[Dịch] Tinh Môn
Tập 15 : Thay Mận Đổi Đào (c71-c75)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Thay Mận Đổi Đào
Nghĩ đến Vương Minh, Lý Hạo vội vàng nói: “Lão sư, trong Tuần Kiểm Ti có một Siêu Năng Giả, có thể là Nguyệt Minh Sư!”
“Hả?”
Viên Thạc giật mình, cũng không hỏi Lý Hạo làm sao biết được, ông đánh giá một chút, đoạn nói: “Thật thú vị, xem ra kẻ giết Trương Viễn không đơn giản! Có lẽ Tuần Dạ Nhân đã biết, thậm chí là đoán được thân phận đối phương nên bây giờ mới hành sự cẩn thận như vậy…”
“Lão sư, ta hơi e ngại, lỡ đâu tên Nguyệt Minh Sư kia người đứng sau giật dây giết Trương Viễn thì sao?”
“Không đến mức đó!” Viên Thạc trực tiếp phản bác.
“Ngươi cho rằng tiến vào Tuần Kiểm Ti rất dễ sao? Kỳ thật Tuần Kiểm Ti có thể dễ dàng tra ra được Siêu Năng Giả.
Điều này cũng có nghĩa là một khi đối phương đến Tuần Kiểm Ti làm việc, những người khác thì không nói nhưng cục trưởng Tuần Kiểm Ti các ngươi nhất định biết! 100% biết! Trừ phi cục trưởng của ngươi cũng là đồng phạm, nếu không thì tên đó chắc chắn là Tuần Dạ Nhân!”
Lý Hạo khẽ thở phào nhẹ nhõm, vậy còn được, hắn chỉ sợ Vương Minh là người của tổ chức huyết ảnh.
Hai sư đồ hàn huyên một hồi.
Lúc này, Viên Thạc nghiêm nghị nói: “Không bàn đến những thứ khác, nhưng riêng thanh kiếm kia của ngươi thì phải giữ cho kỹ!”
Ông đã trả lại ngọc kiếm cho Lý Hạo.
Ông đã hấp thu nhiều như vậy, thậm chí còn nhờ nó mà bước vào Đấu Thiên, thế nhưng vừa nãy thử qua liền thấy vẫn có thể hút tiếp năng lượng từ đó, chuyện này đúng là rất khó tin.
Tinh năng quang quá nhiều!
“Ừm.”
Lý Hạo gật đầu, hiện tại hắn đã hiểu rất rõ sự trân quý của ngọc kiếm.
Thực ra khi hắn sử dụng năng lượng thần bí từ đội săn quỷ trước đó thì đã cảm nhận được rồi.
Viên Thạc suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Còn nữa, mặc dù ta là Đấu Thiên nhưng muốn bước vào siêu năng e rằng vẫn rất khó, chủ yếu là thiếu năng lượng thần bí! Không phải loại trong tay ngươi, loại này của ngươi không dùng để nâng cao sức chiến đấu mà là để cường hóa căn cơ, dĩ nhiên so với loại kia thì của ngươi quý giá gấp trăm lần!”
“Với thực lực Đấu Thiên của ta, muốn tiến thêm bước nữa thì có lẽ phải tốn cả ngàn khối năng lượng thần bí, cho nên ta mới nói là rất khó!”
Lý Hạo nhanh chóng tính toán.
Giá chợ đen, 1 khối là 1 triệu.
Lão sư cần chừng 1000 khối thì hết bao nhiêu tiền?
1 tỉ?
Lý Hạo nuốt nước bọt, không… chuyện này quá đáng sợ!
Tuy hắn cảm thấy lão sư rất có tiền nhưng lão sư hẳn là không có nhiều tiền như vậy.
Tất nhiên, theo quan điểm của Viên Thạc, thứ có thể mua được bằng tiền thì rất đơn giản, chỉ là với một giao dịch cỡ lớn như vậy, Tuần Dạ Nhân không thể không biết, thậm chí cả những tổ chức lớn khác cũng sẽ để mắt tới.
Cho nên đây là điều không thể thực hiện!
Viên Thạc nhìn Lý Hạo, trầm tư một lát rồi nói: “Hiện tại ta vẫn chưa thích hợp lộ diện, chủ yếu vì ta vẫn còn một số đối thủ, tuy rằng chúng không ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, nhưng thực lực của chúng không phải chỉ để trưng cho đẹp! Chúng ta vẫn nên biết điều điệu thấp một chút…”
Lý Hạo cười khổ, vừa nãy lão nhân gia ngài còn nói hai ta hoành hành vô kỵ, không sợ một ai kia mà.
Lời của lão sư, quả nhiên ba phần thật bảy phần giả.
Viên Thạc nói thêm: “Tất nhiên, nếu ta thăng cấp được thì sẽ thật sự hoành hành bá đạo, cũng đồng nghĩa với việc ngươi cứ việc huênh hoang ra đường, không cần nể mặt ai!”
“Hiện tại cứ khiêm tốn vài ngày đi, đừng nóng vội!”
Viên Thạc tủm tỉm cười, “Về phần nguy hiểm sắp tới, trước tiên ta sẽ cẩn thận quan sát.
Nếu đối phương quá yếu thì trực tiếp giết chết! Nếu quá mạnh…”
Ông bật cười: “Vậy thì để Tuần Dạ Nhân đưa lưng chịu sào!”
“…”
Lý Hạo tỏ ra hứng thú.
Viên Thạc thì thầm: “Kẻ sau màn mà yếu ớt thì ta có thể tóm gọn chúng một lượt, tới lúc đó không cần nói nhiều, chỉ một chữ, giết! Nhưng nếu đối phương vượt qua cảnh giới Nhật Diệu thì sẽ là phiền phức lớn, cho dù ta có thể kháng cự một hai thì tiểu tử ngươi cũng cầm chắc gặp rắc rối lớn!”
“Cho nên nếu thật sự có một kẻ cường đại như vậy, hiện tại đối phương nhất định không ở Ngân Thành! Giết một kẻ dưới cảnh giới Nhật Diệu, cho dù có là Nhật Diệu đến thật thì sau khi xử lý xong, chỉ cần nói người là do Tuần Dạ Nhân giết là được!”
“Bên phía Tuần Dạ Nhân có không ít cường giả.
Ta đã nói có khoảng ba đến năm người lợi hại hơn mình, một nửa trong số đó chính là người của Tuần Dạ Nhân!”
Lý Hạo gật đầu.
