đại loạn, nếu các đại gia tộc không thể giải quyết Lý Hạo thì suy nghĩ đều tiên sẽ là chọn ai chết trước, dù sao kẻ chết cũng không thể là người nhà ta!
Dù có là bạn tốt thì cũng có khả năng sẽ phản bội!
Rất nhiều người không còn đứng thẳng nổi nữa, sắc mặt tái nhợt, bọn họ biết mình có tội lỗi gì, biết gia tộc không bảo vệ nổi mình, biết rất nhiều gia tộc ở đây có quyền có thế hơn bọn họ.
Trong tình huống này, mọi người nhất định sẽ đẩy người tiểu gia tộc ra trước, ảnh hưởng sẽ không quá lớn.
Dù sao cũng không phải gia chủ bị giết, chỉ là một đứa con bị giết mà thôi, trong tình huống có chứng cứ xác thực, người có chết hay không cũng chẳng quang trọng, đây là sự lựa chọn để giảm thiểu tối đa tổn thất.
Có người biết mình có thể sẽ chết, cắn răng giận dữ hét: “Nếu Mộ Tiểu Dung bị định tội thì Lý đô đốc dám giết không?”
Lý Hạo cười: “Bỏ phiếu đi, nếu nàng nằm trong số 100 người, có chứng cứ xác thực thì ta sẽ chém nàng cho các ngươi xem, nàng sẽ là kẻ rơi đầu đầu tiên! Dù cha nàng hay ông nội nàng ta tới thì ta cũng có thể chém cho các ngươi xem.
Ta cũng muốn biết Nội Vụ Tư có bao nhiêu Thần Thông, ngươi tin không?”
“…”
Không gian tĩnh lặng nặng nề.
Sắc mặt Mộ Tiểu Dung trắng bệch, ngay sau đó, nàng bỗng cười nói: “Lý đô đốc, ta không sợ đâu! Quý tộc chân chính không hẳn là kẻ nào cũng làm trái luật pháp như ngươi nghĩ.
Ngươi nói rất đúng, người vô tội không cần sợ hãi!”
Lý Hạo khịt mũi coi thường.
Hắn không nói gì, tiện tay ném ra vài khối ngọc truyền tin rồi xoay người rời đi, thanh âm còn vọng lại: “Nhiều nhất là ba ngày, 3 ngày sau, ta muốn thấy kết quả! Nếu không, người phải chết không chỉ là 100 người đâu.
Chư vị tự mình cân nhắc đi!”
Lý Hạo rời đi.
Ngay sau đó, trong đại viện vang lên tiếng hô quát, chửi bậy, tiếng rống giận điên cuồng.
Thậm chí có người muốn chạy trốn!
Nhưng bọn họ phát hiện mình không thể chạy thoát, bốn phía, số lượng Tuần Dạ Nhân bỗng nhiên tăng vọt.
Tuần Dạ Nhân sợ hãi bọn họ trước kia hôm nay đã thay đổi, có người vui sướng khi người gặp họa, có người nghiến răng nghiến lợi, có người sợ hãi nhìn bóng lưng Lý Hạo, bọn họ không dám thả người đi.
Lý Hạo đã nói, một kẻ chạy thoát thì một người trong số bọn họ sẽ chôn cùng, ai dám thả người đi chứ?
Ngay sau đó, tin tức đã lan truyền, Thiên Tinh thành trở nên hỗn loạn!
“Điên rồi!”
“Hắn điên thật rồi!”
“Súc sinh, hắn muốn đối đầu với toàn bộ vương triều sao?”
“Không, con gái của ta không thể chết được, nàng không làm sai gì cả, không liên quan đến nhà chúng ta.
Chỉ có kẻ khác sai thôi, tại sao lại bắt con gái ta?”
“Đến Cửu Tư, đến hoàng thất, phải kêu oan, Lý Hạo không thể làm như vậy!”
“…”
Trong nháy mắt, toàn bộ Thiên Tinh thành rung chuyển, tin tức cũng bắt đầu lan truyền, người biết tin quá nhiều nên không thể giấu giếm.
Cùng ngày, mấy ngàn vạn dân chúng Thiên Tinh thành đều biết tin tức, tất cả đều vô cùng chấn động!
Ba ngày sau, Thiên Tinh đô đốc phủ sẽ công khai xử quyết 100 quý tộc phạm tội… 100 người!
Trời ạ!
Quý tộc sẽ bị xử quyết sao?
Ma Kiếm Lý Hạo, Thiên Tinh đô đốc Lý Hạo… Hắn muốn xử quyết 100 quý tộc, tin tức này còn chấn động hơn việc Tứ Hải Thương Hội và Thiên Tinh Đấu La tràng bị huỷ diệt.
Trên phố phường tràn đầy tin tức về Lý Hạo.
“Thiên Tinh Hầu quá lỗ mãng, giết quý tộc rồi thì e rằng hắn sẽ không có kết cục tốt đâu!”
“Vài thập niên qua, quý tộc bị bắt chẳng đáng là bao chứ đừng nói gì đến chém đầu!”
“Không phải là thật chứ? Không chừng chỉ là tin đồn thôi, thế lực quý tộc khổng lồ, hắn dám làm như vậy sao?”
“Dám mới tốt, giết hết đi! Đám khốn kiếp đó đã làm ra không biết bao nhiêu tội ác rồi.
Giết là đáng lắm!”
“Nói thì hay lắm, vậy ngươi đi giết bọn họ đi? Nếu ra tay thật thì Thiên Tinh Hầu chắc chắn sẽ khó thoát khỏi cái chết!”
“Haizz, làm người tốt thật khó.
Quý tộc thống trị vương triều, vị mọi rợ phương Bắc này quá lỗ mãng, giết 2 – 3 người là được rồi, sao phải giết nhiều như vậy làm gì… Đáng tiếc!”
Giờ khắc này, từ mọi rợ phương Bắc không mang theo nghĩa xấu.
Tất cả đều cảm thấy đáng tiếc, có chút tiếc nuối.
