[Dịch] Tinh Môn
Tập 188 : Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm (c936-c940)
❮ sautiếp ❯Chương 936: Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm
Ầm!
Lão nhân tóc trắng vội vàng đánh ra một quyền ép Hắc Báo phải lùi bước, sau đó lão kéo lấy phân nửa thi thể còn sót lại của nam tử trung niên rồi nhanh chóng biến mất.
Rất nhanh, huyết dịch đã nhuộm đỏ một vùng biển rộng.
Lúc này, Hắc Báo lại ngoi đầu lên, mắt cẩu lộ ra một vòng hung mang, nhìn chằm chằm về phương hướng đào tẩu của lão nhân tóc trắng.
Chính như Lý Hạo dự đoán, mặc dù số lần Hắc Báo chiến đấu không nhiều, nhưng năng lực nắm bắt thời cơ của nó là nhất lưu.
Biến cố liên tiếp xảy ra khiến đám cường giả còn lại sợ đến ngây người.
Còn chưa kịp phản ứng gì thì 4 vị cường giả đã ngã xuống.
Một người thì chạy trốn, hơn nữa còn đang giằng co với con chó vừa xuất hiện.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Kẻ địch đối diện thì hoang mang, nhưng Hồng Nhất Đường bên này thì lại nhẹ nhàng thở phào, tâm trạng hết sức vui mừng.
Gã nhìn về phía Lý Hạo, quả nhiên tiểu tử này không khiến người ta thất vọng.
Mặc dù hắn chỉ giết một đám yếu nhất, đa phần cường giả đỉnh cấp vẫn còn sống sót.
Nhưng thiếu bớt một nhóm ‘tốt thí’ kia thì ít nhiều cũng khiến lực uy hiếp của những người còn lại giảm mạnh.
13 người, chết 4 vị, 1 vị thì đang dây dưa với Hắc Báo nơi xa, nhất thời nơi đây chỉ còn lại 8 vị cường giả.
Biến cố liên tiếp xảy ra khiến đám người có phần bạo động.
Sắc mặt tổng đốc Lâm Giang ngưng trọng, nhìn về phía mấy người bên cạnh, có ý muốn rút lui.
Nhưng y lại lo sợ mình mà lùi bước lúc này thì sẽ trở thành bia ngắm cho mấy người kia.
“Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm… Quả nhiên đều là danh bất hư truyền!”
Tổng đốc Lâm Giang mở miệng: “Đã như vậy… Việc này liền dừng ở đây đi.”
Ngoại trừ y thì 7 vị cường giả còn lại không ai lên tiếng.
Thế nhưng sự sợ hãi thì đã hiện rõ trên gương mặt bọn họ.
Không ai ngờ Lý Hạo có thể chém giết một vị Húc Quang hậu kỳ bằng chiêu thức kỳ dị như thế, vả lại còn có con chó kia nữa, rốt cuộc nó từ đâu xuất hiện?
Xem ra suy nghĩ chậm rãi mài chết ba tên võ sư Ngân Nguyệt của mọi người trước đó đã tính sai rồi.
Bất giác bọn họ thấy hối hận không thôi.
Mà lúc này, một vị cường giả có dáng người to con liền truyền âm: “Liên thủ rồi toàn lực ứng phó đi! Như vậy còn có thể chiếm lấy phần thắng! Chẳng lẽ các ngươi không muốn Lý gia kiếm và Truy Phong Ngoa? Vừa vặn chết bớt mấy tên, không cần phải chia chác thu hoạch cho bọn chúng.”
Người lên tiếng là vị cường giả đến từ Phù Đồ sơn.
Hiển nhiên công kích của đám người Lý Hạo chưa thể hù dọa hắn.
Hắn vẫn muốn thử một chút, điều kiện tiên quyết là hai vị cường giả Thuế biến kỳ nguyện ý ra tay ứng phó toàn lực.
Mà thời khắc này, bên tai Lý Hạo chợt vang lên thanh âm: “Lý Hạo, hai tên Thuế biến kỳ giao cho Hồng Nhất Đường đối phó, ta sẽ giải quyết ba tên Húc Quang đỉnh phong.
Ba tên Húc Quang hậu kỳ thì giao cho ngươi.
Ngươi có làm được không?”
Quang Minh Kiếm đã tỉnh táo trở lại, nhưng khả năng cao là thương thế vẫn còn rất nghiêm trọng.
Hiện giờ nàng cũng chỉ nói là mình sẽ đối phó với ba tên Húc Quang đỉnh phong, vẫn cần Lý Hạo ra tay ngăn cản hoặc là đánh giết ba vị Húc Quang hậu kỳ.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ chớp, truyền âm đáp: “Được!”
Thử một chút xem sao, về phần có thành công hay không thì ai mà biết trước.
Dù gì thì một mực phòng thủ hay bị động đánh trả đều không phải là phong cách của Kiếm khách.
Sau một khắc, ba người đạt thành nhất trí.
Đương khi đám người kia còn đang chần chờ nên tiếp tục tấn công hay tạm thời rút đi thì đột nhiên có ánh kiếm lóe lên!
Oanh!
Ba vị võ sư căn bản không cho bọn hắn cơ hội thương lượng, cũng không cho bọn hắn cơ hội rời khỏi.
Hồng Nhất Đường vô cùng hưng phấn, nhịn không được cao giọng mắng: “Một đám tôn tử, nếu không phải vì bảo vệ hai người bọn họ thì lão tử đã sớm làm thịt mấy tên cho đã nghiền!”
Gã đâu phải là Thánh nhân!
Lúc trước vì chuẩn bị Huyết Thần Tử mà gã đã tự mình đánh tới Trung bộ.
Lý Hạo cảm thấy gã lương thiện thì chẳng qua là do Lý Hạo có mắt như mù.
Một kiếm chấn động lao ra!
Tức khắc trời đất quay cuồng, trong chớp mắt, Tổng đốc Lâm Giang và gã thống lĩnh Vương phủ đều thấy hoa mắt, cả hai bị cuốn vào trong một không gian kín.
Hồng Nhất Đường ngoan lệ quát: “Hai người các ngươi ngoan ngoãn chiến một trận tại đây với ta đi, hôm nay nếu không phải là các ngươi chết thì chính là ta chết!”
Ông!
Kiếm khí phá không lao tới, sắc mặt hai người đều kịch biến, bọn họ không quản đến chuyện ẩn núp gì nữa, lập tức một cỗ lực lượng cường hãn bộc phát ra.
Tổng đốc Lâm Giang dùng đao, còn Càn Phong thì dùng thương, hai thanh vũ khí này đều là Nguyên Thần binh.
Bấy giờ, thực lực mà bọn họ thể hiện đã cường hãn hơn nhiều so với kiểu cách giấu giấu giếm giếm trước đó.
Ba người ầm ầm cuốn vào nhau, đánh cho mặt biển dậy sóng, biển rộng gào thét.
Mà cách đó không xa, sắc mặt Quang Minh Kiếm tuy vẫn trắng bệch, nhưng một kiếm của nàng lay động xuất thế khiến thiên địa hiện rõ một mảng quang minh, “Hắc Quả Phụ, Bắc Hải đạo tặc, gia hỏa Phù Đồ sơn, ba người các ngươi đừng hòng rời đi!”
