[Dịch] Tinh Môn
Tập 21 : Sát Khí Quá Nặng (c101-c105)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Sát Khí Quá Nặng
Lý Hạo không quản đến suy nghĩ của nhóm người đang xem trận chiến.
Thật ra một khi động thủ, Lý Hạo sẽ không quan tâm bất luận chuyện gì, hắn vẫn luôn nhớ tới lời dặn của Viên Thạc: “Nếu đã động thủ vậy thì bất kể là đúng hay sai, chỉ cần nhớ kỹ một điều… toàn trận chỉ có mình ngươi đứng đấy!”
Khi Viên Thạc dạy hắn Ngũ cầm thuật đã nói với hắn như vậy.
Người luyện võ nếu đã không ra tay thì thôi, một khi ra tay chính là tất sát.
Không cần nói nhiều thứ vô nghĩa, không cần phân rõ lý lẽ, trước tiên cứ đánh đã, hạ gục tất cả kẻ địch để chúng không còn khả năng phản kích.
Lúc này không lo giết đối phương, chẳng lẽ cứ đứng đó tâm sự xem ai đúng ai sai?
Bằng không, việc lưu thủ với kẻ thù chính là ngươi đang cảm thấy chán ghét cái mạng sống hơi dài của mình rồi.
Cho nên vốn dĩ Lý Hạo hoàn toàn không cảm thấy có gì vướng mắc.
Một dao đóng đinh người phụ nữ vào tường xong, khoảnh khắc tiếp theo, Lý Hạo trèo lên như một con vượn, dùng tay và chân đan vào nhau, gần như trong nháy mắt, hắn tiếp đất rồi lại leo lên, ngay lập tức lao tới chỗ Chu Hạ.
Chu Hạ cũng là cảnh giới Trảm Thập!
Xét về thực lực còn mạnh hơn so với Lý Hạo, nhưng hiện tại cánh tay của hắn đã bị Lý Hạo công kích đến máu thịt be bét, vừa nãy còn bị Lý Hạo đá văng vào tường khiến nội tạng chấn thương, dẫn đến sức lực sụt giảm đi nhiều.
Nhìn thấy Lý Hạo nhanh chóng phóng lên, Chu Hạ kinh hãi.
Tại đây, gã biết mình không cách nào chạy trốn được, cho dù có thắng được Lý Hạo thì gã cũng không thể trốn thoát khỏi căn phòng này.
Gã kinh hãi hét lên: “Đừng, ta có tin tình báo muốn nói…”
Ầm!
Không chần chừ cũng không do dự.
Lý Hạo một vuốt vung ra, hắc hổ đào tâm!
Lòng Chu Hạ rối loạn, cả người luống cuống, chỉ có thể hốt hoảng chống cự, hai tay che ngực, cánh tay vừa duỗi ra liền bị Lý Hạo bắt lấy, như mãnh hổ tấn công, ngũ trảo tách ra, mạnh mẽ vồ xuống!
Phụt!
Huyết nhục lần nữa bị cào nát!
Mồ hôi lạnh túa ra trên đầu Chu Hạ, thống khổ khủng khiếp!
Gã cố gắng đứng lên chống trả, tay chân co cứng.
Mà Lý Hạo thì vẫn đang điên cuồng vây giết quanh gã!
“Lý Hạo… cái chết của ngươi đang đến gần… ta có thông tin cực kỳ quan trọng muốn nói cho ngươi…”
“Gào!”
Lại một tiếng hổ khiếu sơn lâm!
Thất khiếu chảy máu!
Động tác của Chu Hạ nhất thời ngưng trệ.
Lý Hạo thầm nghĩ gã thật ngốc.
Lão sư đã nói, người luyện võ thì phải nội luyện một hơi!
Đây chính là điểm mấu chốt ở chỗ nhất cổ tác khí, đồng thể với khí công.
Khí công này chỉ sự hiệp lực giữa khí thở và ngoại lực, thời điểm Chu Hạ giao thủ còn không ngừng nói chuyện, gã cũng không phải cường giả mà chỉ là một Trảm Thập, nội ngoại công đều không đến nơi đến chốn, rất dễ bị người ta nhằm vào cắt đứt.
Đây là lợi ích khi có lão sư đỉnh cấp, đều là những kinh nghiệm quý giá được truyền lại bởi một võ sư Đấu Thiên.
Trong khi Chu Hạ kia cao lắm cũng chỉ có lão sư Phá Bách, nói không chừng Phá Bách còn chẳng tới, có thể lão sư của gã cũng chỉ là một Trảm Thập.
Võ đạo sa sút rồi!
Tiếng gầm này của Lý Hạo vừa vặn cắt đứt hồi khí của đối phương, khiến cho Chu Hạ nín một hơi trở lại, lập tức biệt xuất nội thương, tay chân luống cuống không hòa hợp.
Nhân cơ hội ấy, Lý Hạo đột nhiên duỗi hai tay ra.
Siết chặt lấy Chu Hạ!
Két!
Tiếng xương bị đè ép, tiếng răng rắc vang lên trong tích tắc.
Lý Hạo còn đề phòng chân đối phương phát lực, thế nên hung hăng giẫm gã một cái, trực tiếp giẫm nát đế giày da chân phải của Chu Hạ, máu thịt be bét, xương bàn chân đâm thủng huyết nhục, Chu Hạ đau đớn, điên cuồng rống to thảm thiết!
“Shhhh!”
Tiếng hít khí đồng loạt vang lên.
Ở nơi sâu nhất trong tầng hầm, cả năm người đội săn quỷ đều thấy lạnh sống lưng.
Trần Kiên nhìn Lưu Long rồi lại nhìn sang Liễu Diễm, có chút căng thẳng, trầm giọng nói: “Hắn… Trước đây hắn chơi với chúng ta, có phải là giả bộ không hiểu gì không?”
Đây mà là lần đầu thực chiến?
Mọe nó!
Bớt nói nhảm đi!
Tiểu tử này ra tay tàn nhẫn, hơn nữa cũng không phải loạn đấu mà là có kế hoạch rõ ràng.
Trước tiên đánh lén nam nhân để đối phương mất đi tiên cơ, không kịp phản ứng, sau đó nhanh chóng chế trụ người phụ nữ, để nàng ta không còn nhúng tay vào trận chiến được nữa.
Sau đó mới quay đầu xử lý Chu Hạ.
Chu Hạ và hắn đều là Trảm Thập, vậy mà rơi vào tay tân binh như Lý Hạo lại không lật được lên bao nhiêu sóng lớn!
Nhìn tình cảnh trước mắt này thì có thể khẳng định, cơ hội lật bàn là 0%.
