[Dịch] Tinh Môn
Tập 16 : Vừa Lòng Thỏa Ý (c76-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 76: Vừa Lòng Thỏa Ý
Vương Minh gật đầu cười cười, “Biết một chút.”
“Thấy chưa!”
Trần Na đắc ý nói: “Người ở thành phố lớn các ngươi đúng là hiểu biết nhiều! Tiểu Minh, ngươi đã từng thấy qua những nhân vật trong truyền thuyết đó ở Bạch Nguyệt Thành chưa?”
Truyền thuyết gì chứ? Vương Minh có chút không nói nên lời.
Bất quá ngẫm nghĩ một lúc vẫn quyết định nói vài câu, dù sao hiện tại gã cũng đã ngầm thừa nhận mình đến đây để tranh giành một danh ngạch, nếu tỏ vẻ không biết gì thì đúng là đáng ngờ.
“Thấy thì thấy rồi, nhưng không có cơ hội trò chuyện với đối phương.”
Thấy Lý Hạo có vẻ hiểu ra điều gì đó, Vương Minh liền biết xem ra tên này đã nghe được vài chuyện từ chỗ Lưu Long, thế thì gã không nên tiết lộ quá nhiều, cũng không cần thiết nói dối, tránh bị người phát hiện.
“Thực ra đó là một tổ chức vượt qua tổ chức của người bình thường! Kỳ thực cũng là một bộ phận của Tuần Kiểm Ti, có điều số lượng nhân viên ít hơn mà thôi.
Hàng năm bọn họ đều lựa chọn người từ các cơ sở tham gia tuyển chọn!”
Lý Hạo có chút tò mò, vội vàng nói: “Ngươi nói như vậy thì hình như ta cũng biết một chút, trước đây ta từng nghe lão sư nói qua! Hôm nay lúc đến gặp lão sư, nếu không lầm thì ta đã thấy một người như vậy! Ta còn sợ rằng nói ra không ai tin, nhưng đó là sự thật, ta thấy một người đàn ông biết bay… Dọa ta kinh ngạc đến ngây người! Tiểu Minh, nhân vật như vậy ở Bạch Nguyệt Thành chính là nhân vật đỉnh cấp đúng không?”
Hắn cẩn thận quan sát nét mặt của Vương Minh.
Vương Minh hẳn là biết những gì đã xảy ra với Viên Thạc, do vậy hắn không cần phải giấu giếm.
Hắn chỉ muốn xem thái độ của Vương Minh này đối với tên Hồ Hạo kia.
Là tôn kính? Xem thường? Hay thái độ gì khác?
Bằng cách này, hắn có thể đánh giá được địa vị và thực lực của gã.
Đây là chút khôn vặt của Lý Hạo.
Hồ Hạo là Siêu Năng Giả cấp bậc Nguyệt Minh, theo lời của lão sư thì Hồ Hạo không quá mạnh nhưng có khả năng đặc biệt, có vẻ gã vừa tấn cấp Nguyệt Minh không bao lâu.
Nếu giao thủ với Lưu Long thì quá nửa sẽ bị Lưu Long giết chết.
Vậy Vương Minh thì sao?
Nếu Tuần Dạ Nhân yêu cầu gã bí mật đến đây điều tra, trong khi lại để Lưu Long tồn tại trên bề mặt nổi, vậy có nghĩa là tên này so với Lưu Long thì mạnh hơn ư?
Vương Minh mỉm cười nói: “Đại nhân vật? Đối với chúng ta thì họ đều là đại nhân vật! Có khả năng bay thì chứng tỏ đối phương rất lợi hại! Nhưng ngươi nói đã thấy được vị này từ chỗ của Viên lão.
Ngược lại khiến ta cảm thấy có vẻ đối phương không quá lợi hại.
Bằng không thì lão sư của ngươi đã giới thiệu cho ngươi làm quen rồi.
Lão sư ngươi có giới thiệu không?”
“Không có.”
“Chẳng phải đã rõ rồi sao?”
Vương Minh bật cười.
Lý Hạo cũng gật đầu, trong lòng sáng tỏ, thì ra địa vị của Hồ Hạo kém hơn người đối diện.
Địa vị của Vương Minh cao hơn tên kia, có lẽ thực lực cũng mạnh hơn.
Chưa chắc đã là Nhật Diệu, nhưng ở cấp cao trong Nguyệt Minh cảnh thì tính ra cũng rất lợi hại.
Vương Minh lúc này còn chưa biết, chỉ trò chuyện dăm ba câu mà Lý Hạo đã khai thác được không ít thông tin từ chỗ gã.
Một bữa ăn khiến mọi người đều hài lòng.
Vương Minh kể rất nhiều điều thú vị về Bạch Nguyệt Thành, Lý Hạo và Trần Na cũng nói về một số vấn đề cần chú ý trong phòng Cơ Yếu.
Trần Na thì đúng là không có gì nhưng Lý Hạo lại cảm thấy mình thu hoạch không nhỏ.
Thu hoạch lớn nhất ở chỗ, Vương Minh không cảm thấy chính mình bị lộ thân phận, thuận miệng nói một câu, ngày mai có lẽ gã sẽ không đi làm đúng giờ được, trong nhà có một vị trưởng bối tới Ngân Thành thăm gã.
Ngay khi những lời này nói ra, Lý Hạo lập tức chú ý tới.
Trưởng bối!
Là trưởng bối thật hay một cường giả trong số Tuần Dạ Nhân?
Tuần Dạ Nhân sẽ điều động một sự tồn tại mạnh mẽ hơn đến Ngân Thành để tham gia hộ tống lão sư?
Hay là đến vì có hoạt động bí mật nào đó cần thực hiện?
Hên cho Vương Minh, tuy gã đúng là cái chày gỗ dễ tin người, có điều vừa khéo gặp phải Lý Hạo không phải kẻ xấu, bằng không dám gia hỏa này đã bị đánh chết vì làm lộ bí mật.
Trước khi đi, Lý Hạo còn vỗ vai Vương Minh quan tâm vài câu.
Kỳ thực, hắn chỉ cảm thấy Siêu Năng Giả trước mặt cũng không quá đáng sợ.
Đầu óc không mấy thông minh!
Hơi ngốc lại còn tự cảm thấy bản thân rất khôn khéo.
“Siêu Năng Giả xem ra cũng chỉ tới vậy mà thôi, cảm giác còn không mang đến áp lực bằng Lưu Long.”
