[Dịch] Tinh Môn
Tập 187 : Mộc Kiếm Thế (c931-c935)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Mộc Kiếm Thế
Lúc này, Quang Minh Kiếm vẫn đang tập trung hấp thu sinh mệnh chi tuyền, cố gắng đẩy nhanh tốc độ khôi phục thương thế.
Nếu nàng không khôi phục thì Lý Hạo sẽ khó mà trấn áp ngũ tạng bạo động.
Nhưng muốn cho nàng thời gian chữa thương thì buộc hai người Lý Hạo phải quyết tâm thủ vững.
Bấy giờ, Lý Hạo im lặng không nói gì, nhưng trong lòng có chút biệt khuất, khó chịu.
Rốt cuộc bọn gia hỏa này từ đâu đến? Ở đâu ra có nhiều cường giả như vậy?
Giờ phút này, lực công kích của Lý Hạo đã trở nên yếu hơn, bất quá hắn xuất kiếm có phần tự nhiên, giống như tơ liễu bồng bềnh, thậm chí phối hợp với Vô Ảnh Kiếm còn có cảm giác xuất quỷ nhập thần.
Có điều, đối với kẻ địch mà nói thì công kích như vậy đương nhiên sẽ khiến bọn chúng thoải mái hơn hẳn.
Trước đó khi Lý Hạo ra chiêu vẫn còn có chút uy hiếp, nhưng hiện giờ bọn chúng cảm nhận được sức uy hiếp đã nhỏ đi nhiều.
Kẻ địch thì vui mừng, còn Hồng Nhất Đường thì muốn bật khóc.
Gã hối hận rồi!
Rốt cuộc Lý Hạo đang làm gì?
Lấy gã làm thuẫn phòng ngự, sau đó hắn núp ở đằng sau thử nghiệm luyện tập Liễu Nhứ kiếm.
Ông trời của ta, ngươi cho rằng nơi này hết sức an toàn sao?
Quang Minh Kiếm thì đang bận rộn khôi phục thương thế, Lý Hạo thì mặc dù vẫn còn đang góp sức chiến đấu, nhưng hiện tại cả người hắn đều co đầu rút cổ vào trong vòng phòng ngự, có xuất kiếm cũng lộ ra tư thái mềm mại không có sức.
Nếu cứ tiếp tục như thế, gã làm sao một mình phản kháng nổi?
Nhưng Lý Hạo vẫn mặc kệ.
Đây là một loại tín nhiệm, hắn tin tưởng Hồng Nhất Đường nhất định có thể chống đỡ, bằng không phòng ngự vừa vỡ, bọn họ đều chạy không thoát.
Thế nhưng lực công kích của hắn đích thật lộ ra dáng vẻ mềm mại vô lực.
Đã như vậy… Dù sao cũng không đả thương được kẻ địch, chi bằng nhắm tới yếu điểm thì hơn!
Một kiếm liên tiếp một kiếm, tựa như tơ liễu tung bay.
Lý Hạo đắm chìm vào việc xuất kiếm đến nỗi lá gan càng lúc càng lớn, thậm chí mấy lần hắn còn xông ra khỏi vòng phòng ngự, một kiếm giết ra, dọa cho đối phương nhảy dựng lên rút lui, thế nhưng rất nhanh bọn họ đã phát hiện… Một kiếm của Lý Hạo còn chẳng thể đánh tan nổi vòng phòng ngự của Húc Quang trung kỳ.
Sau khi Từ Trấn dùng một cước đá Lý Hạo phải lui trở về, bỗng nhiên ông ta bật cười, lớn tiếng nói: “Ban nãy hắn dùng Huyết Đao quyết, bây giờ hiệu quả của Huyết Đao quyết đã qua, dẫn đến Lý Hạo đang rơi vào thời kỳ phản phệ, thực lực ngược lại suy yếu rất nhiều, chỉ là Húc Quang sơ kỳ mà thôi.”
Tình huống của Lý Hạo hiện tại và tình huống khi tiến vào thời kỳ suy yếu vì bị Huyết Đao quyết phản phệ trông không khác nhau là mấy.
Cho nên rất nhanh, Từ Trấn đã nhận ra tình hình của Lý Hạo hiện giờ.
Ngược lại Hồng Nhất Đường thì đích thật là cường đại, có thể một mình chặn đứng thế công kích của bọn hắn.
Thế nhưng gã không có sức phản kích, nếu cứ bị động phòng thủ như thế thì trước sau gì cũng chỉ có con đường chết.
Lời Từ Trấn nói khiến ánh mắt tất cả mọi người đều lóe sáng.
Yếu như vậy?
Đối với đám cường giả này thì bọn họ có thể dễ dàng giải quyết một đối thủ là Húc Quang sơ kỳ.
Nhất thời, rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào Lý Hạo.
Ngay khi Lý Hạo lần nữa xông ra, trong nháy mắt, các loại lực lượng siêu năng đồng loạt bộc phát, một tiếng ầm vang nổ mạnh, Lý Hạo bị đánh cho máu me khắp người, bị bức phải rút lui trở về.
Thế nhưng hắn lại không quản những người này, trong mắt hắn bây giờ chỉ có thanh kiếm trong tay!
Sau một khắc, Lý Hạo lại lần nữa giết ra.
Nhục thân cường hãn cho phép hắn càng nhiều cơ hội xuất chiến.
Một kiếm liên tiếp một kiếm, Lý Hạo sử dụng Liễu Nhứ kiếm càng thêm thuần thục, có điều vẫn chưa thể làm nó hiện ra Kiếm thế!
“Lý Hạo!”
Hồng Nhất Đường khẽ quát một tiếng, vòng phòng ngự đã hơi lung lay.
Nhưng Lý Hạo vẫn như nghé con không sợ cọp, tiếp tục xông ra.
Lần này hắn bị một vị cường giả mặc áo choàng trực tiếp trảo trúng cánh tay, lập tức trên tay hắn bị vồ xuống một mảng huyết nhục lớn.
Đối phương lao thẳng về phía trường kiếm của hắn, chỉ là trước đó khi công kích món vũ khí này thì y đã bị Lý Hạo chém trúng một phát.
