[Dịch] Tinh Môn
Tập 23 : Tại Sao Lại Đánh Ta? (c111-c115)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Tại Sao Lại Đánh Ta?
Tuần Kiểm Ti.
Đội chấp pháp.
Tầng hầm.
Khi Lưu Long nhìn thấy Hắc Báo thì ông ta cảm giác rất khó hiểu.
Chờ đến khi Lý Hạo nói rằng Hắc Báo có thể nhìn thấy ‘thứ kia’ thì Lưu Long mới bất ngờ nhìn chằm chằm nó.
Con chó này nhìn được sao?
“Ngươi chắc là chó có thể nhìn thấy sự tồn tại của thứ kia?”
Lời này nghe như còn có nghĩa khác, như thể Lưu Long đang chửi hắn.
Có điều Lý Hạo vẫn bình tĩnh gật đầu đáp: “Đúng vậy, vì mấy lần ta cảm giác có gì đó không đúng đều là do Hắc Báo nhìn về một hướng, nhỏ giọng sủa để cảnh báo.”
Dứt lời hắn lại nói: “Hắc Báo có thể nghe hiểu tiếng người, rất thông minh.
Lão đại, ngươi mang nó theo có lẽ sẽ giúp ích được gì đấy.
Bình thường Hắc Báo sẽ không làm phiền, chỉ khi thứ kia xuất hiện thì tiểu cẩu này mới sủa để nhắc nhở, vả lại chưa chắc đám người xấu đã để ý tới một con chó.”
Lưu Long gật đầu, tuy rằng ông không quá tin tưởng, nhưng Lý Hạo đã khăng khăng như vậy thì có lẽ con chó này quả thật có điểm khác biệt.
“Hừm, vậy được, ta sẽ mang nó theo cùng rèn luyện xem sao, chỉ cần không kêu loạn bứt dây động rừng là được.”
“Không đâu, ngươi cứ yên tâm.”
Hai người trao đổi vài câu, Lưu Long lại hỏi: “Ngươi đã đọc sách chưa? Đọc xong, ghi nhớ rồi thì đốt đi, dù gì thì ta cũng không hi vọng bây giờ ngươi có thể học được.”
Ông ta thật sự không quá mong đợi!
Cửu Đoán Kình rất khó học, đặc biệt bước nhập môn là bước mất nhiều thời gian nhất.
Hồi đó khi cha dạy, ông phải mất 3 năm để trải qua bước nhập môn, về sau làm được rồi thì đến tam điệp mới nhanh hơn một chút.
Cha ông có thiên phú rất cao, trước năm 40 tuổi đã trở thành võ sư Phá Bách đỉnh cấp.
Nhưng cho dù là cha ông thì cũng phải mất một năm để nhập môn.
Vì vậy, ngay cả khi Lý Hạo có thể chất tốt và được một người thầy danh tiếng chỉ điểm, thì Lưu Long cho rằng cũng phải mất nửa năm đến một năm hắn mới thành thục bước đầu được.
Lý Hạo nghe vậy thì chỉ gật gù không lên tiếng.
Hắn không muốn khoe mình đã học xong bước đầu, không cần thiết phải làm vậy.
Đồ tốt, giấu được thì cứ giấu!
Ngay cả đội trưởng cũng đánh giá thấp hắn, kẻ địch ngoài kia nhất định sẽ càng coi thường hắn.
Kẻ khiêm tốn mới có thể giàu to, mới có thể làm đại sự.
Mồm bung miệng bét vô tội vạ thì sao có thể làm việc lớn?
Lưu Long nói xong lời này lại tiếp tục: “Đêm nay ngươi đừng trở về.
Sáng mai ngươi cùng ta đi ra ngoại ô.
Chúng ta ở ngoài sáng, bọn chúng trong bóng tối, hết cách rồi, chỉ có thể chủ động dẫn xà xuất động thôi!”
“Vương Minh rủ ta leo núi Thiên Vương!”
“Ta biết.”
Lưu Long nhắc nhở: “Không nên đến núi Thiên Vương, ở đó không thích hợp để chúng ta động thủ.
Bất quá nơi chúng ta chọn cũng là phía dưới ngọn núi này.
Đương nhiên, nếu cảm thấy Tuần Dạ Nhân có thể giải quyết được thì ngươi cũng có thể đi theo gã.”
Ông nhìn Lý Hạo, ngươi tin tưởng Tuần Dạ Nhân hơn hay đội săn quỷ hơn?
Có lẽ Tuần Dạ Nhân sẽ ra tay.
Nhưng Tuần Dạ Nhân chưa hẳn đã đối phó được với kẻ địch, hơn nữa, người của Tuần Dạ Nhân càng mạnh chưa chắc đã là chuyện tốt đối với Lý Hạo, siêu năng đấu nhau sẽ không quan tâm đến sự sống chết của hắn.
Lưu Long ông thì khác, tốt xấu gì cũng sẽ để ý Lý Hạo, không muốn hắn chết ở đấy.
Lý Hạo tươi cười chất phác, “Lão đại tùy ý định đoạt.
Có điều ta nghĩ song phương liên thủ thì có phải tốt hơn không?”
Tập hợp sức mạnh chẳng phải càng tốt à?
Chiến thuật tiếp nhiên liệu, đây thường là phong cách của các nhân vật phản diện, tên này ngã xuống sẽ có tên khác lao đến thế, cứ thế đánh đến khi lần lượt từng người một đều bị đánh chết… Hừm, ngẫm lại nghe thật xui xẻo!
Lưu Long cười cười, lắc đầu: “Vậy thì ngươi sai rồi, liên thủ chưa chắc đã mạnh hơn! Một số Siêu Năng Giả có năng lực công kích không khác nhau mấy.
Trên thực tế, hầu hết các siêu năng giả đều như vậy, đặc biệt là những Siêu Năng Giả có tính công kích, một lôi đình xuống, trừ mình ra thì tất cả đều là địch nhân! Chúng ta cùng nhau hành động, có thể ảnh hưởng đến đối phương, đối phương cũng có thể ảnh hưởng đến chúng ta, nên không thể nói đồng loạt ra tay là chuyện tốt.”
