[Dịch] Tinh Môn
Tập 167 : Yêu Tộc Thương Sơn (c831-c835)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Yêu Tộc Thương Sơn
Lý Hạo cười cười, thấp giọng bảo: “Trong tay ta có vài bảo vật, có lẽ có thể trợ giúp ngươi phát hiện khóa siêu năng thứ năm.”
Tức khắc Hách Liên Xuyên liền hiên ngang lẫm liệt đáp: “Ừm, vậy ta sẽ dẫn đội đi xem một chút, Thương Sơn đích thật là hơi nguy hiểm!”
Lý Hạo chắp tay, “Vậy làm phiền bộ trưởng!”
“Đều là việc nên làm mà thôi.”
Hách Liên Xuyên cười ha hả, dẫn đội đi đâu cũng là đi, tới Ngân Thành trước cũng không tệ, hơn nữa vài ngày sau trở lại thì có lẽ Ngân Nguyệt đã bình ổn nhiễu loạn rồi.
Tới lúc đó, nếu Lý Hạo có thể giúp mình tìm ra đầu khóa siêu năng thứ năm thì không còn gì tốt hơn.
Rất nhanh, Hách Liên Xuyên đã dẫn đội rời đi, thẳng tiến về phương hướng Ngân Thành.
Lưu Long nhịn không được mở miệng: “Hách bộ trưởng của chúng ta quả nhiên làm việc nhanh nhẹn, khó trách Hầu bộ trưởng đã nhiều năm không cần quản sự, chuyện gì cũng đều yên tâm giao cho hắn.”
Nhìn xem, người ta làm việc tích cực cỡ nào kia kìa!
Chỉ cần cho chỗ tốt là lập tức nhiệt tình nhận việc.
Lý Hạo chỉ cười cười mà không đáp, trong lòng hắn đang suy nghĩ một chuyện, có lẽ hắn nên ra sức giúp vị này tìm đạo khóa siêu năng thứ năm xem sao.
Sắp tới Hầu Tiêu Trần rời đi, nếu thực lực Hách Liên Xuyên vẫn không mấy tiến bộ thì sẽ không dễ lăn lộn tại đây.
Hầu Tiêu Trần mà đi thì khả năng cao là Ngọc tổng quản cũng sẽ đi cùng, nói không chừng đám người Kim Thương cũng nối gót.
Trong khi cường giả tụ tập ở Ngân Nguyệt vẫn còn rất nhiều, mà thực lực của Tuần Dạ Nhân tọa trấn nơi đây lại giảm mạnh trong thoáng chốc.
Mãi đến xế chiều, đám người Lý Hạo mới về tới Bạch Nguyệt thành.
Bạch Nguyệt thành vẫn an bình như trước đây.
Không có kẻ nào ngu ngốc lại chạy đến Bạch Nguyệt thành để chịu chết vào lúc này.
Đoàn người của Hầu Tiêu Trần đều đã trở về, độ an toàn của Bạch Nguyệt thành giờ phút này vượt qua tất cả các địa phương.
“Các ngươi về Võ Vệ quân trước đi, ta tới Tuần Dạ Nhân bên kia một chuyến.”
Lý Hạo dặn dò xong liền tự mình đi đến trụ sở Tuần Dạ Nhân.
Thân là thành viên của Võ Vệ quân và là cấp dưới của Hầu Tiêu Trần, lúc ở bên ngoài thì hắn còn có thể lấy lý do bận rộn, nhưng bây giờ đã trở về, nên báo cáo thì vẫn phải tới báo cáo đầy đủ, đây chính là quy định.
Đổi thành khi trước thì chưa chắc Lý Hạo đã để ý, nhưng vừa nghĩ tới vị hoàng kim sư trưởng trọng quy củ kia thì… Coi chừng Hầu Tiêu Trần cho mình một quyền!
Trụ sở Tuần Dạ Nhân.
Khi Lý Hạo tới nơi liền thấy cảnh người đến người đi rất náo nhiệt.
Có người nhìn thấy Lý Hạo thì vội vàng tiến lên chào hỏi.
Vị này không phải người bình thường, trước đó đã giết được 6 vị Tam Dương, dù chiến tích bên trong di tích không hiển hiện, mọi người cũng không biết rõ tình huống, có điều kẻ có thể đào thoát khỏi sự truy sát của tam đại tổ chức để tiến nhập di tích thì rõ ràng chính là mãnh nhân.
Lý Hạo mỉm cười gật đầu, tiếp tục đi lên phòng làm việc của Hầu Tiêu Trần ở trên tầng sáu.
Cả tầng lầu này chỉ có duy nhất phòng làm việc của ông ta.
Cửa phòng làm việc đã mở sẵn, Hầu Tiêu Trần ngồi bên trong, có cả Ngọc tổng quản đang đứng trước bàn làm việc, Lý Hạo thuận tay gõ cửa một cái, lớn tiếng nói: “Báo cáo!”
“…”
Hầu Tiêu Trần và Ngọc tổng quản đều ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.
Bọn ta đều biết ngươi đến, cũng đã mở sẵn cửa cho ngươi vào, còn rống lớn tiếng như vậy làm gì?
“Vào đi.”
Hầu Tiêu Trần ngồi đằng sau bàn làm việc, chờ Lý Hạo vào cửa thì khẽ hất hàm một cái, ra hiệu cho hắn ngồi xuống rồi hẵng nói.
Lý Hạo bước thẳng lưng tới, giậm chân một cái, nét mặt cực kỳ nghiêm túc, nghiêm cẩn ngồi thẳng xuống ghế đối diện Hầu Tiêu Trần.