Cho nên lần này y lựa chọn tấn công cánh tay cầm kiếm.
Nhục thân tuy cường hãn nhưng vẫn không ngăn nổi công kích của đối phương, bị y một trảo vồ cho da tróc thịt nứt.
Mà Lý Hạo như thể không biết đau, vẫn nhẹ nhàng cầm kiếm phiêu đãng đâm đối phương, rất nhanh hắn đã bị một cỗ lực lượng siêu năng cực kỳ cường hãn phản chấn.
Một tiếng ầm vang, lực phản chấn đã ép cho Lý Hạo phun máu tươi, phải miễn cưỡng rút về.
Vốn vị cường giả mặc áo choàng kia còn muốn truy kích, nhưng đã bị một chưởng của Địa Phúc Kiếm bức lui lại.
Sắc mặt Hồng Nhất Đường cũng dần dần tái đi.
Hiện giờ gã chỉ có thể dồn sức phòng thủ.
Quang Minh Kiếm còn đang bận tiêu hóa sinh mệnh chi tuyền, Lý Hạo thì đang mượn cơ hội luyện kiếm.
Tính ra gã hệt như vú em của hai người này, luôn phải cẩn thận phòng thủ để tránh bị địch nhân thừa cơ đánh tan cả ba người bọn họ.
Hồng Nhất Đường thấy mệt tâm vô cùng, sớm biết thì chi bằng để gã một mình đánh lén đám gia hỏa kia còn hơn.
Hai người này không có kẻ nào khiến gã bớt lo!
Lý Hạo lúc này đã triệt để đắm mình vào trong việc cảm ngộ, lực xuất kiếm càng thêm nhẹ nhàng, không khác gì nhánh cây đong đưa, lơ lửng không cố định.
Hắn nhìn thoáng qua Từ Trấn nơi xa, lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Ngươi đánh ta rất vui có đúng không?
Đợi đi, đợi chút nữa thôi, ta sẽ lấy ngươi ra thử kiếm!
Kiếm thứ nhất Ngũ hành chính là ngươi!
Bấy giờ, Mộc Kiếm thế đã mơ hồ xuất hiện, quả nhiên, loại liều mạng tranh đấu như này mới là kích thích nhất, đồng thời cũng dễ kích phát kiếm ý nhất.
Chương 932: Hai Tên Gia Hỏa Đáng Chết
Lý Hạo lui về an toàn, nhưng lại khiến Hồng Nhất Đường đổ mồ hôi toàn thân.
Có điều chiêu thức của Hồng Nhất Đường quả thực xuất thần nhập hóa!
Một kiếm chém ra liền phong tỏa bốn phương, cho tới giờ khắc này Lý Hạo mới có tâm tình cẩn thận quan sát.
Không xem thì không biết, xem rồi mới nhận ra Hồng Nhất Đường phòng thủ kín kẽ đến độ một giọt nước cũng không lọt!
Tổng cộng có 13 vị Húc Quang đang cường công bọn hắn.
Lẽ ra là có 14 vị cường giả, nhưng Lý Hạo bọn hắn đã liên thủ giết một tên, hiện tại còn lại 13 người.
Cả 13 vị này không có ai là dễ trêu vào, thế nhưng có lẽ là vì kiêng kị hoặc là vì chần chờ muốn để người khác tiên phong chém giết trước, nhưng vô luận ra sao thì đích thực Hồng Nhất Đường hiện tại đang lấy 1 địch 13, cường hãn khôn cùng!
Thẳng đến khi Lý Hạo lui về thì mới có thể cảm nhận được nguy cơ và áp lực trong đó.
Giáp đồng của Hồng Nhất Đường đã mơ hồ có cảm giác biến hình.
Rất rõ ràng là gã đang phải tiếp nhận sức đè ép cực lớn!
Có cảm giác Hồng Nhất Đường đã tiến vào trạng thái gỡ bỏ niêm phong, chỉ là khi gã cởi bỏ niêm phong thì không gây ra động tĩnh điên cuồng như khi người khác làm đứt đoạn khóa siêu năng.
Lúc còn ở Thương Sơn hay khi ở Chiến Thiên thành đều thế, Hồng Nhất Đường không tạo ra động tĩnh lớn, mà là âm thầm yên lặng cởi bỏ lớp niêm phong.
Phương thức cởi bỏ như thế kỳ thật lại càng đáng sợ.
Điều này đại biểu gã đã có thể khống chế phần nào tiềm lực lực lượng mà khóa siêu năng phóng thích.
Bấy giờ, Lý Hạo đang mệt mỏi thở dốc.
Hắn không vội đi hỗ trợ Hồng Nhất Đường.
Bởi vì hắn đã để mắt tới Từ Trấn.
Từ Trấn là một trong những vị cường giả lớn tuổi tại đây, thân phận của ông ta tương đối đặc thù, vả lại còn có một vị Húc Quang hậu kỳ và một vị đỉnh phong đi theo Từ Trấn.
Nếu Từ Trấn bị giết, hoặc là người của Định Quốc công phủ sẽ triệt để tuyệt vọng, liều chết chiến một trận; hoặc là sợ vỡ mật, trực tiếp trốn chạy.
Nhưng thân là con trai của Định Quốc công, chắc chắn sẽ rất khó để đối phó với ông ta.
Lý Hạo thở dốc một tiếng, nhìn về phía đối phương.
Lúc này, một cỗ thế nhàn nhạt chập chờn sản sinh.
Liễu Nhứ kiếm!
Loại kiếm này khi sinh ra thế không hề tràn đầy sinh cơ, cũng không có sinh mệnh bàng bạc như các loại kiếm gỗ khác, chỉ có một loại cảm giác nhu hòa phảng phất như thế gió thổi liền sợ hãi mà biến mất.
Mà Kiếm thế của Lý Hạo chủ yếu bắt nguồn từ hai phương diện, cái thứ nhất là Liễu Nhứ kiếm pháp, cái thứ hai chính là cảm ngộ lực lượng bản nguyên của tiểu thụ (cây nhỏ).
Bên trong tơ liễu lại xen lẫn một chút đặc tính riêng biệt của tiểu thụ.