Chanh Nguyệt vẫn cố ý giấu kín thân phận, bây giờ đã bị chỉ đích danh thì không thể không mở miệng, ngưng trọng nói: “Quang Minh Kiếm, ngươi còn có thể bộc phát thêm được bao lâu? Bọn ta đã quyết định thối lui, các ngươi cũng đừng không biết tốt xấu mà cắn mãi không buông.”
“Hắc Quả Phụ, ngươi quên bọn ta là ai à?”
Dĩ nhiên là không!
Chanh Nguyệt không nói thêm gì nữa mà lập tức xuất chiêu, một tiếng ầm vang nổ mạnh như ngàn vạn tơ nhện bộc phát, xuyên thấu hư không, bà ta đương nhiên không quên, bà quá rõ tác phong của đám võ sư Ngân Nguyệt này rồi.
Nhưng ai có thể nghĩ tới chỉ thoáng cái bọn họ đã trở mình mạnh mẽ như vậy.
Ngàn vạn tơ nhện xuyên thấu hư không, Chanh Nguyệt hét to: “Thương thế của nàng ta chưa lành đâu, giết nàng!”
Hai người còn lại cấp tốc ra tay, thủ đoạn công kích đều hết sức ngoan lệ.
Liên thủ dũng mãnh của ba người khiến kiếm chiêu của Quang Minh Kiếm xuất hiện một khe hở.
Chớp lấy cơ hội ấy, Chanh Nguyệt bạo hống một tiếng, lần nữa bộc phát ra kiếm chiêu tựa như ngàn vạn tơ nhện nhằm chặn giết Quang Minh Kiếm, có điều sau một khắc, kiếm chiêu của bà đột ngột tản ra bốn phía.
Chanh Nguyệt bay lên không, trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.
Từng là võ sư của Ngân Nguyệt, đồng thời cũng là một thành viên trong số Tam Thập Lục Hùng, tuy rằng có người nói xếp hạng năm đó của bà có chút phù phiếm, toàn bộ đều là nhờ vào mỹ sắc, nhưng nói gì thì nói, có thể tiến vào danh sách này thì bản thân bà cũng phải có bản lĩnh sinh tồn riêng.
Vì vậy ngay khi thấy mấy người Địa Phúc Kiếm lựa chọn ra tay phản kích thì bà liền biết, cơ hội tốt trước đó đã mất rồi!
Một đám cường giả này dù sao cũng không phải người cùng một bọn, không chỉ nội bộ lục đục với nhau mà còn mỗi người một tư lợi riêng, không ai nguyện ý xuất toàn lực, bây giờ bị Lý Hạo và Hồng Nhất Đường lợi dụng đánh giết từng kẻ xong thì đã không còn có cơ hội hợp tác nữa.
Hắc Quả Phụ lựa chọn thoát đi!
Trong tích tắc, nàng đã biến mất ngay trước mắt mọi người.
Quang Minh Kiếm khẽ nhíu mày, có vẻ nàng đã tính đến lựa chọn của bà ta.
Nàng liếc sang chỗ Địa Phúc Kiếm và Lý Hạo cách đó không xa, nàng không định truy kích Hắc Quả Phụ mà là quay kiếm công kích thẳng về hướng hai vị Húc Quang đỉnh phong đang tái mặt sợ hãi.
Hai người bọn họ suýt nữa đã chửi ầm lên, không ngờ Hắc Quả Phụ không nói không rằng lại phản bội quay đầu bỏ chạy như thế.
Chương 937: Võ Sư Ngân Nguyệt
Lý Hạo bên này.
Đối thủ của hắn là ba vị Húc Quang hậu kỳ, trong đó có một kẻ đến từ Diêm La, một kẻ đến từ Phi Thiên.
Người còn lại thì Lý Hạo không biết.
Bấy giờ, hắn mặc kệ cuộc chiến ở những phương hướng khác, chỉ tập trung vào đối thủ trước mặt.
Một kiếm giết ra, ngũ thế dung hợp, tam đại cường giả đối diện đều tập trung phản kháng, tiếng ầm ầm do va chạm vang lên không ngớt.
Lấy một địch ba thì hiển nhiên Lý Hạo còn hơi kém một chút.
Nhưng Lý Hạo rất liều mạng, hắn không sợ bị thương, thậm chí còn không sợ thiếu tay hay mất chân.
Liễu Nhứ kiếm tựa như một tấm lưới lớn, trực tiếp bao phủ lấy ba người, không cho bọn chúng cơ hội đào thoát.
Kiếm chiêu hết sức mềm mại nhưng lại khiến bọn họ phải điên cuồng phản kích, thanh âm bạo hống vang lên không dứt.
Kiếm quang quét ngang dọc Bắc Hải!
Trong số ba vị Kiếm khách thì thực lực Lý Hạo là kém nhất, nhưng kiếm pháp của hắn lại sắc bén nhất, nhìn như mềm yếu nhưng chiêu chiêu đều là lấy mệnh người.
Hồng Nhất Đường thì đại khí dũng mãnh, mạnh mẽ áp chế hai vị cường giả Thuế biến kỳ, bức bọn họ không ngừng lùi lại.
Tổng đốc Lâm Giang giận dữ gầm lên: “Hồng Nhất Đường, ngươi dám giết ta sao? Ta mà chết tại đây thì ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.”
Oanh!
Trường kiếm của Hồng Nhất Đường vẫn xông tới áp chế, suýt chút nữa đã ép đối phương nổ tung.
Phiền Xương điên cuồng gào thét, nghiến răng nghiến lợi cầm đao chém.
Giờ phút này, hết thảy uy hiếp đe dọa gì đó đều không có ý nghĩa.
Phiền Xương đã quen ở trên cao, lâu rồi không đích thân đi chém giết, nhất thời quên mất, đám võ sư Ngân Nguyệt như bọn họ sao có thể lui binh chỉ vì mấy câu đe dọa của y, huống hồ một khi đã xuất thủ, bọn họ cũng không thích lắm lời nói nhiều với kẻ địch.
Thường thì Ngân Nguyệt võ sư sẽ giết trước, đợi đánh xong xuôi rồi bọn họ mới mở miệng trao đổi với… thi thể của ngươi.
Trên chiến trường.
Ba phương dũng mãnh lao vào đối chiến với nhau.
Bên phía vòng chiến của Quang Minh Kiếm.
Khí khái nàng dũng mãnh ngang dọc thiên địa, một kiếm chói lọi diệu bắn hư không.
Một tiếng nổ mạnh, tên Bắc Hải đạo tặc bị nàng dùng kiếm chém chết ngay tại chỗ.
Vị cường giả Phù Đồ sơn kia kinh hãi gào lên: “Ta chính là đệ đệ của Phù Đồ sơn chủ…”
Không sai, huynh trưởng của gã là sơn chủ Phù Đồ sơn, là một trong số các cường giả tuyệt đỉnh đương thời.
