[Dịch] Tinh Môn
Tập 169 : Tung Tin Ra Ngoài (c841-c845)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Tung Tin Ra Ngoài
Thanh Nguyệt lập tức không nói gì nữa.
Bất quá, thật sự thì ả cũng không sợ sệt gì, chỉ là có chút bất đắc dĩ, gần đây tâm tình thủ lĩnh đại khái không tốt lắm, trước kia nói như vậy gã sẽ không thao thao bất tuyệt giải thích như vậy.
“Cũng trách ta, những năm này phóng túng các ngươi quá nhiều.” Ánh Hồng Nguyệt lắc đầu: “Ta luôn cảm thấy, nữ nhân ấy mà, cần thực lực mạnh làm gì? Nữ nhân trời sinh không phải dành cho chiến đấu, chiến đấu là chuyện của nam nhân.
Cho nên, đã tạo thành chút ảnh hưởng không tốt đối với các ngươi, sau khi bước vào Húc Quang, bởi vì mọi người nể tình nên cũng chẳng dám vô duyên vô cớ động tới các ngươi… Kết quả, lần này đã đâm cho ta một kích, để các ngươi nhớ rõ đám lão bằng hữu Ngân Nguyệt kia đều là những kẻ hung tàn!”
Giọng gã hơi đắng chát đầy bất đắc dĩ, lại lắc đầu lần nữa.
Thanh Nguyệt không nói gì.
Ánh Hồng Nguyệt tiếp tục nói: “Năm đó sáu người các ngươi, Ngọc La Sát đã chạy, Khổng Tước, Thần Nữ đều bị giết, Tri Chu và ngươi may mắn còn sống… Sau này chờ Tri Chu trở về, cố gắng hơn chút đi!”
Nói xong những này, gã nhìn về phía đại điện bên dưới, chậm rãi nói: “Đưa tin tới Định quốc công phủ, Lý Hạo giết Từ Phong, Quang Minh Kiếm sắp làm phản, Từ gia tự suy nghĩ lại đi.”
“Tuân lệnh!”
Phía dưới, cấp tốc có người biến mất, về phần tin tức là thật hay giả… Thủ lĩnh nói như vậy thì chính là thật, không cần nghi ngờ làm gì.
Thanh Nguyệt vội hỏi thăm một câu: “Quang Minh Kiếm… làm phản ư?”
“Đúng vậy.”
Ánh Hồng Nguyệt thở dài: “Võ sư Ngân Nguyệt quả nhiên nuôi không quen! Từ gia dùng Truy Phong Ngoa, treo khẩu vị của Quang Minh Kiếm nhiều năm như vậy, họ đáp ứng chỉ cần Từ Phong bước vào kỳ thuế biến thì sẽ giao Truy Phong Ngoa cho Từ Phong chấp chưởng.
Quang Minh Kiếm vừa làm cha lại làm mẹ, toàn tâm toàn ý muốn Từ Phong trưởng thành, cấp tốc tiếp quản Truy Phong Ngoa… Hiện tại người đã chết, Quang Minh Kiếm không làm phản mới là lạ.”
Thanh Nguyệt nghi ngờ: “Với tính cách của Quang Minh Kiếm sớm nên làm phản từ mấy năm trước rồi, vì sao còn phải đợi đến hôm nay?”
“Trước kia cảm thấy là nàng không có thực lực, nhưng hôm nay truyền ra tin tức nói rằng Quang Minh Kiếm có vẻ rất mạnh…”
“Từ gia nào có yếu đuối như vậy?”
Ánh Hồng Nguyệt khẽ cười một tiếng: “Rất mạnh! Mà Từ gia cũng không lừa nàng, nếu Từ Phong thật sự có thể bước vào kỳ thuế biến, Từ gia khẳng định sẽ để Từ Phong chấp chưởng Truy Phong Ngoa, đến lúc đó, âm Dương tương hợp.
Đừng cảm thấy Quang Minh Kiếm già rồi, hiện tại càng là xấu xí không chịu nổi… những chuyện ấy không quan trọng, quan trọng là khi đó Từ Phong có thể mượn cơ hội thu hoạch được Thuần Dương chi lực, một bước tiến vào Húc Quang, song song đều có lợi.
Đáng tiếc, hiện tại hết hy vọng rồi.”
Tựa hồ gã biết được rất nhiều chuyện, cười một tiếng nói: “Cho nên, xem náo nhiệt đi, không phải ta muốn hố vị lão bằng hữu này, mà là muốn Từ gia cẩn thận giải quyết phiền phức, có tinh lực thì đi giúp ta thử Lý Hạo, thử xem bên chỗ Ngân Nguyệt thế nào… Chớ để bị Quang Minh Kiếm đánh cho trở tay không kịp.”
“Ừm!”
Thanh Nguyệt gật gật đầu, niên kỷ của ả cũng không nhỏ, giờ phút này lộ ra dáng vẻ vô cùng đơn thuần.
Ánh Hồng Nguyệt thưởng thức dáng vẻ này, gã lộ ra nở nụ cười, nữ nhân ngây thờ vẫn là tốt nhất, những năm qua gã không để các nàng tham dự quá nhiều, chính là vì không hy vọng sơ tâm năm đó biến chất.
Chỉ là… Hiện tại xem ra cũng không phải quá tốt.
Hậu viện có thể coi như hài hòa, nếu mà ra ngoài làm chút chuyện thì sẽ rất khó, xác xuất thành công quá thấp, vẫn còn không so sánh được với võ sư siêu năng, không biết đám người Hầu Tiêu Trần có chửi mình vì đã nuôi phế đi mấy vị võ sư Ngân Nguyệt này hay không.
“Thủ lĩnh, không phải chúng ta cũng cần Truy Phong Ngoa sao?”
Thanh Nguyệt lại hỏi một câu, không bằng mượn cơ hội này đi cướp đoạt cho rồi?
