[Dịch] Tinh Môn
Tập 186 : Địa Phúc Kiếm Tới (c926-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 926: Địa Phúc Kiếm Tới
Lý Hạo đã gặp qua không ít cường giả trong thời kỳ thuế biến.
Đám người Hầu Tiêu Trần là ví dụ điển hình.
Thời điểm Địa Phúc Kiếm và Nam Quyền cởi bỏ niêm phong cũng vượt qua cấp bậc Húc Quang.
Bên trong Chiến Thiên thành, những tên Bạch Ngân khi khôi phục cũng có thực lực của thời kỳ thuế biến.
Lúc Hoàng Kim ra tay thì càng không cần phải nói, hết sức cường đại.
Đích thân chứng kiến những việc này khiến tầm mắt của Lý Hạo đã không còn là thứ mà lúc trước có thể so.
Hắn nhanh chóng tính toán một lượt, hiện giờ biện pháp tốt nhất chính là Quang Minh Kiếm khôi phục trạng thái toàn thịnh, lấy thực lực cường hãn của nàng, bảo đảm có thể địch nổi mấy vị Húc Quang đỉnh phong và mấy vị cường giả đang trong thời kỳ thuế biến kia.
Về phần hậu kỳ và trung kỳ thì có tổng cộng 8 vị.
Tiểu cẩu tử có thể đối phó với một người, Lý Hạo cũng có thể đối phó một vị trung kỳ.
Nhưng tính ra thì vẫn còn thiếu rất nhiều lực lượng, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Quang Minh Kiếm phải khôi phục được thực lực.
Bằng không thì hết thảy chỉ là vọng tưởng.
Còn may sức chiến đấu cũng không phải so nhiều người, nhiều khí thế cùng một chỗ.
Phải biết, một khi Quang Minh Kiếm khôi phục thì những người kia nào dám cùng nàng chém giết.
“Không biết có thể tiếp cận Quang Minh Kiếm từ dưới đáy biển này hay không.”
Lý Hạo ngâm mình trong biển chờ đợi, lẳng lặng nhìn về nơi xa.
Bất quá dưới chân Quang Minh Kiếm hiện tại cũng có một vị Húc Quang hậu kỳ, là Siêu Năng Giả hệ Thủy.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Quang Minh Kiếm không lựa chọn trốn xuống biển.
Bởi vì trong biển cũng có người đang vây bắt nàng.
“Quá nhiều cường giả…”
Mấu chốt ở chỗ hắn chưa nghĩ ra cách nào trợ giúp Quang Minh Kiếm khôi phục sức chiến đấu, đây cũng là chỗ khó rất lớn trong cuộc chiến này.
Đúng lúc này, bên tai Lý Hạo bên tai bất chợt vang lên âm thanh: “Nàng ta sắp chịu không nổi nữa rồi, để ta ra tay vậy.”
Lý Hạo nhíu mày, “Chỉ có một mình ngài thì… Ở đây có nhiều Húc Quang như vậy, thậm chí còn có cả cường giả trong thời kỳ thuế biến, hơn nữa đây còn chưa hẳn là toàn bộ.
Quang Minh Kiếm xem như đã tàn phế, nếu ngài ra tay nhất định phải giết chết toàn bộ, bằng không sẽ gặp phải vô số phiền phức.”
“Hay là ta thử bỏ niêm phong một chút?”
“Sư thúc không sợ lãng phí Thần Năng thạch sao?”
“Đều là võ sư Ngân Nguyệt, vả lại nàng ta còn là một trong Thất Kiếm.
Cả Ngân Nguyệt to như vậy nhưng hiện giờ chỉ có mỗi ta là nhàn rỗi, những tên kia đều đang ở Trung bộ, khoảng cách quá xa.
Nghĩ tới nghĩ lui thì cũng chỉ có thể là ta ra tay.”
Đúng vậy, người đang nói chuyện chính là Hồng Nhất Đường!
Lấy sự cảnh giác của Lý Hạo, đã biết rõ lần này sẽ có rất nhiều cường giả xuất hiện, nếu không có sự chuẩn bị gì thì sao hắn có thể lỗ mãng trực tiếp chạy đến đây được?
Sau khi rời khỏi di tích, hắn đã cho người đưa tin đến Kiếm Môn cho Hồng Nhất Đường, đại ý bảo gã đi theo bảo vệ mình, kết quả giờ phút này Hồng Nhất Đường lại tình nguyện xung phong xuất thủ cứu Quang Minh Kiếm.
Ngẫm lại thì nguyên nhân cũng rất đơn giản, bởi vì bọn họ cùng là võ sư của Ngân Nguyệt.
Nay thấy Quang Minh Kiếm tao ngộ phiền phức, hiển nhiên Hồng Nhất Đường sẽ muốn cứu viện.
“Sư thúc, nếu ngài cũng cởi bỏ niêm phong, lại thêm tình huống của Quang Minh Kiếm bên kia, ta khó có thể một bên vừa giúp nàng một bên vừa giúp ngài.
Không nói đến việc tiêu hao bao nhiêu, trọng điểm là phân bổ thời gian không kịp!”
Tình huống của Hồng Nhất Đường và Quang Minh Kiếm hiện tại còn rắc rối hơn cả Nam Quyền khi trước.
Trạng thái của Quang Minh Kiếm bây giờ rất tệ.
Hồng Nhất Đường lần nữa truyền tin: “Phiền toái thì phiền toái thôi, không sao.
Lý Hạo, Ngân Nguyệt không lớn, võ sư cũng không nhiều, có lẽ bây giờ ngươi còn chưa có nhiều trải nghiệm nên chưa hiểu rõ.
Đợi về sau ngươi đến Trung bộ thì sẽ minh bạch, đi ra bên ngoài mà gặp được đồng hương đáng tin cậy một chút là việc tốt tới cỡ nào.