Đặc tính của tiểu thụ là gì?
Phủ rộng trải dài khắp núi xanh, kiên trì bền bỉ sản sinh vô cùng vô tận.
Cô độc đứng lặng bên ngoài hành cung mấy chục ngàn năm, một khi đã nhận định việc gì thì chính là tâm tâm niệm niệm cả một đời, vĩnh viễn không quay đầu.
Lúc này, Lý Hạo cảm thấy mình đã cảm ngộ khá rõ về tiểu thụ đạo.
Tiểu thụ đạo cũng tương tự như đại thụ, hoặc có lẽ chỉ là thuần túy kế thừa, hoặc là trùng sinh, chứ không phải là loại hình khác.
Cho nên đối với việc thừa kế nghiệp cha này, trong cảm ngộ của Lý Hạo vẫn luôn là lịch sử trưởng thành của đại thụ, mà sau khi đại thụ chết đi thì tiểu thụ sẽ mọc rễ nảy mầm, tiếp tục lan tràn sứ mạng vô cùng vô tận của bọn nó.
“Lý Hạo!”
Hồng Nhất Đường lần nữa khẽ quát một tiếng, bởi vì vòng phòng ngự của gã đang dần thu hẹp lại, nhưng hình như Lý Hạo vừa cảm ngộ cái gì đấy, đang muốn lao ra khỏi vòng tròn của gã.
Phải biết một khi rời khỏi vòng bảo hộ của gã thì chắc chắn Lý Hạo sẽ gặp nguy hiểm.
Thế nhưng thân thể Lý Hạo lại tựa tơ liễu, lui về sau mấy bước rồi nhẹ nhàng tung bay.
Mà bên cạnh, sắc mặt Quang Minh Kiếm hết trắng bệch rồi lại đỏ lên mấy phần, có cảm giác nàng đã sắp tỉnh táo lại.
Trong lòng Hồng Nhất Đường không ngừng kêu khổ.
Hai gia hỏa này quả thật không đáng tin cậy chút nào!
Quang Minh Kiếm thì thôi coi như xong, nhưng Lý Hạo lúc này… Gã biết đại khái Lý Hạo định làm gì, thế nhưng… Má nó, đúng là muốn mạng già của gã mà.
Bấy giờ, bên trong gan của Lý Hạo có một khỏa tiểu thụ đang bắt đầu mọc rễ nảy mầm, giống như một cành liễu cắm vào trong đất, lan tràn sản sinh.
Tiểu thụ dần dần phát triển, hiện tại nó giống như rễ cây thông thường, không còn là gốc cây nhỏ bị khóa lại nữa, rễ cây trải rộng, nhanh chóng lan tràn toàn bộ lá gan.
Mà bên trong ngũ tạng lúc này đều có một ít vật kỳ quái.
Bên trong trái tim là mãnh hổ, bên trong thận là sóng nước, bên trong lá lách là núi lớn, bên trong lá phổi là một vầng thái dương màu vàng, ngoài ra còn có tiểu thụ đang lan tràn ra khắp lá gan.
Tiểu thụ bên trong lá gan là yếu ớt nhất.
Còn tứ thế còn lại rõ ràng đều cường đại hơn hẳn một vòng.
Những thế khác đều từng sử dụng qua Thiên Kim Liên hoặc là Uẩn Thần Quả, duy chỉ có nhánh cây này vừa mới sinh ra nên vẫn còn rất yếu ớt.
Lý Hạo ho nhẹ một tiếng, trong tay hắn chợt xuất hiện một hạt sen màu vàng.
Đây là thứ mà ngày đó Hồng Nhất Đường cho hắn, cánh hoa của Thiên Kim Liên thì Lý Hạo đã dùng, còn hạt sen thì tạm giữ lại đến giờ.
Cánh hoa có tác dụng cường hóa khá tốt, vậy còn hạt sen thì sao?
Lý Hạo không biết, cho nên hắn muốn thử xem, có lẽ hiệu quả cũng không tệ.
Nếu có thể thì hắn rất hy vọng cây liễu sẽ được cường hóa mạnh lên, bằng không nếu để ngũ thế mất cân bằng, một khi dung hợp thành thì sẽ dễ xảy ra vấn đề.
Hạt sen màu vàng tiến vào trong miệng, trong nháy mắt đã hòa tan biến mất.
Một cỗ lực lượng mát lạnh còn hơn cả cánh sen thấm vào, tinh thần Lý Hạo khẽ chấn động, xem ra hiệu quả của hạt sen có vẻ còn tốt hơn cả cánh hoa.
Lý Hạo nhanh chóng dẫn dắt cỗ lực lượng ấy vào trong gan, nhánh cây nhỏ lập tức cảm nhận được sự thoải mái, trong nháy mắt bắt đầu phát triển hẳn lên.
Ầm!
Đúng vào thời khắc này, tim Hồng Nhất Đường bỗng gia tốc đập phanh phanh hết sức mãnh liệt.
Một cỗ lực lượng hỏa diễm bất chợt thẩm thấu ra khiến Lý Hạo giật mình thức tỉnh, vội nhìn về phía Hồng Nhất Đường.
Bấy giờ, cả gương mặt Hồng Nhất Đường đỏ phừng phừng giống như sắp sửa bốc cháy.
Có vẻ một đầu khóa siêu năng của gã đã đứt gãy.
Lực lượng cường đại khiến vòng phòng ngự của gã lớn ra hơn một chút, thế nhưng cỗ lực lượng Hỏa hệ đột ngột bộc phát kia lại khiến gã cực kỳ thống khổ, trái tim đau nhức như thể bị lửa thiêu đốt.
Ngày đó ở trong thành, khi phải đối phó với đám người Hầu Tiêu Trần thì gã cũng chưa từng xuất hiện tình huống như vậy.
Bên cạnh, Quang Minh Kiếm run rẩy muốn mở mắt, Hồng Nhất Đường vội quát: “Ngươi tiếp tục chữa trị đi, đừng lãng phí sinh mệnh chi tuyền!”