“Còn kẻ thù của chúng ta thì sao?”
Nếu đối thủ có nhiều Siêu Năng Giả thì thế nào?
Như vậy có ảnh hưởng gì đến nhau không?
“Cũng tương tự thôi, rất có thể chúng sẽ chia quân, nếu tách ra thì ảnh hưởng cũng không quá lớn.
Yên tâm, còn tùy tình hình, nếu ngày mai thật sự quá nguy hiểm thì ta sẽ để Liễu Diễm theo sát bảo hộ ngươi!”
Đây cũng là người mạnh nhất đội ngoài ông ta.
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi gật đầu, không khách khí từ chối.
Cho dù tự tin đến đâu thì hắn cũng không nghĩ có thể một mình đối phó với huyết ảnh, huống chi hắn vốn không có tự tin này, mặc dù hôm qua hắn đã giết một võ sư Trảm Thập, có thể so sánh với Tinh Quang Sư, bất quá Lý Hạo vẫn cho rằng mình chỉ là tiểu kê yếu ớt.
Mới đánh nhau có một lần, so với lão sư thì chẳng là gì cả.
Lão sư mới lợi hại, có thể đằng không, một chiêu đả thương hai vị Nguyệt Minh, Lý Hạo thì tính là cái rắm gì.
Cho nên nếu có Liễu Diễm bảo vệ là chuyện quá tốt.
Hai người bàn bạc một lúc, Lưu Long mang Hắc Báo rời đi, theo lời hắn nói thì nên giao lưu thân thiết với Hắc Báo trước, tránh cho đến lúc nguy cấp Hắc Báo lại không chịu hợp tác.
Vốn dĩ Lưu Long cảm thấy mang Hắc Báo đi cũng không phải vấn đề gì lớn.
Tuy nhiên…
Nửa ngày sau, Lưu Long quay lại tìm Lý Hạo, ánh mắt ông hết sức dị dạng, cứ thế nhìn chằm chằm hắn mà không nói lời nào, thế rồi đột nhiên Lưu Long đi tới đấm hắn một cái, xong xuôi liền phủi tay bỏ đi, không buồn giải thích lấy một lời.
Lý Hạo kinh ngạc đến khó hiểu, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Tại sao lại đánh ta?
Chương 112: Ngày Mưa Tới
Đội chấp pháp.
Văn phòng đội trưởng.
Ánh mắt Lưu Long kỳ quái, nhìn chằm chằm Hắc Báo hồi lâu, đột nhiên thở dài một tiếng, “Người không bằng chó! Khốn nạn! Con chó của hắn còn biết hô hấp, hơn nữa còn là hô hấp pháp trong Cửu Đoán Kình của Lưu gia chúng ta! Tiểu cẩu, có phải ngươi quá thông minh rồi không? Ta mất mấy ngày mới học thành, ngươi thì hay rồi, tối qua xem Lý Hạo luyện tập một hồi lại học lỏm được?”
Đúng, ông ta phát hiện ra rồi.
Vì Hắc Báo có thói quen sử dụng hô hấp pháp, tuy rằng hô hấp của Hắc Báo rất nhẹ, hầu hết mọi người đều tự động ngó lơ, ai sẽ để ý tiết tấu thở của một con chó chứ?
Nhưng đây là hô hấp pháp gia truyền của nhà họ Lưu.
Lưu Long đương nhiên sẽ nhận ra.
Kỳ thật vừa nãy Lưu Long cũng không cảm giác gì, đợi đến khi đưa Hắc Báo đi mới phát hiện nhịp thở của con chó này thật giống mình… Ông gần như chết lặng!
Một người, một chó, Lưu Long thở, Hắc Báo thở, Lưu Long dừng lại, Hắc Báo dừng lại…
Điều này làm Lưu Long suýt tức chết.
Con chó này vô cùng tà môn, chẳng trách Lý Hạo nói nó có thể nhìn ra sự tồn tại của cấp độ tinh thần thần bí kia.
“Siêu năng xuất hiện, đến chó cũng thành tinh!”
Lưu Long lắc đầu, cũng không quá kinh ngạc, chỉ khẽ thở dài, “Thần thoại thức tỉnh, siêu năng xuất hiện.
Ở Bạch Nguyệt Thành, nghe nói một số động vật đã thành tinh từ lâu, thậm chí còn có tin đồn, động vật thành tinh vượt qua cả cường giả Nhật Diệu đỉnh cấp! Chỉ là không ngờ ở Ngân Thành nho nhỏ này cũng có tiểu cẩu nhà ngươi thành tinh.”
Nghĩ đến đây, ông cười tự giễu, “Chó có thể phong linh nhưng ta lại không thể tấn cấp Siêu Năng Giả.
Thật mỉa mai! Thôi vậy… Ngươi đã học được hô hấp pháp của gia tộc ta, lão tử nhàn rỗi thử dạy cho ngươi Cửu Đoán Kình xem, nếu sau này thật sự thành tài, luyện đến cửu điệp kình trảo, vậy thì hai ta liền đi giết chết hết những tên khốn kiếp ngoài kia!”
Nói rồi chính ông cũng buồn cười.
Chó có học được không?
Kệ, cứ thử một chút xem sao.
Ông mạnh hơn Lý Hạo, cộng thêm đã tu luyện Cửu Đoán Kình mấy chục năm nên hoàn toàn không phải là kẻ Lý Hạo có thể so sánh.
Ông bắt đầu nghiên cứu Hắc Báo một hồi, sau đó dưới ánh mắt hưng phấn của nó, Lưu Long từ tốn giảng giải cho nó về cẩu trảo cửu điệp.
Hồi lâu sau.
Lưu Long lần thứ hai trong ngày bị dọa cho suýt rớt cằm.
Bởi vì khả năng học tập của Hắc Báo cũng quá tà môn rồi!
Ngay cả ông cũng không học nhanh bằng Hắc Báo.
Trên thực tế, đây cũng là vì Hắc Báo đã luyện tập cả đêm qua, đồng thời cũng hấp thu một lượng lớn tinh quang năng giúp nền móng cơ thể vững vàng, hiện tại còn gặp được giáo viên phù hợp, đương nhiên tiến độ tiếp thu cũng sẽ nhanh hơn.