Tối thiểu thì khi ngươi gặp phải phiền toái sẽ có võ sư Ngân Nguyệt nguyện ý đứng ra, cũng chính vì vậy nên giới võ sư của Ngân Nguyệt chúng ta mới có uy danh.”
“Bằng không nếu chỉ đơn đả độc đấu thì dù võ sư Ngân Nguyệt có mạnh hơn nữa cũng chỉ là cảnh song quyền nan địch tứ thủ.” (Một người khó địch lại đám đông)
“Ngươi tìm mấy tên kia thu phí đòi tiền đều là chuyện nên làm, cũng do bọn chúng đáng đời.
Nhưng Quang Minh Kiếm thì khác, có vài ân oán không nhất thiết phải hóa giải, nếu ngươi không được thì cứ để lão sư của ngươi tự tìm nàng ta giải quyết.
Nhưng hiện tại chúng ta nên cứu người.
Hôm nay ngươi cứu được nàng, về sau khi ngươi xảy ra chuyện ắt sẽ có một lượng lớn võ sư Ngân Nguyệt tới cứu ngươi!”
“Trước tiên ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, ngươi tìm cơ hội lập tức mang Quang Minh Kiếm rời đi.
Có thể chữa trị thì hãy cấp tốc chữa trị cho nàng, tạm thời không cần phải để ý đến ta, khôi phục được thực lực cho Quang Minh Kiếm chút nào thì hay chút ấy.”
Lý Hạo cau mày.
Việc Hồng Nhất Đường muốn xuất thủ thì không thành vấn đề, nhưng thời điểm Hồng Nhất Đường gỡ bỏ niêm phong thì Lý Hạo thật sự không thể cam đoan có thể giúp cả hai người trấn áp bạo động, vả lại nơi đây đang rất nguy hiểm.
Cẩn thận coi chừng có cá lớn đang âm thầm giấu mình.
Đáng tiếc Hồng Nhất Đường không phải thuộc hạ của Lý Hạo, lần này gã đến đây không chỉ đơn giản là vì bảo hộ hắn, thật ra ngay khi biết Quang Minh Kiếm gặp nguy hiểm thì gã đã quyết định chạy tới hỗ trợ.
Lý Hạo cũng chỉ tiện thể nói cho gã biết một vài tin tức hắn thu thập được mà thôi.
Ngay khi Lý Hạo còn đang trầm tư suy nghĩ, trên mặt biển bất giác nổi lên sóng cả mãnh liệt.
Quang Minh Kiếm vốn đang rơi vào tuyệt vọng, bỗng nhiên sắc mặt biến hóa.
Cùng lúc đó, đám cường giả đang che lấp thân phận cũng nhao nhao nhìn về một phương hướng.
Nơi xa, một người cầm trường kiếm trong tay, theo dòng nước biển mà lướt sóng đến.
Hồng Nhất Đường không định che lấp thân phận, cứ như vậy trực tiếp xuất hiện, rất nhanh đã có người nhận ra gã, ánh mắt khẽ biến, âm thanh lạnh lùng truyền vang: “Địa Phúc Kiếm Hồng Nhất Đường?”
Võ sư Ngân Nguyệt đến rồi?
Nhất thời mọi người đều giật mình nhìn quanh bốn phía, thế nhưng cả đám nhanh chóng nhận ra chỉ có một mình Hồng Nhất Đường lộ diện.
Hồng Nhất Đường mỉm cười, cất tiếng: “Có lẽ Ngân Nguyệt Thất Kiếm không ưa lẫn nhau, nhưng đó là chuyện riêng của bọn ta.
Các ngươi nhiều người nhưng lại liên thủ khi dễ một nữ nhân, không cảm thấy quá phận sao?”
“Quá phận?” Có kẻ không cho là đúng.
Chương 927: Phối Hợp 1
Địa Phúc Kiếm đến rồi… Thật nực cười!
Nếu người đến là Thiên Kiếm thì mọi người còn kiêng kị ba phần, nhưng kẻ ra mặt lại là Địa Phúc Kiếm, đây là một gia hỏa sớm đã bị phế bỏ, ai thèm quan tâm chứ?
“Thường nghe nói võ sư Ngân Nguyệt rất cổ quái, ở nhà rất thích tàn nhẫn tranh đấu, có thể đánh nhau đến đầu rơi máu chảy, nhưng ra ngoài thì trái lại vô cùng đồng lòng.
Đệ nhất Ngân Nguyệt… Hôm nay nhìn thấy đúng là đã khiến ta có thêm kiến thức.
Thật đúng là! Không nghĩ tới những người khác không dám tới, nhưng Địa Phúc Kiếm ngươi lại đến rồi…”
Thời khắc này, quả thật không ít người đã bị Địa Phúc Kiếm hấp dẫn lực chú ý.
Ánh mắt Quang Minh Kiếm có phần phức tạp, nàng vội nhìn quanh một lượt, không thấy Lý Hạo đâu thì lại càng thêm phức tạp.
Địa Phúc Kiếm đã đến, nhưng có thêm Địa Phúc Kiếm thì chưa hẳn đã hữu dụng.
So ra thì nàng càng hy vọng thấy được Lý Hạo hơn.
Đáng tiếc… Ít nhiều nàng cũng biết tính cách của Lý Hạo.
Chính mình từng uy hiếp hắn, cho nên hắn ở lại Ngân Nguyệt chờ cứu viện mình đã là cực hạn, sao có thể mạo hiểm tới đây cứu người được?
Về phần Địa Phúc Kiếm xuất hiện, tuy nàng hơi ngạc nhiên nhưng cũng không tính là quá ngoài ý muốn.
Võ sư Ngân Nguyệt chính là một đám người khó hiểu như thế.
Có đôi khi bọn họ sẽ kích động đến độ giết nhau tới đỏ mắt, ngươi chết ta sống, nhưng chỉ cần có bên thứ ba nhúng tay vào thì bọn họ sẽ lập tức quay đầu liên thủ giết địch.
