[Dịch] Tinh Môn
Tập 170 : Khố Phòng Võ Vệ Quân (c846-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 846: Khố Phòng Võ Vệ Quân
Căn cứ Võ Vệ quân.
Vốn mỗi ngày đều có võ sư huấn luyện ở trên quảng trường, tiếng người rộn ràng huyên náo, nhưng hôm nay lại rất an tĩnh.
Đoàn người Liệp Ma cũng đang huấn luyện.
10 người một tổ đều nắm thuần thục Thập Hoàn Phong Sơn Trận, mấy chục người phân bố trên quảng trường rộng lớn, truyền ra thanh âm lại rất nhỏ.
Lưu Long sớm đã trở về, Hầu Tiêu Trần vừa rời đi ông ta bèn trở lại.
Ông không bận tâm nhiều tới việc không thể nói chuyện với Hầu Tiêu Trần.
Khi Hầu Tiêu Trần ra đi, vốn không nói chuyện nhiều với mấy người.
Trong căn cứ trừ họ ra thì còn có một số người bình thường phụ trách quét dọn và nấu cơm, nhưng trong căn cứ to lớn này, những người đó đều ở khu sinh hoạt, cho nên cũng không nhìn thấy bóng dáng.
Chờ khi Lý Hạo trở về, cảnh tượng hắn nhìn thấy chính là người rải rác khắp nơi.
Lý Hạo chỉ nhìn sơ qua đám người huấn luyện, rất nhanh liền rời đi.
Hắn muốn trước tới khố phòng một chuyến.
Hắn không quá quen thuộc căn cứ Võ Vệ quân bên này, nhưng khố phòng ở đâu thì hắn vẫn biết.
Đi một hồi, một căn nhà trệt hiện ra.
Trước căn nhà có người canh gác cẩn mật.
Các võ sư của Võ Vệ quân đã đi, bất quá vẫn còn mấy vị siêu năng hệ phụ trợ lưu thủ, nhìn thấy Lý Hạo, siêu năng Nguyệt Minh gác ở cửa ra vào vội vàng chào hỏi: “Tham kiến bách phu trưởng!”
Lý Hạo nhìn thoáng qua, cảm giác tuổi tác của người này không nhỏ.
Đại khái vì không nguyện ý bôn ba theo Võ Vệ quân cho nên nam nhân trông giống 50 tuổi này đã lựa chọn lưu lại.
Lý Hạo khẽ gật đầu: “Trong căn cứ còn bao nhiêu siêu năng lưu thủ?”
“Tính cả thuộc hạ thì còn 9 người!”
Nam nhân vội vàng nói: “8 vị cấp độ Nguyệt Minh và một vị Nhật Diệu, bình thường chúng ta chủ yếu phụ trách giám sát bên ngoài và tu bổ tổn hại trong căn cứ, nếu như lúc làm nhiệm vụ cần tới thì cũng sẽ theo đội!”
Nơi này có khu vực giám sát, toàn bộ rừng nhân tạo đều đang giám sát hệ thống bên trong.
Lý Hạo khẽ gật đầu, “Sau này ta sẽ gặp một lần mọi người, hiện tại những người khác đã đi, ta tạm thay chức Thiên phu trưởng, dù sao cũng chưa thân với các vị, gặp mặt làm quen một chút.”
Nam nhân lập tức nói: “Chúc mừng Thiên phu trưởng!”
“…”
Lý Hạo cười nhìn người nọ, quả nhiên người lớn tuổi vẫn rất có mắt nhìn, ta chỉ nói vậy mà ngươi đã đổi giọng thật nhanh.
“Mở khố phòng ra đi.”
“Chìa khóa hẳn là ở trong tay Thiên phu trưởng…”
Thật sao?
Lý Hạo lấy nhẫn trữ vật mà Kim Thương cho mình, mở ra kiểm tra một hồi.
Chắc hẳn Kim Thương có chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế, đồ trong nhẫn trữ vật được phân loại, sửa sang cực kỳ chỉnh tề.
Nào giống như Lý Hạo, hắn thu hoạch quá nhiều, nhẫn trữ vật cũng rất nhiều cho nên đều nhét loạn thất bát tao.
Chủ yếu vẫn là thu hoạch quá nhiều, không có thời gian chỉnh lý.
Quét sơ qua nhẫn trữ vật, quả thực có thể tìm ra chìa khóa khố phòng, bởi vì người ta đều đã đánh dấu rõ, còn có chữ giới thiệu kèm theo, há có thể không tìm thấy?
Lý Hạo bật cười, không biết là tự Kim Thương sửa sang lại hay là đồ đệ của hắn ta làm nữa.
Hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, lấy chìa khoá ra mở đại môn nặng nề của khố phòng kia.
Đẩy cửa vào.
Khố phòng, cũng được thu thập chỉnh chỉnh tề tề.
Bên ngoài là kho binh khí, đủ các loại binh khí san sát, hơn nữa nhìn bộ dáng thì có vẻ không quá kém, trừ những binh khí này, thứ bắt mắt nhất chính là 50 bộ giáp đen, Lý Hạo nhìn mà không khỏi giật mình.
Lúc trước hắn mượn 30 viên đá Thần Năng, dùng 50 bộ khôi giáp để thế chấp.
Nhưng sau khi trở về, hắn liền vội vàng bế quan, hôm nay thì đưa người rời đi… Kỳ thật Lý Hạo đã chẳng còn nhớ tới việc này, cộng thêm hắn biết số lượng áo giáp của Kim Thương không đủ, chỉ có chừng 500 bộ nên sớm đã nhận định 50 bộ kia đã bị hắn ta nuốt chửng.
Nhưng hiện tại nhìn thấy 50 bộ khôi giáp được an trí ngay ngắn ở đây, Lý Hạo chỉ có thể cảm khái.
Nhân phẩm của Kim Thương hiển nhiên là không tệ lắm, mình thiếu hắn ta 30 viên đá Thần Năng mà cũng quên luôn rồi.
Mặc dù bây giờ không dùng được 50 bộ khôi giáp nhưng Lý Hạo có quyền hạn kích hoạt giáp đen, có lẽ ngày sau hắn sẽ cần dùng đến.