“…”
Hầu Tiêu Trần bật cười, “Đây là muốn khoe khoang quân kỷ của Chiến Thiên quân cho ta xem à?”
Lý Hạo tươi cười, “Không có, chẳng qua là ta cảm thấy rất soái khí, muốn thử một chút xem sao!”
Hầu Tiêu Trần không đáp, chỉ nhìn thoáng qua Ngọc tổng quản, đoạn bảo: “Ngươi ra ngoài trước đi, lát nữa ta sẽ đi sau.”
“Được.” Ngọc tổng quản gật gật đầu, đi ra ngoài, lúc đi tới cửa thì nàng bỗng quay đầu nhìn lại, “Nhớ kỹ, nhiệm vụ của ngươi chưa hoàn thành.
Trước đó khi ngươi mượn Hỏa Phượng Thương thì đã đáp ứng cái gì.
Đừng quên!”
Dứt lời Ngọc tổng quản liền quay đầu rời đi.
Gia hỏa này rất lớn lối, vì vậy nàng phải nhắc nhở hắn một phen.
Lý Hạo bất giác ho một tiếng, không nói gì.
Đích thật là hắn đã từng đáp ứng khi vào di tích sẽ trợ giúp Hầu Tiêu Trần cướp đoạt Huyền Quy Ấn, hoàn lại hai ân tình trước đó của mình và lão sư.
Có điều nhớ kỹ thì nhớ kỹ, chứ thực hiện thì… Ngươi bảo ta cướp đoạt Huyền Quy Ấn từ chỗ Vương thự trưởng, còn không bằng giết ta luôn đi.
Hầu Tiêu Trần cười ha hả, nhìn thoáng qua Lý Hạo. “Đừng nghe nàng ta nói lung tung, ta là kẻ thi ân bất cầu báo.
Cứ tính là ngươi thiếu ta một thanh binh khí tốt có thể so với vũ khí của bát đại gia tộc là được.
Ta đoán khả năng cao Huyền Quy Ấn chính là binh khí của Vương gia, ngươi thiếu ta một thanh, chỉ cần nhớ vậy thôi.”
“…”
Lý Hạo quyết định không nên nói gì thì hơn.
Thấy hắn không đáp, Hầu Tiêu Trần cũng không tỏ vẻ trách móc gì, chỉ cười nói: “Tới tìm ta có việc gì à?”
“Không có, ta chỉ tính báo cáo một chút tình hình thôi.”
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Trước đó khi chúng ta giết một số người, ta đã bị chúng truy sát đến Thương Sơn, ở trong Thương Sơn ta tao ngộ bốn đầu đại yêu vô cùng cường đại.
Đám người Bán Sơn đều là bị những đại yêu này giết chết.”
Hắn thuật lại đơn giản một lượt tình huống lần này, cũng không rõ Hầu Tiêu Trần đã biết về đại yêu ở Thương Sơn hay chưa, có lẽ là đã sớm biết.
Chờ hắn nói xong, Hầu Tiêu Trần khẽ gật đầu, “Thương Sơn Yêu tộc…”
“Thương Sơn không đơn giản, càng vào sâu trong Thương Sơn thì lại càng có nhiều bảo vật, thậm chí còn có một ít di tích sót lại.
Thương Sơn nằm đối diện với Đại Ly, đấy cũng là một nơi không đơn giản.
Hiện tại có Thương Sơn Yêu tộc tồn tại tính ra cũng là chuyện tốt, có thể giúp ngăn trở cường giả Đại Ly tiến nhập Ngân Nguyệt.”
Quả nhiên Hầu Tiêu Trần đã biết, hơn nữa còn biết không ít.
Chương 832: Tọa Trấn Ngân Nguyệt
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói tiếp: “Thế nhân đều cho rằng Đại Ly đã bị hủy diệt, nhưng chúng ta lại biết Đại Ly vẫn còn tồn tại.
Chẳng những tồn tại mà còn có rất nhiều cường giả! Còn may mà tạm thời bọn chúng không cách nào vượt qua Thương Sơn, bị Thương Sơn Yêu tộc ngăn trở, bằng không thì chúng đã sớm tiến công Ngân Nguyệt.”
“Khả năng cao là Đại Ly bên kia cũng thu được di tích truyền thừa, cho nên bọn chúng mới có nhiều cường giả như vậy, hơn nữa đều là người đi theo cổ võ nhất đạo.
Cổ võ và kim võ có điểm khác biệt, nhục thân và khí huyết của những người này đều cực kỳ cường hãn, nhưng thần ý lại tương đối yếu nhược.
Ngoài ra thì Siêu Năng Giả và võ sư cũng có không ít.”
Lý Hạo hơi ngạc nhiên, Hầu Tiêu Trần miêu tả rõ ràng như thể ông đã từng đi qua Đại Ly vậy.
“Bộ trưởng từng đến Đại Ly rồi sao?”
“Ừm, đã tới một lần…”
Hầu Tiêu Trần gật đầu: “Nơi đó rất nguy hiểm, không có việc gì thì ngươi đừng đến đấy, bất quá nếu có cơ hội tới Đại Ly luận bàn võ đạo một chút thì cũng tốt, thu hoạch được rất nhiều lợi ích.
Học hỏi những điểm mạnh của người khác, thủ kỳ tinh hoa, thay đổi sao cho phù hợp để bản thân sử dụng.
Đây đều là những biện pháp tăng cường thực lực tốt nhất.”
“Trong thời gian ngắn tới thì Đại Ly sẽ không thể vượt giới ra ngoài, nhưng vẫn phải cẩn thận Thương Sơn Yêu tộc và Đại Ly đạt thành thỏa thuận nào đó.”
“Dĩ nhiên Ngân Nguyệt cũng có lực lượng không tệ, ngươi không cần phải lo lắng quá mức.