Lý Hạo tự mình đạp xe rời đi, lúc này ấn tượng về Siêu Năng Giả trong lòng hắn đã không còn đáng sợ như trước.
Về nhà thôi!
Thừa dịp không ai để ý, hắn muốn sử dụng nước ngâm từ thanh thạch đao của Trương Viễn.
Tinh quang năng trên ngọc kiếm rất mạnh, thạch đao thì sao?
Cũng là năng lượng có tác dụng chữa trị hay là một thứ gì khác?
Lý Hạo đang rất mong đợi.
Mà cùng lúc đó ở trước cửa nhà hàng.
Vương Minh nhìn Lý Hạo rời đi, có chút kỳ quái, vừa rồi khi Lý Hạo vỗ vai gã, bộ dạng giống hệt như một tên đại ca, hại gã lúc đó bỗng có ảo giác bản thân chỉ là một tiểu ngốc manh.
Có vẻ Lý Hạo thật sự cho rằng gã chỉ là người mới của phòng Cơ Yếu.
“Xem ra học viên của Ngân Thành cổ viện chưa chắc đã thông minh hơn những người khác!”
Vương Minh lắc đầu, Lý Hạo ơi là Lý Hạo, ngươi có biết nguy hiểm của ngươi lớn hơn tưởng tượng nhiều không?
Có khi là tồn tại cấp Nhật Diệu muốn giết ngươi đấy!
“Cũng may sắp tới sẽ có cường giả xuất hiện, âm thầm ẩn núp, cho dù đối thủ là Nhật Diệu thì cũng có thể tập kích giải quyết!”
Vương Minh tương đối vừa lòng thỏa ý, chờ khi người đó đến thì gã sẽ báo cáo về tiểu kiếm hôm nay mình nhìn thấy, đây chính là lập công lớn rồi.
Lúc bấy giờ, cả Lý Hạo và Vương Minh đều rất hài lòng, sau bữa ăn, cảm tình giữa hai người bỗng chốc đã sâu sắc hơn một phen.
Chương 77: Hiểu Lầm Tai Hại
Chung cư Khải Minh.
Tòa nhà số 6.
Dưới cầu thang tầng 1 của tòa nhà 6 có một ổ chó đơn giản, không được sạch sẽ và có mùi hơi gay mũi.
Đó là nhà của Hắc Báo.
Về phần nhà của Lý Hạo, đó vẫn là của Lý Hạo.
Lúc trước ban ngày khi đi làm, hắn sẽ không cho nó vào, hơn nữa nếu thật sự chờ ở nhà thì Hắc Báo cũng không quen, ai có thời gian dắt chó đi dạo đâu, Hắc Báo thích tự do chạy nhảy khắp nơi hơn.
Nhưng hai ngày gần đây, Lý Hạo đều bảo Hắc Báo ở yên trong nhà canh chừng xem có huyết ảnh xuất hiện hay không.
Ổ chó khi trước của nó được dựng bằng mấy bộ quần áo sờn rách và rơm rạ hắn nhặt được ngoài đường.
Ngày thường chẳng ai quan tâm đến Hắc Báo chứ đừng nói đến việc dọn dẹp ổ chó cho nó.
Nhưng từ ngày mang nó về nhà, Lý Hạo cũng đã bỏ rất nhiều công sức, lấy cái đệm sofa không dùng để trang hoàng lại, làm thành cái giường cho Hắc Báo nằm.
Lý Hạo đậu xe đạp, liếc nhìn ổ chó, cũng không nhìn lâu liền nhanh chân bước lên lầu.
Trên tay cầm theo một ít đồ ăn thừa, suốt hai ngày bận bịu không thèm nấu nướng, thức ăn cho chó thì Hắc Báo đã sớm ăn sạch rồi, hẳn là hiện giờ nó đang rất đói.
May mắn thay, ban nãy hắn đã mặt dày gói được không ít đồ ăn thừa mang về.
Vương Minh rất hào phóng, ra tay gọi một bàn đầy đồ ăn rất ngon, Hắc Báo coi như cũng được hưởng ké.
Lên lầu.
Nhà hàng xóm ở tầng hai đang mở rộng cửa.
Bây giờ lầu hai chỉ còn lại một gia đình.
Trước đó thì có hai nhưng một nhà đã dọn đi từ mấy hôm trước.
Bác gái hàng xóm nhìn thấy Lý Hạo, vội vàng chào hỏi: “Tiểu Hạo, về rồi đấy à?”
“Vâng, dì Trương, ta tan sở rồi.”
Lý Hạo gật đầu, vừa định đi tiếp thì bác gái hàng xóm tỏ vẻ hơi khó xử, cuối cùng vẫn mở miệng nhắc nhở: “Tiểu Hạo, không phải ta chê gì ngươi nhưng ngươi đừng nuôi con chó hoang đó nữa.
Cha mẹ ngươi cũng mất rồi, chỉ để lại mỗi căn nhà này, bên trong đều toàn là kỷ niệm.
Ban ngày ngươi không ở nhà, lại nhốt chó ở trong khiến nó sủa suốt cả ngày, ta nghi ngờ không biết có phải con chó đó đang phá nhà không!”
Sủa cả ngày?
Lý Hạo hơi giật mình, Hắc Báo vẫn luôn rất ngoan.
Phá nhà?
Không đến mức đó!
Hơn nữa linh trí của Hắc Báo phát triển khá tốt, Lý Hạo đã dặn nó không được phá nhà thì chắc chắn tiểu tử đó sẽ không làm thế.
“Ngươi về xem đi rồi biết.”
Bác gái hàng xóm lắc đầu, có chút bất lực, lại nói: “Còn nữa, Tiểu Hạo, gần đây có bị kích thích gì không?”
“…”
Lý Hạo không nói biết nói gì, vì sao bà dì này lại hỏi thế?
“Dì à, ta không sao, có chuyện gì dì cứ nói đi.”
“E hèm, chẳng phải gần đây ngươi đi làm về, động tĩnh trên lầu đều không nhỏ sao? Tiểu Hạo, trước đây ngươi tập thể dục cũng chỉ mất có vài phút, bây giờ… thành thật mà nói, có phải ngươi có bạn gái rồi không?”
Hai má bác gái hàng xóm có chút phiếm hồng, ánh mắt sáng lên, “Nếu thật là vậy thì để ý một chút, đừng… đừng tìm mấy người phụ nữ vớ va vớ vẩn!”
“Ban ngày không thấy người, ban đêm lại ‘dằn vặt’ lâu như thế, khụ khụ, như vậy không đứng đắn lắm đâu!”