Cẩu trảo gần như tạo thành một huyễn ảnh trong không trung!
Cẩu trảo nhị điệp!
Khi Hắc Báo tung ra cẩu trảo nhị điệp, Lưu Long kém chút đã rưng rưng nắm lấy hai tay nó mà nói, hay ngươi trở thành học trò ta đi, làm quan môn đệ tử của ta, ta dám chắc sẽ dạy ngươi trở nên tốt hơn hẳn vô số con người ngoài kia!
Viên Thạc thu nhận Lý Hạo là vì cảm thấy Lý Hạo rất có thiên phú.
Nhưng hiện tại xem ra, chết tiệt, Lý Hạo nào có thông minh được như Hắc Báo?
Trong một thời gian ngắn đã học thành công cẩu trảo nhị điệp rồi!
Ngày mai đại sự sẽ đến, thế nhưng hôm nay Lưu Long hoàn toàn không có tâm tư làm chính sự, một ngày này ông chỉ ở lì trong văn phòng dạy học cho chó, nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng mấy người trong đội săn quỷ sẽ phát điên mất.
Họ cho rằng Lưu Long đang ở trong văn phòng nghĩ cách đối phó với kẻ thù, đối phó với cuộc khủng hoảng có thể xảy ra vào ngày mai.
Tuyệt đối không một ai nghĩ tới chuyện Lưu Long chỉ đang nhiệt huyết dạy chó tập võ.
Đợi tới khi kết thúc quá trình dạy dỗ trong ngày, Hắc Báo thậm chí đã có thể miễn cưỡng đánh ra cẩu trảo tam điệp.
Lý Hạo mà biết chuyện nhất định cũng phải ngoác mồm kinh ngạc!
Thời gian cũng chậm rãi trôi qua theo quá trình tu luyện của Hắc Báo, ngày 17 tháng 7 dần kết thúc.
Trời tối dần, mây mù dày đặc.
Ngân Thành, gió mát thổi qua.
Trong bóng tối, từng đạo huyết ảnh hiện lên, chờ đợi mùa thu hoạch sắp tới.
Bát mạch hội tụ sẽ sớm thôi!
Độp độp độp…
Trời mưa!
Một cơn mưa nhỏ, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mái hiên, va vào cửa kính phát ra tiếng tí tách.
Nửa đêm vắng lặng.
Ở một thành phố nhỏ như Ngân Thành, sau 10 giờ tối có rất ít người trên đường.
Biết thời tiết xấu, trời sắp chuyển mưa nên toàn Ngân Thành giờ khắc này lại càng ít người ra ngoài hơn.
Ngoài đường, những người buôn bán trên phố đã sớm nhanh tay dọn hàng.
Mùa mưa đến rồi!
Trong vài tháng tới, gần như ngày nào Ngân Thành cũng sẽ có mưa.
Tầng hầm.
Lý Hạo đã thay một bộ tuần kiểm mới, quanh eo đeo khẩu súng vòng xoáy đời thứ ba, còn giắt thêm một ít lựu đạn.
Việc mang theo một loại vũ khí nóng quá mạnh rất bất tiện, một người vận hành rất khó, mà mang vác cũng chẳng dễ.
Cách đó không xa, bên cạnh Trần Kiên có thêm một chiếc khiên màu đen, không quá lớn, chủ yếu dùng để bảo vệ các điểm trọng yếu.
Ở một góc khác, bác sĩ Vân Dao đang sắp xếp lại các hộp thuốc nhỏ trong túi xách của mình.
Còn Ngô Siêu gầy gò thì đang nghịch con dao găm trên tay, có vẻ lơ đễnh, không biết y đang nghĩ gì.
Trước mặt Lý Hạo là Liễu Diễm.
Giờ phút này, Liễu Diễm không có lấy một nụ cười, trạng thái thất thần, trước mặt nàng có một khung ảnh đã bị gỡ xuống, không biết người trong hình là ai, nhưng Lý Hạo đoán quá nửa chính là người chồng đã bị giết của đối phương.
Ầm!
Cửa bật mở.
Lưu Long mặc áo khoác đi vào, trên tay còn bế theo một con chó, đến tận lúc này, Lưu Long mới dắt Hắc Báo ra khỏi văn phòng của mình.
Mọi người đều hướng sự chú ý vào ông.
Cho dù Liễu Diễm và Ngô Siêu đang thất thần thì cũng đồng loạt bừng tỉnh, nhìn về phía vị đội trưởng mới vào cửa.
Đây chính là trụ cột tinh thần của đội săn quỷ.
“Trời mưa rồi!”
Lưu Long bước tới, giọng điệu vẫn lạnh lùng cố hữu, dõi mắt nhìn xung quanh một vòng, đoạn hỏi: “Mọi người chuẩn bị xong hết chưa?”
“Đã sẵn sàng!”
Trần Kiên đáp lại một câu.
Lưu Long nở nụ cười gằn, “Nhớ cho kỹ, tà ác vĩnh viễn không thể đánh bại chính nghĩa! Chúng ta chính là chính nghĩa!”
“Chính nghĩa!”
Mọi người khẽ hô một tiếng!
“Thi hành chính nghĩa, trừ ma vệ đạo!”
Khẩu hiệu của đội lại vang lên dưới tầng hầm, nghe có vẻ gàn dở, tuy nhiên, tiếng vang này lại phần nào kích thích trái tim đang đập nhộn nhạo của Lý Hạo.
Thực thi chính nghĩa, trừ ma vệ đạo!
Ầm!
Đúng lúc ấy, dường như bên ngoài chợt vang lên tiếng sấm.
Tuy nhiên, đám người Lưu Long lại biến sắc.
Liễu Diễm nhanh chóng đứng bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc, “Không phải sấm!”
Đúng, đây không phải tiếng sấm.
Bọn họ đã quá quen thuộc với nó!
Đây là tiếng bom!
Chương 113: Bức Bách Tuần Kiểm Ti
Không phải sấm!
Đây là tiếng bom!
