[Dịch] Tinh Môn
Tập 18 : Kết Thù Từ Bé (c86-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 86: Kết Thù Từ Bé
Ầm!
Lại một tiếng động lớn vang lớn, Lý Hạo đi đôi giày bằng da dành riêng cho Tuần Kiểm Ti, vừa cứng lại vừa kiên cố.
Một cước này hạ xuống, vừa vặn va chạm với nắm đấm của Trần Kiên.
Nắm đấm của Trần Kiên cũng cứng rắn đến đáng sợ.
Rắc!
Lại có một tiếng vang nhỏ, Lý Hạo đau thốn, cảm thấy xương chân như bị đánh nứt.
Thế nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, coi như không có chuyện gì xảy ra, lần nữa mượn lực, không khác gì một con vượn, dập dờn nhảy lên.
Hắn xem nắm đấm của Trần Kiên thành điểm tựa cho mình, chân hắn trực tiếp đạp lên điểm tựa khiến cơ thể có điểm giữ để xoay tròn.
Bấy giờ, người ngoài mà nhìn vào thì sẽ thấy có vẻ Trần Kiên đã túm được chân Lý Hạo và vung hắn xoay vòng.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy.
Trần Kiên có cảm giác nắm đấm của mình đã bị chân Lý Hạo bắt được!
Dính vào nhau!
Lý Hạo dùng nắm đấm làm điểm tựa, xoay tròn rồi lượn một vòng, nhún chân một cái nhảy lên không trung, hai chân điên cuồng bạo cước!
“Ba ba ba!”
Không khí nổ vang không ngừng.
Sắc mặt Trần Kiên ngưng trọng, tức khắc lấy hai tay ôm đầu, bảo vệ chỗ yếu, tận dụng thời gian để chuẩn bị đánh trả một quyền.
Hai người, ngươi đến ta đi, đại chiến khắp khu vực tập thể lực.
Lý Hạo lần nữa dồn sức đá xuống, Trần Kiên tức khắc tránh đi, tiếng nổ ‘rầm’ vang lên, vách tường bị Lý Hạo đá thủng một lỗ lớn.
Ngay khi hai người đại chiến.
Ngoài cửa lúc bấy giờ có mấy người đang quan chiến, đều cảm thấy khó mà tin nổi.
Liễu Diễm trợn mắt, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Lưu Long, sắc mặt Lưu Long cũng đờ đẫn, ánh mắt mê mang, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Năng lượng thần bí… hiệu quả lần đầu tiên quả thật rất tốt!”
Ngoài ra không còn gì để nói.
Lý Hạo của ngày hôm trước trông phế như thế nào, mọi người đều đã tận mắt thấy được.
Lý Hạo của ngày hôm qua hấp thu năng lượng thần bí xong liền tiến bộ hẳn, tuy vẫn còn rất kém so với mọi người trong đội, nhưng ít nhiều cũng đá được Liễu Diễm một cước.
Lý Hạo của ngày hôm nay… Nếu Lưu Long không chắc chắn về thời gian thì có lẽ ông ta đã tự hoài nghi bản thân, liệu có phải mình đã vài năm rồi không gặp Lý Hạo.
Khá lắm, chỉ sau một đêm đã khóa nhập Trảm Thập rồi!
Tuy còn hơi non nớt và có vẻ thiếu kinh nghiệm, nhưng đối thủ lần này lại vừa vặn để Lý Hạo phát huy, một lá chắn không thiện tấn công, rất thích hợp để Lý Hạo thể hiện hết sức mạnh của mình.
Liễu Diễm trợn mắt.
Cút mọe ngươi đi!
Đâu phải chúng ta chưa từng hấp thu năng lượng thần bí, nào có hiệu quả tốt như vậy, nếu hấp thu hai khối đã có thể trở thành võ sư Trảm Thập, thế thì trong Tuần Dạ Nhân làm gì còn tồn tại cấp độ Tinh Quang sư nữa.
Võ sư Trảm Thập một khi thăng cấp, thường thường đều sẽ trực tiếp lên Nguyệt Minh!
Chính vì vậy nên Tuần Dạ Nhân mới tổ chức các buổi tuyển chọn hằng năm, mục đích là hy vọng một số võ sư cơ bản có thể tham gia dẫn nhập năng lượng vào cơ thể, thành công trở thành Nguyệt Minh Sư.
Đương nhiên, Phá Bách thì quá khó, chẳng hạn như Lưu Long, nếu ông có thể dễ dàng thăng cấp như thế thì Tuần Dạ Nhân đã coi ông ta là bảo vật mà cúng bái rồi.
Đáng tiếc Lưu Long lại hấp thu rất nhiều năng lượng thần bí mà vẫn không thể thăng cấp, khiến Tuần Dạ Nhân thất vọng và bất lực, đành phải từ bỏ việc tiếp tục hỗ trợ Lưu Long, để mặc ông ta dẹp đường hồi phủ.
Lúc trước ở Tuần Dạ Nhân, Lưu Long cũng không tính là khách qua đường, tuy nhiên một thời gian dài không cách nào tấn cấp mà cứ phải ở đó chờ đợi thật sự cũng rất ngột ngạt, cho nên chính Lưu Long đã lựa chọn quay trở lại Ngân Thành.
Cảnh giới Trảm Thập cũng là quần thể mà Tuần Dạ Nhân thích thu nhận nhất.
Chỉ tiếc là võ sư khó thành, một khi tu luyện đến Trảm Thập thì tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, cùng với sự phát triển của siêu năng, kỳ thực có rất nhiều người khó có thể chịu được sự dày vò khi luyện võ, chỉ hận không thể lập tức trở thành Siêu Năng Giả.
Những kẻ có thể tĩnh tâm luyện võ không tính là quá nhiều.
Lúc này, Vân Dao vốn nãy giờ chưa lên tiếng bỗng hỏi khẽ: “Các ngươi có thể cảm nhận được năng lượng thần bí trong cơ thể hắn không?”
Trong tình huống bình thường, dạng tân thủ như Lý Hạo, khi hấp thu năng lượng thần bí thì sẽ có một quá trình liên tục rò rỉ ra ngoài.
Ngay cả Lưu Long thì bên ngoài cơ thể cũng có năng lượng thần bí, cả đội săn quỷ đều có.
Đây là lý do tại sao Lý Hạo có thể nhìn thấy ánh sáng sao quanh người Siêu Năng Giả.
Mà Viên Thạc thì Lý Hạo lại không thấy.
Theo lời Vân Dao vừa nói, ánh mắt Lưu Long khẽ thay đổi, ngay sau đó, như nghĩ tới điều gì, ông ta đột nhiên cười lạnh, “Đệ tử của Viên Thạc quả nhiên đều không tầm thường.