Vẻ mặt bác gái đau lòng, có lẽ lúc này bà đã não bổ ra một vở kịch rất lớn rồi.
Về phần động tĩnh Lý Hạo gây ra vào ban đêm, bà cũng đã tưởng tượng ra xong, hẳn là hắn gọi mấy cô nàng không đứng đắn về nhà.
Đúng là thanh niên trẻ tuổi có khác!
Thời điểm huyết khí phương cương, lại đang không có bạn gái, nhất định là có tâm tư kia.
“…”
Thật lâu sau Lý Hạo mới mở miệng, ngượng ngùng nói: “Dì à, hiểu lầm rồi, ta chỉ đang tập thể dục thôi! Lần sau sẽ chú ý hơn, ta quên mất tòa nhà cũ này cách âm không được tốt.”
“Ta hiểu, ta hiểu!”
Sắc mặt bác gái lớn tuổi đầy ý vị thâm trường.
Hiểu rồi, chàng trai trẻ yên tâm đi, ta sẽ không kể cho ai biết đâu.
Lý Hạo cực kỳ bất lực.
Xong đời! Chắc chắn ngày mai tin này sẽ được lan truyền khắp chung cư, truyền rằng đêm nào Lý Hạo hắn cũng gọi mấy người phụ nữ vớ va vớ vẩn về nhà ‘dằn vặt’, hơn nữa còn là ‘dằn vặt’ cả một đêm.
Không cách nào giải thích được, mà có giải thích người ta cũng không tin!
Lý Hạo không buồn nói thêm, chỉ chào tạm biệt bác gái rồi cất bước lên lầu.
Ai ngờ khoảnh khắc tiếp theo, chỉ một câu nói của đối phương đã khiến Lý Hạo suýt chút nữa ngã khỏi cầu thang.
“Tiểu Hạo, nếu thật sự tìm mấy cô gái thì cũng được, nhưng ngươi đừng có mà… tâm sự với chó nha!”
“…”
Lý Hạo run lên, một võ sư Trảm Thập như hắn mà giờ phút này lại hoàn toàn bị đánh bại bởi người phụ nữ trung niên lầu dưới.
Bác gái còn tỏ vẻ xót xa nói thêm: “Trước đây con chó đen ở dưới lầu, nhà ngươi cũng không có động tĩnh gì.
Ngươi vừa đem nó về hai ngày thì đêm nào cũng có động tĩnh… Không phải là dì suy nghĩ nhiều, đừng hiểu lầm ta.
Có điều ngươi vẫn nên chú ý một chút, chuyện này thật sự không được đâu!”
Cũng không thể trách bà nghĩ nhiều.
Ngươi xem, trước kia Hắc Báo ở ngoài, nhà ngươi yên tĩnh vô cùng, giờ Hắc Báo ở trong nhà thì buổi tối nhà ngươi liền ầm ĩ, rốt cuộc là tình huống gì, ngươi tưởng ta không biết à?
“…”
Lý Hạo chật vật chạy lên lầu, giọng nói nhanh chóng truyền xuống: “Ta lập tức đưa Hắc Báo xuống lầu, dì Trương, chuyện này thật sự là hiểu lầm!”
Hiểu lầm ta tìm phụ nữ cũng không sao nhưng không thể hiểu lầm ta tìm chó được!
“Ừ, vậy thì tốt!”
Dì Trương không quan tâm nhiều đến vậy, cứ mang chó xuống đi, tuổi trẻ mà, hoàn toàn có thể lầm đường lạc lối.
Mở cửa.
Vào cửa.
Đóng cửa!
Lý Hạo thở phào một hơi, nhìn thấy Hắc Báo nhìn chằm chằm mình thì Lý Hạo không khỏi tức giận: “Đã nghe thấy chưa?”
Vẫn là sức chiến đấu của bác gái mạnh, khiến hắn kinh hãi không thôi.
“Gâu, gâu, gâu!”
“Bớt sủa, xuống lầu, về ổ chó của ngươi đi.”
“Gâu, gâu!”
Hắc Báo có chút không vui, ổ chó có mùi, liệu có xứng với bộ lông hiện tại của ta không?
Nhìn đi, bóng loáng như bôi mỡ đây này.
Nếu xuống cái ổ có mùi kia ngủ thì chẳng phải sẽ ô uế một thân lông tóc mượt mà của ta sao?
“Đi xuống!”
Lý Hạo nhướng mày, bàn tay lắc lắc như đang cầm hòn đá, Hắc Báo vừa nhìn lập tức nhận ra.
Cục đá!
Hiểu rồi.
Xuống tìm viên đá à, vậy thì bổn cẩu cũng muốn đi.
Không cần Lý Hạo nói thêm, Hắc Báo nhanh chóng mở cửa ra chạy trước…
Lý Hạo dở khóc dở cười nhìn một màn trước mắt.
Má nó, cái tên này còn tự mở được cửa nhà mình? !
Cửa vừa mở, một người một chó nhanh chóng xuống lầu.
Cửa lầu hai đã đóng lại, bác gái nghe tiếng Lý Hạo dắt chó xuống lầu thì không khỏi hài lòng mỉm cười, may quá, thanh niên trẻ tuổi này cuối cùng cũng hết lầm đường lạc lối rồi!
Dưới lầu.
Hiện tại vẫn chưa tính là quá muộn, bên trong chung cư vẫn có người đi qua đi lại.
Lý Hạo không thèm để ý, thứ hắn cần chính là nhiều người, thời điểm nhiều người thì bình thường huyết ảnh sẽ không xuất hiện.
“Hắc Báo, ăn chút gì đi, cái chén ăn cơm của ngươi đâu rồi?”
Lý Hạo tiến tới ổ chó sờ soạng, dưới tay áo dài, hắn thuận lợi cuốn lấy một viên đá.
Sau khi giấu kỹ thạch đao, Lý Hạo mới đặt đồ ăn thừa xuống đất cho Hắc Báo, nhỏ giọng dặn dò: “Giúp ta theo dõi, người đến thì không sao nhưng “thứ” kia mà xuất hiện thì nhớ sủa mấy tiếng!”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo gật đầu, bên trong mắt chó có chút sắc thái sợ hãi, nó cũng sợ huyết ảnh.
Tuy nhiên sủa mấy tiếng thì vẫn có thể.
Lý Hạo không nói gì nữa, cất bước lên lầu.
Sau khi thạch đao tới tay, hai ngày nay vì không muốn thu hút sự chú ý của mấy kẻ thần bí nên hắn vẫn không lấy đi.