Hiển nhiên Quang Minh Kiếm đã cảm nhận được nguy cơ, cũng cảm nhận được Hồng Nhất Đường đang mất sức trầm trọng.
Cứ tiếp tục như thế thì coi chừng Hồng Nhất Đường sẽ nối gót theo nàng.
Thế nhưng Hồng Nhất Đường biết rõ ràng mình cần phải làm gì.
Hiện giờ Quang Minh Kiếm còn đang chữa trị, một khi để nàng ra tay thì xem như hết thảy thương thế đang khôi phục nãy giờ sẽ sụp đổ trong tích tắc.
Số sinh mệnh chi tuyền kia bị lãng phí không nói, quan trọng hơn là một khi nàng ta gục xuống, chỉ e Lý Hạo cũng mất mạng.
Cho nên nhất định phải chờ thêm một lúc, chờ cho lực lượng sinh mệnh chi tuyền hoàn toàn thâm nhập vào thể nội để giúp thương thế khép lại, như vậy thì Quang Minh Kiếm mới có thể động thủ.
Mí mắt Quang Minh Kiếm run rẩy vật lộn một phen, cuối cùng dần dần lắng lại.
Địa Phúc Kiếm đã mang đến cho mọi người cảm giác an tâm rất lớn.
Dù là kẻ cảnh giác như Lý Hạo thì cũng có thể không bận tâm gì mà tập trung tu luyện, bởi vì hắn biết, chỉ cần có Địa Phúc Kiếm bên cạnh thì gã nhất định sẽ liều mạng bảo hộ mọi người an toàn.
Chương 933: 13 Vị Cường Giả
Mà lúc này, trong lòng các vị cường giả đang tấn công vòng ngoài đều hoảng sợ.
Bọn hắn đã xuất hết toàn lực chưa?
Dĩ nhiên là chưa!
Tối thiểu thì hai vị cường giả đang tiến vào thời kỳ thuế biến đều không xuất toàn lực.
Bởi vì dưới loại tình huống giằng co này, một khi kẻ nào tiên phong xuất toàn lực thì kẻ đó ắt sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu của Địa Phúc Kiếm.
Đây rõ ràng không phải là ý kiến hay, vả lại bọn họ cũng đâu phải người cùng một phe, cường giả đang tụ tập nơi đây đa phần đều đến từ rất nhiều thế lực riêng biệt.
Có điều trọn vẹn 13 vị cường giả đỉnh cấp, dù đặt tại Trung bộ thì đây cũng là sự tồn tại rất đáng gờm.
Thực lực như vậy thậm chí đủ để hủy diệt một vài tổ chức cường đại.
Vậy mà hôm nay, đối mặt với sự phòng thủ của một người nhưng bọn họ lại không cách nào công phá được.
Đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Hai vị cường giả đang tiến vào thời kỳ thuế biến, một người đeo mặt nạ, một người thân mặc áo giáp màu đen.
Lúc này, vị cường giả mặc áo giáp nhịn không được cảm khái: “Ngân Nguyệt Thất Kiếm, có lẽ Địa Phúc Kiếm mới là kẻ đệ nhất thiên hạ.”
Không nói tới cái khác, chỉ riêng chiêu kiếm thuật phòng thủ kín kẽ đến một giọt nước cũng không lọt, bốn phương tám hướng đều được phòng ngự kín chặt, chưa kể lực phản ứng, nội kình, kinh nghiệm chiến đấu,… hết thảy đều là đỉnh cấp đương thời.
Thấy đang lúc chiến đấu mà người này còn có tâm tư khen ngợi đối thủ, có người trong lòng thầm mắng một tiếng, còn không phải do các ngươi không chịu xuất toàn lực hay sao?
Người nọ vừa lên tiếng, kỳ thật liền có người nhận ra.
Đến trình độ này rồi thì đều là đại nhân vật, còn có ai có thể giấu diếm được thân phận của mình?
Cho nên rất nhanh đã có người đoán ra được thân phận của vị cường giả mặc áo giáp.
Lâm Giang Tổng đốc, bá chủ Lâm Giang hành tỉnh.
Vốn y chỉ là Thự trưởng Hành chính tổng thự, nhưng về sau y dứt khoát sáp nhập cơ cấu khác, gầy dựng phủ tổng đốc, xem như là hàng xóm cũ của Ngân Nguyệt.
Nghe nói trong số tám nhà Hải tặc trên biển, Hải Yêu đạo chính là do người này nâng đỡ.
Mà y cũng là cái đinh đáng ghét, thường xuyên nhắm vào Ngân Nguyệt.
Khó trách người này muốn che giấu tung tích, bởi vì thân phận của y tương đối đặc thù, nếu trực tiếp bại lộ thân phận mà đánh chết Quang Minh Kiếm thì chắc chắn sẽ dẫn tới võ sư Ngân Nguyệt tìm đến trả thù.
Huống chi khoảng cách giữa Lâm Giang và Ngân Nguyệt quá gần.
Bất quá cũng không có mấy người để ý việc thân phận của đối phương bị bại lộ, bởi vì thật ra từ lúc bắt đầu bao vây Quang Minh Kiếm đến bây giờ, 13 người ở đây đều là chí cường giả, ít nhiều đều đã đoán ra thân phận của nhau.
Trong lòng Từ Trấn thầm mắng một tiếng.
Hai vị cường giả thời kỳ thuế biến, một người là Phiền Xương, người thứ hai thì hóa ra không phải người của Phi Thiên.
Nếu ông không đoán sai thì kẻ mặc áo choàng này chính là thống lĩnh cấm quân.
Hừ, Bình Nguyên Vương!
Đúng vậy, ông từng gặp đối phương mấy lần, không nghĩ tới thực lực của Bình Nguyên Vương còn mạnh hơn so với ông tưởng tượng.
Bình Nguyên Vương chính là cấp trên của đám người Hầu Tiêu Trần, năm xưa là người đứng ra gây dựng Võ Vệ quân.
Vương phủ cách nơi này không quá xa, hiển nhiên bên phía Bình Nguyên Vương cũng có cường giả đến đây.
Vị Húc Quang thuế biến kỳ này tên là Càn Phong, là đại tướng hàng đầu dưới trướng của Bình Nguyên Vương.