Lưu Long thì không quan tâm đến điều này, ngược lại ông hơi ngưng trọng: “Ngũ cầm thuật… có nhiều phương thức giết chóc như vậy sao?”
Đúng thế!
Ngũ cầm thuật của Lý Hạo, cho dù là Vượn thuật hay các loại thuật hình khác, một khi ra tay đều là một chiêu trí mạng.
Đào tâm, trảo liệt, siết giết, hổ vồ…
Dù sao thì thứ Ngũ cầm thuật được Lý Hạo triển khai hoàn toàn không giống với những người khác, đâu phải bọn họ chưa từng nhìn thấy đồ đệ của Viên Thạc biểu diễn Ngũ cầm thuật.
Rõ ràng mỗi chiêu mỗi thức của hắn đều vô cùng cay độc!
Kỳ thực bình thường nhìn không thấy gì, hay nói cách khác, Lý Hạo ngày thường có vẻ hơi gò bó chân tay.
Ngũ cầm thuật của Viên Thạc đã được cải biên lại sao?
Sát khí quá nặng!
Mấy năm nay nghe nói Viên Thạc đã sửa đổi Ngũ cầm tân thư, ai cũng cho rằng ông ta tu tâm dưỡng tính, ngày thường đều chậm chạp đánh quyền để cường thân kiện thể, bây giờ tận mắt nhìn thấy mới biết, chiêu nào chiêu nấy đều là đòi mạng!
Tập trung vào các điểm trọng yếu của kẻ thù!
Tim, cổ họng, hai mắt, hạ âm, lá lách, eo thận đều là những khu vực mà Lý Hạo cố ý nhằm vào.
Xuyên mắt, bắt hầu, móc háng, Lý Hạo đều không chút cố kỵ.
Lưu Long càng nhìn càng kinh hãi.
Võ sư thực chất không phải là chủ công sát phạt, cường thân kiện thể cũng là một phần trong quá trình theo đuổi của võ sư, cùng với sự lên ngôi của vũ khí nóng hiện đại, nhiều sát chiêu của võ sư đã thay đổi.
Nhưng Ngũ cầm thuật của Lý Hạo lại tạo cảm giác… trở về dáng vẻ nguyên thủy!
Liễu Diễm cũng là một cường giả sắp đột phá Phá Bách, lông mày nàng lúc này hơi nhíu lại, “Ngũ cầm thuật vốn là phương thức săn mồi theo bản năng của năm loại cầm thú, giữa cầm thú và cầm thú, thường đều là một mất một còn! Khi đi săn, nếu không giết được con mồi thì chính là để bản thân chết đói! Cực kỳ hung tàn! Nghe thì có vẻ tầm thường nhưng thực ra đó là một pháp môn hết sức tàn nhẫn, chỉ là những gì chúng ta thường thấy… dường như là một phiên bản bị giản lược!”
Lý Hạo giờ phút này rõ ràng đang thi triển phiên bản thuần túy do Viên lão sáng tạo.
Bất quá hắn là người mới nên còn thiếu kinh nghiệm, nhiều lần bỏ lỡ một số cơ hội, nếu đổi lại là Lưu Long thì chỉ trong vài lần công kích chớp nhoáng trước đó đã tận dụng được thời cơ để bẻ gãy cuống họng của Chu Hạ rồi.
Có điều dù sao Lý Hạo cũng là truyền nhân của một vị võ sư đỉnh cấp, quả thật không phải là kẻ Chu Hạ có thể so sánh!
Vừa lúc bọn họ đang thảo luận, Lý Hạo chợt nhướng vai lên, hai tay hắn nhanh chóng tóm Chu Hạ ra trước, sau đó lại kéo gã về rồi buông tay, dùng vai húc vào ngực Chu Hạ, rắc!
Không biết xương lồng ngực lúc này đã bị gãy bao nhiêu cái.
Ầm!
Chu Hạ nặng nề đập xuống đất, máu không ngừng trào ra khỏi miệng, nhất thời hít vào nhiều hơn thở ra, nội tạng có lẽ đã bị tổn thương nghiêm trọng, ánh mắt đã có chút đờ đẫn!
Mà Lý Hạo vẫn chưa dám thả lỏng.
Hắn liếc nhìn, rồi vội vàng lùi lại.
Sau một khắc, quay đầu liền chạy.
Được nửa đường, hắn phi thân bay lên không trung, xoay tròn cực kỳ đẹp mắt trên không trung một cái, chân phải đá ra ngoài!
Người phụ nữ vừa mới gỡ bàn tay phải bị phế của mình ra khỏi tường còn chưa kịp tránh, đã bị cái chân quét mạnh tới như roi quất của Lý Hạo đá thẳng vào cổ.
Rắc!
Tiếng nứt xương vang lên, ngay sau đó là âm thanh thân thể người phụ nữ bị đập xuống sàn, máu lập tức loang lổ khắp mặt đất.
Cho đến giờ phút này, hai bên giao chiến chưa đầy ba phút thì trận chiến đã kết thúc.
Hai người ngã xuống đất, máu vương khắp nơi.
Còn Lý Hạo thì thở hổn hển kịch liệt, cố gắng điều chỉnh hô hấp, nửa quỳ trên mặt đất, cảnh giác nhìn hai người đã gục trên vũng máu.
Thấy hai người không ai có thể bò dậy nổi, Lý Hạo lúc này mới tỉnh táo lại, nhìn thấy máu loang lổ khắp sàn nhà, nhìn mấy người đi từ trong góc khuất bước ra, sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt.
Chương 102: Nghiêm Túc Sợ Hãi
Thấy hai người Chu Hạ không ai có thể bò dậy nổi, Lý Hạo lúc này mới tỉnh táo lại, có điều nhìn thấy máu loang lổ khắp sàn nhà, nhìn mấy người đi từ trong góc khuất bước ra, sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt.
Dường như đến tận bây giờ hắn mới cảm nhận được sự sợ hãi, trên khuôn mặt hắn đầy vẻ hoảng hốt và thất thố, “Làm ta sợ chết khiếp, hai người này thật lợi hại, thật độc ác, nữ nhân kia suýt nữa đã dùng dao đâm vào thái dương của ta!”
“…”
Lưu Long nhìn hắn không lên tiếng.
Liễu Diễm có chút cổ quái, miễn cưỡng nở nụ cười cứng đờ, “Tiểu Hạo, ngươi nói nghiêm túc đấy à?”
Ngươi giả vờ cái gì?
Lý Hạo ngơ ngác nhìn nàng, dĩ nhiên là rất nghiêm túc!
Khiếp quá!
Thực chiến thật sự quá nguy hiểm, đối phương trực tiếp dùng dao đâm chết người, nếu bất cẩn thì thiếu chút nữa chẳng phải đã bị người ta đâm chết rồi sao?
