[Dịch] Tinh Môn
Tập 168 : Vấn Đề Nằm Ở Tiềm Lực (c836-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 836: Vấn Đề Nằm Ở Tiềm Lực
Nam Quyền nghe thế cũng hơi chấn động: “Ngươi đang xem Ngũ Kiều Đáp Kiến Pháp, có thu hoạch gì sao?”
“Có, nhưng còn một nan đề, khả năng là cần tới lý luận của lão sư ta…”
Nan đề chính là ngũ tạng của lão sư hẳn chưa đạt tới tình trạng bão hòa, vậy bây giờ, lão sư rèn luyện ngũ tạng thế nào để không khiến cho ngũ tạng suy yếu, đồng thời giúp cường đại khóa siêu năng?
Ở trong đó ắt hẳn còn điểm mấu chốt mà Lão sư chưa nói.
Có lẽ là hắn sau khi đi thì ông mới phát hiện, chẳng biết có giải quyết được hay không.
Nhưng không giải quyết được những vấn đề này, Lý Hạo nhất định phải cường hóa toàn bộ năm khóa siêu năng đến cực hạn, lúc đó mới có thể thuận lợi dựng ngũ kiều (cầu nối), nếu là như vậy… Nam Quyền và Hồng Nhất Đường nên hết hy vọng đi!
Đến tình trạng đó, không biết phải mất bao lâu mới được.
Hiện tại chút tri thức mà Lý Hạo nắm giữ chưa đủ để hắn tiến hành cải biến, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật có lẽ chỉ lão sư mới có thể cải biên vài phương án trong đó, để năng lượng đồng đều, tránh cho khóa siêu năng hấp thu.
Sau một khắc, Lý Hạo cắt đứt liên hệ.
Nếu hiện tại không tìm thấy lão sư vậy thì cũng không có gì, trước tiên hắn có thể thử tiếp tục cường hóa ngũ tạng và khóa siêu năng ngũ tạng, dù sao hắn có kiếm năng, cường hóa vẫn đơn giản hơn những người khác nhiều.
Bằng không… Một khóa siêu năng có lẽ sẽ phải tốn hao nhiều năm thời gian của hắn để cường hóa thành công.
Có thể có kiếm năng ở đây thì sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Có ý tưởng và sự chuẩn bị, Lý Hạo bắt đầu hấp thu năng lượng nguyên tố, từng đợt năng lượng cấp tốc dung nhập thể nội.
Cùng lúc đó, những võ sư bên ngoài cũng nhao nhao cường hóa ngũ tạng, vô số năng lượng tràn ra cho bọn hắn hấp thu, một con hắc cẩu cũng thỉnh thoảng há miệng hút mấy lần, rõ ràng nó đã mập thêm một vòng so với trước, ăn no rồi lại muốn đi ngủ.
Vẫn là nơi này dễ chịu nhất!
Giờ phút này, ngoại trừ Lưu Long thì 49 vị võ sư khác cơ hồ đều bước vào Phá Bách hậu kỳ, có hai ba vị còn chưa bước vào nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Mấy vị đội trưởng đã bắt đầu suy nghĩ tới thần ý.
Trong đám người cũng có trường hợp đặc biệt, đó là Vương Minh.
Hiện tại, Vương Minh không giống các võ sư khác, bọn họ còn phải cảm ngộ thần ý mà Vương Minh thì chẳng cần, gã hấp thu vô số năng lượng nguyên tố, cọ rửa khóa siêu năng, hấp thu vào ngũ tạng, Kim hệ năng rõ ràng cường hãn hơn rất nhiều.
Trong chớp mắt, gã đã là Nhật Diệu hậu kỳ, thậm chí bắt đầu rảo bước tiến lên Nhật Diệu đỉnh phong.
Siêu năng có lợi có hại.
Lợi ích ở chỗ lúc này bọn hắn không tồn tại bình cảnh quá lớn, chỉ cần tìm rac khóa siêu năng, sau đó chậm rãi mài đứt khóa siêu năng thì sớm muộn gì cũng có thể cường đại.
Tiến bộ vô cùng nhanh chóng.
Bất quá, Vương Minh cũng không vội vã mài đứt khóa siêu năng tiếp theo, trước mắt gã chỉ có thể nhìn thấy năm cái, trên lý luận là đủ để chèo chống cho gã tu luyện tới Húc Quang, nhưng gã cũng nhớ kỹ lúc trước Viên Thạc từng nói… Cường hóa một chút khóa siêu năng thì tiềm lực sẽ càng lớn!
Lúc trước, gã cắt đứt một khóa siêu năng, dung nhập mảnh vỡ xiềng xích vào trong các khóa siêu năng khác nên coi như từng có một lần cường hóa.
Bây giờ, gã lại bắt đầu hấp thu một chút năng lượng nguyên tố để cường hóa khóa siêu năng, không đơn thuần là chỉ mài đứt bọn chúng.
Nếu không cách nào trở thành võ sư, vậy thì trở thành siêu năng cường đại.
Nhiều năng lượng nguyên tố như vậy mặc cho gã hấp thu, nếu thành thành thật thật làm từng bước, có lẽ bây giờ gã đã trùng kích Tam Dương, thế nhưng Vương Minh lại quyết định hoãn lại một chút.
Cùng cảnh giới, dù không địch lại võ sư cường hãn thì cũng phải vô địch trong nhóm siêu năng.
Ở nơi xa xôi hơn, Lưu Long cũng đang cường hóa ngũ tạng.
Lần này, Lý Hạo thu hoạch cực lớn, tất cả mọi người đi theo đều thu được chỗ tốt, ai ai cũng đang điên cuồng tu luyện.
Thời gian cũng theo đó mà trôi qua từng ngày.
Đá Thần Năng và năng lượng thần bí của Lý Hạo nhanh chóng tiêu hao.