Thế nhưng một khi Đại Ly xâm lấn thì chắc chắn Ngân Nguyệt sẽ gặp phiền toái, chiến loạn là việc không cách nào tránh khỏi.”
Hầu Tiêu Trần bẻ khớp ngón tay, lại nói: “Giai đoạn này ngươi không cần phải để ý đến Thương Sơn Yêu tộc.
Còn có một chuyện, ba ngày sau ta sẽ khởi hành rời khỏi Ngân Nguyệt, ta không muốn mang quá nhiều người, nhưng cũng không thể không mang theo ai, không có người thì tới bên kia không dễ làm việc.
Tiểu Ngọc và Võ Vệ quân đều sẽ đi theo ta.
Trung Bộ sẽ là kỳ ngộ mới của bọn họ.
Ngươi bên này thì sao, đã có tính toán gì chưa?”
“Ngài mang theo toàn bộ Võ Vệ quân à?”
“Đúng vậy.”
Hầu Tiêu Trần gật đầu, “Ta sẽ mang đi hết! Ở lại đây thì mọi người khó mà bước vào Đấu Thiên.
Tới Trung Bộ sẽ phải tham dự rất nhiều trận chiến, đấu tranh chính là cơ hội tốt để tôi luyện bọn hắn, như vậy mới có hi vọng tiến thêm một bước, trở thành một chi Võ Vệ quân Đấu Thiên!”
Lý Hạo đã đoán là Hầu Tiêu Trần sẽ muốn dẫn Võ Vệ quân đi, nhưng việc ông mang đi toàn bộ thì đúng là hắn không ngờ.
“Vậy hải tặc thì phải làm sao?”
Võ Vệ quân rời đi hết, lỡ mà hải tặc tấn công Nguyệt Hải bên này thì nên làm như thế nào?
“Ngươi cảm thấy trị an của cả Ngân Nguyệt được quyết định bởi một chi Võ Vệ quân này à?”
Hầu Tiêu Trần mỉm cười, “Đừng xem thường Ngân Nguyệt.
Tuần Kiểm ti, trú quân, Hành Chính Tổng Thự đều không phải kẻ vô dụng.
Chỉ mình ta và Võ Vệ quân rời đi mà thôi, chẳng phải các tổ chức kia vẫn đang tọa trấn Ngân Nguyệt đấy ư?”
Nói xong, ông chợt bật cười, trêu chọc: “Không nghĩ tới ngươi lại quan tâm về vấn đề hải tặc, ta còn tưởng rằng ngươi quan tâm chuyện Võ Vệ quân rời đi thì tiền lương và đãi ngộ của ngươi sẽ ra sao chứ?”
Lý Hạo cười gượng, “Chỉ là ta từng nghe người bên ngoài nói về việc hải tặc không yếu nên có chút bận lòng thôi, nếu bộ trưởng đã nói vậy thì ta an tâm rồi.”
Hầu Tiêu Trần hỏi lại vấn đề ban nãy: “Ngươi có dự tính gì?”
“Tạm thời ta còn chưa xác định, trước khi đi lão sư của ta có dặn dò ta nên hành sự điệu thấp một chút, nếu ta đi cùng bộ trưởng thì có vẻ quá gây sự chú ý.”
“Tùy ngươi vậy.”
Hầu Tiêu Trần cũng không định nhiều lời, chỉ nhắc nhở Lý Hạo: “Ngươi đừng đặt hết tinh thần lên di tích.
Ta biết thân là một trong huyết mạch đích truyền của bát đại gia tộc, ngươi sẽ muốn tìm hiểu rõ ràng về tổ tiên của mình.
Thế nhưng chính ngươi cũng biết, tiến nhập di tích nhiều không nhất định là chuyện tốt, bởi vì vào đó thì ngươi sẽ phải nhận ảnh hưởng quá lớn.
Truyền thừa cổ võ tuy có thể học, nhưng không nên tiếp thu toàn bộ, lại càng không nên trầm mê vào thứ đó, bằng không ngươi sẽ trở thành thế hệ cổ võ giả kế tiếp.”
“Ngươi phải biết, những kẻ tu luyện cổ võ đều rất lợi hại, nhưng tu luyện thứ này thì không thể bước đến cảnh giới chí cường được.
Ngươi nhìn Bích Quang Kiếm hay Cuồng Đao mà xem, những người này đều đi theo con đường cổ võ, tuy thực lực không yếu, nhưng nếu so với những cường giả khác thì vẫn sẽ kém một bậc.”
Lý Hạo gật gật đầu.
Hầu Tiêu Trần khoát tay một cái, đoạn nói: “Đi đi, ra ngoài làm việc của ngươi đi!”
“Tuân lệnh!”
Lý Hạo đứng dậy, lần nữa nghiêm mặt giậm chân chào hỏi một cái, sau đó mới quay người rời đi.
Chờ hắn đi rồi, Hầu Tiêu Trần mới lắc đầu cười cười, tiểu gia hỏa, tính khoe khoang với ai đấy?
Suy tư một lúc, Hầu Tiêu Trần quyết định bấm xuống một dãy số: “Tạm thời chưa chắc Lý Hạo sẽ đi Trung Bộ, nếu hắn chưa đi thì cứ để Liệp Ma đoàn tọa trấn Nguyệt Hải.”
Bên kia có người đáp lại: “Nhân số của Liệp Ma đoàn chỉ có tầm 50 người, bọn họ có thể tọa trấn được Nguyệt Hải sao?”
“Nhìn thử xem sao.”
“Rõ.”