Quang Minh Kiếm thản nhiên chém xuống, một tiếng ầm vang, cái đầu của đối phương tức khắc vỡ vụn.
Nàng lạnh lùng cất tiếng: “Phù Đồ sơn chủ? Hình như ta có biết hắn.
Là kẻ năm xưa tự xưng Phù vương có đúng không? Ta nhớ hắn từ vùng phía tây đánh tới Ngân Nguyệt, sau đó bị Viên Thạc đánh gãy hai cánh tay, cạo sạch tóc nên mới biến thành đầu trọc, ông ta còn treo tên này trên cột mốc biên giới phụ cận Ngân Nguyệt.
Còn tưởng rằng hắn đã xanh cỏ từ lâu, không nghĩ tới vẫn còn sống.
Gia hỏa Viên Thạc thật là! Lúc nào cũng lưu lại một chút phiền toái!”
Đáng tiếc người trước mắt đã chết, không còn nghe thấy nàng nói những gì.
Nơi xa, thừa dịp ba tên Húc Quang đối diện đang thất thần sợ hãi vì cảnh tượng bên chỗ Quang Minh Kiếm, Lý Hạo liền huơ kiếm giết ra, Kim Kiếm thế bộc phát, một tiếng nổ mạnh ầm vang, trực tiếp xé rách thân thể của vị trưởng lão Phi Thiên!
Lý Hạo không ngừng lại, tiếp tục trở tay đấm ra một quyền mạnh mẽ như mãnh hổ gào thét, một đầu cự hổ hiện ra, trực tiếp nuốt vào một người, người còn lại kinh hoảng quay đầu trốn chạy, có điều vừa mới trốn vào hư không thì đã phải nghênh đón mũi kiếm của Quang Minh Kiếm lao tới!
Phù một tiếng, mũi kiếm xuyên qua thiên địa, đóng đinh người kia ở trong hư không!
Mà nơi xa, hai vị cường giả Thuế biến kỳ thấy vậy thì sắc mặt đều kịch biến.
Lúc này, trong mắt Phiền Xương lộ ra sắc thái âm trầm, ngay khi Hồng Nhất Đường công kích tới, y chợt ném ra một vật, thứ này vừa xuất hiện liền nổ tan tành.
Lực nổ tung rất mạnh, khiến cho nước biển khắp bốn phương tám hướng đều ào ào dậy sóng, sau đó nó biến mất trong nháy mắt, chỉ để lại một cái hố rỗng thật lớn.
Mà Phiền Xương thì thừa cơ chạy trốn, mặc kệ bản thân không ngừng hộc máu.
Món bảo vật kia là thứ mà y thu hoạch được từ trong một di tích.
Theo ghi chép thì đây là một loạt bom năng lượng mà năm xưa truyền lại.
Nghe nói vào thời kỳ Cổ văn minh, nó có thể nổ chết vô số cường giả.
Y từng lấy được ba cái, đã dùng hết hai, mỗi một lần sử dụng đều là để giải quyết một vị cường giả đỉnh cấp.
Vậy mà hôm nay lại chỉ có thể dùng để chạy trối chết.
Nhưng chuyện tiếp theo đã chứng tỏ sự quyết đoán của Phiền Xương là đúng đắn.
Mặc dù uy lực của bom năng lượng cực kỳ cường hãn, thế nhưng rất nhanh đã có một đạo kiếm mang bắn ra từ trong nước biển, thổi phù một tiếng, trực tiếp chặt đứt một cánh tay của vị Tổng đốc này.
Phiền Xương dứt khoát không quay đầu cũng không dừng lại, giống như cánh tay vừa bị chặt đứt không phải là của mình.
Y trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.
Hy sinh một cánh tay để giữ lại cái mạng, thân là Tổng đốc, y rất rõ lúc nào phải biết nắm, lúc nào phải biết buông.
Mà bên kia, Càn Phong cũng chịu ảnh hưởng từ việc bom nổ, gã trọng thương hộc máu, nhìn về phương hướng Phiền Xương trốn chạy mà không khỏi thở dài một tiếng.
Hỗn đản này… Nếu y tiếp tục cắn răng chiến đấu thì dù bọn họ có thất bại, Hồng Nhất Đường cũng sẽ không dễ chịu gì, có khi còn rơi vào trạng thái lưỡng bại câu thương.
Nhưng Phiền Xương đã lựa chọn đào thoát…
Áo choàng của gã đã rách nát, lộ ra diện mạo có phần tang thương, Càn Phong hộc máu, nhìn chằm chằm Hồng Nhất Đường, cười gằn thành tiếng: “Vương gia sẽ báo thù cho ta.
Địa Phúc Kiếm, ngươi giấu không được đâu!”
“Tuy Bình Nguyên Vương rất mạnh, nhưng đợi ông ta giải quyết được tam đại thống lĩnh trước đi rồi hẵng tính sau!” Hồng Nhất Đường không ngừng ho ra máu, nhưng không cản trở được việc y thẳng tay chém xuống một kiếm.
Oanh!
Thân thể Càn Phong nổ tung, chỉ còn lại thanh âm quanh quẩn bên tai mọi người: “Hầu Tiêu Trần và mấy tên phản đồ các ngươi sẽ không sống được lâu đâu!”
Bình Nguyên Vương một tay tạo ra Võ Vệ quân, nhưng lại bị ba vị thủ hạ dưới trướng phản bội cướp lấy quân binh.
Thân là trung thần của vương phủ, gã thật sự căm ghét ba người kia, đáng tiếc gã lại không thể làm gì bọn họ.
Nghe nói vài ngày trước, Vương gia tự mình ra tay đả thương Hầu Tiêu Trần và Hoàng Vũ, có điều vẫn không thể lấy mạng của hai người này.
Trong chốc lát, toàn bộ chiến đấu ở ba khu vực đã kết thúc.
Nơi xa, lão nhân tóc trắng dùng quyền đánh bay Hắc Báo, sau đó cấp tốc trốn chạy, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
Ngay khi ba người Lý Hạo vừa muốn ra tay hỗ trợ thì bỗng nhiên, Hắc Báo vừa rơi xuống biển chợt xuất hiện biến hóa, hai mắt tiểu cẩu đột ngột lộ ra hung mang.
Sau một khắc, một tiếng gầm gừ không giống như tiếng chó sủa bình thường liền vang lên.
Rất nhanh, một đầu tiểu cẩu màu vàng đã hiển hiện, huyết mạch Hắc Báo sôi trào, cả người hóa thành một màu hoàng kim, thân hình bành trướng lớn vô số lần, nó lao lên, một ngụm cắn thẳng về hướng lão nhân tóc trắng kia!
Âm thanh răng rắc đáng sợ vang vọng, dường như hư không cũng bị nó cắn nát.
Trong miệng Hắc Báo truyền ra một cỗ lực lượng thôn phệ.
Lão nhân hét thảm, thoáng cái đã bị nó cắn đứt nửa người.
Hai mắt Hắc Báo đỏ ngầu như máu, có vẻ nó muốn nuốt thi thể của lão nhân, Lý Hạo thấy vậy thì vội quát: “Hắc Báo!”