Lão sư đây chính là đang chuẩn bị sẵn tìm kẻ cõng nồi.
Thận trọng một chút cũng tốt!
Hơn nữa mặc dù hắn và Viên Thạc đều không nói gì nhưng trong lòng sư đồ bọn họ đều hiểu rõ.
Một gia hỏa đã bày binh bố trận nhiều năm như thế, hơn nữa nếu như đối phương đã chiếm được những món bảo vật trân quý tương tự ngọc kiếm, thế thì chẳng phải hắn ta sẽ rất cường đại sao?
Viên Thạc chỉ mới dùng ngọc kiếm trong một buổi chiều đã có thể bước vào Đấu Thiên, tại sao đối phương lại không thể chớp lấy cơ hội bước vào một cấp độ càng mạnh hơn?
Cả hai không đề cập đến chỉ vì họ sợ sẽ tự tiêu diệt mất lòng tin hiện có.
Viên Thạc đánh giá kẻ lợi hại hơn ông tuyệt đối không ở Ngân Thành, thậm chí còn không ở Ngân Nguyệt hành tỉnh, vậy thì về sau bọn họ hành động sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Nghĩ đến đây, ông lại nói: “À, ngọc kiếm của ngươi là mặt dây chuyền bằng bạch ngọc! Đợi lát nữa ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một thanh kiếm mang về!”
“Vật siêu năng!”
Viên Thạc cười đắc ý, “Chưa ai từng nhìn thấy kiếm của ngươi, cũng không ai hay biết nó có hình dạng ra sao! Vậy kiếm Lý gia trông như thế nào còn không phải tùy ngươi miêu tả à? Ngươi là người thường, trên người có một vật siêu năng, vậy chẳng phải cái thứ đó là kiếm Lý gia rồi sao?”
“Đương nhiên nên kiếm thứ tốt một chút, không thể lấy hàng rách rưới ra lòe người được!”
Nghĩ đến đây, Viên Thạc lại cảm thấy hơi tiếc của, “Mấy năm nay Tuần Dạ Nhân vẫn luôn nhìn chằm chằm ta, ta khó mà thu thập quá nhiều bảo vật.có điều mấy năm trước vừa vặn đào ra được một thanh kiếm rất tốt, tuyệt đối là bảo vật!”
Vừa nói, ánh mắt ông khẽ nhúc nhích, “Nghĩ lại thì đúng là quá thích hợp! Thanh kiếm kia cũng bị phong ấn, bề ngoài không có năng lượng thần bí nhưng bên trong nội uẩn quang hoa, ta nghi ngờ cũng là bảo vật truyền thừa thông qua huyết mạch, nó được tìm thấy trong một di tích khá cổ xưa.”
Lý Hạo ngập ngừng, “Lão sư, kiếm của ngài có lẽ còn quý hơn mặt dây chuyền của ta, như vậy không phải thiệt thòi rồi sao?”
Hắn hiểu ý Viên Thạc, chính là thay mận đổi đào!
Bất quá nếu ngọc kiếm của hắn không đắt giá bằng thanh kiếm kia, chẳng phải sẽ thiệt thòi cho lão sư?
“Không đâu, an tâm đi!”
Viên Thạc lắc đầu, ngọc kiếm của Lý Hạo là thứ rất trân quý, chuyện này không cần phải nghi ngờ.
Ông không giải thích thêm chỉ dặn dò: “Lát nữa nhớ mang đi! Vật này ta không cần nói thì ngươi cũng tự biết cách dùng, nếu đối phương quá mạnh, ta không giúp được gì thì cứ vứt nó đi xem có thể bảo mạng không.
Còn nếu địch nhân bị ta hoặc Tuần Dạ Nhân giết chết rồi thì tốt nhất ngươi vẫn cứ vứt kiếm cho Tuần Dạ Nhân, bằng không khó mà bắt Tuần Dạ Nhân đội nồi được!”
Hai thầy trò nhanh chóng quyết định một kế hoạch.
Yếu, giết.
Mạnh thì cắt móng, sau đó cho Tuần Dạ Nhân xử lý.
Đương nhiên tiền đề là Tuần Dạ Nhân muốn có thanh kiếm ấy, nếu không thì cái nồi kia có lẽ sẽ rơi ngược lại vào đầu Lý Hạo.
Tuần Dạ Nhân muốn không?
Viên Thạc đã nói như vậy, đương nhiên khả năng cao là muốn.
Về phần làm vậy thì có áy náy hay không, Viên Thạc khẳng định bản thân hoàn toàn không thấy áy náy, Lý Hạo cũng tương tự.
Huống hồ nếu Tuần Dạ Nhân thật sự cầm kiếm đi thì cõng cái nồi kia cũng rất xứng đáng, sư đồ bọn họ không cần tự trách chính mình.
Chương 72: Diệu Thủ Hồi Xuân
Hàn huyên thêm một hồi lâu.
Sau đó Viên Thạc đi vào khố phòng lấy kiếm ra cho Lý Hạo.
Không chỉ vậy, ông còn tranh thủ nhuộm tóc về màu hoa râm thường ngày, nhìn vẻ ngoài già nua thế kia thì xem ra Viên Thạc đã quyết tâm không để bại lộ bản thân trong thời gian ngắn tới.
Thanh kiếm mà Viên Thạc đưa cho Lý Hạo không quá lớn.
Chỉ lớn hơn mặt dây chuyền bằng bạch ngọc một chút, nhìn thoáng qua liền nhận ra nó là một thanh kiếm, kích thước không chênh lệch nhiều so với với thanh chủy thủ, có thể bỏ vừa trong túi, vừa khéo để Lý Hạo mang theo bên người.
Người bình thường có lẽ không thấy, nhưng Lý Hạo vừa nhìn liền phát hiện một tầng năng lượng thần bí mạnh mẽ quanh quẩn bên ngoài vỏ kiếm.
Thật lòng hắn không nỡ cầm nó, có lẽ đây là một bảo vật cấp độ không thấp của lão sư, nhưng chỉ vì để giảm bớt phiền phức cho hắn mà ông sẵn sàng lấy ra.
“Về sớm đi!”
Viên Thạc sắp xếp một số việc, lại dặn dò: “Đừng quá lo lắng, ta sẽ không theo sát ngươi mọi lúc nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, ta sẽ lập tức có mặt.
Tất cả những gì ngươi phải làm là cố gắng không để bị giết ngay lập tức!”
Lý Hạo gật đầu.