Đợi giết hết rồi lại tiếp tục nội chiến vẫn chưa muộn.
Bọn họ chính là những người sẽ đem hai chữ Ngân Nguyệt treo ngay trước miệng, khác biệt với võ sư ở các địa phương khác, đối với bọn họ, cụm từ “Ngân Nguyệt võ sư” chính là đại biểu cho niềm tự hào và sự kiêu ngạo của bọn họ.
Nói trắng ra thì Ngân Nguyệt chính là tín ngưỡng của lớp võ sư nơi đây.
Ngân Nguyệt võ sư, đệ nhất thiên hạ!
“Hồng Nhất Đường…” Quang Minh Kiếm vừa mở miệng liền ho khan không ngừng, huyết dịch chảy xuôi dọc theo khóe miệng, “Nam Quyền đâu?”
“Về Trung bộ rồi.”
Hồng Nhất Đường cười cười, lại nói: “Không có cách nào, chỉ có mỗi ta đến thôi.
Những người khác hoặc là không liên lạc được, hoặc là không cách nào rời đi, ngược lại xem ngươi kìa… Quá thê thảm!”
“Vẫn được mà.” Quang Minh Kiếm bật cười, không phải là nụ cười rực rỡ tươi sáng gì, mà chỉ là nụ cười yếu ớt của người đã nhuốm trải phong ba của thời gian.
Ngay một khắc này, một cỗ sóng nước đột ngột càn quét phóng tới.
Ầm một tiếng, trực tiếp nổ tung ngay trước người Hồng Nhất Đường.
Có điều Hồng Nhất Đường nhìn cũng chẳng thèm nhìn, gã chỉ nhẹ nhàng vung kiếm lên, toàn bộ bọt nước lập tức lắng lại, nhanh chóng khôi phục trạng thái yên tĩnh.
Gã nhìn về phía người vừa mới xuất thủ, “Ngươi sẽ không cảm thấy ta chỉ là Tam Dương thôi đấy chứ?”
Hồng Nhất Đường mỉm cười, “Nếu ngươi cho rằng một đạo sóng nước giết chết Tam Dương mà cũng có thể giết được ta, vậy thì chỉ có thể nói, ngươi đã coi thường ta rồi.”
Có người lạnh nhạt mở miệng: “Hồng Nhất Đường, ta mặc kệ ngươi ẩn giấu bao nhiêu thực lực, dù ngươi đã đạt đến cảnh giới như Quang Minh Kiếm thì hôm nay ngươi vẫn không thể mang nàng ta đi.
Nếu muốn cứu người, chỉ e cái giá ngươi phải trả vượt quá mức chịu đựng của ngươi!”
Rất nhanh, khí tức bưu hãn của vô số cường giả chợt nổi lên.
Dù Hồng Nhất Đường có mạnh như Quang Minh Kiếm thì cũng đừng hòng mơ đến việc mang nàng ta rời đi.
Nơi xa, Từ Trấn nhíu mày cất tiếng: “Địa Phúc Kiếm, ngay cả kẻ phản chủ như Quang Minh Kiếm mà ngươi cũng muốn bảo vệ sao? Tuy năm xưa giới võ sư Ngân Nguyệt hoạt động rất mạnh mẽ, bây giờ cũng nổi lên không ít cường giả tân sinh, nhưng ngươi ngẫm lại xem, nàng ta là kẻ phản bội Định Quốc công phủ! Ngươi đừng quên, năm đó khi Thiên Tinh vương triều bình định thiên hạ, Định Quốc quân cũng không phải chưa từng san bằng Ngân Nguyệt…”
Uy hiếp ư?
Hồng Nhất Đường bật cười, “Đừng đề cập tới Định Quốc quân với ta, Hắc giáp quân của Thiên Tinh hoàng thất thì may ra còn đáng nhắc tới, chứ Định Quốc công đời thứ nhất dẫn đầu Định Quốc quân tiến vào Ngân Nguyệt, suýt chút nữa đã bị tiêu diệt.
Nếu không nhờ Hắc giáp quân tới cứu viện thì sớm đã phơi thây chiến trường.
Huống chi, chuyện đã xảy ra 200 năm trước mà ngươi còn xem đó là điều gì vinh quang lắm sao? Sử ký trong gia tộc các ngươi không tự mình ghi chép lại những chuyện nhục nhã này à?”
Từ Trấn nhíu mày.
Vớ vẩn! Đương nhiên sử ký trong gia tộc có ghi chép lại chuyện năm xưa.
Có điều đích thật chỉ chuyên truyền lưu một vài công tích vĩ đại, ví dụ như trấn áp Ngân Nguyệt, mà Định Quốc quân chính là một trong những đội ngũ chiến đấu trọng yếu.
Tất nhiên hết thảy lịch sử đều là do người chiến thắng viết.
Nhưng cụ thể ra sao thì chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng, dù là Hồng Nhất Đường cũng chỉ từng nghe tiền bối thế hệ trước kể lại.
Nhất thời, đám cường giả bao vây xung quanh không quá nguyện ý ra tay.
Nói thế nào thì Địa Phúc Kiếm cũng đã đến rồi, huống hồ có lẽ thực lực gã thật sự không kém.
Đối với bọn họ mà nói thì kéo dài thời gian cũng chẳng có chỗ nào xấu, tình hình của Quang Minh Kiếm đã rất tệ, thời gian càng trôi qua thì nàng sẽ càng triệt để phế đi.
Cùng một thời gian, trong biển.
Lý Hạo lẳng lặng di chuyển về một hướng.
Địa Phúc Kiếm xuất hiện đích thật đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người, nhiệm vụ của Lý Hạo bây giờ là giải quyết vị Húc Quang hậu kỳ Thủy hệ đang nấp trong nước kia.
Phía trên cứ tiếp tục trò chuyện đi, hắn không ngại ra tay đánh lén lần nữa đâu.