Song phương kết thúc cuộc nói chuyện, Hầu Tiêu Trần đứng dậy đi tới trước cửa sổ, nhìn thoáng qua khung cảnh bên dưới lầu, trông thấy Lý Hạo đang bước ra ngoài.
Ánh mắt Hầu Tiêu Trần biến ảo, cũng không biết nghĩ cái gì mà cứ một mực dõi mắt nhìn bóng dáng Lý Hạo rời đi, ông khẽ than nhẹ một tiếng.
Bát đại gia tộc… Gia tộc thủ hộ… Vô số tuế nguyệt trôi qua, có lẽ mọi người đã sớm quên lãng.
Rất nhanh, Lý Hạo đã trở về trụ sở Võ Vệ quân.
Đám người Kim Thương đều không ở đây, có lẽ là đang dẫn đội đi vây quét tam đại tổ chức.
Trong tòa nhà chỉ còn một đội ngũ tầm trăm người đang lưu thủ.
Lý Hạo nhanh chóng tìm một gian phòng tu luyện rồi triệu tập Liệp Ma đoàn tới.
Hắn ở giữa tiểu thất tu luyện, còn những người khác thì tu luyện ngay ở bên ngoài, bắt đầu rút ra nguyên tố năng.
Lần này hắn đã chuẩn bị kỹ càng để tăng cường thực lực bản thân, những bảo vật nào có thể sử dụng thì hắn sẽ dùng bằng hết.
Chương 833: Kiếm Môn Sơn
Đám người Hầu Tiêu Trần sắp rời đi, dù tạm thời hắn vẫn ở lại đây thì cũng phải làm tốt công tác phòng bị.
So với Hầu Tiêu Trần thì hắn càng không mấy quen thuộc đối với dàn cao tầng của Ngân Nguyệt như Khổng Khiết, Triệu thự trưởng, Hoàng Vũ….
Tối thiểu thì trong mắt Lý Hạo, Hầu Tiêu Trần vẫn đáng tin cậy hơn.
Sau khi Hầu Tiêu Trần rời đi, hắn chính là Võ Vệ quân duy nhất còn lưu lại, cũng không biết có gặp phải phiền toái nào hay không.
Nhất là khi biết Hầu Tiêu Trần mang theo Võ Vệ quân rời đi, lỡ đám hải tặc thật sự đến tập kích thì sao?
Đủ loại suy nghĩ quẩn quanh trong đầu Lý Hạo.
Giờ phút này, hắn vừa tranh thủ hấp thu Nguyên tố năng, vừa miên man suy nghĩ về Ngũ Kiều Đáp Kiến Pháp.
Một khi vẫn chưa thể đắp xây ngũ kiều, vậy thì mỗi lần tu luyện đều cần duy trì ngũ tạng cân bằng, đồng thời cũng cần Nguyên tố năng đồng dạng tương ứng.
Như vậy thì quá mức phiền toái, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ tu luyện của hắn.
Cùng một thời gian.
Trụ sở Kiếm Môn.
Nơi đây là một vùng núi rộng lớn, vốn ban đầu còn hơi hẻo lánh, nhưng từ sau khi Kiếm Môn khai sáng môn phái, mở ra ‘mái nhà’ cho vô số đứa trẻ cơ nhỡ thì nơi này hiện giờ đã trở thành chốn người đến người đi, tương đối náo nhiệt.
Trong một gian phòng ở góc nhà vang lên âm thanh đọc sách của các tiểu hài tử.
Bên ngoài thì có đồng ruộng, dõi mắt nhìn ra liền thấy có mấy người đang chăm chỉ cày cuốc.
Khung cảnh yên bình tựa như chốn đào nguyên.
Hồng Nhất Đường đứng trên lầu cao nhìn xuống, cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn.
“Ngươi đã nhìn lâu như vậy rồi, có mệt không, có muốn ăn chút gì đó không?”
Sau lưng gã là một thiếu nữ còn trẻ, nàng tên là Hồng Tụ.
Bấy giờ, Hồng Tụ có chút lo lắng nhìn nam nhân trước mặt.
Rất lâu rồi nàng mới thấy lại dáng vẻ tư lự, im ắng như đang tập trung suy nghĩ để đưa ra quyết định trọng đại nào đó của người đàn ông cao ngạo này.
Lần trước khi gã đăm chiêu như thế chính là lúc quyết định cưới nàng.
Xem như đánh vỡ thế tục luân lý một lần, Hồng Nhất Đường từng chần chừ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới đưa ra được quyết định.
Hồng Nhất Đường vẫn đứng yên ngắm nhìn khung cảnh bên dưới, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Cổ nhân nói, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà bỏ qua.
Tiểu thiện cũng là thiện.
Có thể tự mình cân nhắc, nhắm làm được, vậy liền đi làm.
Ta cũng tuân theo lý niệm này mà hành sự trong nhiều năm qua, trong khả năng cho phép mà nguyện ý cống hiến một phần sức lực vì thiên hạ, xem như tích thêm được một phần thiện niệm.”
Hồng Tụ gật đầu, đây nào phải là tiểu thiện, ở thời đại này, hành động của Hồng Nhất Đường đã có thể coi là chí thiện chi tâm.
Cho nên đối với nam nhân trước mắt, nàng hoàn toàn ôm lòng sùng bái, ái mộ, thậm chí không tiếc hy sinh hết thảy vì hắn, bởi vì người như vậy thật sự quá hiếm gặp.
Hồng Nhất Đường lại nói: “Nhưng ta cũng tuân theo một lý niệm, cùng tắc độc thiện kỳ thân, đạt tắc kiêm tể thiên hạ. (1) Ta không làm được việc lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ.
