1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 166 : Hầu Tiêu Trần Muốn Đi Trung Bộ (c826-c830)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 166 : Hầu Tiêu Trần Muốn Đi Trung Bộ (c826-c830)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 826: Hầu Tiêu Trần Muốn Đi Trung Bộ

Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta vẫn chưa quyết định… Có lẽ sẽ đợi thêm một lúc, chờ tin tức ở chỗ lão sư xem sao.

Nếu ông ấy vẫn không quay lại thì ta sẽ mau chóng lên đường đến Trung Bộ! Trước đó là do ta quá yếu nên lúc rời đi lão sư mới không mang ta theo, hiện tại Hồng Nguyệt đang đuổi giết ông ấy, mà ta bây giờ đã có chút ít năng lực, chẳng lẽ lại mặc kệ ngồi nhìn?”

“Thời điểm ta phải đối mặt với nguy hiểm nhất, bất lực nhất, toàn bộ thế giới này chỉ có mình lão đại và lão sư nguyện ý ra mặt vì ta.

Cho nên ta sẽ thu xếp tốt cho lão đại bên này trước, sau đó lập tức khởi hành đi tìm lão sư!”

Lý Hạo tươi cười nói tiếp: “Ngày đó biết rõ thế cục nguy hiểm như thế nào, nhưng lão đại vẫn chấp nhận ở lại trong thành, vì ta mà ác chiến với tu sĩ Hồng Nguyệt một phen, lão sư thì mạo hiểm chém giết Tam Dương.

Cha mẹ ta đã sớm qua đời, bằng hữu tốt nhất thì chết thảm ở trước mặt ta.

Hiện tại trừ các ngài ra, ta không còn điều gì phải bận tâm hay cố kỵ nữa.”

“Hồng sư thúc là người phóng khoáng, nhân nghĩa, ta thì không được như ngài ấy, nhưng ít nhất ta hiểu được một chuyện, tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo!” (1)

. (1)

滴水之恩,当涌泉相

– Tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo: ơn bằng giọt nước, cũng coi bằng suối tuôn mà đáp đền – > nhận một chút ân huệ nhỏ, phải báo đáp gấp bội.

Sống không có ơn nghĩa, một mực đòi hỏi, không biết hồi báo sẽ tự làm khánh kiệt hoàn toàn âm đức của bản thân.

Lý Hạo muốn tới Trung Bộ không phải là vì mở mang tầm mắt, kiến thức cường giả các phương.

Dĩ nhiên hắn cũng muốn được nhìn ngắm một mảnh thiên địa rộng lớn hơn, nhưng đây đều chỉ là thứ yếu, trước mắt hắn chỉ lo lắng cho tình hình của Viên Thạc.

Hy vọng lão sư đừng gặp chuyện gì bất trắc!

Bây giờ hắn đã có thể chiến một trận với Húc Quang, không còn là kẻ yếu tay trói gà không chặt như trước nữa.

Lưu Long im lặng không đáp, nhưng Vương Minh đang đi bên cạnh lại tương đối kích động: “Ngươi muốn đến Trung Bộ sao? Chúng ta sẽ đi tìm lão sư à?”

Vương Minh hưng phấn: “Mang ta theo với!”

Lưu Long câm nín, “Ngươi thật đúng là không sợ chết!”

Vương Minh cười lớn, “Lưu bộ trưởng, có ai mà không sợ chết? Có điều sống một cuộc đời tầm thường thì còn đáng sợ hơn cả tử vong.

Nói thật, ta là dạng người ưa thích trải nghiệm cái gì đó kích thích một chút.

Không giấu gì Lưu bộ trưởng, ta đã nhìn thấy gia gia của ta giãy giụa nhiều năm như thế nào từ một kẻ yếu đi lên con đường siêu năng.

Ông ấy hao hết bao công sức tiền của mới có thể tiến nhập Tam Dương đỉnh phong, nhưng tới đây đã là giới hạn, khó lòng tiến thêm một bước.

Ngươi nhìn Hầu bộ trưởng mà xem, thật sự rất khí phách, rất đáng nể.

Nam nhân mà, không sống một cuộc đời oanh liệt như ngài ấy mà lại sống như gia gia ta thật sự rất biệt khuất!”

“Gia gia ngươi mà nghe thấy thì có đánh chết ngươi không?”

Lý Hạo trêu chọc, Vương Minh cười ha hả đáp: “Chuyện đó thì ta không biết, nhưng ta biết cơ hội là thứ khó có được.

Hiện tại sợ hãi không đi, có khi cả đời cũng không bước chân ra được khỏi mảnh đất này.

Kỳ thật ta không hiểu mấy về con đường của võ sư các ngươi, nhưng ta biết con đường của siêu năng nên đi như thế nào… Mạo hiểm là điều không được phép trốn tránh.”

Lý Hạo không nói gì, cũng không nhận lời gì.

Việc Vương Minh muốn đi theo hắn là chuyện ngoài dự liệu, nhưng ngẫm lại thì rất hợp tình hợp lí.

Không sai, lá gan của gia hỏa này rất lớn, nếu không thì sao gã dám ra tay với Tam Dương trong di tích? Còn dám làm mồi như cho hắn xử lý cường địch?

Chưa kể, gã còn dám mặc kệ Hách Liên Xuyên và Hầu Tiêu Trần, công khai chạy theo Lý Hạo, chẳng phải là muốn cùng hắn đi tìm cơ hội lớn hơn sao?

Cho nên mới nói lá gan của gia hỏa này thật sự rất lớn!

Đám người Lý Hạo đi về hướng tiểu trấn nơi xa, nơi đó, tiểu đội săn quỷ còn đang chờ bọn hắn.

Một ngày này, tin tức cấp tốc truyền lan.

Siêu Năng Giả Ngân Nguyệt, toàn quân bị diệt!

Trên ngàn vị Siêu Năng Giả đã bị tiêu diệt hầu như không còn, số lượng Húc Quang tử vong có lẽ đã vượt qua cả hai bàn tay.

Trong số Húc Quang của tam đại tổ chức tiến vào di tích đã có đến 9 vị, cộng thêm Hoàng Nguyệt âm thầm lẻn vào nữa là 10 vị, tất cả đều đã ngã xuống.

Ngoài ra còn có mấy vị Húc Quang là tán tu, cường giả của Từ gia, người Lưu gia, tướng quân của phủ tổng đốc Lâm Giang…

Chưa kể còn có mấy vị cường giả đã mất tích trước đó như Bán Sơn, Hải Khiếu, Luân Chuyển Vương và cả Hồng Phát đã chết.