Lão đầu tử ấy, võ sư đều sắp tuyệt diệt vậy mà cả ngày còn giấu giấu giếm giếm, không muốn đưa tay ra hỗ trợ võ sư đồng đạo!”
Lưu Long không khỏi nghĩ đến Viên Thạc.
Bởi vì tình trạng của Viên Thạc cũng y hệt vậy!
Mỗi lần hấp thu năng lượng thần bí xong thì không một ai cảm giác được gì, tựa như tất cả năng lượng đều đã bị Viên Thạc hấp thu hoàn toàn.
Người trong nội bộ Tuần Dạ Nhân cũng biết chuyện này, mọi người đều nghi ngờ Viên Thạc sở hữu một bản Dẫn năng nhập thể pháp cường đại, có điều tiếc là Viên Thạc không nguyện ý nói ra, cũng chẳng ai có thể ép buộc ông ta nói.
Trước đây, họ chỉ nghĩ có thể là do Viên Thạc quá mạnh.
Nhưng hôm nay mới phát hiện ngoài thân thể Lý Hạo cũng không cảm nhận được năng lượng thần bí.
Thực lực của Lý Hạo có thể so với Viên Thạc được sao?
Điều này có nghĩa là gì, Lưu Long lập tức hiểu rõ.
“Cả ngày hôm qua, tiểu tử này đến tìm Viên Thạc hai lần.
Cũng không biết là hắn vừa mới học hay là đã học từ lâu.
Ta còn nghe nói Viên Thạc đã truyền lại một số bí thuật khác cho hắn, thậm chí còn không thèm nể mặt mũi Tuần Dạ Nhân mà thẳng tay đả thương nghiêm trọng một người khi tên kia dám nhìn trộm ông ta dạy đồ đệ!”
Tin tức của Lưu Long cũng rất linh thông, chuyện ở cổ viện ông đã nhận được.
Liễu Diễm thấp giọng hỏi: “Lão đại, ý ngươi là Lý Hạo học được bí thuật của Viên lão?”
Bí thuật hấp thu siêu cấp?
E rằng đây chính là bí thuật mà bất kỳ ai cũng ao ước!
Theo lý thuyết, hoài bích kỳ tội, Viên Thạc có một bí thuật lợi hại như vậy, dù ông ta có là một bậc thầy cổ văn minh thì cũng sẽ thu hút sự chú ý của vô số người.
Thế nhưng đến nay Viên Thạc không chịu giao bí thuật ra mà vẫn sống rất dễ chịu, có thể thấy được lão nhân gia này có không ít thủ đoạn.
“Ừm!”
Lưu Long gật đầu, ông chỉ có thể nghĩ như vậy.
Ông ta có chút hâm mộ, cũng có phần chán ghét Viên Thạc.
Thực ra ông ta và Viên Thạc đều tính là người quen cũ, quan hệ giữa cha ông và Viên Thạc rất tốt, khi còn nhỏ ông từng được cha mình dắt theo tới gặp gặp Viên Thạc vài lần, mong rằng Viên Thạc có thể nhận làm học trò.
Nhưng Viên Thạc đã từ chối.
Theo lời Viên Thạc thì ông ta chỉ thích dạy những người thông minh, ngay cả khi những người thông minh có nhiều ý tưởng và không nghe lời cho lắm thì vẫn tốt hơn là dạy những kẻ ngu ngốc mà mạnh!
Chỉ còn thiếu điều chưa chỉ thẳng vào mặt Lưu Long mà mắng ngươi là đồ ngu ngốc thôi!
Cứ như vậy, Lưu Long đã kết thù với Viên Thạc khi còn bé.
Bây giờ, giới võ sư đã gần như tuyệt diệt.
Lưu Long có tâm muốn để cho giới võ sư ở Ngân Thành đứng vững, thậm chí khi Tuần Dạ Nhân không muốn đóng quân ở thành phố nhỏ như nơi này thì ông vẫn ít nhiều cho Ngân Thành sự bảo hộ.
Kết quả lão đầu tử Viên Thạc thì hay rồi, nội tình hùng mạnh nhưng lại kiên quyết không chịu bỏ xuống dù chỉ là một cọng lông!
Không nói đến bí thuật siêu cường, lão già này ngay cả bí kíp võ đạo cũng không nguyện góp một cuốn!
Đôi khi Lưu Long không thể hiểu được Viên Thạc!
Cần gì phải vậy?
Giữ lại những thứ đó đối với Viên Thạc chẳng có ích lợi gì lớn, nhưng đưa ra có thể giúp giới võ đạo phát triển, không phải tốt hơn sao?
Ngân Thành quá nhỏ, quá ít cường giả, nếu sản sinh được một số nhân tài thì chẳng phải khi ngươi ra ngoài cũng có mặt mũi hơn à?
Dạy học ở Ngân Thành cổ viện nhiều năm, thế nhưng Viên Thạc không bao giờ dạy võ mà chỉ dạy văn, đây cũng là điểm bị nhiều người chỉ trích.
Thậm chí trong số đồ đệ ít ỏi mà Viên Thạc thu nhận cũng có những người không được ông ta dạy võ.
Ngược lại, Lý Hạo chẳng những được Viên Thạc dạy võ đạo, mà hơn hết còn được ông truyền thụ Ngũ cầm thuật.
Nếu Lý Hạo không gia nhập đội săn quỷ, hắn vẫn có thể sử dụng nó như một phương pháp hiệu quả để cường hóa cơ thể mình, có điều không có năng lượng thần bí bổ trợ thì luyện vậy chứ luyện thêm nhiều năm nữa, e rằng cũng chẳng tới đâu.
Chương 87: Không Đáng Giá
Mấy người đội săn quỷ lúc này không bàn thêm về chuyện Viên Thạc nữa, chỉ tập trung nhìn vào phòng tập bên trong.
Lý Hạo vẫn đang mạnh mẽ tấn công!
Trần Kiên phòng ngự là chủ yếu, bất quá thỉnh thoảng cũng phản đòn, cả hai đang chơi rất quyết liệt.
“Kiên ca, cẩn thận!”
Lý Hạo bất ngờ hét to một tiếng, thu hút sự chú ý của Trần Kiên.
Ngay sau đó, một tiếng hổ gầm vang vọng khắp tầng hầm!
“Gào!”
Mãnh hổ rít gào!
Đương nhiên, Lý Hạo đã từng nhìn thấy hổ nhưng chỉ là hổ trong chuồng, chưa bao giờ nhìn thấy những con hổ hoang dã theo đúng nghĩa đen, cũng như chưa từng nghe thấy tiếng hổ gầm thét.
Vì vậy, tiếng gầm này hoàn toàn không thể so sánh được với Viên Thạc.
Viên Thạc là bậc lão sư thực sự đã chiến đấu như những con hổ hoang dã.
