[Dịch] Tinh Môn
Tập 17 : Đuổi Theo! (c81-c85)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Đuổi Theo!
Ở tòa nhà đối diện, đội săn quỷ đã đưa ra lời thề của riêng mình, thiêng liêng nhưng hơi buồn cười.
Có điều tạm thời tất cả những điều này, Lý Hạo đều không biết.
Mà có biết thì e rằng cũng chỉ khiến hắn cười ngất.
Sứ giả chính nghĩa ư? Trong mắt hắn, đây chỉ là cách đám người Lưu Long từ mình tẩy não chính mình, không lẽ tuyên truyền như vậy riết thực sự đã khiến bọn họ coi mình là người thủ hộ Ngân Thành rồi?
Ít nhất Lý Hạo hoàn toàn không có cảm giác chính nghĩa như thế.
Khi hắn hô khẩu hiệu của đội săn quỷ, hắn chỉ nghĩ là xem như mọi người trong đội đang tự để lại cho bản thân một chút điểm đạo đức mà thôi.
Trong phòng.
Lý Hạo đã luyện xong Vượn thuật, Hắc Báo thì hoàn thành bài cẩu quyền của nó.
Một người, một con chó đều đã kiệt sức.
Lý Hạo ngồi dưới đất thở hổn hển, Hắc Báo trực tiếp nằm dài trên mặt đất, tựa hồ còn không có sức để ngẩng đầu lên.
Hắc Báo cảm thấy mình bị hãm hại!
Lý Hạo nghỉ ngơi một hồi, vẫn cố chống đỡ toàn thân đau nhức, đứng dậy bắt đầu thu dọn nhà cửa.
Mùi trong phòng quá khó ngửi, khắp nơi đều là mùi mồ hôi và máu, còn cả mùi chó trên người Hắc Báo, căn nhà nhỏ lúc này bốc mùi thật khó chịu.
Lý Hạo nhanh chóng thu dọn, cũng là để đề phòng huyết ảnh đột ngột xuất hiện.
Tránh cho huyết ảnh nhìn ra điều gì.
Sau khi dọn dẹp một lúc xong, bầu không khí trong nhà mới trở nên thoáng đãng hơn.
Lý Hạo mệt mỏi ngồi xuống ghế sô pha, nhìn ba bảo bối trước mặt, hơi thất thần.
Hai thanh kiếm, một thạch đao.
Chúng đều là vật phẩm siêu năng!
Một người bình thường như hắn lại nắm giữ tới ba vật siêu năng, hơn nữa còn không hề đơn giản, kẻ như vậy không chết thì ai chết?
Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội! (1)
(1) Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội (
匹夫无罪,
怀璧其罪
): Thất phu (dân thường) vốn không có tội gì, nhưng vì trong người mang theo ngọc bích mà thành có tội.
Ý là kẻ mang theo tài bảo thường dễ chuốc họa; nghĩa ẩn dụ là do có tài năng, lý tưởng mà bị hại.
“Lão sư… Lưu Long…”
Lý Hạo thầm lẩm bẩm.
Lão sư là người tốt, ít nhất đối với mình rất tốt, điểm này đương nhiên hắn hiểu rõ.
Mặc khác, Lưu Long… kỳ thực cũng không tệ.
Nếu về sau ông ta vẫn không có ý định mưu toan đoạt kiếm của hắn, vậy thì kể ra Lưu Long thật sự có vài phần chính nghĩa.
Lưu Long biết rõ Lý Hạo có bảo vật, có thể ông ta không biết nó lợi hại đến mức nào, nhưng ít nhất ông ta vẫn biết, thậm chí còn biết thạch đao cũng đang ở chỗ hắn.
Ngoại trừ Viên Thạc và chính Lý Hạo, đám huyết ảnh chưa chắc đã biết chuyện, tính ra thì Lưu Long là kẻ thứ ba biết thạch đao đang do Lý Hạo giữ.
Vậy mà Lưu Long vẫn không đề cập đến chuyện này, ông ta chỉ một lòng muốn giết Siêu Năng Giả, rồi tước đoạt năng lượng thần bí để thăng cấp.
Phải biết rằng dù có là vật siêu năng kém đến đâu, đối với Lưu Long mà nói thì chúng vẫn là bảo vật.
Ông ta có thể không cách nào sử dụng được, nhưng nếu đoạt lấy rồi cầm đi trao đổi năng lượng thần bí với người khác thì hoàn toàn chẳng có gì khó khăn.
Không nói đâu xa, dùng đao kiếm và chính bản thân Lý Hạo, bán cho nhóm huyết ảnh để đổi lấy sức mạnh thần bí thì chắc chắn sẽ gom được không ít.
Lúc bấy giờ, vài suy nghĩ của Lý Hạo dần dần sáng tỏ.
“Lão sư không dễ dàng lộ diện, dù ông trở thành Siêu Năng Giả thì vẫn có những rắc rối và theo đuổi của riêng mình.”
“Lưu Long…”
“Nếu lần này phiền phức từ huyết ảnh được giải quyết, con đường tiếp theo nên đi như thế nào?”
“…”
Từng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Lần này nếu có cơ hội, hắn muốn giúp Lưu Long tấn cấp thêm một bước nữa.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo nhanh chóng đứng dậy thay đồ, mặc vào bộ trang phục của đội tuần kiểm.
Hắc Báo nhìn hắn, lộ ra vẻ nghi ngờ.
Đêm hôm khuya khoắt, ngươi còn mặc quần áo đồng phục làm gì?
“Theo ta ra ngoài một chuyến!”
“Gâu!”
Đôi mắt Hắc Báo đầy nghi hoặc, đi đâu?
“Tới Ngân Thành cổ viện, ngươi theo canh gác cho ta giống lần trước đi.”
“Ăng ẳng, gâu…”
Hắc Báo gầm nhẹ, như có chút kháng cự.
Lý Hạo bật cười, “Sợ thứ kia hả? Sợ cái gì! Đừng sợ! Đi với ta một chuyến, ta càng hi vọng nó xuất hiện đây.
Nếu nó cứ xuất hiện nhiều lần như vậy thì ta sẽ càng bớt sợ nó, hơn nữa sẽ có cơ hội hiểu rõ nó là cái gì hơn!”
Đây là lời nói thật, hắn thậm chí còn hy vọng huyết ảnh sẽ xuất hiện.