Ngắn ngủi một tháng thôi mà Ngân Nguyệt bên này đã có hơn 20 vị cường giả Húc Quang hoặc mất tích hoặc tử vong.

Mà Tam Dương thì càng nhiều vô kể, cẩn thận tính toán thì hẳn là phải chết trên trăm người, đây quả thực là tổn thất không thể tưởng tượng nổi.

Di tích Chiến Thiên thành đã chôn vùi quá nhiều nhân vật tên tuổi của tứ phương.

Tin tức này vừa truyền ra đã lập tức gây nên cơn chấn động lớn!

Trung Bộ tác chiến nhiều năm không phải là chưa từng có Húc Quang bị giết, nhưng không có lần nào vẫn lạc ‘tập thể’ như lần này.

Chỉ một lần thăm dò di tích mà có đến mấy đại nhân vật cấp bậc thủ lĩnh của tam đại tổ chức ngã xuống, đúng là chuyện khó tin!

Bên cạnh tin tức oanh động này thì cũng có vài tin bên lề khác rất đáng quan tâm, chẳng hạn như người Từ gia sống sót hiếm hoi chính là Quang Minh Kiếm, đây là tin tức do Tuần Dạ Nhân truyền ra ngoài, mà nương theo tin tức ấy chính là việc Quang Minh Kiếm đã vì cái chết của Từ Phong mà muốn bắt giết Lý Hạo để uy hiếp Hầu Tiêu Trần.

Về phần vì sao dùng tính mạng của Lý Hạo lại có thể uy hiếp được Hầu Tiêu Trần thì… Ai mà biết được!

Không ít người đoán rằng có lẽ cái chết của Từ Phong là do Hầu Tiêu Trần hạ thủ, kỳ thật đây không phải là nghi vấn mà là khẳng định, mọi người đều nghĩ như vậy.

Từ Phong là người của Từ gia, tam đại tổ chức muốn hoạt động tại phương đông hành tỉnh thì không nên đối nghịch với Từ gia mới phải.

Ngược lại thì Hầu Tiêu Trần xưa nay vốn chẳng kiêng nể gì, chưa chắc sẽ cân nhắc tới thế lực sau lưng Từ Phong.

Cho nên quá nửa người của Từ gia hẳn là bị Hầu Tiêu Trần giết chết.

Giờ khắc này, hung danh của Hầu Tiêu Trần đã triệt để uy hiếp tứ phương khiến cho không ít người phải sinh lòng kiêng kỵ.

Không ai biết rốt cuộc nội tình là như thế nào, nhưng bọn họ biết một chuyện, ấy là gần như phía quan phương ở Ngân Nguyệt không có người chết, sở dĩ nói là gần như bởi vì nghe bảo chỉ chết có hai vị Tam Dương, nhưng hai người đó đều là thủ hạ dưới trướng Hồ Thanh Phong.

Ẩn tình trong chuyện này thì chỉ cần là người sáng suốt đều nhìn ra được.

Cùng lúc đó, còn có một tin tức khác được truyền ra.

Một trong số các vị thủ lĩnh của Hồng Nguyệt là Tử Nguyệt vẫn chưa chết, hiện tại đang bị giam giữ tại đại lao của Tuần Kiểm ti.

Tuần Kiểm ti trực tiếp đối ngoại thông báo, yêu cầu Chanh Nguyệt đầu án tự thú! Bằng không thì bọn họ sẽ nhanh chóng tiến hành phán quyết Tử Nguyệt.

Thân là thủ lĩnh của Hồng Nguyệt, chín thành là sẽ phán tử hình.

Đó giờ chưa có bất kỳ nơi có thẩm quyền nào tiến hành việc xử quyết cường giả của tam đại tổ chức, xem như Ngân Nguyệt chính là tổ chức đầu tiên phải trải qua tình cảnh này.

Từng đầu tin tức mau chóng lan truyền, vượt qua Bắc Hải, truyền tới Trung Bộ!

Rất nhanh đã khiến cả Trung Bộ đều bị chấn động.

Mà Hầu Tiêu Trần cũng nhân tiện trực tiếp công khai tin ông sắp đến Trung Bộ nhậm chức, tiếp nhận điều lệnh của Tuần Dạ Nhân, tiến về tổng bộ, đảm nhiệm chức vụ phó bộ trưởng của Tuần Dạ Nhân.

Tin tức này lại lần nữa khiến người người xôn xao.

Vị Hầu Tiêu Trần vừa mới uy hiếp thiên hạ này lại từ bỏ vùng đất xưng vương của mình, từ bỏ một Ngân Nguyệt hoàn toàn độc lập để đến Thiên Tinh thành nhậm chức, thật sự rất khó tin!

Ánh mắt mọi người trong nháy mắt chuyển dời từ trên thân những kẻ tử vong kia đến chỗ Hầu Tiêu Trần.

Hầu Tiêu Trần muốn tới Trung Bộ! !!


Chương 827: Tin Tức Truyền Tứ Phương

Thiên Tinh thành.

Đêm nay, theo từng tin tức truyền ra, khắp nơi đều là tình cảnh đèn đuốc sáng trưng!

“Hầu Tiêu Trần thật sự đáp ứng điều nhiệm sao? Nhưng hiện giờ ai dám tùy tiện dùng hắn?”

“Đúng vậy, làm thế nào dùng hắn cũng là một vấn đề lớn!”

“Tam đại tổ chức sẽ không bỏ qua cho Hầu Tiêu Trần, hắn quá độc ác, dám giết mấy chục vị Húc Quang, trên trăm Tam Dương, mấy ngàn Siêu Năng Giả.

Hầu Tiêu Trần không hổ là một trong tam đại thống lĩnh của Võ Vệ quân, ra tay quá huyết tinh!”

“Ha ha, trước cứ ngồi xem hổ đấu đi rồi hẵng nói.

Cứ để mặc Tuần Dạ Nhân giải quyết vấn đề nội bộ trước.

Hoàng Long vẫn luôn muốn khống chế Tuần Dạ Nhân, vốn dĩ vị kia có chút yếu thế, đấu không lại Hoàng Long, nhưng hiện tại thì sao, ta thấy bây giờ kẻ đau đầu nhất chính là Hoàng Long mới đúng!”