Hắc Báo giật mình tỉnh táo lại, thân thể nó thoáng lay động rồi nhanh chóng khôi phục về nguyên hình, ánh mắt có phần mê mang, nó cấp tốc phun thi thể trong miệng ra rồi ngã vào mặt biển.
Tiểu cẩu cúi xuống hút một ít nước biển để súc miệng, làm xong lúc này nó mới ngoi đầu lên, có chút vô tội nhìn Lý Hạo.
Làm sao vậy?
Ta không có ăn thịt người nhé!
Không biết người kia vô sỉ như thế nào mà lại đem chính mình nhét vào trong miệng ta! Đúng là oan ức cho bổn cẩu!
Chứng kiến cảnh tượng này, đám người Hồng Nhất Đường đều biến sắc, Hồng Nhất Đường truyền âm Lý Hạo: “Chó của ngươi hẳn là có huyết mạch cổ yêu.
Vừa nãy nó gặp phải kích thích nên mới vô ý kích phát huyết mạch.
Ngươi cẩn thận một chút, khi kích phát huyết mạch thì có vẻ nó sẽ mất đi ý thức bình thường đấy.”
Lý Hạo gật đầu, khẽ nhíu mày, nhưng rồi rất nhanh hắn lại lộ ra nụ cười thoải mái.
Hắc Báo như vậy thì có sao?
Bấy giờ, hắn nhìn quanh một vòng, có phần tiếc nuối: “Hắc Quả Phụ và gia hỏa Thuế biến kỳ kia chạy mất rồi…”
Quang Minh Kiếm ho ra máu không ngừng, vừa thở dốc vừa nói: “Là ta cố ý thả nàng ta đi!”
Lý Hạo giật mình.
Quang Minh Kiếm yên lặng một lúc rồi lại nói: “Dù sao nàng ta cũng là võ sư của Ngân Nguyệt, còn là một trong Tam Thập Lục Hùng.
Cho nên ban nãy ta không cố ý truy sát nàng.”
Lý Hạo khẽ cau mày, nhưng hắn không nói gì.
Thấy vậy, Hồng Nhất Đường liền lên tiếng hòa giải: “Ngươi có đuổi theo thì cũng chưa chắc giết được nàng ta.
Năm xưa nàng ta cũng là võ sư, rất rành thủ đoạn của chúng ta.
Vả lại Hắc Quả Phụ cũng là một trong những người mà Ánh Hồng Nguyệt nể trọng nhất, tin chắc thực lực không thể khinh thường, có lẽ còn có một số đòn sát thủ chưa dùng đến.
Ngược lại tên Phiền Xương kia, không biết y moi từ đâu ra một bảo vật có uy lực nổ cực lớn, Húc Quang đỉnh phong cũng có thể bị nổ chết dễ dàng!”
Lý Hạo tiếc nuối nói: “Kỳ thật để chúng chạy thoát cũng không sao, chỉ là như vậy thì không giấu được thực lực của Hồng sư thúc nữa.”
Hồng Nhất Đường mỉm cười, “Ta không quan tâm, cũng không muốn giấu diếm nữa.
Những năm gần đây chỉ là không gặp phải ai bức ta toàn lực xuất thủ mà thôi.
Dù có thì kẻ đó cũng đã chết rồi, cho nên mới không ai biết, không có nghĩa là ta e ngại cái gì!”
Nơi xa, Hắc Báo đang bơi tới chỗ bọn họ.
Lý Hạo nhìn quanh bốn phía, lại nói: “Thôi được rồi, kỳ thật chung quanh còn có một số cường giả ẩn nấp cách không quan sát, đại khái cũng đã có người nhìn thấy kết quả cuộc chiến, cho nên chúng ta không giấu được tin tức ngày hôm nay.
Đi thôi, tìm một chỗ an tĩnh cho hai vị chữa thương, chính ta cũng phải yên ổn chữa trị nữa.”
“Ngũ kiếm thế của ngươi không tệ.”
Hồng Nhất Đường tán dương một câu, Lý Hạo cười cười, lắc đầu đáp: “Tạm khâu lại mà thôi.”
Hồng Nhất Đường nghe vậy liền hiểu ra, nhẹ gật đầu.
‘Khâu lại’… cũng có nghĩa là Lý Hạo vẫn chưa thật sự dung hợp thành công, nhưng dù là thế, hắn vẫn có thể đánh giết Húc Quang hậu kỳ, điều này cho thấy tiềm lực của Ngũ kiếm thế là rất lớn.
“Chuyện tốt mà, đại biểu tiềm lực về sau rất khó lường!”
Lý Hạo vốn còn đang thấy uể oải, nhưng nghe vậy thì bất giác thấy thoải mái hơn hẳn.
Hồng Nhất Đường vẫn rất biết cách an ủi.
Ba người một chó biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt.
Đương nhiên, Hắc Báo chưa quên việc nhặt xác.
Kỳ thật hiện giờ nó rất lo lắng, bởi vì nó mơ hồ nhớ được một vài thứ, ví dụ như việc nó biến thân, cả việc kém chút là đã ăn thịt người.
Nó sợ Lý Hạo ghét bỏ mà đuổi nó đi, như vậy về sau nó không có đồ ngon mà ăn nữa.
Cho nên nó âm thầm hạ quyết tâm, về sau làm việc phải càng thêm phá lệ dụng tâm mới được.
Mãi đến khi ba người một chó biến mất hồi lâu, lúc này mới có người đến đây quan sát chiến trường.
Trong hư không vất vưởng ngang dọc kiếm khí, thậm chí cả vết tích kiếm khí chém giết Húc Quang cũng còn lưu lại.
Có người thở dài cảm khái: “Ngân Nguyệt Kiếm khách… Quả nhiên đáng sợ đến cực điểm!”
Tình hình lại thay đổi rồi, từng vị rồi lại từng vị võ sư Ngân Nguyệt nổi lên mặt nước, ai nấy đều hết sức cường hãn khiến cho người ta phải lau mắt mà nhìn.
Chương 938: Phù Đồ Vương
Tin tức về trận chiến ở Bắc Hải cấp tốc lan truyền.
Đám Lý Hạo vừa đi, khắp bốn phương tám hướng những nơi có có hệ thống đưa tin đều nhận được tin tức đầu tiên.
Sâu trong Tây Hải, một tòa đảo hoang lơ lửng, ở trên đảo phảng phất như có tiên sơn đứng lặng.
Lúc này, một sự tồn tại với khí tức cường hãn đang luyện quyền trên núi.
Chờ đến khi một vị cường giả cấp tốc phá không mà đến, đứng lặng bên ngoài thì cường giả luyện quyền mới dừng động tác lại.
“Sơn chủ!”
Người tới cúi đầu rủ mày, trong tay hiện ra một viên ngọc bội.
Phù Đồ sơn chủ nhìn hắn một cái, ngữ khí bình tĩnh: “Xích Vũ chết là thật sao?”
Người tới biến sắc, không dám nhiều lời, cúi đầu nói: “Chết rồi.”
“Quang Minh Kiếm giải phong đã lâu, chỉ sợ không được làm được việc này, là vị võ sư nào của Ngân Nguyệt xuất thủ?”