Ánh Hồng Nguyệt lắc đầu: “Mấy năm trước binh khí Lưu gia đã rơi vào tay Định quốc công, không cần thiết vì thứ này mà trở mặt với bọn hắn, tám binh khí trọng tâm nhất vẫn là kiếm của Lý gia.
Đáng tiếc… Trước đó một mực chưa từng tìm thấy, bây giờ ta đã xác định được nó hoặc là nằm trong tay Lý Hạo hoặc là ở chỗ Hầu Tiêu Trần.”
“Mặt khác, đao Trương gia rơi vào trong tay Viên Thạc, thanh đao nhìn có vẻ tầm thường của ông ta hẳn là giấu kín đao Trương gia trong đó.”
Nói xong những lời này, Ánh Hồng Nguyệt cân nhắc một phen, lại nói: “Gần đây Hồng Nguyệt không nên tiếp xúc nhiều với những người này, ta cũng cần một chút thời gian.
Hãy truyền ra tin tức rằng kiếm Lý gia, đao Trương gia lần lượt rơi vào tay Lý Hạo và Viên Thạc! Hai thanh binh khí này đều có tác dụng cực kỳ đặc thù.
Nhất là kiếm Lý gia, nó là chìa khóa quan trọng của toàn bộ di tích vương triều, hoàng thất… Cũng nói với mọi người rằng di tích Thiên Tinh có thể dùng kiếm Lý gia kiếm để triệt để giải phong, đừng suốt ngày giả chết, Thiên Tinh Vương muốn trở thành Nhân Vương, dựa vào việc giả chết thì không thể thực hiện được, phải đi liều một lần thôi!”
Gã cười trào phúng: “Không có Nhân Vương nào giả chết mà thắng, từ xưa đến nay đều là như vậy! Loại người như Lý Hạo đến thời khắc cuối cùng chẳng những không chết mà còn càng ngày càng mạnh, cũng đại biểu rằng hắn rất khó đối phó, bọn họ tự nghiên cứu tư liệu sẽ có thể minh bạch, xem rồi xử lý đi!”
Thanh Nguyệt gật gật đầu, thấy gã muốn đi, ả nhịn không được nói: “Vậy tại sao thủ lĩnh lại không…”
Không tự mình xuất thủ bắt Lý Hạo?
Dù Ngân Nguyệt nguy hiểm, nhưng hôm nay thủ lĩnh hẳn là có thể giải quyết những cường giả kia của Ngân Nguyệt chứ?
Hầu Tiêu Trần vừa đi, đây là cơ hội lớn.
“Ngân Nguyệt ư… Tuỳ tiện đi là không được!”
Ánh Hồng Nguyệt đi vào trong, vẫn không quay đầu lại: “Ngân Nguyệt bắt đầu khôi phục, năm đó khi ta đi, Hầu Tiêu Trần yếu hơn ta rất nhiều nhưng vẫn giết Tử Nguyệt đời thứ hai, có vài sự tồn tại của Ngân Nguyệt không muốn ta bước vào đó… họ đều đang uy hiếp ta, khó lắm!”
Gã khẽ than thở một tiếng, người lập tức biến mất.
Thanh Nguyệt thấy gã rời đi, cũng không nói thêm gì, ả nhìn xuống phía dưới rồi hừ lạnh một tiếng: “Canh chừng kỹ nhóm người Hầu Tiêu Trần! Tuy thủ lĩnh nói tạm thời không nên trêu chọc bọn họ, thế nhưng phải tiếp cận gắt gao cho ta!”
“Tuân lệnh!”
Mặt quỷ phía dưới nhao nhao đáp qua loa, thật sự thì chúng cũng không quá để ý.
Thủ lĩnh đã nói như vậy, ngươi còn nhất định phải khoe khoang làm gì chứ.
Bất quá, bây giờ trong số Thất Nguyệt thì mấy người khác đã chết rồi, Thanh Nguyệt được sủng ái nên cũng không cần phản bác ngay mặt ả làm gì.
Chương 842: Muốn Diệt Quang Minh Kiếm
Ngày hôm ấy một chút tin tức cũng theo chân Hầu Tiêu Trần rời khỏi Ngân Nguyệt mà cấp tốc truyền vang.
Người đầu tiên nhận được tin tức là Định quốc công phủ.
Tòa phủ đệ đứng lặng tại trung tâm phương đông, rộng rãi không gì sánh được.
Trong đại sảnh.
Một vị lão nhân tóc hoa râm ho nhẹ một tiếng, lão là Định quốc công đời thứ tư, tuổi tác hiển nhiên cũng không nhỏ.
Giờ phút này, lão ho khan một trận, nhìn về phía mấy vị trung niên, thở dài rồi nói: “Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, Tiểu Phong chết tại Ngân Nguyệt, lĩnh vực siêu năng, Từ gia thế hệ tuổi trẻ, cũng không có gì xuất sắc nhân tài.”
Lão hẽ lắc đầu, phía dưới, một vị trung niên tướng mạo na ná Từ Phong khẽ nói: “Phụ thân, Tiểu Phong chết tại Ngân Nguyệt, không thoát khỏi liên quan với Hầu Tiêu Trần, bây giờ Hầu Tiêu Trần vào kinh thành, rời đi Ngân Nguyệt, dù ông ta cường hãn thì cũng không phải không có cách giải quyết! Bên phía Tuần Dạ Nhân, chỉ sợ Hoàng Long sẽ không để ông ta đứng vững gót chân, không bằng…”
“Trước hết của thả Hầu Tiêu Trần đi!”
Lão nhân ho nhẹ một tiếng, “Quang Minh Kiếm cũng sắp trở về, có tin tức truyền đến chưa?”
“Vẫn chưa.” Nam tử trung niên nhíu mày: “Quang Minh Kiếm… Hừ! Ta hoài nghi lần này nàng không xuất lực, nếu không lấy thực lực của nàng mà đi thăm dò di tích sao có thể vẫn chẳng có việc gì, còn Tiểu Phong lại chết rồi…”
Gần vị trung niên còn có một nam tử trẻ tuổi, giờ phút này y chậm rãi nói: “Đại ca đừng quá thương tâm, thực lực Quang Minh Kiếm cường hãn, Từ gia còn cần nàng làm việc…”
“Kẻ chết đâu phải con của ngươi!”