Sức một người khó địch nổi toàn bộ giai tầng thống trị vương triều, bọn họ cảm thấy Lý Hạo không sống được bao lâu nữa.
Tin tức này cũng đang truyền đi tứ phương.
Có lẽ 3 ngày sau là thời điểm quyết định sự sống chết của Lý Hạo chứ không phải sinh tử của đám quý tộc.
Chương 1112: Đe Dọa Quyền Lực
Tin tức vừa truyền ra, thiên hạ chấn động.
Hành động của Lý Hạo lần này còn ác liệt hơn việc huỷ diệt Tứ Hải Thương Hội, chuyện này không chỉ là giết 100 người, nếu Lý Hạo muốn giết người, dù hắn diệt một thành thì các cơ cấu sẽ không quá mức để ý.
Cường giả có đặc quyền như vậy đấy, và hiện giờ Lý Hạo có đặc quyền như vậy.
Nhưng giết quý tộc, dù là đại gia tộc hay tiểu gia tộc, dù giết bao nhiêu, còn chém đầu trước mặt mọi người, đây là hành vi điên đảo giai tầng, là một chuyện cực kỳ đáng sợ.
Điều này chứng tỏ quyền uy của giai tầng thống trị sẽ bị đánh vỡ.
Từ nay về sau, tất cả mọi người đều biết thiên tử phạm pháp tội như thứ dân!
Trước đây, dù hoàng thất ẩn cư sau màn, Cửu Ti thành lập thì cũng không có chuyện phán xét quý tộc, Định Quốc Công bất chấp tất cả phóng đạn diệt thành thì cũng chỉ bị hàng tước.
Hầu Tiêu Trần giết đệ đệ quốc công cũng là lén đánh chết, tin tức chỉ truyền lưu trong đám cao tầng quý tộc.
Còn Lý Hạo, hắn muốn chém đầu thị chúng!
Trên đường cái Cửu Ti.
Mỗi tư hiện giờ đều kín người hết chỗ, đám quý tộc già cỗi phủ phục trên mặt đất, cao giọng quát: “Tuyệt đối không thể để đám mọi rợ phương Bắc kia chém giết hậu nhân các gia tộc trước mặt mọi người! Hắn có thể giết, dù là giết hết để lập uy thì chỉ cần âm thầm ra tay là được!”
“Tuyệt đối không thể phán xét công khai, chém đầu thị chúng!”
“Cục trưởng, đây là hành vi chống đối vương triều!”
Ý lão nhân là không thể phán xét huân quý trước mặt toàn dân thiên hạ, nếu không, thiên hạ sẽ đại loạn!
Lý Hạo có thể giết quý tộc nhưng tuyệt đối không thể giết trước mặt mọi người.
Hắn có thể ngấm ngầm giết một vài người để uy hiếp hay diệt trừ địch nhân đều được.
Nhưng lần này Lý Hạo đã đụng đến điểm mấu chốt của bọn họ.
Làm vậy thì quý tộc không thể duy trì cái bọn họ gọi là mặt mũi, tôn nghiêm, đặc quyền.
Hóa ra quý tộc cũng có thể bị giết, cũng có thể phán xét.
Đầu bọn họ rơi xuống đất cũng chẳng đẹp hơn chúng ta.
Đây là hành vi phá vỡ ranh giới!
Các quý tộc hiểu rằng khi chuyện này xảy ra thì tất cả mọi người sẽ nhận ra rằng có thể lật đổ giai tầng thống trị.
Bức tường trong lòng bá tánh sẽ bị đánh vỡ!
Tài Chính Tư.
Lưu Vân Thanh vốn muốn bế quan lúc này lại mở mắt ra, nghe tiếng rít bên ngoài, lần này không phải là một nhà nữa mà là 9 nhà, thậm chí còn có người quỳ xuống cầu xin trước hoàng thất.
Không thể để Lý Hạo thành công.
Nếu không, quốc gia sẽ diệt vong.
Ánh mắt Lưu Vân Thanh lộ ra ý cười lạnh, ta cứ tưởng rằng phải chờ thật lâu, kết quả hôm nay tám tư còn lại của Cửu Ti cũng phải hối hận rồi, hối hận vì đã để mặc Lý Hạo tung hoành.
Lão nở nụ cười lạnh lùng, không hề đáp lại, cũng không xuất hiện.
Liên quan gì đến ta!
Cường giả Tài Chính Tư bị giết cũng không có ai nói gì, giờ mới sốt ruột ư?
“Ta đã đoán trước được rằng người này nhất định sẽ không bỏ qua.
Hắn dám mặc kệ vương quyền, ra tay với chúng ta thì cũng có thể lật tung trời đất này.
Chờ coi đi!”
Lưu Vân Thanh cười lạnh, lựa chọn chẳng quan tâm, mặc kệ đám người bên ngoài kêu trời khóc đất, mặc kệ tiếng khóc lóc thảm thiết thất thanh của lão nhân.
Tuần Kiểm Ti.
Ngày hôm nay, cục trưởng Tuần Kiểm Ti không hưng phấn, vui vẻ như ngày hôm qua.
Bên ngoài, tiếng khóc la đã kéo dài cả ngày.
Bên trong, Hoàng Long tức giận mắng: “Cục trưởng, Lý Hạo quá điên cuồng, hắn muốn kéo cả Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân xuống nước! Hôm qua hắn huỷ diệt Tứ Hải Thương Hội và Thiên Tinh Đấu La tràng thì cũng thôi đi, vậy mà hắn còn muốn chém giết trăm vị huân quý, thậm chí còn đang bắt giữ mấy ngàn quý tộc.
Hắn điên rồi ư? !”
“Ta muốn bãi miễn chức phó đô đốc Thiên Tinh của hắn.
Không phải hắn nói rằng đây là quyền lợi của hắn sao?”
Hoàng Long gầm lên: “Vậy hãy khiến hắn không còn quyền lợi nữa đi! Lý Hạo lạm sát kẻ vô tội, liên lụy đến toàn bộ Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân, hắn quá ích kỷ!”
Không gian vô cùng an tĩnh, không ai nói gì.