“Địa Phúc Kiếm và Ma Kiếm.”
Lão nhân khẽ gật đầu, Địa Phúc Kiếm… Cũng không tính ngoài dự liệu.
Nhưng Ma Kiếm… là Lý Hạo sao?
Hai vị kiếm khách đi tìm cách cứu viện cho Quang Minh Kiếm ư?
“Bọn võ sư Ngân Nguyệt này…”
Phù Đồ Vương lắc đầu, không biết nên nói cái gì.
Hồi lâu, ông cầm ngọc bội, nhìn kỹ một chút mới khẽ cười: “Ba người một chó, liên thủ với nhau đã giết cho Bắc Hải chấn động, con chó kia hẳn là có huyết mạch Cổ Yêu.
Ma Kiếm Lý Hạo này cũng là không hổ là đệ tử của Viên Thạc.”
Về phần cái chết của đệ đệ Xích Vũ, dường như ông ta cũng không quá để ý.
“Sơn chủ, Xích Vũ đại nhân…”
“Lòng quá tham, chết cũng là tự nó tìm.”
Phù Đồ Vương bình tĩnh nói: “Truy Phong Ngoa của Quang Minh Kiếm dễ đoạt như vậy ư? Ta nói cho hắn biết, bên kia quá gần Ngân Nguyệt, rất có thể sẽ khiến một số người chú ý, làm cho võ sư Ngân Nguyệt xuất thủ, hắn không tin cũng không nghe, hắn đi chịu chết là điều ta sớm đã đoán trước, chỉ là ta không khuyên nổi, cũng chỉ có thể mặc kệ!”
Vị cường giả thuộc hạ hơi biến sắc.
Sơn chủ sớm đã đoán trước sao?
Phù Đồ Vương không nói tiếp nữa mà là lâm vào trong hồi ức, một lát sau ông khẽ lắc đầu, tiêu trừ ký ức trong đầu.
Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm…
Xem trên tư liệu thì Địa Phúc Kiếm đã đi tới cực hạn, cũng không biết thêm vào mấy đầu khóa siêu năng.
Năm đầu?
Sáu đầu?
Hay là càng nhiều hơn?
Giải phong chiến lực không phải ai cũng có thể làm được, không phải bất luận võ sư nào đều có thể, trước tiên cần bão hòa khóa siêu năng, cụ thể bão hòa mấy đầu thì chẳng hề dễ phán đoán.
Quang Minh Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Hầu Tiêu Trần, Hoàng Vũ…
Trong lòng Phù Đồ Vương hiện lên từng cái tên, họ đều tới mức độ này sao?
Đám gia hỏa Ngân Nguyệt kia thật là đáng sợ.
Còn Viên Thạc biến mất không thấy đâu kia nữa.
Viên Thạc… Ngươi đã đi đâu?
Phù Đồ Vương thầm nghĩ, cuối cùng than nhẹ một tiếng, mở miệng nói: “Không cần phải để ý, bảo đệ tử trong môn đừng tới Ngân Nguyệt tự tìm phiền phức, không có niềm tin tuyệt đối thì không nên giao phong với đám người này.”
“Vâng!”
Người tới cấp tốc lĩnh mệnh, ngẫm nghĩ rồi chần chờ nói: “Sơn chủ, Xích Vũ đại nhân bị giết, chúng ta…”
Không quản không hỏi gì sao?
Vậy uy danh của Phù Đồ sơn chẳng phải là sẽ mất hết?
“Diêm La, Phi Thiên, Bình Nguyên vương phủ đều có người vẫn lạc, xui xẻo nhất vẫn là Định quốc công phủ, cháu trai của lão già kia bị giết, tám đại tướng quân bị giết mất năm vị, muốn liều mạng cũng là bọn họ liều mạng trước!”
Phù Đồ Vương bình tĩnh không gì sánh được: “Bây giờ cuồn cuộn sóng ngầm, ai nguyện ý là kẻ đầu tiên khai chiến với Ngân Nguyệt? Đám Ngân Nguyệt đã sớm không cam tâm trở thành cừu non đợi làm thịt, ai nấy đều đang phản công, Hầu Tiêu Trần gia nhập Trung Bộ, Thiên Kiếm khai sáng Thiên Kiếm thần sơn, hành tung Bá Đao đã hiển hiện… Những người này đều đang liều mạng, giờ phút này xuất thủ trước thì chính là tự tìm chuyện không thú vị!”
Cừu non đợi làm thịt, phản công…
Những từ ngữ này khiến gã thủ hạ hơi hơi nghi hoặc.
Phù Đồ Vương lại không nhiều lời.
Kẻ hiểu thì đương nhiên đều sẽ hiểu, không hiểu… vậy cũng chẳng có cách nào.
Trên vùng đất kia chôn dấu quá nhiều bí mật, các cường giả đều nhìn chằm chằm, võ sư Ngân Nguyệt lại không muốn người khác chen chân, một lần dò xét trước đó đã lấy mấy ngàn siêu năng chôn vùi để bắt đầu.
Đây xác thực chỉ là bắt đầu, cũng đại biểu Ngân Nguyệt không nguyện ý cùng hưởng mảnh thánh địa này!
Phù Đồ Vương sớm đã đoán trước, đám người Ngân Nguyệt nội đấu hàng đầu mà ngoại đấu cũng là số một.
Có ai chịu cam tâm chắp tay dâng mảnh thánh địa này cho người?
Võ sư Ngân Nguyệt nắm rõ tình hình đều đang điên cuồng phản công.
Hầu Tiêu Trần gia nhập Trung Bộ chính là bắt đầu của sự phản công, hy vọng có thể ở ngoài Ngân Nguyệt thành lập được đạo phòng tuyến thứ nhất.
Thế nhưng nào có đơn giản như vậy!
Khi cường giả đứng trước bình cảnh ngày càng nhiều, Ngân Nguyệt sớm muộn gì cũng sẽ bị phá mở tuyến phong tỏa đó.
Thời gian trôi qua, siêu năng cũng đang nhanh chóng tiến bộ, bây giờ, cường giả kỳ thuế biến càng ngày càng nhiều, có lẽ, Ngân Nguyệt có biện pháp tốt hơn để cho bọn hắn bước ra một bước kia.
Suy nghĩ hiển hiện, Phù Đồ Vương khoát khoát tay: “Lui xuống đi, trước mắt Trung Bộ mới là nơi các ngươi lịch luyện, Ngân Nguyệt cứ mặc kệ đi!”
“Dạ!” Người tới không dám nhiều lời, cấp tốc rời đi.
Phù Đồ Vương tiếp tục luyện quyền, tâm trí lại có chút không yên tĩnh.
Trong đầu ông hiện lên rất nhiều người ở Ngân Nguyệt.
Là khôi thủ võ lâm Tây Bộ, năm đó, ông bước vào cấp độ Đấu Thiên, được vinh danh là Lục Địa Thần Tiên, một đường quét ngang bước vào võ lâm Ngân Nguyệt, đối với võ lâm thánh địa này, ông chẳng thèm ngó tới.