Đem hắn so với Viên lão thì chính là sự khác biệt giữa hổ trong chuồng và hổ ngoài chuồng, khiếm khuyết tinh thần giết chóc và lực chấn nhiếp.
Nhưng tiếng hổ gầm đột ngột của Lý Hạo vẫn khiến Trần Kiên có chút biến sắc, màng nhĩ rung động.
Ngay lúc ấy, Lý Hạo tựa như một con gấu đen, dùng hai cánh tay vây chặt Trần Kiên.
Vóc người Trần Kiên mập mạp cao lớn hơn kẻ đối diện nhiều, so ra Trần Kiên còn giống gấu đen hơn hắn.
Nhưng vào lúc này, anh ta lại bị chính Lý Hạo tóm chặt lấy rồi bứng lên khỏi mặt đất như đang nhổ một cái cây.
“Argh!”
Lý Hạo hét lên, dùng hết sức bình sinh, toàn lực xuất thủ, kéo ngược Trần Kiên lên, hay tay lắc một cái, mạnh mẽ ném Trần Kiên ra ngoài!
Ầm!
Trần Kiên trực tiếp đập vào tường, trên tường để lại dấu vết rõ ràng, một ít xi măng từ trên tường rơi lả tả xuống người anh ta.
Trần Kiên hơi xám mặt vì bị đập nhưng không tổn thương gì.
Chỉ là có chút kinh ngạc và bất ngờ, nhìn chằm chằm Lý Hạo với vẻ mặt khó tin.
“Phù phù!”
Lý Hạo thở dốc hổn hển, cũng nhìn Trần Kiên bằng ánh mắt khó tin không kém.
Đệt mợ!
Đánh cả nửa ngày, Trần Kiên hầu như không bị thương tích gì ngoại trừ mấy vết cào trên cánh tay.
Đây là người sao?
Lý Hạo hắn thậm chí còn đá vỡ một đường ống bằng thép, nhưng Trần Kiên lại chẳng xây xát gì, mọe nó, thế thì dù có đánh đến tối thì anh ta cũng không bị đánh chết phải không?
Chỉ sợ chỉ có chính hắn là kiệt sức mà chết!
“Kiên ca thật lợi hại!”
Trần Kiên nhất thời đỏ mặt tới mang tai, cảm thấy Lý Hạo là tiểu tử không thành thật, rõ ràng câu này là đang giễu cợt anh ta.
Ba ba!
Lúc này, ngoài cửa chợt vang lên tiếng vỗ tay.
Liễu Diễm cười tươi như hoa bước vào, hai mắt sáng rực nhìn Lý Hạo còn đang mồ hôi nhễ nhại, khoảnh khắc tiếp theo, trong lúc Lý Hạo còn ngây người thì Liễu Diễm đã tiến sát lại gần ôm lấy cổ hắn, dùng ngữ điệu ngọt dính mà nói: “Tiểu Hạo Hạo giỏi quá!”
“…”
Lý Hạo bất động thanh sắc, hắn vặn vẹo người muốn tránh ra nhưng không thể thoát khỏi vị này.
Chóp mũi thoang thoảng hương thơm của người đối diện.
Lý Hạo xoa xoa cái mũi, ngượng ngùng bảo: “Liễu tỷ, thả ta ra trước đã!”
“Ôi, thẹn thùng rồi!”
Liễu Diễm cười đến rung cả người, thay vì buông tay, nàng lại cố ý áp sát vào Lý Hạo thêm một chút, giọng nói ngọt ngào: “Tiểu Hạo Hạo, ngươi tiếp thu năng lượng thần bí nhanh như vậy, có thể dạy tỷ tỷ đây được không?”
Lý Hạo vội đáp: “Liễu tỷ, để ta về hỏi lão sư xem có được không, truyền rồi có bị thanh lý môn hộ không.”
“…”
Liễu Diễm ngây người, hồi lâu sau bèn đẩy Lý Hạo ra, trên mặt lộ vẻ u oán: “Đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào!”
Tiểu tử thực biết cách từ chối.
Đáng tiếc nàng cũng không đủ khả năng để đắc tội vị kia.
Nếu thật sự bị Viên lão thanh lý môn hộ, vậy nàng phải tìm ai nói lý lẽ đây?
Không thấy vị Tuần Dạ Nhân hôm qua mới chỉ muốn nhìn trộm người ta truyền thụ công pháp thôi mà đã bị Viên Thạc đánh suýt chết sao?
Không nên chọc vào lão gia hỏa ấy thì hơn.
Về phần Lý Hạo, từ khi tấn cấp Trảm Thập xong thì hắn cũng không nghĩ tới việc che giấu.
Ngũ cầm thổ nạp thuật là thứ khó mà che giấu được.
Bởi vì trên người Lý Hạo không có chút năng lượng thần bí nào bên ngoài thân thể.
Vừa nhìn liền biết, hắn đã tiêu hóa sạch sẽ rồi.
Về điểm này thì Viên Thạc đã nói, không quan trọng, Viên Thạc ông cũng như vậy, Tuần Dạ Nhân cũng biết nhưng vấn đề không lớn, biết thì biết, dù sao cũng không học được cách luyện.
Lúc này Lưu Long mới đi vào phòng, ngữ khí ôn hòa và tán dương hiếm thấy: “Không tệ, đã vượt ngoài dự đoán của ta, ta cũng nghĩ ngươi rất thông minh, sau khi dẫn năng lượng thần bí vào người thì sẽ sớm tiến vào Trảm Thập, nhưng nhanh lắm thì cũng phải mất ít nhất một tháng trở lên!”
Không ngờ Lý Hạo chỉ sử dụng một ngày!
Lý Hạo khiêm tốn đáp: “Không phải ta lợi hại mà là lão sư của ta lợi hại! Hôm qua ta đi tìm Viên lão mới thấy ông ấy quả thực rất mạnh!”
Lý Hạo cảm khái một tiếng: “Ngày hôm qua lão sư rất tức giận vì bị người ta rình trộm lúc ông luyện võ, thậm chí ông còn vận dụng lực lượng vốn không nên dùng, một khắc đó lão sư hệt như thần giáng thế, ta nhìn mà hoa cả mắt.
Lão sư cũng nói khi ấy ông đã tiệm cận với đỉnh cao năm xưa, thần nhập vào xác.
Vừa vặn chứng kiến cảnh tượng này đã giúp ta lĩnh ngộ được Ngũ cầm bí thuật, hơn nữa ông còn dùng thần ý của mình để dẫn dắt ta tiến tới Trảm Thập.”
Nói đến đây, Lý Hạo đột nhiên lộ vẻ buồn bã, “Nhưng… lão sư dẫn ta vào Trảm Thập xong lại thổ huyết, ta rất lo lắng… haiz!”