Hắn không cho Võ Vệ quân kích hoạt những áo giáp này, dù sao thời gian chẳng đủ, hắn cũng không có suy nghĩ đó.
Bây giờ ngẫm lại, lúc trước hủy diệt một chi Chiến Thiên quân, toàn quân đoàn 10 đều đã bị diệt.
Áo giáp thu hoạch được chừng 900 bộ, một phần trong đó đã bị hủy theo đoàn trưởng đoàn 10.
Chỗ Lý Hạo có 100 bộ, Võ Vệ quân đại khái sẽ là 500 bộ.
Tam đại tổ chức hẳn cũng có 100 bộ nhưng tại Ngân Nguyệt lại không thấy được tam đại tổ chức mặc giáp đen, cho nên rất có thể giáp đen đã bị vận chuyển đi Trung Bộ.
“Áo giáp của Chiến Thiên quân… Sớm muộn gì cũng phải thu hồi!”
Lý Hạo nói thầm một tiếng, dù sao hắn cũng là đoàn trưởng, tam đại tổ chức là dạng tổ chức tà năng, mặc áo giáp của Chiến Thiên quân thì sẽ khiến cho Chiến Thiên quân mất mặt, dầu gì Võ Vệ quân cũng là phương chính nghĩa.
Áo giáp, binh khí, bao quát cả vài khôi giáp phổ thông, trong khố phòng đều có không ít.
Lý Hạo tiếp tục tiến lên xem xét bảo vật được để lại.
Võ Vệ quân mang đi phần lớn đồ đạc, khố phòng có vẻ hơi trống vắng.
Bất quá, đi một hồi, Lý Hạo thấy được một mật thất nhỏ, đẩy cửa xem xét, ánh mắt hắn khẽ nhúc nhích, đây là phòng cổ tịch, là những cổ tịch mà Võ Vệ quân thăm dò di tích đã thu hoạch được, phần lớn đều đặt ở nơi này.
Có một số chỉ là cổ tịch bình thường, nhưng đối với Lý Hạo thì cũng xem như thu hoạch tốt.
Hắn tùy ý lật ra một bản, chất lượng cổ tịch cũng không tệ lắm, bảo dưỡng rất tốt, mở ra xem thì trên đó viết vài chữ to —— Nam Giang chi chiến.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, ghi chép về chiến đấu ư?
Đây cũng là thứ hiếm thấy, cổ tịch mà hắn nắm trong tay rất ít khi là dạng như thế này.
Mở thư tịch ra, khúc dạo đầu chính là —— Năm thứ nhất Tân Vũ…
Tân Vũ tựa như là kỷ nguyên, là một niên hiệu, Lý Hạo đã từng thấy trong không ít cổ tịch, nghe nói, trước thời kỳ đầu văn minh cổ còn có Thượng Cổ, văn minh cổ thì lấy niên hiệu là Tân Vũ.
Hắn tiếp tục xem, rất nhanh, ánh mắt lại sáng rực lên.
Đây là một bản cổ tịch mà chẳng ai thèm để ý, hắn không biết những người khác có từng xem hay chưa, hẳn là rất nhiều người sẽ có khả năng xem hiểu.
Lý Hạo lại là lần đầu tiên thấy được một chút giới thiệu sơ lược về cường giả văn minh cổ trong một quyển sách.
Nhân Vương, Võ Vương, Minh Vương…
Từng cái tên xuất hiện ở trong sách.
Chương 847: Thời Đại Tân Võ
Căn cứ cuốn sách này, Nam Giang tựa hồ là quê hương của Nhân Vương, năm đó khi Nhân Vương học tập ở bên ngoài thì còn rất nhỏ yếu, về sau Nam Giang bị ngoại địch xâm lấn, trong sách mệnh danh là Địa Quật Dị Tộc, song phương bạo phát đại chiến tại Nam Giang.
Nhân Vương nhỏ yếu đi theo vô số cường giả Nhân tộc, chủ động sát nhập vào Địa Quật, vì không để cho mảnh đất Nam Giang của Nhân tộc bị tổn thất, vì bảo hộ bách tính Nam Giang, nên họ đã xâm nhập nội địa địch nhân.
Nguy hiểm trong đó không gì sánh được, nhưng những người này vẫn không hề chùn bước.
Diệt địch tại bên ngoài!
Không để cho địch nhân bước vào lãnh địa Nhân tộc nửa bước, dù chiến tử ở bên ngoài, không cách nào hồn về cố thổ…
Lý Hạo vốn chỉ muốn lật xem một chút, lúc này hắn lại là trầm mặc tiếp tục lật xem, trong sách kể rằng trận chiến kia rất khốc liệt, rất nhanh, hắn thấy được một cái tên quen thuộc.
“Trận chiến tại Địa Quật Nam Giang, Trường Sinh Kiếm Tôn dục huyết phấn chiến, kiếm trảm bát phẩm, lấy thân lục phẩm đoạn trường sinh, chém Kim Thân bát phẩm, uy chấn thiên hạ! Nhân Vương khóc lóc đau khổ mang theo Trường Sinh Kiếm Tôn sắp chết phá hủy Địa Quật, ác chiến tứ phương, đại sát khắp chốn.
Trận chiến Nam Giang đã hiển lộ uy thế của Nhân Vương, tên tuổi Trường Sinh Kiếm Tôn vang vọng lưỡng giới…”
Trường Sinh Kiếm Tôn!
Đây là cái tên mà Lý Hạo tương đối quen thuộc, hình như người ta từng gọi tiên tổ nhà hắn là như thế.
Mà trong sách nói, khi đó tiên tổ nhà hắn còn rất nhỏ yếu, mới chỉ là lục phẩm… Kỳ thật Lý Hạo từng xem một số cổ tịch, trong đó nói lục phẩm rất yếu, cho dù là hắn thì cũng có thể suy đoán ra một hai, nghe nói thần ý đều chưa hiển lộ.
Chỉ là nhục thân hơi lớn mạnh một chút, bát phẩm cũng được ca tụng là Tông Sư cảnh, hơi giống với Phá Bách chém Đấu Thiên, có lẽ là lợi hại hơn một chút.
Mười năm nuôi một kiếm, từ phế nhân trong mắt mọi người trở thành nhân vật lẫy lừng, mà đây cũng không phải trận chiến huy hoàng nhất.