Nhìn bộ dạng của hắn…
Ai nấy đều bối rối!
Lý Hạo có vẻ rất nghiêm túc.
Nhưng thử quay đầu nhìn hiện trường mà xem!
Hai người kia bị ngươi đánh đến máu chảy đầy đất, Chu Hạ không biết gãy bao nhiêu cái xương ngực, xương bàn chân cũng nát, thắt lưng cũng nát, cánh tay còn bị Lý Hạo găm đến tận xương trắng!
Người phụ nữ còn thê thảm hơn, cổ có thể đã bị đá gãy, bàn tay cũng bị phế, một đống xương trên người vỡ vụn.
Kết quả là… kẻ ra tay như ngươi lại nói rằng mình rất sợ hãi?
Ngươi còn là người sao?
Lưu Long không nói gì, cũng không quan tâm rằng Lý Hạo có giả vờ hay không, mà chỉ muốn xác nhận: “Lần đầu tiên ngươi thực chiến?”
“Đúng vậy!”
Lý Hạo gật gật như con gà mổ thóc, thở dốc nói: “Thực chiến thật kinh khủng.
Ta luyện võ chỉ vì yêu thích, tuy học được Ngũ cầm thuật nhưng vốn nghĩ chỉ tập để rèn luyện sức khỏe, không ngờ rằng trong chiến đấu thực tế lại hung hiểm đến vậy!”
Ánh mắt Lưu Long khó hiểu, “Vậy vì sao thời điểm ngươi hạ thủ đều không chần chừ, không do dự chút nào?”
Lý Hạo ra tay rất quả quyết, không giống như kẻ lần đầu thực chiến.
Quá mức thiết huyết!
Đây là phẩm chất mà một võ sư lão làng mới có, là sự dứt khoát mà một võ sư thâm niên đã trải qua sinh tử mới có thể làm được.
“Do dự?”
Lý Hạo suy nghĩ một chút, lần này lắc đầu, hắn thật sự không do dự.
Hắn giải thích: “Bởi vì ta biết chúng là kẻ thù, vì vậy ta sẽ không cảm thông với chúng! Hơn nữa khi lão sư dạy ta tập võ, ông ấy nói rằng một ngày nào đó ta thực sự động thủ, mặc kệ đúng sai, cứ đánh ngã trước rồi nói! Càng là đối thủ cường đại thì càng phải xuống tay tàn nhẫn! Bằng không, kẻ gặp xui xẻo chính là bản thân mình!”
Được rồi!
Lưu Long không ngờ tới Lý Hạo lại nghe lời đến vậy.
Viên Thạc dạy như thế là bởi vì đối thủ của ông ta đều là cường giả, nói đúng hơn đều là kẻ thù sinh tử.
Lý Hạo thì hay rồi…
Tất nhiên, bây giờ nhìn lại có lẽ cũng là chuyện tốt.
Tân binh bị ông ta coi như kẻ trói gà không chặt, kết quả lần đầu tiên xuất thủ lại tốt ngoài mong đợi.
Một võ sư Trảm Thập, một người thì gần tiếp cận Trảm Thập, hai người hợp sức nhưng lại bị Lý Hạo đánh đến mức trở tay không kịp, ba phút sau trận chiến đã kết thúc, hai người trọng thương sắp chết, Lý Hạo thì… nắm đấm rách rồi!
Đúng vậy, đòn tấn công quá tàn nhẫn, vừa rồi hình như đánh trúng cái xương lộ ra của Chu Hạ, xương xuyên qua da nắm tay của hắn, hiện tại rỉ xuống một chút máu.
Ngoài ra… không còn gì khác!
Đây là chiến quả được tạo ra bởi một người mới vừa bước vào Trảm Thập cách đây 2 ngày!
Lưu Long dám khẳng định chưa từng có một võ sư nào ông ta từng gặp làm được điều này, ngay cả ông khi bước vào Trảm Thập thì lần đầu tiên đối chiến cũng không thể làm được như hắn.
Còn nhớ khi đó, đối thủ của Lưu Long cũng là một Trảm Thập cảnh, kết quả suýt chút nữa ông đã bị đối phương giết chết!
“Người anh em, lợi hại!”
Trần Kiên giơ ngón tay cái lên!
Thực sự bội phục!
Tiểu tử này trông thì thư sinh gầy yếu, hào hoa phong nhã, đôi khi còn bị Liễu Diễm trêu đùa đến đỏ mặt thẹn thùng… giống như một đứa em trai nhút nhát trong nhà.
Vậy mà ngay trước mắt bọn họ, lần đầu tiên hắn đối mặt với kẻ địch đã đánh hai tên võ sư khác tơi tả!
Ngô Siêu gầy gò cũng lộ ra vẻ sợ hãi, “Cũng may, trước đó ngươi cùng chúng ta ‘thảo luận’ không tàn nhẫn như vậy!”
Ngón nghề trảo công của Lý Hạo quả thật lợi hại, nói là trảo công thì đúng thật là một trảo một khối huyết nhục!
Trần Kiên còn đỡ, sức phòng ngự rất mạnh.
Trong khi Ngô Siêu gã thì phòng ngự không tốt, nếu bị Lý Hạo vồ xuống như ban nãy thì dám chắc mấy lạng thịt trên người đã sớm bị phanh hết!
Lý Hạo có chút ngượng ngùng, vội vàng giải thích: “Bọn chúng là kẻ xấu, chúng ta là chính nghĩa! Ta chống lại kẻ xấu là để thực thi công lý! Làm sao có thể xuất thủ với người nhà được?”
“Chính nghĩa!”
Đám người Lưu Long hơi giật mình, không khỏi nhìn về phía hắn.
Liễu Diễm trực tiếp bật cười, cúi người ôm ngực không ngừng run lên.
Trước mắt Lý Hạo hiện ra một mảng da thịt trắng nõn.
Hắn không nhịn được nhắc nhở: “Liễu tỷ, áo của ngươi bung cúc rồi!”
“…”
Cả phòng an tĩnh trong nháy mắt.
Liễu Diễm lập tức đứng thẳng người lên, nhìn Lý Hạo với vẻ kinh ngạc, không khỏi duỗi ngón tay ra dạy dỗ: “Ngươi có phải là đàn ông không? Lúc này còn nhắc nhở ta không cài cúc áo?”
Lý Hạo vẻ mặt vô tội.
Sao chứ?
Không được nhắc à?
Mấy người Lưu Long liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng đều phì cười.
Trong khung cảnh máu me khắp chốn như thế, mấy người bọn họ lại đứng nói cười hết sức thoải mái!