Sắc mặt Lưu Long tức khắc trở nên cực kỳ khó coi, “Siêu Năng Giả quả nhiên có bản lĩnh! Bọn chúng không muốn chúng ta ra khỏi thành, không muốn chúng ta chủ động, bọn chúng… đã vào thành rồi!”
Vào thành!
Kẻ thù đã tiến vào Ngân Thành và đang phá hủy thành phố, thậm chí còn lấy an nguy của toàn thành bức bách những người này phải tách ra, quản thúc bọn họ.
Sắc mặt Lý Hạo tái nhợt.
Đám người Lưu Long còn tưởng rằng hắn kinh sợ nên không ai nói gì, chỉ hơi bất ngờ vì thái độ của Lý Hạo, quả nhiên vẫn là người trẻ tuổi, đến lúc mấu chốt thì lại luống cuống chân tay!
Trên thực tế, không phải Lý Hạo sợ hãi.
Mà là khi nghe thấy những âm thanh đó, hắn có phần tức giận và e ngại, “Lão đại, có phải là tiếng bom tạc không? Hình như từ hướng nhà ta truyền tới…”
Cảm giác chính là như vậy!
Về phần có phải hay không, hiện tại hắn không thể khẳng định.
Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào xôn xao.
Tuần Kiểm Ti gấp gáp xuất động!
Lưu Long lúc này mới khôi phục lại bình tĩnh, “Mới bắt đầu mà thôi, xem ra đối thủ của chúng ta không dễ đối phó!”
Không chờ đám người Lý Hạo ra khỏi thành phố thì đối phương đã động thủ.
Đó là răn đe, cũng là cảnh báo.
Đừng nghĩ đến chuyện rời thành.
Thậm chí chính là muốn nói với Lưu Long: hãy từ bỏ đi, những gì các ngươi an bài chúng ta đã biết hết rồi.
Có lẽ bọn chúng còn biết rõ Lưu Long bố trí cạm bẫy ở đâu, chờ bọn chúng giẫm vào thế nào.
Đừng có mơ!
Một số Siêu Năng Giả rất tự cao tự đại, một số lại rất thận trọng.
Đối thủ lần này rõ ràng là kẻ ở vế sau, dù không đặt thực lực của đội săn quỷ vào mắt nhưng cũng không tình nguyện giẫm vào cái bẫy của Lưu Long.
Lưu Long hít sâu một hơi, ông ta biết rắc rối lớn tìm tới rồi.
“Reng reng!”
Tiếng chuông vang lên, Lưu Long bắt máy liên lạc ở bên cạnh, một tiếng rống quen thuộc nhanh chóng truyền đến: “Lưu Long! Ngươi đang ở đâu? Đội chấp pháp chết hết rồi à? Ngươi không có ở đây, Liễu Diễm cũng không, Ngân Thành xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy, ngươi điếc hay sao mà không nghe thấy? Có một vụ nổ xảy ra, có người chết rồi!”
Hiển nhiên sự cố lớn như thế thì không thể thiếu mặt đội chấp pháp được.
Tuy nhiên, đội chấp pháp lúc này có chút hỗn loạn, bởi vì đội trưởng và đội phó đều không có ở đó.
Vụ đánh bom hiện chỉ mới xảy ra ở một nơi.
Nhưng ai biết được có hiện trường tiếp theo hay không.
Rất nhanh, âm thanh phẫn nộ trong máy liên lạc lại vang lên: “Lập tức trở về Tuần Kiểm Ti dẫn đội đến hiện trường! Không chỉ ngươi mà cả Liễu Diễm cũng lập tức trở về cho ta! Ở vùng ngoại ô phía tây của Ngân Thành đồng thời xảy ra một vụ phóng hỏa, cháy kho xăng dầu, điều tra sơ bộ là do có người phóng hỏa!”
Vẻ mặt Lưu Long bình tĩnh, chậm rãi đáp: “Được rồi, cục trưởng, đừng lo lắng, ta sẽ lo liệu!”
“Lưu Long!”
Giọng của cục trưởng lại vang lên, mang theo một chút nặng nề, “Ta biết gần đây ngươi rất bận rộn, có một số việc, ta nhắm mắt làm ngơ! Nhưng có những việc đặc thù cần phải do người đặc thù tới giải quyết.
Ta là cục trưởng Tuần Kiểm Ti, Tuần Kiểm Ti là cơ quan hành pháp duy nhất ở Ngân Thành… Ngươi phải hiểu rằng an nguy của bách tính toàn thành quan trọng hơn tính mạng của một người nào đó! Đêm nay ta tọa trấn trong Tuần Kiểm Ti, ngươi dẫn người ra ngoài vây bắt tên thủ phạm kia đi.
Nếu ngươi không an tâm thì cứ gửi hắn đến văn phòng Cục trưởng Tuần Kiểm Ti, tất sẽ có người bảo hộ hắn!”
Cả hai đều hiểu rằng vụ nổ vừa rồi chỉ là khởi đầu, nói đúng hơn chỉ là một lời cảnh cáo.
Cũng là để Tuần Kiểm Ti tự mình thức thời, đồng thời để đội săn quỷ của Lưu Long từ bỏ việc bảo vệ Lý Hạo.
Mục đích của chúng từ đầu đến cuối chỉ có Lý Hạo.
Vì vậy cho dù là đánh bom hay phóng hỏa, mọi thứ chúng làm đều chỉ để đe dọa chứ không phải triệt để trở mặt với cơ quan hành pháp của Ngân Thành.
Giọng cục trưởng rất lớn.
Lý Hạo đứng bên cạnh hiển nhiên cũng nghe thấy.
Đến tận lúc này, rốt cuộc Lý Hạo mới ý thức được kẻ thù của mình đáng sợ và nguy hiểm như thế nào.
Bấy lâu bọn chúng lựa chọn bất động thanh sắc, không buồn quan tâm đến sự tham gia của đội săn quỷ, bởi vì chúng đã có kế hoạch làm cho Ngân Thành tùy thời rối tung lên!
Chỉ cần hỗn loạn xảy ra, nhất định đội săn quỷ sẽ phải chịu áp lực vô cùng lớn.