“Ha ha, điều này cũng đúng! Không biết Tài Chính ti bên kia có động tĩnh gì không, lần này Hầu Tiêu Trần quá mức ngông cuồng, ngay cả người Lưu gia mà hắn cũng dám giết.”

“…”

Đêm nay, toàn bộ Thiên Tinh thành đều không ngủ.

Vô số tin tức đến từ biên cương hay Man Hoang chi địa đều mau chóng quét sạch toàn bộ Thiên Tinh thành, có người chờ mong, có người không buồn nhìn, có kẻ lại hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Cùng một thời gian.

Trong một quán lẩu, Viên Thạc vừa ăn vừa liên tục hít hơi, khóe miệng vương đầy mỡ, bỗng nhiên ông lấy từ trong vạt áo ra một viên ngọc bội nho nhỏ, phía trên đó hiện ra một dòng chữ.

Viên Thạc chỉ nhìn thoáng qua rồi thôi, không quá để ý đến tin tức vừa nhận mà chỉ chú ý đến ý nghĩa ẩn dưới lớp chữ, bất giác ông cười lạnh một tiếng.

Đối diện, Bích Quang Kiếm cũng đang ăn lẩu, bà tò mò cầm đũa tìm vớt miếng thịt, cảm thấy món này thật hiếm lạ, nhìn thấy Viên Thạc bất chợt cười lạnh thì không khỏi nghi hoặc, “Sao vậy?”

Viên Thạc lau miệng, đoạn nói: “Không có gì, chỉ là thấy Ngân Nguyệt Thất Kiếm thật phách lối!”

Bích Quang Kiếm câm nín.

Ngươi muốn nói tới ai?

Mà thôi, bà cũng không quá để ý, khẳng định đối phương không nói mình là được.

Bà đi theo Viên Thạc tới Trung Bộ đại sát tứ phương, nhưng giết người không phải là việc khiến bà thấy kích thích nhất, mà việc khiến bà thấy hứng thú nhất lại chính là đủ loại biến hóa của Trung Bộ, đặc biệt là trong khoản ăn uống, gần đây bà bắt đầu theo chân Viên Thạc ăn vô số món ngon trước giờ chưa từng gặp.

Lá gan của Viên Thạc rất lớn, mỗi lần giết người xong ông ta đều sẽ nghênh ngang ra ngoài tìm quán ngon để ăn, làm hại Bích Quang Kiếm vẫn luôn cảm thấy mấy năm qua mình sống quá vô dụng rồi, hoàn toàn không hề tiêu sái như Viên lão đầu.

Không hề có cái gọi là khổ đại cừu thâm như trong tưởng tượng, Viên Thạc là người rất biết hưởng thụ, ở trong nhà nghỉ thật tốt, tới những quán ăn có tiếng, giả trang thành đủ loại thân phận khác nhau, rõ ràng là Hồng Nguyệt hoàn toàn bị ông ta nắm mũi dẫn đi.

Mà giờ khắc này, Viên Thạc vừa thành thục cuốn rau thịt, vừa chấm nước chấm ăn vài miếng, miệng lẩm bẩm: “Lão yêu bà Quang Minh Kiếm kia vẫn còn sống, năm đó ta không đánh chết nàng cũng là vì nể tình công pháp của nàng ta đặc thù, không đành lòng phế đi truyền thừa võ lâm này.

Không ngờ nàng ta lại to gan, dám lấy lớn ép nhỏ, có ý đồ xấu với đồ nhi của ta!”

Trong mắt Viên Thạc lóe lên hàn quang, “Lão yêu bà ấy dám ở Ngân Nguyệt khi dễ Lý Hạo.

Lý Hạo mới luyện võ được mấy ngày, trong khi nàng ta đã luyện võ mấy chục năm, vậy mà không biết xấu hổ dám nhúng tay vào chuyện của Ngũ Cầm nhất mạch.

Hừ, sớm muộn gì ta cũng đánh chết nàng!”

Viên Thạc đã nói đánh chết thì chắc chắn sẽ ra tay, hoàn toàn không có ý đùa giỡn.

Bích Quang Kiếm nhìn ông một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu vớt thịt ăn, không nói gì.

Quang Minh Kiếm hồ đồ rồi!

Thà ngươi tìm Viên Thạc đơn đấu cũng tốt hơn so với việc tìm đồ đệ của ông ta mà gây phiền phức.

Không dám tìm Viên Thạc thì cứ kêu truyền nhân của ngươi đi tìm Lý Hạo cũng được.

Viên Thạc tuy ngông cuồng nhưng vẫn rất coi trọng quy củ, để truyền nhân của ngươi đi thì ông ta sẽ không nói gì, nhưng một khi ngươi tự mình hạ trận thì… Chỉ e ngươi sẽ không có kết quả gì tốt.

Rất nhanh Viên Thạc đã khôi phục lại bình tĩnh, tiếp tục ngoáy đũa ăn, ăn một hồi lại nói: “Tiểu Hầu Tử vẫn có chút bản lĩnh, giết được một đống người, Húc Quang mà cũng chết một nhóm lớn.

Ta nghe nói hình như tên kia muốn tới Trung Bộ.”

“Ừm.”

Viên Thạc cảm thấy nói chuyện với Bích Quang Kiếm đúng là đàn gảy tai trâu, vì vậy không nói tới những thứ này nữa, chỉ cười ha hả bảo: “Lần này có lẽ gia hỏa Ánh Hồng Nguyệt đang sốt ruột lắm, đám người Lục Khổng Tước đều bị giết, không biết hiện tại gã nghĩ như thế nào.”

Ngô Hồng Sam không quá để tâm, tùy ý đáp: “Với tính cách của Ánh Hồng Nguyệt, ngươi cho rằng gã sẽ để ý à? Thời kỳ đó qua lâu rồi, có điều nhất định gã sẽ trả thù.

Lòng ghi hận của Ánh Hồng Nguyệt rất nặng.”

“Bình thường thôi.”

Viên Thạc cười cười, bỗng nói: “Ta muốn đi tìm Thiên Kiếm chơi đùa một phen.

Không biết bây giờ thực lực hắn ra sao.

Hành tung của Quang Minh Kiếm bất định, Thiên Kiếm thì ngược lại có chút danh tiếng, dễ tìm ra hắn hơn.

Ngươi nói xem, hành hung Thiên Kiếm một trận có được không?”

“…”

Ngô Hồng Sam mặc kệ đối phương, ngươi nhắm mình có thể đấu lại Thiên Kiếm chắc?