Viên Thạc suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Cần phải nâng cao bản thân! Ngươi đã tiến vào cảnh giới Trảm Thập nhưng không có nghĩa là rất lợi hại.
Mạnh yếu trong cảnh giới Trảm Thập cũng rất rõ ràng, trảm được 99 kẻ vẫn được coi là Trảm Thập, khoảng cách lớn, chênh lệch đương nhiên tồn tại.”
Lại nghĩ đến việc Lý Hạo khó có thể cải thiện trong một thời gian ngắn.
Viên Thạc bèn nói: “Quên nữa, tiểu tử nhà ngươi chưa từng trải qua thực chiến.
Những gì ta dạy ngươi trước đây thật ra chỉ là một thủ đoạn dưỡng sinh, không quá hữu ích cho thực chiến chân chính, lần sau ta nhất định sẽ bổ sung thêm cho ngươi!”
Thời điểm này không đủ thời gian.
Ông cân nhắc một hồi, cuối cùng đưa ra quyết định: “Ta sẽ dạy cho ngươi một chiêu thức tấn công hơi âm độc! Đây không phải là một loại Ngũ cầm thuật, không quá khó để học nhưng rất hữu ích để cứu mạng ngươi!”
Hai mắt Lý Hạo sáng lên!
Âm độc?
Không cần biết!
Ta không quan tâm, ta chỉ muốn sống.
Viên Thạc không đi ra ngoài, mà đứng ngay trong phòng khách bày ra một tư thế, tư thế này trông vẫn tương đối đường đường chính chính.
“Võ sư muốn đối phó với đối thủ thì cần nhất là chiến cận thân, nhất là võ sư tam lưu như ngươi!”
“Ngươi không cần học thủ đoạn cường công, bởi vì chưa chắc đã dùng được, nếu có thể sử dụng thì không cần dùng thủ đoạn này…”
“Hôm nay ta sẽ dạy ngươi ‘Diệu Thủ Hồi Xuân’.
Đây cũng là một kỹ pháp mà ta tìm được trong cổ tịch.”
Diệu Thủ Hồi Xuân!
Cái tên này nghe rất đàng hoàng, thậm chí có phần giống với chuyên môn của bác sĩ.
Tuy nhiên, Viên Thạc vừa xuất thủ thì Lý Hạo liền biết ý nghĩa của cụm tử ‘diệu thủ hồi xuân’ rốt cuộc là gì.
Chỉ thấy Viên Thạc vẫy tay, như thể đang vung vẫy lung tung, rõ ràng ông chỉ có hai tay nhưng ngay sau đó, một bàn tay thứ ba đột ngột xuất hiện!
Đúng, bàn tay thứ ba!
Ngay khi bàn tay thứ ba ấy hiện ra thì nó lập tức quét về phía đũng quần của Lý Hạo!
Không kịp phản ứng!
Trong Vượn thuật cũng có thủ đoạn hầu tử thâu đào tương tự, nhưng không đến nỗi làm rối loạn ánh mắt người như thế, ít nhất đối phương có thể đoán được mình bị tấn công hạ bộ.
Còn chiêu Diệu Thủ Hồi Xuân này thì khác, nó thực sự hiện ra bàn tay thứ ba!
Lý Hạo sợ tới mức tái mặt!
Viên Thạc lúc này mới nở nụ cười, thu tay lại nói: “Diệu thủ hồi xuân chủ yếu nằm ở thủ diệu, tuyệt không thể đề phòng! Đây thật ra là đạo tặc ghi trong sách cổ! Cổ văn minh cũng có những nhân vật thấp kém sử dụng nó để ăn cắp! Ta đã điều chỉnh lại một chút, biến nó thành một kỹ thuật thích hợp cho các cuộc tấn công lén lút, trực diện đánh lén!”
Rõ ràng là đang giao thủ, bỗng nhiên có thêm một bàn tay, ai mà ngăn cản được.
“Lão sư, sao có thể có thêm một cái tay?”
Lý Hạo vẫn đang tự hỏi, chiêu này xem ra không khó nhưng tay thừa ở đâu ra?
Hắn nhìn kỹ lại, bây giờ Viên Thạc vẫn chỉ có hai tay.
“Đây chính là điểm cốt lõi, thật ra rất đơn giản, ngươi chỉ có hai tay, cái thứ ba đương nhiên là giả!”
Viên Thạc bắt đầu giảng giải cho Lý Hạo rằng cái tay thứ ba là đồ giả nhưng đồ giả cần phải dùng để tráo với đồ thật, còn cần phải giấu cho thật kín đáo, đó mới là độ khó.
Hai sư đồ cùng học một hồi, Lý Hạo cơ bản đã nắm được thao tác, lĩnh ngộ xong tinh túy trong đó thì buổi học mới kết thúc.
Không bao lâu sau, Lý Hạo rời khỏi tiểu viện.
Bên ngoài, người chặn đường trước đó đã không còn nữa.
Mãi cho đến khi cách tiểu viện một khoảng, Lý Hạo mới phát hiện có người đang nhìn chằm chằm mình, có thể cảm giác được cũng vì hắn mơ hồ nhìn thấy phía xa lấp lánh tinh quang, là Siêu Năng Giả!
Hẳn là người đàn ông và người phụ nữ bị lão sư đá trọng thương, có lẽ trong thời gian ngắn khó mà khôi phục được hoàn toàn.
Vẻ mặt Lý Hạo không chút thay đổi, giống như hoàn toàn không nhận ra, hắn nhanh chóng cưỡi xe đạp biến mất.
Hồ Hạo không xuất hiện cho đến khi Lý Hạo rời đi.
Liếc nhìn Lý Hạo, sau đó nhìn về phía tiểu viện, trong lòng hơi nghi hoặc, Viên Thạc đã dạy Lý Hạo thứ gì mà ở cùng nhau lâu như thế, những mấy tiếng đồng hồ?
“Không biết thương thế Viên lão sao rồi…”
Gã khẽ thở dài, có chút vô lực, hy vọng ông ta đừng chết, nếu không lần này cả gã và Lý Mộng đều sẽ gặp xui xẻo.
Khi ra khỏi cổ viện thì đã hơn bốn giờ chiều.
Bây giờ là chiều ngày 14 tháng 7.
Dự báo cho biết vào ngày 18, Ngân Thành sẽ nghênh đón một mùa mưa kéo dài.
“Còn 3 ngày nữa.”
Lý Hạo vừa đạp xe vừa lẩm bẩm.