Trung niên hừ lạnh một tiếng, là gia tộc truyền thừa 200 năm, lục đục nội bộ hiển nhiên cũng không ít, đệ đệ này của hắn đại khái chỉ ước gì hắn và nhi tử đều chết hết sạch.
Nói là không cần giận chó đánh mèo lên Quang Minh Kiếm thật nhẹ nhàng, nếu kẻ chết là con của ngươi, ngươi sẽ không trấn định được như vậy.
Tiểu Phong vừa chết, người tiếp quản Truy Phong Ngoa lại trở thành vấn đề đáng lo lắng.
Đệ đệ này của hắn chắc là đang rất vui mừng.
“Cộc cộc!”
Lão nhân nhẹ nhàng gõ bàn một cái, cắt ngang hai người đang cãi lộn, ngữ khí lão bình tĩnh không thấy kinh ngạc chút nào: “Đừng tranh luận những thứ này, Quang Minh Kiếm trở lại thì an bài phục sát nàng! Cẩn thận một chút, thực lực nàng rất mạnh, khó mà đối phó…”
Giờ khắc này, dù là vị trung niên thì cũng khẽ giật mình, ngây người nhìn về phía lão nhân: “Phụ thân, ta không phải ý này, ta biết thực lực nàng cường hãn, đối với gia tộc dĩ nhiên là còn hữu dụng…”
Hắn chỉ phát hỏa mà thôi, thật sự không nghĩ tới chuyện chặn giết Quang Minh Kiếm, đối phương rất mạnh, giết nàng có lẽ sẽ phải bỏ ra cái giá khổng lồ, mà bây giờ đối phương còn đang làm việc cho Từ gia.
Chết một đứa con trai dĩ nhiên rất khó chịu, thế nhưng nếu đụng vào Quang Minh Kiếm có lẽ sẽ càng đau đầu hơn.
Hắn không nghĩ tới cha hắn lại thật sự muốn đối phó với Quang Minh Kiếm, quả là chuyện nằm ngoài dự liệu.
Lão nhân nhìn thoáng qua hai huynh đệ, thở dài: “Nếu có thể thì ta cũng không muốn, Quang Minh Kiếm có thể vào Từ gia, một mực hiệu lực cho Từ gia, đó là việc không còn gì tốt hơn.
Nhưng huynh đệ các ngươi cũng biết, người có thể sử dụng Truy Phong Ngoa không nhiều, ta thật ra có thể vận dụng một hai, nhưng mà Quang Minh Kiếm tuy là xấu xí lại vẫn ghét bỏ ta già…”
Lão nhân tự bật cười, lắc đầu: “Tiểu Phong là người mi thanh mục tú, nàng ta còn nguyện ý một hai, nếu đổi thành ta… lão yêu bà kia chỉ sợ không nguyện ý.
Vốn chỉ muốn ủy khuất Tiểu Phong, nhưng có lão yêu bà này hỗ trợ thì Tiểu Phong cũng có được sự giúp đỡ đắc lực.
Nam nhân tại thế không cần chú ý những việc này, đợi Từ gia đi ra khỏi phương đông, tự nhiên có thể áp chế nàng! Khi đó chẳng phải có thể theo ý Tiểu Phong sao”
“Nhưng hôm nay, Tiểu Phong chết rồi, ta cũng không thể làm gì khác!”
Lão nhân đứng dậy, thở dài nói: “Ta chẳng hề muốn như vậy, nhưng lão yêu bà kia ắt sẽ muốn cưỡng đoạt Truy Phong Ngoa, giết cho xong việc đi! Những võ sư Ngân Nguyệt này vốn kiệt ngạo bất tuần, rất khó dây dưa, nuôi cũng không quen.
Nữ võ sư Ngân Nguyệt chỉ có thể dựa vào một số nam nhân trấn áp, Tiểu Phong chết rồi, nàng gãy mất tưởng niệm, chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ…”
Phía dưới, hai huynh đệ thầm liếc nhau, cả hai đều đã hiểu rõ, trong lòng cũng có chút ngưng trọng.
“Phụ thân, nghe nói những võ sư này đã cường đại đến cực hạn, có thể giải phong chiến lực, Quang Minh Kiếm có phải cũng đến trình độ này rồi không?”
“Có lẽ thế.”
Lão nhân không quá chắc chắn, chỉ bảo: “Trước đó nàng bại lộ chiến lực đỉnh phong, cũng có thực lực Húc Quang hậu kỳ, cụ thể như thế nào thì nàng chưa từng triển lộ, võ sư có thể ẩn tàng thực lực cũng là lẽ bình thường.
Điều động mấy vị tướng lĩnh Định Quốc quân liên thủ phục sát nàng đi!”
“Ta hiểu rồi!”
Hai người vội vàng gật đầu, không tiếp tục nói gì nữa.
Xem ra, phụ thân đã quyết tâm muốn giết Quang Minh Kiếm, Định Quốc quân hoành hành phương đông, thực lực của mấy vị tướng lĩnh đều cực kỳ cường hãn, chỉ một vị e rằng đã không kém gì Trấn Bắc tướng quân của ba tỉnh phía bắc.
Ý của phụ thân lại là muốn điều động nhiều vị liên thủ vây quét.
Lão nhân không nhiều lời, vừa muốn rời đi lại chợt nghĩ ra gì đó: “Đúng rồi, giết Quang Minh Kiếm xong thì điều động nhân thủ tới Ngân Nguyệt thử Lý Hạo xem sao.
Bên Hồng Nguyệt có tin tức truyền đến, có lẽ Tiểu Phong bị Lý Hạo giết chết, hơn nữa, có thể hắn đang cầm trong tay Thần Kiếm Lý gia!”