Nghe thế, Lưu Long cũng bất giác thở dài.
Một ít oán giận trong quá khứ cũng theo đó mà tiêu tán.
Tự tiếu phi tiếu, có chút phiền muộn, “Đệ nhất võ đạo tông sư Ngân Nguyệt hành tỉnh rồi cũng tới lúc kết thúc.
Chuyện hôm qua ta đã nghe nói.
Kỳ thật từ mấy năm trước thì Viên lão đã bị thương không nhẹ, hôm qua còn bị người nhìn trộm bí thuật, dưới cơn nóng giận nên ông ta đã vận dụng chiến lực thời kỳ Phá Bách đỉnh phong, đánh bại hai tên Nguyệt Minh chỉ bằng một chiêu… Haiz, ngẫm lại thật đáng tiếc! Một khắc đó, e rằng ông ta đã thật sự tiệm cận Đấu Thiên, thần nhập vào người.
Đó là cảnh giới mà ta mong ngóng bấy lâu, không ngờ ngươi đã nhìn thấy trước.”
Bấy giờ, ông không còn ngạc nhiên khi Lý Hạo có thể tiến vào Trảm Thập!
Một võ sư Phá Bách đỉnh cấp, trong lần bộc phát cuối cùng đã lĩnh ngộ thần ý, nhân vật như vậy vốn đã có thể bước vào Đấu Thiên!
Thế nhưng Viên Thạc đã già, nội thương lại quá nghiêm trọng.
Cuối cùng cũng chỉ có thể đưa một học trò đến cảnh giới Trảm Thập, nghĩ kỹ lại thì quả thật là liều mạng không đáng!
Chuyện này mà truyền ra ngoài, ngay cả cường giả trong đám Tuần Dạ Nhân cũng phải cảm khái, thật không đáng!
Lý Hạo tiến vào Trảm Thập thì cũng chỉ là nhân vật nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Nếu Viên Thạc có thể tấn cấp Đấu Thiên thì đó mới là chuyện đáng để quan tâm.
Chương 88: Chính Nghĩa
Mấy thành viên đội săn quỷ khi nghe chuyện Lý Hạo kể đều kinh ngạc nhìn hắn.
Thần ý!
Liễu Diễm tán thán: “Thần giáng nhập thân, đây là thủ đoạn của Đấu Thiên! Nếu mấy năm trước Viên lão không bị thương, e rằng ông ta đã thuận lợi bước chân vào lĩnh vực này, trở thành một võ sư trong Lục địa thần tiên rồi!”
Nàng có phần kích động, ước ao, đồng thời còn mang một chút thương cảm!
Đúng vậy, thương cảm!
Thật đáng buồn!
Một tông sư lợi hại như thế, nhưng e rằng từ giờ đến cuối đời cũng không bao giờ còn có thể làm được chuyện đánh bại hai Nguyệt Minh chỉ bằng một chiêu nữa.
Lý Hạo khổ sở lên tiếng: “Vậy nên hôm nay vừa tới thì ta liền muốn thử thực lực của mình, xem thử có xứng với sự vun trồng của lão sư hay không! Bằng không ta khó mà yên lòng!”
Lưu Long khẽ gật đầu, “Tốt lắm! Trần Kiên đang ở giai đoạn Trảm Thập trung đoạn, không phải người mới.
Nói chính xác, nếu Trảm Thấp được chia từ 10 đến 99 thì áng chừng Trần Kiên có thực lực khoảng 30! Có điều hắn chuyên phòng ngự là chính.
Ngươi có thể đánh hắn thành dạng này thì có nghĩa là ngươi mạnh hơn so với mức Trảm Thập trung bình…”
Chỉ nói về mảng công kích!
Trong thực chiến thì phải xem cả công lẫn thủ, còn chưa kể những thủ đoạn riêng của mỗi người, cho nên chỉ dựa vào một trận đấu giao hữu mà muốn đánh giá hết thảy thực lực thì rất khó nói, có khi kẻ yếu hơn cũng có thể giết chết Lý Hạo như thường.
Lý Hạo có phần thất vọng, “Kiên ca không bị thương, trong khi ta thì đã toàn lực ứng phó rồi!”
“Ngươi còn muốn đả thương hắn?”
Lưu Long bật cười, “Nếu hắn dễ dàng bị thương như vậy thì chúng ta sao có thể săn quỷ? Trần Kiên có thể chịu được một đòn từ một võ sĩ Phá Bách mà vẫn không bị thương quá nặng.
Lúc nãy cùng ngươi giao thủ, hắn còn chưa vận thiết y công mà thôi, đừng nói là ngươi thật sự nghĩ Trần Kiên chỉ có chừng đó sức phòng ngự chứ?”
“…”
Lý Hạo càng trở nên bất lực, không ngờ như thế mà vẫn chưa phải dốc toàn lực!
Uổng công ta còn tưởng mình lợi hại lắm rồi!
Lưu Long tính toán một chút, nhanh chóng nói: “Nhìn ngươi thế này, hôm qua tấn cấp Trảm Thập xong thì có lẽ hai khối năng lượng thần bí cũng đã tiêu hóa hết.
Ta đã hứa sẽ cung cấp cho ngươi thêm hai khối năng lượng nữa.
Định bụng cách vài ngày hãy hấp thu, nhưng bây giờ xem ra… hôm nay làm luôn đi!”
“Lão đại!”
Những người khác đồng loạt nhìn về phía Lưu Long, còn cho Lý Hạo thêm hai khối?
Năng lượng thần bí trong khố phòng cũng không phải thuộc sở hữu của một mình Lưu Long, tuy rằng mọi người đều thấy Lý Hạo rất lợi hại, nhưng đây là thứ mà bọn họ phải vào sinh ra tử mới có được nhiêu đó, hiện tại tùy tiện cho người mới bốn khối, chẳng phải có hơi không công bằng sao?
Lưu Long cười nói: “Nếu lần này cả đám có thể sống sót mà Lý Hạo cũng còn sống, vậy sẽ bớt của hắn một điểm! Nếu hắn chết, phần còn sống chúng ta sẽ chia, nếu như tất cả đều đã chết, giữ lại cũng vô dụng!”
Nghe Lưu Long nói thế, mọi người tức khắc an tĩnh trở lại, ngẫm kỹ mới thấy đúng.
Lưu Long nói xong, lại nhìn Lý Hạo, khẽ thở dài: “Lý Hạo, có thể ngươi vẫn chưa hoàn toàn cảm thụ được, nhưng ta vẫn muốn nhấn mạnh lần nữa.
Số năng lượng thần bí kia thật sự rất quý giá.
Giết một vị Tinh Quang Sư, dưới tình huống bình thường thì có thể tước được khoảng 5 – 10 khối năng lượng thần bí.”