Trong số 4 vị cường giả đỉnh phong kỳ, ngoại trừ một người thuộc Định Quốc công phủ ra thì còn có một người khác cũng đeo mặt nạ, Từ Trấn đã sớm nhận ra đó là Chanh Nguyệt.
Còn lại hai người tuy cũng giấu giếm thân phận nhưng không thể gạt được ông.
Một người thuộc Bắc Hải đạo tặc, là Đại công tước dưới trướng Bắc Hải Vương, cụ thể tên gì thì Từ Trấn không rõ.
Nhưng nghe nói đối phương đã tự phong mình thành Bình Hải Công.
Lúc biết được chuyện này, ông còn cười nhạo đám Bắc Hải đạo tặc đúng là lũ ngu ngốc!
Bây giờ nhìn lại mới thấy thực lực của gã cũng không yếu – Húc Quang đỉnh phong.
Không biết Bắc Hải Vương có thực lực gì, xem ra ít nhất cũng đã bước vào thời kỳ thuế biến.
Chỉ là hiện giờ vẫn không thấy ông ta xuất hiện, chẳng biết là đã đi đâu.
Từ Trấn còn nhận ra vị Húc Quang đỉnh phong cuối cùng, gã không phải là cường giả của Phi Thiên hay Diêm La, có vẻ cường giả của hai nhà này còn chưa kịp đến.
Vị đỉnh phong kỳ này là cường giả của Phù Đồ Sơn – một trong Thất Thần Sơn, nhưng cụ thể là ai thì Từ Trấn không rõ, có điều nhìn từ thủ đoạn ra tay thì chắc chắn ông đoán không sai.
Thất Đại Thần Sơn tuy thanh danh không bằng tam đại tổ chức siêu năng, nhưng thực lực thì tuyệt đối không kém.
Thiên Kiếm sơn, sơn chủ là Thiên Kiếm.
Hạo Thiên thâm sâu, sơn chủ Hạo Thiên chính là một trong bá chủ tuyệt thế.
Thiên Bằng sơn do một đầu đại yêu trấn thủ, từng một ngụm thôn phệ một vị Húc Quang khiến người ta nghe mà thấy sợ hãi.
Phù Đồ sơn, nghe nói người trong núi đều có năng lực giết chóc cực kỳ cường hãn, tựa như thần linh giáng lâm, đình chiến tắt binh, mà hết thảy những việc này đều là dựa vào thực lực mạnh mẽ.
Những người này, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.
Mặc dù bọn họ đều thầm tán thưởng Hồng Nhất Đường cường đại, nhưng trên thực tế, ai nấy đều tin chắc thắng lợi đang nằm trong tay mình.
Bởi vì nãy giờ bọn hắn vốn chưa tiêu hao bao nhiêu, trong khi rõ ràng là Hồng Nhất Đường đã sắp không chống đỡ được nữa.
Phía trước là Hồng Nhất Đường đang giằng co với đám cường giả Húc Quang, không ai biết, phía sau lưng Hồng Nhất Đường, ngũ thế của Lý Hạo đã dần dần đạt đến trạng thái cân bằng.
Tinh Không kiếm trong tay hắn cũng khẽ rung lên, hắn không nhìn Hồng Nhất Đường, Hồng Nhất Đường giờ phút này chỉ có thể phòng thủ, đây đã là cực hạn của gã.
Không biết Quang Minh Kiếm còn cần bao lâu mới có thể ổn định thương thế, lấy tình trạng cơ thể của nàng bây giờ chưa chắc đã có thể thành công trấn áp khóa siêu năng bạo động.
Từng suy nghĩ lướt qua, mà bên trong cơ thể Lý Hạo lúc này, năm đầu xiềng xích bắt đầu vờn quanh ngũ tạng.
Mặc dù bây giờ hắn vẫn chưa có nhiều nghiên cứu đối với ngũ tạng nhất thể, nhưng Lý Hạo cũng có vài trải nghiệm riêng đáng để tham khảo.
Ngũ thế lướt dọc theo năm đầu xiềng xích, tiến hành tiếp xúc, va chạm lẫn nhau.
Đây là lần đầu tiên Lý Hạo thử nghiệm dung hợp ngũ thế.
Ngũ thế hiện ra không có nghĩa là có thể dung hợp.
Trước kia kỳ thật cũng không tính là đã triệt để dung hợp, chỉ là Lý Hạo có kiếm ý tổng cương, kiếm ý đủ cường đại nên mới có thể trấn áp xuống.
Lúc này hắn muốn thử xem xem ngũ thế có thể tự nhiên dung hợp hay không, chứ không phải là dùng lực lượng trấn áp nó.
Chương 934: Gồng Mình Chống Cự
Ngũ thế vừa tiếp xúc thì Lý Hạo bỗng giật bắn, thân thể run rẩy tựa như bị điện giật.
Ngũ tạng đã được cường hóa tới trình độ vạn phương.
Vậy mà bây giờ nó vẫn run lên như cũ, thậm chí ngũ tạng còn xuất hiện từng đạo vết rách.
Lý Hạo thầm giật mình!
Mạnh như vậy sao?
Xem ra tạm thời không thể tùy tiện thử nghiệm việc dung hợp ngũ thế, trước mắt chỉ có thể để kiếm ý tổng cương thống lĩnh, ép ngũ thế phải thuần phục.
“Agrhh…”
Đúng lúc này, Hồng Nhất Đường bất chợt quát to một tiếng, hỏa diễm bay phốc lên, trong nháy mắt đã khiến vô số nước biển bốc hơi, nội kình cường hãn bộc phát ra tứ phương, chấn cho những người khác phải nhao nhao rút lui.
Có điều chính bản thân Hồng Nhất Đường cũng phun một ngụm máu, gã kịch liệt thở dốc, lần nữa vung vẩy trường kiếm khiến thiên địa bốn phương tám hướng đều dậy sóng, cảm giác so với trước đó càng thêm cường đại.
Nhưng mọi người ở đây đều là cường giả, ít nhiều gì cũng nhìn ra một hai.