Về chuyện Lý Hạo giết Từ Phong, người đều đã chết rồi, tới Ngân Nguyệt tốn công tốn sức kỳ thật cũng không còn tất yếu.
Thế nhưng việc quan hệ đến Thần Kiếm vậy thì sẽ hoàn toàn khác biệt.
Tám đại gia tộc thủ hộ Thần Binh, rốt cục mạnh đến mức nào thì người bình thường khó có thể lý giải được, nhưng Lưu gia cầm trong tay thần ngoa thì hiểu rất rõ.
Truy Phong Ngoa chính là vật truyền thừa của Lưu gia.
Thần dị không gì sánh được!
Định quốc công phủ từ mấy năm trước đã hiệp trợ Thiên Tinh hoàng thất định thiên hạ, kỳ thật cũng có liên quan tới đôi giày này. 200 năm trước Định quốc công đời thứ nhất đã có danh xưng võ sư Đấu Thiên Lục Địa Thần Tiên.
Thời điểm đó Đấu Thiên cũng không phải thứ mà Đấu Thiên bây giờ có thể so được, khi ấy trừ Ngân Nguyệt thì các nơi có rất ít võ sư, Đấu Thiên càng hiếm vô cùng, mà Từ gia lại có được một tôn Đấu Thiên tọa trấn.
Chương 843: Điện Báo Nhắc Nhở
Đó là nhân vật cực kỳ cường hãn, một người phá ngàn, là nhân vật mấu chốt năm đó giúp hoàng thất định thiên hạ, mà vị này có tốc độ cực nhanh, dù gặp phải võ sư Đấu Thiên khác thì Định quốc công đời thứ nhất cũng có thể đánh chết toàn bộ, hết thảy đều ỷ vào Truy Phong Thần Ngoa.
Cũng là những năm gần đây theo nội dung cổ tịch truyền ra, đào móc ra càng nhiều di tích, Từ gia thế mới biết đôi giày này chính là một trong những vật được coi là báu vật thủ hộ gia tộc, là vật truyền thừa của Lưu gia.
Vốn dĩ đối với bát đại gia, Từ gia cũng không nắm giữ quá nhiều tin tức, nhưng khi bố cục của Hồng Nguyệt bại lộ tại Ngân Thành, thành thị biên cương nhỏ tới mức không ai để ý kia mới lập tức trở thành hạch tâm trong mắt một số người.
Bát đại gia thế mà lại ở cái mảnh đất rách ấy đánh đến vỡ đầu, đó là điều không ai nghĩ tới!
Kết quả, còn chưa đợi mọi người phản ứng, Ngân Nguyệt đã xảy ra kịch biến, trong chớp mắt, từ Tam Dương vẫn lạc đến lượng lớn Húc Quang bỏ mạng đã khiến Từ gia cũng trở tay không kịp.
Thần Kiếm Lý gia là binh khí đứng đầu trong bát đại gia, lão nhân không cần nghĩ cũng biết nhất định nó có tác dụng cực kỳ đặc thù.
Bên phía Hồng Nguyệt đưa tin tứ phương, không có gì ngoài kiêng kị võ lâm Ngân Nguyệt, kiêng kị nhân vật như Hầu Tiêu Trần, mọi người đều biết tâm tư Ánh Hồng Nguyệt… nhưng mà bảo vật ở ngay trước mắt, ai có thể không động tâm?
Lão nhân cũng không nói gì, quay người rời đi.
Quang Minh Kiếm… Đáng tiếc quá!
Thật vất vả thu nạp một vị võ sư đỉnh cấp Ngân Nguyệt, vốn định tăng cường thêm cho nội tình của gia tộc, hiện tại thì hay rồi, chỉ hi vọng quá trình vây quét phục sát sẽ không xuất hiện sai lầm.
Ngắn ngủi trong một ngày, các loại tin tức truyền vang trong số cao tầng và nhóm cường giả.
Giống như ngày đó Hầu Tiêu Trần tuyên truyền hiệu quả của Huyết Thần Tử, dẫn đến trong thời gian ngắn Hồng Nguyệt tổn thất nặng nề, thẳng đến khi bên Hồng Nguyệt giết chết không ít cường giả mới có thể ngừng lại xu hướng suy tàn.
Mà giờ khắc này, tin tức liên quan tới Thần Kiếm Lý gia cũng đang lan truyền trong một số người.
Thực ra cường giả đỉnh cấp chân chính sẽ không quá để ý đến Huyết Thần Tử, bởi vì họ biết trừ khi số lượng của thứ này đặc biệt nhiều, nếu không ở giai đoạn hiện tại, những Huyết Thần Tử nhỏ yếu đó không trợ giúp họ quá lớn.
Cho nên, cường giả đỉnh cấp chẳng động tâm là bao.
Nhưng mà, Thần khí của bát đại gia lại đều khiến những vị này để tâm.
Ngân Nguyệt.
Bạch Nguyệt thành.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân, Lý Hạo còn chưa lấy lại tinh thần từ sau khi Hầu Tiêu Trần rời đi, hắn đang cùng Hách Liên Xuyên mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Khi hai người còn đang rối rắm vô cùng với toàn bộ hệ thống Tuần Dạ Nhân, Lý Hạo lại nhận được tin tức không tốt lắm.
Trong văn phòng không người của Hầu Tiêu Trần, một máy thông tin màu đỏ vang lên.
Lý Hạo nhìn Hách Liên Xuyên, Hách Liên Xuyên nhìn Lý Hạo, hai người vừa mới cảm thấy sầu xuân thương thu, giờ phút này, bỗng nhiên máy thông tin vang lên… họ chợt cảm giác không phải là chuyện gì tốt.
Hách Liên Xuyên nhìn về phía Lý Hạo, hất cằm: “Đầu ta đau, không muốn tiếp, ngươi nhận đi!”
Lý Hạo trợn trắng mắt!