Ngay cả Vân Dao cũng mở miệng trêu chọc: “Liễu đội phó, hình như… không phải ai cũng thích ăn ‘bộ’ này của ngươi!”
“Xì, ngươi có sao?”
Mặc dù Liễu Diễm kiêng kỵ Vân Dao, nhưng giờ phút này, nàng ta không thể không đáp trả, ta tình nguyện đấy, ngươi có ‘vốn liếng’ như ta không?
Vân Dao trầm mặc ngay tức thì, có điều ánh mắt nhìn Liễu Diễm sau đó không đúng lắm, đôi mắt đó… dường như đang tìm cơ hội để chỉnh đốn Liễu Diễm một trận.
Chương 103: Đại Nghĩa Bác Ái
Lý Hạo không quan tâm đến một màn so sánh ‘ta có – ngươi không có’ của Liễu Diễm và Vân Dao, hắn chỉ lo liếc nhìn hai tên còn đang nôn ra máu đằng xa, vội hỏi: “Các người có muốn bắt chúng hỏi cung không, xem thử có thu được tin tình báo gì chăng? Vân Dao tỷ, tỷ là bác sĩ, có thể xem thử cho bọn chúng không? Nếu chết rồi thì không hỏi được đâu!”
“Ngươi thật độc ác!”
Liễu Diễm cười mắng, bây giờ mà còn suy nghĩ đến mấy chuyện này.
Khá lắm!
Lý Hạo cười gượng, hắn đứng lên, thở ra một hơi, lại nói: “Thực chiến thật sự rất khác, thật kích thích! Chủ yếu là tâm lý căng thẳng, vừa nãy ta thực sự căng thẳng muốn chết, cả người bồn chồn, nhất là hai người kia, ta sợ chúng sẽ tiền hậu giáp kích mình… Lão đại, ngươi thường đối phó với tình huống này như thế nào?”
Lưu Long nhìn hắn không nói gì.
Phí lời!
Không phải ngươi đã vừa đối phó rồi sao?
Trước tiên toàn lực đánh cho một tên tàn phế, sau đó đối phó với tên còn lại.
Như vậy chưa đủ à?
Còn muốn đối phó thế nào?
Oắt con, câu hỏi thật thiếu đánh!
Lý Hạo lại thành tâm đặt câu hỏi lần nữa: “Lão đại, còn một chuyện nữa mà lão sư ta không dạy.
Trảo công thực ra không quá lợi hại khi đả thương, khi đó tay dính máu, sẽ ảnh hưởng đến độ phát huy, máu thịt be bét còn dính trên tay, sau đó lại giao thủ, nếu trượt tay thì phải làm thế nào?”
Lý Hạo lấy thái độ cầu thị của học sinh gương mẫu, chân thành đặt nghi vấn: “Ban nãy ta không có thời gian lau tay, cũng may là không dùng vũ khí, bằng không vũ khí sẽ dính máu, lại càng dễ trơn trượt.
Lão đại, trong trường hợp đó ngươi sẽ làm sao?”
“…”
Toàn trường yên tĩnh.
Đây là một… vấn đề đặc biệt, rất đặc biệt, khiến Lưu Long nhất thời hơi thất thần.
Lý Hạo không thích trảo công quá đẫm máu, không phải vì nó khiến địch nhân quá mức đau đớn mà là vì không thích trảo công làm bẩn tay, trơn trượt, máu chảy ra sẽ khiến hắn không thể cầm chắc vũ khí.
Đây có được coi là một vấn đề trong thực chiến không?
Có thể!
Nhưng chưa từng có ai hỏi chuyện máu me như thế lại bằng thái độ đương nhiên như Lý Hạo, hỏi mà lương tâm không chút cắn rứt, hơn nữa còn có vẻ hắn rất muốn biết cách để giải quyết vấn đề này.
Vân Dao không khỏi hỏi: “Lý Hạo, ngươi… ngươi không cảm thấy chột dạ chút nào sao? Không phải vì làm hỏng việc nên áy náy chột dạ.
Ý ta là dưới tình huống bình thường, lần đầu tiên đả thương người nặng như vậy, đa phần võ sư nào cũng sẽ thấy cắn rứt lương tâm, thậm chí là tội lỗi, ngươi không có sao?”
Lý Hạo nhà ngươi có phải bị vấn đề gì về tâm lý không?
Hay ngươi là kẻ lãnh huyết bẩm sinh?
Lý Hạo suy nghĩ một chút, thành thật đáp: “Không áy náy, vì ngay từ đầu ta đã biết bọn họ là kẻ xấu muốn đòi mạng ta! Về phần cắn rứt lương tâm… loại cảm giác đó đúng là có một chút! Nhưng điều này không liên quan gì đến câu hỏi của ta, chẳng phải sao?”
Lý Hạo hơi phiền muộn.
Ánh mắt các ngươi là sao, nhìn ta như thế là có ý gì?
Các ngươi đều là lão giang hồ nhuốm máu cả hai tay, có cần phải biểu hiện chính trực như vậy không?
Lưu Long và những người khác không lên tiếng, đúng là bọn họ cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, chẳng qua chỉ là thấy Lý Hạo quá thản nhiên, xem ra hắn có tiềm chất chiến đấu bẩm sinh, hoặc là ẩn giấu một chút tính cách lãnh huyết.
Lưu Long không còn xoắn xuýt mấy chuyện đó nữa, mà là nghiêm túc giải thích: “Ngươi nói trảo công vồ tới làm tay dính máu.
Trong trường hợp này, một là sẽ thuận thế chùi lên người địch nhân! Hai là nếu có cơ hội thì chà lên mặt đất, nơi có cát thì càng tốt! Ba là cố gắng tránh bắt vào vị trí động mạch lớn, nếu không máu sẽ phun lên người! Bốn là bắt xuyên đối phương, lúc đánh trở về cũng vuốt sạch sẽ! Năm là động tác thật nhanh, khi máu chưa kịp phun ra thì ngươi đã thu tay về.”
“…”
Những người khác lại cổ quái nhìn Lưu Long.
Khá lắm, một kẻ dám hỏi, một người dám đáp!
Lưu Long đưa ra cho hắn năm giải pháp trong một lần.
Lý Hạo cẩn thận lắng nghe, hắn vẫn luôn cảm thấy mình còn quá non nớt, cần phải học hỏi thêm từ những võ sư lão làng như thế này là chuyện tất yếu, như Lưu Long nói ra năm điểm này đều rất hữu dụng.
Cố gắng càng nhanh càng tốt!
Lần tới một trảo đào xuống, sau đó thu về mà máu đối phương chưa phun ra là được!
Nhanh đến cực điểm, vậy thì cũng không cần lo lắng đến điều này nữa.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
Đội trưởng đúng là có kinh nghiệm!