“Giết một vị Nguyệt Minh thì lấy được khoảng 20 – 40 khối.
Còn những tên mạnh hơn thì ta không biết, vì ta chưa giết chúng bao giờ.”
“Đội săn quỷ của chúng ta đã tiêu diệt 5 tên ma đạo siêu năng, thu thập được tổng cộng 120 khối năng lượng thần bí.
Đại bộ phận đã được mấy người bọn ta hấp thu, một số khác thì do những người tiền nhiệm hấp thu… Tiền nhiệm, ý ta là những đồng đội đã ngã xuống. 12 khối năng lượng trong Băng Tinh Tráo mà ngươi nhìn thấy là thứ mà đội săn quỷ chúng ta đã đánh đổi bằng hàng chục mạng người.
Hiện tại chỉ còn dư ra chừng đó.”
Ông suy nghĩ một chút lại tự giễu cười, “Ngẫm lại thì có 22 huynh đệ đã chết.
Nếu dùng mạng người tính toán, một mạng cũng là 5 – 6 khối năng lượng thần bí, bọn họ đều là quân tinh nhuệ của Tuần Kiểm Ti! Ngươi hấp thu thêm hai khối nữa thì xem như gần bằng cái giá của một mạng người rồi!”
Nghe Lưu Long nói vậy, Lý Hạo đột nhiên cảm nhận được sự nặng nề của những khối năng lượng thần bí mà hắn vốn không quá coi trọng.
22 người đã ngã xuống mới thu hoạch được 120 khối năng lượng thần bí.
Chuyện này… đánh đổi quá lớn!
“Lão đại, có đáng không?” Lý Hạo đột nhiên cất tiếng hỏi.
Lưu Long lớn tiếng cười, cười đến hết sức ngông cuồng!
“Đáng! Bởi vì… chúng ta là chính nghĩa!”
Sứ giả chính nghĩa bảo vệ Ngân Thành!
Lý Hạo lẩm nhẩm lại câu này trong lòng, trước đây hắn còn cảm thấy mấy lời tuyên thệ như vậy rất nực cười.
Nhưng vào lúc này, hắn lại cười không nổi nữa.
Có vẻ như lý niệm của Lưu Long không ngụy quân tử như hắn từng nghĩ.
Là chính nghĩa sao?
Có lẽ!
Lý Hạo không biết nhiều về Lưu Long hay nói đúng hơn là toàn bộ đội săn Quỷ.
Hắn đã làm việc trong Tuần Kiểm Ti một năm, tuy nhiên rất hiếm khi liên hệ với đội hành pháp.
Tiếp xúc mấy ngày qua, cảm quan cũng lần lượt thay đổi.
Lần đầu tiên khi nghe Lưu Long nói về việc bảo vệ công lý, trong lòng Lý Hạo khi ấy chỉ có hai chữ – ha ha!
Đạo đức giả!
Đội lốt chính nghĩa, lấy thủ đoạn giết người để cướp bóc, đây mà cũng là công lý sao?
Đúng là tự an ủi bản thân!
Thế mà mấy kẻ ngu ngốc của đội săn quỷ dường như đều coi là thật rồi.
Đương nhiên, Lý Hạo không thể hiện ra, cảm thấy nghĩ như vậy cũng không tệ.
Lần thứ hai khi nghe Lưu Long nhắc tới việc này, lúc đó Lý Hạo bắt đầu tự đặt câu hỏi, cái gọi là bảo vệ của Lưu Long rốt cuộc là chân chính là thủ hộ, hay là chỉ vì muốn thực lực mạnh hơn nên nhân cơ hội đó giết chết mấy tên siêu năng làm loạn Ngân Thành, như vậy có được tính là chính nghĩa không?
Kỳ thực hắn vẫn luôn thấy hiếu kỳ, mục đích theo đuổi của mấy người trong đội săn quỷ là gì?
Mục đích thật sự của bọn họ là trở nên mạnh mẽ cường đại hơn sao?
Lĩnh vực siêu năng dường như rất nguy hiểm.
Người bình thường chưa chắc đã không tốt bằng Siêu Năng Giả, nếu Lý Hạo không bị huyết ảnh nhìn chằm chằm, có thể hắn sẽ không biết, không nghĩ tới lại càng không theo đuổi cái gọi là siêu năng lực này.
Trước đây khi còn ở cổ viện, lão sư cũng từng nhắc tới sự tồn tại của các tổ chức siêu năng, chẳng hạn như Tuần Dạ Nhân.
Từ khi đó thì Lý Hạo đã biết đến bọn họ, chỉ là không biết tên gọi cụ thể cũng như rốt cuộc bọn họ lợi hại tới cỡ nào mà thôi.
Kỳ thực khi ấy Lý Hạo hoàn toàn không suy nghĩ quá nhiều, hắn cho rằng bọn họ và mình đang ở hai thế giới riêng biệt.
Nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng bây giờ hắn lại bị bức cho không thể không chui sâu vào lĩnh vực này.
Trong lòng thầm nghĩ mọi chuyện, nhưng Lý Hạo không định nói ra.
Hắn thích im lặng.
Đôi khi nói nhiều hơn một chút cũng là vì có mục đích khác, ví dụ như muốn đạt được mục đích của mình.
Từ hơn một năm trước, chính xác là từ ngày Tiểu Viễn mất, hắn đã bắt đầu khoác lên mình chiếc mặt nạ dối trá, thường xuyên nở những nụ cười dối trá rồi.
Chương 89: Thuộc Tính Hỏa Diễm
Lý Hạo theo sau Lưu Long, lần nữa đi về phía khố phòng.
Lần này không chỉ có Vân Dao mà những người khác cũng đi theo.
Liễu Diễm hào hứng ôm lấy Lý Hạo, vui vẻ ra mặt, nói: “Tiểu Hạo Hạo thật giỏi.
Mới gia nhập có mấy ngày vậy mà đây đã là lần thứ hai hấp thu năng lượng thần bí, tỷ tỷ đây sau khi gia nhập, lần thứ nhất và lần thứ hai cách nhau tới ba tháng đấy!”
Vai Lý Hạo khẽ run.
Vị đại tỷ này thật đúng là không khách khí, cả người ngươi đều sắp leo lên ta rồi.
“Run cái gì vậy, vai không thoải mái à? Tối tỷ tỷ xoa bóp cho nhé?”
“…”
Lý Hạo không còn gì để nói.
Vị này… thật khó dây dưa.
Phía trước, Lưu Long vẫn thẳng lưng đi tiếp, chẳng buồn quan tâm đến hành động của Liễu Diễm.
5 người sống sót trong đội đều có câu chuyện riêng và theo đuổi riêng của họ.