Ta cũng đang đau đầu đây, ta lớn như vậy đều chẳng quản một ai, khi còn bé từng làm lớp trưởng, thế nhưng chỉ là yêu cầu một chút bánh kẹo, Liệp Ma đoàn cũng là do mọi người tự giác quản lý, hiện tại ta đâu đầu không thua kém gì ngươi đâu.
Nhưng máy thông tin vang lên đúng lúc này có vẻ như không quá đơn giản, Lý Hạo vẫn cấp tốc tiếp lên.
Bên kia truyền đến thanh âm: “Lý Hạo hay là Hách Liên Xuyên?”
“Ta là Lý Hạo…”
Lý Hạo giống như mơ hồ nghe ra là ai, bất quá hắn không quá chắc chắn.
“Vậy là tốt rồi, sắp tới không nên chạy loạn, bây giờ hoặc là đuổi theo Hầu Tiêu Trần cùng đi Trung Bộ, hoặc là ngoan ngoãn chờ đợi ngay tại Bạch Nguyệt thành! Trung Bộ có tin đồn lưu truyền rằng ngươi đang cầm Thần Kiếm Lý gia, Thần Kiếm còn có thể mở ra vô số di tích hạch tâm, thậm chí là di tích mà hoàng thất nắm giữ… Ngươi biết hàm nghĩa trong đó rồi đấy, tin tức bát đại gia dần dần bị người ta nắm giữ, phiền phức của ngươi chỉ sợ sẽ càng ngày càng lớn!”
Lý Hạo khẽ giật mình, nửa ngày sau mới nói: “Ta giao cho…”
“Được rồi, coi tất cả mọi người là đồ ngu sao?”
“…”
Lý Hạo không nói gì, xem ra mọi người đều không ngốc, hiện tại vẫn có người cảm thấy Tinh Không Kiếm đang ở trên tay mình.
Mấu chốt là sớm không truyền, muộn không truyền, chờ Hầu Tiêu Trần vừa đi thì tin tức bèn truyền ra… Xem ra, phía sau không có ai, quả nhiên dễ bị người ta nhớ thương a!
Trước đó, một số người kiêng kị Hầu Tiêu Trần đều sẽ giả hồ đồ.
Hiện tại chẳng ai thèm vờ vịt nữa.
Chuyện phiền toái quả nhiên là nối tiếp nhau, Lý Hạo cực kỳ bất đắc dĩ, người kia lại nói: “Không chỉ ngươi, lão sư của ngươi cũng gặp phiền phức không nhỏ, nghe nói đao Trương gia trong tay ông ấy, vốn một số người chưa để ý chuyện ông ta đối phó người Hồng Nguyệt, hiện tại đại khái sẽ có không ít kẻ tới tìm ông ấy để gây sự.
Cụ thể tám binh khí ở đâu đều không quá rõ ràng, dù phân tán thì cũng sẽ nằm trong tay một chút thế lực lớn, duy chỉ sư đồ ngươi là kẻ yếu nhất, lại còn nắm giữ tận hai kiện, ngươi nói xem mọi người không tìm các ngươi thì tìm ai?”
Lý Hạo nhíu mày: “Tin tức do Hồng Nguyệt truyền đi?”
“Ngươi nghĩ sao?”
Lý Hạo khôi phục bình tĩnh: “Ta thì không nói, lão sư ta ngoại trừ người Hồng Nguyệt, ngoại trừ Ánh Hồng Nguyệt cực kỳ hiểu rõ bát đại gia, chẳng ai sẽ nghĩ tới chuyện ngài ấy sẽ cầm Trương gia đao.”
Không nói lão sư thì thôi đi, nếu đã nói tới chuyện Viên Thạc cũng nắm giữ một trong tám Thần Binh thì Lý Hạo có thể trực tiếp xác định tin tức chính là do Ánh Hồng Nguyệt truyền đi!
Cân nhắc một hai, Lý Hạo hỏi: “Ta ở lại Bạch Nguyệt thành sẽ không sao ư?”
“Đúng.”
“Vậy ta đi ra, Bạch Nguyệt thành không cách nào che chở ta sao?”
“Không được.”
Đã hiểu!
Lý Hạo cũng chỉ là hỏi thử thôi, hắn thật sự cũng không quá để ý, giờ phút này, hắn có chút bất đắc dĩ, Tinh Không Kiếm vừa mới bại lộ, đại biểu trước đó một chút bố trí đều bị hủy bỏ, mọi người không còn tập trung vào Hầu Tiêu Trần nữa.
May mắn, hiện tại đại đa số mọi người chỉ biết là Thần Binh lợi hại, không biết hiệu quả cụ thể, nếu không thì sẽ phiền phức lớn rồi!
Người biết được sự thật chỉ có lão sư, Nam Quyền, Địa Phúc Kiếm… Những người này ngược lại là không đáng e ngại.
Trong lòng Lý Hạo dâng lên đủ loại suy nghĩ, bỗng nhiên hắn hiểu ra vì sao Hầu Tiêu Trần muốn hắn cùng đi, có lẽ vị này đã sớm phán đoán được chuyện ông ta vừa đi, Lý Hạo ở lại Ngân Nguyệt ắt sẽ có phiền phức quấn thân.
“Đa tạ nhắc nhở!”
Lý Hạo nói lời cảm tạ, nói chưa xong thì thông tin đã cúp máy.
Chương 844: Đi Cướp Hải Tặc
Lý Hạo im lặng, Hách Liên Xuyên hiếu kỳ hỏi: “Ai thế?”
Hắn ta nghe được thanh âm, nhất thời cũng cảm thấy rất quen tai nhưng lại không nhớ ra là ai.
Lý Hạo hất cằm về hướng đông, Hách Liên Xuyên khẽ giật mình, rất nhanh nghĩ đến một người: “Triệu thự trưởng? Hắn còn có tần số truyền tin riêng của bộ trưởng?”
“…”
Lý Hạo bó tay luôn rồi: “Đều ở cùng Ngân Nguyệt, còn là thủ lĩnh của hai đại cơ cấu, có tần số truyền tin riêng thì kỳ quái lắm sao?”