Những người khác… chẳng trách đều không phải Phá Bách, chỉ nhìn mình như sinh vật lạ nhưng lại chẳng cho ra được đáp án gì, thực lực đội trưởng mạnh nhất quả là điều đương nhiên.
Lưu Long nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của hắn mà không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười.
Ông ta không nói thêm gì nữa, ngẫm lại thì Lý Hạo đúng là hạt giống tốt, chẳng trách Viên Thạc muốn nhận hắn làm đồ đệ, hẳn là vì mục đích dưỡng lão.
Viên Thạc đã già, về sau mà không còn hữu dụng với Tuần Dạ Nhân nữa, tới lúc đó, thiếu vắng sự bảo hộ của Tuần Dạ Nhân thì chắc chắn sẽ có kẻ thù tìm tới cửa, đương nhiên sẽ cần một kẻ tàn nhẫn như Lý Hạo.
Ra tay độc ác, chiêu thức hắc ám, mấu chốt là còn cảm thấy bản thân hoàn toàn không có vấn về gì.
Quan môn đệ tử!
Lúc này, Lưu Long mới mơ hồ hiểu được nhiều chuyện.
Hai năm trước Viên Thạc nhận đồ đệ xong liền tự thân dạy dỗ, coi Lý Hạo là đệ tử thân truyền cuối cùng của mình mà dạy, vô tình đã dẫn dắt hắn đi theo rất nhiều lý niệm của chính ông ta.
Sự khai sáng võ đạo ở Lý Hạo cũng đều do một tay Viên Thạc hướng dẫn.
Cho nên càng lớn thì tên này lại càng chịu nhiều ảnh hưởng từ Viên Thạc.
Lão gia hỏa Viên Thạc kia cũng nổi tiếng là người ra tay ngoan độc, bằng không cũng không tới nỗi thu về cho mình nhiều kẻ thù đến vậy.
“Đừng nói mấy chuyện này nữa, thẩm vấn hai người kia trước đi.
Vân Dao, cầm máu cho chúng, đừng để chết, tuy rằng chỉ là hai tên tốt thí, hẳn là không biết gì nhiều, tuy nhiên không chừng lại có thể đạt được thu hoạch ngoài ý muốn.”
Lưu Long dặn dò một câu, hiện tại đương nhiên rất khó tra hỏi, phải chờ hai người này tỉnh lại cái đã.
Lý Hạo lúc này đang chạy đi nhặt cờ thưởng dưới mặt đất, ban nãy khi giao thủ, Chu Hạo đã tiện tay ném qua một góc.
Thấy vậy, Liễu Diễm ngạc nhiên, “Còn cần thứ đồ chơi kia làm gì?”
“Ra ngoài treo lên!”
Lý Hạo cười tủm tỉm, “Tỷ, đây là lần đầu tiên ta nhận được cờ thưởng! Rất có ý nghĩa kỷ niệm! Hơn nữa hai người này đã quang minh chính đại đưa đến, không treo không được, ra ngoài ta sẽ nói bọn họ đã rời đi bằng cổng sau, để lại cờ thưởng cho ta treo!”
Nháy mắt bầu không khí lại rơi vào yên tĩnh!
Vân Dao đang giúp cầm máu, nhìn thấy Chu Hạ đột ngột trợn mắt, dường như không muốn thở nữa, trong lòng đột nhiên chửi bới, súc sinh!
Lý Hạo đúng là súc sinh!
Lúc này mà hắn còn hô hào muốn đi ra ngoài treo cờ thưởng, đổi lại nàng là Chu Hạo thì nhất định cũng sẽ tức chết!
Lý Hạo hiển nhiên không biết suy nghĩ của người khác, cũng không quan tâm.
Hắn vui vẻ cầm cờ thưởng, càng nhìn càng thấy mãn nguyện.
“Lấy giúp người làm niềm vui, đại nghĩa bác ái.
Gửi tặng: Lý Hạo của Tuần Kiểm Ti.”
Lý Hạo hết sức hài lòng, văn vẻ thật tốt.
Nhìn xem, đại nghĩa bác ái chính là khen ta đấy!
“Lão đại, vậy ta mang cờ thưởng về phòng Cơ Yếu trước, khi nào được điều từ phòng Cơ Yếu qua đây thì ta sẽ mang cờ thưởng qua theo.”
Lần đầu tiên nhận được cờ thưởng trong đời, Lý Hạo rất đắc ý, đương nhiên không nỡ vứt đi.
Trước tiên mang nó về phòng Cơ Yếu treo đã, rồi sau đó sẽ mang trở lại qua đội chấp pháp!
“Các người cứ chậm rãi thẩm vấn, ta đi trước!”
Lý Hạo nói xong, cầm cờ thưởng, ngân nga một bài hát nhỏ rồi vui vẻ rời đi, bộ dáng lúc này thật giống một người mới nhận được cờ thưởng khen ngợi của nhân dân, chính là loại cảm xúc tự hào và vui mừng đó!
Trong tầng hầm, mấy người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta… nhất thời không nói nên lời.
Hồi lâu sau, Ngô Siêu mới mở miệng: “Mọi người, có phải Tiểu Lý hơi biến thái rồi không?”
Ngươi phải biết, cái cờ thưởng mà ngươi mang đi là ai đưa tới!
Và cái kẻ mang cờ thưởng tới cho ngươi bây giờ có kết cục thế nào!
Khá lắm, ngươi còn mặt mũi mang cờ thưởng về, còn thật sự muốn đàng hoàng treo lên!
Đệt mợ!
Quả thực là câm nín, vô cùng bội phục sự lạc quan của Lý Hạo, thứ này ngươi treo lên xong, liệu có lúc nào cảm thấy rằng lá cờ màu đỏ hình như là do máu nhuộm lên không?
Lưu Long muốn nói lại thôi.
Một lúc lâu sau, ông phất tay, “Kệ hắn đi!”
Còn có thể nói gì sao?
Không còn lời nào để nói!
Có điều Lưu Long biết một chuyện, sau trận chiến hôm nay, những người khác trong đội đã tiếp nhận Lý Hạo rồi.
Hắn đã không còn là mồi nhử, là đạo cụ, là người qua đường hay thậm chí là kẻ vướng víu cản trở tay chân trong mắt mọi người nữa.
Trước đây, bất kể là ai, kể cả Lưu Long thì đều cảm thấy như vậy.
Nhưng màn xuất thủ vừa rồi của Lý Hạo đã khiến tất cả mọi người nhìn bằng con mắt khác, nếu có thể sống sót, tương lai nhất định còn kinh khủng hơn Lưu Long.
Cho nên mọi người đều đã chân chính xem Lý Hạo là đồng đội.