Từ mấy năm trước, người ta đã dùng một kiếm giết chết Húc Quang, rất đáng sợ! Bao giờ ngươi trốn được khỏi sự truy sát của Hắc Quả Phụ thì hẵng nói sau!

Viên Thạc không nhiều lời nữa, buồn bực cúi đầu ăn cơm.

Một đám dám khi dễ tới trên đầu lão tử, xem ra đúng là sức uy hiếp không bằng một góc năm xưa.

Nhớ lại 20 năm trước, có cho bọn chúng mượn ba lá gan thì cũng không ai dám chủ động tìm ông gây phiền phức.

Đáng tiếc, ông vẫn chưa thể triệt để cường hóa ngũ tạng, thế thứ tư dung hợp vẫn còn kém một chút, trong lòng Viên Thạc hùng hùng hổ hổ suy nghĩ, địch nhân cứ chờ đó mà xem!

Đương nhiên bây giờ ông sẽ không về Ngân Nguyệt.

Không dung hợp xong ngũ thế thì ông tuyệt đối không về!

Hình như tiểu tử Lý Hạo kia cũng không gặp phải chuyện gì uy hiếp đến tính mạng, không biết dạo gần đây hắn tiến bộ được tới đâu rồi.

Trước đó đã có thể đánh chết Tam Dương đỉnh phong, lần tiến vào di tích này… Không đến mức tiến bộ nhanh tới độ có thể xử lý Húc Quang đấy chứ?

Quang Minh Kiếm tìm hắn để gây sự… Khẳng định là có nguyên nhân.

Lời đồn nàng ta uy hiếp Hầu Tiêu Trần trong mắt ông chỉ là trò cười, theo ông hẳn là việc này có quan hệ với Từ gia.

Nghe nói lão yêu bà kia đã đầu phục Từ gia.

Khoan đã, Từ Phong – tiểu tử trên Thần Sư bảng, Húc Quang trung kỳ… Đừng nói người là do Lý Hạo giết nhé?

Trong đầu ông hiện lên vô số suy nghĩ không dám tin, nhưng là… Trong lúc mơ hồ, bỗng dưng ông cảm thấy có cái gì đó đang thúc giục mình hết sức cấp bách.

Không thể được!

Cái gọi là trò giỏi hơn thầy chỉ là lời nhảm nhí, cả đời này Lý Hạo đều phải yếu hơn mình mới đúng, bằng không thì Viên Thạc ông quá mất mặt rồi.


Chương 828: Cuộc Sống Của Hồng Kiếm Chủ 1

Tin tức về di tích Chiến Thiên thành bay loạn khắp nơi.

Toàn bộ Thiên Tinh vương triều đều đang bàn tán sôi nổi về chuyện này, thậm chí còn vượt qua chuyện ba tỉnh phía bắc rung chuyển, dù sao thì ba tỉnh phía bắc rung chuyển bấy lâu cũng chưa từng có chuyện chết đến mấy ngàn Siêu Năng Giả chỉ trong một lần, đặc biệt là khi có tới mấy chục vị Húc Quang ngã xuống.

Về phần bách tính bình dân mà không may bị giết hại thì dù có chết nhiều hơn nữa cũng chẳng có mấy ai để ý.

Trên tiểu trấn.

Liệp Ma đoàn đang tập trung nghe Lưu Long kể lại sơ lược tình huống trong di tích.

Hồi lâu sau, Hồng Thanh nhịn không được nói: “Phó đoàn trưởng bảo lần này trong di tích lại có mấy vị kiếm tu vô cùng cường đại xuất hiện.

Nghe nói vị Quang Minh Kiếm kia còn có thể địch nổi Húc Quang đỉnh phong.

Phải biết xếp hạng của phụ thân ta ở trong Thất Kiếm năm xưa còn vượt qua người này…”

Quang Minh Kiếm!

Nghe nói, Quang Minh Kiếm có thể địch nổi Húc Quang đỉnh phong, nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút chua chua, cha nàng là Địa Phúc Kiếm – cũng là một trong Ngân Nguyệt Thất Kiếm, nhớ năm đó còn là vị kiếm khách xếp thứ hai trong nhóm.

Bây giờ Bích Quang Kiếm thì đi theo Viên Thạc, ở Trung Bộ đại sát tứ phương.

Quang Minh Kiếm đã xuất hiện, thực lực cực kỳ cường hãn.

Thiên Kiếm thì đang tung hoành ở Trung Bộ.

Mấy vị kiếm khách khác đều đã chết, tính ra trong số những người còn sống thì cha nàng là thảm nhất, cái này nghe… hơi khó chịu!

Trước kia khi nhắc đến cảnh giới Tam Dương của cha nàng, nàng còn cảm thấy ông rất lợi hại, hiện tại thì hay rồi, Tam Dương tính là cái rắm gì chứ, ngay cả đoàn trưởng cũng đấu không lại.

Lưu Long nghẹn lời, trong lúc nhất thời vậy mà không biết nên nói cái gì mới phải.

Trong chuyến đi đến di tích lần này, một trong những việc khiến ông thấy rung động nhất chính là tình cảnh Địa Phúc Kiếm và Nam Quyền bạo phát, có điều bây giờ thật khó mà nói rõ với Hồng Thanh.

Lý Hạo thì vẫn luôn im lặng, rõ ràng là minh bạch mà lại giả vờ hồ đồ.

Lưu Long hơi khó xử, nhất là khi nhìn thấy cảnh Hồng Thanh hâm mộ ghen tỵ đến độ nghiến răng nghiến lợi thì ông rất muốn nói cho nàng ta biết, cha ngươi là kẻ cực kỳ bưu hãn, một thân một mình lại đánh cho một đám cường giả quan phương Ngân Nguyệt sợ tới mất mật.

Tiếc là nữ nhi của gã lại hoàn toàn không biết gì, đến bây giờ còn cho rằng cha mình chỉ là một Tam Dương bình thường.

Lý Hạo đứng bên cạnh vừa xem một bản cổ tịch vừa thuận miệng cười bảo: “Hồng sư thúc không yếu đâu, khiêm tốn như vậy cũng tốt, đám người Quang Minh Kiếm quá mức huênh hoang rồi.”

Hồng Thanh hâm mộ nói: “Ta thì hi vọng phụ thân ta cũng nghênh ngang một chút, đáng tiếc…”

Thôi vậy, không nói đến chuyện này nữa!