Lão Hách nghĩ gì thế?
Lại còn tỏ vẻ kinh ngạc đến thế!
Hách Liên Xuyên lắc đầu: “Không phải, quan hệ giữa lão đầu kia và bộ trưởng vẫn luôn không tốt, những người khác thì không nói, ông ta… Còn nữa, lão đầu này thế mà lại báo cho ngươi những tin tức này, có ý gì thế?”
“Ai biết được.”
Lý Hạo thở dài một tiếng, Hách Liên Xuyên ngẫm nghĩ lại nói: “Có phải đại biểu phiền phức sẽ còn lớn hơn?”
“Đại khái là vậy.”
“Kiếm Lý gia của ngươi rốt cuộc có tác dụng gì? Nếu tác dụng không lớn, trước đó cứ trực tiếp giao cho bộ trưởng là xong rồi, miễn cho phiền phức quấn thân…”
Lý Hạo nhìn Hách Liên Xuyên, nửa ngày sau mới nói: “Hách bộ, hôm nay sao gan của ngươi bé thế?”
Không hề có bá khí như trước đó!
Trước đó, dù biết tam đại tổ chức có rất đông cường giả, vị này cũng hào hứng trùng trùng muốn giết cường giả Hồng Nguyệt, đi cướp đoạt Huyết Thần Tử, nhưng bây giờ giống như hắn ta lại đang sợ phiền phức quấn thân.
Hách Liên Xuyên không muốn để ý đến Lý Hạo, hắn ta hối hận rồi.
Nói nhảm!
Ta chỉ là Tam Dương trung kỳ, không có Hầu Tiêu Trần để làm cáo mượn oai hùm, mj nó, ta dám trêu chọc ai chứ?
Lão Hầu cũng không phúc hậu rồi, muốn đi còn muốn ta vây quét thành viên tam đại tổ chức, hiện tại thì hay rồi, ngươi phủi mông một cái là xong, còn mang đi toàn bộ Võ Vệ quân, bao quát cả Ngọc đại bí… Để ta lại thì ta biết làm sao bây giờ?
Hách Liên Xuyên ủ rũ cúi đầu ngồi trên ghế salon, hắn ta rất muốn hút điếu thuốc, sờ lên túi mới chợt nhớ tới mình không hút thuốc lá.
Một lát sau, hắn ta hơi tỉnh táo hơn: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy.
Cũng may trong di tích đã thanh lý đi đại bộ phận siêu năng, tam đại tổ chức có chút cá lọt lưới thì cũng không tính quá nhiều.
Lúc này chỉ có thể cầu nguyện, những tên vương bát đản này đều không mạnh, tuyệt đối đừng có Húc Quang tới quấy rối, nếu không… chúng ta thật đúng là không dễ sống!”
“Mặt khác, phiền phức của ngươi dường như cũng không nhỏ, vậy thì cứ nghe lời đi, ngươi hãy an tâm đợi tại Bạch Nguyệt thành, hoặc là chờ Hầu bộ giết trở lại, hoặc là ngươi tìm nơi nào đó tránh một chút.”
Hách Liên Xuyên lại nói: “Lúc Hầu bộ ra đi nhất định muốn đề bạt ngươi, đại khái là ông ấy cũng có ý để cho ngươi một mình đảm đương một phía.
Như vậy đi, bên Hải Phòng sẽ do ngươi đến phụ trách, ta điều chút siêu năng cho ngươi, bổ sung phòng thủ ở đó.
Còn bên ngoài Bạch Nguyệt thành, ngươi không thể tùy tiện ra ngoài… Vậy thì cứ để ta đi, hi vọng sẽ không bị người nào để mắt tới, dù sao vẫn như trước kia, lúc đầu những chuyện này đều là do ta phụ trách.”
Nói đến đây, hắn ta hơi có vẻ chần chờ nhìn thoáng qua Lý Hạo, bỗng nhiên nói: “Lý Hạo, chuyện kia…”
“Sao vậy?” Lý Hạo nghi ngờ nhìn hắn, lại có oán niệm gì nữa?
Hách Liên Xuyên nhẹ giọng: “Bên chỗ Hải Phòng, ngươi cũng đừng không xem ra gì! Ngân Nguyệt quả thực không có hải tặc xâm lấn cho nên mọi người cảm ngộ không sâu đối với hải tặc, nhưng ta biết những thành lớn phụ cận Bắc Hải đều có thể bị hải tặc tập kích.
Một lần tử thương sẽ là hàng ngàn hàng vạn, thậm chí có thể phát sinh thảm kịch đồ thành! Ngươi chỉ cần hơi không cẩn thận để hải tặc bước vào lục địa, trùng kích thành trì, đặc biệt là những thành thị không có Tuần Dạ Nhân phân bộ, khi đó chính là cảnh tượng sinh linh đồ thán!”
“Đường ven biển Nguyệt Hải rất dài! Nhân thủ của ngươi lại không nhiều, ngươi đừng tưởng rằng giữ vững phòng tuyến Bạch Nguyệt thành là xong việc, hải tặc trùng kích đại khái sẽ không tùy tiện trùng kích Bạch Nguyệt thành, có lẽ chúng sẽ chủ động công phá thành trì xung quanh.”
“Trong 16 thành Ngân Nam, trừ Bạch Nguyệt thành thì còn có ba tòa thành thị tiếp giáp đường ven biển, theo thứ tự là Nam Độ, Phong Hải, Lưu Vân, mà trong đó chỉ Nam Độ có phân bộ Tuần Dạ Nhân đóng quân và hai vị Nhật Diệu tọa trấn.
Hai tòa thành thị còn lại đều không có siêu năng nào cả.”
Lý Hạo lập tức nhíu mày: “Vậy trước kia sao Võ Vệ quân đóng giữ được?”
“Không đóng giữ, kẻ nào công kích thông thường đều sẽ bị Võ Vệ quân chủ động tiêu diệt toàn bộ một lần!”