Trước kia, khi Hoàng Long rít gào như thế, cục trưởng chắc chắn sẽ phải khiển trách một phen, nhưng hiện giờ lão chần chờ.
Lão biết Lý Hạo rất cuồng vọng, nhưng lão không ngờ Lý Hạo lại dám xử quyết hơn trăm quý tộc trước mắt bàn dân thiên hạ, chuyện này nói lớn thì cũng lớn, nhưng nói là nhỏ thì cũng chẳng sai, việc này sẽ đảo loạn quy tắc và ách thống trị 200 năm qua của vương triều.
Cách mạng!
Giờ khắc này, cục trưởng nghĩ tới 2 chữ này.
Lý Hạo muốn làm cách mạng.
Lấy mạng huân quý, xóa bỏ đặc quyền giai tầng.
Mà bọn họ đều nằm trong giai tầng ấy, bao gồm cả Lý Hạo, hắn là quan to trong Tuần Phủ, thậm chí hiện tại còn đang được xem xét thăng nhiệm phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, dù có thành công hay không thì Lý Hạo cũng đã là quý tộc.
Hơn nữa hắn còn là Thiên Tinh Hầu hoàng thất mới vừa sắc phong.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti suy nghĩ, hoàng thất có hối hận không?
Lão mỉm cười, có lẽ bọn họ sẽ rất hối hận.
Hoàng thất muốn lợi dụng Lý Hạo để chèn ép Cửu Ti, kết quả ngay sau đó người ta đã làm một chuyện khiến tất cả đều khiếp sợ.
“Cục trưởng!”
Hoàng Long thấy cục trưởng bỗng nhiên bật cười thì không nhịn được nhắc nhở một câu, ta còn đang nói chuyện đấy, thế rốt cuộc có bãi miễn hay không, ngươi nói gì đi.
Gã lại nói: “Cục trưởng, ngươi cũng thấy rồi đấy, hiện tại Cửu Ti, hoàng cung đều là huân quý, những người này duy trì bộ máy chính trị của Thiên Tinh Vương Triều, nếu xảy ra vấn đề thì vương triều sẽ sụp đổ!”
Gã nhíu mày: “Lý Hạo không biết động não gì cả, đúng là mãng phu, hắn không hiểu rằng không phải là Tuần Dạ Nhân không làm gì mà là không thể nóng nảy như vậy! Muốn làm gì thì cũng phải đi từng bước một, nếu giết đám quý tộc đó thì nhân tâm sẽ rung chuyển, toàn bộ vương triều sẽ sụp đổ!”
Trong sân, có người tán đồng, có người khẽ thở dài: “Đúng vậy, Tuần Kiểm Ti cũng phải hăng hái hướng về phía trước, phải hành pháp nghiêm minh, nhưng Lý Hạo cũng cần nghĩ đến kết cục nếu thiên hạ rung chuyển thì phải giải quyết ra sao mới đúng.”
Đối với biện pháp cấp tiến của Lý Hạo, dù Tuần Kiểm Ti đã được lợi từ trước đó nhưng bây giờ cũng cảm thấy không ổn.
Có người lại nói: “Cục trưởng, Lý Hạo làm như vậy sẽ khiến người khác nghĩ rằng chuyện này được Tuần Kiểm Ti âm thầm ủng hộ, nếu không thì sao hắn có lá gan làm vậy được?”
“Chức Thiên Tinh phó đô đốc của hắn cần phải suy xét lại xem có để hắn tiếp tục đảm nhiệm hay không.
Chỉ cần bãi miễn chức vụ này thì hắn sẽ không có quyền động thủ ở Thiên Tinh thành nữa!”
Trong đám người có người phản đối, có người tán đồng.
Việc này thật sự rất khó giải quyết.
Cục trưởng nhìn thoáng qua Diêu Tứ cầm tách trà có vẻ thất thần, chậm rãi nói: “Lão Diêu, ngươi thấy thế nào?”
Diêu Tứ bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn về phía lão, bộ dáng mờ mịt: “Cái gì?”
Cục trưởng im lặng, sau một lúc mới nói: “Ngươi cho hắn chức Thiên Tinh phó đô đốc, mà Thiên Tinh đô đốc phủ không nằm trong phạm vi quản hạt của chúng ta, đó là cơ cấu bên trong Tuần Dạ Nhân, chức chính cần thông qua Tuần Kiểm Ti nhưng chức phó do các ngươi quyết định, ta muốn hỏi ngươi, ngươi định giải quyết vấn đề của Lý Hạo thế nào? !”
Lão nói hơi nhiều.
Chương 1113: Bàng Quan Đi
Giờ phút này, trong lòng lão có rất nhiều suy nghĩ nhưng đều cảm thấy không thỏa đáng, nếu không, với tính cách của lão thì đã không hỏi Diêu Tứ.
Hiển nhiên là lão đang chần chờ.
Mặc kệ để tiếp tục ư?
Hành động này của Lý Hạo mang đến quyền uy rất lớn cho Tuần Kiểm Ti, thậm chí có thể giúp Tuần Kiểm Ti đứng vững gót chân, nắm lấy vị trí đệ nhất ti, nhưng bởi vậy cũng mang đến cho Tuần Kiểm Ti phiền toái cực lớn!
Trước đây lão vẫn luôn duy trì ủng hộ, dù không nói rõ nhưng lão đã cho Lý Hạo thăng quan, hàng tước Định Quốc Công, mặc kệ là để giúp Tuần Kiểm Ti lớn mạnh hơn hay là vì nguyên nhân khác nhưng đều dành sự duy trì cho đám người Lý Hạo.
Nhưng giờ phút này, lão do dự.
Đây là cách mạng, thay đổi vận mạng chính mình.
Dường như Diêu Tứ có chút hoảng hốt, sau một lúc lâu mới lên tiếng, bộ dáng như tuổi già sức yếu: “Giết trăm tên tội phạm mà thôi, cứ giết đi, nhiều quý tộc như vậy, chết một chút thì làm sao?”