Mỗi lần chạm mặt thì cảm giác thần bí của nó lại càng giảm bớt.
Sẽ không còn là một sự tồn tại không cách nào đối phó nữa!
Tuy rằng hiện tại Lý Hạo chỉ có thể hy vọng lão sư giải quyết phiền toái giúp mình, nhưng bản thân hắn cũng biết rõ, không thể mãi trông cậy vào người ngoài giúp hắn giải quyết tất cả phiền phức.
Về phần huyết ảnh, có lẽ không thể giải quyết hoàn toàn chỉ trong một lần.
Đây là trực giác của hắn!
“Gâu gâu!”
Hắc Báo nhận mệnh, tuy rằng không mấy tình nguyện, nhưng nghĩ đến việc về sau vẫn phải đi theo Lý Hạo lăn lộn nên đành phải ngoan ngoãn nghe theo.
Một lúc sau.
Một người, một con chó ở trong đêm tối xuất phát.
Thẳng hướng tới cổ viện!
Trên tòa nhà đối diện.
Ngô Siêu vẫn đang quan sát, sắc mặt đột nhiên thay đổi, “Lão đại!”
Trong nhà, những người khác cùng đổ dồn ánh nhìn về phía y.
“Lý Hạo ra ngoài rồi!”
Lưu Long hơi kinh ngạc, tối trễ như thế này mà Lý Hạo còn ra ngoài làm gì?
Hắn không biết tình hình hiện tại rất nguy hiểm sao?
Có chuyện gì vậy?
“Đi theo!”
Lưu Long quát khẽ một tiếng, mấy thành viên của đội đăn quỷ lập tức thu dọn đồ đạc, nhanh chóng bám theo sau.
Tuy rằng đêm nay không phải là một đêm mưa, nhưng đối với Lý Hạo mà nói, ra ngoài một mình vào buổi tối cũng là một chuyện vô cùng nguy hiểm, phải biết Siêu Năng Giả đều rất thích hành động vào ban đêm.
Ban ngày ít xuất hiện Siêu Năng Giả hơn, cũng là vì muốn tránh tiếp xúc quá nhiều với người bình thường.
Trong âm thầm, siêu năng và phàm tục đã vạch ra một ranh giới riêng biệt.
Vả lại có Tuần Dạ Nhân ở đó, nếu Siêu Năng Giả dám nhiễu loạn thế giới của người bình thường thì chắc chắn phải chuẩn bị tinh thần bị Tuần Dạ Nhân truy bắt.
Cùng lúc đó.
Ở một ngóc ngách nào đó trong chung cư Khải Minh.
Dưới gốc cây đại thụ, trong bóng cây chợt hiện lên một cái mặt quỷ.
Là một người mang mặt nạ quỷ!
Bên cạnh gã còn xuất hiện một đạo huyết ảnh.
Bên trong chiếc mặt nạ xấu xí ấy là một đôi mắt xanh biếc mờ nhạt nhìn về phía xa xăm, mang theo chút ngờ vực.
Lý Hạo ra ngoài vào ban đêm? Để làm gì?
“Trước khi mùa mưa đến, không được để hắn rời khỏi Ngân Thành!”
Trong đầu gã mặt quỷ hiện lên câu nói này, đây là yêu cầu và cũng là mệnh lệnh từ trên xuống.
Nhiệm vụ của mặt quỷ không phải là giết người, cũng không phải đối phó với Lý Hạo, mặt quỷ chỉ nhận được một mệnh lệnh, đó là tuyệt đối không được để Lý Hạo rời khỏi Ngân Thành!
“Bẫy sao?”
Suy nghĩ này hiện lên trong đầu mặt quỷ, hiển nhiên mặt quỷ cũng biết tổ chức được gọi là đội săn quỷ đang theo dõi Lý Hạo, có điều gã không quan tâm.
Đội săn quỷ?
Lưu Long của tiểu đội này vốn là một võ sư khá có tiếng.
Bất quá võ thuật đã suy tàn từ lâu.
Không chỉ ông ta mà Viên Thạc cũng thế.
Một đời tung hoành, giờ nhìn lại chỉ là một kẻ làm công ăn lương, làm việc cho Tuần Dạ Nhân, đổi lấy sự che chở của bọn họ.
Thời đại của võ sư đã qua lâu rồi!
“Đi theo xem sao!”
Mặt quỷ nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối, thế nhưng huyết ảnh thì không, nó trôi dạt trên không trung, quanh minh chính đại mà đuổi theo Lý Hạo.
Mặt quỷ dường như cũng không lo lắng về việc huyết ảnh có khả năng bị phát hiện.
Cho dù huyết ảnh sẽ có thể phải đối mặt với một võ sư Phá Bách thì mặt quỷ cũng không lo lắng.
Bởi vì những kẻ phàm tục này căn bản không hiểu rõ, siêu phàm… thực ra đã không còn là người thường!
Chương 82: Sử Dụng Bảo Kiếm
Dưới màn đêm.
Lý Hạo dắt chó đi bộ về phía cổ viện, không quá xa, chỉ vài cây số, đi bộ sang đó cũng chỉ mất tầm nửa giờ.
Ngay lúc này, cả 3 món bảo vật đều đang nằm trên người hắn.
Thời điểm cần phải dạn dĩ, Lý Hạo thật sự rất táo bạo.
Hắn chắc chắn rằng huyết ảnh sẽ không giết mình bây giờ, vì vậy mới hy vọng đối phương hãy xuất hiện, nếu vậy hắn cũng có thêm nhiều cơ hội hiểu về nó, cũng có thể mượn cơ hội phán đoán một phen xem đội săn quỷ có nhìn thấy huyết ảnh không.
Hắn biết rằng ai đó từ đội săn quỷ đang theo dõi mình.
Những võ sư này có thể nhìn thấy không?
Lý Hạo không rõ!
Huyết ảnh dường như không có năng lượng thần bí, Lưu Long nói võ sư phát hiện siêu năng là thông qua dao động năng lượng thần bí, một khi huyết ảnh không có thì liệu Lưu Long có nhìn ra được không?
Không thể nhìn thấy… đây mới là mối nguy hiểm lớn nhất.
Lưu Long không nhìn thấy, còn lão sư thì sao?
Chỉ mình Lý Hạo phát hiện thì cũng vô dụng, nếu lão sư không nhìn ra thì hiển nhiên không dễ dàng xử lý, thậm chí còn không thể công kích huyết ảnh.