Về độ chính xác thì tỷ lệ dự báo thời tiết chính xác ở Ngân Thành vẫn khá cao.
Vừa đi vừa nghĩ, Lý Hạo đã quay lại Tuần Kiểm Ti.
Chuyện chấm công đi về vẫn phải làm.
Hơn nữa tối nay Vương Minh nói sẽ mời khách ăn tối.
Là một cẩu độc thân, lại còn là một nhân viên nổi tiếng hiền lành trong phòng Cơ Yếu, Lý Hạo hiển nhiên không từ chối, nếu từ chối thì sẽ không phù hợp với thiết lập tính cách của hắn.
Chương 73: Tự Đưa Tới Cửa
Phòng Cơ Yếu.
Nhìn thấy Lý Hạo trở lại, Vương Minh đang cùng Trần Na học xử lý tài liệu, hai mắt lập tức sáng lên.
Có điều sự tò mò trong mắt biến mất rất nhanh.
Đáng tiếc Lý Hạo vẫn luôn để tâm quan sát gã nên dễ dàng nhìn ra.
Hiển nhiên, cái tay Vương Minh này không phải loại người thâm trầm, có lẽ do tuổi tác còn rất trẻ, cũng giống như hai người Lý Mộng kia, gã nhất định cũng là một Tuần Dạ Nhân đang chấp hành nhiệm vụ.
Lý Hạo suy đoán, có thể chuyện lão sư đả thương Lý Mộng trước đó đã truyền đến tai gã.
Bằng không khi hắn rời đi lúc trước cũng chưa thấy Vương Minh tỏ vẻ hiếu kỳ nhìn mình như vậy.
Dám chắc hiện tại tên này đang tò mò muốn biết lão sư đã dạy hắn bí thuật gì, dù sao thì đấy cũng là lý do mà Viên Thạc viện ra.
“Hạo ca đã về!”
Vương Minh tương đối khách khí, bỏ hết mặt mũi phun ra một tiếng Hạo ca.
Lý Hạo tươi cười gật đầu, “Ừm, công việc xong rồi.”
Trần Na ngẩng đầu trêu chọc: “Xong việc cái gì, ta thấy ngươi đây là không muốn tự mình về nhà làm cơm nên quay lại đây ăn chực thì có! Sắp tới giờ tan ca còn chạy tới cơ quan, nhất định là nhớ nhung bữa cơm của Tiểu Minh rồi!”
Tiểu Minh!
Lý Hạo muốn cười nhưng cố nén lại.
Hắn từng cố ý gọi Vương Minh bằng xưng hô đó, hẳn là Trần Na đã nghe thấy nên bây giờ nàng cũng bắt đầu gọi là Tiểu Minh.
Ánh mắt Vương Minh lộ ra vẻ bất lực, nhưng gã cũng không tỏ thái độ, dễ dàng chấp nhận cách xưng hô của Trần Na. “Ta đã tìm được một chỗ ăn tối rất được, tan làm thì đi ngay, chỉ là không biết có hợp khẩu vị hai người hay không.”
“Cái gì ta cũng ăn được, không thành vấn đề.”
Trần Na rất dễ nói chuyện, Lý Hạo đương nhiên còn dễ nói chuyện hơn, bất quá hắn vẫn thuận miệng hỏi một câu: “Chỉ ba người chúng ta thôi à?”
Vương Minh liền đáp: “Hôm nay mời hai người thôi, ta làm phiền hai người cả ngày rồi, những đồng nghiệp khác thì ngày mai ta lại mời!”
Lý Hạo không nói gì, trở lại chỗ ngồi, nhanh chóng xử lý một số hồ sơ.
Bận rộn một lúc thì cũng vừa đến giờ tan tầm.
Năm giờ rưỡi, trước cổng Tuần Kiểm Ti.
Vương Minh nhìn xe đạp của Lý Hạo, hơi thất thần, không khỏi hỏi một câu: “Hạo ca, đi xe đạp sao?”
Lúc chuyển công tác, gã không mang theo xe riêng đến Ngân Thành.
Cũng chưa có thời gian mua một chiếc xe mới.
Lý Hạo rất khách khí nói để hắn chở nên gã vui vẻ đồng ý, không ngờ gã lại thấy Lý Hạo cưỡi chiếc xe đạp rách của mình.
Tuy rằng buổi trưa gã đã nhìn thấy Lý Hạo đạp xe ra ngoài, nhưng nào biết Lý Hạo thật sự định chở gã bằng chiếc xe cà tàng này.
“Không xa lắm!”
Lý Hạo mỉm cười, “Ngay phía trước thôi, đạp xe 10 phút là đến, hay ngươi muốn ngồi xe? Na tỷ có xe…”
“Chúng ta cùng ké xe Na tỷ đi.”
“Như vậy không tiện!”
Lý Hạo lắc đầu, “Tối ta phải về nhà, xe đạp để ở đây thì ta lại phải lội bộ về lấy.
Phiền phức lắm!”
Vương Minh không khỏi muốn mắng người!
Cái tên này, đúng là cổ hủ!
Tuổi còn trẻ mà sao cứ sống như mấy ông lão, ra ngoài thì đạp xe, đi làm đọc báo, dù sao cũng xuất thân từ Ngân Thành cổ viện danh tiếng, chẳng lẽ một chút truy cầu cũng không có sao?
Mặc dù rất không hài lòng với chiếc xe đạp, nhưng khi thấy Lý Hạo vẫn đang ngồi ở yên trước dõi mắt nhìn mình… Sau khi cân nhắc một lúc, cuối cùng Vương Minh vẫn quyết định đi cùng hắn, hơn nữa gã cũng muốn có thời gian ở riêng để tìm hiểu nhiều hơn về Lý Hạo.
Ngồi ở yên sau rất chật, vả lại đôi chân dài của Vương Minh không có chỗ nào để đặt, điều này khiến gã đặc biệt khó chịu.
Bất đắc dĩ gã đành phải giữ chặt eo Lý Hạo để không té, đây đúng là một trải nghiệm rất mới mẻ.
Một hồi sau, gã không nhịn được hỏi: “Hạo ca, trong túi ngươi có cái gì cộm đến phát hoảng thế này?”
Nếu không phải nó nằm ở phần eo của Lý Hạo, gã nhất định đã loạn tưởng rồi.
Cứng rắn!
Bản thân là đàn ông, đương nhiên là… Có điều đây là phần eo, nhất định là gã nghĩ quá nhiều.