Hoàng Long bất mãn: “Không phải vấn đề là giết bao nhiêu người, Lý Hạo âm thầm giết hoặc dùng danh nghĩa khác để giết cũng được, chỉ cần không phán xét thị chúng, vương triều không thiếu đám quý tộc đó nhưng hắn muốn chém giết trước mặt mọi người! Bộ trưởng lớn tuổi rồi nên không hiểu hay vẫn cảm thấy mọi chuyện không liên quan đến mình? Lúc ấy không nên cho hắn vị trí Thiên Tinh phó đô đốc, hơn nữa bộ trưởng cũng chẳng nói tiếng nào đã trực tiếp ký tên lên lệnh ban chức, sao lúc ấy không mở họp thảo luận đi? Xong việc rồi ta mới biết Lý Hạo đã thành phó đô đốc!”
Diêu Tứ mỉm cười, ho nhẹ một tiếng, thong thả nói: “Ta nghĩ chuyện này nhỏ thôi mà.
Hầu Tiêu Trần thực lực không yếu, hắn bảo người đưa công văn tới.
Ta lớn tuổi rồi, cần gì phải xung đột với hắn.”
Hoàng Long bực bội: “Hắn chỉ là người ngoài, bộ trưởng trực tiếp đẩy lên đầu ta là được, sợ hắn làm gì?”
Diêu Tứ nhẹ nhàng thở hắt ra, nhìn quanh một vòng, không để ý đến sự vô lễ của Hoàng Long, ông nhìn cục trưởng Tuần Kiểm Ti, nhẹ giọng nói: “Muốn bãi nhiệm Lý Hạo ư? Cũng không phải là không được, nhưng hiện giờ tên đã trên dây… Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân vất vả lắm mới tạo được chút quyền uy, nếu hiện tại chèn ép Lý Hạo thì e rằng thanh danh mất hết, có khi còn không bằng lúc trước.”
“Lão Hoàng nói có lý.” Diêu Tứ chậm rãi nói tiếp: “Nhưng lão Hoàng cũng quên một điều, hiện giờ địa vị của chúng ta là Tuần Kiểm Ti cấp, là Tuần Dạ Nhân cấp, bây giờ bãi nhiệm Lý Hạo thì tương đương với đưa quyền chấp pháp nhường cho người khác.”
Diêu Tứ nói chuyện rất nhẹ nhàng, không có ý trách cứ.
“Lần này dù chúng ta không tán thành thì cũng không thể phản đối, phản đối Lý Hạo thì chính là phản đối chính mình.
Đến bản thân Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm Ti cũng không ủng hộ thì người ngoài kia sẽ nhìn chúng ta như thế nào?”
“Khụ khụ khụ…”
Ông ho khan một trận rồi tươi cười lên tiếng: “Chỉ là chém giết trăm người trẻ tuổi phạm tội mà thôi, không nghiêm trọng lắm! Chỉ cần hợp tình hợp lý hợp pháp thì tất cả đều không phải vấn đề, cục trưởng, ngươi cảm thấy thế nào?”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nhìn ông, ánh mắt lập loè.
Hoàng Long nôn nóng: “Bộ trưởng, ngươi không hiểu! Hơn nữa bãi nhiệm Lý Hạo có gì khó khăn chứ, trên đời này có rất nhiều người ước gì hắn chết đi, mọi người sẽ chỉ vỗ tay chúc mừng, sẽ không có ai nghi ngờ chúng ta.”
Diêu Tứ chần chờ, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Bá tánh Thiên Tinh thành sẽ nghi ngờ chúng ta…”
Hoàng Long sửng sốt, bật cười nói: “Bộ trưởng thật là… Ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi! Chỉ là một đám bình dân mà thôi! Bọn họ có thể làm gì chứ?”
Gã cảm thấy Diêu Tứ quá hồ đồ!
Một bên là sự nghi ngờ của đám bình dân thấp cổ bé họng, một bên là tám tư và thậm chí là hoàng thất phản đối, vậy mà ngươi lại nói thế ư?
Ngươi đang nghĩ gì vậy? !
Lão gia hỏa càng ngày càng hồ đồ.
Diêu Tứ nhìn gã chăm chú, mỉm cười khẽ gật đầu không nói gì nữa, giờ phút này ông cầm tách trà suy tư, không biết là đang nghĩ gì.
Thấy ông như thế, Hoàng Long cho rằng ông đã bị thuyết phục, hã nhìn về phía cục trưởng Tuần Kiểm Ti: “Cục trưởng, ta cảm thấy nên nhân lúc mọi chuyện chưa lên men, phải xử lý Lý Hạo trước, tốt nhất là xử lý cả Hầu Tiêu Trần, nếu không thì vấn đề sẽ rất nghiêm trọng!”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti trầm mặc một hồi mới đáp: “Bàng quan đi!”
“Cái gì?”
“Ta nói là bàng quan đi!”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nhíu mày: “Điếc à? Ngươi nói có lý, lão Diêu nói cũng không sai, làm gì cũng không thỏa đáng thì bàng quan đi, để đám người kia tự đi xử lý Lý Hạo, nghe rõ chưa?”
Hoàng Long cả kinh, vừa ngạc nhiên vừa tức giận.
Chính ngươi gọi mọi người tới thương nghị, không phải ta đang thương nghị sao?
Vậy mà ngươi lại quyết định như thế ư? !
Gã im lặng, nếu gã nói thêm thì không chừng vị này sẽ nổi giận.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti đứng dậy, thở ra một hơi, có chút ghét bỏ nói: “Mặc kệ, vẫn là câu nói cũ, nếu Lý Hạo chém chết 100 quý tộc kia thì báo ta, nếu không thì chờ hắn chết rồi cho ta biết.”
Lần trước trong sự việc của Từ Khánh lão cũng nói vậy, lần này cũng vẫn vậy.
Trong lòng mọi người chửi thầm, rốt cuộc cục trưởng có ý gì?
Nếu lần này cũng mặc kệ thì e rằng không tốt lắm.
Có đôi khi bảo trì trung lập mới là đáng sợ nhất, dù thắng hay bại thì cũng chẳng được lợi gì, có phải gần đây cục trưởng đã hồ đồ rồi hay không?