Nhân Vương văn minh cổ nhỏ yếu không gì sánh được, trong trận chiến này Nhân Vương đã triệt để quật khởi.
Lấy thân tứ phẩm phá Địa Quật, mà trong sách giới thiệu Địa Quật có vô số cường giả cửu phẩm.
Có lẽ tương tự với khái niệm Húc Quang bây giờ, mà đối phương lại là tứ phẩm, nói không chừng mới chỉ là Phá Bách sơ kỳ mà thôi.
Kết quả trong trận chiến này, chẳng những Nhân Vương giết chóc vô số, phá vỡ thành lớn, còn cứu Trường Sinh Kiếm Tôn.
Trận chiến ấy Nhân tộc triệt để đánh tan dị tộc xâm lấn trong Nam Giang Địa Quật.
Đây là trận chiến quan trọng nhất ca ngợi Nhân Vương lần đầu quật khởi, cho nên trong sách giới thiệu rất kỹ, chỉ rõ thời đại đó Nhân Vương điên cuồng, tuyệt vọng, và có trí tuệ bản lĩnh nhường nào.
Thực lực cách biệt rất lớn, nhưng người người đều cam tâm chịu chết, trận chiến này rất nhiều vị cường giả Nhân tộc chết trận, trong sách có một câu khiến ký ức Lý Hạo nhớ mãi.
Khi cuộc chiến đến thời khắc nguy cấp, lão bối Tông Sư nhao nhao vận dụng Huyết Đao Quyết tự bạo để giết địch.
Thời đại Tân Vũ không có Tông Sư chết già, chỉ có Tông Sư chiến tử, tuổi tác vừa tới, khí huyết lưỡng khuy, lao tới Địa Quật, ác chiến cường địch, chiến tử mới ngừng, tuyệt không quay đầu!
Chỉ là một chút ghi chép lại khiến Lý Hạo xao động khôn nguôi.
Hắn nghĩ tới Chiến Thiên quân!
Vốn tưởng rằng Chiến Thiên quân đã tinh nhuệ đến cực hạn, hôm nay nhìn lại mới thấy võ sư ở thời đại kia quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Vì chống cự cường địch, biết rõ không địch lại nhưng vẫn người người xung phong chịu chết.
Không có võ sư chết già, chỉ có võ sư chiến tử!
Tuổi tác lớn một chút bèn lao tới trận doanh của địch nhân, độc thân tác chiến, không chết không thôi…
Hắn lất qua từng tờ từng tờ, cảm thụ được, hồi tưởng được…
Thậm chí hắn như lấy thân thay vào trong đó.
Thời đại ấy là như vậy sao?
Vậy thời đại Tinh Nguyên mà ta thuộc về thì sao?
Lý Hạo nghĩ đến thời đại bây giờ, còn có người dám mang tinh thần này ư?
Thế nhưng chúng ta không có ngoại địch, chỉ có nội đấu.
Hồi lâu sau hắn thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu, thời đại này rất khó xuất hiện những người như trong sách.
Trong đó, có mấy lời cũng làm cho Lý Hạo khó quên.
Chỉ là vì muốn tiêu diệt kẻ địch ở bên ngoài mà họ xâm nhập trận doanh của quân thù, khiến bản thân càng thêm nguy hiểm, tử thương càng thêm thảm trọng, nhưng vì bảo vệ người bình thường, các võ sư cường đại ấy điên cuồng lao tới tiền tuyến, không hề chùn bước, cuối cùng lấy cái giá đắt để giành được thắng lợi.
Mà nếu như họ để mặc địch nhân tiến vào lãnh địa Nam Giang, có lẽ sẽ đánh tan quân thù với cái giá nhỏ hơn, điều kiện tiên quyết là có thể sẽ tạo thành tử vong nặng nề cho dân chúng.
Thế nhưng…
Lý Hạo nghĩ tới hiện tại, nếu có thể lấy tính mạng của mấy vạn mấy chục bách tính để tiêu diệt mấy chục Húc Quang, người đang nắm quyền kia sẽ lựa chọn thế nào?
Trong sách viết về Võ Vương chỉ có mấy lời.
Nhưng Võ Vương là nhân vật lãnh tụ của Nhân tộc, vì không để cho địch nhân tiến vào lãnh địa mà vị này đã hạ lệnh lao tới Địa Quật tác chiến, dù phải chết cũng không hối hận.
“Thời đại này đã không giống với lúc trước…”
Lý Hạo thì thào một tiếng, bây giờ không còn là thời đại kia.
Trong sách cũng đã nói, thời đại Tân Võ bắt đầu từ bọn họ, những người này khai sáng thời đại mới chứ không phải thời đại vì họ mà sinh, là chính họ mở ra cả một thời kì điên cuồng nhiệt huyết như thế.
Cuối cùng quyển sách này lại nói một câu, chiến đấu như vậy chỉ là một trong ngàn ngàn vạn vạn cuộc chiến, thời đại Tân Võ, Địa Quật xâm lấn nhiều lần nhưng lại chưa bao giờ vượt qua lãnh địa của Nhân tộc.
Mạnh hơn nữa thì cũng không thể vượt qua.
Thời đại Tân Võ, địch nhân cường hãn đến mức khó mà tưởng tượng, nhưng cuối cùng đều bị hủy diệt bên ngoài lãnh địa Nhân tộc.
Nhà nhà đốt đèn, phồn vinh hưng thịnh, Nhân tộc tín niệm, ức vạn thương sinh.
Người người đều tin tưởng những vị cường giả kia, vô số thanh niên lao tới chiến trường, hồn đoạn dị vực lại không hề hối hận.
“Nói phóng đại…”
Lý Hạo lẩm bẩm một câu, chỉ là một bản ghi chép cùng loại với tiểu thuyết thôi, thổi phồng là điều chắc chắn, hắn cũng không tin thời văn minh cổ thật sự có thể như vậy.
Thế nhưng nếu Chiến Thiên quân tồn tại thì sao?
Trong lòng hắn nhiều ít vẫn là nhận lấy chút trùng kích.