“À, suýt nữa thì quên mất.”
Lý Hạo tập trung đạp xe, không quay đầu lại, cười nói: “Đồ cổ gia truyền ấy mà, gần đây chung cư ta ở hình như không được yên tĩnh lắm, đến đêm là chó lại sủa dữ dội, ta sợ mất nên mới cất trong túi.”
Hai mắt Vương Minh sáng lên ngay lập tức!
Đồ cổ?
Gia truyền?
Gã tỏ vẻ thích thú, vờ như vô tình hỏi tới: “Thứ đồ cổ gì vậy, cứ để thế này không sợ hỏng sao, Hạo ca thật là bất cẩn.”
“Không đâu!”
Lý Hạo thoải mái đáp: “Không phải đồ sứ mà là một thanh kiếm nhỏ bằng kim loại.
Cho dù đập xuống đất cũng không vỡ.
Hồi nhỏ ta mang nó đi chơi, đập tới đập lui không biết bao nhiêu lần cũng chẳng sao.”
“Tiểu kiếm?”
Ánh mắt Vương Minh sắc bén đến đáng sợ, còn may Lý Hạo đang quay lưng về phía gã nên mới không thấy.
Đúng là vừa khéo, không ngờ kiếm Lý gia lại ở trên người Lý Hạo, ngay trong túi hắn, lúc này mà gã mạnh tay cưỡng đoạt thì chắc chắn sẽ lấy được đồ về tay.
Mới đầu Vương Minh cảm thấy khó mà tin nổi, nhưng rất nhanh gã lại khôi phục vẻ bình thường.
Cũng phải, chung cư không yên ổn, đồ có giá trị thì đương nhiên phải mang theo bên mình.
Chỉ là gã không ngờ mình lại có thể nhìn thấy kiếm Lý gia sớm như vậy.
Trong nội bộ Tuần Dạ Nhân có một phần hồ sơ liên quan đến thanh kiếm này, tất nhiên cũng không có gì rõ ràng, dù sao thì thời gian thành lập của Tuần Dạ Nhân cũng quá ngắn, chỉ là căn cứ trên đại thể mà tiến hành chỉnh hợp một số tin tức thu thập được mà thôi.
Nghe nói bát đại gia tộc ở Ngân Thành đều có truyền thừa một số cổ vật cực xa xưa, có thể là đã hàng trăm năm, thậm chí là hàng nghìn năm, chi tiết thế nào thì hiện tại khó mà phán đoán chính xác.
Hơn nữa trong thổ khúc Ngân Thành còn xuất hiện các loại binh khí của bát đại gia tộc, theo phán đoán của Tuần Dạ Nhân, thấp nhất chúng đều ở cấp Nhật Diệu!
Lĩnh vực siêu năng cất bước rất muộn, giờ đây việc xếp hạng các vật siêu năng cũng được tiến hành dựa trên đẳng cấp siêu năng để phân ra.
Nhật Diệu chính là cường giả sánh ngang với võ sư Đấu Thiên.
Thế nên binh khí cấp Nhật Diệu cũng là bảo vật hiếm thấy khó cầu đối với các Siêu Năng Giả.
Vương Minh có phần động tâm, gã không khỏi nói: “Hạo ca, tiểu kiếm là vật gia truyền à? Ta có thể nhìn thử một chút được không? Ta rất có hứng thú với đồ cổ.”
Dứt lời gã lại bổ sung thêm: “Ta đã sưu tập rất nhiều đồ cổ ở Bạch Nguyệt Thành.
Nếu Hạo ca thích, khi nào được nghỉ ta sẽ về đó lấy đến cho ngươi thưởng thức.”
“Quên đi.”
Lý Hạo cười cười, thoải mái đáp ứng: “Ngươi tự lấy ra xem đi, chẳng có gì đẹp mắt đâu.
Tuy nhiên đừng làm hỏng của ta, dù không đáng giá gì nhưng ít nhiều cũng là đồ gia truyền.
Sau khi cha mẹ ta qua đời, thanh kiếm này chính là kỷ niệm đáng giá nhất của ta.”
“Yên tâm, không đâu.”
Được sự cho phép của Lý Hạo, Vương Minh kích động khủng khiếp.
Tự nhiên chui tới cửa!
Tuy rằng lúc này không thể dễ dàng lấy đi, nhưng dù sao Tuần Dạ Nhân cũng cần biết thêm nhiều thông tin cũng như tình báo cho những kẻ ở hậu trường, gã có thể tận mắt nhìn thấy đã là tốt lắm rồi.
Gã không khách sáo nữa, trực tiếp lấy thanh kiếm nhỏ từ trong túi Lý Hạo ra.
Khi cầm được thanh kiếm nhỏ màu bạc, ánh mắt Vương Minh lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nó thực sự là một vật siêu năng!
Tuy rằng có rất ít sức mạnh thần bí, thậm chí cách một lớp quần áo cũng khó phát hiện nhưng khi cầm trong tay, hiển nhiên gã có thể cảm ứng được thứ gì đó khác lạ, sức mạnh thần bí trong cơ thể gã đột nhiên sôi trào một thoáng!
Chương 74: Bảo Vật
“Bảo bối tốt!”
Trong mắt Vương Minh lóe lên một tia tham lam, bất kỳ Siêu Năng Giả nào nhìn thấy, cảm nhận được, đều sẽ khao khát đoạt lấy.
Thời gian siêu năng chính thức phát triển quá ngắn ngủi.
Thế nên dù là Tuần Dạ Nhân, thậm chí một số cường giả Nhật Diệu còn không có binh khí siêu năng cho riêng mình.
Huống chi gã chỉ là Nguyệt Minh.
So với mấy lão tiền bối đương nhiên càng khó sở hữu được một bảo vật như thế này.
Vương Minh cố gắng kìm nén lòng tham của mình.
Kiếm Lý gia không phải thứ gã muốn cầm là cầm.
Gã thưởng thức tiểu kiếm trong tay, loáng thoáng cảm nhận được một ít sát khí, e rằng thanh kiếm này thực sự không đơn giản, nó có vẻ thần bí hơn một số vật siêu năng mà gã đã thấy trước đây.
“Dường như bị phong ấn!”
Gã đoán thanh kiếm hẳn là đang ở trong trạng thái phong ấn.
Chẳng trách trước giờ không ai để ý đến vũ khí của bát đại gia tộc.