“Hy vọng ngươi sẽ xuất hiện!”
Lý Hạo thầm nghĩ trong lòng, lần này hắn rất mong được gặp lại huyết ảnh.
Hắn thậm chí còn to gan chuẩn bị… Lần này có thể thử động thủ xem sao, dựa vào việc hiện tại huyết ảnh không giết hắn cho nên lá gan Lý Hạo ngày càng lớn!
Năm phút đồng hồ, không ai đuổi tới.
Mười phút, vẫn không một ai.
Đi được 15 phút, Hắc Báo bên cạnh đột nhiên trở nên xao động, bất an cắn lấy ống quần Lý Hạo.
Lý Hạo liền xác định.
Tới rồi!
Huyết ảnh thực sự xuất hiện, đại biểu cho một số chuyện đáng sợ, chẳng hạn như sự tồn tại của kẻ sau màn.
Bởi vì huyết ảnh dám công khai bám theo hắn thì cũng đồng nghĩa với việc: Hoặc là huyết ảnh tự tin chắc chắn đám người Lưu Long không cách nào nhìn thấy nó được; Hoặc là dù bọn họ có thể nhìn thấy thì đám người Lưu Long cũng không đáng để nhắc tới.
Phải biết, Lưu Long trong miệng lão sư là kẻ có thể giải quyết một số cường giả vừa mới thăng cấp Nguyệt Minh.
Trên mặt Lý Hạo không có biểu cảm gì, tiếp tục đi về phía trước.
Có điều Hắc Báo thì khó mà bình tĩnh nổi như hắn, bởi vì trong mắt nó lúc này là một cảnh tượng hết sức khủng khiếp.
Trước mặt Lý Hạo đột nhiên xuất hiện một đạo huyết ảnh!
Đỏ như máu!
Ngăn trước mặt Lý Hạo.
Nhưng Lý Hạo dường như hoàn toàn không nhìn thấy, trực tiếp lướt qua đối phương, huyết ảnh khẽ lắc lư, hơi rung nhè nhẹ.
Lý Hạo đột nhiên lôi từ ngực ra một thanh kiếm.
Tiểu kiếm!
Trên thanh kiếm mơ hồ dập dờn năng lượng thần bí, Lý Hạo khẽ nhíu mày, nhìn xung quanh, có chút cảnh giác.
Trong bóng tối.
Lông mày Lưu Long hơi nhíu lại, giọng nói trầm thấp khó nghe rõ lời: “Sao vậy, hình như hắn cảm giác được nguy hiểm… các ngươi thì sao?”
Trong số ít người có mặt, không ai cảm thấy có tình huống gì đặc biệt xảy ra.
Ngay cả Lưu Long cũng không thực sự cảm nhận được.
Ông chỉ mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn!
Mãi cho đến khi Lý Hạo lấy ra tiểu kiếm kia ra, trên đó lấp lóe năng lượng thần bí yếu ớt, Lưu Long mới cảm giác có gì đó khác thường, Lý Hạo phát hiện ra chuyện gì, hay là kiếm trong tay hắn cảm ứng được thứ gì?
Thanh kiếm kia… là kiếm Lý gia sao?
Ở cách khá xa, ông không cảm ứng được rõ ràng, nhưng ông có thể dám chắc đó là một vật phẩm siêu năng!
Cùng một thời gian.
Bóng người mặt quỷ cũng xuất hiện trong bóng tối, đôi mắt xanh biếc mờ nhạt nhìn về phía Lý Hạo, mang theo vài phần kinh ngạc.
Vật siêu năng!
Đây chính là bảo vật mà cấp trên muốn sao?
“Thanh kiếm đã xuất hiện rồi!”
“Hắn phát hiện rồi à?”
Mặt quỷ hơi bất ngờ, lại có chút bối rối, Lý Hạo không nhìn thấy huyết ảnh, chuyện này thì gã biết.
Lần trước đã không thấy, lần này cũng vậy, nếu không hắn chẳng phải đợi đến khi xuyên qua huyết ảnh mới phát giác dị thường, thứ khiến Lý Hạo có phản ứng hẳn là thanh kiếm kia.
Quả nhiên là bảo vật!
“Có điều phát hiện ra sự khác biệt thì thế nào?”
Mặt quỷ nghĩ trong lòng, không mấy sốt sắng.
Ngay cả khi ngươi phát hiện ra thì ngươi có thể làm gì?
Huyết ảnh đang ở ngay trước mặt, ngươi làm gì được nó?
Số người nhìn thấy huyết ảnh ngày càng ít, bởi vì gã đã giết rất nhiều người trong số họ.
Về phần những người hiếm hoi vẫn còn sống thì hầu hết đều đang ở trong tổng bộ của Tuần Dạ Nhân, còn lại cả Ngân Nguyệt hành tỉnh này chưa chắc đã có mấy người có thể nhìn thấy huyết ảnh.
Ven đường.
Lý Hạo cầm kiếm, khẽ cau mày nhìn xung quanh, đột nhiên lạnh lùng nói: “Đừng trốn nữa, ta phát hiện ra ngươi rồi!”
Không hề có một tiếng động.
Lý Hạo chợt vung vẩy tiểu kiếm xung quanh người, mang theo vài phần tàn nhẫn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Muốn giết ta, các ngươi cũng phải trả giá rất lớn! Đừng tưởng rằng trốn tránh thì sẽ không ai biết đến sự tồn tại của ngươi, ta đã sớm biết các ngươi ở đâu rồi!”
Ngoài mạnh trong yếu!
“Lão sư ta là võ sư Phá Bách, võ sư đỉnh cấp, chuẩn bị thăng cấp Đấu Thiên, các ngươi dám động tới ta tức là đắc tội với một võ sư Đấu Thiên, như vậy có đáng không?”
“Có một số việc có thể ngồi xuống từ từ đàm luận! Không nhất định phải đối kháng sinh tử như thế!”
“…”
Lời nói của Lý Hạo truyền vang trong bóng tối.
Bản thân hắn thì cầm một thanh kiếm không ngừng vung vẩy.
Mấy lần xuyên ngang qua huyết ảnh!
Thế nhưng Lý Hạo càng quơ kiếm thì đáy lòng lại càng rét lạnh.
Tại sao?
Rốt cuộc huyết ảnh này là cái quái gì?