Các ngươi không phải tự xưng là chính nghĩa sao?
Vậy bây giờ các ngươi sẽ giải quyết những vụ án khác để duy trì sự bình yên của Ngân Thành, hay tiếp tục ở lại chỉ để bảo vệ một mình Lý Hạo?
“Ta biết rồi!”
Giọng nói của Lưu Long vẫn rất bình tĩnh: “Ta sẽ giải quyết! Cục trưởng, ta cúp máy trước!”
Dứt lời ông liền dập máy liên lạc.
Lưu Long liếc nhìn Lý Hạo, trầm mặc một hồi mới nói: “Các ngươi ở chỗ này chờ, không được làm bừa, ta lên trên xử lý một chút!”
“Lão đại!”
Sắc mặt Liễu Diễm thay đổi, “Đây chính là thứ bọn chúng muốn thấy!”
Để đội săn quỷ rời đi, mặc cho Lý Hạo tự mình lo liệu.
Bằng không bọn chúng sẽ tiếp tục gây rối trị an nội thành, đến lúc đó, đội chấp pháp ốc còn không mang nổi mình ốc, sao có thể phân thân ra quản chuyện an nguy của hắn?
Từ đầu đến cuối, mục tiêu của những kẻ này đã là Lý Hạo, vô cùng rõ ràng.
Lưu Long gật đầu, “Ta biết!”
Nhưng ông phải ra ngoài.
Nếu ông không ra tay hoặc không xuất hiện, những kẻ đó sẽ tiếp tục tạo ra đủ loại tai họa.
Thủ hộ Ngân Thành, đôi khi không phải chỉ là lời nói suông.
Lưu Long dứt khoát rời đi.
Bấy giờ, sắc mặt Lý Hạo cực kỳ khó coi, không phải vì chuyện Lưu Long rời khỏi mà là vì hắn đang phẫn nộ, không nghĩ tới những kẻ muốn giết hắn lại tàn nhẫn vô lương tâm như thế, hành động không chừa thủ đoạn!
Chúng đang dùng tính mạng toàn thành làm con tin để bức bách đội săn quỷ không được nhúng tay vào.
Ngay cả khi chúng nghĩ rằng đội săn quỷ không đủ giá trị uy hiếp, nhưng để phòng ngừa bất trắc, chúng vẫn chọn dùng bách tính Ngân Thành làm mồi nhử để uy hiếp.
“Đáng chết!”
Trong lòng Lý Hạo gào thét, có điều… hắn bất lực, hắn quá yếu, chẳng thể làm gì để thay đổi cục diện hiện tại.
Ngân Thành đêm nay cực kỳ hỗn loạn.
Trời vẫn mưa rả rích không dứt.
Còn may nhờ thế mà các vụ hỏa hoạn ở Ngân Thành đã phần nào giảm bớt thiệt hại.
Mãi cho đến khi Lưu Long xuất hiện, dẫn đầu đội tuần kiểm đi tra xét xung quanh thì bạo loạn ở Ngân Thành mới dần lắng xuống.
Ngân Thành cổ viện.
Viên gia.
Giờ phút này, không chỉ có một mình Viên Thạc mà còn có hai Tuần Dạ Nhân là Hồ Hạo và Lý Mộng, vết thương của Lý Mộng có vẻ đã khá hơn nhiều nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.
Hồ Hạo nhìn ra bên ngoài, cảm nhận được sự hỗn loạn ngoài kia liền thấp giọng thì thầm: “Viên lão, chúng ta đã báo cáo với tổng bộ Tuần Dạ Nhân, sẽ sớm có người tới hỗ trợ.
Nhưng tốt hơn hết là Viên lão không nên ra ngoài bây giờ, đợi ở đây sẽ an toàn hơn!”
Hồ Hạo mơ hồ đoán được, đối phương cũng không nguyện ý làm kẻ thù đối địch với Tuần Dạ Nhân.
Huống chi người mà chúng muốn đối phó không phải là Viên Thạc, mà là học trò của ông – Lý Hạo.
Từ góc nhìn của Tuần Dạ Nhân mà nói thì những kẻ này đúng là gan to bằng trời… Nên giết!
Tuy nhiên, nhiệm vụ hiện tại của hai người là bảo vệ Viên Thạc, vả lại so ra thì Viên Thạc quan trọng gấp trăm lần Lý Hạo, cũng không thể để Lý Hạo đưa Viên Thạc vào chỗ nguy hiểm được.
Viên Thạc không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài.
Bên ngoài đã dần dần an tĩnh lại.
“Thật to gan!”
Viên Thạc đột nhiên lên tiếng, mang theo vài phần lạnh lùng: “Siêu năng về siêu năng, phàm tục về phàm tục, thế giới này dù sao vẫn có vương pháp! Tổ chức này lại quá hung hãn, Tuần Dạ Nhân có biết là tổ chức nào không?”
Quá mức điên cuồng!
Ngân Thành tuy nhỏ bé và hẻo lánh, nhưng dù sao cũng là thành trì chính thống, nay lại bị những kẻ kia dùng làm công cụ để uy hiếp Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm Ti, quả thật đáng giận!
Chương 114: Rất Có Cảm Giác Thành Tựu
Viên Thạc lạnh lùng hỏi: “Tuần Dạ Nhân có biết là tổ chức nào đang hoành hành không?”
Hồ Hạo lắc đầu, “Ta không chịu trách nhiệm về chuyện này nên cũng không biết nhiều.
Tuy nhiên hành động vô đạo đức không biết kiêng dè, đồng thời hành tung cũng khó lường như vậy… nhất định là không nằm ngoài bộ ba Hồng Nguyệt, Phi Thiên, Diêm La!”
Nghe thế, Viên Thạc không khỏi cau mày.
Là một trong ba tổ chức siêu năng ấy sao?
Nếu vậy… rắc rối của học trò ta thực sự lớn ngoài tưởng tượng rồi!
Ba tổ chức này thậm chí còn xuất hiện sớm hơn cả Tuần Dạ Nhân.