Ta không phải chí cường giả của thế đạo này, không nói đâu xa, chỉ tính riêng tại Ngân Nguyệt thì ta còn chưa phải cường giả trong năm vị trí đầu, thậm chí là trong 100 người mạnh nhất của võ lâm cũng chưa chắc đã đạt tới, đây chính là thực lực.”
(1) Dịch nghĩa: Bần cùng giữ được mình, thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ.
Trong cảnh nghèo hèn, bần cùng, bất đắc chí, điều quan trọng nhất chính là giữ được mình trong sạch, tu dưỡng đạo đức.
Nhờ vậy, sau này khi đã thành đạt, vinh hiển thì có thể tạo phúc cho thiên hạ.
Như vậy, năng lực “bình thiên hạ” của người quân tử chính là bắt nguồn từ việc tu dưỡng thật tốt bản thân.
“Về phần quyền thế thì thôi bỏ đi, chỉ là một cái Kiếm Môn nho nhỏ, tối đa cũng chỉ có vài chục Siêu Năng Giả, mấy chục vị võ sư, đến ta còn không có bản lĩnh gì nhiều, há có thể đòi hỏi bọn họ đạt được thành tựu gì? Ngoài kia, các bá chủ chế tạo chiến loạn, hùng tâm tráng chí, độc bá một phương, ta chẳng có tài đức gì, chỉ có thể vì thiên hạ này nhặt của rơi bù lỗ hổng, bù đắp một chút tổn thương cho những kẻ lang thang mà thôi.”
“Người khác tranh bá, ngươi lại làm thiện nhân, dù ngươi không có tâm tranh đoạt thì trong mắt người ngoài, ngươi cũng chỉ là một kẻ ngụy quân tử, dưỡng danh mà thôi, tất có âm mưu! Trong loạn thế này, ngươi có thiện danh thì chính là có tội.
Một Kiếm Môn nhỏ bé như chúng ta, nếu tùy tiện dính vào tranh đấu của thiên hạ thì tử đệ Kiếm Môn biết phải sống như thế nào?”
Hồng Tụ lẳng lặng lắng nghe, bấy giờ mới khẽ đáp: “Đại trượng phu có việc nên làm có việc không nên làm.
Trên dưới tử đệ Kiếm Môn đều nguyện ý đi theo phu quân, chinh chiến cũng tốt mà quy ẩn cũng được, chúng ta vốn là lục bình trôi giữa thời buổi loạn thế này, không có gì ràng buộc.
Phu quân muốn làm cái gì thì chúng ta sẽ làm như thế.
Người Kiếm Môn chắc chắn không ai phản đối.
Vốn là người đồng mệnh, nếu không hiểu được khái niệm tri ơn, không có lòng thương hại kẻ khốn cùng thì sao phải đi cùng một con đường?”
Hồng Nhất Đường trầm mặc hồi lâu rồi nhẹ nhàng kéo mỹ nhân bên cạnh về phía mình, gã nhìn xuống những người nông dân đang hăng say lao động bên dưới, mỉm cười nói: “Vậy thì cứ làm theo tâm ý của ta đi.”
Giờ khắc này, địa thế chợt quay cuồng!
Một Kiếm Môn sơn lớn như vậy, bấy giờ đột nhiên bị một cỗ thế bao phủ, trong ngọn núi kia, tiếng đọc sách, tiếng cười đùa, hình ảnh ngọn lửa bập bùng phảng phất ánh lên, lan tràn ra bên ngoài Kiếm Môn sơn.
Thời điểm biến thiên dù sao cũng nên có người đứng ra, thời đại này không nên như vậy!
Chương 834: Vĩnh Viễn Tu Luyện
Tu luyện, vĩnh viễn tu luyện.
Năng lượng thần bí, năng lượng nguyên tố, đá Thần Năng…
Lý Hạo không hề có ý định tiết kiệm những thứ này.
Hắn chỉ tuân theo một lý niệm, nên dùng liền dùng, hôm nay không dùng, ngày mai chết thì sẽ bị người khác dùng mất.
Hắn muốn báo thù, hắn cần thực lực.
Bây giờ, hắn chẳng để tâm tới hùng tâm tráng chí hay hoành đồ đại nghiệp gì cả, hắn chỉ quan tâm tới chuyện báo thù.
Ngày mà cừu hận tiêu trừ, có lẽ mới là ngày hắn được giải tỏa tâm tình, bây giờ, có bao nhiêu người có thể đi vào tim của hắn?
Hồng Nhất Đường, Hầu Tiêu Trần, Chiến Thiên quân, rất nhiều người đều đang thử cải biến hắn.
Lý Hạo không phải kẻ ngớ ngẩn.
Hắn hiểu.
Hắn hiểu ý trong những câu nói của mọi người, hắn hiểu hàm nghĩa trong mỗi một lời mọi người nói, nhưng họ lại không hiểu, cừu hận sẽ làm cho con người ta mù quáng.
Lý Hạo thi đậu cổ viện, ở thời đại này có thể vào cổ viện, có thể được Viên Thạc nhìn trúng thì hiển nhiên không phải đồ ngốc, ngược lại, hắn rất thông minh, nhưng càng thông minh thì lại càng dễ đi vào ngõ cụt, không dễ dàng vượt qua.
Người thông minh, không có cách nào sống không tim không phổi.
Giống như khi hắn ẩn núp trong Tuần Kiểm ti, qua một năm vẫn luôn kín đáo khiêm tốn, chẳng ai cảm thấy hắn không ổn, nhưng vào thời khắc mấu chốt, hắn lại cho Hồng Nguyệt một kích lôi đình, trong nháy mắt đánh nát hết thảy kế hoạch của chúng.