Hồng Thanh hơi bất mãn: “Bất quá Quang Minh Kiếm đúng là vô sỉ, lại dám lấy lớn hiếp nhỏ, cùng là Ngân Nguyệt võ sư mà hành xử không hề theo quy củ gì cả.

Mặc dù thực lực của phụ thân ta không bằng nàng, nhưng phụ thân thường nói làm gì cũng phải đúng quy củ, tuân theo đạo lý.

Nếu ai cũng bất chấp quy củ thì thế đạo này đã sớm hỏng bét.”

Lý Hạo cười cười không đáp.

Lưu Long nhịn không được tò mò hỏi: “Bình thường chủ yếu Hồng kiếm chủ làm gì ở Kiếm Môn vậy?”

Ông vẫn muốn nghe ngóng một ít tin tức về vị này, từ đó có thể ít nhiều phán đoán về con người Hồng Nhất Đường.

Thực lực của Hồng Nhất Đường thì không cần nói nhiều, nhưng tính cách thì khác, ông không quá quen thuộc với gã, vì vậy vẫn hi vọng thông qua những người khác hiểu rõ hơn một chút.

Mà trước mắt chính là con đường tốt nhất, xung quanh toàn là nữ nhi, đồ đệ, môn nhân của gã.

“Làm gì à?”

Hồng Thanh thoáng ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hình như cũng không làm gì nhiều, bình thường phụ thân sẽ truyền thụ võ đạo cho người trong Kiếm Môn, rảnh rỗi thì trồng hoa, trồng rau.

Đúng rồi, có đôi khi còn mang bọn ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đều là những nhiệm vụ mà các thành thị xung quanh ban bố, chẳng hạn như có nơi bị Siêu Năng Giả quấy nhiễu mà Tuần Dạ Nhân không xử lý kịp thì sẽ tới tìm Kiếm Môn bọn ta nhờ hỗ trợ.

Như vậy chúng ta sẽ kiếm được một khoản tiền đủ để duy trì sinh hoạt thường ngày.”

Lưu Long ngạc nhiên: “Kiếm tiền?”

“Đúng vậy.”

Hồng Thanh gật đầu: “Kiếm Môn có rất nhiều người, còn có không ít hài tử lang thang đáng thương, bọn ta sẽ phụ trách nuôi ăn ở.

Phụ thân rất thích ra ngoài đi dạo, thỉnh thoảng ra ngoài một chuyến, nhìn thấy những người cơ nhỡ không có nhà để về thì ông ấy sẽ thu lưu bọn họ.

Thoáng cái nhân số của Kiếm Môn đã sắp vượt qua ngàn người.”

“Thật ra ở Kiếm môn bọn ta, võ sư chỉ có chừng ba mươi, bốn mươi người, Siêu Năng Giả cũng tầm đó, cộng lại cũng chưa tới con số 100.”

Hơn 30 vị võ sư của Kiếm Môn đã gia nhập Liệp Ma đoàn, trên thực tế trừ Hồng Nhất Đường thì trong môn cơ hồ không có ai đủ trình để gọi là võ sư, cho dù có thì những người này cũng chưa bước vào cảnh giới Trảm Thập, không thể tính là võ sư.

Mà Hồng Thanh thì vẫn đang rất hào hứng kể chuyện: “Có điều hiện tại bọn ta đã có thể tự nuôi sống chính mình rồi, hơn nữa còn có không ít thu hoạch, so với việc nhận các nhiệm vụ nhỏ ở các thành thị kia thì kiếm được nhiều tiền hơn nhiều! Chờ tháng sau được phát tiền lương, bọn ta sẽ để dành một phần gửi về, như vậy thì dù phụ thân có nhặt thêm mấy đứa bé nữa cũng không sao.”

Lưu Long và Lý Hạo đều đồng tình nhìn nàng.

Đây coi như là võ nhị đại đáng thương nhất đúng không?

Rõ ràng là có một vị phụ thân sở hữu chiến lực thông thiên, thế nhưng cái gì nàng ta cũng không biết.

Muốn ăn uống cũng phải tự ra ngoài làm một ít nhiệm vụ kiếm tiền, cái này còn chưa tính, bây giờ ra ngoài công tác còn phải kiếm tiền gửi về nuôi gia đình.

Mấu chốt là không chỉ mình nàng mà là những võ sư khác của Kiếm Môn cũng đều nghĩ y hệt vậy.

Chờ tổ chức phát tiền lương, sau đó gửi tiền về nuôi Hồng Nhất Đường… Quá thảm rồi!

Lưu Long không biết nên nói gì cho phải, chỉ truyền âm qua Lý Hạo: “Địa Phúc Kiếm làm vậy có phải hơi quá đáng rồi không? Ẩn giấu thực lực thì thôi, nhưng cũng không thể để nữ nhi và đồ đệ trong nhà ra ngoài làm công kiếm tiền nuôi gia đình như thế chứ?”

Thì ra những người này đều đang mong ngóng tiền lương phát xuống.

Lưu Long ông đã rất nhiều năm rồi không hề cân nhắc qua chuyện tiền lương, nhắc đến cũng thấy dở khóc dở cười.

Lý Hạo nhìn sắc mặt Hồng Thanh rồi lại nhìn những người khác, đoạn hỏi: “Hồng sư thúc nhặt người khắp nơi như thế mà các ngươi không ngăn cản sao? Huống hồ võ sư tự mình tu luyện cũng đã rất khó khăn, nay còn phải nuôi thêm những người khác thì… Có vẻ không tốt lắm.”

Hồng Thanh cười hì hì đáp: “Không đâu, có nhiều tiểu hài tử rất đáng yêu.

Lúc ta còn ở trong núi, mỗi ngày bọn chúng đều quấn lấy ta gọi tỷ tỷ.

Đoàn trưởng không biết đấy thôi, đám nhỏ này rất thú vị.”


Chương 829: Cuộc Sống Của Hồng Kiếm Chủ 2

Bên cạnh nàng, Hồng Hạo bình tĩnh tiếp lời: “Kỳ thật bọn ta cũng là một trong số những đứa trẻ được sư phụ nhặt về.

Thế đạo này vốn không có Kiếm Môn, là sư phụ thương hại chúng ta, chứa chấp chúng ta, dạy cho chúng ta học chữ, dạy cho chúng ta luyện võ thành tài.