Kể từ khi thành lập đội săn quỷ đến nay đã có 22 người ngã xuống, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ còn mấy người bọn họ, ai mà không đầy tâm sự, nhiều lúc ông biết nhưng không muốn nói bất kỳ điều gì.
Qua ngày hôm nay, còn sống tới ngày mai hay không cũng khó nói.
Thế nên bình thường Lưu Long đều không quản nhiều đến sự tùy tiện của các thành viên trong đội ngũ, muốn làm gì thì làm, đừng ảnh hưởng tới nhiệm vụ chung là được.
“Rắc!”
Cửa kho lại mở ra.
Ba căn phòng, năng lượng thần bí nằm ở căn phòng thứ ba.
Lần trước Lý Hạo tới cũng không biết hai gian phòng còn lại chứa thứ gì.
Lần này có Liễu Diễm đi theo, cô nàng nhiệt tình giới thiệu với Lý Hạo: “Ở đây có ba gian phòng, gian phòng thứ ba là nơi đặt Băng Tinh Tráo, hai gian còn lại ngươi biết chứa cái gì không?”
“Vũ khí nóng?”
“Sai rồi, thứ đó có gì đáng để cất giấu trong khố phòng chứ!”
Liễu Diễm mỉm cười, “Căn phòng thứ nhất có một ít vật phẩm siêu năng, ví dụ như binh khí, thư tịch và nhật ký ghi chép của Siêu Năng Giả, nói tóm lại, ngoại trừ một số ít chúng ta giết rồi lấy được, còn lại đều là thu thập khắp nơi, thường vàng hạ cám đủ cả.
Tuy cũng có chút giá trị nhưng chúng ta rất khó mà phân rõ!”
Lý Hạo gật đầu hiểu ra.
“Còn phòng thứ hai?”
“Thứ hai?”
Liễu Diễm vẫn tươi cười như trước, thế nhưng Lý Hạo phát hiện nụ cười này… không bình thường.
Liễu Diễm thấp giọng thì thầm: “Căn thứ hai rất thú vị! Người bình thường không được vào, đây cũng là nơi quan trọng nhất của đội săn quỷ chúng ta, còn quan trọng hơn cả phòng chứa năng lượng thần bí.
Bất quá tỷ tỷ khuyên ngươi, tốt nhất là không nên vào!”
Bảo bối sao?
Bảo bối gì mà ngay cả nhìn xem cũng không thể?
Lý Hạo hơi hiếu kỳ.
Lúc này, Lưu Long ở trước mặt hắn chợt quay đầu liếc nhìn Liễu Diễm, lãnh đạm hỏi: “Chơi đủ chưa?”
Liễu Diễm mỉm cười, buông cổ Lý Hạo ra, nũng nịu nói: “Lão đại, đừng hung dữ như vậy, không chơi với ngươi nên ghen à?”
Mặt Lưu Long không biến sắc, cũng không tức giận.
Chỉ liếc mắt nhìn sang căn phòng thứ hai, trầm mặc một hồi rồi đi về hướng phòng thứ ba.
Lý Hạo thấy vậy thì thật sự tò mò.
Lưu Long trước đó vốn không nói lời nào, nhưng đến khi Liễu Diễm đề cập đến căn phòng này thì ông ta mới tỏ vẻ tức giận, rốt cuộc trong đó có gì?
Thôi, tạm thời không có thời gian để hắn nghĩ về điều đó.
Bởi vì cánh cửa phòng thứ ba đã được Vân Dao mở ra.
Nữ bác sĩ này luôn trầm mặc, không mấy nhiều lời, nhưng mỗi lần hắn nhìn tới đều sẽ thấy Vân Dao mỉm cười gật đầu, không giống như vẻ khó chơi mà Liễu Diễm nói, cảm giác nàng rất thân thiện.
Bên trong Băng Tinh Tráo, năng lượng thần bí với nhiều màu sắc khác nhau đang hiện ra ngay trước mắt mọi người.
Hiện giờ còn lại 10 khối, lần lượt được đặt trong các Băng Tinh Tráo khác màu.
Vân Dao chủ động giới thiệu: “Đây là 10 khối năng lượng thần bí có thuộc tính, đến từ ba Siêu Năng Giả khác nhau!”
Nàng chỉ vào năng lượng thần bí đỏ rực bên trái, giải thích: “Đây là thuộc tính hỏa diễm.
Thực lực của vị Siêu Năng Giả này không tệ, là Tinh Quang Sư đỉnh cấp, nếu đổi thành võ sư cũng là Trảm Thập đỉnh phong.”
Nàng nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm: “Đừng đánh giá thấp một vị Tinh Quang Sư đỉnh cấp.
Lúc đó, Lưu đại ca đã đạt tới Phá Bách, tính ra thì nhỉnh hơn đối phương.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải trả vài cái mạng mới giết được đối thủ! Hỏa lực của tên đó rất mạnh, chỉ cần nhiễm phải thì rất nhanh sẽ lan rộng toàn thân, nhưng người đã chết cũng là vì bị đốt thành tro!”
Ở bên cạnh, Trần Kiên mũm mĩm bất ngờ cởi áo để lộ ngực, trên ngực không phải lông mà là một vết sẹo rất lớn.
Trần Kiên nở nụ cười chất phác nói: “Lý Hạo, ngươi phải để ý những tên như vậy đấy! Đây là dấu vết mà tên đó để lại cho ta, chỉ một ngọn lửa nhỏ rơi vào người thôi mà suýt chút nữa đã thiêu chết ta!”
Lý Hạo biết sự cường hãn của Trần Kiên, năng lực phòng thủ rất lợi hại.
Có điều chỉ là phòng ngự vật lý, gặp phải sự công kích bằng siêu năng thì khác, một ít hỏa diễm thôi cũng kém chút đã thiêu cháy vị chiến sĩ lá chắn này!
Thật đáng sợ!
Lý Hạo nghiêm túc lắng nghe, có điều ngẫm nghĩ một lát, hắn đột nhiên phát biểu: “Vào năm 1727, một đám cháy lớn bùng lên ở vùng ngoại ô phía nam của Ngân Thành, khiến 128 người thiệt mạng.
Theo các cuộc điều tra sau đó thì một sự cố chập mạch đã khiến nhà xưởng bị cháy, nhưng một nhân chứng đã nói rằng, anh ta nhìn thấy một tia lửa từ trên trời rơi xuống, trực tiếp đốt cháy nhà xưởng…”
Lưu Long hơi kinh ngạc liếc hắn một cái rồi khẽ gật đầu, “Ngươi đúng là xem qua rất nhiều hồ sơ.
Vụ án ngươi nói đã khép lại.
Cũng chính là do tên gia hỏa này gây ra.