Hắn có hơn 2000 viên đá Thần Năng, trước đó đổi lấy Sinh Mệnh Tuyền Thủy nên đã tiêu hao xấp xỉ 300 viên đá Thần Năng, một viên đá Thần Năng có thể chuyển đổi 250-280 khối năng lượng thần bí.
Trong mấy ngày ngắn ngủi, bên chỗ Lý Hạo bởi vì có nhiều người hấp thu nên hắn trực tiếp tiêu hao gần 300 viên đá Thần Năng, chuyển đổi xấp xỉ 7 vạn khối năng lượng thần bí.
Trong đó, Hắc Báo đánh cắp không ít, Lưu Long, Vương Minh cũng thế, các võ sư khác thì hấp thu ít hơn một chút.
Phần lớn đều đã bị Lý Hạo hấp thu.
Nhưng thân thể và ngũ tạng của Lý Hạo lại không cường hóa bao nhiêu, lần này, hắn chủ yếu đang thử xem cần bao nhiêu năng lượng mới có thể làm cho khóa siêu năng bão hòa, kết quả thí nghiệm hồi lâu… Lý Hạo phát hiện, có lẽ hắn đã nghĩ quá đơn giản.
7 vạn khối năng lượng thần bí được hắn hấp thu một nửa, có lẽ đã vượt qua 3 vạn khối nhưng khóa siêu năng lại tựa như cái động không đáy.
Ngũ tạng, nhục thân của hắn khi ở cổ thành đều đã hấp thu một chút năng lượng thần bí, đạt đến 6000 khối tiêu chuẩn.
Mấy ngày nay, hắn điên cuồng hấp thu, trên thực tế lại tăng lên không nhiều, hiện tại, bất quá chỉ tương đương với khoảng 7000 khối.
Lượng bị thân thể và ngũ tạng hấp thu vẫn chưa đến 10.000 khối năng lượng thần bí.
Còn lại 20.000 khối cơ hồ đều bị khóa siêu năng hấp thu, mà đó còn chỉ là một khóa siêu năng trong tim, thứ mà lần này Lý Hạo cố ý chuyên tâm nhắm vào.
Kết quả, trọn vẹn 20.000 khối bị hấp thu còn chưa bão hòa, điều này khiến Lý Hạo cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Điều đó không có khả năng!
Hắn không tin để bão hòa một khóa siêu năng mà đám Nam Quyền lại cần nhiều năng lượng đến vậy, phải biết bởi vì sự tồn tại của kiếm năng, hắn có thể làm được như thế, nếu không có kiếm năng, hắn muốn khóa siêu năng hấp thu 20.000 phương năng lượng thần bí… cứ chờ kiếp sau đi!
Viên Thạc cũng không làm được, trái tim của ông đạt tới 1000 khối thì mới bắt đầu Uẩn Thần.
Dù cho đám Nam Quyền không chậm trễ, 20 năm trôi qua có thể bão hòa được mấy đầu khóa siêu năng, chẳng lẽ khóa siêu năng của những người này ẩn chứa năng lượng vượt qua 20.000 khối?
“Điều đó không có khả năng… Nhất định tồn tại vấn đề.”
Ba ngày thoáng qua rất nhanh.
Lý Hạo cảm thấy trong việc này tồn tại một vài vấn đề, đến bây giờ khóa siêu năng vẫn chẳng thể bão hòa là chuyện rất không thích hợp.
“Trừ phi là vấn đề tiềm lực!”
Chương 837: Ly Biệt
Lý Hạo nhíu mày, có lẽ có liên quan tới huyết mạch của hắn, huyết mạch truyền thừa đại biểu hắn có vài năng lực mà những người khác không có được.
Nội tình thân thể hắn cũng mạnh hơn so với người bình thường.
Cho nên, hắn hấp thu năng lượng thần bí khả năng cần nhiều hơn một chút.
“Thế nhưng tiếp tục như thế, hệt như cái động không đáy thì ai biết lúc nào mới có thể bão hòa?”
Mấu chốt là hấp thu vào khóa siêu năng thì thực lực tăng lên còn không quá rõ ràng.
Không, là gần như chẳng có chút biến hóa.
Thế này không có lời chút nào.
Đây là việc tăng cường nội tình nhưng tiêu hao quá nhiều mà lại không tăng ở mặt thực lực, nội tình hùng hậu đến mấy thì cũng có làm được gì?
Lý Hạo bỗng thở dài một tiếng, lựa chọn từ bỏ.
Thế này là không được!
Xem ra, nhất định phải tìm ra lão sư, nghiên cứu thảo luận về phương án mới được, nếu không Ngũ Tạng Chi Kiều của hắn cũng chẳng thể xây dựng, nhất định phải tránh đi điểm này mới có thể.
Càng nghĩ hắn càng đau đầu.
Khóa siêu năng cường đại cũng dẫn đến một vấn đề… Ngũ thế dung ngũ tạng, hiện tại trái tim cường hãn, thế lại vẫn là của trước đó, điều này cũng làm xuất hiện một tai hại mới, thế bị khóa quá lợi hại, tiếp tục như vậy, ngũ thế sẽ bị khóa cứng hoàn toàn.
Đến lúc đó, ngũ thế không cách nào xuất hiện, vậy thì sẽ biến thành trò cười.
Cường hóa gũ tạng, đến cuối cùng lại kháo cứng ngũ thế, ngươi muốn phá cũng không phá được, ra cũng ra không được… Vậy còn chơi cái gì?
“Nhiều nhất 10.000 khối…”
Lý Hạo thầm phán đoán, nhiều nhất để ngũ tạng và thân thể cường hóa đến mức độ 10.000 khối, mạnh hơn thì thế của hắn có thể sẽ bị khóa lại không ra được, khi đó hắn sẽ phải đau đầu.
Lần này hắn đổi lấy một chút Uẩn Thần Quả, không biết có trợ giúp đối với việc uẩn thế hay không.