Tuần Dạ Nhân được thành lập cách đây 20 năm, nhưng ba tổ chức kia có lẽ còn sớm hơn một chút, chỉ là một mực không hiện thân, mãi đến khi Tuần Dạ Nhân được thành lập, phía quan phương thu được một chút manh mối thì người ta mới biết đến sự tồn tại của tam đại tổ chức ấy.
So với những tổ chức siêu năng khác thì Hồng Nguyệt, Phi Thiên và Diêm La đều là những tổ chức đã phát triển rất xa trong lĩnh vực siêu năng, hơn nữa còn sở hữu cường giả như mây, nhìn thoáng qua bên dưới cũng có thể dò xét ra rất nhiều bí mật khiến lòng người run sợ.
Thực lực vượt ngoài sức tưởng tượng!
Viên Thạc không nói gì thêm.
Nếu là tam đại tổ chức này thì quả nhiên phiền phức không nhỏ, nhưng đối phương tới Ngân Thành chỉ để đối phó với Lý Hạo, cho dù có cường giả đến có lẽ cũng không tới nỗi quá mạnh.
Nếu không, thật sự đối đầu với Tuần Dạ Nhân một lần, hao tổn một ít cường giả đỉnh cấp thì hiển nhiên không phải là kết quả mà tam đại tổ chức muốn thấy.
Viên Thạc không vội có hành động.
Ông ta đang chờ đợi.
Hiện tại chưa phải là lúc ông nên xuất thủ, đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì lần đầu tiên xuất chiêu, nhất định phải đạt được kết quả lớn, bằng không đánh rắn không chết sau này sẽ càng khó đối phó hơn.
Trong nhà.
Sắc mặt của hai Tuần Dạ Nhân cũng trở nên khó coi.
Tuần Dạ Nhân là tổ chức siêu năng chính thống, nhưng vào lúc này lại có phần biệt khuất, thực lực bọn họ không mạnh, vả lại đây không phải nhiệm vụ cấp trên giao cho bọn họ, hiện tại không thể bỏ mặc Viên Thạc mà chạy ra ngoài đảm đương vấn đề này, cho nên bây giờ cả hai chỉ có thể đứng đây giương mắt nhìn uy nghiêm của Tuần Dạ Nhân bị những kẻ kia chà đạp.
Ngân Thành tuy nhỏ nhưng dù gì cũng là tòa thành triệu dân.
Hôm nay lại bị bao phủ bên dưới sự uy hiếp của kẻ khác.
“Sớm muộn gì cũng phải tiêu diệt bọn chúng!”
Lý Mộng hừ lạnh!
Nghé con mới sinh không sợ hổ, khẩu khí nàng rất lớn, lá gan cũng có vẻ thật sự không nhỏ.
Viên Thạc không nói lời nào, trong lòng Hồ Hạo thở dài một tiếng, nghĩ cũng thật đơn giản, có thể tiêu diệt thì Tuần Dạ Nhân đã sớm động thủ rồi, chính vì không làm được, hơn nữa hành tung của đối phương rất quỷ bí, cho nên mới có cục diện như ngày hôm nay.
Siêu năng quật khởi quá nhanh, quá đột ngột, phía chính quyền chưa thể kiểm soát chặt chẽ.
Bấy giờ cách duy nhất có thể làm cũng chỉ là lấy lực lượng nội bộ tiềm năng từ các cơ quan hành pháp bên dưới để tham gia tuyển chọn, tạo thành đội ngũ những người xuất sắc nhất, thành lập nên Tuần Dạ Nhân, nhờ vậy mới miễn cưỡng duy trì sự ổn định của các thành lớn.
Lúc này khắp nơi đều là hỗn loạn, số lượng Tuần Dạ Nhân lại có hạn, làm sao có thể chấn nhiếp tứ phương?
Hồ Hạo thực sự lo lắng, hai mươi năm nay, Tuần Dạ Nhân vẫn luôn không ngừng thỏa hiệp, nếu cứ tiếp tục như vậy thì các tổ chức lớn sẽ ngày càng trở nên không phép tắc, thiếu kiêng kỵ, thậm chí Tuần Dạ Nhân ở một số nơi đã bị chúng hủ thực.
Trạng thái hòa bình kiềm nén này rốt cuộc có thể duy trì được bao lâu?
Bên ngoài ồn ào huyên náo, bên trong gian phòng lại yên ắng tới bức bối.
Hai Tuần Dạ Nhân vừa phẫn nộ vừa không cam lòng, nhưng chỉ có thể đứng nhìn, chờ đợi, hy vọng người ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân sẽ đến, thậm chí còn mơ ước cường giả tổng bộ sẽ xuất hiện, một lần trấn áp hỗn loạn, giương oai trong lĩnh vực siêu năng!
Nhưng… loại mong đợi này đã kéo dài nhiều năm, dường như thật khó để nó phát sinh được.
Bên cạnh, Viên Thạc im lặng dựa vào ghế.
Trên tay vuốt ve một thanh đại đao.
Năm xưa Viên Thạc thành danh không phụ thuộc vào binh khí, ông rất toàn diện, binh khí quyền cước đều tinh thông.
Lúc này, ông lại để một thanh đao bên cạnh.
Một thanh đao mới được rèn không bao lâu.
Không ai quan tâm đến chuyện đó, ngay cả hai người bên cạnh cũng không mấy để ý, càng sẽ không bận tâm tới hòn đá chỉ to như ngón tay được khảm vào trong cán thanh đao kia.
Viên Thạc nhẹ nhàng vuốt ve, hô hấp nhịp nhàng, cơ bắp dưới quần áo không ngừng nhúc nhích, từng luồng kình lực đang chảy xuôi trùng kích toàn thân.
Ngân Thành.
Có một thánh đường cách Tuần Kiểm Ti chưa đầy ba cây số.
Lúc bấy giờ, bầu không khí trong giáo đường tựa như quỷ vực.
Hết sức tĩnh mịch!
Không biết qua bao lâu sau, một tiếng cười trầm thấp chợt vang lên từ bóng tối trong góc: “Lưu Long đã xuất hiện! Viên Thạc vẫn còn cố thủ trong cổ viện, hai tên Tuần Dạ Nhân bảo vệ lão thì vẫn canh giữ bên cạnh, không dám vọng động!”