Hắn cố tình quẹt qua vài kiếm nhưng lại thuận lợi xuyên thấu qua huyết ảnh, hoàn toàn không có chút tổn hại nào đến nó, tại sao lại như vậy?
Cho dù là thứ siêu phàm thì cũng đâu phải là bất tử bất diệt!
Chính xác thì thứ này là gì?
Sau một khắc, Lý Hạo thở dài một hơi, thu kiếm rồi mở miệng nói: “Lão đại, ra đi! Không có ai theo dõi ta cả, ngươi có ở đó không?”
Chương 83: Thần Ý – Cấp Độ Tinh Thần
Chốc lát sau.
Trong bóng tối, Lưu Long mặc áo khoác dài bước ra, hơi nhíu mày.
Ông nhìn về vị trí của Lý Hạo, ánh mắt lạnh lùng.
Không phải vì Lý Hạo!
Mà là vì ông mơ hồ cảm thấy không ổn, thực sự là không ổn, dường như có thứ gì đó đang ở bên cạnh Lý Hạo.
Ông dốc toàn lực để nhìn nhưng vẫn không phát hiện bất cứ thứ gì.
“Nhất định là có thứ gì đó tồn tại!”
Ông nghĩ thầm, sải bước đi về phía trước.
Một lúc sau, ông bước tới trước mặt Lý Hạo, ngay lập tức Lý Hạo liền phát hiện huyết ảnh đã lùi dần ra một hướng khác.
Lòng Lý Hạo khẽ động, nó không muốn chính diện tiếp xúc với Lưu Long sao?
Là kiêng kị, hay là cảm thấy không cần thiết?
Lưu Long bất chợt nhìn về một phương hướng, trong mắt tràn ngập sát khí, hồi lâu sau, mãi cho đến khi huyết ảnh hoàn toàn biến mất, Lưu Long mới mở miệng: “Có chút ý tứ… đáng tiếc!”
“Đáng tiếc?”
Lý Hạo khó hiểu.
Lông mày Lưu Long nhíu lại, lãnh đạm nói: “Thật đáng tiếc, ta không phải Đấu Thiên! Tựa như một loại năng lượng tinh thần… Phá Bách có thế, Đấu Thiên có thần! Chẳng trách đối phương lại lớn mật như vậy.
Với thực lực của mình, ta không cách nào do thám được.
Xem ra chỉ có Đấu Thiên mới dựa vào thần ý khóa chặt đối thủ!”
Nói đến đây, ông hừ lạnh một tiếng: “Đủ kiêu ngạo!”
Cũng có đủ lý do và thực lực để kiêu ngạo.
Ông cảm nhận được nhưng không thể khóa chặt nó.
Gặp phải một tồn tại như vậy cũng là một thử thách lớn đối với Lưu Long, rất khó đối phó, thậm chí khả năng cao là sẽ thất bại.
Tuy nhiên, ánh mắt Lý Hạo lại thay đổi.
Thế, thần!
Lão sư cũng đã từng nói về thứ này.
Đấu Thiên có thần!
Thần ý thì có thể nhìn thấy huyết ảnh sao?
Hay là không nhìn thấy nhưng vẫn khóa được vị trí của đối phương?
Chuyến này đúng là có thu hoạch.
Huyết ảnh không để Lưu Long vào mắt, cảm thấy Lưu Long không nhìn được, cũng không quan tâm tới ông lắm, nhưng Lý Hạo đã lấy được một thông tin quan trọng ở đây.
Năng lượng tinh thần!
Thần ý của Đấu Thiên có thể khóa đối thủ!
Lúc này, Lưu Long lại nhìn về phía Lý Hạo, trầm mặc một hồi rồi hỏi: “Ngươi cố ý đi ra ngoài, chỉ là muốn dẫn tay gia hỏa trong bóng tối ra cho ta xem?”
“Đúng vậy!”
Lý Hạo gật đầu.
Đương nhiên, đây không phải mục đích chính, hắn chỉ muốn thử xem Lưu Long có phát hiện, hay bản thân có cách nào tiếp xúc với huyết ảnh không, bây giờ nhìn lại thì võ đạo không được, siêu năng cũng chưa chắc có thể.
Nhưng Lý Hạo biết một chuyện, có vẻ đao kiếm thì có thể!
Đúng vậy, mặt dây chuyền ngọc bích và thạch đao trong tay hắn vừa rồi bộc phát năng lượng nhàn nhạt, bị Lý Hạo áp chế, hắn cố nén sự kích động muốn lấy chúng ra sử dụng.
Lưu Long nhìn tiểu kiếm trong tay Lý Hạo, ánh mắt lóe lên, hơi trầm ngâm nói: “Biết người biết ta, tuy rằng lần này có phần mạo hiểm nhưng cũng cho ta biết thêm về nguy hiểm hiện tại…”
Ông ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Nó liên quan đến cấp độ tinh thần, xem ra lần này thực sự rất phiền phức! Thậm chí còn có sự tồn tại của cấp Đấu Thiên…”
Trên thực tế, không phải không có cách nào để đối đầu với Đấu Thiên.
Vấn đề ở chỗ, ngươi không thể nhìn thấy.
Lưu Long không nói ra lời này, mà chỉ đơn giản nhắc nhở: “Ngươi về sớm đi, đừng chạy lung tung!”
Lời vừa dứt, ông ta liền biến mất tại chỗ.
Có lẽ cần phải thay đổi kế hoạch một phen.
Chuyến đi lần này của Lý Hạo, đối với ông ta mà nói cũng là chuyện tốt, nó khiến ông ta càng hiểu đối phương hơn.
Trước đó ông ta cũng đã chuẩn bị tinh thần giao chiến với cường giả Đấu Thiên, Nhật Diệu.
Tuy Lưu Long chỉ là Phá Bách nhưng đừng quên, đây là sân nhà của ông ta.
Ông ta thậm chí còn chôn một lớn địa lôi bên dưới cái kho kia.
Chỉ là việc không thể nhìn thấy cường giả cấp Đấu Thiên lần này chính là một phiền toái, do đó ông lại càng cần phải hoàn thiện kế hoạch mới, nghĩ cách giải quyết thứ phiền toái này.
Dưới ánh trăng.
Lý Hạo siết chặt vạt áo, Lưu Long không nói từ bỏ, có nghĩa là ông ta vẫn đang nghĩ biện pháp.