Mà sự thật lại khiến cho người ta sỉ nhục, khó quên cả đời.
Võ lâm Ngân Nguyệt không có võ sư Đấu Thiên ra nghênh chiến ông.
Chỉ có Viên Thạc tên tuổi đang thịnh biết võ lâm khôi thủ Tây Bộ tới, tràn đầy phấn khởi ước chiến với ông, Phù Đồ Vương tự nhiên là chẳng thèm ngó tới, thậm chí không muốn tiếp chiến…
Kết quả, người kia chủ động tìm tới cửa.
Song phương ác chiến một phen, thực lực Đấu Thiên của ông thế mà không địch lại Viên Thạc, bị bẻ gãy hai tay, bởi vì ngôn ngữ xung đột, Viên Thạc còn nhục nhã ông một phen, cạo sạch tóc của ông, biến ông trở thành Phù Đồ chân chính, treo lơ lửng trên cột mốc biên giới.
Ngày đó, ông đã từng muốn chết đi.
Nhưng cuối cùng, ông vẫn tiếp tục chống đỡ, mà còn có thể sống đến nay.
“Viên Thạc…”
Phù Đồ Vương bỗng nhiên bật cười, tốt lắm!
Ngươi còn sống, kỳ thật rất tốt.
Thậm chí ông ta còn hi vọng Viên Thạc lớn mạnh hơn, cường đại hơn, ngươi còn sống, ta liền cảm giác sỉ nhục cả đời này của ta vẫn còn tồn tại, kích thích ta tiến lên, khổ mấy mệt mấy cũng sẽ không quên cảm giác xấu hổ ngày đó.
Bây giờ Phù Đồ thần sơn trở thành một trong bảy đại thần sơn, không thể bỏ qua công lao của Viên Thạc!
Không nghĩ tới, gần đây ngươi biến mất, đồ đệ của ngươi lại không an phận.
Hắn cầm trong tay thần kiếm của Lý gia chỉ sợ rất nhanh cũng sẽ giống như ngươi, trở thành kẻ địch chung của vạn người.
Chương 939: Thả Hổ Về Rừng
Phù Đồ thần sơn vô cùng an tĩnh.
Trung Bộ.
Cuối con phố phồn hoa là một tòa vương phủ quy mô hùng vĩ.
Bình Nguyên vương phủ.
80 năm trước, vương phủ là địa phương thần thánh.
Bây giờ, uy danh vương phủ đã không lớn bằng lúc trước, cửu ti hạn chế hoàng thất, dù là Bình Nguyên Vương, một trong cửu vương hoàng thất thì bây giờ cũng kín tiếng không gì sánh được, trừ mấy chục năm trước gây dựng Võ Vệ quân, sau này không còn động tĩnh nào lớn nữa.
Trong vương phủ.
Một vị trung niên tướng mạo uy nghiêm đang uống trà, ngồi ngay ngắn trên ghế.
Nghe được tin tức từ tổ chức tình báo truyền đến, hắn để chén trà xuống, than nhẹ một tiếng: “Càn Phong chết rồi… Ta vốn nghĩ hắn đã bước vào kỳ thuế biến, có lẽ là một lần cơ hội đột phá, đáng tiếc… Đáng hận!”
Đáng tiếc, Càn Phong trung thành nhiều năm đã chết rồi.
Đáng hận, đám nghiệt chướng Ngân Nguyệt kia càng ngày càng mạnh, ai cũng đều còn sống.
Bình Nguyên Vương khẽ lắc đầu, hồi lâu mới mở miệng nói: “Đi nói cho Hoàng Vũ để Ngân Nguyệt đưa thi thể Càn Phong đưa về, an táng cẩn thận!”
“Vương gia!”
Trong đại sảnh, mấy vị tướng quân đứng lặng, có người bi phẫn không thôi: “Càn tướng quân bị giết, chúng ta không cam lòng…”
“Vậy thì cũng phải chịu đựng!”
Bình Nguyên Vương lắc đầu nói: “Giờ chưa phải lúc, cường giả Ngân Nguyệt không chỉ có một hai người, mà là rất nhiều người! Một khi Vương phủ dẫn đầu khởi xướng chiến tranh, kết quả sau cùng có lẽ là cả vương phủ bị hủy diệt, dù là như vậy, đám Ngân Nguyệt chưa chắc đã chết… Chỉ có thể chờ đợi! Chờ đợi người bước vào kỳ thuế biến càng ngày càng nhiều, ai ai cũng đều muốn tìm kiếm đột phá… Chúng ta sẽ thả ra tin tức mảnh đất Ngân Nguyệt có thể giúp đột phá, khi đó mới là thời điểm đồng loạt công diệt Ngân Nguyệt!”
Nói đến đây, ánh mắt hắn ta lạnh đi: “30 năm trước, ta đã biết đám võ lâm Ngân Nguyệt này sớm muộn gì cũng sẽ thành mối hoạ! Vốn định lấy di chế di, lấy man chế man, cuối cùng vẫn thất bại… Bây giờ lại càng lộ ra sức uy hiếp của Ngân Nguyệt.”
Sớm từ mấy năm trước hắn đã biết đám người này là tai họa.
Đáng tiếc, quyền lợi của hoàng thất vẫn bị áp chế quá lớn, cửu ti cũng là mắt nhắm mắt mở đối với việc bọn hắn tiêu diệt toàn bộ võ lâm Ngân Nguyệt, không ủng hộ cũng chẳng phản đối, nhưng cũng không cho bất luận ưu thế gì.
Bây giờ, không biết cửu ti có hối hận hay không.
Bình Nguyên Vương hừ lạnh, hắn ta muốn cướp sạch Ngân Nguyệt, nhưng e rằng trong thời gian ngắn khó mà cướp được mảnh đất Ngân Nguyệt này.
Nhưng muốn đăng đỉnh thiên hạ, không trấn áp Ngân Nguyệt thì chỉ sợ không được.
Không trấn áp Ngân Nguyệt, sao có thể thu hoạch được những chỗ tốt kia, sao có thể tấn cấp cao hơn, sao có thể bình định thiên hạ?
Hầu Tiêu Trần, các ngươi nghĩ quá đơn giản rồi!
Những ai ôm giấc mộng Nhân Vương có chí chiến đấu sớm muộn gì đều sẽ giết vào Ngân Nguyệt, không bình định Ngân Nguyệt thì sao có thể trở thành Nhân Vương?
Ngày hôm ấy, Tam Kiếm Bắc Hải xuất thủ, rung chuyển tứ phương.
Hầu Tiêu Trần vừa bước vào tổng bộ Tuần Dạ Nhân không bao lâu cũng nhận được tin tức rất nhanh, nhìn thoáng qua đám người đang mở lễ hoan nghênh, thấy không ít kẻi cúi đầu nhìn tin tức, ông không khỏi nở nụ cười.
Ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân có không ít bộ trưởng.
Một người là chức vị chính và chín vị phó chức.
Tính cả Hầu Tiêu Trần thì trọn vẹn có mười vị phó chức.
11 vị cường giả cấp bộ trưởng.