Trải qua vài ngày, có lẽ những tên kia cũng không dám khẳng định chính hắn đã lấy thạch đao.
Kể cả Lưu Long, có thể ông ta đã nhìn thấy sự khác biệt trong nhà bếp của Trương Viên, nhưng cũng không chắc hắn là người lấy nó.
Cầm theo thạch đao, Lý Hạo vội vàng lên lầu rồi đóng cửa lại.
Chương 78: Bất Cẩn
Thạch đao đã để trong ổ chó một thời gian, lại còn ở trong phòng bếp nhiều năm, Lý Hạo có chút ghét bỏ, vừa mang về nhà liền bắt tay vào cọ rửa cẩn thận nhiều lần.
Trên ghế sofa.
Lý Hạo lẳng lặng nhìn thạch đao, hắn đang cân nhắc là nên ngâm nó trong nước hay trực tiếp hấp thu.
Dùng Ngũ cầm thổ nạp thuật hấp thu hẳn là được chứ?
Ngọc kiếm thì không sao nhưng thạch đao có dùng được không?
Đối với loại binh khí mang tính huyết mạch này, lão sư nói cần phải giải phong.
Nhưng thứ Lý Hạo cần không phải là giải phong thạch đao, hắn chỉ muốn hấp thu năng lượng tinh quang trên thạch đao mà thôi.
“Hấp thu thứ kia có lẽ không cần chứng minh huyết thống gì… Bằng không thì Hắc Báo và lão sư đã không thể hấp thu tinh quang năng trong ngọc kiếm.”
Đây là phán đoán của Lý Hạo, còn chuyện đúng hay không thì hắn không dám khẳng định.
Ngoài ra còn có một điểm, hắn hơi do dự, thầm nghĩ không biết năng lượng trên thạch đao có giống như ngọc kiếm không?
Hay lại giống với năng lượng thần bí có tính chất công kích mà Lưu Long cho hắn?
Ngọc kiếm rất đặc biệt, Viên Thạc đã nhấn mạnh mấy lần, nói rõ nó vô cùng quý giá.
“Thử một chút là biết thôi!”
Suy nghĩ cũng vô dụng, Lý Hạo chỉ lo một điều, ấy là khi đang hấp thu thì mong huyết ảnh tuyệt đối đừng xuất hiện.
Nếu không hắn sẽ gặp rắc rối lớn!
“Tiểu Viễn, ta dùng đao của ngươi chính là để báo thù cho ngươi, mong ngươi đừng trách ta!”
Lý Hạo nở nụ cười, đã một năm trôi qua, chờ ngày giỗ ngươi đến, ta sẽ đích thân giết huyết ảnh tế điện trước mộ ngươi!
Ngũ cầm thổ nạp thuật nhanh chóng được phát động, điều chỉnh nhịp thở, ngũ tâm triều thiên.
Lý Hạo đặt thạch đao trên ngực.
Có năng lượng tinh quang hay không, chỉ cần thử là biết.
Khoảnh khắc tiếp theo, một năng lượng đặc biệt tuôn ra từ hòn đá nhỏ xíu ấy.
Không thể không nói Ngũ cầm thổ nạp thuật đích thực là phương pháp dẫn năng lượng vào cơ thể cao cấp nhất trong toàn lĩnh vực siêu năng, về phần quyển công pháp Dẫn năng nhập thể mà Lưu Long đưa hắn, áp dụng với ngọc kiếm và thạch đao đều tương đối vô dụng.
Cũng may là lão sư truyền cho hắn thứ này, bằng không Lý Hạo cũng chỉ có thể dùng nước ngâm như trước, pha loãng đi rồi mới hấp thu được.
Siêu Năng Giả bình thường, nếu không có Ngũ cầm thổ nạp thuật chỉ sợ cũng khó có thể hấp thu được năng lượng bên trong những binh khí đặc thù tương tự, trừ phi bất ngờ phát hiện ra cách ngâm lấy nước, ít nhiều gì thì cách thức kia cũng mang đến một chút hiệu quả.
Tinh quang lóe sáng.
Năng lượng tinh quang có hình thái tương tự như ngọc kiếm, Lý Hạo mở mắt nhìn, có thể nhìn thấy rõ nguồn năng lượng đang chảy vào cơ thể hắn.
“Giống kiếm Lý gia của ta…”
Vừa mới lướt qua ý nghĩ này, ngay sau đó, Lý Hạo đột ngột phun ra một ngụm máu!
Một nguồn năng lượng cường đại mang tính chất công kích điên cuồng chuyển động mất trật tự trong cơ thể hắn!
Lý Hạo biến sắc!
Năng lượng thần bí!
Đây không phải là năng lượng tinh quang, mà là năng lượng thần bí!
Không, nguồn năng lượng này còn mang đậm tính công kích hơn cả năng lượng thần bí trong Băng Tinh Tráo.
Cả người Lý Hạo đau đớn khủng khiếp, cực kỳ thống khổ, giống như bị dao găm vào da thịt.
Năng lượng trong thạch đao Trương gia hung hãn đến bất ngờ!
Tựa như đã hóa thành một thanh đao đúng nghĩa, mãnh liệt di chuyển tán loạn trong cơ thể hắn.
Cuối cùng thì Lý Hạo cũng cảm nhận được loại tình huống mà Lưu Long từng nói, hấp thu năng lượng thần bí sẽ khiến rất nhiều người nổ tung mao mạch, bởi vì xung kích từ nó quá mức mạnh mẽ.
Lý Hạo cảm giác uy lực hiện tại phải mạnh hơn gấp ba lần so với năng lượng thần bí hắn hấp thu sáng nay.
“A!”
Lý Hạo nghiến răng, mạch máu sưng tấy, có dấu hiệu sung huyết.
Rất nhanh, đã có một mao mạch vỡ ra.
Hắn vội vàng thay đổi tư thế, dứt khoát từ bỏ phương pháp hít thở hiện tại.
Trong nháy mắt, lại có một lượng lớn năng lượng từ thanh đao tiến vào trong cơ thể hắn, không ngừng trùng kích khắp nội thể Lý Hạo.
Đau!
Cơn đau dữ dội ập tới!
Vốn dĩ trước đó Lý Hạo cũng từng nghĩ tới chuyện rất có thể năng lượng trong thạch đao không giống tinh quang năng ôn hòa trong ngọc kiếm, mà sẽ cùng một dạng với năng lượng công kích mà hắn đã hấp thu ở khố phòng của đội săn quỷ.