Những người khác chưa nói gì, Diêu Tứ đã đứng dậy, bưng trà muốn rời đi.
Hoàng Long thấy thế thì lập tức đuổi theo, nhíu mày nói: “Bộ trưởng, tuy cục trưởng nói vậy nhưng chúng ta vẫn phải giải quyết chuyện của Lý Hạo!”
Diêu Tứ mỉm cười gật đầu.
Hoàng lão thấy thế thì lại nói: “Vậy chúng ta sẽ mở họp, bộ trưởng thấy sao?”
“Tùy ngươi.”
Diêu Tứ tiếp tục đi về phía trước.
Bọn họ đang rời đi, cách đó không xa, một người hùng hổ bước tới, Hoàng Long cũng ngẩng đầu nhìn lại.
Hai bên, một vài quan viên ăn mặc chế phục tuần kiểm thấy người kia thì lập tức an tĩnh.
Toàn bộ Tuần Kiểm Ti lâm vào tĩnh mịch.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti đang rời đi cũng dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Ngoài đại sảnh, một người bước nhanh tới, bên cạnh còn có một con chó.
Không còn là áo gió và mũ dạ buồn cười, cũng không có quyền trượng, chỉ có một bộ áo giáp màu bạc và bội kiếm đeo bên hông.
Ngoài cửa, Lý Hạo không thèm nhìn Hoàng Long, giọng vang như chuông đồng: “Tuần Dạ Nhân Thiên Tinh đô đốc phủ Lý Hạo bái kiến cục trưởng! Hôm qua, Thiên Tinh đô đốc phủ quét sạch hai cục u ác tính là Tứ Hải và Thiên Tinh Đấu La tràng, tịch thu được rất nhiều tài sản, ta đến để giao nộp, 50 vạn viên Thần Năng Thạch, 5 giọt sinh mệnh chi tuyền, 10 thanh Nguyên Thần Binh!”
Thanh âm truyền tứ phương!
Trong nháy mắt, toàn bộ Tuần Kiểm Ti đều nhìn về hướng này.
Hoàng Long nhíu mày nhìn Lý Hạo, bọn họ cách nhau rất gần, Hoàng Long thấp giọng lạnh lùng nói: “Lý Hạo, việc này phải được Tuần Dạ Nhân…”
Lý Hạo nghiêng đầu nhìn lại, gầm lên: “Cút ngay!”
Hoàng Long ngây người!
Lý Hạo mắng: “Ngươi có tư cách nói chuyện à? Thiên Tinh đô đốc phủ do Diêu bộ trưởng và Tuần Kiểm Ti quản hạt, ngươi là ai? Đến phiên ngươi chỉ trỏ à?”
“…”
Hoàng Long tái mặt nhìn Lý Hạo.
Chương 1114: Củng Cố Cảnh Giới
Lý Hạo lạnh lùng nhìn lại, hạ giọng cảnh cáo: “Đừng xen vào việc của người khác, không cần biết ta có chết hay không, nhưng trước khi chết ta nhất định sẽ giết ngươi trước! Thuế Biến mà thôi, dù phía sau ngươi là ai thì ta cũng không sợ, ngươi đừng chọc thị phi, cẩn thận kẻo chết không toàn thây đấy!”
Sắc mặt Hoàng Long thay đổi, một lát sau, gã cười lạnh rồi không lên tiếng nữa.
Để ta xem ngươi có thể nhảy nhót bao lâu!
Trời muốn ngươi chết thì ắt phải điên cuồng!
Hôm nay Lý Hạo quả thực quá vô pháp vô thiên.
“Phế vật!”
Tiếng quát khinh thường truyền đến.
Đó là giọng Lý Hạo!
Hoàng Long lộ ra sắc mặt khó coi, gã im lặng cất bước rời đi.
Lý Hạo thật sự quá càn rỡ.
Lúc này Lý Hạo mang chiến lợi phẩm tới là có ý đồ.
Nếu Tuần Kiểm Ti nhận chiến lợi phẩm thì coi như bọn họ đã cam chịu dính líu vào chuyện này.
Nếu không nhận thì chứng tỏ Tuần Kiểm Ti không tán đồng.
Hoàng Long vừa rời đi vừa chờ vị trong Tuần Kiểm Ti kia đáp lời, lúc này trong đại viện có không ít người đang quỳ trên mặt đất, đều đang chờ đợi gì đó, có người nhìn Lý Hạo bằng ánh mắt tràn ngập cừu thị, nhưng không ai dám lỗ mãng.
Lý Hạo quá ngông cuồng!
Hoàng Long còn bị quát mắng như thế, nếu bọn họ mở miệng khiến Lý Hạo phát cuồng mà giết bọn họ thì thiệt lớn.
Diêu Tứ nhìn Lý Hạo, không nói gì đã cất bước rời đi.
Dường như mọi người đều đang chờ đợi gì đó.
Trong đại sảnh Tuần Kiểm Ti.
Cục trưởng dừng bước, có vẻ lão đang tự hỏi, toàn bộ Tuần Kiểm Ti an tĩnh dọa người, một lát sau, lão lạnh nhạt nói: “Đưa đồ đến nhà kho đăng ký đi!”
Mọi người căng thẳng!
Ngay sau đó, cục trưởng lại mở miệng: “Lý Hạo công huân lớn lao, vừa tới Tuần Kiểm Ti đã lập công lớn, thưởng trăm vạn Thần Năng Thạch, một thanh Nguyên Thần Binh Thiên giai, thân thể ta không khoẻ lắm, hôm nay không gặp khách, hôm sau đến tâm sự đi!”
Mọi người sửng sốt, cũng hiểu được ý lão.
Đây là trao đổi đồng giá!
50 vạn Thần Năng Thạch, 5 giọt sinh mệnh chi tuyền có giá trị khoảng trăm vạn Thần Năng Thạch.
Một thanh Nguyên Thần Binh Thiên giai bằng 10 thanh Lý Hạo đưa tới, tính ra còn có lợi hơn.