Đó là một tin tốt, Lưu Long vẫn chưa sợ hãi lùi bước.
“Đấu Thiên… cấp độ tinh thần!”
Nhớ kỹ những điều này, Lý Hạo tiếp tục đi về phía trước, lần này huyết ảnh không xuất hiện nữa.
Chẳng bao lâu sau hắn đã đến cổ viện.
Lý Hạo không định đi từ hướng cửa chính.
Thân thủ hắn thoăn thoắt, trực tiếp từ một chỗ ngoài tường vây, đạp chân một cái leo lên tường, vượt tường rồi tiến vào bên trong cổ viện.
An ninh của cổ viện đương nhiên rất tốt, nhưng đó chỉ là đối với người thường, dù sao Lý Hạo bây giờ đã là một võ sư Trảm Thập, muốn tránh khỏi bảo vệ giám sát thì hiển nhiên không phải vấn đề gì lớn.
Bên ngoài tiểu viện.
Hồ Hạo đang im lặng canh giữ, bất chợt nhìn thẳng về một phương hướng.
Bên cạnh gã, Trần Mộng vốn bị thương không nhẹ, sắc mặt trắng bệch.
Nàng ta cũng đang canh giữ ở đây.
Phát hiện thân ảnh Lý Hạo thì hơi ngạc nhiên, thấp giọng thì thầm: “Tại sao hắn lại đến nữa?”
Tới hơi bị thường xuyên!
“Kệ đi!”
Hồ Hạo nhắc nhở.
Hồi trưa mới chịu thiệt thòi, hiện tại đừng nói chuyện, tới thì cứ để cho tới.
Trong khi hai người đang nói chuyện thì Lý Hạo đã trực tiếp đi vào tiểu viện.
Lần này không có ai ngăn hắn lại.
Viên gia.
Tiểu viện rất yên tĩnh, Viên Thạc không ở trong sân, đêm hôm khuya khoắt, ông cũng chẳng có thói quen lãng mạn đắm mình trong ánh trăng ở đây vào ban đêm.
Cửa nhà chính tự động mở dù trời không có gió.
Trong phòng khách, Viên Thạc vừa hoàn thành tu luyện, ông mới thăng cấp Đấu Thiên nên đang cần thời gian củng cố cảnh giới.
Tóc đã nhuộm trắng, trên mặt cũng xuất hiện lại những nếp nhăn, không khác gì lúc trước, không giống như Lý Hạo từng thấy trước đây, một ông chú trung niên 40 tuổi.
“Lão sư!”
Viên Thạc gật đầu, liếc hắn một cái liền hỏi: “Bị người khác theo dõi?”
“Vâng.”
Viên Thạc nhìn hắn, nhất thời cau mày, sau đó nghiêm túc nói: “Có dấu vết của thần ý… ngươi bị ai đó khóa chặt rồi!”
“Sao?”
Lý Hạo không hiểu lắm.
Viên Thạc giải thích: “Đấu Thiên tỉnh thần! Nếu là trước đây, ta cũng không cách nào phát hiện ra, nhưng bây giờ thì ta có thể cảm nhận được.
Có dấu vết của thần ý lưu lại trên người ngươi, hơn nữa thời gian chưa quá lâu, hẳn là mới bị, lẽ nào ngươi vừa gặp phải hung thủ?”
Lý Hạo gật đầu, “Gặp rồi! Lưu đội trưởng đi theo nhưng lại không phát hiện được gì.
Bất quá ông ta cũng nói là có liên quan đến cấp độ tinh thần!”
“Quả nhiên khó chơi!”
Viên Thạc thở dài, “Tuy rằng ta đã sớm đoán được, nhưng thật sự xác định vẫn khiến ta thấy đau đầu!”
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Còn một chuyện nữa, đối phương vô tung vô ảnh, Lưu đội trưởng không cách nào phát hiện cũng không cách nào khóa chặt, lão sư…”
Viên Thạc lắc đầu: “Ở trình độ của chúng ta, đừng nhìn thứ trước mắt, những gì ngươi nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật! Về thần ý thì có thể coi như Ẩn thân thuật, nhưng dù là thế thìcũng không thể giấu giếm được ta, trừ phi kẻ đó mạnh hơn ta rất nhiều.”
Lý Hạo gật đầu, lão sư đã nói như vậy, tự nhiên sẽ không phải khoác lác.
Lý Hạo tạm gạt vấn đề huyết ảnh sang một bên, tối nay hắn đến tìm ông không phải vì chuyện này.
Hắn lấy thạch đao ra, đặt nó trên bàn.
Viên Thạc lẳng lặng nhìn hắn, như thể ông đã minh bạch nó là thứ gì.
Chương 84: Có Quan Hệ Với Di Tích
Lý Hạo nhỏ giọng giới thiệu: “Trong đó có năng lượng thần bí đặc biệt, không ôn hòa như tinh quang năng trong ngọc kiếm.
So với năng lượng thần bí bình thường thì tính công kích của nó ác liệt hơn, lực trùng kích cũng rất lợi hại!”
“Đao và kiếm có tác dụng khác nhau sao?”
Viên Thạc trầm ngâm, “Kiếm Lý gia, đao Trương gia, một ôn hòa uẩn dưỡng, một sắc nhọn chuyên công.
Trong bát đại gia tộc còn có quyền Triệu gia, thoái (chân) Lưu gia, đại ô quy mà Vương gia nuôi dưỡng, chùy Hồng gia, thương Chu gia, thiếu gia họ Trịnh cản trở…”
“Theo nghĩa đen thì nắm đấm, chân, Vương gia và Trịnh gia đều không có binh khí, nhưng cái này không dễ xác định.
Quyền cước không có nghĩa là không có binh khí.
Ô quy kia có thể tượng trưng cho một lá chắn phòng thủ hoặc thứ gì đó tương tự.”
Viên Thạc không vội nói về thạch đao, mà là phân tích một lượt: “Nếu sáu binh khí kia bị lấy đi thì nghĩa là đối phương đã hấp thu năng lượng từ nó.
Thương và chùy đều thiện tấn công, mai rùa chuyên phòng thủ, quyền cước thì mạnh mẽ…”
Giọng điệu của ông ta có chút nghiêm trọng: “Đúng là khó đối phó, chủ yếu là không biết được đối phương đã hấp thu bao nhiêu, là tất cả hay chỉ một bộ phận, hoặc những binh khí khác không có năng lượng chứa bên trong như đao và kiếm.