Trước đó, đại khái Ánh Hồng Nguyệt cũng không nghĩ tới, cuối cùng kẻ phá hủy kế hoạch của gã sẽ là Lý Hạo, có lẽ gã nghĩ tới rất nhiều người nhưng duy nhất không thể ngờ tới Lý Hạo.
Năng lượng nguyên tố hùng hậu tràn ngập cả đại điện.
Lý Hạo không hấp thu bao nhiêu, đều là cho những người khác hấp thu.
Hắn đang thử dựng cầu nối ngũ tạng.
Càng thử nghiệm hắn lại càng kinh hãi.
Cầu nối ngũ tạng không đơn thuần là cầu nối năng lượng, cũng không đơn thuần chỉ là để ngũ tạng cùng nhau cường hóa.
Trong lúc thí nghiệm, Lý Hạo mơ hồ phát hiện ngũ tạng có huyền bí.
Ngũ tạng Uẩn Thần… Uẩn ngũ thế!
Ngũ thế tương dung, ngũ năng tương dung.
Khi hắn thử dùng khóa siêu năng dựng cầu nối này, năm cầu nối dường như có chút va chạm, trong nháy mắt đụng vào nhau bạo phát ra lực lượng sáng chói, loại lực lượng này giống như nội kình, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau.
“Ngũ tạng, ngũ thế, ngũ hành, ngũ năng…”
“Đáng tiếc, Mộc thế của ta chưa tụ!”
Thời khắc này Lý Hạo hơi hơi tiếc nuối, nếu tụ tập Mộc thế, có lẽ sẽ có thêm cảm thụ bất đồng, bây giờ trong lúc mơ hồ hắn đã có chút cảm giác, giống như cảm nhận được khái niệm Dung Thần cảnh mà lão sư nói.
Dung Thần sau Phá Thần… cũng đã mơ hồ có ý tưởng.
Trước mặt Lý Hạo hiện ra một hàng số, đó là do ngân giáp mang tới, lần này, hắn lấy ra ba quyển sách, đều là cổ tịch mà hắn cần.
Lúc này, hắn mở bản thứ nhất ra.
«Chương trình học cơ sở khoa võ đại học»
Đúng vậy, chỉ là chương trình học cơ sở mà thôi.
Phía trên trình bày rất kỹ càng, làm sao để cường hóa nhục thân, cường hóa tứ chi, rèn luyện xương cốt, thẳng đến khi rèn luyện ngũ tạng, cuối cùng tiến vào Tông Sư cảnh, tinh thần lực tiến hành cụ hiện, cũng chính là hiện ra thần ý.
Dựa theo ý tứ trong này, đám người Lý Hạo ngay từ khi bước vào Đấu Thiên thì đã là cường giả Tông Sư cảnh.
Thậm chí còn không chỉ như thế.
Tông Sư, dựa theo trong sách nói thì chưa đạt đến mức độ như đám Lý Hạo, thần ý hoá hình, lấy thần giết người, tối thiểu là không nhẹ nhàng tùy ý như họ, nhục thân cũng chẳng chống đỡ nổi thần ý cường hãn.
Kim cổ quả thực rất khác biệt.
Nhục thân của cổ nhân có vẻ như yếu đuối hơn một chút, nhưng nhục thân yếu ớt có vẻ lại càng dễ cường hóa hơn.
Thời kỳ ngũ tạng nhỏ yếu có thể đi cường hóa rèn luyện, không cần lo lắng thần ý quá mạnh khiến ngũ tạng bạo tạc.
Trong sách còn nói, thời đầu của văn minh cổ, thực ra thân thể Nhân tộc ở vào giai đoạn nửa phong ấn, thời cổ có cái gọi là Tam Tiêu Môn, có thể đem vô số năng lượng chuyển dời đến một khu vực đặc thù.
Mà người thời nay thì khác biệt, bây giờ nhục thân cường đại, năng lượng không có chỗ phát tiết, chỉ có thể nội tàng khắp toàn thân.
Khóa siêu năng!
Lúc này Lý Hạo nghĩ đến khóa siêu năng.
Khóa siêu năng, khóa năng lượng, khóa ngũ tạng, khóa tứ chi… Lực lượng tập trung vào bản thân.
Cho nên, khóa siêu năng không phải là xiềng xích, mà là một loại cơ chế bảo hộ, bây giờ, siêu năng mở ra khóa siêu năng cũng mang ý nghĩa thả ra tiềm lực, đồng nghĩa với việc từ bỏ bảo hộ bản thân, cho nên siêu năng đem đến rất nhiều tai hại.
Lý Hạo cấp tốc lật xem cuốn sách thứ hai, sự khác biệt giữa năng lượng và khí huyết.
Nhìn một hồi, hắn như có điều suy nghĩ.
Nặng lượng đạo của cổ nhân tương đương với siêu năng nhất đạo bây giờ, thế nhưng lại không hoàn toàn giống nhau, năng lượng của cổ nhân thế mà lại là năng lượng hóa toàn thân, nhất là ngũ tạng yếu ớt đều hiện ra dấu hiệu năng lượng hóa.
Khó trách!
Kể từ đó, họ tất nhiên không lo lắng năng lượng xâm lấn ngũ tạng, bởi vì đã bị đồng hóa.
Ta chính là năng lượng, năng lượng chính là ta.
“Bây giờ siêu năng là phàm thai của nhục thể, còn phá vỡ khóa siêu năng, từ bỏ bảo hộ bản thân, đương nhiên sẽ yếu ớt hơn rất nhiều.
Từ đó, so sánh với năng lượng nhất đạo, siêu năng đem tới tai hại càng lớn, đến cuối cùng chỉ sợ khó thoát khỏi con đường tử vong!”
