[Dịch] Tinh Môn
Tập 22 : Ý Tưởng Của Lưu Long (c106-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 106: Ý Tưởng Của Lưu Long
Không quản Lý Hạo nghĩ gì, Lưu Long nói tiếp: “Chu Hạ, 40 tuổi, võ sư Diệu Quang Thành!”
Diệu Quang Thành là thành thị lớn thứ hai ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, chỉ đứng sau Bạch Nguyệt Thành, có dân số gần ngàn vạn, phồn hoa gấp mười lần so với Ngân Thành!
“21 tuổi tập võ dưới sự dạy dỗ của một võ sư Phá Bách ở Diệu Quang Thành.
Lão sư của hắn đã qua đời cách đây mười năm, còn Chu Hạ thì bước vào Trảm Thập ở tuổi 32.
Sau tám năm cũng không có tiến bộ gì thêm!”
“Một năm trước, Chu Hạ gia nhập một tổ chức ngoại vi có liên quan đến Siêu Năng Giả.
Tổ chức này tên là Quỷ Diện! Người phụ trách Quỷ Diện là một võ sư Phá Bách, không phải Siêu Năng Giả.
Cả Chu Hạ và Nguyên Hiểu đều là thành viên của tổ chức đó!”
Người của tổ chức Siêu Năng Giả?
Lý Hạo trầm tư, Lưu Long tiếp tục nói: “Tuy rằng có rất nhiều tổ chức siêu năng, nhưng để cho một võ sư Phá Bách thiết lập tổ chức ngoại vi, còn tuyển thêm một đám võ sư Trảm Thập nhiều như vậy thì xem ra, tổ chức này tuyệt đối không yếu!”
“Phải biết rằng không có lợi thì khó ai chịu dậy sớm.
Câu này đúng với mọi trường hợp.
Cho nên đối với võ giả, trừ phi giúp bọn họ thăng cấp, bằng không rất khó thu mua được lòng người.
Hơn nữa để cho bọn họ nguyện ý bán mạng còn khó hơn, vậy mà tổ chức này lại cung cấp được rất nhiều năng lượng thần bí cho võ sư Trảm Thập, nếu không cách nào đột phá siêu năng thì ít nhất cũng có thể tấn cấp Phá Bách.
Ngươi phải biết rằng cho dù là Tuần Dạ Nhân thì cũng không thể sử dụng năng lượng thần bí một cách bừa bãi như vậy!”
Lý Hạo khẽ nhíu mày, “Ý lão đại là tổ chức này có tiềm lực tài chính cực mạnh! Có khả năng là quy mô vô cùng lớn, thực lực cũng cực cường?”
“Đúng!”
Lưu Long gật đầu, liếc nhìn Lý Hạo một chút rồi nói tiếp: “Còn nữa, chỉ là một tổ chức ngoại vi lại có cả võ sư Phá Bách… Ở thời đại này, võ sư Phá Bách thực sự không quá nhiều, đương nhiên là Diệu Quang Thành sẽ nhiều hơn so với các nơi khác, nhưng một vị võ sư Phá Bách cũng là một cường giả võ đạo hiếm gặp! Không dễ dàng gì khi sẵn lòng cúi đầu làm việc cho người khác.”
Lý Hạo minh bạch.
Lưu Long nói: “Theo lời kể của Chu Hạ thì nhiệm vụ của gã và Nguyên Hiểu là theo dõi ngươi và ngăn cản ngươi rời khỏi Ngân Thành.
Nhiệm vụ rất đơn giản, không phải vai trò then chốt!”
Nói đến đây, Lưu Long đột nhiên hỏi: “Trong này có một vấn đề, ngươi có nhận ra không?”
Vấn đề gì?
Lý Hạo cúi đầu suy nghĩ, phân tích một hồi liền nhận ra gì đó, hắn nhỏ giọng nói: “Lão đại từng bảo tổ chức này rất mạnh, cho nên người dưới trướng mạnh cũng là chuyện bình thường.
Chuyện này chúng ta cũng đã đoán được rồi, hẳn không phải điểm quan trọng…”
Hắn lại nhìn Lưu Long một chút, tựa như nghĩ tới cái gì, ánh mắt Lý Hạo khẽ động, “Đối phương có tổ chức ngoại vi, đồng nghĩa chúng không đơn giản chỉ là một tổ chức siêu năng thuần túy, thế nhưng lại không có cảm giác không coi trọng người bình thường! Hơn nữa dù là ở địa phương nào thì võ sư Phá Bách cũng đều được coi trọng, địa vị sẽ không kém, có lẽ là tương đồng với lão đại, đầu lĩnh Tuần Kiểm Ti… vũ khí nóng?”
Hắn chợt nghĩ ra điều này!
Lưu Long và những người khác đề ra kế hoạch tác chiến kỳ thực vẫn có phần dựa vào sức mạnh của vũ khí nóng để lấy mạng Siêu Năng Giả.
Như vậy có nghĩa là, tổ chức của kẻ địch cũng có sở hữu vũ khí nóng?
Lưu Long thở dài, “Không chỉ vậy, mà có khả năng võ sư của đối phương đã từng có liên quan Tuần Dạ Nhân.
Vũ khí nóng là một.
Thứ hai, bọn chúng có thể nắm giữ tất cả thông tin của đội săn quỷ chúng ta! Cho nên, chúng ta trong mắt bọn chúng, hầu như không có bí mật gì!”
Liễu Diễm xen vào: “Thứ ba, có một tổ chức trong lĩnh vực người thường thì xem như tình báo sẽ không quá tệ.
Lão sư Viên Thạc của ngươi có thể cũng đã được bọn chúng cân nhắc tới! Bao gồm cả hai Tuần Dạ Nhân ở Ngân Thành, hai người cấp Nguyệt Minh này hẳn cũng đã nằm trong sự tính toán của bọn chúng!”
Liễu Diễm nghiêm nghị: “Từ đó, với sự thận trọng hơn mười năm bố trí ván cờ của bọn chúng, thì lần này ít nhất cũng sẽ bố trí năng lực công kích có thể so sánh với hai vị Phá Bách và hai vị Nguyệt Minh! Cộng thêm chúng ta… tối thiểu đối phương sẽ chuẩn bị 5 vị cường giả Nguyệt Minh và Phá Bách đến đối phó với ngươi!”
Chuyện này đã nằm ngoài khả năng của bọn họ rồi.