Đối phương không dám trực tiếp đến cướp, thậm chí là bắt ngươi về bồi dưỡng, khả năng cao là vẫn kiêng dè Tuần Dạ Nhân.
Có nghĩa là chúng cũng không quá sức tưởng tượng là mấy.”
Có chút đau đầu, ông nói rất nhanh: “Đao này… ta cứ nhận lấy trước.
Nhưng không chắc có thể đột phá! Chủ yếu là ta không rõ năng lượng trong đao có đủ hay không, nhưng ngươi yên tâm đi, dù đối phương có mạnh vượt qua Nhật Diệu thì cũng không phải là không cách nào đối phó!”
Lý Hạo gật đầu, “Lão sư hấp thu nhiều vào.
Tới lúc đó, nếu thật sự có vấn đề… thì cứ bỏ chạy là được! Đánh không được thì chạy, lão sư luôn có thể mang theo ta chạy trốn, đúng không? Cùng lắm thì chúng ta chạy đến tổng bộ của Tuần Dạ Nhân, bọn họ không ác đến độ thấy chết không cứu chứ?”
Viên Thạc mỉm cười, quả là có vài phần phong cách của ta.
Chỉ là không dễ mà chạy, khoảng cách quá xa.
Từ Ngân Thành đến Bạch Nguyệt Thành là cả một chặng đường dài.
Về phần chạy trốn ngay bây giờ… Lý Hạo không cam lòng, Viên Thạc cũng không phục.
Hơn nữa chạy trốn ở thời điểm hiện tại dễ khiến đối phương sớm phát động, thế thì sẽ càng bất lợi, đợi thêm vài ngày có khi Viên Thạc lại thành công tấn cấp.
Lần này hai sư đồ không nói chuyện vô nghĩa nữa.
Viên Thạc thậm chí còn không từ chối, trực tiếp nhận lấy thạch đao.
Đã minh bạch mọi chuyện, còn bày đặt khách sáo làm gì, không cần thiết.
Lý Hạo cũng không ở lại lâu, đưa đồ xong liền nhanh chóng rời khỏi tiểu viện.
Lý Hạo vừa rời đi, Viên Thạc liền thử hấp thu một hồi.
Trước khi đi, Lý Hạo còn nhắc nhở ông một câu, rất đau.
Viên Thạc không coi đó là chuyện gì to tát.
Tuy nhiên, đợi khi ông thực sự hấp thu một chút năng lượng thạch đao thì khóe miệng nhịn không được mà giật giật, má nó, quả là rất đau!
Năng lượng này cuồng bạo quá rồi!
Khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt của Viên Thạc lóe sáng, đúng là đồ tốt.
Binh khí thừa truyền của bát đại gia tộc quả nhiên đều là bảo vật đỉnh cấp, thạch đao này dù đang bị phong ấn thì vẫn chứa đựng nhiều năng lượng công kích cường đại đến vậy.
“Bát đại gia tộc Ngân Thành… càng tìm hiểu lại càng thấy thần bí!”
Nghĩ đến đây, ông lại nghĩ đến chuyến khám phá di tích cổ văn minh sẽ phải tham gia vào cuối tháng.
Viên Thạc rơi vào trầm tư.
“Tàn tích đó có liên quan gì đến bát đại gia tộc không?”
Vốn dĩ đây là hai vấn đề có bắn đại bác cũng không tới.
Một cái ở Ngân Thành, một cái thì suýt nữa đã ra khỏi Ngân Nguyệt hành tỉnh; Một bên là các gia tộc ở địa phương nhỏ, một bên là di chỉ cổ văn mình.
Nhưng vào lúc này, ông đột nhiên cảm thấy rất có thể chúng có một mối liên hệ nào đó.
“Ta nhớ rằng ở trước cửa vào di chỉ có một con rùa đen, khi trước vốn không nghĩ nghiều, hiện giờ ngẫm lại, chẳng lẽ nó có liên quan gì đến nhà họ Vương trong số bát đại gia tộc sao?”
Viên Thạc cẩn thận suy nghĩ.
Di chỉ ấy là địa điểm lớn nhất mà ông đã phát hiện trong những năm gần đây, nó cũng là địa điểm được bảo tồn hoàn chỉnh nhất, đồng thời, cũng là địa điểm nguy hiểm nhất.
Việc ông bị thương cách đây 3 năm cũng chính là ở di tích này.
Lần đó có rất nhiều người chết, nên Tuần Dạ Nhân đã tạm từ bỏ việc thăm dò, quyết định niêm phong khu vực.
Gần đây lại phải mở cửa trở lại, nghe nói không chỉ có người trong nội bộ Tuần Dạ Nhân, mà còn có vài tổ chức siêu năng cùng nhau liên thủ khám phá.
Hiển nhiên Tuần Dạ Nhân cũng lo lắng về việc lần nữa xảy ra tử thương thảm trọng.
Dù phải chia sẻ miếng bánh thơm ngon nhưng cũng chỉ đành làm vậy, đông người nhiều sức mạnh, tổn thất lớn thì mọi người cùng nhau gánh chịu cũng tốt.
“Bát đại gia tộc… di chỉ… hung thủ án tự thiêu…”
Nếu hung thủ của vụ án tự thiêu biết điều gì đó về bát đại gia tộc, thậm chí còn đoán được hoặc đơn giản là biết rõ di chỉ này có liên quan đến bát đại gia tộc, liệu sắp tới chúng có trà trộn vào để tham gia không?
Trong trường hợp này, nếu đối phương là một tổ chức, thế thì quyền lực tập trung ở đó có nhiều hơn không?
Nếu phải thì xem như Ngân Thành sẽ an toàn hơn một chút.
“Tạm thời chưa cần nghĩ đến chuyện này!”
Viên Thạc hít sâu một hơi, ưu tiên hàng đầu là giải quyết phiền toái của Lý Hạo.
Còn di tích thì tính sau.
Sau khi đưa thạch đao cho lão sư xong, Lý Hạo cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.
Những thứ nên làm hắn đều đã làm rồi.
Về phần Tuần Dạ Nhân bên kia thì tùy Lưu Long sắp xếp.