Có điều khi đó hắn vẫn có thể dễ dàng chịu đựng được sự trùng kích khi hấp thu hai khối, vả lại bây giờ hắn đã tiến vào cảnh giới Trảm Thập, so với ban ngày còn mạnh hơn.
Thế nên không lý nào hắn lại không tiếp nhận nổi năng lượng tràn ra từ thạch đao…
Bất quá rất nhanh, Lý Hạo liền biết mình sai rồi.
“A!”
Lại một tiếng gầm thảm thiết vang lên, năng lượng thần bí vẫn đang trùng kích thân thể Lý Hạo.
Sự tấn công mạnh mẽ khiến da dẻ ngoài thân của hắn đều rạn nứt.
Lý Hạo phát hiện mình hoàn toàn không khống chế nổi số năng lượng này chứ đừng nói là hấp thu.
“Tiêu rồi…”
Lý Hạo cảm thấy mình sắp đi đời, ngay sau đó, như nghĩ đến điều gì, hắn chật vật nhặt ngọc kiếm đặt ở bên cạnh, nắm lấy trong tay, nhanh chóng phát động Ngũ cầm thổ nạp thuật.
Không biết liệu tinh quang năng có thể chữa trị bù đắp và trung hòa nguồn sức mạnh phá hủy đó này không, hay là tình hình sẽ tồi tệ hơn?
Mặc kệ, chuyện đã tới nước này, kiểu gì Lý Hạo cũng phải thử, bằng không hắn có cảm giác mình sẽ sớm đi gặp Tiểu Viễn mất!
Quá cường đại!
“Phụt!”
Lại một mạch máu khác vỡ ra, huyết dịch bắn tung tóe.
Rõ ràng năng lượng thần bí ban sáng không thể nào so sánh với thạch đao.
“Phát động!”
Lý Hạo cắn mạnh vào môi tới lúc tóe máu, cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo lại.
Hắn tuyệt đối không thể hoảng loạn chỉ vì mao mạch bị vỡ.
Lúc bấy giờ, cảm xúc mạnh nhất trong lòng hắn chính là hơi ân hận và tự trách.
Hai ngày qua mọi việc diễn ra quá suôn sẻ, mặc dù huyết ảnh thỉnh thoảng xuất hiện, nhưng việc lão sư đã thăng cấp lên Đấu Thiên cũng như chính hắn đột phá Trảm Thập đã làm hắn nhất thời trở nên chủ quan, bất cẩn.
Dẫn đến việc hắn dám trực tiếp hấp thu năng lượng từ thạch đao!
Biết rằng binh khí khác nhau có thể cũng có năng lượng không giống nhau, vậy mà hắn vẫn cảm thấy chuyện đó chẳng đáng là gì, vẫn nghĩ rằng bản thân mình có thể chịu đựng được.
Thế nhưng thực tế đã vả mặt, hắn hoàn toàn không thể!
“Ta chỉ là một người vừa mới tiến đến cảnh giới Trảm Thập, mọi việc vẫn phải nhờ vào phúc của lão sư.
Nếu ta không hấp thu năng lượng từ ngọc kiếm, có lẽ ba năm tới ta cũng chưa chắc đã thăng cấp lên nổi Trảm Thập!”
“Lý Hạo, ngươi quên mất mình chỉ là một người bình thường rồi! Ngươi phải cẩn thận, tuyệt đối cẩn thận hơn nữa.
Ngươi đã quên sự khủng khiếp của huyết ảnh, ngươi đã quên lĩnh vực siêu năng so với ngươi tưởng tượng còn đáng sợ hơn sao?”
Hắn cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại.
Sau đó nhanh chóng hấp thu tinh quang năng từ ngọc kiếm, hy vọng có thể khôi phục thương thế, áp chế năng lượng trong thạch đao.
Lần này, hắn thực sự đã quá bất cẩn.
Chương 79: Tiến Bộ Quá Nhanh
“Nạp!”
Quát khẽ một tiếng, Lý Hạo cắn răng, khai triển toàn bộ Thổ nạp thuật.
Một luồng năng lượng ôn hòa từ ngọc kiếm nhanh chóng rót vào trong cơ thể.
Dòng nước ấm ấy cấp tốc chảy xuôi toàn thân.
Vốn năng lượng thạch đao còn đang chuyển động tán loạn khắp nơi, lúc này lại hệt như tiểu đệ nhìn thấy đại ca xuất hiện, đột nhiên an tĩnh lại, không còn mãnh liệt trùng kích thân thể Lý Hạo nữa.
Một khắc sau, tinh quang năng bắt đầu tu bổ huyết quản, các mao mạch bị vỡ trước đó đang dần dần khép kín lại.
Các cơ quan nội tạng bị tổn thương bởi xung kích của năng lượng thạch đao cũng chậm rãi quy vị, thương thế được chữa lành.
Lý Hạo thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa hắn đã tự chơi chết mình.
Cẩn thận mấy cũng có lúc sơ sót, chủ yếu là do hắn đã quá chủ quan, sai lầm này tuyệt đối không thể có lần thứ hai!
Thở dốc hồi lâu, đợi tới khi cảm thấy thân thể ổn định như ban đầu, lúc bấy giờ Lý Hạo mới dám đứng lên.
Hắn muốn luyện tập Ngũ cầm thuật, hôm nay không chỉ chủ luyện Vượn thuật mà còn phải tập thêm Hùng đấu thuật.
Hùng đấu thuật tập trung nhiều vào việc nâng cao sức mạnh thể chất.
Không phải nhằm vào động tác nhanh gọn linh hoạt.
Thạch đao tác động mạnh đến vậy cũng đồng nghĩa với việc tính chất công kích của năng lượng thần bí sẽ trở nên hung hãn hơn, cho nên thật ra luyện Hổ đấu thuật mới là cách làm tốt nhất.
Nhưng động tĩnh do Hổ đấu thuật gây ra quá lớn, bác gái dưới lầu lại quay xe, tự mình bịa chuyện sau lưng hắn thì hỏng.
Hùng đấu thuật, đấu là phụ, ổn định là chính.
Trông thì hơi khờ khờ ù lì, nhưng một chưởng giáng xuống thì ngay cả lão hổ cũng phải nằm sấp!
Triển khai Hùng đấu thuật, động tác Lý Hạo không nhanh nhưng mỗi một bước, mỗi một chưởng đều giống như dùng hết sức mạnh toàn thân.
Năng lượng trong thạch đao và ngọc kiếm đã trung hòa, bắt đầu dung nhập vào khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể.