Lý Hạo cười khổ lắc đầu, mấy ngày nay thứ hắn nhìn thấy nhiều nhất, nghe được nhiều nhất chính là diệt địch tại bên ngoài… Không biết là mẫn cảm của bản thân hay là do hắn nghĩ quá nhiều nữa.
Mỗi một lần nhìn thấy những thứ này đều sẽ khiến cho hắn cảm thấy đây là đang nhắc nhở hắn đừng đem Ngân Nguyệt làm chiến trường, hải tặc hay cường giả cđều như nhau, tốt nhất là tiêu diệt ở ngoài Ngân Nguyệt.
Đừng quấy nhiễu cuộc sống của người bình thường, cũng đừng liên lụy đến người thường.
Hách Liên Xuyên cũng đang nhắc nhở hắn đừng chờ hải tặc xâm lấn mới đi phản kích, tốt hơn là nên sớm giải quyết bọn chúng.
Chương 848: Có Thể Nhận Chủ Không? ?
“Nhân Vương…”
“Trường Sinh Kiếm Tôn…”
Lý Hạo nhắc tới hai cái tên này, không khỏi hơi thất thần, họ thật sự mạnh như vậy ư?
Không, không phải là mạnh.
Mà là một loại điên cuồng cùng nhiệt huyết tới cực hạn, lấy yếu chống mạnh, không chết không thôi, điên cuồng không gì sánh được.
Nhân Vương… là vị sát nhân cuồng mà hắn nhìn thấy kia sao?
Tứ phẩm là khái niệm gì?
Trường Sinh Kiếm Tôn ở mức cửu phẩm tung hoành Địa Quật, giết chóc tứ phương, mang theo vết thương nặng ngã gục, cuối cùng lại thu được chiến tích và thu hoạch kinh người, bởi vậy, cũng chính thức quật khởi ở Nhân tộc.
Từng suy nghĩ quanh quẩn trong đầu Lý Hạo.
Hắn cấp tốc buông thư tịch xuống, đi về một hướng, tới nơi này hắn chỉ xem chút tồn kho, về sau bớt đọc mấy cuốn sách này một chút, mỗi một lần đọc đều sẽ khiến hắn dâng lên một cỗ xúc động muốn buông tay đánh cược một lần.
Không cần ẩn nhẫn nữa!
Nhỏ yếu không đáng sợ, đáng sợ là không dám điên cuồng một lần, thế nhưng chỉ hơi không cẩn thận thì sẽ chết.
Thời khắc này Lý Hạo vẫn chưa muốn chết đâu.
Tiếp tục tiến lên, đi một hồi lâu hắn lại tiến nhập một gian mật thất, một chiếc thuyền lóe ra quang huy, đặt trong mật thất trông rất nhỏ, nom chỉ chừng một mét nhưng Lý Hạo biết đây là Nguyên Thần Binh.
Hẳn là có thể phóng to.
Không biết binh hồn có khôi phục hay chưa.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo cầm Tinh Không Kiếm nhẹ nhàng gõ gõ thân thuyền, “Khôi phục thì ra gặp một lần, bằng không… Ta sẽ chặt đứt ngươi!”
Thuyền vẫn im ắng.
Lý Hạo biết, bọn gia hỏa này không sợ, Tinh Không Kiếm đơn thuần không phải mấu chốt để binh hồn e ngại, sau một khắc, trong đầu hắn hiện ra một kiếm, kiếm ý cũng hiển hiện.
Trong nháy mắt, binh hồn hiển hiện.
Đó là một thứ giống như cá lớn lại tựa như chim bay.
Lý Hạo nhìn kỹ một chút thì khẽ nhíu mày… Đây là loài yêu gì thế?
Cá biết bay à?
Lúc này, binh hồn kia dường như hơi hơi run rẩy.
Thực ra Lý Hạo cũng không nói gì, chỉ hỏi: “Ta có thể nhận chủ à? Nhỏ máu nhận chủ sao?”
Cá lớn không nói chuyện, thân thuyền chỉ hơi chấn động.
Có kinh nghiệm với Hỏa Phượng Thương lần trước, Lý Hạo coi như nó chấp nhận, hắn bức ra một giọt máu trên ngón tay, sau một khắc, huyết dịch nhỏ xuống tiến vào trong thuyền.
Lập tức, chiếc thuyền này thoáng rung động khe khẽ.
Trong đầu Lý Hạo nhiều thêm chút đồ vật, thực tế đây là lần đầu tiên hắn thử khiến Nguyên Thần Binh nhận chủ, mặc dù trên tay hắn có không ít Nguyên Thần Binh nhưng Lý Hạo đều không nghĩ tới chuyện muốn nhận chủ.
Dù sao nhận chủ cũng không đơn giản chút nào.
Nhưng mà khi Lý Hạo cầm Tinh Không Kiếm rồi bộc phát ra Trường Sinh Kiếm Ý… Nguyên Thần Binh bèn lựa chọn để quá trình này đơn giản một chút, bởi vì cá lớn sợ quá trình này phức tạp thì sẽ bị một kiếm chém nát.
“Cự Côn Thần Chu…”
Lý Hạo thì thào, ánh mắt khẽ nhúc nhích, trong đầu hắn xuất hiện tin tức giản lược, đây là một chiếc thuyền rất cường hãn, trong tin tức mơ hồ còn có thông tin về Cấm Kỵ Hải, rõ ràng đây là một chiếc thuyền có thể hành tẩu ở Cấm Kỵ Hải.
Cực kỳ hiếm thấy!
Cho nên, bây giờ Bắc Hải đối với chiếc thuyền này không khác gì dòng sông nhỏ.
Thuyền lớn phóng đại thì có thể gánh chịu ngàn người, vừa vặn đủ Võ Vệ quân sử dụng, trước đó Kim Thương cũng sử dụng mấy lần, bất quá khi ấy Kim Thương nhận chủ nhưng hiệu quả không quá tốt, rất nhiều công năng đều chẳng thể khởi động, mà cũng vô pháp khởi động.
Lý Hạo tiêu hóa hầu hết tin tức.
Nghĩ ngợi một hồi, trên thân hắn bỗng nhiên hiện ra một chiếc áo giáp bạch ngân, sau một khắc, thần ý dao động: “Áo giáp có thể thẩm tra tư liệu sao?”