Liễu Diễm lại nói: “Nếu người đến là một Siêu Năng Giả Nhật Diệu không chừng còn thực sự đỡ hơn.
Chỉ sợ rằng hầu hết người đến đều là Nguyệt Minh và Phá Bách.
Cường giả Nhật Diệu tuy đơn đả độc đấu cũng rất mạnh, bất quá dù sao khả năng phân tâm ra cũng có hạn, giờ chúng ta chỉ lo lắng, ngày đối phương tập kích sẽ chia quân ra, một nhóm người kiềm chế chúng ta, còn lại sẽ đối phó với một mình ngươi!”
Lý Hạo không nói lời nào, chuyện này quả thực rất phiền phức.
Lưu Long nhìn về phía Lý Hạo, đoạn nói: “Cho nên, ta có một ý kiến.
Hiện tại kiếm Lý gia đang ở trong tay ngươi, đối phương có thể vừa cần mạng ngươi vừa cần cả kiếm! Tốt hơn hết là chúng ta nên tách ra… Nếu ngươi yên tâm thì có thể giao kiếm cho ta bảo quản.
Bằng cách này, đối phương sẽ không toàn lực đối phó với ngươi.
Cho dù thật sự tách khỏi chúng ta thì áp lực chỗ ngươi cũng sẽ tương đối giảm bớt.”
Đúng vậy, mục đích chính của ông vẫn là hy vọng Lý Hạo có thể đưa kiếm cho mình.
Lý Hạo dưới cái nhìn của bọn họ chỉ là một người bình thường.
Nếu kiếm ở cùng Lý Hạo nhất định sẽ chịu công kích mạnh nhất, nhưng một khi kiếm không ở trên người Lý Hạo thì chắc chắn đối phương sẽ không dồn toàn lực mạnh nhất để tấn công hắn nữa.
Hơn nữa việc Lý Hạo đã là Trảm Thập vẫn là một bí mật.
Một khi đối phương khinh thường hắn, bọn chúng chỉ cần phái một gã tương đương cảnh giới Trảm Thập tới đối phó Lý Hạo, đến lúc đó bọn chúng có thể phải nghênh đón ‘kinh hỉ’ ngoài ý muốn!
Nhưng mà, kiếm Lý gia là bảo vật, Lý Hạo có yên tâm giao cho người ngoài không?
Lưu Long rất bất đắc dĩ, bởi vì làm vậy sẽ dễ khiến Lý Hạo cảm thấy ông đang đánh chủ ý lên đồ gia bảo nhà hắn.
“Đây!”
Vừa nghĩ tới đó, Lý Hạo đã rút kiếm ra, đặt nó trên bàn!
Chương 107: Cửu Đoán Kình
“Đây!”
Lý Hạo rút kiếm ra, đặt nó lên bàn!
Lưu Long sửng sốt, nhìn Lý Hạo với vẻ bất ngờ.
Lý Hạo ngây ngô cười: “Ta không tin lão đại thì còn có thể tin ai? Ta đã gia nhập đội thì ta là một thành viên trong đó! Tâm tư của lão đại đều là vì sự an toàn của ta.
Ta nên biết ơn thay vì nghi ngờ bất cứ điều gì.
Chỉ là một thanh kiếm mà thôi, có thể là báu vật nhưng cũng có thể là không đáng một đồng… Ta bây giờ không thể sử dụng nó, giữ ở trên người chính là tự rước tai vạ… Lão đại cầm lấy, ngược lại còn phải thay ta chịu rủi ro lớn nữa là!”
Ngay khi những lời này được nói ra, Lưu Long thật sự thấy hơi cay mũi, có phần cảm động.
Lưu Long nhìn thanh kiếm trên bàn, mơ hồ cảm giác được năng lượng thần bí quẩn quanh, chỉ nhìn từ bên ngoài đã biết đây là vật bất phàm.
Một thanh kiếm quý giá như vậy, Lý Hạo nói đưa liền đưa.
Lúc bấy giờ, Lưu Long thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ, để Lý Hạo làm mồi nhử có phải không thích hợp không?
Thật có lỗi với tiểu tử này.
Đương nhiên, ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã tức khắc bị dập tắt, Lý Hạo phải làm mồi nhử là chuyện không có cách nào thay đổi.
“Lý Hạo…”
Lưu Long cũng không khách khí thêm, chỉ trịnh trọng nói: “Yên tâm, ta mà sống, người còn kiếm còn! Hơn nữa, sau khi nhiệm vụ lần này kết thúc, nếu chúng ta đều đã chết mà ngươi vẫn còn sống, vậy thì mọi thứ trong đội săn quỷ đều để lại cho ngươi!”
Khá lắm!
Lý Hạo thầm líu lưỡi, cho ta hết sao?
Ta mới tới đã chạm được đến hạch tâm nòng cốt của đội săn quỷ rồi hả?
Lão Lưu sao lại hành xử cảm tính thế?
Lý Hạo cảm thấy mình là một người khá lý trí, không ngờ Lưu đội trưởng lại hoàn toàn ngược lại, thậm chí còn nói mấy lời người còn kiếm còn sến súa nữa.
“Lão đại, chúng ta có thể thắng mà! Công lý sẽ chiến thắng!”
Lý Hạo cổ vũ ông!
Lưu Long không nói gì.
Suy nghĩ một lát, ông ta đột nhiên lấy ra một quyển sách ố vàng từ trong ngực, tùy ý ném cho Lý Hạo, “Tự mình nhìn xem, biết đâu có chỗ hữu dụng.
Nếu không thì cứ coi như rảnh rỗi thì xem giải trí.”
Sau đó, Lưu Long cầm tiểu kiếm trực tiếp rời đi.
Ngay khi ông ta rời đi, Liễu Diễm đột nhiên chộp lấy quyển sách nhỏ ố vàng, cầm lên xem xét liền tỏ vẻ ghen tị: “Quả nhiên, chính là Cửu Đoán Kình mà anh ta am hiểu nhất, cái người này cũng thật là…”
Thấy Lý Hạo không hiểu, nàng liền giải thích: “Đây là bí thuật võ đạo mà lão đại tu luyện, Cửu Đoán Kình, đúng như tên gọi, khi bạo phát thì sức mạnh sẽ tăng gấp chín lần! Đây cũng là bí kíp mà cha anh ta năm xưa tu luyện, nhờ nó mà dương danh.