Ngay khi Lý Hạo suy nghĩ những chuyện này, ngoài cửa, bỗng nhiên có âm thanh truyền đến: “Lý Hạo, có ở đây không?”
Ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, lóe lên một cái rồi biến mất ngay tại chỗ.
Ngoài phòng tu luyện.
Sắc trời còn chưa sáng hoàn toàn, hiện tại, Mộc Lâm đang chờ ở cửa.
Nhìn thấy Lý Hạo đi ra, ánh mắt ông ta khẽ nhúc nhích, lộ ra nụ cười tươi: “Mấy ngày nay vẫn luôn tu luyện sao?”
“Ừm, Nhị Mộc ca.”
Mộc Lâm cười, cũng không thèm để ý, “Ban đầu vì ngươi đang tu luyện nên không muốn quấy nhiễu ngươi, nhưng hôm nay là lúc chúng ta xuất phát, phía trên có lệnh xuống, điều Hầu bộ nhập Thiên Tinh thành! Võ Vệ quân là lực lượng dòng chính của Hầu bộ, sẽ cũng xuất phát theo Hầu bộ để tiến về Thiên Tinh thành… Ta nghĩ vẫn nên chào ngươi một tiếng, bởi vì sắp tới ở bên này khả năng chỉ có Liệp Ma đoàn các ngươi ở lại chỗ này.”
Hôm nay?
Lý Hạo khẽ giật mình, rất nhanh nghĩ đến chuyện đã nói trước đó, ba ngày sau là lúc xuất phát.
Nói như vậy, đã là ngày thứ tư rồi.
Thật nhanh!
Cũng phải, hắn đã hấp thu trọn vẹn 30.000 khối năng lượng thần bí, chính xác là nên trôi qua mấy ngày rồi.
Nơi xa, từng vị Võ Vệ quân đang nhanh chóng thu thập hành lý, thậm chí bắt đầu xếp hàng, toàn bộ căn cứ cũng có chút huyên náo hẳn lên.
Lý Hạo khẽ nhíu mày: “Tất cả mọi người nguyện ý đi cùng sao?”
Những người này đều là người Ngân Nguyệt.
Hiện tại ly biệt quê hương, họ đều chấp nhận đi theo Hầu Tiêu Trần sao?
Mộc Lâm cười nói: “Đương nhiên! Hầu bộ ở thời đại võ sư xuống dốc vẫn rất coi trọng võ sư, từng bước một kéo chúng ta lên, bây giờ Hầu bộ vào kinh thành, tiền đồ chưa biết rõ, Võ Vệ quân tự nhiên là muốn đi theo! Thiên Tinh thành có lẽ là chốn ngươi lừa ta gạt, lục đục với nhau nhưng chúng ta thủ vệ, Hầu bộ cũng có thể nhẹ nhõm hơn một chút.”
Lòng Lý Hạo khẽ động, lòng trung thành của Võ Vệ quân đối với Hầu Tiêu Trần quả thực không thể khinh thường.
Ly biệt quê hương, đi xa vạn dặm, những người này cũng nguyện ý đi theo.
“Hầu bộ thì sao?”
“Đang ở trụ sở của Tuần Dạ Nhân, đợi chút nữa chúng ta sẽ qua đó tụ họp, ngồi xe đến phụ cận Vân Giang trước, sau đó vượt qua Vân Giang, tiến vào Lâm Giang hành tỉnh, kế tiếp cưỡi xe riêng tiến về Bắc Hải hành tỉnh, cuối cùng vượt qua Bắc Hải… Tiến vào Trung Bộ rồi, chúng ta liền có thể một đường đón xe để đến Thiên Tinh thành.”
Đoạn đường này xa cách vạn dặm.
Nếu một mực đi bộ, dù mỗi ngày phi nước đại mấy trăm dặm thì tới Thiên Tinh thành cũng cần mấy tháng.
Thiên Tinh thành quá xa, nói là vạn dặm nhưng trên thực tế nhìn từ trên địa đồ đều phải lên tới hai vạn dặm.
Ở Trung Bộ, đường giao thông coi như tiện lợi, đón xe thì đi suốt hai mươi bốn giờ một ngày cũng có thể chạy được khoảng 3000 dặm, ước chừng một tuần lễ sẽ có thể đến nơi.
Đương nhiên, nếu có tiền có thể cưỡi máy bay đặc hữu của Trung Bộ.
Tốc độ của thứ này sẽ nhanh hơn rất nhiều nhưng số lượng Võ Vệ quân nhân quá nhiều, xác suất cao là Hầu Tiêu Trần sẽ không lựa chọn phương án này, vậy thì họ chỉ có thể ngồi xe, một tuần lễ sau hẳn là có thể đến Thiên Tinh thành.
Đương nhiên, Lý hạo đã xem qua rất nhiều cổ tịch cũng biết, tại thời kỳ văn minh cổ có loại xe tốc hành riêng, vận tốc một giờ thậm chí có thể đạt tới 500 dặm trở lên, một ngày có thể chạy xa vạn dặm.
Bất quá, kỹ thuật ngày nay không đạt được tiêu chuẩn khi ấy, sau khi đào móc di tích văn minh cổ, một chút kỹ thuật trong đó mặc dù được vận dụng nhưng vẫn không bằng năm đó, tốc độ xe chậm hơn không chỉ một bậc.
Sau khi siêu năng quật khởi thì mới có thể vận dụng một chút thủ đoạn siêu năng, còn trước đó chỉ có thể dùng xe ngựa để kéo chở.
Lý Hạo thở hắt ra: “Cùng nhau đi, ta tiễn các ngươi, nhân tiện tạm biệt Hầu bộ.”
Mộc Lâm nở nụ cười: “Tới tìm ngươi là vì ta cũng có tâm tư này, dù sao ngươi cũng là chi Bách Nhân đoàn duy nhất lưu lại của Võ Vệ quân.