Hệ thống áo giáp của văn minh cổ rất trâu bò, phải chăng có thể thẩm tra được điều gì đó?
Một lát sau, trước mắt Lý Hạo hiển hiện một hàng số, “Cơ sở dữ liệu không khởi động, số liệu thiếu thốn, quyền hạn không đủ, chỉ có thể cung cấp phục vụ cơ bản..”
Lý Hạo hiểu rõ, trong Chiến Thiên thành, hệ thống cơ sở dữ liệu của áo giáp này đến bây giờ vẫn chưa chữa trị.
Hắn hơi tiếc nuối!
Nếu không, có lẽ hắn có thể thẩm tra rất nhiều thứ, mà không phải như bây giờ, lấy được Nguyên Thần Binh còn phải dựa vào suy đoán xem sử dụng ra sao.
Thu hồi Cự Côn Thần Chu, nhận chủ rồi thì thứ đồ chơi này có thể thu lại, cũng khá là thuận tiện.
Lý Hạo tiếp tục lượn lờ trong khố phòng, một lát sau hắn đi tới một mật thất nhỏ, đây là phong Võ Vệ quân lưu trữ tư liệu, Lý Hạo ngồi xuống nơi đây bắt đầu xem xét tư liệu về di tích, kể cả tòa di tích mà Kim Thương không thể thăm dò trước đó, ngoài ra còn có một số tình báo thu thập được về đám hải tặc.
Cùng lúc đó.
Hành Chính Tổng Thự.
Triệu thự trưởng đang bận rộn làm việc, xử lý xong sự vụ trong tay ông mới nhìn thoáng qua Chu thự trưởng xa xa, “Tiểu gia hỏa kia trở về rồi à”
“Ừ, đi căn cứ rồi.”
Triệu thự trưởng khẽ cười: “Ngươi cảm thấy hắn trốn đi hay còn có ý gì khác?”
“Khó mà nói.”
Chu phó thự trưởng lắc đầu: “Chúng ta không quá lý giải đối với Lý Hạo.
Hầu Tiêu Trần hay là ngươi hình như đều hi vọng hắn có thể gánh vác trách nhiệm, nhưng ta cảm thấy… không cần thiết như vậy.
Ở thời kỳ văn minh cổ, bát đại gia đích thật là gia tộc thủ hộ thương sinh nhưng thự trưởng đừng quên bây giờ đã là hậu thế vô số năm rồi, vinh quang cùng trách nhiệm của tiên tổ không còn thích hợp với hắn nữa.”
Hầu Tiêu Trần, Triệu thự trưởng, những vị cường giả bản địa Ngân Nguyệt này có vẻ đều rất hi vọng Lý Hạo có thể gánh vác chút trách nhiệm.
Nhưng mà, Chu phó thự trưởng lại không quá đồng ý.
“Bát đại gia tộc thủ hộ cũng chỉ bảo vệ Nhân tộc năm đó chứ không phải Ngân Nguyệt bây giờ, huống chi Lý Hạo còn rất trẻ, cha mẹ của hắn đã mất, bằng hữu chết thảm, ta cảm thấy, thự trưởng quá lạc quan rồi.”
Triệu thự trưởng thở dài: “Chúng ta cũng không biết bát đại gia tộc sẽ tập trung ở Ngân Thành, thế nhưng nếu người của bát đại gia là kẻ tốt thì còn đỡ, một khi họ làm chuyện ác thì chính là đại họa!”
“Bên chỗ Hồng Nguyệt ra sao ngươi cũng thấy đấy, có lẽ chính là do một trong bát đại gia gây nên, một khi họ ác độc, chính là lúc sinh linh đồ thán.
Ta và Hầu Tiêu Trần đều hi vọng Lý Hạo có thể giữ vững, không làm đường qua tà ác…”
Chu phó thự trưởng cân nhắc một phen mới nói: “Yêu cầu cao đối với hắn rất khó! Chỉ có thể thay đổi một cách vô tri vô giác, làm gương tốt cho hắn mà thôi, thự trưởng, ngươi nói xem nếu chính chúng ta đều làm không được, để hắn đi làm thì khả năng sẽ thế nào? Hắn còn trẻ, cần nhất chính là tự thân dạy dỗ chứ không phải mệnh lệnh hay cưỡng chế.”
Lão không quá đồng ý với cách làm của Hầu Tiêu Trần và Triệu thự trưởng, phương thức này cũng không quá lý tưởng.
Triệu thự trưởng nghe vậy, cười khổ lắc đầu, thở dài: “Chúng ta cũng nghĩ đến điều đó, đáng tiếc… bây giờ chúng ta không cách giày vò quá mức.
Thôi thôi, tùy hắn đi, ngươi cho người canh chừng hải vực miễn cho xảy ra chuyện, về phần Lý Hạo thì cứ kệ hắn thôi, chỉ cần hắn không làm loạn ở Ngân Nguyệt là được.”
Chu phó thự trưởng cũng không nói thêm gì, tiếp tục làm việc của mình.
Hai người hợp tác nhiều năm, bây giờ, phòng làm việc cũng dính liền nhau, vô cùng thuận tiện trong trao đổi, đây cũng xem như là điều rất hiếm thấy.
Chương 849: Hải Tặc
Giờ phút này, sự chú ý của các thế lực đều nằm ở chỗ đám người Hầu Tiêu Trần.
Có người một mực chú ý hành tung của họ.
Tính toán xem bao lâu nữa họ mới có thể rút lui rời đi hành tỉnh phương bắc.
Cũng có người chú ý tới Ngân Nguyệt Lý Hạo, bất quá Lý Hạo trực tiếp tiến vào căn cứ Võ Vệ quân, chú ý thì cũng uổng công, bởi vì hắn không có động tĩnh gì, toàn bộ Ngân Nguyệt đã rời đi theo Hầu Tiêu Trần, giống như trong nháy mắt chợt lâm vào tĩnh mịch.
Bắc Hải.
Sóng biển gào thét, trong một chiếc thuyền lớn có âm thanh xen lẫn thái độ bạo ngược, phẫn nộ: “Hầu Tiêu Trần đi, Võ Vệ quân cũng đi, dựa theo thời gian, từ nay trở đi, có lẽ sau này bọn gia hỏa đó sẽ bước vào Bắc Hải… có cần chủ động xuất kích phục kích chúng ở Bắc Hải không?”