Giải quyết vị Húc Quang hậu kỳ này xong thì hắn có thể tụ hợp với Quang Minh Kiếm.
Đến lúc đó, hy vọng Kiếm năng mà hắn cung cấp có thể giúp nàng khôi phục một chút.
Lý Hạo hết sức cẩn thận tới gần, dù sao thì Húc Quang hậu kỳ cũng không dễ giết.
Nhưng lấy kinh nghiệm và sự phối hợp ăn ý giữa hắn với Hắc Báo thì vẫn có thể giết chết đối phương trong nháy mắt.
Lý Hạo từng bước một tới gần, khoảng cách ngày càng thu hẹp.
Tuy hiện tại hắn vẫn chưa thấy được thân ảnh của kẻ địch, có lẽ gã Húc Quang này có thủ đoạn ẩn nấp đặc thù nào đó, nhưng dưới chùm sáng chói mắt của đối phương thì mọi thủ đoạn ẩn giấu đều trở nên vô dụng trong mắt Lý Hạo.
Đợi đến khi còn cách đối phương chừng 30m thì Lý Hạo không tiến lên nữa.
Chương 928: Phối Hợp 2
Lý Hạo dừng bước, phía trên hắn lúc này chính là vị trí của Quang Minh Kiếm.
Mà Quang Minh Kiếm bên trên cũng mơ hồ phát giác được cái gì đấy.
Nàng biết dưới chân mình có người cho nên mới quyết định không trốn xuống biển.
Mà mới rồi hình như vừa có thêm người lặn đến.
Là ai?
Cảm giác không giống Siêu Năng Giả, lẽ nào lại là võ sư?
Trong biển.
Lý Hạo yên lặng quan sát.
Bên trên, Địa Phúc Kiếm vẫn đang trò chuyện với mọi người.
Hình như đám cường giả này cũng không quá gấp gáp, kẻ sốt ruột duy nhất có lẽ chỉ có mình Quang Minh Kiếm.
Bấy giờ, thanh tiểu kiếm chợt xuất hiện trong tay Lý Hạo.
Lý Hạo dưỡng kiếm chẳng ra sao, tính đến thời điểm hiện tại thì vẫn chưa thấy được hiệu quả mấy, nhưng hắn vẫn kiên trì uẩn dưỡng kiếm và uẩn dưỡng bốn loại kiếm ý, tạm thời không cần chúng dung hợp.
Lý Hạo nhắm mắt, hắn nhớ lại ngày xưa mình từng nhìn thấy một chiêu kiếm.
Càng cường đại thì mới càng hiểu thấu một chiêu kiếm kia rốt cục mạnh đến mức nào.
Rất nhanh, cỗ kiếm ý nhàn nhạt tràn lan tản ra.
Cùng lúc đó, trên người Hồng Nhất Đường đang đứng phía trên cũng có một cỗ kiếm ý bàng bạc mạnh mẽ lan tràn, tỏa khắp bốn phương, khiến không ít người rung động.
Mà trong biển, vị Siêu Năng Giả hệ Thủy kia cũng đồng thời cảm nhận được một cỗ kiếm ý lan tỏa thấu xương.
Trong lòng y thất kinh, không nghĩ tới Hồng Nhất Đường lại mạnh như vậy.
Khoảng cách giữa đôi bên khá xa, hơn nữa còn cách một tầng nước biển, thế mà kiếm ý của đối phương vẫn có thể thâm nhập đến đây, hơn nữa còn đủ mạnh khiến y cảm nhận được một loại rét lạnh thấu xương.
Lẽ nào gia hỏa này đã tiến bộ nhanh như thế, là một Quang Minh Kiếm thứ hai sao?
Không thể không nói, quả thật Lý Hạo và Hồng Nhất Đường đã phối hợp ăn ý đến cực hạn!
Kiếm ý tràn ngập khắp tứ phía khiến người bình thường không cách nào phân biệt ra được.
Giữa chiến trường lúc này, duy chỉ có mỗi ánh mắt Quang Minh Kiếm là khẽ động.
Nàng cảm nhận được… Đây không phải chỉ có một loại kiếm ý!
Thân là Kiếm khách đỉnh cấp, nàng nhận ra có một vài điểm khác biệt giữa không gian kiếm ý ngập tràn này.
Hình như dưới chân nàng cũng đang bùng lên một cỗ kiếm ý mạnh mẽ.
Là… Lý Hạo ư?
Ma kiếm?
Không hiểu sao, trong lòng nàng bất giác nghĩ như vậy.
Vừa nghĩ đến đây, nơi xa, Hồng Nhất Đường đã bổ xuống một kiếm, lớn giọng quát: “Còn không mau cút ngay!”
Đường kiếm của gã bao trùm thiên địa, thoáng cái đã khiến mặt biển dậy sóng long trời lở đất!
Trong biển.
Lý Hạo xuất kiếm trong nháy mắt, nhanh đến cực hạn!
Không những thế, Huyết Đao quyết cũng lập tức bạo phát không chút chần chờ.
Một kiếm phá mở sóng nước, trực tiếp lao thẳng về hướng chùm ánh sáng kia.
Hắn không quản gì khác, cũng chẳng quan tâm xem đối phương chế tạo bao nhiêu phép che mắt, hắn chỉ tập trung chém thẳng về phía chùm sáng nọ.
Vị cường giả Húc Quang trốn trong nước vốn còn đang cảm khái thán phục Hồng Nhất Đường cường đại, sau một khắc, bỗng nhiên y biến sắc, vội vàng dùng thủy độn tháo chạy.
Oanh!
Tiếng nổ tung vang lên ngay tại chỗ y vừa ẩn náu, đồng thời, trên không trung cũng vang lên một tiếng nổ điếng người khác.
Húc Quang hệ Thủy bị chấn nổ tới lảo đảo, nghĩ lại mà thấy sợ, còn may vừa nãy đã kịp tránh đi.