Hẳn là ngươi không biết, cha của Lưu đội trưởng nhà chúng ta chính là võ sư hàng đầu Ngân Nguyệt hành tỉnh thời bấy giờ!”
Lý Hạo thầm nhủ, ta biết mà!
Cha của Lưu Long là một trong Ngân Nguyệt Tam Thương, nghe nói rất lợi hại.
Ngay cả lão sư cũng từng nhận xét ông ta rất mạnh, ít nhất cũng là tồn tại đứng đầu trong các nhân vật Phá Bách, nếu không thì lão sư cũng sẽ không đề cập tới.
Không phải là thương pháp mà là Cửu Đoán Kình, điều này khiến Lý Hạo hơi kinh ngạc.
Tất nhiên, kinh ngạc hơn cả là thứ đồ chơi này… lại cho hắn?
Võ sư đối với truyền thừa của mình thực sự khắt khe hơn nhiều so với Siêu Năng Giả.
Liễu Diễm lại nói: “Cất kỹ, ráng học hỏi xem.
Bí thuật này rất mạnh, không thua kém gì Ngũ Cầm Tân Thư do lão sư ngươi truyền lại đâu! Bí thuật của lão sư ngươi rất toàn diện, nhưng toàn diện cũng có khuyết điểm, không đủ bạo! Cửu Đoán Kình lại chính là một công pháp rất bùng nổ, kình cửu điệp… Đương nhiên, người bình thường không làm nổi, hơn nữa thể chất cũng không đủ để chống đỡ nó!”
Nàng thở dài rồi đứng dậy rời đi.
Bởi vì Lưu Long đưa thứ này cho Lý Hạo khiến Liễu Diễm càng thêm cảm thấy nguy cơ, là nguy cơ rất lớn.
Có một số võ sư, có chết cũng không muốn truyền thừa võ thuật của chính mình.
Lưu Long lúc trước cũng không muốn, nhưng bây giờ lại tùy tiện truyền cho Lý Hạo… Đây là ý gì?
Có nghĩa là lần này một đi không trở lại sao?
Liễu Diễm đi rồi, chỉ còn mình Lý Hạo ngồi lại.
Hắn cầm cuốn sách nhỏ trong tay, trong lòng cảm thấy hết sức nặng nề, cứ như vậy mà truyền nó cho ta sao?
“Cửu đoán kình…”
Công pháp bạo phát mạnh nhất!
Lý Hạo không rõ nó quý giá như thế nào, nhưng bản lĩnh sở trường của cha Lưu Long để lại thì hiển nhiên sẽ không yếu.
Hắn nghĩ ngợi một chút, rất nhanh liền lôi máy liên lạc ra, bấm xuống một dãy số.
Là đệ tử thân truyền của Viên Thạc, hắn không thể tùy tiện học tập truyền thừa của võ sư khác.
“Lão sư!”
“Có chuyện gì?”
Giọng nói của Viên Thạc có chút mệt mỏi, có lẽ ông vừa mới hấp thu năng lượng thạch đao xong.
“Lão sư, người có nghe nói đến Cửu Đoán Kình của đội trưởng nhà ta chưa?”
“Vớ vẩn! Kỹ năng áp đáy hòm của Ngân Thương, nhất thương cửu điệp! Vốn là một bí thuật không tệ, tuy có nhiều nhược điểm nhưng lực bộc phát rất mạnh.
Trước đây ta từng lấy Ngũ Cầm Tân Thư ra đổi nhưng tên đó không hài lòng… Đáng tiếc hắn mất sớm, nói cho cùng cũng liên quan đến thứ đó, nhất thương cửu điệp, thân thể không chịu được, tuổi còn trẻ tay lại phế, hậm hực mà chết! Nhưng nếu là ta, thân thể đủ mạnh thì luyện nhất thương cửu điệp xong, dám chắc đánh cho Nhật Diệu đến cha mẹ cũng nhận không ra!”
Cách nói của lão sư tuy có vẻ khinh thường nhưng thực ra lại rất tán dương bí thuật này.
Lý Hạo nghĩ vậy bèn thấp giọng thì thầm: “Chuyện là… đội trưởng truyền cho ta, ta học được không?”
“Cái gì?”
Viên Thạc sửng sốt, ngay sau đó, ông ta đột nhiên gầm lên: “Phí lời vô ích, học! Đương nhiên phải học! Thân thể của tiểu tử ngươi rất tốt, rất thích hợp với nó, trước đó ta còn đang nghĩ tìm công pháp nào thích hợp cho ngươi, giờ thì hay rồi.
Cái này rất tốt! Đám Lưu Long già đi đều là do ma bệnh, ngươi thì nhất định sẽ không! Học đi!”
Nói rồi ông ta lại nghi hoặc: “Tại sao hắn lại đưa cho ngươi?”
Mới mấy ngày thôi mà!
Lưu Long ngốc rồi sao?
Sao lại tùy tiện truyền ra ngoài?
Hơn nữa lại lựa chọn kẻ chỉ mới quen biết vài ngày là Lý Hạo?
Khó mà tin được!
Lý Hạo đáp: “Ta cũng không biết, ta vừa mới giao tiểu kiếm cho đội trưởng thì ông ấy liền đưa lại công pháp cho ta…”
Hiểu rồi!
Viên Thạc biết được nội tình, cũng biết rằng thanh kiếm ấy không phải là một vật tốt, ai giữ nó kẻ đó xui xẻo.
Không ngờ tiễn họa đi lại còn khiến Lưu Long cảm động?
Mẹ nó… không còn gì để nói!
“Được rồi, ngươi tự mình xem đi, ta không thích hợp xem bí thuật của võ giả khác, cũng không thích hợp hướng dẫn ngươi, nhưng bí thuật này thật sự rất vừa vặn để ngươi tu luyện.
Sau khi học xong, chỉ cần ngươi có thể một lúc tam điệp thì dù ngươi là tân Trảm Thập, ngươi vẫn có khả năng giết trung cấp Trảm Thập!”
Quả nhiên, Viên Thạc thực sự coi trọng nó.
Hơn nữa, tác dụng phụ phản phệ đối với cơ thể không phải là vấn đề lớn đối với Lý Hạo, bởi vì hắn có năng lượng tinh quang hỗ trợ chữa trị, chuyện này hiển nhiên Viên Thạc đã biết.