Hôm nay Hầu bộ rời đi, đại khái sẽ có một vài đại nhân vật tiễn biệt, ngươi xuất hiện tiện để quen mắt, tiếp theo cũng dễ chiếu cố một hai.”
Nói rồi ông lại tỏ ra tiếc nuối: “Đáng tiếc… làm cộng sự chưa được mấy ngày, chúng ta đã phải đi rồi.”
Vốn dĩ ông ta còn muốn cùng nhau đi thăm dò di tích nữa cơ.
Nghĩ đến đó, ông lại nói: “Đúng rồi, hình như lão đại cũng đang tìm ngươi, lúc trước hắn thăm dò di tích thất bại, vốn là muốn gọi ngươi cùng đi thăm dò, kết quả ngươi lại chạy quá nhanh.
Bây giờ xảy ra việc này, đại khái là không có thời gian cùng nhau hành động nữa rồi, lão đại có thể sẽ chuyển địa chỉ di tích cho ngươi, sau này ngươi hãy tự thăm dò đi, nhưng nhất định phải cẩn thận, lão đại đã từng thất bại rồi đấy.
Bất quá thực lực của ngươi rất đáng sợ, chưa chắc đã sao.”
Ông ta từng tiến vào di tích, tất nhiên cũng nhìn thấy uy phong khi Lý Hạo chém Húc Quang.
Kim Thương không thể thăm dò thành công, Lý Hạo thì lại rất khó nói trước.
Lý Hạo không nói gì, chỉ đi theo Mộc Lâm ra ngoài.
Chương 838: Rời Đi
Lúc này, Lưu Long cũng theo tới: “Ta cũng đi, tới tiễn Hầu bộ, tuy mấy năm qua ở Tuần Dạ Nhân không thể kiếm ra tên tuổi gì, nhưng khi đó cũng nhờ Hầu bộ gật đầu, ta mới có thể trở về Ngân Thành, tiếp tục làm đội trưởng đội chấp pháp Tuần Kiểm ti, trở thành tiểu đội Liệp Ma…”
Hầu Tiêu Trần muốn đi, Lưu Long cảm thấy mình cũng nên đưa tiễn.
Lý Hạo không nói gì, một lát sau, họ đi theo Mộc Lâm ra phía ngoài xe.
Giờ phút này, bên ngoài hiện ra từng chiếc xe tải, hơn nghìn Võ Vệ quân xuất động 20 chiếc xe tải lớn, đây chỉ là để chở người, còn có một số nhẫn trữ vật cũng được vận dụng để chứa áo giáp, tài nguyên.
Lúc này, một người đi tới, chính là đồ đệ của Kim Thương, cũng là nữ nhi của Khổng Khiết, nữ tử này tên là Khổng U Vân.
Thực ra Lý Hạo không quen nàng, dù sao đôi bên gặp mặt nhau chưa được mấy lần.
Khổng U Vân cất bước đi tới, mở miệng nói: “Lý bách phu trưởng, Thiên phu trưởng tìm ngươi!”
Phía trước có chiếc xe nhỏ đang đỗ.
Lý Hạo ngẫm nghĩ, gật gật đầu, đi theo qua đó.
Trên xe, Kim Thương đang ngồi, mới mấy ngày không gặp, vị này giống như già đi rất nhiều, trước đó thoạt nhìn chỉ bốn mươi năm mươi tuổi, nhưng bây giờ cảm giác như đã già yếu.
Lý Hạo thầm phỏng đoán, có lẽ… có liên quan tới đám người Địa Phúc Kiếm.
“Lên đi!”
Kim Thương bình tĩnh cất giọng, Lý Hạo không nói gì, cấp tốc lên xe rồi ngồi xuống bên cạnh, phía trước, Khổng U Vân cũng lên khởi động xe.
Kim Thương ngồi thẳng tắp hệt như là một cây thương.
Ngữ khí của ông ta vẫn bình tĩnh như trước: “Sau khi ta đi, nơi đây chỉ có các ngươi, bên chỗ khố phòng còn có một số đồ vật sót lại, đá Thần Năng, năng lượng thần bí cũng có một ít, ngoài ra cũng có một số Ngộ Đạo Cổ Binh… Không có đặt ở khố phòng mà là trong nhẫn trữ vật!”
Nói xong ông trực tiếp ném cho Lý Hạo một cái nhẫn trữ vật.
“Vốn những thứ này không tới phiên ngươi chưởng quản, nhưng ngươi không đi nên lưu lại cho ngươi.”
“Đồ không nhiều lắm, phần lớn chúng ta đều mang đi, nhưng cũng không thể không lưu lại gì cho các ngươi được.”
Lý Hạo nhận lấy nhẫn trữ vật, không nói gì.
Trước khi Võ Vệ quân rời đi còn cho hắn ít đồ, đây là điều mà hắn không nghĩ tới.
Tiếp theo, Kim Thương lại đưa cho Lý Hạo một quyển sách: “Đây là tư liệu ghi chép về những di tích chúng ta thăm dò trong những năm này, tự ngươi xem đi, có lẽ Mộc Lâm đã nói với ngươi rồi, vài ngày trước ta phát hiện một tòa di tích, nhưng chưa kịp thăm dò.
Ở trong đó chắc hẳn sẽ nguy hiểm, ngươi tự xử lý đi, tư liệu về di tích cũng đều nằm trong nhẫn trữ vật.”
“Tạ ơn thiên phu trưởng.”
“Không cần.”
Kim Thương bình thản nói: “Ta không thăm dò được là do thực lực không đủ, có lẽ ngươi có thể, không cần thiết cám ơn làm gì.”