Hách Liên Xuyên chân thành nói: “Võ Vệ quân ở trên biển vẫn rất có thanh danh, bình thường hải tặc không dám xâm phạm hải vực Ngân Nguyệt, chủ yếu là bên này cằn cỗi, đối với đám hải tặc thì đến Ngân Nguyệt làm tiền còn không bằng đi Bắc Hải giàu có bên kia.
Nhưng hôm nay, Võ Vệ quân đã rời đi, ngươi cảm thấy đám hải tặc kia có thể thuận tay đến đây kiếm bộn không?”
Lý Hạo lập tức cảm thấy càng thêm đau đầu.
Ba tòa thành thị cộng thêm cả Bạch Nguyệt thành thì chính là bốn tòa thành thị.
Mà dưới tay hắn, hiện tại chỉ có 50 người!
Nếu Lưu Long đi rồi thì chỉ còn lại 49 người.
Chỉ có ngần ấy người mà bảo hắn đóng giữ bốn tòa thành thị… Nói đùa chắc?
Trừ phi hắn giống như Võ Vệ quân, chủ động xuất kích, trực tiếp diệt địch ở bên tại cửa khẩu giao nhâu giữa Nguyệt Hải và Bắc Hải, nếu không hắn không có khả năng thủ được.
Hách Liên Xuyên cũng rất phiền muộn: “Đừng nhìn ta, ta có thể giữ vững thành thị lục địa đã là tốt rồi.”
Hắn ta cũng không có cách nào.
“Còn Trú quân và Tuần Kiểm ti bên kia…”
Lý Hạo nhìn hắn ta một cái, Hách Liên Xuyên suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Cũng không phải không có khả năng cầu viện, nhưng Tuần Dạ Nhân vốn là cơ cấu quyền hành lớn nhất, lực lượng siêu phàm ở thành thị ven biển đều thuộc chúng ta quản hạt, một khi giao ra thì chẳng thể lấy về.
Kỳ thật ta cũng chẳng có ý kiến gì, không nhất định phải tranh quyền đoạt lợi mới được, nhưng mà Hầu bộ vừa đi, chúng ta liền đánh mất địa bàn ông ấy vất vả chiếm đóng…”
Quả thực không thể nào nói nổi đâu!
“Được, ta đã biết.”
Lý Hạo cũng không nói thêm gì, đứng dậy muốn rời đi.
Hách Liên Xuyên vội vàng nói: “Ngươi đi luôn ư?”
“Nếu không thì còn muốn thế nào?” Lý Hạo buồn bực nói: “Về trụ sở Võ Vệ quân trước đã lại nói, mặt khác cho ta mấy chiếc xe, mỗi lần đi đường đều là tự mình chạy, thật mất mặt.”
“Được!”
Chương 845: Lá Gan Quá Bé! !
Lần này Hách Liên Xuyên không hề có ý phản đối.
Lý Hạo suy nghĩ một phen bèn ném ra một cái bình nhỏ: “Bên trong có Huyết Thần Tử, Hách bộ các ngươi dùng đi, có thể tìm ra khóa siêu năng thứ năm là tốt nhất, nếu không thể thì tiếp tục nghĩ biện pháp đi.”
Hách Liên Xuyên sững sờ, ngươi còn có Huyết Thần Tử ư?
Hắn ta mở bình ra xem, không khỏi hít sâu một hơi, số lượng cũng không ít, trong đó dường như có mấy cái đều là cấp độ Tam Dương.
“Ở đâu ra vậy?”
“Giết người kiếm được.”
Lý Hạo nở nụ cười, “Được rồi, Hách bộ không cần phải bi quan như vậy, vấn đề ở lục địa không lớn, hiện tại chủ yếu là hải vực thôi, ta phụ trách là được rồi! Phái mấy vị siêu năng Thủy hệ cho ta là đủ, các hệ thống khác cũng chẳng có tác dụng gì lắm… À, Phi thiên hệ, Dò xét hệ cũng được.”
Nói chuyện đến đây, hắn nở nụ cười: “Cứ cứ ba người Vân Dao, Hồ Hạo, Lý Mộng là được!”
Ba vị này vừa lúc đều là hệ thống mà hắn cần.
Cũng thật đúng dịp!
Lý Hạo không có thời gian cân nhắc việc này, chỉ là hắn chợt nhớ ra ba vị này cũng đi tới Bạch Nguyệt thành, bây giờ đang ở trong Tuần Dạ Nhân.
“Bọn họ sao?”
Hách Liên Xuyên sững sờ: “Bọn họ mới chỉ là Nguyệt Minh, Hải Phòng rất quan trọng, ba vị Nguyệt Minh thì có ích gì, hiện tại ở Tuần Dạ Nhân có nhiều Nhật Diệu, còn có Tam Dương nữa.
Lão Hà cũng là Thủy hệ đã bước vào cấp độ Tam Dương cấp độ, ta để y tới giúp ngươi…”
Không thể không nói, vị mập mạp này vẫn rất tốt bụng.
Lúc này, Tuần Dạ Nhân chỉ có ba vị Tam Dương mà hắn ta còn muốn phái một vị đi giúp Lý Hạo.
Lý Hạo lại lắc đầu: “Được rồi, Tam Dương hay Nguyệt Minh đều như nhau, chỉ dùng như tai mắt thôi Tam Dương quá lãng phí, cứ vậy đi.
Họ đều là người quen của ta nên sẽ thuận tiện hơn chút, Hà bộ trưởng không thân với ta, y lại còn lớn tuổi, phụ giúp ta cũng không tiện.”
“Vậy được.”
Hách Liên Xuyên thấy hắn kiên định thì cũng không nói thêm gì.
Trông thấy Lý Hạo muốn xuống lầu, hắn ta cũng đi theo, vừa đi vừa nói: “Ngươi nói xem lần này Hầu bộ đến Trung Bộ rồi, còn có thể sống trở về được không?”