Dập máy liên lạc.
Đại viện Viên gia.
Viên Thạc đột nhiên cười phá lên, sau đó thấp giọng lầu bầu: “Oắt con may mắn thật!”
Vật gì tốt cũng nối đuôi nhau đưa đến tận cửa!
Cửu Đoán Kình!
Ngân Thương… Lão già nhà ngươi đến chết cũng không biết, bí thuật gia truyền ngươi tâm tâm niệm niệm giữ gìn, rốt cuộc vẫn rơi vào tay học trò của lão tử!
Chương 108: Ưu Và Khuyết Điểm
Ban đêm.
Chung cư Khải Minh.
Trong nhà.
Lý Hạo mở Cửu Đoán Kình ra, ở một bên, Hắc Báo ngồi trên ghế sô pha bắt chước dáng vẻ của hắn, ghé đầu chó vào đọc như thể hiểu hết bên trong viết gì.
Lý Hạo không đẩy nó ra, hắn không tin, một con chó nghe hiểu tiếng người thì thôi, chẳng lẽ còn có thể nhận thức mặt chữ?
Nếu Hắc Báo thậm chí biết cả thứ này, bắt Lý Hạo gọi nó là sư phụ cũng được!
“Võ giả khi tiến vào cảnh giới Trảm Thập thì nội kình bộc phát, gân cốt cùng vang lên.
Có điều kình lực có hạn, phân tán đến các nơi trong cơ thể, những võ sư cùng cảnh giới có rất ít sự chênh lệch về kình lực…”
Cuốn sách này do cha của Lưu Long viết, cũng không tính là bản gốc.
Từ cuốn sách, thực sự có thể biết rằng Lưu Hạo – cha của Lưu Long chính là một cường giả Phá Bách đỉnh cấp năm đó, là một võ sư rất lợi hại.
Viên Thạc từng bảo đối phương chỉ như cháu mình, có lẽ chỉ đang khoác lác.
Một võ sư Phá Bách đỉnh cấp, thực lực gần như ngang ngửa với Viên Thạc năm xưa.
Hơn nữa, Lưu Hạo giỏi nhất là tấn công.
Vả lại thương cũng là bách binh chi vương (vua trong trăm loại vũ khí) !
Đại thể võ sư dùng thương đều chỉ thiện công không phòng, có xuất mà không thu về.
Lưu Hạo dựa vào Cửu Đoán Kình liền đoán, thương xuất cửu điệp, tạo nên tên tuổi cực lớn ở trong giới võ sư Ngân Nguyệt hành tỉnh, được mệnh danh là Ngân Thương Lưu Hạo, một trong Tam Đại Thương Vương nổi danh nhất.
Thực ra hồi đó có khá nhiều võ sư Phá Bách, nên Lưu Hạo có thể nổi danh như vậy thì hiển nhiên thực lực không phải hạng xoàng.
Nguyên nhân chính là nằm ở công pháp Cửu Đoán Kình này.
Kình lực đồng dạng, Lưu Hạo nhất thương cửu điệp, tuy rằng các phương diện khác không quá toàn diện nhưng sức công kích giết người thì xếp thứ nhất trong Tam Đại Thương Vương!
Chỉ là, ưu điểm của Lưu Hạo tuy rất mạnh, nhưng khuyết điểm cũng lộ rất rõ, tốc độ không tốt, thể chất không được.
Kình lực cửu điệp tổn thương thân thể quá lớn, cho nên khi Lưu Hạo bước vào tuổi trung niên thì hai tay cũng coi như phế đi.
Đây cũng là một trong những lý do tại sao Lưu Hạo lại đưa Lưu Long đến gặp Viên Thạc bái sư.
Thương Lưu Gia rất nổi tiếng, nhưng Lưu Hạo tự biết, Cửu Đoán Kình gây tổn thương quá lớn đến cơ thể con người, võ sư Phá Bách bình thường đến 70 tuổi vẫn còn có thể chiến một trận, nhưng người nhà họ Lưu sau khi đến 40 tuổi liền nhanh chóng trượt dốc, thậm chí là triệt để tàn phế.
Nếu Lưu Long không hấp thu năng lượng thần bí giúp thể chất cường hãn lên hẳn, thì ở độ tuổi của ông cộng với chiến đấu liên miên nhiều năm thì có lẽ ông ta đã phế từ lâu rồi.
“Cửu thứ điệp gia!”
Lý Hạo hơi xúc động, hắn không hiểu lắm về tính quý giá của bí thuật này, nhưng hắn biết, sau khi cửu điệp kình lực sẽ lợi hại đến mức nào.
Sức mạnh của Cửu Đoán Kình không phải từ trên trời rơi xuống.
Chủ yếu là nằm ở việc vận dụng sức mạnh, tập trung sức mạnh của các bộ phận khác của cơ thể lên cánh tay, từng tầng từng tầng sức mạnh chồng chất, không đơn thuần chỉ là thử thách độ khống chế lực lượng bản thân mà còn là thử thách sức mạnh và độ dẻo dai của hai cánh tay.
“Cực hạn của Trảm Thập chính là tam điệp sao?”
Theo sách viết, ở cảnh giới Trảm Thập thì chồng chất ba tầng sức mạnh đã là cực hạn, bằng không rất dễ đánh gãy hai tay, lưu lại nội thương không thể cứu vãn.
Phá Bách thì tốt nhất là không nên vượt quá sáu tầng chồng chất.
Năm đó cũng vì Lưu Hạo gặp phải cường địch, một lần sử dụng cửu điệp, tuy giết được kẻ thù nhưng đồng thời cũng chịu tổn thương tận gốc rễ.
Hai cánh tay gần như hoàn toàn bị hủy hoại, không bao lâu sau thì rút lui khỏi giới võ đạo.
Ngân Thương trong Ngân Nguyệt Tam Thương cứ như vậy mà sa sút dần, không tới vài năm thì đã ngã xuống.
“Ưu điểm và nhược điểm của Cửu Đoán Kình đều khá rõ ràng, một khi kình lực chồng chất, gần như chỉ có thể đứng yên bất động, chỉ cần di chuyển dù chỉ một chút thì sức mạnh sẽ lập tức tản đi…”
Đây chính là khuyết điểm!
Cũng chính là khuyết điểm lớn nhất của Cửu Đoán Kình!