Đọc những ghi chép cổ tịch này, so sánh với người thời nay, Lý Hạo có rất nhiều cảm thụ.
Hệ thống đôi bên có chút chênh lệch.
Mấu chốt ở chỗ, thể chất chênh lệch rất lớn, hầu như hoàn toàn khác biệt, năng lượng cổ nhân thông qua Tam Tiêu Môn truyền ra bên ngoài, nhưng người thời nay, tất cả năng lượng đều tập trung vào bản thân thế nên Tam Tiêu Môn chẳng còn nữa.
Tam Tiêu Môn làm suy yếu, nhưng cũng là một loại bảo hộ.
Khóa siêu năng có tác dụng tương tự như vậy, có điều khóa siêu năng cuối cùng vẫn sẽ bộc phát ở trong cơ thể.
Điều này cũng làm cho người thời nay tiếp nhận phản phệ và đại giới càng lớn hơn.
“Tại sao lại như vậy?”
Lý Hạo thầm nghĩ, vì sao Tam Tiêu Chi Môn lại biến mất?
Nếu nó vẫn còn và tiến hành theo chất lượng thì có lẽ sẽ đơn giản hơn một chút.
Dựa theo cổ tịch, làm từng bước có lẽ cũng có thể tu luyện thuận lợi, thậm chí là rất mạnh, nhưng hắn không rõ vì sao đến hiện đại, trong sách này Tam Tiêu Môn lại biến mất.
Khóa siêu năng mặc dù có cùng tác dụng nhưng nó lại một mực súc tích lực lượng tiến vào thể nội, kỳ thực võ sư cũng có phiền toái rất lớn.
Khóa siêu năng càng mạnh, đến cuối cùng càng khó đứt.
Giải phóng bản thân thì sẽ gặp phải tình huống của những võ sư hiện tại, bởi vì khóa siêu năng ẩn chứa lực lượng quá mạnh, thân thể ngũ tạng đều không chịu nổi, cường độ ngũ tạng của cổ nhân chưa hẳn có thể so sánh được võ sư ngày nay, theo Lý Hạo, bọn họ rèn luyện chỉ là dễ dàng tu luyện hơn mà thôi.
Chương 835: Cực Hạn Của Khóa Siêu Năng
Họ chưa hẳn có thể so sánh được với Viên Thạc đã dùng mấy chục năm uẩn dưỡng, nhưng Viên Thạc vẫn không thể tiếp nhận lực lượng Uẩn Thần.
Từng suy nghĩ không ngừng lấp lóe trong đầu.
Cổ tịch ngày xưa Viên Thạc truyền thụ cũng hiển hiện trong tâm trí hắn.
Hắn nghĩ tới binh sĩ mặc giáp đen, sau khi những binh lính kia tử vong, ngàn vạn năm linh hồn và chấp niệm vẫn bất diệt.
Đây không phải người mới học như cổ nhân gọi, mà đều là võ sư Tông Sư cảnh, tinh thần lực đã có thể hiện ra.
Vô số võ giả Tông Sư!
Đây là một nhánh quân đội do Tông Sư tạo thành, nếu không, chỉ với thân thể phàm thai đã sớm diệt vong, sẽ không còn chấp niệm lưu lại.
Lý Hạo tiếp tục xem sách, từng luồng từng luồng năng lượng tràn vào thể nội, tiếp tục cường hóa ngũ tạng, thân thể.
“Ngũ Kiều Đáp Kiến Pháp, cổ nhân chỉ cần mở ra thông đạo khí huyết là được, tạo dựng hệ thống năng lượng tuần hoàn… Nhưng hôm nay, nếu chúng ta cũng làm như vậy, thông đạo khí huyết yếu ớt không có khả năng chèo chống lực lượng ngũ tạng cường hãn, nhất là loại khóa siêu năng rất mạnh và thế cũng cường đại như bây giờ, căn bản là không có cách xuyên qua hệ thống ngũ tạng tuần hoàn.”
Giờ phút này, Lý Hạo nghĩ tới nghĩ lui, thứ chân chính có thể chèo chống đại khái vẫn là khóa siêu năng.
Nhưng khóa siêu năng có thể làm cho năng lượng khí huyết lưu thông sao?
Khóa siêu năng chuyên hấp thu năng lượng, một khi khí huyết lưu thông, có lẽ trực tiếp sẽ bị khóa siêu năng hấp thu, như vậy khóa siêu năng sẽ càng ngày càng cường đại, trừ phi nó đạt tới một cái cực hạn rồi không còn hấp thu nữa.
Thế nhưng, khóa siêu năng có cực hạn sao?
Lý Hạo nhíu mày, hắn không biết điều này.
Cũng chưa từng nghe nói.
Có lẽ những người khác đang thử nghiệm nhưng Lý Hạo đến nay đều chưa từng thử qua cảm giác khóa siêu năng không còn hấp thu lực lượng.
Bây giờ, hắn nghĩ tới một người.
“Gọi Nam Quyền đại đội trưởng!”
“…”
Hồi lâu, Bạch Ngân trong giáp đen bên cạnh truyền ra tín hiệu Nam Quyền: “Sao thế?”
“Nam Quyền sư thúc còn đang ở phụ cận chứ?”
“Qua mấy ngày nữa sẽ đi, làm gì?”
“Hỏi một vài điều thôi, Nam Quyền sư thúc, khóa siêu năng có cực hạn không? Chính là không còn hấp thu năng lượng, duy trì một trạng thái sẽ không biến hóa…”
“Ồ, tiểu tử ngươi khá đó! Nghiên cứu đến một bước này rồi? Đương nhiên là có cực hạn, ta đã nói với ngươi rồi, hoặc là đứt đoạn xiềng xích, hoặc là giải phong, đó đều là đi đến cực hạn… Kỳ thật cực hạn cũng có tiêu chí, chính là khóa siêu năng không còn hấp thu năng lượng!”