“Tìm đường chết à?”
Có người tỉnh táo chứa đựng vẻ lãnh khốc cất lên: “Hơn ngàn Võ Vệ quân, còn có nhiều vị cường giả như Hầu Tiêu Trần, Kim Thương, Ngọc La Sát ở đó, tam đại tổ chức đã thiệt hại rất nhiều Húc Quang trong tay bọn họ, phục kích Hầu Tiêu Trần ư? Đầu óc ngươi chỉ toàn phân à?”
Thanh âm bạo ngược kia lại nổi lên: “Cứ để bọn hắn đi như thế, lão tử không cam tâm! Kim Thương hỗn đản trong mấy năm này đã, giết không ít huynh đệ…”
“Vậy ngươi dẫn người đi phục sát bọn hắn đi, các huynh đệ nguyện ý thì ta sẽ không ngăn cản!”
“…”
Lời này vừa nói ra, trong thuyền lớn an tĩnh tột cùng.
Thanh âm bạo ngược nọ hơi bất đắc dĩ: “Đại ca không đi, chúng ta nào có bản lãnh này…”
Lòng gã thực sự rất không cam tâm.
Nhưng lão đại không đi, bọn hắn nào có lá gan này, Hầu Tiêu Trần thật sự quá đáng sợ, lão đại ra mặt cộng với ở trong biển có lẽ còn có cơ hội, dù sao những người kia đều là cường giả lục địa, mà Bắc Hải lại là địa bàn của bọn hắn.
“Vậy thì im miệng!”
Thanh âm lãnh khốc lại nổi lên, gã không hề muốn để ý tới tên này, suốt ngày chỉ biết nghĩ ra mấy ý đồ tệ hại.
Phục kích Hầu Tiêu Trần?
Tam đại tổ chức còn không dám, ngươi lại bảo ta đi phục kích ông ta?
Đi chịu chết sao?
Thật vất vả mới gây dựng gia nghiệp lớn, xưng bá trên biển, muốn chịu chết cũng không phải tặng không như thế.
Thanh âm bạo ngược lại nổi lên: “Đại ca, dù không trả thù Kim Thương thì cũng phải trả thù Ngân Nguyệt… Bây giờ, Võ Vệ quân đã đi, Hầu Tiêu Trần cũng không có mặt, không bằng trực tiếp đánh tới Ngân Nguyệt, đồ sát vài toà thành, làm cho Võ Vệ quân và Hầu Tiêu Trần phải hối hận!”
“Ngân Nguyệt khốn cùng, trừ Bạch Nguyệt thành ra thì đâu còn nơi nào dồi dào?”
Chất giọng lãnh khốc tỏ vẻ bất mãn: “Bạch Nguyệt thành có lẽ không chỉ Hầu Tiêu Trần che giấu thực lực, nơi đó tương đối nguy hiểm, tập kích Bạch Nguyệt thành chẳng hề có chút ý nghĩa nào, có khi còn trêu chọc phải phiền toái.”
“Đại ca, dù không đụng tới Bạch Nguyệt thành thì cũng phải giết người Ngân Nguyệt mới được, Ngân Nguyệt có vài toà thành tiếp giáp Nguyệt Hải, đồ sát một tòa là xong! Bằng không… Không chỉ ta mà các huynh đệ đều sẽ không cam tâm! Lại nói, những ngày qua các huynh đệ cũng nghẹn lắm rồi, ra ngoài buông lỏng một chút rất tốt, ba tỉnh phía bắc đang chiến tranh, chúng ta không tiện đi vào lúc này, miễn cho trở thành bia ngắm… Nhưng tới Ngân Nguyệt tiêu khiến thì vẫn được, bằng không, tất cả mọi người sẽ nhịn không nổi!”
Giờ phút này, trong thuyền lớn cũng vang lên một trận huyên náo.
“Đúng đó lão đại, Tam gia nói không sai, sắp nghẹn hỏng cả rồi!”
“Đúng đấy, trước đó Võ Vệ quân giết không ít người của ta, đám dã nhân man hoang Ngân Nguyệt kia quá đáng giận!”
“…”
Quần tình mãnh liệt.
Lúc này, nam tử áo trắng ngồi trên bảo tọa khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua tên để râu dài trong đám người, trên trán tên này còn có một vết thương, đó là thứ mà hai năm trước Kim Thương đã lưu lại.
Hiển nhiên, vị này không nhịn được nữa mà muốn đi trả thù.
Gã ta khẽ nhíu mày: “Hầu Tiêu Trần là kẻ âm hiểm xảo trá, ông ta dám mang Võ Vệ quân rời đi, chắc chắn đã có chuẩn bị rồi! Ngân Nguyệt bên kia cũng không phải đồ ngớ ngẩn, hiện tại rời đi có lẽ chính là muốn gài bẫy…”
Tên để chòm râu dài hung hăng nói: “Lão đại, chúng ta là hải tặc, không phải chính trị gia! Đánh một thương đổi một chỗ, lấy thực lực của chúng ta còn cần lo lắng nhiều như vậy sao? Nếu Ngân Nguyệt mạnh như vậy thì đã sớm xưng bá, còn cần chờ đến bây giờ ư?”
Hắn ta hơi bất mãn bởi vì lão đại bất cận nhân tình, không hề quả quyết.
Đương nhiên, bất mãn cũng vô dụng, thực lực của hắn không bằng vị này.
Ở trong biển, thực lực vi vương.
Huống chi Ngân Nguyệt thì tính là gì?
Ngay cả một số thành thị ở đường ven biển Trung Bộ đều từng bị chúng tẩy sạch, bọn chúng là những kẻ muốn ăn uống ngủ nghỉ, còn muốn nữ nhân thỏa mãn, gần đây bởi vì tình thế không đúng nên đã lâu rồi không xuất động.
Hiện tại ở Ngân Nguyệt rõ ràng phòng thủ đã không còn như trước, không đi Ngân Nguyệt thì thật có lỗi với vết thương trên trán từng khiến hắn ta suýt chút nữa mất mệnh này.