“…”
Lý Hạo liếc mắt nhìn hắn ta, lời này của ngươi sao cứ có cảm giác như đang ngóng trông người ta chết ở Trung Bộ nhỉ?
“Không biết.”
“Aiz, Lý Hạo, hiện tại ta đang rất chán chường…”
Hách Liên Xuyên thở dài liên tục: “Vốn ta cảm thấy Tam Dương rất lợi hại, nhưng những ngày qua chết nhiều Húc Quang và chết trên trăm Tam Dương, ta lại cảm thấy Tam Dương cũng chẳng an toàn, nhưng thiên phú của ta thật sự không tốt, khóa siêu năng thứ năm chậm chạp không cách nào hiện ra, ta có lẽ phế đi rồi…”
“Hách bộ, rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Lý Hạo bó tay rồi, lải nhải đến tận bây giờ, ngươi muốn nói cái gì thì cứ nói thẳng luôn đi!
“Khụ khụ, cũng không có gì, chính là muốn nói… Cái kia… Mang lão ca đi theo phát tài với nha!”
Mập mạp này bỗng nhiên vui vẻ ra mặt, không hề có dáng vẻ u sầu đầy mặt như lúc nãy.
Lý Hạo ngây ngẩn cả người, ý gì đây?
Hách Liên Xuyên nháy mắt ra hiệu: “Lão Hầu đã đi, Ngân Nguyệt chính là thiên hạ của hai huynh đệ ta, ta nghe nói ngươi có thể xử lý Húc Quang? Tiểu lão đệ à, chớ giả bộ trước mặt ca ca, ta than thở nửa ngày cũng không thấy ngươi nói giúp ta một tay, ta đành nói thẳng vậy.
Có chỗ tốt nào nhớ chia sẻ, chuyện giết người phóng hỏa gì ta cũng có thể làm, tiểu tử Vương Minh quá yếu, có thể có thực lực so được với ta dao?”
Cái gì thế này?
Lý Hạo triệt để cạn lời.
Đậu mè!
Mập mạp này nghe được tiếng gió từ chỗ nào?
Còn bảo cùng nhau phát tài… Ngươi coi ta là thổ phỉ à?
Còn nữa, hai ta trở thành huynh đệ bao giờ, vài ngày trước, ta còn gọi ngươi là thúc, hôm nay lại thành hai huynh đệ rồi?
Mập mạp than thở nửa ngày, Lý Hạo còn tưởng rằng hắn ta thật sự phát sầu, sao bây giờ lại có cảm giác gia hỏa này thấy Hầu Tiêu Trần rời đi thì hắn ta sẽ càng có không gian phát huy nhỉ?
“Hách bộ…”
“Gọi Hách ca!” Hách Liên Xuyên nghiêm mặt: “Không nên quá khách khí, tiểu tử Vương Minh trong mấy ngày đã đến Nhật Diệu hậu kỳ, ta yêu cầu không cao, lần sau có mua bán gì thì gọi ta đến, cho ta tới Tam Dương đỉnh phong là được!”
“…”
Lý Hạo triệt để cạn lời, không nói thêm gì nữa, đầu óc vị này không quá tỉnh táo, hắn chẳng muốn nhiều lời.
Hắn cất bước liền đi.
Phía sau, Hách Liên Xuyên truyền âm nói: “Thực ra hải tặc cũng có bảo bối, trong biển nhiều bảo bối lắm, nếu ngươi ra ngoài tiêu diệt nhớ phải gọi ta.
Mặc dù ta là Hỏa hệ nhưng cũng có thể chiến trên biển, trên lục địa không có nguy hiểm gì, trong biển mới có cơ hội lớn… Nhớ đó nha!”
“…”
Lý Hạo không quay đầu lại vội vã rời đi.
Điên rồi!
Hách Liên Xuyên thực sự vượt quá dự đoán của hắn, Lý Hạo còn đang đau đầu đây, thế mà hắn ta còn giật dây cho Lý Hạo chủ động xuất kích, cùng nhau đi cướp của hải tặc… Mẹ nó, đây là chuyện con người có thể làm sao?
Bên tai vang lên thanh âm của Hách Liên Xuyên lần nữa: “Thật đó, hải tặc có bảo bối, không tin ngươi điều tra tư liệu Võ Vệ quân là biết.
Trong biển nhiều bảo vật, nghe nói, sâu trong biển cả còn có di tích văn minh cổ, khoáng mạch, thậm chí là Sinh Mệnh Tuyền Thủy.
Thừa dịp bây giờ không ai quản chúng ta, cảm thấy hiện tại chúng ta chỉ có thể bảo vệ Bạch Nguyệt thành, chúng ta hãy ra ngoài làm một chuyến, cam đoan có thể phát tài!”
“…”
Lý Hạo chạy càng lúc càng nhanh, chậm một chút nữa hắn sợ bị mập mạp này giật dây.
Ta còn chưa nghĩ thông chuyện bên này đâu, ngươi thì hay rồi, chỉ lo nghĩ đến việc phát tài.
“Trở về điều tra thêm tư liệu đi, thật đấy, phụ cận Nguyệt Hải cũng có mấy thế lực hải tặc, ra biển có cường địch truy tìm ngươi thì cũng khó tìm được tung tích của ngươi.
Ta nhớ trước kia Võ Vệ quân còn một chiếc thuyền, hình như cũng là Nguyên Thần Binh, không biết có mang đi hay không.
Xác suất lớn hẳn là không mang đi, ngươi trở về nhìn xem, đừng quên đó, phải nhanh lên, thời gian dài thì đạo tặc Bắc Hải sẽ đến, chúng ta sớm giải quyết thì hơn…”
“…”
Lúc này Lý Hạo đã hoàn toàn biến mất ở trước mặt hắn ta.
Hách Liên Xuyên thấy hắn chạy quá nhanh bèn thở dài một tiếng rồi lắc đầu.
Lá gan quá bé!
Không thừa dịp bây giờ kiếm chác, ta sợ sau này không còn cơ hội nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