Mà trong đó, kẻ khiến người người chú mục nhất tất nhiên là Hoàng Long nổi danh thiên hạ, nhưng Hầu Tiêu Trần cũng không nhìn kẻ này nhiều, mà là nhìn thoáng qua vị bộ trưởng hệt như tượng phật bên kia.
Vị này không nổi danh bằng Hoàng Long, thanh danh một mực không hiển hiện, bị Hoàng Long áp chế cực kỳ lợi hại.
Tuần Dạ Nhân xuất thân từ Tuần Kiểm ti, theo lý mà nói, bộ trưởng kiêm nhiệm phó ti của Tuần Kiểm ti là điều vô cùng bình thường, nhưng phó bộ trưởng cũng kiêm nhiệm thì việc này lại hơi có ý tứ châm ngòi.
Hiển nhiên, sau lưng Hoàng Long có người ủng hộ, có lẽ chính là Tuần Kiểm ti tổng ti.
Mà mục đích chính là để áp chế vị bộ trưởng này.
Hầu Tiêu Trần còn đang nhìn vị kia, bên cạnh có người mở miệng nói: “Chúc mừng Hầu lão đệ có người kế tục, đệ tử của Viên Thạc hình như đã đảm nhiệm phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt.
Theo tình báo ta vừa mới nhận, hắn tiêu diệt một đám giặc cướp tại Bắc Hải, nhìn thực lực thì chỉ sợ không yếu hơn mấy tiểu tử ở tổng bộ là bao đâu…”
Giặc cướp.
Không ai nói ra thân phận thật của những người kia thì đều lấy danh là giặc cướp.
Lý Hạo chết rồi thì cũng sẽ là giặc cướp.
Nhưng vào lúc này, Hoàng Long ngồi ở vị trí đầu vô cùng uy nghiêm lại hừ lạnh: “Xem kỷ luật như không! Tiêu diệt giặc cướp thì cũng thôi đi, ta nhận được tình báo, Lý Hạo thân là Tuần Dạ Nhân mà lại là đánh chết Từ Trấn của Định quốc công phủ! Hoàng thất mặc dù đã lui về vị trí sau màn, nhưng đó vẫn là huân húy của Thiên Tinh vương triều, Định quốc công phủ cũng là huân húy mà cửu ti thừa nhận.
Lý Hạo y hệt như sư phụ hắn, đều là hạng bất chấp vương pháp, ban đầu thành lập Tuần Dạ Nhân chính là để đối phó những người này… Kết quả, hắn cố tình vi phạm, không coi trọng pháp luật kỷ cương! Quang Minh Kiếm gia nhập Định quốc công phủ làm nô, lại đi phản chủ sát chủ, hung đồ như vậy thế mà lại đượcTuần Dạ Nhân cứu vớt…”
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đổ dồn về phía Hầu Tiêu Trần.
Đến rồi!
Mọi người biết chắc chắn Hoàng Long không muốn để Hầu Tiêu Trần đứng vững gót chân, quả nhiên, lúc này ông mới vừa tới, đây còn là tiệc hoan nghênh, thế mà đã bị Hoàng Long chỉ trích.
Hoàng Long nhìn về phía Hầu Tiêu Trần: “Hầu phó bộ trưởng, Lý Hạo cố tình vi phạm, ngươi là lão tuần kiểm, cũng là Tuần Dạ Nhân đủ tư cách, ngươi nói xem nên xử lý người này thế nào?”
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Ta vẫn nên tị hiềm thì hơn, hỏi ý của bộ trưởng đi.
Không được thì hỏi ý kiến của tất cả mọi người…”
Nói đến đây, ông khẽ cười: “Không được thì hủy chức vụ của Lý Hạo, chung quy cũng chẳng đến mức bắt về quy án nhỉ? Ta đã rời khỏi bên đó, hiện tại cũng không ai nghe ta… Hay là Hoàng phó bộ trưởng cho người đi bắt Lý Hạo, ta cũng không có ý kiến gì cả đâu, những ác đồ này chính xác là phải giết!”
Hoàng Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Vậy nếu để Hầu phó bộ trưởng đi bắt người thì sao?”
“Tốt thôi!”
Hầu Tiêu Trần bật cười: “Vậy bây giờ ta liền dẫn người khởi hành đi Ngân Nguyệt bắt Lý Hạo, bao gồm cả đám Địa Phúc Kiếm nữa, bất quá thực lực của bọn hắn cường đại, tổng bộ cần cho ta lực lượng ủng hộ nhất định, cho ta một năm, ta ắt sẽ bắt bọn hắn quy án!”
“…”
Im ắng.
Vất vả lắm mới ‘giữ’ được Hầu Tiêu Trần, để ông trở về thì chẳng phải là thả hổ về rừng sao?
Chương 940: Lần Lượt Xuất Hiện
Vị lão nhân một mực không mở miệng ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: “Được rồi, việc này cứ để vậy đi! Bên phía Định quốc công phủ đến bây giờ cũng không công khai thừa nhận kẻ chết chính là người của họ, càng không hề báo án, chúng ta chẳng có tư cách tham dự vào trong đó, tùy ý bọn hắn đi.”
Lão nhân cho song phương một bậc thang, lại nói: “Tiêu Trần vừa mới tới, không hiểu rõ lắm tình hình bên này, ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân trừ những bộ trưởng như chúng ta thì còn có đô đốc ngũ phương quản lý Đông Nam Tây Bắc Trung.
Bắc Phương đô đốc vẫn luôn do Hoàng Long bộ trưởng kiêm nhiệm… Tiêu Trần xuất thân từ Ngân Nguyệt phương bắc, chưa hiểu rõ lắm những khu vực khác, Hoàng bộ trưởng…”
Lão nhìn về phía Hoàng Long: “Không bằng trước tiên giao chức Bắc Phương đô đốc cho Tiêu Trần đi, để ông ấy hiểu rõ hơn một chút cũng tốt, cho ông ấy thêm chút chuyện làm, miễn cho không có việc gì lại lãng phí tài hoa.”
Sắc mặt Hoàng Long như đóng băng.
Xét về chức quyền mà nói, đô đốc ngũ phương đương nhiên thấp hơn phó bộ trưởng, nhưng từ thực quyền mà nói, chức vị đô đốc hơn nhiều so với phó bộ trưởng thông thường.
Có thể quản lý Tuần Dạ Nhân một phương!
Gã một mực kiêm nhiệm chức Bắc Phương đô đốc, nhưng hôm nay, Hầu Tiêu Trần vừa đến thì lão bất tử này liền bắt đầu ép gã nhường ra chức vị ấy.
“Bộ trưởng, làm thế này không ổn lắm đâu?”
Hoàng Long tất nhiên là không nguyện ý, lập tức nói: “Hầu bộ trưởng chỉ quen thuộc Ngân Nguyệt, e là không hiểu rõ những địa phương khác, mà bây giờ phương bắc đang rung chuyển.