Sớm muộn gì hắn ta cũng phải giết chết lão già Kim Thương!
Hai năm trước, hắn thua một bậc nhưng hai năm này hắn đã là siêu năng, tiến bộ rất nhanh, hắn ta không tin Kim Thương cũng tiến bộ nhanh giống như hắn.
Thấy tên râu dài táo bạo hung hăng, lại nhìn những người khác cũng đang rục rịch ngứa ngáy tay chân, nam tử áo trắng trầm mặc một hồi, thản nhiên nói: “Vậy ngươi mang một số huynh đệ đi đi, cẩn thận một chút, một khi có gì đó không ổn liền nhanh chóng rút lui… Nhớ kỹ, đừng ở lâu trên lục địa!”
Tên râu dài mừng rỡ, vội vàng nói: “Yên tâm, thoải mái xong chúng ta sẽ trở lại!”
Cuối cùng cũng đáp ứng!
Sau một khắc, tên râu dài không nhịn được nữa hét lớn một tiếng: “Đi tẩy rửa Ngân Nguyệt, giết người phóng hỏa chơi gái, Ngân Nguyệt tuy nghèo nhưng nữ nhân ở Ngân Nguyệt non mềm vô cùng, có thể bóp ra nước đấy, ha ha ha, nữ võ sư Ngân Nguyệt cũng là kình đạo mười phần, các huynh đệ mau theo ta đi!”
“Tam gia uy vũ!”
Một đám người thượng vàng hạ cám rống lên, nhao nhao đi theo tên râu dài, bên ngoài còn có mấy chiếc thuyền lớn.
Đến ận khi bọn hắn rời đi, một người đoe mặt nạ mới đi ra từ sau lưng nam tử áo trắng, thanh âm hơi khàn khàn: “Ngươi biết Hầu Tiêu Trần là kẻ gian trá, sau khi rời đi khẳng định đã có chuẩn bị, thế mà còn để Hải Sa tới Ngân Nguyệt, việc này quá không lý trí!”
Nam tử áo trắng bình tĩnh đáp: “Lý trí thì sẽ không còn là hải tặc! Nếu còn nghẹn tiếp thì Hải Sa sẽ tạo phản, chẳng lẽ nhất định muốn hắn tạo phản, sau đó tàn sát lẫn nhau?”
Chương 850: Trên Biển Có Nhiều Húc Quang Như Vậy! ?
Nam tử đeo mặt nạ trầm mặc không nói gì, chỉ nhắc nhở: “Bạch tướng quân, nhánh hải quân này có tác dụng lớn đối với chúng ta, đừng hao tổn quá nhiều lực lượng, tuy Hải Sa táo bạo nhưng thực lực không yếu, hắn ta còn dũng mãnh thiện chiến, Bạch Sa vệ cũng là lực lượng bảo vật quan trọng mà chúng ta thu hoạch được ở hải vực.”
“Không cần ngươi nhắc nhở.”
Bạch Sa cười khẽ: “Nếu ngươi không yên lòng thì âm thầm dẫn người theo đi, cẩn thận một chút, tránh xa một chút, không có vấn đề thì thôi, có vấn đề thì có thể kịp thời tiếp ứng.
Chí cần không tới Bạch Nguyệt thành thì vấn đề cũng không lớn, chỉ cần Hải Sa không bị dục vọng làm choáng váng đầu óc, kịp thời rời khỏi Ngân Nguyệt, mọi chuyện sẽ không quá phiền.”
Nam tử đeo mặt nạ suy tư một hồi, gật đầu đáp: “Vậy ta dẫn người đi theo, miễn cho hắn ta lại gây ra phiền phức.”
Nói xong vị này không tiếp tục nhắc đến Hải Sa nữa mà bàn về chuyện khác: “Phía trên có lệnh, chúng ta phải mau chóng chỉnh hợp tất cả thế lực hải tặc ở Bắc Hải…”
Bạch Sa nhíu mày: “Ta đã biết, bất quá không đơn giản đâu! Hải tặc Bắc Hải bây giờ có bảy nhà danh khí lớn, tính cả chúng ta thì trọn vẹn tám nhà, mỗi nhà đều có Húc Quang tọa trấn, chuyện này thì cũng thôi đi, nhưng mà trong Hải Yêu đạo thậm chí còn có vài đầu đại yêu trong nước phụ trợ… Khó chơi cực kỳ!”
Bạch Sa đạo của họ mạnh thì có mạnh, nhưng trên mặt nổi cũng chỉ xếp thứ tư, ba nhà đứng trước đều rất cường đại, thậm chí có cường giả Húc Quang tối đỉnh tọa trấn.
Khó chơi không gì sánh được!
Bạch Sa nghĩ đến những điều này thì cảm thấy bực bội, thế nhưng gã biết năng lượng phái trên rất lớn, nếu không đáp ứng thì dù gã ở trong biển cũng rất phiền phức.
Gã lại nói: “Muốn chỉnh hợp những kẻ khác còn cần một chút lực lượng ủng hộ mà những nhà khác chưa hẳn không có ai ủng hộ.
Thế lực hải tặc Bắc Hải cường hãn, không có một số người trên lục địa duy trì thì không dễ đi đến một bước này, theo ta được biết, Hải Yêu đạo có thể đã được tổng đốc Lâm Giang phủ âm thầm ủng hộ…”
“Tổng đốc Lâm Giang phủ?”
Nam tử đeo mặt nạ khịt mũi coi thường: “Không cần để ý! Vị ở Lâm Giang kia bất quá vừa bước vào kỳ thuế biến, Húc Quang ở Lâm Giang hành tỉnh không vượt qua 10 người, nhưng hắn quả là dã tâm bừng bừng, không nghĩ một chút thử xem, thân ở phương bắc, sau có Ngân Nguyệt, trước có ba tỉnh phía bắc… Lâm Giang hành tỉnh nào có tư cách đặt chân? Thế mà còn muốn tự lập, ngày mà tên kia tuej lập cũng chính là ngày chết của hắn!”
Đối với vị bá chủ Lâm Giang kia nam tử đẹo mặt nạ thực sự rất khinh thường.