Lý Hạo cũng đã nói về sự tồn tại của Vương Minh cho Lưu Long nghe, hắn không hiểu tình huống cụ thể, phỏng chừng Lưu Long còn biết rõ phải làm như thế nào hơn so với hắn.
“Kể cả chuyện không nhìn thấy huyết ảnh thì ta cũng đã gợi ý cho lão sư và Lưu đội trưởng biết!”
Còn có gì chưa nói không nhỉ?
Lý Hạo suy nghĩ một chút, à phải, còn một việc chưa nói, đó là hắn có thể nhìn thấy huyết ảnh.
Nhưng thôi, chuyện này không còn quan trọng nữa.
Không nhất thiết phải móc hết nội tình ra, không ai biết chuyện hắn có thể nhìn thấy thì biết đâu lại là chuyện tốt, thời khắc mấu chốt có khi lại hữu dụng.
Nói ra rồi cũng chưa chắc mang đến sự trợ giúp gì cho mọi người.
“Vài ngày tới chính là thời gian để ta nỗ lực cải thiện bản thân!”
Đáng tiếc không có đủ thời gian để hắn tự cường hóa thực lực, chứ nếu không Lý Hạo càng thích âm thần tu luyện, sau đó tự tay giết chết huyết ảnh hơn.
Tuy nhiên thời gian không còn nhiều, chỉ vài ngày nữa là đã bắt đầu vào mùa mưa.
Hắn đã cố gắng ‘tự cứu’ bản thân đến bước này, việc tiếp theo hắn cần thực hiện rất đơn giản, chính là liên tục tập luyện.
Sau khi bước vào cảnh giới Trảm Thập, hắn vẫn chưa từng giao thủ với bất kỳ cường giả nào, cũng chưa có một trận thực chiến nào đúng nghĩa.
Theo lời lão sư thì dạng võ sư như vậy không khác gì hàng trưng bày, thực lực thực sự chẳng ra sao, chạy thì nhanh hơn người khác một đoạn, nhưng cùng lên sàn chiến thì có khi còn bị kẻ cùng cấp đánh một quyền cũng đủ để hạ gục.
Chương 85: Đấu Thử Một Trận
Lại một đêm an bình trôi qua.
15 tháng 7.
Tuần Kiểm Ti, tầng hầm, căn cứ đội săn quỷ.
Hôm nay Lý Hạo đến sớm, không có hứng thú vòng vo với Vương Minh cho nên hắn trực tiếp đến đây.
Từ sáng sớm, Lý Hạo vừa đến đã bắt đầu luyện Ngũ cầm thuật.
Ở đây không cần lo lắng bác gái dưới nhà nghĩ linh tinh, thoải mái mà tập.
Quyền thuật, trảo công, hùng phách, hổ vồ…
Lần này Lý Hạo cố gắng sử dụng toàn bộ Ngũ cầm.
Hổ, gấu, hươu, vượn, chim.
Khi luyện tập, tư thế của hắn tương đối xấu xí khó coi, ngay cả tay chân cũng có lúc trực tiếp nằm trên mặt đất, giống như dã thú, vọt tới xông lên.
Trong Ngũ cầm thuật, Điểu thuật là thứ khó luyện nhất.
Điểu thuật chú ý đến việc khiến cơ thể nhẹ nhàng bay lên không trung, chủ yếu nằm ở điểm mượn lực bay lên, điều này rất không hữu hảo với một người mới như Lý Hạo, sau vài lần thử bay lên cao, Lý Hạo đều trực tiếp rơi xuống đất, va chạm với sàn ầm ầm, không dễ sử dụng như Vượn thuật.
Sau vài lần té ngã đến ê ẩm mình mẩy, Lý Hạo dứt khoát tạm dừng tập Điểu thuật mà chuyển sang luyện Vượn thuật cho thật nhuần nhuyễn.
Lý Hạo đang hăng say luyện tập thì có người bước vào.
Người tới là Trần Kiên có vóc dáng cực kỳ to béo cường tráng, có vẻ như anh chàng chưa tỉnh ngủ, vừa ngáp vừa mở cửa bước vào, nhìn thấy Lý Hạo thì anh ta hơi ngạc nhiên.
“Lý Hạo, ngươi đến sớm vậy?”
Tối qua anh ta ngủ không ngon, cả người cứ trằn trọc không ngủ thêm được nữa nên đành thay đồ tới cơ quan sớm, cứ nghĩ mình là người đến trước tiên nhưng không ngờ Lý Hạo còn tới trước cả mình.
Về phần nhiệm vụ bảo vệ Lý Hạo, có lão đại ở đây, anh cũng không cần quá lo lắng.
“Kiên ca!”
Lý Hạo thở hổn hển, gạt mồ hôi trên trán rồi đề nghị: “Kiên ca, ngươi có hứng thú luyện tập với ta nữa không?”
“Hả?”
Trần Kiên có chút bất ngờ, anh vốn tưởng sau khi Lý Hạo chịu thiệt thòi lần trước thì hắn sẽ không muốn giao thủ với mình nữa, không ngờ tiểu tử này lại chủ động đề cập.
Trần Kiên cười chất phác nói: “Ngươi muốn cùng ta luyện tập sao? Ta không giỏi tấn công, chủ yếu là phòng ngự… bằng không ta sẽ chỉ phòng ngự, không tấn công, giúp ngươi luyện tập!”
Lý Hạo vui vẻ ra mặt, được lá chắn phòng ngự của đội là Trần Kiên hỗ trợ tập luyện thì hiển nhiên là chuyện mà người mới như hắn thích nhất.
Dù sao thì người sống và bia ngắm vốn không giống nhau.
Huống chi đối phương còn là võ sư chuyên phòng ngự cực kỳ lợi hại, có Trần Kiên giúp mình luyện tập thì chắc chắn là tốt hơn nhiều so với việc một mình khổ luyện.
“Kiên ca, hôm qua ta đã hấp thu năng lượng thần bí…”
“Không sao!”
Trần Kiên nở một nụ cười mộc mạc, thật sự là không mấy để ý.
Ta biết!
Hôm qua ngươi đã hấp thu hai khối, đương nhiên ta biết, mấu chốt là ngươi cũng phải biết tác dụng của năng lượng thần bí hôm qua ngươi hấp thu cũng không phải một ngày là tiêu hóa hết, đó là một quá trình tiêu hóa trường kỳ.