Mà tất cả những điều này, Lý Hạo hiển nhiên đều không biết.
Chương 104: Núi Thiên Vương
Lý Hạo nhanh nhẹn tiến vào phòng Cơ Yếu.
Tâm trạng rất tốt.
Nhìn thấy Vương Minh, tâm tình còn tốt hơn.
“Tiểu Minh đến rồi à?”
Vương Minh đang nhập hồ sơ, nghe thấy cách xưng hô đặc biệt này thì cả người thoáng cứng đờ, nhưng cũng nhanh chóng chào hỏi: “Hạo ca đến rồi, hôm nay lại đến đội chấp pháp sao?”
“Ừm.”
Lý Hạo dứt lời liền cố ý khoe lá cờ thưởng trên tay.
Đây là vinh quang của một tuần kiểm mới!
Cho dù ngày thường Lý Hạo rất khiêm tốn, kín tiếng, nhưng lúc này cũng không nhịn được cầm cờ thưởng lên khoe khoang một hồi.
Nhìn đi, có người gửi cờ thưởng cho ta đấy!
Vương Minh quả nhiên bị hấp dẫn, tò mò hỏi: “Cờ thưởng? Có người đưa cho Hạo ca sao?”
“Hừm, chuyện nhỏ thôi, chủ yếu là do người ta khách sáo quá, cứ nhất định phải gửi cờ thưởng cho ta mới chịu!”
Lý Hạo nói xong liền vui vẻ vỗ vai người đối diện, “Yên tâm, Tiểu Minh sớm muộn gì cũng có thôi!”
Những người khác trong phòng Cơ Yếu cũng hiếu kỳ nhìn sang, nhìn thấy cờ thưởng trên tay hắn cũng bắt đầu nổi lên nhiều chuyện, ai nấy đều hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra.
Đương nhiên Lý Hạo liền thành thật khai báo rằng bản thân cũng chẳng làm gì to tát, chỉ là giúp người ta sửa xe thôi.
Tất cả đều là sự thật!
Còn về những gì đã xảy ra sau khi người ta gửi cờ thưởng thì… ai thèm quan tâm chứ?
Phòng Cơ Yếu nhất thời nhộn nhịp một phen.
Lý Hạo treo cờ thưởng lên, sau đó ngồi xuống, nghĩ đến điều gì lại hỏi: “Tiểu Minh, không phải ngươi nói hôm nay sẽ đến muộn sao, trưởng bối nhà ngươi tới chưa?”
Lần ăn cơm trước, gã đã nói hôm nay trưởng bối trong nhà sẽ lên thăm.
“Tới rồi! Sáng nay ta đến muộn một tiếng, Hạo ca không có ở đây nên mới không biết.”
Lý Hạo gật đầu.
Người đã tới!
Là cường giả của Tuần Dạ Nhân hay thực sự là trưởng bối?
Lý Hạo cười chất phác, “Hay là lát tan sở, ta ghé ngang chào hỏi một câu, để cho trưởng bối nhà ngươi biết rằng ở đây ngươi đã có bằng hữu mới chiếu cố?”
“Không cần đâu!”
Vương Minh từ chối, khách khí nói: “Trưởng bối nhà ta không thích tiếp xúc với người ngoài, tính tình có chút kỳ quặc.”
Hiểu rồi!
Tuyệt đối là Tuần Dạ Nhân, nếu không đã chẳng luôn miệng gọi là trưởng bối.
Nếu là cha thì trực tiếp gọi là cha, còn là mẹ thì gọi mẹ là được.
Lý Hạo không dò xét nữa, nói quá nhiều có thể khơi dậy sự nghi ngờ.
Nhưng Vương Minh muốn chủ động trò chuyện với Lý Hạo nên lại hạ giọng nói: “Hạo ca, hai ngày tới có vẻ Ngân Thành sẽ bước vào mùa mưa, chúng ta vừa vặn cũng tới ngày nghỉ, ngươi có sắp xếp gì không?”
Hôm nay là ngày 16, dự báo thời tiết nói ngày 18 Ngân Thành sẽ có cơn mưa lớn.
Mà hai ngày 18 và 19 bọn họ đều được nghỉ ngơi.
“Ngươi có sắp xếp gì à?”
Lý Hạo ra vẻ tò mò hỏi thăm: “Ngươi vừa mới tới mà cũng biết Ngân Thành có chỗ nào chơi ư? Hay ngươi cứ thử nói địa điểm để ta xem tình hình có thể tới đó không?”
“Đi leo núi thì sao?”
Vẻ mặt Vương Minh mong đợi, “Không phải ở ngoại ô Ngân Thành có núi Thiên Vương sao? Nghe nói khung cảnh rất hùng vĩ, chúng ta lên núi chơi đi!”
Leo núi!
Ngoại ô!
Lý Hạo đang trầm ngâm thì Trần Na ở một bên đã nói với vẻ ghét bỏ: “Leo núi có gì vui đâu! Rừng núi hoang vu, hơn nữa trời còn mưa, chỗ tránh mưa còn chẳng có, chi bằng đi ăn uống, ca hát các thứ?”
Vương Minh bật cười, “Na tỷ, đàn ông chúng ta không thích ca hát, hơn nữa leo núi còn có dịp rèn luyện thân thể! Thêm vào đó trên núi cũng có chỗ dừng chân, buổi tối nếu mệt có thể ngủ lại luôn, sáng dậy sớm đón bình minh, đêm mưa ở núi Thiên Vương không chừng cảnh quan càng mỹ lệ hơn!”
Trần Na bắt chéo hai tay, một bộ ‘xin miễn cho kẻ bất tài’!
Quên đi, nàng không muốn leo núi, mệt chết người không nói, lại còn chẳng có ý nghĩa gì.
Mà Lý Hạo thì đang âm thầm phán đoán tin tức.
Vương Minh bảo mình leo núi, có phải là vì muốn tìm một chỗ mai phục thích hợp cho Tuần Dạ Nhân không?
Núi Thiên Vương dân cư thưa thớt, ngày mưa lại càng hiếm người lui tới, nơi này quả là phù hợp với tính toán của Tuần Dạ Nhân, nếu giao chiến với huyết ảnh ở đây thì sẽ không ảnh hưởng đến Ngân Thành.
Xét cho cùng thì đây cũng là một tổ chức quan phương chính thống, cố gắng thi hành công lý và trật tự.
Cho dù nội bộ Tuần Dạ Nhân có rất nhiều vấn đề thì vẫn không thể thay đổi sự thật rằng Tuần Dạ Nhân là tổ chức bảo vệ lớn nhất cho quần chúng nhân dân.