Sau khi dồn hết sức lực toàn thân thì không được cử động quá nhiều, nếu không sức mạnh sẽ tản đi, có khi còn phản thương chính mình.
Vì vậy tiếng tăm của Cửu Đoán Kình tuy không nhỏ, nhưng một số võ giả lão thành đều biết tính nghiêm trọng của thứ đồ chơi này.
“Trừ khi thể chất cường tráng, không cần quan tâm đến việc dồn lực xuất ra.”
Đây có lẽ cũng là lý do tại sao Lưu Long lại truyền cho Lý Hạo.
Bởi vì thể chất của Lý Hạo có vẻ rất tốt, trước khi bước vào cảnh giới Trảm Thập thì hắn đã biểu hiện thể chất không tệ.
Sau lần thay máu trước đấy, thể chất của hắn lại được cải thiện thêm một đoạn.
Một Lý Hạo như vậy tu luyện Cửu Đoán Kình, khả năng sẽ tránh được nhược điểm không thể động đậy, dù cho có di chuyển thì Lý Hạo cũng có thể duy trì sức lực, tiếp tục tung ra kình điệp.
Ngoài ra, xác suất làm tổn thương bản thân sẽ giảm đi nhiều.
Lý Hạo xem một hồi, ngoài thuyết minh và phương thức phát công của Cửu Đoán Kình, mấu chốt thực ra lại nằm ở một bộ phương pháp thở đặc biệt.
Đúng, mọi môn bí thuật đều sẽ kết hợp với một kỹ thuật thở riêng.
Mỗi bí thuật đều có phương pháp hô hấp khác biệt, đây chính là chìa khóa cốt lõi.
Vì bí thuật khác nhau nên phương thức phát công cũng khác nhau, phương thức phát lực cũng không giống.
Nếu Lý Hạo sử dụng Ngũ cầm thổ nạp thuật để luyện Cửu Đoán Kình, rất có thể sẽ xuất hiện tình huống tổn thương bởi kình lực, hắn sẽ tự đản thương chính mình.
Do đó, tự thân bí thuật không quá quan trọng, phương pháp thở phù hợp mới là điểm quan trọng nhất.
Cho nên Lưu Long còn gửi kèm hắn phương pháp hô hấp được viết trong một tờ giấy, được kẹp trong tập sách ố vàng.
Lý Hạo mất hơn một giờ đồng hồ mới có thể giải nghĩa xong hoàn toàn từng chữ một trong ba ngàn chữ ngắn ngủi, sau đó hắn bắt đầu thử nghiệm tu luyện.
Điều chỉnh hơi thở trước, vận dụng hô hấp pháp của Cửu Đoán Kình.
Nhịp thở hoàn toàn khác trước.
Bên cạnh hắn, Hắc Báo chăm chú nhìn không chớp mắt.
Lý Hạo liếc xéo nó rồi mỉm cười.
Oắt con này lại đang học trộm!
“Ngươi chỉ có thể cảm nhận được tiết tấu hô hấp, không cảm nhận được sự thay đổi của các cơ quan ở trong cơ thể.
Chỉ có thể học ngọn, không thể học gốc! Nhưng ngươi chỉ là một con chó, như vậy cũng đủ rồi.”
Hắc Báo không quan tâm, vẫn chăm chú tiếp tục học theo Lý Hạo.
Hô hấp dần dần phát sinh một số vận luật đặc biệt.
Không phải là rối loạn mà là độ dài của mỗi hơi thở khác nhau, tuy nhiên cũng không gây cho người ta cảm giác khó chịu, ngược lại còn có một tiết tấu đặc biệt nhịp nhàng.
Bởi vì Hắc Báo muốn học nên Lý Hạo cũng không cố ý làm suy yếu âm thanh của mình.
Bằng không âm thanh hô hấp vốn yếu ớt, người ngoài khó có thể dò xét được thứ gì.
Sau khi điều chỉnh hô hấp, giờ phút này Lý Hạo đã có thể cảm nhận được kình lực nội thể, hay còn gọi là nội kình.
Khác với năng lượng thần bí!
Nội kình rất đặc biệt, sự tồn tại của năng lượng bí ẩn, có cảm giác là sức mạnh bên ngoài, không phải cảm giác tự cơ thể con người sinh ra.
Còn nội kình lại thật có loại cảm giác từ trong ra ngoài, cảm giác là chính cơ thể sinh ra cảm giác mạnh mẽ ấy.
Nguồn sức mạnh này đến từ huyết dịch, cơ bắp, tế bào, xương cốt, như thể toàn bộ cơ thể đều đang tạo ra sức lực nhàn nhạt này, giống như sinh mệnh lực vậy, một cơ thể khỏe mạnh cung cấp cho ngươi năng lượng còn mạnh mẽ hơn.
Nội kình vô hình nhưng thực sự có thể cảm nhận được nó.
Một luồng sức mạnh đang lan đi khắp cơ thể.
Chương 109: Có Chút Thành Tựu
Lý Hạo tụ lực vào cánh tay, bắp thịt trên cánh tay khẽ nhúc nhích, hắn nhẹ nhàng lay động, tiếng bốp bốp không dứt vang lên!
Đây là gân cốt đang đồng loạt vang vọng.
So với vừa mới tiến vào Trảm Thập hai ngày trước, Lý Hạo hiện tại đã tự tin hơn về kinh nghiệm nắm giữ lực đạo, dưới trạng thái rung lên của cánh tay, hắn đưa tay quét ngang một cái liền trực tiếp hất Hắc Báo bên cạnh văng xa 5 – 6 mét, đập vào vách tường.
Bên trong cặp mắt chó của Hắc Báo lộ ra vẻ oan ức.
Đương nhiên là nó không bị thương, con chó này đã hấp thu không ít năng lượng thần bí, cho nên thân thể của nó mạnh hơn người thường rất nhiều, thậm chí còn không yếu hơn bất kỳ võ sư Trảm Thập nào.
Chỉ là tuy có thân thể cường tráng, bất quá nó lại không mấy am hiểu việc vận dụng sức lực.
Lý Hạo không quan tâm, lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác bộc phát kình lực, rất nhanh lại vỗ một chưởng lên bàn trà.
Bàn trà này được làm từ đá hoa cương, mặt bàn là đá cẩm thạch được cha hắn ngày trước tự khiêng về từ trên núi, nhưng nhiều năm trôi qua cũng đã sớm nứt ra vài cái khe.