Chỉ sợ Hầu bộ trưởng không hiểu rõ tình huống, tùy tiện đổi người thì Tuần Dạ Nhân của 18 hành tỉnh phương bắc chưa chắc sẽ hài lòng, chi bằng cứ từ từ đi… Ta vất vả một chút cũng chẳng sao, không phải bộ trưởng còn kiêm nhiệm chức Thiên Tinh đô đốc sao? Sự vụ ở Trung Bộ đô đốc cũng không nhiều, hay là để cho Hầu bộ trưởng đến đó?”
Gã trả lời một câu, Trung Bộ đô đốc có tên chính thức là Thiên Tinh đô đốc, chuyên chủ quản Trung Bộ, nhưng trên thực tế đó chỉ là cái danh, Trung Bộ có nhiều cơ cấu cường quyền, cửu ti hoàng thất cũng ở đó, còn có vô số vương phủ và phủ quốc công, các đại hành tỉnh cũng đều là nhân vật bá chủ, ai sẽ nghe lời Thiên Tinh đô đốc nữa đây?
Chức vị này thật sự chỉ là cái rắm.
Đô đốc tứ phương khác còn có thể quản một chút, dù có người không nghe lời thì cũng chẳng có khả năng hoàn toàn không nghe không phục.
Lão nhân nhìn thoáng qua Hầu Tiêu Trần rồi lại nhìn Hoàng Long, cười gật đầu: “Cũng tốt! Cứ như vậy đi, Tiêu Trần vừa tới, thích ứng từ từ cũng tốt, chức Thiên Tinh đô đốc liền do Tiêu Trần thay thế.
Chút nữa ta sẽ gửi điện cho Tuần Kiểm ti, vấn đề này không lớn, Hoàng bộ trưởng cũng ủng hộ thì mọi chuyện chẳng còn đáng lo gì nữa.”
Hoàng Long khẽ nhíu mày.
Ta ủng hộ sao?
Thôi được, đây là do gã đề nghị, chỉ là không nghĩ tới, lão già này đáp ứng thống khoái như vậy.
Trong mơ hồ, gã cảm thấy không quá thỏa đáng.
Thiên Tinh đô đốc thực sự không có quyền lợi gì, nhưng trên danh nghĩa cũng là đô đốc đứng đầu ngũ phương, mà chức quyền kỳ thật rất mạnh, có thể quản lý tất cả công việc của siêu năng ở Trung Bộ.
Lão bộ trưởng trước đó là hữu tâm vô lực, cũng không có ý định quản sâu, một mực co đầu rút cổ.
Nếu Hầu Tiêu Trần cưỡng ép muốn cầm quyền… đây quả thực là chuyện phiền phức.
Có thể tưởng tượng, làm như vậy sợ rằng sẽ đắc tội nhiều cơ cấu cùng tổ chức, gã khẽ cười, nếu Hầu Tiêu Trần không sợ chết thì nhất định sẽ dính vào, vậy thì cũng không quan trọng, đến lúc đó không cần mình làm cái gì, tự nhiên sẽ có người sẽ dạy ông ta cách làm người!
“Được, ta cũng sẽ liên hệ với ti trưởng, vấn đề này không lớn.”
Phía dưới, Hầu Tiêu Trần mỉm cười: “Vậy thì đa tạ, ta mới đến, cũng không hiểu cái gì, có chỗ nào làm việc chưa ổn thỏa, hi vọng chư vị đảm đương một hai.”
Giờ phút này, không ai nghị luận về chuyện của Bắc Hải nữa.
Khoảng cách quá xa, ngoài tầm tay với của họ.
Huống chi, Hầu Tiêu Trần còn ở đây, mọi người cũng không tiện nói nhiều về võ sư Ngân Nguyệt.
Hầu Tiêu Trần nói xong, nhìn thoáng qua vị lão bộ trưởng kia rồi lại nhìn những vị bộ trưởng khác, ông chỉ mỉm cười nhàn nhạt không lên tiếng.
Về phần lão bộ trưởng rõ ràng có ý để cho mình và Hoàng Long đối chọi… Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, cũng có thể cảm nhận được lão bộ trưởng vô lực.
Thế nhưng Hầu Tiêu Trần lại sẽ không khinh thường người này.
Phải biết, khi Tuần Dạ Nhân thành lập, vị này chính là bộ trưởng đầu tiên.
Phải biết, lúc trước người này chính là cường giả, nếu không làm sao có thể trở thành bộ trưởng đời đầu, mà bây giờ, nhiều năm rồi lão chưa từng xuất thủ, một mực an tĩnh như tượng phật, thật sự cho rằng lão là tượng phật thật ư?
Hầu Tiêu Trần thầm nghĩ, rồi ông lại nghĩ tới đám người Địa Phúc Kiếm.
Mấy tên này thật là điên cuồng.
Không xuất thủ thì thôi, một khi xuất thủ bèn giết nhiều cường giả như vậy, tiếp theo chỉ sợ chưa hẳn đã tốt hơn.
Mặc dù các phương đều rất kiêng kị, không nguyện ý là người đầu tiên xuất thủ, nhưng khoa trương như thế cũng sẽ làm bại lộ tất cả nội tình.
Hầu Tiêu Trần thở dài một tiếng, từng vị võ sư Ngân Nguyệt bại lộ nội tình, hiện ra trước mắt mọi người, cường giả tứ phương đều sẽ có chuẩn bị, cũng sẽ càng thêm hiểu về Ngân Nguyệt.
Chờ khi họ cảm thấy nắm giữ đủ tình báo của Ngân Nguyệt, đại khái đó sẽ chính là thời điểm ra tay.
Ngân Nguyệt… Tiếp theo sẽ có đại nạn!
Nhường lại Ngân Nguyệt?
Trong lòng của ông nghĩ đến điều này, rất nhanh lại phủ định đây hết thảy, đó là gốc rễ, sao có thể từ bỏ được đây.
Không chỉ ông mà những người khác cũng không nguyện ý.
Các phương đều đang sôi nổi nghị luận.
Lúc này, một vị trung niên bá đạo bá đạo đang tới gần khu vực Bắc Hải, nhìn về phía Bắc Hải, trong tay tóm chặt một người, lãnh khốc nói: “Chiến đấu ở Bắc Hải kết thúc rồi ư?”
“Kết… Kết thúc…”
Người bị gã tóm có sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói: “Vị… Vị đại nhân này, ta chỉ đi ngang qua từ bên đó, ta không biết gì hết…”
Nam nhân trung niên tái mặt, cũng không nói gì, sờ soạng trên người kẻ kia, tìm ra một khối ngọc bội, tra xét một phen thì khẽ gật đầu: “Cũng không tệ, Địa Phúc Kiếm… Gia hỏa này thế mà lại che giấu thực lực.”
“Hắc Quả Phụ chạy trốn rồi sao?”
Gã ta khẽ nhíu mày, rất nhanh lại giãn ra, thản nhiên nói: “Được rồi, giết nàng không có ý nghĩa gì hết, Ánh Hồng Nguyệt tới rồi nói.”
Người bị tóm trong tay càng thêm run rẩy.
Nam tử nói xong thì tùy ý vung tay, người kia trực tiếp nổ bể trên không trung.
Thám tử của tam đại tổ chức, giết thì giết thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