“Tuần Dạ Nhân có an bài gì không?”
“Hiện tại vẫn chưa thấy có động tĩnh gì, nhưng không sao, bên phía tổng bộ Tuần Dạ Nhân tại Ngân Nguyệt hành tỉnh, mấy nhân vật đỉnh cấp đều có nhiệm vụ đang làm, hành tung cũng để lại dấu vết… Vả lại, cường giả của tổng bộ Tuần Dạ Nhân cũng không dám khinh động đâu, nếu lần này chúng ta có cao thủ đỉnh cấp đến thì mới thu hút sự chú ý của họ, huống hồ hiện tại mà giết chúng ta thì coi như chính thức trở mặt, Tuần Dạ Nhân sẽ không vì một tên Lý Hạo mà làm thế!”
Nếu có thể một lần đánh giết cường giả đỉnh cấp của tổ chức bọn họ, ngay cả khi Tuần Dạ Nhân phải trả giá rất lớn thì họ vẫn sẽ liều lĩnh xuất thủ.
Thế nhưng chỉ giết được một số thành viên cấp trung mà phải trở mặt hoàn toàn với một tổ chức hùng mạnh, thì rõ ràng là chuyện này không đáng giá để Tuần Dạ Nhân động tay động chân.
Trong bóng tối, tiếng cười u lãnh mang theo cảm giác thỏa mãn vang lên.
Bao phủ Ngân Thành dưới âm ảnh của bọn chúng, chuyện như vậy, quả thực quá có cảm giác thành tựu.
Tuần Dạ Nhân thì như thế nào?
Lần này bọn họ đến đây chỉ là để ‘thu hoạch’ một người bình thường, cho dù nhà họ Lý năm xưa rực rỡ đến đâu thì nay Lý Hạo cũng chỉ là một người bình thường không hơn không kém, vậy mà Ngân Thành bên đây vẫn có người muốn ngăn cản, đúng là không biết tự lượng sức mình!
“Khi nào thì bắt đầu?”
Trong bóng tối lần nữa phát ra âm thanh.
“Không vội, chờ đã!”
Chờ cái gì?
Có người không biết, có người rõ ràng, trong số đám người đeo mặt nạ quỷ, có một người mới không khỏi hỏi: “Lưu Long đang không ở đó, Viên Thạc cũng chưa ra ngoài, thời gian vừa vặn, còn muốn chờ sao?”
Đây không phải là thời điểm tốt nhất để hành động à?
“Chờ một chút đi, ngươi không hiểu… Cứ để Ngân Thành bên này rối loạn, còn chúng ta thì đợi đến đêm mưa sấm sét, khi nước mưa biến thành màu lam thì chính là thời điểm chúng ta động thủ!”
Màu xanh lam?
Mưa có màu xanh lam?
Trong thánh đường, không phải ai cũng từng tới Ngân Thành, cũng không phải ai cũng từng làm nhiệm vụ tương tự, thế nên nghe người kia nói, trong lòng đám quỷ diện này đều rất nghi hoặc.
Mưa… sẽ chuyển sang màu xanh ư?
Sao nhất định phải làm như vậy?
Chương 115: Bị Động Chờ Đợi
Tầng hầm.
Lý Hạo thở hắt ra một hơi, liếc nhìn những người khác, trong lòng có chút nôn nóng và bất an: “Bọn chúng đã dẫn lão đại đi rồi mà vẫn chậm chạp không động thủ… Rốt cuộc là còn muốn chờ đến khi nào?”
Hắn cho rằng sau khi Lưu Long rời đi, những người kia sẽ tức khắc động thủ!
Nhưng không!
Bọn chúng không có động tĩnh gì!
Đêm mưa đã tới, chẳng lẽ còn cần điều kiện gì để huyết ảnh xuất thủ sao?
Còn không đến nữa thì hắn sẽ sốt ruột chết mất!
Cùng lắm thì liều một lần!
Liều một lần mà thắng vẫn là tốt nhất, dù gì liều mạng còn tốt hơn ngồi đây chờ đợi.
Cách đó không xa, Liễu Diễm khẽ cười một tiếng, mang theo vài phần đùa giỡn nói: “Ngươi vội vàng muốn chết vậy à?”
“Tỷ, nói không chừng có thể phản sát thì sao?”
Lý Hạo mỉm cười, vẻ lo lắng cũng dần nhạt bớt.
“Vậy cứ chờ đi!”
Lý Hạo lại nói: “Tốt hơn hết chúng ta nên chủ động ra ngoài đi đến địa điểm đã định.
Nếu bọn chúng vẫn chờ… nghĩa là thời cơ chưa tới! Hiện tại cho dù chúng ta rời đi, bọn chúng cũng chưa chắc đã ra tay!”
Phía huyết ảnh vẫn cần thời gian.
Chờ chết ở đây không phải là kết quả mà Lý Hạo muốn thấy.
“Chờ lão đại sắp xếp!”
Liễu Diễm ngày thường không quá nghe lời Lưu Long, nhưng lúc này, nàng lại cực kỳ tín nhiệm ông ta.
Trước khi đi Lưu Long đã dặn bọn họ chờ ở đây, cho nên Liễu Diễm mới không đề cập tới chuyện ra ngoài, dù Lý Hạo đề nghị như vậy nhưng nàng vẫn nhất quyết tĩnh tâm ngồi yên.
Bên ngoài Tuần Kiểm Ti.
Lưu Long dẫn đội đi tuần tra Ngân Thành một vòng, sau đó để lại vài người xử lý vụ án, còn ông thì nhanh chóng quay về.
Nhưng lần này ông không vội tới tầng hầm.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, trong đêm đen bắt đầu nổi lên sấm sét, tiếng sấm rền vang, dưới chân, nước mưa thuận thế theo bộ lông mượt mà của Hắc Báo trượt xuống.
Rất bị động!
Lưu Long biết rằng vào thời điểm này, ông thật sự rất bị động, vẫn luôn bị kẻ địch dẫn dắt.