Nói đến đây, ông ta cân nhắc một phen: “Còn nữa, coi chừng đám hải tặc Nguyệt Hải, tư liệu về cũng đã được chúng ta chỉnh lý, ngươi phải cẩn thận, kẻ yếu trong đám hải tặc không tính là gì, sợ là sợ hải tặc Bắc Hải biết chúng ta và bộ trưởng đi rồi, sẽ tiến vào Nguyệt Hải làm tiền, ngươi phải hết sức cẩn thận! Đạo tặc Bắc Hải rất mạnh, thậm chí có cả cường giả Húc Quang đỉnh phong, thậm chí còn có cường giả Yêu tộc đại yêu… Ngươi nhất định phải cảnh giác!”
Lý Hạo lại gật đầu.
Kim Thương cân nhắc chốc lát, lại nói: “Không nên bị bao phủ dưới bóng ma của sư phụ ngươi, đừng để cả một đời đều dựa vào ông ấy để tiến lên, Ngũ Cầm Thuật rất lợi hại, nhưng cũng hi vọng ngươi có thể tự đi trên con đường của mình.
Ta không có tư cách nói gì, nhưng ta biết một khi trên đầu ngươi có tòa núi lớn, ngươi muốn khiêu động ngọn núi này thì sẽ rất khó khăn!”
Giờ khắc này, cảm giác như lòng Kim Thương đã gần như kết thúc.
Ánh mắt Kim Thương mỏi mệt và chút tiếc nuối nói không nên lời, thần sắc đầy vẻ bất đắc dĩ.
Đứng đầu Ngân Nguyệt Tam Thương lại không thể địch nổi Quang Minh Kiếm trong Thất kiếm.
Di tích đã triệt để đánh nát niềm kiêu ngạo của ông, khiến ông khó chịu không nói ra được, bây giờ, ông không biết con đường phía trước, cũng chẳng có cách nào tiến lên, mấy ngày nay, ông chán chường không gì sánh được.
Lý Hạo nhìn bộ dạng này của Kim Thương, cuối cùng cũng không nói gì.
Những điều này cần chính bản thân ông ta tự đi phá vỡ.
Ai tới dỗ dành đều không được, cũng không cần thiết.
Sau đó, Kim Thương không nói một lời, nhắm mắt dưỡng thần, mà Lý Hạo cũng chỉ đành ngồi trên xe, cùng nhau tiến về trụ sở Tuần Dạ Nhân.
Trụ sở Tuần Dạ Nhân.
Hôm nay, tất cả mọi người đều không ra ngoài.
Đại lượng siêu năng đã tụ tập ở đây.
Hầu Tiêu Trần chuẩn bị rời đi.
Từ ngày Ngân Nguyệt Tuần Dạ Nhân thành lập, ông ấy chính là lãnh tụ của nơi đây, mãi cho đến hôm nay, đã gần 20 năm trôi qua, bây giờ vị này lại muốn rời đi.
Hách Liên Xuyên cũng lộ ra vẻ mặt chua xót.
Hầu Tiêu Trần vừa đi… địa vị của Ngân Nguyệt Tuần Dạ Nhân sẽ giảm xuống rất nhiều.
Võ Vệ quân cũng đi, Tuần Dạ Nhân lớn như vậy mà bây giờ chỉ có vị Tam Dương trung kỳ như hắn chèo chống, về phần các Tam Dương khác thì thực ra cũng có, hai ngày trước, hai vị phó bộ trưởng đều đã tấn cấp Tam Dương thành công.
Chu bộ trưởng Kim hệ, Hà bộ trưởng Thủy hệ đều bước vào cấp độ Tam Dương, việc này có liên quan tới chuyện bọn hắn thu được rất nhiều đá Thần Năng.
Ba vị Tam Dương, đây chính là lực lượng hạch tâm chủ yếu trước mắt của Tuần Dạ Nhân.
Nhưng lực lượng như vậy có thể coi là rất mạnh sao?
Trước kia có lẽ sẽ cảm thấy như vậy, hiện tại lại không đáng nhắc tới.
Hách Liên Xuyên lộ ra vẻ mặt không nỡ: “Bộ trưởng, hay là để Ngọc tổng quản ở lại đi?”
“…”
Ngọc tổng quản nhìn hắn ta một cái, dùng một loại ánh mắt có thể giết người để nhìn xem hắn, nhưng Hách Liên Xuyên không quan tâm, bi ai nói: “Bằng không, ta sẽ nhịn không được!”
Quá bi ai!
“Thực sự không được thì tìm người tiếp nhận vị trí bộ trưởng, để cho ta làm bộ trưởng, ta sợ ta gánh không được…”
Đúng vậy, hắn thay thế cho bộ trưởng là việc ngoài dự liệu.
Thế nhưng lần này Trung Bộ không an bài người tới giao ban, không biết nguyên nhân là gì, có lẽ… là họ sợ chết?
Cho nên không ai nguyện ý tới.
Chương 839: Không Còn Chỗ Dựa
Dưới tình huống như vậy chỉ có thể để Hách Liên Xuyên tạm thời tiếp nhận chức bộ trưởng, hắn ta không có niềm vui khi thăng quan mà chỉ có sợ hãi cùng bất đắc dĩ.
Ta thật sự không đảm đương được, nhất là khi bộ trưởng đời trước còn là Hầu Tiêu Trần cường hãn vô biên.
Hầu Tiêu Trần cười khẽ: “Thoải mái lên, ta đi rồi, bên này sự tình sẽ không nhiều, tam đại tổ chức cũng bị tiêu diệt hầu hết, ta vừa đi, bọn chúng sẽ không cho cường giả tới nữa…”
Làm sao có thể!
Hách Liên Xuyên cạn lời, ta đâu phải người ngu, ngươi đi rồi mới là thời cơ tốt để nhét người vào Ngân Nguyệt, còn nữa, bát đại gia Lý Hạo vẫn ở đây, ngươi lại dám nói với ta, người của tam đại tổ chức sẽ không đến?
Đừng có đùa!