Đặc biệt là tay chân!
Lúc này, Lý Hạo mơ hồ nhìn thấy một ổ khóa… không, không phải một ổ khóa, mà là khắp nơi trên người hắn đều tồn tại xiềng xích, khóa chặt chính hắn!
Khóa siêu năng!
Mở khóa siêu năng, sau đó ngươi có thể chính thức bước vào lĩnh vực thần bí người người ngưỡng vọng ấy.
Trước đây khi hấp thu tinh quang năng, hắn cũng từng mơ hồ cảm nhận được, hiện tại lần nữa lại trông thấy mớ xiềng xích đó.
Những sợi dây xích này đã tự khóa lại, ngăn năng lượng thần bí xâm nhập vào một số khu vực cốt lõi, ví dụ như bộ não và trái tim đều không cho phép số năng lượng này truyền vào hạch tâm.
Đây cũng đồng nghĩa với việc Lý Hạo không thể thăng cấp siêu năng trong thời điểm hiện tại, không thể mở được khóa thì hấp thu bao nhiêu năng lượng thần bí cũng chỉ tổ cường hóa nhục thân.
“Ầm!”
Lý Hạo giậm nhẹ chân, hắn còn tưởng động tác không lớn nhưng nào ngờ ngay sau đó, sàn nhà ầm ầm vang lên!
Sức mạnh tăng lên rồi!
Hơn nữa còn mạnh lên rất nhiều, đến nỗi khiến Lý Hạo có chút ăn không tiêu, hơi mất khống chế.
Cả ngày hôm nay hắn đã tăng lên quá nhanh.
Buổi sáng thì hắn hấp thu năng lượng thần bí để cải thiện một lượt, sau đó lão sư thăng cấp, dẫn dắt hắn đột phá cảnh giới.
Đến tối thì hắn lại hấp thu năng lượng từ thạch đao và ngọc kiếm để trung hòa, nhất thời sức mạnh toàn thân của hắn lại bắt đầu tăng lên.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, thực lực của hắn đã mạnh hơn hôm qua ít nhất là gấp mấy lần, thậm chí có khi còn nhiều hơn.
Bảo sao có thể không mất khống chế được?
Dưới lầu, giọng bác gái lại sắc bén vang lên: “Tiểu Hạo, ngươi lại làm cái gì? Chó cũng đưa ra ngoài rồi, sao vẫn ầm ĩ như thế?”
Lý Hạo cứng họng, không liên quan gì đến chó mà!
“Dì à, tủ lạnh bị đổ, ta dựng lại ngay!”
Lý Hạo cũng hét lớn.
Lúc này dưới lầu mới yên tĩnh trở lại, Lý Hạo lau mồ hôi trên trán, không ngờ lại vô tình làm dây máu me ra khắp mặt.
Vừa nãy mao mạch bị vỡ nên đương nhiên tay hắn dính không ít máu.
Lý Hạo không quan tâm đến những chuyện đó, có điều động tác bay nhảy đã giảm bớt lực.
Ban đầu sống ở đây, hắn cảm thấy rất tốt, hàng xóm ở lâu nên cũng có cảm tình.
Nhưng bây giờ Lý Hạo vừa luyện võ lại vừa mất tập trung.
Nếu sau mùa mưa này mà ta vẫn còn sống thì nhất định phải lấy một ít tiền đổi sang căn nhà lớn hơn, tốt hơn nên đổi thành nhà biệt lập, bằng không thì muốn yên tĩnh luyện võ cũng không được.
Vẫn là ở bên chỗ lão sư là tốt nhất, độc môn độc viện, muốn làm gì thì làm, dằn vặt thế nào thì dằn vặt.
Không ai quản!
Tất nhiên, những thứ này để sau rồi nói.
Nếu sắp tới mà hắn chết trong tay huyết ảnh thì cũng chẳng còn mạng mà tính toán gì nữa!
“Phi!”
“Vút vút!”
Tung quyền, xuất chưởng.
Lý Hạo cố gắng không giậm chân, thế nên mặc dù vẫn còn động tĩnh nhưng đã nhỏ đi đáng kể, hẳn là sẽ không làm ồn tới hàng xóm bên dưới.
Xương cốt rung động, mỗi một lần xuất thủ đều có thể mang theo một màn âm thanh trầm đục.
Gân cốt cùng vang lên!
Tất nhiên, những thứ này đều có thể kiểm soát được, nếu không mỗi khi võ sư ra tay cứ liên tục vang âm thanh thì rất dễ bị nhắm mục tiêu và nhìn thấu các chiêu thức.
Chỉ là hiện giờ Lý Hạo còn chưa hoàn toàn kiểm soát được sức mình.
Sức mạnh đột ngột tăng lên khiến hắn có phần không tự chủ được, như thể một đứa trẻ nhặt được búa tạ, đi đứng trở nên loạng choạng, không giữ nổi thăng bằng.
Lý Hạo luyện đủ mười hiệp Hùng đấu thuật.
Kéo dài nửa giờ rồi mới từ từ dừng lại.
“Chỉ mới hấp thu một chút đã khiến ta mất nửa giờ tiêu hóa, cảm giác còn mạnh hơn rất nhiều so với hai khối năng lượng thần bí ban sáng.”
Lý Hạo nhìn thạch đao và kiếm ngọc ở một bên, ánh mắt hơi biến đổi.
“Hình như thứ trong thạch đao cũng là năng lượng thần bí mang tính công kích, có điều không hoàn toàn giống với hàng tồn của đội săn quỷ, có vẻ chất lượng cao hơn nhiều.”
Lúc này, hắn không tiếp tục hấp thu nữa.
Ngay cả khi hắn điên cuồng hấp thu thì cũng cần có một quá trình chuyển hóa, từ giờ đến 18 chỉ còn vài ngày, thực sự không đủ thời gian để hắn kịp thuế biến.
Hiện tại có thể đạt tới cảnh giới Trảm Thập đã là tốt lắm rồi.
Hơn nữa tiến bộ quá nhanh khiến hắn lo lắng về việc bị người ta phát hiện điểm bất thường.
Cần có thời gian để tiêu hóa từ từ!
“Ta không thể nhưng lão sư thì khác.
Không phải ông ấy nói muốn thăng cấp siêu năng thì cần có rất nhiều năng lượng thần bí sao? Chẳng phải thứ ông nói là năng lượng thần bí mang tính công kích, chính là sức mạnh ẩn chứa trong thạch đao?”