Y nhìn về phương hướng cách đó không xa, không nghĩ tới dưới nước cũng có một vị Kiếm khách.
Mà lúc này, Lý Hạo lại lần nữa xuất kiếm!
Sóng nước càn quét oanh động!
Tiếng nổ tung vang lên liên tiếp chín lần!
Ngay khi Lý Hạo đánh tới, vị Húc Quang hậu kỳ kia lộ ra ánh nhìn lạnh lùng sắc bén.
Trước đó y không phát hiện, bây giờ mới nhận ra người xuất thủ đúng là một vị Kiếm khách rất lợi hại, có điều thực lực đối phương vẫn không mạnh bằng chính mình.
Y vung tay ra chiêu, vô số sóng nước lập tức càn quét về phía Lý Hạo, đồng thời đóng băng một mảng đáy biển gần vị trí của cả hai.
Húc Quang hậu kỳ vừa định phát công lần nữa thì bỗng dưng sắc mặt y đại biến, y nhanh chóng trốn chạy nhưng vẫn bị kẻ địch quào trúng cánh tay.
Vốn dĩ Hắc Báo định dùng móng vuốt đâm xuyên trái tim của Húc Quang, đáng tiếc người nọ phản ứng rất nhanh, nhất là đang ở trong nước nên cảm ứng của cường giả Thủy hệ càng thêm nhạy cảm, mau chóng tránh được chỗ yếu hại.
Mặc dù như thế, vị cường giả này cũng bị dọa sợ mất mật.
Đáng chết!
Tại sao dưới nước lại có thêm một đầu đại yêu?
Mà tiểu cẩu đối diện thì lại cực kỳ mất hứng, đây là lần đầu tiên nó đánh lén thất bại, Hắc Báo cảm thấy thật mất mặt!
Nơi xa, trường kiếm của Lý Hạo lại chém xuống.
Đối mặt với sự công kích của cả hai khiến vị Siêu Năng Giả Thủy hệ chỉ còn duy nhất một ý niệm trong đầu, đó là mau trốn! Bằng không cứ tiếp tục dây dưa như vậy thì y sẽ gặp nguy hiểm.
Đúng lúc này, phía trên mặt biển.
Ánh mắt Quang Minh Kiếm lóe sáng, đột ngột giậm chân một cái, tức khắc sóng lớn ngập trời xen lẫn kiếm ý bừng bừng lao mạnh về phía đáy biển!
Tên Siêu Năng Giả Thủy hệ còn chưa kịp thoát đi thì đã biến sắc, cùng lúc ấy, bên trái có Hắc Báo công kích, bên phải là Lý Hạo vung kiếm chém ra, phía trên là cỗ kiếm ý sắc lạnh do Quang Minh Kiếm thâm nhập.
Oanh!
Trường kiếm của Lý Hạo đâm mạnh vào lồng ngực đối phương, Siêu Năng Giả Thủy hệ nổi giận gầm lên một tiếng, có điều thanh âm của y lại không thể phát ra ngoài, bởi vì Hắc Báo đã dùng móng vuốt quặp tới, nước biển tựa như gánh nặng ngàn cân ép cho y đầu rơi máu chảy!
Lý Hạo vẫn chưa dừng lại, hắn tiếp tục vung kiếm, đường kiếm nhấc lên từng đợt sóng nước, rất nhanh thân thể tên Húc Quang này đã bị kiếm của hắn chém thành hai nửa.
Lý Hạo, Hắc Báo, Quang Minh Kiếm, Địa Phúc Kiếm.
Ba vị Kiếm khách và một đầu đại yêu.
Trước đó cả bốn chưa từng thương lượng qua, nhưng đến lúc xuất trận lại phối hợp vô cùng ăn ý, chỉ thoáng chốc đã giải quyết xong một vị Siêu Năng Giả Húc Quang hậu kỳ am hiểu thuỷ chiến.
Lý Hạo mau chóng thu thập thi thể của y vào nhẫn trữ vật.
Mà giờ khắc này, mấy vị Siêu Năng Giả còn đang thử thăm dò thực lực Hồng Nhất Đường đều cảm giác được cái gì đấy, nhao nhao nhìn về hướng Quang Minh Kiếm bên kia.
Lão nhân tóc trắng bên cạnh Từ Trấn cũng yên lặng cảm ứng, bỗng nhiên lão biến sắc!
“Trong nước có người!”
Chương 929: Kiếm Khách Ngân Nguyệt
Oanh!
Kiếm khí ngập trời bất chợt lao lên, một vị Siêu Năng Giả đang bao vây Quang Minh Kiếm vội vàng trốn chạy.
Kiếm khí nổ tung, oanh một tiếng, sóng nước lập tức hóa thành thủy tiễn bắn tung tóe bốn phương, người nọ còn chưa chạy thoát được bao xa thì trên đùi đã hiện ra mấy chục đạo vết kiếm, huyết dịch chảy xuôi.
Lúc này, Lý Hạo cũng không che giấu nữa, chậm rãi trồi lên khỏi mặt nước.
Một đám người vô cùng kinh ngạc, hết thảy đều quay sang nhìn chằm chằm kẻ mới tới.
Từ bao giờ trong nước lại có thêm một vị Kiếm khách?
Không, chính xác hơn là Ngân Nguyệt còn có vị cường giả Kiếm khách thứ tám nào nữa sao?
Hôm nay Quang Minh Kiếm đại triển thần uy, Địa Phúc Kiếm thì đến bây giờ bọn họ còn chưa thăm dò rõ ràng thực lực của gã.
Lúc này lại có thêm một vị Kiếm khách xuất hiện.
Đáng sợ hơn là trong nước còn hiện ra vũng máu loang lổ, một số người thấy vậy liền biến sắc!
Chẳng lẽ vị Siêu Năng Giả ẩn mình trong nước trước đó đã chết rồi?
Lý Hạo không định truy kích, mà là xuất hiện ngay bên cạnh Quang Minh Kiếm.