Xem ra Hồng Nhất Đường không chống đỡ thêm được nữa, gã buộc phải thừa thế xông lên.
Bất quá một chiêu cậy mạnh xong thì bây giờ liền rơi vào thời kỳ suy yếu.
Hồng Nhất Đường có chút biệt khuất, nếu không phải vì bảo vệ hai người kia thì gã đã liều mạng bộc phát một phen, hoàn toàn có thể đánh giết vài người.
Thế nhưng nếu gã ra tay thì vòng phòng thủ nhất định sẽ bị phá.
Dĩ nhiên gã vẫn có cơ hội đào thoát, nhưng Lý Hạo và Quang Minh Kiếm thì sẽ không thể chạy được.
Hồng Nhất Đường cắn chặt răng, quyết định chờ cơ hội.
Gã muốn cho Lý Hạo thêm một chút thời gian, đồng thời chờ Quang Minh Kiếm khôi phục thương thế, chỉ có như vậy thì bọn họ mới có hy vọng chuyển bại thành thắng, bằng không thì… Chỉ có thể nghĩ biện pháp chạy trốn.
Gã tin tưởng Lý Hạo sẽ không làm chuyện vô ích, nhất là vào thời khắc sinh tử như này.
Cũng tin tưởng Quang Minh Kiếm không dễ dàng sụp đổ như vậy.
Nàng đã phục dụng sinh mệnh chi tuyền, chỉ cần cho nàng thời gian thì nàng nhất định có thể khôi phục một phần sức chiến đấu.
Gã tin tưởng bọn họ cũng như cách hai người tín nhiệm gã, yên tâm dựa vào gã bảo hộ.
“Agrhh…”
Hồng Nhất Đường lần nữa gào thét một tiếng, gã chẳng những không áp súc vòng phòng ngự mà còn bức nó rộng lớn ra hơn, buộc kẻ địch phải thuận thế lùi về sau, bất quá trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ lạnh lùng khinh miệt.
Ngươi không kiên trì được bao lâu nữa đâu!
Thời khắc này, trên cơ bản thì Lý Hạo đã chải vuốt ổn thỏa hệ thống ngũ thế của mình, đáng tiếc thời gian quá ngắn nên không kịp dung hợp đàng hoàng.
Có điều hắn cũng không thèm để ý, tình huống cấp bách, chỉ cần không sai biệt lắm là đủ rồi.
Ngũ thế cấp tốc dung nhập vào Tinh Không kiếm khiến nó hơi rung lên, Lý Hạo liền vận dụng Dưỡng kiếm thuật ép ngũ thế nội liễm trở lại, rất nhanh Tinh Không kiếm đã tối xuống, không còn run rẩy nữa.
Dưỡng nhất kiếm!
Hắn mở mắt, nhìn về phía 13 người bên ngoài rồi lại nhìn sang chỗ Từ Trấn, nếu ông ta ngã xuống thì có lẽ tình hình bên đó sẽ trở nên rối loạn.
Mà Hắc Báo hẳn là cũng đang âm thầm tìm kiếm cơ hội.
Từ Trấn mà chết, chỉ cần người bên đó tách nhau ra khiến đội hình tán loạn thì nhất định Hắc Báo có thể bắt lấy cơ hội đánh lén.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo liền vung kiếm lên, lần nữa chém về phía ngoại vi.
Vẫn là khí thế mềm mại nhẹ nhàng như tơ liễu lúc trước.
Lý Hạo giết ra khỏi vòng chiến, trong nháy mắt đã tao ngộ sự công kích khắp nơi, bọn họ dồn ép đánh đến nỗi lớp áo giáp bạc của Lý Hạo cũng kịch liệt rung động, thậm chí có chỗ còn lộ ra thân thể.
Vòng phòng ngự của áo giáp bạc cũng có giới hạn, mà Lý Hạo hiện tại hiển nhiên không cách nào hoàn toàn phát huy ra toàn bộ hiệu năng trong đó.
Liễu Nhứ kiếm lần nữa ra trận.
Một tiếng nổ mạnh ầm vang, có kẻ bạo gan thò tay chụp tới cánh tay của Lý Hạo, ý đồ muốn đoạt lấy thần kiếm.
Lý Hạo trở tay ra một đòn, có điều vẫn là đường kiếm nhẹ nhàng vô lực.
Sau khi Lý Hạo xuất kiếm mấy lần mà không thương tổn được ai xong liền cấp tốc lui tránh, lui về vòng chiến.
Những người khác có phần tiếc nuối, bất quá bọn họ cũng không sốt ruột, đặt tại đây thì lực sát thương của Lý Hạo quả thật không đáng nhắc tới.
Ngoại trừ hai vị Húc Quang trung kỳ nên cẩn thận một chút, còn lại những người khác đều chẳng cần phải bận tâm.
“Hồng Nhất Đường, đừng ngu xuẩn quá mất khôn! Nếu bây giờ ngươi rút đi, Lý Hạo giao Lý gia thần kiếm và Quang Minh Kiếm giao Truy Phong Ngoa ra đây thì cả ba người các ngươi đều được sống sót, bằng không thì để mạng lại đây đi.”
Người vừa lên tiếng chính là một trong hai vị cường giả Thuế biến kỳ, Càn Phong – vị đại tướng đến từ Bình Nguyên Vương phủ.
Hồng Nhất Đường không đáp, bởi vì gã đã cảm nhận được thứ gì đó từ trong kiếm ý mà Lý Hạo vừa thể hiện.
Đó là một loại dấu hiệu sắp sửa bộc phát!
Gia hỏa này chuẩn bị ra tay giết người!
Hắn có thể làm được không?
Gã không biết.
Nhưng gã không ngại tạo cơ hội cho Lý Hạo thử nghiệm.
Hồng Nhất Đường gầm lên, một bộ muốn từ bỏ phòng ngự.
Gã chém một kiếm xuống, trời long đất lở, nước biển sụp đổ, biển rộng ầm ầm dậy sóng.
Đám người nhao nhao giật mình, mấy vị cường giả xung phong phía trước cấp tốc lùi về sau.
Mà mấy vị yếu hơn vốn đang ở sau thì lại lùi không nhanh bằng.