Lý Hạo rơi vào trầm tư.
Ngọc kiếm thì lão sư đã biết rồi.
Thạch đao thì hắn chưa nói, nhưng có lẽ lão sư cũng đã đoán được.
Thở hắt ra, Lý Hạo quyết định vẫn nên sớm kể cho lão sư thì hơn.
Hắn vẫn luôn lo lắng về thế lực phía sau huyết ảnh có thể mạnh ngoài sức tưởng tượng.
Dù sao thì rất có khả năng đối phương đã lấy đi binh khí của những gia tộc khác.
Một khi chúng phát hiện được bí mật trong đó, có thể không hoàn toàn là dạng năng lượng thần bí này, nhưng nếu chúng có thể lợi dụng nó thì nói không chừng còn cường đại hơn cả Nhật Diệu!
Chương 80: Thực Hiện Chính Nghĩa, Trừ Ma Vệ Đạo
“Nếu lão sư thăng cấp, ông ấy có thể vượt qua cảnh giới Nhật Diệu và bước vào hàng ngũ 3 đến 5 người mà ông từng bảo!”
Lý Hạo lại hít sâu một hơi, đổi lại lúc bình thường thì dám hắn sẽ từ từ tự mình hấp thu, dù sao là con người thì ai cũng có chút ích kỷ, chậm rãi cường hóa bản thân kỳ thực cũng là một loại lạc thú.
Nhưng bây giờ hắn không có nhiều thời gian để lãng phí.
“Hy vọng số năng lượng trong thạch đao đủ để giúp lão sư tấn cấp.
Nếu thành công thì ta mới có cơ hội, mới có thể nắm giữ tương lai!”
Nghĩ đến đây, Lý Hạo mỉm cười.
Ngay một khắc mới rồi, hắn đã chiến thắng dục vọng tham lam trong lòng.
Ai cũng có dục vọng, không ai sinh ra đã là thánh nhân, có thể nhìn rõ bản thân, nhìn thấy sương mù, không bị những lợi ích trước mắt mê hoặc, đó mới tính là người thành công.
Lão sư từng bảo rằng ông cũng là kẻ tham lam.
Không nói đâu xa, thời điểm khi Viên Thạc hấp thu tinh quang năng từ ngọc kiếm, Lý Hạo cũng từng cảm thấy lão sư nảy sinh ý định muốn cướp đoạt nó.
Nhưng lão sư đã chiến thắng chính mình, Lý Hạo cho rằng mình phải lấy ông làm gương!
“Lão sư cường đại cũng chính là ta cường đại, ít nhất hiện tại ta có một người mạnh mẽ bảo hộ!”
Nghĩ đến đây, Lý Hạo không tiếp tục hấp thu năng lượng thạch đao nữa.
Hắn cảm thấy rằng hấp thu lúc này quá lãng phí, chi bằng gọi Hắc Báo về, sau đó mới hấp thu thêm một ít để cho nó hưởng ké chút lợi lộc từ năng lượng thạch đao tràn ra còn hơn.
Hắc Báo đã được tinh quang năng bồi dưỡng tới lông tóc đen bóng, không cần nói cũng biết nó thoải mái tới cỡ nào.
Đã thế thì bây giờ cho nó ‘ăn’ thêm một ít năng lượng thần bí loại khác, Hắc Báo mà có được lực công kích mạnh thì sẽ trở thành một phần trong kế hoạch bảo mệnh của hắn.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo bất giác nở một nụ cười hết sức thiếu đánh.
Cẩu tử, chẳng phải cả ngày ngươi đều nhìn chằm chằm vào ngọc kiếm của ta sao?
Hôm nay ta sẽ cho ngươi nếm mùi ‘sung sướng’, xem lần sau ngươi còn dám đòi hấp thu năng lượng thần bí nữa không!
…
Sau khi rửa sạch vết máu.
Lý Hạo đi xuống lầu.
Kéo Hắc Báo đã ăn no lên nhà, cử động rất nhỏ, tránh cho bác gái tầng dưới nhìn thấy lại hoài nghi hắn gọi chó về nhà ‘làm gì đó’.
Hắc Báo cũng rất ngoan, cam chịu để yên cho hắn bế nó đi.
Vào nhà.
Lý Hạo tươi cười, thấp giọng nhắc nhở: “Hắc Báo, cho ngươi hấp thu một ít năng lượng khác, hơi đau, nhưng sau khi hút vào thì ngươi sẽ trở thành Hắc Báo chân chính, không thì ít nhất cũng biến thành Tiểu Báo!”
Hắc Báo lộ ra đôi mắt chó đầy mong đợi!
“Có muốn hút không?”
Lý Hạo vẫn tốt tính cảnh báo: “Đau lắm đấy, ta chỉ hút vào một chút thôi mà đã thấy rất đau!”
Trong mắt Hắc Báo lộ ra vẻ không đồng tình!
Ngươi có thể, ta cũng có thể.
Đau á?
Đau là gì?
Không hiểu!
Bổn cẩu hiện tại mập mạp khỏe mạnh, vừa nãy ở dưới nhà còn xòe vuốt đập một con chó lớn kêu oa oa kia kìa, ta rất tự tin!
“Ngươi nhất định phải hút?”
Hắc Báo hơi mất kiên nhẫn, nó cảm thấy đêm nay Lý Hạo quá lắm lời.
“Được rồi!”
Lý Hạo không nói gì nữa, ta đã cảnh cáo trước mà ngươi không nghe, cẩu tử, ngươi ráng tận hưởng đi!
Ngay sau đó Lý Hạo chuẩn bị sẵn sàng, lần này hắn chỉ vận dụng Ngũ cầm thổ nạp thuật một lúc liền dừng lại.
Hắn không hút quá nhiều, có lẽ chỉ tương đương với một, hai khối năng lượng thần bí.
Nhiêu đây đã đủ để bán khối tiền, thấy chưa Hắc Báo, ta quá tốt với ngươi.
Hắn tự mình chịu đựng cơn đau dữ dội, nhanh chóng hấp thu thêm một chút tinh quang năng từ ngọc kiếm để trung hòa bớt, một khắc sau mới tiết phân nửa năng lượng từ thạch đao ra ngoài.
Hắc Báo đang hướng tứ chi lên trời, mô phỏng theo Lý Hạo mà luyện Ngũ cầm thổ nạp thuật.
Đột nhiên, một lượng lớn năng lượng dồn vào cơ thể nó.
“Gào!”
Một tiếng chó rống thảm thiết vang vọng tứ phương!