Từ thời điểm siêu năng quật khởi đến nay, những binh khí ấy mới lần nữa nhìn thấy ánh sáng mặt trời, dần dần mở khóa phong ấn, để lộ một số đặc điểm khác biệt với binh khí bình thường, cũng vì vậy mới bị mọi người nhận ra và phát hiện bí mật trong đó.
“Điều này có thể giải thích tại sao đối phương không trực tiếp cướp đi tiểu kiếm.
Có thể là cần những trình tự đặc biệt nào đó để giải phong thanh kiếm!”
Trong lòng Vương Minh đã có phán đoán, gã cũng không ngốc, nhanh chóng đoán ra một số điểm then chốt.
Lại nhìn bóng lưng của Lý Hạo, lòng gã bỗng dâng lên chút thương hại, người này thật sự có thể là hậu duệ cường giả siêu năng cổ đại.
Thật đáng tiếc!
Thời thế đã thay đổi, bảo vật mà tổ tiên lưu truyền lại trở thành độc dược trí mạng.
Trong số bát đại gia tộc Tuần Dạ Nhân đã điều tra ra, hiện tại đích truyền chân chính có lẽ chỉ còn một mình Lý Hạo.
Điều kiện tiên quyết, Lý Hạo phải là người thừa kế của Lý gia trong kiếm Lý gia.
Lúc trước vẫn không cách nào chắc chắn 100% nhưng bây giờ Vương Minh đã xác định rồi.
Gã đang nắm kiếm Lý gia trong tay!
“Hạo ca, thanh kiếm này đẹp thật!”
Vương Minh lên tiếng, lộ ra sắc thái hứng thú: “Hạo ca, có bán không?”
“Không bán!”
Lý Hạo trực tiếp cự tuyệt: “Đừng có mà đánh chủ ý vào kiếm của ta.
Đây là vật gia truyền tổ tiên để lại, nếu ta dám bán, có khi cha ta sẽ bật quan tài sống dậy giết chết ta! Hơn nữa ta tự mình giám định rồi, nó chỉ là một thanh sắt, chẳng đáng mấy đồng…”
“Không thể nói như vậy được, mỗi người có sở thích và quan điểm cá nhân mà.
Nếu Hạo ca muốn bán, tình cờ ta lại rất có hứng thú.
Nhiều hơn không dám nói nhưng 10 – 20 vạn ta vẫn có thể góp đủ!”
“Đắt vậy sao?”
Lý Hạo cực kỳ ‘kinh ngạc’, “10 – 20 vạn?”
Vương Minh thấy hắn bất giác đạp xe chậm lại thì không khỏi cảm khái, quả nhiên tầm nhìn của mỗi người bất đồng.
10 – 20 vạn?
Nếu đây thật sự là vật siêu năng cấp Nhật Diệu, đừng nói là 10 vạn hay 20 vạn, cho dù có trả gấp trăm lần cũng không thành vấn đề đối với những cường giả nhật Diệu kia, mấy trăm vạn tinh tệ có là gì?
Toàn Ngân Nguyệt hành tỉnh có gần trăm triệu nhân khẩu, cường giả Nhật Diệu được bao nhiêu người?
Kẻ nào mà không cực kỳ khát cầu, chỉ bấy nhiêu tinh tệ, có quẳng xuống cũng không chớp mắt.
Đương nhiên gã sẽ không đưa ra giá quá cao, tránh cho Lý Hạo không động tâm mà là nảy sinh nghi ngờ.
“Đúng vậy, 10 – 20 vạn hoàn toàn có thể thảo luận lại, nói không chừng Hạo ca bán thanh kiếm xong còn có thể đổi nhà đấy.”
Lý Hạo cấp tốc tính toán, hoảng sợ hít vào một hơi, “Đừng đùa ta.
Bây giờ ở Ngân Thành, khu nhà ở gần Tuần Kiểm Ti cũng chỉ có giá khoảng 3.000.
Nếu thực sự bán được 20 vạn thì có thể đổi được sang hai căn nhà mới toanh luôn ấy chứ!”
Vương Minh cho là hắn có hứng thú, vội hùa vào: “Đúng thế, có điều hiện tại ta không có tiền trong tay, khi nào về nghỉ phép, ta sẽ nói chuyện với gia đình.
Lúc nào quay lại, Hạo ca kể thêm về lai lịch thanh kiếm cho ta nghe nhé.”
Bây giờ còn chưa thể lấy đi.
Vẫn còn cần Lý Hạo làm mồi nhử.
Sau này, nếu Lý Hạo không xảy ra chuyện gì, kiếm vẫn còn trong tay hắn, đến lúc đó muốn buôn bán gì cũng có thể bàn sau.
Về phần cưỡng đoạt… Tuần Dạ Nhân cũng không đến mức làm vậy.
Trong tình huống bình thường không cần thiết phải làm như thế.
Giờ khắc này, Vương Minh cảm thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành hơn một nửa.
Đã xác nhận được thân phận Lý Hạo, xác nhận sự tồn tại của kiếm Lý gia, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy, thậm chí là cầm nó trên tay thưởng thức.
Gã cũng đã xác định nó là vật siêu năng, vậy mục tiêu tiếp theo của đối phương chắc chắn là Lý Hạo!
Trong lúc cả hai trò chuyện, rất nhanh Lý Hạo đã đạp xe đến nhà hàng.
Vương Minh xuống xe, vào phòng riêng gọi đồ ăn, nhân tiện đợi Trần Na, còn Lý Hạo thì đi tìm chỗ đậu xe đạp.
Bên lề đường.
Lý Hạo dừng xe, lấy máy liên lạc ra bấm xuống một dãy số.
“Nói!”
Lưu Long vẫn lạnh lùng và kiêu ngạo như thường ngày.
Lý Hạo có chút căng thẳng, nhỏ giọng, âm thanh có phần thấp thỏm bất an: “Lão đại, liên lạc của chúng ta có bị nghe lén không?”
“Không đâu!”
Lưu Long vẫn kiệm lời như trước, nhưng lúc này ông đã ý thức được có gì đó không đúng, thái độ ngưng trọng hẳn lên. “Ngươi đang ở đâu?”
“Quán ăn Ngọc Hà!”
“Xảy ra chuyện gì?”
Lý Hạo khẩn trương không thôi, lại hạ thấp giọng, nhỏ đến mức người ngoài khó nghe được: “Lão đại, ta đang bị một Siêu Năng Giả theo dõi! Không phải là loại theo dõi từ xa, mà là ở ngay bên cạnh ta.