Ta đã nhận đồ nhưng cũng đã trả lại cho ngươi, ta nhận là vì ngươi đã tiêu diệt hai cơ cấu phạm pháp, ta chấp nhận và thưởng cho ngươi, nhưng điều đó không có nghĩa là ta tán đồng với việc ngươi giết quý tộc.
Không duy trì, không phản đối, sau chuyện này nếu ngươi sống sót thì hãy đến tìm ta, hôm nay không gặp.
Một câu trả lời cho rất nhiều vấn đề.
Lý Hạo không thèm để ý, hắn mỉm cười đáp lại: “Đa tạ cục trưởng ban thưởng!”
Dứt lời, hắn liền xoay người rời đi.
Hắn không đến nhà kho, dù sao cũng không thật sự giao tiền, nếu giá trị tương đương thì đăng ký đó là được, không cần phí công đi một chuyến.
Hắn đã hiểu ý Tuần Kiểm Ti.
Bọn họ muốn trung lập!
Bên ngoài, đám quý tộc đang quỳ có người nhẹ nhàng thở ra, cũng có người tức giận bất bình, có người cảm thấy Tuần Kiểm Ti không duy trì là tốt rồi, có người lại nghĩ Tuần Kiểm Ti không nên như thế, phải trấn áp Lý Hạo mới đúng!
Trong đại sảnh, cục trưởng nói xong, thấy Lý Hạo trực tiếp rời đi thì bắt đầu trầm tư.
Lý Hạo quá dứt khoát, không kiên trì cũng không nhiều lời, chỉ gặp mặt một chút rồi đi.
Đối với lão mà nói, chuyện này là tốt hay xấu?
“Lý Hạo không có quy củ gì cả!”
Có người nói một câu, cục trưởng liếc người nọ một cái: “Ngươi đi bắt Lý Hạo, dạy cho hắn cái gì gọi là quy củ đi, giờ đi ngay, không đi ta giết ngươi!”
Người nọ biến sắc: “Cục trưởng, ta không có ý đó.”
“Vậy ngươi có ý gì? Miệng to thì giỏi lắm à? Không biết câm miệng sao?”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti lộ vẻ bực bội: “Cút! Còn đám khốn kiếp bên ngoài kia nữa, cút hết! Còn dám làm phiền ta thì giết hết cho rảnh nợ! Cút hết đi, nghe chưa?”
Trong nháy mắt, đám người kia đã chạy sạch.
Đám quý tộc bên ngoài cũng biến sắc, nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Tính tình vị này cũng không tốt.
Lúc trước lão không tỏ thái độ, giờ lão đã nói vậy rồi, nếu đám người còn nán lại thì có lẽ sẽ chẳng còn mạng mà về.
Đám người chạy hết, lão hừ một tiếng, suy tư một phen rồi đi vào hậu viện.
Hậu viện Tuần Kiểm Ti chính là nhà lão.
Trừ người nhà lão ra thì không ai dám tới.
Lão đi thẳng vào hẻm ngoài phòng, đi mãi vào sâu bên trong, trong một căn nhà nhỏ – không phải mật thất – mà là một căn phòng nhỏ rộng mở, một vị lão nhân đang đọc sách.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti bực bội bất an nói: “Lão nhân, ngươi nói xem, ta quyết định như vậy là đúng hay sai?”
Lão nhân quay đầu nhìn lão, nở nụ cười hỏi: “Cái gì?”
“Ngươi nghễnh ngãng à?”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nổi giận: “Ngươi còn nghe rõ hơn ta, giả vờ cái gì! Hơn 100 tuổi rồi mà mấy ngày trước còn trộm đi ra ngoài tầm hoa vấn liễu, ngươi nghĩ ta không biết à?”
Lão nhân bật cười: “Nghĩ nhiều rồi, sao ta lại thế được?”
Cục trưởng không để ý tới lão ta, hoang mang hỏi: “Trước đây ta cảm thấy không tồi, trung lập rất tốt, ta không phải sợ gì cả! Ngân Nguyệt hay những người khác thì cũng chẳng quan trọng! Nhưng hôm nay, Diêu Tứ không bình thường, Lý Hạo… có cảm giác hắn vô cùng tự tin! Lão nhân, ngươi nói xem, tại sao hắn lại tự tin như vậy? Chẳng lẽ đám người Ngân Nguyệt sẽ vì hắn mà đối nghịch với thiên hạ thật ư?”
Lão nhân lật sách, mỉm cười đáp: “Không biết, nhiều năm qua ta mặc kệ mọi chuyện, ngươi hỏi vậy thì sao ta biết được? Nhưng mấy năm gần đây ta hay đọc sách cổ, cũng hiểu ra vài điều.”
“Cái gì?”
Giọng lão nhân ý vị thâm trường: “Lâm thời ôm chân Phật!”
Cục trưởng cứ nghĩ lão ta sẽ nói đạo lý lớn gì đó, giờ phút này nghe vậy thì nao nao, chỉ vậy thôi ư?
Lão nhân tiếp tục nói: “Chân Phật ở đâu ta không biết, nhưng ba ngày sau sẽ có thể thấy được, không cần bỏ công nhưng ít nhất phải tỏ thái độ.
Ba ngày sau, tự ngươi xem mà làm đi.”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti suy xét một chút rồi gật đầu: “Cũng đúng! Già rồi vẫn có kinh nghiệm hơn, ta hiểu đại khái ý ngươi rồi!”
Lão xoay người định đi, nghĩ thế nào rồi lại quay đầu lại nói: “Ngươi cảm thấy rốt cuộc Hầu Tiêu Trần có thể đi đến bước đó không? Có thể hoàn toàn củng cố hay không?”
“Không biết, tự ngươi thử đi, hoặc cứ hỏi thẳng là được.”
“Vớ vẩn!”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti mắng, lão gia hỏa lớn tuổi bắt đầu học huyền học, toàn dùng giọng này nói chuyện khiến người ta khó chịu.