Nếu có ai không cách nào luyện võ được thì ngài ấy sẽ tận lực giúp người đó học thành thạo một nghề, như vậy dù có đi ra ngoài thì cũng tự nuôi sống bản thân được.”

“Hiện tại người lớn trong Kiếm Môn không nhiều, phần lớn đều là hài tử, bởi vì hầu hết người trưởng thành đều đã xuất đạo ra ngoài.

Trong địa phận Ngân Nguyệt này có rất nhiều người xuất thân từ Kiếm Môn, bây giờ hoặc là làm quan, hoặc là gia nhập Tuần Kiểm ti, hoặc là chính mình lập nghiệp làm ăn.

Những người này đều rất hiểu chuyện, thường xuyên gửi tiền về Kiếm Môn…”

Hồng Hạo nhìn về phía Lý Hạo: “Cho nên đối với quyết định của sư phụ, bọn ta đều ủng hộ.

Nếu năm xưa sư phụ không tiện tay nhặt những đứa trẻ lang thang ấy về thì làm gì có chúng ta hôm nay?”

Thế đạo này ban đầu vốn không có Kiếm Môn!

Cái gọi là Kiếm Môn, chẳng qua chỉ là do người nào đó một lần phát tác thiện tâm, nhặt về một đám trẻ con cơ nhỡ, cứ thế theo thời gian dần trôi qua, trẻ con ngày càng đông, mà trên đại địa Ngân Nguyệt cũng bất giác nhiều thêm một tổ chức mang tên Kiếm Môn.

Cho nên tính ra thì Kiếm Môn chẳng có mấy ai là cường giả, trừ đại đồ đệ của gã là Hồng Tụ đột phá trở thành Tam Dương ra, thì một Kiếm Môn lớn như vậy, nhưng tính trong lĩnh vực siêu năng thì không có nổi mấy vị Nhật Diệu, võ sư thì lại càng đáng thương hơn, đến một vị Đấu Thiên cũng chẳng có.

Thực lực như này, kỳ thật còn không bằng Quang Minh đảo đã bị Viên Thạc tùy tiện hủy diệt lúc trước.

Bởi vì Hồng Nhất Đường sẽ không cố ý đi tìm Thiên Quyến Thần Sư hay thiên tài Võ Đạo để chiêu mộ.

Đối với gã mọi thứ đều là tùy duyên, trong những người mà gã thu nhận, nếu có ai thích hợp luyện võ thì gã sẽ truyền thụ một hai, không thích hợp thì thôi, gã cũng chẳng cưỡng cầu.

Cũng vì vậy nên người Kiếm Môn đều rất công chính bình thản, nội tình vững chắc, nhưng muốn nói tới kinh diễm thì đành chịu, nếu có kẻ thiên tài tu luyện như vậy thì Kiếm Môn đã sớm xuất hiện Đấu Thiên.

Hồng Nhất Đường cũng không đặt nhiều kỳ vọng vào những đứa trẻ nhà mình, quan điểm của gã là trong loạn thế như này, chỉ cần có chút sức tự vệ là đủ.

Ngoài ra thì sau khi rời khỏi đây, đừng làm chuyện gì xằng bậy, về phần đối phương có thừa nhận hay không thừa nhận là người của Kiếm Môn, hoặc là thay đổi địa vị, đầu nhập vào những tổ chức khác thì gã đều không thèm để ý.

Thời khắc này, Lưu Long chỉ yên lặng lắng nghe.

Mãi tới khi Hồng Hạo nói xong, ông mới mở miệng hỏi: “Vậy những năm qua Kiếm Môn đã thu dưỡng rất nhiều người sao?”

“Ta cũng không rõ.”

Hồng Hạo lắc đầu, “Thường xuyên có người tới rồi lại có người đi, sư phụ cũng không ngăn cản.

Ai nhắm thấy đủ lông đủ cánh, muốn rời khỏi thì cứ đi thôi.

Sau khi thành niên, ngươi đi ra ngoài làm việc cũng tốt, hay là kết hôn sinh con, hoặc là làm gì khác thì cũng thế, sư phụ đều không quản nhiều.

Tính cách của ngài ấy tương đối tùy ý, trừ khi nhận nhiệm vụ của Tuần Dạ Nhân, bằng không thì sẽ rất ít khi ra cửa.

Bất quá đã hơn 20 năm trôi qua, số lượng hài tử mà sư phụ nhặt được không tới 10.000 thì cũng phải đến 8000…”

Ai còn nhớ kỹ đâu.

Người tới người đi, Hồng Hạo thật sự không nhớ được kỹ càng, bây giờ nhân số còn lại trong Kiếm Môn chỉ khoảng trên dưới 1000, có điều vẫn thường xuyên có người đã rời đi lại quay trở về thăm nhà, dĩ nhiên cũng có những kẻ sau khi rời khỏi Kiếm Môn thì không bao giờ trở lại nữa.

Hồng Hạo đối với mấy chuyện này đã sớm nhìn thấu, tình người ấm lạnh, hắn đã quen rồi.

Tối thiểu thì hàng năm vẫn có không ít người nguyện ý trở lại thăm nom, còn tặng cho Kiếm Môn một ít chi phí cũng như đồ dùng ăn mặc.

Hồng Thanh cười bảo: “Phụ thân ta chỉ có mỗi sở thích này, về sau đại sư tỷ của ta cũng có theo trợ giúp, một mực ủng hộ ông ấy ra ngoài nhặt hài tử, cho nên mấy năm nay nhặt được càng nhiều.

Chứ trước đây thường ngày ở Kiếm Môn chỉ duy trì trên dưới 500 người mà thôi, bây giờ ít cũng phải cả ngàn đứa trẻ.”

“Vị đại sư tỷ của ta còn giật dây phụ thân đi nhặt một số người đã có tuổi về, ngẫm lại thì cũng có điểm tốt, bởi vì bọn họ đa phần đều đến từ chiến loạn địa khu, đã quen chịu khổ, bình thường còn giúp đỡ làm không ít chuyện trong nhà, chẳng hạn như quét dọn vệ sinh, nấu cơm giặt giũ các kiểu.

Tính ra thì so với mấy năm trước, Kiếm Môn ngược lại sạch sẽ hơn nhiều.

Trước đây tuy người cũng đông, nhưng đại bộ phận đều là trẻ con, bẩn chết ta, đoạn thời gian ấy ta phải đi giặt quần áo từ sớm tới tối…”

Nói đến đây, Hồng Thanh thiếu điều muốn rơi nước mắt.