Nam Quyền không nghĩ tới, Lý Hạo nhanh chóng bắt đầu nghiên cứu hệ thống này như vậy.
Rất nhanh hắn ta lại nói: “Hiện tại khóa siêu năng đã phát hiện mà không tính đầu thì có 9 cái, siêu năng thì không nói, võ sư đều giống chúng ta, đều là khóa siêu năng tứ chi không còn hấp thu năng lượng, đây cũng là một cấp độ cảnh giới của chúng ta bây giờ.
Khi khóa siêu năng tứ chi bão hòa, chúng ta sẽ bước vào cấp độ chiến lực Húc Quang cùng cấp.”
“Giờ phút này, nếu chúng ta đi cường hóa khóa siêu năng ngũ tạng.
Đây cũng là bước khó khăn nhất, bởi vì cường hóa khóa siêu năng thì không thể cường hóa ngũ tạng, cho nên ngũ tạng sẽ rất suy yếu.
Hiện tại khóa siêu năng ngũ tạng của ta còn chưa bão hòa… Đám người Hồng Nhất Đường khả năng đều đã bão hòa được một đầu khóa siêu năng ngũ tạng rồi, cho nên thông thường bọn hắn có thể bộc phát ra chiến lực Húc Quang đỉnh phong, mà ta chỉ có thể bộc phát Húc Quang trung kỳ!”
Nam Quyền giới thiệu kỹ càng, lại nói: “Chuyện này thực ra còn cách ngươi một khoảng, ta cảm giác khóa siêu năng tứ chi của ngươi đều chưa bão hòa… Cho nên trước lúc này, ta và lão Hồng không nói gì, nào ngờ mới chỉ chớp mắt, ngươi đã bắt đầu nghiên cứu vấn đề này rồi.”
Ánh mắt Lý Hạo lấp loé không yên.
Thì ra là thế!
Giờ khắc này, hắn xem như triệt để minh bạch giải phong võ sư là cái gì.
Khóa siêu năng!
“Vậy vì sao không giải phong khóa siêu năng tứ chi, nhất định cứ phải giải phong ngũ tạng?”
Lý Hạo vẫn còn chút nghi hoặc chưa được giải thích.
Nam Quyền nói: “Những người khác thì ta không biết, phương hướng của mọi người chưa hẳn nhất trí, ta từng thử nhưng không có cách nào, mặc dù khóa siêu năng bão hòa nhưng ta phát hiện khóa siêu năng ngũ tạng lại càng dễ buông lỏng hơn chút… Còn khóa siêu năng tứ chi lại có chút trạng thái cố định, không cách nào đứt đoạn, cho nên chẳng thể giải phong chiến lực, ngươi nhẫn nhịn nửa ngày, lại khộng có cái rắm gì thì cũng quá nực cười.”
Lý Hạo bật cười.
Trong lòng hắn lại nhiều thêm vài ý nghĩ, tiếp tục nói: “Cho nên các ngươi đều đã bão hòa khóa siêu năng tứ chi, hiện tại đang kinh lịch quá trình khóa siêu năng ngũ tạng bão hòa?”
“Chưa hẳn đều sẽ như vậy, cũng có khả năng cường hóa khóa siêu năng ngũ tạng trước… phải xem từng cá nhân lựa chọn thế nào.
Thậm chí có vài gia hỏa cường hóa khóa đầu thì sao? Có lẽ Bá Đao chính là như vậy, thần ý vô cùng cường đại nên làm cho đầu mạnh trước cũng nên…”
Lý Hạo hiểu rõ: “Vì vậy bây giờ việc lão sư ta có thể làm là cường hóa khóa siêu năng ngũ tạng?”
“Đúng!”
Nam Quyền nói tiếp: “Ngũ tạng có độ khó lớn nhất, hoặc là nói, không khác biệt lắm với đầu, tứ chi hẳn là đơn giản nhất, cho nên hiện tại phần lớn võ sư đều như vậy.
Cả ta hay lão Hồng đại khái cũng đều thế… Cuối cùng, vẫn sẽ là trăm sông đổ về một biển, chỉ là xem lúc này mọi người chọn như thế nào thôi.”
Hắn ta bổ sung: “Ngũ tạng khó hơn bởi vì ngũ tạng có năm khóa siêu năng độc lập, nên có năm loại năng lực, mà năm loại năng lực ấy thực tế còn có xung đột! Xung đột là phiền toái lớn nhất, rất dễ dẫn đến ngũ tạng vỡ nát, đây cũng là nan đề khiến chúng ta khó mà tìm ra biện pháp thích hợp để bước vào cấp độ này.”
“Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật của lão sư ngươi có lẽ có thể giải quyết tai hại này, cho nên chúng ta đều đang đợi, đều đang chờ mong… Aiz!”
Hắn ta thở dài một tiếng, xem ra hắn cũng bị giày vò không nhẹ.
Cường hóa ngũ tạng là con đường rất khó đi.
“Dù lão sư ngươi thành công thì cũng là ngũ thế của ông ấy đại thành, chúng ta chỉ có nhất thế, đây là chỗ khác biệt rất lớn.
Ngươi nói xem nếu ông ấy thành công, liệu chúng ta có hi vọng không?”
Hắn ta rất bi quan.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động: “Đừng quên Ngũ Kiều Đáp Kiến Pháp, có lẽ cuối cùng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật của lão sư vẫn tồn tại một chút nan đề, nhưng nếu ngũ tạng có thể xem như nhất tạng thì sao!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