Lý Hạo nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay vỗ lên, bàn trà dày nặng trước mặt vẫn chưa có bất kỳ phản ứng nào.
Nhưng rất nhanh, kình lực thứ nhất truyền xuống, Lý Hạo còn chưa kết thúc, cánh tay lại lần nữa nhúc nhích, cỗ kình lực thứ hai theo đến, lòng bàn tay điểm nhẹ lên mặt bàn, lần này bàn trà đột nhiên chấn động!
Đương đương đương!
Bàn trà rung lên, thoáng có cảm giác muốn nứt ra.
Lý Hạo vẫn đang điều chỉnh hô hấp, cỗ kình lực thứ ba truyền đến từ những bộ phận khác trên cơ thể, bắp thịt tay phải lại run lên, không ngừng lồi lõm lên xuống, trông hơi đáng sợ.
Cỗ kình lực này lại có cảm giác không xuống được.
Một mực lưu động trên cánh tay phải khiến cơ bắp của Lý Hạo đau nhức.
Lý Hạo nhất quyết đẩy kình lực xuống!
Đây là điệp kình!
Đương nhiên, hiện tại vẫn quá chậm, Cửu Đoán Kình kỳ thực không thể chậm như vậy, một tát giáng xuống, đợi hồi lâu cỗ thứ hai mới tới, lại mất thêm nửa ngày cỗ thứ ba cần còn kẹt trên tay… nếu gặp phải đối thủ lợi hại thì tam điệp mạnh mẽ của ngươi còn chưa xuất ra hẳn là đã bị người ta đánh chết rồi.
Lý Hạo lần đầu sử dụng, không thuần thục cũng chẳng phải chuyện gì lạ.
Dưới sự kiên định của Lý Hạo, cỗ kình lực thứ ba cuối cùng cũng di chuyển xuống.
Đùng một cái, một vết nứt nhỏ nổ ra trên bàn trà.
Lý Hạo hết sức vui mừng.
Tuy rằng quá trình rất khó khăn nhưng cũng đồng nghĩa là hắn có thể học được, đương nhiên hắn bây giờ còn lâu mới có sức mạnh tam điệp gì đó, nhất điệp còn chưa thành chứ đừng nói tam điệp!
Tam điệp chân chính là ba cỗ kình lực liên tiếp xuất hiện, cỗ này tiếp nối cỗ kia, trung gian cơ hồ không lộ ra khoảng cách, đó mới tính là điệp kình thật sự.
“Trên sách có viết, môn này bắt đầu là khó nhất bởi vì rất dễ tổn thương bản thân, cơ bắp trên cánh tay phải của mình ban nãy cũng bị tổn thương rồi…”
Nhưng… ta quan tâm sao?
Lý Hạo đột nhiên nở nụ cười.
Năng lượng Tinh Không Kiếm!
Thứ đồ chơi đó chính là.. đệ nhất dưỡng sinh.
Xung kích của năng lượng thần bí kịch liệt như vậy mà nó còn có thể trung hòa, huống hồ gì là nội kình, xung kích của nội kình lực, đặc biệt là ảnh hưởng đến bản thân còn kém xa so với năng lượng thần bí.
Tinh Không Kiếm chắc chắn có thể tu bổ vết thương nhỏ này.
Người khác luyện Cửu Đoán Kình, vừa mới bắt đầu thì mỗi ngày đều chỉ luyện một hai lần, nhưng Lý Hạo thì khác, cho dù hắn có luyện bao nhiêu đi chăng nữa cũng chẳng sao.
Chỉ cần hắn chuyển sang Ngũ cầm thổ nạp thuật, hấp thu tinh quang năng để chữa trị cánh tay phải của mình là được.
Trong nháy mắt, cơ bắp vừa bị tổn thương đã đồng loạt được chữa lành.
Không đau chút nào!
“Đúng là đồ tốt!”
Lý Hạo càng lúc lại càng cảm nhận được sự lợi hại của tinh quang năng, quả nhiên là thần vật!
Nhờ nó mà hắn tu luyện Cửu Đoán Kình không cần bất kỳ loại thuốc phụ trợ nào.
Phải biết rằng người nhà họ Lưu khi tu luyện bộ môn này phải phân phối một lượng tài sản cố định để chi cho khoản thuốc đặc biệt uẩn dưỡng thân thể, phòng ngừa tổn thương đến gốc rễ trong quá trình luyện tập.
Năng lượng tinh quang của Lý Hạo mạnh hơn chỗ thuốc đặc biệt kia gấp nhiều lần.
“Chơi vui!”
Đúng, Lý Hạo thật sự thấy chơi vui.
Hứng thú mới là căn bản tu luyện, nếu thật tu luyện mà không có hứng thú thì việc luyện võ này cũng khó có hiệu quả.
Lý Hạo xem Cửu Đoán Kình là trò chơi, hắn thấy hứng thú với nó.
Hắn đánh ra một quyền, kình lực bắt đầu chồng chất.
Lúc đầu, đạo kình lực thứ hai xuất hiện cách ít nhất ba giây… Trong thực chiến thì ba giây cũng đủ làm đồ ăn lạnh rồi.
Nhưng dần dần, khi cánh tay thích ứng với nguồn sức mạnh ấy, đạo kình lực thứ hai xuất hiện ngày càng nhanh.
Hai giây, một giây…
Tuy nhiên sau đến một giây đồng hồ, Lý Hạo khó có thể tiến bộ thêm nữa, khoảng thời gian vẫn còn dài, một giây cũng đủ để những võ sư như bọn họ đổi được vài chiêu, đối thủ không ngu ngốc đến mức bị ngươi đánh một quyền xong lại tình nguyện đứng yên 1 giây đồng hồ không chuyển động để chờ ngươi tiếp tục đến đánh lần nữa được.
Đang đang đang!
Đêm nay Lý Hạo ngừng luyện các bí thuật khác, chỉ chuyên tâm tu Cửu Đoán Kình.
Đây có lẽ là cách dễ nhất để hắn tiến bộ vào lúc này và cũng là cách đơn giản nhất.
Phối hợp với tinh quang năng, hắn không sợ bị thương.
Không có gì kiêng dè!
Lần lượt ra chiêu, kình lực lần lượt chồng chất, số lần luyện tập trong một đêm có thể vượt quá số lần mà những người khác luyện trong một năm, thậm chí là năm năm.