Chém một nhát xong, Hồng Nhất Đường liền thu kiếm, lần nữa trở về trạng thái phòng ngự khiến trong lòng đám người kia chửi ầm lên.
Hù dọa người đấy à?
Có mấy vị cường giả cũng thầm mắng, phe mình đều sợ chết như thế, trách không được khó mà bắt lấy ba người này.
Bấy giờ, ngược lại mấy vị Húc Quang hậu kỳ và trung kỳ lại đang dẫn đầu đội ngũ, bởi vì vừa nãy bọn hắn lùi về sau chậm hơn đám cường giả đỉnh cấp, dẫn đến bị đẩy ra đứng đầu hàng.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, vội vàng bắt lấy thời cơ.
Hợp tác với võ sư quả nhiên vô cùng thoải mái, Hồng Nhất Đường rất biết cách chế tạo cơ hội cho hắn chém giết.
Ngay khi những cường giả đỉnh cấp lùi về sau, Lý Hạo liền liều mạng nhảy ra trước.
Tuy rằng mấy người đứng trên cùng đội ngũ như Từ Trấn đều thấy hắn lao lên, thế nhưng bọn họ không quá để ý, dù sao đây cũng không phải lần đầu Lý Hạo xung phong liều chết ra mặt, chỉ cần không phải Hồng Nhất Đường là được.
Đúng vào lúc này, Lý Hạo đột nhiên rống to một tiếng, “Giết!”
Hắn rống lên như mãnh hổ hạ sơn, tiếng gầm gừ chấn động màng nhĩ.
Một cỗ thần ý cường hãn đột ngột bộc phát, thời khắc này, bọn hắn nhìn thấy rất nhiều thứ, có núi, có nước, có hổ, có cây…
Mà Liễu Nhứ kiếm thì vẫn xuất thủ nhẹ nhàng như cũ.
Có điều lúc này đây, Liễu Nhứ kiếm của Lý Hạo lại giống như rắn độc, một kiếm bồng bềnh lao ra liền khóa chặt lấy một người, nhất định núi xanh chẳng có tùng, ở khắp mọi nơi, đâu đâu cũng có.
Năm loại ánh sáng lập tức chiếu rọi bốn phương.
Nước biển kịch liệt chấn động, sóng lớn bạo động dâng lên, một tiếng ầm vang, thúc đẩy Từ Trấn đi về phía trước một bước.
Chương 935: Một Kiếm Chém Chết Húc Quang
Sắc mặt Từ Trấn tái đi, vội vàng đá một cước ra, định bụng sẽ dùng một cước đá bay Lý Hạo như ban nãy.
Không ngờ một cước lần này của ông ta chỉ truyền đến một tiếng vang thật lớn, mà Lý Hạo thì vẫn đứng y nguyên đấy, hoàn toàn không hề nhúc nhích.
“Cẩn thận!”
Lão nhân tóc trắng kinh hãi gào lên, cấp tốc phóng tới trước đấm ra một quyền!
Không nghĩ tới chiêu kiếm của Lý Hạo thoạt nhìn không nhanh, nhưng động tác hạ kiếm chém xuống lại là việc chỉ trong nháy mắt.
Một kiếm chém ra, Từ Trấn chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng quanh người mình đều là nhánh cây… Không, phải nói đây đều là kiếm quang!
Thời khắc này, ông thật sự không biết chỗ nào mới là nhược điểm kiếm pháp của Lý Hạo.
Ông nổi giận gầm lên một tiếng, muốn xông tới phá vỡ ánh kiếm, đáng tiếc còn chưa kịp làm gì thì đã thấy đùi phải kịch liệt đau nhức dữ dội.
Tay trái Lý Hạo đấm tới một quyền mạnh tới nỗi khiến chính hắn lảo đảo, mà cái chân phải vừa đá trúng hắn ban nãy thì bị một quyền này chấn cho rạn nứt.
Kế tiếp, một đoàn ánh kiếm chằng chịt như mạng nhện lập tức buông xuống, ánh kiếm lóe lên một cái rồi biến mất!
Sau một khắc, Từ Trấn thoát ra được từ trong hung hiểm, sắc mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, “Tiểu súc sinh nhà ngươi không ngờ lại có thủ đoạn cao cường như vậy, lại còn dám tính kế ta!”
Lý Hạo không đáp, chỉ nhanh chóng lùi về sau.
Hắn thở dốc một phen, sau đó tiếp tục dự trữ nuôi dưỡng kiếm thế.
Từ Trấn lớn tiếng cười ha hả, nhưng trong lòng lại có chút kinh sợ.
Phía sau, lão nhân tóc trắng và vị nam tử trung niên kia đều hoảng hốt lao tới dựa sát vào Từ Trấn, vừa nãy suýt nữa đã hù chết bọn họ.
Cũng may chiêu kiếm của Lý Hạo thoạt nhìn nguy hiểm, nhưng lại không có tính sát thương quá lớn.
Tiểu Công gia vẫn an toàn, không có việc gì.
Từ Phong vừa mới chết không lâu, Quang Minh Kiếm thì làm phản, ngũ đại tướng quân đã bị giết, nếu tiểu Công gia lại xảy ra chuyện thì xem như Định Quốc công phủ liền xong đời.
Những người khác cũng nhìn thoáng qua Từ Trấn.
Ban đầu không ai để ý có gì khác thường, thế nhưng rất nhanh bỗng có người kinh hô một tiếng.
Là Tổng đốc Lâm Giang!
Y thấy Từ Trấn vừa nhặt về được một cái mạng, lúc này ông ta còn đang giễu cợt trào phúng hành động của Lý Hạo là sấm to mưa nhỏ.
Một kiếm vừa nãy ông còn tưởng rằng mình không cách nào tránh đi, kết quả chẳng có gì phát sinh.
Nhìn xem, chẳng phải ông vẫn an toàn lành lặn đấy sao?
Nhưng lúc bấy giờ, tiếng kêu kinh ngạc không ngừng vang lên.