Đầu óc của ta vẫn rất tỉnh táo.
Hầu Tiêu Trần cười nói: “Đừng sợ, thực sự không được thì tìm người tới giúp ngươi đi.”
“Ai?”
Hầu Tiêu Trần nhìn ra ngoài đi, cười nói: “Không phải tới rồi đó sao?”
Hách Liên Xuyên cũng nhìn ra ngoài, vừa vặn trông thấy Kim Thương và Lý Hạo xuống xe, lòng hắn ta nao nao liếc về phía Hầu Tiêu Trần.
Hầu Tiêu Trần khẽ cười một tiếng: “Không phải hắn thích làm quan sao? Tác thành cho hắn là xong!”
“Hắn không đi… Vậy thì phải gánh vác một chút trách nhiệm, chỉ là hắn bị cừu hận làm cho choáng váng đầu óc, chưa chắc sẽ thật sự lưu ý những vấn đề này, chính ngươi xem rồi xử lý đi, ưu điểm của ngươi không nhiều nhưng đối xử với mọi người cũng coi như thẳng thắn, Lý Hạo dù thế nào cũng sẽ chiếu cố một hai…”
Dứt lời, Hầu Tiêu Trần vang lên khắp bốn phương: “Võ Vệ quân Lý Hạo tấn cấp thành tuần thành sứ cao cấp, đảm nhiệm chức phó bộ trưởng ủy ban tuần tra Ngân Nguyệt, hỗ trợ bộ trưởng Hách Liên Xuyên, cùng nhau quản lý uỷ ban tuần tra Ngân Nguyệt!”
Vừa xuống xe, Lý Hạo chợt thấy nao nao.
Tình huống như thế nào?
Tuần thành sứ cao cấp là chức vị trước đó hắn một mực muốn, nhưng cho tới giờ vẫn chưa đạt được.
Hôm nay hắn lên chức, thế nhưng tại sao lại cho hắn chức phó bộ trưởng, còn cùng với Hách Liên Xuyên chấp chưởng Tuần Dạ Nhân?
Nơi xa, mấy chiếc xe nhỏ cũng chậm rãi dừng lại, giờ phút này, bên đó lộ ra mấy gương mặt, ai nấy đều hơi ngạc nhiên nhưng cũng không ai nói gì.
Thanh âm Hầu Tiêu Trần vang lên lần nữa: “Ngoai ra, biên chế Võ Vệ quân cũng không hủy bỏ, Lý Hạo tạm thay chức thiên phu trưởng Võ Vệ quân Ngân Nguyệt, bảo vệ phòng tuyến Nguyệt Hải, đề phòng hải tặc đột kích! Thủ vệ Ngân Nguyệt bình an, không để cho hải tặc đặt chân vào mảnh đất Ngân Nguyệt!”
Dưới lầu, Lý Hạo khẽ nhíu mày.
Hắn chưa chắc sẽ ở lại Ngân Nguyệt quá lâu, hiện tại hắn vừa kiêm chức phó bộ trưởng vừa làm thiên phu trưởng… Hầu Tiêu Trần đang muốn làm cái gì vậy?
Trước đó không lâu còn bảo mình đi cùng, hiện tại mình không đi, ông ta bèn an bài cho mình nhiều chức vị như vậy… Làm gì thế?
Liệp Ma đoàn có bao nhiêu người đâu!
“Tuần Dạ Nhân, Võ Vệ quân đều phải được bảo đảm bình an, như vậy mới không hổ mồ hôi nước mắt của nhân dân và các phụ lão hương thân.
Quân lương hay lương bổng đều đến từ Ngân Nguyệt, Lý Hạo, ngươi phải nhớ cho kỹ!”
Phía dưới, Lý Hạo vẫn chưa lên tiếng.
Hầu Tiêu Trần đi ra, nhìn về phía Lý Hạo, thanh âm đạm mạc: “Lý Hạo, còn không mau tiếp lệnh?”
“…”
Lý Hạo lộ vẻ nghi ngờ, hơi hơi giãy giụa, nửa ngày sau hai chân hắn khép lại, đạp đất có tiếng, cao giọng quát: “Vâng!”
Hầu Tiêu Trần cười, khẽ gật đầu không nói cái gì, tiện tay ném ra một cái nhẫn trữ vật: “Vài tư liệu, danh sách liên quan tới Tuần Dạ Nhân đều giao cho ngươi, ngươi phải phụ trợ Hách Liên Xuyên thật tốt, cùng nhau giúp Ngân Nguyệt an cư lạc nghiệp!”
Nói đoạn ông cất bước tiến lên.
Sau khi lên xe, ông một mạch không quay đầu lại.
“Xuất phát! Chư quân, hôm sau gặp lại!”
“Xuất phát!” Kim Thương mở miệng quát khẽ, sau một khắc, mấy chục chiếc xe lớn nhao nhao phát động.
Nơi xa, Triệu thự trưởng, Hoàng Vũ, Khổng Khiết… thủ lĩnh các phương lần lượt xuống khỏi xe.
Hồi lâu, có người than nhẹ: “Chúc quân thuận buồm xuôi gió, long tiềm tại uyên, Ngân Nguyệt phát triển!”
Hầu Tiêu Trần thoải mái không gì sánh được, không giao lưu gì với những người này, nhanh chóng dẫn đội rời đi.
Mà Lý Hạo lại hơi thất thần.
Cứ như vậy mà đi rồi sao?
Giờ khắc này, bỗng nhiên hắn cảm thấy hơi khác thường, lão sư đi rồi, trước khi đi lão sư nói để Hầu Tiêu Trần che chở cho mình, mặc dù trong lòng hắn hoài nghi rất nhiều, thế nhưng khi Hầu Tiêu Trần ở đây, Lý Hạo luôn cảm thấy bản thân vẫn có chỗ dựa.