Áp lực từ Ngân Thành, áp lực từ những kẻ không kiêng dè này khiến ông phải luôn làm theo ý chúng.
Tuy nhiên, trong mắt Lưu Long không có quá nhiều căng thẳng hay lo lắng.
Chỉ có sự bình tĩnh và lạnh lùng.
Vừa bước xuống xe, chưa kịp uống ngụm nước đã có người lao ra khỏi sảnh Tuần Kiểm Ti, sốt sắng nói: “Đội trưởng, lại có một vụ cháy khác xảy ra ở ngoại ô phía bắc.
Nhiều người bị mắc kẹt trong tòa nhà, đội cứu hỏa đã lên đường nhưng họ vẫn cần sự hỗ trợ của đội chấp pháp…”
Lại tới rồi!
Cứ như thế, Lưu Long lại bị dẫn đi, lại bị đùa bỡn, lại bị uy hiếp.
Kẻ đứng sau như muốn nói: Tốt hơn là ngươi đừng trở về, mỗi lần ngươi trở về là sẽ có một bản án mới phát sinh!
“Tuần Kiểm Ti…”
Lưu Long lẩm bẩm.
Lần này nếu không giải quyết được thì uy nghiêm của Tuần Kiểm Ti sẽ triệt để mất sạch.
Ngay cả Tuần Dạ Nhân e rằng cũng đen mặt.
“Đi theo ta!”
Lưu Long khẽ quát một tiếng, dẫn đầu đội chấp pháp, nhanh chóng lái xe rời đi.
Vậy thì tiếp tục!
Dù sao các ngươi cũng chỉ là kẻ ngoại lai đến Ngân Thành, cho dù có an bài gì đó, chẳng lẽ còn có thể rõ ràng địa bàn nơi đây hơn ta sao?
“Ta gần như đã khóa chặt vị trí của các ngươi rồi!”
Sau khi lên xe, Lưu Long sờ sờ đầu Hắc Báo, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Cái mũi của Hắc Báo khụt khịt, ngồi ngoan trong chiếc xe lao vào màn đêm mưa, chiếc xe tiếp tục lượn khắp các con phố và ngõ hẻm của Ngân Thành.
Tốc độ không nhanh, có lẽ là do trời mưa quá lớn, thậm chí còn bị tắt máy xe mấy lần.
Mỗi lần tắt máy, tính tình Lưu Long càng thêm táo bạo.
Ông ra khỏi xe, hút thuốc, gầm gừ nhỏ giọng, sau đó quát mắng các sĩ quan, dọa cho đội chấp pháp không ai dám mở miệng.
Còn chuyện trời mưa mà đội trưởng vẫn mang theo chó… có trời mới biết ông ta nghĩ gì.
Chờ đến khi tới gần một giáo đường, xe lại bị đình trệ, Lưu Long xuống xe, một cước đá tới làm cả xe rung lên, thấp giọng mắng: “Chết tiệt, sao không đổi xe đi? Mưa có một chút đã chết máy, còn không phải lần đầu tiên, một đám rác rưởi! Những tên khốn nạn ở trên, không thấy cảnh ngộ của đội chấp pháp sao? Phân bổ ngân sách ngày càng ít, tất cả đều là phế vật! Các ngươi cũng vậy!”
Ông ta gầm lên, phẫn nộ ra lệnh: “Chạy bộ đi! Còn cái xe rách này, ngày mai đập nát cho ta!”
Dứt lời, Lưu Long dẫn đầu đội ngũ, bất chấp trời mưa, nhanh chóng chạy về phía hiện trường, khoảng cách còn rất xa nhưng ông vẫn chạy cực nhanh.
Trong bóng tối, Hắc Báo bên cạnh ông đã biến mất.
Dưới đêm mưa, chẳng mấy ai quan tâm đến một con chó.
Phía trước, Lưu Long chạy rất nhanh, mang theo đội chấp pháp hơn 20 người mà chạy, mưa điên cuồng tạt vào mặt nhưng không giấu được vẻ hừng hực và tức giận trong mắt!
Chúng ở quanh đây!
Hắc Báo có thể nhìn thấy “thứ đó”.
Nó còn là một con chó, một con chó không cần huấn luyện, một con chó sắp thành tinh.
Dưới đêm mưa, Lưu Long lấy máy liên lạc ra, vừa chạy vừa bấm một dãy số, thấp giọng ra lệnh: “Mọi người ra khỏi thành đi! Chỉ khi nào ra ngoài hết thì nội thành mới yên tĩnh được.
Ta sẽ bố trí người bảo vệ!”
“Được!”
Liên lạc nhanh chóng bị cúp, đó là giọng của Liễu Diễm.
Tầng hầm.
Liễu Diễm cúp máy, trang bị đầy đủ, thấp giọng quát: “Ra khỏi thành!”
Chính là lúc này!
Lý Hạo không biết tại sao lại đột nhiên quyết định rời khỏi thành phố, nhưng hắn không nói gì, chỉ lập tức tuân lệnh.
Những người khác, kể cả Vân Dao cũng mang theo hộp thuốc của mình, không ai nói tiếng nào đều chạy theo Liễu Diễm.
Bên ngoài thánh đường.
Khi Lưu Long liên lạc xong, một lát sau, một đạo quỷ ảnh đột nhiên xuất hiện, một đầu huyết ảnh bay lơ lửng bên cạnh ông.
Trong góc khuất, Hắc Báo mặc mưa tùy ý làm ướt lông, chỉ đang tập trung lặng lẽ quan sát.
Chốc lát sau, Hắc Báo nhanh chóng cụp đuôi chạy trốn trong mưa hệt như mấy con chó hoang, à không, nó vốn là chó hoang, không cần giả bộ, chó hoang chính là chạy như thế.
“Gâu gâu…”
Vừa chạy Hắc Báo vừa sủa vài tiếng.
Hắc Báo rất háo hức, nó cho rằng mình mà lập công thì vị đại gia mới quen ấy sẽ dạy cho nó nhiều công pháp còn mạnh hơn Lý Hạo.
Lý Hạo đáng ghét, không chịu dạy bổn cẩu luyện võ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