Nhìn xem, cả Tuần Dạ Nhân lẫn đội săn quỷ đều hy vọng đẩy địa điểm chiến đấu tới ngoại ô thay vì nội thành.
Siêu Năng Giả giao thủ, chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể gây nên thương vong quy mô lớn cho người bình thường.
Núi Thiên Vương…
Lý Hạo suy nghĩ một chút, địa điểm do đội săn quỷ thiết lập không phải ở đó, mặc dù cũng là ở ngoại ô nhưng đội săn quỷ dựa dẫm nhiều hơn vào vũ khí nóng để đạt được hiệu quả, vì vậy cần vị trí bằng phẳng thay vì đổi núi, vì trên núi không dễ chôn thuốc nổ.
“Để ta cân nhắc lại xem, vận động thì vui thật nhưng leo núi thì đúng là hơi ngán.”
Lý Hạo không vội từ chối, cứ hỏi Lưu Long trước rồi bàn tiếp.
Vương Minh còn định nói thêm nhưng thấy Lý Hạo đã cúi đầu làm việc, không còn cách nào khác hơn là dừng việc cưỡng cầu.
Tuy nhiên trong lòng gã lại khá sốt ruột.
Lý Hạo không thể ở trong thành phố mãi được!
Tên này là mục tiêu tiếp theo của đối phương, người của Tuần Dạ Nhân tới đây lần này là một vị đại lão, nghe nói ông ấy rất quan tâm đến bát đại gia tộc của Ngân Thành.
Vương Minh cũng không tính là biết quá nhiều nhưng gã mơ hồ nắm bắt được chút ít.
Bát đại gia tộc của Ngân Thành trước đây ít người để ý tới, nhưng hình như gần đây đã xảy ra chuyện gì đó trong lĩnh vực siêu năng, có thể liên quan đến nguồn gốc sâu xa của bát đại gia tộc kín tiếng này.
Cho nên lần này nhân vật cấp đại lão của Tuần Dạ Nhân mới đích thân tới, một mặt vì muốn hỗ trợ giải quyết phiền phức, mặt khác là muốn xem thử kiếm Lý gia rốt cuộc trông như thế nào.
Đương nhiên, gã biết Lý Hạo hợp tác với đội săn quỷ.
Sau khi nghĩ lại, có lẽ Lý Hạo phải về hỏi ý kiến của Lưu Long, chung quy thì cũng phải nhìn xem sự sắp xếp của vị Lưu đội trưởng kia là gì.
Phòng Cơ Yếu buổi sáng rất yên tĩnh.
Ngoại trừ việc Lý Hạo nhận được cờ thưởng khiến mọi người thảo luận một lúc, rất nhanh mọi người lại nên tán gẫu thì tán gẫu, nên uống trà đọc báo thì uống trà đọc báo, không ai quan tâm đến tung tích của đám người Chu Hạ kia cả.
Trong suy nghĩ của tất cả mọi người, người ta sau khi gửi cờ thưởng thì đương nhiên là rời đi rồi.
Ai nán lại đây làm gì, chẳng lẽ lại đợi Tuần Kiểm Ti mời ăn tối?
Chương 105: Gia Hỏa Máu Lạnh
Cùng khung thời gian này.
Bên ngoài Tuần Kiểm Ti.
Một ông già vô tình chậm rãi đi qua cửa Tuần Kiểm Ti, tiến về phía trước một đoạn, đến gần một chiếc xe màu đen đang dừng ở đây.
Ngân – 7219.
Ông già liếc nhìn vào trong xe, như thể chỉ thuận mắt liếc sang.
Rời đi nhanh chóng một cách tự nhiên.
Không có ai trong xe!
Mà chiếc xe này đã ở đây vài giờ rồi.
Đi được một đoạn, ông cụ rẽ vào một con hẻm nhỏ, trong giờ hành chính ít người qua lại, con hẻm nhỏ rất yên tĩnh.
Ông lão vừa đi vừa chậm rãi nói: “Không có ai ở đó, sau khi tiến vào cũng không còn tin tức nữa.”
Một lúc sau, một giọng nam lạnh lùng truyền ra từ tai nghe mà ông lão giấu trong tai: “Trước tiên ngươi rút về đi! Chu Hạ sẽ không tùy tiện tiến vào, hơn nữa sau khi vào lại như thể mất tích rồi… Trong Tuần Kiểm Ti cũng không có tin báo gì truyền đến! Rất rõ ràng, nếu không phải là hai người họ đã bỏ trốn, thì chỉ có thể là đã âm thầm bị bắt, khả năng cao là do đội săn quỷ làm!”
Không phải đội chấp pháp.
Nếu không, tin tức đã sớm truyền về rồi.
Về phần tại sao Chu Hạ lại đi vào, nghe nói là để đưa cho Lý Hạo một cái cờ thưởng… Thật là khốn kiếp!
Chẳng lẽ lại có liên quan đến Lý Hạo?
Hẳn là không!
Vì theo thông tin nhận được thì Lý Hạo còn rất vui mừng cầm cờ thưởng trở về phòng Cơ Yếu để khoe khoang.
Một tuần kiểm mới sao có thể có liên quan đến chuyện Chu Hạ bị bắt được, vả lại làm gì có ai có trái tim sắt thép như thế, giây trước bắt Chu Hạ, giây xong lại hào hứng cầm cờ thưởng đi khoe đồng nghiệp?
Thế nên vừa nghe báo cáo lại thì đối phương liền loại ngay nghi ngờ rằng chuyện này có liên quan đến Lý Hạo.
Rất có thể hai người Chu Hạ bị đám người Lưu Long phát hiện nên trực tiếp âm thầm bắt giữ.
“Cái tên Chu Hạ ngu xuẩn này!”
Bên tai ông lão lại vang lên một tiếng chửi rủa.
Chu Hạ ngu ngốc, nhàn rỗi quá không có việc gì làm sao?
Chạy đến gửi cờ thưởng cho Lý Hạo… đây chẳng phải là tự đưa dê vào miệng cọp?
Gã thực sự cho rằng Lưu Long sẽ không hạ thủ?
“Quên đi, bắt thì cũng đã bắt rồi.
Hai tên kia cũng không biết gì cả, chỉ là hơi đáng tiếc thôi… Chu Hạ quá vọng động, vốn dĩ sau khi hoàn thành nhiệm vụ đợt này xong là hắn sẽ được gọi về tiến hành nghi thức dẫn năng nhập thể, rất có hy vọng tiến thêm một bước.”
Một vị võ sư Trảm Thập là sự tồn tại mà các tổ chức siêu năng lớn đều tương đối để ý, bởi vì có tiềm năng cao.