Hơn nữa, mặc dù Lý Hạo có nền tảng từ trước, nhưng thật sự là không tốt lắm, hắn có thể mạnh hơn người bình thường, tuy nhiên một khi đối mặt với võ sư chân chính thì vẫn là không đỡ nổi một đòn!
Trần Kiên còn là kẻ chuyên phòng ngự, há lại đi lo lắng Lý Hạo sẽ làm anh bị thương?
Lý Hạo tươi cười nói: “Vậy thì ta cũng không già mồm nữa, Kiên ca, xin chỉ giáo!”
“Ngươi cứ tùy tiện đánh, tuy rằng ta sẽ không đánh trả nhưng sẽ tránh.
Đây cũng là bản năng phòng ngự cơ bản của lá chắn…”
“Đã rõ!”
Lý Hạo vui vẻ ra mặt, như vậy càng tốt.
Nếu không, vậy chẳng khác nào rèn sắt.
Hai người không nói thêm lời nào, Lý Hạo xoay một vòng, đột nhiên mạnh mẽ lao lên như hổ vồ tới, thứ hắn dùng chính là Hổ đấu thuật.
Hai tay như có móng vuốt, nhào thẳng đến cánh tay Trần Kiên, muốn khóa anh ta lại.
Trần Kiên tuy béo nhưng động tác lại hết sức linh hoạt nhạy bén, anh ta không cử động nhiều, dưới chân chỉ nhẹ nhàng di chuyển, tránh xa ba tấc.
Lý Hạo bắt hụt, không khí bị chụp lất phất ra tiếng.
Trần Kiên vừa mới tránh đi không khỏi giật mình, trảo công phá không?
Cải thiện nhiều vậy sao?
Mà lúc này, Lý Hạo không hề chậm trễ, một trảo bất kiến công, lập tức thuận thế ngã nhào xuống đất, tứ chi ép sát sàn, hai chân giẫm một cái, như hươu đực bộc phát.
Vốn hươu thường di chuyển nhẹ nhàng linh hoạt, nhưng nếu gặp phải nguy cơ thì lực bộc phát của hươu đực sẽ cường đại đến cực điểm!
“Ồ…”
Trần Kiên lần nữa hơi động, anh ta định tránh đi, tuy nhiên lại không nhanh bằng cú đạp chân của Lý Hạo.
Trần Kiên dứt khoát không tránh nữa.
Là một lá chắn, nếu không tránh được thì phòng vệ!
Rầm!
Một tiếng vang lớn!
Thân thể Lý Hạo ở trên không, mượn lực duỗi chân, sức lực toàn thân đều tập trung vào cánh tay, hai tay siết thành nắm đấm, lâm không đánh xuống.
Ầm!
Trần Kiên lùi về phía sau một bước, Lý Hạo cũng bị lực phản kích cực lớn đẩy lùi, nhưng ngay lúc hắn tránh lui thì hệt như một con vượn, không thể tưởng tượng nổi mà bắn ngược trở lại.
Không sai, Lý Hạo vốn bị chấn lui ra ngoài, đột nhiên dồn sức lao trở về.
Lần này bàn tay cong lên như móng vuốt, một trảo hướng xuống kẻ đối diện!
Trần Kiên kinh ngạc đến há hốc mồm, cảm thấy không thể tin được, anh ta thật sự đã bị Lý Hạo đánh lui, vả lại nơi bị Lý Hạo đánh trúng còn khá đau.
Chấn động này khiến anh ta nhất thời có chút thất thần.
Bởi vì hôm trước anh ta mới cùng Lý Hạo giao thủ một lần, một chưởng đã đánh bay Lý Hạo.
Lý Hạo làm sao có thể đánh lui anh được?
Tuy nhiên, chấn động như vậy vào lúc này thật không đúng lúc.
Lý Hạo bắn ngược trở lại một cách khó tin, cực kỳ nhanh, dùng hai móng vuốt siết chặt hai cánh tay của Trần Kiên, một lực sắc bén từ mười ngón tay truyền đến, một vuốt hạ xuống, trực tiếp túm lấy tay áo Trần Kiên xé nát!
Coong!
Hệt như tiếng kim loại cọ xát, phát ra âm thanh chói tai, ngón tay hắn cào cấu cánh tay Trần Kiên, trên cánh tay lập tức để lại mười đạo vết máu, Lý Hạo đương nhiên cũng không dễ chịu gì, mười đầu ngón tay cơ hồ suýt bật móng, đau thấu tim gan.
“Đệt!”
Trần Kiên thật sự rất kinh ngạc, nhưng đây là thời điểm giao thủ, không rảnh mà hỏi han quan tâm nhau.
Có điều anh ta vẫn rất có phong độ, đã nói chỉ phòng thủ thì chắc chắn sẽ không lay chuyển tâm tư, vẫn một lòng phòng ngự để bồi luyện giúp Lý Hạo.
Nhìn thấy Lý Hạo lại lần nữa chộp tới, anh liền đan chéo hai cánh tay chắc nịch của mình lại, ngăn chặn nắm đấm của đối phương.
Bất quá ngay sau đó, Trần Kiên nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề.
“Két, két!”
Âm thanh gân cốt liên tiếp vang lên, sau một khắc, hình ảnh đập vào mắt anh ta chính là cái chân của Lý Hạo, giống như một cây roi dài, từ trên không đá thẳng xuống!
“Má nó!”
Trần Kiên không thể nhịn được nữa.
Chết tiệt!
Cảnh giới Trảm Thập!
Đùa nhau à, mới hôm trước còn là phế vật, chỉ qua một ngày người ta đã tiến lên Trảm Thập, ngươi đùa ta chắc?
Anh ta cũng chỉ là Trảm Thập, mặc dù không phải là kẻ mới tấn cấp, nhưng trong tình huống chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì mà lại bị một võ sư Trảm Thập đá trúng thì hiển nhiên tâm tình sẽ không mấy dễ chịu.
Cái tên Lý Hạo này rõ ràng đang dốc hết toàn lực cho cú đá ấy.
Trần Kiên không nói hai lời, tay phải huy quyền, một quyền này nhắm thẳng lòng bàn chân Lý Hạo mà đấm tới.
Đừng nói cái gì mà chỉ phòng thủ, anh ta không làm nữa, nếu bị đá trúng một cước này của Lý Hạo thì đảm bảo mấy ngày tới cũng chưa hết đau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