Hệt như sói tru.
Ở dưới lầu, người phụ nữ trung niên thở dài, nhìn lên lầu trên rồi lại nhìn ông già đối diện, thái độ chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Lý Hạo hết thuốc chữa, lại chơi chó rồi! Nếu cha mẹ hắn còn sống thì chắc sẽ bị chọc tức chết mất!”
Bà lắc đầu đầy chán nản.
Quá sa đọa!
Trước kia còn là con ngoan trò giỏi, giờ thì bỏ học, quả nhiên lại học thói hư tật xấu, người của Tuần Kiểm Ti bên kia chẳng lẽ đều như vậy?
Thật khủng khiếp!
Sau này tuyệt đối không để con cháu trong nhà có ý định vào Tuần Kiểm Ti!
Lý Hạo không quản được suy nghĩ của bác gái.
Bấy giờ hắn chỉ lo bóp miệng con chó, nhỏ giọng mắng: “Kêu loạn cái gì, dẫn dụ huyết ảnh tới thì coi chừng nó ăn ngươi! Ta đã nhắc mấy lần là hấp thu thứ này rất đau, ai bảo ngươi cứ nhất định muốn hút!”
“Ẳng ẳng…”
Nước mắt trào ra từ đôi mắt tròn xoe nhỏ xíu của Hắc Báo, nó rất đau.
Lý Hạo thật sự không phải là người!
Còn giống chó hơn cả nó!
Ngươi mà sớm nói là đau thế này thì có đánh chết bổn cẩu cũng không hút.
“Tiêu hóa cho tốt đi.
Ngươi biết không, đây là thứ rất lợi hại, nhiều tiền hơn nữa cũng chưa chắc mua được.
Sau khi tiêu hóa hết thì ngươi sẽ trở nên lợi hại, lần sau gặp lại huyết ảnh thì một phát cắn chết nó cho ta!”
Lý Hạo dặn dò một câu, ngay sau đó, hắn bắt đầu tự mình luyện võ.
Vượn thuật!
Mới rồi hắn cũng đã hấp thu một ít, không thể lãng phí được.
Hắc Báo vô cùng đau đớn, lại có chút bi thương nhưng lúc này cũng không còn cách nào nữa, hút thì cũng đã hút rồi.
Nhìn thấy Lý Hạo bắt đầu nhảy nhót, Hắc Báo liền quyết đoán chạy theo, nó nhảy loạn bốn phía, khua đuôi điên cuồng, tự mình thực hành cẩu quyền do nó tự nghĩ ra.
Vượn thuật không phù hợp với nó.
Hắc Báo đúng là có lòng muốn học, nhưng nó tự nhận thấy mình không thể nào nhảy linh hoạt như vậy được, nên chỉ đành xuất ra quyền pháp theo bản năng của mình, tục xưng – cẩu bào!
Một người, một chó, đồng loạt tiêu hóa số năng lượng thạch đao ấy.
Trong phòng lần nữa khôi phục yên tĩnh.
Bên ngoài căn phòng, trên tầng đối diện.
Lưu Long yên lặng nhìn chằm chằm vào bức rèm đang đóng chặt phía bên kia.
Không chỉ mình ông ta mà các thành viên khác của đội săn quỷ cũng đang ở đây.
Liễu Diễm cười tươi như hoa, trêu chọc: “Lão đại, hay là trực tiếp sang đó ngủ chung với Lý Hạo…”
Lưu Long lạnh lùng liếc nàng một cái, Liễu Diễm tức thì yên lặng.
Lưu Long thấp giọng nói: “Lần này mọi chuyện sẽ rất khó khăn! Thế nhưng, nếu chúng ta thành công thì thu hoạch nhất định không nhỏ.
Ngươi, ta và những người khác, có thể lần này sẽ có người chết, kẻ nào may mắn còn sống thì rất có hy vọng bước vào lĩnh vực siêu năng!”
Cả đám đều im lặng.
Lưu Long khẽ thở dài, “Ta mơ hồ cảm giác được xung quanh có một luồng năng lượng thần bí nhàn nhạt dao động, không quá mạnh, rất yếu… Nhưng mấu chốt ở chỗ, đã biết rõ chúng ta đang ở đây mà vẫn theo tới, có nghĩa là đối phương quyết tâm phải lấy kiếm Lý gia từ chỗ Lý Hạo cho bằng được! Bây giờ chỉ là đối phương đang chờ đợi cơ hội mà thôi!”
Kẻ sát nhân đứng sau vụ tự thiêu hẳn là đã biết sự tồn tại của họ, thậm chí biết rằng họ đang để mắt đến mình.
Nhưng đối phương vẫn đi theo Lý Hạo, còn cách Lý Hạo không xa.
Lưu Long biết lần này ông gặp phải kẻ khó chơi rồi!
Ngô Siêu gầy gò ở một bên cười lạnh, “Lão đại, năm lần, đều là vào sinh ra tử! Năm lần, cuối cùng chỉ có mấy người chúng ta còn sống! Đương nhiên t không muốn chết, ta rất muốn thăng cấp siêu cấp năng! Nhưng nếu thật sự gặp chuyện không may thì âu cũng là số mệnh! Lão đại cứ nói rõ kế hoạch đi, ngươi bảo thế nào chúng ta liền nghe thế đó!”
Những người khác đều không nói gì, chỉ im lặng nhìn đội trưởng.
Lưu Long hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: “Khi ngày mưa tới, hãy để Lý Hạo đi ra ngoại thành.
Ở đấy có một nhà kho lớn, hãy quyết chiến ngay tại đó! Đối phương tự nhận mình là Siêu Năng Giả, không kiêng dè cũng không lo sợ gì.
Vậy hãy để chúng biết đội săn quỷ cũng không phải thứ dễ trêu vào!”
Dứt lời, ông nhìn về phía mọi người xung quanh, đột nhiên nắm chặt tay, nghiêm túc nói: “Chúng ta, thực hiện chính nghĩa, trừ ma vệ đạo.”
Một lời thề rất… ấu trĩ!
Nhưng mà khoảnh khắc tiếp theo, ngay cả Vân Dao cũng siết chặt nắm đấm, thấp giọng hô: “Thực hiện chính nghĩa, trừ ma vệ đạo!”
Vào lúc này, trên khuôn mặt của năm người phảng phất như có một tia sáng thiêng liêng!
Bọn họ là đội săn quỷ, chuyên hành hiệp trượng nghĩa, trừ ma vệ đạo thay đời!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