Bên phía Hồng Nhất Đường cũng thế, Nam Quyền cũng là như vậy…
Hiện tại, Hầu Tiêu Trần rời đi, Nam Quyền cũng sẽ đi, Hồng Nhất Đường triệt để phong bế Kiếm Môn, không còn gặp khách…
Lại nhìn bốn phía, bỗng nhiên hắn chợt thấy không rét mà run!
Lý Hạo đột nhiên cảm giác được mình rơi vào ổ sói hang hổ, trái tim không khỏi rét lạnh, chỗ dựa sau lưng dường như trong nháy mắt đã rời đi sạch sẽ.
Giờ khắc này, phảng phất như về tới một năm trước.
Lúc này hắn nên trốn… Thế nhưng hắn phải chạy đi đâu?
Hắc ám hệt như bao phủ lấy Lý Hạo.
Hóa ra gia hỏa âm hiểm kia chỉ cần có mặt ở đây, dù không hề làm gì thì cũng có thể mang đến cảm giác an toàn đâu.
Thật là buồn cười!
Lý Hạo trầm mặc không nói lời nào, một bên, biểu tình của Hách Liên Xuyên càng là như cha mẹ chết, thống khổ tột cùng.
Hầu Tiêu Trần thật sự rời đi rồi.
Chương 840: Ánh Hồng Nguyệt
Hầu Tiêu Trần nói đi là đi.
Tin tức của ông ta cũng cấp tốc truyền ra khắp chốn, một đội ngũ bắt đầu xuất phát về hướng Thiên Tinh thành.
Khu vực Trung Bộ.
Trong một tòa đại điện chốn thâm sơn.
Trên bảo tọa, một nam tử có sắc mặt hơi tái nhợt nhưng lại anh tuấn vô cùng yên lặng lắng nghe người phía dưới báo cáo.
“Thủ lĩnh, Hầu Tiêu Trần đã xuất phát, Ngọc La Sát, Kim Thương cùng Võ Vệ quân, ngoại trừ Liệp Ma đoàn của Lý Hạo đã xuất phát toàn bộ.”
Phía trên trên bảo tọa, nam tử dùng tay nâng cằm, dáng vẻ nom rất lười biếng.
Gã yên lặng nghe xong, tựa hồ đang trầm tư điều gì đó.
Bên trái, một vị mỹ nhân mặc trường bào màu xanh, ánh mắt lạnh lùng: “Thủ lĩnh, ngày để Hầu Tiêu Trần và ả tiện nhân Ngọc La Sát đến Trung Bộ chính là ngày mất mạng! Uy nghiêm của Hồng Nguyệt nhiều lần bị giẫm đạp, đám người Hầu Tiêu Trần, Viên Thạc thật sự đáng chết!”
“Không cần nói mấy lời khó nghe này.”
Thanh âm nam tử cũng không hung ác, gã phất phất tay ra hiệu cho nữ nhân an tĩnh.
Ngay lập tức nữ nhân kia không nói gì nữa.
Phía dưới đại điện, hai bên đều có người tồn tại, cẩn thận nhìn lại thì còn có một số mặt quỷ, chỉ là chúng an tĩnh im ắng, khiến cho toàn bộ đại điện đặc biệt yên tĩnh.
“Hầu Tiêu Trần…”
Nam tử giống như đang suy tư, thở dài một tiếng: “Đám người Ngân Nguyệt ai ai cũng chỉ hận không thể ăn thịt, uống máu của ta, ta lại chẳng làm gì họ, ta chỉ muốn bắt Lý Hạo mà thôi, tội gì phải khổ như thế chứ.”
“Di tích Chiến Thiên thành hay bí mật Ngân Nguyệt gì đó ta đều chẳng thấy hứng thú, duy chỉ có Lý Hạo là khác.
Các ngươi nói xem, bát đại gia có phải nên vong rồi không? Lý Hạo thực sự quá thú vị, hắn gây ra rất nhiều chuyện bất ngờ, đầu tiên là Viên Thạc, tiếp đó là Hầu Tiêu Trần… càng ngày càng thú vị.”
Nữ tử áo xanh vội lên tiếng: “Thủ lĩnh, vậy thừa dịp Hầu Tiêu Trần rời đi, chúng ta hãy vào Bạch Nguyệt thành bắt Lý Hạo!”
Nam tử liếc mắt, lười biếng nói: “Hầu Tiêu Trần chỉ ước gì ngươi làm như thế, ông ta đi rồi thì vẫn còn Khổng Khiết, Hoàng Vũ, Hành Chính Tổng Thự… Có lẽ còn có lão quỷ nào đó.
Tam đại thống lĩnh, ngoại trừ Hầu Tiêu Trần thì còn có Hoàng Vũ, người cuối cùng những năm qua không hề có động tĩnh nào, trừ bên chỗ Hành Chính Tổng Thự, ta thật sự nghĩ không ra còn có ai…”
“Aiz!”
Thở dài một tiếng, gã lắc đầu: “Thời buổi rối loạn, quá phiền phức.
Sớm biết như vậy, không bằng thừa dịp vừa phát hiện Lý Hạo liền lập tức bắt giết hắn tại Ngân Thành.
Bây giờ, người đã ra khỏi Ngân Thành, thực lực của hắn cũng cấp tốc tiến bộ, đã có thể địch nổi Húc Quang trung kỳ, phiền phức quá.”
Nữ tử áo xanh khẽ giật mình: “Hắn giết Tam Dương mà…”
Sao lại là Húc Quang trung kỳ rồi?
Ánh Hồng Nguyệt dựa vào trên ghế, gã lười giải thích nhiều, nếu chuyện gì cũng phải giải thích thì rất mệt mỏi.
Quang Minh Kiếm tự dưng vô duyên vô cớ đi tìm Lý Hạo sao?