Lão nghĩ tới gì đó, bỗng nhiên nở nụ cười: “Không sao, ta biết phải làm gì rồi! Đúng rồi, mấy ngày nay ngươi đừng chạy loạn, có lẽ Thiên Tinh thành sẽ xảy ra chuyện, ở thời khắc mấu chốt còn phải trông cậy vào ngươi ra mặt!”
“Nói như phụ thân ngươi chỉ là tay sai ấy.”
Lão nhân bật cười.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti cười lạnh: “Nếu ngươi ngừng chế tạo thêm đệ đệ muội muội cho ta thì ta sẽ khách khí với ngươi một chút, bao tuổi rồi, tiết kiệm chút sức đi, đệ đệ nhỏ nhất của ta còn nhỏ hơn cháu trai ta! Ta không còn mặt mũi để mất nữa đâu!”
Lão nhân thở dài: “Ngươi không hiểu, cái này gọi là vấn tâm, tuân theo bản tâm, bản tâm võ đạo là gì? Mấy năm nay ta đã ngộ ra một chút, đó là tiêu dao tự tại, ta tự tại vô thúc… Đây là võ đạo!”
“Ha hả!”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti không nhiều lời nữa, xoay người rời đi.
Tùy ngươi, ta sẽ không phản bác.
Sau khi lão rời đi, lão nhân nhìn về nơi xa, nhẹ giọng cười nói: “Đầm nước tĩnh mịch như nước lặng xuất hiện một con rồng muốn vượt sông.
Thật náo nhiệt!”
Lão ta lại nhìn về phía bên ngoài, hơi nhíu mi.
Diêu Tứ, hôm nay ngươi không thích hợp!
Diêu Tứ 20 năm trước vẫn khiến đám người già ấn tượng sâu sắc, khi đó Diêu Tứ không phải lão gia hỏa ôm tách trà sống qua ngày, 20 năm trước, Diêu Tứ vô cùng bá đạo và hung tàn.
Củng cố cảnh giới sao?
5 năm qua, gia hỏa này khiến người khác nhìn không thấu.
Chương 1115: Chấn Động Tứ Phương
Thiên Tinh thành, trong xóm nghèo, đám trẻ con đang nghị luận, có đứa kích động nói: “Ba ngày sau, Ma Vương kia sẽ chém đầu quý tộc, mọi người đi xem không?”
“Xem cái gì mà xem, không sợ chết à? ! Ta nghe người ta nói, ba ngày sau Ma Vương chắc chắn sẽ xong đời, dám chém quý tộc ư… bọn họ có rất nhiều cường giả rất lợi hại, Ma Vương là mọi rợ phía Bắc, không có ai ở đây giúp hắn.”
“Không phải hắn vừa mới xử lý người của Tứ Hải Thương Hội và Đấu La tràng sao?”
“Vậy thì có ích gì!”
Một đứa bé gầy yếu rung đùi đắc ý nói: “Các ngươi không hiểu rồi, trong sách nói rằng đây là việc chạm đến ích lợi căn bản, bước đầu tiên để đấu tranh giai cấp, ở cổ đại thì là bước đầu tiên để biến pháp! Từ xưa đến nay, kẻ dẫn đầu biến pháp thường chết không có chỗ chôn, rất thảm!”
“Biến pháp? Đó là cái gì?”
Đám trẻ tò mò hỏi, thiếu niên gầy yếu cười đáp: “Bảo các ngươi đọc sách thì không muốn, biến pháp… Biến pháp là… là… là khiếm quý tộc không còn là quý tộc vĩnh viễn nữa, bình dân sẽ nhìn thấy tương lai và hy vọng… thế hệ chúng ta và đời sau của chúng ta cũng có hy vọng trở thành nhân vật cao tầng, trở thành trụ cột vững vàng cho xã hội chứ không phải như bây giờ, chúng ta… Chỉ có thể nhặt rác rưởi, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, giả danh lừa bịp, kiếm miếng cơm ăn…”
“Ha ha ha, ngươi đọc sách đến choáng váng rồi!”
“Người ta có tiền có thế, có vô số cường giả, người ta tích lũy mấy thế hệ, trời sinh đã cao quý hơn chúng ta.
Chúng ta có thể đuổi kịp bọn họ sao!”
“Đúng vậy!”
“Vũ Kỳ tỷ tỷ, đệ đệ ngươi đọc sách đến ngu người rồi, nhanh đánh hắn đi!”
“…”
Đám trẻ cười lớn, gọi Vũ Kỳ đang sững sờ cách đó không xa.
Bé gái ngẩng đầu, tức giận nói: “Các ngươi mới đọc sách choáng váng… Không đúng, các ngươi còn chẳng biết chữ thì biết cái gì! Có điều Vũ Minh nói mà ta không hiểu, nhưng ta biết nếu lần này nhân vật lợi hại có thể giết quý tộc thì chúng ta sẽ có hy vọng!”
“Vậy ư?”
“Thế chúng ta đi xem không?”
“Chắc nguy hiểm lắm!”
“…”
Đám trẻ mỗi đứa một câu nhanh chóng dời đề tài, bọn họ không kiên nhẫn như người trưởng thành thảo luận mãi về một đề tài.
Bọn họ ảo tưởng mình trở thành siêu năng, trở thành võ sư, phi thiên độn địa.
Vũ Minh gầy yếu đi tới bên cạnh Vũ Kỳ, ngồi xuống bên cạnh nàng, nhỏ giọng nói: “Tỷ, Ma Kiếm phương Bắc… Hung phạm!”
Cậu thở dài: “Đáng tiếc… Hôm nay ta ra ngoài dạo một vòng, mọi người đều không xem trọng hắn, hắn quá xúc động, trên sách nói rằng những việc này cần chậm rãi tiến hành, không thể làm một lần là xong!”
“Chắc chắn Ma Kiếm không thích đọc sách, không biết trong sách viết gì, nếu học sử rồi thì sẽ hiểu!”
Vũ Kỳ đánh lên đầu cậu, mắng: “Miệng quạ đen! Còn nữa, ta nghe người ta nói rằng trước kia hắn cũng đọc sách, còn là sinh viên của Cổ Viện…”
“Vậy chắc là Cổ Viện phương Bắc vô văn hóa.”