Nhiệm vụ giao cho Chu Hạ lần này không khó, chỉ cần gã hoàn thành thì coi như lập công, sẽ có lý do để được dẫn năng nhập thể, trở thành Siêu Năng Giả, rất có hy vọng trực tiếp bước vào cấp độ Nguyệt Minh!
Nhưng bây giờ thì tất cả trở thành vô ích rồi!
Chỉ có thể nói Chu Hạ đây là tự tìm đường chết.
Ông lão không đáp lại, càng lúc bước càng nhanh hơn, bóng dáng dần khuất vào trong hẻm nhỏ.
Nếu đã xác định Chu Hạ bị bắt thì không cần gã làm gì nữa.
Tuần Kiểm Ti.
Phòng Cơ Yếu.
Mặc dù Lý Hạo đã sắp được thuyên chuyển, nhưng hắn vẫn xử lý công việc một cách nghiêm túc.
Buổi chiều, sau khi hoàn thành công việc xong, điện thoại trên bàn hắn chợt vang lên.
Là Liễu Diễm gọi, bảo hắn đến đội chấp pháp một chuyến.
Lý Hạo nói một tiếng với hai người ngồi cạnh, dưới ánh mắt ghen tị của Trần Na và ánh mắt tò mò của Vương Minh, hắn một mình rời đi về hướng tòa nhà đội chấp pháp.
Tầng hầm.
Căn phòng đã được vệ sinh sạch sẽ.
Không thấy Chu Hạ và người phụ nữ họ Nguyên đâu, cũng không biết họ còn sống hay đã chết.
Lý Hạo không quan tâm đến điều này.
Đôi khi, Lý Hạo có cái nhìn khá thờ ơ về sinh tử, hắn là một kẻ cô độc, bạn thân chết, cha mẹ cũng qua đời, lại suốt ngày đọc vô số tập tài liệu về các vụ thảm án.
Nhìn nhiều như vậy, biết nhiều như thế, lâu dài tâm cũng dần trở nên lạnh nhạt.
Có một phòng họp nhỏ ở tầng hầm.
Giờ phút này, Lưu Long và Liễu Diễm đều ở đây, không thấy những người khác cũng không biết họ đi đâu rồi.
Khi Lý Hạo bước vào cửa, Lưu Long liền ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Lý Hạo ngoan ngoãn ngồi vào chỗ.
Ánh mắt Liễu Diễm hơi khác thường, nhìn Lý Hạo một hồi bèn tò mò hỏi: “Về phòng làm việc có thấy buồn nôn không?”
“…”
Vẻ mặt Lý Hạo vô cùng khó hiểu, sao lại phải buồn nôn?
Liễu Diễm không thể làm gì khác hơn, đành phải hỏi thẳng: “Còn sợ hãi không?”
“Hả?”
Lý Hạo cảm thấy thật kỳ quái, sợ gì?
Tại sao?
Không phải đều đã đánh xong rồi à?
Tại sao phải sợ nữa?
Liễu Diễm nhìn ánh mắt này của hắn, có chút mệt tim, có chút bất lực, tên này tuyệt đối là biến thái.
Hắn thực sự đã làm như không có chuyện gì mà trở lại làm việc!
Trận thực chiến đầu tiên, ai mà không chìm đắm vào dư âm sau đó rất lâu!
Dù thua hay thắng, dù có giết người hay không, thậm chí là không thấy máu thì cũng đều là những sự kiện khiến ngươi bần thần hồi tưởng cả ngày, thậm chí là vài ngày, vài tuần sau đó.
Nhưng… Lý Hạo thì sao đây?
Hắn thực sự quay lại bàn làm việc, như thể mọi thứ chỉ là gió thoảng mây trôi.
“Tiểu Hạo Hạo, ngươi thật sự không nghĩ về nó dù chỉ một chút sao?”
Lý Hạo ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có chứ, Diễm tỷ, ta cũng không phải một kẻ không tim không phổi, lúc trở về ta còn đang nghĩ, Chu Hạ là võ sư Trảm Thập, chẳng biết trên người hắn có bí pháp võ công hay năng lượng thần bí gì không? Biết đâu một võ sư đã chết thì cũng giống như Siêu Năng Giả, có thể bóc tách ra được thứ gì đó, dù không có năng lượng thần bí thì võ sư cũng có nội lực, liệu có thể bóc tách ra không?”
Đệt!
Liễu Diễm lúc này mới phát hiện thanh niên trước mặt quả thật chính là đại biến thái!
Nàng không khỏi thấp giọng mắng: “Biến thái chết tiệt! Gia hỏa máu lạnh!”
“…”
Lý Hạo oan ức muốn chết, đại tỷ lại làm sao thế?
Lưu Long không muốn xen vào, có điều gọi hắn đến không chỉ vì việc này, thế nên ông không thể làm gì khác hơn là cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai người, trầm giọng nói: “Được rồi! Đừng nói chuyện này nữa! Để ta nói về một số thông tin vừa lấy được.
Lý Hạo, ngươi là người có liên quan, nên lần này ta mới cho ngươi đến nghe!”
Lý Hạo ngoan ngoãn gật đầu.
“Cái tên Chu Hạ mà ngươi đánh chết…”
Lý Hạo giơ tay lên giống như học sinh, nhanh chóng phản bác: “Ta không đánh chết gã!”
“…”
Lưu Long lạnh lùng nói: “Ngươi đánh nát bàn chân, xuyên thấu xương ức của gã, đạp vào thận, đánh vỡ lá lách hắn… nếu không phải sinh mệnh lực của võ giả vốn mạnh hơn người thường thì gã đã chết ngay tại chỗ rồi! Cho dù là vậy thì sau đó cũng không cứu được nữa!”
Vậy là Chu Hạ thật sự chết rồi.
Lý Hạo hơi sững sờ, nhưng hắn nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, không nói gì.
Chết thì cũng đã chết.
Dù sao hắn cũng không tự mình đánh chết đối phương, đối phương chết trong lúc thẩm vấn, không phải chết ở trước mắt hắn nên coi như Lý Hạo không biết.
Lần đầu tiên hạ thủ đã giết một võ sư Trảm Thập.
Lý Hạo thật ra vẫn có chút để tâm, nhưng nghĩ đến việc đối phương là người xấu, Lý Hạo lại cảm thấy thoải mái hơn.
Là một tuần kiểm, trừng ác dương thiện, xử lý phần tử tội phạm chính là hành động được Tuần Kiểm Ti một mực đề xướng trong lúc huấn luyện!
Trong trường hợp tội phạm chống trả và có khả năng gây thương tích cho mình, Tuần Kiểm Ti cũng đề nghị thẳng tay đánh gục tội phạm!
Đã vậy… chuyện này cũng không còn gì để nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