Có đôi khi, từ một chút tin tức có thể suy đoán ra rất nhiều thứ, mặc dù Từ Phong không phải do Lý Hạo giết nhưng cũng không thoát khỏi liên quan đến Lý Hạo, chỉ với tin tức này liền có thể đào móc ra rất nhiều thứ.
Lý Hạ, ở trong Chiến Thiên thành hẳn là thu được không ít chỗ tốt.
Đáng tiếc thế nhân đều chỉ quan tâm Hầu Tiêu Trần như thế nào mà bỏ qua rất nhiều thứ.
Cũng tốt, nếu không phải như vậy, làm sao có thể tỏ ra vẻ mình cơ trí được?
Ánh Hồng Nguyệt mỉm cười, càng hiển lộ ra đẹp trai bức người.
Nhưng trên thực tế, dù gã nhỏ tuổi hơn Viên Thạc một chút thì bây giờ cũng chừng 60 tuổi rồi.
Gã là lão võ sư hàng thật giá thật, nhưng nhìn ngoại hình thì bất quá gã mới chừng ba mươi, đi ra ngoài có lẽ còn có thể khiến cho nữ nhân thét lên.
Thời khắc này Ánh Hồng Nguyệt giống như đang suy tư điều gì đó.
Một lát sau, gã chậm rãi nói: “Hầu Tiêu Trần muốn tới Trung Bộ thì cứ để ông ta tới, không cần thiết ngăn chặn.”
“Về phần Lý Hạo…”
Suy tư một phen, gã lại nói: “Bạch Nguyệt thành cường hãn, không thể khinh động, trừ phi ta trở về nếu không khó có được thành tích, có khi còn hao tổn nhân thủ, được không bù mất.
Tạm thời không cần để ý tới, Lý Hạo bên kia tốt nhất cứ bỏ mặc không quan tâm, thậm chí đừng phân người nào qua đó.
Cờ hắn không cách nào tiến bộ ở Ngân Nguyệt, phải bước vào Trung Bộ thì đó mới là cơ hội đối phó hắn.”
Lần này, gã đã thăm dò ra mấy tên Ngân Nguyệt.
Lúc này nếu cử người đi có lẽ sẽ phù hợp với ý đồ của mấy tên kia.
“Còn về Tử Nguyệt, để Chanh Nguyệt từ bỏ nhiệm vụ truy sát Viên Thạc, tới Ngân Nguyệt đi!”
Ánh Hồng Nguyệt lộ ra nụ cười cực kỳ nhu hòa: “Thể hiện thành ý đầy đủ một chút, bọn hắn bắt Tử Nguyệt là vì cái gì, ta đều biết.
Để Chanh Nguyệt dâng lên 10 quả Huyết Thần Tử Húc Quang trung kỳ, 3 quả Huyết Thần Tử Húc Quang hậu kỳ, mặt khác, hứa hẹn với Lý Hạo rằng Chanh Nguyệt không còn truy sát Viên Thạc nữa… bảo hắn đưa Tử Nguyệt về.”
Nữ áo xanh ở bên đỏ mắt, lòng không khỏi ghen ghét.
Ả rất muốn nói gì đó nhưng ngẫm lại thì không nói nữa.
Có lẽ đây chính là mị lực của Ánh Hồng Nguyệt.
Gã dám bỏ ra được, đối với rất nhiều người, gã đều chịu chi, 13 quả Huyết Thần Tử vô cùng cường đại, đó đều là cấp độ Húc Quang, thậm chí còn có hậu kỳ.
Nó có thể làm cho địch nhân càng thêm cường đại, thậm chí khó khăn hơn trong việc giải quyết địch nhân.
Nhưng gã vẫn có thể bỏ ra được.
Hôm nay Tử Nguyệt bị bắt, nếu ngày đó Hầu Tiêu Trần bắt đi đám Lục Nguyệt chứ không phải giết các nàng, Ánh Hồng Nguyệt cũng sẽ tìm cách trao đổi.
“Thủ lĩnh anh minh!”
Nữ tử áo xanh nhẹ giọng nói một câu.
Ánh Hồng Nguyệt day day huyệt thái dương, khẽ cười: “Không có gì mà anh minh hay không anh minh, nếu thực sự anh minh thì sẽ không xem thường những tên kia, biết rõ bọn hắn nguy hiểm nhưng vẫn để Lục Nguyệt đi qua, bây giờ…”
Gã lắc đầu, than nhẹ một tiếng: “Tạo hóa trêu ngươi!”
Chỉ là gã không thể ngờ tới, trong Chiến Thiên thành có quá nhiều biến cố.
Ba bên xuất động hơn 10 Húc Quang, hậu kỳ cũng có tới mấy vị.
Gã đã cực kỳ đề phòng Hầu Tiêu Trần, dựa theo phán đoán của gã thì Hầu Tiêu Trần không muốn giải phong, như thế thì chẳng thể tạo thành tổn thất lớn, cường giả của tam đại tổ chức bị diệt toàn quân tất có nguyên nhân khác.
Nếu không chỉ với mấy người Hầu Tiêu Trần, Khổng Khiết, Ngọc La Sát sẽ không thể tạo thành kết cục như vậy, trừ phi họ thật sự giải phong toàn bộ.
Nữ tử áo xanh vội vàng nói: “Đó là do Hầu Tiêu Trần gian trá…”
“Gian trá?”
Liếc qua Thanh Nguyệt, gã thở dài một tiếng: “Đừng lúc nào cũng gièm pha địch nhân, gièm pha địch nhân sẽ khiến ta cảm thấy ta rất rác rưởi.
Thừa nhận sự mạnh mẽ của kẻ địch cũng chẳng có gì không tốt, địch nhân cường đại, ta tổn thất nặng nề còn có vẻ như ta chỉ là không đủ may mắn, ngươi nói địch nhân là đồ phế vật sẽ càng lộ rõ ta rất ngu ngốc.”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