Mấy năm trước, trong Kiếm Môn thì tiểu hài tử chiếm đa số, người trưởng thành quá ít, cho dù nàng là nữ nhi của môn chủ thì cũng phải phụ giúp giặt quần áo, bởi vì quần áo bẩn nhiều lắm.

Khoan bàn đến chuyện có mệt nhọc hay không, cái chính là quần áo của những hài tử lớn một chút còn đỡ, còn quần áo của mấy đứa nhỏ thì… Chúng còn chưa thể tự chủ việc đại tiểu tiện, khỏi phải nói mỗi lần nàng giúp chúng giặt quần áo thì cái mùi ấy đáng sợ tới cỡ nào.

Hồng Hạo nghe vậy liền trêu chọc: “Sư phụ nói rồi, về sau ngươi lập gia đình thì cái gì cũng thành thạo, biết giặt quần áo, biết làm cơm, biết chăm hài tử, còn biết cả võ công, bảo đảm không lo bị nhà phu quân khinh thường.”

Hồng Thanh trợn trắng mắt: “Ta cần gì phải lấy chồng, luyện võ chẳng tốt hơn à? Nếu ta có thể trở thành cường giả như đoàn trưởng thì cần gì phải lo nhìn sắc mặt người khác?”

Lý Hạo trầm mặc không nói, tiếp tục xem quyển cổ tịch – Ngũ Kiều Đáp Kiến Pháp trong tay mình.

Mà Lưu Long thì có vẻ khá hứng thú, lại hỏi tiếp: “Hài tử của Kiếm Môn đều là người Ngân Nguyệt sao?”

“Cũng không phải, hầu hết đều đến từ bên ngoài, có Trung Bộ, cũng có hành tỉnh khác ở phương bắc.

Kỳ thật Ngân Nguyệt còn tốt, chiến loạn không nhiều, ba tỉnh phía bắc bên kia thì thường xảy ra chiến loạn hơn, bên đó vẫn thường xuyên có động tĩnh rung chuyển.”

“Trừ võ công thì Hồng kiếm chủ có giảng dạy kỹ năng nào khác không?”

“Phụ thân ta chỉ dạy võ công, đại sư tỷ thì sẽ dạy thêm những thứ khác.

Đại sư tỷ biết rất nhiều, nghe nói trước kia đại sư tỷ xuất thân từ gia đình rất khá… Khụ khụ, ai biết được, dù sao chúng ta cũng không hỏi mấy chuyện này.

Nói chung đại sư tỷ sẽ dạy các nữ hài tử một vài kỹ năng sinh hoạt như nấu cơm giặt giũ, thậm chí là cả cầm kỳ thư họa và dệt vải.”


Chương 830: Ngươi Muốn Đi Trung Bộ? ?

Lưu Long tiếp tục hỏi, Hồng Thanh đang nhàn rỗi nên cơ bản là hỏi gì đáp nấy.

Mấy chuyện này cũng không tính là đại bí mật gì, Hồng Hạo ở bên cạnh lắng nghe, chỉ khi nào Hồng Thanh nói đến vài chuyện liên quan tới võ đạo của Địa Phúc Kiếm thì Hồng Hạo mới ngăn cản một thoáng, còn lại thì hắn mặc kệ nàng tán hưu tán vượn.

Tình huống của Kiếm Môn cũng chẳng có bí mật nào không thể kể, trừ việc bát quái của riêng sư phụ hoặc là đại tỷ, nhưng đối với ngoại giới mà nói thì đây cũng chỉ là những sinh hoạt bình thường hàng ngày mà thôi.

Những câu hỏi như vậy thật sự rất nhàm chán, thế nhưng Lưu Long và Hồng Thanh lại say sưa trò chuyện mãi đến khi trời gần sáng.

Bấy giờ, mọi người đã dần giải tán, bọn họ còn muốn tranh thủ thời gian sắp xếp đồ đạc để chạy về Bạch Nguyệt thành một chuyến đây.

Chờ người đi hết, Lưu Long mới quay sang nhìn Lý Hạo, cả đêm nay Lý Hạo vẫn luôn im lặng đọc sách.

Lưu Long hít sâu một hơi, đoạn nói: “Nếu ngươi đi Trung Bộ, vậy thì… Ta muốn ở lại.”

“Lão đại xác định?”

“Ừm! Ở trong hoàn cảnh bình thường tìm thứ không tầm thường!”

Lưu Long trầm giọng nói: “Trước kia ta cũng không hiểu mấy về Hồng kiếm chủ, chỉ nghe giang hồ đồn gã là kẻ nhát gan, khiếp nhược.

Chỉ riêng việc không dám đối chiến cùng Viên giáo sư một trận đã là hành vi bị giang hồ võ lâm lên án kịch liệt nhất.”

“Nhưng sau khi nói chuyện với Hồng Thanh, ta cảm thấy, có lẽ đây mới là điều Hồng kiếm chủ truy cầu, nhàn vân dã hạc, nhưng vẫn gánh vác một phần trách nhiệm của xã hội lên vai mình.

Bây giờ gã muốn ra ngoài bôn ba hành sự, ta cho rằng mình nên lưu lại.

Có thể nhận được lời mời của Hồng kiếm chủ cũng tính là một việc tương đối đáng giá kiêu ngạo, ngươi nói xem có đúng không?”

“Vả lại thực lực của ta đến Trung Bộ cũng không tính là gì.

Ở lại đây thì ta còn có thể chiếu cố Ngân Thành một hai.

Tuy rằng bây giờ Ngân Nguyệt không có chiến loạn, tam đại tổ chức cũng đã bị Hầu bộ tiêu diệt, nhưng ta lo lắng sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ tổ chức một đợt phản công khác.”

Ông quyết định lưu lại.

Vốn dĩ trước đó Lưu Long còn đang phân vân, nhưng sau cuộc trò chuyện phiếm đêm qua với Hồng Thanh, Lưu Long ông đã hạ quyết tâm.

Lý Hạo gật gật đầu, “Vậy thì lão đại lưu lại đi!”

Lưu Long thở hắt ra, “Ngươi chắc chắn vẫn muốn đi Trung Bộ sao?”

“Tạm thời chưa, gần đây ta thu hoạch được không ít tài nguyên, trước hấp thu tiêu hóa bớt đã rồi lại nói.

Ta mà đi thì cũng không phải là bị đuổi giết hay đi chịu chết, ta mà đi thì phải là đi giết người!”