Nhìn kẻ bất nam bất nữ trước mắt, kỳ thật Lý Hạo không quá nguyện ý nhìn thêm, có điều không thể không nói biểu hiện ban nãy của Quang Minh Kiếm khiến hắn rất vừa lòng.
Một kiếm xuyên qua trong nước kia vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn nhìn không ra nàng đã bị trọng thương nghiêm trọng.
Thậm chí ngược lại, có vẻ ý chí chiến đấu của Quang Minh Kiếm vẫn còn rất mãnh liệt.
Chớp mắt, bỗng có một người đột phá vòng vây, nói đúng hơn thì những người khác cũng không ngăn cản, tùy ý để Địa Phúc Kiếm xâm nhập vào trong.
Rất nhanh, ba vị Kiếm khách của Ngân Nguyệt đã tụ tập cùng một chỗ.
Quang Minh Kiếm còn chưa mở miệng thì bên ngoài đã có người lên tiếng: “Kiếm khí bén nhọn như vậy, xuất kiếm tất thấy máu, nếu không phải là Thiên Kiếm thì chính là… Ma Kiếm Lý Hạo!”
Nghe thế, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người thanh niên vừa hiện thân.
Vì truy kích Quang Minh Kiếm nên đa phần mọi người đều che giấu diện mạo, nhưng hiện tại, dù đã che lấp thì vẫn không thể che hết vẻ mừng rỡ điên cuồng xuất hiện trên mặt một số người.
Là Lý Hạo!
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà hắn có thể giết được cường giả Húc Quang, đây chắc chắn là huyết mạch truyền thừa của bát đại gia tộc, mà thanh kiếm trên tay hắn hẳn là thần kiếm Lý gia trong truyền thuyết.
Bấy giờ, không ít người đã nghĩ đến điểm ấy.
Bọn họ truy sát Quang Minh Kiếm là vì cái gì? Còn không phải là vì Truy Phong Ngoa của nàng ta sao?
Nhưng dù Truy Phong Ngoa thật sự là một trong số những binh khí truyền thừa của bát đại gia tộc thì cũng không lợi hại bằng Lý gia kiếm.
Đây là ông trời đang cho bọn họ cơ hội mua một tặng một đúng không?
Quá tốt rồi!
Nơi xa, Từ Trấn khẽ giật mình, sau một khắc, ông ta giận dữ gầm lên: “Ngươi chính là Lý Hạo?”
Lúc trước khi vừa mới rời khỏi di tích, tất cả mọi người đều cho rằng là Hầu Tiêu Trần đã giết Từ Phong.
Nhưng sau khi hay tin Lý Hạo chém giết cường giả Bạch Sa đạo, lại thêm có vài tin tức bí mật mà họ thu thập được, cùng với việc Quang Minh Kiếm và hắn kết thù, bấy giờ tỉ mỉ ngẫm lại khiến họ dễ dàng đưa ra một kết luận: Kẻ giết Từ Phong hẳn là Lý Hạo!
Nghĩ tới đây, Từ Trấn càng thêm điên cuồng, ông gào thét: “Quang Minh Kiếm, lão yêu phụ nhà ngươi quả nhiên tâm địa độc ác.
Nhất định là do các ngươi liên thủ hại chết Tiểu Phong.
Lý Hạo là hung thủ giết Tiểu Phong, vậy mà bây giờ hắn lại mạo hiểm tới cứu ngươi… Ngươi… Ngươi là đồ tiện nhân chết tiệt!”
Cho dù là ai nhìn thấy một màn này thì cũng sẽ hoài nghi Quang Minh Kiếm!
Rõ ràng Lý Hạo là hung thủ giết Từ Phong, vốn phải là kẻ địch đối với nàng ta, thế mà bây giờ hắn lại không màng nguy hiểm tới cứu người, đây rõ ràng là việc không phù hợp với lẽ thường.
Điều này chỉ có thể chứng minh, Quang Minh Kiếm đã sớm phản bội Từ gia, thậm chí có khi Từ Phong là do chính nàng đích thân giết cũng không chừng.
Quang Minh Kiếm không biện giải, nàng chỉ nhìn thoáng qua Lý Hạo, khẽ than nhẹ một tiếng.
Lý Hạo lộ ra diện mạo, nhìn bốn phía, nở nụ cười, “Xem ra danh tiếng của ta không tệ, đã mặc một lớp áo giáp mà vẫn bị các ngươi nhận ra, thật là vinh hạnh! Phải nói, ánh mắt của chư vị đều không tồi!”
Ba Đại Kiếm khách của Ngân Nguyệt tập hợp cùng một chỗ, chỉ tiếc Thiên Kiếm và Bích Quang Kiếm không có ở đây, bằng không thì có thể coi là đây là một bữa tụ tập đại thịnh.
Hồng Nhất Đường lắc đầu, “Đã nhiều năm ta không hành tẩu giang hồ, thời gian đám người này nhận ra ta còn lâu hơn so với nhận ra ngươi.
Haizz, xem ra sắp tới phải xách kiếm lên đi lịch lãm giang hồ một phen mới được.”
Thời khắc này, mọi người nháo nhào truyền âm khắp nơi.
“Đó là Lý Hạo! Lý gia thần kiếm đang ở ngay trong tay hắn! Chư vị, phải liên thủ cùng nhau thôi, không thể do dự thêm nữa.”
“Địa Phúc Kiếm vốn không yếu, thậm chí có khả năng gã đã cởi bỏ lớp niêm phong, như vậy thì thực lực gã hiện giờ sẽ rất mạnh.
Còn Lý Hạo thì dựa vào chiến tích trước đó cũng biết là hắn không tầm thường.
Nếu còn không liên thủ thì chỉ e khó mà bắt được bọn hắn!”
“Đánh xong rồi thì làm sao phân chia Lý gia kiếm và Truy Phong Ngoa?”