Vũ Kỳ trừng cậu, sau đó nghĩ lại thì thấy cũng đúng.
Người nọ như thằng ngốc vậy, đến xe cũng không biết cách ngồi, không chừng là còn chẳng biết chữ.
Có lẽ Cổ Viện phương Bắc thật sự không ra gì.
“Cũng đúng.
Nghe nói hắn xuất thân bình thường, cũng không phải quý tộc, không có cơ hội tiếp thu nền giáo dục tốt, hiện giờ Cổ Viện các nơi đóng cửa rất nhiều, trước kia có chút cơ hội, hiện tại đến chút cơ hội ấy cũng bị bóp tắt…”
Vũ Kỳ lẩm bẩm: “Hy vọng hắn thành công… Những năm qua chẳng có ai giống hắn cả.”
Vũ Minh cũng nhỏ giọng: “Ta cũng nghĩ vậy, nhưng tỷ à, chúng ta đừng ôm hy vọng quá lớn.”
“Ta không nói với ngươi nữa!”
Vũ Kỳ không để ý tới cậu, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài phòng.
“Tỷ, đi đâu vậy?”
“Kiếm tiền! Nếu không kiếm tiền thì mai ăn cái gì? 200 tinh tệ bị ngươi dùng 180 mua một đống giấy lộn, tức chết ta rồi, lần sau không cho ngươi tiền nữa!”
“Tỷ, đó là tri thức!”
“Vớ vẩn!”
Vũ Kỳ mắng một tiếng rồi rời đi.
Vũ Minh vui tươi hớn hở, tỷ tỷ vẫn luôn như vậy, tuy nói sẽ không cho mình nhưng lần sau kiếm được tiền vẫn sẽ cho mình thôi.
Cậu nhìn đống sách phía sau, thở dài một tiếng, lần sau không thể lãng phí nữa, ngày hôm qua nhất thời xúc động, hơn nữa lão sư bán sách cậu quen đã sắp chết đói rồi, một nhà già trẻ mà chẳng có thứ gì để ăn, vậy nên cậu mới dùng 180 tinh tệ mua đống sách sắp nát đó.
“Ma Kiếm, Ma Kiếm biết cái gì là biến pháp sao?”
Đứa nhóc lẩm bẩm tự nói, có lẽ người ta không biết, chỉ là muốn giết người mà thôi.
Tỷ à, đừng ôm hy vọng quá lớn.
Thiên Tinh vô cùng ầm ĩ.
Tin tức nhanh chóng truyền xa, toàn bộ Trung Bộ bắt đầu làm ầm ĩ, thậm chí đại lục tứ phương cũng lan truyền tin tức.
Chém hơn trăm quý tộc!
Tin tức này chấn động tứ phương.
Mọi người đều chú ý đến Trung Bộ, nhắm đến Thiên Tinh thành.
Ngân Nguyệt, Bạch Nguyệt thành.
Sắc mặt Triệu thự trưởng liên tục thay đổi.
Hoàng Vũ trầm tư.
Khổng Khiết cau mày, hồi lâu mới nói: “Ta cứ nghĩ hắn an tĩnh vài ngày là được, ai ngờ… Lão Triệu, lão Hầu bảo vệ được hắn không? Sao lão Hầu không khuyên nhủ, làm như vậy dễ xảy ra chuyện lắm.”
Triệu thự trưởng trầm mặc, tay cầm bút viết viết vẽ vẽ, không biết đang làm gì.
Khổng Khiết mất kiên nhẫn!
Nói chuyện với văn nhân thật mệt.
“Lão Hoàng, ngươi có biện pháp nào không?”
“Cái gì?”
Hoàng Vũ ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn y.
“Lần này Lý Hạo chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm! Vốn dĩ hắn đã là mục tiêu của nhiều người rồi, chỉ là mọi người còn đang cố kỵ vài điều, vài quy củ và kiêng kị lẫn nhau nên mới còn đường lui cho hắn, nếu hắn thu tay lại thì cũng có thể đứng vững gót chân, sao phải gây ra chuyện lớn thế làm gì?”
Y thở dài: “Ta cảm thấy hắn làm vậy chắc tự hại chết mình được đấy.”
“Chúng ta cách nơi đó quá xa, mà dù có gần nhưng kẻ địch là Thần Thông thì chúng ta phải hoàn toàn giải phong mới đối phó được, không thì chịu!”
Khổng Khiết thở dài.
Y ai oán: “Con gái của ta còn đang ở Thiên Tinh thành kìa, ta suýt nữa quên mất việc này, mong là không bị Lý Hạo liên lụy, chết thì không tốt.
Haizz!”
Đến giờ gia hỏa này mới nhớ tới con gái y đang ở bên kia.
Triệu thự trưởng bất lực nhìn y: “Ta cứ tưởng ngươi nhớ con gái ngươi ở đâu chứ.”
“Mấy ngày nay ta bị Lý Hạo tẩy não, trong đầu chỉ có tên hắn, làm gì có thời gian nghĩ nhiều như vậy.”
Khổng Khiết lại nói: “Thôi, không chết thì tốt, chết rồi thì kẻ nào giết nó, ta đi giết kẻ đó!”
Triệu thự trưởng lười để ý đến y.
Suy tư một phen, ông mở miệng: “Chúng ta không khuyên được, cũng không ngăn cản được.
Ta không biết Lý Hạo nghĩ gì, nhưng ta biết dù hắn thành công hay thất bại thì đây cũng là một bắt đầu mới! Điều duy nhất chúng ta có thể làm lúc này là lan truyền tin tức rộng rãi, dù mọi người chỉ hóng hóng mua vui hay thực sự quan tâm thì it nhất phải khiến người Ngân Nguyệt đều biết Ma Kiếm Lý Hạo đang làm chuyện những người khác không dám làm, cũng không làm được ở Thiên Tinh thành!”
“Mà hắn là người Ngân Nguyệt ta!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Côn Luân Ma Chủ [Dịch] Côn Luân Ma Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Con-Luan-Ma-Chu-dich.jpg)