Ánh mắt Lý Hạo lạnh lẽo, mang theo một chút sát khí mơ hồ.

Giết ai ư?

Dĩ nhiên Hồng Nguyệt là đối tượng đầu tiên!

Có những cừu hận thật sự không có cách nào tiêu trừ nổi.

Mối thù giết phụ mẫu, huynh đệ, mấu chốt ngay cả thi thể của đấng sinh thành cũng bị bọn họ đào bới, cừu hận như vậy, dù có dốc hết ngũ hồ tứ hải thì cũng khó tiêu trừ được sự căm hận trong lòng Lý Hạo.

Hồng Nguyệt bất diệt, tâm ta bất bình.

Lưu Long có thể lưu lại đây, nhưng hắn thì không được.

Nếu người Hồng Nguyệt không đến thì hắn phải đích thân đi tìm bọn chúng.

Bất quá chưa phải là hiện tại, Lý Hạo quyết định tiếp tục cường hóa thân thể trước, sau đó là tới khí huyết, ngũ tạng, rồi lại tăng cường ngũ kiều, hắn sẽ phục dụng Uẩn Thần Quả để làm lớn mạnh ‘thế’, còn phải tu luyện Liễu Tự Kiếm đến mức cực hạn.

Nếu có thể nhân cơ hội cảm ngộ Mộc thế là tốt nhất, nếu không được thì hắn sẽ phục dụng Thiên Kim Liên để tăng cường loại ‘thế’ khác trước cũng được.

Về phần nếu các loại ‘thế’ khác cường đại, cuối cùng mới đi cảm ngộ Mộc thế thì sẽ không dễ cân bằng… Đây đều là chuyện sau này.

Tính ra thì Lý Hạo có rất nhiều việc cần làm, hoàn toàn không hề rảnh rỗi chút nào.

Hầu Tiêu Trần có thể tiêu sái rời đi, đó là bởi vì ông ta rất mạnh, dù là đến Trung Bộ thì cũng là một phương cường hào, Lý Hạo thì không được như thế.

Một đoàn người tranh thủ dùng điểm tâm rồi mau chóng di chuyển về phương hướng Bạch Nguyệt thành.

Giờ phút này đã là ngày mùng 1 tháng 10.

Trên đường có đi ngang qua Hoành Đoạn hạp cốc, bấy giờ người ở Hoành Đoạn hạp cốc rất thưa thớt.

Hoặc là đã sớm rời khỏi, hoặc là đã chết rồi, chỉ còn lại đội ngũ Tuần Dạ Nhân và người của Võ Vệ quân đang trấn thủ bên ngoài cửa vào di tích.

Đến khi đám người Lý Hạo vượt qua Hoành Đoạn hạp cốc thì vừa vặn gặp được Hách Liên Xuyên trông đang rất vội.

Hách Liên Xuyên đương nhiên cũng nhìn thấy bọn họ, cấp tốc chạy tới, thở hổn hển hỏi: “Các ngươi về Bạch Nguyệt thành à?”

“Ừm, bộ trưởng đâu?”

“Đi truy sát dư nghiệt của tam đại tổ chức rồi!”

Hách Liên Xuyên thở dốc nói: “Cả đêm qua đều không được an ổn, người của Hồng Nguyệt tuy đã chạy không ít, thế nhưng vẫn còn nhiều lắm.

Phương bắc có đến mười chín hành tỉnh, hội tụ hơn ngàn tên Siêu Năng Giả của Hồng Nguyệt, rất nhiều người đã nghe tin chạy trốn.

Hiện tại ta chuẩn bị dẫn đội đi Ngân Bắc bên kia, nghe nói đã có Siêu Năng Giả trốn chạy đến phạm vi Thương Sơn.”

Lý Hạo khẽ nhíu mày, không khỏi nhắc nhở: “Thương Sơn thì thôi bỏ đi, ngươi đừng quản.”

“Làm sao vậy?”

“Trước khi tiến vào di tích ta có đến đó một chuyến, cực kỳ nguy hiểm.

Bán Sơn, Hải Khiếu, còn có Luân Chuyển Vương và mười sáu vị Địa Ngục Chi Chủ đều bị giết ở đấy!”

“…”

Hách Liên Xuyên bất giác hít sâu một hơi, việc này đúng là hắn không rõ.

Trách không được những người kia vẫn luôn không xuất hiện.

Hắn còn tưởng rằng khi những người này truy sát Lý Hạo thì đã bị lạc đường, hoặc là còn đang bị việc gì đó tại Thương Sơn quấn chân, bấy giờ Hách Liên Xuyên mới biết thì ra bọn họ đã chết hết, quá kinh khủng!

Lý Hạo thấy Hách Liên Xuyên mù mờ không biết gì bèn giải thích: “Ở Thương Sơn có đại yêu rất mạnh, ta cũng may mắn mới đào thoát được, nếu những người kia tiến sâu vào thì chắc chắn chỉ có một con đường chết!”

Hắn cân nhắc một hai rồi lại nói: “Bất quá nếu Hách bộ trưởng vẫn muốn đi… Ta nghĩ chi bằng ngươi nên tới Ngân Thành mấy ngày đã, miễn cho dư nghiệt của tam đại tổ chức vì phẫn nộ mà kéo bè kéo phái tới báo thù Ngân Thành.”

Trước mắt thì Ngân Thành đã có một vị Nhật Diệu tọa trấn.

Hơn nữa thành viên của tam đại tổ chức hiện tại hệt như chó nhà có tang, chỉ lo đào vong khắp nơi, có điều ai mà biết được, lỡ đâu chó cùng rứt giậu, cảm thấy không đường nào có thể trốn nữa thì có lẽ sẽ quay đầu cắn người một phát cũng nên.

Vốn Lý Hạo dự định kêu Lưu Long trở về đợi mấy ngày, nhưng bây giờ hắn lại thay đổi suy nghĩ.

Sắp tới hắn sẽ rời đi, không biết khi nào mới gặp lại Lưu Long, cho nên hắn cần phải chia sẻ bớt cho Lưu Long nhiều chỗ tốt, giúp ông ấy cường hóa ngũ tạng lên một mức nhất định mới được.

“Ta đến Ngân Thành?”

Hách Liên Xuyên ngẩn người, tốt xấu gì ta cũng là phó bộ trưởng, ngươi lại bảo ta tới Ngân Thành tọa trấn?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box