Sáng nay phòng Cơ Yếu có nhân viên mới đến thực tập, gã tên là Vương Minh! Vừa rồi ta chở gã bằng xe đạp để cùng ra ngoài ăn tối.
Ta có một món đồ cũ vẫn luôn mang theo bên mình, không nghĩ tới gã nhất định đòi xem bằng được, ta cũng đồng ý cho gã xem, nào ngờ ngay khi Vương Minh vừa mới tiếp xúc với vật này thì ta mơ hồ cảm ứng có một nguồn năng lượng thần bí bạo phát từ cơ thể gã!”
Đồ cổ, Lưu Long lập tức hiểu được, kiếm Lý gia!
Vương Minh kích phát tác dụng của vật siêu năng, năng lượng thần bí bạo phát nên mới bị Lý Hạo cảm nhận được.
Siêu Năng Giả!
Lưu Long siết chặt máy truyền tin trong tay, có điều rất nhanh đã khôi phục tỉnh táo, “Ngươi bình tĩnh! Đừng sợ! Theo chân thôi cũng không có gì đáng ngại, nếu thật sự muốn giết ngươi thì đã sớm giết từ lâu rồi.”
Ông lại nói tiếp: “Ngươi đừng biểu hiện bất thường, ta tin ngươi có thể trấn định!”
“Lão đại, ta lo lắng…”
“Không cần phải lo lắng!”
Lưu Long trấn an Lý Hạo, trong lòng nhanh chóng phán đoán, Tuần Kiểm Ti xuất hiện một Siêu Năng Giả… chẳng lẽ là từ Tuần Dạ Nhân?
Rất có thể.
Trong lòng nổi lên chút bất mãn và bực bội, Tuần Dạ Nhân đã phái người đi, hiện tại còn giấu ông ta, ý gì đây, ông coi như rõ ràng, không phải là muốn âm thầm quan sát, dùng mình làm đá dò đường sao?
Mặc dù đã biết tất cả những chuyện này từ lâu, nhưng hiện tại thấy Tuần Dạ Nhân đã can thiệp, vậy mà một tin báo ông cũng không nhận được, khiến Lưu Long rất khó chịu.
Còn có cả cục trưởng Tuần Kiểm Ti nữa, có vẻ cũng không thật lòng với ông.
Bằng không thì Tuần Dạ Nhân không thể qua mặt Vương cục trưởng được.
Ông phán đoán một hồi, khả năng cao là Tuần Dạ Nhân, đương nhiên cũng không loại trừ địch nhân, tuy nhiên xác suất ấy không quá cao.
Chương 75: Tấm Gương Sáng
Lưu Long còn đang suy nghĩ đã nghe thấy Lý Hạo căng thẳng nói: “Lão đại, ta vẫn thấy hơi lo lắng.
Với lại Vương Minh có nói gã muốn bỏ tiền ra mua thanh kiếm của ta… Lão đại, ngươi nói thử xem, hay là ta bán nó đi, như vậy có phải ta sẽ an toàn hơn một chút không?”
Lý Hạo thấp giọng giải thích: “Ta đã suy nghĩ cẩn thận rồi, ta đoán đối phương là người của Tuần Dạ Nhân! Nếu ta bán kiếm cho gã thì liệu có thể đẩy Tuần Dạ Nhân ra giải quyết đối phương không? Chúng ta ngồi im xem song hổ đấu nhau là được, hơn nữa ta còn có thể kiếm được một khoản tiền lớn…”
Bán kiếm?
Lưu Long nghe vậy liền tức điên lên, nhịn không được mắng: “Không cho phép! Ngươi thiếu tiền sao? Bán cái rắm!”
“Chờ đã, lão đại, ta nghĩ lại rồi, không thì dùng nó trao đổi một ít sức mạnh thần bí cũng được.
Ta đang nghĩ, có lẽ hấp thu thêm một chút sức mạnh thần bí thì ta sẽ mạnh hơn, cơ hội bảo mệnh cũng lớn hơn…”
“Đổi cái gì mà đổi!”
Lưu Long cực kỳ tức giận, “Không được đổi! Nên nhớ, ngươi là thành viên của đội săn quỷ, không phải Tuần Dạ Nhân, còn chưa rõ thân phận của đối phương thì không được tùy ý tin tưởng.
Vả lại dù có bán kiếm đi chăng nữa vẫn có thể bị giết như thường!”
“Nhưng không bán cũng chết.
Tốt hơn là ta nên đổi một ít năng lượng thần bí để cải thiện bản thân trước…”
“Câm miệng!”
Lưu Long hết sức buồn bực, tên này thiển cận quá rồi!
Nghĩ xong, ông lại thở dài, đoạn nói: “Trong đội vẫn còn một ít năng lượng thần bí, không phải là ta không muốn đưa cho ngươi nhưng sợ rằng ngươi hấp thu quá nhiều sẽ gây tổn thương vĩnh viễn, thậm chí là bạo thể mà chết.
Bây giờ số còn lại trong khố phòng đều là một ít năng lượng thần bí có thuộc tính… Như thế này đi, trước khi ngày mưa đến, nếu ngươi cảm thấy cơ thể chịu đựng được thì ta lại cho ngươi thêm hai khối.
Bán kiếm là chuyện tuyệt đối không thể làm.
Dù đổi về được nhiều năng lượng thần bí thì cũng chưa chắc ngươi đã có thể hấp thu hết!”
Trong mắt Lý Hạo hiện lên một tia vui mừng, đúng vậy.
Biết chắc Lưu Long sẽ ngăn không cho mình bán kiếm, bằng không Tuần Dạ Nhân trực tiếp can thiệp cũng chẳng liên quan gì đến ông ta.
Rủi ro luôn đi kèm với cơ hội!
Lưu Long vẫn luôn hy vọng tấn cấp siêu năng, tuy rằng giết Siêu Năng Giả rất nguy hiểm nhưng đối phương không quan tâm, chỉ hi vọng nhận được nhiều lợi ích hơn mà thôi.
Lý Hạo âm thầm tính toán, hai khối cũng được, về phần hấp thu năng lượng thần bí có thuộc tính sẽ xảy ra vấn đề gì hay không thì đành chịu, trước cứ hấp thu đã rồi biết.
“Vậy thì… được rồi, đa tạ lão đại, ta sẽ không bán nữa.
Ta cũng lo cho sự an toàn của mọi người.
Cứ nghĩ nếu để Tuần Dạ Nhân can thiệp thì biết đâu sẽ an toàn hơn.”