Trước đó, gã không phải Siêu Năng Giả mà chỉ là một công nhân bình thường làm việc trong nhà xưởng, vì gã hay ăn cắp vặt nên bị cấp trên sa thải! Bình thường mọi người đều biết tính cách của gã nên hay tỏ vẻ xa lánh ghét bỏ.
Sau khi trở thành Siêu Năng Giả thì gã đã quay lại Ngân Thành, cũng chính là để trả thù những người đồng nghiệp xấu số kia!”
Lưu Long hừ lạnh một tiếng, “Người như vậy cũng xứng là Siêu Năng Giả? Ông trời đúng là có mắt như mù! Chiến sĩ nào của đội săn quỷ không mạnh hơn thứ súc vật ấy? Bọn Thiên Quyến Thần Sư đúng là chó má! Ngày nào còn Thiên Quyến tồn tại thì ngày đó ông trời vẫn có mắt như mù!”
Đối với những Siêu Năng Giả bẩm sinh hoặc tự động thức tỉnh, không cần dẫn nhập năng lượng thần bí hay trải qua bất kỳ khóa huấn luyện nào như Thiên Quyến Thần Sư, Lưu Long đều thấy rất phản cảm và chán ghét.
Thiên Quyến Thần Sư cái quỷ gì?
Đều là cẩu thí cả!
Lý Hạo trầm mặc không lên tiếng, hóa ra là do gia hỏa khốn nạn kia giết.
Lúc hắn đọc hồ sơ vụ án, vì có liên quan đến cháy lớn nên hắn đặc biệt chú ý, hắn phát hiện một số nhân chứng sống sót nói rằng không phải chập điện mà là có người phóng hỏa, nhưng cuối cùng thì vụ án vẫn khép lại bằng lý do chập mạch làm nhà xưởng cháy.
Hắn cứ tưởng đó là một vụ án treo nhưng hóa ra không phải, hung thủ đã bị giết rồi!
Chương 90: Lôi Đình – Thổ Năng
Vân Dao tiếp tục chỉ vào khung Băng Tinh Tráo thứ hai, giới thiệu: “Trong này là năng lượng lôi đình! Nguyên chủ là một Siêu Năng Giả vừa mới bước vào Nguyệt Minh cảnh.
Sức mạnh sấm sét của y rất đáng gờm, lúc đó đã có rất nhiều người chết dưới tay y.
Cuối cùng là do Lưu đại ca và Liễu Diễm liên thủ mới giết chết được!”
Liễu Diễm mỉm cười nhìn Lý Hạo, nhướng mày đắc ý: “Ta góp đao!”
Lý Hạo giơ ngón cái, lợi hại!
Nguyệt Minh… đây chính là cấp độ Phá Bách!
Hơn nữa còn mạnh hơn so với Phá Bách bình thường, mặc dù Lưu Long là kẻ chiến đấu chủ lực, nhưng Liễu Diễm có thể góp đao thì cũng đồng nghĩa với việc nàng ta rất mạnh.
Lý Hạo không khỏi nghĩ đến một số vụ án treo trong phòng Cơ Yếu.
Hình như cũng có liên quan đến sấm sét, có thể chính là do tay gia hỏa thiện lôi đình ấy làm ra.
Đám người Lưu Long giết những Siêu Năng Giả này, e rằng chúng có chết cũng không đền hết tội!
“Trong khung Băng Tinh Tráo thứ ba dự trữ là năng lượng thổ!”
Lần này, Lưu Long liền lên tiếng: “E rằng đây là kẻ khó giết nhất mà chúng ta từng gặp phải.”
Lưu Long trịnh trọng nói: “Về thực lực thì hắn cũng chỉ mới tiến vào Nguyệt Minh! Nhưng hắn tinh thông độn địa nên cực kỳ khó chơi! Mỗi lần hắn đột ngột tấn công từ dưới lòng đất lên đều khiến chúng ta trọng thương.
Tổn thất lớn nhất mà chúng ta gặp phải chính là do hắn gây ra! Lần đó, chết trọn vẹn 12 chiến hữu!”
Lý Hạo ngưng trọng, nhìn thoáng qua Lưu Long.
Có điều ông ta lắc đầu, “Không tính là do ta giết.
Tên này rất kiêu ngạo, căn bản là không để bọn ta vào mắt, đối phó với hắn cũng rất khó, xuất quỷ nhập thần, có thể xuất hiện ở khắp mọi nơi.
Cuối cùng bọn ta quyết định chôn cả ngàn ký thuốc nổ dưới đất… nổ chết hắn! Tuy rằng giết được nhưng lại không thể rút ra được nhiều năng lượng thần bí, rất ít, thật đáng tiếc.”
Nổ chết!
Hàng nghìn kg!
Nghe vậy, Lý Hạo đột nhiên tỉnh táo lại.
Hắn gần như quên mất sự tồn tại của vũ khí nóng.
Nguyệt Minh Sư có năng lực độn thổ, dĩ nhiên một võ sư Phá Bách không có năng lực đặc thù nào như Lưu Long thì chỉ có thể từ bỏ trực diện đối phó, đánh không lại đối thủ nên cuối cùng chọn cách nổ chết người, khá lắm!
Rõ ràng Nguyệt Minh cũng không phải là không thể giết, người bình thường có thủ đoạn thỏa đáng đều có thể đối phó.
Lưu Long nói tiếp: “Thuộc tính năng lượng thần bí mà ngươi vừa thấy bao gồm hỏa diễm, lôi đình và thổ năng.
Hai thuộc tính đầu tiên rất mạnh trong việc nâng cao chiến lực công kích, còn thuộc tính sau thì chủ yếu là chức năng phụ trợ.
Tất nhiên, tiền đề là ngươi phải có khả năng kế thừa thuộc tính này, tự thân xứng đôi để trở thành Siêu Năng Giả, nếu không, bất kể thuộc tính nào thì chúng cũng gần giống với năng lượng thần bí bình thường, chỉ có thể cho ngươi một chút sức mạnh công kích thuộc tính!”
Dứt lời, ông ta siết chặt nắm đấm, một quyền đánh ra, trên nắm tay loáng thoáng bốc lên một ánh lửa.
Lưu Long biết Lý Hạo không hiểu nên chủ động giải thích rõ ràng: “Ta hấp thu hỏa năng cho nên sẽ có một chút năng lực tấn công hỏa diễm, tuy nhiên khó mà xác định được là có thực sự xứng đôi với hỏa lực không.
Đôi khi, ngươi không thăng cấp thì sẽ rất khó để tìm ra năng lực phù hợp với mình.”
Lý Hạo gật đầu, hắn đã hiểu.
Đây là năng lực hỏa diễm!
Có được xem là hỏa diễm quyền không?
Hóa ra Lưu Long cũng có chút ít khả năng đặc biệt, vậy những người khác thì sao?
Đều có chứ?