Bạch Sa lại hơi nghi hoặc: “Hắn bước vào kỳ thuế biến rồi? Sao nhanh như vậy được? Trước đó Khấu tướng quân đều không thể bước vào…”
Nam tử đeo mặt nạ lắc đầu: “Không biết, có lẽ cũng có kẻ nào đó âm thầm giúp hắn, ta cũng là nhận tin tình báo từ phía trên, để hắn cường đại lên có lẽ là vì chống cự Ngân Nguyệt, hạn chế phong tỏa một số kẻ ở Ngân Nguyệt!”
Lâm Giang tiếp giáp với Ngân Nguyệt, Ngân Nguyệt lại là nơi cực kỳ trọng yếu, sớm đã có người bắt đầu bố cục.
Bạch Sa nhíu mày, không nói thêm gì nữa.
Nam tử đeo mặt nạ lại nói: “Ngươi không cần quản quá nhiều, người ủng hộ phía sau cũng không cần ngươi quan tâm, có thể chỉnh hợp toàn bộ lực lượng hải vực là được, chỉ khi nắm giữ Bắc Hải thì mới có thể hạn chế toàn bộ phương bắc.”
Bạch Sa cũng không quá để bụng, trông cậy vào những người như chúng ta có thể triệt để phong tỏa Bắc Hải thì cũng đánh giá cao bọn hắn rồi.
Hải tặc dẫu sao cũng chỉ là đạo phỉ.
Nếu 19 hành tỉnh phái bắc thật sự muốn tiến vào Trung Bộ thì đó không phải thế lực mà hải tặc có thể ngăn cản.
“Đúng rồi…”
Lúc này, nam tử đeo mặt nạ chợt nghĩ tới điều gì: “Nghe nói Lý Hạo, đồ đệ của Viên Thạc, người truyền thừa của bát đại gia, còn đang ở lại Bạch Nguyệt thành, nếu có thể bắt Lý Hạo, vậy thì hãy tận lực bắt giữ! Người này rất trọng yếu, tay hắn đang cầm trọng bảo, mà người Hồng Nguyệt vẫn đang ngó chừng hắn, không đơn giản chỉ là bảo bối đáng tiền, người này cũng là thứ mấu chốt!”
Bạch Sa khẽ gật đầu không nói gì.
Chỉ cần đối phương ở trong Bạch Nguyệt thành… Gã chắc chắn sẽ không đi, chờ tên kia ra ngoài thì hơn.
Cho nên mặc kệ nam tử đeo mặt nạ nói cái gì, gã đều không quá để ý, trước cứ ứng phó đã lại nói, Bạch Nguyệt thành nhất định còn có cường giả tọa trấn, mặc dù Bạch Sa cũng rất mạnh thế nhưng gã không có sức đối phó với cường giả cấp bậc như Hầu Tiêu Trần.
Nam tử đeo mặt nạ lại nói một hồi, rất nhanh đã rời đi, dẫn người đuổi theo đám Hải Sa.
Chiến lực của Hải Sa không yếu, tốt nhất đừng để hao tổn ở nơi này.
Cùng lúc đó.
Lý Hạo đã xem hết một chút tư liệu, hắn thở hắt ra, không nghĩ tới Bắc Hải còn có nhiều hải tặc đến vậy, dựa theo tư liệu mà Kim Thương lưu lại thì Bắc Hải rộng lớn có hơn trăm thế lực hải tặc.
Trong đó, có tám nhà cực kỳ cường hãn, đều có Húc Quang tọa trấn, thậm chí còn là Húc Quang đỉnh phong.
Hai năm trước, Võ Vệ quân đã tao ngộ một nhánh hải tặc tương đối nổi danh, Bạch Sa đạo, nghe nói thủ lĩnh là Bạch Sa, là một tên cực kỳ cường hãn, chỉ là lần trước không gặp được gã mà là gặp Tam thống lĩnh của đối phương, cũng là một vị cường giả Húc Quang.
Tạm đại thủ lĩnh của Bạch Sa đạo rõ ràng đều là Húc Quang, cấp dưới có hơn vạn, vị Tam thống lĩnh nọ mang theo hơn nghìn người muốn tới tẩy sạch Bạch Nguyệt thành… Kết quả lại bị Võ Vệ quân đánh lui, Kim Thương còn suýt giết tên kia, cuối cùng lại để người chạy mất.
Lần ấy Võ Vệ quân cũng tổn hại không ít người.
Bất quá hai năm này, đối phương không dám đến xâm phạm hải vực Nguyệt Hải nữa.
“Trong biển nhiều Húc Quang như vậy sao?”
Một thế lực hải tặc lại có tới ba vị thống lĩnh Húc Quang, Lý Hạo khẽ nhíu mày, mạnh mẽ thế thì toàn bộ hải tặc Bắc Hải có bao nhiêu Húc Quang?
Làm sao có thể mạnh như vậy!
Hồi lâu, mắt Lý Hạo khẽ nheo lại, có lẽ không đơn thuần là đạo phỉ trên biển, hẳn là còn có một số người âm thầm duy trì mới đúng.
Nuôi quân hoặc là có mưu tính khác… Dù sao, Lý Hạo xem như đã nhìn thấu những thế lực lớn, những đại nhân vật, những đại gia tộc kia.
Không có mấy ai là người tốt!
Bằng không, nhiều Húc Quang như vậy thì tội gì đi làm hải tặc?
Ở trên lục địa cũng có thể trở thành chúa tể một phương, gia nhập tam đại tổ chức hay gia nhập cửu ti cũng được, đều sẽ sống không quá kém.
“Hầu bộ trưởng vừa đi… Những người này xem ra chưa hẳn có thể nhịn được.
Ta nên chủ động xuất kích sao?”
Lý Hạo rơi vào trầm tư, một lát sau, hắn đã có quyết định.
Trước tiên có thể đi xem một chút, dù sao hắn chưa từng xâm nhập biển cả.
Thích ứng một chút cũng tốt.
Ai bảo mình lại không đi cơ chứ? Giờ phút này, Lý Hạo cảm thấy hơi hối hận, sớm biết thế thì ta đã đi rồi, để những lão âm hàng kia tự mà giày vò đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm [Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Dan-Truoc-Nhan-Loai-Mot-Ngan-Nam-Audio-Truyen.jpg)