“Không sao, chỉ cần ngươi hiểu là được!”
Lưu Long an tâm hơn một chút, lại khuyên nhủ: “Đừng để lộ! Nếu đối phương thực sự là Tuần Dạ Nhân thì kế hoạch lần này của chúng ta nhiều khả năng thành công, hơn nữa sự an toàn của ngươi càng được đảm bảo.
Hỏa trung thủ lật (1), đó cũng là điều mà những võ sư theo đuổi cảnh giới siêu phàm như chúng ta nhất định phải làm!”
(1) Hỏa trung thủ lật: Lấy hạt dẻ trong lò lửa; ky cóp cho cọp ăn; mình làm người hưởng (ví với việc bất chấp nguy hiểm làm việc cho người khác, mà bản thân mình bị mắc lừa không được gì)
“Đã rõ!”
“…”
Hai người câu thông một lúc, Lý Hạo lúc này mời cúp máy liên lạc.
Sắc mặt trấn định, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ căng thẳng như vừa rồi.
Tuy rằng hắn biết Lưu Long đang giúp mình, nhưng nếu có cơ hội lấy được nhiều năng lượng thần bí hơn thì Lý Hạo tuyệt đối không bỏ qua.
Ai bảo Lưu Long quá keo kiệt.
Lần trước ông ta bảo nếu mà Lý Hạo thành công giết chết huyết ảnh thì sẽ thưởng cho hắn vài khối năng lượng thần bí… Lý Hạo không vui, như vậy là quá ít.
Đã gọi là hàng tồn kho cũng chính là vì không xuất ra được, đồng nghĩa với việc người khác không thích hợp dùng, cứ để không đó làm gì, chi bằng cho hắn sử dụng thử xem.
Về phần số lượng mỗi người có thể hấp thu có hạn, hấp thu quá nhiều sẽ không tốt gì gì đấy thì Lý Hạo không mấy để tâm.
Dù sao hắn cũng không gặp phải tình trạng này.
Tinh quang năng chính là cách tốt nhất để trung hòa năng lượng thần bí, giúp cơ thể hắn chữa lành những vết thương mà năng lượng công kích để lại.
“Có thể tiếp xúc với Vương Minh, bất kể gã có thân phận như nào thì tính an toàn cũng đã tăng lên rất nhiều.”
“Ngoài ra tối nay còn thu được hai khối năng lượng thần bí, cũng không tệ.”
“Thêm vào đó còn che mắt mọi người, chuyển dời sự chú ý đến thanh kiếm kia, khả năng ngọc kiếm của ta bại lộ đã giảm đi rất nhiều.”
Lý Hạo tính toán một hồi, vẫn khá hài lòng với màn trình diễn của mình.
Tất nhiên vẫn kém hơn lão sư một chút.
Lão sư đánh người gần chết vậy mà đối phương còn phải sốt ruột tìm cách chữa thương cho ông, chỉ sợ ông có mệnh hệ gì.
So ra thì Lý Hạo cảm thấy mình vẫn còn kém hơn lão sư nhiều, quả là một tấm gương đáng để học hỏi.
Hai khối năng lượng thần bí, chưa chắc lão sư đã để vào mắt.
“Gánh nặng đường xa, con đường phía trước vẫn còn rất dài!”
Lý Hạo quay lại phòng ăn.
Vương Minh không hổ là kẻ có tiền, chỉ có ba người mà Vương Minh lại gọi hơn chục món, hơn nữa còn có vài món Lý Hạo chưa từng nghe nói qua, so với gã thì Lý Hạo tự thấy mình quả thực chỉ là một kẻ bần cùng.
Trong bữa ăn, Trần Na đột nhiên thấp giọng, ra vẻ thần bí nói: “Tiểu Minh, ngươi đến từ Bạch Nguyệt Thành, đó là một thành phố lớn, ngươi hãy thành thật khai báo đi, lần này đến Ngân Thành có phải có mục đích gì đặc biệt không?”
Vương Minh sửng sốt, bại lộ rồi sao?
Không đến mức đó chứ!
Nhìn thấy biểu hiện của gã, Trần Na một bộ ‘quá rõ ràng rồi’, lại quay sang thấy vẻ mặt ngây ngốc của Lý Hạo, nàng không khỏi thở dài, “Lý Hạo, dù sao ngươi cũng là học viên của Ngân Thành cổ viện, đầu óc phải nhanh nhạy lên chút đi! Ta nghe nói Ngân Thành chúng ta đang muốn chọn ra một nhóm người tới Bạch Nguyệt Thành, ngươi có biết không? !”
Lý Hạo mờ mịt, “Làm gì, huấn luyện à? Hay thăng chức?”
“Đều không phải!”
Trần Na liếc nhìn Vương Minh một cái, lắc đầu thở dài, “Ngươi không biết nhưng Tiểu Minh nhất định phải biết! Vào mỗi cuối năm, một số người trẻ tuổi sẽ biến mất khỏi Tuần Kiểm Ti Ngân Thành, đến Bạch Nguyệt Thành tham gia một cuộc tuyển chọn! Nếu thành công thì sẽ trở thành… nhân vật huyền thoại!”
Vương Minh lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, đã hiểu.
Ứng cử viên cho Tuần Dạ Nhân!
Làm gã sợ chết khiếp, còn tưởng mình đã bị lộ.
Mà Lý Hạo nghe vậy liền minh bạch.
Hắn cũng biết chuyện Tuần Dạ Nhân đang lựa chọn người ở Ngân Thành để tham gia buổi dẫn nhập năng lượng thần bí.
Tỷ lệ thành công là 1%.
Lưu Long đã đề cập đến điều này.
Rõ ràng Trần Na đã hiểu lầm, nàng cho rằng vì áp lực cạnh tranh ở Bạch Nguyệt Thành cao nên Vương Minh mới đến Ngân Thành tranh giành một suất tham dự.
Lý Hạo vẫn giả vờ không hiểu, “Na tỷ, ngươi đang nói cái gì vậy, nhân vật trong huyền thoại là sao?”
“Có nói ngươi cũng không hiểu! Thật đáng tiếc… Lý Hạo, không thì ngươi quay về hỏi Viên lão thử xem.
Tiểu Minh biết cái này, đúng không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thần Cấp Con Muỗi [Dịch] Thần Cấp Con Muỗi](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Than-Cap-Con-Muoi-SE-Audio-Truyen.jpg)