Đặc biệt là Trần Kiên, Lý Hạo nghi ngờ rằng anh chàng này có khả năng thổ phòng thủ, sức phòng ngự quá mức biến thái.
Tính toán một hồi, hắn nhận ra tiểu đội săn quỷ đã giết chết 5 Siêu Năng Giả.
Hỏa diễm, lôi đình, thổ năng, có nghĩa là có hai loại năng lực đã được hấp thu hết, không biết hai loại kia là năng lượng gì, đã được ai trong số những người ở đây hấp thu?
Về phần năng lượng vô thuộc tính, Vân Dao cũng giải thích vài câu, chúng được lấy ra từ năng lượng thuộc tính, cũng không coi là năng lượng thần bí tồn tại riêng lẻ.
“Lý Hạo, ngươi chọn cái nào?”
Lưu Long nhìn Lý Hạo, có chút nghiêm nghị: “Ngươi đã cảm nhận được tác động trùng kích của năng lượng thần bí vô thuộc tính, có điều ta phải nhắc nhở trước, năng lượng thần bí có thuộc tính sẽ trùng kích mạnh gấp bội.
Tác dụng cường hóa… thật ra thì cũng không mấy chênh lệch so với năng lượng thần bí vô thuộc tính!”
“Vì vậy, khi ngươi hấp thu năng lượng thần bí có thuộc tính, nếu nó không tương thích với ngươi, khiến ngươi không thể dựa vào đó mà tấn cấp siêu năng thì xem như ngươi thua lỗ.
Bởi vì ngươi không thể hấp thu được nhiều hơn chỗ tốt, nhưng lại phải chịu đựng nguy hiểm lớn hơn!”
Lý Hạo nhìn ba ô năng lượng thuộc tính trước mặt, nhất thời cảm thấy do dự.
Chọn cái nào đây?
“Lão đại, ta có hai khối, hay là chọn mỗi loại một khối…”
Lưu Long trực tiếp gạt đi: “Đừng làm rộn.
Cách một khoảng thời gian thì còn đỡ, cùng một lần thì không nên.
Cùng lúc có hai loại thuộc tính khác nhau tác động, ngươi sẽ chịu trùng kích đến nổ đầu, ta không có hứng thú nhặt xác cho ngươi!”
Được rồi, Lý Hạo đã rõ.
Hắn lại cẩn thận quan sát, ba cái, chọn cái nào đây?
Hỏa diễm và lôi đình đều rất tốt, nếu hắn sở hữu được năng lực thuộc tính công kích thì sẽ có lợi cho thực chiến hơn.
Nhưng… thổ năng cũng không tệ!
Có nó thì có thể tăng cường lực phòng ngự, vững vàng như núi.
Ngoài ra còn có khả năng độn thổ, ở giai đoạn hiện tại, một khi độn thổ được chính là một phương thức bảo mệnh vô cùng tốt, đương nhiên cũng có thể không thu hoạch được gì, chỉ tương đương với năng lượng thần bí nói chung thôi.
“Ta muốn thổ năng!”
Lý Hạo đưa ra quyết định.
Lưu Long gật đầu, còn khẽ cười, “Lựa chọn không tồi, an toàn cao hơn một chút! Hơn nữa thổ năng còn vừa vặn dư lại hai khối!”
Ba loại năng lượng thần bí thuộc tính, thổ năng là ít nhất, hẳn là có liên quan đến cách chết của đối thủ, bị bom tạc nổ.
Có lẽ thi thể đã chia năm xẻ bảy, thậm chí xương cốt không còn, nên lượng năng lượng thần bí còn lưu lại cũng không nhiều.
Hai thuộc tính hỏa diễm và sấm sét còn nhiều hơn.
“Ngươi tới hấp thu đi!”
Nói rồi, Lưu Long nghĩ tới điều gì đó, lại dặn dò thêm: “Cứ dùng phương pháp mà Viên Thạc đã dạy cho ngươi.
Ngươi không cần phải sử dụng Dẫn năng nhập thể pháp mà ta đã dạy cho ngươi nữa.”
Lý Hạo có chút lúng túng.
Lưu Long như biết tâm tư của hắn, lạnh nhạt nói: “Được rồi, mọi người đều đi ra ngoài, yên tâm, không ai nhìn trộm ngươi đâu!”
Dứt lời, ông lập tức xoay người đi ra khỏi phòng.
Những người khác cũng lần lượt nối gót rời đi, Liễu Diễm trước khi ra ngoài còn cười cười bảo: “Tiểu Hạo Hạo, ráng tiêu hóa nhiều một chút, nếu có thể tiêu hóa sạch sẽ, 8 khối còn lại, tỷ tỷ còn chỉ tiêu 2 khối, tối nay theo tỷ tâm sự một đêm đi, mai ta đưa nốt cho ngươi!”
“…”
Lý Hạo cười gượng, trong lòng có chút bất ngờ, ở đây vẫn còn phần của Liễu Diễm?
Vậy tại sao nàng ta không hấp thu?
Không phù hợp sao?
Nhưng trước đó vẫn còn 2 khối vô thuộc tính rất dễ hấp thu, vậy tại sao bọn họ không hấp thu trước?
Vân Dao, người rời đi sau cùng, dường như nhận ra Lý Hạo đang nghi hoặc điều gì, nàng bèn nhỏ giọng giải thích: “Số năng lượng thần bí còn lại, hoặc là không phù hợp, hoặc là không thể hút thêm được nữa, nếu tiếp tục hút sẽ không cách nào thăng cấp siêu năng.
Bởi vì càng ‘bồi bổ’ nhiều thì càng có khả năng đột phá Phá Bách, mà sau khi tấn cấp Phá Bách rồi lại càng khó leo lên siêu năng!”
Lý Hạo đột nhiên hiểu ra!
Trong lòng có chút chấn động, nói như vậy nghĩa là Liễu Diễm đã bước vào đỉnh cao của Trảm Thập, thật không ngờ.
Ngoại trừ Lưu Long, các thành viên khác cũng đều là Trảm Thập, nhưng Liễu Diễm đã lên Trảm Thập đỉnh cấp, bảo sao nàng ta lại là đội phó của đội săn quỷ.
Vân Dao trước mặt thì sao đây?
Lý Hạo lại dấy lên cơn hiếu kỳ.
Nhưng Vân Dao đã rời đi, đóng cửa lại, lúc này trong phòng chỉ còn lại mình hắn.
12 khối năng lượng thần bí đều đang ở đây, mấy người này không sợ bị ta hấp thu hết sao?
Tất nhiên, ta sẽ không vì món lợi trước mắt mà làm thế.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thần Ma Cửu Biến [Dịch] Thần Ma Cửu Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Than-Ma-Cuu-Bien.jpg)