Nếu Lưu Long nhìn thấy hắn luyện tập theo cách này, có lẽ ông ta sẽ trợn trắng mắt.
Đối với những người bình thường, chắc chắn hai tay đã nổ tung từ lâu.
Lý Hạo thì hay rồi, hoàn toàn không xảy ra chuyện gì không nói, dưới sự hỗ trợ uẩn dưỡng của tinh quang năng, bắp thịt ở hai tay hắn rõ ràng cũng đã trở nên cường tráng hơn, thoạt nhìn đã thấy tràn ngập sức mạnh.
Chương 110: Hai Lần Điệp Kình
Lý Hạo làm không biết mệt.
Lần lượt ra quyền, xuất chưởng, hắn phát hiện ra một bí mật… mà cũng không hẳn là bí mật, chỉ là càng phát huy Cửu Đoán Kình thì hắn càng nhận thấy sức mạnh cánh tay đã trở nên mạnh hơn.
Võ sư bình thường không thể làm được như hắn, ai làm như vậy cả một ngày thì không chết cũng phế.
Cả đêm nay, Lý Hạo thậm chí không thèm ngủ.
Đến tận rạng sáng, Lý Hạo vẫn còn sung sức đấm liên tiếp hai phát vào không khí!
Gần như không có khoảng cách, hai phát như đã hòa làm một.
Lý Hạo giật mình… thành công rồi sao?
Hắn không thể tin được, ngay sau đó, hắn lại đấm một quyền vào bàn trà… Suốt đêm qua hắn đã đánh ra rất nhiều lỗ trên đó.
Đùng một tiếng!
Lần này, bàn trà trực tiếp nứt toác, vỡ vụn rơi xuống sàn nhà.
Dưới lầu, bác gái bị giật mình tỉnh dậy, giận dữ rống lên: “Lý Hạo, ngươi làm cái gì đó?”
Mới sáng sớm lại làm trò gì đây?
Lý Hạo thực sự đã rất cẩn thận rồi!
Hắn đã cố ý lót một tầng thảm dày phía dưới bàn trà, nhưng một quyền vừa rồi đã trực tiếp đánh nứt bàn đá, cho nên tấm thảm bên dưới cũng vô dụng.
Lý Hạo có chút bất lực, không gian quá nhỏ, không có chỗ luyện công, chỉ cần hơi chút động tĩnh thì bác gái đã ‘hổ khiếu sơn lâm’ với ngươi.
Phải thừa nhận, kỹ năng hổ khiếu sơn lâm của hắn có thể tăng lên không ít cũng là nhờ học hỏi từ vị hàng xóm thân mến kia.
Có thể hắn chưa từng gặp qua một con mãnh hổ hoang dã chân chính, nhưng công phu sư tử hống của bác gái lầu dưới thì Lý Hạo đã trải nghiệm vô số lần.
Mỗi khi có việc cãi vã ở chung cư, sức chiến đấu của bác gái đều cực cao, mấy vị phu nhân khác trong tòa nhà thường không bao giờ đánh bại được vị dưới lầu này.
Lý Hạo tự an ủi mình, sau đó nhanh chóng hô to: “Tủ lạnh ngã!”
“Tủ lạnh nhà ngươi sao ngày nào cũng ngã thế?”
Bác gái lại rống lên, ngã hết lần này đến lần khác, tủ lạnh nhà ngươi làm bằng giấy hay gì vậy?
Lúc này, Lý Hạo đã không thể quan tâm đến chuyện gì khác nữa, trên mặt hắn nở nụ cười rạng rỡ.
Thành công rồi!
Hai lần điệp kình!
Tuy rằng chỉ là trình độ căn bản, nhất định không bằng Lưu Long.
Nhưng trong một đêm mà hắn đã luyện thành hai lần điệp kình, Lý Hạo nhịn không được ảo tưởng, chỉ cần cho hắn mấy ngày, có lẽ hắn sẽ luyện thành cửu điệp!
Khi đó, bản thân vẫn là Trảm Thập nhưng dưới tình huống đột nhiên bạo phát thì hắn hoàn toàn có thể đánh chết một tên Phá Bách!
Đúng là giấc mơ đẹp!
“Cuối cùng cũng coi như thành công!”
Lần thứ nhất chính thức thành công, đại biểu rằng về sau càng đơn giản, Lý Hạo lại thử mấy lần nữa, lần nào cũng thành công, nhưng nếu là ba lần điệp kình thì lại trở về dáng vẻ trước kia, rất khó, khoảng thời gian ở giữa cũng rất dài.
“Ngày 17 rồi.”
Lý Hạo mở rèm cửa nhìn ra ngoài, thời tiết hôm nay rõ ràng đã thay đổi.
Giữa mùa hè lại truyền đến từng làn gió mát lạnh.
Trên bầu trời, những đám mây đen đã bắt đầu tụ lại.
“Ngày mai có lẽ sẽ mưa.”
Ngẫm lại thì thời điểm khi hắn mới xác nhận chuyện huyết ảnh giết người, cũng như mục tiêu tiếp theo là chính mình, cho đến nay chỉ mới vỏn vẹn qua vài ngày.
Nhưng vài ngày này đối với Lý Hạo mà nói lại có cảm giác như đã qua cả một thập kỷ.
Hắn bước vào cảnh giới Trảm Thập, gia nhập đội săn quỷ, tìm ra phương pháp sử dụng năng lượng từ kiếm ngọc và thạch đao, đồng thời học được Ngũ cầm thổ nạp thuật và Cửu Đoán Kình.
Những điều này, người bình thường đồng lứa có thể cả đời cũng không bao giờ có cơ hội trải nghiệm.
“Cuối cùng cũng sắp tới ngày mưa!”
Lý Hạo trái lại có chút mong đợi huyết ảnh sẽ sớm xuất hiện.
Dù biết mình rất yếu, nhưng hắn đã quá mệt mỏi với việc căng thẳng vì phải nằm im chờ chết trong thời gian dài.
Khẽ chạm vào thanh ngọc kiếm trước ngực, đến tận bây giờ Lý Hạo vẫn chưa biết làm thế nào mới sử dụng được thanh kiếm ấy, chẳng lẽ lại hi vọng mình dùng thanh kiếm nhỏ như ngón tay để đi giết người?
Thế thì có khác gì dùng tăm đâm người đâu?