“Lý gia kiếm là thứ mà các ngươi có thể lấy đi sao? Phải biết giá trị của nó tuyệt đối không ít, nếu bán ra cho người khác thì đó chính là một con số trên trời.”
Vô số cường giả cấp tốc câu thông lẫn nhau.
Không bàn chuyện hợp tác là không được, vốn dĩ bọn họ chỉ tạm thời gom góp tập trung lại đây, trước đó chỉ nghĩ chậm rãi mài chết Quang Minh Kiếm là đủ, không ngờ bây giờ lại có hai vị Kiếm khách tới cứu viện, nhất thời không dễ ra tay nữa.
Cho nên chuyện quan trọng hiện giờ là ai sẽ xuất thủ trước? Nên nhớ người đầu tiên xông lên sẽ phải gặp nguy hiểm cực lớn.
Vì vậy bọn hắn bức thiết hi vọng đạt thành nhất trí, hoàn thành việc trao đổi ích lợi.
Bên kia, Quang Minh Kiếm phức tạp nhìn về phía Lý Hạo, truyền âm cho hắn: “Các ngươi trực tiếp xâm nhập vòng vây như này… Chỉ sợ không dễ thoát thân!”
Cứu người cũng không phải cứu như thế.
Đương nhiên, bọn họ làm như vậy thì nàng sẽ an toàn hơn, nếu không thì hai người bọn họ chỉ ở ngoại vi quấy rối, tuy có thể giúp nàng giảm bớt một chút áp lực, thế nhưng nàng muốn sống thì vẫn phải tự mình mở đường máu phá vỡ vòng vây, khi đó mới thật sự là nguy hiểm nhất.
Ngược lại bây giờ ba người tụ hợp thì nàng sẽ được bảo hộ an toàn, nhưng bản thân hai người bọn họ sẽ trở thành tấm chắn gặp nguy hiểm.
Chương 930: Đồng Loạt Ra Tay
Nàng biết Địa Phúc Kiếm rất mạnh, bất quá cũng không phải là mạnh đến vô địch.
Huống hồ nơi đây có đến hơn mười vị cường giả Húc Quang, thậm chí trong đó còn cường giả đang tiến vào thời kỳ thuế biến.
“Ngươi còn có thể chiến đấu không?” Lý Hạo hỏi.
Quang Minh Kiếm truyền âm đáp: “Vẫn được.
Nhưng sẽ không kiên trì được quá lâu…”
Lý Hạo hơi có chút xoắn xuýt.
Có điều đến thì cũng đã đến rồi, hiện tại mới xoắn xuýt cũng chẳng thay đổi được gì.
Có đôi khi võ sư chính là những kẻ rất dễ kích động, mấy người Ngân Nguyệt cũng đâu có giao cho mình tiền mua mệnh, chỉ là thanh toán phí chữa thương mà thôi.
Lẽ ra mình nên chờ ở bên ngoài tiếp viện mới phải, đều là do Hồng Nhất Đường gây ra họa, cứ nhất định phải hiện thân!
Hắn ném một cái bình nhỏ qua cho Quang Minh Kiếm.
Kết quả bình còn chưa tới tay nàng ta thì đã bay ngược trở về, Lý Hạo nhìn sang liền thấy Hồng Nhất Đường cũng lấy ra một cái bình nhỏ, “Dùng đi, là sinh mệnh chi tuyền.
Trong thời gian ngắn Lý Hạo không thể trấn áp được thương thế của ngươi, nên cứ dùng nó trước đã.”
Lý Hạo thu hồi cái bình của mình, có chút ngoài ý muốn, Hồng Nhất Đường cũng có sinh mệnh chi tuyền à?
Mà Hồng Nhất Đường bên cạnh khẽ thở dài một tiếng, những người này thật là muốn mệnh mà!
Nam Quyền đã lấy một khối Thần Năng Thạch có độ tinh khiết cực cao, Quang Minh Kiếm thì phục dụng sinh mệnh chi tuyền.
Tính ra chỗ tốt mà lần trước gã thu được trong Chiến Thiên thành chỉ còn lại có hai khối Thần Năng Thạch.
Đồ trên trời rơi xuống đúng là không dễ nắm chặt.
Quang Minh Kiếm không nhiều lời, trực tiếp cấp tốc nuốt vào.
Có người nhìn thấy một màn này thì giật nảy mình, vội vàng đưa tin: “Đừng chậm trễ nữa, hình như bọn hắn đã mang đến chí bảo chữa thương cho Quang Minh Kiếm, nếu còn muốn đoạt bảo thì bây giờ chính là cơ hội.
Còn chần chờ thêm thì có lẽ sẽ phải bỏ ra cái giá càng lớn.”
Nghe thế, mọi người lập tức đạt thành nhất trí.
Hết thảy chờ đoạt được binh khí của bát đại gia tộc xong rồi lại tính.
Nếu không thì hiện giờ có chia chác gì cũng chỉ là lời nói suông.
Từ Trấn nghiến răng hạ quyết tâm, ra lệnh cho hai người bên cạnh: “Giết!”
Mọi người chần chừ không ra tay đã đành, nếu cả Định Quốc công phủ cũng không xuất thủ thì sao có thể coi cho được?
Hai người bên cạnh Từ Trấn là lão nhân tóc trắng – Húc Quang đỉnh phong, vị còn lại là một người đàn ông trung niên – Húc Quang hậu kỳ.
Vốn bọn họ còn hơi do dự, nhưng nay nghe Từ Trấn nói vậy thì liền cắn răng liên thủ giết ra!
Lão nhân tóc trắng là cường giả am hiểu hệ thống, thậm chí có thể là võ sư chuyển đổi thành.
Lão đấm ra một quyền, trời long đất lở! Nam tử trung niên cũng bổ một đao tới khiến sóng nước dâng lên ngập trời.
Có hai người này tiên phong ra mặt, những người còn lại cũng không chần chờ nữa.