Lão nhân tóc trắng bên cạnh Từ Trấn vốn còn đang thở phào nhẹ nhõm, nay thấy mọi người nhìn chằm chằm chủ tử nhà mình thì mới vội vàng quan sát kỹ lại.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thì sắc mặt liền kịch biến.
Từ Trấn thấy vậy liền khó hiểu, biểu tình của ngươi là có ý gì?
“Tiểu Công gia…” Lão nhân lắp bắp, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.
Chỉ thấy trên mặt Từ Trấn dần dần hiện ra từng đạo vết máu, vết máu giăng chằng chịt hệt như một tấm mạng nhện, cứ thế bắt đầu rạn nứt.
Từ Trấn thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn, ông ta chỉ thấy trên mặt có chút ngứa ngáy bèn vươn tay sờ một cái, nào ngờ vừa có lực tác động vào thì cả gương mặt liền sụp xuống trong tích tắc, không chỉ thế, cả bàn tay của ông ta cũng rạn nứt ngay tức thì.
Thân thể Từ Trấn giống như một món đồ sứ mỏng manh, trong nháy mắt đã xuất hiện vô số vết nứt vỡ.
Từng khối huyết nhục ào ào rơi xuống.
“Không… Không có khả năng…”
Từ Trấn luống cuống, làm sao có thể, rõ ràng ông ta không có chuyện gì!
Tình cảnh đáng sợ trước mắt khiến mọi người đều hốt hoảng, mà đúng lúc này, Lý Hạo lần nữa lao lên, im hơi lặng tiếng quét kiếm về phía một vị Húc Quang trung kỳ.
Hồng Nhất Đường cũng thừa cơ bạo hống một tiếng, một kiếm đâm ra, từ bỏ việc phòng thủ.
Những người khác vốn còn đang ngây người nhìn Từ Trấn, Từ Trấn bây giờ trông không khác gì búp bê bằng sứ, thoáng cái cả người ông ta đã trực tiếp biến thành ngàn vạn mảnh vỡ, rơi xuống biển sâu.
Tận mắt chứng kiến việc này khiến lão nhân tóc trắng và trung niên tráng hán đều khiếp sợ vô cùng, nhất thời chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, thậm chí đều không có tâm tư quản gì đến mọi việc xung quanh.
Mà đây cũng là cơ hội của Lý Hạo!
“Giết!”
Chiêu kiếm lần này không còn mềm mại lả lướt nữa, mà là hết sức mãnh liệt hung tợn.
Lập tức, vị Húc Quang trung kỳ đang muốn trốn chạy kia liền có cảm giác bị vô số cành cây quấn quanh, bị ép dừng lại ngay tại chỗ.
Dĩ nhiên cảm giác đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhưng một khoảnh khắc khựng bước thoáng qua ấy cũng đã đủ để lấy mạng gã.
Một kiếm chém xuống, mỉa mai là so với Từ Trấn thì gã cảm thấy mình được chết thống khoái hơn nhiều, bởi vì chỉ chớp mắt gã đã bị Tinh Không kiếm chém thành hai nửa!
Bên kia, Hồng Nhất Đường đã từ bỏ việc phòng thủ, gã xông tới chém xuống một nhát, khí thế bàng bạc tức khắc nghiền ép tên Húc Quang trung kỳ còn lại.
Gã gần như không thể phản kháng chút nào thì đã bị một kiếm ấy ép thành cục thịt, ầm một tiếng, trực tiếp nổ tung!
Người vừa ngã xuống, Hồng Nhất Đường liền khôi phục phòng thủ, mà Lý Hạo cũng nhanh chóng lùi về vòng phòng ngự của gã.
Chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn mà đã mất 3 mạng người, những người khác kinh hãi vội vàng thoái lui, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt.
Chết rồi!
Từ Trấn chết rồi, hai vị Húc Quang trung kỳ cũng đã tử vong.
Chỉ vài giây trước phe bọn họ còn có 13 vị cường giả, nào ngờ chỉ vài giây sau thì chỉ còn 10 người sống sót.
Biến cố xảy ra quá nhanh!
“Tiểu Công gia!”
Lão nhân tóc trắng điên cuồng quơ quàng lấy từng khối huyết nhục, tinh thần suy sụp nặng nề.
Từ Trấn đã chết, hơn nữa còn là chết thê thảm như thế, trực tiếp bị ngàn đao băm thây!
Nếu lão đưa tin này trở về… Dù Quốc Công phủ có tổn thất cách mấy thì chắc chắn Định Quốc công cũng sẽ không bỏ qua cho hai người bọn lão.
Lão nhân tóc trắng nhìn thoáng qua người trung niên đi cùng, mà người kia cũng đang tái mặt nhìn lão.
Thực lực của hai người bọn họ đều rất cường đại, một người là Húc Quang đỉnh phong, một người là Húc Quang hậu kỳ.
Vậy mà bọn hắn đều không có việc gì, trong khi trưởng tử của Định Quốc công là Từ Trấn lại bị giết, làm sao mà bọn họ có thể bàn giao với Quốc Công phủ đây?
Vô luận như thế nào… Tuyệt đối không thể lưu lại nơi đây nữa.
Tức khắc hai người đã đưa ra quyết định.
Bọn họ phải mau chóng rời đi trước.
Trở về nhận tội cũng được, chạy trốn cũng được, nói tóm lại nhất định phải nhanh chân rời đi trước khi tin tức này truyền về Từ gia.
Quyết định xong xuôi, bọn họ liền mặc kệ mọi chuyện, một người tóm lấy nhẫn trữ vật của Từ Trấn, một người bốc lấy một phần huyết nhục của ông ta, cả hai quyết đoán xoay người bỏ chạy.
Nào ngờ trong nước đột nhiên xuất hiện một cái móng vuốt, móc thẳng về phía đũng quần của nam tử trung niên.
Bịch một tiếng, nam tử trung niên không thể tin nổi nhìn xuống, phát hiện nửa người dưới của mình đã bị một móng vuốt đâm xuyên thấu!
Gã còn chưa kịp hoàn hồn thì một cái miệng chó đã hiện ra, răng rắc một ngụm, trực tiếp cắn đứt nửa người của gã.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