“Thanh kiếm này vẫn có chút tác dụng đối với huyết ảnh, mỗi lần gặp đều phản ứng khác thường, nhưng ta cũng không thể cầm ngọc kiếm bằng hai ngón tay để giết huyết ảnh, nhỉ?”
Đây là một chuyện mà Lý Hạo vô cùng khổ não.
Thật không quen nổi!
Ai lại quen với việc dùng tăm đâm người chứ?
Đối với Lý Hạo, huyết ảnh chính là mối đe dọa lớn nhất, bởi không phải ai cũng có thể nhìn thấy nó, chỉ cần hơi bất cẩn một chút, huyết ảnh đã áp sát, đốt cháy hắn.
Người khác chẳng có thời gian ứng cứu, cho nên Lý Hạo cần phải tự giải quyết vấn đề này.
Phải làm sao đây?
Lý Hạo tháo dây chuyền xuống, cầm ngọc kiếm to bằng chữ thập, dùng hai ngón tay giữ chuôi kiếm, đâm về phía trước!
Không tự nhiên chút nào!
“Quên đi, khó chịu thì khó chịu, chỉ cần có thể có tác dụng thì dù có khó chịu cũng phải dùng.”
Lý Hạo lại đeo ngọc kiếm vào, thử nghiệm vài tư thế rút kiếm thật nhanh.
Kéo dây chuyền, kẹp chuôi kiếm bằng hai ngón tay, đâm nó về phía trước, thế là xong.
Chỉ là điệp kình không dễ sử dụng, điệp kình tác dụng lên hai ngón tay, Lý Hạo thật sự chưa học được đến nước này.
“Đối với huyết ảnh, có lẽ điệp kình hay không điệp kình đều giống nhau.”
Lý Hạo không nghĩ tới nữa, cứ như vậy đi.
Đây cũng là giới hạn hắn có thể làm hiện tại rồi, các thủ đoạn nên chuẩn bị, cần cầu cứu ai, trợ giúp lão sư thăng cấp, hắn đều đã dùng hết, so với một mình hắn tự thân vận động trước kia thì đã mạnh hơn gấp trăm lần rồi!
Nếu đã vậy mà hắn còn không qua được ải này thì… Nhận mệnh thôi!
Vừa định đi rửa mặt, đúng lúc này trong nhà đột nhiên có động tĩnh, cách đó không xa, Hắc Báo bất chợt dùng chân đập vào bàn trà vỡ nát.
Tức khắc, một tiếng ẳng thê thảm vang lên.
“Gừ!”
Hắc Báo nhìn bàn chân chó đang sưng tấy của mình rồi lại oan ức nhìn Lý Hạo, đây là tình huống gì?
Tại sao bổn cẩu không thể phá nát bàn trà?
Lý Hạo cạn lời!
Hắn hấp thu một ít tinh quang năng, sau đó vận chuyển nó tập trung về bàn tay phải, đầu các ngón tay bốc lên một chút năng lượng, Lý Hạo áp tay chạm vào Hắc Báo, năng lượng ngọc kiếm nhanh chóng tiến vào người nó.
Bàn chân bị sưng tấy rất nhanh liền đỡ hơn hẳn.
Hắc Báo vẫn mang vẻ mặt phiền muộn nhìn Lý Hạo, có vẻ như đang thỉnh cầu hắn chỉ điểm.
Rõ ràng đêm qua nó cũng hấp thu không ít năng lượng ngọc kiếm tản ra từ người hắn, hơn nữa còn học ké Cửu Đoán Kình, vậy mà chẳng có tác dụng gì.
“Người và chó khác nhau, ta cũng không biết phải dạy ngươi thế nào.
Có điều phải hội tụ kình lực về phía cánh tay, cũng có nghĩa là trên chân chó nhà ngươi, ta không phải là chó, cho nên không giải thích cặn kẽ cho ngươi được.”
Lý Hạo bất lực nói: “Ngươi tự mình nghĩ cách đi! Còn nữa, Hắc Báo, bắt đầu từ hôm nay ngươi đi theo ta.
Xử lý thứ đồ chơi kia… ngươi làm được không?”
Hắc Báo nghe thấy lời này thì hơi sợ sệt.
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi, ngươi không cần theo ta, theo Lưu Long cũng được.
Lần trước tay to con đó gặp vật kia nhưng lại không có phản ứng gì, e là anh ta không nhìn thấy, thậm chí cũng không cảm giác được.
Ngươi chỉ cần đi theo sủa vài tiếng để nhắc nhở anh ta, chỉ đường cho anh ta biết thứ đó ở đâu, thế nào?”
Hắc Báo cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, vẫn thấy sợ hãi.
Lý Hạo chép miệng: “Tùy ngươi đấy, không bắt buộc, bất quá có khi ngày mai ta sẽ chết.
Về sau tự ngươi lang thang kiếm sống đi, hai ta hết duyên!”
Hắc Báo chồm dậy sủa một tiếng, trở nên lo lắng.
Chết?
Vậy sau này bổn cẩu phải làm sao?
“Gâu gâu gâu!”
“Chịu rồi à?”
“Gâu!”
Lý Hạo bật cười!
Như vậy cũng tốt.
Ta không ép ngươi làm, việc này là ngươi tự nguyện, ta là người rất dân chủ, nếu ngươi từ chối thì dù là chó của ta, ta cũng không ép.
“Vậy được rồi, hôm nay cùng ta đến Tuần Kiểm Ti, ta sẽ giới thiệu ngươi với đội trưởng.
Nhớ, khiêm tốn một chút, đừng tỏ ra quá thông minh, chỉ cần giống như một con chó bình thường là được.
Ngươi chỉ đặc biệt hơn các con chó khác ở chỗ là ngươi có thể nhìn thấy ‘thứ đó’, khi nào thấy sẽ sủa, đây là năng lực của hắc cẩu, dù sao đội trưởng cũng không biết hắc cẩu có năng lực gì.”
Ánh mắt Hắc Báo tỏ vẻ khinh thường, Lý Hạo bèn vỗ đầu nó một cái khiến Hắc Báo hoa mắt đến choáng váng, bấy giờ con chó hết sức thông minh ấy mới chịu ngoan ngoãn dụi chân hắn tỏ vẻ lấy lòng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thiên Ảnh [Dịch] Thiên Ảnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Dich-Thien-Anh-Audio-Truyen.jpg)