Tất cả đồng loạt ra tay, lực lượng siêu năng đột ngột bùng nổ khiến cả một vùng biển rộng lớn dậy sóng dữ dội.
Đối diện, Lý Hạo và Địa Phúc Kiếm cũng xuất thủ ngay tức khắc.
Trường kiếm lăng không, tiếng kiếm reo vang vọng đất trời.
Địa Phúc Kiếm trấn áp tứ phương, tứ Kiếm thế của Lý Hạo dũng mãnh xông tới, một bộ khí thế quyết tâm có đi chứ không có về!
Oanh!
Kiếm thế và lực lượng siêu năng vừa va chạm liền nổ tung.
Lý Hạo nhịn không được phun một ngụm máu, Địa Phúc Kiếm cũng loạng choạng bước chân.
Mà kẻ địch tứ phía cũng khiếp sợ ra mặt.
“Ngân Nguyệt Kiếm khách…”
Có người buồn bực cảm khái một câu, có chút chấn động.
Thật mạnh!
Địa Phúc Kiếm một kiếm giết ra, trực tiếp áp chế nhiều vị Siêu Năng Giả, từ đó mang đến cho Lý Hạo cơ hội xuất kiếm.
Dĩ nhiên kiếm ý của Lý Hạo cũng rất mạnh, thế nhưng vẫn chưa đủ khiến mọi người rung động.
Mà Địa Phúc Kiếm lại dùng một kiếm trấn áp mấy vị cường giả đỉnh cấp, đây mới thật sự là chuyện đáng sợ!
Song kiếm phối hợp khiến đôi bên va chạm một phen, kết quả là Lý Hạo bị thương, Địa Phúc Kiếm thì chấn động nội phủ, nhưng đám Siêu Năng Giả bên này cũng không khá khẩm gì hơn, đơn cử là nắm đấm của vị lão nhân tóc trắng kia đã xuất hiện một vết rách lớn, máu tươi ứa ra.
Đằng sau, sắc mặt Từ Trấn biến hóa, sau một khắc, ông ta gầm lên: “Cùng xông lên đi, đừng giữ sức lại.
Hồng Nhất Đường còn chưa gỡ bỏ niêm phong đâu, nhân cơ hội này hãy mau ra tay!”
Có điều không ai thèm nghe lệnh của ông ta.
Có người âm u lạnh lẽo nói: “Từ Trấn, ngươi đang xem kịch sao? Còn muốn bọn ta đồng loạt ra tay?”
Gia hỏa lên tiếng là Húc Quang hậu kỳ.
Người của Từ gia nói như thế nào đi nữa thì cũng có mấy phần thực lực, vậy thì sao không đích thân ra trận đi, lại ở đó mà chỉ huy người khác, Từ Trấn lấy đâu ra tư cách?
Từ Trấn cố gắng nén giận! Khách khanh của nhà ông ta đã tiên phong ra sân trước, thế mà còn chưa đủ à?
Bây giờ gia hỏa kia còn muốn ông tự mình hạ tràng.
Đây là chuyện nguy hiểm cỡ nào!
Thế nhưng ông thật sự không nhẫn nại thêm được nữa, Từ Trấn cắn răng quát: “Quang Minh Kiếm đang khôi phục rồi… Cùng tiến lên đi!”
Dứt lời, ông bật người phóng lên, một cước đá ra!
Một cước này tạo thành một đạo gió xoáy tương đối mạnh mẽ.
Thời trẻ ông đã từng luyện võ, bất quá thiên phú võ đạo bình thường, chậm chạp không thể cảm ngộ thế, cho nên về sau khi lực lượng siêu năng xuất hiện, ông liền chuyển đổi thành Siêu Năng Giả, tính đến bây giờ thì xem như tu luyện cũng không tệ.
Hiện tại Từ Trấn đã tự mình hạ tràng, cường giả bốn phương tám hướng thấy vậy thì cuối cùng cũng đạt thành nhất trí, không tranh cãi nữa.
Đã thế thì cùng xuất thủ một lượt đi! Trong nháy mắt này, không gian như thể bị đóng băng vạn dặm, lôi đình liên tiếp lấp lóe!
Oanh!
Tiếng nổ lớn bộc phát dữ dội.
Địa Phúc Kiếm chém liên tiếp từng kiếm lại từng kiếm long trời lở đất, tạo thành vòng phòng ngự rộng hơn 10m, cản trở thế tiến công của kẻ địch.
Cùng lúc đó, Lý Hạo cũng vung kiếm giết ra, trực tiếp gây thương tích cho đám cường giả vòng ngoài.
Một công một thủ, phối hợp tương đối ăn ý, có điều lực phòng ngự thì ổn, nhưng lực công kích lại không đủ.
Thế công của Lý Hạo vẫn chênh lệch ít nhiều so với Hồng Nhất Đường.
Hồng Nhất Đường than nhẹ một tiếng, “Đáng tiếc, ngươi không phải là Thiên Kiếm…”
Lời này có chút đả kích lòng người, thế nhưng Hồng Nhất Đường thật lòng cảm khái, nếu người đang phối hợp với gã hiện giờ là Thiên Kiếm thì đám cường giả ngoài kia hoàn toàn không cần gã đặt vào mắt.
Mà sự thật cũng đúng là như thế, lực công kích của Lý Hạo chỉ mới đạt tới cảnh giới Húc Quang trung kỳ, đích thật lệch yếu một chút.
Trong khi kẻ địch của bọn họ chỉ có hai vị Húc Quang trung kỳ, còn lại nếu không phải là hậu kỳ thì chính là đỉnh phong, thậm chí còn có cả cường giả thời kỳ thuế biến.
Kiếm khí của Lý Hạo sao có thể đánh giết bọn hắn được, chỉ tính tới việc làm bọn họ bị thương đã là việc khó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Quỷ Bảo [Dịch] Quỷ Bảo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Quy-Bao.jpg)







